↑ ↓

 Huyền Ảo Trần Duyên - Chương 487 - Yên Vũ Giang Nam

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi daicawin83, 21/8/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,948

    Chương 20: Sơ Ngộ 6



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Kỷ Nhược Trần hai mắt sáng ngời, nói:

    "Cố sư thúc, nói như vậy nếu tương lai con và người khác so kiếm, thì chi cần tính toán trước được đối phương muốn đâm mình chỗ nào, chẳng phải là nắm chắc phần thắng hay sao?"

    Cố Thủ Chân bật cười nói: "Con như vậy là khen ngược rồi! Người tu đạo so kiếm lại giống với loạn đả nơi phổ phường hay sao? Chờ con bói xong một quẻ, thì đã sớm bị phi kiếm đâm thủng rồi. Phương pháp tốt nhất là trước khi làm việc, con bói một quẻ để biết cát hung, nếu như quái tượng là đại hung thì sẽ có huyết quang tai ương, vậy con còn đẩu với hắn làm gì, chuồn là thượng sách."

    Kỷ Nhược Trần gật đầu, câu trả lời của Cố Thủ Chận mặc dù làm hắn thất vọng nhưng mà trong lòng của hắn lại có tính toán khác, cho nên cố sức tận tâm tận lực học quái tượng. Cố Thủ chân nhân đương nhiên là mừng rỡ cầu còn không được, nhất thời cảm thấy năm năm sau có hi vọng thu hắn làm môn hạ.

    Hai canh giờ trong chớp mắt đã qua. Kỷ Nhược Trần chỉ cảm thấy khắp bầu trời toàn là cá âm dương với quái tượng bay loạn xạ, học tới mức váng đầu hoa mắt. Hắn thu thập xong đồ đạc, hơi có chút luyến tiếc nhìn Cố Thủ chân chân, rồi rời khỏi đan phòng.

    ... Lúc này sắc trời đã tối sau khi hắn ăn cơm tối xong, Vân Phong đạo trưởng sẽ hộ tống hăm tới Thái Thường cung. Kỷ Nhược Trần đã có thể đi xa được mẩy trượng trên cầu sắt giữa hai ngọn núi.

    "Kỷ Nhược Trần!"

    Kỷ Nhược Trần ngạc nhiên dừng chân quay đầu lại nhìn thì thấy một tiểu đạo sĩ chừng 11, 12 tuổi đang ngoắc tay với hắn.

    "Ngươi là Kỷ Nhược Trần phải không? Vân Phong sư thúc hiện tại đang ở nam đan phòng người tìm ngươi có việc, mau theo ta đi tới đó." Tiểu đạo sĩ nói thật nhanh.

    Kỷ Nhược Trần ngơ ngác, trong thời gian qua. Vân Phong đạo trưởng làm gì cũng tự thân đến, chưa bao giờ phái người đi làm việc.

    Tiểu đạo sĩ kia thấy Kỷ Nhược Trần hơi có vẻ do dự, lập tức lên tiếng thúc giục. Kỷ Nhược Trần thấy tiểu đạo sĩ nóng lòng như vậy, trong mắt mơ hồ hiện lên sự giảo hoạt, trong lòng chợt có ý nghĩ, nơi đó chắc không phải là nơi tốt lành gì. Nhưng mà Kỷ Nhược Trần đã thấy bao nhiêu đề béo rồi? Sự âm hiểm của tiểu đạo sĩ này đều hiện lên trên mặt, chỉ trong một tích tắc mà thôi, hắn đã nhận thấy, tiểu đạo sĩ này thực sự là một con dê béo đối phó cực dễ.

    Kỷ Nhược Trần phảng phẩt như nhớ lại thời vẫn còn ở Long Môn khách sạn, trong nháy mắt đã tính toán được nhiều ý niệm trong đầu. ... Kỷ Nhược Trần thấy tiểu đạo sĩ này không có tâm cơ, sự xảo quyệt đều viết lên mặt, lại nhớ tới môn quy của Đạo Đức tông nghiêm mật.

    Mình với nhập vào Thái Thượng Đạo Đức Cung mọi chuyện nên cẩn thận tốt nhất là không nên dính vào sự xung đột nào cả. Tiểu đạo sĩ này tới tìm mình, chắc là gọi một đám người tới khi dễ mình mà thôi.

    Khi Kỷ Nhược Trần từ khi còn nhỏ đã cùng với chó hoang, ác lang, du côn, lưu manh đánh loạn, cái trò chơi của tiểu hài tử này, chắng nhẽ hắn còn sợ sao?

    Hắn lại nhớ tới những lời chưởng quỹ thường dạy về dê béo:
    "Khi... dê béo mới vào cửa tiệm, thăm dò lai lịch của hắn là việc quan trọng nhất. Nếu ngươi muốn thi triển thủ đoạn đê tiện, tốt nhất là tìm cách thân cận với hắn, con đường ngắn nhất là tâng bốc, thổi phồng hắn lên. Nam thì nói hắn anh hùng cái thế, nữ thì buông một câu xinh đẹp như thiên tiên. Đừng có ngại buồn nôn! Dê béo chắc chắn sẽ haha cười, khi đã hợp mắt ngươi, thì tính cảnh giác đương nhiên biến mất. Ngươi thổi phồng làm cho dê béo đắc ý, nên chúng thường sẽ tự tâng bốc mình vài câu, khi đã có một lỗ hổng thì cái gì mà không lọt. Lúc này, ngươi bưng trà đã hạ mê dược là thời cơ tốt nhất. Nhớ năm đó lão tử cũng làm như thế, có bao nhiêu dê béo là nhân vật anh hùng nổi danh khắp đại giang nam bắc, toàn thua trong tay ta cả?..."

    Kỷ Nhược Trần âm hiểm cười, lập tức an tâm lại, hắn cũng muốn xem phía trước có thế trận gì, ai là người định giáo huẩn mình. Khi đã nhận rõ cừu nhân, ngày sau hạ mê dược, sẽ không ngộ thương nhầm dê béo. Cho nên hắn cũng không tại chỗ vạch trần, đi theo tiểu đạo sĩ.

    Đị tới đi lui, thần thái của tiểu đạo sĩ có phần lóe lên, toàn tránh những nơi đông người, đi về phía nơi yên tĩnh không có người qua lại. Khi đi tới một chỗ giao nhau, tiểu đạo sĩ xoay người lại, đi vào con đường nhỏ phía bên trái.

    Nam đan phòng tuy là nơi hẻo lánh ít đệ tử qua lại thể nhưng Kỷ Nhược Trần đã theo Tử Vân chân nhân học tập đan đỉnh một lần. Hắn nhỡ kỹ con đường đi phải là trước mặt mới đúng. Hai người một trước một sau, trong nháy mắt đã đi tới một cửa hông rồi tới một bãi cỏ.

    Kỷ Nhược Trần vừa bước ra cửa hông, thì trước mặt đột nhiên sáng bừng, làm cho hắn ngỡ ngàng. Kỷ Nhược Trần nheo hai mắt lại mới nhìn rõ ở bãi cỏ phía trước có chừng hơn chục người, có tục gia có đạo sĩ, giống như quần tinh ủng nguyệt vây quanh một tiểu cô nương mặc trang phục trắng tinh, nhìn lướt qua một lượt cũng chỉ chừng 11, 12 tuổi.

    Một tiểu đạo sĩ trong đó giơ cao một cái Tử Kim Linh Lung Tháp trong tay, trên tháp tỏa ra vô sô quang mang chiêu bãi cỏ này sáng rực rỡ như ban ngày.

    Cô bé kia chỉ một ngón tay vào Kỷ Nhược Trần, quát lớn: "Ngươi chính là Kỷ Nhược Trần, 18 tuổi còn chưa biết chữ hay sao?"

    Những hài tử đang vây quanh nhất thời cười vang chỉ chỉ trỏ trỏ vào Kỷ Nhược Trần ai nấy đều thấp giọng nghị luận. Cô bé này tướng mạo xinh đẹp, tiếng quát lại ôn nhu, vô cùng dễ nghe. Chỉ là nàng hiển nhiên kiêu căng thành thói quen, nói ra toàn những lời kiêu ngạo ngang ngược.

    Kỷ Nhược Trần cách ăn mặc của nàng, thì biết nữ hài tử này nhất định có bối cảnh, không biết là bằng hữu thân thích của vị chân nhân nào. Loại tiểu hài tử này một chiêu cũng không thể dây vào, nếu đã nhận rõ là ai, thì Kỷ Nhược Trân cũng không muốn gây sự, xoay người rời đi.

    Hắn còn chưa xoay người xong thì phía sau đã truyền tới một tiếng quát như xé màng nhĩ: "Ân Ân đã hỏi ngươi, ngươi còn chưa trả lời, vậy mà lại muốn đi hay sao?"

    Tiếng quát chưa dứt, từ phía sau Kỷ Nhược Trần truyền tới một luồng đại lực không thể đỡ nổi. Thân hình của hắn đột nhiên bay thẳng lên trên không văng đi mấy trượng, nặng nề rơi xuống trước mặt tiểu cô nương kia. Xung quanh lập tức vang lên những tiếng cười.

    Cú ngã này rất nặng nhưng tứ chi bách hải của Kỷ Nhược Trần giống như là đã tản đi, không đau chút nào, ngược lại hắn cảm thầy tê dại mất dần cảm giác, hiển nhiên người hạ thủ đã dùng Thổ chân nguyên trong Ngũ Hành.

    Tiểu cô nương kia hừ một tiếng cười lạnh nói: "Hóa ra đạo hạnh của ngươi lại kém như vậy, ngay cả tầng nhập môn của Thái Thanh Chí Thánh cảnh cũng còn chưa tu luyện xong. Thật không hiểu ngươi có chỗ nào tốt, mà lại khiến cho phụ thân ta coi trọng ngươi như vậy!"

    Kỷ Nhược Trần cười khổ một tiếng cố nén đau nhức trên người, cắn chặt răng. chậm rãi đứng lên.

    Đừng thấy những hài tử kia thiên tư thông minh, lại biết đạo thuật, nhưng dù sao tuổi cũng còn nhỏ, tâm trí chưa hoàn toàn được mở ra. Khi bắt nạt người khác, thì vẫn dùng những thủ đoạn như những hài tử phố phường khác mà thôi.

    Hắn quay đầu lại nhìn thấy người hạ thủ chính là tiểu hài đồng vừa mới dẫn mình tới đây. Kỷ Nhược Trần biết tiểu đạo sĩ này có thể dùng chân nguyên, chuyển hóa thành ngoại lực, thì đã đạt tới cấp thứ hai trong Linh Thánh cảnh.

    Tiểu đạo sĩ kia cười đi tới trước mặt Kỷ Nhược Trần, nói: "Ngươi hãy thành thật trả lời cho ta, có Minh Tâm ta ở đây, ngươi đừng hòng chạy trốn."

    KỷNhược Trần cười khổ một tiếng. Tiểu cô nương kia hiển nhiên xuất thân cao quý, vậy thì bỏ qua cũng không sao, nhưng với loại người ỷ thế người khác bắt nạt người như Minh Tâm mà còn ra vẻ ta đây, thì đúng là phiển phức sẽ không ngừng kéo tới mình.

    Từ nhỏ Kỷ Nhược Trần đã phải lăn lộn trong sự sống chết, có một loại dũng khí máu tanh. Hắn nhìn về phía tiểu cô nương kia làm như muốn nói cái gì đó, nên mọi người ở đây ai cũng chăm chú lắng nghe.

    Đột nhiên Kỷ Nhược Trần xoay người lại, hung hặng đấm một quyền vào tiểu phúc của tiểu đạo sĩ Minh Tâm! Minh Tâm sắc mặt đột nhiên trắng bệch, hai tay ôm bụng ngã xuống đất.
     
    Last edited by a moderator: 29/10/16
  2. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,948

    Chương 21: Sơ Ngộ 7



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Mấy thiếu niên kia thấy vậy, lập tức kêu lên một tiếng, vây quanh Kỷ Nhược Trần, chẳng mấy chốc hắn đã bị đánh ngã xuống đất. Kỹ Nhược Trần không phản kháng, chỉ lấy hai tay bảo vệ khuôn mặt, tùy ý cho mẩy thiếu niên này đấm đá.
    Những hài tử này đã tu luyện được mấy năm quyền đấm chân đá đều mang theo chân nguyên.Tuy chưa được lợi hại nhưng cũng được gọi là đủ Ngũ Hành toàn Tứ Tượng làm cho Kỷ Nhược Trần đau tới tận xương cốt.

    Bọn họ thấy Kỷ Nhược Trần không giãy dụa, không phản kháng cũng không kêu la, chắng biết tại sao, tâm trạng đều nguội lạnh đồng thời cũng sợ gây ra họa nên đều thu tay lại.

    Kỷ Nhược Trần hừ một tiếng, lắc lư đứng lên. Hắn tuy rằng tận lực bảo vệ khuôn mặt, nhưng mà những hài tử này hạ thủ không biết nặng nhẹ, trên mặthắn cũng đã trúng mấy đòn, khóe mắt thi sưng lên.

    Tiểu cô nương kia tuy rằng ngang ngược kiêu ngạo, nhưng thấy mặt hắn đã bị thương, không khỏi sợ hãi kêu lên: "Kỷ Nhược Trần! Ta hỏi ngươi phụ thân ta có phải là đã cho ngươi một cái Tử Hà Trần Hồn đỉnh?"

    "Tử Hà Trần Hồn đỉnh?" Kỷ Nhược Trần ngần ra lập tức nhớ tới mấy ngày trước đây Cảnh Tiêu Chân Nhân đúng là đã cho hắn một cái tiểu đỉnh màu tím và mấy khối hương liệu đen kịt, dặn dò hắn trong thời gian đả tọa thì đốt hương, vì vậy nói: "Cảnh Tiêu Chân Nhân đúng là đã cho ta một cái Tử Đinh..."

    Hắn còn chưa nói hết, tiểu cô nương kia đã cả giận nói: "Tử Hà Trần Hồn đỉnh là thứ ta vẫn dùng vậy mà phụ thân lại đem nó cho ngươi! Ngươi có cái gì tốt, mà lại khiến phụ thân coi trọng như vậy? Không nói nhiều nữa, hôm nay ta so kiếm pháp với ngươi, nếu như ngươi thắng Tử Hà Trấn Hồn đỉnh thuộc về ngươi, nếu như ngươi bại thì đem nó cho ta!"

    Lúc này có một tiểu đạo sĩ đứng bên cạnh đem hai thanh mộc kiếm đưa cho hai người. KỷNhược Trần không muốn tiếp tục gây sự, nên không cầm mộc kiếm, chỉ nói: "Nếu Tử Hà Trần Hôn đỉnh đã là của ngươi, vậy thì ta đưa cho ngươi là được."

    Năm đó chưởng quỹ từng nói với hắn một câu: "Thiên đạo tuần hoàn, báo ứng rất chính xác. Cổ nhân nói quân tử báo thù, mười năm chưa muộn. Cho dù nhất thời không ăn được dê béo, vậy thì cũng không lấy làm quan trọng tha cho chúng. Chúng ta kiên trì chờ đợi sẽ có một ngày nào đó, nó rơi vào trong tay chúng ta."

    Tâm huyết cả đời của chưởng quỹ đều đặt vào việc kinh doanh hắc điểm, cho nên nếu như gặp phải con dê béo nào không nuốt nổi thì hắn coi đó là một chuyện nhục nhã, thề không đội trời chung với con dê béo kia. Kỷ Nhược Trần đã tôn thờ chưởng quỹ, mỗi câu nói của hắn đều nhớ trong đáy lòng.

    Lúc này hắn thầm nghĩ tới chuyện trước mắt, đành để một thời gian sau thăm dò tin tức, đứng vững gót chân ở Đạo Đức tông rồi trả thù cũng không muộn. Chỉ cần có thời gian, đàn dê trước mắt này chẳng phải là sẽ biển thành cơm hay sao? Thể nhưng tiểu cô nương kia lại không muốn buông tha cho hắn, cầm mộc kiếm trong tay ngăn lại. quát lớn: - "Ngươi có ý gì? Trương Ân Ân ta không phải là hạng người ỷ thể bắt nạt người khác, nếu như ta muốn Tử Hà Trần Hôn đỉnh, thì đương nhiên sẽ dựa vào bản lĩnh của ta đoạt lấy. Hôm nay nếu như ngươi muốn so kiếm cũng được, không muốn cũng phải so kiếm!"

    Kỷ Nhược Trần bất đắc dĩ đành phải cười khổ nhận kiếm, dự định chống đỡ qua loa một phen, sau đó nhận thua là được. Nhưng khi mộc kiếm vừa đặt vào trong tay, hắn bỗng lấy tay áo che miệng kịch liệt ho khan.

    Trương Ân Ân cau mày nói: "Thế nào, ngươi chưa đánh đã giả chết ư?" Mấy hài tử kia nhìn nhau, đều có chút chột dạ, lúc nãy bọn họ quyên đâm cước đá, nhưng cũng dùng vài quyên ám kình.

    Kỷ Nhược Trần lấy ống tay áo lặng lẽ lau đi vết máu trên môi, mộc kiếm nhoáng lên lãnh đạm nói: "Không sao, động thủ đi!"

    Trương Ân Ân gật đầu, dựng mộc kiếm lên. niệm một đoạn kiếm quyết, đột nhiên quát một tiêng, mộc kiếm phun ra khí xanh mông lung, như điện thiểm lôi minh đâm tới Kỷ Nhược Trần!

    Kỷ Nhược Trần thất kinh nhất thời cảm thấy trước mắt xanh lè một khoảng đâu có nhìn thây thế tới của mộc kiếm, trong tình thế khẩn cấp đành múa kiếm lung tung chặn lại.

    Đột nhiên cánh tay hắn chấn động, mộc kiếm đã tuột khỏi tay, sau đó ngực hắn giống như bị một cái thiết chùy đập trúng, trước mắt tối sầm lại, nhât thời phun ra một ngụm máu!

    Trong thời gian hoảng sợ, hai mắt của Kỷ Nhược Trần bỗng nhiên có thể nhìn thấy mọi vật, đem toàn bộ xung quanh thu vào trong đáy mắt. Chỉ là hắn không nghe thấy bất kỳ một âm thanh nào, giống như toàn bộ thế giới đều trở nên yên tĩnh, chậm chạp tới vô cùng!

    Hắn nhìn thanh quang trên mộc kiếm của Trương Ân Ân đang chuyển sang sáng rực rỡ, lúc đầu là nàng ngự kiếm, sau lại là kiếm ngự người.

    Hắn thấy Trương Ân Ân đầu tiên là nghi hoặc sau đó là kinh hoảng cuối cùng là sợ hãi. Nàng đã khống chế không được mộc kiếm trong tay, kiếm mặc dù vô phong, nhưng oai lực của một kiếm này, sẽ đâm thủng ngực của Kỷ Nhược Trần mảt!

    Kỷ Nhược Trần mắt thấy cả thanh mộc kiếm đã biến thành xanh lè, kiếm phong chưa đến, mà kình khí trên thân kiếm đã đẩy hắn bay lên! Khi kiếm phong bay tới, mộc kiếm đột nhiên chuyển hướng, bay tới chỗ Thanh Thạch đặt trước ngực của Kỷ Nhược Trần. Lúc này Kỷ Nhược Trần thấy toàn bộ mọi vật đều chậm lại.

    Thanh Thạch bị mộc kiếm đâm một kích, lập tức có một tầng ngũ sắc quang hoa nổi lên, tầng tầng lớp lớp khuếch trương ra ngoài. Mộc kiếm bị tầng quang hoa này dẫn động, thanh quang đột nhiên giảm đi, chỉ trong một lát sau đó đã hóa thành vô số vụn gỗ, trôi nổi trên không trung. Những vụn gỗ này dần dần biến thành nhỏ hơn, chỉ sau đó mấy vòng thanh mộc kiếm đã hóa thành một luông khí xanh.

    Lúc này thân hình của Kỷ Nhược Trần đã cách mặt đất tới một thước, máu tươi cũng từ trong miệng phun ra. Không biết tại sao, trong thần thức của hắn bỗng nhiên liên kết với Thanh Thạch. Trong linh thức của Kỷ Nhược Trần lúc này, Thanh Thạch giống như một cái hô nhỏ, sầu không thấy đáy.

    Thỉnh thoảng từ mặt hồ có phun ra một cái bong bóng thật to, nhìn kỹ thì lại thấy những văn tự huyền diệu, giống như chữ triện thời thượng cổ, nhưng hình như cũng không giống.

    Những chữ triện kia liên tiếp nổi lên trên mặt hồ, ý nghĩa của nó tự động vận chuyển trong thân thức của Kỷ Nhược Trần, chỉ một khắc đó thôi hắn cảm thấy tuyệt diệu không thế tả.

    Đoàn thanh khí kia dẫn dắt thần thức của Kỷ Nhược Trần, tạo thành một luồng tiến nhập vào trong cơ thể hắn. Đại bộ phận còn lại thì cuồn cuộn bất định, đột nhiên hóa thành một cơn lốc màu xanh, tỏa ra bôn phía đánh Trương An Am bay ra ngoài.

    Không biết từ chỗ nào truyền đến một tiếng vang nhỏ, phá vỡ thế giới không tiếng động của Kỷ Nhược Trần.

    Lúc này hắn mới cảm giác được, trước ngực của mình cảm thấy tưng tức, há miệng phun ra một ngụm máu, trước mắt tôi sầm chỉ cảm thấy thân thể nhẹ nhàng như đang ở trong đám mây. Kỷ Nhược Trần loáng thoáng nhe những tiếng kêu trong óc. Sau đó là yên tĩnh lại, không nghe thấy gì nữa.

    Những chữ hiện lên từ trong Thanh Thạch, hàng trăm chữ triện thời thượng cổ sắp lại thành một hàng trong thần thức của Kỷ Nhược Trần, cuối cùng hợp thành một thiên tiên quyết. Những văn tự này hắn không đọc được, nhưng hàm nghĩa
     
    Last edited by a moderator: 29/10/16
  3. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,948

    Chương 22: Rối Loạn 1



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Kỷ Nhược Trần lo lắng tỉnh lại, vừa mới mở hai mắt ra, thì một luồng ánh sánh đã chiếu tới.

    "Nguy rồi! Bài tập sáng nay còn chưa làm"

    Nhớ tới chuyện này, Kỷ Nhược tức đổ mồ hôi lạnh, cuống quít ngồi dậy.

    Nhưng mới chỉ dùng lực một chút, thì ngực của hắn bỗng nhiên đau nhức, sau đó có mấy đạo kinh mạch trong cơ thể đã trở nên nóng bỏng đau rát. So sánh với sự đau nhức này, thì những vết bỏng trên mặt không thấm vào đầu cả. Đau đớn đột nhiên xuất hiện làm cho Kỷ Nhược Trần rên rỉ một tiếng lập tức nằm ngược trở lại.

    Vân Phong đạo trưởng gấp gáp đi vào, thấy Kỷ Nhược Trần giằng đang muốn ngồi dậy, liền nói ngay: "Nhược Trần, đệ vừa bị thương nghỉ ngơi một chút là tốt nhất. Bỏ một ngày một đêm cũng không sao. Nào, trước tiên ăn chút gì đó đã."

    Vân Phong đạo trưởng bưng một cái khay trong tay, bên trên có một bát cháo và mây món ăn sáng. Kỷ Nhược Trần không ngờ Vân Phong đạo trưởng lại đích thân làm những chuyện vặt vãnh này, vội vàng giăng co từ trên giường ngôi dậy.

    Sau khi kính cần cám ơn Vân Phong đạo trưởng, thì hắn vừa ăn vừa hỏi chuyện.

    Vân Phong đạo trưởng vuốt râu mỉm cười nói:
    "Việc này nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Trương Ân Ân nóng lòng cầu thắng tùy tiện dùng tới Ất Mộc Kiếm Khí, kết quả là đạo hạnh không đủ, mất đi khống chế. Nhưng mà đệ cũng bị thương không nhẹ, rất may là kinh mạch chân nguyên không tồn hao gì, coi như là vạn hạnh trong cái bất hạnh. Đạo Đức tông ta môn quy sâm nghiêm. nghiêm cấm đệ tử tư đấu, nhưng mà các đệ tử kia nói đệ cũng đồng ý so kiếm, thứ hai là do Trương Ân Ân không khống chế được việc ngự kiếm, bị thương không nhẹ, cũng coi như là đã bị giáo huấn rồi. Cho nên ta tự chủ trương đem đệ mang về trị liệu trước, không nói chuyện này cho người chấp chưởng môn quy là Tử Thanh sư thúc. Nhược Trần đừng vội trách ta."

    Kỷ Nhược Trần trong lòng lạnh lùng mỉm cười, nếu biết Trương Ân Ân là nữ nhi của Cảnh Tiêu Chân Nhân thì chuyện này cũng không ngoài dự đoán của hắn.

    Nhưng nét mặthắn khôngbiểu hiện gì, trên miệng vội hỏi: "Vân Phong sư huynh đối tốt với đệ, đệ đương nhiên là hiểu, sau này khi bọn họ tìm đệ gây chuyện, thì đệ tránh đi là được."

    Vân Phong Đạo Nhân nở nụ cười, nói:
    "Cũng không cần như vậy, Đạo Đức tông ta môn đồ đông đảo, khó tránh khỏi tốt xấu lẫn lộn. Nói thí dụ như trong thất mạch có một sô đệ tử mắt cao hơn đầu, cho nên những đệ tử chịu thiệt toàn là những người mới nhập môn. Đệ nếu như toàn nhường nhịn thì bọn chúng sẽ dây dưa không đừng. Đệ cứ yên tâm, Đạo Đức tông ta môn quy sâm nghiêm, Tử Thanh sư thúc lại thiết diện vô tư, sẽ không để cho ai làm bậy. Cho dù là ai, chỉ cần phạm vào môn quy thì sẽ có sự trừng phạt tương ứng." .

    Nghe thấy Vân Phong Đạo Nhân cố gắng nhấn mạnh mấy chữ môn quy sâm nghiêm, Kỷ Nhược Trần lập tức có điều lĩnh ngộ, trong lòng đã có tính toán. Nếu như Vân Phong nói mình nhường nhịn không phải thượng sách thì mình cũng không cần làm thiện nam tín nữ gì, mà phải chịu chuyện má trái đánh má phải.

    Hắn đương nhiên sẽ không dại dột mà trêu chọc tiểu cô nương ngang ngược vô lý kia, thế nhưng nếu như lại có chuyện tai bay vạ gió này tìm tới cửa, thì xảy ra chuyện ngoài ý muốn cũng không trách được hắn.

    Chỉ là câu nói tiếp theo của Vân Phong Đạo Nhân làm cho hắn cả kinh.

    "Nhưng mà chuyện này cũng có nguyên nhân của nó. Đệ vốn là Trích tiên, lọt vào mắt xanh của tám vị chân nhân, đồng thời chuyện này là bí mật trong môn phái ta, các đệ tử đều không được biết. Bởi vậy đệ không uổng chút công phu nào, lại có thể đồng thời thụ nghiệp của tám vị chân nhân, đây chính là phúc duyên độc nhất vô nhị trong tông ta đương nhiên sẽ làm cho bọn chúng bất mãn."

    "Trích tiên? Vậy chẳng phải là thần tiên hạ xuống phàm trần ư?" Kỷ Nhược Trần ngỡ ngàng hỏi. Nhưng mà trong lòng hắn đã cảm thấy có chút không ổn, xem ra tám vị chân nhân quyền cao chức trọng đối với mình chiều cố như vậy, hóa ra là vì hai chữ “Trích tiên”. Chỉ là hắn không cha không mẹ, từ nhỏ đã lưu lạc tưa phương sao có là Trích tiên?

    Vận Phong Đạo Nhân ha ha cười, nói: "Là ta lắm mồm, đệ không cân nghĩ nhiều, chỉ cần chăm chỉ luyện tập là tốt rồi."

    Dứt lời Vân Phong Đạo Nhân lại căn dặn hắn ngàn vạn lần không thể chìm đắm trong tạp học, mà hoang phê tu luyện Thái Thanh Chí Thánh Quyết rồi rời khỏi phòng

    Kỷ Nhược Trần ngây ngô đứng ở trong phòng thì thào tự nói:
    "Trích tiên, Trích tiên... tại sao mình có thể là t tiên?"

    Cứ nói như vậy hơn mười lần, hắn bỗng kinh hô, tháo Thanh Thạch đang đeo trên cổ xuống cẩn thận xem xét, hai tay run lên, mồ hôi rơi như mưa.

    Tim của Kỷ Nhược Trần đập càng lúc càng nhanh cứ như muốn phá lồng ngực bay ra ngoài toàn thân hắn trở nên lạnh toát, thầm nghĩ: "Trích tiên, Trích tiên. Chẳng lẽ là hắn? Là con dê béo kia? Nhất định là vậy, lúc mình nhập môn. Tử Vi chưởng giáo còn xem khối Thanh Thạch này. Lẽ nào mình đã giết một vị tiên nhân? Chuyện... này sao có thể được chứ? Minh sẽ bị đánh xuống 18 tầng địa ngục, bị thiên lôi oanh sát?... Thế nhưng nếu hắn là tiên nhân, sao có thể bị người thường giết được?"

    Phác thông một tiếng. Kỷ Nhược Trần cảm thấy váng đầu hoa mắt, toàn thân vô lực, ngã ngồi xuống đất, trong lòng trống rỗng. Qua hồi lâu, Kỷ Nhược Trần mới tỉ mỉ nhớ lạ chuyện ngày đó, càng nghĩ càng thấy con dê béo kia xuất trần bên mình có ẩn tiên khí

    Hắn từ trong bão cát mù mịt đi ra, trên người không dính một hại bụi thì đã thấy hắn khác với những con dê béo khác rồi. Nghĩ tới đây, mồ hôi lạnh của Kỷ Nhược Trần lại tuôn a.

    Hắn cố gắng trấn định tinh thần muốn tìm ra chứng cứ chứng minh con dê béo kia không phải tiên nhân: "Nhưng mà nếu hắn là tiên nhân thì sẽ có tiên thuật hộ thể, không thể bị ta giết được, cho nên hắn có thể không phải là tiên nhân. Chờ một chút, tiên thuật! ?"

    Kỷ Nhược Trần bỗng nhiên nhảy lên, tiện tay cầm một cái trầm hương mộc trấn trên bàn thúc giục tâm niệm, Giải Ly tiên quyết hiện lên.

    Trầm hương mộc trấn đột nhiên sáng lòe, rồi nứt thành vô số mảnh nhỏ, sau đó hóa thành một luồng khí xanh, nổ đánh bùng một tiếng. Trong lúc nhất thời bút nghiên trong phòng bay toán loạn, giấy vụn khắp bầu trời, cái bàn học bằng gỗ lê cũng bị đánh thủng mấy chỗ.

    Kỷ Nhược Trần thấy mộc khí này có oai lực như vậy thì chấn động, giật mình lùi lại mấy bước, ngã ngồi trên mặt đất, bò dậy không nổi. Hắn chẳng quan tâm tới mình có bị thương hay không, mà lúc này tâm trạng hắn đang khiếp sợ quá độ, chân tay bủn rủn.

    "Đây là Giải Ly Quyết, có lẽ không phải là tiên quyết?" Hắn cụt hứng nằm xuống đất.

    Kỷ Nhược Trần chỉ mới học qua mấy chuyện vẽ bùa, đưa tay bấm niệm thần chú mà thôi, hắn đã từng thụ nghiệp Thái Vi chân nhân, người được xưng là biết nhiều đạo thuật nhất trong tông, tục truyền là lão có thể dẫn động cửu thiên thân lôi!

    Nhưng mà đạo thuật sử dụng vô cùng phiền phức, cần có chân nguyên cường đại làm căn cơ, lại cần cό pháp khí phụ trợ, phù văn nhiệu vô kể, thậm trí còn phải khai đàn lập trận, trải qua vô sô lần chuẩn bị chu đáo thì mới có thể thi triển.

    Phương pháp thi triển đạo thuật chú ngữ lại phiền phức hơn nữa, chỉ cần có một sai lầm cực kỳ nhỏ bé, cũng có thể bị nó phản phệ, tạo thành hậu quả không lường trước được. Ví dụ như Trương Ân Ân vọng động sử dụng Ất Mộc Kiếm Quyết, mất đi khổng chế, thiếu chút nữa một kiếm xuyên thủng ngực Kỷ Nhược Trần. Lúc này Kỷ Nhược Trần làm gì có đạo hạnh, ngay cả có phù chú trong tay, cũng không thể thi triển đạo thuật trên nó.

    Nhưng Giải Ly Quyết lại này chỉ đọc là có thể phát ra, phất tay một cái cũng có thể biến Trầm hương mộc trấn thành một luồng khí. Phương thức có được nó lại thần diệu khó lường, chỗ huyền bí này sao có thể dùng ngôn ngữ mà hình dung được chứ? Đây không phải là tiên quyết, vậy là cái gì?
     
    Last edited by a moderator: 29/10/16
  4. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,948

    Chương 23: Rối Loạn 2



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Giải Ly Quyết này là do Thanh Thạch mang tới mà khối Thanh Thạch lại nằm trên người con dê béo kia. Nghĩ tới chuyện này, sắc mặt của Kỷ Nhược Trần lại càng thêm khó coi.

    Lúc này Kỷ Nhược Trần đã hiểu rõ các vị chân nhân đối với mình khác hẳn những đệ tử bình thường khác là vì hắn có thân phận Trích tiên. Hắn bỗng nhiên trồi lên một ý nghĩ bất kính trong đầu, chư vị cao nhân ở Đạo Đức tông này có khi nhận nhầm người rồi.

    Tương lại lên làm như thế nào bây giờ? Chẳng nhẽ lại nói với các vị chân nhân là mình không phải là Trích tiên gì cả, mà chỉ là một tên sai vặt chạy việc trong khách sạn. Nói bọn họ tìm nhầm người rồi hay sao? Kỷ Nhược Trần cười khổ một tiếng lắc đầu.

    Hắn không phải là không hiểu đạo lý đổi nhân xử thẾ ,biết Đạo Đức tông đứng đầu chính đạo, cực kỳ coi trọng thế diện. Lúc tới Long Môn khách sạn, ba vị chân nhân dùng lực áp quần chúng không đánh mà mang được người đi, vậy thì uy phong bậc nào, sát khí bậc nào!

    Nếu để cho thiên hạ biết Đạo Đức tông huy động thanh thế lớn như vậy mà nhận nhầm người, sợ rằng mấy trăm năm sau đó, việc này vần là đề tài của mọi người trong chốn trà dư tửu hậu.

    Trong khoảng thời gian này Kỷ Nhược Trần đã quan sát sắc mặt, thái độ, ngôn từ của từng người, biết là các vị chân nhân cũng không phải rộng lượng cho lắm. Nếu như biết tin xấu này, bọn họ mà giận chó đánh mèo, hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi. Thiên lôi, ngục hỏa, kim châm, luân nhận, cương phong...dùng làm hình phạt thì thực sự kinh khủng vô cùng.

    Hôm trước KỷNhược Trần bị mọi người vây, đã biết là thế nào là Ngũ Hành khí, thế nào là Tứ Tượng lực, nếu bị các vị chân nhân dùng nó làm tăng cảm giác trên da thịt, chuyện tốt như vậy, hắn thực không muốn thử nghiệm thêm nữa.

    Cho dù các vị chân nhân không dùng hình phạt, thì mình có tài có đức gì mà được làm môn hạ của Đạo Đức tông? Các vị chân nhân chẳng cần làm gì, chỉ cần ném hắn vào trong Tây Huyền Sơn là được, Tây Huyền Sơn mệnh mông vạn dặm, không táng thân trong miệng của yêu ma quỷ quái yêu thú, thì cũng bị chết đói chết mệt giữa núi hoang.

    Kỷ Nhược Trần rùng mình, thu hồi ý niệm chạy trốn, phải biết nhìn thẳng vào sự thực. Nếu như các vị chân nhân biết con dê béo là Trích tiên chết trong tay hắn.

    Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

    Kỷ Nhược Trần cảm thấy toàn thân mềm nhũn, tay chân vô lực, ngay cả đứng lên, cũng không mồ mô hôi tuôn ra từng đợt, làm cho y phục trên người ướt đẫm. Hắn xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, tự đứng lên, khoanh chân ngồi xuống, hít sâu thở dài tụng niệm chân quyết, muốn dùng nó trân định tinh thần tìm ra đối sách.

    Bỗng nhiên Kỷ Nhược Trần nghĩ tới một chuyện, nếu như ngồi trên Bắc Cực Bích Băng Đàm, thì có thé trấn định thân thức, có công hiệu rất lớn trong việc khu trục tâm ma, là vật mà Ngọc Huyên chân nhân tặng hắn cách đây không lâu.

    Vất vả lắm Kỷ Nhược Trần mới có thế trấn định lại được, chậm rãi tiến nhập vào cảnh giới huyền diệu, mọi thanh âm đều biến mất. Trong lúc này, hắn mơ hồ cảm thấy trong cơ thế có một luồng chân nguyên màu vàng nhạt chuyển động. Chỉ là chân nguyên này đi qua đâu, thì chỗ đó hơi có cảm giác đau đớn, khác hẳn với cảm giác trước đây.

    Kỷ Nhược Trần cả kinh vội vàng định thần nhìn lại, thì mới phát hiện chân nguyên của mình bao quanh một luồng khí xanh. Hắn cũng không biết mình có Giải Ly Quyết thì mới có thế nhìn rõ các loại chân nguyên này.

    Hắn dò xét luồng khí xanh kia, thì mới biết đây chính là mộc khí thuần khiết vô cùng, do hấp thu trầm hương mộc trấn mà có. Mộc khí quẩn quanh chân nguyên, đồng hành với nó di chuyển, rồi phân tán vào kinh mạch tự hóa thành một phân chân nguyên cho Kỷ Nhược Trân.

    Kỷ Nhược Trần lại phát hiện chân nguyên của mình tăng lên rất nhiều, cảm giác như trong kinh mạch có vạn quân mai phục. ... Hắn ngưng thần hồi tưởng mới biết là mộc khí này do Giải Ly Quyết hấp thu từ mộc kiếm của Trương An An, trải qua một ngày một đêm, đã tự hóa thành chân nguyên của mình.

    Tâm trạng của Kỷ Nhược Tá vừa mừng vừa sợ, mừng đương nhiên là vì Giải Ly Quyết là tiên quyết, so với đạo thuật tầm thường khác xa một trời một vực, thần diệu vô phương diệu dụng vô cùng. Sợ cũng là vì Giải Ly Quyết quá thần kỳ, như vậy thì con dê béo kia tám phần là Trích tiên, điểm này càng thêm chứng thực suy đoán của hắn.

    Vạn nhất hắn có tiên thuật khởi từ hồi sinh hoặc là hắn không chết.

    Kỷ Nhược Trần trong lòng phát lạnh, không dám nghĩ tiếp nữa, chuyện có nặng có nhẹ, việc của Trích tiên tuy lớn, nhưng mà việc cấp bách trước mắt là làm sao giấu diếm được các vị chân nhân của Đạo Đức tông.

    Còn về phần con dê béo kia tại sao lại bị một côn của hắn đánh ngã, thì sau này có thời gian rảnh sẽ cẩn thận ngẫm nghĩ lại một phen cũng không muộn.

    Sau khi trấn định tinh thần, Kỷ Nhược Trần cẩn thận ngẫm nghĩ, bỏ trốn thì không có khả năng hành động sáng suốt nhất lúc này là phải tiếp tục giấu điểm. Chưởng quỹ đã từng nói qua, không lợi thì không dậy sớm được. Dù sao các vị chân nhân của Đạo Đức tông vẫn còn chưa thành tiên, cho nên chưa tới cảnh giới vô cầu (không mong muốn điều gì), đương nhiên là có tính toán.

    Vấn đề then chốt là phải biết được các vị chân nhân kia muốn có thứ gì từ Trích tiên, rồi nắm giữ chủ động. Mà phương diện học đạo thuật không thể buồng xuôi được, càng phải thêm cần cù, sau này mới có tiền vốn để chạy trốn.

    Trong lúc Kỷ Nhược Trần đang nóng lòng như kiến bò trong chảo, thì ở bên Thiên Tuyền Phong cũng gà chó không yên.

    "Phụ thân. Kỷ Nhược Trần ghê tởm như vậy, người nhất định phải làm cho con hả giận!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Trương Ân Ân đỏ bừng, hai hàng nước mắt vòng quanh, thân hình nàng lắc lư trông như lúc nào cũng có thế ngã xuống.

    Nàng kéo ống tay áo bên phải đưa cánh tay trắng như tuyết tới trước mặt của Cảnh Tiêu Chân Nhân. Trên cánh tay như ngọc kia có vài vêt bâm nhìn qua mà thầy giật mình.

    Cảnh Tiêu Chân Nhân tục gia họ Trương thê tử tên là Hoàng Tinh Lam cũng một trong những người nổi danh ở Đạo Đức tông. Cảnh Tiêu Chân Nhân hơn bốn mươi tuổi mới có được một người con gái. Trương Ân Ân lại thông minh tuyệt luân, đương nhiên là được cưng chiều vô cùng, cứ như vậy một thời gian dài đã tạo thành một tiểu thư cực kỳ kiêu ngạo ngang ngược.

    Lần xung đột tối hôm qua đương nhiên là nàng đã hành sự trong lúc kích động, nhưng cũng bị thương một chút tới da thịt. Lúc nàng quay về Thiên Tuyền Phong sợ phụ mẫu trách phạt, cho nên yên lặng chịu khổ một buổi tối.

    Cho tới sáng nay, Hoàng Tinh Lam phát hiện hành động của nàng có chút bất tiện, nhiều lân căn vặn màng mới nói đầu đuôi câu chuyện.

    Nhưng Trương Ân Ân đầu có nói sự thực mình bị thương như thế nào được chứ? Nàng chỉ nói mình đâm ra một kiếm, mộc kiếm đột nhiên biến mất, rồi thanh khí đột nhiên xuất hiện, làm mình bị thương. Nói tới đó, cái miệng nhỏ nhắn của nàng chu lên, lại ầm ĩ muốn phụ mẫu báo thù rửahận cho nàng.

    Mặc dù lúc tự thuật Trương Ân Ân đã liều mạng thêm mắm thêm muối nhưng Hoàng Tinh Lam và Cảnh Tiêu Chân Nhân đương nhiên hiểu chuyện này do Trương Ân Ân khiêu khích ỷ thế hiếp người.

    Từ trước tới giờ Cảnh Tiêu Chân Nhận vô cùng bao che khuyết điểm cho con gái, nếu như là lúc bình thường thì hắn sẽ trách phạt đệ tử kia, để Trương Ân Ân thoải mái một phen.

    Nhưng lần này phản ứng của Cảnh Tiều Chân Nhân lại nằm ngoài dự liệu của Trương Ân Ân. Lão cẦm cánh tay của Trương Ân  đưa lên mũi ngửi ngửi rồi khen: "Mộc khí thật thuần khiêt! Không có một chút tạp khí nào, thực sự khó mà luyện được như vậy!"
     
    Last edited by a moderator: 29/10/16
  5. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,948

    Chương 24: Rối Loạn 3



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Hoàng Tinh Lam cũng nói: "Nhược Trần mới chỉ tu luyện mà đã không chế được mộc khí thuần khiết như vậy, xem ra thiên tư của nó thuộc về lĩnh vực mộc khí đạo thuật"

    Cảnh Tiêu Chân Nhân gật đầu : "Phân nửa là như vậy! Tinh Lam, Thiên Tuyền Phong chúng ta có... pháp bảo gì có thể tăng mức độ tu luyện mộc khí không? Ta đưa cho Nhược Trần một cái."

    Hoàng Tinh Lam cũng không nhiều lời, lập tức bước ra bên ngoài lúc đi qua bên cạnh Cảnh Tiêu Chân Nhâm mói:
    "Việc này không nên chậm trễ, thiếp nhớ chúng ta còn một cái Bàn Long Mộc Bài ngàn năm, thiếp đi tìm nó, chúng ta đưa nó cho Nhược Trần."

    Cảnh Tiêu Chân Nhân vỗ tay nói:, "Như vậy rật tôt! Khổ cực cho hiền thê rồi."

    Hắn không yên lòng an ủi Trương Ân Ân vài câu, rồi vội vã rời đi, vừa đi vừa lẩm bẩm, không biết là còn pháp bảo gì trong kho có thể dùng hay không.

    Trong phòng chỉ còn lại có một mình Trương Ân Ân ngây như phỗng, nàng vạn lần không ngờ tới phụ mâu mình lại có phản ứng như vậy, sau một lát nàng mới hồi phục tinh thần lại, đột nhiên lớn tiếng khóc!

    Sau khi khóc mấy tiếng. Trương Ản n lại nhảy dựng lên, đập hết tất cả mọi thứ trong phòng một bên hét lớn:
    "Kỷ Nhược Trần! Ngươi chờ đó cho ta! Bản tiểu thư thù này không báo, thề không làm người! Ta...Ta không để yên cho ngươi đâu!"

    Hôm nay vốn là ngày Kỷ Nhược Trần tới học Ngọc Hư Chân Nhân, nhưng mà do hắn có thương tích trong người, nên Vân Phong đạo trưởng báo cáo xin nghỉ cho hắn.

    Sau khi Kỷ Nhược Trần kinh hồn trấn định lại, liền đem hi vọng tu luyện nhanh chóng ký thác vào tiên quyết mới tìm được, tròn một ngày đêm đều tự giam mình ở trong phòng, khổ công nghiên cứu Giải Ly Quyết.

    Sau khi thử qua thử lại nhiều, Kỷ Nhược Trần rốt cục phát hiện Giải Ly tiên quyết này cũng không phải là vạn năng. Giải Ly Quyết chỉ có tác dụng trên các vật có linh khí, thì mới có thể phân giải ra một chút chân nguyên.

    Nói thí dụ như Trầm hương mộc trấn chí ít cũng có mấy trăm năm lịch sử, được nhiều đại chân nhân qua các đời sử dụng nên lấy nhiễm một số linh khí. Khi Kỷ Nhược Trần một chưởng vỗ cái ghế mới đang ngồi, ngay lập tức nó tan tành mây khói nhưng mà không có một tia linh khí nào bay lên. Hơn nữa có lẽ là do Kỷ Nhược Trần đạo hạnh còn thiếu, nên khi ra tay với những pháp bảo tiên khí thì Giải Ly Quyết không có tác dụng.

    Huống hồ, nó cũng giống như người thường uống thuốc bổ, không phải cứ uống một thang là có một thang lực đạo. Tiên quyết Giải Ly phân giải ra thiên địa linh khí cũng giống như vậy, không phải là Ngũ Hành khí Tứ Tượng lực hút vào là có thể dung hợp được, toàn thấy linh khí thuộc tính tràn ra mười phần sử dụng không được một.

    Muốn sử dụng phương pháp này tăng cường chân nguyên, quả thực là phải giậm chân giận dữ suốt ngày. Giải Ly Quyết tuy là tiên quyết, nhưng Kỷ Nhược Trần đạo hạnh thực sự quá kém, ra tay với những tiểu vật có chút linh khí cũng là lúc được lúc không.

    Sau khi hắn thử một ngày một đêm, đồ vật trong phòng đã ít đi rất nhiều, trở nên trống rỗng, hắn không dám thử nữa sợ các chân nhân phát hiện.Chỉ là sau khi ngộ ra Giải Ly Quyết, nhãn lực của Kỷ Nhược Trần trở nên lợi hại hơn trước rất nhiều, lúc này chỉ cần liếc mắt nhìn, cũng có thê nhận ra pháp khí của các vị chân nhân đem tặng đều phóng xuất ra quang hoa, nhất định không phải là vật phẩm phàm tục.

    Trước kia Kỷ Nhược Trần sơ nhập đại đạo, đương nhiên là không biết pháp khí khó khăn như thê nào mới có được, có diệu dụng như thế nào.

    Khi đó hắn nhìn thấy pháp khí toàn là những thứ đồ đen kịt, bẩn thỉu, không phải là đồ nạm vàng khảm ngọc, cũng không có châu báu gì cả, cho nên khi nhận nó toàn ném vào một góc. Nhưng bây giờ hắn muốn tìm bảo vật có linh quang hiển hiện, mới biết là những thứ pháp bảo này khó kiếm vô cùng, nên cười không nổi.

    Các vị chân nhân vốn lớn, hắn cũng không chịu ra về tay không nếu tương lai sự tình bại lộ, thì chắc chăm hăm sẽ chêt rất thảm. Hắn ngồi trong ghế, vùi đầu vào hai tay, nhất thời cảm thấy con đường phía trước mênh mông không có hi vọng.

    Hắn bỗng nhiên kêu lên một tiếng, nhớ tới Cổ Thủ Chân Chân Nhân đã từng hắn một quẻ Tử Tinh, lại dạy hắn phương pháp bói toán. Kỷ Nhược Trần vội vàng lấy quẻ Tử Tinh ra, theo quyết bói toán xem là hung hay cát.

    Hung.

    Kỷ Nhược Trần tay chân lạnh ngắt, hắn lấy lại bình tĩnh, lấy chuyện sở học chưa đủ an ủi mình một phen, sau đó gieo một quẻ nữa.

    Đại hung.

    Trong lòng hắn bỗng nhiên tức giận, hô một chưởng hất văng những quẻ trên bàn xuống.

    Nhưng mà có hơn mười quẻ khi còn trên không trung thì để phát ra quamg mang đỏ. tím, phân giải thành một luống khí như sương mù màu tím nhạt. Kỷ Nhược Trần thất kinh lúc này mới hiểu hóa ra trong lúc phẫn nộ, hắn đã sử dụng Giải Ly Quyết, làm biến mất đống quê này!

    Khi hắn còn chưa hồi phục, thì một luồng tử khí nhập vào kinh mạch của hắn. Kỷ Nhược Trần không chịu đựng nổi bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, ngã lăn ra đất. Khóe mắt của Kỷ Nhược Trần bỗng nhiên nhìn xuống một góc có mấy quẻ Tử Tinh hợp thành nhìn phương vị, độ lớn của chúng với lại khác nhau, nên tạo thành một quái tượng: Đại hung, có huyết quang tai ương.

    Trăng mới nhú lên, Kỷ Nhược Trần tỉnh táo lại, cẩn thận nhớ lại những sở học gần đây, lấy Long Hoa đan mà Cô Thủ Chân Chân Nhân tặng ăn vào, bắt đầu theo khẩu quyết luyện hóa dược lực.

    Trước đây hắn liều mạng tu đạo, là bởi vì còn nghĩ Thái Thượng Đạo Đức Cung này như một giấc mộng huyền huyễn, rất sợ một ngày kia hắn tỉnh lại thì hai tay trống trơn, cho nên muốn ở trong mộng có được một thứ gì đó.

    Lúc này hắn đã hiểu rõ phương hướng của mình, học thêm một số đạo thuật, tu luyện thêm một chút chân nguyên, thì tương lai chạy trốn sẽ có thêm phần giữ được tính mạng. Cho hên hắn càng chăm chỉ luyện công, dù có ngủ thêm một khắc, cũng ứa mồ hôi lạnh, liều mạng tu luyện.

    Hoàng hôn ngày tiếp theo, Kỷ Nhược Trần theo Ngọc Hư chân nhân học đạo hoàn tất đang muốn rời đi, thời Ngọc Hư chân nhân bông nhiên gọi hắn lại mỉm cười nói: Nhược Trần ta nghe nói nữ nhi bảo bối của Cảnh Tiêu Chân Nhân có so kiếm một trận với con?"

    Kỷ Nhược Trần trong lòng cả kinh, không biết Ngọc Hư chân nhân tại sao lại hỏi chuyện phân tranh của mấy môn đồ nho nhỏ.

    Trong lòng dù lại có hàng trăm ngàn ý niệm hiện lên, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thảnh khẩn, đem chuyện xảy ra từ đầu tới cuối, ngay cả những chuyện làm mình mất mặt cũng nói ra, nhân cơ hội thêm mắm dặm muôi một chút về mức độ hung ác của mấy tiêu đạo sĩ kia. Đương nhiên là có một số chỗ hắn giấu đi, nói thí dụ như Giải Ly tiên quyết.

    Ngọc Hư chân nhân gật đầu, thấy Kỷ Nhược Trần thản nhiên thừa nhận thì có chút khen ngợi. Hắn trên dưới đánh giá Kỷ Nhược Trần một chút rồi nói:
    "Ủ, chân nguyên của con lúc này tuy mạnh, nhưng lại không liên tục, hiển nhiên là đã sử dụng linh đan chân chuyên với lại thương thế cũng chưa hoàn toàn khỏi hẳn. Nhược Trần. Đạo Đức tông ta lấy chính tâm thành ý làm đầu, khó mà có người không có tâm cơ như con. Thế nhưng thẳng thắn thành khẩn quá mức cũng không tốt,việc học của con nặng nề, những hài tử khác dây dưa với con, chung quy cũng chỉ muốn cản bước tiến của con. Bọn họ không phải là môn hạ của Ngọc Hư ta nên sư thúc cũng không muốn quản, nhưng con cũng đừng lo, sư thúc truyền thụ cho con mấy chiêu Liệt Khuyết Kiếm pháp, chỉ cần con chuyên cần khổ công không cần dùng tới chân nguyên hồn hậu, cũng sẽ có uy lực lớn lao."
     
    Last edited by a moderator: 29/10/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)