Đô Thị Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 46: Chuẩn bị rời đi
    Xong chuyện Dương Phàm bế cô nàng lên, hắn không muốn để cho cô nàng thấy cảnh máu tanh đó nhưng hắn không thể không làm vậy. Còn tên kia thì khiếp hãi hắn không ngờ đến một người trẻ tuổi lại máu lạnh như vậy, hắn cũng quên mất là mình bây giờ không còn là đàn ông nữa.

    Ra đến xe. Cô nàng đã tỉnh lại, nàng đưa tay quàng qua cổ hắn cảm giác được sự an toàn khi ở cạnh hắn." Dương Phàm! anh đã giết người. Nàng rất bình tĩnh nói. Tuy hắn đã giết người nhưng cô nàng làm sao có thể để hắn bị bắt được cơ chứ.

    - Anh My! chuyện này cũng không có gì, là bọn chúng ngu ngốc thôi. Chuyện này đối với hắn thì có là gì, cho dù cảnh sát có bắt được hắn cũng không thể làm được gì hắn.

    " Nhưng mà... Cô nàng vẫn không an tâm về chuyện này, Dương Phàm làm vậy một phần cũng là do nàng mà ra." Nếu như em không giận dỗi rời đi thì chuyện này sẽ không sảy ra.

    " Tiểu My ngốc! ta nói không sao thì nàng cũng không cần nghĩ ngợi đến chuyện này nữa.

    Dương Phàm mở cửa xe đặt cô nàng vào trong xe. Rời khỏi lòng hắn nàng cảm giác được sự mất mát khó tả, cảm giác như nàng sẽ không được gặp hắn vậy. Dương Phàm khởi động chiếc xe chở cô nàng về.

    Về đến nhà.

    Từ bên trong Trương Hạo bước ra, thấy hai người về ông liền gọi cả hai vô trong.

    " Dương phàm! đúng như lời cậu nói, ta đã cho người đi điều tra cuối cùng cũng biết kẻ đứng đằng sau là ai. Ông rất từ tốn nói.

    - Tôi nghĩ ông không cần nói đâu, vì lúc sáng Anh My đã bị bọn chúng bắt rồi. Dương Phàm nói.

    " Cái gì! tiểu My bị bọn chúng bắt, vậy tên bắt con bé là ai. Ông không biết người bắt Anh My có phải là tên đứng sau mọi chuyện không.

    " Ta chỉ biết bọn thuộc hạ của hắn gọi là Anh Vũ. Dương Phàm miêu tả lại hình dáng của tên đó cho Trương Hạo biết.

    " Có phải hắn không?. Ông không nhịn được đưa ra một tấm ảnh để Dương Phàm xác nhận.

    - Phải, là hắn. Dương Phàm nói nhưng hắn chằng thèm nhìn, chỉ liếc qua là hắn đã thấy rất rõ rồi.

    " Hắn chính là kẻ chủ mưu, bên công ty hắn và ta đều cạnh tranh một miếng đất rất tốt để xây khách sạn, do ta có được miếng đất đó hắn đã nhằm vào Anh My mục đích của hắn là để ta bỏ miếng đất đó.

    " Được rồi! chuyện của tôi cũng đã xong, đến lúc tôi phải quay về. Dương Phàm nói, hắn đã giúp cô nàng xong chuyện này nên cũng sẽ rời đi.

    " Cậu phải đi ngay sao?. Trương Hạo cũng hơi bất ngờ về chuyện này.

    - Phải!

    " Ở đây có tấm chi phiếu cậu muốn điền bao nhiêu cũng được. Ông đưa cho hắn một tấm chi phiếu trống và chữ kí của ông.

    - Không cần phải như vậy đâu, tôi làm chuyện này không phải vì tiền. Dương Phàm là ai chứ, hắn chỉ muốn giúp cô nàng chứ không phải là giúp Trương Hạo, hơn nữa hắn chắc chắn một điều cô nàng này sẽ đòi theo hắn, đây mới là điều hắn đau đầu.

    Thấy hắn muốn rời đi Anh My đứng dậy lên phòng của mình sách theo chiếc vali mà nàng đã thu dọn đồ của mình vào từ trước, nàng biết sẽ nhanh thôi Dương Phàm sẽ rời đi cho nên nàng đã thu dọn chúng từ trước.

    " Tiểu My! con sách theo vali định đi đâu. Thấy con gái lên phòng rồi sách xuống chiếc vali ông cảm thấy kì quái nói.

    " Còn sẽ theo anh ấy. Cô nàng chỉ vào Dương Phàm mà nói.

    - Theo cậu ấy. Ông nhìn Dương Phàm muốn biết câu trả lời của hắn. Nhưng hắn chỉ biết lắc đầu thay cho câu trả lời.

    " Tiểu My! chuyện này là sao?. Không có được câu trả lời từ Dương Phàm ông đành quay ra hỏi con gái.

    " Không có gì! chỉ là con muốn đi theo anh ấy đến Tô Châu thôi. Nàng nói với bộ mặt vui mừng." Cha không lẽ người định cản con gái sao, hay là người không tin anh ấy không bảo vệ được con. Cô nàng lúc này không vui mừng chút nào.

    Thấy con gái như vậy ông đành quay sang nói với Dương Phàm." Dương Phàm! nhờ cậu chăm sóc con bé, lát nữa ta sẽ kêu người lấy vé bay sớm nhất cho hai người.

    " Cảm ơn cha!. Cô nàng vui mừng ôm lấy ông một cái, rồi chạy lại phía Dương Phàm ôm lấy cánh tay của hắn nói nhỏ.

    " Dương Phàm! Nhờ anh chăm sóc em nhé. Rồi cô nàng làm bộ mặt ngượng ngùng, rất có sắc thái của tiểu hồ ly quyến rũ.
     
  2. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 47: Về đến nhà
    Hai người Dương Phàm và Anh My ngồi chuyến bay lúc chín giờ mười phút, ngồi trên chuyến bay ai cũng phải nhìn cặp tình nhân trẻ tuổi này. Phải nói là rất hợp với nhau, một người đẹp trai anh tuấn, một người thì quốc sắc thiên hương.

    Dương Phàm thì không để ý đến những người xung quanh, còn Anh My thì vui mừng hết sức, một cánh tay của Dương Phàm đã nằm giữa cặp bồ đào của cô nàng. Hắn cảm nhận được độ mềm của cặp bồ đào của cô nàng, hắn lúc này thật sự là chỉ muốn nhảy khỏi máy bay.

    Suốt hai giờ bị rầy vò bởi dục vọng, trong suốt hai giờ đó hắn thấy còn đau khổ hơn là bị lửa thiêu, hắn đã phải kiềm chế trong suốt chuyến bay. Cuối hắn cũng thoát khỏi cảnh kìm hãm dục vọng. Dương Phàm lúc này đang hít một hơi thật sâu hắn chưa bao giờ như thế này." Phải đưa nàng lên giường mà yêu thương mới được.

    Ra khỏi sân bay Dương Phàm bắt một chiếc taxi chở hai người về biệt thự. Cô nàng cũng hơi bất ngờ về hắn, nàng chỉ nghĩ gia đình hắn khá giả nhưng không ngờ hắn lại ở một ngôi biệt thự rất sa hoa. Nàng không ngờ một công tử như hắn lại có thể làm những điều không tưởng như vậy.

    " Dương ca! anh đã về.. A.. bạn có phải là ngôi sao ca nhạc Anh My không?.

    " Phải!

    Trong nhà lúc này chỉ có cô nàng Tiểu Thanh. Nàng đang ngồi coi tivi thấy có người mở cửa, nàng quay lại xem ai về không ngờ là Dương Phàm về, lại còn dẫn theo một ngôi sao ca nhạc về nữa, hơn nữa nàng rất thích nghe những bài của Anh My.

    " Bạn có thể kí tên cho mình được không?. Cô nàng hơi súc động nói.

    " Được!

    Thấy cô nàng chạy lên lầu Anh My lúc này mới nhìn lên Dương Phàm." Cô nàng này cũng là bạn gái anh sao?. Thấy trong nhà chỉ có một mình cô nàng Anh My có hơi tò mò hỏi.

    " Phải! còn hai người nữa, không biết họ đi đâu rồi. Dương Phàm vẫn từ tốn nói.

    Tiểu Thanh quay trở lại cầm theo một cuốn sổ gì đó rồi mở ra đưa cho Anh My kí tên. Nhìn cô nàng vui mừng như mèo con được nằm trong lòng chủ của mình vậy.

    - Tiểu Thanh! mọi người đi đâu hết rồi. Dương Phàm hỏi cô nàng về ba người kia.

    - Chị Nguyệt cùng Ngọc Nhi với Tiểu Lan ba người họ ra ngoài mua đồ ăn, bọn họ chắc cũng sắp về rồi. Tiểu Thanh vừa nói thì bên ngoài có tiếng xe ôtô vọng lại. Cả ba cô nàng vừa đi vừa nói chuyện rất vui vẻ, mở cửa bước vào Dương Nguyệt là người phát hiện ra Dương phàm đầu tiên, nhưng rồi nàng lại phát hiện ra sự xuất hiện của một cô nàng nữa.

    - Tiểu Phàm em về rồi sao? còn đây là ai vậy. Dương Nguyệt nói.

    Lúc này hai cô nàng mới để ý thấy Dương Phàm đang đứng cùng một người con gái tay còn sách theo vali nữa.

    - Dương Phàm! anh về lúc nào sao không gọi điện trước để bọn em ra đón. Tiểu Lan nói.

    - Phải đó Dương Phàm. Sao anh còn không giới thiệu bạn gái mới của anh cho chúng em biết. Ngọc Nhi nói. Tuy nàng có hơi giận vì Dương Phàm mang thêm một người nữa về mà không nói cho nàng biết, tuy nàng có nói chỉ cần hắn không bỏ rơi nàng, thì bên ngoài hắn có bao nhiêu nữ nhân cũng không ảnh hưởng.

    " Được rồi mọi người ngồi nói chuyện với nhau, chị mang thức ăn vào bếp. Dương Nguyệt thấy hắn có thêm một người nữa, nhưng nàng cũng không quản hắn.

    " Chị Nguyệt để em giúp chị. Lời này là của hai cô nàng Tiểu Lan và Tiểu Thanh. Hai nàng nghĩ chuyện này nên để cho Ngọc Nhi và Dương Phàm ngồi nói với nhau.

    " Vậy hai em nói với nhau đi anh lên phòng một lát, lúc nào có cơm ăn thì gọi anh xuống. Dương Phàm nói xong hắn cũng chuồn luôn lên phòng của mình, bên dưới lúc này chỉ còn lại hai cô nàng Anh My và Ngọc Nhi ngồi nói với nhau.
     
  3. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 48
    Quay lại phòng mình Dương Phàm lúc này đang tập trung lực lượng lại thành các hình dáng khác nhau." Không biết biến đổi thứ này thành đôi cánh thì có bay được không nữa. Dương Phàm nghĩ thầm, hắn có thể thay đổi lực lượng thành mọi hình dáng nhưng không biết biến nó thành đôi cánh thì thế nào.

    Dương Phàm tiến lên sân thượng hắn tập trung lực lượng lại sau lưng thành đôi cánh, hắn thử vỗ vỗ cho quen với đôi cánh này giống như chú chim non mới tập bay. Hắn cảm thấy đã quen với đôi cánh, lúc này hắn muốn thử cảm giác được bay. Hắn nhún xuống rồi nhảy lên dương hai cánh ra, hắn kinh ngạc không thôi, điều hắn không thể ngờ là có thể bay được, hắn lượn quanh sân thượng lúc này là ban ngày cho nên hắn không có bay ra khỏi biệt thự.

    Nếu để cho người ta nhìn thấy hắn đang bay thì chắc chắn hắn sẽ thành người ngoài hành tinh mất. Dương Phàm lúc này hắn mới vừa lòng đi xuống dưới nhà.

    Bước xuống dưới Dương Phàm thấy một cảnh không như hắn nghĩ. Cả ba cô nàng đều đang quây quanh Anh My, thấy không có Dương Nguyệt, hắn bước vào trong bếp thì thấy cô nàng đang nấu ăn. Trong nhà bây giờ cũng chỉ có Dương Phàm cùng với năm mỹ nữ, những người khác đều về khu biệt thự của hai vợ chồng Dương Thiên.

    - Các em có chuyện gì mà vui vậy. Dương Phàm tiến lại gần nói, giống như là không có liên quan đến hắn.

    - Dương Phàm! anh xuống rồi. Anh My nói.

    - Dương Phàm! tụi em vừa bàn với nhau. Ngọc Nhi nói. Rồi nàng nhìn về phía hắn." Bên ngoài anh còn người nào khác ngoài bọn em không?.

    Dương Phàm vuốt cái mũi cười trừ, hắn không ngờ là cô nàng lại hỏi hắn chuyện này." Ngọc nhi nàng hỏi ta chuyện này làm gì?. Ngay trong nhà đã có một người mà các nàng không hay biết.

    - Chúng em chỉ muốn biết bên ngoài anh còn ai nữa hay không thôi, nếu có thì anh cứ đưa nàng về chúng em đều không có ý kiến gì. Ngọc Nhi nói. Nàng không muốn Dương phàm đi ra ngoài là lại dẫn thêm một người về.

    " Ta cũng không biết. Dương Phàm cười khổ, chuyện này làm sao hắn có thể biết được cơ chứ.

    - Không biết! anh định gạt chúng em sao?. Ngọc nhi không vui nói.

    - Đâu có! ta đâu có gạt các nàng.

    " Các em đã nói xong chưa? cơm đã xong rồi. Dương Nguyệt bất thình lình đi ra nói.

    " Dương Phàm! coi như anh may mắn.

    Nói xong các nàng cùng đứng dậy tiến về phòng ăn.

    " Tiểu Nguyệt! cảm ơn nàng. Dương Phàm biết nàng đang giải vây cho hắn.

    Đáp lại hắn là sự ngoảnh mặt quay đi.

    Dương Phàm vuốt cái mũi cười khổ." Không lẽ nàng cũng như các nàng sao?. Rồi hắn cũng bước đến phòng ăn.

    Do hôm nay Dương Phàm về còn có thêm một cô nàng nữa, cũng may là Ngọc Nhi có mua thêm đồ ăn không thì chắc chắn là sẽ không đủ.

    " Anh My, em là ca sĩ, vậy em còn đi học không?. Ngọc Nhi nói.

    " Dạ! em vẫn đi học, nhưng em không hay đến trường, em đã có người dạy ở nhà rồi ạ.

    " Vậy em hãy chuyển về đây học cùng Tiểu Thanh với Tiểu Lan nếu không một mình em ở nhà sẽ rất cô đơn đó.

    " Dạ, chuyện này em có nói với cha rồi ổng đã làm giúp em rồi, chỉ cần em đến nhập học là xong.

    " Vậy cũng tốt, được rồi mọi người mau ăn đi. Lời này là của Dương Phàm. Hắn vừa mở miệng nói thì đã bị cô nàng nhìn chằm chằm vào hắn giống như chuyện này không cần hắn nói. Hắn đành cười khổ cúi xuống mà ăn, mặc cho các nàng nói chuyện với nhau.
     
  4. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 49: Người đẹp nằm vùng
    Ăn xong Dương Phàm cũng không còn tâm trạng để nghiên cứu tiếp, hắn lấy xe đi đến quán bar lần trước." Bartender một ly Rum sunset. Dương Phàm ngồi vào ghế rồi nói.

    " Xin lỗi thứ này giờ không thể mang ra nữa. Bartender nói.

    " Tại sao?

    " A.. Thiếu gia xin lỗi là tôi không biết là cậu. Người này quay đầu lại thì hắn thấy một khuôn mặt rất quen thuộc, người này hắn làm sao quên được vị sát thần Dương Phàm cơ chứ." Tôi sẽ lấy ngay.

    Tên này quay lại rồi làm cho Dương Phàm một ly Rum sunset. Ngồi bên cạnh Dương Phàm là một phụ nữ, nàng nghe được cuộc hội thoại của hai người, lúc này cô nàng quay ra nói.

    " Anh đẹp trai có thể mời tôi một ly không?

    " Được mời mỹ nữ đây uống rượu, làm sao ta có thể từ chối được. Nhìn thấy khuôn mặt của mỹ nữ này Dương Phàm thấy rất quen mắt, Dương Phàm nhìn xuống chiếc váy của nàng đột nhiên hắn mỉm cười." Thì ra là một cô nàng nằm vùng. Dương Phàm nghĩ thầm.

    Cô nàng gọi một ly rượu vang, hai người uống với nhau vài ly thì có mấy tên đi đến phía hắn. Dương Phàm nhận ra một tên trong số bọn chúng chính là tên lần trước đã đem người đến để đập hắn." Không biết tên này muốn gì đây.

    Tên cầm đầu tiến lại gần hắn ôm quyền nói." Thiếu gia! lần trước là tôi đã mạo phạm đến cậu, mong thiếu gia không chấp kẻ không có mắt này. Nói xong rồi hắn cúi đầu xuống.

    - Nếu muốn ta bỏ qua cũng được. Dương Phàm liếc mắt sang cô nàng nằm vùng rồi nói tiếp." Chỗ này không tiện nói, ra chỗ khác nói tiếp.

    - Vậy mời thiếu gia đi theo tôi.

    Tên này nói rồi làm động tác mời. Hai người đến một góc của quán bar rồi ngồi xuống. Dương Phàm liếc mắt nhìn cô nàng một cái rồi nói.

    - Về nói với lão đại của các ngươi, tốt nhất là tìm một đường dây rồi bán hàng ra nước ngoài, nếu mà còn buôn ở trong thành phố hay bất cứ đâu thì đừng có trách ta không nói trước.

    Nói xong Dương Phàm rời đi rồi quay lại chỗ của hắn, tên cầm đầu đang suy nghĩ những gì mà Dương Phàm nói." Làm sao hắn biết được chuyện này.

    - Người đẹp đã để nàng phải chờ. Dương Phàm nở một nụ cười nói.

    Tuy trong bar không có ánh đèn nhưng dựa vào sự quan sát của nàng hai người này chắc chắn là đang bàn chuyện gì đó mờ ám, hơn nữa tên kia chính là Vương Bưu một trong tứ thiên vương của bang Hắc Long. Một băng đảng khét tiếng ở Tô Châu thì làm sao có thể làm những việc đứng đắn được, hơn nữa tên này nhìn thì giống một thư sinh không ngờ lại làm những chuyện như vậy.

    - Anh đẹp trai, không ngờ là cậu lại ngưu như vậy đến cả Bưu ca cũng phải cung kính với cậu như vậy.

    - Người đẹp không lẽ muốn biết thân phận của ta sao?. Thấy cô nàng đang nghi ngờ hắn có liên quan đến tên Bưu kia Dương Phàm cười khổ.

    - Đúng vậy, tôi rất tò mò đó. Thấy tên này nói như vậy nàng càng chắc chắn hắn có liên quan đến bang Hắc Long.

    Dương Phàm cười thầm hắn nói nhỏ vào tai nàng." Nếu muốn biết, vậy thì đêm nay hầu hạ thiếu gia cho tốt bản thiếu gia sẽ nói cho nàng biết. Dương Phàm nói giống như những tên công tử ăn chơi có thế.

    Tay phải của cô nàng nắm chặt vào vì tức giận, một người như nàng thì làm sao có thể chịu đựng được những chuyện này, nhưng vì muốn biết thân phận của hắn nàng cũng đồng ý qua đêm với hắn. Dù sao hắn cũng chỉ là một tên công tử bột thì có thể làm gì được nàng.

    "Được vậy chúng ta đi luôn bây giờ. Dương Phàm nói.

    Thấy cô nàng đồng ý nhanh như vậy Dương Phàm nghĩ thầm." Lát nữa chắc chắn phải để cô nàng biết khổ sở là thế nào. Nói xong Dương Phàm cùng cô nàng rời khỏi quán bar.
     
  5. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    15,842
    Được thích:
    36,827
    Trọng Sinh Đô Thị Thiên Vương
    Chương 50: Nếu nàng muốn.. Thì cứ tìm ta
    Hai người vào một khách sạn cao cấp, Dương phàm tiến đến quầy đặt một phòng tổng thống lấy chìa khóa xong hắn cùng cô nàng nằm vùng bước vào thang máy tiến đến tầng mười của khách sạn. Bước ra thang máy Dương phàm tiến đến mở cửa phòng 107.

    Hai người bước vào trong Dương Phàm nói." Nếu nàng muốn dùng gì thì cứ gọi nhân viên mang đến. Không cần câu trả lời của cô nàng Dương Phàm bước vào phòng tắm, hắn muốn xem cô nàng này có mưu kế gì để hắn phải nói ra đây.

    Dương Phàm tắm xong bước ra ngoài, trên người hắn chỉ quấn một chiếc khăn ở dưới trên tay còn đang dùng chiếc khăn lau khô tóc của mình. Hắn chợt ngưng động tác lại nhìn vào họng súng đen ngòm đang chĩa về phía hắn, Dương Phàm nghiêng người về bên phải thì họng súng lại theo hắn về bên phải, nghiêng về bên trái thì họng súng cũng theo hắn về bên trái.

    Cuối cùng Dương Phàm cười khổ vuốt cái mũi nói." Người đẹp! tại sao lại cầm súng đồ chơi để nghịch như vậy. Dương Phàm cảm thấy cô nàng này cũng hơi nóng tính quá đi, hắn còn chưa có làm gì mà nàng đã mang hàng nóng ra chơi với hắn rồi.

    Thấy hắn có vẻ không tin nàng bấm vào một cái nút tháo băng đạn ra, lấy ra một viên đạn rồi thả xuống dưới đất." Tinh... tinh... một âm thanh quen thuộc khi viên đạn tiếp đất. Dương Phàm lúc này lui lại hai bước dở vờ sợ hãi.

    Thấy biểu hiện của hắn như vậy cô nàng mỉm cười nói." Thế nào sợ rồi sao? không phải cậu mạnh miệng muốn tôi qua đêm cùng cậu sao? đưa hai tay qua đầu rồi tiến lại gần đây.

    Dương Phàm làm theo những gì mà cô nàng bảo giống như một vật nuôi của cô nàng vậy.

    " Quay lưng lại.

    " A.. Dương Phàm kêu lên một tiếng, hắn không ngờ là cô nàng lại mạnh tay như vậy, nhưng đối với hắn cái này chỉ như một con kiến cắn mà thôi, chỉ sợ kiến cắn hắn còn không có cảm giác. Nhưng hắn vẫn làm bộ mặt đau đớn.

    Bị còng tay lại Dương Phàm bị cô nàng đẩy người hắn nằm ra giường.

    - Thế nào anh đẹp trai còn muốn qua đêm với em nữa hay không?. Nàng vén một bên của chiếc áo để hở một bên vai trần trắng cho hắn thấy rồi liếm bờ môi của mình khiêu khích hắn, để cho hắn tức chết luôn. Rồi nàng để khẩu súng lên bàn, dù sao hắn cũng đã bị còng tay cũng không thể làm gì được nàng.

    Thấy cô nàng có vẻ vui mừng như vậy Dương Phàm lúc này đã tháo được chiếc còng ra, hắn đứng dậy ôm lấy eo của cô nàng, một tay của hắn thì đang nắm lấy một bên ngực của cô nàng mà bóp. Cô nàng hơi giật mình, nhưng nàng đã kịp phản ứng lại ngay.

    Cô nàng dùng một tay định túm lấy Dương Phàm từ phía sau, nhưng điều không ngờ là nàng lại túm vào khoảng không mà không phải là hắn, cô nàng giận tím mặt không ngờ tên này còn có chút tài nghệ, nàng định chạy lại chỗ khẩu súng thì không ngờ là Dương Phàm đang cầm trên tay khẩu súng của nàng, điều làm nàng tức giận hơn nữa là hắn còn đang ngửi một bên tay mà hắn đã chạm vào ngực nàng.

    - Thật là thơm, không ngờ người đẹp không dùng nước hoa mà lại có mùi thơm như vậy.

    Dương Phàm cũng không quên chọc tức cô nàng, hắn ném khẩu súng đi rồi đứng dậy.

    - Người đẹp, ta rất thích những người như nàng rồi đó, lát nữa hãy hầu bản thiếu gia cho tốt.

    - Hừ! có giỏi thì đánh được ta rồi nói.

    Cô nàng hừ lạnh rồi tấn công về phía Dương Phàm. Hắn cũng không có đánh lại mà chỉ né đòn của cô nàng đánh ra, nhìn hắn giống như là đang vất vả né tránh vậy.

    - Có chút bản lãnh là cũng muốn ta lên giường cùng người sao? Hừ!.

    Thấy cô nàng khinh thường mình như vậy Dương Phàm cũng không đùa nữa, hắn dùng lực lượng khống chế nàng.

    - Khốn kiếp! ngươi đã làm gì ta.

    Cô nàng không thể cử động được tức giận quát lên.

    - Không có gì! chỉ là thấy nàng cứ đấm đá như vậy làm ta hoa cả mắt.

    Dương Phàm nói rồi hắn nở một nụ cười rất ám muội, hắn bế cô nàng lên giường rồi cởi bỏ chiếc váy cùng áo của cô nàng ra, hắn suýt chút nữa là phụt máu mũi. Cô nàng này cũng biết khiêu gợi quá đi, bộ đồ lót màu tím cộng với thân hình thật khiêu gợi.

    - Ngươi muốn làm gì! thả ta ra.

    Cô nàng cố gắng dãy dụa nhưng đều vô vọng, nàng làm sao có thể thoát ra khỏi lực lượng của hắn trừ khi nàng mạnh ngang hắn.

    Dương Phàm bỏ qua những lời nói của cô nàng, hắn lằm đè lên nàng rồi cởi bỏ chiếc áo lót ra, lúc này Dương Phàm thật sự bị cô nàng mê hoặc mất rồi. Hai tay hắn nắm lấy bộ phận gợi dục kia mà xoa nắn, hắn hôn lên bờ môi nàng.

    Nhìn thấy cô nàng dường như sắp khóc hắn cũng không muốn làm nữa, nếu không hắn chắc chắn sẽ đè cô nàng ra mà hành sự. Thấy đối phương tự nhiên không làm gì nữa cô lúc này mới nhìn hắn bằng ánh mắt căm phẫn nói.

    - Nếu như hôm nay ngươi tha cho ta, vậy thì người chắc chắn sẽ phải hối hận.

    Dương Phàm không để ý những lời hăm dọa của cô nàng, hắn mặc lại quần áo rồi bước đến cửa hắn quay lại nói.

    - Ta tên Dương Phàm, Nếu nàng muốn.. thì cứ tìm ta.

    Dương Phàm cười ám muội, nói xong hắn rời khỏi khách sạn qua về nhà. Lúc này trong căn phòng 107 cô nàng nghiến răng lại.

    - Tên khốn khiếp! nếu để ta gặp lại, nhất định sẽ cho ngươi nếm mùi đau khổ.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)