Tiên Hiệp Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo - Hắc Huyền

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 15/8/18.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    257,173
    Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo
    Tác giả: Hắc Huyền
    Quyển 1: Bất Diệt Tiên Hồn.
    Chương 1: Thư sinh mù.

    Dịch giả: Ngạn Vũ
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Giới thiệu:



    Link: http://www.qidian.com/Book/3575104.aspx

    *
    Thà bị cả vạn người ghen ghét, đố kỵ còn hơn là được một người thương hại.

    *

    Mười sáu năm trước, Tiêu Dao Tiên Quân - Bạch Diệc, một trong bảy đại tán tiên ở Cửu Vực chết trên đỉnh Thường Dương Sơn làm tu chân giới chấn động, Cửu Vực vì thế mà bùng lên một trường khói lửa.

    Mười sáu năm sau, thiếu niên Bạch Dịch bị mù cả hai mắt nhưng thà bị cả vạn người ghen ghét chứ không chịu để một người thương hại tay chống dù gỗ, kéo theo bao giông tố tới con hẻm Bố Y, dùng kinh nghiệm của vạn năm tu chân bước lên con đường tu tiên, đúc lại Tiêu Dao Đạo...







    Rống!!!

    Trong hư vô, một con rồng khổng lồ trên đầu mọc sừng đỏ, toàn thân bốc cháy hừng hực đang gầm thét dữ tợn. Xung quanh con rồng tạo thành những đợt gợn sóng liên tục tràn ra bốn phía, dường như là muốn phá hủy toàn bộ vùng không gian tối tăm này, nó giống như vừa gầm thét vừa kêu gọi.

    "Đừng kêu nữa....đừng kêu nữa!"

    Trên hàng chỗ ngồi phía cuối trong thư viện Vĩnh Đằng có một thiếu niên đang gục xuống bàn ngủ say thì miệng bỗng phát ra những âm thanh mơ hồ mà nỉ non rồi đột nhiên đứng bật dậy hét lớn một tiếng. Cuối cùng từ trong cơn ác mộng giật mình tỉnh giấc, đôi mắt trở nên đờ đẫn.

    Trên bục giảng, một lão tiên sinh trên tay cầm cây thước đang trợn mắt nhìn hắn, trầm giọng trách cứ: "Tên nhà nghèo Bạch Dịch vô dụng, không biết phép tắc này... Nếu ngươi còn mê ngủ thì ngày mai không cần tới đây nữa."

    Thiếu niên cúi đầu xuống rồi vội vàng dụi dụi con mắt, nhìn như là hắn đang rất hổ thẹn nhưng trên thực tế thì hắn đang vội vàng lật sách vở để xem thầy giảng tới đâu rồi.

    Thiếu niên ngủ gật ở trên giảng đường chính là Bạch Dịch, năm nay mười sáu tuổi, nhà ở phố Đông trấn Vĩnh An ngõ Bố Y. Trời sinh Bạch Dịch mắc bệnh về mắt, đôi mắt hắn đờ đẫn, nhìn những thứ xung quanh vô cùng khó khăn, chỉ khi đưa mắt dán vào trong sách vở thì may ra hắn mới có thể lờ mờ nhìn thấy chữ viết trong đó.

    Khi lão tiên sinh tức giận là lại bắt đầu nói thao thao bất tuyệt về tứ thư ngũ kinh, đám con nhà giàu ngồi trong thư phòng nhân cơ hội này mà cười thầm trong bụng.

    "Nhà đã nghèo nhất vùng vậy mà còn ngủ gật trong thư viện, rõ ràng là tên mù này không có tim với phổi mà."

    "Hắn đã lớn như thế mà còn bắt muội muội đọc sách giúp hắn, ta thấy đừng gọi hắn là tên mù nữa mà thay vào đó gọi là tên mù tịt là được rồi."

    "Gia bần bất dung
    Mộng lý thành long
    Vô công vi sỉ
    Bạch gia hoàng trùng."

    *Dịch nghĩa:
    "Nhà nghèo mặt xấu
    Mơ mộng hóa rồng
    Xấu hổ vô cùng
    Châu chấu họ Bạch."

    "Thơ hay, thơ hay... Ha ha ha ha!"

    Một tên học trò mở miệng làm thơ lập tức làm cho những người xung quanh cười ầm lên, lông mày của lão tiên sinh cũng dựng lên nhưng bản thân người thiếu niên bị đem ra làm trò cười thì lại làm thinh, hắn vẫn nghiêm túc chăm chú nhìn sách vở.

    Không phải là vì Bạch Dịch buồn ngủ, mỗi ngày hắn đều thức dậy rất sớm nhưng cái tật xấu hay ngủ gật này dường như cũng là một triệu chứng của căn bệnh về mắt mà hắn mắc phải. Nó đã gắn bó với hắn nhiều năm rồi, cho dù là khi đang đi trên đường thì hắn cũng có thể đột nhiên ngã quỵ rồi ngủ thật say, khi Bạch Dịch chìm vào giấc ngủ đều mơ thấy một con rồng toàn thân đang bốc cháy quay về phía hắn mà gầm thét.

    Cho dù là cơn ác mộng kỳ lạ hay căn bệnh mắt phiền phức cũng không thể cản trở quyết tâm muốn đến trường đi học của Bạch Dịch.

    Đúng như những gì mà những người kia đang chế giễu, mắt của hắn bị tật rất nặng, có thể coi như là một phế nhân. Nếu như hắn không thể thi đỗ công danh thì lúc đó phải làm phế nhân cả đời.

    Bạch Dịch không muốn làm phế nhân cả đời vì hắn sợ phụ lòng kỳ vọng của muội muội, hắn sợ không thể mang đến cho muội muội một cuộc sống hạnh phúc, càng sợ hơn nữa là sẽ liên lụy đến muội muội suốt đời.

    Thư viện Vĩnh Đằng được xây ở phố Tây trấn Vĩnh An, những người có thể học ở trong thư viện Vĩnh Đằng đều là những kẻ giàu có, còn những người dân bình thường thì không có khả năng đi học ở nơi xa hoa này.

    Mặc dù Bạch Dịch là một học sinh của thư viện Vĩnh Đằng nhưng cũng không phải quanh năm hắn đều học ở nơi này mà chỉ là khi gần đến thi Hương một hai tháng thì hắn mới bước vào ngôi trường đắt đỏ này để học. Thời gian còn lại hắn đều tự học ở nhà, chỉ dựa vào những đồng tiền ít ỏi của muội muội hắn kiếm ra thì không đủ để hắn học quanh năm ở đây.

    Dù mỗi năm chỉ có một hai tháng học ở thư viện Vĩnh Đằng nhưng Bạch Dịch cũng đã rất thấy thỏa mãn rồi. Miễn là chăm chỉ học ở trường hai tháng thì thi Hương năm nay hắn có thể nắm chắc vị trí cao trong tam giáp. Lần thi Hương trước nếu không phải bởi vì thị lực của hắn cực kém mà nhìn lầm một chữ trong đề thi thì năm ngoái hắn đã là cử nhân rồi.

    Buổi trưa, tiết học cũng đã kết thúc, tất cả các học sinh đều rời khỏi thư viện, chỉ có Bạch Dịch là ra về sau cùng. Hắn đi được vài bước rồi lại dừng lại, thỉnh thoảng hắn vẫn phải dò xét con đường phía trước để chắc chắn rằng bản thân không đụng vào cổng của thư viện hoặc vấp phải tảng đá nào đó.

    Bên ngoài thư viện, vài tên học sinh ăn mặc xa hoa nhìn thấy dáng vẻ của Bạch Dịch chật vật như vậy thì vây quanh lại một chỗ cười ha hả.

    "Thư sinh mù, ở phía trước có một hố phân, ngươi nên cẩn thận một chút. Nếu không cả người toàn phân chó thì muội muội ngươi cũng bị ngươi làm cho bốc mùi đó, ha ha ha."

    Nghe được những lời giễu cợt của người khác, bước chân của Bạch Dịch chợt ngừng lại một lát rồi mò mẫm bước qua bậc cửa của thư viện. Lần này động tác của hắn có chút vụng về khiến cho những người khác cười như điên.

    Ở trong mắt mấy tên nhà giàu thì địa vị của người nghèo là cực thấp và người nghèo khổ như Bạch Dịch cũng bị những tên giàu có kia giễu cợt đến thành thói quen nhưng bóng lưng gầy gò kia vẫn đứng thẳng tắp, chưa từng khom lưng cúi người bao giờ.

    "Muội muội của hắn có phải cũng ngu ngốc hay không?! Ra sức kiếm tiền cho tên phế nhân này đi học, mắt của hắn cũng giống như kẻ mù thì làm sao có thể làm quan. Thế mà hắn lại để một tiểu mỹ nhân cả ngày bôn ba ở bên ngoài như thế thì thật là lãng phí, chi bằng về làm thiếp cho ta, ít nhất thì cũng không cần chịu đựng đi theo cái tên kẻ mù tịt kia."

    Một tên nhà giàu mặc bộ cẩm bào màu xanh đậm liếc nhìn bóng lưng của Bạch Dịch mà hừ một tiếng, vẻ mặt khinh thường nói.

    Tên này nhìn khoảng chừng hai mươi tuổi, khuôn mặt to như mặt ngựa, nhìn rất dữ tợn. Mấy tên nhà giàu bên cạnh hắn dường như xem tên mặt ngựa này là thủ lĩnh nên lập tức hùa theo.

    "Đúng vậy, muội muội của hắn là Bạch Ngọc. Ở trấn Vĩnh An của chúng ta nổi danh là tiểu mỹ nhân, mười lăm tuổi đã trổ mã xinh đẹp như một đóa hoa, dáng người nhỏ nhắn, chậc chậc... Thực sự là mê người mà."

    "Người như ngọc, da như tuyết... Nếu như có thể đưa về nhà để vui đùa thì chẳng phải là rất sung sướng sao, hắc hắc, chi bằng Hàn thiếu gia mua nha đầu kia đi rồi từ từ mà hưởng thụ."

    Nhắc tới muội muội Bạch Ngọc của Bạch Dịch thì mấy tên nhà giàu này trong lòng lại thầm nở một nụ cười quái dị, tên mặt ngựa kia còn khoa trương mà mở miệng nói rằng: " Chỉ cần hắn bán, ta liền mua! Bản thiếu gia có thể thiếu thứ gì đó nhưng bạc thì không hề thiếu, ngươi hỏi hắn xem muội muội hắn đáng giá bao nhiêu tiền."

    Tên mặt ngựa mở miệng nói lời ngông cuồng, lập tức khiến những kẻ khác tôn sùng nghênh đón, sau đó có kẻ lập tức quay về phía Bạch Dịch trêu đùa rằng: "Này! Thư sinh mù, muội muội của ngươi đáng giá bao nhiêu tiền, chỉ cần ngươi ra giá thì Hàn thiếu gia của chúng ta sẽ lập tức mua ngay."

    "Có cơ hội phát tài thì không nên bỏ qua, nếu có thể bán hơn mấy trăm lượng bạc cũng đủ để cho ngươi sống cả đời rồi."

    Một đám nhà giàu chuyên gia cười nhạo nói móc người khác, Bạch Dịch coi như là chó đánh rắm thôi, không phải hắn không để ý mà chẳng qua là khi mấy tên điên loạn hay cuồng ngôn này nói xấu muội muội của hắn lại đâm trúng vào nỗi đau của hắn, khiến trong lòng hắn cảm thấy xót xa.

    Trước kia nhà họ Bạch làm nghề săn bắt nhưng sau khi cha mẹ qua đời thì chỉ còn lại có hai huynh muội Bạch Dịch nương tựa lẫn nhau. Khi đó Bạch Dịch mới tròn mười tuổi, tuy tuổi còn nhỏ nhưng hai huynh muội không thể làm gì khác ngoài việc đi săn để kiếm sống, bọn họ buộc lòng phải chuyển nơi ở từ núi hoang nằm ở ngoài trấn mà đến sinh sống ở trấn Vĩnh An. Hai huynh muội dựa vào một vài đồng tiền ít ỏi do cha mẹ để lại để thuê một nơi đơn sơ để ở, sống nương tựa lẫn nhau.

    Muội muội Bạch Ngọc so với Bạch Dịch thì nhỏ hơn một tuổi nhưng vô cùng giỏi giang và cần cù. Đừng thấy tuổi tác của Bạch Ngọc còn nhỏ, nàng ấy là một thợ thủ công có tay nghề và đã làm công nhiều năm trong con hẻm Bố Y. Bạch Ngọc dựa vào tay nghề thêu thùa của mình mà một mình chống đỡ cái gia đình nghèo khó mà ấm áp này. Nếu muội muội không làm công để kiếm tiền thì Bạch Dịch cũng không có cơ hội học ở thư viện Vĩnh Đằng.

    Khi vừa nghe thấy đối phương đang ô miệt muội muội của mình thì Bạch Dịch đột nhiên xoay đầu lại, lạnh lùng nhìn thẳng vào mấy tên nhà giàu đang đứng trước cổng thư viện, con ngươi đen nhánh mơ hồ tản ra, không có chút tiêu cự nào, tựa như bầu trời đầy sao không có cách nào tụ hợp lại, không nhìn ra một chút vui buồn nào trong đó, nó lộ ra sự lạnh lẽo thấu xương giống như là ánh mắt của người đã chết.

    Mấy tên con nhà giàu đột nhiên cảm thấy buốt sống lưng khi bị Bạch Dịch nhìn chằm chằm vào người như vậy, gương mặt đang cười ha hả thì lập tức cứng lại, cả người đều lạnh buốt.

    Ai có thể cảm thấy dễ chịu khi có cảm giác giống như là mình đang bị một người chết nhìn chằm chằm chứ!

    Bạch Dịch lạnh lùng liếc nhìn từng người nhưng lại không thể thấy rõ vẻ mặt của bọ họ, trong mắt hắn thì mấy tên nhà giàu này hay mấy cái đường viền cũng chẳng khác nhau là mấy, chẳng qua là đối với giọng nói của tên mặt ngựa cầm đầu kia thì hắn vẫn có thể nhận ra được.

    Người này tên là Hàn Phong, là cậu ấm của một gia đình giàu có, ngày thường không chịu học hành cũng như không có nghề nghiệp gì, thái độ của hắn đối với những người xung quanh rất ngang ngược và hỗn xược, là người lớn lối nhất ở trấn Vĩnh An.

    Ở bên ngoài cửa thư viện, dưới cái nắng chói chang của ánh mặt trời, Bạch Dịch thu hồi ánh mắt lại, vụng về mở cây dù gỗ được làm bằng vải bạt đơn giản ra rồi quay người dần dần đi xa.

    Bạch Dịch sợ ánh sáng, nếu như là ở nơi có chút ánh sánh mờ ảo thì mắt của hắn có thể thấy rõ hơn một chút nhưng nếu ở nơi có ánh nắng mặt trời chiếu xuống thì hắn gần như không thể nhìn thấy cái gì cả. Vì vậy một cây dù gỗ cổ xưa được mài đến nhẵn bóng là dấu hiệu của thư sinh mù.

    Chờ Bạch Dịch đi xa, mấy tên con nhà giàu mới khôi phục lại tinh thần rồi mở miệng mắng: "Tên mù kia, người nhìn cái gì thế hả?! Còn nhìn nữa thì ta sẽ móc hai tròng mắt của ngươi ra để ngươi thật sự trở thành kẻ mù đấy."

    "Đúng là khuôn mặt không biết xấu hổ, chỉ vì ngươi là một phế nhân mà liên lụy đến cả đời của muội muội ngươi, không bằng ngươi chết đi còn tốt hơn."

    "Thi cử nhân? Tốt nhất ngươi nên thi làm quỷ đầu to đi, ngay cả đường đi mà cũng không thấy rõ mà còn muốn làm quan, ta khinh!"

    Bị ánh mắt lạnh như băng của Bạch Dịch hù dọa, mấy tên con nhà giàu đều chửi ầm lên, một người trong đám nở một nụ cười tà ác trên gương mặt hướng về phía tên mặt ngựa thấp giọng nói: "Hàn thiếu gia, không phải là thiếu gia đối với muội muội của hắn đã sớm thèm muốn nhiều lần rồi sao?! Lần này có thể có một cơ hội, thời gian thi cử nhân chỉ còn có hai tháng nữa thôi, chỉ cần thiếu gia thu tiền thuê nhà ở ngõ Bố Y sớm hơn một chút, tiếp đó tăng tiền thuê lên gấp mấy lần thì....hắc hắc...."

    Hàn Phong vừa nghe thấy thế thì giữa hai hàng lông mày của hắn lộ ra một chút tà ý, cười quái dị rồi gật đầu nói: "Ý kiến hay! Toàn bộ những thứ nằm trong ngõ Bố Y đều thuộc sở hữu của nhà họ Hàn ta, ta muốn thu tiền thuê nhà cao bao nhiêu thì ta thu bấy nhiêu, hai huynh muội bọn họ không chịu ngoan ngoãn nghe theo thì chỉ có nước lưu lạc đầu đường, không có nơi để ở. Ta xem tên mù ngươi làm thế nào để tham gia kỳ thi Hương sắp tới."

    Nói xong, Hàn Phong hung hăng bóp chặt miếng ngọc bội đeo bên hông, trong bụng nổi lên ý đồ xấu xa, thấp giọng quát: "Bạch Ngọc là đồ chơi của ta, bản thiếu gia nhất định phải lấy cho bằng được."

    Bên ngoài thư viện Vĩnh Đằng cách chỗ học đường của thánh nhân chỉ vài bước, mấy tên con nhà giàu cởi bỏ lớp áo học sinh bên ngoài ra, chuẩn bị thực hiện âm mưu hèn hạ của bọn chúng.

    Về đến nhà Bạch Dịch chỉ uống một chút cháo loãng rồi lại chui vào phòng bắt đầu học. Phía bên ngoài cửa phát ra vài tiếng bước chân nhẹ nhàng.

    "Ca ca, muội có mua bánh bơ này, ca mau tới nếm thử đi."

    Một dáng người nhỏ nhắn xinh xắn nhẹ nhàng đi tới. Bạch Ngọc - người cũng như tên, dáng dấp nhẵn bóng như ngọc lại hết sức xinh đẹp, nước da giống như quả đào chín vô cùng mịn màng. Tuy chỉ mới mười lăm tuổi nhưng cũng đã trổ mã thành mỹ nhân duyên dáng yêu kiều, dù cho quần áo trên người là vải thô rất đơn giản nhưng cũng khó mà che giấu được dáng người nhu mỹ này.

    "Ta mới vừa ăn xong, Ngọc nhi đang trong giai đoạn phát triển cơ thể cho nên muội hãy ăn đi." Bạch Dịch để quyển sách xuống để lộ ra nụ cười dịu dàng, tuy rằng mắt hắn không nhìn thấy rõ bóng dáng của muội muội nhưng hắn lại cảm thấy được rằng nó vô cùng ấm áp. Muội ấy là người thân duy nhất của hắn ở trên đời này.

    "Bánh này muội đặc biệt mua cho ca, kỳ thi Hương cũng đã sắp tới rồi, ca nhất định phải bồi bổ cho cơ thể của mình. Nếu như ca thi đỗ cử nhân thì muội chính là muội muội của cử nhân rồi!"

    Nói xong thì nàng lập tức liên tưởng đến dáng vẻ lúc đó, mong ước nho nhỏ của nàng. Ca ca là tất cả của nàng, từ đầu đến cuối Bạch Ngọc vẫn cố chấp cho rằng ca ca của mình sau này chắc chắn có thể trở thành một đại nhân vật.

    Không thuyết phục muội muội nên Bạch Dịch đành phải nhẹ nhàng cắn một cái bánh bơ xốp giòn nhưng không kịp chờ bánh bơ ngọt thấm vào cổ họng thì căn phòng cũ nát bỗng nhiên bị người đập ra, bên ngoài vang lên âm thanh không có chút thiện ý nào.

    "Bạch gia, nộp thuế đi."


     
    thanhson, inthenight and buinhi99 like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    257,173
    Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo
    Tác giả: Hắc Huyền
    Quyển 1: Bất Diệt Tiên Hồn.
    Chương 2: Tỉnh lại

    Dịch giả: archnguyen1984
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách





    Thấy có người xông vào trong viện, Bạch Ngọc cả kinh, nàng vội bước ra phòng ngoài, Bạch Dịch cũng nhanh chân theo sau.

    Ở sân có hơn mười người tiến vào, người cầm đầu chính là Hàn Phong, bên cạnh hắn còn có mấy tên đệ tử con nhà giàu thích xem náo nhiệt. Đứng sau lưng đám con nhà giàu này là bảy tám tên nô bộc cường tráng, bộ dạng hung dữ.

    Hàn gia đúng là thế gia ở trấn Vĩnh An, gia sản đồ sộ, ở trấn Vĩnh An không có ai dám trêu vào. Toàn bộ đất đai ở hẻm Bố Y này cũng thuộc về họ. Hàng năm, mọi người sống trong hẻm đều phải nộp thuế, những người nghèo không cách nào mua nổi gia nghiệp ở chốn này.

    Bạch Ngọc đã từng làm công cho Hàn gia nên mới nhìn là nhận ra những đệ tử trước mặt, lại trông thấy có cả Hàn Phong, nàng liền lạnh lùng hỏi.

    “Tiền thuê đất vẫn nộp vào cuối năm, bây giờ còn đang là giữa năm, ngươi tới thu tiền là sao?”

    “Cuối năm thu tiền?” Hàn Phong nhìn chằm chằm vào thiếu nữ trước mặt với ánh mắt tham lam, hắn nở nụ cười xấu xa. “Ta muốn thu lúc nào là việc của ta. Năm nay là giữa năm, sang năm có thể sẽ là đầu năm. Không những thu thuế đất cao lên gấp trăm lần, các ngươi muốn làm ăn buôn bán ở chỗ này đều sẽ phải nộp thêm mỗi năm mười lượng bạc.”

    Hàn Phong ác độc đáp. Hắn tính tiền thuế tăng nhiều như thế, hai huynh muội Bạch gia tất nhiên là nhận ra đối phương tới không có ý gì tốt.

    “Ngươi định ra giá trên trời sao!” Bạch Ngọc xiết chặt đôi bàn tay nhỏ, nổi giận đùng đùng, hai gò má nàng đỏ ửng.

    “Hẻm Bố Y là gia sản của nhà ta, thu bao nhiều tiền thuê đất không đến lượt các ngươi xen vào. Các ngươi nếu không ở nổi thì nên sớm chuyển ra khỏi trấn Vĩnh An này.” Hàn Phong nhe răng cười, tiếp tục nói. “Tuy nhiên, ta xem các ngươi cũng là người lương thiện, thấy hai huynh muội các ngươi đều đáng thương, chỉ cần ngươi theo ta về phủ, chịu làm thị thiếp của ta trong một năm, sau này Bạch gia các ngươi không cần phải nộp tiền thuê đất nữa.”

    Nghe lời Hàn Phong nói, đám con nhà giàu đi theo đua nhau cười lớn, tiếng cười như những mũi dao găm vào tim hai huynh muội. Từ nhỏ, Bạch Ngọc đã ra ngoài làm công, tuổi nhỏ nhưng cũng va chạm nhiều, dụng ý của đối phương thế nào nàng tất nhiên là nhìn ra. Tên Hàn Phong này muốn thừa dịp ca ca nàng gặp khó, kỳ thi cuối năm sắp tới mà đến để vơ vét tài sản.

    Phòng ốc ở hẻm Bố Y này đa phần đã cũ, giá thuê thuộc loại rẻ ở trấn Vĩnh An. Giờ đối phương đòi tăng giá, hai huynh muội không cách nào nộp đủ. Nếu phải ra ngoài, lưu lạc đầu đường xó chợ, huynh của nàng liệu có thể tham gia thi hương được nữa không? Thân thể ca ca của nàng vốn gầy yếu, chỉ sợ không chịu nổi vài ngày là sẽ phát bệnh.

    Mím bờ môi đã trắng bệch, Bạch Ngọc không giấu nổi nét hoảng sợ trên mặt. Nàng không sợ bản thân phải chịu khổ, chỉ lo cho ca ca bỏ lỡ mất kỳ thi hương vào cuối năm. Học tập đỗ đạt là con đường thoát nghèo duy nhất hiện giờ của hai huynh muội.

    Bạch Dịch đứng ở cửa ra vào, trong mắt dần dâng lên một luồng hàn ý lạnh lẽo. Thân ảnh Hàn Phong và thái độ ngang ngược của hắn khiến Bạch Dịch uất nghẹn, hận không thể ngay lập tức giết chết đối phương.

    Xoạt!...

    Tiếng kim loại va chạm vang lên đánh thức tâm trí Bạch Dịch. Trong ánh mắt mơ hồ của hắn hiện lên hình ảnh bàn tay của tiểu muội đang nắm chặt một thanh đao bổ củi, nói cương quyết.

    “Hàn Phong, người ngươi muốn là ta phải không? Tốt, ta sẽ rạch gương mặt lành lặn này ra!”

    Roẹt!

    Từng dòng máu nóng như mưa phun ra, bắn cả lên trán Bạch Dịch. Thanh đao rạch lên mặt tiểu muội hắn một đường chạy từ trán kéo xuống tới tận khóe miệng, làm biến dạng khuôn mặt trở nên dữ tợn vô cùng.

    Trong sự bất lực đến cùng cực, Bạch Ngọc đã tìm ra cách xóa bỏ tà niệm của Hàn Phong để bảo trụ gia đình và cuộc sống nghèo khó của hai huynh muội. Nàng ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần biến mình thành một người xấu xí, Hàn Phong sẽ không làm khó Bạch gia nữa.

    “Ngọc nhi!...”

    Bạch Dịch hoảng hốt hô lên, lảo đảo đỡ lấy tiểu muội. Vết rạch trên khuôn mặt như đang khắc sâu vào trái tim hắn.

    “Nha đầu ngốc, ngươi đã làm gì thế này!”

    “Ca ca, muội rạch mặt mình rồi, hắn sẽ không còn cớ để tăng tiền thuế đất nữa…”

    Bạch Ngọc ném thanh đao bổ củi sang một bên, khó khăn nói, sau đó ngả gục vào ngực anh mình. Vết rách trên mặt không ngừng chảy máu nhưng khóe miệng nàng lại hiện lên một nụ cười như được giải thoát.

    Hàn Phong chứng kiến Bạch Ngọc thà rạch mặt mình chứ không chịu làm thị thiếp cho mình thì thẹn quá hóa giận, hung hăng hét lớn.

    “Ngươi dám rạch mặt, tiền thuê đất, thuê nhà của các ngươi cũng không giảm dù chỉ một phần! Lúc trước là mười lượng bạc, bây giờ sẽ tăng lên một trăm lượng. Các ngươi không đóng nổi thì cút đi cho ta!”

    Bạch Dịch đang ôm tiểu muội vào lòng, thân thể hắn run lên. Hắn không sợ hãi mà đang phẫn nộ tới cực điểm, giống như dã thú bị thương sẵn sàng chết vì một đòn phản công cuối cùng. Hàn Phong khinh người quá đáng khiến hắn không nhịn được nữa.

    “Aaaa…….!”

    Hàn Phong đang chửi rủa chợt nghe thấy tiếng thét. Tiếng thét chứa đầy giận dữ, uất hận không còn chút nào giống với biểu hiện thường ngày của tên thư sinh mù nữa, mà giống tiếng thét của con mãnh thú đang lao tới, cắn vào tai hắn.

    Tức giận dễ khiến con người ta đánh mất đi lý trí của mình và gây ra những hậu quả không sao cứu vãn được.

    “Ngươi dám cắn ta? A…, đau quá!”

    Hàn Phong rú lên, âm thanh vang khắp khoảnh sân và những nhà xung quanh. Hàng xóm láng giềng nghe thấy thì nhao nhao chạy đến, nhưng lúc tận mắt chứng kiến hoàn cảnh của nhà họ Bạch thì đều giữ thái độ trầm mặc.

    Hẻm Bố Y là của Hàn gia, trừ phi họ không còn muốn ở lại chỗ này, nếu không, chẳng ai muốn gây chuyện với Hàn Phong.

    “Lỗ tai ta còn đắt hơn tính mạng của ngươi đó! Ngươi dám cắn ta? Tiến lên, đánh chết hắn cho ta! Đánh chết hắn!” Hàn Phong vừa lấy tay bịt tai, vừa giận dữ quát lên. Đám ác bộc đứng sau hắn lập tức nhào tới, chân đá tay đấm không lưu tình chút nào.

    “Ngươi dám cắn tai ta, tiểu muội của ngươi phải bồi thường. Nàng rạch mặt nhưng thân thể vẫn còn nguyên. Mau đem Bạch Ngọc đi gán nợ cho ta!” Hai mắt Hàn Phong lộ ra một tia ngoan độc, hắn hét lớn.

    Nghe hắn phân phó, hai ác bộc nhấc bổng Bạch Ngọc lên, mặc cho nàng giãy giụa cách nào cũng không thoát ra được, chỉ biết gào thét, nước mắt tuôn rơi.

    Sự việc phát sinh ngoài dự tính, hai huynh muội nhà họ Bạch vốn đã khổ cực, giờ càng lâm vào hiểm cảnh nhưng dân chúng đứng quanh không có ai dám lên tiếng.

    Chỉ vì muốn đổi lấy nửa năm tiền thuế mà tiểu muội phải mang vết sẹo lớn trên mặt, bây giờ lại sắp bị mang đi, kết quả thế nào không cần nói mọi người cũng biết. Trong hoàn cảnh này, có lẽ biện pháp tốt nhất mà Bạch Ngọc có thể làm là rời bỏ thế gian này.

    “Ngươi thật vô dụng! Thật vô dụng! Bạch Dịch, ngươi chỉ là một tên phế nhân!”

    Bị hành hung, bị chèn ép, Bạch Dịch lại chỉ biết gào thét trong lòng. Hai mắt không nhìn thấy, đứng giữa bảy tám tráng hán mà không thể đánh trả làm hắn vô cùng thống khổ. Trong lúc đó, từng nắm đấm vẫn như mưa giáng xuống thân ảnh gầy yếu của hắn. Hàng xóm trong hẻm Bố Y không đành lòng nhìn, tất cả đều quay mặt đi chỗ khác.

    Bị quây giữa đám người, thiếu niên mù vẫn cố gắng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng nhìn xuyên qua màn mưa đấm đá nhìn về phía Hàn Phong.

    “Sức mạnh… nếu ta có đủ sức mạnh thì đã có thể bảo vệ được cho muội muội rồi! Nếu có thể biến thành một thanh đao, chỉ cần chém chết đối phương rồi thịt nát xương tan cũng cam lòng!”

    Trong lòng Bạch Dịch không ngừng gào thét. Hắn ước mình có được sức mạnh, có lực lượng đủ để bảo vệ cho tiểu muội. Thân ảnh gầy gò của hắn dần bất động giống như một người chết, nhưng sau một hơi lạnh thấu xương, từ thân ảnh ấy bỗng phát tán ra khí tức khiến trái tim đám ác bộc đập dồn dập. Bọn chúng nhất loạt dừng lại, vẻ chần chừ hiện rõ trong mắt.

    Mọi đau đớn trên thân thể dường như tan biến, trước mặt Bạch Dịch mà một mảng tối đen, cảm giác khó chịu trong ngực như cô đặc lại như băng cứng. Bên trong ấy như có một cái gì đó đang thức tỉnh. Bên tai Bạch Dịch vang lên tiếng rồng ngâm rung chuyển cả đất trời.

    Rống!!!...

    Tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa làm đôi tai Bạch Dịch như muốn điếc nhưng những người khác lại không hề nhận thấy.

    Lần đầu tiên tỉnh lại, Bạch Dịch đã nghe được tiếng rồng ngâm, cũng là lần đầu tiên hắn hiểu rõ những âm thanh đã kêu gọi hắn suốt mười sáu năm, lời kêu gọi khiến tâm thần hắn chấn động nhưng lại hết sức quen thuộc.

    Tỉnh lại… Tiên chủ!

    Theo tiếng gọi bao la này, trong đầu Bạch Dịch như có một tòa núi lớn đập vào khiến hắn đau đớn như muốn ngất đi.

    “Cái đó… là gì? Ai đang nói với ta?”

    Bạch Dịch cúi đầu, khuôn mặt hắn khiến cho người khác sợ hãi. Hắn muốn nói mà không thốt lên lời, hô hấp càng khó khăn hơn. Trong đôi mắt đờ đẫn, đồng tử bắt đầu xảy ra biến hóa kỳ lạ, dần dần ngưng tụ lại. Ở sâu bên trong linh hồn hắn, có một khối tiên hồn bất diệt từ từ thức tỉnh.

    Màn đêm hắc ám trước mắt Bạch Dịch dần thấy được ánh sáng, cảnh sắc xung quanh như đang xoay vòng, đảo lộn trước mắt hắn, đồng thời hiện ra tràng cảnh mười sáu năm về trước.

    Không còn là con hẻm Bố Y quen thuộc nữa, thay vào đó là cảnh tượng đổ nát trên đỉnh Thường Dương Sơn.

    Bên trong hung trận Thái Cổ trên đỉnh núi, một nam tử tóc bạc trắng đứng sững, dưới chân hắn là một cốt long (bộ xương rồng) đã không còn huyết nhục. Xung quanh bộ xương rồng có vô số thi thể của những con thú lớn, tiên huyết rơi xuống như mưa. Không gian gần đó vì trận chiến mà hình thành rất nhiều vết rách.

    Xa xa, năm vị cường giả tán tiên đại biểu cho lực lượng đỉnh phong của nhân giới đang trọng thương cùng phát ra công kích trí mạng hướng tới vị nam tử đang đứng cạnh bộ xương rồng.

    Nơi này chính là chiến trường giao tranh giữa các tán tiên, cũng là nơi Tiêu Dao Tiên Quân – Bạch Diệc tử trận…

    Ầm ầm….

    Hình ảnh hiện lên phía xa theo tiếng sấm vang lên mà dần biến mất. Bạch Dịch thấy đau nhức trong đầu dần bớt, ký ức của vạn năm cũ trong nháy mắt xông vào trí não hắn. Bao nhiêu gian nguy, bao nhiêu tiêu dao, bao nhiêu nguy cơ đều hiện lên rõ ràng, dồn dập. Ký ức như đóa hoa sen năm màu nở rộ, cuối cùng mở ra, bao phủ không gian trong một màu đỏ thẫm.

    Trên không trung trấn Vĩnh An, giữa ban ngày mà mây đen giăng kín, sấm sét ầm vang.

    Giữa lúc hiện tượng lạ thường này diễn ra, thiếu niên Bạch Dịch nhẹ nhàng đứng dậy trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người. Đôi đồng tử mờ đục đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt sắc bén lạnh lùng có thể so với ánh đao sắc lẹm.

    “Mười sáu năm rồi, cuối cùng cũng tỉnh lại sao…”

    Cảm nhận được sự thay đổi trong thần hồn, thiếu niên Bạch Dịch hướng ánh mắt về phía tiểu muội đang bị đám ác bộc giữ chặt, lạnh giọng quát.

    “Buông ra!”

    Âm thanh nhàn nhạt mang theo hàn ý ngút trời, như muốn vang tới tận địa ngục âm u.

    Mười sáu năm trước, nhân thế chỉ biết Tiêu Dao Tiên Quân vẫn lạc trên đỉnh Thường Dương Sơn mà không biết vị cường giả tối cường trước lúc thần hồn bị tán biến đã vứt bỏ mọi lực lượng bảo vệ một đám tàn hồn né qua Lục đạo Luân Hồi, trọng sinh trên thân thể một đứa trẻ vừa mới ra đời, ngủ say trong đó.

    Ngày hôm nay, cường giả tuyệt thế từng chân đạp cự long, lực chiến bát hoang vốn ngủ say rốt cuộc đã tỉnh giấc!

     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    257,173
    Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo
    Tác giả: Hắc Huyền
    Quyển 1: Bất Diệt Tiên Hồn.
    Chương 3: Vũ kỹ

    Dịch giả: archnguyen1984
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách




    Chuyện cũ xảy ra đã vạn năm, giờ nhớ lại thì bên trong thân thể của thiếu niên mù xuất hiện chính là linh hồn của người đã tu luyện cả vạn năm, một đại tán tiên từng là cường giả đứng trên đỉnh nhân gian.

    Nay thần hồn đã tan vỡ chỉ còn lại tàn hồn vô cùng suy yếu, sau khi trọng sinh trong hình hài một đứa trẻ là Bạch Dịch thì liền ngủ say. Đồng tử mắt vì thế mà đục ngầu không nhìn thấy ánh sáng như những người mù. Bên trong thân thể, thần trí Bạch Dịch vẫn sinh trưởng bình thường. Hôm nay, tai nạn xảy ra đã đánh thức thần hồn của hắn.

    Bạch Dịch liếc ánh mắt lạnh như băng nhìn thiếu nữ sắp bị mang ra ngoài cửa. Trong ánh mắt ấy chợt hiện ra một tia nhu hòa đầy yêu thương. Đám nô bộc con nhà giàu vừa nãy còn cao ngạo, nhìn thấy ánh mắt ấy thì thân thể run lên, dần buông tay.

    “Ngươi nói thả thì thả sao?” Hàn Phong bịt tai, giơ chân quát. “Ngươi dám cắn mất tai ta, ta sẽ bắt muội muội ngươi phải bồi thường. Ngươi còn dám đứng lên hả? Ta sẽ khiến ngươi cả đời này không thể đứng dậy nổi nữa. Các ngươi, đánh chết hắn cho ta!”

    Hàn Phong nổi trận lôi đình. Hắn là đại thiếu gia của nhà họ Hàn, hoành hành ở trấn Vĩnh An này đã hơn hai mươi năm nhưng chưa từng nếm mùi đau khổ như thế này. Đừng nói là một cái tai, ngay cả đầu ngón tay cũng chưa có ai dám đụng vào người hắn. Vừa rồi hắn thấy Bạch Dịch bị đám nô bộc lao vào đánh đấm tưởng đã ngất đi, nay thấy đối phương lại đứng lên được, sát tâm càng nổi rõ trong lòng hắn.

    Giết người là phạm vào luật pháp ở Đại Phổ Quốc, nhưng giết người nghèo lại là một chuyện khác. Hàn gia có tiền, hơn nữa lúc trước Hàn Phong đúng là đã bị Bạch Dịch cắn đứt một tai. Hàn gia chỉ cần bỏ ra vài trăm lượng bạc thì chuyện to sẽ hóa thành nhỏ, chuyện nhỏ trở thành không có gì.

    Thấy vị thiếu gia của mình lên tiếng, bảy tám ác bộc liền lao tới. Đám đệ tử con nhà giàu thì đứng xem, căn bản không hề để ý tới sự sống chết của người nhà Bạch gia.

    Mắt thấy đám ác bộc lao tới, Bạch Dịch thở dài trong lòng. Ánh mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ, khóe miệng nhếch thành một nụ cười khổ.

    Hắn từng là Tiêu Dao Tiên Quân, là cường giả tán tiên mạnh nhất trên thế gian. Tu chân giới có ai là không e sợ, không kính trọng hắn? Thế mà hôm nay, mấy tên ác bộc phàm nhân này lại dám ra tay với hắn!

    Tuy hiện giờ hắn đã không còn như xưa, trọng sinh trong thân thể một kẻ yếu ớt như Bạch Dịch nhưng thần hồn đã thức tỉnh, đối phó với mấy tên ác bộc không phải là việc khó.

    Ánh mắt lạnh lẽo, Bạch Dịch nhẹ giơ chân trái đạp mạnh, chân phải lui về sau, mũi chân hướng ra phía trước, cánh tay hóa thành chưởng đánh từ dưới lên cao hướng về một tên nô bộc đang vung nắm đấm lao tới.

    Bốp!

    Một chưởng xuất ra nhìn như không có bao nhiêu khí lực lại vừa đúng chạm vào phía trên cổ tay đối phương. Tên nô bộc dính chưởng, cả cánh tay chợt nhức mỏi vô cùng, lực lượng xuất ra còn chưa được một phần. Hô hấp của hắn trở nên dồn dập, vội vàng quát lên một tiếng rồi trở lui về sau.

    Một chưởng vừa rồi của Bạch Dịch đúng là không có bao nhiêu khí lực, nhưng hắn lại nhắm chính xác vào huyệt đạo trên cổ tay của đối phương. Chỗ đó là huyệt thần môn, bị đánh vào thì cánh tay không chỉ nhức mỏi mà khí mạch cũng bị ngăn trở khiến người hô hấp không thông, vô cùng uể oải.

    Tên ác bộc đầu tiên vừa ra tay đã bị đánh lui làm đám ác bộc còn lại trở nên nghi hoặc. Bọn chúng xem ra Bạch Dịch chỉ vừa giơ tay lên mà thôi, chẳng lẽ tên thư sinh mù này còn biết tà thuật?

    “Tay ta mỏi quá!”

    Bị đánh trúng huyệt đạo, tên ác bộc đầu tiên vừa bị đánh vung cánh tay còn lại lên, khó khăn cất tiếng, ánh mắt trở nên do dự.

    “Nhìn cái gì? Hắn chỉ là một tên mù lòa, các ngươi lên hết cho ta!”

    Hàn Phong thấy đám thủ hạ ngây ra, thẹn quá hóa giận quát to. Đám nô bộc bất đắc dĩ lại lao lên phía trước, vây chặt lấy Bạch Dịch. Quyền cước vung lên, ra tay không hề lưu tình. Chỉ khác là bây giờ, thân thể tên thư sinh mù trước mặt lại vô cùng linh hoạt, di chuyển xen giữa đám nô bộc, liên tiếp xuất chưởng. Mỗi chưởng đánh ra là một tên nô bộc kêu thảm, chật vật lui lại.

    Không bao lâu sau, đám nô bộc có người ôm bụng, có người xoa lưng, cả đám không ngừng hít vào từng ngụm khí lạnh, ánh mắt mở lớn không tin nổi. Bạch Dịch vẫn đứng vững tại chỗ, lộ ra nụ cười lạnh, hướng ánh mắt vào cái tai đã bị mất của Hàn Phong.

    Đám nô bộc bị đánh lui nằm ngoài dự đoán của mấy tên đệ tử con nhà giàu có. Hàng xóm láng giềng đứng quanh càng không thể tưởng tượng ra nổi.

    Bình thường Bạch Dịch gần như không bước ra khỏi nhà mình, suốt ngày chỉ chăm chỉ học hành. Hai mắt bị mù, người bình thường nào cũng có thể mang hắn ra mà đánh đập, dọa nạt. Sao bỗng nhiên bảy tám tráng hán xông vào lại vẫn không phải là đối thủ của hắn?

    “Vũ kỹ! Tiểu tử này biết vũ kỹ!”

    Đứng cạnh Hàn Phong, có một tên đệ tử thất kinh hô lên. Trong nhà hắn có người học võ, hắn đã từng thấy người này thi triển ra chút quyền cước bình thường. Trong trận chiến, bốn năm người vây lại cũng không đụng được vào người này. Nhớ lại chuyện ấy, hắn mới cho rằng Bạch Dịch cũng biết võ công.

    Kỳ thực Bạch Dịch chưa từng học võ, càng không biết đạo thuật huyền ảo cao thâm gì. Thứ hắn vừa thi triển chỉ là một ít kỹ xảo cực kỳ chính xác, dùng bản thân phát ra lực đánh tới huyệt đạo của đối phương, đả thương đối thủ mà thôi. Loại kỹ xảo này phải là người có hiểu biết rất rõ về huyệt vị trên cơ thể người, lại phải có kinh nghiệm mới phân biệt được, ra tay là trúng không hề sai lệch.

    Thần hồn trong người hắn đã thức tỉnh, nhưng thân thể gầy yếu của phàm nhân thì vẫn vậy. Hai mắt nhờ có thần hồn khôi phục mà trở lại bình thường nhưng hắn chưa từng tu luyện vũ kỹ, càng không có linh lực để thi triển thuật pháp. Hắn đành phải dùng cách này để đối phó với đám nô bộc. Tuy vậy, hiệu quả đạt được cũng không kém vũ kỹ bình thường bao nhiêu.

    Nghe thấy đối phương có thể biết võ công, Hàn Phong sững người. Hắn không nghĩ tên thư sinh mù trước mặt lại biết võ. Hàn Phong đứng ngây ra trong lúc Bạch Dịch đang từng bước tiến lại gần hắn, đưa song chỉ tấn công vào mi tâm đối phương.

    Hai ngón tay này của Bạch Dịch nhằm vào huyệt vị bên trên hai hàng lông mày của đối phương. Một khi đánh trúng, người ngoài nhìn vào không phát hiện thấy có gì thay đổi nhưng sau vài ngày sẽ biến thành mù hẳn.

    “A!...”

    Hàn Phong hét to, lăn một vòng né tránh song chỉ của đối phương, sau đó đứng dậy bỏ chạy. Vừa chạy vừa quay đầu mắng. “Tiểu tử mù ngươi hãy chờ đấy. Bản thiếu gia đi cầm máu, ngày mai sẽ tính sổ với ngươi. Ngươi dám cắn đứt tai ta, đừng hy vọng có thể sống được.”

    Hàn Phong vừa chạy, đám đệ tử đứng xem vội chạy theo. Đám nô bộc líu díu kéo nhau chuồn thẳng, trước khi đi không dám liếc nhìn Bạch Dịch thêm lần nào như vừa nhìn thấy quỷ. Hàng xóm xung quanh vang lên tiếng bàn tán không ngớt.

    “Thư sinh nhà họ Bạch sao lại biết võ công vậy? Bảy tám tráng hán cũng không phải đối thủ của cậu ta, thật không thể tin được.”

    “Ta xem ra, nhất định là thần tiên thấy hai an hem Bạch gia mạng khổ mà hiển linh tương trợ.”

    “Đụng vào Hàn gia, sớm muộn gì hai người cũng chuốc lấy phiền toái. Cuộc sống sau này của hai an hem khó mà yên ổn…”

    Không để ý tiếng nghị luận của láng giêng, Bạch Dịch đi tới cửa, cúi người ôm lấy muội muội. Ngực hắn bị nước mắt của muội muội hắn thấm ướt.

    “Ca…, muội sợ…”.

    Bạch Ngọc nức nở, hai mắt đẫm lệ nói. Vết sẹo trên mặt không ngừng chảy máu. Bình thường nàng vốn là người nghị lực, tự lập nhưng chưa trải qua tình cảnh hiểm ác như thế này bao giờ. Tinh thần nàng bị chấn động không nhỏ.

    Ôm muội muội dìu vào trong căn phòng giản dị, Bạch Dịch nhẹ nhàng an ủi. Lúc tâm tình muội muội đã nhẹ bớt, hắn mới trầm giọng bảo.

    “Từ nay về sau, chỉ cần ta không chết, sẽ không ai có thể làm hại muội!”


     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    257,173
    Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo
    Tác giả: Hắc Huyền
    Quyển 1: Bất Diệt Tiên Hồn.
    Chương 4: Phương thuốc bí truyền

    Dịch giả: archnguyen1984
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách




    Về đến nhà, Bạch Dịch dùng vải trắng sạch sẽ lau miệng vết thương trên mặt của muội muội, sau đó băng bó cẩn thẩn. Trong nhà không có thuốc nên vừa băng xong lớp vải bên trong đã bắt đầu lộ vết máu thấm ra ngoài.

    Vải bình thường không thể cầm máu, lại không có thuốc trị vết thương nên miệng vết thương trên mặt Bạch Ngọc bắt đầu có dấu hiệu thối rữa. Dẫu có cẩn thẩn giữ gìn, sợ rằng khó tránh để lại vết sẹo lớn trên mặt.

    Bạch Dịch cau mày. Nếu là trước kia, hắn chỉ tiện tay luyện chế một viên đan dược là có thể giúp vết thương của Bạch Ngọc khỏi hẳn, gương mặt trở lại bình thường. Hiện giờ hắn chỉ là một phàm nhân, hiện giờ chỉ có thể giữ cho vết thương không chuyển nặng, sau này tiến vào tu chân giới, sẽ lại luyện chế đan dược trị thương cho muội muội mình sau.

    Hắn không lo lắng chuyện có thể phục hồi như cũ cho muội muội hay không. Điều hắn lo lắng hiện giờ là nếu không có thuốc trị, em hắn sẽ phải chịu đựng nhiều đau khổ.

    Trí nhớ của vạn năm trước đã thức tỉnh, cách nghĩ của hắn đương nhiên đã khác với một thiếu niên bị mù mới mười sáu tuổi là Bạch Dịch lúc trước. Hắn bị mù hai mắt, sau khi cha mẹ mất đi, mọi việc đều do một tay muội muội hắn lo lắng. Sau khi đến trấn Vĩnh An này, Bạch Ngọc ra ngoài làm công cả ngày, dùng số tiền ít ỏi ấy để chèo chống cuộc sống của hai anh em.

    Đã từng là một tán tiên đứng trên đỉnh tu chân giới, hắn vốn không dễ động dung, càng không dễ để tâm tình biến hóa. Nhưng hiện giờ trong lòng Bạch Dịch, Bạch Ngọc là em của hắn. Những ân tình hắn nhận từ muội muội sẽ khiến hắn cả đời không quên.

    “Ta đi mua ít thuốc trị thương. Ngọc nhi ở nhà chờ nhé.”

    Bạch Dịch lấy ra ít tiền tiết kiệm mà hai huynh muội nhịn ăn nhịn mặc dành dụm được, nhẹ bảo.

    “Ca à, đó là tiền để ca tham gia kỳ thi hương cuối năm. Ca không được làm vậy, muội không sao đâu.”

    Bạch Ngọc nằm trên giường gạch thô sơ, thấy ca mình lấy tiền tích lũy khó nhọc định đi mua thuốc thì vội ngăn cản, sau đó như sợ Bạch Dịch không tin, nàng vội mỉm cười thật tươi nói.

    “Muội không đau thật mà!”

    Gương mặt tươi cười mạnh mẽ của Bạch Ngọc, cùng câu nói ấy làm tâm tình Bạch Dịch chấn động. Hắn ngước mắt nhìn em mình, hồi lâu không nói gì. Trong ánh mắt vốn thuộc về cường giả chỉ biết lạnh lùng nhìn người khác hiện lên những tia tình cảm phức tạp.

    Tiêu dao ơi là tiêu dao!

    Bạch Dịch tự giễu trong lòng. “Ta là Tiêu Dao Tiên Quân, trải qua vạn năm tu luyện thành tiên, vô tình vô dục, trải khắp thế gian mà đạo lớn không thành. Chẳng lẽ ta đã sai sao?”

    Đạo của ta, rốt cuộc sai ở đâu?

    Từng là một tuyệt thế cường giả, lúc này, hắn không khỏi rơi vào trầm mặc, một lúc lâu không tìm ra đáp án cho những câu hỏi ấy.

    Tại Thường Dương Sơn, hắn bị thần hồn câu diệt, vứt bỏ cái gọi là Tiêu Dao Tiên Quân, vứt bỏ lực lượng, tránh thoát luân hồi mới được trùng sinh như bây giờ. Câu hỏi ấy rất có thể sẽ quanh quẩn tâm trí hắn cả vạn năm, khiến đạo của hắn không thể đại thành.

    Sau một hồi lâu, Bạch Dịch bật cười lớn. Đã trùng sinh rồi, dù không vào lục đạo luân hồi, bây giờ sống ở kiếp khác. Tên hắn trước là Bạch Diệc, kiếp này gọi là Bạch Dịch. Chỉ khác một chữ mà lại chênh lệch lớn đến như vậy ư!

    Được rồi. Cũng chỉ là một cái tên. Nghĩ đơn giản như vậy cũng tốt. Kiếp này, hãy cứ gọi ta là Bạch Dịch đi!

    Thôi trầm ngâm suy tư, hắn thôi không nghĩ đến những chuyện trước kia nữa. Quan trọng là bây giờ, hắn phải tìm cách trị thương cho muội muội của hắn, để muội muội hắn không phải chịu thống khổ nữa.

    “Còn hai tháng mới tới hội thi hương, Ngọc nhi không cần quá lo lắng. Tới lúc đó ca sẽ có cách. Miệng vết thương của muội nếu cứ để như vậy sẽ khiến muội trở thành một người quái dị mất thôi.”

    Bạch Ngọc nghe thấy hắn hù dọa như vậy thì không lên tiếng ngăn cản nữa nhưng vẻ mặt lo lắng thì vẫn còn, đôi lông mày cau lên.

    Thấy bộ dạng của muội muội mình như vậy, Bạch Dịch không khỏi mỉm cười nói.

    “Không cần phải lo lắng như vậy. Trước tiên phải cầm máu lại cho muội đã. Sau này ca sẽ điều chế đan dược chữa vết sẹo trên mặt cho muội, chắc chắn không để lại dấu vết gì đâu.”

    “Thật vậy sao?” Bạch Ngọc nghe xong liền cao hứng, nhưng vẫn nghi ngờ hỏi. “Ca không phải thầy thuốc, sao biết cách luyện dược?”

    Bạch Dịch khẽ giật mình, mỉm cười. “Tiểu quỷ! Ca đọc nhiều sách như vậy, có xem qua một ít sách về y thuật. Y thuật so với một số thầy lang bình thường chắc cũng không kém bao nhiêu. Yên tâm đi, ca đã lừa gạt muội bao giờ chưa.”

    “Vâng, ca là tốt nhất!”

    Bạch Ngọc đã yên tâm hơn, nhoẻn miệng nở nụ cười đáng yêu, khuôn mặt như đóa hoa nở rộ.

    “Muội nằm nghỉ đi, ca ra ngoài một lúc sẽ quay về.” Đắp mảnh chăn mỏng lên người muội muội xong, Bạch Dịch mới quay người đi ra cửa.

    “Ca!” Thấy Bạch Dịch sắp đi ra ngoài cửa, Bạch Ngọc như nhớ nhớ ra điều gì đó vội hô lên. “Ca đi nhanh kẻo trời sắp tối lại không thấy đường. Ngày mai ca lại đi bôi thuốc nhé.”

    Bàn tay đang đẩy cửa của Bạch Dịch chợt dừng lại. Hắn quay đầu bảo. “Lúc trước bị đám người nhà họ Hàn ăn hiếp xong, con mắt ca đã tốt hơn trước nhiều rồi. Xem ra, trong họa còn có phúc.”

    “Đôi mắt ca đã nhìn được rồi sao!” Bạch Ngọc mở lớn hai mắt, không dám tin. Nàng kinh ngạc một hồi, sau đó duỗi ba ngón tay nhỉ nhắm trắng ngần ra hỏi với vẻ không mấy tin tưởng.

    “Đây là mấy ngón?”

    Cánh cửa cách chiếc giường chừng hai trượng, trong phòng tuy có đốt đèn nhưng nếu là trước kia, với khoảng cách này Bạch Dịch không thể nào nhìn rõ. Hôm nay hắn chỉ cười hặc hặc đáp.

    “Ba con trùng nhỏ!”

    “Ca thực sự nhìn thấy rồi sao! Tốt quá rồi!”

    Trên giường gạch thô sơ, Bạch Ngọc vui mừng hoa tay mua chân hét lên. Bao nhiêu ủy khuất ban ngày phải chịu, ngay cả vết sẹo phải nhận trên mặt bỗng trở nên thật đáng giá. Chỉ cần mắt ca ca nàng có thể nhìn lại được, dẫu có chuyện gì nàng cũng nguyện ý.

    Lúc ra khỏi nhà, trời đã chạng vạng tối. Bạch Dịch đi trên đường, trong lòng suy tư về những điều xảy ra trong ngày.

    Tên Hàn Phong sống an nhàn từ nhỏ, đã quen sung sướng trở nên hư hỏng. Hôm nay bị cắn mất một tai, hắn quyết không dễ dàng bỏ qua cho hai anh em. Lần này hắn không mang theo nhiều người, Bạch Dịch có thể dễ dàng bức lui. Lần sau nếu đối phương kéo tới vài chục người, trong bộ dạng thân thể thế này, hắn không chắc có thể ngăn cản được. Song quyền nan địch tứ thủ. Xem ra, muốn thoát khỏi kiếp nạn này, chỉ có cách đem muội muội hắn rời khỏi trấn Vĩnh An.

    Tránh chỗ khó tìm chỗ an lành là đạo lý người thường cũng hiểu được, huống chi là Bạch Dịch bây giờ. Hắn dù là tán tiên trùng sinh, tu vi không còn, nhưng với tâm trí của người đã từng đứng trên đỉnh tu chân giới, hắn biết mình không thể vội vàng cuồng ngạo. Nhất thời phải tìm cách để tránh cơn phong ba này. Chỉ cần hắn tu luyện ra linh khí, trở thành một tu chân giả. Đám người phàm của Hàn gia liền không đáng nhắc tới.

    Quyết định như vậy rồi, Bạch Dịch không suy nghĩ thêm nữa. Hắn đi vào một hiệu thuốc trong thị trấn. Phương thuốc hắn đưa ra khiến chưởng quầy nghẹn họng nhìn trân trối.

    “Khách quan, là ai kê đơn thuốc này vậy?”

    Vị chưởng quầy dụi mắt, giật mình hỏi.

    “Mấy vị thuốc này có thể chữa tả lỵ, có vị chữa thuận khí, tráng dương, còn có vị chữa cả an thai,… Tất cả bỏ vào trong một đơn thuốc như vậy, ăn vào khó tránh khỏi độc hại. Ngươi muốn dùng nó cho kẻ thù uống sao?”

    “Ta có nói là dùng để uống sao?”, Bạch Dịch vừa buồn cười vừa bảo, “ta dùng vào việc khác.”

    Phương thuốc của tán tiên, người thường sao có thể biết được diệu dụng. Bạch Dịch tự nhủ như vậy. Thần y bình thường cũng khó có được kinh nghiệm và những lý giải về dược như hắn.

    “Phương thuốc này còn có hiệu quả trị liệu gì?” Chưởng quầy thuốc ngạc nhiên hỏi lại. “Ta làm nghề y nhiều năm, cho tới giờ chưa từng nghe qua phương thuốc nào như thế này. Ngươi lấy nó từ đâu?”

    Chưởng quầy hết sức tò mò, từ ánh mắt là có thể nhận ra vị này rất muốn tìm hiểu chân tướng của phương thuốc này. Bạch Dịch với tay lấy thuốc, trả tiền rồi lại cười. Hắn chỉ để lại một câu.

    “Là phương thuốc bí mật của tổ tiên, không thể truyền cho người ngoài.”

    Chưởng quầy thuốc cười khổ. Đúng lúc ấy, bên ngoài tiệm thuốc vang lên nhiều tiếng người hô ngựa hý, náo loạn cả một góc đường. Sau đó có một đội vệ binh mặc giáp da tiến vào.

    Nhìn trang phục của đám vệ binh này không giống của biên quân, cũng không phải quân nhân của trấn Vĩnh An này. Da của áo giáp đều do da thú tốt chế thành. Lông mày mỗi người ẩn hiện sát khí như quân đội tinh nhuệ của Đại Phổ Quốc.

    “Ai là chưởng quầy của tiệm thuốc này, ai là chủ tọa?” Một viên sĩ quan vác cương đao lạnh giọng quát hỏi.

    Vừa thấy vệ binh xông tới, chưởng quầy liền khẽ run rẩy, biết là đã xảy ra chuyện. Vị này vội ôm quyền khom người nói.

    “Tiểu lão nhân chính là chưởng quầy thuốc.” Nói xong, chỉ tay qua một bên, hướng một người nói tiếp. “Hắn chính là tọa đường tiên sinh. Không biết binh gia có điều gì phân phó?”

    “Chúng ta là hộ vệ của Cảnh vương phủ, không phải binh gia.”

    Viên sĩ quan mang nét mặt lo lắng, quét mắt nhìn ra cửa thấy Bạch Dịch lại tưởng là học đồ của tiệm thuốc, hắn lạnh giọng quát.

    “Mang những thuốc tốt nhất của tiệm đi theo chúng ta tới cứu tiểu vương gia. Nếu chậm trễ, ba người các ngươi khó mà toàn mạng.”


     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    257,173
    Trọng Sinh Tiêu Dao Đạo
    Tác giả: Hắc Huyền
    Quyển 1: Bất Diệt Tiên Hồn.
    Chương 5: Tu chân giả

    Dịch giả: archnguyen1984
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách




    Vĩnh An trấn nằm ở huyện Thanh Thủy, mà huyện Thanh Thủy là thái ấp của Cảnh vương, vậy nên tiểu vương gia mà đám hộ vệ Vương phủ nhắc tới chính là Cảnh vương thế tử.

    Biết người xảy ra chuyện là tiểu vương gia, chưởng quản tiệm thuốc luống cuống chân tay, chỉ có vị tọa đường tiên sinh là giữ được thần thái bình tĩnh, vội hỏi.

    “Hộ vệ đại nhân, không biết tiểu vương gia măc bệnh hiểm nghèo gì? Tiệm thuốc chúng ta có rất nhiều dược liệu, một lúc không thể mang hết đi được. Người nói qua về bệnh trạng của tiểu vương gia đi, chúng ta sẽ mang thuốc phù hợp theo.”

    Đầu lĩnh hộ vệ tuy rất nóng lòng, nhưng nhìn dãy tủ thuốc cao tới trần nhà thì đành miễn cưỡng lắc đầu, đáp ngắn gọn.

    “Lúc tham gia săn bắn trong núi, không biết tiểu vương gia bị con quái trùng gì đốt, sau đó bắt đầu sưng lên, mưng mủ thối rữa, rồi hôn mê bất tỉnh. Trấn Vĩnh An của các ngươi cách địa điểm săn bắn gần nhất nên chúng ta mới chạy tới nơi này. Được rồi, mau chuẩn bị thuốc, cánh tay phải tiểu vương gia đã thối rữa, nếu không cứu kịp sợ là khó bảo toàn tính mạng. Lúc ấy Cảnh vương tức giận thì không ai trong chúng ta sống được.”

    Tọa đường tiên sinh nghe giải thích xong thì sắc mặt tái nhợt.

    Hắn làm nghề y nhiều năm, không sợ những bệnh hiểm nghèo, chỉ sợ trúng phải kỳ độc thế này. Bởi vì độc vật trên đời quá nhiều, trừ phi là người quanh năm chuyên tâm nghiên cứu độc vật nếu không, lang trung bình thường không thể phân biệt được nhiều.

    Trong những loại độc vật, nhưng loài ít gặp như rắn, côn trùng, chuột, kiến là khó khăn nhất. Những độc vật kia chủ yếu tồn tại nơi rừng sâu núi thẳm, người bình thường rất ít gặp được. Độc tính những loại ấy lại cao, nếu bị cắn thì rất khó mà cứu được.

    Trấn Vĩnh An thuộc huyện Thanh Thủy, mà toàn bộ huyện này đều là thái ấp của Cảnh vương. Theo lời thủ lĩnh hộ vệ nói, tiểu vương gia mà có chuyện, chưởng quầy, tọa đường tiên sinh cũng khó sống.

    Thầm nhủ mình không may mắn, tọa đường tiên sinh chỉ biết than thở trong lòng. Từ đâu xảy ra chuyện tiểu vương gia săn bắn vị trúng độc có liên quan gì tới lão đâu. Mà trấn Vĩnh An lại cách nơi sắn bắn gần nhất, thế có khác gì ngồi ở nhà mà họa tự dưng từ trên trời rơi xuống?

    Vẻ mặt đau khổ, tọa đường tiên sinh vẫn mang một tia hy vọng hỏi.

    “Đại nhân, tiểu vương gia bị loại trùng nào cắn? Lúc hôn mê thế nào?”

    “Không ai biết là loại độc trùng gì. Sau khi bị cắn không tới một phút là tiểu vương gia đã bất tỉnh rồi.” Thủ lĩnh hộ vệ lạnh lùng đáp.

    Nghe câu trả lời, hy vọng cuối cùng của tọa đường tiên sinh đã tan biến. Không tới một phút đã hôn mê chứng tỏ loại độc này cực mạnh, độc vật cắn tiểu vương gia cũng không phải loại thường. Chưa có ai nhìn thấy hình dáng loại độc trùng này, hôm nay, xem ra hai người khó thoát khỏi cái chết rồi.

    Biết rõ tiểu vương gia không có cách nào cứu được nhưng hắn không thể ngồi yên chờ chết. Còn nước còn tát, hắn tìm mọi loại thuốc có thể giải độc, chữa ngoại thương mang ra.

    Bạch Dịch vẫn đứng ở cửa ra vào, đám quân lính chắn lối khiến hắn muốn ra cũng không ra được, miệng lẩm bẩm mình bị nhìn lầm trở thành học đồ, sợ là không tránh được liên quan.

    Biết vậy nhưng thần sắc hắn không đổi. Tọa đường tiên sinh không giải được độc với hắn chỉ là chuyện nhỏ. Một phàm nhân bình thường sao có thể so với tán Tiên đã sống vạn năm. Đừng nói là mấy thứ trùng độc của thế gian, dù là vô số yêu thú trong tu chân giới đi nữa, chỉ cần tu vi đầy đủ hắn đều có thể giải trừ.

    Nhìn bộ dáng nơm nớp lo sợ của chưởng quản và tọa đường tiên sinh, Bạch Dịch suy nghĩ một chút, sau đó nở nụ cười.

    Nếu có thể gặp được thế tử của Cảnh vương, xem ra huynh muội bọn hắn cũng không cần phải khăn gói đi khỏi trấn Vĩnh An nữa rồi.

    Không bao lâu sau, chưởng quầy và tọa đường tiên sinh đã thu thập được hai bao lớn dược liệu. Vẻ mặt buồn rười rượi, hai người mang theo hai bao dược liệu này đi theo đám hộ vệ. Lúc đi tới cửa mới phát hiện người thiếu niên bốc thuốc lúc trước vẫn còn đứng đó, đang bị mấy tên hộ vệ cầm đao trông coi. Chưởng quầy thuốc không đành lòng, nói với thủ lĩnh.

    “Đại nhân, vị tiểu ca này là khách nhân tới bốc thuốc, người xem…”

    Hộ vệ thủ lĩnh khoát tay, hai hộ vệ trông giữ Bạch Dịch liền lui ra.

    Ra khỏi tiệm thuốc, vị chưởng quầy ngước nhìn căn nhà mình, lắc đầu than thở không khác nào đang bị người giải đi tra tấn. Nhưng hắn còn chưa đi xa, người thiếu niên bốc thuốc vừa rồi đã chạy tới bảo.

    “Chưởng quầy, tại hạ có thể đi cùng người không? Ta cũng muốn mở mang kiến thức về loại độc này.”

    Nghe thấy vậy, vị chưởng quầy sững người một lúc, vội đáp.

    “Được chứ. Nếu ngươi có thể nhìn ra loại độc tiểu vương gia mắc phải, chúng ta tất có thâm tạ.”

    Bạch Dịch mỉm cười, đi sau lưng vị chưởng quầy tiệm thuốc đi tới một khách sạn lớn nhất ở trấn Vĩnh An này.

    Vương phủ của Cảnh vương không ở trong trấn Vĩnh An này mà được xây dựng cách thành Thanh Thủy trăm dặm. Khách sạn này là nơi ở tạm của tiểu vương gia.

    Khác sạn to như thế mà không còn một chỗ trống. Trong đại sảnh, chủ tiệm khách sạn mặt đã tái nhợt, cảm giác như kiến bò trên chảo nóng đi tới đi lui, thỉnh thoảng lại hướng ra ngoài quan sát. Lúc thấy đám hộ vệ mang đại phu tới thì vội dẫn mọi người vào trong một đình viện yên tĩnh.

    Bạch Dịch đi theo đám người, bước chân vững vàng không nhanh không chậm, thần thái nhẹ nhõm khác hoàn toàn thái độ của mấy vị chưởng quầy. Hắn vẫn mặc quần áo bằng vải thô màu xanh, y phục vì giặt nhiều mà chuyển sang màu trắng, vạt áo còn có mấy miếng vá. Người mới nhìn còn tưởng hắn là một tên học độ tiệm thuốc hay người giúp việc vặt nào đó.

    Đi vào trong viện, đám hộ vệ giữ ngoài cửa, thủ lĩnh hộ vệ đãn chưởng quầy và tọa đường tiên sinh vào trong. Bạch Dịch cũng đi vào theo.

    Vừa bước vào phòng, một mùi thơm nhàn nhạt vội đập vào mặt. Mùi hương không giống mùi son phấn mà có vị mặn hoa mai rất cổ quái. Lông mày Bạch Dịch nhăn lại khi trông thấy một lão nhân tuổi khoảng thất tuần đang đứng trong phòng.

    Trên giường có một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi. Bình thường hẳn là một thiếu niên anh tuấn, nhưng giờ hai mắt nhắm chặt, khuôn mặt đỏ ửng đã hôn mê bất tỉnh. Lão nhân kia đứng cạnh gường, mũi ưng, hốc mắt trũng sâu lộ ra vẻ già nua.

    “Phí lão!”

    Thủ lĩnh hộ vệ nhìn thấy lão nhân thì vui mừng nói.

    “Có ngài tới nữa thì tiểu vương gia có thể cứu được rồi.”

    “Tiểu vương gia bị loại độc nào cắn, các ngươi không có ai nhìn thấy sao?”

    Lão giả họ Phí không để ý tới thái độ của vị thủ lĩnh hộ vệ, trầm giọng hỏi, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

    “Không có ai nhìn thấy.” Thủ lĩnh hộ vệ cung kính đáp. “Lúc ấy chúng ta đang theo tiểu vương gia đuổi theo một con báo cái. Đang đuổi thì vương gia hô to một tiếng rồi ngã ngựa. Lúc chúng ta tới xem thì đầu vai vương gia đã bắt đầu thối rữa, không tới nửa canh giờ sau thì tràn ra cánh tay phải. Hiện giờ…”

    Tên hộ vệ này lo lắng nói, mắt vẫn chăm chú quan sát vị tiểu vương gia nằm trên giường.

    Hộ vệ có trách nhiệm bảo vệ an nguy của tiểu vương gia. Lúc này xảy ra biến cố, những hộ vệ đi theo khó mà thoát tội. Nếu tiểu vương gia chết, bọn hắn khó giữ được mạng.

    “Miệng vết thương đã hoàn toàn thối rữa, lão phu cũng không có cách nào nhìn ra tiểu vương gia bị trúng loại độc gì. Hơn nữa loại độc này vô cùng cổ quái, ăn vào thịt không sâu nhưng đã lan ra tất cả các đại kinh mạch. Nếu có thể khu trừ độc lực, điều dưỡng một thời gian là có thể khỏi hẳn. Nếu không thể trừ độc, độc lực theo kinh mạch chạy vào tim phổi thì không thể cứu được.”

    Lão giả mũi ưng trầm giọng nói. Thủ lĩnh hộ vệ nghe xong thì tái mặt. Hắn vẫn tưởng có lão giả này tới thì mạng tiểu vương gia sẽ được cứu, không ngờ lão cũng thúc thủ vô sách.

    Chưởng quầy thuốc và vị tọa đường tiên sinh đứng ở của vào nơm nớp lo sợ. Bạch Dịch nhìn thoáng qua lão giả, sau đó chuyển hướng sang vị tiểu vương gia đang nằm trên giường.

    Lão giả ấy xuất hiện có chút ngoài ý muốn của Bạch Dịch. Vì trên người đối phương có một cỗ khí tức kỳ dị nhàn nhạt dao động. Khí tức này chỉ có trên những người tu chân, gọi là Linh khí.

    Lão giả mũi ưng này chính là một tu chân giả!


     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)