Võng Du Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ - Phát Tiêu Đích Oa Ngưu - New: C460

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Cửu Lôi Thần Long, 15/2/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Không Là Ai

    Không Là Ai Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    2,938
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 443: Xem như ngươi ngon!

    Dịch: Sói
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Trận đánh này, hắn chỉ có thể thắng chứ không được phép thua!

    Nhiếp Ngôn có vô số kỹ năng cường đại, chỉ số Công kích cùng Phòng ngự cũng cao kinh người, chỉ cần không bị Vương Giả Thiên Hạ stun trúng thì bình thường chả có Đạo tặc nào giết được hắn. Chứ nếu bị stun trúng thì cũng khá nguy hiểm, bởi vì Đạo tặc nào cũng thủ trong người 2, 3 kỹ năng stun, chỉ cần dùng kỹ năng hợp lý là có thể kéo dài thời gian stun đối thủ lên đến 6, 7s. Trang bị của Vương Giả Thiên Hạ cũng khá ngon, nếu bị stun 6, 7s thì Nhiếp Ngôn chắc cũng tẻo.

    Nhiếp Ngôn buff cho mình một cái Hắc Diệu Hộ Thuẫn, một vòng sáng màu đen hiện lên quanh người hắn.

    Vương Giả Thiên Hạ lao tới, hai người dùng kỹ năng so kè mấy chiêu, chủ yếu là né tránh và dò xét đối thủ, chưa ai muốn dùng kỹ năng quan trọng của bản thân.

    Vương Giả Thiên Hạ đưa chủy thủ đâm vào trán Nhiếp Ngôn một cái, Kích Vựng!

    Nhiếp Ngôn dùng một cái Cách Đáng, hai thanh chủy thủ giao nhau phát ra tiếng ‘keng’.

    Đúng lúc đó, Vương Giả Thiên Hạ đột nhiên dùng sức, thân hình lóe lên lướt qua hông Nhiếp Ngôn, đánh về phía lưng hắn. Vương Giả Thiên Hạ ra tay sát phạt mạnh mẽ, giống như đang thời khắc sinh tử thật sự vậy.

    Trên thực tế, Nhiếp Ngôn căn bản không phải là đối thủ của Vương Giả Thiên Hạ, nhưng đây là trò chơi! Trong trò chơi, tất cả nhân vật đều chịu ước thúc từ kỹ năng và thuộc tính.

    Khi Vương Giả Thiên Hạ sắp đánh trúng Nhiếp Ngôn thì Nhiếp Ngôn vật Âm Ảnh Vũ Bộ lên tránh một đòn của Vương Giả Thiên Hạ, sau đó thân hình chợt biến mất.

    Dạ Kiêu Cảm Tri!

    Vương Giả Thiên Hạ vừa thấy Nhiếp Ngôn biến mất liền dùng một kỹ năng dò xét, khóa chặt thân hình Nhiếp Ngôn.

    Đột Kích!

    Vương Giả Thiên Hạ bất ngờ lao đến sau lưng Nhiếp Ngôn, chủy thủ trong tay cắm thẳng vào lưng hắn, máu tươi phun ra. Một đòn đó gây cho Nhiếp Ngôn hơn 1200 thương tổn.

    Sát thương cao vãi lều, quả nhiên không hổ là kỹ năng của Đại đạo tặc! Nhiếp Ngôn dùng kỹ năng Cuồng Hóa trên huân chương Sát Nhân Cuồng Ma, tốc độ di chuyển tăng lên, tay cầm Trạch Anh Nạp Đức Chi Kiếm chém ra một cái Ảnh Huyễn Thứ Sát vào thẳng cổ họng Vương Giả Thiên Hạ.

    PK giữa Đạo tặc chính là cuộc thi kỹ xảo, trong 1, 2s liền có thể phân định thắng thua.

    Vương Giả Thiên Hạ mở Tật Phong Bộ né một chiêu của Nhiếp Ngôn, nhanh chóng kéo dài khoảng cách với Nhiếp Ngôn.

    Hiệu quả vô địch của Tật Phong Bộ còn 3s, 2s, 1s, Nhiếp Ngôn cũng dùng Cảm Tri khóa chặt vị trí của Vương Giả Thiên Hạ, bất ngờ quăng ra một cái Cực Hiệu Chấn Nhiếp khiến Vương Giả Thiên Hạ cứng đơ người.

    Vương Giả Thiên Hạ giật mình, đây là kỹ năng khỉ gì thế? Sao cả người mình không thể nhúc nhích?

    Hắn đang chạy trốn nên đưa lưng về phía Nhiếp Ngôn, bây giờ bị đơ người chẳng khác nào đưa mỡ vào miệng mèo.

    Nhiếp Ngôn cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội, buff kỹ năng trạng thái Bạo Phong Đột Tập lên rồi nhào đến sau lưng Vương Giả Thiên Hạ, chủy thủ ghim thẳng xuống ót hắn.

    Vương Giả Thiên Hạ vội buff một cái Hộ Thuẫn, hy vọng có thể đỡ được miếng sát thương, sau đó buff thêm kỹ năng Âm Ảnh Gia Trì của Đại đạo tặc, kỹ năng này có thể miễn dịch ma pháp khống chế.

    ‘Xẹt’ một tiếng, Trạch Ân Nạp Đức Chi Kiếm đâm xuống ót Vương Giả Thiên Hạ một cái Muộn Kích, bất quá hiệu quả stun đã bị Âm Ảnh Gia Trì ngăn chặn.

    Dù không stun trúng nhưng Nhiếp Ngôn vẫn thừa dịp hiệu quả tăng sát thương của Bạo Phong Đột Tập còn tác dụng, quất thêm một cái Bối Thứ.

    -1208, -1392.

    Hai cái thương tổn khá cao bay lên từ đầu Vương Giả Thiên Hạ, Hộ Thuẫn vỡ thành từng mãnh nhỏ, trên đầu lại tiếp tục bay lên một đống 200, 300 thương tổn từ chảy máu.

    Rốt cuộc Vương Giả Thiên Hạ cũng nhúc nhích được, hắn vội vàng bật Tam Cấp Tật Tốc chạy như điên ra ngoài, trong lòng chợt lạnh. Công kích của Nhiếp Ngôn quá ghê gớm, Cuồng Tặc Niết Viêm được mọi người gọi là thần trong giới Đạo tặc quả là danh bất hư truyền. Chỉ với sát thương cỡ này cũng khiến người chơi bình thường khó đỡ, dù một Chiến sĩ day dầy máu trâu thì cũng thế mà thôi!

    Vương Giả Thiên Hạ dùng hết tốc lực bỏ chạy, nhưng thấy Nhiếp Ngôn vẫn bám sát sau lưng mình vội uống một lọ Trung cấp Thuấn gian Hồi phục dược tề.

    Nhiếp Ngôn cùng Vương Giả Thiên Hạ so chiêu đã qua 50, 60s, kỹ năng đều đã dùng hết, chỉ còn cách dùng kỹ xảo chém nhau.

    Vương Giả Thiên Hạ thấy Nhiếp Ngôn nhào đến liền đâm thẳng vào ngực Nhiếp Ngôn, nhưng Nhiếp Ngôn lại xoay người dùng kỹ xảo Huyễn Tượng Vũ Bộ, đột nhiên biến ra sau lưng Vương Giả Thiên Hạ, Trạch Ân Nạp Đức Chi Kiếm lạnh lụng đặt ngay cổ họng.

    Vương Giả Thiên Hạ vừa định cử động thì chỉ thấy dưới cổ họng mình lóe lên một đạo kiếm quang, sau đó cả người chợt lạnh.

    “Ta thắng!” Nhiếp Ngôn cười khẽ, thanh HP của Vương Giả Thiên Hạ chỉ còn hơn 1000, dính một kiếm chắc chắn sẽ chết.

    Vương Giả Thiên Hạ rõ ràng thấy mình đã đánh trúng Nhiếp Ngôn, không nghĩ rằng đó chỉ là một phân thân ảo ảnh, ảo ảnh vừa biến mất thì Nhiếp Ngôn đã xuất hiện sau lưng hắn, một kỹ năng thật kỳ lạ!

    “Đây là kỹ năng gì?” Vương Giả thiên hạ kinh ngạc hỏi, hắn chưa từng thấy kỹ năng này.

    “Đây không phải là kỹ năng mà là Ảnh vũ kỹ, nếu như ngươi có hứng thú thì… ta có thể dạy ngươi một chút.” Nhiếp Ngôn cười hào sảng, tâm tình vô cùng vui vẻ. Dựa theo cá độ thì Vương Giả Thiên Hạ, à không, phải gọi là Thứ Đao sẽ quy phục hắn.

    Vương Giả Thiên Hạ cười cười, thua trên tay Nhiếp Ngôn hắn cũng không cay cú gì. Bởi vì hắn nhìn ra được, trong lúc so chiêu Nhiếp Ngôn đã giữ lại một số kỹ năng đặc biệt, kể cả kỹ xảo mà Nhiếp Ngôn đã dùng để giết cht61 Hắc Trác trong Dong Hỏa Sâm Lâm.

    “Dựa theo ước định, ta sẽ gia nhập Bộ Lạc Ngưu Nhân.”

    Vương Giả Thiên Hạ nói vô cùng tự nhiên. Theo ước định, hắn phải cho đám anh em của mình gia nhập phân hội của Bộ Lạc Ngưu Nhân, tuy có chút ủy khuất nhưng cũng có thể sử dụng chung kho công hội với Bộ Lạc Ngưu Nhân, điều này rất có lợi đối với sự phát triển của họ. Đợi sau này khi bọn họ tăng đủ thực lực thì vào Bộ Lạc Ngưu Nhân sau cũng được.

    “À cũng không chỉ Bộ Lạc Ngưu Nhân, ngươi còn phải sang công ty ta làm việc nữa, đây là địa chỉ…”

    Nhiếp Ngôn trực tiếp gửi địa chỉ cho Vương Giả Thiên Hạ.

    “Công ty của ngươi?” Vương Giả Thiên Hạ sửng sốt, sao hắn lại phải đi làm ở công ty của Nhiếp Ngôn?

    “Dựa theo ước định của chúng ta, nếu ngươi thua thì ngươi sẽ phải làm việc cho ta, không phải sao?” Nhiếp Ngôn cười gian.

    Vương Giả Thiên Hạ nhớ lại lời Nhiếp Ngôn nói ban nãy “Nếu ta thắng, ngươi phải làm việc cho ta, cửa của Bộ Lạc Ngưu Nhân sẽ mở rộng chờ ngươi…”. Hắn vẫn chưa biết Nhiếp Ngôn đã nhận ra mình chính là Thứ Đao nên hắn nghĩ Nhiếp Ngôn chỉ nói trong game thôi chứ không nghĩ tới bao gồm cả trong đời thật!

    Nhiếp Ngôn thiết kế một cái bẫy, còn hắn thì ngu ngơ tự đi vào đó.

    “Ta chỉ nghĩ ngươi nói trong game…” Vương Giả Thiên Hạ giải thích, hắn không nghĩ tới đánh cuộc một lần liền dính luôn vào đấy. Nhưng mà ước định này hắn lỡ đồng ý rồi!

    “Đương nhiên ta không chỉ nói trong game mà còn ngoài đời nữa. Ta từng nói, nếu có một ngày ngươi không còn đường để đi thì có thể đến tìm ta. Ngươi là một lính đánh thuê, công ty Nhiếp gia nhất định sẽ cho ngươi một mức lương hài lòng. Không phải ngươi định nuốt lời đó chứ?”

    Nhiếp Ngôn hỏi ngược lại, có chút thất vọng nhìn Vương Giả Thiên Hạ: “Dĩ nhiên nếu ngươi nuốt lời thì cứ cho là vậy đi.”

    Vương Giả Thiên Hạ không biết làm sao, chuyện này căn bản rất khó giải thích. Bây giờ hắn mới biết mình bị Nhiếp Ngôn tính kế!

    Vương Giả Thiên Hạ đang muốn nói gì thì Nhiếp Ngôn đã giành trước: “Ta tự sát đây, bốn chương Trật Tự Chi Chương và Tà Ác Bảo Châu nhờ ngươi cầm về Bộ Lạc Ngưu Nhân ở Tạp La Nhĩ Thành hộ.”

    Sau đó Nhiếp Ngôn liền tự sát, hóa thành một luồng sáng biến mất. Trên mặt đất, bón chương Trật Tự Chi Chương nằm đó cùng vài món đồ, hắn căn bản không muốn cho Vương Giả Thiên Hạ có thời gian giải thích.

    Nhiếp Ngôn đi quá nhanh làm Vương Giả Thiên Hạ chưa kịp nói gì. Hắn chần chờ một chút rồi nhặt đống đồ này lên, chuẩn bị đem trả cho Nhiếp Ngôn.

    Tuy vừa rồi hắn cho rằng Nhiếp Ngôn chỉ cá cược trong game nhưng dù sao hắn cũng đã đáp ứng, điều này không cách nào phủ nhận. Hắn không thể nuốt lại lời nói của mình được!

    Trong lòng Vương Giả Thiên Hạ đang đấu tranh kịch liệt. Nếu hủy bỏ ước định thì đi ngược lại nguyên tắc của bản thân, nhưng mà… Làm một lính đánh thuê, nguyên tắc đầu tiên là phải giữ chữ tín.

    Một trò chơi cỏn con không đáng để đánh cuộc lại tự bán bản thân, chuyện này làm cho hắn có chút dở khóc dở cười.

    Thật ra chuyện đi theo ai đối với Vương Giả Thiên Hạ mà nói cũng không quan trọng lắm. Hắn là lính đánh thuê, ai bỏ ra nhiều tiền thì hắn theo người đó. Nếu Nhiếp Ngôn bỏ đủ tiền chữa cho đám anh em mình, thì làm việc cho Nhiếp Ngôn cũng có sao? Bao nhiêu năm sống giữa mưa bom lửa đạn đã nói cho hắn biết, tôn nghiêm là cái rắm. Tôn nghiêm có ăn được không? Có lúc, muốn kết thúc một mạng người chỉ cần một phát súng là đủ.

    Suy đi nghĩ lại, làm việc cho Nhiếp Ngôn cũng không tồi. Lúc trước hắn không hoàn thành nhiệm vụ của khách hàng, đang dẫn mấy anh em bỏ trốn, cuộc sống ngày càng khổ sở. Nếu Nhiếp Ngôn chịu nhận bọn họ thì cũng tốt.

    Vương Giả Thiên Hạ cười một cách cô độc, chuyện này đối với hắn cũng không tệ. Có lẽ đây là dịp để hắn kết thúc cuộc sống lưu lạc của một lính đánh thuê, trở về cuộc sống bình dị.

    Hắn bùi ngùi thở dài, cười mắng: “Mẹ nó, Cuồng Tặc Niết Viêm, lần này lão tử bị ngươi tính kế, xem như ngươi ngon!”

    Nhiếp Ngôn thì đang đi tới đi lui trong tổng hội. Hắn tin tưởng ánh mắt của mình, với tính cách của Vương Giả Thiên Hạ chắc chắn sẽ giữ lời hứa. Có điều việc đến làm ở công ty Nhiếp gia thì hắn cũng không chắc lắm.

    Nhiếp Ngôn chính là đánh cuộc, nếu Vương Giả Thiên Hạ tuân theo ước định, vậy thì hắn lời to rồi!

    Thứ Đao! Đây chính là tên của một lính đánh thuê đỉnh cấp, người sống giữa mưa bom lửa đạn biết bao nhiêu năm. Loại người này không chỉ mạnh hơn Nhiếp Ngôn một bậc thôi đâu. Nhiếp Ngôn đoán, nếu như Thứ Đao ra tay toàn tực thì mình sống qua 3 chiêu đã rất tốt rồi. Nhiếp Ngôn học chính là chiêu thức đánh nhau, còn cái mà Thứ Đao học chính là chiêu thức giết người!
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
  2. Không Là Ai

    Không Là Ai Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    2,938
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 448: Khích tướng

    Dịch: Sói
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, cả hội nghị liền vỡ òa, rối rít nghị luận. Trước đây bọn họ luôn nghe đồn Bộ Lạc Chiến Thần hợp tác với Bộ Lạc Ngưu Nhân, nhưng trong lòng bọn họ vẫn khá lo lắng, lỡ hợp tác tan vỡ thì sao? Với thực lực hiện giờ của Bộ Lạc Chiến Thần, căn bản không phải đối thủ của Thác Bạt gia, nếu Bộ Lạc Ngưu Nhân không muốn ra tay thì sao? Cho nên bọn họ luôn hoài nghi về tương lai của công hội.

    Bất quá tất cả những lo lắng đó, từ giây phút Nhiếp Ngôn ra mặt liền hóa thành không khí, chỉ còn lại sự khó tin cùng khiếp sợ.

    Cuồng Tặc Niết Viêm, đây chính là cái tên như sét đánh bên tai toàn bộ người chơi ở đế quốc Cách Lâm Lan.

    Ở Tạp La Nhĩ Thành, hắn chính là thần!

    Sau trận chiến ở cứ điểm Khắc Lý Phổ Tư, Bộ Lạc Ngưu Nhân đã quét mọi thứ cản chân. Tuy nói họ vẫn chỉ là công hội cấp 5, nhưng đã tạo ra một khoảng cách với Pháp Sư Liên Minh và Thần Thánh Thủ Hộ. Vốn dĩ nhân số ở Tạp La Nhĩ Thành rất lớn, tiềm lực pháp triển khổng lồ, vượt xa Pháp Sư Liên Minh và Thần Thánh Thủ Hộ không khó.

    Bọn họ chỉ nghĩ Bộ Lạc Chiến Thần bỏ tiền ra để Bộ Lạc Ngưu Nhân chống lưng, chứ quan hệ hợp tác không gắn bó gì. Không nghĩ tới thì ra Bộ Lạc Ngưu Nhân cũng chính là tập đoàn Thiên Hạ.

    Lúc trước, bọn họ cho là tập đoàn Thiên Hạ chỉ là một nhà giàu mới nổi, thừa tiền nên đầu tư vào game online, nên không đủ chuyên nghiệp, sớm muộn gì cũng thấy bại thảm hại nên bọn họ cũng chỉ ôm tâm tư vui đùa gia nhập Bộ Lạc Chiến Thần. Dù sao cũng có tiền lương, tập đoàn Thiên Hạ có tiền, bọn họ cũng sẵn lòng theo tập đoàn Thiên Hạ đùa một chút, đợi đến này sụp đổ thì bọn họ rời đi. Cho nên bọn họ đối với sự phát triển của Bộ Lạc Chiến Thần cũng không ra hết sức, rất nhiều người cũng chui vào, lúc đánh nhau thì lười biếng không đánh hết sức.

    Nhưng Nhiếp Ngôn không ngờ là Niết Viêm, khiến cho đám người kia phải cân nhắc lại chuyện này. Tập đoàn Thiên Hạ có Bộ Lạc Ngưu Nhân, tương đương với việc có cả Tạp La Nhĩ Thành, không chừng còn có dã tâm phát triển Bộ Lạc Chiến Thần, thâu tóm cả Ni Tác Đức Thành! Nếu Bộ Lạc Chiến Thần được Bộ Lạc Ngưu Nhân giúp 1 tay đánh bại Thác Bạt gia, chiếm cả hai thành thị đứng đầu đế quốc Cách Lâm Lan thì bá nghiệp của tập đoàn Thiên Hạ liền nằm ngay trước mặt. Bọn họ còn có thể cảm thấy tập đoàn Thiên Hạ chỉ đang vui đùa hay sao?

    Nếu trận đánh ở Ni Tắc Đức Chi Thành mà Bộ Lạc Chiến Thần thắng thì tập đoàn Thiên Hạ sẽ độc bá đế quốc Cách Lâm Lan, chiếm gọn hai thành, 30, 40 cứ điểm, thu gọn 22% nhân khẩu của đế quốc Cách Lâm Lan cũng không phải không thể.

    Bọn họ nhìn về phía Nhiếp Ngôn, tận đáy lòng dâng lên một tia kính sợ. Phía sau thành công của Nhiếp Ngôn, không biết có bóng dáng của tập đoàn Thiên Hạ hay không, nhưng cái tên Cuồng Tặc Niết Viêm cũng đủ để người khác kính nể.

    Nhiếp Ngôn nhìn quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng lại tên đầu trọc, lạnh lùng nói:

    “Tập đoàn Thiên Hạ gọi các ngươi tới là để giải quyết vấn đề, để phát triển Bộ Lạc Chiến Thần chứ không phải là để hở đụng một tí chuyện là kêu Bộ Lạc Ngưu Nhân ra tay. Mỗi ngày các ngươi nhận lương của tập đoàn Thiên Hạ, cũng không thật lòng làm việc và chỉ ngồi không ăn bát vàng, thế mà còn dám cả ngày ngồi hô thủ không nổi, không chịu tận tâm tận lực. Chúng ta thuê các ngươi là để các ngươi làm việc chứ không phải suốt ngày nghe các ngươi oán trách! Làm thì không chịu làm, suốt ngày thì kiếm cách xào xáo, ai cảm thấy không được thì cút, không có các ngươi thì tập đoàn Thiên Hạ vẫn còn Bộ Lạc Ngưu Nhân! Chỉ một cái Thác Bạt gia tạp nham mà đã kêu khổ suốt này, nếu đụng phải Pháp Sư Liên Minh, Thần Thánh Thủ Hộ với Thiên Sứ Phách Nghiệp thì khỏi đánh nữa, trực tiếp buông chuột là được rồi. Cả bang phế vật!”

    Nhiếp Ngôn chửi một tràng làm tên đầu trọc đỏ cả mặt, câu cuối cùng càng làm hắn điên người. Dù là ai, bị chửi phế vật cũng không dễ chịu gì, nhưng lời của Nhiếp Ngôn hắn không phản bác nỗi, chỉ biết nhai cục tức này.

    Không chỉ mình đầu trọc mà những người khác cũng vậy, dù sao trong đám la lên không thủ nổi cứ điểm cũng có bọn họ.

    “Lời này có chút quá đáng rồi.”

    “Đúng vậy, người của Thác Bạt gia gấp 6 lần chúng ta, chúng ta thủ không nổi cũng bình thường!”

    Đám người kia thấy có người phản bác liền hùa theo.

    “Lúc đầu Khải Toàn Đế Quốc không phải gấp mấy chục lần Bộ Lạc Ngưu Nhân sap, cũng không phải bị đánh không ngóc đầu lên nổi à? Đừng có viện cớ! Tùy tiện kéo một anh em nào trong Bộ Lạc Ngưu Nhân ra cũng không có ai ngồi sợ hãi như các ngươi đâu.”

    Nhiếp Ngôn dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn toàn trường, khẳng định một câu.

    Bọn họ bị Nhiếp Ngôn ép đến lúng ta lúng túng, không biết cãi lại thế nào, trong lòng rất không cam lòng.

    Nhiếp Ngôn lớn lối khiến mọi người trong phòng hội nghị nổi giận, gồm cả mấy người tính tình kha khá như Hàn Băng Chi Ngữ, Yên Diệt nữa. Dù là bồ tát cũng biết nóng giận, có vài người còn kiềm chế không được, bắt đầu mắng chửi.

    “Cuồng Tặc Niết Viêm, ngươi khinh người quá đáng!”

    Bọn họ cũng chỉ dám mắng Nhiếp Ngôn mà thôi, chứ chuyện của Bộ Lạc Ngưu Nhân bọn họ cũng chỉ có thể tránh không nhắc tới. Dù sao bọn họ cũng biết mình không bằng Bộ Lạc Ngưu Nhân, cho nên lúc mắng, giọng cũng hơi bất lực.

    “Má, pro thì rất ngon sao!”

    Tình huống có chút vượt khỏi khống chế, A Sâm không nghĩ tới Nhiếp Ngôn lại dùng lời lẽ đả kích như thế… Hắn cũng vì lo lắng mà nháy mắt với Nhiếp Ngôn mấy cái nhưng Nhiếp Ngôn vẫn làm theo ý mình. A Sâm đành nhìn về phía Nhiếp phụ thì thấy Nhiếp phụ cũng cười cười, ý bảo A Sâm cứ bình tĩnh đừng nóng vội. Lúc Nhiếp phụ nhìn Nhiếp Ngôn, vẻ mặt có chút vui mừng. Nhiếp Ngôn thật sự đã trưởng thành rồi, làm việc đã tự có chủ trương, mặc dù hắn cũng phản đối cách làm cực đoan này nhưng không thể không thừa nhận, đây là một biện pháp tốt. Trong Bộ Lạc Chiến Thần có một số người đến hắn cũng nhìn không vừa mắt.

    “Hôm nay ta giữ lại câu nói này, ai nếu muốn chứng minh mình không phải phế vật thì ráng mà làm đi. Ta nói trước, lần này Bộ Lạc Ngưu Nhân sẽ không nhúng tay vào. Nếu các ngươi thắng, ta sẽ đích thân xin lỗi các ngươi, còn nếu các ngươi làm không được thì coi như hết cách, ta đành phải cho Bộ Lạc Ngưu Nhân ra liều mạng. Dù sao anh em Bộ Lạc Ngưu Nhân chúng ta không có ai hèn nhát, bất kể là Khải Toàn Đế Quốc, Chiến Đao Thị Huyết hay Thác Bạt gia, cho dù nhân số bọn chúng hơn ta mấy chục lần, thì lúc gặp chúng ta, bọn họ cũng phải kêu cha gọi mẹ, tè ra sịp, ỉa ra quần. Mà bọn ta, cũng không một ai trước khi đánh đã nói mình làm không nổi! Người như vậy không phải phế vật thì là gì?”

    Nhiếp Ngôn khinh miệt liếc mắt nhìn toàn trường.

    Trong đại sảnh, rất nhiều người chơi đều là do tập đoàn Thiên Hạ bỏ giá cao mời tới, bọn họ đều là một số thành viên của phòng làm việc có tiếng, hoặc người chơi thiên phú cao, bọn họ cũng có kiêu ngạo và tôn nghiêm của mình. Lời của Nhiếp Ngôn hôm nay đã hoàn toàn chạm đến lòng tự ái của bọn họ! Đây là trực tiếp miệt thị!

    Toàn bộ kính ý trước đây đã biến thành lửa giận! Nhưng mà, sự thật vẫn đặt trước mắt…

    Hàn Băng Chi Ngữ nhìn thẳng vào Nhiếp Ngôn, nói: “Đám người chúng ta mặc dù thực lực không mạnh như Bộ Lạc Ngưu Nhân, không có biện pháp đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi giống các ngươi, nhưng ta trịnh trọng nói một câu: chúng ta tuyệt đối không phải phế vật!”

    “Ồ, phải không? Nói thì dễ, các ngươi dùng gì để chứng minh?”

    Nhiếp Ngôn cười khinh, nói:

    “Bộ Lạc Ngưu Nhân là do ta dựng lên, tuy nói ta là con trai của chủ tịch nhưng phát triển của Bộ Lạc Ngưu Nhân từ đầu tới cuối chưa từng dựa vào tập đoàn. Bộ Lạc Ngưu Nhân sẽ không ra tay giúp Bộ Lạc Chiến Thần, Bộ Lạc Chiến Thần là của các ngươi, nếu các ngươi khiến nó sụp đổ thì xem như Bộ Lạc Chiến Thần không đủ tư cách tồn tại. Tập đoàn Thiên Hạ có một mình Bộ Lạc Ngưu Nhân là đủ, đến lúc đó toàn bộ các ngươi cút đi!”

    Toàn bộ người trong đại sảnh đều là thành viên trọng yếu của Bộ Lạc Chiến Thần, ai nấy đều như thú hoang bị chọc giận. Mặc dù rất nhiều người biết đây là phép khích tướng của Nhiếp Ngôn, nhưng bọn hắn cũng không thể kiềm chế cơn phẫn nộ trong lòng. Bị người ta gọi là phế vật, ai mà chịu được?

    Biện pháp duy nhất chính là dùng hành động để rửa sạch nỗi sỉ nhục này. Nếu không thì cái danh phế vật sẽ ám ảnh bọn họ cả đời! Lúc đó, chỉ sợ nhiều người không còn mặt mũi lăn lộn trong game online nữa. Bọn họ không thể như vậy!

    “Tương lai sẽ có một ngày, mọi người sẽ lại tập trung ở đây, đợi ngươi chính miệng xin lỗi!”

    Yên Diệt vẫn ở một bên im lặng không lên tiếng, lúc này mới trầm giọng nói một câu. Hắn quyết định, dù bằng bất cứ giá nào cũng phải dốc toàn lực ra liều mạng với Thác Bạc gia! Tuy nói nhân số Thác Bạc gia đông hơn Bộ Lạc Chiến Thần 6 lần, nhưng đôi lúc nhiều người cũng chưa chắc quyết định được điều gì, giống như Bộ Lạc Ngưu Nhân ngày xưa vậy. Tình huống hiện tại của Bộ Lạc Chiến Thần còn tốt hơn Bộ Lạc Ngưu Nhân ngày xưa nhiều, người ta làm được, tại sao bọn họ lại không? Nếu không, cái danh phế vật cũng không sai!

    “Ta cũng chờ ngày đó!”

    Nhiếp Ngôn nhìn cả đám người, tình cảm đồng đội của bọn họ đã bắt đầu nhen nhóm. Có lúc, tức giận cũng là một loại sức mạnh. Lúc trước còn vẻ mặt sa sút tinh thần, chỉ một cơn giá nhẹ cũng đủ quét sạch bọn họ. Bọn họ bị dồn đến mép vực cũng không phải do bọn họ không cố gắng, có một câu thành ngữ gọi là đập nồi dìm thuyền, một khi bị đập nồi dìm thuyền mới có thể phát ra chiến lực gấp 10, thậm chí gấp 20 lần.

    Trên thực tế, kỹ thuật của đám người họ cũng không kém hơn Thác Bạt gia, cái bọn họ thiếu chỉ là dũng khí để liều mạng một lần.

    Cái Nhiếp Ngôn nên làm thì đã làm rồi, trận chiến giữa Bộ Lạc Chiến Thần và Thác Bạt gia tạm thời hắn sẽ không quan tâm tới. Đợi đám người kia thật sự không đánh nổi nữa hắn mới ra tay thu thập tàn cuộc. Lời nói ban nãy quả thật rất cực đoan, nhưng nếu đám bọn họ đủ liều mạng để diệt Thác Bạt gia, Nhiếp Ngôn cũng bằng lòng xin lỗi.

    Nhiếp Ngôn dẫn theo Thứ Đao đi ra ngoài.

    Thứ Đao có chút buồn bực, nói: “Thằng nhóc ngươi cũng đủ hiểm, chính mình không bỏ ra gì mà có thể khiến đám người kia bán mạng vì ngươi. Nếu Bộ Lạc Chiến Thần thua thì ngươi đảm bảo sẽ đứng ra thu thập tàn cuộc, dù sao lúc đó thực lực Thác Bạc gia cũng đã tổn hại không còn gì. Còn nếu Bộ Lạc Chiến Thần thắng thì ngươi cũng chả mất gì, chỉ là một câu xin lỗi mà thôi. Sớm biết thằng nhóc nhà ngươi điếm thúi vậy, ban đầu không nên bị ngươi cuốn vào!”

    Nhiếp Ngôn cười ha ha, không thèm chấp Thứ Đao, có nhiều chuyện phi thường phải dùng thủ đoạn phi thường.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
  3. Không Là Ai

    Không Là Ai Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    2,938
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
    muthanhnam, Laofun, Goodluck and 19 others like this.
  4. Không Là Ai

    Không Là Ai Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    2,938
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 450: Khiêu chiến

    Edit: Mưa
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Nhân lúc nhân sinh quan của mình còn chưa bị đảo lộn hoàn toàn, Nhiếp Ngôn quyết định làm bạn với Thứ Đao. Nhưng Thứ Đao sẽ không giao hảo với bất cứ ai, một khi đã làm nghề này, thêm một người bạn là thêm một phần nguy hiểm. Trong mắt hắn, quan hệ giữa bản thân và Nhiếp Ngôn là quan hệ giao dịch, ngoài ra không còn gì khác. Nhiếp Ngôn trả tiền, hắn làm việc, bằng hữu, tình bạn chỉ là mây bay. Thứ Đao có mấy người huynh đệ, đều là những chiến hữu cùng nhau đi ra từ chiến trường, với người khác hắn quen thói thờ ơ lạnh lùng, Nhiếp Ngôn cũng vậy!
    Lời nói của Thứ Đao đánh thức Nhiếp Ngôn, bọn họ chỉ có quan hệ giao dịch.
    Nghe lời của Thứ Đao, Nhiếp Ngôn đã hiểu nguyên tắc của kẻ này, thật sự không còn gì để nói, chỉ đành xem Thứ Đao như bao tên lính đánh thuê khác.
    -Cứ như ngươi nói, sau này ngươi chính là cái bóng của ta. Ta cho ngươi một phần điều kiện kích phát Trang bị Truyền kì cấp, ngươi bắt đầu thu thập nó. Mỗi ngày đều báo tiến độ thu thập cho ta trước. Nếu có người tìm được chương cuối cùng Trật Tự Chi Chương, tuyệt đối không đi tìm hắn, phải tránh xa!
    Nhiếp Ngôn tập hợp Ám Chi Lược Ảnh, đã sớm mở ra phần lịch sử bị che giấu khiến nó đi chệch hướng so với quỹ đạo ban đầu. Cả năm chương quyển thứ năm của Trật Tự Chi Chương đều nằm trong tay Thứ Đao, nếu hắn tìm được chương cuối cùng một tư liệu mới lại xuất hiện, lịch sử lại càng rời xa quỹ đạo vốn có, càng khó nắm bắt.
    Trước khi lịch sử thay đổi hoàn toàn, Nhiếp Ngôn muốn lợi dụng triệt để ưu thế sống lại của mình, khuếch trương thực lực đến mức tối đa. Một khi lịch sử đã sang trang mới hắn mới có đủ khả năng đối phó với các tình huống phát sinh bất ngờ.
    Thứ Đao hơi kinh ngạc, không phải kiếm đủ sáu món sẽ tạo ra một vật phẩm truyền kỳ cấp sao? Sao Nhiếp Ngôn lại không để hắn đi tìm quyển thứ sáu?
    Mặc kệ những nghi hoặc trong lòng, Thứ Đao chỉ cần làm theo nguyên tắc của lính đánh thuê bọn hắn, tuyệt đối không hỏi cố chủ nguyên nhân. Một người giao việc, một người đi làm, đây là nguyên tắc.
    -Đã hiểu. Thứ Đao gật đầu nói.
    Nhiếp Ngôn khẽ sờ gằm: “Vậy ngươi bắt đầu đi.”
    Với số đồ vật này, đủ để đuổi Thứ Đao đi năm ngày, đẳng cấp trang bị tăng lên, lại để hắn đi tìm một số vật phẩm tương đối hiếm nữa.
    Nhận được lời của Nhiếp Ngôn, Thứ Đao lục đục rời đi.
    Qua hơn năm mươi phút cưỡi Chiến Mã Khắc Nạp, hắn đã tới địa điểm, là một cánh đồng hoang vu, ở xa một tòa cứ điểm thấp thoáng xuất hiện phía cuối chân trời, trông như một con cự long nằm giữ khe núi trên cánh đồng.
    Tường thành cứ điểm cao tới hơn hai mươi mét, hoàn toàn do đá tảng xây lên. Truyền thuyết kể rằng vua của đế quốc Cách Lâm Lan- Kiều Bỉ Á đại đế vì xây dựng cứ điểm này đã tập hợp hơn mười vạn dân chúng, vận chuyển từ khắp các nơi những tảng đá kiên cố nhất, giống như con kiến xây nhà vậy, từ từ xây lên từng chút một.
    Đây là một tòa cứ điểm siêu cấp cường đại, phòng thủ kiên cố. Bên trong có thể chứa được mười vạn dân cư, tựa như một tòa thành thị bình thường.
    Hằng năm có ma vật từ dưới lòng đất tuôn ra, bọn họ dùng nó để bảo vệ tường thành, tạo nên phòng tuyến mạnh nhất của Cách Lâm Lan đế quốc.
    Động tác của Nhiếp Ngôn nhanh hơn, hiện tại đang ra roi thúc ngựa chạy vội về cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, tại đó có phần thưởng tiêu diệt Truyền kì Vong linh vu sư đang đợi hắn.
    Trong lúc hắn nhanh chóng về cứ điểm Hi Nhĩ Đốn thì tại Tạp La Nhĩ thành, một âm mưu mới đã bắt đầu khởi động.
    Hai người chơi Thiên Sứ Bá Nghiệp truyền tống đến Tạp La Nhĩ thành, một người là tinh linh đạo tặc, một thân trang bị truyền kì cấp: Đằng Giáp xanh biếc, trong tay cầm hai thanh dao có răng, kích thước tương đương chủy thủ cùng loại, lóe lên màu xanh sáng bóng. Người còn lại là một chiến sĩ thú nhân, đầu to vô cùng, thân thể cường tráng như trâu, da toàn thân hiện lên màu xanh trắng, trên lưng đeo đôi song kiếm khổng lồ, bề ngang to bản, thoạt nhìn rất nặng. Cuồng Chiến Sĩ có năng lực đặc biệt, chính là cùng lúc sử dụng hai tay hai kiếm.
    -Cuồng Thần, nhớ kĩ nhiệm vụ hôm nay của chúng ta, nhất định phải dụ được tên cuồng tặc Niết Viêm kia ra, nhớ kỹ để lại ám chiêu, nếu có thể đánh bại hắn, phải để cho hắn mất mặt.
    Trong mắt tinh linh đạo tặc ánh lên một tia hưng phấn rực rỡ quái dị, mỗi lần gặp đối thủ cường đại, hắn lại bị kích thích đến nhiệt huyết sôi trào.
    -Đã hiểu, hai người chúng ta cùng ra tay, sao có thể thất thủ!
    Chiến sĩ thú nhân vừa cười sang sảng vừa nói.
    Nếu Nhiếp Ngôn ở đây, chắc chắn nhận ra hai người này. Một người là Cuồng Thần, cấp 63, là nhân vật đứng thứ hai trong số các chiến sĩ thú nhân tại Tát Đặc Ân đế quốc. Người còn lại là tinh linh đạo tặc Đọa Lạc, cấp 62, thực lực được xếp vào ba vị trí đầu trong số các đạo tặc ở đế quốc này. Kiếp trước cả hai đều là nhân vật xưng hùng một cõi tại Tát Đặc Ân đế quốc, chiến sĩ thú nhân Cuồng Thần, tinh linh đạo tặc Sa Đọa, bọn họ đứng trên đỉnh cao chói sáng, trình độ của họ khiến bao người phải ngước nhìn.
    Khi hai người vừa xuất hiện, người chơi xung quanh lập tức chú ý. Thiên Sứ Bá Nghiệp và Ngưu Nhân Bộ Lạc vừa đánh nhau xong, sự xuất hiện của bọn họ đem đến cho người ta sự cảnh giác cao độ, tin tức nhanh chóng được truyền đến Ngưu Nhân Bộ Lạc.
    Nhận được tin tức, người chơi của Ngưu Nhân Bộ Lạc bùng nổ!
    -Mẹ nó! Đám cẩu Thiên Sứ Bá Nghiệp còn dám tới đây? Chỉ cần chúng dám ra khỏi thành, ta sẽ giết cho đến khi về 0 cấp.
    -Các huynh đệ, canh trừng chúng. Nếu có dị động, chúng ta cùng đi làm thịt hai tên đó.
    Hành động của Thiên Sứ Bá Nghiệp tại Khắc Lý Phổ Tư làm Ngưu Nhân Bộ Lạc rất giận dữ. Vừa nghe mấy kẻ bên phe Thiên Sứ lại tới nữa tất nhiên đã chọc nổ bọn họ.
    -Hội trưởng chấp hành, bọn hắn đến Tạp La Nhĩ thành có mục đích gì? Kỵ sĩ Vãn Ca đứng lên hỏi trong công hội.
    -Tạm thời vẫn chưa rõ. Ta đã phái mấy người đi giám sát bọn hắn. Một khi có động tĩnh, chúng ta sẽ ra tay.
    Trong lòng Quách Hoài nổi lên từng tia bất an, người chơi của Thiên Sứ Bá Nghiệp ở đây, tuyệt đối không có chuyện gì tốt. Tuy chỉ có hai người không tạo nên sóng to gió lớn gì nhưng chuyện này nhất định phải báo cho Nhiếp Ngôn biết.
    Chiến sĩ thú nhân Cuồng Thần và tinh linh đạo tặc Đọa Lạc cùng nhau xuyên qua đường phố sầm uất.
    Cuồng Thần nhìn đám đông đi lại hai bên đường, khẽ mỉm cười: “Tạp La Nhĩ thành thật náo nhiệt! Không biết trong số những người này, có bao nhiêu người là thành viên của Ngưu Nhân Bộ Lạc? Tin tức chúng ta đến đây, chắc chắn đã truyền đến tai hội trưởng của bọn họ.”
    -Nói đi nói lại, Ngưu Nhân Bộ Lạc này thật không đơn giản. Vốn là một công hội không ai để ý, luồn lách sinh tồn dưới bóng các đại công hội vậy mà bỗng cường thế xuất hiện, phát triển mạnh mẽ đến bất ngờ, ôm lấy Tạp La Nhĩ thành của Khải Toàn đế quốc thậm chí thống nhất tòa thành này, cuồng tặc Niết Viêm, là một người không đơn giản.
    Đọa Lạc có chút bội phục nói. Cho dù bọn hắn có đánh bại được Nhiếp Ngôn nhưng thành tựu mà bản thân đạt được cũng vĩnh viễn không sánh bằng kẻ này.
    -Không phải ngươi sợ tên cuồng tặc đó đấy chứ?
    -Tuyệt đối không. Ta thừa nhận tên kia rất giỏi nhưng từ trước tới nay Đọa Lạc ta không hề sợ bất cứ kẻ nào. Ai cũng vì minh chủ, nếu không phải Thiên Sứ Bá Nghiệp và Ngưu Nhân Bộ Lạc đối địch nhau, ta nguyện ý làm bằng hữu với hắn.
    Vừa đi vừa nói chuyện, hai người đã đến bên quảng trường Tạp La Nhĩ thành, thuê một khu vực diện tích 100*100 m từ Thành Vệ Quân, mỗi tiếng cần trả 20 kim tệ, tiếp đó bọn họ dựng một vòng rào bảo vệ đơn giản bao quanh, biến nơi này thành một sân đấu tạm thời.
    Người chơi xung quanh ở Tạp La Nhĩ thành tò mò nhìn bọn họ, đều không hiểu hai người của Thiên Sứ Bá Nghiệp muốn làm gì. Vài thành viên Ngưu Nhân Bộ Lạc lẫn trong đám người này, chú ý giám sát động tĩnh của bọn họ cũng kinh ngạc không kém.
    -Hai kẻ này đang giở trò quỷ gì?
    -Không biết.
    Người của Ngưu Nhân Bộ Lạc anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, hai kẻ này vẫn không ra khỏi thành, chưa thể ra tay được. Mặc dù bọn họ là công hội số một tại Tạp La Nhĩ thành này nhưng quy định của thành thì vẫn phải tuân thủ.
    Tất cả mọi người đều chờ đợi hành động tiếp theo của chiến sĩ thú nhân và tinh linh đạo tặc.
    Một lát sau, một sàn đấu đơn giản được dựng lên.
    -Tốt lắm, phát tin tức đi. Cuồng Thần vừa nhìn Đọa Lạc vừa nói.
    Theo thời gian sàn đấu dựng lên, nhiệt huyết của hai người cũng từ từ sôi trào.
    Nhiếp Ngôn đang giục ngựa chạy như điên, đột nhiên nhận được tin nhắn của Quách Hoài.
    -Một chiến sĩ thú nhân và tinh linh đạo tặc đến Tạp La Nhĩ thành làm gì?
    Chân mày hắn nhăn lại, định để cho Quách Hoài tiếp tục giám sát bọn họ thì đầu bên kia đã gửi tới tin: lên diễn đàn.
    Nhiếp Ngôn lập tức lên diễn đàn thành, đập vào mắt hắn là một tiêu đề vô cùng bắt mắt: Cuồng tặc Niết Viêm, có dám chiến hay không?
    Chúng ta xây lôi đài ở quảng trường Tạp La Nhĩ thành, Ngưu Nhân Bộ Lạc có gan tới chiến. Kí tên: Cuồng Thần, Đọa Lạc.
    Đây là hai người chơi có danh tiếng không nhỏ trên Tát Đặc Ân đế quốc, lên mạng hỏi thăm một chút, chắc chắn tìm được thông tin về hai người này. Giờ hai tên có số có má đó chạy tới Tạp La Nhĩ thành chỉ mặt gọi tên khiêu chiến Nhiếp Ngôn, lập tức trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của mọi người.
    Thành viên của Ngưu Nhân Bộ Lạc nổi giận, dám khiêu khích ngay trên diễn đàn, mục tiêu khiêu khích lại là hội trưởng bọn họ.
    -Mẹ nó, hai tên đó tự cho mình là thứ gì? Cũng dám khiêu khích Niết Viêm lão đại?
    -Hội trưởng chấp hành, để chúng ta lên.
    Quách Hoài nhìn đám huynh đệ công hội đang ồn ào, phát tin hỏi Nhiếp Ngôn: “Giờ chúng ta nên làm gì?”
    -Bây giờ ta đang tới cứ điểm Hi Nhĩ Đốn, tình huống này không thích hợp để ta ra mặt. Thủy Sắc, Đao Quang đâu? Bọn họ đang làm gì?
    Nếu bất cứ kẻ nào của Thiên Sứ Bá Nghiệp đến khiêu chiến, hắn đều ra mặt ứng chiến vậy bản thân sẽ mệt chết thôi! Với tư cách là hội trưởng Ngưu Nhân Bộ Lạc, cho dù hắn thắng cả Cuồng Thần và Đọa Lạc cũng không có gì vinh quang, chằng bằng để huynh đệ khác trong công hội ra mặt đánh bại bọn họ, để những kẻ đó biết rằng Ngưu Nhân Bộ Lạc không phải chỉ có mình Niết Viêm.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
  5. Không Là Ai

    Không Là Ai Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    2,938
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 471: Trạch Ân Nạp Đức kiếm tăng cấp

    Dịch: Sói
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Nhiếp Ngôn đi vào trong, theo cầu thang xoắn ốc đi lên tầng trên của Hoàng Kim Chi Thành.

    Leo đến tầng 3, hắn tiến vào một hành lang, ở đó có vài con Dong Lô Thiết Tượng level 90 hoạt động, may mà bọn nó đều hoạt động đơn lẻ.

    Nhiếp Ngôn thấy một Dong Lô Thiết Tượng đi về phía mình liền chậm rãi Tiềm Hành mò tới sau lưng nó, nhanh tâm đâm một cái Muộn Kích, tiếp theo là Bối Thứ, Dịch Cốt. Đợi Dong Lô Thiết Tượng sắp tỉnh lại liền chuyển ra trước người nó dùng Kích Vựng, Mạt Hầu. Xong một dàn combo, Nhiếp Ngôn liền bỏ chạy, kéo dài thời gian, chờ nó bị chảy máu đến chết.

    Nhiếp Ngôn mỗi lần công kích chỉ gây cho nó khoảng vài trăm thương tổn, cao nhất cũng chỉ 500, 600 thôi. Bất quá thương tổn Xuất huyết vẫn rất khả quan, đủ kéo nó đến chết.

    Nhiếp Ngôn cứ thế tiến tới, đi qua hành lang uốn cong dài tầm 500, 600 mét, giết hơn 20, 30 con Dong Lô Thiết Tượng. Tiến vào một đại điện tối đen, bốn phía là mấy cái tượng vàng khắc hình kim điêu, ác ma, yêu thú… vô cùng dữ tợn, dưới mấy bức tượng còn có vài thân ảnh cao lớn đi tới đi lui.

    Hắn nhìn về phía trước đại điện, ở đó có một pho tượng Cự nhân khổng lồ đứng sừng sững trên một bệ tròn. Nó cao tầm 5 mét, nhìn qua như một La Hán vậy, cả người mặc giáp vàng, sáu tay, mỗi tay cầm một vũ khí khác nhau: chùy sắt, lưỡi hái, xẻng sắt, trường côn, cự phủ, liên chùy.

    Thấy pho tượng này, Nhiếp Ngôn liền rùng mình, đây là Quáng nô Y Cách Lâm!

    Lúc bình thường nó chỉ là một pho tượng, nhưng chỉ cần có người sống đến gần nó sẽ lập tức sống lại, biến thành một Lĩnh chủ cường đại level 90.

    Ít nhất phải hơn 200 anh em level 80 tới đây mới có thể săn nó, hơn nữa đòi hỏi thuộc tính của Thuẫn chiến sĩ phải cực cao.

    Nhiếp Ngôn quan sát một chút, trong đại điện có ít nhất 20, 30 Dong Lô Thiết Tượng đi qua đi lại, những Dong Lô Thiết Tượng này cao lớn, dữ tợn hơn bọn bên ngoài nhiều.

    Nhiếp Ngôn mò tới cạnh một pho tượng, ném cho tên Dong Lô Thiết Tượng gần nhất một cái Trinh Sát.

    Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng: Tinh anh level 90, HP 50000/50000.

    Xem ra muốn đối phó với tụi này khá khó. Nhiếp Ngôn suy nghĩ một hồi, có thể dùng Tiềm Hành vòng qua bọn chúng để tìm A Ba Khắc sáo trang hay không? Nếu có thể không kinh động đám quái vật này thì còn gì tốt hơn.

    Nhiếp Ngôn núp phía sau bức tượng, mượn bức tượng che chắn lò mò đi qua.

    Phía sau hành lang xa xa, có 6 Đạo tặc đang từ từ đi về chỗ đại điện mà Nhiếp Ngôn đang nấp. Mỗi khi tiến lên một chút, bọn họ lại thấy một thi thể Dong Lô Thiết Tượng, dọc đường ít nhất đã thấy 20, 30 cái, bọn họ càng lúc càng kinh hãi.

    “Thiên Phạt lão đại, những thi thể trên mặt đất này đều là do Cuồng Tặc Niết Viêm giết? Hắn cũng quá mạnh đi, hắn vừa đi vừa giết quái, chúng ta chỉ đuổi theo mà vẫn không thấy bóng dáng hắn.”

    Một tên Đạo tặc nói, cùng là Đạo tặc, nhưng chênh lệch giữa bọn họ và Niết Viêm quá lớn đi.

    “Chúng ta cứ đuổi theo trước đã, Cuồng Tặc Niết Viêm không phải loại chúng ta có thể đối phó. Đợi lát nữa đội trưởng Hội Nhi Sí Diễm mang người tới, hội trưởng sẽ bày trận bắt Cuồng Tặc Niết Viêm, không chừng sẽ có thu hoạch lớn. Nhớ không được để lộ thân phận của chúng ta, nếu bị phát hiện cứ bảo chúng ta là người của Pháp Sư Liên Minh, đây là hội trưởng tự mình dặn dò.”

    Thiên Phạt nhắc nhở, đám bọn họ đã tạm thời out khỏi công hội, dùng áo choàng đen che giấu thân phận chính là sợ người khác nhận ra.

    Không ít người có chủ ý đánh cướp Nhiếp Ngôn, bỏ qua một thân trang bị của Nhiếp Ngôn, bỏ qua chuyện hơn kém trình độ, chỉ bằng cái giải mà Pháp Sư Liên Minh, Thần Thánh Thủ Hộ cùng Thiên Sứ Phách Nghiệp treo cũng hơn 3 vạn kim tệ rồi, phần thưởng cỡ đó làm rất nhiều người động tâm. Rất nhiều người muốn ám sát hắn, nhưng Nhiếp Ngôn như kiểu thần long thấy đầu không thấy đuôi, bọn họ căn bản là không có cơ hội ra tay. Nhưng tình huống hôm nay có chút khác, rất nhiều người thấy Nhiếp Ngôn một mình một ngựa tiến vào Hoàng Kim Chi Thành, đương nhiên vài người có dụng ý sẽ lập kế hoạch.

    Đám người kia sở dĩ giấu thân phận vì lo sau khi săn giết Cuồng Tặc Niết Viêm xong sẽ bị Bộ Lạc Ngưu Nhân trả thù. Dù sao thực lực của Bộ Lạc Ngưu Nhân cũng đủ đánh lật đồn công hội bọn họ.

    Lúc đầu, bọn họ còn bị kim tệ làm cho mờ mắt, sau khi bám theo Nhiếp Ngôn một thời gian, trong lòng ai nấy cũng bồn chồn, nhờ người bên ngoài cứu viện.

    Đám người Thiên Phạt không biết là, sau khi bọn họ tiến vào Hoàng Kim Chi Thành, lại có một đống người vào theo, tất cả đều là Đạo tặc, người của Pháp Sư Liên Minh và Thần Thánh Thủ Hộ cũng tới.

    Những Đạo tặc này chỉ có một mục tiêu duy nhất, Cuồng Tặc Niết Viêm!

    Niết Viêm tiến vào Hoàng Kim Chi Thành làm gì, bọn họ cũng không biết, bọn họ chỉ mong nhân lúc Niết Viêm đang giết quái hay gặp nguy hiểm gì đó thì ra tay đánh lén.

    Nhiếp Ngôn lúc này thì đang trốn trong một góc đại điện, quan sát phía trước. Phía trước lờ mờ có rất nhiều Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng hoạt động, muốn vượt qua bọn chúng đúng là không dễ. Bởi vì bọn chúng có kỹ năng tầm xa, dùng kỹ năng trên Ba Hành Giả giới chỉ cũng rất dễ bị phát hiện.

    Nhiếp Ngôn lùi lại, cắn răng, liều cmn mạng! Hắn lùi vào trong góc, gọi Hoàng Kim Địa Long ra, sau đó thuê thêm Thánh kỵ sĩ cấp mười Lôi Môn Đặc. Sau đó hắn lại lấy Kỵ sĩ Đa La không đầu kỵ xạ nỗ ra, bắn vài mũi tên xuống đất tạo chút tiếng động để kéo một Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng tới gần.

    Chỉ một tên mà cũng khá khó nhai rồi, Nhiếp Ngôn kéo con Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng vào trong góc, sau đó mò ra sau lưng nó dùng một cái Muộn Kích.

    Hoàng Kim Địa Long phun ra một đạo long tức, long tức đánh lên trên người Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng vang lên một tiếng trầm thấp, Thánh kỵ sĩ Lôi Môn Đặc thì mở Khí Thế Như Hồng lên, xông thẳng vào người nó.

    Dưới sự vây công của Nhiếp Ngôn, Hoàng Kim Địa Long cùng Thánh kỵ sĩ, HP của Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng không ngừng giảm xuống. Nó tỉnh lại, há mồm tính gào lên kêu anh em tới đây trợ giúp.

    Kích Vựng!

    Nhiếp Ngôn đâm vào trán nó một cái Kích Vựng, khiến nó mới há mồm ra lại đơ như cây cơ.

    Vong Linh Tế Lễ!

    Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng là sinh vật hắc ám, không biết có thể thu phục hay không. Nhiếp Ngôn dùng một cái Vong Linh Tế Lễ, hệ thống thông báo thất bại, hắn lại dùng tiếp, lại thất bại.

    Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng lại tỉnh, nó vung thiết chùy đập vào người Hoàng Kim Địa Long. Hoàng Kim Địa Long bị đánh hơi khựng lại, trên đầu bay lên hơn 3000 giá trị thương tổn. May là Hoàng Kim Địa Long da dày thịt chắc, chứ pet bình thường khác chắc tẻo cmnr.

    Vong Linh Tế Lễ!

    Hệ thống: Vong Linh Tế Lễ thất bại,

    Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng lại há mồm muốn hét lên gọi hội.

    Nếu Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng gọi hội tới, chỉ cần thêm hai đứa thôi là Nhiếp Ngôn ez tẻo rồi.

    (Sói: ez = easy, viết tắt thôi, thuật ngữ dân game.)

    Đúng lúc đó, Nhiếp Ngôn giơ chân đá vào bụng nó một cái, khiến nó ngậm họng lại, mới hít hơi chưa kịp la đã bị cản.

    Hoàng Kim Địa Long phun ra vài ngụm long tức, đánh thẳng lên trên người Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng, khiến trên đầu nó bay lên một đám giá trị thương tổn.

    Thánh kỵ sĩ Lôi Môn Đặc quăng ra vài cái Tịnh Hóa Chi Thuật, từng đạo bạch quang chiếu rọi xuống người nó.

    Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng nổi giận quơ thiết chùy không ngừng công kích Hoàng Kim Địa Long. Nhiếp Ngôn để cho Thánh kỵ sĩ Lôi Môn Đặc liên tục trị liệu cho pet mình, cứng rắn ép nó vào góc. Một khi thấy nó muốn gọi hội liền dùng Cước Thích cắt ngang, dù sao Cước Thích thời gian cooldown khá ngắn.

    Bị hội đồng, con Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng cao lớn rốt cuộc cũng nặng nề ngã xuống đất.

    Nhìn thanh HP của Hoàng Kim Địa Long còn khoảng 20%, Nhiếp Ngôn thở phào nhẹ nhõm.

    Đúng lúc Ác Ma Dong Lô Thiết Tượng ngã xuống, Trạch Ân Nạp Đức kiếm trong tay Nhiếp Ngôn liền bùng cháy dữ đội, một cỗ lực lượng mạnh mẽ tỏa ra xung quanh, đập vào mặt hắn. Nhiếp Ngôn vội vàng mở thuộc tính của Trạch Ân Nạp Đức kiếm lên, soi hàng một phát.

    Trạch Ân Nạp Đức kiếm bị phong ấn: thần vật Tạp Lan Đa.

    Miêu tả vật phẩm: Vua của Long tộc, Trạch Ân Nạp Đức sai Tạp Lan Đa chế tạo nhiều khuôn thần vật, sau đó rót ma lực hắc ám vào biến chúng thành thần vật. Người không thể khống chế lực lượng của nó sẽ bị Trạch Ân Nạp Đức kiếm cắn trả. Nên thanh kiếm đã bị Chiến thần Khắc La dùng Lục Trọng Thần Thánh phong ấn. Phong ấn: 5/6.

    Thuộc tính: Công kích 812-830, Bạo kích +50, 20% xuất hiện Sát thương bạo kích x5, bỏ qua level +15, bỏ qua Hộ giáp. Mang vào cộng thêm kỹ năng:

    - Luyện Ngục Trảm Sát: Khi HP của địch nhân ít hơn 20%, có xác suất trực tiếp giết chết, tỷ lệ thành công dựa trên chênh lệch level và Phòng ngự của hai bên. Thời gian cooldown: 3s. Yêu cầu 50 MP.

    - Sơ cấp Diệt Đính Tai Biến: Khi công kích, khiến địch nhân dính 5 loại debuff: Hư nhược cấp 3, Tàn phế cấp 3, Ôn dịch cấp, Khủng cụ cấp 3, Hủ thực cấp 3. Thời gian kéo dài: 5 phút. Thời gian cooldown: 1 tiếng.



    - Vong Linh Mộng Yểm Trớ Chú: người giữ Trạch Ân Nạp Đức kiếm sẽ phải chịu nguyền rủa, toàn bộ thuộc tính giảm 30% (bị ức chế, hiệu quả giảm phân nửa).

    Hạn chế: Không.

    Nhiếp Ngôn nhìn thuộc tính của Trạch Ân Nạp Đức kiếm, sau khi giải được một tầng phong ấn, thuộc tính tăng lên rất nhiều, Công kích đã có thể so với vũ khí Ám kim khác rồi, những thuộc tính khác cũng rất cao.

    Sau một thời gian dài, cuối cùng Trạch Ân Nạp Đức kiếm cũng mạnh mẽ hơn, thanh vũ khí này mà tăng cấp hết không biết thành cái dạng gì nữa.

    Ngọn lửa màu đen trên thân Trạch Ân Nạp Đức kiếm càng nóng bỏng hơn trước, ánh lửa bập bùng kiến người khác run sợ.

    Nhiếp Ngôn nhặt mấy thứ Ác Ma Dong Lô Thiết Thượng chết rớt lên, sau đó cho Hoàng Kim Địa Long núp trong góc hồi máu, để cho Thánh kỵ sĩ Lôi Môn Đặc liên tục trị liệu cho nó. Ngoài ra hắn cũng đắp cho nó một cái Băng Vải, rất nhanh, thanh HP của nó đã đầy lại.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)