Đô Thị Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương

Thảo luận trong 'Đô Thị - Hiện đại' bắt đầu bởi cuonghv, 24/6/18.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 51: Bữa ăn ghen của bốn cô nàng
    Dương Phàm mở cửa bước vào trong, hắn đang cảm thấy rất khoái trá khi chọc tức cô nàng nằm vùng. Nhưng hắn phải thừa nhận một điều rằng cơ thể kia thật quyến rũ, nếu hắn còn làm thêm lúc nữa chắc chắn sẽ tập kích vùng biên giới mất.

    Dương Phàm tiến về phòng mình, lăn ra giường nằm thì cánh cửa chợt mở ra. Dương Nguyệt lúc này chỉ khoác một chiếc đầm đi ngủ, bên trên còn không mặc áo lót. Cô nàng thấy có đèn xe đi vào nên nghĩ là Dương Phàm về, nhưng đi xuống dưới thì lại không thấy hắn, rồi nàng tiến về phòng của hắn.

    - Tiểu Phàm! em sang phòng chị được không?.

    Nói xong nàng bước về phòng của mình, cũng không cần biết Dương Phàm có đi sang hay không, Nàng ngồi xuống giường chờ hắn. Dương Phàm thì không biết cô nàng kêu hắn sang đó làm gì, nhưng dù sao hắn cũng không buồn ngủ.

    - Tiểu Nguyệt! nàng có chuyện gì hỏi ta hay sao? hay nàng muốn rồi.

    Dương Phàm đóng cửa tiến lại gần nói. Khuôn mặt hắn lúc này rất lưu manh nhìn nàng.

    Cô nàng biết hắn ám chỉ điều gì, nàng đỏ mặt cúi xuống không dám nhìn hắn. Thấy biểu hiện của cô nàng như vậy Dương Phàm càng nghĩ là cô nàng muốn thật. Hắn đè nàng ra mà hôn lấy bờ môi của nàng.

    Dương Nguyệt có hơi bất ngờ vì hắn tự nhiên hôn lên nàng, Dương Nguyệt có hơi dãy rụa nhưng rồi nàng lại đắm chìm trong nụ hôn của hắn. Nàng mở miệng ra rồi hai người quấn lấy cái lưỡi của đối phương mà hôn say đắm.

    Từ lần bị hắn hôn nàng đã có kinh nghiệm hơn trong chuyện này. Thấy cô nàng đã nhu thuận Dương Phàm tham lam cởi chiếc đầm của nàng ra mà bắt lấy cặp bồ đào của nàng mà xoa nắn.

    " Ư..

    Chỉ nghe thấy tiếng của nàng phát ra từ cổ họng, Dương phàm mò xuống dưới. Dương Nguyệt thấy hắn định làm vậy, nàng cầm lấy tay của hắn mà đình chỉ hoạt động.

    - Tiểu Nguyệt! nàng làm sao vậy?

    Thấy cô nàng đình chỉ hoạt động Dương Phàm cũng không tiếp tục hôn nữa.

    - Đừng mà, lỡ để bọn họ thấy thì không hay đâu.

    Dương Phàm còn tưởng cô nàng lo lắng chuyện gì nữa, hắn sử dụng lực lượng bao quanh lấy căn phòng, cho dù là một con kiến cũng không thể lọt vào được. Lúc này hắn mới quay xuống nói.

    - Tiểu Nguyệt! không sao nữa rồi, cho dù nàng có gào thét cũng không có ai nghe thấy tiếng của nàng đâu.

    Nói xong Dương Phàm lại tiếp tục làm việc. Dương Nguyệt thì vẫn còn lo sợ, nhưng hắn đã nói vậy thì nàng cũng đành tin lời hắn.

    " A.. Ân.. Ư..

    Hai người cứ mây mưa như vậy suốt đến khi Dương Nguyệt không còn chịu được nữa mà kêu xin Dương Phàm tha cho nàng, đây là lần thứ hai nàng phải cầu xin Dương Phàm thì hắn mới chịu thôi. Nàng cũng không biết đây là lần thứ mấy nàng lên đỉnh nữa, nhìn hắn vẫn còn tươi cười như vậy nàng không thể ngờ là hắn từ nhỏ sức khỏe đã yếu mà bây giờ lại biến thái như vậy.

    Dương Nguyệt đã kiệt sức rồi thiếp đi trong lòng hắn. Dương Phàm thì vuốt ve khuôn mặt nàng rồi ôm nàng đi ngủ.

    Sáng ngày hôm sau Dương Phàm đã dậy rất sớm, hắn quay lại phòng mình tắm rửa rồi đi xuống bếp. khoảng một tiếng đồng hồ sau, tất cả các nàng đều đã dậy rồi đi xuống dưới chuẩn bị thức ăn thì không ngờ từ nhà bếp phả lại mùi rất thơm, cả năm người đều nhìn nhau rồi tiến lại.

    Mọi người đều mắt chữ O miệng chữ A, các nàng đều không ngờ là Dương Phàm đã dậy sớm lại còn chuẩn bị thức ăn nữa chứ. Thấy chúng nữ đều nhìn mình Dương Phàm vuốt cái mũi rồi cười trừ.

    - Mọi người dậy rồi sao? thức ăn xong rồi đây.

    Các nàng đều đã được thử qua tay nghề của hắn cho nên mọi người đều cùng nhau dọn thức ăn lên bàn, thấy hắn vẫn còn đang làm gì đó Dương Nguyệt lên tiếng nói.

    - Tiểu Phàm! em lại ngồi xuống ăn đi.

    - Chị Nguyệt! em làm sắp xong rồi, mọi người cứ ăn đi.

    Dương Phàm nói, hắn còn một thứ nữa chưa xong thì làm sao có thể ngồi ăn được.

    " Được rồi Dương Phàm, Anh mau ra ăn đi, bốn cô nàng đều nói.

    Chỉ thấy Dương Phàm bưng lên một bát cháo gà còn nóng đặt vào chỗ của Dương Nguyệt, cả bốn cô nàng đều nhìn vào Dương Nguyệt với ánh mắt ghen tỵ.

    - Chị nguyệt! em thấy mấy hôm nay sắc mặt chị có vẻ hơi mệt cho nên em mới làm cho chị bát cháo gà để bồi bổ cơ thể.

    - Cảm ơn em, Tiểu Phàm.

    Dương Nguyệt cảm động nói. Nàng không ngờ là hắn còn biết quan tâm đến sức khỏe của mình.

    Còn bốn cô nàng thì vẫn còn đang ghen tỵ với Dương Nguyệt nhưng bốn cô nàng làm sao dám nói câu gì, đây là do Dương Phàm làm để giúp Dương Nguyệt bồi bổ sức khỏe, hơn nữa nàng lại là chị của hắn cho nên các nàng rất nhanh quay lại gắp thức ăn vào bát của mình.
     
  2. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 52: Người đẹp Lãnh Mộng
    Ăn xong bữa sáng Dương Phàm cùng bốn cô nàng cùng đến trường học, chỉ còn một tuần nữa là đến ngày thi. Dương Phàm cũng không quan tâm đến chuyện này, nhưng dù sao cũng đã hứa với Ngọc Nhi hắn không muốn cô nàng thất vọng.

    Đi đến cổng trường Dương Phàm cười khổ. Hắn thấy một cô nàng cùng một gã đàn ông khoảng hai mươi năm tuổi đi cùng cô nàng." Không ngờ là lại gặp phải cô nàng nhanh như vậy.

    Dương Phàm nghĩ thầm.

    Bốn cô nàng đều đã vào trong trường, còn hắn thì dừng xe ở cổng trường. Hạ kính cửa xe xuống hắn ngoảnh mặt lại chỗ cô nàng nói.

    - Người đẹp! chúng ta lại gặp nhau.

    Cô nàng nghe thấy giọng nói này rất quen tai, cô nàng nắm chặt hai tay trừng mắt nhìn hắn." Tên khốn kiếp nhà ngươi. Cô nàng chạy lại rồi cho một quyền thẳng mặt Dương Phàm mà đánh, nhưng điều mà nàng không thể ngờ là một quyền này của nàng lại bị hắn chặn lại dễ dàng như vậy.

    Cô nàng muốn thu tay lại nhưng không tài nào ra được khỏi bàn tay của hắn." Tên khốn kiếp, buông tay ta ra. Nàng không thể làm gì được hắn đành phải mở miệng nói.

    - Muốn ta buông cũng được, vậy người đẹp vào trong xe đi chúng ta tìm chỗ nào đó rồi nói chuyện.

    Dương Phàm buông tay cô nàng ra.

    Vừa được tự do cô nàng càng được đà mà lấn tới, nàng vẫn không buông tha cho hắn mà một quyền vẫn như vậy mà thẳng đến khuôn mặt của hắn. Dương Phàm thấy vậy hắn đành phải dùng biện pháp mạnh với cô nàng rồi.

    Hắn một tay nắm lấy cánh tay của cô nàng, một tay hắn đỡ ở phần bụng của nàng rồi lôi nàng vào trong xe. Cô nàng vẫn không chịu yên thân mà dùng khỉu tay đánh hắn.

    Dương Phàm bắt lấy nàng rồi hắn hôn lên bờ môi của cô nàng. Cô nàng mặc cho hắn hôn rồi một tay của nàng móc lấy cây súng phía sau hông của mình, điều nàng không ngờ là lại bị hắn bắt lấy cánh tay còn lại.

    Dương Phàm không dám cho lưỡi của mình vào, nếu không hắn nhất định sẽ phải vĩnh biệt nó." Đã bình tĩnh lại chưa. Dương Phàm thả thả môi của cô nàng ra.

    - Đồ khốn nạn! thả ta ra.

    Cô nàng tái mặt cô nàng không ngờ là mình lại bị tên lưu manh này cưỡng hôn, hơn nữa lại là hai lần thì bảo sao cô nàng không tức giận cho được. Nhưng nàng biết một điều rằng nàng không phải là đối thủ của hắn.

    Thấy cô nàng không có hành động nào nữa Dương Phàm lúc này mới nói." Không phải người đẹp đang điều tra bọn buôn hàng sao? người đẹp nằm vùng.

    - Làm sao ngươi biết.

    Nàng hơi nghiêm mặt lại nói. Hắn làm sao có thể biết chuyện này, lại còn biết chuyện nàng đang nằm vùng.

    - Chuyện này không quan trọng, điều quan tâm nhất là người đẹp có muốn nghe hay không thôi.

    Hắn làm bộ mặt rất nghiêm túc nói.

    - Nếu là hai chuyện ngươi vừa nói thì được, còn những chuyện khác thì miễn.

    Nàng trừng mắt lên nhìn hắn.

    - Về chuyện bọn buôn hàng thì ta chưa có nhiều thông tin, nếu người đẹp muốn thì ta có thể nói cho biết. Còn chuyện tại sao ta biết người đẹp đang nằm vùng thì ngay từ lúc gặp trong quán bar ta đã biết rồi.

    Dương Phàm nói.

    - Cái gì! ngay từ đầu ngươi đã biết ta nằm vùng, Đồ khốn nạn! dám bỡn cợt với ta.

    Cô nàng tức giận nói. Nàng định rút súng ra thì Dương Phàm nói.

    - Ta đâu có bỡn cợt người đẹp, lời nói của ta lúc đó là thật.

    - Khốn nạn! ngươi còn nói.

    Cô nàng lúc này muốn chơi thật rồi, nàng rút súng ra thì bị Dương Phàm đoạt lấy.

    Dương Phàm cầm khẩu súng trong tay rồi đưa lại cho cô nàng. Thấy hắn có thể đoạt súng mà mình lại không thấy gì, cô nàng đành cất súng lại chỗ cũ.

    - Đây là số của ta, nếu ngươi biết chuyện gì của bọn buôn lậu thì hãy báo cho ta biết.

    Nàng đọc ra một dãy số cho Dương Phàm.

    - Được! nhưng với một điều kiện.

    Dương Phàm khuôn mặt gian xảo nói.

    Thấy hắn như vậy nàng cảm thấy không an tâm chút nào." Nói điều kiện của ngươi đi. Cô nàng vẫn đồng ý một điều kiện của hắn.

    - Để ta sờ mông năm mươi lần.

    Dương Phàm mặt vô sỉ nói ra điều kiện của hắn.

    - Được! chỉ cần bắt được bọn buôn lậu lúc đó ta sẽ để ngươi sờ mông năm mươi lần.

    Dù sao cũng chỉ là sờ mông, nàng cũng không mất thứ gì cho hắn. Chỉ cần bắt được bọn buôn lậu thì nàng sẽ đồng ý chuyện này.

    Thấy cô nàng đồng ý ngay Dương Phàm thầm tiếc hận.

    - Được! nếu có thông tin gì ta sẽ nói cho người đẹp biết, hi vọng người đẹp sẽ giữ lời.

    - Ta sẽ không luốt lời, đến lúc bắt được người rồi hẵng nói tiếp.

    Nàng bước ra khỏi xe rồi đóng cửa rất mạnh. Dương Phàm cười thầm." Người đẹp! nàng tên gì. Dương Phàm hạ cửa kính xuống nói.

    " Lãnh Mộng.
     
  3. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 53: Oan Gia Ngõ Hẹp
    - Dương Phàm! Anh làm gì mà lâu vậy.

    Thấy Dương Phàm tiến xe đi vào Ngọc Nhi chạy lại phía hắn nói.

    - À! ta gặp phải một người bạn bên ngoài cho nên mới lâu như vậy.

    Dương Phàm nói.

    - Tạm thời tha cho anh, cũng sắp vào học rồi chúng ta vào trong thôi.

    Dương Phàm vuốt cái trán của mình, hắn không sợ ai cả nhưng chỉ có duy nhất cô nàng này là làm hắn cảm thấy sợ điều gì đó. Tiểu Thanh và Tiểu Lan hai cô nàng thì về lớp của mình, Ngọc Nhi thì về lớp trước còn Dương Phàm và Anh My thì đến phòng của hiệu Trưởng để đưa giấy chuyển trường.

    Sau khi đưa xong hai người trở lại lớp học, Dương Phàm cũng không ngờ là cô nàng này lại học cùng với hắn và Ngọc Nhi. Tất cả những nam sinh trong lớp thấy có người đẹp thì sáng mắt lên như hai cái đèn xe, nhưng khi thấy người đi bên cạnh nàng thì lại nghiến răng căm tức.

    Dương Phàm thấy vậy cũng không quản bọn nhóc này, nếu tên nào có can đảm động đến nữ nhân của hắn thì cứ chuẩn bị làm thái giám đi là vừa.

    Lúc này các cô gái trong lớp đều chạy lại chỗ của Anh My, chỉ mất có mười giây chỗ của hắn lúc này đều là con gái vây quanh. Cô nàng thấy mình bị vây quanh thì quay sang nhìn Dương Phàm, hắn ra hiệu mọi chuyện không sao cả.

    " Cho hỏi bạn có phải là ca sĩ Anh My không.

    Một cô nàng nói lên. Anh My không trả lời mà chỉ gật đầu xác nhận.

    " Có thể kí tặng mình không.. Các cô nàng lúc này ùa nhau lên nói.

    " Các em! ổn định chỗ ngồi..

    Giọng nói của cô chủ nhiệm vang lên, các nữ sinh đang vây quanh đó đều trở về chỗ của mình rất nhanh. Thấy mọi người ổn định rồi vị giáo viên mới bắt đầu nói.

    " Hôm nay tôi giới thiệu cho các em một giáo viên mới sẽ dạy cho các em bộ môn thể dục, do vị giáo viên cũ phải nhập viện do đó vị giáo viên mới này sẽ thay chỗ của giáo viên cũ." Mời cô!

    Vị nữ giáo viên bước vào, trên người mặc một bộ đồ thể dục, dưới chân là giầy thể thao, mái tóc cột lên kiểu đuôi ngựa, trên mặt còn đeo cặp kính cận nữa. Những nam sinh thì hò hét huýt sáo, còn Dương Phàm thì chăm chú vào bộ ngực đầy đặn kia muốn rời cả con mắt ra.

    Dương Phàm bỗng cảm thấy bên hông mình có cảm giác." A.. Ngọc Nhi nàng làm gì vậy. Dương Phàm giả vờ nhảy dựng lên kêu rất to. Mọi người đều bị tiếng kêu của hắn mà giật mình nhìn về phía hắn.

    - Đáng đời.

    Ngọc Nhi bĩu cái môi xinh ngoảnh mặt đi.

    Dương Phàm thì vuốt cái mũi của mình mà cười.

    " Dương Phàm! em có chuyện gì vậy, nếu không có chuyện gì thì em đừng làm ồn.

    Giáo viên chủ nhiệm thấy vậy nói lên. Nàng biết hắn trong bài kiểm tra tiếng anh đạt được số điểm nghịch thiên mà chưa có ai làm được, nhưng một giáo viên như nàng cũng không thể thiên vị hắn về chuyện này được.

    - Không có chuyện gì! không có chuyện gì!

    Dương Phàm nói xong rồi ngồi xuống, hắn cảm nhận được sát khí đang nhằm vào mình, hắn ngửa mặt lên nhìn về phía đằng đằng sát khí kia. Dương Phàm cười khổ." Sao lại là cô nàng này chứ. Hắn nghĩ thầm không ngờ là cô nàng này lại đi làm giáo viên để nằm vùng.

    Thấy hắn đã để ý đến mình, Lãnh Mộng lúc này mới thôi căm phẫn, nàng không ngờ rằng mới gặp hắn xong thì lúc này nàng lại gặp hắn. Nàng bắt đầu giới thiệu về mình, xong xuôi cô nàng bắt đầu vào giờ học.

    Mọi người đều về phòng thay đồ để chuẩn bị tiết thể dục.

    Lúc này Chỉ còn lại Dương Phàm và Lãnh Mộng, hai người đều dương mắt nhìn nhau.

    " Lát nữa nhất định sẽ cho người đau khổ. Cô nàng vẫn không chịu thua hắn mà tính kế dạy cho hắn một bài học.

    " Lát nữa phải trọc tức cô nàng này mới được. Dương Phàm nghĩ thầm.

    Rồi hai người một giáo viên một học sinh nhìn nhau mà cười vì chuyện mình chuẩn bị cho đối phương.
     
  4. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 54: Trêu đùa cô nàng cảnh sát
    Lúc này mọi người đều đã tập trung tại sân thể dục, mọi người đang vận động chân tay.

    - Thưa cô! em không làm được động tác này, không biết cô có thể giúp em được không.

    Dương Phàm làm vài động tác rồi nói.

    - Được!

    Cô nàng đang không biết làm thế nào để trừng phạt hắn, không ngờ tên này lại tự động vác xác đến gặp nàng.

    Lãng Mộng bước đến chỗ của hắn rồi nói, tên này lại không có mặc đồ thể dục mà đòi làm động tác này.

    - Cậu không mặc đồ thể dục, mà còn muốn tôi chỉ cho cậu sao?

    Cô nàng khinh bỉ nói.

    - Không phải là không làm được, cô nhìn xem bọn họ có người cũng không làm được đó thôi.

    Dương Phàm chỉ vào mấy người ở gần đó.

    - Họ không làm được nhưng tôi làm được.

    Lãnh Mộng nói.

    - Cô chắc chắn không làm được.

    Dương Phàm khuôn mặt vẫn rất bình thản nói.

    - Tôi nói có thể làm được.

    - Chắc chắn không.

    - Được!

    - Không!

    - Được!

    - Không!

    Hai người cứ như hai đứa nhỏ đang cãi nhau vậy, cuối cùng Lãnh Mộng không chịu được nữa mà làm ra động tác cong người về phía sau. Cô nàng không hề biết rằng mình đang bị hắn lừa.

    Dương Phàm vỗ tay." Đường cong thật đẹp. Rồi hắn đưa tay lên xoa cằm giống như là một người đang suy nghĩ chuyện gì đó rất khó khăn vậy.

    Lãnh Mộng khi nghe thấy câu hắn vừa nói nàng mới bừng tỉnh, lúc này đúng là nàng đang để lộ ra một đường cong rất hoàn mỹ. Giống như một bức tranh vậy.

    Cô nàng đứng thẳng dậy ánh mắt giống như muốn phun ra lửa." Tên khốn kiếp..

    Nàng nói ra cũng chỉ có một mình hắn nghe thấy, nàng không ngờ rằng mình lại bị hắn lừa một lần nữa. Cô nàng nghiến răng ken két dường như chỉ muốn lao vào cắn cho hắn một phát.

    Dương Phàm vuốt mũi cười trừ, hắn biết cô nàng sẽ không làm gì hắn. Dương Phàm quay người đi được mấy mấy bước.

    - Cậu đi đâu đó.

    Thấy hắn định rời khỏi sân thể dục cô nàng không chịu được mở miệng hỏi hắn.

    - Tất nhiên là chuyện của hai ta rồi.

    Dương Phàm nói một cách ám muội rồi rời đi. Cô nàng còn đang nghĩ đến câu hắn vừa nói, nàng cũng mặc kệ hắn dù sao chỉ cần hắn có tin tức của chuyện đó cho nàng là được, còn chuyện của hắn nàng cũng không quan tâm đến.

    - Kêu người đứng đầu của các ngươi đến đây.

    Dương Phàm nói với một tên trong quán bar.

    Chưa đầy hai phút một tên chạy vội lại chỗ hắn." Thiếu gia! cậu hôm nay đến đây có gì chỉ bảo. Vương Bưu thấy đàn em báo lại cho hắn biết, hắn chạy vội ra nghênh đón làm sao dám chậm trễ." Thiếu gia! mời cậu theo tôi.

    Dương Phàm cùng tên này đến một căn phòng ở lầu trên, Bước vào trong Vương Bưu kêu tất cả đàn em ra ngoài chỉ để hắn cùng Dương Phàm ngồi ở trong. Khui một chai rượu ra rót đầy một ly rồi đưa cho Dương Phàm.

    - Thiếu Gia có chuyện gì cần đến Vương Bưu này nhất định sẽ cố hết sức. Hắn biết Dương Phàm đến không phải là để uống rượu mà là có chuyện cần hắn làm hộ.

    - Ngươi cũng rất thông minh. Dương Phàm làm một hớp rượu rồi nói tiếp." Có chuyện cần nhờ ngươi làm giúp.

    - Được giúp cho thiếu gia là vinh hạnh của ta.

    Dương Phàm còn chưa nói hết câu thì tên này đã leo lên nói trước.

    - Cũng không có chuyện gì to tác cả, với thế lực của bang Hắc Long thì cũng rất dễ, ngươi chỉ cần điều gia giúp ta về chuyện bọn buôn hàng và địa điểm của bọn chúng.

    - Thiếu gia! chuyện này không thành vấn đề.

    Vương Bưu vỗ ngực nói rất chắc chắn.

    - Còn nữa ta chỉ cần những thông tin có liên quan đến bọn chúng còn những chuyện khác không cần quản. Đây là tiền thù lao cùng số của ta, nếu cần thiết thì đến Cao Dương Đại học tìm ta.

    Dương phàm lấy ra một tờ chi phiếu rồi điền vào trong đó đưa cho tên kia.

    - Thiếu gia! tiền thì không cần đâu, tôi làm sao dám cầm của thiếu gia được cơ chứ.

    Vương Bưu kiên quyết không cầm lấy tờ chi phiếu của hắn.

    - Nếu ngươi không cần thì có thể chia cho đàn em của mình.

    - Nếu thiếu gia đã nói như vậy Vương Bưu tôi xin nhận lấy.

    Tên này cầm lấy tấm chi phiếu rồi nhìn vào số tiền ở trong đó hắn có hơi hốt hoảng." 50 vạn cho một chuyện mà không biết có thể lấy được những thôi tin đó hay không mà đã có 50 vạn.

    - Thiếu gia! chuyện này nhất định sẽ có kết quả sớm cho cậu.

    Tên này cười đến nỗi muốn rơi cả hàm răng ra ngoài." Chuyện lần trước thiếu gia nói, tôi đã báo lại với đại ca! người nói muốn được gặp cậu, không biết thiếu gia thấy thế nào.

    - lúc nào các ngươi xong việc thì hẵng nói tiếp.

    Dương Phàm nói xong rồi rời đi cũng không nói thêm câu nào với tên này.

    - Thiếu gia! cậu đi thong thả, tôi sẽ nói lại chuyện này cho đại ca biết.

    Bỏ tấm chi phiếu 50 vạn vào trong túi, hắn gọi đàn em ở ngoài vào rồi rời quán bar.
     
  5. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    37,147
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 55
    Sau khi rời khỏi quán bar Dương Phàm cũng không quay lại trường mà hắn đến thẳng công ty.

    - Tiểu Phàm! sao em lại đến công ty, chẳng phải em cùng các nàng đi học hay sao?

    Dương Nguyệt đang ngồi trên bàn làm việc thấy Dương Phàm vào nàng cũng hơi ngạc nhiên vì buổi sáng hắn cùng bốn cô nàng đi xe đến trường, mà lúc này hắn lại có mặt ở đây.

    - Ta nhớ nàng nên mới đến đây.

    Dương Phàm bước đến chỗ của nàng hai tay hắn bắt lấy bộ ngực đầy đặn của nàng mà bóp.

    " Ư.. Tiểu Phàm em đừng loạn động nữa, để người ta thấy thì không hay đâu.

    Dương Phàm bỏ ngoài tai những gì Dương Nguyệt nói, hắn bắt đầu cởi bỏ chiếc áo của nàng ra để lộ hai núm vú hồng của nàng.

    " Ân. Nàng khẽ rên lên người vặn vẹo không yên. Dương Phàm được đà lấn tới, tay hắn mò xuống xuống vùng bí ẩn của nàng." Ngô.. Dương Nguyệt lúc này đã thật sự nhu thuận để cho Dương Phàm hành sự.

    Dương Phàm đặt cô nàng lên chiếc bàn làm việc của cô nàng, cởi bỏ chiếc váy còn sót lại của nàng.

    " Tiểu Phàm! chúng ta vào trong rồi hẵng tiếp tục, để người khác biết thì không tốt đâu.

    Dương Nguyệt vẫn còn lo sợ chuyện này. Dương Phàm thì không nghĩ như vậy, hắn cứ như vậy mà tiến vào bên trong nàng.

    " Ân.. Dương Nguyệt hai tay vòng qua ôm lấy cổ hắn, nàng chỉ cảm thấy cả cơ thể chỉ muốn nhũn ra. Sau khi làm xong một hồi Dương Phàm bế nàng nằm ra ghế salon mà tiếp tục. Hai người làm hết chỗ này rồi lại chuyển đến chỗ khác của căn phòng, cuối cùng nàng cũng mệt mỏi không thể tiếp tục được nữa Dương Phàm lúc này mới đưa nàng về phòng.

    Dương Phàm lúc này đã quay trở lại trường học, hắn không ngờ lúc này cả bốn cô nàng đều đang ngồi cùng nhau không biết đang nói chuyện gì mà rất sôi nổi.

    - Ngọc Nhi! các nàng đang nói chuyện gì mà vui vẻ vậy?. Dương Phàm tiến lại bốn người các nàng nói.

    - Dương Phàm! anh về rồi?. Nhìn thấy Dương Phàm đã về Anh My đứng lên nói.

    - Tụi em đang định đến chỗ nào đó rồi ăn trưa, anh về thật đúng lúc cùng đi với tụi em luôn. Thanh Thanh nói.

    - Dương Phàm! anh đi đâu suốt buổi sáng mà bây giờ mới trở lại trường vậy. Ngọc Nhi nói. Nàng thấy hắn rời đi mà lúc này hắn mới quay lại.

    - Ta đến công ty có chút việc, cho nên bây giờ ta mới về.

    Hắn nói như vậy là để cho cô nàng Ngọc Nhi không có truy tố hắn đến cùng.

    " Đến công ty!. Cả ba cô nàng đều ngạc nhiên.

    - Phải! nhưng chỉ là giúp đỡ cho chị Nguyệt mà thôi. Thấy ba cô nàng đều ngạc nhiên Dương Phàm tung thêm một trái bom nặng kí nữa. Cho dù các nàng có hỏi thì Tiểu Nguyệt thì làm sao nàng có thể nói là hắn đến để làm chuyện đó với nàng cơ chứ.

    - Vậy sao chị Nguyệt lại không nhắc đến chuyện này.

    Ngọc Nhi nói, nàng vẫn hơi đa nghi về chuyện này, nàng vẫn lo sợ chuyện Dương Phàm ra ngoài với nữ nhân. Không phải hắn ra ngoài với nữ nhân mà là nữ nhân ở ngay cạnh các nàng mà lại không biết.

    - Được rồi! không phải các nàng đang muốn đi ăn trưa sao?. Dương Phàm đổi đề tài khác mà nói.

    - Được rồi Ngọc Nhi! bồ cũng đừng làm khó ảnh nữa. Anh My nói.

    Nàng biết Dương Phàm không muốn đề cập đến chuyện này nữa mà muốn đi ăn. Còn vì sao mà Dương Phàm không nói thì các nàng cũng không biết, dù sao thì chuyện này cũng liên quan đến Dương Nguyệt. Ở nhà Dương Nguyệt đối sử rất tốt với các nàng. Cho dù Dương Phàm không có nói thì chuyện này thì các nàng cũng đành phải tin là hắn đến công ty.

    - Được rồi! em biết có một quán ăn rất ngon, mọi người có muốn đến đó ăn không? em đói lắm rồi nè.

    Tiểu Thanh nói. Nàng thấy vậy cũng giải vây cho hắn để mọi người không nói đến chuyện này nữa.

    - Được rồi! Tiểu Thanh em biết quán ăn đó thì đưa mọi người đến đó ăn. Chị cũng thấy đói rồi.

    Ngọc Nhi nói.

    Dương Phàm thấy hai nàng là đang giải vây cho hắn nên đều nhìn hai nàng bằng ánh mắt cảm ơn. Hai nàng thấy hắn như vậy cũng chỉ cười. Rồi Dương Phàm cùng bốn cô nàng lấy xe rời đi.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)