↑ ↓

 Tiên Hiệp Tối Cường Hệ Thống - Tân Phong - C199

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi Lôi Soái, 4/11/16.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Tối Cường Hệ Thống
    Tác giả: Tân Phong
    Chương 141: Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác liên thủ biểu diễn

    Dịch & Biên: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch & biên: †Ares†

    oOo

    Đệ tử ngoại đường Đan Đỉnh phong đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ không biết rốt cuộc hai người này vào phòng làm gì.

    Chẳng lẽ là muốn…

    Các đệ tử vội vàng lắc lắc đầu, sao có thể nghĩ sang loại chuyện dơ bẩn như vậy chứ? Nếu để cho Lâm sư thúc biết, còn không phải sẽ lột da bọn hắn.

    Mọi người chờ sắp sốt ruột thì đột nhiên một tiếng kêu gào kinh thiên động địa truyền từ trong phòng ra.

    Đã xảy ra chuyện?

    Giờ khắc này mọi người cực kỳ hoảng sợ, vừa định tiến lên xem thử thì đã thấy Lâm Phàm bước ra.

    – Ài, đáng tiếc ngươi không phải.

    Lâm Phàm tiếc nuối thở dài một tiếng.

    Hóa ra tất cả chuyện này đều do mình suy diễn. Người bị trời đất đố kỵ sao có thể dễ tìm như thế chứ.

    Chỉ khổ cho Lý sư điệt, liên tục chịu hai lần đả kích, e là cả thể xác lẫn tinh thần đều bị tàn phá nghiêm trọng.

    Mọi người thấy Lâm sư thúc, lại nghe tiếng kêu thảm thiết trong phòng thì sắc mặt tái nhợt, bị hù đến liên tục lùi về sau, chỉ sợ sẽ gặp độc thủ.

    Lâm Phàm khẽ lắc đầu, sau đó cất bước tiến về hướng dược viên.

    Khi Lâm Phàm đã rời khỏi, đám đệ tử mới dè dặt tiến lên. Thấy Lý Thuận đang nằm trên đất run rẩy không ngừng thì ai nấy đều hít một hơi lạnh.

    Lý sư huynh lại gặp đòn nghiêm trọng.

    Giờ phút này Lý Thuận chỉ cảm thấy trời như sập xuống, trước mắt không còn ánh sáng, nhân sinh mất đi tất cả hy vọng. Loại đau đớn này tuy từng trải qua một lần, nhưng Lý Thuận vẫn không thể nào quen nổi.

    – Sư thúc, sư điệt… lần sau… không dám… nữa…

    Lý Thuận cực kỳ bi thương. Hắn đã thật sự sợ rồi.

    Ban nãy, hai người vừa vào phòng, Lâm Phàm lảm nhảm những câu khó hiểu gì đó, sau đó đột nhiên ra chân.Vừa nhìn thấy cái chân giống như khai thiên tích địa phóng đến, Lý Thuận đã biết mình sẽ gặp bi kịch, mà quả nhiên hắn nghĩ không sai.

    ….

    Lâm Phàm từ Đan Đỉnh phong lấy đi không ít thảo dược, khiến đám đệ tử đau lòng không thôi. Thế nhưng có lời của thái thượng trưởng lão, đau lòng cũng vô dụng.

    Cuối cùng Lâm Phàm thoả mãn đi trở về.

    Ngày mai sẽ xuất hành cùng mọi người, hắn nhất định phải luyện chế một ít đan dược đặc thù để phòng ngừa.

    Lần này đi xa, Lâm Phàm tự đặt ra một mục tiêu nhỏ cho mình, đó là ít nhất tu vi phải đột phá đến Tiên Thiên trung giai.

    Nếu có thể tiến thêm một bước thì càng tốt.

    ….

    Ban đêm, trên Vô Danh phong đèn đuốc sáng trưng. Ánh sáng chiếu rọi khắp cả ngọn núi khiến nơi này tuy neo người nhưng lại không có cảm giác cô độc.

    Lâm Phàm đang ở trong một căn phòng, tự luyện chế đan dược cho mình.

    Trương Nhị Cẩu và Phong Bất Giác thì bưng rượu và thức ăn đi tới phòng của Thiên Vũ.

    Thiên Vũ đã tu luyện một ngày một đêm, mong sớm có thể trở lại tu vi như lúc đầu, giờ thấy đệ tử của sư thúc tiến vào thì ngừng lại, nhiệt tình tiếp đãi.

    – Thiên Vũ sư huynh, đêm nay ba người chúng ta phải uống một trận đã đời mới được.

    Trương Nhị Cẩu cười đặt rượu và thức ăn lên bàn, sau đó rót đầy ba chén:

    – Rượu này hôm nay đệ mới lấy từ một sư đệ có nghề gia truyền trong ngoại môn, xứng danh rượu ngon đấy.

    – Được, hôm nay không say không về.

    Thiên Vũ đã rất quen thuộc với hai người, đương nhiên không có từ chối.

    Ba người cụng chén, vừa ăn uống vừa nói chuyện. Không quá bao lâu, rượu đã gần hết, mặt ba người cũng đỏ lên, đều có chút ngà ngà say.

    – Mọi người xem, hiện giờ Vô Danh phong càng ngày càng tốt, thời gian nỗ lực của chúng ta không có uổng phí.

    Giọng Trương Nhị Cẩu giờ phút này đã hơi lè nhè.

    – Đúng vậy.

    Phong Bất Giác gật gật đầu.

    Thiên Vũ thì không có bao nhiêu cảm giác, nhưng hắn cũng hiểu, Vô Danh phong có thể trở thành như hiện tại cũng không dễ.

    – Sư huynh, kỳ thật có đôi khi đệ nghĩ, nếu có thể trở lại ngoại môn thì thật tốt.

    Phong Bất Giác nấc cục nói.

    – Ngươi muốn trở về?

    Trương Nhị Cẩu đang tươi cười, nghe thế lập tức lạnh nhạt hẳn, giọng nói dần dần có một tia bất thiện.

    Nhưng Phong Bất Giác lại không cảm nhận được, tiếp tục lên tiếng.

    Thiên Vũ tuy cũng đã hơi say, nhưng vẫn có thể cảm thụ được không khí biến hóa, vừa định mở miệng ngăn Phong Bất Giác lại thì đã không kịp.

    – Vâng, trở lại ngoại môn thật tốt, chỗ nào cũng nhiều người, chỗ nào cũng náo nhiệt…

    Phong Bất Giác cười nhẹ nói.

    – Im miệng.

    Giờ khắc này Trương Nhị Cẩu bộc phát ra uy nghiêm của đại sư huynh:

    – Sư đệ, ngươi say quá hồ đồ rồi sao? Sao ngươi lại nói ra được những lời này chứ? Nếu để cho tông chủ nghe được, còn không phải khiến tâm của ngài rét lạnh.

    – Trương sư đệ đừng nóng, Phong sư đệ nhất định là uống nhiều quá nên mới vô ý nói vậy thôi.

    Thiên Vũ vội vàng khuyên giải nói.

    – Sư huynh, huynh tức cái gì vậy, đệ chỉ nói thật thôi mà. Huống hồ Vô Danh phong và tông môn đều là một nhà, đi đâu không phải đều giống nhau sao?

    Phong Bất Giác ngăn Thiên Vũ lại, nhìn Trương Nhị Cẩu mà nói.

    “Choang…”

    Trương Nhị Cẩu ném thẳng chén rượu trong tay xuống đất, căm giận nói:

    – Đúng vậy, Vô Danh phong và Thánh Tông là một nhà, nhưng ngươi không thể nói ra lời như vậy. Tông chủ có đại ân với chúng ta, ngày đó ngươi chịu nhục, là tông chủ giúp ngươi tìm về mặt mũi, kéo ngươi vào Vô Danh phong. Hiện giờ ngươi sung sướng rồi nên muốn rời khỏi tông chủ, có phải là cảm thấy cái đầm nhỏ này không chứa nổi rồng là ngươi đúng không?

    Trương Nhị Cẩu càng nói càng tức giận, thậm chí thiếu chút nữa động thủ.

    – Hai người sao lại như vậy, đang vui vẻ tự nhiên lại ầm ĩ. Trương sư đệ, Phong sư đệ có ý nghĩ của riêng mình thôi mà. Còn Phong sư đệ, đệ tự nhiên lại nói tới chuyện này làm gì? Không phải cố ý chọc giận sư huynh của đệ sao?

    Thiên Vũ vừa ngăn hai người đề phòng động chân động tay vừa nói.

    – Sư huynh à, đệ chỉ nói vậy thôi mà. Đệ cũng không phải hạng người không tim không phổi, sao có thể rời đi được!

    Phong Bất Giác nói.

    – Hừ, Thiên Vũ sư huynh, huynh phân xử giúp cho. Tông chủ có ân tái tạo với bọn đệ, nếu bọn đệ có trở lại Thánh Tông chỉ cũng chỉ thành một trong mấy vạn đệ tử, không ai nhớ tới, mà ở nơi này thì được tông chủ xem như người nhà mà đối đãi. Tuy nói hai mà một, nhưng giờ hắn lại chỉ ước được rời khỏi nơi này, huynh nói đó còn là con người hay không?

    Trương Nhị Cẩu thần sắc căm giận, trong đôi mắt đã tràn ngập tơ máu.

    – Sư huynh, đệ nói vui như vậy chứ sao có thể rời đi. Tông chủ có đại ân với đệ, huống hồ Thánh Tông và Vô Danh phong vốn là một nhà, ở nơi nào cũng vậy, không bằng ở nơi mình thấy vui vẻ nhất. Hơn nữa hiện giờ Vô Danh phong đang phát triển, đệ cũng không thể đi, làm cho tông chủ lạnh tâm a.

    Phong Bất Giác rống to lên, nói.

    – Hừ.

    Trương Nhị Cẩu hừ lạnh một tiếng:

    – Không uống nữa. Thiên Vũ sư huynh, sư đệ xin cáo từ.

    Thấy sư huynh tức giận, Phong Bất Giác cũng luống cuống, vội vàng đuổi theo:

    – Sư huynh, nghe đệ nói đã…

    Đã chạy ra đến cửa, Phong Bất Giác mới quay đầu lại nói với Thiên Vũ:

    – Sư huynh, sư đệ cáo từ trước.

    – Ừ, đừng cãi nhau, cố giải thích với sư huynh của đệ đi.

    Thiên Vũ giờ phút này có chút không yên lòng nói. Vừa mới hai người đấu khẩu kịch liệt cũng khiến hắn phải tự suy ngẫm.

    Thiên Vũ ngồi ở trước bàn rượu rồi uống một mình. Có lẽ bọn họ nói đúng, coi như trở về cũng sẽ chỉ là một trong hàng nghìn hàng vạn đệ tử. Giờ Lâm sư thúc có ân tái tạo với mình, nếu căn cơ khôi phục mà rời đi, vậy còn tính là người không?

    Trong phòng của Trương Nhị Cẩu.

    Hai người không hề cãi vã, ngồi đối diện, thì thầm nói:

    – Sư huynh, được chưa?

    – Ừm, lần này đệ rất khá, có tiến bộ rất lớn.

    Trương Nhị Cẩu cười hắc hắc. Hai người tối nay bắt tay diễn một màn, chính là muốn để Thiên Vũ sư huynh ở lại.

    – Hê hê, là do kế của tông chủ quá tuyệt. Sư huynh, chúng ta mau nhìn xem bước tiếp theo là gì? Đệ muốn tranh thủ thời gian luyện tập trước, tránh để sai lầm.

    Phong Bất Giác cảm giác màn trình diễn vừa rồi của mình còn chưa đủ hoàn mỹ, âm thanh chưa đủ kịch liệt, chưa đủ đi vào lòng người.

    Thế nhưng hiện giờ mình có thể diễn như vậy cũng đã là tiến bộ không ít.

    —–oo0oo—–​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Tối Cường Hệ Thống
    Tác giả: Tân Phong
    Chương 142: Sư thúc đến phát đan dược

    Dịch & Biên: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch & biên: †Ares†

    oOo

    Hôm sau, mặt trời vừa ló lên từ phía Đông, trên ngọn núi thứ mười của tông chủ, một con thuyền dài tới trăm trượng trôi nổi trên không trung, che khuất bầu trời, khí thế cuồn cuộn. Hào quang chạy dọc theo những đường hoa văn kỳ lạ trên thân thuyền, có lẽ là trận pháp.

    Lâm Phàm cảm thấy rất hứng thú với chiếc thuyền lớn này, rất tò mò với nguyên lý để thuyền lơ lửng.

    – Ngục trưởng lão, hành trình lần này giao cho ngươi phụ trách.

    – Rõ, thưa thái thượng trưởng lão.

    ….

    Lâm Phàm đứng ở cạnh, nhìn Ngục trưởng lão dẫn đội lần này, cảm giác toàn thân người này tản ra một loại khí tức làm người ta cảm thấy rất nguy hiểm.

    Tu vi Tiểu Thiên Vị cao giai.

    Lần này tổng cộng có hai mươi đệ tử nội môn xuất hành.

    Trong đó có một người Lâm Phàm nhận ra, chính là Tông Hận Thiên, còn những người khác thì đều không biết.

    Thế nhưng tất cả đệ tử ngoại môn xuất hiện ở đây đều có khí thế bừng bừng, đều là thiên kiêu chi tử.

    Lâm Phàm đứng lẫn với bọn họ lại hóa thành có chút bình thường.

    Mà trong lúc Lâm Phàm nhìn bọn họ, những đệ tử nội môn này cũng đánh giá Lâm Phàm.

    Bọn họ không biết người này là ai, chưa từng gặp qua trong khu nội môn.

    Mục tiêu của hành trình lần này là chém giết hung thú, cho nên những người được chọn lựa đều là chiến lực đứng đầu trong tông, tất nhiên đều nổi danh, chỉ một mình Lâm Phàm lạ mặt.

    – Ngục trưởng lão, lần này ngoại trừ chém giết hung thú thì còn cần phải bảo vệ tốt Lâm sư đệ.

    Vô Nhai trưởng lão dặn dò thật kỹ. Tuy chém giết hung thú rất quan trọng, nhưng bảo vệ Lâm Phàm càng quan trọng hơn.

    – Vâng, trưởng lão.

    Ngục trưởng lão kinh ngạc một thoáng, đánh mắt nhìn thoáng qua Lâm Phàm, cũng hiểu rõ được nhiều chuyện.

    – Tốt, rời núi.

    Giờ khắc này Vô Nhai trưởng lão hô to một tiếng. Hai mươi đệ tử nội môn cùng bay lên con thuyền trôi nổi trên không.

    Lâm Phàm nhìn thấy từng sư điệt bay lên, cũng không biết phải làm sao, hắn không biết bay a.

    Nhưng nơi này có mặt nhiều sư điệt như vậy, hắn sao có thể bỏ lại mặt, bởi vậy dùng sức dậm một cái thật mạnh, như đạn pháo mà nhảy lên thuyền.

    (Lên cảnh giới Nhập Thần mới có thể bay lượn)

    Vô Nhai lắc đầu cười khổ, cũng không biết chuyến đi này sẽ xảy ra cái gì, nhưng có lẽ không có gì nguy hiểm vì tông chủ nói đã chuẩn bị trước.

    Nhiều lắm chỉ ăn chút khổ mà thôi.

    Lâm Phàm đứng trên thuyền, tò mò nhìn trái nhìn phải rồi lấy tay sờ thử.

    “Đinh, chúc mừng phát hiện Thanh Minh Chiến Chu.”

    “Thanh Minh Chiến Chu: do đá Thiên Địa Huyền Tinh và hài cốt của Phi Dực Tam Đầu Giao rèn đúc thành.”

    ….

    Giờ phút này đám đệ tử nội môn nhìn thấy Lâm Phàm cứ nhìn trái nhìn phải như nhà quê lên tỉnh thì có chút khinh thường.

    – Vị sư đệ này, sao chưa từng thấy qua ngươi nhỉ?

    Một gã đệ tử nội môn mở miệng hỏi. Đệ tử nội môn tuy không ít, nhưng chỉ cần có chút nổi bật thì bọn hắn đều biết. Lâm Phàm quá lạ mặt, mọi người cũng muốn biết lai lịch.

    Lâm Phàm nhìn đệ tử nội môn này, biết mục đích của đối phương là gì, mỉm cười nói:

    – Sư điệt, ngươi nói sai rồi. Ta là Lâm Phàm, tông chủ Thánh Ma Tông trên Vô Danh phong, theo vai vế ngươi phải gọi ta là sư thúc.

    Lâm Phàm vừa nói ra đã khiến đám đệ tử ngoại môn đang khoanh chân ngồi kinh ngạc vạn phần.

    Bọn hắn thân là đệ tử nội môn, đương nhiên biết rõ mọi chuyện trong tông, kể cả việc tông chủ đã ban thưởng Vô Danh phong ra ngoài. Thế nhưng bọn họ cũng không quá chú ý đến chuyện này.

    Không ngờ người trước mắt lại chính là người được tông chủ ban ngọn núi, đúng là khiến bọn họ có chút kinh ngạc.

    Đệ tử nội môn kia vừa nghe thế thì nhíu mày một cái, sau đó nhìn trời, không tiếp tục nói chuyện với Lâm Phàm.

    Đệ tử nội môn, đặc biệt là nhóm thiên kiêu này, sao có thể tùy tiện gọi một người là sư thúc được, nhất là với người ở trong mắt họ chẳng qua có vận khí nghịch thiên, được tông chủ ban ơn nên mới có vai vế cao.

    – Ô, sư điệt, sao ngươi không nói chuyện nữa?

    Lâm Phàm muốn trêu tên đệ tử nội môn này một chút.

    Đúng lúc này, Thanh Minh Chiến Chu khẽ chấn động, không ngừng nâng độ cao. Lâm Phàm cũng không chơi nữa, tựa vào một bên thuyền, ngắm nhìn cảnh sắc bên dưới.

    Thuyền càng lúc càng bay cao, vật thể bên dưới cũng càng lúc càng nhỏ. Đây là lần đầu tiên Lâm Phàm được nhìn toàn cảnh Thánh Tông như thế.

    Thật đẹp…

    Cả Thánh Tông khổng lồ cứ dần thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ còn bằng một chấm đen, bị chiến thuyền bỏ lại ở phía sau.

    – Lộ trình tới Phiêu Miểu Tuyết phong là một ngày. Hung thú Tiểu Thiên Vị Tuyết Vương Sư cần săn giết lần này là đời sau của hung thú thượng cổ Nộ Thiên Tuyết Sư, cực kỳ mạnh mẽ, không thể liều mạng.

    Giờ phút này Ngục trưởng lão bước ra khỏi buồng điều khiển con thuyền, mở miệng nói.

    – Ngục trưởng lão, Tuyết Vương Sư này ở Tuyết phong sẽ tăng không ít thực lực, chỉ sợ lấy tu vi của chúng ta còn không phải đối thủ.

    Tông Hận Thiên nói.

    Lâm Phàm ở một bên nghe, cũng gật đầu đồng ý. Hung thú trời sinh cường hãn hơn nhân loại rất nhiều, dù là tu vi ngang nhau, nhân loại cũng sẽ bị chúng dễ dàng nghiền áp.

    Nếu tình huống không đúng, Lâm Phàm cũng đã nghĩ kỹ, ẩn thân bỏ chạy, không chút do dự.

    Thế nhưng tông môn hành động nhất định là có lý do, không thể nào để cho đệ tử đi chịu chết vô ích.

    – Vốn là như vậy, nhưng theo tình báo, Tuyết Vương Sư vừa mới sinh con, tu vi giảm nửa. Mục đích lần này của chúng ta chính là cướp đoạt Tuyết Vương Sư con.

    Ngục trưởng lão bình tĩnh nói, nhưng cũng biết, lần này chỉ sợ không phải dễ dàng như vậy.

    Tuyết Vương Sư, tuy toàn thân là bảo, nhưng con con mới là quan trọng nhất. Thánh Tông muốn có, những tông môn khác cũng đều chung ý nghĩ.

    Chỉ sợ lại là một hồi long tranh hổ đấu.

    – Tuyết Vương Sư không đáng sợ, nhưng các sư đệ cần cẩn thận những tông môn khác, đặc biệt là Phong Thiên Tông.

    Mặt Tông Hận Thiên trầm xuống, nói.

    Hắn sẽ không bao giờ quên tên thiên kiêu Phong Thiên Tông đã hủy căn cơ của Thiên Vũ sư đệ.

    Hiện nay Thiên Vũ sư đệ sinh tử không rõ, không biết đã đi đâu về đâu.

    – Sư huynh, huynh muốn nói tới một trong ba đại thiên kiêu của Phong Thiên Tông – Lăng Ngao sao?

    Một gã đệ tử nội môn hỏi.

    – Đúng vậy, các vị sư đệ nếu nhìn thấy người này thì cần cẩn thận.

    Tông Hận Thiên nói. Nếu giao thủ một lần nữa, hắn cũng không có nắm chắc có thể trốn thoát từ tay đối phương.

    Thế nhưng lần này không phải ở trong cấm địa, không ai dám tùy tiện hạ sát thủ.

    Lúc này Lâm Phàm cảm giác không khí hiện trường có chút áp lực, không khỏi cười cười:

    – Các vị sư điệt, võ đạo một đường luôn phải đối đầu sinh tử. Hiện giờ sắp gặp phải một hồi ác chiến, sư thúc có gấp gáp chế tạo được một ít đan dược, bây giờ phân phát cho mọi người, nếu gặp nguy hiểm thì cứ ném đan dược này về phía đối phương, có lẽ sẽ có chút tác dụng.

    Lâm Phàm lấy ra loại đan dược đặc biệt do mình luyện chế rồi phát cho mỗi người mấy viên.

    – Đây là đan dược gì vậy, tại sao chưa nhìn thấy bao giờ nhỉ?

    – Ném về phía đối phương? Ném cái này qua thì có lợi gì?

    ….

    Giờ phút này, mỗi đệ tử nội môn đều vô cùng nghi hoặc, không biết đan dược này có chỗ lợi gì.

    – Còn không cảm tạ Lâm sư thúc.

    Ngục trưởng lão mở miệng nói.

    Trước khi đi, Thái thượng trưởng lão Vô Nhai đã dặn dò thật kỹ hắn bảo vệ người trước mặt, sợ là người này có địa vị khá cao trong tông.

    Hiện giờ hắn sao có thể nhìn không ra những đệ tử nội môn trên thuyền không quá coi trọng vị sư thúc này, bởi vậy lên tiếng giúp đỡ một phen.

    Ngục trưởng lão mở miệng, đám đệ tử nội môn tự nhiên không dám phản bác, cùng hô lớn một tiếng ‘cảm tạ Lâm sư thúc’, thế nhưng cũng không để ý quá nhiều tới mấy viên đan này, chỉ tiện tay cất đi.

    Nếu quả thật gặp nguy hiểm, cũng không ngại thử một lần.

    —–oo0oo—–​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Tối Cường Hệ Thống
    Tác giả: Tân Phong
    Chương 143: Vùng trời này lại mềm mại như thế

    Dịch & Biên: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch & biên: †Ares†

    oOo

    Phong cảnh dời đổi, nhật nguyệt luân phiên.

    Lâm Phàm đang rất buồn bực, bởi ở trên Thanh Minh Chiến Chu không có một ai chịu nói chuyện với hắn.

    Chẳng lẽ lớn lên đẹp trai quá thì sẽ bị người đố kỵ như vậy sao?

    Cuối cùng, Lâm Phàm đành một mình ra phía sau Thanh Minh Chiến Chu, lấy từ túi chứa đồ ra một cái lò luyện đan.

    Lâm Phàm đã đáp ứng tông chủ là sẽ không thi triển ‘nhất niệm thành đan’ trước mặt người khác, bằng không nhất định trang bức trước mặt đám sư điệt này một cái, để cho đám này hiểu rằng không nhìn tới sư thúc là tổn thất của các ngươi.

    Đúng lúc này, một tiếng vang thật lớn truyền đến. Chỉ thấy phía sau Thanh Minh Chiến Chu đột nhiên xuất hiện một chiếc chiến thuyền xa lạ.

    Chiến thuyền này so với Thanh Minh Chiến Chu thì lớn hơn nhiều.

    – Đó là chiến thuyền của Phong Thiên Tông.

    Một gã đệ tử ngoại môn kinh hô lên.

    – Phong Thiên Tông có ý gì đây?

    – Mọi người xem, người đứng phía trước chiến thuyền kia là ai?

    Giờ khắc này nhóm đệ tử nội môn biến sắc, có chút căm giận.

    – Hắn là Lăng Ngạo.

    Trong mắt Tông Hận Thiên lóe lên sự phẫn nộ, tay nắm chặt đến độ bàn tay trắng bệch, run rẩy.

    Lâm Phàm giờ cũng nhìn rõ thanh niên đứng ở đầu mũi chiến thuyền kia: hai tay chắp sau lưng, tóc dài bay mua trong gió, ánh mắt coi khinh trời đất khóa chặt lấy Thanh Minh Chiến Chu.

    Quả thật là một thiên kiêu chi tử a.

    Lâm Phàm cảm nhận được từ trên người đối phương một luồng bức khí cực kỳ nồng nặc. Đây là người có bức khí thâm hậu nhất mà Lâm Phàm gặp cho tới giờ.

    Lúc này, trên chiến thuyền của Phong Thiên Tông, một đám đệ tử cười ầm lên.

    – Một trận chiến kia của Lăng sư huynh, đám người Thánh Tông còn không phải bị hù đến tè ra quần.

    – Ha ha, lần lịch lãm cấm địa trước, Lăng sư huynh đã tiêu diệt một gã thiên kiêu của Thánh Tông, cũng không biết đám người Thánh Tông này giờ mang vẻ mặt gì.

    – Ha ha, hành trình tới Phiêu Miểu Tuyết phong này, chỉ cần có Lăng sư huynh, đệ tử các tông môn khác còn không phải khóc thét.

    ….

    Khuôn mặt anh tuấn của Lăng Ngạo lạnh như băng, như là một vị hoàng giả hiên ngang trời đất, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đám người Thánh Tông ở phía trước, miệng nở một nụ cười khinh miệt.

    Trên Thanh Minh Chiến Chu.

    Một đám đệ tử nội môn tức tới mặt đỏ bừng. Phong Thiên Tông thật sự là khinh người quá đáng, trời đất bao la, chỗ nào không đi lại đi sau Thanh Minh Chiến Chu, còn không phải là để mỉa mai?

    – Lăng Ngao, Phong Thiên Tông các ngươi là có ý gì?

    Tông Hận Thiên tức giận quát.

    – Ha ha…

    Lăng Ngao cười lạnh hai tiếng, âm thanh vang rõ như trong cả vùng trời này chỉ có tiếng cười của hắn.

    – Vùng trời này chẳng lẽ là của Thánh Tông các ngươi chắc?

    – Ngươi…

    Tông Hận Thiên á khẩu không trả lời được.

    Lâm Phàm nhìn hết trong mắt, đặc biệt chán ghét mấy tiếng “ha ha” này, nghe như đang mỉa mai cả bản đại gia vậy.

    Giờ khắc này Lâm Phàm đột nhiên nhảy lên phần đuôi thuyền.

    Chắp hai tay sau lưng, ánh mắt chăm chú nhìn hư không, vạt áo nhẹ bay, Lâm Phàm bình thản nói:

    – Bản tọa sắp thu vùng trời này để luyện đan, mời tông hữu phía sau lập tức rời đi.

    Giờ phút này đệ tử nội môn Thánh Tông nhìn thấy Lâm Phàm đứng ở đuôi thuyền thì cũng đều kinh ngạc vạn phần, không biết người này rốt cuộc là muốn làm gì?

    Ngục trưởng lão thì biến sắc, cảnh giác chú ý, nếu tình huống không đúng, sẽ lập tức ra tay.

    – Ha ha…

    Lăng Ngao cười lớn một tiếng, thật là lần đầu tiên nghe được việc buồn cười như thế, cũng không có để ở trong lòng.

    Đám đệ tử Phong Thiên Tông lại càng cười vang.

    – Gã kia có phải là điên rồi không, thu thập vùng trời này để luyện đan, khoác lác cũng kinh thật.

    – Đệ tử Thánh Tông khôi hài thật, chẳng trách sao gã thiên kiêu gì đó của bọn hắn bị Lăng sư huynh phất tay một cái là diệt…

    Lâm Phàm khẽ lắc đầu, vung tay phải, chiếc lò luyện đan lập tức bay lên.

    Mắt Lâm Phàm lóe lên một cái, miệng nở nụ cười tiện tiện.

    Đệ tử nội môn Thánh Tông nhìn thấy hành động của Lâm Phàm thì đều cực kỳ kinh ngạc, không biết Lâm sư thúc này muốn làm gì.

    – Vô căn chi hỏa.

    Giờ khắc này, bên dưới chiếc lò đột nhiên bốc lên một ngọn lửa, thế hừng hực thiêu đốt.

    – Thiên địa.

    Lâm Phàm quát một tiếng, tay trái giống như đang nắm lấy vật gì đó trong trời đất, sau đó ném vào trong lò đan.

    Một màn này làm mọi người há hốc miệng, không rõ đây là ý gì.

    Mà giờ khắc này Lâm Phàm cũng không hiểu chính mình đang làm gì, động tác tóm không khí chỉ để hù người mà thôi.

    Mấu chốt là để che mắt cho hắn ném Đại Phàm Ca vào trong lò.

    Thời gian dần dần trôi qua.

    Phía trên lò đan có khói trắng bốc ra mù mịt, giống như thực sự đang luyện chế vùng trời này.

    Thế nhưng Lăng Ngao vẫn giữ nụ cười khinh miệt trên miệng, không tin đối phương làm được trò trống gì.

    “Ầm…”

    Ngay một khắc này, một tiếng nổ vang phát ra, chiếc lò đan rung lên kịch liệt, giống như chuẩn bị nổ tung.

    Lâm Phàm biến sắc, mặt hốt hoảng, giống như chuyện kinh khủng gì đó sắp xảy ra, vội hô to:

    – Không tốt, tông hữu phía sau xin cẩn thận, lò muốn nổ.

    Lâm Phàm vội vàng một chưởng đẩy nắp lò ra, lập tức một luồng sương trắng dày đặc từ trong đó bốc lên, theo hướng gió bay về phía Phong Thiên Tông.

    Lăng Ngao khẽ lắc đầu, lộ vẻ vô cùng là khinh thường, cho rằng Lâm Phàm chỉ giỏi lòe thiên hạ, không đáng giá nhắc tới.

    – Ha ha, gã đệ tử Thánh Tông kia đúng là kẻ ngu.

    – Luyện đan mà luyện thành như vậy, đúng là đệ nhất thiên hạ, ngay cả cọng lông cũng không xuất hiện.

    ….

    – Lâm sư thúc, sư thúc rốt cuộc là đang làm gì vậy?

    Giờ phút này, trong nhóm đệ tử nội môn Thánh Tông có người không nhịn được lên tiếng, bởi dù sao việc này cũng thật mất mặt.

    – Không vội, cứ để cho bọn hắn cười nốt đã.

    Lâm Phàm cười khẽ, thu hồi lò luyện đan, sau đó chắp tay sau lưng, mặt không đổi sắc nhìn Phong Thiên Tông.

    Lăng Ngao đột nhiên phát hiện có cái gì đó không đúng, một luồng khí tức cuồng bạo từ trong cơ thể hắn muốn bạo phát ra.

    – Không ổn…

    Giờ khắc này Lăng Ngao mới nghĩ ra sương trắng kia có vấn đề

    – Đừng hít thở, sương trắng có vấn đề.

    Lăng Ngao quát lớn một tiếng, một quầng sáng xuất hiện bao bọc lấy thân thể hắn, thế nhưng đã muộn.

    Đám đệ tử phía sau cũng đều đã hít phải sương trắng.

    – Aaaa… Lăng sư huynh, đệ muốn bạo phát.

    – Sao lại là cảm giác này chứ.

    – Chỗ đó đau chết mất.

    ….

    Trên chiến thuyền của Phong Thiên Tông đột nhiên phát ra những tiếng gầm rú.

    Tiếp sau đó là những âm thanh giống như khi người ta đóng cọc.

    Đám người Tông Hận Thiên nghe âm thanh từ bên chiến thuyền của Phong Thiên Tông truyền tới thì đều rất nghi hoặc, không rõ đó là tiếng gì.

    Lâm Phàm cười khẽ một tiếng, từ đuôi thuyền nhảy xuống rồi thở dài, vô cùng đau lòng nói.

    – Thiên địa chi bi a, cực kỳ bi thảm, thiên lý nan dung.

    – Ài…

    ….

    – Sư thúc, bọn họ bị làm sao vậy?

    Một gã đệ tử nội môn nhịn không được hỏi.

    – Ngươi muốn biết?

    Lâm Phàm quay đầu hỏi.

    – Vâng.

    Tên đệ tử nội môn kia vội đáp.

    – Nuốt viên đan dược này vào là biết.

    Lâm Phàm lấy ra ra một viên đan, ném cho đối phương. Có lẽ sau khi đối phương sử dụng sẽ không đến mức oán hận mình đâu.

    Giờ khắc này, Lâm Phàm giống như cao thủ tịch mịch, bước tới phía đầu chiến thuyền, nhìn về dãy núi tuyết trắng xóa phía trước.

    Thành Dung Thiên, chúng ta đã đến.

    Vùng trời này đang dang rộng cánh tay nghênh đón tiểu gia ta.

    —–oo0oo—–​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Tối Cường Hệ Thống
    Tác giả: Tân Phong
    Chương 144: Quá sung sướng

    Dịch & Biên: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch & biên: †Ares†

    oOo

    Thành Dung Thiên do hai đại thế gia Thái, Sở chưởng quản, vẫn luôn minh tranh ám đấu cả trăm năm qua vì mục đích thống nhất nơi này.

    Sở gia.

    – Phụ thân đại nhân, người của các đại tông môn sẽ tới đây sau bốn canh giờ nữa. Lần này là cơ hội của Sở gia chúng ta.

    Lúc này một gã thanh niên cung kính đứng trước mặt một nam tử trung niên mà nói.

    – Lần này Sở gia có kéo quan hệ được với tông hay không là phải xem muội muội của con.

    Mắt gia chủ Sở gia lóe sáng. Nếu lần này thành công, như vậy chủ nhân của thành Dung Thiên chỉ có thể là Sở gia.

    – Con hiểu ạ.

    Thanh niên gật gật đầu.

    ….

    Tới gần Phiêu Miểu Tuyết phong, bầu trời bắt đầu xuất hiện tuyết rơi, cả vùng trời chỉ là một màn tuyết yên lặng.

    – Sư thúc…

    Giờ phút này, nhóm đệ tử nội môn đi tới trước mặt Lâm Phàm, ánh mắt có chút khác thường.

    Chiến thuyền của Phong Thiên Tông đã đi mất, mà gã đệ tử nội môn dùng thử đan dược Lâm Phàm ném cho cũng đã được đỡ đi nghỉ ngơi.

    Trong mắt nhóm đệ tử Thánh Tông này, tất cả chuyện vừa xảy ra thật sự quá kinh khủng.

    – Chúng ta vào thành, hay là lên núi luôn?

    Lâm Phàm hỏi.

    – Sư thúc, chúng ta lên núi, tạm thời dựng trại nghỉ ngơi ở đó để đợi thời cơ công phạt Tuyết Vương Sư.

    – Ồ.

    Lâm Phàm gật gật đầu.

    Từng chiếc chiến thuyền thật lớn bay qua bầu trời của thành Dung Thiên. Dân chúng trong thành ngẩng đầu mà nhìn, trong mắt đã tràn ngập kính sợ cùng vui mừng.

    Tuyết Vương Sư xuất hiện ở Phiêu Miểu Tuyết phong là một hồi tai nạn với thành Dung Thiên.

    Vô số hung thú từ bốn phương tám hướng hội tụ đến, vây quanh thành Dung Thiên, khiến vô số người chết oan. Giờ có người của các đại tông môn tới, nhất định có thể giải quyết khó khăn cho nơi đây.

    – Phụ thân, người của các tông môn tới rồi.

    Trong đình viện của Thái gia, một gã thiếu niên ngửa mặt lên trời mà nhìn từng chiếc thuyền khổng lồ che lấp bầu trời bay qua.

    – Ca ca, sao những chiếc thuyền kia lại biết bay?

    Một tiểu la lỵ đứng cạnh thiếu niên giơ ngón tay nhỏ bé trắng nõn chỉ lên chiến thuyền trên trời, hỏi bằng giọng non nớt ngọt ngào.

    Mái tóc đen mượt được buộc túm gọn gàng, đôi mắt to tròn lấp lánh như hai hòn ngọc, đôi má đỏ hây hây như thẹn thùng dưới ánh mặt trời…

    – Đó không phải là thuyền, đó là chim đấy.

    Thiếu niên xoa nhẹ đầu muội muội, cười một cái thật tươi, có điều trong nụ cười này lại lộ ra sự lo lắng.

    – Dạ.

    Tiểu la lỵ chớp chớp đôi mắt to trong veo như nước, ngẫm nghĩ tại sao lại có loài chim trông lạ như vậy.

    – Hằng nhi, lần này sợ là Sở gia sẽ không ngồi im đâu.

    Gia chủ Thái gia thở dài nói.

    – Phụ thân, các đại nhân của các tông chắc sẽ không hỏi đến việc thế tục đâu.

    Thái Hằng nhẹ giọng nói, thế nhưng trong giọng nói lại lộ rõ sự không tự tin.

    – Ài, chuyện không đơn giản như vậy đâu. Các đại nhân này cũng là người, cũng đều có thứ yêu thích.

    Thái Hằng không nói gì, chỉ xoa nhẹ đầu tiểu la lỵ…

    ….

    Rất nhanh, chiến thuyền lướt qua thành Dung Thiên, đáp lên một khoảng đất rộng trên Phiêu Miểu Tuyết phong.

    – Đến rồi, tạm thời dựng trại ở đây. Có lẽ sẽ phải ở lại vài ngày đấy.

    Ngục trưởng lão xem xét tình huống chung quanh, thấy nơi này có không ít mãnh thú, nhưng không ảnh hưởng nhiều lắm, đợi lát nữa tiêu diệt là được.

    Lâm Phàm bước xuống chiến thuyền, nhìn bầu trời. Những đệ tử nội môn thì bắt đầu chuẩn bị dựng trại và cảnh giới xung quanh.

    – Trưởng lão, đệ tử xin mang các sư đệ đi thanh lý hung thú xung quanh.

    Tông Hận Thiên nói.

    – Ừm, cũng tốt, nhưng phải cẩn thận đấy.

    Ngục trưởng lão gật đầu đáp.

    Lâm Phàm nghe thấy mọi người muốn đi giết hung thú thì sáng mắt lên. Hắn xuất môn là vì để thăng cấp, giờ có cơ hội kiếm exp sao lại bỏ qua được.

    – Sư điệt đừng vội, sư thúc đi cùng với ngươi.

    Lâm Phàm nói.

    – Sư đệ, đệ cùng ta đợi ở đây là được rồi, những chuyện nhỏ nhặt này giao cho các đệ tử là đủ.

    Ngục trưởng lão cũng không muốn Lâm Phàm biến mất ở trước mặt mình, như vậy rất khó để đảm bảo an toàn của hắn.

    – Không sao, đệ cũng cần phải tôi luyện. Có các sư điệt đi cùng sẽ không có chuyện gì đâu.

    Lâm Phàm đương nhiên không thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy, nếu không sau này hối hận không kịp.

    Ngục trưởng lão thấy Lâm Phàm đã quyết ý thì cũng không nói được gì thêm, chỉ biết quay sang dặn Tông Hận Thiên:

    – Hận Thiên, nhớ bảo vệ sư thúc.

    – Vâng thưa trưởng lão.

    Tông Hận Thiên gật gật đầu.

    Vốn lúc đầu hắn cũng rất chướng mắt Lâm Phàm, nhưng sau chuyện trên chiến thuyền, một lò đan không biết tên khiến đám đệ tử Phong Thiên Tông kêu thảm liên tục thì Tông Hận Thiên đã tăng vọt hảo cảm với Lâm Phàm.

    – Mấy người các ngươi cũng cùng đi đi.

    Để đảm bảo an toàn, Ngục trưởng lão phái ra mười lăm trên tổng số hai mươi đệ tử nội môn đi cùng với Lâm Phàm. Nếu không phải cần ở đây trông chừng và đợi lát nữa người của các tông môn khác tới họp bàn nghiên cứu chiến thuật hành động thì hắn cũng muốn đi theo cho an tâm.

    Sau đó, Lâm Phàm dẫn một đám sư điệt đi sâu vào núi.

    – Các sư điệt à, sư thúc muốn thương lượng với các ngươi một việc.

    Dọc đường đi, Lâm Phàm mở miệng nói.

    – Sư thúc có gì cần cứ sai bảo, sao lại nói là thương lượng?

    Tông Hận Thiên cười nói.

    Lâm Phàm đã nghĩ sẵn, đây thật sự là cơ hội trời cho, mười lăm tên sư điệt mỗi người đều không phải tầm thường, giết một đám tiểu hung thú còn không phải dễ như trở bàn tay.

    – Bản sư thúc muốn luyện một lò đan dược, nhưng lại thiếu tinh huyết của hung thú, bởi vậy đợi lát nữa các ngươi chỉ cần bắt hung thú lại để bản sư thúc tới giết là được.

    Lâm Phàm nói.

    – Rõ.

    Tông Hận Thiên gật gật đầu, tuy rằng không biết vì sao sư thúc muốn bọn hắn làm vậy, nhưng nhất định là sư thúc có lý do của mình.

    Mười sáu người cùng tiến về phía trước.

    Bỗng một tiếng rống của hung thú truyền đến. Nếu là lúc trước, gặp những hung thú này, Lâm Phàm chạy còn không kịp, sao dám đánh. Thế nhưng hiện giờ không giống lúc xưa, không chỉ tu vi của hắn tăng mà bên dưới còn đến mười lăm tay đấm miễn phí.

    Mặc kệ là hung thú ‘ngưu’ thế nào, giờ cũng chỉ có thể ôm hận a.

    Giờ khắc này một con hung thú xuất hiện trước mặt đám người Lâm Phàm.

    Nhập Thần sơ giai.

    – Ừm, cũng không tệ lắm

    Lâm Phàm rất mừng, phất tay:

    – Các sư điệt, lên nào.

    Đám người Tông Hận Thiên lập tức xông tới.

    Tam Văn Xích Hổ vốn đang đi dạo trên Tuyết phong, giờ thấy mười lăm người tản ra khí tức cường giả, như lang như hổ phóng về phía mình thì bị hù đến dựng hết cả lông, muốn co giò bỏ chạy.

    Nhưng kết cục của nó sớm đã được định, làm sao chạy nổi?

    Tông Hận Thiên chỉ dùng một tay đã trấn áp được Tam Văn Xích Hổ. Áp lực cực mạnh ép xuống khiếp Tam Văn Xích Hổ phun máu tươi như điên, lập tức mất đi sức chiến đấu.

    – Sư thúc nhận hàng.

    Tông Hận Thiên xách Tam Văn Xích Hổ ném về phía Lâm Phàm.

    Hai mắt Lâm Phàm tỏa sáng, cười tươi roi rói.

    – Tốt.

    – Súc sinh, nếm thử tuyệt sát chỉ của tiểu gia.

    Lâm Phàm hô to một tiếng, phát động Triêm Hoa Phủ Cúc Chỉ, đầu ngón tay phát sáng, chân nguyên ngưng tụ thành một mũi tên nhọn đâm thẳng vào sọ não con hung thú.

    “Đinh, chúc mừng đánh chết hung thú Nhập Thần sơ giai Tam Văn Xích Hổ.”

    “Đinh, chúc mừng gia 10 triệu tăng exp.”

    “Đinh, chúc mừng đạt được Vuốt của Tam Văn Xích Hổ.”

    “Vuốt của Tam Văn Xích Hổ: tài liệu luyện khí.”

    “Đinh, chúc mừng đạt được Nội đan của Tam Văn Xích Hổ.”

    “Nội đan của Tam Văn Xích Hổ: tính âm hàn, tài liệu luyện đan.”

    Giờ khắc này Lâm Phàm vui cười híp mắt, thu chiến lợi phẩm vào túi chứa đồ, sau đó tiếp tục chờ các sư điệt đưa mồi tới.

    Kiếm exp kiểu này thật sự quá là thoải mái.

    Lấy tu vi của Lâm Phàm hiện tại, căn bản là không giết nổi những hung thú này. Nhưng giờ có lính đánh thuê miễn phí, sao lại còn bó tay được.

    – Các sư điệt, cố lên, kiếm nhiều hung thú một chút.

    Giờ khắc này Lâm Phàm hô to nói, chỉ ước một lúc được ném cho đến vài con để mình thoải mái.

    —–oo0oo—–​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    155,629
    Tối Cường Hệ Thống
    Tác giả: Tân Phong
    Chương 145: Thăng cấp, công năng mới

    Dịch & Biên: †Ares†
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách



    Dịch & biên: †Ares†

    oOo

    Giờ phút này, Lâm Phàm đã ăn hôi được mấy con hung thú Nhập Thần sơ giai, cười vui đến toét miệng.

    Một trăm triệu exp vừa đầy, lập tức có thể tiến vào Tiên Thiên trung giai, sức chiến đấu tăng mạnh, có vốn để đọ sức với cả cảnh giới Nhập Thần.

    – Sư thúc, hàng đến…

    Một thi thể hung thú khổng lồ lại được Tông Hận Thiên ném tới.

    – Xem chỉ.

    Lâm Phàm hô to một tiếng, lập tức hóa kiếp cho con hung thú.

    “Đinh, chúc mừng đánh chết hung thú Nhập Thần cao giai Huyết Giác Tử Dực Long.”

    “Đinh, chúc mừng gia tăng 300.000 exp.”

    “Đinh, chúc mừng Triêm Hoa Phủ Cúc Chỉ thăng cấp.”

    “Đinh, chúc mừng đột phá bình cảnh.”

    “Đinh, tu vi đột phá Tiên Thiên trung giai (0/200.000.000).”

    “Đinh, chúc mừng mở ra công năng dung hợp.”

    “Đinh, chúc mừng đạt được sừng của Huyết Giác Tử Dực Long.”

    “Sừng Huyết Giác Tử Dực Long: tài liệu luyện khí.”

    “Đinh, chúc mừng đạt được một giọt tinh huyết của Huyết Giác Tử Dực Long.”

    “Tinh huyết Huyết Giác Tử Dực Long: sau khi sử dụng, trở thành nửa người rồng.”

    ….

    Giờ khắc này, Lâm Phàm chỉ cảm thấy một cỗ khí tức cường hãn tràn ngập toàn thân, cường đại đến mức Lâm Phàm cũng có chút không dám tin.

    Có điều để Lâm Phàm đau đầu là đã đột phá bình cảnh rồi nhưng exp lại không giảm như những lần trước, ngược lại tăng lên gấp đôi.

    Về phần công năng dung hợp thì khiến Lâm Phàm khá tò mò.

    Chỉ là giờ không phải thời gian kiểm tra, các sư điệt còn đang đợi hắn.

    – Sư thúc, thế nào rồi ạ?

    – Đủ rồi, tài liệu đã không thành vấn đề. Lần này sư thúc phải đa tạ các sư điệt. Chờ sau khi trở về, sư thúc sẽ luyện chế một ít đồ tốt cho các ngươi.

    Đám người Tông Hận Thiên cũng chỉ cười cười gật đầu, không để ý quá nhiều.

    Tiếp đến, cả đoàn tiếp tục thanh lý những hung thú xung quanh, đều chỉ là Tiên Thiên tới Nhập Thần sơ giai, Lâm Phàm cũng không có để trong mắt. Cho tới khi nơi này đã trở nên an toàn, mọi người mới dừng tay.

    – Sư thúc, đã không còn sớm, chúng ta trở về thôi ạ. Hẳn là Ngục trưởng lão cũng đã bàn bạc xong với người của các tông khác, không biết kế hoạch thảo phạt Tuyết Vương Sư thế nào nữa.

    Trên mặt Tông Hận Thiên lộ chút lo lắng.

    Tuyết Vương Sư này có cảnh giới Tiểu Thiên Vị, căn bản không phải những hung thú Nhập Thần họ vừa đánh giết có thể sánh bằng. Tuy rằng vừa sinh con khiến tu vi tụt nhanh, nhưng vẫn không phải bọn họ có thể đối phó.

    – Ngày mai không thể liều mạng, mà dù phải liều mạng thì cũng phải để các tông môn khác lên trước. Nhớ lấy, không được sĩ diện kích động.

    Lâm Phàm nói.

    – Sư thúc, như vậy sao được? Hành trình lần này ngoại trừ thảo phạt Tuyết Vương Sư còn là vì muốn tạo dựng uy phong cho tông môn, sao có thể để các tông khác qua mặt chứ?

    Tông Hận Thiên nói.

    Lâm Phàm đảo cặp mắt trắng dã nhìn Tông Hận Thiên. Đầu gỗ này có thể sống đến bây giờ cũng thật là kỳ tích.

    – Ngày mai nghe sư thúc chỉ huy.

    Lâm Phàm nói.

    Tông Hận Thiên tuy rằng không đồng ý với ý tưởng của sư thúc, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu.

    ….

    Trở lại khu nghỉ tạm, Ngục trưởng lão không ở đây mà đã cùng với mấy đại tông môn khác đi bàn bạc chiến thuật ngày mai.

    Lâm Phàm cũng không quá để ý. Giờ phút này trong đầu hắn chỉ nghĩ tới công năng dung hợp kia.

    Hắn cho rằng đây nhất định sẽ là một công năng rất ‘ngưu’, bởi vì từ trước đến nay, công năng được hệ thống tiến cử luôn rất mạnh mẽ.

    Lâm Phàm dặn dò mọi người một chút, sau đó tiến vào lều vải của riêng mình, muốn nghiên cứu “dung hợp” tức là gì.

    Giờ phút này Lâm Phàm vội vã tiến vào trong thức hải, mở ra công năng dung hợp. Lập tức có hai cái lỗ vàng hình tròn xuất hiện, nối với nhau bằng một đường ống màu xanh ngọc.

    Lâm Phàm lấy ra một ít thảo dược ném vào trong đó, thử xem có dung hợp được hay không, nhưng lại không có nhắc nhở gì.

    Tiếp đến hắn lại lấy ra đan dược, thế nhưng vẫn không thành công.

    Thần binh lợi khí, đồ phòng ngự v.v… đều đã thử, cũng chung một kết quả. Như vậy chỉ còn có công pháp.

    Lâm Phàm tiện tay để thử vào hai môn công pháp, tức thì thấy có hào quang sáng lên, hai bản công pháp tự động bay tới phân biệt nằm ở hai cái lỗ màu vàng.

    Là Bất Động Hoàng Quyền và Truy Phong Kiếm Quyết.

    Lâm Phàm rất ít khi sử dụng hai môn công pháp này, do vậy lấy để thử nghiệm. Cho dù chúng dung hợp thành phế vật thì hắn cũng sẽ không đau lòng.

    “Đinh, dung hợp Bất Động Hoàng Quyền và Truy Phong Kiếm Quyết hay không?”

    – Dung hợp.

    Lập tức, một luồng sáng chói lòa lóe lên, mạnh mẽ đến độ Lâm Phàm phải nhắm hai mắt lại.

    “Đinh, chúc mừng dung hợp thành công, mời đặt tên cho công pháp mới.”

    – Kiếm Hoàng.

    Cái tên cực kỳ khí phách, vừa nghe đã cảm giác được bức khí phát ra, khiến người ta không thể nhìn thẳng.

    “Tiện Hoàng”, cái tên này quá là xứng đôi với hắn.

    (Chơi chữ, chữ Kiếm 剑 đọc giống chữ Tiện 贱 – Jiàn)

    “Đinh, chúc mừng đặt tên thành công.”

    “Công pháp thăng cấp vô hạn, cấp bậc trước mắt là 1.”

    Lâm Phàm cảm thụ được công pháp mới dung hợp này có khí tức mạnh hơn lúc trước nhiều lắm, thậm chí có thể nói là một trời một vực.

    Công năng này quả thật là không tệ. Nhưng Lâm Phàm vẫn không dám mạo hiểm, để sau này mới tính đến việc dung hợp các công pháp hay dùng.

    ….

    Khi Lâm Phàm bước ra khỏi lều, trời cũng đã dần dần tối.

    – Để đồ lại, các ngươi có thể đi rồi.

    Một đệ tử nội môn nói với mấy người đang bê đồ tới, hẳn là dân cư của thành Dung Thiên.

    – Có dê nướng cả con cơ à.

    Lúc này Lâm Phàm mới nhìn lên chiếc bàn dài, có vịt quay, có dê nướng, còn cả rượu ngon, khiến hắn cảm thấy có chút đói bụng.

    – Sư thúc, ngài đã ra rồi ạ, bữa tối cũng đã sắp xong rồi.

    Một đệ tử đang đứng cạnh đó chỉ huy người sắp xếp bàn ăn, thấy sư thúc xuất hiện thì tiến lên nghênh đón.

    Tuy không biết Lâm sư thúc có tu vi thế nào, nhưng chỉ bằng việc Lâm sư thúc đã khiến cho Phong Thiên Tông ăn chút đau khổ, cũng đã đủ để khiến bọn họ tôn kính.

    Huống hồ hành động hay lời nói của Ngục trưởng lão đều tỏ rõ việc an toàn của Lâm sư thúc là cực kỳ quan trọng.

    – Các vị đại nhân, đây là muội muội của tại hạ, xin các vị nhìn xem có thể bái nhập làm môn hạ của quý tông hay không?

    Lúc này một thiếu niên dắt một tiểu cô nương tiến tới, thần sắc cung kính nhìn Tông Hận Thiên, nói.

    Thiếu niên này là Thái Hằng, trưởng tử của Thái gia. Lần này hắn tới đây, ngoại trừ việc dẫn hạ nhân cung cấp mỹ thực cho các vị đại nhân thì rất hy vọng muội muội của mình có thể bái nhập tông môn.

    Thái Hằng tự biết thiên tư không được, tuyệt đối không có khả năng được tông môn trúng ý, cũng chỉ biết đem hy vọng đặt cả vào muội muội.

    Thái Hằng biết chắc Sở gia cũng sẽ dùng tất cả biện pháp để xích được quan hệ với các tông môn. Nếu Sở gia thành công, chỉ sợ sẽ cực kỳ bất lợi cho Thái gia.

    Tông Hận Thiên khẽ nhíu mày nhìn thiếu niên, sau đó nhìn thoáng qua tiểu cô nương kia, cuối cùng bình thản nói một câu rồi không để ý tới nữa:

    – Tư chất quá kém.

    Tông Hận Thiên thân là thiên kiêu của nội môn, tự nhiên có kiêu ngạo của mình, không có để những phàm nhân này vào mắt.

    Tông Hận Thiên đã gặp không ít gia tộc kiểu này, không ai là không muốn đặt quan hệ cùng với tông môn.

    Nếu thật sự là người thiên tư trác tuyệt thì không ngại thu nhận, thế nhưng vừa liếc mắt một cái, Tông Hận Thiên đã xem thấu cả hai, tư chất không phù hợp.

    – Sư thúc.

    Giờ phút này Tông Hận Thiên thấy Lâm Phàm đến thì cung kính chào.

    Lâm Phàm gật gật đầu, nhìn tiểu la lỵ chỉ chừng năm tuổi, nở một nụ cười xán lạn:

    – Tiểu muội muội tên là gì?

    Nhìn tiểu la lỵ xinh xắn ngoan ngoãn này, Lâm Phàm bỗng nhớ tới vài người quen ở thế giới cũ, cảm thấy rất thân thiết.

    – Đại ca ca, muội tên là Thái Chỉ Kiều.

    Thái tiểu la lỵ nắm thật chặt tay của ca ca, tuy có chút sợ hãi nhưng vẫn rất lễ phép trả lời.

    Lâm Phàm chậm rãi ngồi xổm xuống, xoa xoa đầu tiểu la lỵ:

    – Là một mầm non rất tốt đấy.

    Tông Hận Thiên hơi hơi nghi hoặc, nhưng hiện giờ Lâm sư thúc nói như vậy, hắn cũng không thể phản bác.

    Thái Hằng vui vẻ hẳn lên. Vốn tưởng rằng không có hy vọng, nhưng hiện giờ có lẽ muội muội của hắn có thể bái nhập tông môn.

    – Tiểu muội muội có nguyện ý đi tới một chỗ khác, nhưng phải rất lâu mới có thể gặp lại người nhà không?

    Lâm Phàm nhẹ giọng hỏi.

    Lâm Phàm nghĩ, nếu có thể dụ dỗ một tiểu la lỵ về tông thì sẽ gia tăng sức sống cho Vô Danh phong, ít nhất không cần mỗi ngày quanh quẩn bên toàn đực rựa.

    Thái Hằng giờ phút này kích động vô cùng, cánh tay đang nắm tay muội muội cũng run lên, ánh mắt chờ mong nhìn muội muội, rất muốn nói: mau đồng ý…

    Thái tiểu la lỵ dùng đôi mắt to tròn như trăng sáng nhìn Lâm Phàm, lại nhìn ca ca, sau đó lắc lắc đầu, rụt rè nói:

    – Cha mẹ ca ca ở đâu, muội sẽ ở đó.

    – Đại nhân, muội muội của ta còn nhỏ, không hiểu chuyện…

    Thái Hằng cuống lên, vội vàng giải thích.

    Tông Hận Thiên đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng, ý mắng ‘không biết suy xét’.

    – Ngục trưởng lão đã trở lại.

    Lúc này, Ngục trưởng lão đã trở lại từ cuộc họp bàn với các tông. Lâm Phàm thấy sắc mặt Ngục trưởng lão không dễ xem, hiển nhiên là đã xảy ra chuyện.

    – Các ngươi đang làm gì đây?

    Ngục trưởng lão vừa tiến tới, giọng nghiêm khắc hỏi.

    – Trưởng tử Thái gia tại thành Dung Thiên, Thái Hằng bái kiến đại nhân.

    Thái Hằng nhìn thấy Ngục trưởng lão thì cả người run lên, thần sắc có chút khẩn trương nói.

    – Hừ, xong việc rồi không đi, còn ở đây làm gì nữa?

    Ngục trưởng lão tức giận nói, hiển nhiên đang đè xuống một bụng lửa giận.

    – Vâng vâng…

    Thấy Ngục trưởng lão nghiêm nghị như thế, không chỉ Thái tiểu la lỵ bị hù, cả Thái Hằng cũng sợ mất mật.

    – Các ngươi đi về trước đi, chờ chuyện nơi này xong, ta sẽ tới cửa bái phỏng.

    Lâm Phàm cười nhẹ nói.

    Chuyện cần biết phân nặng nhẹ, còn có thể dụ dỗ tiểu la lỵ hay không thì phải xem duyên phận nữa.

    Thái Hằng vốn tưởng không còn chút hy vọng nào, nghe thế thì mừng như điên, cảm tạ luôn miệng, sau đó vội vàng nắm tay muội muội và rời đi cùng đám hạ nhân.

    – Ngục trưởng lão, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?

    Lâm Phàm hỏi.

    – Ài, đám khốn khiếp kia đáng chém ngàn đao mà.

    Ngục trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nói, giống như có vô số oán khí không chỗ phát tiết.

    —–oo0oo—–​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)