FULL  LS Q.Sự (FREE) Trí Tuệ Đại Tống - Kiet Dữ 2

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi minh luan, 2/11/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

  1. Chương cuối! (006)

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Khắc Lý Bát cầm bát sứ to, đổ rượu vào mồm, rượu thiêu đốt dạ dày, nhưng không làm hắn say, hảo hán Nữ Chân hôm nay hội minh nơi này, để người Tống nhu nhược thấy hảo hán Nữ Chân dũng mãnh nhường nào.

    Một người Nữ Chân hùng tráng bị con gấu lớn vừa cởi trói tát bay, hộc máu trên không, đổi lại những tiếng cười nhạo, ôm cánh tay bị đứt chạy mất.

    Từ sau lưng con gấu, một đại hán trọc đầu siết cổ nó, gấu chưa kịp dùng móng cắt đứt cánh tay đại hán đã bị hắn trèo lên lưng, hai ngón tay móc vào mũi gấu xé toạc, hắn lộn ra sau, lăn vài vòng chạy đi,

    Con gấu lớn máu mũi chảy ròng ròng, mất đi lý trí, thấy trước mắt toàn nhân loại đáng ghét, vươn móng vuốt gầm rú xông vào đám đông.

    Thợ săn Nữ Chân khéo léo vây quanh con gấu, dùng gậy gỗ ngáng gấu ngã, dùng thuẫn bài che chắn lăn dưới người, chém chân nó.

    Khắc Lý Bát uống thêm bát rượu nữa, hai mắt đỏ ngầu cuồng dã: - Người Tống, ngươi đã thấy sự dũng mãnh của Nữ Chân chưa?

    Lý Thường thong thả nhấp một ngụm rượu: - Quả nhiên là dũng sĩ.

    - Dùng sĩ như thế đã đủ lấy đầu chó của Da Luật Hồng Cơ chưa?

    - Chưa được đâu!

    - Vì sao, ngươi chưa nhìn thấy sự dũng mãnh của bọn ta sao? Khắc Lý Bát chỉ con gấu thoi thóp phun máu trên mặt đất.

    Lý Thường tiếc nuối nói: - Uổng phí tấm da gấu đẹp.

    - Ha ha ha, người Tống hẹp hòi, muốn da gấu thì ta nhiều lắm, chỉ cần các ngươi có đủ lương thực, bao nhiêu da gấu cũng có.

    Lý Thường nhìn các thủ lĩnh Nữ Chân xung quanh, tiếc nuối nói: - Ta nhìn thấy dũng sĩ Bắc Nữ Chân, Nam Nữ Chân, từ Trường Bạch Sơn tới Áp Lục giang đều có, sao không thấy Hoàn Nhan Bột Bột hùng ưng của người Nữ Chân?

    Khắc Lý Bát phẫn nộ phất tay: - Hắn là Nữ Chân gì chứ, chỉ là một tên mã tặc mà thôi, đợi ta lập nên nước Nữ Chân, ta sẽ trói hắn lên đỉnh Trường Bạch sơn, để hắn biết thế nào là anh hùng.

    Lý Thường nắm một vốc bùn lên ngửi: - Khắc Lý Bát, năm xưa hơn một vạn dũng sĩ Đại Tống ta chiến tử sa trường, đất đai ở đây vẫn mang mùi máu trai tráng Đại Tống, nghe nói năm xưa ngươi là kẻ đầu tiên rút khỏi chiến trường, làm dao động lòng quân, khiến quân sĩ Đại Tống ta cô quân chiến đấu mà bị tiêu diệt.

    Khắc Lý Bát ngớ người: - Ngươi nói cái gì?

    Lý Thường đổ bát rượu xuống đất, nheo mắt nói: - Hai quân giao chiến, lâm trận bỏ chạy là tội gì?

    Khắc Lý Bát nhìn bốn xung quanh đều là người Nữ Chân, không hiểu: - Ngươi muốn trị tội ta?

    - Lão phu ở dưới quân trướng Đại tướng quân nhiều năm, chưa bao giờ thấy kẻ nào lâm trận đào thoát mà còn sống.

    Khắc Lý Bát cầm cái đùi dê lên xé miếng lớn, nhai nhồm nhoàm, không coi lời Lý Thường vào đâu: - Người Tống làm cơm nước không tệ, nhưng nói tới đánh trận chỉ là một đám hèn nhát, chỉ thần Trường Bạch sơn mới có thể trừng phạt dũng sĩ Nữ Chân, không phải tên tiểu hoàng đế của các ngươi. Lý Thường, muốn luận công tội của ta thì để Vân Tranh đích thân tới đây.

    Lý Thường xua tay: - Giết gà sao cần dao mổ trâu.

    Khắc Lý Bát vỗ ngực: - Ngươi có thể thi hành quân pháp rồi đó, xem ngươi có dám không?

    Lý Thường chậm rãi đứng dậy, xoay người nhìn về Áp Tử hà: - Đã làm rồi.

    Khắc Lý Bát đảo mắt trái phái, đang định ra lệnh bắt Lý Thường phát hiện người xung quanh liên tiếp ngã xuống, thất kinh cầm trảm mã đao lên, chỉ thấy đầu óc choáng vàng, bụng đau dữ dội: - Ngươi hạ độc.

    Lý Thường được thân binh hộ vệ từ từ lùi lại, cười: - Còn phải hỏi sao?

    Khắc Lý Bát rống lớn dùng chuôi đao đánh vào mạng sườn, phun ra một đống máu lẫn chất bẩn, không đợi máu chạm đất, thân hình hùng tráng xông tới, những người Nữ Chân khác cũng loạng choạng tấn công.

    Thân thể hắn đâm sầm vào cự thuẫn của quân Tống, không ngờ một cái cự thuẫn gãy đôi, không đợi Khắc Lý Bát đứng lên, hai thanh trường mâu đâm ra như rắn độc, trúng đùi hắn, Khắc Lý Bát cố gắng lăn ra sau.

    - Bãi Nha Lạt, Y Hãn! Khắc Lý Bát rốt cuộc vứt bỏ tôn nghiêm gọi thân binh.

    Mấy tên tráng hán đã trúng độc chưa làm được gì đã bị mưa tên dày đặc hạ gục, những người Tống đang tản mác khắp nơi làm cơm cho người Nữ Chân không biết từ lúc nào đã tập kết thành quân trận, chém giết toàn bộ người Nữ Chân.

    Một nhóm kỵ binh từ chỗ trú chân của người Tống cách đó không xa nhanh chóng tạo thành hinh vòng cung, ép mấy nghìn người Nữ Chân về phía sông.

    Được thuẫn trận vây quanh, Lý Thường cười gằn nhìn từng người Nữ Chân ngã xuống dưới nỏ tiền, dù người dũng mãnh nhất dưới tác dụng thuốc độc, không phát huy nổi một thành võ lực thường ngày, đa phần kinh hoàng lùi về sau, tới khi nước sông lạnh băng ngập tới lưng mới biết không còn đường lui, Áp Tử hà về mùa thu nước cuồn cuộn chảy ra biển không cách nào lội qua được.

    Khắc Lý Bát bất lực nhìn quanh, cơn đau đã rút sạch sức lực của hắn, rống lên với Lý Thường: - Ta tưởng chúng ta là bằng hữu.

    Lý Thường tới gần hắn: - Chúng ta chưa bao giờ là bằng hữu, người Tống cao quý không làm bằng hữu với kẻ man di! Chỉ cần thần phục!

    - Bọn ta thần phục! Khắc Lý Bát thấy một dũng sĩ bị trường thương kỵ binh người Tống đâm xuyên ném xuống bãi cát, kiệt lực nói:

    - Các ngươi sẽ không thuần phục, ít nhất ngươi không thần phục, huyết mạch man rợ chảy trong người nói với các ngươi, bị thống trị là đau khổ, nếu không các ngươi sẽ không đấu tranh tới bây giờ ...

    Khắc Lý Bát bỗng nhiên yên tĩnh lại, rồi mở miệng hát, vừa hát vừa bò tới Áp Tử hà, Lý Thường theo sau lưng, sai quân Tống dừng chém giết, coi như cho Khắc Lý Bát cơ hội thể hiện cuối cùng.

    Người Nữ Chân hát theo ngày càng nhiều, bọn họ dìu Khắc Lý Bát đi sâu vào Áp Tử hà, cho tới khi một cơn sóng kéo tới nhấn chìm tất cả ...

    - Quan nhân, Hoàn Nhan Bột Bột tới rồi, cách nơi này chưa tới hai mươi dặm.

    Mắt vẫn nhìn chằm chằm Áp Tử Hà, Lý Thường lạnh nhạt nói: - Ném toàn bộ thi thể xuống sông, đợi Bột Bột tới.

    Hôm nay là ngày trọng đại của người Nữ Chân, một bộ lạc tản mác sắp quy tụ lại dưới một lá cờ, người Nữ Chân bị coi là dã nhân sắp có quốc gia, được quốc gia bảo hồ, cái trò chơi "đánh Nữ Chân" tàn khốc không còn lặp lại nữa.

    Hoàn Nhan Bột Bột nhiệt huyết sục sôi, Khắc Lý Bát phát lệnh triệu tập toàn bộ người Nữ Chân tới Áp Tử hà lựa chọn vương của chính mình, hoàn thành biến đổi lớn nhất trên lịch sử Nữ Chân.

    Biết Khắc Lý Bát muốn thành vương của Nữ Chân, hắn cũng không quá phản cảm, với hắn dù là ai làm vương Nữ Chân, hắn cũng ủng hộ.

    Quan trọng là người Nữ Chân có vương thực sự không phải là thủ lĩnh, có vương, có quốc gia người Nữ Chân mới có thể sinh sôi phát triển.



    Hoàn Nhan Bột Bột nghiên cứu rồi, chủng tộc lưu danh trên lịch sử đều kiến lập vương triều của mình, dù vương triều đó chỉ xuất hiện trong giây lát, lịch sử vẫn ghi chép, còn tộc người quy mô lớn tới mấy mà không kiến lập được quốc gia sẽ chẳng để lại dấu tích gì.

    Thế nhưng Khắc Lý Bát ngay cả ý nghĩa lập quốc cũng không hiểu làm sao dẫn dắt người Nữ Chân đi tới văn minh? Thôi, tạm để hắn làm.

    Một tiếng ưng kêu cắt ngang trầm tư của Bột Bột, hải đông thanh bay vòng trên không, chứng tỏ phía Áp Tử hà có rất nhiều người, tăng thêm tốc độ, hai trăm người như gió lốc vòng qua rừng cây, Áp Tử hà ở trước mắt.

    Bỗng nhiên hải đông thanh kêu đau đớn, Bột Bột kinh hãi nhìn thấy nó từ trên không lao đầu xuống, người cắm một cái nỏ lớn, đây hẳn là nỏ tám trâu cỡ nhỏ.

    - Bày trận! Bột Bột ngay lập tức ghìm cương chiến mã, hai trăm kỵ sĩ theo hắn quay đầu ngựa chạy lên vùng đất cao.

    Tùng! Tùng! Tùng!

    Tiếng trống trận từ trong rừng, từ sau đồi, từ phía sông, từ phía hướng Bột Bột tới truyền ra, đây là dấu hiệu bao vây.

    - Khắc Lý Bát, sao ngươi dám ... Bột Bột còn chưa nói hết thì sững sờ, sau tiếng trống là kỵ binh quân Tống mà hắn vô cùng quen thuộc.

    Bọn họ mang mặt nạ màu đen, chiến giáp đen, tay cầm binh khí sáng loáng, tạc đạn đung đưa trước ngực, cường nỏ treo bên cổ chiến mã, đây là trang bị xung phong.

    Khi cờ của Lý Thường xuất hiện thì Bột Bột hiểu ngay ra nơi này có chuyện gì, không chút do dự thúc chiến mã về phía vòng vây chưa khép lại.

    Ngựa phi cực nhanh, gió ù ù thổi qua tai Bột Bột, làm hắn nhớ tới rất lâu trước ki gia gia ôm mình trêm lưng ngựa trốn chạy kỵ binh người Liêu.

    Bột Bột vừa nghiêng tai nghe tiếng tên bắn để né tránh, nước mắt trào ra, kỵ binh bao vây hắn là tinh nhuệ của Kinh Tây quân, muốn điều động tinh nhuệ này phải có tướng lệnh của Vân soái, còn Lý Thường chỉ là con chó do Vân soái nuôi thôi.

    Lòng đau tới tê dại, đối diện với ánh mắt lạnh băng của quân Tống, Bột Bột rút đao nghênh đón, lách người tránh trường đao địch, trở tay chém vào gáy, đó là khuyết điểm duy nhất của bộ khải giáp này.

    Lại lần nữa hai ngựa giao nhau, Bột Bột vươn người giật chốt tạc đạn, thứ trang bị mới này chỉ cần giật chốt là nổ, Bột Bột lấy làm lạ, vì sao đám người đó đều trang bị vũ khí này. Tên kỵ binh kia vứt vũ khí đi, định tháo tạc đạn ra, nhưng dây cháy đã hết, thứ tạc đạn dùng cho kỵ binh này, cháy rất nhanh.

    "Uỳnh!" Kỵ binh quân Tống bay đi như bao tải rách.

    Bột Bột càm thấy sóng nhiệt đẩy tới, không có thời gian quay đầu, đoản mâu ném ra xuyên tháu một quân Tống cản đường, giúp Võ Hách bên cạnh chặn một cây mã sóc, toàn lực ném trường đao vào mặt một tên kỵ binh, làm hắn ngã xuống, chẳng mấy chốc bị dẫm nát. Sắc mặt Lý Thường âm u, ba nghìn thiết kỵ bao vây hai trăm, mà để đối phương tả xung hữu đột như chỗ khong người.

    Thân binh đội trưởng bĩu môi: - Quan nhân, đó là thân binh của Lý Thường, không phải huynh đệ Kinh Tây quân có biểu hiện như thế là không tệ.

    Lý Thường hừ lạnh: - Xuống biểu hiện cho ta xem.

    Đội trưởng phất tay, gọi hơn trăm người tới, lên ngựa phóng về phía quân trận của Bột Bột.

    Vũ Hách cầm cái chùy xích, chùy nặng nề nện lên người quân Tống phát ra tiếng trầm muộn, phàm là người trúng chùy không ai không rớt xuống ngựa, khiến quân Tống vây quanh thất kinh, hắn nổi điên rồi, không theo Bột Bột đột vây nữa mà nhìn thấy mười mấy huynh đệ bị quân Tống bao vây đang gian khổ chém giết, thi thoảng có người ngã xuống liền tới cứu.

    - Theo ta! Bột Bột rống lớn, lúc này đi cứu viện người bao vây chỉ có đường chết.

    Chiến trường hỗn loạn đã át lời Bột Bột, Vũ Hách phá một con đường tới gần chỗ huynh đệ thì một tên quân Tống đội mũ trụ đâm chết huynh đệ cuối cùng, mỉm cười nhìn hắn.

    - Chết đ ... Vũ Hách gầm gừ, chùy xích gạt được mã sóc, nhưng một mũi tên bén nhọt xuyên qua mồm hắn .

    Thân binh đội trưởng nhàn nhã tránh chiến mã không có chủ điều khiển của Vũ Hách, thúc ngựa đuổi theo Bột Bột.

    Áp lực của Bột Bột ngày một lớn, chiến sĩ Nữ Chân bên cạnh ngày một ít.

    - Đừng ham chiến nữa, đi được ai tốt người nấy.

    Đám người Tống bắt đầu thay đổi, không để ý những người Nữ Chân khác chỉ vây chặt lấy Bột Bột. Người Nữ Chân toàn thân thương tích không hẹn mà cùng tụ lại phía Bột Bột xông ra ngoài lần cuối, dưới sự đồng tâm hiệp lực đó người Nữ Chân bộc phát dũng lực vô cùng, quân Tống cản đường là chết, chẳng mấy chốc trước mặt Bột Bột trống không, không còn kẻ địch nào nữa.

    Viu!

    Bột Bột vừa tránh được một mũi tên thì một mũi tên khác ghim mà lưng hắn, hét lên đau đớn, liên tiếp nỏ tiễn xuyên qua chiến giáp, mang tới cơn đau khủng hiếp, nghiến răng đâm đoản đao vào mông ngựa, chiến mã kêu thảm lao vút đi.

    Thân vệ đội trưởng nổi giận giết chết người Nữ Chân cuối cùng, đuổi sát đằng sau, chuyện quan trọng nhất là giết Bột Bột rồi vu cho hắn giết đám người Khắc Lý Bát, quan nhân còn muốn dùng đám người Nữ Chân này thăm dò cực bắc, không để bọn chúng biết người Tống giết thủ lĩnh chúng.

    Bột Bột gục trên lưng ngựa, hắn cảm thấy chiến mã càng lúc càng xóc, chứng tỏ nó sắp kiệt sức rồi, dù dùng dao đâm thế nào cũng không nhanh hơn được.

    Phải rời con ngựa này thôi, nhưng lưng dần mất cảm giác khiến Bột Bột hiểu ra tên có độc, cuối cùng chiến mã ngã xuống, Bột Bột lăn mấy vòng nằm ngửa trên bãi cỏ, nhìn trời xanh thở hồng hộc.

    Người đè lên mũi tên làm nó đâm sâu hơn, Bột Bột không rút ra, nếu không có cơn đau, hắn không biết mình còn mở được mắt ra không, mũi không ngừng chảy máu, mồm cũng thế, tai như bị bịt lại hình như có động tĩnh gì nhưng nghe không rõ ...

    Một khuôn mặt tuấn tú xuất hiện trên đỉnh đầu Bột Bột, hình như gọi tên hắn, hắn không nghe rõ, ra sức lắc đầu, hai dòng máu từ tai phọt ra, cuối cùng Bột Bột cũng nghe rõ được, rơi nước mắt hỏi: - Ngươi cũng tới giết ta sao?

    Vân Việt lắc đầu.

    - Là đại soái muốn ngươi tới giết ta?

    Vân Việt tiếp tục lắc đầu: - Đại ca ta đã khởi hành tới Đăng Châu, phái ta tới hỏi ngươi, có muốn theo đại ca ta ra biển không?

    Bột Bột cuối cùng cũng nở nụ cười nhẹ nhõm: - Ta muốn lập nước Nữ Chân, cho nên không thể theo ngươi ra biển chơi, vì sao các ngươi ngăn cản, vì Nữ Chân là dã nhân? Không có tư cách lập quốc sao? Bọn ta chỉ được ăn lông ở lỗ sao?

    Kỳ thực Bột Bột trúng tên độc của Lý Thường là chết rồi, Vân Việt cũng không cứu được, nói thế chỉ là an ủi, thở dài: - Không phải như thế, ta xem một cuốn sách, trên sách nói có người tên Hoàn Nhan A Cốt Đả thống nhất các bộ lạc Nữ Chân, đuổi người Khiết Đan, lập nên triều Kim, quốc hiệu Đại Kim.

    Bột Bột lẩm bẩm cái tên Hoàn Nhan A Cốt Đả, khuôn mặt đầy máu xuất hiện chút ôn nhu.

    Vân Việt quay đầu đi, không đành lòng nhìn thảm cảnh của Bột Bột, đột nhiên Bột Bột lấy sức ngồi dậy tóm lấy tay áo Vân Việt, hơi thở gấp gáp: - Nể tình bằng hữu, giúp, giúp ta, viết một hàng chữ lên miếng vải vàng này, nhi tử, tôn tử của Hoàn Nhan Bột Bột ta chỉ được phép lấy tên là Hoàn Nhan A Cốt Đả.

    Vân Việt không từ chối, lấy bút lông chấm máu của Bột Bột viết dòng chữ kia, Bột Bột gỡ sáo xương trên cổ thổi, lát sau hải đông thanh bay tới, nhưng Bột Bột không còn nhìn thấy gì nữa, mồm yếu ớt lẩm bẩm: - Giúp, giúp ta.

    Vân Việt giơ cao tấm vải, hải đông thanh nhào bổ xuống, móng sắt quắp lấy miếng vải, lao vút về phía đông.

    - Hải đông thanh đi rồi, ngươi không cần chịu đựng thống khổ nữa, nên đi đi thôi. Bột Bột cười nhắm mắt, giọng gần như không nghe thấy nữa: - Ngươi là thượng khách của Đại Kim ta, là bằng hữu của ta ...

    Vân Việt vuốt mắt Bột Bột, với quốc lực của Đại Tống bây giờ, hắn không tin là Hoàn Nhan A Cốt Đả còn có cơ hội lập nên Đại Kim như lịch sử.

    Người Tinh Bàn hộ vệ xung quanh, thân vệ đội của Lý Thường tới cũng không dám tiếp cận, trơ mắt nhìn y sai tùy tùng đào cái hố thật lớn, dùng da trâu bọc xác Bột Bột chuẩn bị hạ táng.

    Lý Thường kệ ánh mắt của Vân Việt, đích thân nhảy xuống hố, xác nhận Bột Bột đã chết còn vỗ lễ dùng dao đâm cái nữa, mới bò lên, nghiêm mặt nói: - Các ngươi là bằng hữu, giúp hắn an táng là nghĩa bằng hữu, lão phu không cản, nhưng không được lập bia, không được đắp mộ, lấp đất xong phải dùng chiến mã đạp bằng, trồng cỏ lên không để lại dấu vết nào.

    Vân Việt hừ một tiếng: - Ông quản được à?

    - Nếu như không phải nể tình Vân hầu thì ngươi đã bị giết rồi, từ khi ngươi bước vào vòng cảnh giới là lão phu đã biết, không ngăn cản ngươi đều là vì Vân hầu.

    - Đại Tống có ác quan như ngươi, không hưng vượng phát đạt cũng khó. Vân Việt cười mỉa:

    - Lão phu tạo sát nghiệt tự có trời trừng phạt, không tới lượt ngươi lắm lời.

    Vân Việt phất tay, người Tinh Bàn lập tức vào vị trí chiến đấu, đám thân vệ của Lý Thường còn đang thất kinh không biết làm sao thì nghe hắn nói: - Lão tử không phải muốn đường đường chính chính tới đây tiễn đưa bằng hữu thì mấy trạm canh ông bố trí làm được gì lão tử. Ta tới đây vì Bột Bột, cũng là đại ca chuyển lời cho ông, nếu ông không chuẩn bị sẽ chết không đất chôn.

    - Chuyện của mình lão phu tự có cách giải quyết, lão phu vào không môn, đám ngôn quan trong triều làm gì được lão phu.

    Lý Thường lên ngựa: - Lão phu không nhiều lời với ngươi nữa, ngươi đi đi, lão phu còn phải vỗ về người Nữ Chân, tay chân tốt như vậy không nhiều.

    - Chùi vết máu vừa ăn thịt người cho sạch đi, đừng để người ta vạch trần.

    - Không phiền ngươi phí tâm, ra biển mà câu cá của ngươi. Lý Thường không thèm quay đầu, thúc ngựa rời đi.
     

  2. Chương cuối!

    Nguồn: VipVanDan
    Share: Banlong.us




    Vân Việt đứng sàn chiếc chiến hạm lớn, nắm tay Vân Đình, lưng còn cõng Lạc Lạc nghịch ngợm, kể cho hai đứa bé nghe cấu tạo thuyền, ánh mắt thi thoảng liếc về phía bờ biển, thấy đại ca không cần phí lời với những kẻ nhàm chán đó.

    Người Vân gia được tới Đăng Châu liền được Vân Việt đón lên tuyền, tới nay đã mười ngày.

    Ba mươi chiếc mông đồng cự hạm đen xì xì vây kín cả hải cảng khống chế toàn bộ, nơi này trừ thuyền Vân gia ra không có một chiếc thuyền nào khác.

    Lạc Lạc từ trên lưng nhị thúc trèo xuống, lấy hai quả chuối tiêu trên đĩa ném vào cái lỗ đen không lớn bên màn thuyền, sau đó nghiêng tai nghe một lúc, chạy tới bên tai Vân Việt thì thầm.

    Mấy ngày qua có một con lợn béo lên thuyền, không biết vì sao không ra gặp mặt người khác, lén lút chui vào một gian phòng không gặp ai cả, chỉ đêm khuya vắng vẻ mới mò ra ăn vụng, rất đáng thương.

    Vân Việt cũng không hiểu vì sao Thôi Đạt lại dùng vải đen che mặt, chỉ nhìn cái thân hình béo núc của hắn là đủ nhận ra trong đám đông rồi.

    Xem chừng thuyền không ra khơi thì tên này vẫn còn trốn, vì giữ tự tôn đáng thương của hắn, Vân Việt không bóc trần, chủ động tránh đi, chỉ có Lạc Lạc mấy ngày qua nuôi hắn như nuôi lợn.

    Chuối đã ăn hết, vỏ chuối ném ra, một khuôn mặt béo núc xuất hiện ở cái lỗ, Lạc Lạc và Vân Đình cùng ghé sát sàn thuyền nhìn vào lỗ.

    - Lạc Lạc ngoan, cho thúc thúc một bầu rượu, có gà rán thì cho luôn một con.

    Không đợi tỷ tỷ đứng lên, Vân Đình chạy đo lấy bình rượu nho của nhị thúc đặt trong chậu băng, nhét vào lỗ.

    Lạc Lạc không tìm được gà rán, nhưng kiếm được miếng thịt trâu lớn cho Thôi Đạt.

    Chớp mắt cả thịt và rượu đều biến mất trong cái bụng lớn của Thôi Đạt, Vân Đình thấy đáng thương, nói nhỏ: - Thôi thúc, buổi tối vào khoang thuyền của cháu, cháu lấy món ngon cho, không cần vụng trộm nữa, gia tướng trên thuyền lợi hại lắm.

    Thôi Đạt cười khổ: - Người ta đã biết là thúc lâu rồi, chẳng qua là giữ thể diện thôi, bây giờ ta cũng không thích hợp ra ngoài, đây gọi là thà để người ta biết, đừng để người ta thấy.

    - Là sao ạ?

    - Đợi cha cháu lên thuyền ra khơi ta sẽ ra, lúc đó sẽ cho cháu biết, giờ cháu đi tìm Nhị thúc cháu đi, để thúc thúc ngủ một chút. Thôi Đạt nói xong rụt đầu khỏi cái lỗ đen.

    Vân Đình chạy ra mạn thuyền không hiểu vì sao cha còn chưa lên thuyền.

    - Trước rượu ta hát Đời người thấm thoát Khác gì sương mai, Hỏi ai không buồn ? Đứng dậy, khảng khái Nhưng buồn theo mãi ....

    Bàng Tịch, Hàn Kỳ, Văn Ngạn Bác, Vương An Thạch, Đinh Độ híp mắt cười nhìn Vân Tranh đứng trên đài cao hét Đoản Ca Hành của Tào Tháo hết lần này tới lần khác.

    Ca khúc này bình thường hát đám Bàng Tịch không phát tác tại chỗ thì cũng phất tay áo bỏ đi, người hát cũng gặp họa, nhưng hôm nay bọn họ chẳng ai khó chịu, ngược lại còn lớn tiếng tán thưởng Yến vương điện hạ.

    Tất nhiên nghi thức phong vương của Vân Tranh rất long trọng, vương quan khảm lam bảo thạch dập dờn dưới ánh nắng.

    Có điều vương quan bị y thuận tay vứt lên bàn, đầu tóc xõa tung, vượt qua đám Bàng Tịch, móc ấn tín Đại tướng quân ra giao cho Trần Lâm: - Khi tới lăng tẩm thì giao cho bệ hạ, hắn tin ta, ta phải để hắn yên tâm.

    Trần Lâm quỳ xuống hai tay nhận lấy ấn tín, trầm giọng nói: - Lão nô nhất định không phụ sự ủy thác của Yến vương.

    - Không đi theo ta ngắm thế giới thật à?

    - Lão nô mệt rồi, chỉ muốn tới lăng tâm bệ hạ ngủ một giấc an ổn.

    Vân Tranh cười: - Thôi vậy, chúc ông ngủ ngon.

    Trần Lâm vái thêm cái nữa, vẫy tay với Vân Tranh, miệng nở nụ cười rời bờ biển, giống lão nhân vừa tiễn biệt bằng hữu chuẩn bị về nhà.

    Hàn Kỳ thấy quân Tống đứng cảnh giới đột nhiên nghe theo hiệu lệnh từng hàng, từng hàng lên thuyền, sắc mặt biến đổi mấy lần kéo tay Vân Tranh hỏi: - Ngài định mang hơn vạn dũng sĩ Đại Tống đi đâu, đệ đệ ngài cũng cướp hơn năm vạn bách tính, chuẩn bị mang đi đâu?

    Vân Tranh cười ha hả: - Có một câu ta muốn nói lâu rồi, giờ có thể nói ra ... Liên quan chó gì tới ngươi.

    Hàn Kỳ tức thì tím mặt.

    Bàng Tịch nhíu mày: - Yến vương điện hạ đã làm tới bước này, vì sao không làm triệt để một chút, còn tự chuốc lấy phiền não làm gì?

    - Ta cả đời chinh chiến, chẳng lẽ cuối cùng lại thành một ngư phu à? Lão tử hưởng phú quý quen rồi, đi phải có người hầu kẻ hạ chứ, những người đó để lại để các ngươi trà đạp sao?

    - Nếu không phải đi rồi không thích sinh sự thì ta đã giết các ngươi, dùng thứ phế vật vô dụng Triệu Duyên Niên mai phục tại Tiểu Âm Sơn đúng là vô trách nhiệm với sinh mạng của các ngươi.

    Vương An Thạch khinh bỉ nhìn Hàn Kỳ: - Vốn định mời Địch soái tới, nhưng ông ấy cưỡi ngựa không cẩn thận ngã gãy chân, nên mới dùng Triệu Duyên Niên.

    Vân Tranh ngửa mặt cười dài, không muốn thừa lời nữa, nhảy lên ván cầu chẳng buồn nói một lời từ biết, lát sau Hàm Ngưu chạy tới trước mặt đám Bàng Tịch nói lớn: - Chủ nhân ta nói, nếu Tống hoàng không ra gì, bọn ta sẽ thay thế.

    Hàn Kỳ mặt hung tợn rống lên với Bàng Tịch: - Ông nghe thấy chưa, nghe thấy lời đại nghịch bất đạo của y chưa, lão phu nói rồi, phải bất chấp mọi giá diệt trừ y.

    - Ông định diệt trừ ai? Văn Ngạn Bác lành lạnh nói: - Gia quyến Vân Tranh làm sao tới được Đăng Châu, người khác cho rằng bệ hạ đưa tới, chúng ta có ai không biết người Vân gia biến mất trong đêm, đồng thời thành Đông Kinh cũng biến mất hơn sáu trăm người, có quan viên, có bộ khoái, có mật điệp, thậm chí có cả ngự lâm quân, đến nội cung cũng thiếu bốn nội thị, đều chức vụ không thấp.

    - Chỉ sợ ông chưa kịp ra tay, người ta đã giết sạch rồi.

    Hàn Kỳ nghiến răng ken két: - Đại Tống ta có vạn vạn nhân khẩu, Vân Tranh mang đi được có một phần vạn.

    Vương An Thạch vuốt râu, hạm đội đang từ từ khởi hành: - Vân Tranh đi là may rồi, phàn nàn gì nữa, chẳng qua chỉ là nói vài câu tức giận.

    Bàng Tịch nhìn hạm đội đang xoay ngang thân thuyền nghi hoặc nói: - Bọn họ không sớm rời đi, còn xoay thuyền làm c....

    Lời còn chưa dứt mặt biển dồn dập truyền tới tiếng pháo nổ, đạn pháo đen xì từ trong nóng pháo bay ra, Hàn Kỳ mặt trắng bệch, vì đám người bọn họ nằm trong phạm vi đạn pháo oanh kích, tức thì xung quanh náo loạn, cả đám văn võ kêu như chết cha chết mẹ bỏ chạy, kẻ thì đái ỉa tại chỗ.

    Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh! ...

    Góc đạn pháo thấp, cho nên bay một lúc là chúi xuống, cùng với tiếng nổ liên tiếp, toàn bộ bến cảng bị bắn tan nát, ngay cả đê chắn sóng đắp bằng đá lớn cũng bị oanh tạc bay tung tóe, khủng cảnh như bị trời phạt.

    Hàn Kỳ bị cát bụi và khói lửa làm mặt mày đen nhẻm chạy bán sống bán chết lên bờ quát tháo quân Tống phản kích, nhưng Triệu Phu và Triệu Duyên Niên chỉ biết nhìn nhau lo lắng.

    Thân là tướng quân, bọn họ nhận ra mình không thể làm gì chiến hạm của Vân Tranh, nước lại số chiến hạm đó có thể thoải mái tập kích tuyến bờ biển của Đại Tống bất kỳ lúc nào.

    Nghĩ tới sự khủng bố của Vân Tranh, lưng đẫm mồ hôi.

    Thôi Đạt lúc này đang ngồi trên bàn tấn công bát mỳ, vừa húp nước canh vừa chỉ lên bàn: - Vì sao không điều chỉnh đạn pháo xa một chút? Ta muốn thấy đám người đó tan xác ...

    - Ta chẳng thỏa mãn yêu cầu biến thái của ngươi, ngươi đã hạ độc hoàng đế, người ta không giết cả nhà ngươi, chỉ phân hóa, còn gì mà bất mãn.

    - Hoàng đế sớm muộn cũng chết ...

    - Ngươi sớm muộn cũng chết, vậy ta cho độc vào bát ngươi nhé. Vân Tranh nói xong chẳng thèm đợi Thôi Đạt trả lời, muốn đi xem tình hình trong nhà thế nào, Lục Khinh Doanh bị điên rồi, cả ngày đội phượng quan của mình ngồi ở khoang thuyền như tượng phật, khó hiểu nhất là nàng coi Lam Lam là người thân cận nhất, cùng Cát Thu Yên ở cùng nhau, không biết làm gì.

    Đẩy cửa ra Vân Tranh mới phát hiện trong phòng chật kín người, không chỉ Lục Khinh Doanh một thân phượng quan hà bí, Triệu Uyển cũng tương tự, Cát Thu Yên đem trang phục cáo mệnh tứ phẩm ra mặc trên người, nha hoàn cũng ăn mặc lộng lẫy xinh đẹp đứng đó, như cáo mệnh trong hậu cung bái kiến hoàng hậu vậy.

    Lam Lam đang dạy Lục Khinh Doanh một vương hậu phải có dáng vẻ thế nào, còn Cát Thu Yên hoàn toàn là thái độ Tây cung nương nương.

    Thấy Vân Tranh đi vào thì kín đáo nháy mắt với y một cái, sau đó tiếp tục đại nghiệp giáo dục.

    Chuyện này không thể quấy rầy, Lục Khinh Doanh hoàn toàn mê đắm trong đó rồi, đang nỗ lực huẫn luyện nhất cử nhất động, đơ đơ như người máy, làm Vân Tranh lo lắng nữ nhân này tương lai liệu có quên mất bản thân trước kia từng đi lại ra sao hay không.

    Vân Nhị đứng ở mũi thuyền, ngẩng đầu nhìn cờ đầu lâu bay phần phật trên cán, uống một ngụm rượu rồi cười ngốc nghếch.

    Ở nơi cách cửa biển không xa, Vân Tranh nhìn thấy một cái thuyền nhỏ, trên thuyền có một hòa thượng béo, một đạo sĩ, chèo thuyền là phụ nhân toàn thân châu ngọc, bốn nữ hài tử nhảy tưng tưng vẫy tay la hét.

    Vân Tranh cười toét miệng, hòa thượng không chết ở trên đường bế quan, đạo sĩ không bị cuốn vào vũng xoáy quyền lợi.

    Còn nữ nhân lập chí trở thành lão bảo tử thanh lâu lớn nhất Đại Tống nay thành mẫu thân bốn nữ hài tử.

    Thời khắc này Vân Tranh thấy mình không còn chút tiếc nuối nào nữa, ngực chứa đầy hành phúc, có những người này bên cạnh, cho dù thuyền đi tới tận chân trời có hề gì.

    HẾT TRỌN BỘ!

    Mệt quá, cám ơn các bạn cùng mình chịu đựng lão tác tới chương cuối cùng này, định chửi lão tác vài câu, nhưng thôi truyện cũng đã hết, coi như nghĩa tử là nghĩa tận, không nói xấu lão nữa, dù sao cũng mệt rồi.

    Hẹn gặp lại vào ngày 20/07 dù mình chưa quyết sẽ dịch bộ nào!
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 1, Guests: 2)

  1. tuankenic