Đô Thị Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương

Thảo luận trong 'Đô Thị - Hiện đại' bắt đầu bởi cuonghv, 24/6/18.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 56
    Tiểu Thanh đưa mọi người đến quán ăn mà nàng nói là rất ngon, quán ăn này nhìn có vẻ là đã cũ tuy không được như những quán ăn khác nhưng quán ăn này lại khá là đông khách đến dùng.

    - Mọi người muốn dùng gì? đồ ăn ở tuy không được như những nơi khác nhưng rất ngon.

    Dương Phàm cùng bốn cô nàng ngồi xuống bàn. Tiểu Thanh mới lên tiếng hỏi mọi người.

    - Vậy thì chúng ta cứ lấy một bát canh cá, còn mọi người cứ gọi món mình thích.

    Ngọc Nhi nói rồi nhìn sang Dương Phàm muốn biết ý của hắn.

    - Ta thì tùy ý được rồi! các nàng muốn dùng gì thì cứ gọi.

    Dương Phàm thấy cô nàng nhìn mình, hắn không phải là người kén ăn. Nhắc đến canh cá lại làm hắn nhớ lại lúc trước khi còn ở trên núi với sư phụ hắn từng một lần bắt cá, lúc quay trở về hắn gặp phải một con rắn rất to đang quận tròng nhìn hắn.

    Lúc đó trong đầu hắn không còn nghĩ được gì nữa mà quay đầu thục mạng mà chạy trong miệng thì gào thét." Sư phụ cứu con... Hắn chạy đến một vách núi lúc này hắn đã tuyệt vọng nhưng biểu hiện của hắn lại không có sự tuyệt vọng. Con mắt hắn trở nên sắc bén dị thường, lúc con rắn tấn công hắn thì chỉ thấy một luồng kí bắn ra đánh trúng con rắn, lúc này mọi thứ tối sầm lại hắn mất đi ý thức.

    - Dương Phàm! Dương Phàm!

    Ngọc Nhi ngồi bên cạnh thấy hắn giống như người mất hồn nàng lay lay người hắn.

    - Có chuyện gì!

    Dương Phàm đang nhớ lại chuyện của năm đó thì chợt giật mình bừng tỉnh.

    - Anh còn hỏi em có chuyện gì sao? nhìn anh cứ như người mất hồn vậy, anh không sao chứ.

    Thấy hắn đã trả lời Ngọc Nhi lúc này mới hỏi hắn.

    - Không có chuyện gì! chỉ là nhớ đến một vài chuyện thôi.

    Dương Phàm cũng không biết cái luồng khí đã cứu hắn lúc đó là thứ gì, hắn có hỏi sư phụ nhưng người cũng đã kiểm tra hắn cũng không phát hiện được gì.

    - Một vài chuyện! không biết là chuyện gì mà khiến anh như người mất hồn vậy.

    Ngọc nhi nói. Nàng biết hắn năm năm nhưng cũng chưa bao giờ thấy hắn như vậy.

    - Được rồi, không phải mọi người đã gọi đồ ăn rồi, sao còn chưa mang ra.

    Dương Phàm không muốn đề cập đến chuyện đó nữa, hắn lảng sang chuyện ăn uống.

    - Dương Phàm! anh chờ một chút đi, chắc cũng sắp xong rồi.

    Thấy Dương Phàm có vẻ hơi hấp tấp Anh My lúc này mới nói.

    - Phải đó Dương Phàm! bốn người chúng em còn không vội, anh vội làm gì.

    Ngọc Nhi cũng phụ họa theo.

    Thấy hai người đã nói như vậy Dương Phàm cũng không nói câu gì nữa, nhưng đột nhiên có một ý nghĩ trong đầu hắn.

    - Ngọc Nhi! không phải lúc trước nàng cũng hơi hấp tấp sao?

    Dương Phàm nói nhỏ vào tai cô nàng.

    Chỉ thấy nàng đỏ bừng mặt lườm hắn, nàng biết hắn nhắc đến chuyện gì, hắn nhắc đến chuyện đó làm cho nàng nhớ lại chuyện của đêm hôm đó.

    - Dương Phàm! anh nói chuyện gì mà Ngọc nhi nàng đỏ mặt như người sốt vậy.

    Anh My thấy Dương Phàm nói to nhỏ gì đó với Ngọc Nhi rồi cô nàng có biểu hiện như vậy.

    - Tiểu Thanh! Tiểu Lan hai người cũng bị sao vậy?

    Anh My lúc này mới nhìn thấy biểu hiện của hai cô nàng cũng giống như Ngọc Nhi đều đang đỏ mặt tía tai.

    - Không có chuyện gì!

    Tiểu Thanh và Tiểu Lan nói.

    Hai nàng biết Dương Phàm nói gì mà khiến cô nàng Ngọc Nhi trở lên như vậy, chính vì chuyện này mà khiến cho hai người buổi tối hôm đó phải nhìn nhau mà đỏ mặt.

    - Tiểu Thanh! có phải em muốn rồi không?

    Thấy hai người biết hắn nói chuyện gì Dương Phàm hỏi cô nàng Tiểu Thanh. Nhưng chỉ thấy nàng đỏ bừng mặt hơn mà lắc lắc cái đầu liên tục từ chối.

    - Tiểu Lan! có phải em cũng muốn thử không?

    Hắn lại quay sang bên Tiểu Lan nói. Cô nàng này cũng biểu hiện như Tiểu Thanh đều lắc đầu từ chối.

    - Dương Phàm! rốt cuộc là chuyện gì vậy em rất muốn biết đó.

    Anh My thì thấy tò mò về chuyện này.

    - Tiểu My! nàng muốn biết sao?

    Dương Phàm cười ám muội nói, hắn cảm thấy tuy cô nàng rất thông minh nhưng tâm hồn nàng vẫn cong trong sáng quá rồi.

    - Không! không cần đâu.

    Anh My thấy nụ cười của hắn như vậy nàng cảm thấy không ổn về chuyện này một chút nào mà từ chối hắn luôn.

    Dương Phàm thì cười thầm. Mọi người ngồi chờ thêm một lúc nữa rồi có một cô nàng khoảng 16 tuổi mang đồ ăn lên cho bọn họ, rồi mọi người không nghĩ ngợi đến chuyện đó nữa mà chú tâm vào thức ăn đã bầy lên cái bàn mà cặm cụi ăn.
     
  2. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 57: Đến sở cảnh sát (1)
    - Dương phàm! anh không ăn những món khác sao? hay là thức ăn không hợp khẩu vị.

    Ngọc Nhi thấy Dương Phàm từ đầu đến cuối chỉ ăn một món canh cá hắn cũng không động đến một thứ gì khác, nàng cảm thấy Dương Phàm hôm nay có điều gì đó rất lạ, không giống hắn chút nào.

    - Không phải! đồ ăn ở đây rất ngon, hơn nữa ta cũng không có đói bụng, các nàng cứ tự nhiên ăn đi. Không cần quan tâm đến ta là được.

    Không phải là hắn không muốn ăn những món khác, mà món canh cá này đã làm hắn nhớ đến chuyện đó. Hơn nữa cái thứ luồng sáng bắn ra từ tay của hắn không biết đó là thứ gì. Dương Phàm cũng không biết chuyện của hắn từ lúc năm tuổi, những kí ức đó rất mơ hồ dường như đã có ai đó đã truyền thứ sức mạnh kia cho hắn, nhưng hắn lại không thể nhìn rõ khuôn mặt của người kia.

    Dương Phàm thở dài hắn đành gác chuyện này qua một bên, trong suốt hai mươi năm năm qua hắn không hề biết bất cứ chuyện gì về thân thế của mình. Ngoại trừ một chiếc nhẫn và một cái lắc tay hắn để nó ở ngân hàng, thì trên người hắn cũng không có thứ gì. Hắn đã một mình nghiên cứu hai vật này nhưng cũng không biết được một tí gì về hai vật này.

    Dương Phàm đang suy nghĩ thì chợt bên ngoài có một đám côn đồ đi vào khoảng hai mươi thằng, mỗi thằng đều mặt mày bợm rợ. Cầm đầu là một tên đầu trọc miệng còn ngậm điếu thuốc nhấp nhấp phả khói, hai tay thì đút túi quần chiếc áo thì phanh ngực ra để lộ một hình xăm đầu chim ưng, nhìn dáng vẻ của hắn rất thô tục.

    " Ê nhỏ, phí bảo vệ của tháng này cũng nên nộp đi chứ?. đầu trọc ngồi xuống cái ghế do một thằng đàn em kéo đến ngồi xuống, ngồi đưa lưng về phía cô nhóc.

    - Không phải thời gian còn chưa tới sao?

    Tiểu cô nương cẩn thận nói. Bây giờ mới là giữa tháng còn chưa đến cuối tháng, rõ ràng là đối phương đến đây gây sự.

    - Thời gian còn chưa tới, nói cũng phải.

    Tên đầu trọc gật đầu rồi cười rộ lên.

    - Nếu không có tiền! chỉ cần nhỏ hầu anh một đêm thì chuyện phí bảo vệ sẽ miễn phí suốt đời.

    Tên đầu trọc cười rất dâm đãng ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào bộ ngực chưa phát dục hoàn toàn của cô nàng còn cầm tay mà kéo lại. Cô nàng khuôn mặt tối sầm lại nàng phản xạ theo tự nhiên mà tát vào mặt của tên đầu trọc một bạt tay.

    - Con điếm! mày dám tát tao.

    Đầu trọc bị cô nàng tát một cái lúc này đứng dậy giận dữ vươn tay lên. Cô nàng bị dọa đến sợ hãi không dám mở mắt nhìn.

    " A..

    Một tiếng kêu vang lên, cánh tay cô nàng được tự do nàng lúc này mới mở mắt lên nhìn, một thiếu niên anh tuấn đang đứng chắn trước mặt nàng cánh tay trái thì đang cầm bóp bên tay của đầu trọc cầm tay của cô nàng, còn tay kia bắt lấy cánh tay mà đầu trọc định tát trả cô nàng.

    - Mày là thằng nào? buông đại ca tao ra.

    Đầu trọc bị đau đến mức không thể nói được câu nào. Thấy đại ca của mình như vậy mấy tên đứng cùng đầu trọc đều lấy hung khí ra mà chĩa vào Dương Phàm.

    Dương Phàm cười quái dị, hắn ném đầu trọc ra một góc làm gẫy một chiếc bàn. Mọi người lúc này đều hốt hoảng mà chạy ra khỏi quán ăn. Đầu trọc rên rỉ ở dưới đất, bọn đàn em của hắn chạy lại đỡ hắn ngồi dậy, tên này còn không biết hối cải mà gầm lên.

    " Đại ca! cái Đ..t M.. tụi mày còn không chém hắn cho tao.

    Những tên côn đồ đều tay cầm hung khí mà lao vào Dương Phàm, hắn định ra tay thì cô nhóc lại đứng chắn trước mặt hắn. Dương Phàm cười khổ từ lúc nào mà hắn lại được nữ nhân đứng ra che chở như vậy. Dương Phàm không nghĩ ngợi nhiều mà nhấc cả cô nàng ngồi lên vai của hắn.

    " Nga... Cô nhóc có hơi hốt hoảng về hành động của Dương Phàm, cô nàng theo bẳn năng mà ôm chầm lấy cái đầu của Dương Phàm. Hai trái vú sữa còn ép vào đầu hắn, Dương Phàm cảm nhận được độ mềm của hai trái vú sữa này.

    " Nga..

    Cô nhóc đỏ mặt lên. Dương Phàm cầm lấy cái chân nhỏ nhắn của cô nhóc mà đạp bay những tên côn đồ đang lao đến hắn đã sử dụng lực lượng bao bọc lấy đôi chân của cô nhóc, tuy vậy hắn cũng không có dùng nhiều lực vì sợ cô nhóc bị đau.

    Hai người cứ như vậy suốt mấy phút đồng hồ, Dương Phàm đặt cô nhóc xuống mà nhìn đám côn đồ đang rên rỉ trên mặt đất. Hắn nhìn về phía của tên đầu trọc, tên này thấy Dương Phàm nhìn mình hắn quỳ gối xuống mà khóc lóc van xin.

    Duy nhất lúc này là có bốn cô nàng đều đang nhìn cô nhóc với ánh mắt ghen tị, các nàng cũng muốn được như cô nhóc mà được Dương Phàm đặt ngồi lên trên vai của hắn.

    Lúc này bên ngoài cửa tiếng còi xe cảnh sát vang lên.
     
  3. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 58: Đến sở cảnh sát (2)
    " Là ai báo cảnh sát ở đây có ẩu đả.

    Một viên cảnh sát chạy vào khuôn mặt nhìn rất hùng hùng hổ hổ nhìn một đám côn đồ đang nằm dưới đất kêu cha gọi mẹ, lại nhìn tên thiếu niên đang đứng cạnh một thiếu nữ.

    " Là hắn ra tay hành hung đánh người đó.

    Đầu trọc lúc này mới đứng dậy chạy đến chỗ viên cảnh sát mà tố cáo Dương Phàm.

    " Bắt hắn về.

    Viên cảnh sát ra lệnh cho cấp dưới của mình bắt lấy Dương Phàm mà không cần nghĩ ngợi điều gì.

    " Khoan đã! tại sao cảnh sát các chú lại bắt anh ấy, là bọn họ tới đây gây sự trước.

    Cô nhóc đứng ra chắn trước Dương Phàm.

    Dương Phàm dở khóc dở cười với cô nàng này, cũng đúng người ta đâu có biết thân phận của hắn. Nhưng hai lần này đã chạm vào lòng tự tôn của hắn.

    - Em gái! chuyện này không sao đâu? bọn họ chỉ dẫn ta về lấy lời khai thôi. Đúng rồi đây là tiền thức ăn và bồi thường mấy cái bàn bị hỏng em cầm lấy đi.

    Dương Phàm xoa đầu cô nhóc móc từ trong túi ra khoảng 20 vạn tiền mặt đưa cho cô nàng. Cô nàng thì đỏ ửng cả khuôn mặt không nhận tiền của hắn. Nhưng Dương Phàm lại đặt vào tay của cô nàng. Bên phía bốn cô nàng đang quan sát thấy hành động của Dương Phàm như vậy các nàng đều nhìn hắn bằng ánh mắt không thể tin được.

    " Đi thôi. Dương Phàm tiến lên bước qua viên cảnh sát mà nói." Còn ngươi đầu trọc, nếu còn đến đây gây sự thì hậu quả tự ngươi gánh chịu. Nhìn dáng vẻ của hắn rất kiêu ngạo không xem những cảnh sát xung quanh vào mắt mà buông lời cảnh cáo đầu trọc.

    Viên cảnh sát nở một nụ cười rất âm hiểm." Lát nữa để xem tiểu tử ngươi có dám kiêu ngạo nữa không. Viên cảnh sát thầm nghĩ." Đưa hắn đi. Nhận được lệnh của cấp trên những viên cảnh sát tiến đến còng tay Dương Phàm lại, chuẩn bị dẫn đi thì Ngọc Nhi lúc này mới lên tiếng.

    - Các người tự gọi mình là cảnh sát sao? không điều tra rõ đầu đuôi sự việc mà lại bắt người vô cớ.

    Thấy có người ngăn cản viên cảnh sát kia mới nhìn lại, hắn không ngờ tên tiểu tử này lại có bạn gái xinh đẹp như vậy." Vị tiểu thư này, cô nói chúng ta không điều tra rõ đầu đuôi sự việc. Vậy tiểu thư hãy nhìn những người này đi." Dẫn đi.

    Nói xong hắn cũng không thèm để ý đến chuyện gì nữa mà cho người dẫn Dương Phàm đi.

    - Ngọc Nhi! các nàng hãy về trước đi không cần lo cho ta đâu, tốt nhất là đừng có can thiệp vào chuyện này.

    Thấy các nàng đang lo cho hắn, Dương Phàm rất cảm động nhưng chuyện này không cần các nàng quản, hắn đang muốn xem tên viên cảnh sát này muốn làm gì hắn.

    - Nhưng.....

    Ngọc Nhi định nói thì thấy Dương Phàm nhìn nàng với ánh mắt không vui chút nào, cô nàng đành phải im lặng làm theo lời hắn. Ba cô nàng tiến lại an ủi Ngọc Nhi.

    - Chị Ngọc Nhi! Dương ca chắc chắn không sao đâu? Chị hãy tin anh ấy. Tiểu Thanh nói.

    Tiểu Thanh nói.

    - Phải đó Ngọc Nhi! Dương Phàm ảnh sẽ không có chuyện gì đâu.

    Anh My nói.

    - Chị Ngọc Nhi! Dương Ca đã nói vậy thì chúng ta không thể giúp ảnh được gì đâu. Mình cứ theo lời của ảnh mà về nhà ngồi chờ.

    Tiểu Lan nói.

    Thấy ba cô nàng đều nói như vậy Ngọc Nhi nhìn hắn." Dương Phàm! có chuyện gì thì anh cứ gọi về chúng em sẽ nói cho chị Nguyệt biết.

    Dương Phàm cười khổ hắn gật đầu để cho các nàng yên tâm rồi rời khỏi quán ăn tiến lên xe cảnh sát. Đi mất một lúc Dương Phàm được đưa vào phòng thẩm vấn.

    - Tiểu Ngũ, cậu coi chừng tên này cho tôi, lát nữa tôi sẽ đích thân thẩm vấn hắn.

    Viên cảnh sát gọi một người tên tiểu ngũ đến rồi để cho tên này trông chừng Dương Phàm rồi rời đi. Nhìn người đã rời đi người được gọi là tiểu ngũ này khinh bỉ người vừa rời đi rồi quay lại nhìn Dương Phàm tháo chiếc còng số tám ra.

    - Tiểu huynh đệ! cậu bị oan phải không?

    Người không những tháo chiếc còng cho hắn, rồi hỏi hắn một câu chưa bao giờ có cảnh sát nào lại hỏi phạm nhân như vậy. Nhìn người này rất thành thật Dương phàm cũng muốn giao lưu với hắn một chút. Hơn nữa tên này lần trước còn đi cùng cô nàng kia.

    - Phải! nhưng cậu lại tháo chiếc còng ra như vậy không sợ hắn quay lại trách mắng cậu sao?

    Dương Phàm muốn dò xét một chút.

    - Không sao! những người bị tên Lý long kia bắt về thì đều là bị oan, hơn nữa hắn cũng không thể làm gì được tôi cả. Nếu hắn dám thì cục trưởng Lãnh chắc chắn sẽ lột da hắn.

    Cục trưởng Lãnh." Không biết có phải là cô nàng kia không nữa. Dương Phàm nghĩ thầm hắn hỏi lại tiểu ngũ.

    - Cục trưởng của cậu là nam hay nữ vậy.

    - Nữ. Không lẽ ngay cả cục trưởng Lãnh mà cậu cũng không biết sao?

    - Nữ! có phải nàng tên Lãnh mộng không?

    Dương Phàm vuốt mồ hôi trán, nếu mà để cho cô nàng này biết hắn đang ở đây thì chắc chắn hắn sẽ rất thảm với cô nàng đây.

    - Tiểu huynh đệ! cậu biết cục trưởng Lãnh sao?

    Thấy Dương Phàm nói ra tên của Lãnh Mộng, tiểu ngũ cũng hơi ngạc nhiên vì không có ai dám gọi hẳn tên của cô nàng này ra.

    - Có! tất nhiên là quen biết rồi.

    Tuy hắn sợ cô nàng này sẽ hành hung hắn vì sáng nay hắn chọc tức nàng, nhưng hắn vẫn muốn thấy biểu hiện đó của cô nàng.

    - Vậy để tôi gọi điện báo cho cục trưởng biết. Tiểu huynh đệ cậu tên là gì vậy.

    - Không cần! cậu chỉ cần nói bạn trai của nàng đang đợi nàng ở cục cảnh sát là được.

    Dương Phàm vẫn không quên trêu cô nàng này, dù sao lúc cô nàng này đến hắn còn muốn chọc tức cô nàng hơn nữa. Tiểu ngũ thấy hắn cứ luôn miệng gọi cục trưởng của mình là nàng." bạn trai của cục trưởng. Tiểu Ngũ nghĩ thầm.

    Hắn không dám chậm trễ nữa mà đi gọi điện cho Lãnh Mộng, hơn nữa hắn còn nói lại những gì mà Dương Phàm nói. Cô nàng giận quá cúp máy một cái nghiến răng nguyền rủa cái tên dám nhận là bạn trai nàng rồi vội vàng đến sở cảnh sát.
     
  4. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 59: Đến sở cảnh sát (3)
    - Tiểu Ngũ! ai cho cậu tháo còng tay cho tên này.

    Sau khi gọi điện thoại cho Lãnh Mộng xong, tiểu ngũ quay lại phòng thẩm vấn Dương Phàm. Lúc này Lý Long đã quay lại hắn thấy Dương Phàm không có đeo còng tay hơn nữa lại đang ngồi vắt chân uống nước. Làm cho tên Lý long căm phẫn gầm lên.

    - Lý Long! tốt nhất là cậu nên thả người này ra nếu không hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

    Thấy Lý long quay lại nhưng Tiểu ngũ cũng không có nói chuyện của Dương Phàm với vị cục trưởng của bọn họ mà chỉ đem lời cảnh báo cho Lý Long.

    - Tiểu Ngũ! cậu ăn cũng có gan lắm ha. Dám dọa cả tôi sao?

    Lý Long thấy tên này lại dám dọa cả hắn nếu không cho tên này một bài học thì hắn làm sao có thể nuốt trôi cơn tức này.

    " Phanh.....

    Hắn đang định nói thì bất chợt một tiếng thanh túy vang lên. Cánh cửa bị đạp đến sắp đổ, tên này còn chưa biết chuyện gì thì nghe thấy một tiếng vang lên.

    - Là tên nào dám nói là......

    Mọi người đều nhìn ra cửa Lãnh Mộng vẫn đang mặc trên người bộ đồ thể dục. Sau khi nghe tiểu ngũ nói bạn trai của nàng đang ở sở cảnh sát cô nàng tức giận không thay đồ mà chạy thẳng đến sở cảnh sát.

    - Cục trưởng Lãnh!

    Các viên cảnh sát đều nghiêm người chào cô nàng. Dương phàm thì đang ngồi ung dung nhìn cô nàng mà cười.

    - Tất cả ra ngoài cho tôi.

    Lãnh Mộng nghiêm mặt ra lệnh cho cấp dưới của mình. Mọi người đều nhìn nhau khó hiểu nhưng vẫn làm theo, thấy vị cục trưởng có vẻ là đang tức giận chuyện gì đó bọn họ biết nếu còn không đi thì chắc chắn sẽ chọc giận cục trưởng của mình.

    - Cậu ngồi im đấy.

    Dương phàm cũng định đứng dậy đi ra ngoài, không ngờ cô nàng này lại bắt hắn ngồi im. thấy mọi người đã đi ra ngoài Lãnh Mộng lúc này mới bùng phát nàng giận dữ nhìn hắn.

    - Ấy bình tĩnh đừng nóng vội.

    Thấy cô nàng có xu thế phát hỏa Dương phàm tạm thời tìm kế hoãn binh.

    - Tên khốn kiếp! còn muốn ta bình tĩnh sao? có phải ngươi nói là bạn trai của ta đúng không? nói có hay không.

    Cô nàng mặt vẫn lạnh tanh hỏi Dương Phàm.

    " C......

    Còn chưa nói hết câu thì cô nàng đã tặng cho hắn một cái tát. Dương phàm không tránh né thậm chí hắn còn không dùng lực lược bảo vệ khuôn mặt, mà nhận lấy cái tát này.

    - Sao ngươi k...... Đáng đời ngươi.

    Lãnh Mộng định hỏi hắn nhưng nàng lại nhớ đến lúc Dương Phàm thì cô nàng lại không nói mà nói luôn câu sau.

    - Đã bình tĩnh hơn chưa Lãnh mỹ nhân.

    Dương Phàm không để ý đến những lời mà cô nàng nói, hắn rất hiểu tâm trạng của cô nàng, nhưng lại không ngờ cô nàng lại có phản ứng kích động như vậy.

    - Hừ... Vậy nói ta nghe xem ngươi đã làm gì mà bị bắt.

    Lãnh Mộng hừ một tiếng rồi nói. Nàng thấy khuôn mặt hắn đã đỏ lên hình năm ngon tay, cái tát vừa rồi nàng đã dùng toàn lực mà giáng xuống mặt hắn.

    - Chuyện là như vậy.

    Thấy cô nàng đã bình tĩnh lại Dương Phàm kể lại chuyện ở quán ăn cho cô nàng nghe. Lúc này hắn cũng không muốn trêu cô nàng," sau này vẫn có cơ hội không cần vội. Dương Phàm nghĩ thầm.

    - Như vậy tên khốn nhà ngươi là làm việc tốt thì tại sao lại bị đưa đến sở cảnh sát.

    Cô nàng vẫn chưa tin lời hắn nói cho lắm.

    - Người đẹp nếu cô không tin thì ta cũng không cần nói làm gì nữa.

    Dương Phàm làm ra vẻ mặt thất vọng nói.

    - Ngươi không cần làm cái vẻ mặt đó làm gì, muốn ta tin ngươi cũng được..

    Lãnh Mộng vẫn không quên mình đã chịu thiệt dưới tay của Dương Phàm mà muốn cho hắn biết thế nào là đau khổ.

    Nhìn thấy cô nàng này có âm mưu Dương Phàm biết Lãnh Mộng là đang muốn cho hắn biết đau khổ đây mà." Người đẹp cứ nói. Dương Phàm lúc này không cần giả bộ nữa, nếu cô nàng đã muốn như vậy thì hắn sẽ chiều theo cô nàng.

    - Để ta đánh ngươi rồi nói.

    Cô nàng nói rồi tiến lại Dương Phàm mà nhìn hắn, để xem hắn sẽ trả lời nàng thế nào.

    - Được! chỉ cần......

    Lời còn chưa nói hết thì Lãnh Mộng đã tung một quyền vào mặt hắn. Dương Phàm tránh một quyền này của cô nàng." Này người đẹp, tại sao lại đánh vào mặt ta, nàng có thể đánh ở chỗ khác. Lời Dương Phàm vừa nói ra thì hắn phải nghiêng cả người sang một bên để tránh một cước của cô nàng nhằm vào tiểu đệ đệ của mình.

    - Người đẹp! nàng ra tay hơi tàn độc rồi đó. Nếu còn như vậy thì ta sẽ không khách khí nữa đâu.

    Dương Phàm lúc này mặt không vui chút nào nói.

    - Chẳng phải ngươi đã để cho ta đánh rồi sao? ngươi cũng không có nói là không được đánh vào mặt hay những chỗ khác.

    Lãnh Mộng cười thầm." Cho ngươi chết tên khốn nạn. Nàng vẫn không ta cho Dương Phàm mà vẫn cứ nhắm vào khuôn mặt hắn với tiểu đệ đệ của hắn.

    Dương Phàm thì không vui chút nào, thấy cô nàng ra tay lần nữa hắn bắt lấy cánh tay của cô nàng mà kéo lại. Hắn một tay vòng ra phía sau cô nàng còn hắn thì đặt lên môi nàng một nụ hôn.

    " Ư.....

    Chỉ thấy Lãnh Mộng ư lên một tiếng, cô nàng dùng tay còn lại mà đánh vào lưng hắn nhưng như vậy thì làm sao đủ. Dương Phàm di chuyển tay đặt lên mông của cô nàng, lúc này Lãnh Mộng mới trợn mắt lên. Nàng lên một cước đá vào tiểu đệ đệ của hắn, Dương Phàm lúc này mới buông cô nàng ra.

    - Tên khốn nạn! ngươi......

    Cô nàng lúc này phát hỏa thật sự, nàng định làm nói thì cửa mở ra một người đàn ông bước vào trên tay còn cầm một cuốn sổ gì đó. Nàng lúc này mới tạm thời không có làm gì Dương Phàm mà hỏi người vừa bước vào.

    - Cậu là ai!
     
  5. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 60: Ba điều kiện
    - Tôi là luật sư của Dương tiên sinh. Không biết thân chủ tôi đã phạm tội gì, hơn nữa thân chủ tôi sức khỏe không tốt, cảnh sát các người lại gây thương tích cho thân chủ tôi. Tôi có thể kiện các người tội cố tình gây thương tích.

    Người đàn ông cầm theo cặp sách cùng một bản thảo nào đó bước đến đưa danh thiếp cho cô nàng.

    - Tôi cũng không quản vụ này, hắn nói mình giúp một cô bé rồi ẩu đả với một đám côn đồ.

    Lãnh Mộng nhìn qua danh thiếp, nàng không ngờ người này lại là luật sư Kim. Vị luật sư nổi tiếng. Theo nàng được biết thì vị luật sư này là của gia tộc nào đó, tại sao người này lại xuất hiện ở đây với tên này có liên quan gì.

    - đúng như những gì cô nói, đây là danh sách của những tên côn đồ nguy hiểm.

    Luật sư kim để quyển tài liệu ở ra và chỉ cho Lãnh Mộng tên đầu trọc. Lãnh Mộng nhìn vào quyển tài liệu mà luật sư Kim mở ra và nhìn vào tên đầu trọc, nàng nhận ra tên này hắn chính có biệt hiệu là Xà Ưng. Là người của Hoàng Lang bang, đây là băng đảng chỉ đứng sau Hắc Long. Tuy như vậy nhưng hai bang này cùng nhau cai quản hắc đạo trong thành phố.

    Lãnh Mộng không ngờ là tên này lại nói thật." Nếu là như vậy thì cậu ấy không có tội. Lãnh Mộng cũng không có lý do gì để giữ Dương Phàm lại, dù sao luật sư của người ta cũng đã đến, nàng cũng không muốn tranh chấp với Dương Phàm.

    - Dương tiên sinh! còn chuyện cảnh sát đánh người cậu có muốn kiện bọn họ hay không.

    Kim luật sư muốn biết ý của Dương Phàm hỏi hắn.

    - Không cần đâu Kim luật sư! ông có thể ra ngoài được không, tôi có lời muốn nói với vị cảnh quan này.

    Thấy hắn nói vậy Kim luật sư đành đi ra ngoài chờ hắn.

    - Người đẹp giờ thì tin ta rồi chứ. Dương Phàm cười cười nhìn Lãnh Mộng

    - Cho dù ngươi đúng thì đã sao? chuyện lần trước ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu. Lãnh Mộng trợn mắt lên nhìn hắn.

    - Người đẹp! ta rất muốn được cảm nhận một lần nữa. Dương Phàm nhìn chằm chằm vào ngực của cô nàng mà biểu lộ bộ mặt dâm đãng nói.

    - Lưu manh! nếu ngươi muốn chết thì cứ thử.

    - Ấy đừng nóng, nếu người đẹp không muốn thì cũng không sao? vậy làm bạn gái của ta đi. Dương Phàm mặt vô sỉ nói.

    " Ngươi!. Lãnh Mộng suy nghĩ điều gì đó rồi lại nói tiếp." Muốn ta làm bạn gái ngươi cũng được, ngươi phải thực hiện ba điều kiện của ta.

    Chỉ có ba điều kiện. Như vậy chẳng phải là quá tiện nghi cho hắn rồi sao?. Dương Phàm đồng ý ba điều kiện của cô nàng mà mà nói." Được! nói ba điều kiện của nàng đi. Dương Phàm rất có nhã hứng muốn biết cô nàng muốn hắn làm gì.

    " Thứ nhất lời của ta nói ra ngươi phải tuân thủ tuyệt đối không được cãi lại. Thứ hai nếu hai bên có tranh chấp bất cứ chuyện gì mà không thể dùng lời giải quyết thì ngươi nên xem lại điều thứ nhất. Còn điều thứ ba thì ta còn chưa có nghĩ ra, nếu nghĩ ra thì ta sẽ nói cho ngươi biết. Lãnh Mộng nói ra hai điều kiện, nàng không có nói điều thứ ba là vì nàng còn chưa biết đến thân phận của hắn.

    - Người đẹp! nàng bắt ta phải làm chó làm heo ta cũng phải làm sao?. Tuy những điều mà Lãnh Mộng nói có vẻ là rất dễ đối với Dương Phàm nhưng cũng có những chỗ mà hắn phải biết trước, nếu không chắc chắn sẽ tự mình chịu khổ.

    - Ta không có bắt ngươi làm chó làm heo hay bắt ngươi làm những việc trái với đạo lý như vậy ngươi hài lòng rồi chứ.

    Lãnh Mộng lườm hắn. Thấy hắn nói như thể nàng là người thích ngược đãi người khác không bằng.

    - Được vậy thì cứ quyết định như vậy đi! nếu không còn chuyện gì nữa thì ta còn phải về rồi.

    Dương Phàm cũng đã đạt được điều mình muốn. Hắn lúc này cũng nên trở về nếu không mấy cô nàng ở nhà sẽ lo cho hắn. Hắn biết Kim luật sư đến thì chắc chắn là Dương Nguyệt đã biết chuyện nên mới bảo luật sư Kim đến.

    - Được! còn về chuyện kia nếu có tin tức gì thì phải báo cho tôi biết.

    - Nhất định! nhất định.

    Cô nàng không cần nói thì hắn chỉ cần có tin tức thì sẽ nói cho Lãnh Mộng biết. Hơn nữa bây giờ cô nàng cũng đã đồng ý làm bạn gái hắn. Dương Phàm cười thầm hắn bước mở cửa bỗng hắn nghĩ ra một chuyện, bước đến bên Lãnh Mộng rồi nói nhỏ vào tai cô nàng.

    " Thật ra! Ngực nàng rất vừa vặn rất đã tay.

    Nói xong bắn bóp mông cô nàng rồi cười ha hả chạy ra ngoài. Lãnh Mộng giận đến đỏ mặt nàng vỗ bàn một cái.

    - Dương Phàm! tên lưu manh khốn kiếp.

    Dương Phàm lúc này đã đứng ở ngoài cửa nghe thấy tiếng của cô nàng vọng ra hắn cười sảng khoái bước vào xe mà Kim luật sư đã chuẩn bị.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)