Hệ Thống  Sắc Tôi là vua điện ảnh thế giới - Chương 1

  1. Duyennguoidichtruyen

    Duyennguoidichtruyen Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    5/4/21
    Bài viết:
    2
    Được thích:
    0
    Chương 1: Là đạo hữu nào đã độ tôi?
    Nắng hè như lửa đốt, thành phố Z, bầu trời vạn dặm không mây bỗng xuất hiện một trận sấm sét vang dội. Thoáng sau mây đen ngập trời, mưa như trút nước.
    Tại lầu hai một ngôi nhà nhỏ, một thân ảnh mũm mỉn vội giật lấy áo khoác chạy lên hành lang.
    “Ông trời đáng ghét, lâu lâu người ta mới được nghỉ một ngày mà cũng không yên!”
    Chu Diệp, 8x, độc thân, không học đại học. Tốt nghiệp Trung học phổ thông xong, vì gia đình nên phải dừng việc học. Mà nói vậy cũng không đúng hẳn, một phần do thành tích học tập của hắn không tốt, xem như không có cửa vào đại học.
    Mười bảy tuổi ra đời, không nghề nghiệp trong tay, làm bảo an, rồi đến giúp việc, phụ bếp, hết văn phòng này đến quán nhậu nọ, đối với hắn như vậy cứ sống qua ngày là không tồi rồi.
    Một câu khái quát nửa đời trước của hắn là: sự nghiệp không, tiền vừa đủ ăn.
    Lúc đầu hắn bày một sạp hàng bán hàng ở vỉa hè, thu nhập không tồi, một tháng miễn cưỡng vào túi khoảng sáu ngàn tệ, tích góp mười năm, giờ đây hắn đã mua được căn hộ nhỏ ở thành phố này, tính về sau cưới vợ sinh con, nhân sinh như vậy đối hắn là quá đãi ngộ.
    Đáng tiếc dạo này bên trật tự đô thị làm việc gắt gao, đã từ hai năm trước lãnh đạo thành phố đã cho dẹp hết mấy quầy hàng rong trên phố.
    Thế là Chu Diệp bất đắc dĩ chỉ có thể thuận theo trào lưu của thời đại, đi theo hướng xã hội phát triển, gia nhập trướng của Mã lão đại, trở thành lính của y, mở bán hàng online trang sức mỹ phẩm, thu nhập đủ sống, miễn cưỡng gồng gánh qua ngày.
    Lại nói, Chu Diệp thời mới lớn tướng người xem như thuận mắt, bởi vì hai năm nay không có thời gian rèn luyện, ăn uống vô tội vạ, nên dáng người có mập lên đôi chút, mặt cũng có nọng, làm cho người ta có cảm giác như ông chú béo vui vẻ.
    Lúc này, Chu Diệp sau một hồi mắng mỏ cũng đã mang được quần áo phơi tại hành lang trở về phòng mình. Tiện tay lấy từ trong tủ lạnh ra một lon coca, mở nắp uống ọc cái hết veo nửa lon. Hắn thấy người mát mẻ nhiều rồi.
    Mặc dù bên ngoài là sấm chớp, mưa to như trút nước, nhưng ỷ vào cửa sổ kiên cố, bên ngoài lại không có gió, nên Chu Diệp lúc này đã mở cửa sổ để tiết kiệm chút tiền điện.
    “ Hô!”
    Thở phào một cái, Chu Diệp ngồi dựa vào cửa sổ bàn máy tính bên cạnh. Nhìn trên màn hình lâu như vậy nhưng cũng không có khách tương tác trên Ali, chỉ sợ đến trưa cũng không có khách.
    “Được rồi, xem phim tí cho vui!”
    Nói xong, hắn ấn mở phần mềm xem phim, muốn tìm một bộ để xem giết thời gian. Bên ngoài bỗng sét ầm ầm.
    Ầm…Ầm…..Oanh….
    Bị hù, tay Chu Diệp run rẩy, bấm nhầm vào cái quảng cáo trên màn hình, hắn tức giận mắng: “Không biết bị ai độ rồi, xem ra nghiệp cũng nặng phết!”
    Ngay lúc này, tiếng sấm bên ngoài đánh ầm một tiếng nghe nặng trịch, ánh sét từ đâu bay tới theo hướng Chu Diệp đang ngồi, mà ở trên trời, chỉ thấy như một luồng sáng sao chổi với cái đuôi quét dài, đánh ầm ngay bên cửa sổ.
    “Tôi đi đây, vậy là hết một kiếp…!”
    Chu Diệp thấy như trước mắt một mảng tối đen, toàn thân đau nhức, đầu óc tê rần, rồi bất tỉnh nhân sự.

    Không biết qua bao lâu, hắn từ từ tỉnh lại, đập vào mắt hắn là cái máy tính cháy đen sì sì. Hắn lọ mọ chống bàn đứng dậy, hướng nhà vệ sinh đi tới.
    “Ai da!”
    Chu Diệp há miệng, phun ra một cỗ khói đen, lảo đảo tới trước gương nhỏ trên tường. Miệng lầm bầm: “Ngàn vạn lần đừng hủy đi khuôn mặt, đã không có tiền mà còn bị hủy dung thì e đến chết cũng không lấy được vợ…”
    Trong gương là hình ảnh ông chú đen sì với mái tóc dựng thẳng đứng. Xem ra cú sấm sét vừa rồi cũng không nhẹ.
    “Haizz, đây là ông trời đang tấu hài sao?” Chu Diệp nhìn ông chú trong gương, không còn gì để nói: “Thế người anh em này có thích tấu hài không?”
    Nói xong, hắn mở vòi sen, dùng sức kỳ cọ, tắm rửa, miệng không ngừng lầm bầm: “Nếu tôi đem anh đi bán mà có chút tiền thì tốt rồi a…”
    Kỳ cọ xong, Chu Diệp lại hiện nguyên hình là ông chú béo. Vơ đại bộ quần áo trên cửa mặc mặc vào rồi đi ra.
    Vừa nhìn vào cảnh tượng trước mắt, hắn la lên: “ Trời ơi, gia sản của tôi…! Vậy là hết rồi…!”
    Sau khi xem xét cẩn thận, hắn thở dài: “ Đúng là tổn thất nặng nề mà!”
    Rồi hắn lại theo thói quen mở một lon Coca, ngồi bên cạnh máy tính, tiện tay bấm khởi động. Hồi lâu không thấy động tĩnh mới tự giễu mình: “Khờ quá…Thiên lôi đánh nào có trật ai bao giờ..”
    “Máy tính…! Cái này là hàng chính hiệu mà, sao lại có thể bị sét đánh một cái là hỏng chứ?”
    Chu Diệp mắt không chớp nhìn màn hình chằm chằm, phảng phất một cỗ tiếc nuối.
    Bỗng hình ảnh quen thuộc của Win7 hiện lên, đập vào đôi mắt đang tối ngòm của hắn. Chu Diệp kích động, nhưng tâm tình dần tốt trở lại, hắn dựa vào thành ghế.\
    “ Được rồi, hàng chính hiệu đúng là tốt nhất a!”
    Hắn vội vào gian hàng của Ali, nhưng tiếc là cũng không có đơn nào a, Chu Diệp mở đi mở lại nhiều lần, nhưng màn hình hiền hiển thị vẫn là không có khách ghé thăm. Đến cái cọng lông của khách còn không nhìn thấy. Hắn uể oải lắc đầu, xem ra, ngày hôm nay chắc không buôn bán được gì.
    Hắn mở một bộ phim heo của Nhật, chuẩn bị cả giấy vệ sinh, buồn bực thế này mà không xả lũ thì bệnh mất.
    Nhưng hồi lâu lại không biết xem cái gì, xem ra hôm nay làm cái gì cũng không nên chuyện.
    “Nói xem người anh em, không phải sét đánh một cái thành thánh nhân rồi chứ!”
    Tâm tình bực bội, Chu Diệp đốt một điếu thuốc thơm, tiện tay ném bật lửa lên bàn phím, mà lúc này phát sinh ngoài ý muốn, bật lửa bị ném bật lên màn hình máy tính, rồi biến mất ngay trước mặt Chu Diệp.
    “ Oh, shit…!”
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)