Huyền Ảo Trần Duyên - Yên Vũ Giang Nam - C372

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi daicawin83, 21/8/15.

  1. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,029

    Chương 15: Sơ Ngộ 1



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Giờ phút này. trong thâm sơn tại một ngọn núi không biết tên ở phía Nam, có một nữ tử toàn thân mặc hắc y hạ xuống. Mũi chân của nàng chạm vào một ngọn núi trọc, thì cảnh tượng quanh người nàng đột nhiên biến ảo, chỉ thấy cảnh tượng gợn lên 3 cái, thân ảnh của thiếu nữ đã biến mất.

    Ngọn núi này là một trận pháp huyền diệu, Vân Vũ Hoa đảo mắt đi xuyên qua trận, xuất hiện dưới một rừng rây rợp bóng kỳ hoa dị thảo khắp nơi mọc ở trong cốc. Xung quanh sơn sốc toàn là cổ thụ. Đáy cốc mở rộng địa thể bằng phẳng có một dòng suối trong veo chảy qua. Hoa mọc bát ngát, rực rỡ hương thơm. Người đi trong cốc, đẹp như trong tranh.

    Vân Vũ Hoa phất nhẹ ống tay áo, thân hình như quỷ mị lướt đi trong cốc.

    Trong sơn cốc rải rác có hơn mười căn nhà nhỏ, cũng có chừng hơn mười người, hoặc trồng trọt, hoặc hái thuốc, hoặc luyện kiếm. Bọn họ nhìn thấy Vân Vũ Hoa, đều cuống quít buông việc trong tay, hành lễ chào hỏi. Vân Vũ Hoa chỉ nhàn nhạt lên tiếng đi vào một lạc viện tao nhã ở giữa.

    Mọi người đã có thói quen với tính lãnh đạm của Vân Vũ Hoa, hôm nay thấy nàng sắc mặt âm trầm, trên người mơ hồ tỏa ra sát khí lạnh lẽo, thì cho dù người có quen biết nàng cũng không dám tiến lên hỏi một câu. Sau khi hành lễ xong, lập tức cúi đầu làm chuyện của mình, sợ chọc tới màng.

    Bên cạnh cánh cổng vòm thẳng đứng của lạc viện có hai thiếu nữ, thúy mi thanh nhã, tóc mây cao vót, trầm cài nghiêng nghiêng, xinh đẹp động lòng người. Các nàng thấy Vân Vũ Hoa đến thì cúi người hành lễ, nói: “Vân sư tỷ, cốc chủ đang chờ tỷ.”

    Vân Vũ Hoa hừ nhẹ một tiếng, giống như một trận cuồng phong tiến vào trong cửa viện, biến mất sau bức từơng. Hai bạch y nữ tử lặng lẽ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đêu âm chứa sự oán độc.

    Lạc viên yên tĩnh sâu hun hút sau khi đi qua mấy bức tường, thì thấy rất nhiều hoa và cây cảnh, ong bay bướm lượn, trúc xanh, đình viện, suôi nhỏ, có cảm giác như đang ở Giang Nam.

    Phía trước đình viện có một tòa nhà tinh xảo, lợp ngói đỏ, bố trí theo kiểu “Tam phòng nhật bích”, chánh đường một gian, hai bên có thêm hai gian nữa, chỉ có một bức tường duy nhất.
    Chánh đường tuy không giống như nhà đại phú, vẽ vàng điểm bạc, nạm vàng trát ngọc, nhưng lại cổ kính ngăn gọn tinh xảo. Ánh mặt trời chiểu theo song cửa gỗ vào bên trong khung cảnh trông rất ấm áp, thoải mái.
    Phòng được bố trí rất thanh nhã cổ kính chính phòng có một bức tranh sơn thủy, bút pháp bay lượn, khí thế hùng hồn trên hai bức tường còn có hai bức trục được viết theo lối cuồng thảo, nét chữ như rồng bay phượng múa, thanh thoát, có thể nhận ra đây toàn là bút tích của danh nhân.

    Hai bên còn có hai hương đỉnh bằng đồng xanh, có khắc hình vân thú, tràn ngập cổ xưa. nhìn qua là có thể nhận ra ngay, đây là vật có lai lịch lớn. Trước cửa phòng có một cái màn trúc, nhìn qua màn trúc có thể nhận ra sau rèm có một lão nhân đang ngồi, có hai thị nữ đang đứng hai bên quạt cho lão.

    Khi Vân Vũ Hoa bước vào, khung cảnh trở nên âm lãnh hơn rất nhiều.

    Nàng không thấy rõ khuôn mặt của lão nhân phía sau rèm, việc này không phải do ánh mắt của nàng không tinh tường, mà là hoa văn trên màn trúc là một ngũ hành độn trận, bản thân màn trúc được chê thành từ Huyết trúc ở Nam Hoang. Vân Vũ Hoa đạo hạnh có cao gấp đôi hiện tại cũng không có khả năng nhìn thấu mọi vật phía sau màn trúc.

    Vân Vũ Hoa quỳ xuống đất, nói: “Vũ Hoa đã phụ sự giao phó của cốc chủ, không thể đem người trở vê, thẹn với Thiên Quyền cổ kiếm.”

    Sau đó nàng tóm tắt tình hình kể lại một lần.

    Lão nhân nghe xong yên lặng một lúc lâu, rồi mới lên tiếng nói:
    “Đám lão tạp mao của Đạo Đức tông không nói tới làm gì, đạo hạnh của mấy lão quỷ và bản lĩnh của mấy thiên quân Thất Thánh Sơn cũng không được tốt lắm, th nhưng Thông Huyền thiên quân rất nổi danh về lĩnh vực chiêm bặc âm dương thượng cửu (bói toán. âm dương), bọn họ có thể khám phá ra thiên cơ này cũng không có gì kỳ quái. Sấu Thạch tiên sinh kiếm pháp tuy giỏi, nhưng nếu nói tới chuyện bấm đốt ngón tay bói âm dương, thì có nói gì ta cũng không tin, trừ khi… trừ khi lão gia hỏa ở sau lưng hắn không chết. Nhưng con kể lại, lần này lại hiện diện chừng 20 môn phái thì thật sự là kỳ quái, chẳng lẽ ta cổ lậu quả văn, có nhiều cao nhân như vậy mà ta lại không biết?”

    Vân Vũ Hoa bỗng nhiên nói: “Sư phụ, người không tiếc hao tồn chân nguyên, phá không đưa cổ kiếm Thiên Quyền vào trong tay con, đồng thời lại không tiếc đắc tội với các phải chỉ vì giành tên tiểu tử kia thôi hay sao? Con thấy hắn tư chất bình thường, hành động thì ranh mãnh, trên người còn có khí tức của máu tanh sao có thể là thân thể Trích tiên được chứ?”

    Lão giả hừ một tiếng, hơi tức giận, nói: ” “Vũ Hoa, việc này vi sư đã nói với con bao nhiều lần rồi? Con thiên tư thông minh tuyệt đỉnh, nhưng mà tình hình nơi trần thể lại dốt đặc cán mai! Cho dù tu vi của vi sư không đủ. suy đoán có sự sai lầm, thế nhưng Tử Vi Chân Nhân chẳng nhẽ cũng không đủ tu vi, cũng có sự sai lầm? Không nói tới chuyện này, chỉ cần nhìn ba vị chân nhân của Đạo Đức tông đồng thời tới việc này còn là việc bình thường nữa ư? Đứng nói tới chuyện tranh giành một người. cho dù là đem toàn bộ những người ở đấy giết đi vẫn còn thừa sức! Đạo Đức tông tự xưng là danh môn chính đạo, xưa may miệng đầy nhân nghĩa đạo đức. nhưng hành sự lại vô sỉ hạ lưu. lần này tới, bọn họ đương nhiên là có chuẩn bị đắc tội nhiều môn phái như vậy, chẳng nhẽ lại chỉ vì tranh giành một gã sai vặt trong khách sạn?”

    Lúc này Vân Vũ Hoa không nói gì được nữa, nàng tuy rằng cao ngạo tự phụ, nhưng mà ba mươi năm trước khi bế quan, Tử Vi Chân Nhân đã danh chân thiên hạ rồi, lần này xuất quan chẳng nhẽ lại suy đoán nhầm được sao?

    Thế nhưng khi nàng nhớ lại tình cảnh lúc đó, đặc biệt là khi đối diện nhìn gã sai vặt kia vài lần, vẫn mơ hồ cảm nhận được có gì đó không đúng. Cái này chỉ là trực giác, không có lý do nào chính đáng nói ra được cả.

    Ngữ khí của lão giả cũng chậm lại, trầm ngâm nói: “Trích tiên hàng thế là đại sự hàng trăm năm qua của giới tu đạo chúng ta. Đừng nói vi sư chỉ tổn thất một chút đạo hạnh chân nguyên đắc tội với một số môn phái, chỉ cần có thể có được Trích tiên, thì trả giá lớn như thế nào cũng đáng giá! Hừ, Đạo Đức tông chẳng phải lúc nào cũng bền như thép, chuyện này còn chưa kết thúc. Trích tiên đã mười tám tuổi đúng là thời huyết khí phương cương, nữ đệ tử kiệt xuất trong cốc của ta đông đảo, một ngày nào đó có thể dẫn dụ hắn tới đây đầu nhập cũng chưa biết chừng.”

    Vân Vũ Hoa bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nói: “Sư phụ, năm đó người từng nói với con, người tu đạo chỉ quan tâm tới bản tâm đắc đạo thì coi mọi vật chỉ là giả. Vũ Hoa cho rằng không suy nghĩ thì đại đạo làm sao tinh tiến. Bất chấp tất cả tranh đoạt Trích tiên, chỉ là chuyện bỏ gốc lấy ngọn!”

    Lão giả giận tím mặt quát lớn: , “Làm càn! Thiên phú của con tuy rằng tuyệt hảo, nhưng trên đường tu đạo lại chưa va chạm gì đâu biết đại đạo khó khăn thể nào! Trích tiên mà lại là cơ duyên tầm thường hay sao? Lão tạp mao Tử Vi kia cũng chẳng phải là nửa đường xuất quan hay sao? Lần xuất quan này, cũng sẽ làm chậm quá trình phi thăng của hắn xuống 30 năm nữa! Ta thấy con tôi luyện vẫn còn quá ít từ giờ trở đi con đến Huyền Băng Động ở hậu Sơn diện bích tư quá (đối mặt với tường suy nghĩ về lỗi lầm của mình) không đem Minh Hà Kiếm Lục luyện tới tầng thứ năm. thì không được ra ngoài”.

    Dứt lời, lão giả lăng không một trảo cổ kiếm Thiên Quyền ông một tiếng ngâm nga, từ trên lưng của Vần Vũ Hoa bay lên. Xuyên qua màn trúc, rơi vào trong tay của lão giả kia.
     
    Last edited by a moderator: 27/10/16
  2. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,029

    Chương 16: Sơ Ngộ 2



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Vân Vũ Hoa hừ lạnh một tiếng, đứng lên, tự đi tới Huyền Băng động diện bích. Lão giả thấy nàng vân không phục, thì tức giận đêm run cả người, nhất thời nói không ra lời.

    Phía sau lão có một nữ tử buông qua nhẹ nhàng tiến lên đấm lưng cho lão, nói: "Cốc chủ, người đừng tức giận. Nàng ta vào Huyễn Băng Động, sợ rằng phải hơn một năm mới trở ra, chuyện trách phạt này có đúng là nặng quá không?"

    Lão giả chậm rãi nói: "Vũ Hoa mắt cao hơn đầu, sát khi lại quá nặng. Nếu như cứ tiếp tục như vậy, thì sợ rằng nó sẽ gặp nhiều thất bại. Cứ để cho nó ở trong Huyễn Băng Động một năm cũng tốt, coi như là ma luyện tính tình của nó đi."

    Lão đứng dậy, đi lại trong phòng vài vòng, hai mi dài nhíu chặt, hiển hiên là trong lòng gặp chuyện khó giải quyết. Sau một lúc lâu, lão giả bỗng nhiên đứng lại, nói: "Đưa tin cho Tam phu nhân, bảo màng từ hôm nay, đem Long Hổ Thái Huyền Kinh dạy Cho Tô Tô!"

    Nữ tử giả làm bộ thất kinh. hoảng sợ nói: "Cốc chủ, thế nhưng... Tô Tô tiểu thư năm nay mới mười hai tuổi."

    Lão giả Vung tay lên, lạnh nhạt nói: "Ý ta đã quyết, không cần nhiều lời! Trận đọ sức này vẫn chưa kết thúc. Nếu như cứ đem Trích tiên tặng cho lão tạp mao như vậy, thì sau này chúng ta sẽ lấy cái gì mà tranh đấu cùng với mấy lão tạp mao giả nhân giả nghĩa kia nữa?"

    Nàng kia thấy lão giả thật sự nổi giận, không dám nhiều lời nữa, lén lút lui xuống. Người tài trong giới tu đạo, đúng là không thể cầu là được.

    Ở Tây Huyền Sơn. Mạc Kiền Phong trời sinh hiểm địa, xây dựng một tòa nhà tranh cũng hết sức khó khăn, vì sẽ bị gió núi thổi bay, chớ nói chi tới việc xây dựng những tòa nhà đẹp như cung khuyết trên thượng thiên. Nhưng mà Thái Thượng Đạo Đức Cung to lớn lộng lẫy, tục nhân vĩnh viễn không thể turởng tượng ra.

    Ngoài ra, 12 ngọn núi phụ của Mạc Kiền Phong là chỗ ở của Cửu mạch cũng hết sức mĩ lệ như tiên cung, trải qua hơn ba ngàn năm xây dựng, nó đã xinh đẹp tới mức tuyệt luân. Thái Thượng Đạo Đức Cung cũng không đẹp hơn là bao nhiêu.

    Đạo Đức tông chi phái khắp thiên hạ, các chi phái hàng năm đều dụng tâm tìm kiếm những hài đồng có tư chất, trải qua tầng tầng lớp lớp chọn lọc, người có tư chất tốt sẽ được đưa về Đạo Đức tông để dạy. Đạo Đức tông địa vị cao cả, ít nhập thế tục, nhưng mỗi đệ tử nhập thể đều có tu vi nhất định.

    Nếu có lựa chọn linh đồng thì họ chỉ cần biểu diễn một chút đạo pháp, cho dù là đứa trẻ kia có xuât thân nghèo khó, hay là con nhà đại phú, phụ mẫu tám chính phân mười cũng nguyện đem cho con mình lên Tây Huyền Sơn.

    Việc đầu tiên của những hài đông này vào núi chính là đọc sách viêt chữ. Năm sô linh đông mà Đạo Đức tông lựa chọn từ khắp nơi chỉ có 15 người, cùng Kỷ Nhược Trần học lớp vỡ lòng. Được ở Thái Thượng Đạo Đức cung đọc sách viết chữ đầu phải là tầm thường đại sảnh gian phòng này mái cong tận trắng cửa sổ được điêu khắc thành những bức tranh.

    Bốc vách tường đều được khắc những hình cây trái linh thú, có tiên hạc ngậm xuân, Kỳ Lân đụng chuông, Kim Quy lên núi chờ điềm lành họa thì có tùng mai trúc, cúc toàn là những thứ cao thượng.

    Mỗi một bức tường đều treo bốn câu đối toàn là bút tích của các chân nhân tiên sư đời trước. Trên trần nhà của gian phòng hoa văn được khăc thành hình Quân tiên yên du đô.

    Trong bức đồ thần tiên, chân nhân thần vương lực sĩ, kim đồng ngọc nữ... Hoặc trợn măt tức giận, hoặc thanh nhã phiêu dật, hoặc nghiêng đầu ngửa cô... trông rất sông động. phảng phẩt như thực.

    Ngoài ra, trên những cột ở hành lang trong nội đường, hay cửa gỗ đều điêu khắc những loại cô sự của thần tiên.

    Sàn của nội đường toàn là dùng đá xanh để lát, những vật dụng trong phòng toàn là do gỗ lim tạo thành. Đại sảnh của phòng rất trang nhã, có thư hương mang phong cách cổ xưa.

    Lúc này là thời gian đang giảng bày, lão tiên sinh dạy học ngồi nghiêm ngắn trên một cái ghê băng gổ tử đàn, trước mặt có đặt một chiêc bàn văn có khăc hình con hô, văn phòng tứ bảo đầy đủ.

    Lão tiên sinh đầu đội khăn quê, mặc quần áo màu lam, nhưng lại là đạobào, râu dài tung bay theo gió, đôi măt trong veo, chỉ liêc nhìn cũng biêt người này công lực thâm hậu.

    Dưới đài có hơn trăm linh đồng yên tĩnh ngồi trong nội đường, nghe lão sư giảng bài. Bởi diện tích đại sảnh quá lớn, đủ cho hàng trăm người đọc, nên nó có phần vắng vẻ. Lão tiên sinh hắng giọng, cầm lấy cuốn sách trên bàn đang muốn bắt đầu giảng bài thì Kỷ Nhược Trần bước chân vào trong đại sảnh.

    Xoát một tiếng, nhưng hài đồng sáu, bảy tuổi này đều ngoảnh mặt lại, vô số ánh mắt rơi vào trên người của Kỷ Nhược Trần.

    Khi thấy trong tay Kỷ Nhược Trần cũng cầm mấy cuốn sách hiển nhiên là cũng tới học chữ giống họ, thì hơn trăm linh đông này ô lên một tiêng thấp giọng nghị luận.

    "Oa! Hắn lớn như vậy, cũng tới đây học chữ hay sao?"

    Ở trong mắt của Kỷ Nhược Trần, những hài tử này thực sự là ngây thơ chất phác, hồn nhiên như nước. Thế nhưng chẳng biết tại sao, những ánh mắt trong trẻo này rơi vào người mình, lại giống như là những ngọn lửa, làm cho trái tim hăm đau đớn trên mặt trở nên khô nóng.

    Lão tiên sinh trên bục giảng thấy bên dưới ồn ào, tức giận đến mức râu mép cũng loạn bay, cố sức vỗ đá nhầm một cái lên cái bàn gỗ, quát lớn: "Tất cả đều yên lặng cho ta nghị luận như vậy còn ra thể thống gì nữa, còn ra thể thống gì nữa?! Kỷ Nhược Trần, trò ngồi xuống sau cùng, thánh nhân học đạo, không quan trọng là sớm muộn. Chỉ cần trò chịu khó học tập, thì thành công không khó!"

    Kỷ Nhược Trần đáp ứng, cúi đầu, bước nhanh tới vị trí sau cùng.

    Lúc này lão tiên sinh mở cuốn sách, bắt đầu cao giọng đọc lên: "Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh phi thường danh. Vô danh thiên địa chi thủy, hữu danh vạn vật chi mâu. Cô thường vô dục dĩ quan kỳ diệu..."
    Dich: Đạo (mà) có thể gọi được, không phải là Đạo thường (hằng cửu). Tên mà có thể gọi được, không (còn) phải là tên thường (hằng cửu).

    Không tên là gốc của trời đất, có tên là mẹ của muôn vật.

    Cho nên thường không có dục để nhìn thấy chỗ vi diệu của mình. Thường có dục, để nhìn thấy chỗ giới hạn (công dụng) của mình.

    Học trò ở Đạo Đức tông đương nhiên là sẽ không giống những người ở thế tục, cái gì mà thiên tự văn, thuyết văn giảng (một ngàn chữ đầu tiên phải tự thấy nói tự thấy viết) phải tự tay dạy. Khóa học đầu tiên, chính là Đạo Đức Kinh.

    Kỷ Nhược Trần hít sâu một hỡi, đem tất cả những tư tưởng hỗn loạn đuổi ra khỏi đầu, cảm giác khô nóng trên mă cũng bớt đi không ít. Hãn định thần mở cuốn sách đọc theo những thanh âm du dương trầm bổng của lão tiên sinh. Lúc này hẳn đã rời khỏi Long Môn khách sạn được mười ngày, Kỷ Nhược Trần có cảm giác như lúc nào cũng ở trong mộng. Cho tới khi học chữ như thể này, hăm mới có cảm giác chân thực.
     
    Last edited by a moderator: 28/10/16
  3. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,029

    Chương 17: Sơ Ngộ 3



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Một canh giờ học Đạo Đức Kinh đã qua trăng tháng cũng đã lên. Kỷ Nhược Trần vội vã ăn cơm tối, lại theo sự hướng dẫn của Vân Phong đạo trưởng tới Thái Thường cung của Tử Dương chân nhân.

    Nhất mạch của Tử Dương chân nhân ở cách chủ phong tương đối xa, trong cách ngọn núi thì Mạc Kiền Phong là xa nhất. Ở giữa hai ngọn núi có 5 đống cự nham rất to, trong đó có móc 12 chiếc xích sắt bắc thành một chiếc cầu, nối liền với Mạc Kiền Phong.

    Cửu mạch đệ tử nếu như muốn đến Thái Thượng Đạo Đức Cung, tu vi đủ thì có thể ngự pháp bảo phi hành, còn tu vi kém một chút thì có thể đi qua cầu sắt. Chỉ là Tây Huyền Sơn có gió núi cực mạnh, xích sắt lại đung đưa không ổn định rất khó bước đi trên đó. Nhưng cho dù như vậy, những đệ tử bình thường chỉ cần khổ tu ba năm, có nền móng khởi đầu của đạo cơ, thì có thể ung dung qua cầu.

    Kỷ Nhược Trần đương nhiên là không có loại thần thông này, được Vân Phong đạo trưởng đỡ, đi qua xích cầu. ... Hắn đương nhiên là còn chưa nhập môn, đi qua xích câu này tất nhiên là sợ đến mức hồn bất phụ thể, nhưng Vân Phong đạo trưởng đã nói đi qua cầu này chính là tâm pháp rèn luyện ý chí. Kỷ Nhược Trần mặc dù trong lòng còn sợ hãi nhưng mà vẫn mạnh dạn bước đi trên cầu.

    Ánh trăng trong trèo nhưng lạnh lùng, gió lạnh gào thét, trên người Kỷ Nhược Trần vẻn vẹn chỉ có duy nhất một cái đạo bào, bên trong có một bộ nội y. Hắn tuy rằng lớn lên ở vùng tái ngoại lạnh khủng khiết, nhưng sao có thể chống lại hàn ý của gió múi?

    Không được bao lâu sắc mặt hắn đã xanh tím lại, dường như có một lớp sương bao phủ lên mặt. Khi gió núi thổi qua, hắn đặt bàn chân xuống sợi xích sắt thô to đang không ngừng rung động thỉnh thoảng lại lăc lư kịch liệt mây cái.
    Ánh trăng lóe lên trên xích sắt, đã bao nhiều năm, có không biết bao nhiều đạo đồ đã đi qua, trông có vẻ trơn trượt vô cùng.

    Kỷ Nhược Trần đi được năm, ba bước, lại trượt chân một cái, hụt hẫng đạp ra ngoài xích sắt, rơi xuống phía dưới. Dưới xích sắt là vực sâu ngàn trượng liếc mắt nhìn lại, hắc ám sâu thẳm nhìn không thấy đáy, chỉ có mấy làn mây mỏng đang lượn lờ trôi nổi.

    Tuy rằng mỗi lần Kỷ Nhược Trần trượt chân, đều được Vân Phong đạo trưởng kéo lại, nhưng mà sự kinh hãi cũng đủ làm cho tim và mật hắn vỡ ra, nghĩ mà sợ không ngớt.

    Trong gió lạnh thê lương, ban dầu còn nghe thấy tiếng Kỷ Nhược Trần khàn giọng mà kêu, nhưng sau đó, ý chí của hắn dần kiên địn,h không còn kinh sợ mà kêu nữa. Bước chân lên Thái Thường phong một bước.

    Kỷ Nhược Trân nhất thời thở dài ra một hơi thở, dưới chân mềm nhũn, toàn thân không còn chút sức lực nào, giông như đã bị hư thoát. Dưới ánh trắng bước trên cầu, trong lông hắn đã lưu lại một chút gì đó không giống bình thường.

    Không bao lâu sau, Kỷ Nhược Trần đã đứng ở trước mặt Tử Dương chân nhân. Tuy rằng đạo bào của hắn đã ướt đẫm.. dưới chân lại phù phiểm vô lực, nhưng trong mắt của Tử Dương chân nhân cũng hơi có ý khen ngợi.

    Hai tiểu đạo đồng sắp xếp chỗ ngồi cho Kỷ Nhược Trần, đốt một lô trầm hương Đông Hải có tác dụng tỉnh táo tinh thần, sau đó khom người lui xuống. Bây giờ là lúc Tử Dương chân nhân đích thân truyền dạy, cũng là lúc cấm kỵ.

    Tử Dương chân nhân đứng đầu nhất mạch, tuy rằng đêm nay chỉ truyền dạy những bài học nhập môn của Đạo Đức tông, nhưng không có sự cho phép của Tử Dương chân nhân. không một người nào có thể tiến lại gần trong vòng 10 trượng.

    Đợi Kỷ Nhược Trần khoanh chân ngồi vào chỗ của mình. Tử Dương chân nhân vuốt râu, nói: "Nhược Trần, muốn thành tài thì phải mở được mắt. Bài học đêm nay, ta sẽ nói qua một lượt về học vấn trong những kinh điển tạp thư của Đạo Đức tông cho con biết, để cho sau này con biết chỗ mà cố sức, phẩn đấu nỗ lực. Đạo Đức tông của chúng ta được truyền thừa từ nhất mạch của Nghiễm Thành Tử, chủ kinh ba bộ, phụ kinh ba bộ, lại có 27 thiên bí quyết. 3600 tạp học, có 5 vạn loại đạo tạng khác nhau, trong đạo hải mênh mông con biết tìm con đường nào cho đúng?"

    Nghe thấy nhưng lời này, Kỷ Nhược Trần hít một hơi lạnh, lập tức trấn định tinh thần, ngồi nghiêm chỉnh, không chịu bỏ qua một chữ nào.

    Tử Dương chân nhân hớp một ngụm trà, mới nói tiếp:
    "Đạo Đức tông ta đã có từ 3700 năm trước, do Tam Thanh tổ sư sáng lập. Lúc đó Tam Thanh tổ sư đạo hiệu là Chân Hoằng ẩn tu trong một ngọn núi. Khi tiên duyên của tổ sư tới, thì phát hiện ra chỗ Nghiễm Thành Tử thành tiên, được sáu thiên Tam Thanh Chân Kinh. Tam Thanh Chân Kinh có ba loại cảnh giới là Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh. Sau khi tổ sư khổ tu trăm năm, thay đổi đạo hiệu gọi là Tam Thanh chân nhân, lại tìm được động tiên Tây Huyền Sơn, xây dựng một đạo quán nho nhỏ, từ đó về sau trở thành Đạo Đức tông như ngày nay. Nếu như con có hứng thú, thì sau này hãy tới Thái Thượng Đạo Đức Cung lật xem những quyển chính sử truyền thừa, kinh sử không cấm các đệ tử xem."

    "Tam Thanh Chân Kinh do Nghiễm Thành Tử lưu lại trong đó đương nhiên là có bí mật của thiên địa, những người không có tuệ căn, khó mà hiểu được đại nghĩa bí ảo trong đó. Từ khi Tam Thanh tổ sư có được, lại trải qua vô số chân nhân của Đạo Đức tông dồn sức giải nghĩa cũng đã lưu lại vô số thể ngộ tâm đắc. Hai ngàn năm trước, bồn tông lại có Huyền Không Chân Nhân thân mang đại trí tuệ, tu được công đức viên mãn. Vũ hóa phi thắng. Trước khi phi thắng. Huyền Không chân nhân bỏ ra ba ngày, tự tay biên chép những điều của các đại chân nhân đời trước thành 27 thiên bí quyết, được gọi là phụ Tam Thanh Chân Kinh. Từ đó về sau, Đạo Đức tông chúng ta trùng trấn uy phong."

    "Phụ Tam Thanh Chân Kinh bao gồm có tam kinh là Thái Huyền, Thái Bình, Thái Thanh, hợp xưng là Tam Thanh Lục Kinh. Lục Kinh thâm thuý tối nghĩa thường nhân khó hiểu. Huyền Không Chân Nhân lấy thánh, tiên, chân đối ứng thành Tam Thanh cảnh, mỗi cảnh lại chia làm chín tầng theo thứ thự là thượng, cao, thái, huyền, thiên, chân, thần, linh, chí, mỗi một tầng lại có một bộ đạo kinh riêng. Tam Thanh Lục Kinh hai mươi bảy thiên bí quyết này, là phương pháp chủ đạo phi thiên của Đạo Đức tông ta."

    Được một phen thao thao bất tuyệt. Từ Dương chân nhân rung đùi đắc ý. Kỷ Nhược Trần miệng khô lưỡi đắng đầu choáng mắt hoa, như lọt vào trong sương mù, hoàn toàn không biết thứ gì.

    Tốt xẩu gì hắn cũng có chút thông tuệ đại thể cũng có thể nghe rõ được Đạo Đức tông có 27 bộ kinh văn, tu luyện hoàn toàn được một quyền, cũng là lúc phi thăng.
     
    Last edited by a moderator: 28/10/16
  4. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,029

    Chương 18: Sơ Ngộ 4



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Tử Dương chân nhân dừng lại một chút, thổi một hơi làm ẩm chén trà, rồi lại không thèm để ý tới sắc mặt của Kỷ Nhược Trần đang trắng bệch, vuốtrâu nói tiếp:
    "Ngoại trừ phi tiên chính pháp, tạp kinh của Đạo Đức tông cũng có số lượng đông đảo, con cũng không thể bỏ quên được Tạp kinh chia làm 12 tổng bộ, bộ thứ nhất Bản Văn thứ hai Thần Phù, thứ ba Ngọc Quyết, thứ tự Linh Đồ, thứ năm Phổ Lục, thứ sáu Giới Luật, thứ bảy Uy Nghi thứ tám Phương pháp, thứ chín. Chúng Thuật, thứ mười Đan đỉnh thứ mười một Luyện khí thứ mười hai truyện ký, mỗi bộ tàng kinh có từ hai trăm tới sáu trăm quyền, tổng cộng là ba nghìn sáu trăm bộ. Ngoài tạp kinh còn có 5 vạn đạo điển, còn những sách được các đại chân nhân tiên sư ghi lại, thì nhiều vô số."

    Nói tới những chuyện như đạo tàng và những điều về tiên thánh thì Tử Dương chân nhân rất có hứng thú, lời lẽ của lão uyên bác, nói một mạch hơn 2 canh giờ, một bình trà lớn đã bị hắn uống sạch sẽ. Nhưng mà Tử Dương chân nhân đạo pháp tinh thục phất tay là có một dòng suối nhỏ chạy tới, lại dùng chân hỏa đun chỉ nửa khắc đồng hồ là lại có một bình trà mới ở trong tay.

    Tử Dương chân nhân nói rất cao hứng, mỗi khi có điều gì uyên bác, là lại lôi những kiến giải của tiên nhân ra nói, người nào có kiến thức đạo pháp sâu rộng thì quả thực vô cùng xứng danh với lão.

    Chỉ là Kỷ Nhược Trần hôm nay mới học chữ, làm sao có thể hiểu được ý nghĩa sâu xa của Tử Dương chân nhân? Tử Dương chân nhân nói một mạch như vậy, quả thực là đàn gảy tai trâu.

    Kỷ Nhược Trần đã đầu váng mắt hoa từ lâu rồi lại thêm cơn buồn ngủ kéo tới. nhưng mà tiên sư đang truyền đạo, đệ tử sao có thể không chú tâm nghe? Bởi vậy hắn nghe được mười câu thì mười câu không hiểu, nhưng vẫn trấn định tinh thần kiên trì ngồi nghe, học bằng cách nhớ.
    Cho tới đêm khuay thanh tĩnh Tử Dương chân nhân mới kết thúc việc thao thạo bất tuyệt của mình lại. May mà Kỷ Nhược Trần từ nhỏ đã lưu lạc, quen với sinh hoạt khổ cực, ngồi nghe xong thì toàn thân hắn đau nhức, hai chân như nhũn ra.

    Cho đến lúc này, Tử Dương chân nhân mới truyền cho Kỷ Nhược Trần một thiên khẩu quyết, dặn hắn cứ theo khẩu quyết mà làm, mỗi ngày hành công hai lần, hướng mặt trời mà lấy tinh hướng mặt trăng mà lấy hoa, lại còn dặn đây chính là đạo để phi thăng.

    Kỷ Nhược Trần dụng tâm ghi nhớ, lại thỉnh giáo mấy vấn đề, sau đó mới kiệt sức lui ra.

    Nói xong buổi tối hôm nay, Tử Dương chân nhân thần thanh khí sáng mặt thẩu hông quang, giông như chân nguyên lại tăng thêm một tâng. Hắn nhìn thân ảnh Kỷ Nhược Trần rời đi. Vuôt râu mỉm cười, cảm thây mỹ mãn nói không nên lời.

    Từ nay về sau Kỷ Nhược Trần sớm muộn cũng phải theo Tử Dương chân nhân học bí quyết thổ nạp hành công. Nửa tháng đầu ở Thái Thường Cung trung nghiên tu đạo pháp, nửa tháng sau lại ở Thái Thượng Đạo Đức Cung tiếp thu huẩn đạo của Thẩt Mạch Chân Nhân, buổi tối thì theo lão tiên sinh đọc sách viết chữ, đêm nào cũng phải đi tới đi lui trên cầu sắt, nhưng phải có Vân Phong đạo trưởng chiểu cố hắn mới đi được.

    Cứ như vậy một tháng qua đi. Đạo Đức tông lại dần trở nên yên tĩnh.

    Lúc này trời đã cuối thu đầu đông tuyết lớn đã bay tán loạn. Tây Huyền Sơn có trận pháp bảo hộ, trên núi bốn mùa đều ấm áp như xuân. nhưng cũng có hàn ý xuất hiện. Trên cánh đồng tuyết mênh mông gió lạnh gào thét, mây mù buông xuống. Ở giữa cánh đông tuyết có một thiếu niên lam lũ, vẻ mặt ngỡ ngàng nhìn xung quanh có vẻ không biết làm sao.

    Một cơn gió lạnh kéo tới, thân hình hắn run lên, co rụt tay vào trong ống tay áo. Trong tiêng gió ô ô, bông nhiên truyên tới tiêng sói tru mơ hồ. Thiếu niên sắc mặt đại biển, lập tức nghiêng tai nghe nghóng phương hướng của tiếng sóng sau đó ngửa đầu lên nhìn trời, rồi chọn một phương hướng chạy như điên!

    Nhưng mà con sói kia cũng tới vô cùng nhanh, thiếu niên còn chưa chạy được vài bước, thì trên tuyết đã xuất hiện một con sói vô cùng lớn. Lông nó cứng như sắt, nước bọt theo răng nạnh trào ra, chạy thẳng tới, đạp lên tuyết không tiếng động, đôi mắt xanh biếc nhìn chăm chăm vào thiếu niên kia.

    Thiếu niên kia biết là mình trốn không thoát, đột nhiên đứng nghiêm thân hình, xoay người về hướng con sói định liều chết một lần. Con sói kia di chuyển chầm chậm, đi
    vòng quanh thiếu niên. Nó đã quá đói không nhịn được nữa rồi mới đi được hai vòng thì đã nhảy dựng lên, mang theo một luồng ác phong căm tới yết hầu của thiếu niên kia!

    Thiếu niên tay trái bẩm tay niệm thần chú, tay phải đấm về hướng con sói quát lớn: "Thiên Du Diệt Loại phá!"

    Nhưng mà chú ngữ đã niệm xong, hiệu quả lại chẳng có một chút nào, chỉ trong một tích tắc chần chừ, con sói đã lao tới trước mặt. Thiêu niên đột nhiên lăn tròn một vòng suýt nữa bị con sói cắn trúng. Nhưng mà trong thời khắc sinh tử này, hắn cũng không chạy trốn, mà lại xoay người đâm về phía con sói, hắn tóm lấy cái tai hung hắng cắn một cái lên gáy con sói!

    Một người một sói tử chiến một ngày vẫn chưa phân thắng bại. Thiếu niên kia thấy con sói mạnh mẽ như vậy, thì phần thắng của mình ít hơn. Nhưng trong lúc tính mạng hiểm nghèo như hể này, đã kích thích tiềm lực toàn thân của hắn, khó khăn lắm hắn mới đầu ngang tay với con sói kia.

    Nhưng mà dù sao tuôi hắn cũng còn quá nhỏ, có thể căn được vào cô con sói kia, nhưng khí lực cũng đã hao hết. Con sói cắn một cái vào chân của thiếu niên, răng nanh của nó cắn vào tận xương, làm nó vang lên những thanh âm răng rắc. Nó cắn thiếu niên kia, rồi kéo hắn vào sâu trong cánh đồng tuyết.

    Kỷ Nhược Trần kêu to một tiếng, bỗng nhiên ngồi dậy, lúc này mới phát hiện mình đang năm mơ một giảc mộng Nam Kha. Nhưng mà trên chân của hắn vẫn còn cảm giác nóng bỏng, giống như bị con sói kia cắn bị thương.

    Kỷ Nhược Trần bỏ tất, kéo ống quần lên, cần thận kiểm tra hai chân. Da thịt trên chân của hắn vần như cũ, nhưng lại cỏ nhiều vết sẹo. Trên bắp chân phải còn có hai vết sẹo tròn, hình như là bị dã thú nào đó cắn trúng hơn mữa bị cắn rất sâu.

    Kỷ Nhược Trần nhẹ nhàng vuốt ve những vết sẹo này, khi đó hắn mới chỉ có bảy, tám tuổi từ quan nội lưu lạc tới quan ngoại, không cẩn thận gặp phải một đám sói đi lang thang trong Sa mạc. Tuổi hắn lúc đó còn nhỏ, nhưng trong lòng dũng khí lại có thừa, với lại trong lúc sinh tử như vậy, nên hắn liều mạng chống lại.

    Trải qua một thời gian, những con sói kia cũng cắn ngã được Kỷ Nhược Trần, đang định làm thịt hắn. Vừa lúc này, chưởng quỷ của Long Môn khách sạn đi ngang qua, nghe thấy tiếng kêu khóc của Kỷ Nhược Trần, mới phóng ngựa chạy tới.
    Cứu Kỷ Nhược Trần mang về khách sạn chữa trị, giữ lại được cái mạng nhỏ của hắn vết sẹo này chính là do con sói kia cắn trúng. Ở Long Môn khách sạn sáu năm thời gian, Kỷ Nhược Trần có áo mặc, có cơm ăn, khi ngủ lại có chỗ che mưa, hắn đã đủ hài lòng.

    Kỳ thực, thời gian ở đó có khi lại là thời gian sung sướng nhất. Lúc này nhớ lại mình bị chưởng quỹ phu nhân quát mắng lại cảm thấy thần thiết. Tuy rằng Long Môn khách sạn không so được với Thái Thượng Đạo Đức Cung, nhưng chắng biết tại sao hắn vẫn mong muốn mình được ở cái khách sạn miền tái ngoại ấy. Nơi này mặc dù tốt, nhưng lại không phải nhà của mình.
     
    Last edited by a moderator: 28/10/16
  5. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    7,029
    Chương 19: Sơ Ngộ 5



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Kỷ Nhược Trần nhẹ nhàng thờ dài một tiếng, hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy vầng trăng đã đậu trên ngọn cây Ngô Đồng ở phía Tây, lúc này đã sau nửa đêm rồi.

    Hắn trấn định tinh thần mở Đạo Đức Kinh ra đọc, nhưng mà thực sự là quá khó khắn, chưa đọc được hai trang...thiếu chút nữa gục luôn trên bàn. ... Hắn từ trong lòng lấy ra một cái bình sứ. đổ ra một viên Dưỡng Thần Đan nhỏ nhỏ, ngửa đầu nuốt vào. Chỉ một chốc lát sau, Kỷ Nhược Trần cảm thấy có một dòng khí ấm áp từ dưới bụng tản ra, nhập vào tứ chi bách hải có một sự thoải mái nói không nên lời, vì vậy mà tỉnh táo tinh thần.

    Hắn một lần nữa mở Đạo Đức Kinh tiếp tục học tập.

    Lúc này sắc trời đã gần tảng sáng, trong Thái Thường cung hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có Vân Phong đạo nhân vân ngôi trên cầu đá. nhìn về phía sương phòng của Kỷ Nhược Trần. Thấy Kỷ Nhược Trần trắng đêm không ngủ, ánh đèn lung linh chiếu ra cái bóng hình ngay ngăn của hắn.. thì miệng nở nụ cười, hơi gật đầu, xoay người rời đi.

    Khi thân ảnh của hắn biển mất trong rừng cây, cũng là lúc nắng sớm vừa lên.

    Thời gian như nước chảy qua, trăng gió cứ xoay vần, nếu tình thời gian mà Kỷ Nhược Trần bước vào Thái Thượng Đạo Đức Cung thì cũng được hơn 3 tháng. Trong 3 tháng thời gian này, Kỷ Nhược Trần ngày đêm khổ cực, mỗi này ngủ không được một canh giờ.

    Cũng may có Dưỡng Thần đan mà Tử Dương chân nhân ban cho, có công hiệu thật thần kỳ, một viên nuốt vào, là có thể hôi phục được tinh lực tiêu hao cho mấy ngày, nên hắn mới tiếp tục như vậy được.

    Sớm tối hắn chuyên cần luyện khẩu quyết mà Tử Dương chân nhân truyền cho, một tháng đã cảm nhận được, hai tháng có thể điều động chân nguyên, ba tháng biết âm dương, đã có chút thành tựu. Còn về việc tu luyện pháp môn thu nạp nhật nguyệt tinh hoa, giúp cho tinh lực của Kỷ Nhược Trần càng dài lên, càng về sau khi không cần dựa vào Dưỡng Thân đan nữa.

    Nhưng mà cho dù như vậy, trong 3 tháng, hắn cũng dùng sạch sẽ lọ Dưỡng Thần đan mà Tử Dương chân nhân ban cho.

    Khi còn ở tháng thứ nhất, Kỷ Nhược Trần gặp Thất Mạch Chân Nhân, chỉ là khi đó hắn mới học chữ, lại mới tu luyện pháp môn thổ nạp do Tử Dương chân nhân dạy. Cho nên thất vị chân nhân cũng không cách nào dạy hắn được cái gì, đành phải chờ đợi Kỷ Nhược Trần hoàn thành xong những kiến thức cơ bản rồi mới tính được.

    Kỷ Nhược Trần cũng không chịu thua kém, những hài tử bình thường phải mất hai năm học chữ, thì hắn chắng phân biệt ngày đêm, cực khổ học tập, lại có Vân Phong đạo trưởng lúc nào cũng ở bên chỉ điểm, cho nên trong vòng 3 tháng hắn đã hoàn toàn thông.

    Nếu nói là thông tuệ, thì Kỷ Nhược Trần chỉ tính là hạng trung bình còn kém xa, một số người ở Đạo Đức tông, nhưng với ý chí nghị lực của hắn, làm cho tám vị chân nhân âm thầm gật đầu.

    Sau khi Kỷ Nhược Trần biết chữ, căn cơ cũng đã có cơ sở, nên có một ngày Tử Dương chân nhân trịnh trọng giao cho hắn một quyển Thái Thanh Chí Thánh Quyết, lại còn đích thân dặn dò, đây là gốc rễ của chân nguyên bảo hắn chăm chỉ luyện tập, chớ hoang phế các môn học khác. Từ lúc này, Kỷ Nhược Trần chính thức bước chân lên con đường kim đan đại đạo, phi thắng chi đồ.

    Tam Thanh Chân Kinh của Đạo Đức tông bác đại tinh thâm, trong Thái Thanh cửu giai thì trước tam cảnh gọi là Trúc Cơ, trong tam cảnh gọi là nhập môn, các mạch đệ tử sau khi tu luyện xong lục cảnh sẽ được nghiên cứu tu luyện ở Thái Thượng Đạo Đức Cung, mỗi cảnh đều có đạo trưởng đích thân thống nhất giải thích cho các đệ tử.

    Sau khi tu luyện xong quá trình nhập môn, các đệ tử lại tiếp tục quay trở về mạch của mình, tu luyện dưới sự chỉ dạy của sư trưởng trong mạch. Từ lúc đó, phương hướng tu luyện của các mạch đệ tử sẽ có sự khác nhau.

    Kỷ Nhược Trần đã bắt đầu tu luyện trong quá trình nhập môn, đương nhiên sẽ cùng các đệ tử ở trong Thái Thượng Đạo Đức Cung nghe giảng.

    Nhưng mà hắn may mắn hơn ở chỗ, trong nửa tháng đầu có Tử Dương chân nhân đích thân truyền dạy Tam Thanh Chân Kinh, nửa tháng sau thì có Thất Mạch Chân Nhân luân phiên ra trận chỉ điểm cho hắn đạo pháp chú thuật, học vấn về đỉnh lô.

    Kỷ Nhược Trần đột nhiên tiếp xúc với nhiều tiên gia pháp môn như vậy, giống như tiể tử nghèo đột nhiên có một đống bảo vật, người ta thường nói đạo lý: Ham nhiều thì tràn lan, chỉ cần thât mạch chân nhân dạy gì, thì hắn đều ôn đồm, thậm chí ngay cả những tạp học như lập đàn trừ quỷ, mở quẻ xem bói hắn cũng học không ít.

    Kỳ thực Thất Mạch Chân Nhân đích thân đều truyền thụ cái mình đắc ý nhất, mỗi thứ đều có uy lực cực lớn Tuy rằng hiện chỉ dạy hắn những thứ nhập môn, nhưng đã khác hoàn toàn so với những thứ phổ thông.

    Hai tháng nữa lại vội vã qua đi. Kỷ Nhược Trần đã dốc hết toàn lực, nhưng mà tu đạo không giông như đọc sách, mỗi ngày phải hao tổn một lượng tinh thân lớn, nhưng lại tu luyện nhầm đường Thái Thanh Chí Thánh Quyết.

    Ánh mắt của bát mạch chân nhân lợi hại như thể nào, thấy hắn đột nhiên tiến triển chậm, là nhân nhận ra ngay. Chỉ là thất vị chân nhân ai cũng ngầm ganh đua, làm gì có ai muốn Kỷ Nhược Trần hoang phế công phu do mình truyền thụ. Huống chi khi tới kỳ Đại khảo sau năm năm nữa, Kỷ Nhược Trần sẽ có cơ hội lựa chọn làm môn hạ của một mạch nào đó, đây mới là đại sự mà các chân nhân quan tâm.

    Hai ngày nay là tới ngày mà Cổ Thủ Chân chân nhân dạy, khi trời mới bình minh. Kỷ Nhược Trần đã đứng chờ trong một đan phòng ở Thái Thượng Đạo Đức Cung.

    Không bao nhiêu lâu, cửa đan phòng đã mở ra, Cố Thủ Chân chân nhân được bốn tiểu đạo đồng dẫn vào trong đan phòng. Cố Thủ Chân chân nhân vóc người không cao, có đôi mi như trăng rằm, có đôi mắt tinh thể trông rất hiền hòa giông như một thương nhân trung niên trong các nhà giàu.

    Kỷ Nhược Trần vội vã đứng dậy thi lễ, Cố Thủ Chân phẩt tay bảo tiểu đồng lui ra ngoài, chậm rãi đi tới trước mặt Kỷ Nhược Trần, tỉ mỉ quan sát sắc mặt của hắn.

    Nhìn hồi lâu, Cổ Thủ Chân mới cười nói: "Nhược Trần, chân nguyên của con tiến bộ trong thời gian gần đây không được như trước, có phải là gặp vấn đề gì khó khắn hay không? Không ngại nói một chút, có khi sư thúc lại giúp được con."

    Trong cảm nhận của Kỷ Nhược Trần, thì hai vị tục gia chân nhân là Cố Thủ Chân và Trương Cảnh Tiêu dễ thân cận hơn người khác. Trương Cảnh Tiêu tiêu sái xuất trần, tiên phong đạo cốt, ẩn chứa mà không lộ liễu, quan hệ khá tốt với năm vị chân nhân xuât gia.

    Lúc này Cổ Thủ Chân nếu đã hỏi hắn do dự một chút, cuối cùng nói:
    "Cố sư thúc, hai tháng nay, thất vị sư thúc dạy con quá nhiều pháp môn, mỗi ngày con học tập những tiên pháp mới đã hao tổn phần lớn thời gian, không còn bao nhiêu thời gian cho việc đã tọa thổ nạp."

    Cố Thủ Chân gật đầu nói:
    "Có thể chứ, con mới tu tiên đạo, tối kỵ là ham nhiều, hiện tại học tập Thái Thanh chư kinh là việc chính. Việc phụ là học một... hai... môn đạo học. Nhưng mà mấy Vị chân nhân khác sẽ không từ bỏ việc truyền thụ đạo pháp cho con đâu, vậy thì sau này tiến triển của con sẽ tương đối chậm. Như vậy đi, chỗ này của ta có một viên Long Hoa đan, có tác dụng bồi dưỡng nguyên khí có tác dụng lớn cho việc xây dựng đạo cơ cho con. Sau khi trở về, con tìm một nơi yên tĩnh ăn vào, chuyên cần tu luyện trong bảy ngày để luyện hóa dược tính thì cảnh giới của Thái Thanh Chí Thánh Quyết cũng hoàn thành được phân nữa."

    Trong khí nói chuyện, Cố Thủ Chân lấy ra một cái hộp bạc, ngoài hộp có khắc chi chít những đồ hình có tác dụng phong kín dược tính không cho chúng tiết ra ngoài

    Cổ Thủ Chân giao cái hộp cho Kỷ Nhược Trần, lại truyền cho hắn một thiên khẩu quyết, căn dặn hắn lúc uống thuốc, ngàn vạn lần phải hành công theo khẩu quyết này, có như vậy mới hoàn toàn luyện hóa được dược tính.

    Kỷ Nhược Trần vừa mừng vừa sợ, hắn đã vô cùng hiểu thuật quan sát sắc mặt, nghe ngóng lời nói chỉ cần dựa vào thân sắc trịnh trọng của Cố Thủ Chân chân nhân mà thôi, thì viên Long Hoa đan này chắc chắn là một bảo vật, là một viên thuốc quý.

    Kỷ Nhược Trần sắc mặt vui mừng, không còn từ nào để nói nữa, cuống quít tiếp nhận linh đan, sau đó liên tục nói lời cảm tạ, dưới sự kích động thậm chí hắn còn nói năng lộn xộn.

    Cổ Thủ Chân thấy hắn sắc mặt hiện lên sự vui mừng từ đáy lòng thì cười ha ha, nói:
    "Ta với con mặc dù vô duyên trong danh phận thầy trò, thế nhưng thụ nghiệp lại có thực. Sư thúc cho con vài thứ, thì có tính là cái gì? Thời gian không còn sớm hôm nay sư thúc giảng cho con về quẻ Chấn. Con chớ coi đây là một môn tạp học, kỳ thực không phải như vậy, đoán thiên cơ, biết hung cát (lợi hại – may mắn, bất hạnh) là một đại thần thông có ích cho quá trình làm việc sau này, hơn nữa nó là cơ sở cho rất nhiều đạo pháp quái tượng. Lại nói về tu vi dịch học quái tượng chỉ cần nhìn qua là biết cát hung, khi đó chọn may mắn mà bỏ qua bất hạnh thì trong hành sự hay tranh đấu thông thường cũng là một cái lợi vô cùng?"
     
    Last edited by a moderator: 28/10/16

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)