Võng Du Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ - Phát Tiêu Đích Oa Ngưu - New: C451

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Cửu Lôi Thần Long, 15/2/11.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Tuyết Vô Thường

    Tuyết Vô Thường Bất Lực Thì Sao? Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    2,937
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 438: Huyết Ảnh Đồ Đằng

    Dịch: Sói
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Khu đất trống rộng khoảng 300 mét vuông, hơi gập ghềnh, hai bên dựng đầy lều trắng, cứ mỗi 1, 2 phút sẽ có 2, 3 đội Huyết Ảnh Chiến Sĩ đi tuần, mỗi đội tuần tra có khoảng 30, 40 tên. Muốn đi qua khu đất này, Nhiếp Ngôn phải trốn khỏi tầm mắt của đám tuần tra này, ngoài ra, hắn cũng không thể đụng vào Huyết Ảnh Đồ Đằng kia.

    Nhiếp Ngôn quan sát một chút, xa xa đứng cả đống Huyết Ảnh Chiến Sĩ, vài chỗ còn có ánh lửa chập chờn, bọn chúng vây quanh đống lửa như đang ăn mừng gì đó.

    Nhiếp Ngôn tính toán một chút, hắn không còn lựa chọn nào khác, xem ra chỉ có vượt qua bãi đất trống này mới có thể tiến vào trung tâm Huyết Ảnh quân đoàn.

    Trên mặt đất cắm 6 cây Huyết Ảnh Đồ Đằng, hắn phải tìm cách đi qua mà không làm nổ đống này.

    Hắn suy nghĩ một chút, nếu có thể gỡ 1, 2 cây ra thì ngon. Mấy cây Huyết Ảnh Đồ Đằng này nếu gỡ xuống được thì sẽ biến thành vật phẩm đặc thù, giống như quyển trục vậy, chỉ có thể sử dụng một lần. Bất quá, muốn gỡ mấy cây này xuống có chút phiền phức, không cẩn thận sẽ làm nổ. Kiếp trước, trên mạng từng có một bài viết hướng dẫn cách gỡ Huyết Ảnh Đồ Đằng, lúc đó rất nhiều người cảm thấy ngạc nhiên. Vô số người chạy đi thử, nhưng 95% là bỏ xác lại, chỉ một số ít mới lấy được Huyết Ảnh Đồ Đằng.

    Nhưng nhiêu đó cũng đủ chứng minh phương pháp đó có thật.

    Nhiếp Ngôn cũng không dám chắc mình thành công hay không. Nếu thất bại thì đống này sẽ nổ tung, nhưng nếu thành công thì tác dụng của đống này rất lớn, gặp tình huống đặc biệt sẽ mang lại công dụng bất ngờ.

    Bất kể như này, cứ thử theo phương pháp kia một lần rồi tính sau. Nhiếp Ngôn mò tới một cây Huyết Ảnh Đồ Đằng.

    Hắn từ từ nhích lại gần Huyết Ảnh Đồ Đằng chừng 15, 16 mét thì dừng lại, nếu tới gần nữa thì nó sẽ phát nổ.

    Nhiếp Ngôn lấy Kỵ Xạ Nỗ, lắp vào một mũi tên. Lúc này hắn không cần bắn liên tục nên chỉ cần một mũi là được rồi. Nhiếp Ngôn nhắm vào Huyết Ảnh Đồ Đằng, hắn cẩn thận tính toán chiều cao, cây đồ đằng này cao khoảng 1 mét, trên đỉnh có một cái thập tự giá, trên thập tự giá treo một lá cờ mà đỏ, trên cột gỗ có bố trí vài cơ quan, ở giữa có một cái lỗ sâu nho nhỏ.

    Nhiếp Ngôn kéo nỏ, nhắm thẳng vào lỗ nhỏ đó. Bắn vào một mục tiêu nhỏ như vậy cách 15, 16 mét là rất khó, đối với Nhiếp Ngôn mà nói đây chẳng khác gì một cuộc khiêu chiến. Bất quá thử một chút cũng được, khoảng cách xa như vậy hắn vẫn có thể tránh né trước khi Huyết Ảnh Đồ Đằng nổ.

    Nhiếp Ngôn nhắm kĩ một chút sau đó bóp cò. Chỉ nghe ‘sưu’ một tiếng, mũi tên đã xẹt qua không trung, bay một đường thẳng tắp cắm thẳng vào lỗ nhỏ, giữ chặt cơ quan của Huyết Ảnh Đồ Đằng không để nó nổ.

    Thành công!

    Nhiếp Ngôn đi tới cầm Huyết Ảnh Đồ Đằng lên, quan sát thuộc tính của nó.

    Huyết Ảnh Đồ Đằng: đạo cụ đặc thù, vật phẩm đồ đằng.

    Miêu tả vật phẩm: sau khi cắm xuống đất sẽ thiết lập một cơ quan, khi có bất cứ sinh vật nào tiến vào phạm vi sẽ tự động nổ, tạo thành thương tổn ăn mòn mà thương tổn ám ảnh.

    Thuộc tính: sát thương 15000, phạm vi công kích là khu vực 30 mét xung quanh lấy đồ đằng làm trung tâm. Kim chúc hộ giáp không chịu sát trương trong khu vực 30 mét nhưng sẽ vẫn dính sát thương nếu nằm trong phạm vi 15 mét xung quanh lấy đồ đằng làm trung tâm. Vật phẩm chỉ sử dụng được một lần, không có hiệu quả với Huyết Ảnh Quân Đoàn.

    Cái Huyết Ảnh Đồ Đằng này thuộc loại đồ đằng cao cấp, dù sao cũng là đồ thu hoạch được trong map level 90. Sát thương cũng khá cao, bình thường loại vật phẩm bị động này gây sát thương đều cao như vậy.

    Nếu dùng tốt thứ đồ chơi này thì nó có thể trở thành một vũ khí khủng bố. Giống như Lôi Bạo Đồ Đằng trong cuộc chiến ở cứ điểm Khắc Lý Phổ Tư lúc trước vậy.

    Sau khi gỡ được một cái, Nhiếp Ngôn lại từ từ nhắm tới cái thứ hai. Hắn lại nhắm kỹ vào cái lỗ nhỏ, nhưng tầm mắt hắn cũng có giới hạn, chỉ nhìn thấy mờ mờ chứ không rõ lắm. Hắn bóp cò, nhưng mũi tên lại bắn lên đồ đằng chứ không trúng vào lỗ nhỏ,

    Chợt không khí xung quanh trở nên cuồng loạn, trong nháy mắt mũi tên găm vào cột gỗ, Huyết Ảnh Đồ Đằng ‘oanh’ một tiếng nổ trung, huyết quang điên cuồng quét ra xung quanh.

    Nhiếp Ngôn biết mình đã thất bại liền lao như điên ra khỏi phạm vi vụ nổ. Đúng lúc huyết quang sắp quét trúng người hắn thì hắn liền mở Tật Phong Bộ lên, lợi dụng hiệu quả vô địch trong 3s để tránh né.

    Bóng người Nhiếp Ngôn lóe lên, rất nhanh đã lao ra ngoài.

    Thất bại!

    Tổng cộng chỉ có 6 cây Huyết Ảnh Đồ Đằng, cách 2 ngày mới hồi lại một lần. Nhiếp Ngôn không biết bao giờ mới trở lại đây lần nữa nên mỗi lần thất bại sẽ ít đi 1 cây.

    Huyết Ảnh Đồ Đằng nổ tung kéo 3 đội Huyết Ảnh Chiến Sĩ tới, bọn họ lấy đồ đằng làm trung tâm, tỏa ra bốn phương tám hướng dò xét.

    Nhiếp Ngôn tiềm hành, tránh né đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ này. Năng lực ảnh nấp của hắn dư sức đối phó với bọn chúng.

    Có nhiều kỹ năng phòng thân khiến Nhiếp Ngôn tự tin, to gan hơn. Hắn căn bản không sợ đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ level 90 này.

    Có 6 Huyết Ảnh Chiến Sĩ đi ngang qua sát bên Nhiếp Ngôn, chỉ cách hắn 5, 6 mét. Đột nhiên có 2 tên trong đó dừng bước, quan sát bốn phía xung quanh trống không không một bóng người. Đột nhiên ánh mắt của 2 tên này xảy ra biến hóa, đỏ bừng lên sau bốc cháy.

    Huyết Ảnh Đồng Thị!

    Dưới ánh mắt của bọn chúng, thân ảnh của Nhiếp Ngôn dần dần hiện ra.

    Bỏ mịa, tụi nó có kỹ năng tra xet!

    Cũng không phải Huyết Ảnh Chiến Sĩ nào cũng có kỹ năng Huyết Ảnh Đồng Thị, chỉ có 1 phần nhỏ có mà thôi. Hôm nay vận khí của Nhiếp Ngôn coi bộ không tốt lắm.

    Trong nháy mắt bị phát hiện, Nhiếp Ngôn đã nhanh chóng lao ra ngoài. Đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ kia cũng điên cuồng rượt theo hắn. Hắn vội vàng vứt ra một phần Cao cấp Thiểm quang trần mà Tinh Không tạp pháp sản xuất, ánh sáng chói mắt nổ tung giữa trời. Sau đó Nhiếp Ngôn lắc mình biến mất, thoải khỏi tầm mắt của đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ, trốn vào một góc lều.

    Hồi lâu, đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ này mới khôi phục tầm nhìn, tìm tòi khắp nơi không thấy tung tích của Nhiếp Ngôn liền tản đi.

    Đợi chúng đi xa, Nhiếp Ngôn mới dám mò ra, tiếp tục thử thu thập mấy cây Huyết Ảnh Đồ Đằng. Sau khi thất bại 3 lần, hắn thu được 3 cây, bỏ hết vào hành trang.

    Trên khu đất trống không còn Huyết Ảnh Đồ Đằng nữa, con đường rộng hơn rất nhiều. Nhiếp Ngôn tiềm hành tiến về trước, do trước đó Nhiếp Ngôn tạo ra động tĩnh quá lớn nên đám canh gác ở đây dầy đặc hơn lúc trước.

    Lượng tuần tra quá nhiều khiến con đường hắn đi khó khăn hơn.

    Hắn mò mò tiến vào bãi đất trống thì đụng phải 8 tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ, bọn chúng đang cẩn thận đi tuần, đúng dịp chắn ngay trước mặt Nhiếp Ngôn.

    Nhiếp Ngôn nhăn mặt, xem ra lần này khó tránh rồi.

    Xung quanh đây có hơn 100 tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ, một khi bị phát hiện Nhiếp Ngôn, chúng sẽ không do dự lao tới chém Nhiếp Ngôn ra bã. Quái vật 90 không phải là thứ Nhiếp Ngôn có thể đụng vào, huống chi bầy đàn nó còn đông vãi lúa!

    Đang lúc này, một tên trong số đó đột nhiên cảm giác được gì, bật Huyết Ảnh Đồng Thị lên, nhìn thấy Nhiếp Ngôn.

    Lập tức, tên đó hú to lên, âm thanh vang vọng khắp nơi, thu hút ánh mắt của hơn 100 Huyết Ảnh Chiến Sĩ xung quanh. Cả đám ào ạt lao về phía Nhiếp Ngôn, chặn toàn bộ đường lui của hắn.

    Trùng Phong!

    Một tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ quơ đại kiếm vọt tới, cả đám khác cũng lao theo sau.

    Bị cả đám bao vây, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Nhiếp Ngôn cũng không muốn dùng Tùy cơ Truyền tống quyển trục bỏ chạy.

    Khoảng cách với tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ đầu tiên ngày càng gần. Tên này quơ đại kiếm chém tới, Nhiếp Ngôn nhìn thoáng qua thanh kỹ năng đồng thời nhanh chóng lùi lại. Chỉ thấy đại kiếm của Huyết Ảnh Chiến Sĩ xẹt qua người hắn.

    -2203!

    Sát thương cao vãi! Nhiếp Ngôn kinh hãi, nếu đúng một đám thì hắn tẻo chắc. Hắn không dám chính diện đối kháng với bọn chúng nữa.

    Đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ này là quái 90, hơn xa so với level hắn, hộ giáp của hắn gần như không có tác dụng gì.

    Cừu hận của chúng hoàn toàn tập trung vào người Nhiếp Ngôn. Thấy cả đám sắp xông tới nơi, hắn vội vàng sử dụng kỹ năng Giả Chết trên dây chuyền. Thân thể hắn té ầm xuống đất, không có chút khí tức nào, tựa như một xác chết vậy.

    Nhiếp Ngôn đột nhiên chết khiến bọn Huyết Ảnh Chiến Sĩ ngẩn người. Bọn chúng ngơ ngơ đứng đó không biết làm gì. Sau khi Nhiếp Ngôn thi triển kỹ năng Giả Chết thì toàn bộ cừu hận của chúng tập trung lên người Nhiếp Ngôn liền biến mất.

    Sau khi dùng kỹ năng, Nhiếp Ngôn cũng vô cùng khẩn trương. Xung quanh đâu đâu cũng là Huyết Ảnh Chiến Sĩ, nếu chúng tiếp tục nhào lên tấn công thì bỏ mẹ rồi! Hắn lúc nào cũng cầm sẵn Tùy cơ Truyền tống quyển trục trong tay.

    Cả đám ngửi ngửi một hồi, bô lô ba la gì đó sau đó dần dần tản đi.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
  2. Tuyết Vô Thường

    Tuyết Vô Thường Bất Lực Thì Sao? Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    2,937
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 439: Sinh mệnh Hàn đông dược tề

    Dịch: Sói
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Cảm giác được đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ đã đi xa, Nhiếp Ngôn mới thở phào nhẹ nhõm, hủy bỏ kỹ năng Giả Chết, đứng lại tiến vào Tiềm Hành.

    Hắn quan sát bốn phía, không tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ nào phát hiện hắn sống dậy, vẫn du đãng xung quanh.

    Nhiếp Ngôn tiềm hành đi tới trước khu lều. Giữa khu lều có một con đường dài hẹp, rộng khoảng 2, 3 mét, thỉnh thoảng có vài Huyết Ảnh Chiến Sĩ đi qua đi lại. Chỗ này rất khó tránh né, nếu cứ tiềm hành như cũ thì rất dễ bị phát hiện. Nhiếp Ngôn suy nghĩ một chút rồi sử dụng kỹ năng Biến Thân Chu Nho trên Chu Nho Giới Chỉ. Thân thể hắn nhanh chóng thu nhỏ lại, chỉ còn 1/3 kích cỡ bình thường, đồ vật xung quanh thoáng cái trở nên khổng lồ, giống như lạc vào thế giới Cự nhân vậy.

    Nhiếp Ngôn men sát theo một cái lều, cẩn thận tiềm hành đi tới.

    Một đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ đi ngang qua sát chỗ Nhiếp Ngôn nhưng cũng không phát hiện được. Sau một lúc, Nhiếp Ngôn cũng tới một cái ngã tư, có hai nhóm khoảng 70, 80 Huyết Ảnh Chiến Sĩ đang đi về phía này, số lượng Huyết Ảnh Chiến Sĩ nhiều như vậy rất dễ phát hiện ra Nhiếp Ngôn.

    Thấy đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ kia ngày càng gần, Nhiếp Ngôn không khỏi nóng lòng, hắn đã không còn đường đi. Chợt hắn nhìn thoáng qua túp lều bên cạnh, trong lều có bóng người thoáng động.

    Nhiếp Ngôn liền nhanh chóng lẻn vào trong lều ẩn nấp sau màn cửa. Bình thường chắc Huyết Ảnh Chiến Sĩ cũng không tiến vào căn lều này, hắn có thể đợi hai nhóm Huyết Ảnh Chiến Sĩ này đi qua rồi rời đi.

    Nhiếp Ngôn quan sát xung quanh một chút, căn lều này rộng khoảng 10 mét vuông, vô cùng rộng rãi. Ở giữa lều có đặt một vài tủ đồ, trong đó treo đủ loại quần áo kỳ lạ, còn đặt không ít bình thủy tinh lớn nhỏ đủ kiểu, trong bình thủy tinh đựng các loại chất lỏng đủ màu, dưới ánh sáng chiếu vào phát ra vẻ đẹp mê hồn. Những tủ đồ này cao gấp đôi người, phân căn lều này thành mấy khu vực. Xa xa còn có một cái bàn đặt nhiều bình lọ khác nhau, giữa bàn còn có một giá đặt ống thí nghiệm, trên đó gắn một cái bình chứa chất lỏng màu xanh dương nhạt không ngừng sôi trào, phun ra một đống bọt khí, còn có không ít khói trắng bay ra khỏi miệng bình, hòa vào không trung.

    Đây rõ ràng là một phòng thí nghiệm bào chế thuốc.

    Lúc Nhiếp Ngôn còn đang suy đoán thì bên cạnh truyền đến tiếng bước chân. Nhiếp Ngôn vội vàng núp sau tủ đồ, nhìn về phía phát ra tiếng bước chân thì thấy một người vô cùng thấp bé bước ra, người này chỉ cao ngang hông người bình thường, râu ria lởm chởm, mặt đầy nếp nhăn, khoắc một trường bào màu đỏ rách nát, trên mặt còn vết tích cháy sém vì thí nghiệm thuốc. Lão giả lùn này chắc là Dược tề sư của Huyết Ảnh Quân Đoàn, lúc hắn đi ngang qua Nhiếp Ngôn, miệng đang lầm bầm gì đó, đáng tiếc hắn lại dùng ngôn ngữ Lạc Kỳ, một loại ngôn ngữ vô cùng hiếm thấy nên Nhiếp Ngôn nghe chả hiểu gì.

    Lão Dược tề sư đi đến cái bàn, hình như đang chuẩn bị điều chế dược tề gì đó.

    Nhiếp Ngôn ném cho lão một cái Trinh Sát.

    Dược tề sư A Phất Lai Khắc (thành viên của Huyết Ảnh quân đoàn): NPC đặc thù level 90, không thể công kích, HP 500/500.

    Đây là một NPC kỳ quái. Bình thường, một NPC Dược tề sư đạt đến cấp bậc đại sư trở lên thì máy chủ đầu não sẽ tự động biến NPC này thành loại không thể công kích, nếu ai chủ động công kích NPC này thì sẽ phải chịu trừng phạt rất nặng.

    Nhiếp Ngôn nhớ lại, nếu cố ý công kích NPC nghề nghiệp sản xuất cấp bậc đại sư trở lên thì xem như vi phạm điều ước Tinh thần học giả của đại lục Á Đặc Lan. Người vi phạm sẽ không thể dùng bất kỳ đạo cụ đặc thù, bình máu… đồ vật này nọ. Chỉ có NPC nghề nghiệp sản xuất nào đạt đến cấp bậc đại sư trở lên mới được hưởng đặc quyền Tinh thần học giả.

    NPC này là thành viên của Huyết Ảnh quân đoàn, Nhiếp Ngôn cũng không dám hiện thân, vạn nhất hắn lộ ra vị trí của Nhiếp Ngôn vậy phiền toái rồi.

    Nhiếp Ngôn quan sát bố trí căn phòng một chút, mang theo chút suy nghĩ tầm bảo, hắn định tìm tòi xem trong này có đồ gì tốt hay không.

    Thường thì trong mấy chỗ này sẽ xuất hiện vài vật phẩm kha khá.

    Trong phòng thí nghiệm có rất nhiều bình lọ không ghi tên, với người mù về dược tề như Nhiếp Ngôn thì căn bản chả nhận ra thứ gì nên dứt khoát bỏ qua. Hắn tiếp tục mò mẫm tìm kiếm, động tác rất nhẹ, không dám phát ra bất cứ tiếng động nào.

    Đúng lúc ấy, một Huyết Ảnh Chiến Sĩ mặc khôi giáp màu vàng vén màn cửa đi vào phòng thí nghiệm.

    “Đại sư A Phất Lai Khắc tôn kính, xin hỏi Sinh mệnh Hàn đông dược tề đã chế luyện xong chưa?”

    Tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ kia dùng ngôn ngữ thông dụng cổ đại, có chút không rành, rất khó nghe.

    Chỉ nghe lão Dược tề sư trả lời: “Tủ đồ thứ 3, ngăn kéo thứ 2.”

    Xem ra bọn chúng cũng ngôn ngữ thông dụng cổ đại, chỉ miễn cưỡng trao đổi được.

    Sau đó, Huyết Ảnh Chiến Sĩ này liền đi về phía Nhiếp Ngôn.

    Thấy đối phương đến gần, Nhiếp Ngôn càng khoảng định tên này thuộc cấp bậc tinh anh, lấy thực lực của hắn căn bản khó chống.

    Nhiếp Ngôn thấy không còn chỗ nấp, nhìn vòng vòng rồi ngẩng đầu nhìn trần nhà. Phía trên tủ đồ cũng không dụng vào nóc lều, Nhiếp Ngôn liền mượn thế nhảy lên, tay trái bắn ra một tia tơ nhện kéo mình bay lên nóc tủ, nấp trên đấy.

    Gặp phải tình huống ngoài ý muốn, Nhiếp Ngôn cũng có chút khẩn trương. Tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ kia hình như cũng phát hiện ra gì đó, dò xét bốn phía một hồi, không phát hiện ra gì lạ mới gãi gãi đầu theo hướng dẫn của lão Dược tề sư lấy đồ ra.

    Sau khi lấy được đồ, tên này tạm biệt lão Dược tề sư rồi rời đi.

    Nhiếp Ngôn đang chuẩn bị nhảy xuống thì chợt phát hiện nóc tủ đối diện có một quyển trục cũ nát bằng da cừu, không biết ghi gì, do không nằm ở chỗ không được quét dọn nên dính đầy bụi.

    Nhiếp Ngôn trong lòng chợt động, máy chủ đầu não thường sẽ bố trí các loại vật phẩm nằm ở nơi khó thấy để người chơi tầm bảo, quyển trục da cừu này chắc chắn cũng vậy!

    Nhiếp Ngôn tung người nhảy sang nóc tủ đối diện. Khoảng cách hai bên khoảng 3 mét, Nhiếp Ngôn thoải mái nhảy sang, vững vàng đáp xuống, động tác rất nhẹ, không phát ra chút tiếng động nào.

    Hắn khom lưng nhặt quyển trục lên, nhìn một chút. Tổng cộng có hai tờ, một tờ là cách điều chế Sinh mệnh Hàn đông dược tề, một tờ là cách điều chế Sơ cấp Hoạt lực dược tề.

    Sinh mệnh Hàn đông dược tề là thuốc tăng ma pháp băng hệ, hiệu quả tăng phúc rất kinh người, uống một lọ liền tăng 30% sát thương băng hệ, kéo dài 30s, thuộc về loại dược tề cao cấp, chỉ có cao cấp Dược tề sư mới chế tạo được.

    Bất quá Sinh mệnh Hàn đông dược tề không chỉ có tác dụng tăng phúc cho băng hệ mà còn là một cách để cao cấp Dược tề sư đánh sâu vào cấp bậc đại sư. Bởi vì khi chế tạo thành công một lọ Sinh mệnh Hàn đông dược tề, Dược tề sư sẽ được tăng 2 điểm thuần thục, nhiều hơn những cao cấp dược tề khác, nguyên liệu lại dễ tìm hơn. Chỉ cần một đoàn đội 60 đến Nghiêm hàn tuyết sơn một chiến là có thể lấy được mười mấy phần, cho nên có thể nói Sinh mệnh Hàn đông dược tề được ông trời ưu ái.

    Nhưng bản điều chế của nó lại vô cùng khó tìm, một bản điều chế trên thị trường giá rất cao, rất ít cao cấp Dược tề sư mua nổi.

    Thấy bản điều chế, Nhiếp Ngôn liền hiểu, không bao lâu nữa Tinh Không dược điếm sẽ xuất hiện Dược tề đại sư.

    Có bản điều chế này, một cao cấp Dược tề sư có thể đánh sâu vào cấp bậc đại sư trong vòng nửa tháng.

    Về phần Sơ cấp Hoạt lực dược tề thì cùng loại với Thuấn gian Hồi phục ma pháp dược tề và Thuấn gian Hồi phục hồi phục dược tề, bởi vì nó hồi HP và cả MP ngay lập tức. Đối với Pháp hệ, đây chính là thứ vô cùng quan trọng, bọn họ thường thiếu hụt HP và MP trong lúc chiến đấu, nếu vừa mang cả 2 loại bình HP và MP thì quá lãng phí. Chỉ cần 1 lọ này liền hồi được 35% HP và MP, quá tiện lợi.

    Về sau, HP và MP của người chơi lên đến 7000, 8000, thậm chí hơn 1 vạn, nếu dùng mấy loại kia chỉ hồi được vài trăm hoặc 1000, 2000 điểm, còn không ngon bằng dùng 1 bình Hoạt lực dược tề, dù sao nó cũng là hồi theo %.

    Sơ cấp Hoạt lực dược tề là dược tề cấp bậc đại sư, nhưng bình thường dù là đại sư cũng hiếm người có bản điều chế.

    Nhiếp Ngôn nhớ kiếp trước hắn cùng một nhóm bạn vuợt phó bản level 100 hơn 20 lần mới may mắn rớt 1 bản điều chế cấp đại sư, bán được 1 đống tiền đủ cho cả đám up trang bị lên.

    Sơ cấp Hoạt lực dược tề thì cấp đại sư mới chế được, Trung cấp Hoạt lực dược tề thì phải đạt tới tông sư cấp trở lên mới chế được. Nhiếp Ngôn tính toán một chút, một phần nguyên liệu tốn chừng 20 kim tệ, một lọ thành phẩm bán được tầm 50 kim tệ.

    Bình thường, một bình Hoạt lực dược tề chính là cọng rơm cứu mạng, chỉ có thời khắc mấu chốt mới lôi ra dùng.

    Nhiếp Ngôn bỏ 2 bản điều chế vào hành trang, xem qua tin tức về Tinh Không dược điếm một chút. Từ khi Bộ Lạc Ngưu Nhân thống nhất Tạp La Nhĩ Thành, số lượng cao cấp Dược tề sư trong dược điếm đã tăng lên chóng mặt, tận 37 người. Rất nhiều cao cấp Dược tề sư nhận ra tiềm lực phát triển của Bộ Lạc Ngưu Nhân, lục tục chạy đến xin gia nhập, mới khiến cho đội ngũ Dược tề sư của Tinh Không dược điếm tăng mạnh. Chỉ có một điều khiến hắn tiếc nuối, đó là dược điếm không có một đại sư nào. Nhiếp Ngôn quyết định sau khi trở về nhất định phải bồi dưỡng ra một Dược tề đại sư, đây là một việc rất quan trọng với sự phát triển của dược điếm.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
  3. Tuyết Vô Thường

    Tuyết Vô Thường Bất Lực Thì Sao? Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    2,937
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 440: Tà Ác Bảo Châu

    Dịch: Mưa
    Biên: Mán
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Nhiếp Ngôn tiếp tục lục soát, hắn phát hiện nơi đây ngoại trừ rất nhiều dược tề bán thành phẩm ra thì không còn thứ gì khác. Lập tức nhảy từ đỉnh hộc tủ xuống, hai chân tiếp đất nhẹ nhàng, tiềm hành chậm rãi đến gần cửa lều vải, vén rèm cửa lên, nhìn ra bên ngoài, thấy hai đội Huyết Ảnh chiến sĩ đã đi xa hắn mới an tâm mà bỏ ra. Xa xa tòa nhà hình tròn nóc vàng đã xuất hiện trước mắt, hắn tiếp tục tiềm hành, thẳng hướng trụ sở chính của quân đoàn Huyết Ảnh.

    Trước tòa nhà trụ sở là một quảng trường rộng rãi, thỉnh thoảng trên đó có vài Huyết Ảnh Chiến Sĩ đi lại tập luyện. Để lấy được bản thiết kế Băng Sương Thiết Giáp Đầu Thạch Kỵ, Nhiếp Ngôn phải đi vào đây. Nhìn thủ vệ xung quanh canh gác vô cùng nghiêm ngặt, xem ra nhiệm vụ lần này là một thách thức rất lớn đối với bản thân hắn.

    Vòng qua mấy Huyết Ảnh Chiến Sĩ, nhích dần tới quảng trường. Ở ngoài cửa tòa nhà là một Huyết Ảnh Chiến Sĩ mặc áo giáp đỏ, cường tráng như gấu. Chính là thằng này rồi!

    Người này chính là đầu lĩnh của quân đoàn Huyết Ảnh- Phi Nhĩ Bố Lạp Trạch- lãnh chủ cấp chín mươi.

    Rất khó để né khỏi tầm mắt của hắn mà đi vào tòa nhà hơn nữa phía trước quảng trường, trên bãi đất trống còn hơn trăm Huyết Ảnh bình thường đang canh gác.


    Tuy nhiên trước khi đến đây, Nhiếp Ngôn đã sớm nghĩ ra biện pháp.


    Bước đầu đi vòng ra phía sau của tòa nhà.


    Tòa kiến trúc này xây hoàn toàn bằng đá, phía ngoài trát vôi màu vàng, vô cùng nhẵn bóng. Hắn sờ lên tường, cảm giác cực kì rắn chắc, căn bản không thể phá vỡ. Lối vào duy nhất là cánh cửa đằng trước nhưng nơi đó toàn là Huyết Ảnh Chiến Sĩ, muốn lại gần cũng khó.


    Nhiếp Ngôn mở trang Thần Thánh Cố Dong ra triệu hồi Thánh Kỵ Sĩ Khắc Lỗ Khắc cấp 10, thuộc tính của tên này tương đối tốt, có đến 12000 HP.

    Thánh Kỵ Sĩ còn có thể tăng thêm một ít Thần Thuật cho bản thân, tăng thực lực toàn diện.

    Nhiếp Ngôn sử dụng kỹ năng của Ba Hành Giả giới chỉ, thân thể dán lên tường, bắt đầu chậm rãi leo lên trên, tránh né tầm mắt của binh sĩ tuần tra xung quanh. Vượt qua đỉnh tòa nhà, tiến sát mái hiên ngay trên cửa vào, hắn như một con nhền nhện nằm sấp tại đây, nằm im không nhúc nhích, không ai phát hiện được.


    Nhìn xuống dưới, tên đầu lĩnh quân đoàn huyết ảnh Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch đang cách hắn khoảng bảy, tám mét. Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch đứng trên bậc thềm tòa nhà, Nhiếp Ngôn có thể nhìn rõ được cả đằng sau gáy hắn.


    Điều khiển Thánh Kỵ Sĩ Khắc Lỗ Khắc, vòng đến từ phía sau, từ từ tiếp cận bọn họ.


    Khí Thế Như Hồng!


    Tự tăng thêm trạng thái cho mình, tên Thánh Kỵ Sĩ khởi bước, vọt tới trước quảng trường, bất kể Nhiếp Ngôn ra lệnh gì, hắn đều làm theo, anh dũng không sợ chết.


    Đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ đang đi qua dạo lại trên quảng trường, không hề đề phòng, tên Thánh Kỵ Sĩ bất ngờ vọt qua, xông thẳng vào giữa đội hình.


    Hắn không dừng lại công kích kẻ nào, rất nhanh đằng sau đã kéo theo một đoàn chiến sỹ Huyết Ảnh.


    Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch bị kẻ đột nhiên xông vào hấp dẫn, hắn xài Xung Phong, phóng thẳng tới kẻ xâm nhập, chỉ cần một lát, hắn có thể giết chết kẻ này.


    Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch há lại có thể để Khắc Lỗ Khắc hung hăng càn quấy ở trước mặt hắn như thế!

    Thấy lực chú ý của tên đầu lĩnh đã chuyển sang mục tiêu khác, Nhiếp Ngôn mỉm cười, thân hình lóe lên, từ trên cùng góc trái cửa chui vào tòa nhà.


    Không gian bên trong nơi này không quá rộng rãi. Phía trước là phòng khách, đại khái 64m2, tiếp theo là chừng mười mấy phòng nhỏ hơn đan dày đặc. Vì lần đầu tiên tới đây, bên trong có những gì Nhiếp Ngôn không biết quá rõ ràng, tuy nhiên vị trí của vài vật, hắn vẫn biết được.



    Trong đại sảnh đứng sừng sững mấy cây cột đá, ở sau là một số lượng lớn bàn.



    Nhiếp Ngôn ngựa quen đường cũ, chạy tới một góc hẻo lánh trên đại sảnh, chỗ đó đặt một cái bảo rương kim loại Ám Kim cấp, phải mở bảo rương này trước mới có thể lấy được chìa khóa ngăn tủ chứa bản vẽ Băng Sương Thiết Giáp Đầu Thạch Kỵ. Kiếp trước khi tới đây cùng đoàn, hắn là một chân đả tương du (*đánh đấm giả bộ cho có khí thế), mục đích kiếm kim tệ. Đoàn đội kia dùng tiền thuê 200 người chơi, chết chỉ còn lại mấy chục người mới thông qua bản đồ này. Thời điểm đó, hắn là Đại Đạo Tặc cấp 110, thực lực coi như không tệ, miễn cưỡng còn sống, hoàn toàn không có tư cách mở Ám Kim bảo rương.


    Ở kiếp này, Nhiếp Ngôn làm những chuyện mà nhiều người nghĩ cũng không dám nghĩ.



    Hắn cúi người xuống, bắt đầu mở bảo rương.



    Thời gian trôi qua từng giây, hiển thị trạng thái mở của nó.


    Hệ thống: Mở bảo rương, độ hoàn thành độ 5%... 8%...

    Đang trong quá trình mở khóa, Nhiếp Ngôn đột nhiên nhận được tin tức hệ thống, Thánh Kỵ Sĩ Khắc Lỗ Khắc đã ngủm. Tên Thánh Kỵ Sĩ này vốn dùng để hi sinh, Nhiếp Ngôn hoàn toàn không tin tưởng hắn có thể sống sót dưới sự tấn công của Phỉ Nhĩ Bối Lạp Trạch. Có thể dẫn tên đầu lĩnh quân đoàn Huyết Ảnh rời đi, coi như công đức viên mãn.


    Bảo rương mới mở ra gần 89%, một thân ảnh cường tráng đã hiện ra trong tầm mất Nhiếp Ngôn- chính là Phỉ Nhĩ Bối Lạp Trạch đang tiến vào!

    Nhiếp Ngôn lo nơm nớp, nếu tên đầu lĩnh này phát hiện, hắn chắc chắn xông lại đây, cắt đứt quá trình mở rương.


    Nhiếp Ngôn căng thẳng, Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch đang từng bước từng bước tiến lại gần đây, tiếng bước chân ngày càng gần.



    Mấy cây cột trong đại sảnh che lấp thân hình Nhiếp Ngôn, động tác của hắn nhanh như mèo, cẩn thận mở khóa, khi Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch đã sát gần thì ‘cạch’ một tiếng, bảo rương mở ra.


    Thò tay vào trong, ngoài một cái chìa khóa thì không còn vật gì.


    Trong chớp mắt cầm được chìa khóa, Nhiếp Ngôn lập tức sử dụng Âm Ảnh Vũ Bộ nhanh chóng lướt đi, biến mất cuối hành lang.


    Ám kim bảo rương từ từ biến mất, đợi Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch nhìn tới thì đã không còn, hắn gào lên.


    “Tên đạo tặc bỉ ổi nào, dám đánh cắp chìa khóa của ta! Ta phải xé nhỏ ngươi!”


    Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch vừa phẫn nộ chửi bới, vừa hướng một gian phòng ở xa chạy đi.


    Nhiếp Ngôn dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới phòng của tên đầu lĩnh, một cước đá văng cửa gỗ, ánh mắt của hắn nhanh chóng tập trung vào một cái tủ bằng kim loại trong phòng. Không có thời gian để hao phí, Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch lập tức sẽ đến đây!


    Hắn không do dự chạy qua, bắt đầu tra chìa khóa vào hộc tủ.


    Đã có chìa phù hợp, mở khóa vô cùng đơn giản. Qua vài giây đồng hồ, “cạch” một tiếng, cửa tủ đã bị mở. Bên trong nằm lẳng lặng một chồng bản vẻ, tất cả đều là bản thiết kế Băng Sương Thiết Giáp Đầu Thạch Kỵ, chia làm hai mươi phần, một phần cũng không thể thiếu.


    Nhiếp Ngôn ném hết những bản vẽ này vào ba lô, kiểm tra qua ngăn tủ, chỉ thấy trong góc nó còn một cái hộp vuông màu đỏ.



    Cầm lấy chiếc hộp mở ra, bên trong có một hạt châu to cỡ nắm tay màu đen, một màu đen tinh khiết giống như ngọc trai, sáng bóng. Từ nó một cỗ khí tức tà ác đập thẳng vào mặt.


    Nhiếp Ngôn nhìn thuộc tính của tà ác bảo châu.


    Tà ác bảo châu: vật phẩm đặc thù, vật phẩm nhiệm vụ.


    Miêu tả vật phẩm: Bảo châu chứa lực lượng tà ác cực mạnh, chỉ có sức mạnh quang minh mới có thể tinh lọc.



    Nắm giữ vật phẩm này không thể dùng quyển trục truyền tống. Nếu người chơi tử vong, vật phẩm sẽ mất.


    Tà ác bảo châu chỉ có một, người chơi khai hoang mới nhận được.

    Muốn thuận lợi mang nó đi, nhất định phải tránh thoát Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch nhưng không thể sử dụng vật phẩm truyền tống, nhiệm vụ này xem ra rất khó khăn.


    Nhiếp Ngôn bỏ hạt châu vào ba lô.


    Chỉ thấy ở cửa phòng có bóng người lóe lên, tên đầu lĩnh đã vọt vào.


    Thấy Nhiếp Ngôn, hắn gầm thét dữ tợn: “Tên đạo tặc ti tiện, đây là lãnh địa của quân đoàn Huyết Ảnh, kẻ xông vào-chết! Giao đồ vật ngươi lấy ra đây!”


    Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch lao đến tấn công Nhiếp Ngôn, đại kiếm trong tay chém xuống.


    Lôi Đình Nhất Kích!


    Toàn thân hắn cơ bắp cuồn cuộn, cả người như một đầu bạo hùng, đại kiếm trong tay mạnh mẽ sắc bén, bổ thẳng xuống Nhiếp Ngôn.


    Không thể dùng quyển trục truyền tống, Nhiếp Ngôn liều mạng. Nếu tình huống vạn bất đắc dĩ, hắn đành phải bỏ Tà ác bảo châu lại. Dù vậy nhưng đồ đã tới tay, Nhiếp Ngôn thật không cam lòng cứ vậy giao ra.


    Đại kiếm sắp chém trúng, sử dụng một chiêu Tật Phong Bộ, Nhiếp Ngôn lách người né qua, luồn qua nách Phỉ Nhĩ Bối Lạp Trạch.

    So sánh về hình thể, biến thân cho nho của Nhiếp Ngôn nhỏ gầy hơn hẳn, bù lại động tác của hắn hết sức nhanh nhẹn. Song phương chênh lệc hình thể quá lớn, Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch rất khó bắt được Nhiếp Ngôn.


    Một kích đầu thất bại, tên đầu lĩnh lập tức quay đầu tìm kiếm thân ảnh Nhiếp Ngôn. Trong mắt hắn xoẹt qua một đạo thần quang màu hồng yêu dị, tập trung vào phương hướng sử dụng Tật Phong Bộ thoát đi của kẻ xâm nhập, tăng tốc vọt tới.


    Tốc độ của hắn tất nhiên nhanh hơn Nhiếp Ngôn nhiều, trong giây phút đã đuổi tới sát phía sau, đại kiếm trong tay bổ thẳng xuống cổ tên đạo tặc.


    Cảm giác được kiếm thế bén nhọn sau lưng, Nhiếp Ngôn giật mình: động tác của người này thật nhanh.


    Thân thể thu nhỏ lại chỉ còn một phần ba tuy nhiên tốc độ di động cũng giảm xuống theo tỷ lệ, Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch muốn đuổi kịp Nhiếp Ngôn, dĩ nhiên càng đơn giản.


    Mắt thấy bản thân đang lâm vào hoàn cảnh cực xấu, cách thoát thân duy nhất bây giờ của hắn là dựa vào hình thể nhỏ hơn và động tác linh hoạt hơn. Trong giây lát khi đại kiếm bổ xuống, Nhiếp Ngôn vội lăn một vòng tránh thoát, “oanh” một tiếng, vị trí ban đầu của hắn đã bị chém trúng, từng phiến đá phủ kín trên mặt đất lập tức vỡ thành mảnh nhỏ, chỉ để lại một đạo vết kiếm rộng 2 thước.


    Nhiếp Ngôn hít một hơi lãnh khí, lực lượng kẻ này thật cường hãn!
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
  4. Tuyết Vô Thường

    Tuyết Vô Thường Bất Lực Thì Sao? Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    2,937
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 441: Vương Giả Thiên Hạ

    Dịch: Sói
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Nhiếp Ngôn lao nhanh về trước, tay trái bắn ra một tia tơ nhện dính lên cây cột rồi dùng sức kéo một cái, cả người bay ra ngoài, rơi xuống chỗ cách Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch 7, 8 mét. Nơi này hẹp hắn liền chui vào nơi đó, bởi vì trong chỗ hẹp, hắn vẫn có thể hoạt động thoải mái nhưng Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch thì không thể. Do cơ thể nó quá lớn, dù có thể chui vào cũng rất khó cử động.

    Nhiếp Ngôn dùng một cái Cừu hận tiêu giải quyển trục, trước tiên cứ giải cừu hận trên người mình rồi tính sau.

    Bình thường, mức cừu hận càng cao thì quái vật truy đuổi người chơi càng tàn nhẫn, còn cừu hận thấp thì lúc truy kích, quái vật hay chần chờ hoặc dừng lại một chút, dễ tránh né hơn.

    Sau khi Nhiếp Ngôn dùng xong quyển trục, Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch hơi dừng lại một chút nhưng cừu hận của hắn đối với với Nhiếp Ngôn không phải dễ dàng xóa bỏ như vậy, Nhiếp Ngôn đã ăn cắp một thứ quá quan trọng với hắn!

    Tà Ác Bảo Châu còn đang trong tay Nhiếp ngôn thì cừu hận vĩnh viễn không thể xóa bỏ!

    Đúng lúc hắn vừa cử động được thì một cái lưới nhện từ trên trời rơi xuống, trói hắn cứng ngắc.

    Trung cấp Chu vọng thuật quyển trục chỉ có thể vây khốn Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch 3s, hiệu quả cực ngắn. Hắn vội vàng mượn thời gian quý báu này chạy trốn.

    Bóng dáng hắn vừa lóe lên đã biến mất tại chỗ, hắn bất chấp tất cả bật lên Âm Ảnh Vũ Bộ, trước tiên trốn thoát trước rồi tính. Bóng hình Nhiếp Ngôn nhanh chóng biến mất trong khe hẹp.

    Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch vung kiếm cắt đứt lưới nhện trên người mình, tìm tòi xung quanh nhung chả thấy Nhiếp Ngôn đâu.

    Hắn tức giận gầm lên một tiếng rồi đuổi theo phương hướng Nhiếp Ngôn vừa rời đi.

    Rất nhanh, Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch đã gọi tới một nhóm Huyết Ảnh Chiến Sĩ. Cả đám chặn cửa, một giọt nước cũng khó lọt, còn có vài tên tiến vào trong tòa nhà mái tròn màu vàng tìm kiếm tung tích Nhiếp Ngôn.

    Nhiếp Ngôn phát hiện cửa ra vào bị chặn liền cười khổ, xem ra hắn cũng có lúc bị người ta đóng hũ bắt ba ba.

    Không lẽ phải từ bỏ Tà Ác Bảo Châu sao?

    Trong lòng Nhiếp Ngôn hơi mâu thuẫn, nếu hắn từ bỏ Tà Ác Bảo Châu thì tên Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch sẽ cầm về, lần sau có trời mới biết hắn giấu Tà Ác Bảo Châu ở đâu. Lúc đó xem như Nhiếp Ngôn hết cách đoạt lại, vĩnh viễn vô duyên với Thần Thánh Lễ Tán, cũng từ bỏ luôn danh hiệu Thánh ảnh vũ tặc.

    Mỗi một đỉnh cấp nghề nghiệp đều có vài kỹ năng riêng biệt, tăng cường sức chiến đấu. Dĩ nhiên những kỹ năng đó cũng chỉ là ngoại trợ, nên đỉnh cấp nghề nghiệp phân ra rất nhiều danh hiệu, giống như kiếp trước trong dàn Ảnh vũ có vài người khá nổi tiếng: Thánh ảnh vũ tặc Tiếu Dung, Liệp ảnh vũ tặc Aun… Tất nhiên, người có những danh hiệu riêng như vậy là vô cùng hiếm, nó gần như tượng trưng cho cường giả vậy.

    Cũng không phải đoạt được Tà Ác Bảo Châu là Nhiếp Ngôn có thể dễ dàng chuyển chức nhưng nó chính là điều kiện tất yếu để chuyển chức thành Thánh ảnh vũ tặc, không có Tà Ác Bảo Châu hả? Miễn bàn!

    Vì Thánh ảnh vũ tặc, Nhiếp Ngôn tuyệt đối không thể từ bỏ Tà Ác Bảo Châu!

    Rất nhiều đội ngũ Huyết Ảnh Chiến Sĩ đã tiến vào trong, bắt đầu tìm tung tích của Nhiếp Ngôn.

    Nhiếp Ngôn trốn vào trong một mật thất nhỏ hẹp, hẻo lánh, tạm né mũi nhọn trước rồi tính tiếp.

    Nhiếp Ngôn đoán, cái đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ này ít nhất phải lục soát khoảng 1,2 tiếng mới thôi. Đợi bọn chúng đi rồi hắn sẽ tìm cơ hội bỏ trốn, đây chính là biện pháp duy nhất, chứ bây giờ đi ra ngoài chẳng khác nào tự sát.

    Nhiếp Ngôn kiên nhẫn chờ đợi, bên ngoài kho đồ truyền đến tiếng bước chân, có vài tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ tiến vào kho tìm kiếm. Nhiếp Ngôn dựa vào Biến Thân Chu Nho dùng một cái bàn cũ nát làm chỗ nấp, tránh đợt lục soát của mấy tên này.

    Bọn chúng tìm một hồi không thấy gì liền xoay người rời đi.

    Thời gian dần trôi qua, khoảng nửa tiếng sau, kỹ năng Biến Thân Chu Nho của Nhiếp Ngôn đã hết hiệu lực, bất quá số lượng Huyết Ảnh Chiến Sĩ lục soát xung quanh đã giảm đi rất nhiều, dù không còn Biến Thân Chu Nho cũng không nguy hiểm lắm.

    Hắn kiên nhẫn đợi đủ 1 tiếng, sau đó mới lén lút ra khỏi kho đồ.

    Nhiếp Ngôn mò tới cửa ra vào, ở đó vẫn có hơn 20 Huyết Ảnh Chiến Sĩ chặn cửa, về phần Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch thì không biết đi đâu rồi.

    Cơ hội tốt!

    Chỉ cần Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch không có ở đây thì hắn dư sức ứng phó với tụi này.

    Nhiếp Ngôn nhích lại gần cửa, còn cách đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ khoảng 20 mét. Hắn núp trong góc, lấy ra một cái Cao cấp Mạn đằng triền nhiễu quyển trục, bắt đầu niệm chú. Một trận ma pháp ba động kịch liệt kinh động vài tên Huyết Ảnh Chiến Sĩ, bọn chúng rốt cuộc cũng cảm thấy gì đó, dò xét một hồi thì phát hiện ra Nhiếp Ngôn, cả đám nhao nhao lao lên.

    Lúc bọn chúng sắp đánh trúng Nhiếp Ngôn thì rốt cuộc hắn cũng niệm chú xong, chỉ thấy từng sợi dây leo khổng lồ chui lên khỏi mặt đất như từng con rắn quấn chặt bọn Huyết Ảnh Chiến Sĩ lại.

    Đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ không ngừng giãy dụa nhưng không cách nào thoát được.

    Nhiếp Ngôn dùng xong Cao cấp Mạn đằng triền nhiễu quyển trục liền buff thêm một cái Tật Phong Bộ chạy như điên ra ngoài. Thân ảnh hắn len qua khe hở giữa cả đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ.

    Hắn muốn thừa dịp Mạn đằng triền nhiễu còn hiệu lực, nhanh chóng thoái khỏi đây.

    Thời gian hiệu lực của cái quyển trục này khoảng 3, 4s, lúc này mới từ từ biến mất, đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ cũng khôi phục cử động.

    Bọn chúng vừa muốn chặn Nhiếp Ngôn lại thì phát hiện Nhiếp Ngôn đã sớm ra khỏi cửa.

    Nhiếp Ngôn lại dùng thêm một cái Gia tốc quyển trục, co giò chạy trốn, đôi khi, chỉ một giây cũng có thể quyết định sống chết!

    Ngoài quảng trường, một biển Huyết Ảnh Chiến Sĩ đứng lúc nhúc, khi thấy Nhiếp Ngôn liền bu lại như kiến.

    Nhiếp Ngôn thi triển kỹ xảo Ảnh Chi Vũ Bộ, dùng tốc độ nhanh nhất tránh khỏi một đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ. Nhưng vẫn có vài kiếm hắn né không kịp, HP giảm xuống một khoảng, hắn vội vàng dùng một bình Thuấn gian Hồi phục dược tề và một cái Băng vải.

    Nhiếp Ngôn nhanh chóng chạy về phía vắng quái nhất, cố gắng lao ra khỏi vòng vậy của chúng.

    Cùng lúc này, Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch như một con thú dữ đang nhanh chóng lao đến đây.

    Thấy bóng dáng to lớn của Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch, Nhiếp Ngôn xém tè ra quần, lập tức thi triển kỹ năng Biến Hình Thuật, biến thành một con mèo rừng nhảy lên đỉnh lều, sau đó phóng qua từng đỉnh lều, kéo dài khoảng cách với Phỉ Nhĩ Bố Lạp Trạch ra.

    Cùng lúc đó, 7 chiếc Băng sương Thiết giáp Đầu thạch ky cũng bắn về phía Nhiếp Ngôn. Từng quả cầu băng khổng lồ gào thét trút xuống như mưa.

    Cái đống đá này kèm theo hiệu quả đóng băng, nếu đứng trong 20 mét phạm vi phát nổ cũng sẽ biến thành cột băng.

    Nhiếp Ngôn vội vàng dùng kỹ năng Thần Tứ Chúc Phúc trên Huy Chương Thập Thánh Kỵ Sĩ. Dưới hiệu quả miễn dịch ma pháp, cả đống quả cầu băng rơi xung quanh Nhiếp Ngôn nhưng chẳng mang đến chút sát thương nào.

    Nhiếp Ngôn mượn sự linh hoạt của mèo rừng né tránh khắp nơi, chỉ thấy mấy quả cầu băng rơi xuống đè sập cả đống gian lều.

    Sau một lượt công kích của Đầu thạch ky, xung quanh đã biến thành một đống hỗn độn, Nhiếp Ngôn cũng nhanh chóng biến mất trong tầm mắt của đám Huyết Ảnh Chiến Sĩ.

    Nhiếp Ngôn chạy hơn 1000 mét mới dám quay đầu lại, lúc này đã không còn Huyết Ảnh Chiến Sĩ đuổi theo nữa. Sau khi thoát khỏi tầm bắn của Băng sương Thiết giáp Đầu thạch ky, hắn rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.

    Nhiếp Ngôn tìm một chỗ an toàn, triệu hồi ra Phúc Nhĩ Khắc Nạp Chiến Mã, nhanh chóng xuyên qua một đống map 70 80, phi về phía Tạp La Nhĩ Thành.

    Đúng lúc này, hắn bỗng nhận được tin tức từ hệ thống.

    Hệ thống: người chơi Vương Giả Thiên Hạ nhận được Tín Nghĩa Chi Chương, tọa độ 293.285.958.

    Thực lực đáy hòm của Nhiếp Ngôn ngoại trừ Ám Chi Lược Ảnh còn có bốn tiết chương Hòa Bình Chi Chương, Nhân Ái Chi Chương, Tri Thức Chi Chương, Khoan Dung Chi Chương. Hắn chỉ cần tìm thêm Trung Thành Chi Chương và Tín Nghĩa Chi Chương là có thể hợp thành Trật Tự Chi Chương quyển 5, đây chính là một vật phẩm khủng bố cùng cấp với Ám Chi Lược Ảnh!

    Vừa có một người lấy được chương mở đầu của Trật Tự Chi Chương - Tín Nghĩa Chi Chương! Nhìn thấy tên Vương Giả Thiên Hạ, Nhiếp Ngôn hơi giật mình, không ngờ là hắn!

    Theo tọa độ mà hệ thống thông báo, tên Vương Giả Thiên Hạ kia đang ở gần đây, khoảng cách chỉ hơn 3000 mét. Nhiếp Ngôn không dám chậm trễ, Vương Giả Thiên Hạ biết trên người mình có 4 tiết chương, khẳng định là đang chạy tới đây.

    Kiếp trước, thực lực của Vương Giả Thiên Hạ không kém hơn Aun cùng Ảnh Sát chút nào, nếu không phải hắn đột nhiên biến mất thì ai là đệ nhất Đạo tặc của Tạp La Nhĩ Thành còn khó nói.

    Cái tên Nhiếp Ngôn là một sự uy hiếp rất lớn, dù sao hắn cũng là hội trưởng của Bộ Lạc Công Hội, địa vị lớn nhất Tạp La Nhĩ Thành. Nhưng đối với những loại người như Nhiếp Ngôn và Vương Giả Thiên Hạ, mấy cái hư danh kia chẳng có tác dụng gì. Nếu Nhiếp Ngôn đặt mình vào trường hợp của Vương Giả Thiên Hạ, chỉ biết khi biết đối phương là hội trưởng của đệ nhất công hội cũng không do dự ra tay.

    Làm một Đạo tặc đỉnh cấp, hắn coi rẻ nhất là những thứ hư danh như vậy.

    Ở một nơi cách Nhiếp Ngôn khoảng 2000, 3000 mét về phía nam, Vương Giả Thiên Hạ nhìn thoáng qua thông báo hệ thống, cũng có chút giật mình. Hắn vừa đoạt được Tín Nghĩa Chi Chương liền thấy hệ thống thông báo tọa độ của Nhiếp Ngôn, không nghĩ tới 6 chương mở đầu thì hết 4 chương đã nằm trong tay Nhiếp Ngôn. Hắn cười một cách hứng thú, Cuồng Tặc Niết Viêm, có ý tứ! Hắn cũng muốn nhìn thấy người đang hô mưa gọi gió ở Tạp La Nhĩ Thành rốt cuộc mạnh đến mức nào, có phải hữu danh vô thực hay không.

    Hắn không coi trọng hư danh, nhưng nếu gặp được cao thủ thì phải so chiêu một lần, đó chính là sở thích của hắn. Vì Trật Tự Chi Chương, sớm muộn hắn và Nhiếp Ngôn cũng phải phân thắng bại một lần.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
  5. Tuyết Vô Thường

    Tuyết Vô Thường Bất Lực Thì Sao? Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    2,937
    Trùng Sinh Chi Tặc Hành Thiên Hạ
    Tác giả: Phát Tiêu Đích Ốc Sên

    Chương 442: Chân thành

    Dịch: Mán
    Nguồn: Banlong.us

    Sói: Xin giữ văn hóa thanks khi đọc truyện!


    Vương Giả Thiên Hạ cực kỳ kính nể Nhiếp Ngôn. Lúc đầu Ngưu Nhân Bộ Lạc chỉ là một công hội nhỏ không có tiếng tăm. Chỉ hai ba tháng hoạt động ngắn ngủi, nó đã trở thành công hội cường đại nhất thành Tạp La Nhĩ. Khải Toàn Đế Quốc tan tác là bước đạp để Ngưu Nhân Bộ Lạc trở thành bá chủ thành Tạp La Nhĩ.

    Lúc đầu hắn chọn Đạo tặc, nhờ mấy video của Nhiếp Ngôn dẫn dắt thì kỹ thuật mới tiến bộ vượt bậc. Kỹ thuật là hắn học lỏm được. Nhiếp Ngôn cũng coi như một nửa sư phụ hắn. Hắn luôn không ra tay với Ngưu Nhân Bộ Lạc, như vậy quả thật là lấy oán báo ơn.

    Nhưng lần này thì khác, hắn muốn khiêu chiến Nhiếp Ngôn. Khiêu chiến chứ không phải báo thù. Hai cái hoàn toàn khác nhau.

    Nhiếp Ngôn quả thật là thần thoại ở thành Tạp La Nhĩ.

    Nhiệt huyết trong lòng Vương Giả Thiên Hạ đang bùng cháy. Là một lính đánh thuê, chơi đùa với tử thần, niềm vui lớn nhất của hắn là khiêu chiến cường giả.

    Sau trận chiến ở thành Quang Huy, Vương Giả Thiên Hạ chém giết gần ngàn người. Kỹ xảo của hắn đã lột xác. Sau khi tìm được con đường, hắn mới phát hiện, thì ra Đạo tặc có thể chơi như thế.

    Hắn xuất thân từ lính đặc chủng. Lúc mới bắt đầu chơi còn ngỡ ngỡ ngàng ngàng. Nhưng thời gian dài, lực lĩnh ngộ kinh người của hắn được bộc lộ hoàn toàn trong Tín Ngưỡng.

    Thiên Nhân Trảm, đây là chiến tích cực kỳ huy hoàng. Ở thành Quang Huy, mình hắn giết chết 2872 người chơi Chiến Đao Thị Huyết, thành tích ở Thích Khách Liên Minh bỏ xa người sau. Người thứ hai mới chỉ vừa vượt qua con số 1000 mà thôi. Cũng nhờ nhiệm vụ đó, hắn đã thăng lên bá tước, còn thiếu một xíu là lên hầu tước rồi.

    Cái tên Vương Giả Thiên Hạ dần được tất cả mọi người biết rõ.

    Ngưu Nhân Bộ Lạc từng phái người tới chiêu dụ Vương Giả Thiên Hạ, nhưng hắn cự tuyệt. Nguyên nhân là hắn có một số huynh đệ cấp bậc không cao, trang bị lại nát. Hắn đưa ra một số điều kiện, trong đó bao gồm để cho tất cả huynh đệ của hắn gia nhập Ngưu Nhân Bộ Lạc. Quách Hoài không đáp ứng. Không có quy củ không thành công hội. Huynh đệ của Vương Giả Thiên Hạ đều rất cùi bắp. Để vào Ngưu Nhân Bộ Lạc cần trải qua rất nhiều khảo nghiệm, có thực lực mới được gia nhập, không có bất cứ ai có thể gia nhập nhờ quan hệ. Nếu để huynh đệ của Vương Giả Thiên Hạ tiến vào, chẳng khác gì phá hỏng quy củ của Ngưu Nhân Bộ Lạc.

    Ngưu Nhân Bộ Lạc có quy củ của mình, Vương Giả Thiên Hạ cũng có nguyên tắc. Vì thế nên chuyện hắn gia nhập Ngưu Nhân Bộ Lạc bị gác lại vô thời hạn.

    Hắn chạy nhanh trên thảo nguyên để đến chỗ Nhiếp Ngôn. Không biết kết quả trận chiến giữa hai đạo tặc sẽ có kết quả như thế nào. Chiến ý của Vương Giả Thiên Hạ hừng hực. Hắn và Nhiếp Ngôn không hề có thù hằn. Việc khiêu chiến Cuồng Tặc Niết Viêm là chuyện mà ai cũng hưng phấn!

    Nhiếp Ngôn hiểu Vương Giả Thiên Hạ nhiều hơn người khác một chút. Không biết sự tình giữa Vương Giả Thiên Hạ và Phá Thiên là như thế nào.

    Hắn nhảy xuống ngựa, ngắm nhìn bốn phía. Nơi này là bình nguyên vô tận, thỉnh thoảng có một vài con Dã Ngưu Quái to lớn hoạt động. Bọn chúng cao gần 3m, hết sức cường tráng, cầm trong tay một thanh rìu lớn màu hắc kim. Đây là quái lv 70.

    Chắc Vương Giả Thiên Hạ cũng sắp đến. Nhiếp Ngôn thầm nghĩ trước tiên cứ dọn sạch Dã Ngưu Quái kiếm tý kinh nghiệm đã.

    Nhiếp Ngôn vòng ra sau một con Dã Ngưu Quái, xài Muộn Kích thẳng vào gáy con quái làm nó ngất đi.

    Dã Ngưu Quái rơi vào trạng thái choáng váng. Hắn tiếp tục xài Bối Thứ, sau đó là Thiết Cát, xuất thủ liên tục làm Dã Ngưu Quái lăn quay luôn. Giờ hắn đối phó với đám Dã Ngưu Quái quá đơn giản.

    Một con Dã Ngưu Quái vào lò mổ.

    Nhiếp Ngôn tìm được trên người Dã Ngưu Quái 3 bạc. Đột nhiên hắn thấy có vẻ bất thường. Mặc dù chỉ lóe lên nhưng hắn vẫn nhận ra. Xem ra Vương Giả Thiên Hạ đã đến.

    Nhiếp Ngôn bỏ 3 bạc vào trong ba lô, cẩn thận cảm nhận vị trí của đối phương. Ánh mắt hắn chăm chú nhìn về một khu đất trống.

    Chân Thực Chi Nhãn!

    Ánh mắt Nhiếp Ngôn phát ra hai luồng hàn quang sáng như tuyết, quét qua một khu vực chốc lát, không phát hiện được gì. Hắn hơi nghi ngờ. Chân Thực Chi Nhãn thăng cấp xong cũng khá cao cấp, có thể phát hiện bất cứ Đạo tặc nào tiềm hành trước mắt. Tại sao lần này không phát hiện đối thủ.

    Vương Giả Thiên Hạ đang tiềm hành, lưng toát mồ hôi. Hắn không ngờ mình mới chỉ nhích tới gần Nhiếp Ngôn khoảng 12, 13m đã bị phát hiện. Quả là năng lực cảm giác cường đại!

    Ánh mắt Nhiếp Ngôn phát ra hồng quang như ác ma, là kỹ năng Đồng thị! Hắn vội thi triển kỹ năng Nặc Tích, 3s vô địch, lợi dụng để chống lại hiệu quả của Chân Thực Chi Nhãn, nhanh chóng tránh đi.

    Ánh mắt sắc bén của Nhiếp Ngôn quét qua bốn phía, hiệu quả Nặc Tích mà kết thúc thì hắn chẳng có cách nào né tránh Chân Thực Chi Nhãn.

    Liều! Vương Giả Thiên Hạ nhanh chóng tới gần Nhiếp Ngôn, hắn nhào tới sau gáy Nhiếp Ngôn.

    Nhiếp Ngôn cảm giác được chủy thủ sắc bén đâm thẳng ở phía sau, lập tức nghiêng người, tránh Muộn Kích của Vương Giả Thiên Hạ, đổi sang cầm ngược chủy thủ, Phản Thủ Bối Thứ.

    Vương Giả Thiên Hạ công kích thất bại, thân hình từ từ hiện ra. Động tác của Nhiếp Ngôn thật nhanh!

    Vương Giả Thiên Hạ dịch bước, nhanh chóng né tránh công kích của Nhiếp Ngôn. Kỹ năng Đại Đạo tặc, Huyễn Ảnh Bộ! Sau khi tránh thoát công kích của Nhiếp Ngôn, hắn thi triển Xuyên Thứ, đâm vào mạng sườn Nhiếp Ngôn.

    Lần đầu giao thủ với Nhiếp Ngôn, Vương Giả Thiên Hạ hết sức tập trung. Dưới công kích sắc bén của Nhiếp Ngôn, hắn cảm thấy vô cùng áp lực

    Cuồng Tặc Niết Viêm, quả nhiên là khác biệt.

    Nhiếp Ngôn tỏa ra khí thế cường đại tự tin, bễ nghễ thiên hạ, cho dù gặp bất cứ tình huống nguy hiểm nào cũng có thể tỉnh táo đối phó. Chỉ có như vậy mới có thể phát huy tối đa thực lực bản thân.

    Nhiếp Ngôn thi triển Tật Phong Bộ tránh thoát Xuyên Thứ của Vương Giả Thiên Hạ, lùi ra 15, 16m. Hắn hiện hình, xoay người nhìn Vương Giả Thiên Hạ. Huyễn Ảnh Bộ và Xuyên Thứ làm hắn có một cảm giác đã từng gặp.

    Cho nên hắn không công kích tiếp mà nhanh chóng tách ra.

    Nhiếp Ngôn dừng bước, cách Vương Giả Thiên Hạ 15, 16m (thề là bố biết rồi, lảm nhảm mãi). Hai đứa nhìn nhau.

    Trong đầu Nhiếp Ngôn hiện lên vô số ý niệm, Thứ Đao?

    Động tác của hai người khá tương tự làm Nhiếp Ngôn hoài nghi. Hắn nghĩ tới một vài tin tức. Thứ Đao và Vương Giả Thiên Hạ có điểm tương đồng. Bọn họ đều có một đám huynh đệ. Kiếp trước có lời đồn, đám huynh đệ của Vương Giả Thiên Hạ bị Phá Thiên đánh, thằng này đi báo thù. Sau khi giết chết Phá Thiên, Vương Giả Thiên Hạ liền bỏ Tín Ngưỡng rồi biến mất. Lúc bắt cóc Tạ Dao, Thứ Đao và Quỷ Hỏa nói chuyện với nhau, Nhiếp Ngôn nhớ rõ tình huống của Thứ Đao, khá giống với Vương Giả Thiên Hạ.

    Chẳng lẽ là cùng một người?

    “Chúng ta đánh cuộc nhé, có hứng thú không?” Nhiếp Ngôn quyết định, bất kể tốn như thế nào, nhất định phải thu Vương Giả Thiên Hạ làm thủ hạ. Bất kể Vương Giả Thiên Hạ hay Thứ Đao!

    “Như nào?” Vương Giả Thiên Hạ ngó Nhiếp Ngôn. Hắn có phần giật mình, không ngờ Nhiếp Ngôn mới giao thủ với hắn hôm qua lại là Cuồng Tặc Niết Viêm. Cuồng Tặc Niết Viêm là ai vẫn là bí ẩn của tất cả mọi người. Nhiếp Ngôn không hề công khai nên rất ít người biết. Hắn và Nhiếp Ngôn đã đọ sức trong thực tế, vẫn còn nhớ như in một số động tác của Nhiếp Ngôn. Hắn nhớ đến cả một số thói quen nhỏ. Đây là cảm giác cường đại rèn luyện từ chiến trường.

    Mới chỉ giao thủ qua hắn đã có thể chắc chắn Niết Viêm chính là Nhiếp Ngôn!

    “Chúng ta PK trong khu vực 100m2, một ván phân thắng bại.” Nhiếp Ngôn nói. Thứ Đao là lính đánh thuê, mỗi lính đánh thuê đều có một giá tiền. Hắn tự tin, tập đoàn Nhiếp Gia có thể bỏ ra số tiền này.

    “Thắng thì sao mà thua thì sao?” Vương Giả Thiên Hạ hỏi, hắn muốn nhìn xem Nhiếp Ngôn đang tính toán gì.

    “Nếu ta thắng, từ này về sau ngươi hiệu trung với ta, cánh cửa của Ngưu Nhân Bộ Lạc luôn chào đón ngươi. Bốn chương của Trật Tự Chi Chương trên người ta thuộc về ngươi, còn nhóm huynh đệ của ngươi, trước tiên ta sẽ xếp họ vào phân hội của Ngưu Nhân Bộ Lạc, khi nào đủ thực lực thì sẽ gia nhập Ngưu Nhân Bộ Lạc. Nếu ta thua, bốn chương của Trật Tự Chi Chương vẫn thuộc về ngươi, ta sẽ đưa thêm cho ngươi viên Tà Ác Bảo Châu để chuyển chức thành Thánh Ảnh Vũ.” Nhiếp Ngôn cười nhìn Vương Giả Thiên Hạ. Nhìn hắn cười mà cứ thấy gian vê lù.

    Ai cũng thế, thắng thua đều có bốn chương Trật Tự Chi Chương. Ai lại từ chối chuyện tốt như thế chứ!

    Vương Giả Thiên Hạ ngẩn người, nghi ngờ nói: “Ngươi có lợi gì chứ?” Cho dù thắng hay thua, Nhiếp Ngôn đều phải giao bốn chương Trật Tự Chi Chương.

    “Chỗ tốt á? Chỉ cần ta thắng, ngươi liền là người của Ngưu Nhân Bộ Lạc, thế thì ta tặng ngươi bốn chương của Trật Tự Chi Chương cũng có sao! Trang bị là cái vẹo gì!” Nhiếp Ngôn nói hào sảng. Đối với hắn, trang bị muốn là có, hắn chẳng quan tâm bốn chương Trật Tự Chi Chương. Ngoài ra hắn còn phân tán sự chú ý của Vương Giả Thiên Hạ. Dường như thằng này còn chưa rõ bẫy rập trong lời nói của Nhiếp Ngôn, trong lòng hắn còn có toan tính khác.

    Riêng việc kiếp trước Vương Giả Thiên Hạ giận dữ vì huynh đệ, mạo hiểm giết chết Phá Thiên cũng đủ để Nhiếp Ngôn tin tưởng Vương Giả Thiên Hạ có thể tín nhiệm, không bội tín.

    “Tốt, vì những lời này của ngươi, ta cá. Nhưng ngươi đã nghĩ kỹ chưa? Ta sẽ không nương tay. Nếu ta thắng, ngươi sẽ chẳng còn gì. Còn ta thua, ta sẽ thực hiện ước định.” Vương Giả Thiên Hạ trịnh trọng nói. Hào khí của Nhiếp Ngôn đã ảnh hưởng hắn. Khó trách Nhiếp Ngôn có thể làm Ngưu Nhân Bộ Lạc đồng lòng như một. Chỉ bằng những lời nói này, cho dù Nhiếp Ngôn thua, hắn cũng sẽ gia nhập Ngưu Nhân Bộ Lạc.

    Hắn rất muốn hỏi, tại sao Nhiếp Ngôn lại tín nhiệm hắn như vậy? Nếu hắn không giữ lời, cầm bốn chương mở đầu Trật Tự Chi Chương chạy mất thì chẳng phải Nhiếp Ngôn mất cả chì lẫn chài sao?

    Nhiếp Ngôn thành thật với hắn như thế làm hắn rất cảm động. Hắn sẽ không phụ lại sự tín nhiệm này.

    “Ta động thủ!” Vương Giả Thiên Hạ trầm giọng nói, vung chủy thủ nhanh như gió, lao về phía Nhiếp Ngôn.
    Anh em vào đây chém gió nha!
     
    Last edited by a moderator: 11/5/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)