↑ ↓

 Huyền Ảo Trần Duyên - Chương 489 - Yên Vũ Giang Nam

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi daicawin83, 21/8/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,357

    Chương 5: Nghịch Duyên



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Từ sáng sớm đã có một trận cuồng phong giận đữ, cát vàng tung bay khắp trong trời đất, nắng sớm thì âm u, khiến cho cảnh vật trở nên tiêu điều xờ Xác. Trong gió dữ, cờ hiệu của Long Môn khách sạn rung lên, tung bay phần phật, giống như muốn đem hết toàn lực thoát ly khởi sự trói buộc. Nhưng mà cột cờ được làm từ gỗ tốt, lá cờ tung bay trong gió tạo thành một hình cung. nhưng cũng không thể nào thoát ly được.

    Một buổi sáng như vậy, làm gì có ai không thích ngủ trong chắn êm đệm ẩm? Cho dù là người bần cùng khó khắn, tính mạng chỉ là một con kiến hôi nhưng cũng có những hạng người bất chấp thời tiết.

    Thiếu niên này là một người như vậy, trong tay hắn cầm một chiếc xẻng đứng trong cát bay đá chạy như đao kiếm giao tranh. Thiếu niên chạy việc, trong tay cầm một chiếc xẻng, đang ra sức lấp một cái hố to trên mặt đất. Gió thổi tới, đất chưa kịp rơi xuông đã bị gió cuôn tung bay lên không trung. Nhưng mà thiếu niên đã luyện được một thân bản lãnh đất bị hắn lấp đúng cái hố, không bị gió dữ ảnh hưởng chút nào.

    Nhìn tư thể thuần thục của hắn đoán rằng công việc đào hố lấp hố này, sợ là đã làm hơn trăm lần chứ không ít. Trên trán hắn đổ mồ hôi như vậy nói lên, hắn không chỉ đào lấp trong một thời gian ngắn, chỉ sợ là trời còn chưa sáng, hắn đã bắt đầu làm rồi.

    Thiếu niên cuối cùng cũng lấp xong hổ đất, gạt gạt mấy cái đem mặt đất san bằng. Nơi này là nơi gió dữ thổi đến, chưa đwojc bao lâu, cát đã bay tới, chẳng còn lưu lại vết tích nào cho đợt đào lâp vừa rôi.

    Gió gào cát thét, trong chớp mắt, những lớp đất kia đã bị cát vàng bao phủ.

    Nhìn mặt đất khôi phục hình dáng ban đầu, thiếu niên xoa xoa mồ hồi trên trán, ngây ngô một lát, sau đó thở dài một tiêng. Hắn đưa tay vào ngực, lấy ra một khối Thanh Thạch nho nhỏ, Thanh Thạch trắng mịn, êm dịu đáng yêu.

    Thiếu niên này tỉ mỉ nhìn ngắm càng nhìn lại càng thấy khối Thanh Thạch này trong suốt như ngọc, bảo quang lưu chuyên, đúng là khác hẳn với những hòn đá khác trong thiên địa.

    Nhưng vào lúc này, có một thanh âm xen vào trong gió dữ, đó là tiếng ma sát của một cái bản thịt lợn: “Tiểu tạp chủng! Ngươi chết ở nơi này vậy, có chôn một ít thứ thổi mà cũng lâu như vậy sao? Bánh bao của lão nương đã hấp được vài lồng nữa rồi! Nếu ngươi còn không về, ta sẽ dùng ngươi làm nhân thịt cho bánh bao!”

    Tiếng gọi này không giống như bình thường hùng hậu mà sắc bén, giống như đao chém, xé gió mà tới âm thanh truyên vào trong tai của thiếu niên. Cũng không biết làm sao chưởng quỷ phu nhân có được công phu bậc này, chỉ có hét một tiệng đã ra ngoài trăm trượng. Cho dù như thể nào, thì người thường cũng không thể sánh bằng.

    Thiếu niên nghe thấy chưởng quỹ phu nhân tức giận, sắc mặt đại biển, hắn cũng không dám… dừng lại nữa, mà nhét Thanh Thạch vào trong ngực, vội cầm chiếc xẻng trở lại Long Môn khách sạn.

    Khi hắn mới vào trong khách sạn, thì có một bàn tay thật lớn thò ra tóm lấy gáy của hăm. Một trảo này rất là chính xác, giống như thiên ngoại philai, tới vô ảnh đến vô tung hoàn toàn không thể tránh né. Trảo công như thể đủ nói là tạo nghệ tinh thâm, đã đạt tới mức tuyệt hảo, trong mấy năm nay chưa từng thất bại.

    Thiếu niên bị bắt, đương nhiên là không thể đủ thực lực ứng phó. Hắn thông minh lập tức thả lỏng thân thể, tùy ý theo sự điêu động của bàn tay kia, cười làm lành nói: “Phu nhân anh minh thần võ lâm nào ta cũng không thoát khỏi bàn tay của người.”

    Chủ nhân của bàn tay to hài lòng hừ một tiếng, tay phải hơi chuyển đã tát một cái vào mặt của thiểu niên kia. Nếu như có người ở đây, thì nhất định cũng nói chưởng quỹ phu nhân này quả nhiên anh minh thân võ, không giống người thường.

    Thiếu niên kia niên kỷ tuy chỉ có 14 tuôi nhưng trời sinh cao lớn, trông cũng tương tự như thiếu niên 17,18 tuổi. Chưởng quỷ phu nhân này chỉ cao 7 xích (hơn 2m), eo cũng tầm mười vòng tay, mà lại nhẹ nhàng xách thiếu niên lên, giống như cầm một miếng thịt, không mảy may có biểu hiện cố sức mảo.

    Nhìn nàng lông mày rậm, mắt to, mũi cao miệng rộng, tướng mạo đường đường, rất có anh khí, chỉ tiếc là trên mặt lúc nào cũng có sát khí không sao che giấu được. Chưởng quỹ phu nhân mặc dù luôn tự xưng là lão nương, nhưng mà thiếu niên kia luôn gọi nàng là phu nhân.

    Lúc này nàng mắt phượng trợn tròn phẫn nộ quát: “Buôn bán của khách sạn thanh đạm, nửa tháng may mới bắt được một… con dê béo. Thịt băm nhỏ làm bánh xương thì đem nấu canh sau đó đập kỹ làm bánh! Sáng sớm đã nhiều việc, tiểu tạp chủng ngươi lại lười biểng. Mà cũng thực kỳ quái tại sao trên người con dê béo kia không có chút ngân lượng nào…”

    Chưởng quỷ phu nhân dùng ánh mắt hồ nghi nhìn chằm chằm vào thiếu niên, sắn bén như dao: nói: “Thành thật nói cho ta có phải tiêu tạp chủng ngươi đã lén hạ thủ, cât làm của riêng?”

    Chưởng quỹ nương tử mắt sáng như đuốc, quan sát rất kỹ biểu tình trên mặt của thiểu niên kia.

    Thiếu niên kia kinh hoảng sự sợ hãi thoáng chốc đã lan tới cả trăm đốt xương. Hắn trấn định tâm tình nhanh chóng nói:

    “Phu nhân anh minh! Tiểu nhân nào dám! Tiểu nhân nếu dám lấy làm của riêng, thì phu nhân đã sớm lục soát được rồi còn gì. Chẳng phải là có xương, thịt cho người mẩu canh hay sao? Hơn nữa trong chu vi mười dặm quanh đây, không có gia đình nào, nếu như ta cất giấu. cũng không có chỗ mà tiêu!”

    “Không dám là tốt rồi, có muốn lừa lão nương cũng không dễ dàng như vậy.” Chưởng quỹ phu nhân thấy thiểu niên nói thì thích trí, nàng hừ một tiếng, ném thiếu niên xuống đất, đang muốn xoay người rời đi, nhưng có một tia hồng quang lọt vào trong mắt.

    Nàng nhìn thiếu niên, đôi lông mày tằm dựng thẳng lên, từ cổ của thiếu niên kéo ra một sợi dây hồng trên sợi dây hồng có đeo một cái Thanh Thạch nho nhỏ. Chưởng quỹ phu nhân nhìn chằm chằm vào Thanh Thạch cau mày nói: “Thứ này lấy từ đâu?”

    Thiếu niên sắc mặt tái nhợt, tim đập thình thịch, nhưng cũng cố gắng trấn định tinh thân. nói: – “Đó là buổi sáng tiêu nhân đào đât thấy hòn đá này dễ coi cho nên mang về.”

    Thanh Thạch trong suốt bóng loáng, bảo quang mơ hồ, bên trong nó giống như lúc nào cũng có điêm lành xuât hiện, cho dù là người thường chỉ nhìn qua cũng biêt, đây không phải là vật phàm.

    Thiếu niên kia trong lúc vô ý phát hiện Thanh Thạch này trên người Lạc Phong, vốn lå … gan hắn có lớn hơn gâp mười, cũng không dám lây đô của dê béo, thể nhưng chắng biêt tại sao, tâm hồn hắn như bị ma xui quỷ khiên nên đã lây khối Thanh Thạch này làm của riêng.

    Lúc này lại bị chưởng quỹ phu nhân phát hiện, hắn nói là hòn đá nhặt được, chẳng qua chỉ là cãi chày cãi côi mà thổi.

    Không nghĩ tới chưởng quỹ phu nhân nhìn chằm chằm vào Thanh Thạch hồi lâu, lại trả cho hắn. mắng: “Đúng là đồ tiểu tạp chủng không có tiền đồ, hòn đá như thế này khắp nơi đều có, vậy mà lại coi nó giống như bảo vật. Bánh còn đang hấp, còn không mau vào trông? Nếu như lửa lớn là ta lột da ngươi! Ngươi không cha không mẹ, lão nương có lòng tốt nhặt ngươi về nuôi đã 6, 7 năm rồi bây giờ để cho ngươi ăn không ngồi rồi hả!”

    Thiếu niên nhưđược đạixá, cười làm lành lập tức chạy vào phòng bếp. Hắn đại nạn không chết, tuy rằng cố gắng trấn định nhưng mà mồ hôi đã ướt đẫm toàn thảm.

    Giờ phút này, hắn chỉ muốn cách xa chưởng quỷ phu nhân càng xa càng tốt. Nhưng mà công phu của chưởng quỹ phu nhận rất tốt, cách một bức tường, mà thanh âm vần như sư tử hống quanh quẩn ở trong tai của hắn.

    Đừng nhìn chưởng quỹ phu nhân mà trông tầm thường thực ra lại rất khác với các thôn phụ khác, đó là công phu nói dai thì cực kỳ kinh khủng nói đủ loại nào là tiêu tạp chủng vong ơn phụ nghĩa không cha không mẹ….Thiếu niên kia trông nồi bánh bao hấp một chút, sau đó mang theo khắn mặt, bắt đầu quét dọn.

    Lúc này trời đã hừng đông mưa phùn lất phất, bão cát mù mịt, làm cho người ta không nhìn rõ cảnh vật phía trước. Long Môn khách sạn này ở chỗ hoang dã cực kỳ nghèo khó, trong vòng 10 dặm cũng không có một thôn trân nào.

    Ngoài Kiểm Hồ Quan là nơi hành cho nên khách nhân ra. Vào quan thường là rất ít. cho dù có khách nhân tới thì cũng phải là lúc hoàng hôn. Thiếu niên này vô cùng chăm chỉ. Sáng nào cũng dậy sớm, quết tước khách điêm sạch sẽ, ngày nào, năm nào cũng như vậy. Trông hắn lại thông minh, biết cách làm vừa lòng khách nhân, cho nên khi hắn lớn, công việc tiếp khách toàn bộ được đặt lên trên vai của hắn.
     
    Last edited by a moderator: 27/10/16
  2. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,357

    Chương 6: Nghịch Duyên 2



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Thiếu niên vừa mới quét tới đại sảnh, bỗng nhiên mắt cảm thấy hoa lên, vốn đại sảnh trống rỗng chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện ba người. Bọn họ ngồi quây quanh một cái bàn bát tiên, nhưng lại nhìn về những phương hướng khác nhau.

    Thiếu niên dụi dụi con mắt, trấn định tinh thần mới biết là mình không phải hoa mắt, trước mắt mình đúng là có ba người ngồi. Nhưng mà hắn bỗng nhiên nhớ lại, hắn chưa từng nhìn thấy người nào, đi vào trong đại sảnh.

    Lẽ nào ba người này là yêu tà quỷ vật? Nghĩ tới điểm này, thiếu niên rùng mình. Lọng Môn khách sạn ở đây đã nhiều năm, canh xương, bánh bao thịt cũng bán đã không ít, nếu ở đây nói là có ma quỷ hiện hình thì cũng không phải nói khoác chút nào.

    Ba người này vóc người trung bình, khuôn mặt vô tình ăn mặc trang phục hết sức kỳ lạ, không giống như những nhân vật ở quanh đây. Khi thiếu niên kia bước vào đại sảnh. ba người đông thời ngẩng đầu, 6 con mắt vàng sầm nhất thời nhìn chăm chăm vào thiếu niên.

    Thiếu niên thất kinh, chỉ cảm thấy ánh mắt của ba người như 6 thanh vũ khí chém qua thân thể hắn, trong lúc nhât thời trong ngực của hắn cảm thây đau đớn, nhưng không nói được nên lời. Toàn thân của hắn không còn chút sức lực nào, nhẹ buông tay, ầm một tiếng, thùng nước rơi xuông mặt đât bọt nước văng khắp nơi hắn xoay người chạy vào trong nhà.

    Nhưng thiếu niên kia lập tức kinh hãi thất sắc, những bọt nước kia lại tọa thành một bức tường vô hình chắn trước mặt hắn, sau đó bốc hơi thành những làm khói màu xanh, quỷ dị vô cùng.

    Hán tử cao gầy nhướng mày, tay trái bắt quyết, những làn khói biển mất không dẩu vết. Hắn có vẻ không vui nói: “Chúng ta chỉ là tới tìm người, không cần sinh sự! Ngươi thi triển đoạn hồn yên, người khác sẽ lập tức biết là chúng ta đi qua đây. Điều này cũng không quan trọng vạn nhất bị người khác tóm mất người mà tiên sinh muốn tìm thì ngươi có chịu nổi trách nhiệm không?”

    Người kia không cho là đúng hừ nói: “Ta đã sớm dùng thần thức lục soát qua, trong khách sạn này chỉ có 3 người, xunh quanhdđây lại không có người ở, thì người mà tiên sinh muốn tìm chắc chắn ở nơi này. Thể nhưng trong khách sạn này chỉ có ba người, hai người già thì khẳng định không phải chỉ có tiểu tử này mới có chút khả năng. Nhưng mà ngươi xem, quanh thân hắn làm gì có một chút tiên khí nào, sao có thể là người mà tiên sinh muốn tìm? Nếu như không thử bọn họ một chút, vạn nhất mang nhầm người đi, thi đại công lại biển thành đại tội.”

    Hán tử cao gầy trầm ngâm nói: “Đúng là có đạo lý, tiểu tử này đúng là quá khác với người mà tiên sinh muốn tìm lẽ nào hắn ẩn giẩu? Nếu như chúng ta lại lục soát quanh đây một lần nữa, thì nhất định sẽ tổn không ít thời gian, vạn nhất người của phái khác cũng tới tranh đoạt thì đúng là không hay.”

    Người kia cười lạnh nói: ܵ “Tin tức này cực kỳ bí ẩn, chúng ta tu luyện ở quan ngoại cách nơi này không xa, cho nên mới có thể tới trước. Người các phái khác cho dù có thủ đoạn thông thiên, nhưng khi nhận được tin tức này, lại xa cách thiên sơn vạn thủy. muốn chạy tới cũng không phải là làm ngay được. Mà cho dù có tới, cũng chưa chắc đã phải là nhân vật lợi hại gì, chẳng nhẽ chúng ta lại không đổi phó được? Mà cho dù có là nhân vật khó chơi, nếu chúng ta đã tới trước, thì họ cũng phải nể mặt tiên tinh chúng ta sợ cái gì.”

    Câu này của hắn mới chỉ nói được một nửa thì bên ngoài đã vang lên một âm thanh ôn nhu, quyến rũ: “Sẩu Thạch tiên sinh thể diện đương nhiên là lớn, thể nhưng danh tiếng của ba vị anh hiệp ra sao, tiểu nữ chưa từng được nghe qua?” Câu này mang theo ngữ âm Giang Nam, tuy ôn nhu vô cùng, nhưng dường như lại mang theo một cô ma lực kỳ dị.

    Thiếu niên kia nghe xong, chỉ cảm thấy thanh âm này xâm nhập thẳng vào xương cốt của hăm làm cho toàn thảm hăm mềm nhũn. Mà đâu chỉ có như vậy, âm cuối của thanh âm này giống như chui từ đất lên, làm cho trong bụng thiếu niên này xuât hiện một luông khí nóng chạy thẳng lên óc.

    Trong đầu thiếu niên này ầm vang một tiếng, lập tức trong thiên địa lúc này, chỉ có một thanh âm kia quanh quân, hắn không tự chủ được, đi tới chổ thanh âm kia. Nhưng khi vừa đi được một bước, trong ngực lại xuất hiện một dòng khí lạnh, trục xuất thanh âm kia ra ngoài.

    Thiếu niên nhất thời tỉnh táo lại, cả người mồ hôi toát ra như mưa, thân hình mềm nhũn. đứng còn không vững. Hắn lảo đảo một cái vịn vào cái bàn há mồm thở dôc, chẳng biết là chuyện gì đang xảy ra.

    A? Tiểu tử này đúng là không kém, lại có thể không có chuyện gì, đúng thực là hiếm thấy!” Tiếng nói vang lên, ngoài cửa cũng bước vào một nữ tử thướt tha. Mọi người giương măt nhìn lên, thì cảm thây trước mặt mình sáng ngời giống như có một ngọn lửa hồng ở trước mắt.

    Nữ tử kia tóc búi cao, trán bóng như hoa, mi như xuân Sơn. mắt như thủy thu, lúc ánh mắt lưu chuyên quyên rũ vô cùng đúng là cầu hôn đoạt phách. Nàng mặc một bộ y phục đỏ thẫm, giống như một loại gấm vóc, bộ ngực sữa lộ một nửa ra ngoài chỉ phủ lên đó một lớp lụa mỏng, mỗi động tác giơ tay, nhấc chân đều uyển chuyển tự nhiên, phong tình vạn chủng. Sự mê hoặc này, còn hơn so với Đắc Kỷ vài phần.

    Nữ tử này vừa vào khách sạn, hai mắt tức gắt gao nhìn chằm chằm vào thiếu niên. không mảy may…di động.

    Thiếu niên kia lúc này lo sợ không yên, dường như cả lục phủ ngũ tạng của mình, cũng bị nữ tử kia nhìn thấu. Nhưng mà hắn lại không cách nào nhúc nhích được, ngay cả ánh mắt cũng không cách mào mé tránh được.

    Nàng kia ngưng mắt nhìn trong chốc lát, bàn tay nhỏ vung lên. ba cái vòng phi thúy trên cô tay va vào nhau, phát ra những tiêng đinh đang thanh thúy, nghe rât là êm tai. Khi ba tiếng đinh đương vang lên, thì sắc mặt của ba người kia biển đổi nhất tề đứng dậy, hai tay nhấc lên, chuẩn bị tư thế.

    Thiếu niên kia không hiểu, ba người này đầu có mang theo pháp khí tùy thân, nhưng mà mỗi người lúc này lại nắm trong tay một kiện binh khí hình thù kỳ lại, theo thứ tự là một thanh Ngọc Xích (thước ngọc), một cái Luân Cứ Trăm (cưa) và một cái Tử Kim Bát (bát vàng).

    Hành động kia của ba người, đương nhiên là lọt vào mắt của thiếu nữ, nhưng nàng lại vươn tay chụp vào thiếu niên, đuôi mày nhướng lên, giống như là gió xuân thổi tới nhẹ giọng nói: “Tiểu đệ này thực sự rất tuẩn tú, đúng là một người thực tuyệt vời. Tới đây, đừng sợ, tỷ tỷ mang ngươi tới một nơi rất đẹp, từ nay về sau không cần phải ở nơi hoang dã này chịu khổ.”

    Ba người sắc mặt đại biển, lặng lẽ liếc mắt nhìn nhau, hán tử cao gầy ho khan một tiếng, đối đáp: “Cảnh Dư tiên tử, tiểu tử này là người mà Sẩu Thạch tiên sinh muốn tiên tử muốn mang đi, sợ rằng có chút không ổn đâu.”

    Nữ tử kia nhẹ nhàng cười. nói: “Người mà Sâu Thạch tiên sinh muốn đầu phải chỉ có một người.”

    Ba người lại liếc mắt nhìn nhau, không nói thêm lời nào, đột nhiên đồng thời giơ tay lên, một thanh Ngọc Xích, cái Luân Cứ Trảm và một cái Tử Kim Bát bay lên, trong miệng niệm chú ngữ, tay thì bắt quyết, trong nháy mắt hào quang của pháp bảo tỏa ra bốn phía, kêu lên ầm ầm trời đang u ám, mà lúc này lại sáng rực rỡ!

    Tay phải của nữ tử kia đang chụp vào thiểu niên có chậm lại, nhưng tay trái lại Vung lên. Ba cái vòng phỉ thúy trong tay nàng va chạm điên cuồng giống như là tiếng mưa rào, âm thanh sát phạt này, làm cho ba người kia đứng như tượng đât ở tại chô, không động đậy gì nữa.

    Nhưng mà nữ tử kia đúng là đã dốchết toàn lực, mồ hôi trên trán chảy ra như mưa. Nhưng mà nàng vẫn nghiển răng một cánh tay nhỏ dài vẫn chụp vào thiếu niên kia.

    Thiếu niên kia chi cảm mình như bị vô số xích sắt trói lại, ngay cả cử động một ngón tay cũng không được. Hơn nữa khi cánh vòng phi thúy kia vang lên một tiêng, thì hắn lại cảm thây thân hình mình như bị xẻ ra. Thế nhưng trên người như có vật nặng ngàn cân, hai chân bị ép tới mức đau nhức, chỉ thây bàn tay kia của thiêu nữ đã đưa tới yêt hầu của mình.

    Trong lúc nhất thời cuồng phong nổi lên, hào quang bắn ra tứ phía đồng thời lại còn có những âm thanh như sấm động. Thiếu niên kia chỉ cảm thấy lực ép lên thân mình đã nặng vô cùng, như có vô số ngôi sao nhảy múa trước măt, chắng nhìn thầy gì từ lâu.

    Khi mà thiếu niện sắp không duy trì được nữa, thì cuồng phong trong khách sạn dừng lại, áp lực trên người hắn biên mât, trong cô họng chỉ cảm thây cái gì đó ngọt ngọt, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu, ngửa mặt gục xuống.

    Ngay khi hắn còn đang mơ mơ màng màng, thì có một thanh âm băng lãnh vang lên: “Người này ta muốn!”

    Ở cái vùng khi ho cò gáy này, trong một tiểu điểm hoang dã, nhất thời khách nhân kéo tới ùn ùn!

    Thiếu niên lúc này như rơi xuống vực sâu không đáy, hai mắt toàn là bóng tối không có đường quay vê, chắng còn biết tình hình trong khách sạn như thế nào nữa.Tuy rằng mắt không nhìn thấy, nhưng mà hắn có thể nghe, tri giác vẫn còn cảm nhận được.

    Mà lúc này, tứ chi của hắn giống như bị dìm vào trong dung nham của địa ngục, có cảm giác như đang bị lửa móng thiêu đốt như kim đâm vào tận xương hăm hận mình tại sao lúc này không ngât đi được cơ chứ.

    Thể nhưng con người mong muốn lại thường không được, sự đau đớn lúc này chỉ có tăng không giảm, càng lúc càng kịch liệt. Trong lúc mơ hồ, mũi hắn dường như ngửi thấy mùi khét, những âm thanh ti ti vang lên ở bên tai không dứt.

    Đúng là không có cách nào hình đau đớn này. Ngay khi thiếu niên cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa, thì nhất thời có một luồng gió mát thổi vào mặt. Thiếu niên cảm thấy gió mát, thì sự đau đớn giảm bớt, hắn như muốn nâng mình lên, mà đón lấy cơn gió này.

    Thiếu niên kia vất vả lắm mới ngừng tụ được một chút sức lực còn sót lại, đang muốn nhổm dậy, thì từ đâu đó truyền tới một cỗ lực đạo thật mạnh, ép hắn trở lại mặt đất.

    Ngay sau đó bên tai lại vang lên thanh âm Giang Nam ôn nhu: “Muốn hưởng gió mát từ con tiểu tiện nhân Minh Hà kiểm phong kia? Đúng là muốn chết, ngoan ngoãn ở bên cạnh tỷ tỷ, có nóng một chút, nhưng mà nó không đốt chết ngươi đâu.”
     
    Last edited by a moderator: 27/10/16
  3. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,357

    Chương 7: Nghịch Duyên 3



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Thiếu niên chỉ cảm thấy trên mặt mình chạm vào cái gì đó cực kỳ mềm mại, thoang thoảng có mùi hương đưa tới. Hẵn cũng không biết trong lúc cửu tử nhât sinh này, mà lại có cái gì nhạy cảm như vậy.

    Trong lúc tin thần hoảng hốt nghĩ: “Đã sớm nghe nói tới nữ tử Nam triều thân thế mểm mại, xem ra đúng là như vậy. Vị tỷ tỷ này, tên là cái gì… Dư tiên tử. Ai, đúng là chữ mình biêt được quá ít…”

    Thiếu niên kia hồn nhiên không biết là trong khách sạn không khí đã cực kỳ trầm trọng, phía trước có một cái Bát đang trong tư thế sắp sửa rơi xuông, nhưng mà nó vẫn cứ đứng yên trên không không chịu rơi xuống.

    Hàn khí trong khách sạn nhiều hơn lại thêm có một nữ tử đi vào. Nàng mặc bộ đồ đen. trên ống tay áo của hắc bào đã vén lên một ít, để lộ một cánh tay trần trắng như tuyết.

    Dung mạo của nàng xinh đẹp tới cực điểm, lạng lùng cũng không ai bằng khuôn mặt nhỏ nhắn gần như trong suốt thân sắc thản nhiên, toàn thân nàng tản mát ra hàn ý có thể làm băng chết người, nàng giông như một tiên tử được tạc từ một khôi băng ngàn năm. Sau lưng nàng đeo một thanh cự kiếm, đôi mắt dường như là màu lam, trên đôi môi còn điểm một chút màu đỏ tía.

    Ba gã hán tử thấy thiếu nữ áo đen đi vào, thì lặng lẽ thối lui sang một bên. Bọn họ hoàn toàn không có hứng thú với thiếu nữ lạnh như sương này, mà chỉ để ý tới cự kiếm sau lưng nàng trong mắt toát lên sự sợ hãi, pháp khí nắm trong tay cũng run lên.

    Cự kiếm dài bốn xích, rộng chừng bảy thốn, vỏ kiểm màu đen, dường như chứa lực lượng của hắc ám, trên đó còn khắc bô chữ triện cô “Huyền Minh Phạt Nghịch”.
    Cảnh Dư tiên tử thoáng nhìn qua cổ kiếm của thiểu nữ áo đen, sắc mặt cũng biển đổi Nàng lặng lẽ lui về phía sau một bước, cười nói: “Vân Vũ Hoa, lão nhân của ngươi đúng là không tiếc thứ gì ngay cả cổ kiếm Thiên Quyền cũng cho ngươi, xem ra đúng là bấc đắc dĩ rồi. Ta và ngươi mặc dù cùng ở trong Nguyệt Hạ Ngũ Tiên, nhưng lại chưa từng đọ sức. Xem ra hôm nay khó tránh khỏi một trận tỷ thí rồi.”

    Thiếu nữáo đen lạnh lùng nói: “Nguyệt Hạ ngũ tiên? Nếu như không phải từ nhỏ ta đã xuất sơn hành tẩu, thì sao lại đứng chung với những người như ngươi? Không cần nhiều lời, để người lại, nếu không Thiên Quyền xuất vỏ, tất có sự giết chóc.”

    Lúc này, hán tử cao gầy vái chào thiếu nữáo đen, nói:
    “Vân tiên tử, thiểu niên này chính là người mà Sấu Thạch tiên sinh muốn, quý phái cùng chúng ta giao hảo, nếu như tiên tử cứ như vậy dẫn thiếu niên này đi, thì ta sợ sẽ khó nói với Sẩu Thạch tiên sinh…”

    Hai mi của thiếu nữ kia khẽ dựng thẳng lên, tay phải khẽ búng một cái cổ kiếm Thiên Quyền lập tức kêu lên một tiêng vọng tới chính tầng trời tự động nhảy vào trong tay. Nàng lại búng một ngón tay, cổ kiếm giống như nước chảy từ ngân hàxuống mang theo vạn tầng sóng nước Minh Hà, chém thẳng vào hán tử cao gầy!

    Hán tử kia cực kỳ kinh hãi trong lúc nguy cấp này thì không tránh kịp nữa, cho nên cắn lưỡi một cái phun một ngụm máu lên Ngọc Xích, sau đó bẩm tay, niệm chú, nghênh đón cổ kiếm Thiên Quyền. Hai đông bạn của hắn cũng giương cao pháp khí cô gắng chặn cổ kiếm Thiên Quyền này.

    Vân Vũ Hoa lạnh lùng cười, thể tới của cổ kiếm vẫn không giảm chút nào, hung hắng chém vào ba cái pháp bảo! Trong khách sạn đột nhiên “Ầm” một tiêng nổ vang, dường như mỗi ngõ ngách đều bị nước Minh Hà bao phủ.

    Sóng nước Minh Hà đột nhiên hội tụ lại, biển thành một cơn sóng thần! Long Môn khách sạn vốn đã cũ kỹ, làm sao chịu được lực phá hủy này, răng rắc một tiếng vang lên, gỗ vụn bay tứ tung khắp nơi.

    Nhưng mà cái cột cờ vẫn đứng sừng sững như lúc ban đầu.

    Lúc này từ trong phóng bếp truyền đến hai tiếng kệu thảm thiết, chỉ thấy chưởng quỹ và chưởng quỹ phu nhân bị nước Minh Hà cuốn lên cao, rồi rơi xuông mặt đất. Tay chân của bọn họ co rúm laị, không bao giờ … cử động nữa, mấy cái bánh bao trắng như tuyết rơi bên cạnh.

    Bọn họ vốn thấy tình thể không ổn, run rẩy núp ở phóng bếp phía sau, cầu thần niệm phật, nhưng không nghĩ tới Vân Vũ Hoa lại bá đạo như vậy, một kiếm công kích ra gần trăm trượng bọn họ làm sao tránh thoát được chứ?

    Trong khoảnh khắc sóng gió thụ lại, hán tử cao gầy mặc xám như đất ngơ ngác nhìn cổ kiếm Thiên Quyền đang chỉ vào cô họng của mình, giờ hăm sao dám động đậy nữa?

    Ngọc xích trong tay hắn đã chia thành hai đoạn mà pháp khí của hai đồng bạn kia cũng bị chẻ đôi hoàn toàn bị hủy. Trện thân cổ kiếm Thiên Quyền dường như có một luồng hắc khí cứ phun ra rồi lại thu vào, hắc khí trên kiểm phong xẹt qua cổ họng của hán tử cao gầy, lập tức lưu lại một vệt máu.

    Cổ tay Vân Vũ Hoa khẽ chuyển, kiếm phong của cổ kiếm đã cắt đứt yết hầu của hán tử cao gầy, sau đó lạnh nhạt mối: – “Ngươi bây giờ có thể báo lại với Sấu Thạch tiên sinh được rồi.”

    Hán tử cao gầy sắc mặt tái xanh, chỉ hừ một tiếng nói: “Tốt, tốt. Vân tiên tử, một kiếm ban cho ta hôm nay, ta sẽ nhớ kỹ, chúng ta sau này còn gặp lại, chúng ta đi!” Nói xong ba người mang theo hận ý, xoay người bay lên không.

    Một kiếm chém đứt yết hầu, nếu như là người bình thường thì làm sao có thể sống được, nhưng đối với những người tu luyện thành công này mà nói thì đó chỉ là bị thương ngoài da mà thôi chỉ về dưỡng thương mười ngày, nửa tháng là khỏi.

    Vân Vũ Hoa chẳng thèm để ý bay lên trời nhìn ba người đang loạng choạng bay đi. sau đó quay lại nhìn về phía Cảnh Dưtiên tử, nói: “Để người lại, ngươi đi!”

    Cảnh Dư tiên tử khẽ cười một tiếng, bỗng nhiên lui một bước, một tay kéo thiểu niên kia ra trước. Sau đó mới nói: “Ngươi giống như là thiếu nam nhân vậy, ngay cả một thiếu niên như thể này cũng muốn đoạt! Nhưng mà lúc này hắn đang ở trong tay của ta, nếu như ngươi ra tay, thì ta sẽ giết hắn trước. Ngươi muốn đoạt người, vậy thì đem về một cái thi thể đi!”

    Vân Vũ Hoa lông mi dựng thẳng lên, ngón tay băng lãnh nắm chặt cổ kiếm Thiên Quyền lạnh lùng thốt lên: “Sư phụ chỉ bảo ta dẫn người trở lại, chứ nói sống hay chết. Ngươi muốn giết hắn, thì cứ ra tay đi.”

    Lời còn chưa dứt, cổ kiếm Thiên Quyền đã tạo ra sóng lớn Minh Hà ngập trời cuốn về phía Cảnh Dư tiên tử!

    Cảnh Dư kinh hãi vạn lần không ngờ tới Vân Vũ Hoa nói động thủ là động thủ, hơn nữa thể tới của cổ kiếm cực kỳ hung ác, nàng làm sao dám đón đỡ? Dưới tình thể cấp bách, nàng kéo thiếu niên kia ngăn cản trước người, muốn dùng người này làm một cái bùa hộ mệnh tránh khỏi thể kiểm kia.

    Vân Vũ Hoa khóe môi nở nụ cười, hừ lạnh một tiếng tay nàng duỗi ra, cổ kiếm Thiên Quyền chợt kêu lên một tiêng, thế đi không giảm mà lại tăng đâm thắng vào ngực của thiểu miêm kia!

    Nhìn thể kiểm này, chẳng cần phải nói tới kiểm phong mà chỉ cần sóng nước Minh Hà cũng đủ chọc thủng ngực của thiêu niên rồi.

    Cảnh Dư rơi vào đường cùng, đành phải đẩy thiếu niên kia ra. dưới chân đột nhiên xuất hiện một đám mây màu hông quỷ mị lướt sang một bên, khó khắn tránh thoát khỏi một

    Nhắc tới cũng kỳ lạ, thiểu niên kia vừa rời khỏi tay của Cảnh Dư tiên tử, thì những vết bỏng biến mât không thây tăm hơi, thần chí đã tinh táo lại. Thế nhưng hắn bị Cảnh Dư tiên tử đầy bay đi, nên ngã xuống đất lộn bảy tám vòng mới dừng lại được.

    Từ nhỏ hắn đã làm lụng vất vả, thân thể cường tráng, lại thông minh cho nên lập tức cắn răng cô ném đau nhức, lặng lẽ bò dậy, tìm thời cơ rời khỏi trốn thị phi này. Hắn nhìn về phía sau không xa, ở đó chỉ có một màu đen mông lung, cùng một màu hồng bất định hiển nhiên là Vân Vũ Hoa và Cảnh Dư đang đánh nhau kịch liệt.

    Đạo pháp của Cảnh Dư tiên tử lấy sự biến hóa trong khi dịchuyển làm chủ đạo, bởi vậy sẽ rất khó thât bại nhưng nàng cũng không dám cứng răn chông lại cổ kiếm Thiên Quyền. làm như vậy thì tảt sẽ bị bại.

    Vân Vũ Hoa không muốn dây dưa với nàng đột nhiên nhẩy ra khỏi vòng chiến, một ܗ kiêm hướng thiêu niên kia chém tới! Kiểm phong mặc dù cách xa 10 trượng, nhưng mà chỉ cần sóng gió minh hà kéo tới, cũng đủ chém thiêu niên này thành ngàn mảnh nhỏ.

    Cảnh Dư khẩn trương cổ tay rung lên, một chiếc vòng phi thúy nhanh như điện bay ra, chắn trước người của thiếu niên.

    Khi sóng gió Minh Hà chạm vào chiếc vòng phi thúy, thì có một quang mang màu xanh biêc dựng thắng lên, giông như một cái tường đông vách săt, chắn đỡ sóng gió Minh Hà, sóng gió tan đi, nhưng chiêc vòng phi thúy cũng bị rạn vỡ, ánh sáng xanh mảt đi, hiên nhiên là bị hủy.

    Cảnh Dư đau xót nhìn cái vòng tay của mình, nhưng cổ kiếm Thiên Quyền lúc này lại đột nhiên xuât hiện trước mặt nàng

    Cảnh Dư chỉ kịp chửi một tiếng:”Tiểu tiện nhân thậtác độc!”

    Lúc này, nàng không còn cách nào để tránh né cả. Cảnh Dư tiên tử không còn cách nào khác, là đành phải mạnh mẽ đón đỡ thể công này, nàng hét lên một tiêng, hai chiếc vòng tay còn lại bay ra. đảo mắt đã to như một đứa trẻ một trước một sau cản cổ kiếm Thiên Quyền lại. ” ( Hai luồng quang mang màu xanh biếc lóe lên rồi biến mất, hai cái vòng tay của Cảnh Dư tiên tử hóa thành bột mịn.

    Nhưng mà cổ kiếm Thiên Quyền cũng bị ngăn lại, thể đi rất chậm. Cảnh Dư tiên tử tránh thoát được một kiếp.
     
    Last edited by a moderator: 27/10/16
  4. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,357

    Chương 8: Nghịch Duyên 4



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Vân Vũ Hoa đương nhiên là sẽ không bỏ qua cơ hội này, nàng tiếp tục huy động cổ kiếm, chém giêt Cảnh Dư tiên tử. Chí trong một thời gian ngăn. Cảnh Dư tiên tử mây lần gặp nạn.

    Lúc này thiếu niên kia đã kinh hồn tảng đảm, thấy hai người chém giết không ngớt, bèn lập tức bỏ chạy. Hắn mới cắm cổ chạy được hơn trăm bước, thì không biết từ lúc này, trước mặt mình không xa, đã có hơn 10 người hiện lên.

    Những người này nữ có nam có. cầm các loại pháp khí không giống nhau, nhìn y phục trên người, thì cũng biêt là từ ba phương tụ hội lại tại đây.

    Một văn sĩ râu dàinhìn thiểu niên, cau mày nói: “Chắng lẽ là hắn?”
    Nữ tử trung niên bên cạnh thấp giọng nói: “Sư huynh huynh xem Cảnh Dư tiên tử và Vân Vũ Hoa tranh đấu kịch liệt như thế kia. thì chăc chắn là thiêu niên này không thể nghi ngờ, nhãn lực của các màng không kém tới mức nhận sai người!”

    Văn sĩ râu dài gật đầu nói: , “Lời này đúng là có lý, cứ dẫn hắn vê núi trước đã.”

    Lại có một lão giả mặc trường bào màu xanh. vuốt rầu nói: – “Lý Thiên quân nói sai rôi. Thất Thánh Sơn tuy rằng thanh danh hiển hách, nhưng nếu muôn dẫn người đi, thì thực sự là không thích hợp cho lắm.”

    Văn sĩr âu dài lặng lẽ quay đầu, nói: “La Đạo Quân, bản sơn lần này nhât định phải dẫn được người đi, chắng lẽ Vân Hà Động Phủ lại tính chuyện ngăn cản?”
    Lão giả cười nói: “Chỉ là Vân Hà Động Phủ, đương nhiên không cách nào ngăn được chuyện tốt của thiên quân. Thể nhưng nếu tiểu tử này đã quan trọng như vậy, không thể làm gì khác hơn là cùng với Huyền Hương Cốc liên thủ vậy.”

    Văn sĩ râu dài biến sắc, quay nhìn đám người đang ở bên cạnh. Huyền Hương Cốc đa số là nữ tử, thệ lực xa thua Thât Thánh Sơn, nhưng nói quyết của Huyền Hương Côc biên hóa vô cùng, rât khó ứng phó, sở trường của họ rât thích hợp với đánh lén.

    Ba phái tề tụ ở đây, ai cũng mạng ý xấu, hiện giờ lại nói toạc ra như vậy, nên ai nẩy pháp bảo cũng câm ở tay, trong lúc nhât thời hình thành thê giương cung bạt kiếm, vô cùng khân trương.

    Đột nhiên một nói tử khí chợt hiện, không biết là ai động thủ trước, nhưng người của ba phái đêu bay lên trên không. Chỉ trong một chớp mắt quang mang loạn xạ, pháp khí bay ngang dọc, tranh đẩu bắt đầu trở nên kịch liệt.

    Ai nấy đều biết thời cơ của mình chỉ có trong thời gian ngắn, nếu như kéo dài thì một khi đổi thủ kéo tới, sẽ không làm gì được. Cho nên ai cũng ôm ý niệm tốc chiến tốc thắng xuất thủ toàn là những sát chiêu uy lực cực lớn.’’

    Thiếu niên kia không biết là tại sao sự tình lại như vậy, một bên là Vân Vũ Hoa và Cảnh Dư tiên tử tranh đẩu tới hồi sinh tử, một bên là ba phái loạn chiến thành đàn, bảo quang lôi điện bắn ra tứ phía, làm cho cát bay đá chạy, mặt đất thủng lỗ chỗ.

    Trông thấy tình cảnh như vậy, làm sao hắn dám chạy xuyên qua? Tay trái của Cảnh Dư tiên tử lúc này đã trì trệ, đạo pháp của nàng vốn thua xa Vân Vũ Hoa, lại bị đổi phương hủy mất ba cái vòng tay, lấy đâu ra cái gì chống đỡ cổ kiểm Thiên Quyền, bây giờ mà còn không trốn, thìlát nữa thảo nào cũng hương tiêu ngọc vẫn.

    Dưới tình thể cấp bách nàng há mồm kêu lên:
    “Tiện nhân, ngươi chỉ muốn giết ta, nhưng cũng không cách nào đổi phó được với ba phái Thất Thánh Sơn. Vân Hà Động Phủ và Huyền Hương Cốc! Ta với ngươi liên thủ, đoạt người mang đi trước.”

    Vân Vũ Hoa kiểm thế không chậm chút nào, lạnh nhạt nói: “Nếu ngươi đã gọi ta ba cầu tiện nhân vậy thì đê ta khắc lên mặt ba kiếm đã.”

    Cảnh Dư rơi vào đường cùng, đành phải bẩm tay niệm chú, hồng quang chợt hiện, đãxuất hiện ở một chỗ cách đó hơn trăm trượng. Vân Vũ Hoa quay đầu lại nhìn lại, thấy ba phái tranh đấu đã tới mực kịch liệt, hiển nhiên đã không thể ngừng tay, nếu như không hạ thủ thì chậm mất.

    Trong ba phái cũng có mấy nhân vật lợi hại ví như Thất Thánh Sơn thiên quân Lý Chi Diệu, tu vi đã đêm mức khí định thân nhàn, bảo quang đã luyện tới mức không hiện, đúng là rất khó đối phó.

    Đừng thấy ba phái lúc này đang tranh đấu kịch liệt, nhưng nếu như mà Vân Vũ Hoa ra tay cướp người thiba phái chín phần mười lại liên thủ, ứng phó với nàng trước tiên. Nàng hơi hơi trầm ngâm biết là với tình thể này, với một mình nàng sẽ rất khó mà mang được người đi.

    Nàng không do dự nữa, đem Thiện Quyền cổ kiểm dựng thẳng lên, 5 ngón tay trái khẽ vuôt thân kiên, trong miệng tụng quyết. Chi giây lát sau, khi Vân Vũ Hoa niệm chú hoàn tất. cho đột nhiên “Xẹt” một tiêng một kiếm đã dẫn động thủy triều Minh Hà, kéo dài hơn trăm trượng trên trời cao, đánh tới thiếu niên kia.

    “Tuyệt đối không thể!”

    “Mau cứu người!”

    Những tiếng kinh hô liên tiếp trong ba phái vang lên, khôngai ngờ Vân Vũ Hoa lại tả nhân như vậy, dám hạ thủ cả với thiểu niên này.

    Trong ba phái đương nhiên là có người bản lãnh xuất chúng, khi tiếng hô vừa dứt, đã có mây người nói hạnh cao thâm phi thần lên, nhanh như điện xẹt, đứng trước mặt thiêu niên.

    Người đứng mũi chịu sào là Thất Thánh Sơn thiên quân Lý Chi Diệu. Hắn cũng chẳng kịp tê xuât pháp bảo, mà dùng lực lượng của bản thân, cản thế kiếm hung mãnh của Vân Vũ Hoa.

    Nhưng mà ngàn vạn lần cũng không ngờ, khi Vân Vũ Hoa đã xuất một kiểm có uy lực cực đại như vậy, mà vần còn có lực lượng điêu khiên, một kiếm này xuât ra đã thay đôi đôi tượng mục tiêu không phải là thiêu niên, mà lại là chém tới người trong ba phái!

    Thủy triều cuồn cuộn lần thứ hai hiện lên, mang theo tất cả những cái gì có trong trời đất, lao ầm ầm tới vị trí người của ba phái. Mọi người lúc này nhât tề biến sắc, mắt thấy uy lực của sóng biển, trong lòng biết là khó có thể chống đỡ.

    Phải biết rằng, đạo hạnh cao thâm đủ để dập tắt lửa trên người thiếu niên kia, thì có dù mình có sử dụng tât cả pháp bảo, lực lượng có thể tự bảo vệ được hay không? Mắt thấy một kiếm này phá không bay tới ai cũng ngưng thân đề khí liều mạng dồn tất cả tu vi của mình lại, tạo thành chân nguyên hộ thể ngạnh đỡ một kiếm này.

    Lúc này Lý Thiên quân đã bay tới trước mặt thiếu niên, hắn mượn lực của mọi người, thi triển pháp bảo Thất Bảo Vân Nghê tán ở trong tay, một nói thât thải quang mang (vậng sáng bây sắc) hiện ra, hình như một nói quang bích (bức tường ánh sáng màu xanh biêc), miễn cưỡng che chắn cho thiếu niên trước sức mạnh của thủy triều, có thể giữ lại cho thiếu niên một mạng.

    Nhung mà hắn không ngờ tới Vân Vũ Hoa lại có kiếm thứ hai nên vừa sợ vừa giận, vội vàng quay về cứu viện đồng môn. Trong lòng hắn biêt, giờ quay lại thì đã muộn, mọi người sẽ khó tránh khỏi họa, nhưng cũng đành phải làm.

    Hiện giờ chỉ có thể trông chờ vào việc, đồng môn có thể dùng chân nguyên duy trì trong chôc lát, đợi mình về cứu viện. Nếu như đồng môn bị trọng thương tổn hao đạo hạnh, mà cứu được cho thiếu niên kia một mạng dưới kiếm của Vân Vũ Hoa, thì cũng coi như là thành công.

    Thể gian luôn thay đổi tám chín phần mười không theo dự tính của con người. Nhưng khi Lý thiên quân vừa mới phi thân trở lại cứu viện đồng môn, thì Vân Vũ Hoa lại dựng cô kiếm lên, chém ra kiếm thứ ba!

    Thiên Quyền cổ kiểm lúc này đen kịt như mực, chỉ vừa mới huy động đợt thủy triêu thứ ba đã lao ra sâm giật đùng đùng đánh tới chô thiêu niên kia!

    Lý Thiên quân nghe thấy tiếng sấm nổ, thì sợ hãi vô cùng. Không cách nào duy trì được nét mặt ung dung trầm ổn thường ngày nữa. Phải biết rằng kiểm thứ nhất hắn đỡ được, đã kiệt lực. huống chi lại còn mượn lực của mọi người. V,, Vân Vũ Hoa có thể phóng ra kiểm thứ hai đã khiển hắn giật mình vô cùng, nhưng cũng có thể tạm chấp nhận. Tới khi Vân Vũ Hoa chém ra kiểm thứ ba, thì với tu vi ấy, đúng là thâm sâu không thể dò.

    Cảnh Dư tiên tử ở phía xa xa, nhìn thấy tình thể như vây, thì sắc mặt tái nhợt, không còn chút huyết sắc nào nữa.

    Lúc này nàng mới hiểu, khi hai người chiến đấu, Vân Vũ Hoa không dốc hết toàn lực, chắc là do cô kỵ các phái rình lén. Nêu như nàng ta dôc toàn lực, thì sợ răng nàng đã hương tiêu ngọc vân. hôn phi phách tán từ lâu rồi.

    Vân Vũ Hoa liên tiếp phát ba kiếm, người trong ba phái đều lâm vào tình trạng hiểm nghèo, chỉ còn cách dốc hết sức chống đỡ thế công, lấy đầu ra sức mà đánh trả.

    Hiện giờ bọn họ đã loạn vô cùng, ốc còn không mang nổi mình ốc, thì lấy đâu ra lực chiêu cô cho thiêu niên kia? Chăc chắn là hăm sẽ bị nước Minh Hà ăn mòn xương côt, thực hôn đoạt phách vạn kiếp không được siêu thoát.

    Trong lúc tình thể nguy cấp, từ trên không trung bỗng truyền tới một tiếng thở dài một thanh âm như chuông vang lên: “Thiện tai thiện tai Vân tiên tử tuổi còn trẻ mà sao sát khí lại nặng như vậy, chắc là dưới cổ kiểm Thiên Quyền, cũng có không ít oan hồn?”

    Lời vừa dứt, thì trên người thiếu niên xuất hiện một tầng phạn văn đại chú (chú ngữ băng chữ phạm), tạo thành một tầng kim quang sáng như ngọc lưu li. Kim quang vừa hiện. Minh Hà đã vọt tới, đụng luôn vào Kim quang.

    Đột nhiên, mấy chữ phạn văn đại chú bỗng nhiên sáng bừng lên, sóng nước Minh Hà vốn có thê như sâm sét đã dừng lại tựa như thủy triều rút xuông biên, biên mât không thây tăm hori.

    Nhưng ánh sáng có mấy chữ phạn văn đại chú thì lại không mất, chỉ mờ mờ đi, khó tìm thầy tung tích. Một kinh kình thiên của Vân Vũ Hoa, cuốii cùng cũng được ngăn cản. Chỉ trong một thời gian ngắn, sự sống chết của thiếu niên, đã biển đổi mấy lần! Tất cả, là phúc? Hay là họa?

    Khi một kích kia thất bại Vân Vũ Hoa không còn duy trì được biểu tình lạnh nhất nữa, mà dựng đứng cô kiếm Thiên Quyên chỉ xéo bầu trời lạnh nhạt nói: “Hay cho Đại Bi Bàn Nhược Cհú, ոցười tớii có phải là Nam Sơn tự Tuệ Hải đại Sư?”

    Câu nói của Vâm Vũ Hoa. giống như đất bằng dậy sóng làm cho người trong ba phái cả kinh, chỉ biết hai mặt nhìn nhau.

    Nam sơn tự truyền thừa đã hơn ngài lắm trong chùa cao tăng đại đức, diệu pháp thượng sư tâng tầng lớp lớp, là một trụ cột của chính nói. Nều như bản vê thanh thê thì chỉ kém có baphái Nói Đức tông. Vân Trung Cư, Thanh Khư Cung mà thôi.

    Mà Tuệ Hải đại sư lại là cao tăng đắc nói của Nam Sơn tự, đã nổi danh qua hơn trăm năm. Bình thường cao tăng đăc nói của Nam Sơn tự ra ngoài rất ít, may Tuệ Hải đại sư lại tới nơi biên ải hoang văng chắc chắn là vì thiếu niên này.
     
    Last edited by a moderator: 27/10/16
  5. tuanminhktqn

    tuanminhktqn Bàn Long Chiến Đội

    Được thích:
    8,357

    Chương 9: Nghịch Duyên 5



    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nguồn:Vipvandan†¸.•'´¯)¸.•'´¯)





    Từ trên không trung truyền tới tiếng hết lớn, giống như là sư tử gầm, sấm sét vang: “Yêu nữ to gan, pháp húy của Sư phụ ta, ngươi có thể tùy tiện gọi hay sao?”

    Vân Vũ Hoa cười lạnh một tiếng nhìn lại phía đó, thì thấy kim quang đãbiển động hiện lên 3 thân ảnh.

    Ở giữa là một vị lão tăng trên người khoác một cái áo cà sa đỏ thẫm mạ vàng trên cổ đeo một chuôi Nam Hải trảm hương châu, trong tay cầm Cửu Hoàn Kim Cương phục ma trượng phật quangân hiện, bảo vật trang nghiêm, quả nhiên là Nam Sơn Tuệ Hải. Bên trái lão là một trung niên tăng nhân xem ra là đệ tử của hắn. Người quát vừa nãy đúng là vị trung niên tăng nhân thân hình to lớn này.

    Vân Vũ Hoa thản nhiên nói: “Tuệ Hải đại sư không ngại gian khổ, thiên sơn vạn thủy tới đây, lẽ nào chỉ vì một yêu nữ như ta? Sợ rằng đại sư cũng tới vì thiếu niên này. Cùng là cướp người, như vậy thì cao tăng như ngài làm gì có tư cách chỉ trích người khác?”

    Tuệ Hải rủ mi không nói không ngừng niệm phật hiệu, đệ tử cao lớn bên cạnh hắn không nhịn được nữa, tiến lên một bước, quát lớn: “Yêu nữ chớ có ở đây hồ ngôn loạn ngữ! Tấm lòng từ bi của sư phụ ta sao có thể nghi ngờ, sao có thể ngồi nhìn thiếu niên vô tri này rơi vào tay của yêu tà! Ngươi còn dám phỉ bảng mê hoặc người khác, đừng trách bảo trượng vô tình!”

    Vân Vũ Hoa nhìn chăm chú vào tăng nhân này một hồi lâu, nàng thu hồi kiếm, định thần nhìn chăm chú vào tăng nhân này. Tăng nhân này tâm hồn không được tự nhiên. cảm thấy trong lòng huyết khí cuồn cuộn, mê mẩn nói: “Nàng như vậy… nhìn ta như vậy, không biết là vì sao? Chẳng lẽ nói.”

    Sau một lát, đôi môi anh đào của Vân Vũ Hoa hé mở, thản nhiên cười, băng tuyết trên khuôn mặt tan đi đât đai lại hôi xuân, tăng nhân kia nhìn thây như vậy thì tâm thân kích động không thêrời đôi mắt.

    Ngay sau đó, nàng hướng tăng nhân này ôm nhu nói:
    “Đại sư nếu đã nói bảo trượng vô tình vậy thì xin chỉ giáo một chút đi? Vũ Hoa mặc dù phải liên tiếp chiến đấu, thần khổn thân bì (tinh thần bị quấy nhiễu, thân thể mệt mỏi), nhưng nếu dùng 10 kiếm mà không chém được cái đầu bóng của đại sư xuống, Vũ Hoa cam nguyện tự sát tạ tội ngài thấy thể nào?”

    Tăng nhân kia khuôn mặt đỏ lên, mê mẩn biến mất, nhưng lại thay vào đó là sự tức giận vô cùng. Cho dù như vậy, hắn cũng không dám cùng Vân Vũ Hoa đơn độc đổi chiến. Vừa rồi thấy oai lực một kiếm ủa nàng chỉ e là chưa tới mười kiếm, có khi dùng tới ba kiếm, thì hắn đã viên tịch rồi.

    Dù sao hắn cũng là danh gia đệ tử, chuyện như vậy cũng có thể nhận biết được. Nhưng Nam Sơn tự là danh môn chính đạo không thể lấy nhiều đánh ít. Tăng nhân này mặc dù tức giận đến run cả ngươi, nhưng cũng không dám lên tiếng trả lời.

    Trong lúc hắn tiến thoái lưỡng nan, xấu hổ vô cùng, từ trên không trung lại truyền tới tiêng cười nhạt: “Đông Đô Lạc Dương đột nhiên có Tử Hỏa Thiên Lôi rơi xuống thiên hạ to lớn, gieo quẻ là đoán được âm dương, người biết thiên cơ, không chỉ có mấy giáo phái yêu tà của các ngươi! Ta nếu như không tới, chẳng phải là tiện nghi cho loại yêu nghiệt các ngươi, tùy ý ởđây làm loạn hay sao?”

    Trong khi tiếng nói còn vang lên, thì từ trên không trung đã hạ xuống một đạo tường vân, trong mây ản hiện có hơn 10 người, toàn là nhân sĩ của giáo phái chính đạo. Lý Chi Diệu biến sắc, thấp giọng nói: “Chuyện hôm nay không thể làm nữa rồi. chúng ta đi.”

    Hắn vung tay lên, mang theo người của Thất Thánh sơn chậm rãi rút lui. Hắn đã đi, hai phái còn lại cũng không ở lại, đông thời rời đi. Vậy còn Cảnh Dư tiên tử thì sao? Nàng vốn đã thấy thời cơ không ổn, yên lặng rời xa từ lâu. Lúc này chỉ còn mỗi Vân Vũ Hoa chông kiêm, đứng một mình nơi đây.

    Vân Vũ Hoa xung quanh một vòng thấy mọi người trong chính đạo đều giương mắt hô, hiển nhiên là ai cũng có sự đề phòng lẫn nhau, cho nên cười lạnh một tiêng, đút kiếm vào vỏ, xoay người định rời đi.

    Đột nhiên có một trung niên nữ tử kêu lên: “Yêu nữ chớ đi! Ngươi đả thương người vô tội hại tính mạng của họ, vậy mà cứ định như vậy rời đi hay sao?”

    Vân Vũ Hoa dường như không nghe thấy, thân hình phiêu nhiên bay lên, chậm rãi rời đi, hoàn toàn không coi sự khiêu khích của trung niên nữ tử kia vào mắt. Nữ tử kia tức giận hắng giọng, nhưng thấy đồng bạn xung quanh không nói câu nào, nàng đương nhiên cũng không dám đơn độc đuôi theo. Nghiên răng nghiên lợi nửa ngày, cũng chỉ đành âm thâm muôt hận vào trong lòng?

    “Chư vị đạo hữu, hôm nay chính là ngày vui của tệ tông cho nên không muốn thấy tai ương đổ máu. Vân Vũ Hoa tuy rằng liều lĩnh, nhưng cũng biết tiến thoái. Khẩn cầu các vị nề mặt tệ tông hôm nay tạm thời buông tha nàng không biết ý của các vị đạo hữu ra sao?” Thanh âm hồn hậu dễ nghe vang lên.

    Lúc này có một đạo Tử Hà (mây tía) ở giữa không trung hiện lên, bảy màu giao thoa cảnh trí huyên diệu không nói hêt. Ở giữa có hơn 10 người hiện ra gió nhẹ chuyên động.

    Ở giữa cό một vị chân nhân trên đạo bảo có thêu mặt trời Đông Hải, phía sau đeo một cái Thanh Đông cô kiêm, trên mặt hiện bảo quang bộ râu dài phât phơ theo gió, tiên phong đạo côt, chỉ nhìn là có thể nhận ra ngay.

    Người trong chính đạo sắc mārkhe biển, ai nấy đều ghé tai vào nhau, thấp giọng

    Tuệ Hải thấp giọng niệm một tiếng phật hiệu, hai hàng mi dài nhướng lên, chậm rãi nói: “Hóa ra là Đạo Đức tông Tử Dương chân nhân thất lễ thất lễ. A. Ngọc Hư chân nhân và Thái Vi chân nhân cũng đã tới, đúng là khó gặp. Ba vị chân nhân di dời tiên giá tới đây, tuy chỉ nói đây là hoang cảnh nơi tái ngoại nhưng cũng sẽ trở thành tiên cảnh.”

    Tử Dương chân nhân chắp tay đáp lễ, cười nói: “Tuệ Hải đại sư quá khen, đạo học của ta còn thấp, không nhận nổi hai chữ chân nhân.”

    Đạo Đức tông vốn là tông phái đứng đầu chính đạo, ở Tây Huyền Sơn xây Thái Thượng Đạo Đức Cung lịch sử đã có hơn 3000 năm. Đạo Đức tông có 3 động tiên, chủ mạch có chín chi, các chi thứ là 60, đạo đồ ba vạn khí thểbao trùm khắp thiên hạ. Chưởng giáo Tử Vi Chân Nhân công tham tạo hóa đạo hạnh viên mãn đã hơn 30 năm không rời Thái Thượng Đạo Đức cung một bước.

    Tục truyền Tử Vi Chân Nhân đã tu luyện hơn trăm năm, sớm có hi vọng phi thăng, nếu nói ra đúng là đệ nhât nhân trong chính đạo hiện nay. Tử Dương chân nhân, Ngọc Hư chân nhân và Thái Vi chân nhận đều là người đứng đầu một mạch của Đạo Đức tông, cũng là những nhân vật thanh danh hiên hách hiện nay.

    Các nhân vật tầm thường muống gặp một lần cũng khó khăn, hôm nay ba vị chân nhân lại đồng thời tới khó tránh khỏi thanh thế rầm rộ. Mười vị đệ tử mà ba vị chân nhân mang theo, tu vi cũng không phải là bình thường, mỗi người đều có tài riêng hiển nhiên là có chuẩn bị mà tới, trong khi các phái khác toàn là vội vã tới.

    Lúc này Đạo Đức tông đến đây với quy mô như vậy, thì tiên cơ đã chiếm hết thể cục đã sớm năm trong tay. Bạ vị chân nhân đồng thời xuất hiện ở nơi hoang dãnày, ý đồ như thể nào, ai nấy đều có thể biết.

    Chỉ là Tuệ Hải vẫn hỏi: “Tử Dương chân nhân vừa mới nói hôm nay là ngày vui của quý tông không biêt là ngày vui từ đầu tới?”

    Tử Dương chân nhân nhìn xung quanh một vòng sau đó mới mỉm cười đáp: “Chuyện vui thứ nhất, là chưởng giáo của tông ta Tử Vi Chân Nhân giờ Thìn hôm qua đã xuât quan.”

    Mọi người lập tức “a” lên một tiếng, tiếp tục nghị luận, ngay cả Tuệ Hải đại sư nghe vậy cũng mở lớn hai măt đôi mi dài không gió mà đung đưa.

    Tử Vi Chân Nhân bể quan hơn 30 năm, lần này xuất quan, đúng là một đại sự oanh động chính đạo. Từ lúc chân nhân bế quan cho tới nay, thì đã có tin đồn là Tử Vi Chân Nhân thanh tu, tìm ta phương pháp bạch nhật phi thăng. Lúc này xuất quan chắc chắc là đã đạt được ước nguyện, có khi lại muốn phi thăng.

    Trong lịch sử tu luyện của chư giới (các giới, ý nói là đạo, tăng ma, yêu…), thì người phi thăng gần đây nhât chính là Thanh Khư Cung Thanh Linh Chân Nhân. Thanh Linh Chân Nhân tính ra tu luyện ở Thanh Khư Cung cũng không được bao lâu, thuở nhỏ hăn vô cùng thông minh, lại có trí tuệ, chỉ nhìn các loại cô kinh đạo tạng một lân là không thê quên, có thê đọc lại vanh vách. Người này có nghị lực lớn, chịu đựng nỗi khổ mà người khác không chịu được, đồng thời có một quyết tâm lớn, đó là nguyện phô độ cho những người mê muội trong thiên hạ.

    Sau này. khi mà đạo hạnh của Thanh Linh Chân Nhân ngày một thâm hậu, lại tích được công đức vô sô. cό được sự chỉ dân của tiên nhân học được bí quyết vô thượng khô tu hơn ba mươi năm cuôi cùng cũng phi thăng.

    Từ sau khi Thanh Linh Chân Nhân vũ hóa phi thăng có lưu lại bốn quyển Thượng Hoàng Kim Lục, ngoài ra còn để lại một số đồ vật, đó chính là ngọc bội tùy thân của Thanh Linh Chân Nhân, nó đã nhiễm tiên khí mà tự thông linh, lại càng đáng sợ hơn, chính là pháp khí tiên kiếm của lão.

    Thanh Khư Cung vốn là một tiểu quan đã suy yếu lâu ngày, nhưng khi Thanh Linh Chân Nhân phi thăng, người ngưỡng mộ như thủy triều không dứt, người câu đạo lại liên miên bảt tuyệt, cho nên trở thành một trong những đại phái.

    Nhưng mà chuyện Thanh Linh Chân Nhân phi thăng đã là chuyện của hơn ngàn măm trước. Cho dù Tử Vi Chân Nhân đạo hạnh còn chưa đủ, công đức chưa viên mãn, nhưng cũng sẽ kết được chính quả thành tiên.

    Tu vi thiểu có thể đứng vào hàng ngũ tán tiên, đó cũng là việc trọng đại của chư giới tu luyện trong hơn ba trăm năm qua. Đạo Đức tông cho dù là nhân tài hay là kinh điện, tàng thư, tiên khí đều đứng đầu. Lại có Tử Vi Chân Nhân tu thành chính quả địa vị của Đạo Đức tông sẽ tăng thêm một bậc, trong vòng hơn trăm năm nữa, địa vị đứng đầu chính đạo sẽ không suy chuyên. Tuệ Hải niệm một tiéng phật hiệu, hưởng Tử Dương chân nhân nói:

    “Tử Vi Chân Nhân xuât quan chính là một đại sự trong chính đạo ta từ nay về sau Đạo Đức tông đứng đầu chính đạo, thiên hạ yêu tả sẽ không dám tác loạn. Sau khi trở về, ta sẽ báo cáo phương trượng chọn ngày tới Tây Huyền Sơn, chúc mừng Tử Vi Chân Nhân công hảnh Viên mãn.”
     
    Last edited by a moderator: 27/10/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)