Đô Thị Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương

Thảo luận trong 'Đô Thị - Hiện đại' bắt đầu bởi cuonghv, 24/6/18.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 66: Đau khổ
    - Thiếu gia! em là, đàn em của Bưu ca.

    Dương Phàm chừng xe bên quán cafe đối diện trường học, hắn còn chưa bước vào thì có một tên du côn bước ra tiến lại phía hắn.

    - Được rồi vậy thứ ta cần đâu.

    Dương Phàm nói.

    - Dạ, thiếu gia, Bưu ca bảo em cầm thứ này chờ thiếu gia ở đây. Nói xong hắn móc trong ngực ra một tờ giấy rồi đưa cho Dương Phàm.

    Dương Phàm tùy ý liếc liếc vài cái, hắn nhất thời vui mừng vì có kết quả, nhưng khi lật mặt sau thì hắn lại tối sầm mặt tức giận xé tờ giấy đi, hướng tên lưu manh kia nói." Về nói với đại ka của ngươi chuyện này làm rất tốt, sau này sẽ còn nhờ đến.

    - Dạ, thiếu gia, em sẽ chuyển lời của thiếu gia cho Bưu ca. Nếu không còn chuyện gì nữa vậy em xin phép đi trước. Tên du côn đối với Dương Phàm này rất sợ từ chuyện lần trước ở quán bar.

    - Đi đi. Thấy tên du côn có vẻ hơi sợ hãi, hắn cũng không thích nói nhiều với cái đám hắc đạo. Chuyện này hắn chỉ không muốn tự mình điều tra cho đỡ mệt. Dương Phàm không ngờ cái tên Vương Bưu này lại còn cho hắn biết thêm một chuyện nữa, xem như hắn không phải tốn sức ra tay. Dương Phàm đang không biết phải nói với cô nàng thế nào nữa, chuyện này không có lợi thế cho cô nàng cảnh sát một chút nào.

    Dương phàm quay lại trường hắn định vào phòng của Lãnh Mộng chờ nàng tới nhưng lại nghĩ đến chuyện này có nguy hiểm rất lớn hắn không biết có nên để cho nàng biết hay không. Dương Phàm đang mãi suy nghĩ thì." Nha...." một tiếng la thất thanh vang lên, ngay sau đó là những tiếng tạp âm của đồ vật truyền đến.

    Dương Phàm lúc này mới nhìn xuống, cô giáo đang luống cuống nhặt giáo trình và dụng cụ.

    - Xin lỗi cô, là em không để ý xin lỗi cô.

    Dương Phàm cúi xuống nhặt những giáo án và dụng cụ lại cho vị giáo viên.

    - Không có gì, em không sao chứ.

    Vị giáo viên lúc này mới đứng dậy nhìn hắn.

    Dương Phàm khuôn mặt có hơi mất tự nhiên, trong miệng thì thầm." Tiểu Diễm.

    Vị giáo viên thân hình hơi run, nàng có hơi kích động nhìn Dương Phàm nói." Cậu.. cậu vừa mới nói gì, cậu biết tôi?

    - Đương nhiên là biết rồi, vì cô là giảng viên của tôi mà.

    Dương Phàm tỉnh táo lại, vẻ mặt trở nên tự nhiên nói.

    Ánh mắt Diễm Thu Hồng mờ đi nàng tự lẩm bẩm." Cậu không phải hắn. Nếu không phải Dương Phàm đứng đối diện với nàng, thì nàng cũng không nghe được hắn nói gì. Diễm Thu Hồng từng bước rời đi, trên khuôn mặt nàng vẫn còn để lại hai từ trong mắt Dương Phàm." Đau Khổ.

    Nhìn cô nàng rời đi Dương Phàm nắm chặt đấm vào tường mấy quyền, chỉ thấy trên tường bị lõm xuống giống như mạng nhện. Mà cánh tay hắn cũng đang chảy máu, Dương phàm lúc này cũng không còn tâm trạng nào mà quan tâm đến cánh của mình.

    - Dương Phàm, anh đi đâu vậy. Lãnh Mộng vừa đến, thấy hắn khuôn mặt buồn chán đi qua. Nàng không ngờ là hắn lại không để ý tới nàng.

    Dương Phàm lúc này chẳng còn tâm trạng nào mà nghĩ đến chuyện gì nữa, hắn lúc này chỉ muốn được yên lặng một chút.

    - Dương Phàm, anh không nghe thấy tôi nói gì sao?. Lãnh Mộng kéo lấy cánh tay của hắn, nàng có hơi tức giận quát.

    - Tiểu Mộng, là nàng sao?. Thấy có người kéo cánh tay của mình Dương Phàm lúc này mới quay mặt lại, hắn không nghĩ đến cô nàng Lãnh Mộng đã đến trường.

    - Phải, cậu... A... tay cậu bị thương. Lãnh Mộng lúc này mới thấy cánh tay của hắn đang chảy máu, đã nhuộm đỏ cả cánh tay. Lãnh Mộng có hơi đau xót nhìn hắn." Anh mau theo tôi vào đây." nàng kéo hắn vào trong phòng giáo viên của mình, lấy hộp băng cá nhân ra, lau sạch cánh tay của hắn rồi băng bó lại rất cẩn thận.

    - Cảm ơn nàng, Tiểu Mộng. Dương Phàm cảm động nhìn cô nàng băng bó cánh tay lại cho mình. Nhìn thấy cô nàng xót xa cho mình như vậy Dương Phàm lại nhớ đến khuôn mặt của Diễm Thu Hồng. Hắn lại cảm thấy mình có lỗi với nàng nhiều hơn.

    - Dương Phàm, tại sao cánh tay anh lại bị thương như vậy?. Lãnh Mộng băng bó xong cho Dương phàm, nàng ngửng mặt lên hỏi hắn. Nàng cũng không quản cách sưng hô của hắn.

    - Chỉ là chút vết thương không đáng ngại. Dương phàm khuôn mặt vui vẻ trở lại nói. Hắn làm sao có thể nói là do mình tự làm mình bị thương được, nếu không cô nàng sẽ nghĩ mình thích ngược đãi bản thân.

    - Như vậy mà nói không đáng ngại sao? vậy thì như thế nào thì mới đáng lo ngại. Lãnh mộng có chút không vui với câu trả lời của Dương phàm.

    - Tiểu mộng, nàng đang quan tâm ta sao?. Dương phàm có hơi kinh ngạc vì câu nói của cô nàng. Nó giống như một người vợ thấy chồng bị thương mới có biểu hiện như vậy. Dương phàm định kéo Lãnh mộng ngồi trong lòng mình, nhưng không ngờ lại bị cô nàng ngăn cản lại nghiêm mặt nói.

    - Nếu anh không nói thì đừng có động đến tôi.

    Lãnh Mộng tức giận nói.

    - Là ta không cẩn thận bị ngã thôi. Dương Phàm nói đại một lý do, hắn vẫn không muốn nói cho cô nàng biết.

    - Không cẩn thận bị ngã, anh nghĩ tôi là trẻ con ba tuổi sao? nếu anh không muốn nói thì thôi, anh có thể ra khỏi phòng của tôi được rồi. Lãnh Mộng lạnh nhạt nói. Thấy hắn còn giấu nàng như vậy, làm cho nàng cảm thấy mình giống như đang bị lừa dối.

    - Được rồi! là ta tự mình làm bị thương, ta cũng nói cho nàng biết luôn chuyện kia. Dương Phàm nói lại những gì mà mình đọc ở tờ giấy mà đàn em của Vương bưu đưa đến." Nhưng Tiểu Mộng ta nói nàng nghe cho rõ đây, bọn chúng không phải là những tay buôn lậu bình thường, nàng có đưa cả đại đội cảnh sát đi cũng không thể làm gì bọn chúng. Dương Phàm nói xong nhưng hắn vẫn không quên nhắc nhở cô nàng, chỉ có một chuyện ở mặt sau trang giấy là hắn còn chưa nói cho Lãnh Mộng biết. Nếu hắn nói mặt sau của tờ giấy thì chắc chắn một điều rằng Lãnh Mộng nhất định sẽ tự mình đi điều tra, như vậy cô nàng nhất định sẽ gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.
     
  2. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 67: Lưu manh!
    - Dương Phàm, vậy ý của anh là tôi phải bỏ qua chuyện này sao? để cho tội phạm lộng hành hả. Thấy Dương Phàm không muốn cho mình đi điều tra Lãnh Mộng có hơi bực mình nói. Nàng đường đường là cảnh sát hơn nữa còn là cục trưởng không biết đã bao vụ án nàng đều phá được. Nhưng không ngờ là chỉ là nhóm buôn lậu mà Dương Phàm lại không để cho nàng đi, như vậy khác nào nói nàng nên rời khỏi ngành cảnh sát.

    - Ý ta không phải như vậy, chỉ là nhóm người này không phải là tội phạm bình thường mà nàng biết. Hơn nữa tin tức của ta cũng chưa xác nhận được bọn chúng thuộc loại nào, nàng cứ chờ tin của ta rồi nàng hãy làm theo ý mình được chứ. Dương phàm thật sự không muốn cô nàng đi chút nào. Hơn nữa tên Vương Bưu cũng chưa điều tra được tên cầm đầu, nhưng dựa vào thế lực của hắc long ở tô châu thì muốn biết tên cầm đầu thì rất nhanh sẽ có.

    - Không phải tội phạm bình thường, chẳng lẽ anh còn chưa nói điều quan trọng ra thì phải. Lãnh mộng nhìn ra được Dương phàm vẫn còn dấu nàng chuyện của nhóm người này. Điều này làm cho nàng cảm thấy hắn dường như còn giấu nàng rất nhiều điều, nàng cảm thấy điều này giống như mình đang bị lừa dối làm lồng ngực nàng thấy đau nhói. Lãnh Mộng cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác này.

    - Được rồi tiểu Mộng, nàng chỉ cần đừng làm theo ý mình là được, chờ ta có tin tức của tên cầm đầu rồi chúng ta sẽ nói về chuyện này sau. Nhưng chước hết nàng nên trả công cho ta thì phải. Dương Phàm nói rồi chợt nhớ đến chuyện của hai người đã thỏa thuận với nhau ngày hôm đó. Ánh mắt Dương Phàm lúc này nhìn Lãnh mộng rất giống một sắc lang đang chuẩn bị làm chuyện đó vậy.

    Lãnh Mộng chỉ cảm thấy lạnh cả người, thấy Dương Phàm nhìn mình như vậy không hẹn mà đỏ mặt. Lãnh Mộng nhớ lại lúc bị Dương Phàm kéo vào trong xe rồi chuyện hai người thỏa thuận với nhau. Nếu Dương Phàm có tin tức của chuyện này thì nàng sẽ để hắn sờ mông mình năm mươi cái, tuy lúc đó nàng đồng ý hắn nhanh như vậy vì tự tin mình sẽ tìm ra nhanh hơn hắn. Nhưng điều Lãnh Mộng không ngờ tới là hắn lại có tin tức nhanh như vậy, làm nàng lại nhớ đến hai lần bị hắn cưỡng hôn mình.

    - Được rồi, nếu anh sờ ra chỗ khác thì điều kiện sẽ chấm dứt. Lãnh Mộng tiến lại chỗ hắn mà đỏ mặt nói. Coi như để cho tên sắc lang chút tiện nghi, dù sao nàng cũng đã bị hắn chiếm tiện nghi của mình đến hai lần.

    Dương Phàm đưa hai tay ôm lấy bờ mông của cô nàng đẩy Lãnh Mộng tiến lên một chút. Nhìn biểu hiện của cô nàng lúc này rất giống với một thiếu nữ tuổi đôi mươi. Dương Phàm bắt đầu bóp," Rất đàn hồi. Dương Phàm nhìn Lãnh Mộng rồi nói.

    Lãnh Mộng lúc này không thể phản bác lại Dương Phàm được, nàng lúc này đang cảm thấy toàn thân nóng bừng, cái miệng thì mím lại cố không để phát ra tiếng.

    Dương Phàm lúc này liều mạng từ từ chạm xuống phía dưới." Sắc lang anh chạm vào đâu đó. Dương Phàm vừa mới chạm đến thì hắn phải đưa tay lại phía trước cản lấy một cước của cô nàng nhắm vào tiểu đệ đệ.

    Dương Phàm cảm thán, hắn không ngờ Lãnh Mộng lại có phản ứng kịch liệt đến vậy, nếu hắn chậm một bước thôi là khuôn mặt của hắn sẽ phải nhận lấy một cước lên đầu gối vừa rồi của cô nàng, nếu nhận một cước này thì hắn sẽ vĩnh biệt tiểu đệ đệ của mình." Thất bại quá đi. Dương phàm lẩm bẩm.

    - Sắc lang anh tưởng tượng gì đó. Lãnh Mộng không nghe thấy hắn nói gì, nàng lại nghĩ hắn đang nghĩ đến chuyện gì đó mờ ám. Lãnh Mộng nghiêm mặt lườm hắn.

    - Là do nàng nghĩ lung tung thôi, ta chỉ nói là mình quá thất bại thôi. Hay là nàng muốn. Dương Phàm không quan tâm cô nàng đang lườm hắn mà nói một cách ám muội nhìn Lãnh Mộng.

    - Có quỷ mới muốn làm chuyện đó với anh.

    - Tiểu Mộng, đây là nàng nói nhé chứ ta không có nói, không ngờ nàng lại muốn ta. chật.. chật..

    Dương Phàm làm ra vẻ hiểu mọi chuyện rồi đưa tay lên cằm mà nhìn Lãnh Mộng từ đầu đến chân không bỏ sót một bộ phận nào.

    - Dương Phàm.. Anh cút ra khỏi đây cho tôi. Lãnh Mộng lúc này không thể chịu được ánh mắt của Dương phàm mà tức giận quát.

    - Tiểu Mộng đừng nóng giận, ta rót cho nàng cốc nước nhé. Dương Phàm lấy một cốc nước rồi đưa cho Lãnh Mộng.

    Lãnh Mộng cầm lấy rồi uống ực ực

    - A......

    " Phụt......

    Dương Phàm đột nhiên A lên một tiếng hắn chưa kịp nói hết câu thì đã phải nhận lấy nước phun ra từ miệng của cô nàng.

    Lãnh Mộng đang uống cốc nước thì nàng giật mình khi thấy Dương Phàm A lên. Nàng nhìn lại hắn lúc này trông cũng rất buồn cười. Nước từ trên mặt hắn vẫn còn đang từng giọt chảy xuống, mái tóc cũng đọng lại vài giọt nước.

    Dương Phàm nghệch mặt giả ngốc nhìn Lãnh mộng, hắn lúc này không biết nên nói gì nữa. Dương Phàm lấy khăn lau mặt rồi trợn tròn mắt nhìn cô nàng. Hắn đột nhiên nhớ ra là ngày hôm qua hắn không có về nhà, nếu mà gặp các nàng thì không biết phải nói thế nào nữa.

    - Sao lại nhìn ta ghê vậy? ta không có làm gì nha. Lãnh Mộng quay mặt đi tỏ vẻ chuyện vừa rồi không có liên can tới mình. Dù sao cũng là do hắn tự nhiên lại hét lên làm nàng giật mình suýt chút nữa là nàng bị sặc nước.

    - Nàng không làm gì? vậy vừa rồi là sao?. Dương phàm tiến sát lại Lãnh Mộng mà nói.

    Lãnh Mộng không nói lên lời, nàng lùi lại thì Dương Phàm lại tiến lên. Đến lúc này Lãnh Mộng đã hết đường lui.

    - Là do anh tự nhiên hét lên làm gì?

    Lãnh Mộng lúc này nói.

    - Là do ta chợt nhớ ra một chuyện còn chưa nói với nàng, vừa nãy ta mới nhớ ra nên mới hét lên. Không ngờ nàng lại có thưởng cho ta lớn như vậy đây. Dương Phàm da mặt vốn đã dày, hắn nói dối không biểu hiện trên khuôn mặt.

    Lãnh Mộng định mở miệng thì không ngờ Dương Phàm lại hôn lên môi nàng. Lãnh mộng biết mình đã bị hắn lừa, lúc này nàng mới nổi giận thì Dương Phàm đã cười ha hả chạy mất. Lãnh Mộng giậm chân nổi giận mà không thể phát tiết ra.

    - ĐỒ LƯU MANH! ANH LÀ ĐỒ TỒI.
     
  3. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 68: Đả Kích
    Dương phàm cười ha hả chạy vụt mất, lúc này hắn đang thấy Diễm Thu Hồng đang ngồi dưới gốc cây xem thứ gì đó rất chăm chú mà lại không biết đã có người đứng phía sau mình.

    Dương phàm chết lặng khi nhìn thấy tấm hình trên tay Diễm Thu Hồng. Tấm ảnh trên tay nàng chính là tấm ảnh mà hai người chụp với nhau khi còn ở Paris. Lúc đó hai người dự định về nước sẽ kết hôn với nhau, nhưng điều không ngờ tới lại chính là cái ngày mà hắn đã làm cho nàng đau khổ.

    - Người đàn ông trong bức ảnh là chồng cô?

    Nhìn thấy Diễm Thu Hồng khóc Dương phàm nhịn không được nói. Diễm Thu Hồng giật mình khi nghe thấy có người nói. Nàng quay mặt lại nhìn thì không ngờ là cậu học sinh đụng phải mình.

    - Đã vào tiết học, cậu sao còn ở đây.

    - Chỉ là buồn chán muốn tìm ai đó tâm sự một lúc mà thôi.

    Thấy Diễm Thu Hồng muốn đuổi khéo mình đi Dương Phàm nói ra một câu. Câu nói này cũng chính là lúc hai người mới gặp nhau khi còn học cấp 3. Lúc đó Dương phàm cũng gặp Diễm Thu Hồng giống như lúc này.

    - Cậu có tâm sự sao?

    Diễm Thu Hồng nói.

    - Phải, chỉ là không có ai để tâm sự mà thôi.

    - vậy cậu có thể chia sẻ với tôi. Cậu học sinh trước mặt này đem lại cho nàng cảm giác rất quen thuộc, mà từ rất lâu rồi nàng cũng không còn nhớ là từ bao giờ.

    - Cô Diễm cũng có tâm sự, không biết em có thể giúp được chuyện gì hay không?

    Dương phàm nói giống như hắn đã biết trước vậy.

    - Ta sao?. Diễm Thu Hồng chỉ vào mình." Chỉ là đang nhớ đến một người mà thôi. Còn cậu có tâm sự chuyện gì sao?.

    - Em cũng nhớ đến một người, người này không biết giờ sống có tốt hay không? có thể nàng sẽ hận suốt đời, cũng có thể nàng vẫn còn nhớ nhung. Dương phàm nói rồi hắn nhìn lên bầu trời xa xăm kia với đôi mắt đầy nhớ nhung.

    Diễm Thu Hồng nhìn thấy ánh mắt hắn như vậy, làm cho nàng cảm thấy giống như ai đó đang ở một nơi rất xa đang dõi theo mình. Nàng lại nhìn vào bức ảnh, không biết hắn hiện giờ ra sao? đôi mắt lại chảy xuống hai dòng lệ. Nàng lại nhìn lên cậu học trò, hắn cũng đang nhìn nàng, hai mắt chạm nhau. Diễm Thu Hồng có thể thấy được sự thống khổ trong đôi mắt hắn.

    - Không lẽ cậu cũng không có tìm nàng ta hay sao?. Diễm Thu Hồng hỏi một câu, nàng rất muốn biết câu trả lời của hắn. Nhưng Dương phàm lại không nói mà chỉ thất vọng lắc đầu.

    - Tại sao? không lẽ cậu không muốn gặp lại người đó hay sao? hay cậu không thể đối mặt được với người đó?

    - Không phải không muốn gặp, mà là không thể gặp lại. Dương phàm thẳng thắn nói ra. Nếu ngày đó hắn đến gặp Diễm Thu Hồng thì chắc chắn cô nàng sẽ gặp nguy hiểm là rất lớn.

    - Không thể gặp lại, Không lẽ người đó đã rời đi mà cậu cũng không biết.

    Diễm Thu Hồng cảm thấy người này cũng rất giống với mình. Chỉ có một điều duy nhất là người đứng trước mặt mình lại chính là người mà mình đang chờ đợi.

    - Đều không phải, vậy còn cô Diễm nhìn từ biểu hiện của cô thì anh ây cũng chưa từng một lần đến gặp cô sao?. Dương phàm chỉ vào bức ảnh rồi nói.

    - Không sao cả, ta tin rằng một ngày nào đó rất sớm thôi anh ấy sẽ đến gặp ta. Diễm Thu Hồng nói rồi nhìn vào Dương phàm trong tấm ảnh.

    " Tiểu Diễm tại sao nàng lại chờ ta như vậy, nàng có biết như vậy chỉ khiến ta càng thêm có lỗi với nàng mà thôi. Dương phàm nghĩ thầm, hắn không ngờ nàng không những tìm hạnh phúc cho mình mà lại đi chờ đợi một người không thể đến gặp nàng được nữa.

    - Tại sao? tại sao cô có lòng tin như vậy? chẳng phải anh ta không đến gặp cô dù chỉ một lần hay sao? vậy thì đâu cần phải chờ đợi một người như vậy.

    - Cậu làm sao hiểu được, anh ấy chắc chắn sẽ đến. Chắc chắn sẽ đến.

    Diễm Thu Hồng tự nhủ với bản thân mình rằng người đàn ông của mình sẽ tới gặp mình." Chỉ không biết lúc nào anh ấy sẽ tới..." Nghĩ đến đây Diễm Thu Hồng bắt đầu rơi lệ.

    - Có phải cậu cảm thấy tôi rất ngốc có phải không? vì một người đàn ông mà tự làm khổ chính mình.

    Nàng lau đi những dòng lệ hai mắt nhìn vào Dương Phàm nói.

    - Không, cô không ngốc chút nào, chỉ có kẻ mù quáng mới đi chờ đợi một người như vậy.

    Dương Phàm vẫn muốn cô nàng quên đi hắn, vì vậy hắn mới đả kích Diễm Thu Hồng.

    - Mù quáng, tôi không có mù quáng, có lúc tôi cảm thấy anh ấy đang ở rất gần mình. Chỉ là không biết có chuyện gì đó nên anh ấy không ra mặt mà thôi.

    Diễm Thu Hồng rất cố chấp, nàng không thể nào quên đi được hình bóng của người đó. Khi nằm ngủ nàng cũng thường hay mơ về những khoảng khắc khi ở bên hắn.

    - Nếu như tôi nói hắn đã chết thì cô có tin hay không?

    Dương Phàm thật sự muốn Diễm thu Hồng từ bỏ thật sự. Hắn không muốn cô nàng phải chờ đợi một người đã không còn tồn tại trên thế gian này nữa, cũng không muốn cô nàng phải chờ đợi hắn trong sự nhớ nhung này.

    - Không.. không thể nào có chuyện đó, cậu lừa tôi, không lẽ cậu biết anh ấy. Vậy hãy nói cho tôi biết hiện giờ Dương Phàm đang ở đâu?

    Diễm Thu Hồng kích động cầm lấy tay của hắn, những dòng lệ lại tuôn rơi trên khuôn mặt nàng.

    - Cô nhận ra thứ này chứ.

    Dương Phàm đem sợi dây chuyền ra đến trước mặt cô nàng.

    Diễm Thu Hồng hai tay run cầm cập khi nhìn thấy sợi dây chuyền đang nằm trong tay của hắn.

    - Thứ này, là của anh ấy tại sao lại ở trong tay cậu. Cậu có liên quan đấy anh ấy, vậy hãy cho tôi biết hiện giờ anh ấy đang ở đâu?

    Diễm Thu Hồng vẫn ôm hi vọng sẽ biết được tin tức của Dương Phàm. Nàng nắm chặt hai bờ vai của hắn đôi mắt đẫm lệ.

    - Sư phụ bảo ta nếu người sau ba ngày không trở về thì đưa thứ này cho cô.

    Dương Phàm lấy ra một tờ giấy rồi đưa cho Diễm Thu Hồng. Dương Phàm quay mặt rời đi, hắn không muốn nhìn thấy cô nàng lúc này một chút nào cả, đây là bước cuối cùng hắn phải làm vậy để cô nàng quên đi hắn. Mà bắt đầu cuộc sống mới.

    Diễm Thu Hồng nhìn cậu học trò của mình rồi cầm tờ giấy lên đọc. Diễm Thu Hồng còn chưa có đọc hết thì nàng đã ngã ra đất mà ngất đi.
     
  4. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 69: Cô nàng tộc Akayashi
    - Tại sao.. Tại sao... vì một người như ta mà phải làm khổ mình như vậy chứ.

    Dương phàm bế nàng lên. Nhìn người con gái mà mình yêu thương mà không kìm lòng được.

    Dương phàm không có đưa nàng đến phòng y tế mà đặt nàng gối lên đùi mình vuốt ve khuôn mặt nàng.

    Lúc này hắn không biết có nên nói sự thật cho cô nàng biết hay không. Nếu cô nàng tỉnh lại hắn cũng không biết nên đối mặt với nàng thế nào.

    - Cậu có thể nói cho tôi biết anh ấy làm sao lại chết.

    Diễm Thu Hồng lúc này đã tỉnh lại. Nàng muốn biết Dương Phàm vi sao lại chết.

    - Chuyện này ta cũng không biết, sư phụ chỉ nói lần này sẽ có nguy hiểm cho nên bảo em mang thứ này với tờ giấy đó đưa cho người trong bức hình.

    Không biết từ đâu mà Dương phàm lại lấy ra một tấm hình của Diễm Thu Hồng, cùng với tấm hình của nàng là một.

    - Từ ngày đó sư phụ cũng không có trở về, cho nên ta mới tin chắc chắn một điều rằng người đã chết. Người đã từng nói mình đang bị một nhóm người truy sát cho nên...

    - Được rồi cậu không cần nói nữa, ta đã hiểu rồi.

    Diễm Thu Hồng rất hiểu tính của hắn. Lúc hắn rời đi nàng đã cảm thấy bất an, nhưng nàng tin tưởng một điều rằng hắn nhất định sẽ không sao và sẽ quay lại. Nhưng điều nàng không thể ngờ rằng hắn đã chết, tuy nàng không muốn tin chuyện này nhưng người bạn học đứng trước mặt nàng lại có thứ mà hắn luôn mang theo bên mình. Diễm Thu Hồng vẫn rất tin tưởng một điều hắn sẽ không sao? nàng vẫn cảm nhận được sự hiển diện của hắn đâu đó.

    - Cô Diễm không sao chứ?

    Thấy cô nàng không có phản ứng Dương Phàm hắn bèn hỏi.

    - Không sao? cậu cũng không cần gọi ta là cô Diễm, gọi Chị Hồng được rồi.

    Tuy thứ đồ cùng bức thư của hắn đã nói như vậy. Nhưng Diễm Thu Hồng vẫn tin tưởng một điều rằng Dương Phàm còn sống. Hắn nhất định sẽ đến gặp nàng.

    - Chị Hồng.

    Dương Phàm cũng không đắn đo mà gọi Diễm Thu Hồng như vậy.

    - Cậu tên gì?

    - Sư phụ gọi em là Tiểu Phong, chị Hồng cứ gọi em như vậy đi.

    Nhìn theo biểu hiện của cô nàng như vậy. Dương Phàm biết rằng cô nàng vẫn còn tin rằng hắn vẫn còn sống," thôi thì cứ thuận theo mọi chuyện vậy.

    - Tiểu Phong! đây là địa chỉ nhà ta, tối nay cậu rảnh thì đến nhà ăn cơm, chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. Lát nữa ta còn tiết học, cậu cũng nên vào học đi.

    Nói xong cô nàng rời đi. Dương Phàm đành thở dài một hơi rồi nhìn ra phía sau nói.

    - Nàng còn muốn núp ở đó đến lúc nào nữa.

    Từ sau thân cây Lãnh Mộng bước ra tới trước mặt Dương Phàm.

    - Xem ra nàng rất có hứng thú với chuyện của ta thì phải.

    Dương Phàm cười thầm, hắn vốn đã biết cô nàng đứng nghe lén. Chỉ là hắn không muốn vạch trần cô nàng ngay lúc đầu mà thôi.

    - Ai thèm có hứng với chuyện của cậu, ta chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Nếu không có chuyện gì thì ta còn có lên lớp dạy học nữa.

    Nói xong Lãnh Mộng rời đi. Dương Phàm thấy vậy cười khổ, hắn định hỏi cô nàng nếu muốn biết thì hắn có thể nói một ít cho Lãnh Mộng biết, hắn cũng không quan tâm nữa mà đi dạo.

    Đi một lúc Dương Phàm bắt đầu thấy chán nản, lúc không có thời gian rảnh rỗi như bây giờ. Có thời gian là hắn lại tập luyện, khi đó hắn còn phải thực hiện nhiệm vụ đâu có thảnh thơi như lúc này.

    " Không biết có chuyện gì thú vị đây. Thấy phía trước đông người chen chúc, Dương Phàm tiến lại gần xem.

    - Có chuyện gì vậy?

    Dương Phàm hỏi một người gần đó.

    - Cậu không biết sao? có người khiêu chiến võ quán đó.

    Người bạn học kia trả lời.

    - Vậy võ quán này là của ai vậy?

    Dương Phàm hỏi tiếp.

    - Không lẽ cậu không biết gì sao? nghe nói đây là võ quán của cô nàng người Nhật nai Trung. Nghe nói cô nàng rất giỏi võ, những người đến khiêu chiến đều phải rút lui chưa có ai gỡ được cái bảng hiệu ở trong kia.

    Người này vừa nói vừa chỉ vào tấm bảng ở trong được treo lên. Bên trên có ghi " Thiên Hạ Vô Cẩu Nam".

    Dương Phàm cười khổ," Như vậy chẳng phải là chửi hết nam nhân trong thiên hạ đều là chó hay sao?". Tuy nhiều người muốn kéo sập cái võ quán này, nhưng nó vẫn thuộc về quản lý của trường học, hơn nữa nếu muốn gỡ xuống thì phải đánh thắng rồi muốn sao cũng không thành vấn đề. Đây là quy luật của võ quán bên thua sẽ phải nghe theo điều mà hai bên đã thương lượng với nhau.

    Dương Phàm vừa tiến vào trong thì hắn hơi ngạc nhiên rồi mỉm cười rất mờ ám. Một cô nàng dáng người xinh đẹp đấu với một gã thân hình rất to khỏe. Xung quanh rất nhiều người đứng xem trận đấu của hai người, Dương Phàm không cần nhìn cũng biết tên đô con kia sẽ thua một cách thảm hại.

    - Lũ cẩu nam nhân các ngươi chỉ biết xem thường nữ nhân bọn ta thì chỉ có một kết cục như vậy mà thôi.

    Mấy tên thuộc hạ của gã to con đỡ hắn dậy rồi rời đi, trên mặt hắn vẫn còn rất căm tức. Dương cảm thán cho những người không biết tự lượng sức mình, cô nàng này xem ra rất cố gắng luyện tập để được như bây giờ. Dương Phàm nghĩ sẽ bớt chán nản hơn nhưng trận đấu như vậy lại khiến hắn cảm thấy thất vọng hơn là chán nản.

    - Còn tên nào muốn đấu nữa không? nam nhân các ngươi phế vật như vậy sao?.

    Giọng nói của cô nàng vang lên.

    Tất cả nam sinh đều muốn cho cô nàng một trận, nhưng lại nhớ đến gã đô con rời đi thì lại ôm hận trong lòng. Dương Phàm lúc này dừng bước mà tiến lại chỗ cô nàng." Không cho nàng một bài học thì cô nàng này chắc chắn sẽ không hết ngông cuồng".

    - Ta sẽ đấu với cô, nhưng chúng ta sẽ không theo luật lệ nào mà đấu với nhau." Thế nào cô nàng Akayashi "

    Câu nói cuối hắn cố tình nói nhỏ chỉ cô nàng nghe được.

    Cô nàng hơi giật mình trên khuôn mặt cô nàng có chút không tự nhiên, con mắt nhìn chằm chằm Dương Phàm.

    - Được, vậy ngươi muốn như thế nào.

    - Bên thua sẽ nghe theo bất cứ điều kiện gì của bên thắng, chỉ cần là chuyện làm được. Như vậy không quá đáng chứ.

    Dương Phàm bình thản nói ra.

    - Được, vậy thì hai điều kiện đi, bên thắng sẽ đưa ra hai điều kiện cho bên thua. Ngươi thấy sao?

    - Dược!

    Hai người bắt đầu tính kế lên nhau.

    " Ngươi nhất định sẽ hối hận"

    " Haizz không ngờ cô nàng lại dám đưa ra hai điều kiện, xem ra phải dạy bảo cho cô nàng này thêm mới được.
     
  5. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    192,940
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 70: Người đó
    Mọi người đều dừng bước khi nghe thấy có người khiêu chiến, nhưng bọn họ lại thất vọng khi nhìn thấy dáng vẻ của Dương Phàm. Nam sinh thì cảm thán thay cho Dương Phàm, với dáng vẻ thư sinh trói gà không chặt của Dương Phàm thì mọi người cũng không muốn ở lại nữa.

    Lúc này cũng chỉ có vài người ở lại, gần như trong số đó đều là nữ nhân.

    " Kia không phải là cao thủ bóng rổ hay sao?".

    Một người gần đó nói.

    " Phải! đúng là cậu ta rồi, không ngờ cậu ta lại khiêu chiến với Tâm Mỹ.

    Mọi người bắt đầu bàn tán về Dương Phàm.

    - Vậy chúng ta bắt đầu được rồi chứ.

    Dương Phàm nói.

    - Được! lên đi.

    Tâm Mỹ đưa tay ra làm động tác khiêu khích.

    - Cô là nữ nhân! ta là nam nhân, cô ra tay trước đi.

    Dương Phàm không cần thủ thế là làm động tác mời cô nàng.

    - Được! vậy ta không khách sáo nữa.

    Tâm Mỹ không cần nhiều lời là tiến thẳng đến Dương Phàm tung một cước vào mạng sườn của Dương Phàm. Nhưng cô nàng không ngờ rằng khoảng khắc sắp chạm vào đối phương thì lại đá vào khoảng không. Dương Phàm chỉ cần dịch người một chút đã né được.

    Cô nàng cũng không phải tầm thường, khi đá vào khoảng không thì chân vừa chạm đất cô nàng đã mượn lực mà tiến lên ra một quyền thẳng mặt Dương Phàm. Hắn vẫn đứng im, khi một quyền kia vừa tới thì hắn đưa tay lên bắt lấy.

    Cô nàng cố vùng tay lại thoát ra khỏi bàn tay của đối phương nhưng không thể nào rút ra được, cô nàng tung cước nhắm thẳng hạ bộ mà ra toàn lực. Dương Phàm vẫn như vậy hắn chỉ đưa tay còn lại mà đỡ lấy rất nhẹ nhàng.

    Lúc này mọi người còn ở lại đều trố mắt lên nhìn đây là điều không thể xảy ra.

    Cô nàng bị Dương phàm bắt được đòn tấn công của mình nhưng vẫn không hết, cô nàng nhún chân nhảy lên làm một đường ngang nhưng điều mà cô nàng không ngờ rằng Dương phàm lại buông tay ra. Cô nàng vẫn trong trạng thái quét ngang chân, do không có thế nên cô nàng bị ngã xuống.

    Dương phàm làm sao có thể để cho cô nàng bị ngã được, hắn rất nhanh vòng tay ôm lấy eo thon của cô nàng.

    Mọi người đang theo dõi đều" oh.." Lên.

    - Thả ta ra.. Nếu không ngươi sẽ hối hận

    Tâm mỹ gần như thét lên, lần đầu nàng bị một nam nhân ôm lấy như vậy mà đưa ra lời đe dọa.

    - Nếu ta buông thì cô sẽ ngã đó.

    Dương phàm không quan tâm những gì cô nàng nói mà ngược lại nói có ý tốt.

    Cô nàng giận tím mắt, đôi chân thon dài mượn theo lực ôm của Dương phàm một cước thẳng đến thái dương huyệt của hắn rất nhanh. " xem ra cô nàng này muốn chơi lớn rồi". Dương phàm nghĩ thầm.

    - A......

    Dương phàm buông tay ra, cô nàng Tâm Mỹ không kịp phản ứng, chân đá vào khoảng không mông chạm đất. Trong tình cảnh đó hắn tuy có thể tránh được nhưng sẽ để cho cô nàng được đà mà lấn tới.

    - Xin lỗi ta lỡ buông tay, cô có sao không?.

    Dương phàm cố tỏ ra thân thiện mà nói lời xin lỗi.

    - Ngươi... Chúng ta tiếp tục.

    Cô nàng đứng dậy rồi lao vào tấn công Dương phàm, các đòn của cô nàng đều rất thâm hiểm. Ra đòn là muốn dồn đối phương vào chỗ chết. Nhưng người ra đòn lại rất uyển chuyển rất nhẹ nhàng như đang múa.

    Đối với Dương phàm thì đây chỉ là trò trẻ con, hắn không cần dùng tốc độ mà nhẹ nhàng tránh né. Nhìn thì giống Dương Phàm đang chật vật tránh né.

    - Này.. nếu còn muốn dồn ta vào chỗ chết thì ta sẽ không khách sáo mà ra tay đó.

    Nữ nhân sao, nếu muốn dồn ta vào chỗ chết thì ta cũng chẳng ngại mà chống lại. Cô nàng không quan tâm đến những gì mà hắn nói vẫn tiếp tục ra đòn. Từ khi sinh ra nàng chỉ sợ duy nhất có một người, nàng muốn vượt qua được người đó cho nên cô nàng đã rất chăm chỉ luyện tập, để cố gắng, để vượt xa người đó.Dương Phàm lắc mình, sau đó hắn nắm góc áo của cô nàng giật một cái ném nàng ta bay ra xa vài mét.

    "Ầm" một tiếng, Tâm mỹ nằm sấp trên mặt đất. Cũng may trong này rất rộng nếu không cô nàng chắc chắn sẽ bị đập vào tường. Những người xem trận này của hai người nhất là mấy nữ nhân nhìn thấy hành động của hắn thật quá dã man, cho dù là đấu võ đi chăng nữa thì Tâm mỹ vẫn là một nữ nhân.

    Có mấy nữ nhân chạy đến đều nhìn không được muốn xông lên đập Dương Phàm một trận. Thật sự thì Dương Phàm cũng không dùng nhiều lực lượng, tuy nhìn nàng ta ngã rất mạnh nhưng lại không bị thương tích gì lớn, cùng lắm thì da thịt chỉ đau đớn một chút mà thôi.

    Tâm Mỹ đứng dậy nàng không ngờ rằng Hoa Vũ lại không làm gì được hắn. Luận về tốc độ và lực lượng thì nàng không bằng hắn, hi vọng hắn không biến thái ở điều này. Tâm mỹ suy nghĩ gì đó rồi lại lao vào song phi nhắm thẳng thái dương huyệt, ánh mắt Dương Phàm vẫn không đổi, lại tới với chiêu này? Hắn đưa tay lên bắt lấy, nhưng điều hắn không ngờ rằng nó lại là bộ đồ mà cô nàng Tâm mỹ đang mặc. Dương Phàm thầm than không ổn, hắn nhảy lùi lại phía sau quan sát. Hắn cảm thấy sau gáy lạnh toát, hắn vội vàng nhảy lên tránh né. Cũng may hắn còn phải ứng kịp nên không sao.

    " Cô bé à, không nghĩ tới em còn học được những thứ này rồi đó!" Dương Phàm chợt nhớ lại lúc đó, hắn cùng với một người so tài với nhau, suýt chút nữa là hắn đã thua trong tay của người đó.

    Tâm mỹ hừ lạnh, cô nàng không thèm để ý tới hắn tiếp tục công kích. Dương Phàm vô cùng khó chịu, nhưng hắn nhận ra cô nàng này còn chưa thành thạo thứ này, xem ra cần phải dạy bảo thêm cho cô nàng này mới được.

    - Tốc độ thì tạm được, nhưng góc di chuyển thì không đúng.

    - Cô bé, em không có tay sao? sai rồi phải kết hợp cùng tay với chân như vậy mới khiến đối phương khó lòng phòng bị. Ta không biết nàng luyện tập như thế nào nhưng chừng này thì luyện thêm mười năm nữa đi.

    - Lần này thì tạm được, phải biết liên kết động tác với nhau, nếu ta là kẻ địch thì nàng đã bị giết từ lâu rồi.

    - Như vậy đủ rồi đó.

    Chỉ dạy cho cô nàng một hồi xem như cô nàng cũng tiếp thu rất nhanh, xem như không uổng công hắn chỉ dạy cho nàng.

    - Không ngừng ta hoàn thủ đó.

    Dương phàm mất kiên nhẫn, hắn khống lực đạo rồi một quyền nện thẳng vào bụng cô nàng.

    " A......" cô nàng ôm lấy bụng ngồi xuống. Hắn chỉ để cho cô nàng không thể chiến đấu tiếp, nếu là kẻ thù thì một quyền của hắn e là đối phương đã bị chấn nát lục phủ ngũ tạng.

    Cảm giác đau từ bụng chuyền đến, cô nàng biết rằng người này đã rất nhẹ tay với mình. Nếu không nhập viện là nhẹ cái chết mới là thực sự.

    - Ta không đánh lại ngươi, ta thua. Nói điều kiện của ngươi đi.

    Tuy cô nàng nhận thua nhưng từ đôi mắt của cô nàng lại nói lên sự không phục.

    Dương phàm tiến lại gần ngồi xổm xuống.

    - So với người đó nàng còn kém nhiều lắm.

    Một câu nói rồi hắn đứng dậy rời khỏi võ quán cũng chẳng bận tâm đến hai điều kiện kia. Hắn chỉ muốn làm gì đó cho đỡ nhàm chán mà thôi.

    - Ngươi nói người đó, vậy người đó là ai?

    Đáp lại lời của cô nàng là cái vẫy tay của Dương phàm. Thấy hắn như vậy nàng cũng không có đuổi theo hỏi tới cùng mà quay lại phòng của mình ở võ quán.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)