Đô Thị Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 61: Cha! Nhị Thúc! Tam Thúc
    - Tiểu Phàm tính cách của cháu vẫn như vậy. Luật sư Kim nói.

    Lúc này Dương phàm cùng Kim luật sư đang trên đường trở về biệt thự của hắn.

    - Chú Kim! chuyện này cũng không cần phiền phức làm gì. Chú Kim sao chú biết con ở đây mà đến vậy.

    trong trí nhớ của Dương phàm. Kim Xuyên này là em kết nghĩa của Dương Thiên chỉ kém có ba tuổi, và cũng là luật sư của nhà hắn, tuy vậy nhưng ông vẫn nhận các vụ án của người khác. lúc hắn còn nhỏ đã gặp ông vài lần, hơn nữa Kim Xuyên rất nuông chiều và thương hắn giống như một người con vậy.

    - Tiểu tử ngươi không phải là quên người chú này rồi sao? ngay cả việc đến chơi mà ngươi còn không đến. Hay là đã có bạn gái nên......

    Kim Xuyên nói cười nhìn Dương phàm.

    - Chú.. Kim! cháu...

    Dương phàm nói giống như đứa trẻ phạm tội nói ấp a ấp úng.

    " Haizz. Kim Xuyên thở dài cảm thán.

    - Chú Kim, có chuyện gì sao?

    Thấy Kim Xuyên thở dài Dương phàm biết là ông có chuyện gì đó. Tuy không liên quan đến hắn nhưng linh hồn hắn đã trọng sinh vào người thiếu niên này. Hắn tự nhủ với mình sẽ giúp đỡ cho những người thân của Dương Phàm.

    - Chỉ là ta thấy mình lại không có duyên kết thông gia với đại ka.

    Dương phàm cũng hơi bất ngờ về câu nói của Kim xuyên. Ông đã từng nói mình có một người con đang ở bên nước ngoài với vợ nhưng lại không nói là trai hay gái.

    - Chú Kim! vậy nàng ta vẫn ở nước ngoài sao?

    Dương phàm hơi tò mò muốn biết.

    - Đừng gọi ta là chú Kim, nghe xa lạ quá, cứ gọi là chú Xuyên đi. Con bé năm nay mới về nước, nó còn đang đi học cùng trường với cháu đó tiểu phàm. Nhưng gần một tháng nay nó cũng chẳng thèm gọi điện cho ta nữa haizz.

    Kim xuyên thở dài rồi lại nói.

    - Đúng rồi tiểu phàm đã lâu ta cũng không có đến chỗ của cháu và tiểu Nguyệt, hôm nay ta nhất định phải đến làm khách mới được. Đúng rồi không biết đại ka và đại tẩu sức khỏe thế nào cũng lâu rồi ta không gặp hai người.

    - Chú xuyên! thật ra cháu không chỉ có một người. mà là bốn người.

    Dương phàm cũng không sợ ông biết chuyện này, thay vì lúc ông đến phát hiện ra thì chi bằng nói luôn lúc này là hợp lý.

    - Cái gì bốn người! Kim xuyên kinh hãi về điều mà Dương phàm nói." Tiểu phàm vậy bốn người này có biết đến sự tồn tại của đối phương hay không. Kim xuyên bình tĩnh lại nói.

    - Chú xuyên các nàng đều đang sống ở biệt thự với cháu cùng chị Nguyệt.

    Dương phàm bình thản nói.

    - Ha... ha...... tiểu tử rất có phong thái của đại ka đó. nhưng đại ka lại kém ngươi ở điểm này haizz nhớ lại năm xưa đại ka trong tình trường rất phong lưu, nhưng lại phải bại dưới tay đại tẩu. Tiểu phàm ta nhất định phải đến mới được, phải cùng đại ka say một bữa. Chỉ tiếc là nhị ka không có ở đây.

    Nhị ka! Dương Phàm nghĩ thầm, trong trí nhớ thì hắn không hề biết đến người được Kim xuyên gọi là nhị ka. Chẳng lẽ ngoài Kim Xuyên ra còn có một người em kết nghĩa nữa của cha hắn.

    - Chú Xuyên, không lẽ cháu còn có một nhị thúc nữa sao?

    Dương Phàm không cần suy nghĩ nhiều mà hỏi luôn Kim Xuyên.

    - Phải! chỉ là nhị ka sau khi nhị tẩu mất cũng không còn tâm trạng nào nữa. Đúng rồi tiểu Phàm nhị thúc của cháu còn có một cô con gái nữa đó, hình như là sinh sau cháu một tháng. Kim xuyên nhìn Dương Phàm với ánh mắt rất thâm thúy." Hơn nữa ta dám chắc là con gái của nhị ka rất xinh đẹp, từ lúc sinh ra đã rất giống với nhị tẩu rồi. Thế nào tiểu Phàm có muốn ta đưa ngươi đi giới thiệu với nhị ka hay không.

    Dương Phàm cười khổ. Không ngờ hắn lại có một nhị thúc, nghe Kim xuyên nói thì con gái của nhị thúc thì rất xinh đẹp thì phải. Nhưng hắn đâu dám nghĩ tới, hắn còn phải tìm cách để tránh cho cô nàng Ngọc nhi biết, còn có chuyện của cô nàng cảnh sát nữa các nàng còn chưa biết chuyện này. Nếu để các nàng biết thì hắn sẽ thảm rồi.

    - Chú Xuyên! chuyện này cứ từ từ rồi nói. Nhà đã có bốn người rồi, bên ngoài cháu còn một người nữa còn chưa đóng thuyền, mấy nàng còn chưa có biết đến chuyện này.

    Dương Phàm thẳng thắn nói cho Kim xuyên biết. Hắn biết người này sẽ không nói ra chuyện của hắn thậm chí còn muốn giúp hắn một tay.

    - Tiểu Phàm! xem ra ta đã đánh giá thấp cháu rồi. Kim xuyên nhìn Dương Phàm cười ám muội rồi nói." Có phải người đó chính là cô nàng cảnh sát đứng ở phòng lấy khẩu cung đó phải không?.

    Dương Phàm có hơi bất. Hắn không ngờ Kim xuyên lại biết chuyện này, hơn nữa lời nói còn rất chắc chắn.

    - Chú Xuyên! chuyện này làm sao chú biết được. Dương Phàm tò mò hỏi.

    Kim Xuyên nhếch mép lên cười." Tiểu Phàm! còn nhiều chuyện cháu không biết đâu, cháu nghĩ ta làm luật sư chỉ để nổi tiếng thôi sao?.

    Dương Phàm biết làm luật sư không phải là chuyện đùa, thậm chí con mắt quan sát rất kĩ mọi thứ. Nếu không thì không bao giờ có thể làm được, đây là điều tối thiểu của một luật sư phải có.

    - Chú Xuyên! cháu phục chú rồi, không ngờ là chú lại có thể biết được chuyện này. Nhưng mà làm sao chú lại biết được.

    Dương Phàm chắp hai tay lại cúi đầu.

    - Tiểu Phàm! ta đã nói rồi có nhiều chuyện cháu còn không biết nhiều lắm. Tỉ như đại ka, nhị ka và ta nữa, đều có nhiều chuyện của mình mà cháu không biết. Tiểu tử cháu cứ từ từ mà tìm hiểu.

    Thấy Kim xuyên không muốn nói Dương Phàm cũng không hỏi nữa mà lúc này hai người đã về đến biệt thự.
     
  2. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 62: Chuyện trùng hợp
    - Đại ka! đại tẩu! đều ở đây sao?. Tiểu Lam sao con cũng ở đây.

    Dương Phàm cùng Kim xuyên bước vào trong thấy vợ chồng Dương Thiên đều đã ở đây. Nhưng điều khiến ông còn kinh ngạc hơn khi thấy Huệ Lan đang ngồi cùng với vợ chồng Dương Thiên.

    - Cha! sao người lại tới đây?. Nàng bất rất bất ngờ về chuyện này." không lẽ ông đã điều tra ra mình đang ở đây hay sao?. Cô nàng nghĩ thầm.

    - Ha ha.. Lão đệ thật không ngờ con bé chính là con gái của đệ. Lúc đầu ta đã thấy con bé có nét giống đệ nhưng ta không hỏi mà chờ đệ đến xem thế nào, không ngờ lại đúng như ta nghĩ. Đúng rồi tam đệ cô bé này đệ có thấy giống ai không. Dương Thiên nói rồi chỉ vào cô nàng Anh My.

    - Rất giống! rất giống. Cô bé cháu tên là gì?

    Kim xuyên tiến lại gần Anh My hỏi.

    - Cháu tên Anh My!

    Thấy Người đàn ông hỏi cô nàng cũng rất nhanh trả lời.

    - Đại ka! không lẽ đây là con gái của nhị ka hay sao?.

    Kim xuyên quay lại hỏi Dương Thiên. Chỉ thấy ông cười gật đầu xác nhận. Kim xuyên quay lại nhìn Dương Phàm mà cười ha hả vỗ vai hắn.

    - Tiểu Phàm! ta không ngờ tiểu tử cháu lại giỏi hơn đại ka rất nhiều. Đại ka xem ra huynh còn kém tiểu Phàm xa lắm. Kim Xuyên quay lại nói với Dương Thiên.

    - Tam đệ! tất nhiên là tiểu phàm nó giống ta rồi, nhớ lại năm x...

    Chưa nói hết câu thì ông đã nhận được cái trừng mắt của Liễu huệ, ông không dám mở miệng nữa. Dương phàm cùng Kim xuyên thấy vậy thì phì cười.

    - Đúng rồi! cha cháu vẫn khỏe chứ.

    Dương Thiên quay ra hỏi Anh My.

    - Dạ! cha cháu vẫn khỏe ạ. Hai người biết cha cháu ạ.

    Anh My thấy hai người nói chuyện với nhau dường như rất thân quen cha nàng.

    - Không chỉ là biết mà còn có quan hệ với nhau nữa đó. Cha cháu không nhắc đến chuyện này sao?

    Dương Thiên cùng Kim xuyên nhìn nhau cười.

    - không có! cha cháu chưa bao giờ nói đến chuyện này.

    Từ nhỏ đến lớn nàng chưa từng được nghe đến chuyện này.

    Dương Phàm thì cười thầm không ngờ là trên đời lại có cái chuyện trùng hợp đến thế. Nhưng hắn làm sao biết được những chuyện còn kì diệu nữa sẽ đến với hắn.

    - Được rồi! mọi người cơm đã xong rồi chúng ta vào ăn thôi.

    Dương Nguyệt từ trong bếp đi ra thấy mọi người đã đông đủ liền gọi vào ăn cơm. Mọi người ngồi ăn rất vui vẻ với nhau, nhất là hai người Dương Thiên cùng Kim xuyên, hai người này thì liên tục uống rượu cười nói với nhau.

    Dương phàm cũng bị vạ lây theo hắn uống hết cả chục chai lúc này hắn cũng đang hơi say. Hắn không ngờ là Dương Thiên lại có loại rượu tốt đến vậy, nếu là rượu bình thường thì cho dù hắn có uống hết năm chục chai cũng không vấn đề gì. Nhưng hôm nay hắn đã thấy được một loại rượu hảo hạn thứ này cho dù có dùng tiền cũng không mua được còn tốt hơn cả rượu của Phương lão.

    " Ren.. Reng.." Dương phàm đang định uống tiếp thì điện thoại của hắn vang lên hắn nhấc máy lên nghe luôn vì người biết số điện thoại của hắn không có mấy người. Khi nhìn vào màn hình thì hắn không ngờ là cô nàng cảnh sát gọi cho hắn.

    - Alo! gọi ta có chuyện gì vậy.

    Phía đầu dây bên kia vang lên giọng của cô nàng cảnh sát có vẻ rất khẩn trương.

    - Dương Phàm! mau theo ta đi cứu người.

    - Bình tĩnh! có chuyện gì thì cứ từ từ nói ra.

    Thấy cô nàng khẩn trương như vậy Dương Phàm biết chắc phải có chuyện gì đó rất khẩn trương thì phải.

    Cô nàng thở phù phù rồi nói.

    - Dương Phàm! con bé Uyển Nhi bị bắt cóc rồi cậu mau theo tôi nhanh.

    Lãnh Mộng gấp gáp nói giống như gia lệnh cho hắn chứ không phải là nhờ giúp.

    - Được rồi! được rồi! ta đến ngay.

    Dương Phàm khua tay nói giống như người say vậy, tuy hắn không thích cái điệu bộ như gia lệnh của cô nàng nhưng dù sao cũng phải chấp nhận.

    - Vậy ta chờ cậu ở ngoài sở cảnh sát.

    - Được!

    Dương Phàm cúp máy rồi không thèm quản mọi người có nói gì không mà ngồi dậy lấy xe phóng đi. Mọi người đều nhìn nhau khó hiểu. Chỉ có hai lão già nhìn nhau mà cười cũng không biết cười chuyện gì nữa.

    Dương Phàm đạp chân ga chạy với tốc độ kinh người, rất nhiều người thấy vậy đều nép sang hai bên sợ chiếc xe chạy như mãnh thú săn mồi. Chẳng mất bao nhiêu thời gian Dương Phàm đã đến nơi, đạp chân phanh thì chỉ nghe thấy tiếng ma sát của lốp xe tạo ra.

    - Lên xe!

    Dương Phàm thò đầu qua cửa sổ nói.

    Lãng mộng không có thời gian để nói với hắn cho nên hành động vừa rồi của hắn nàng cũng chẳng quản. Nàng bước lên xe nói.

    - Cậu đến khu đất trống cách một nhà xưởng bỏ hoang ở đây, Uyển Nhi bị xà ưng bắt đi. Hắn muốn trả thù cậu cho nên đã viết thứ này.

    Lãnh Mộng nói rồi đưa cho Dương Phàm một tờ giấy. Dương Phàm chẳng thèm liếc một cái ném luôn ra cửa sổ. Đã biết địa điểm Dương Phàm chẳng quan tâm chuyện gì mà đạp chân ga lao vút đi.
     
  3. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 63: Tay không đánh người
    Dương Phàm đi đến địa điểm mà Lãnh Mộng chỉ. Lúc này Dương Phàm nhìn thấy khoảng trăm tên côn đồ trên tay đao, Kiếm, tên nào mặt mày đều dữ tợn. Tên đầu trọc thì đang cầm con dao nhỏ mà cắt chiếc áo của cô bé Uyển nhi.

    Chiếc áo đã cắt làm lộ phần bụng trắng của cô nàng. Dương Phàm lúc này mới để ý đến cô nàng đang khóc nhìn hắn, vệt miệng còn để lại một ít máu. Thấy cô nàng vì chuyện này mà bị như vậy khiến cho Dương Phàm cảm thấy bản thân mình có lỗi với cô nàng.

    Hắn quá chủ quan khi chỉ cảnh cáo tên đầu trọc, không ngờ tên này lại dám làm chuyện như thế này để tìm hắn.

    " Tiểu Tử! mày giỏi. Đầu trọc quay lại nhìn hắn rồi đưa ngón cái lên." Cuối cùng mày cũng đến, ôi chao! mày còn đem theo một ả đàn bà để đêm nay hầu bọn anh sao?. Lời tên này vừa nói ra thì tất cả bọn đằng sau đều cười rộ lên.

    Lãnh Mộng tức đến nghiến răng ken két nàng định rút súng ra cho tên đầu trọc ngậm miệng lại thì bị Dương Phàm ngăn cản lại.

    " Tiểu tử! lát nữa bọn anh sẽ chơi hai con đàn bà của mày trước mặt mày. Tao nghĩ sẽ kích thích lắm đây ha ha... Cả đám lại cười lên lần nữa.

    Dương Phàm thấy cô nàng không nhịn được nữa hắn lúc này mới nhìn tên đầu trọc nói.

    - Tao nghĩ mày sẽ không có cơ hội làm được chuyện này đâu.

    Vừa nói xong câu thì bọn chúng cùng Lãnh mộng còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì thấy cô nàng Uyển Nhi đã đứng cùng Dương Phàm. Tất cả đều trợn tròn mắt lên nhìn hắn.

    " Mà.. Mày.. mày... là.. người... hay... là ma. Đầu trọc bị dọa đến mức nói giống như đứa trẻ mới biết nói.

    Dương Phàm không trả lời câu của đầu trọc mà lúc này hắn cởi trói cho cô nàng Uyển Nhi. Nhìn những vết ngấn trên tay cô nàng chắc chắn cô nàng đã chịu khổ không ít, Dương Phàm vuốt khuôn mặt nàng rồi cởi chiếc áo của mình ra che lại cho cô nàng. Lúc này cô nàng trên người chỉ còn lại chiếc áo lót với chiếc quần lành lặn.

    Dương Phàm lúc này tiến lên phía chước hắn bước rất từ từ." Mày có biết! làm trái lời cảnh báo của tao hậu quả sẽ thế nào không?. Dương Phàm khuôn mặt đằng đằng sát khí nhìn đầu trọc nói.

    Đầu trọc nhìn Dương Phàm cảm cảm thấy toàn thân lạnh toát, hắn sợ hãi suýt chút thì đứng không vững mà ngã xuống đất. Lùi lại từng bước nhìn thấy mình còn hơn trăm tiểu đệ ở đây hắn lại bình tĩnh trở lại." TẤT CẢ LÊN CHÉM CHẾT NÓ CHO TAO. Hắn dùng hết sức mà gào lên.

    Tất cả đàn em của đầu trọc được đại ca ra lệnh đều tiến lên mà chém tên tiểu tử trước mặt. Uyển Nhi thì sợ đến tái mặt khi nhìn thấy cảnh một người thiếu niên vì cứu nàng mà phải đánh với những tên côn đồ cầm theo vũ khí.

    Lãnh Mộng thấy cô nàng sợ hãi như vậy thì tiến lại an ủi cô nàng." Uyển Nhi! hắn sẽ không sao đâu, em đừng lo lắng quá. Lãnh Mộng đã từng thử qua hắn, tuy hắn không có đánh trả lại nàng nhưng nàng tự hiểu được là hắn còn mạnh hơn nàng rất nhiều.

    Hai người đứng nhìn Dương Phàm tả xung hữu đột với hơn trăm người tay cầm vũ khí, Uyển Nhi thì lo lắng cho hắn, còn Lãnh Mộng thì bình thản hơn. Nàng tin chắc chắn hắn sẽ không bị một chút thương tích nào.

    Cuối cùng Dương Phàm cũng giải quyết nốt tên cuối cùng, nhìn đám người nằm rên rỉ trên mặt đất Dương Phàm tiến lại tên đầu trọc túm cổ hắn nhấc lên.

    - Dương Phàm! đừng giết hắn.

    Lãnh Mộng gào lên.

    Thấy Lãnh Mộng đã nói như vậy Dương Phàm đành theo lời cô nàng mà ném hắn tới chỗ Lãnh Mộng. Đầu trọc tiếp đất rồi ói ra một ngụm máu rồi nằm bất tỉnh. Lãnh Mộng kiểm tra thì thấy đầu trọc vẫn còn thở thì mới yên tâm.

    Nàng còng tay đầu trọc lại rồi gọi cho đội cảnh sát đến hiện trường." Dương Phàm! nếu ta không nói thì cậu sẽ giết hắn sao? loại người như hắn thì đâu cần phải làm bẩn tay cậu.

    Dương Phàm không trả lời cô nàng mà hắn bước lại gần Uyển Nhi mà bế cô nàng đặt nằm vào trong xe. Uyển Nhi thì đỏ mặt nằm trong lòng hắn. Lãnh Mộng thấy vậy thì giậm chân mà mở cửa xe ngồi vào trong.

    Dương Phàm quay đầu xe đưa cô nàng Uyển Nhi vào bệnh viện, làm mọi thủ tục với trả tiền xong hắn bảo Lãnh Mộng gọi cho gia đình của cô nàng đến rồi hai người rời khỏi bệnh viện.

    - Dương Phàm! thật ra cậu là ai.

    Lãnh Mộng nói

    - Đây là bí mật.

    Dương Phàm nói.

    - Ngươi không muốn nói thì thôi cần gì phải nói là bí mật.

    Lãnh Mộng bĩu môi nói. Thấy hắn không muốn nói thì nàng cũng không muốn hỏi hắn.

    - Người đẹp! nếu nàng muốn biết thêm về ta thì chi bằng đêm nay chúng ta tìm hiểu nhau.

    Dương Phàm nói rồi nhìn nét mặt của cô nàng không có biểu hiện gì. Nhìn giống như là cô nàng đang chấp nhận vậy.

    - Ngươi nghĩ ta là loại người đó sao?

    Lãnh Mộng trợn mắt lên nhìn hắn mà nói.

    - Còn không lái xe đưa ta đến khu cảnh uy. Ta còn phải ăn tối.

    - Được rồi!

    Dương Phàm có hơi thất vọng. nhưng khi nghe thấy cô nàng còn chưa có ăn tối, hắn đành im lặng mà lái xe đưa cô nàng về.
     
  4. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 64: Lời tỏ tình của người đẹp cảnh sát
    Một dãy nhà màu trắng được bao trùm toàn bộ bởi thực vật màu xanh biếc. Nơi đây chỉ dành cho những người có chức vụ trong ngành cảnh sát mới có được cấp trên cấp cho.

    - Dương Phàm! nếu ngươi không phiền thì có thể vào uống cốc nước. Lãnh Mộng bước ra khỏi xe nói." Nếu ngươi chưa ăn thì có thể ăn cùng ta. Nói xong nàng không cần để ý hắn có muốn hay không mà bước lên lầu.

    - Người đẹp có lời mời thì làm sao có thể từ chối được. Dương Phàm để xe vào trong rồi bước lên lầu theo cô nàng.

    - Người đẹp không sợ ta động tay với nàng sao?.

    Lãnh Mộng trừng mắt lên nhìn hắn rồi mở cửa phòng bước vào. Thấy cô nàng không nói gì hắn cũng chỉ cười rồi bước vào trong ngồi xuống ghế sofa.

    Lãnh Mộng bước vào trong mở tủ lạnh lấy hai chai bia mang ra đưa cho hắn một chai nàng một chai.

    - Nếu có rượu thì tốt!

    Thấy cô nàng cầm hai chai bia ra Dương Phàm lại không thích uống thứ này, đối với hắn thì rượu mới là thứ tốt.

    - Ngươi cũng đường có uống nhiều quá, rồi sẽ có ngày ngươi sẽ bị rượu hại mà thôi.

    - Sao tự dưng lại nói tốt với ta như vậy.

    Dương Phàm cảm thấy cô nàng ngày hôm nay có vẻ rất lạ, tự nhiên lại đi quan tâm mấy cái chuyện vặt này.

    - Ngươi muốn nghĩ sao thì tùy.

    - Chẳng phải nàng còn chưa ăn tối sao? vậy để ta nấu ăn một lát là có thể ăn.

    - Anh nấu? có được không đó hay để ta nấu đi. Lãnh mộng có hơi kinh ngạc nhưng nàng vẫn không tin Dương Phàm có thể nấu ăn.

    - Không cần, nàng cứ ngồi đây coi tivi đi để ta làm được rồi. Lúc cô nàng lấy đồ uống Dương Phàm có thấy một ít thức ăn trong tủ lạnh. Có thể thấy cô nàng này đều tự lo mọi thứ cho mình, chỉ là hắn muốn làm cho cô nàng một chút bất ngờ mà thôi.

    Lãnh Mộng đương nhiên sẽ không ngồi coi tivi mà cũng theo hắn vào phòng bếp. Nàng nhìn kĩ năng cắt thái

    thành thạo của hắn mà tự mình cảm thấy không bằng, Dương Phàm làm cơm cũng không nhàn hắn chọn những loại đều tốt cho sức khỏe. Lãnh Mộng vui vẻ bước ra ngoài.

    Chờ khi cơm nước làm ra xong, ngửi thấy mùi thơm của thức ăn đã làm cái bụng của nàng kêu nên rồi, chẳng những mùi thơm của thức ăn, mà màu sắc cũng rất phong phú. Ngồi chờ đến khoảng 9 giờ tối lúc này Dương Phàm bày biện thức ăn lên bàn.

    - Không ngờ là anh lại biết nấu ăn.

    Lãnh Mộng nhìn thức ăn bày biện ra mà không cưỡng lại được mùi thơm của thức ăn. Gấp lên một miếng thịt kho cô nàng không nhịn được thầm khen hắn." Tài nấu ăn của tên này thật giỏi. Lãnh Mộng tự nhận thấy bản thân mình cho dù có nấu cũng không thể được như Dương Phàm.

    - Sao vậy, thức ăn không hợp khẩu vị của nàng sao?

    Thấy cô nàng gấp ăn nhưng lại không có biểu hiện gì Dương Phàm bèn hỏi.

    Lãnh Mộng thấy hắn hỏi vậy thì mỉm cười lắc đầu." Không phải không hợp khẩu vị, mà là rất ngon cho dù là đầu bếp nhà hàng năm sao cũng không bằng anh.

    - Ngon là tốt rồi, vậy nàng mau ăn đi.

    Thấy cô nàng nói vậy Dương Phàm cũng vui vẻ nói. Hắn chỉ sợ cô nàng nói ăn không ngon rồi đổ tội lên đầu hắn thì khổ, tuy hắn rất tự tin vào việc nấu ăn nhưng cũng phải tùy vào khẩu vị của từng người.

    - Dương Phàm, anh không ăn sao. Một mình ta cũng không ăn hết được chỗ này.

    Lãnh Mộng thấy hắn không ăn mà chỉ một mình ngồi nhìn nàng ăn, cho dù nàng không muốn nhưng bị hắn nhìn như vậy làm nàng cảm thấy ngại.

    - Không cần đâu, được nhìn người đẹp ăn ngon miệng như vậy là ta thấy tốt rồi.

    Dương Phàm không biết vì sao hắn lại thấy thích nhìn cô nàng này như vậy. Hắn bất chợt nhận ra một chuyện không nên nhớ lại. Dương Phàm khuôn mặt buồn chán gấp lấy miếng thịt lên ăn.

    - Dương Phàm, anh có chuyện gì không vui sao? có thể nói với ta.

    Lãnh Mộng thấy hắn có tâm sự như vậy. Nàng cũng muốn hắn chia sẻ với nàng, tuy hắn hay chọc tức nàng nhưng hắn lại rất tốt. Lãnh Mộng lắc đầu." Mình đang nghĩ cái gì vậy, hắn mà tốt sao? giống lưu manh thì đúng hơn. Hắn còn dám làm những chuyện như thế với mình thì hắn có tâm sự gì chứ. Nhưng lãnh Mộng không phủ nhận một điều rằng ngày hôm đó nếu Dương Phàm mà muốn làm chuyện đó thì cô nàng cũng chỉ còn nước mà chịu trận.

    - Ta hơi mệt, tối nay nàng có thể cho ta ở lại hay không?

    Dương Phàm lúc này có chút mệt mỏi nói.

    - Được! nếu ngươi muốn thì có thể ngủ trong phòng ta.

    Lãnh Mộng nói.

    - Không cần đâu! ta nằm ngủ ở sofa được rồi.

    Nói xong Dương Phàm nằm ra ghế sofa mà nhắm mắt.

    Thấy hắn từ chối như vậy nàng lại cảm thấy bản chất của hắn cũng rất tốt, nhưng cũng quá ngốc đi. Nàng ăn xong dọn mọi thứ rồi tắm rửa xong đi về phòng mình, đi ra phòng khách nàng ngắm nhìn khuôn mặt hắn lúc này rất đáng yêu. Nàng liền về phòng mình lấy ra một cái chăn rồi từ từ đắp cho Dương Phàm vì sợ đánh thức hắn.

    " Dương Phàm! anh thật là ngốc, biết võ công là giỏi sao? phải tự biết lo cho bản thân mình nữa chứ. Nàng vuốt nhẹ khuôn mặt hắn sợ hắn tỉnh giấc." Nếu anh muốn thì có thể nằm chung giường cùng ta đâu cần phải từ chối nằm ở đây, nếu anh thích ta thì sao không dám ngủ ở phòng của ta. Lãnh Mộng đỏ mặt khi nói ra những câu như vậy. Đây là lần đầu tiên có một người con trai có thể khiến cho nàng như vậy. Nàng hôn lên trán hắn xem như lời chúc ngủ ngon rồi tắt điện quay về phòng của mình mà nằm ngủ.

    Dương Phàm lúc này mở mắt ra ngồi dậy nhớ lại từng câu nói của cô nàng. Hắn mỉm cười rồi ngồi đó suốt hắn quyết định nếu cô nàng đã nói như vậy thì hắn đâu cần phải bận tâm chuyện gì. Dương Phàm bước vào phòng của cô nàng mà nhẹ nhàng giống như màn đêm yên lặng. Đang nằm thì cô nàng bất chợt ôm lấy hắn.

    Lãnh Mộng chỉ cảm thấy một cảm giác rất tốt, rất dễ chịu, rất vui vẻ. Nhưng nàng lại không biết rằng nàng đang ôm lấy một người con trai hơn thế nữa là nàng đang nằm trong lồng ngực của hắn.
     
  5. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 65: Không lẽ mình đã thích hắn sao?
    Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu ánh nắng trói chang theo cửa sổ thắp sáng cả căn phòng. Cũng không biết là đã trải qua bao lâu, lúc này một đôi trai gái đang ôm nhau nằm ngủ.

    Dương phàm mở mắt nhìn nữ nhân đang ôm lấy hắn nằm ngủ. Dương phàm cảm thán. Cả đêm hôm qua hắn bị cô nàng ôm đến muốn ngạt thở, định kéo tay Lãnh Mộng ra nhưng lại thấy cái biểu hiện giống như là đứa trẻ sợ mất đồ, đành phải để cô nàng ôm như vậy mà nằm ngủ.

    Dương phàm vén vén mái tóc vuốt nhẹ khuôn mặt nàng. Một cánh tay của hắn đã trở thành cái gối của nàng. Lãnh mộng nhíu nhíu mày mở mắt nhìn lên rồi nhìn xuống, một chân thì gác ngang hông Dương phàm, nàng lại nhìn lên.

    - Tiểu Mộng, nàng tỉnh rồi sao?

    Dương phàm ôn nhu hỏi.

    " A......" Nàng hét lên đạp đạp Dương phàm lăn xuống giường. Kéo chăn quấn lấy người rồi nhìn vào trong, rồi thở ra một hơi.

    - Tiểu mộng, sao nàng lại đạp ta?

    Dương phàm bò dậy mặt oan ức nói.

    - Dương phàm! tại sao anh lại nằm trên giường của tôi.

    Thấy hắn biểu hiện oan ức như vậy Lãnh mộng quát.

    - Ta.....

    Dương phàm á khẩu không nói được gì. Hắn cười khổ cô nàng này trở mặt còn nhanh hơn thay áo.

    - Ta cái gì? tại sao anh lại nằm trên giường của tôi.

    Thấy hắn không nói được Lãnh mộng có hơi tức giận quát lên lần nữa.

    Dương phàm ngồi xuống giường nhưng không ngờ lại bị cô nàng đạp cho mấy cái lại phải đứng dậy.

    - Ta nói tiểu Mộng nàng nghe. Chẳng phải tối hôm qua nàng nói ta có thể ngủ cùng giường với nàng sao?

    Dương phàm bắt đầu giải thích.

    - Ai là tiểu Mộng của anh, nói cho cẩn thận.

    Thấy cách sưng hô của hắn làm cho Lãnh mộng cảm thấy lạnh hết người.

    - Nói tại sao anh lại nằm trên giường của tôi.

    - Được rồi! được rồi cục trưởng Lãnh. Chẳng phải tối hôm qua nàng nói ta có thể ngủ cùng giường với nàng sao? không lẽ nàng đã quên.

    Thấy cô nàng sắp phát hỏa Dương phàm đi thẳng vào mấu chốt của vấn đề luôn.

    - A... không lẽ lúc đó anh nghe được ta nói gì sao? anh lúc đó còn chưa ngủ.

    Lãnh mộng đỏ mặt. Nàng lúc đó chỉ nói lí nhí trong miệng thì làm sao hắn có thể nghe thấy được. Hơn nữa biểu hiện của hắn lúc đó giống như đã ngủ say thì tại sao lại biết.

    - Được rồi coi như ta xui xẻo. Nàng có muốn ăn trưa chứ hay ta làm vào hộp cơm cho nàng mang tới trường.

    Dương phàm không muốn đề cập đến chuyện này nữa mà hỏi Lãnh mộng có muốn ăn trưa hay không.

    Thấy hắn nhắc đến bữa trưa Lãnh mộng lúc này mới nhìn đồng hồ thì đã gần 11 giờ trưa." Tại sao anh không đánh thức ta. Lãnh mộng có hơi tức giận nhìn hắn rồi rời khỏi giường bước vào phòng tắm. Dương phàm thì cười thầm thấy biểu hiện của cô nàng như vậy.

    Hắn vào phòng bếp rồi chuẩn bị thức ăn cho hai người. Dương phàm dọn thức ăn ra bàn rồi cả hai người đều ngồi ăn giống như cặp tình nhân vậy. Hai người ăn xong Dương Phàm dọn dẹp mọi thứ rồi ngồi trên ghế sofa mà coi tivi cùng cô nàng Lãnh Mộng.

    Dương Phàm ngồi cạnh Lãnh mộng hắn định nói gì đó thì chuông điện thoại vang lên.

    - Alo!

    Phía bên đầu dây bên kia vang lên giọng của một gã đàn ông nói." Thiếu gia! tôi là Vương Bưu, chuyện lần trước đã có kết quả mà cậu muốn rồi.

    Thì ra là tên Vương Bưu gọi điện báo cho hắn biết chuyện lần trước mà hắn nhờ bang Hắc Long điều tra hộ. Dương phàm thấy tên Vương Bưu này làm việc cũng rất nhanh nhẹn, trong thời gian ngắn như vậy mà đã có tin tức rồi.

    - Làm tốt lắm! vậy lát nữa ta sẽ đến quán bar rồi ngươi nói chi tiết cho ta.

    - Thiếu gia không cần phải như vậy đâu, tôi đã kêu người chờ cậu ở gần quán cafe đối diện trường Cao Dương rồi. Chỉ cần cậu đến là hắn sẽ đưa cho cậu mọi tin tức mà chúng tôi thu thập được cho cậu.

    - Được! vậy thì cứ như vậy đi. Kêu hắn 30 phút nữa ta sẽ tới.

    Nói xong Dương Phàm cúp máy.

    - Có chuyện gì vậy.

    Lãnh Mộng nghe thấy cuộc đối thoại của Dương Phàm. Dường như hắn có tin tức gì đó rất tốt.

    - Không có gì! chỉ là chút chuyện muốn cho nàng bất ngờ thôi mà.

    Dương Phàm làm ra vẻ thần thần bí bí nói.

    - Giả thần giả quỷ, anh thì có chuyện gì mà bất ngờ.

    Dương Phàm không trả lời cô nàng mà cười ám muội nhìn Lãnh Mộng.

    - Còn nhìn nữa ta móc mắt ra bây giờ.

    - Không nhìn, không nhìn. Dương Phàm lúc này cứ để cho nàng tự tại, lát nữa đến trường phải hưởng thụ mới được. Dương Phàm nghĩ đến cảnh sẽ được cảm nhận cặp mông căng tròn kia của cô nàng mà không nhịn được nuốt nước bọt ực một cái.

    - Đồ lưu manh! anh nghĩ bậy bạ gì đó.

    Thấy ánh mắt khuôn mặt hắn gian trá như vậy Lãnh Mộng không nhịn được quát.

    - Ta có nghĩ gì bậy ba đâu, là do nàng tưởng tượng ra thôi.

    Dương phàm tự biện minh cho mình, hắn có hơi phấn kích rồi.

    - Vậy nàng có muốn đi cùng ta tới trường, hay là nàng tới sau?

    - Anh định có ý đồ gì vậy?

    Thấy hắn thay đổi nhanh như vậy làm Lãnh Mộng có dự cảm không ổn.

    - Vậy ta đi trước, khi nào nàng tới thì cứ chờ ta ở phòng giáo viên của nàng.

    Nói xong Dương Phàm rời khỏi nhà của Lãnh Mộng rồi đi tới quán cafe đối diện trường học.

    Lúc này Lãnh Mộng có một cảm giác mất mát, có thể nói nàng chưa bao giờ được ngủ ngon như ngày hôm qua. Nàng không ngờ rằng nằm trong lồng ngực hắn lại có cảm giác ấm áp vui vẻ như vậy. Không hiểu sao nàng lại nghĩ đến chuyện đó. Lãnh Mộng liều mạng lắc đầu quên đi chuyện này, nàng lại đỏ mặt nghĩ đến hắn nhất là cảnh tượng nàng ôm lấy hắn.

    - Hừ Hừ.....

    Lãnh Mộng cố xua đi những hình ảnh đó trong đầu mình không nghĩ đến nữa. Lãnh Mộng đỏ mặt, nàng cố xua đi những ý nghĩ của mình về hắn đêm hôm qua.

    - Không lẽ mình đã thích hắn sao?
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)