Toàn Chức Cao Thủ

Thảo luận trong 'Phế sơn' bắt đầu bởi Chpn, 20/11/17.

  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,859
    Toàn Chức Cao Thủ
    Chương 451: Người đàn ông thần bí
    Câu lạc bộ Gia Thế. Quản lí không triệu tập tất cả đội viên của chiến đội lại, nhưng đội trưởng Tôn Tường đội phó Lưu Hạo, cùng với những đội viên đã xuất hiện vây xem cũng không thoát khỏi.

    Cả đám đi vào phòng họp, chỉ thấy mặt quản lí đen thùi lùi. Sau khi mọi người ngồi xuống, một gã đội viên nhỏ giọng hỏi “Sao thế ạ?”, quản lí mới ném tờ báo buổi sáng tới trước mặt gã.

    Tin tức này, người nhìn rồi, người vẫn chưa xem. Cậu chàng thầm hỏi sao thế tên Quách Dương, một trong những tuyển thủ chủ lực của chiến đội Gia Thế, nhân vật là khí công sư – Khí Xung Vân Thủy. Tối qua gã cũng núp lùm trong group chat, gặp chuyện hóng hớt liền ngoi lên. Hôm nay tên xuất hiện trên báo, bản thân lại chẳng hay biết gì. Quản lí tức giận vô cùng, ánh mắt dữ dằn trừng Quách Dương.

    Trên báo thi đấu eSports, ngoại trừ đầu đề, nội dung, phân tích, bình luận và cả nhiều tư liệu được chụp lại chiếm bốn trang báo. Cũng khó cho cánh nhà báo, sự việc vừa xảy ra tối qua đã lo liệu in báo được.

    “Mấy cậu làm gì thế hả? Ngại đối thủ chưa đủ hot, chạy tới quảng bá thay người ta à?” Cuối cùng, quản lí bắt đầu gào thét, tuy đối mặt với tuyển thủ nhà mình, nhưng ẩn ý lại mắng luôn cả những tuyển thủ chuyên nghiệp xuất hiện của những câu lạc bộ khác.

    Gia Thế bên này, có tổng cộng bốn người đi hóng hớt.

    Tôn Tường, Lưu Hạo và Hạ Minh quan tâm sâu sắc tới thực lực tán nhân hiện nay của Diệp Thu mới đến nghía thử, còn Quách Dương là thành phần hóng hớt, lại trở thành người thu hút thù hận của quản lí nhiều nhất, ai bảo gã vừa vào cửa liền trưng cái bản mặt chả hiểu mô tê gì.

    Làm tay chuyên nghiệp lão làng, cần phải làm ngơ trước chiêu sư tử hống của lãnh đạo. Hơn nữa thành tích thi đấu mùa này của Gia Thế quá tệ, ai cũng nhìn thấy sắc mặt quản lý như thế nhiều lần rồi. Chỉ có Tôn Tường, trước từng được xem như ma mới được cưng chiều ở chiến đội Việt Vân, đến Gia Thế lại ngồi vững trên vị trí át chủ bài, đây là lần đầu tiên cậu ta bị mắng vào mặt kể từ ngày gia nhập giới chuyên nghiệp, sắc mặt thoáng chốc trở nên khó coi.

    “Khụ.” Lưu Hạo hắng giọng định nói gì, chợt cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, sau khi quản lí quay đầu hét “vào đi”, một nhân viên công tác xông vào nói: “Quản lí, bên ngoài có phóng viên muốn phỏng vấn, làm sao bây giờ?”

    Những nhà đài chuyên mảng eSports thường sẽ cài phóng viên núp dài hạn ở các thành phố của câu lạc bộ. Đêm hôm qua vừa đưa tin nhanh, màn phỏng vấn đương sự liền bắt đầu vào sáng hôm nay, nối tiếp bản tin ấy.

    Quản lí đã sớm đoán trước, khoát tay nói: “Kêu tụi nó chờ!”

    “Vâng!” Nhân viên rời đi, quản lí bèn quay đầu nhìn về phía Lưu Hạo định nói mà bị ngắt ngang ban nãy: “Cậu muốn nói gì?”

    “Đây không phải sự kiện ngẫu nhiên.” Lưu Hạo nhìn báo, “Tuy chuyện đăng nhập thu hút sự chú ý của mọi người, nhưng không ai biết tụi em sẽ đến phòng nào trong đấu trường. Dù đi bậy đi bạ, phòng có cài mật mã, ai sẽ trùng hợp vào đó chứ? Báo bài trên lại được viết rất chi tiết, không giống một người bình thường chỉ tới hóng hớt, rõ ràng ôm sẵn ý xấu, đây là kế hoạch được chuẩn bị chu đáo trước nhằm lợi dụng tụi em.”

    “Chuyện rõ như vậy còn cần cậu nói à?” Quản lí giận sôi gan.

    “Thì lúc đó tụi em đâu nghĩ được nhiều vậy.” Lưu Hạo bó tay đáp.

    “Giờ nói cũng vô dụng.” Quản lí tiếp lời: “Anh đọc báo rồi, hình như thân phận của Diệp Thu chưa bị bại lộ?”

    “À…” Lưu Hạo hơi do dự, bởi vì gã không thể nhớ rõ mọi chi tiết. Những người ở đây đều biết Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu, nên khi tán dóc không nói bóng gió gì. Lúc nói chuyện có lộ ra thân phận của Quân Mạc Tiếu không? Trong ấn tượng của gã không có. Có lẽ do nguyên nhân này, bài báo cũng không nhắc đến thân phận thật của Quân Mạc Tiếu, chỉ xưng là người đàn ông thần bí.

    Nhưng nếu thần bí thì phải đoán, phỏng đoán thân phận của Quân Mạc Tiếu cũng trở thành đề tài chính hôm nay. Chẳng qua trong quá trình suy đoán, người đàn ông thần bí này thoạt nhìn không thần bí lắm. Kết hợp tin đồn Diệp Thu muốn lập chiến đội, 80% đều ám chỉ Diệp Thu.

    20% còn lại vì vấn đề không hợp logic nên vẫn ôm mối nghi ngờ: nếu thật sự là Diệp Thu, hắn mới giải nghệ không lâu đã muốn tái xuất, khiến dư luận xôn xao tên này hối hận nhanh quá thì phải? Người đưa ra nghi vấn này cũng bao gồm những người không tin việc Diệp Thu tái xuất rồi thành lập chiến đội.

    Lại nói tiếp, tin đồn Diệp Thu tái xuất được suy diễn từ chuyện một pháp sư chiến đấu dùng Rồng Ngẩng Đầu trong Ngôi Sao Tụ Hội. Rốt cuộc người nọ có phải Diệp Thu không, vốn không có căn cứ 100%.

    “Em nhớ rồi, lúc Hoàng Thiếu Thiên khiêu chiến, nó có nhắc tên Diệp Thu.” Lúc này Quách Dương đột nhiên thốt lên.

    Lưu Hạo ngẫm nghĩ, hình như có chuyện này. Lúc ấy sau khi Hoàng Thiếu Thiên đánh bại một đối thủ, Quân Mạc Tiếu của Diệp Thu còn chưa đi xuống, hắn đã gào tên Diệp Thu ở kênh chung. Chi tiết như vậy, kẻ muốn tuyên truyền ắt sẽ không bỏ qua. Tên Diệp Thu này là một lợi thế lớn.

    Các câu lạc bộ đều biết Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu, nhưng vì sao không ai lộ ra? Chỉ vì không muốn giúp hắn ngồi vững trên thân phận này. Bởi trong mắt họ, Diệp Thu là đối thủ cạnh tranh, lợi dụng thân phận này thu hút người ủng hộ, nhiều chuyện sẽ diễn ra thuận buồm xuôi gió. Cho nên cả bọn mới vui vẻ nhìn Diệp Thu giả thành tên vô danh tiểu tốt. Mà người này còn chưa từng lộ diện, muốn chứng minh thân phận không phải chuyện dễ dàng.

    Với Gia Thế, nhất là công hội Gia Vương Triều, họ rất lo lắng chuyện thân phận Diệp Thu bị bại lộ. Thân phận của Diệp Thu chắc chắn sẽ ảnh hưởng lớn tới Gia Vương Triều, fan càng lâu năm càng dễ tác động. Ở Gia Vương Triều, hiếm thành viên nào có thâm niên hơn 5 năm không phải fan Diệp Thu. Nếu thân phận thật sự bị bại lộ theo cách thuyết phục như thế, về sau công hội Gia Vương Triều không thể đối phó Diệp Thu nữa. Thời điểm các công hội khác làm khó Diệp Thu, họ còn phải giúp hắn đỡ đạn. Trừ khi Gia Thế không thèm để ý hình tượng và lượng fan, tình nguyện đeo bêu danh vứt bỏ công thần…

    Đó cũng là nguyên nhân bứt rứt của Gia Thế.

    Các câu lạc bộ khác chỉ buồn bực chuyện tuyển thủ nhà mình đi quảng cáo thay, góp độ hot cho người ta thôi.

    Trảm Lâu Lan vừa thành lập chiến đội đã sốt xình xịch, thêm việc gã còn tuyên truyền liên tục, thu hút sự chú ý không ngừng, khiến những người chờ mong cảm thấy đây là một đội mạnh có khả năng gây náo động Liên minh. Nay lại có Quân Mạc Tiếu chứng minh rõ ràng thực lực của chúng…

    Tuy tiêu đề viết là tuyển thủ chuyên nghiệp vây công Quân Mạc Tiếu, nhưng Quân Mạc Tiếu hiện đã buộc chặt với chiến đội mới. Mặc dù chiến đội mới do Trảm Lâu Lan thành lập, Quân Mạc Tiếu lại trở thành con át chủ bài, người đại diện cho cả chiến đội.

    Quân Mạc Tiếu mạnh, vậy không phải chiến đội mới cũng mạnh sao?

    Mà Quân Mạc Tiếu mạnh bao nhiêu? Mời xem những miêu tả tuyệt vời về tình hình chiến sự trên báo, trong đó kể lại chi tiết hắn đã đánh bại Hoàng Thiếu Thiên như thế nào.

    Hoàng Thiếu Thiên là ai? Người có thể đánh bại hắn dù chỉ trong chế độ tu chỉnh còn chẳng phải một cao thủ xuất sắc ư?

    Một cao thủ lợi hại đến vậy, anh ta rốt cuộc là ai? Là ai? Là ai?

    Bài báo hỏi ý kiến rất nhiều bình luận viên và MC nổi tiếng trong giới chuyên nghiệp Vinh Quang, 80% đều hoài nghi Diệp Thu. Chuyên gia chính là chuyên gia, ai cũng biết một nghề như tán nhân cần bản lĩnh thể nào. Diệp Thu hoàn toàn phù hợp với nó.

    Với các câu lạc bộ lớn, chuyện Diệp Thu bại lộ chỉ góp phần nâng cao độ hot cho người ta. Họ không có những băn khoăn như Gia Thế. Đây cũng là một trong những nguyên nhân mà quản lí Gia Thế lo lắng. Nhiều câu lạc bộ như vậy, nhất định sẽ bị phỏng vấn hết, chỉ cần một nhà xác thực trước mặt truyền thông, thân phận Diệp Thu của Quân Mạc Tiếu sẽ được bảo đảm 100%.

    “Quản lí… Có cần liên hệ với các câu lạc bộ trước, thăm dò chiều hướng của họ nhằm tránh bị động khi phỏng vấn không?” Lưu Hạo không hổ là người giỏi luồn cúi, gã đã nghĩ xong cả, bèn nói ra kế hoạch của mình. Chiều hướng theo lời gã, đương nhiên là chuyện các câu lạc bộ sẽ trả lời ra sao về Quân Mạc Tiếu.

    Như Quân Mạc Tiếu là ai, vì sao tuyển thủ chuyên nghiệp lại chen nhau đòi so đấu, đây là vấn đề mà mỗi câu lạc bộ buộc phải gặp khi phỏng vấn.

    Quản lí Gia Thế cũng đang nghĩ tới vấn đề này, đề nghị của Lưu Hạo càng củng cố ý tưởng trong hắn, đang chuẩn bị gọi điện, Vương Thăng thuộc bộ phận tuyên truyền bên ngoài của Gia Thế đột nhiên mở miệng: “Em nghĩ, chuyện này không quan trọng.”

    “Nếu đây là một kế hoạch tuyên truyền, sao đối phương có thể tiết lộ chi tiết trọng yếu Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu được?” Vương Thăng nói tiếp “Theo sự quan sát của em, phương pháp của chiến đội mới luôn là tiến từng bước một theo chất lượng. Bất kể đề tài mỗi lần là gì, chúng cũng sẽ không nói hết ra, mà dần rò rỉ những tin có giá trị. Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu, ta không cần nói, sớm muộn gì chúng cũng sẽ nói, nhưng việc mở miệng trước sẽ giúp ta nắm quyền chủ động, nếu chờ đối phương, chúng ta sẽ rơi vào tình thế bị động.”

    Vương Thăng vừa nói xong, Trần Dạ Huy đã trở nên bồn chồn. Hắn không hề muốn thân phận Diệp Thu bị bại lộ. Đừng bảo sau này, bây giờ để người trong công hội biết Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu, Gia Vương Triều của họ sẽ bị rối loạn ngay.

    “Không thể được, nếu bây giờ để lộ thân phận Diệp Thu, công hội sẽ bị rối loạn.” Trần Dạ Huy vội lo lắng bảo.

    “Ha ha, còn phải kỹ xảo lên tiếng nữa. Hội trưởng Trần đừng lo, đây là công việc của chúng tôi.” Vương Thăng cười nói, bộ phận tuyên truyền của họ phụ trách quảng bá cho câu lạc bộ, am hiểu quan hệ xã hội, bản thân hắn chính là người truyền tin đứng đầu câu lạc bộ.

    “Hả, ý chú là?” Quản lí hỏi, tuy bảo do Vương Thăng phụ trách, nhưng cần phải nói rõ với quản lí trước.
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,859
    Toàn Chức Cao Thủ
    Chương 452: Đánh trả bằng sự thật
    “Chó má, Gia Thế quá khốn nạn!”

    Giới truyền thông không đủ thời lượng đưa tin, chiều hôm đó, đa số báo đài đã chiếu các cuộc phỏng vấn buổi sáng với những tuyển thủ chuyên nghiệp có liên quan tới sự kiện vây xem. Chương trình không thể chiếu hết câu bình của từng người, kẻ lên sóng lúc này tất nhiên đều là những tuyển thủ cấp đại thần.

    Ai cũng giống nhau, mỗi câu lạc bộ lớn hệtnhư đã hẹn trước, thẳng thừng thừa nhận vì hoài nghi Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu nên mới tò mò chú ý. Nhưng chẳng nhà nào chắc chắn trăm phầm trăm cả.

    “Chắc là vậy nhỉ? Nếu muốn tinh thông cách chơi tán nhân này, ắt phải thấu hiểu và thành thạo tất cả các nghề, dựa vào thực lực củaQuân Mạc Tiếu, Diệp Thu đảm bảo là kẻ được chọn đầu tiên.” Đây là lời bình của Vương Kiệt Hi thuộc chiến đội Vi Thảo.

    “Tán nhân không phải nghề mà người mới có thể khống chế được. Còn người có thể khống chế đến mức này, chắc chắn là Diệp Thu, tôi tin chính là cậu ta.” Là đội trưởng Hàn Văn Thanh của Bá Đồ.

    “Ừ, là Diệp Thu nhỉ… Bởi vì… lợi hại quá mà…” Câu trên đến từ Chu Trạch Khải của Luân Hồi.

    “Lúc ấy, tất cả đại thần trong giới chuyên nghiệp đều có mặt, người có thể đánh với tôi đến trình độ này, dùng phương pháp loại trừ là biết ngay, đó chính là Diệp Thu.” Đây là câu trả lời của Hoàng Thiếu Thiên, hắn là người được phỏng vấn quan trọng nhất, ai bảo hắn là người sau cùng đấu với đối phương chứ.

    “Còn Trương Giai Lạc?” Phóng viên bỗng nhắc đến một tuyển thủ cấp bậc đại thần cũng đã giải nghệ.

    “Trương Giai Lạc? Tôi gọi điện cho ổng rồi, ổng nói không phải.” Hoàng Thiếu Thiên nghiêm túc đáp. Rõ ràng hắn mới là kẻ biết Diệp Thu là Quân Mạc Tiếu sớm nhất trong giới chuyên nghiệp, giờ lại đánh bài vờ “tui đấu hồi mới ngộ ra đó.”

    “Thế anh có ý kiến gì về trận này không?” Phóng viên hỏi.

    “Tôi thua. Nhưng với một tuyển thủ chuyên nghiệp, thắng thua là chuyện rất bình thường, huống chi đối thủ còn là Diệp Thu. Quan trọng hơn, trận đấu giúp tôi nhìn ra nhiều điểm khác biệt. Tôi tin không tay lão làng nào trong Vinh Quang không biết cách chơi tán nhân này, nay nó lại xuất hiện rành rành trước mặt chúng ta. Tôi không biết mọi người có xem lại video thu hình của trận này không? À phải rồi, trong tay mấy chú có file thu hình gì không? Hay video? Chỗ tôi có file nè, chút hồi gửi mấy chú hén, có ai muốn không?…” Hoàng Thiếu Thiên trả lời phỏng vấn thật đàng hoàng, phóng viên vừa vui vừa buồn.

    Vui vì không cần hỏi nhiều mà vẫn moi được nhiều thông tin; buồn vì thông tin hơi bị quá tải thì phải? Chẳng biết có nhét đủ trang báo chủ biên đưa ra hay không, coi bộ phải ngồi tuyển chọn đống nhảm nhí của thằng cha này nữa rồi.

    Mỗi lần cánh nhà báo phỏng vấn Hoàng Thiếu Thiên đều vừa sướng vừa đau như thế.

    Ngoài Hoàng Thiếu Thiên, người phải đối mặt đủ cuộc phỏng vấn khác nhau, chính là Gia Thế.

    Với Gia Thế, Diệp Thu mãi là đề tài không thể tránh né. Chỉ cần cả hai còn tồn tại trong Vinh Quang, Diệp Thu sẽ là cái tên trói buộc cùng họ vĩnh viễn.

    Tuyển thủ nào cũng bị hỏi nguyên nhân vây xem, hai tuyển thủ từng góp vui như Tôn Tường và Lưu Hạo trả lời y chang mấy đứa khác, rằng mình nghi tên đó là Diệp Thu nên tò mò xem thử.

    Rồi sau đó, khi nói đến quan hệ đặc biệt của Diệp Thu và Gia Thế, Vương Thăng bắt đầu trả lời bằng vẻ mặt đầy khó hiểu.

    Đầu tiên, gã cực kỳ hoang mang với chuyện Diệp Thu vẫnmuốn phát triểnở Vinh Quang nhưng lại quyết định giải nghệ.

    Tiếp đấy, Vương Thăng có đề cập đến những hành động mà Diệp Thu làm ở khu 10 dưới thân phận Quân Mạc Tiếu, cònhô hào bảo mình chả hiểu. Đặc biệt là chuyện Diệp Thu phát sinh xung đột với công hội Gia Vương Triều ở khu 10.

    Cuối cùng, gã nhắc tới việc Quân Mạc Tiếu gia nhập công hội Nghĩa Trảm Thiên Hạ của Trảm Lâu Lan mấy ngày gần đây. Vương Thăng bảo mình tôn trọng mọilựa chọn của Diệp Thu, nhắn gửi lời chúc tốt đẹp nhất. Liên minh Vinh Quang là một chương trình thi đấu thể thao, dù Gia Thế và Diệp Thu mãi là bạn, nhưng tất cả nên ứng xử một cách chuyên nghiệp kể cả trong game và các trận đấu, hiện tại, gã chúc cho Gia Thế và Diệp Thu có thể gặt hái được nhiều thành quả tốt.

    “Khốn, quá khốn!”

    Lời bình luận của người đại diện Gia Thế mới được chiếu trên kênh tin eSport vào buổi tối, Trần Quả vừa ăn vừa xem đã không nhịn được la hét. Diệp Tu hồi sáng từng bị phun đầy mặt, vội đề phòng ôm bát lẩn ra xa.

    “Nói chả biết ngượng mồm.” Trần Quả chỉ vào Vương Thăng trên màn hình, tức giận vô cùng.

    Bưng bát trốn ở một góc, Diệp Tu nhún vai, gấp cơm vào miệng: “Có gì đâu, thật chẳng trải đời gì cả.”

    “Sao chú mày bình tĩnh quá vậy.” Trần Quả không hiểu nổi.

    “Xét theo trách nhiệm của ổng, tui thấy ổng nói hay lắm.” Diệp Tu nói.

    “Xì.”

    “Có chút chuyện cỏn con đã chịu không nổi, sau này chị thấu hiểu rồi sẽ hộc máu cho xem.” Diệp Tu nói.

    “Hừ, chị sẽ không chơi trò khốn nạn thế đâu.” Trần Quả nói.

    “Chị thì không, thế còn đối thủ? Đến khi chúng tạo nênđủ tin đồn đảo lộn thị phi, phóng viên tìm chị, chẳng lẽ chị cứ quát chúng khốn nạn thế ư?” Diệp Tu nói.

    “Vậy phải làm sao đây?” Trần Quả hỏi.

    “Đánh cho chúng thua thê thảm trên sàn đấu.” Đường Nhu bất chợt xen ngang, giọng điệu cực kỳ kiên quyết. Trần Quả kinh ngạc nhìn sang, lập tức nhận ra Đường Nhu cũng cảm thấy khó ở với cuộc phỏng vấn này, chẳng qua không đập bàn như mình thôi.

    “Ừ, đánh trả bằng sự thật, mạnh nhất luôn.” Diệp Tu nói.

    “Vậy bây giờ cậu định dùng sự thật đánh trả thế nào?” Trần Quả hỏi.

    “Bình tĩnh ngồi đây ăn cơm.” Diệp Tu nói.

    “Thế mà là đánh trả hả.” Trần Quả buồn bực.

    “Con đường còn rất dài, hiện tại chỉ mới bắt đầu thôi.” Diệp Tu ung dung bảo.

    Đêm đó, ngay khi những màn phỏng vấn vừa được chiếu, tức thì gây sóng gió khắp nơi.

    Trong cuộc phỏng vấn đó, tân chiến đội của Trảm Lâu Lan cũng được đề cập với tỷ lệ khá ít. Còn những suy đoán Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu từng xuất hiện trong buổi tin sáng nay lại trở thành chuyện mà toàn giới chuyên nghiệp cùng đồng lòng, ai nấy xào qua xào lại đã nhưng vẫn thể hiện chung một ý: nó là Diệp Thu, miễn bàn. Nếu không tin mà cần chính đương sự lên tiếng thì quá khó. Chuyện Diệp Thu chưa từng nhận phỏng vấn, ai trong giới truyền thông Vinh Quang lại chẳng biết?

    Cánh nhà báo bận rộn, hy vọng moi móc được nhiều hơn. Cả bọn tìm cách liên lạc với những người có quan hệ sâu xa với Diệp Thu như Tô Mộc Tranh, như Trảm Lâu Lan của công hội Nghĩa Trảm mà Quân Mạc Tiếu gia nhập…. Cuộc phỏng vấn còn chưa kết thúc đâu.

    Mặt khác, cuộc buôn chuyên giữa đám người chơi ngày càng xôn xao.

    Có nhiều câu bình luận khiến Trần Quả khá hậm hực.

    Sự khó hiểu, không giải thích nỗi, hoang mang và câu chúc phúc sau cùng đầy ẩn ý của Vương Thăng khi nhận phỏng vấn đều khiến fan Gia Thế không rõ sự thật vô cùng khó chịu.

    Hiểu nhầm theo ý Vương Thăng, tất cả không thể chấp nhận chuyện Diệp Thu có ý định chiến tiếp trong Vinh Quang lại bỏ rơi Gia Thế cao chạy xa bay. Những kẻ hoài niệm Diệp Thu ngày nào đã chuyển sang ngờ vực.

    Cảm xúc ấy từng xuất hiện từ hồi tin đồn Diệp Thu muốn tự lập chiến đội lan truyền. Nhưng hiện tại, Diệp Thu nương nhờ Trảm Lâu Lan, một tên ném tiền có tiếng trong game, buộc mọi người phải nghi ngờ mục đích ra đi của Diệp Thu, giờ những cuộc bình luận có liên can đến chuyện này, đa số là lời chửi rủa và ném đá Diệp Thu.

    Là người biết rõ sự thật, Trần Quả phẫn nộ, đau lòng và thấy bất công thay Diệp Tu. Cô chỉ một mình xem hết những tin ấy, không hề nói với Diệp Tu. Ngay cả cô còn không nhìn nổi nữa…

    Liếc mắt đảo quanh Diệp Tu, lại phát hiện hắn không hề chơi game, mà cũng đang lên mạng xem mấy tin này. Trần Quả lén đi qua, trộm nhìn vẻ mặt Diệp Tu, thấy hắn vẫn bình tĩnh và thoải mái.

    “Sao không chơi game?” Trần Quả hỏi.

    “Giờ hả? Không tốt lắm, đang hot, phải tránh dư luận đã.” Diệp Tu bảo

    “Thế phải tránh đến khi nào?” Trần Quả thắc mắc. Biết Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu rồi, hẳn Quân Mạc Tiếu sẽ bị vây xem giống những nhân vật như Dạ Vũ Thanh Phiền nhỉ? Mà hiện tại có nhiều người chửi mắng và khinh thị Diệp Thu như thế, Trần Quả đột nhiên cảm thấy bất an.

    “Không bao lâu đâu.” Diệp Tu cười.

    “Nói mau, cậu định làm gì?” Trần Quả phát hiện, tên này chắc chắn có kế hoạch cả rồi.

    “Chị sẽ biết ngay thôi.” Diệp Tu nói.

    “Ngay là lúc nào?” Trần Quả hỏi.

    “Xem tin tức đi” Diệp Tu nói.

    “Tin tức? Giờ còn tin gì nữa?” Trần Quả khó hiểu.

    “Có nữa kìa.” Diệp Tu đáp.

    Trần Quả nửa tin nửa ngờ, lên mạng tìm kiếm khắp nơi, vào bao nhiêu trang web cũng không thấy tin gì mới mẻ.

    “Nào có?” Đương lúc Trần Quả la lên, tiện tay refresh lại, thế nhưng chợt xuất hiện một tin mới.

    Lần đầu tiên chiến đội Nghĩa Trảm tổ chức họp báo.

    “Chiến đội Nghĩa Trảm?” Trần Quả giật mình. Trước đây từng có tin về chiến đội của Trảm Lâu Lan, nhưng tên thực tế thì vẫn chưa công bố. Nay chọn Nghĩa Trảm làm tên, chứng tỏTrảm Lâu Lan muốn thành lập chiến đội.

    Trần Quả vội nhấn vào tin. Giờ mọi thứ đã xuất hiện trên mặt chữ, buổi họp báo tất nhiên đã kết thúc từ lâu. Người đại diện cho Nghĩa Trảm tiết lộ trong buổi họp báo, vì đơn xin phê chuẩn của chiến đội đã được duyệt sau hai ngày, họ mới tổ chức buổi họp báo đầu tiên. Trong buổi họp báo, lần đầu chính thức tuyên bố một chiến đội mới toanh, đặt tên là Nghĩa Trảm.

    Bên cạnh đó, một tin quan trọng hơn cả, người đại diện chiến đội Nghĩa Trảm trịnh trọng giải thích và chứng minh rằng: chiến đội Nghĩa Trảm không hề mới được cựu đội trưởng của Gia Thế Diệp Thu.

    “Chuyện này… chuyện này…” Trần Quả trố mắt trước câu thanh minh trên, cô chợt có cảm giác choáng váng.

    “Nhìn đi, đó là sự thật.” Diệp Tu hiển nhiên cũng đọc tin rồi, mỉm cười đứng lên nhìn Trần Quả: “Đủ để đánh trả rồi nhỉ?”
     
  3. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,859
    Toàn Chức Cao Thủ
    Chương 453: Không thể mở miệng
    “Các cậu… Các cậu đã lên kế hoạch hết rồi phải không?” Hiện tại, Trần Quả xem như hiểu rõ mọi chuyện. Hơn nữa, cô còn hiểu cả những điều then chốt bên trong mà không cần Diệp Tu giải thích.

    Quân Mạc Tiếu gia nhập công hội Nghĩa Trảm là sự thật, thế nhưng, Nghĩa Trảm chưa từng công nhận chuyện gia nhập chiến đội, tất cả chỉ là mọi người tự biên tự diễn.

    Nay chiến đội Nghĩa Trảm còn thẳng thắn làm sáng tỏ sự việc, không nhắc Quân Mạc Tiếu mà nói đến Diệp Thu, đây là chỗ xảo diệu nhất. Cứ vòng vo một hồi, người không biết sự thật chắc chắn sẽ mơ hồ, sợ còn theo bản năng mà cho rằng: Quân Mạc Tiếu vốn không phải Diệp Thu.

    “Gần gần như thế, thực ra chủ yếu vẫn do đám Trảm Lâu Lan tuyên truyền, tui chỉ hùa theo chút thôi.” Diệp Tu nói.

    “Làm gì có diễn viên phụ nào như cậu? Cậu còn bị chú ý gấp mấy lần chiến đội nhà người ta” Trần Quả nói.

    “Mượn người, là mượn người lăng xê đó. Sự chú ý của mọi người cứ thế vòng qua vòng lạithôi.” Diệp Tu đang nói, tiếng QQ chợt vang lên, là Trảm Lâu Lan nhìn thấy hắn không chơi game nên tìm QQ nói chuyện.

    “Ở đây!” Diệp Tu trả lời: “Họp báo thế nào rồi?”

    “Ha ha ha, quá đặc sắc. Tụi phóng viên vừa nghe tụi tui muốn mở họp báo thì nhanh nhẹn vô cùng, thời điểm phỏng vấn tự do sáng nay còn chuẩn bị sẵn mấy câu hỏi về ông. Lúc người đại diện nghiêm túc nói Diệp Thu không hề gia nhập chiến đội Nghĩa Trảm, vẻ mặt của chúng đặc sắc lắm luôn.” Trảm lâu Lan vừa nói vừa gửi sang mấy tấm screenshots, tất cả đều là đám phóng viên trợn mắt há mồm tại chỗ.

    “Đặc sắc thật.” Diệp Tu tán thưởng.

    “Ha ha ha.” Trảm Lâu Lan tất nhiên vui vẻ không ngớt. Trong kế hoạch của hai bên, trọng điểm diễn kịch chính là chỗ này. Các câu hỏi tự do không còn gì để hỏi, các phóng viên tất nhiên sẽ rất quan tâm vấn đề kia. Sau khi lễ phép hỏi vài câu liên quan tới chiến đội Nghĩa Trảm, lập tức gấp gáp hỏi thăm.

    Người đại diện hiển nhiên lại nghiêm túc thanh minh một lần, mà đối mặt với những câu hỏi về thân phận Quân Mạc Tiếu, gã đều đáp trả bằng “Vũ khí bí mật, không thể tiết lộ”.

    “Sao Trảm Lâu Lan chịu phối hợp với cậu như thế?” Trần Quả hơi khó hiểu.

    “Tui giúp tụi nó lăng xê thì có gì mà không chịu phối hợp?” Diệp Tu nói.

    “Nhưng nếu lợi dụng thân phận Diệp Thu, gã có thể hấp dẫn được nhiều sự chú ý hơn, chẳng phải có thêm nhiều người ủng hộ hơn ư?” Trần Quả nói cũng có lý. Sau việc rải tin trước đấy, trên mạng phần lớn là mắng chửi Diệp Thu, nhưng những người tiếp tục bảo vệvẫn không ít. Thành phần này chính là fan trung thành, ủng hộ mọi thứ của thần tượng vô điều kiện.

    “Nhưng tui có nhập hội với họ thật đâu, đây là sự thật, sớm muộn cũng bị vạch trần thôi.” Diệp Tu nói.

    “Nhưng cậu làm vậy có khác gì cố ý lừa người chứ. Quân Mạc Tiếu chính là cậu, chuyện này sớm muộn gì cũng bại lộ, giờ làm vậy cũng không chiếm được bao nhiêu thiện ý.” Trần Quả nói.

    “Không giống nhau. Hiện tại chỉ là một trò lăng xê, tiếp theo còn rất nhiều cơ hội để chậm rãi hóa giải. Nếu nói thẳng rằng tui gia nhập chiến đội Nghĩa Trảm mới thật sự là lừa gạt, càng hút thù hận của đám người chơi hơn, không dễ hóa giải đâu. Trảm Lâu Lan muốn dừng chân lâu dài trong Liên minh cho nên không muốn mang vết nhơ này trên người.” Diệp Tu nói.

    “Ồ…” Trần Quả nghe nửa hiểu nửa không. Ngày hôm nay không chiến gì trong game, nhưng nhận liền mấy tin tức khiến tâm trạng phập phồng, kích thích hơn cả việc chiến đấu. Bây giờ Trần Quả vô cùng tin rằng, cạnh tranh trong giới chuyên nghiệp không phải chỉ đơn giản là điều khiển nhân vật chiến đấu.

    “Hôm nay còn chơi game không?” Trần Quả hỏi.

    “Bây giờ chắc không được, trước cứ xem tình hình mấy bản tin này thế nào đã.” Diệp Tu nói. Từ sau Tết Âm lịch, lịch làm việc và nghỉ ngơi của Diệp Tu dần chuyển biến như người bình thường. Trước kia thâu đêm là bởi vì hắn phải trực ca đêm, hiện tại chơi game lúc nào cũng được, chơi ngày hay chơi đêm không ảnh hưởng gì đến hắn. Dưới chiêu sư tử hống thường xuyên của Trần Quả, hắn cố hết sức sống lành mạnh.

    Tất nhiên tin tức mới tuyên bố này lại gây sóng gió.

    Thật ra, suy nghĩ trong đầu tất cả người chơi không khác Trần Quả mấy. Ngày hôm nay, họ chỉ nhìn những tin kích thích này lần lượt truyền ra cũng đủ làm trái tim không chịu nổi.

    Vừa mới chắc chắn Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu, kết quả chiến đội Nghĩa Trảm lại xác định họ không lôi kéo được Diệp Thu.

    Như suy nghĩ của Trần Quả, đám người chơi lập tức cảm thấy Quân Mạc Tiếu quả thực không phải Diệp Thu.

    Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu, thế thì họ khỏi phải bàn về Diệp Thu nữa. Cuối cùng, Quân Mạc Tiếu lại trở thành người đàn ông thần bí, hắn rốt cuộc là ai? Tất cả mọi người lại bắt đầu phỏng đoán. Quân Mạc Tiếu từng đánh bại Hoàng Thiếu Thiên, được các đại thần giới chuyên nghiệp tán thành, nhất trí cho rằng chỉ có Diệp Thu mới có trình độ này. Nhưng hắn vẫn không phải Diệp Thu. Giới chuyên nghiệp nhiều đại thần vây xem như vậy, thế mà tên này chỉ là một người mới vào giới chuyên nghiệp, một thế ngoại cao nhân trước giờ luôn tự mình bế quan tu luyện thật ư?

    Mặt khác, tất cả các câu lạc bộ xem tin tức vào buổi tối cũng trợn mắt há mồm.

    Dăm ba câu lạc bộ cũng giống người chơi, lập tức cho rằng Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu, tức thì vô cùng ảo não. Hắn đã không phải Diệp Thu, sao họ lại không lôi kéo chứ. Cái tin Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu rốt cuộc bắt nguồn từ đâu? Chẳng lẽ đám tuyển thủ chuyên nghiệp nhà mình nhìn lầm hết rồi? Xét cho cùng, ai cũng không tận mắt nhìn thấy Diệp Thu điều khiển Quân Mạc Tiếu.

    Nhưng trong đó cũng có vài người hoàn toàn khẳng định. Như Hoàng Thiếu Thiên, Lưu Hạo, Hàn Văn Thanh hay Vương Kiệt Hi, những người này từng trực tiếp đối mặt nói chuyện với Quân Mạc Tiếu trong game, chắc chắn 100% chuyện này. Nay xem tin tức buổi họp báo của chiến đội Nghĩa Trảm, ai nấy đều không thể hiểu nổi.

    “Rõ ràng là nói dối, ổng liềuquá rồi đó.” Hoàng Thiếu Thiên trợn mắt há mồm, định lên QQ hỏi Diệp Tu.

    Dụ Văn Châu chỉ lẳng lặng suy nghĩ rồi nói: “Có lẽ đây không phải nói bừa đâu.”

    “Sao có thể không phải? Quân Mạc Tiếu tất nhiên là Diệp Thu, từ từ… Đợi chút…” Hoàng Thiếu Thiên là người tỉ mỉ, nhìn người đại diện lên tiếng cũng ngay lập tức ngộ ra.

    “Hiểu chưa? Người của Nghĩa Trảm chưatừng bảo Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu.” Dụ Văn Châu nói.

    “Đúng thế!” Hoàng Thiếu Thiên hồi tưởng lại toàn bộ quá trình tuyên truyền của chiến đội Nghĩa Trảm, từ hồi mới bắt đầu tuyên bố Quân Mạc Tiếu gia nhập Nghĩa Trảm Thiên Hạ, họ chưa từng nhắc đến mối liên hệ giữa hai cái tên Quân Mạc Tiếu và Diệp Thu.

    “Là một kế hoạch lăng xê quá tuyệt vời.” Dụ Văn Châu nói.

    “Nếu là lăng xê, chẳng phải tiết lộ thân phận Diệp Thu sẽ tốt hơn sao?” Hoàng Thiếu Thiên nói.

    “Không thấy người ta trịnh trọng thanh minh sao? Diệp Thu không hề gia nhập Nghĩa Trảm.” Dụ Văn Châu nói.

    “Ây...”

    “Chiến đội với công hội trong game là hai việc hoàn toàn khác nhau.” Dụ Văn Châu nói.

    “Quả nhiên giảo hoạt.” Hoàng Thiếu Thiên nói.

    “Trừ những người tin chắc Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu như chúng ta, bằng không, e rằng chả mấy ai có thể xem thấu ẩn ý trong đấy” Dụ Văn Châu nói.

    “Nhưng chúng ta cũng không kiếm ra chứng cứ thuyết phục.” Hoàng Thiếu Thiên nói.

    “Chúng ta không cần phải kiếm.” Dụ Văn Châu nói: “Người khó chịu nhất bây giờ là Gia Thế mới đúng, mệt cho chúng còn nghiêm túc thanh minh thanh nga cả buổi chiều.”

    “Ha ha ha, chúng chỉ khó chịu chút thôi, chả có tổn thất gì. Buổi họp báo chiều nay, chúng bảo dù biết Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu, nhưng cũng phải có thái độ chuyên nghiệp, ý của thái độ chuyên nghiệp chả phải đang ám chỉ đối thủ cạnh tranh nên làm những gì cần làm sao? Nếu đối phương không còn là Diệp Thu, chúng có thể tùy ý hành động, cho dù ngày sau có sáng tỏ cũng chẳng sao, chúng không biết mà!” Hoàng Thiếu Thiên nói.

    “Quan điểm trên cũng đúng, chẳng qua, mục đích của chúng là thông qua chuyện này để tạo dư luận xấu cho Diệp Thu, giờ lại bị tin này ngăn cản.” Dụ Văn Châu nói.

    “Đáng thương thật, e rằng chúng cũng không có chứng cớ thuyết phục gì để vạch trần Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu cả.” Hoàng Thiếu Thiên nói.

    Dụ Văn Châu và Hoàng Thiếu Thiên đã đem cục diện của Gia Thế phân tích thỏa đáng. Ngờ đâu bên Gia Thế còn chưa phản ứng nhanh bằng hai người.

    Những người đã xác định Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu, sau khi nhìn thấy tin này thì vô cùng phẫn nộ với việc chiến đội Nghĩa Trảm và Diệp Thu dám giấu diếm sự thật, hoàn toàn quên mất những gì mình nói buổi chiều mới thực sự là đổi trắng thay đen.

    Sau khi trắng trợn phê phán, vẫn là Vương Thăng có kinh nghiệm làm người tuyên truyền nhất, phát hiện ra sự ảo diệu của vấn đề giống hệt Dụ Văn Châu.

    Cuối cùng, như phân tích của Dụ Văn Châu và Hoàng Thiếu Thiên, cả bọn đành bó tay, không một ai tìm ra cách chứng minh Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu.

    Ngẫm nghĩ một hồi, đâu cần phải ở đây khăng khăng Quân Mạc Tiếu có phải Diệp Thu không, vạch trần âm mưu của đối phương cũng chả có lợi gì cho họ. Công hội Nghĩa Trảm đảo đi đảo lại, hấp dẫn sự chú ý rất cao, xác thực làm người khác đố kỵ. Nhưng nhảy ra phá ngang đúng lúc người ta đang lăng xê, có khi không còn phá đám nữa mà trở thành giúp đỡ người ta luôn.

    Tuy làm vậy giúp Gia Thế thu hút được chút tẹo, nhưng Gia Thế đã là một nhà giàu mạnh uy tín lâu năm, nếu lăng xê cũng phải tìm thân phận ngang nhau. Đấu đá cùng chiến đội mới là tự hạ thấp thân phận, chiến đội mới còn có thể mượn Gia Thế mà nâng cao địa vị của mình. Nếu ngay cả chút chuyện cỏn con cũng không suy xét kỹ càng thì Gia Thế chẳng lăn lộn được trong Liên minh lâu như thế.

    Sau cùng, Gia Thế chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Thấy diễn đàn lại bắt đầu sôi nổi suy đoán người đàn ông thần bí này rốt cuộc là ai, mà người biết sự thật như mình lại không thể mở miệng, đắng lòng biết bao.

    “Không thể để chúng mượn cơ hội lăng xê được, đây có thể là một cái bẫy trong kế hoạch của chúng.” Vương Thăng ra chiều nghiêm trọng.

    “Ừ, nhưng không thể để chúng tưởng mình là lũ ngốc được. Cậu nói lại với bên ngoài đi, nhấn mạnh một chút tuyên bố trước kia của chúng ta vẫn hữu hiệu.”
     
  4. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,859
    Toàn Chức Cao Thủ
    Chương 454: Toàn chức cao thủ
    Trong trận lăng xê sóng gió đó, thế lực nào cũng có toan tính riêng, đều là người trong giới nên ai cũng hiểu rõ. Chỉ có Trần Quả là thật sự lĩnh hội được tình hình từ ngoài vào trong qua lần này.

    Nếu là trước kia, chắc chắn cô sẽ là một trong những người đứng bên cổ vũ Diệp Thu. Mà nay thì cô đã hiểu, đằng sau một trận tranh cãi nảy lửa có bao nhiêu âm mưu toan tính. Fan thì điên cuồng cãi nhau để chứng minh thứ mình bảo vệ, nhưng người trong cuộc có thực sự quan tâm không? E là không.

    Nhìn vẻ hờ hững của Diệp Tu làm Trần Quả cảm thấy hắn có phần lạnh lùng. Cô không biết bao nhiêu người trong giới chuyên nghiệp có tố chất ấy, nhưng cô tin chắc rằng chỉ với một việc cỏn con đã điên tiết muốn lật bàn như cô thì có lẽ không hợp làm nhân vật hàng đầu trong giới thật. Cái loại lạnh lùng và lý trí ấy, Trần Quả có thể hiểu, nhưng cô tin mình không học được.

    Lúc nào cô cũng muốn lật tẩy bộ mặt giả dối của đám Gia Thế, hận không thể kéo hết số fan của Gia Thế phản chiến sang phe mình. Ấy thế mà Trần Quả lại thấy Diệp Tu – người bị hại trực tiếp trong cuộc lại chẳng mảy may để ý gì.

    Kể cả khi hợp tác lăng xê cùng đám Trảm Lâu Lan cũng chẳng khác tham gia cho có, tiện thể cho mình một đường lui. Hắn có muốn nhờ trận sóng gió này đả kích Gia Thế hay ai đó không? Không, hoàn toàn không.

    Người bị cho rằng chịu mọi tổn thương, chẳng qua chỉ vừa đúng lúc bị cuốn vào trận sóng gió này mà thôi. Mà những kẻ cứ tưởng mình là mục tiêu, lại hoàn toàn không phải vậy.

    Việc Diệp Tu làm chỉ là lợi dụng những gì sẵn có để đánh bóng tên tuổi bọn Trảm Lâu Lan mà thôi.

    “Thế cậu thì sao? Rốt cuộc cậu muốn gì?” Trần Quả hỏi.

    “Tui á?” Diệp Tu đáp ngay không phải nghĩ, “Tui nói từ lâu rồi mà, công hội của Trảm Lâu Lan càng hot thì Quân Mạc Tiếu càng được chú ý, vậy thì đám công hội có câu lạc bộ nhắm vào tui sẽ không dám manh động nữa.”

    Trần Quả suýt ngất, “Nói vậy là cậu chỉ muốn an ổn luyện cấp thôi hả?”

    “Chứ sao.” Diệp Tu gật đầu.

    Trần Quả khóc không ra nước mắt. Người ta luyện cấp là chuyện thường ngày ở huyện cơ mà? Sao đến tay đại thần lại loằng ngoằng vậy chớ? Làm toàn bộ Vinh Quang phải rối loạn, liên lụy cả 20 câu lạc bộ, khiến hàng trăm vạn người chơi chà đạp nhau trên diễn đàn, lôi kéo cả mớ truyền thông phải thay nhau giật tít…

    Các đồng chí nhầm hết rồi…

    Chân tướng chân chính chỉ là đại thần người ta muốn cày cấp thôi.

    Trần Quả không muốn trở thành người duy nhất biết chân tướng chút nào, cô muốn cho cả thế giới biết để ai cũng phải đồng cảm, phải khóc không ra nước mắt như mình.

    “Thôi chị đi ngủ đây…” Trần Quả thất thểu đi ra.

    “Đi đi, tẹo nữa tui cũng nghỉ.” Diệp Tu tỉnh ruồi bảo.

    Ai thèm quan tâm, Trần Quả không ngừng rủa thầm. Giờ thì cô bỗng thấy các câu lạc bộ lớn đều muốn đánh lén hắn là chính xác biết bao. Chỉ vì muốn luyện cấp mà kéo cả thế giới phải xôn xao hỗn loạn, rốt cuộc hắn là cái thể loại gì không biết?

    Quả nhiên tối đó Diệp Tu không vào game, xem xét linh tinh gì đó rồi đi nghỉ.

    Sáng hôm sau, lại có vài thông tấn xã rùa bò nhắc đến chuyện này. Thời gian dư giả giúp họ đưa tin tường tận thực tế hơn. Nhưng Trần Quả chả buồn xem, nghĩ cho cố vào, còn gác cả việc Hưng Hân chỉ vì để Diệp Tu luyện cấp, nhất thời Trần Quả thấy nhàm chán tợn.

    “Ăn xong có luyện cấp không?” Trần Quả hỏi, lúc nói hai chữ “luyện cấp” còn nhấn mạnh rất khinh bỉ.

    “Có chứ.” Diệp Tu đáp như không hề nghe thấy giọng Trần Quả có gì khác lạ.

    “Liệu có bị vây xem không?” Trần Quả hỏi.

    “Chưa biết được. Nhưng người thường thì chắc là thoát thôi.” Diệp Tu nói.

    “Chúc chú em thành công.” Trần Quả nói.

    “Ờ, hai người ăn đi.” Diệp Tu ăn xong đứng dậy, lên tầng hai chơi game.

    “Chị làm sao thế?” Đường Nhu nghe giọng điệu là lạ của Trần Quả thì hỏi.

    “Em biết không? Nó á…” Trần Quả chợt thấy có đối tượng để mình chia sẻ huyết lệ đẫm nước mắt, có bao nhiêu chuyện bèn phun ra hết.

    “Ha ha ha.” ai ngờ Đường Nhu nghe xong thì cười nắc nẻ, “Em thấy hay đó chứ.”

    “Có gì mà hay?” Trần Quả hỏi.

    “Chị không thấy xé chuyện bé ra to như thế rất giỏi sao?” Đường Nhu hỏi.

    “Em bị thằng đó làm hư mất rồi.” Trần Quả thất vọng lắc đầu.

    “Hí hí.” Đường Nhu cười không nói. Trần Quả không tìm được đồng minh từ Đường Nhu cũng đành thôi bàn vấn đề này.

    Trần Quả không quan tâm không có nghĩa trận sóng gió sẽ chấm dứt. Thực tế, cuộc tranh cãi từ giờ mới chính thức bắt đầu.

    Sáng hôm ấy, bên Gia Thế lập tức có phóng viên liên hệ phỏng vấn, câu hỏi xoay quanh tin tức tối qua Nghĩa Trảm phủ nhận chuyện Diệp Thu gia nhập chiến đội.

    Gia Thế cũng đã tính kỹ, không tiếp tục nhấn mạnh Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu nữa, mà chỉ tỏ vẻ Diệp Thu có tham gia Nghĩa Trảm hay không cũng chả sao. Dù hắn muốn phát triển thế nào thì Gia Thế cũng chúc mừng cho hắn, sẽ lấy thái độ chuyên nghiệp để đối mặt với hắn. Còn về Nghĩa Trảm, đương nhiên cũng chúc mừng họ thuận lợi trở thành một phần của Liên minh, sau thì chúc họ sẽ gặt hái được nhiều thành tích tốt.

    Khi đối mặt với câu hỏi Gia Thế cảm thấy thế nào về Quân Mạc Tiếu – một tân đối thủ vừa ra trận đã nổi bần bật và có thể đánh bại Hoàng Thiếu Thiên gần đây, thì Gia Thế cũng rất bình tĩnh đáp rằng, Gia Thế không ngán bất cứ đối thủ nào, sau đó không nhắc đến Nghĩa Trảm nữa mà chỉ say sưa nói mùa giải sau Gia Thế chắc chắn sẽ trở lại đoạt cúp vô địch vân vân.

    Chiêu đánh trống lãng vẫn được dùng nhiều nhất để đối phó với những vấn đề kiểu này, đại ý là với một đội lính mới như thế căn bản không đáng quan tâm, tụi tao đách có care đâu.

    Ngoại trừ Gia Thế, vào sáng nay, nhóm tuyển thủ luôn miệng khẳng định Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu hôm qua cũng bị phỏng vấn lại lần nữa.

    Họ đều là những người thấy Diệp Tu online trong nhóm ngày hôm qua, sau đó còn vào game tìm Quân Mạc Tiếu, vốn đã chắc mẩm thân phận tên kia rồi. Thế mà Nghĩa Trảm lại nghiêm túc công bố Diệp Thu không gia nhập chiến đội. Nhóm tuyển thủ cũng biết thừa kiểu chơi chữ này nhưng chung quy vẫn không một ai đứng ra quả quyết Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu cả, bởi với câu lạc bộ mà nói tin tức này chẳng được lợi lộc gì. Vậy nên ai cũng giữ nguyên thái độ thuận theo tự nhiên, Nghĩa Trảm muốn làm gì thì làm, họ không nhúng tay vào nữa, không thì mỗi tuyển thủ át chủ bài lại trở thành biển quảng cáo free cho người ta như lần trước.

    Từng ấy đại thần và các tuyển thủ chạy đến xem người của Nghĩa Trảm Thiên Hạ, tin vừa lộ, chiến đội Nghĩa Trảm đã trở nên hot hơn bao giờ hết. Có người còn phân tích rằng, Nghĩa Trảm vừa có thực lực vừa có tài chính, chắc chắn sẽ xoay chuyển vận mệnh Liên minh, có khi còn tạo kì tích trở thành một đối thủ khó lườngđoạt giải quán quân khi mới vào Liên minh đấy.

    Lời bàn tán trên khiến dăm ba câu lạc bộ trở nên hoảng sợ. Nhưng đêm đó, mọi người đã được chứng kiến kết cuộc của đám Trảm Lâu Lan khi đấu với Hoàng Thiếu Thiên, thực lực ra sao, nhóm tuyển thủ chuyên nghiệp đều đã nắm rõ, chả thấy đám đó còn mạnh được đến đâu.

    Thế mà bên đăng tin lại cố tình dìm thông tin này xuống, hẳn Nghĩa Trảm đã phải tốn không ít phí tuyên truyền và phong bì rồi.

    Còn về “Người đàn ông thần bí” có thể đánh bại Hoàng Thiếu Thiên, ai ai cũng biết đó là Diệp Thu, nhưng Nghĩa Trảm lại bảo Diệp Thu không gia nhập công hội họ, thực là càng lúc càng không rõ họ đang chơi trò gì.

    Sau khi thảo luận.

    Diệp Thu đã giải nghệ, giờ có muốn cũng không thể gia nhập chính thức, vậy nên mới công bố không gia nhập. Nhưng đôi bên đã thỏa thuận nửa mùa giải sau mới tái xuất, tham gia chậm hơn.

    Suy đoán trên là nhận định chung của mọi người trong câu lạc bộ sau khi đã thảo luận với nhau. Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, khi bị phỏng vấn chỉ cười xòa cho qua, không lắm mồm.

    Trong tất cả các tuyển thủ chuyên nghiệp được phỏng vấn, chỉ duy có Hàn Văn Thanh của Bá Đồ là trả lời khác hẳn. Khi đối diện với câu hỏi của phóng viên, hắn ta chỉ lạnh lùng đáp một câu: “Nghĩa Trảm có nói Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu ư? Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu thì là ai?”

    Giữa cả tá câu trả lời na ná nhau của các tuyển thủ câu lạc bộ lớn ngày hôm đó, thì câu trả lời của Hàn Văn Thanh như một ngôi sao sáng làm lu mờ tất cả các cuộc phỏng vấn khác, giật tít ngay và luôn.

    Kỳ thật, cái mánh vặt của Nghĩa Trảm chỉ lòe được nhóm fan ngu ngơ thôi, giới truyền thông sở trường về đào bới đã phát hiện từ lâu, sớm đã chuẩn bị lên bài. Giờ tự dưng có hẳn tuyển chủ chuyên nghiệp đứng ra nói thì còn gì bằng.

    Mà trong buổi phỏng vấn Nghĩa Trảm tiếp theo, Nghĩa Trảm cũng kiên trì giấu kín thân phận Quân Mạc Tiếu.

    Nhoắng cái, thông tin Quân Mạc Tiếu chính là Diệp Thu lại dâng cao, và suy đoán “Thỏa thuận trước, gia nhập sau” mà các câu lạc bộ phân tích cũng bị truyền thông ngửi được đưa tin.

    Độ tin tưởng của ý kiến này lại rất cao, không phải nghi ngờ.

    Vòng đi vòng lại, cuối cùng Quân Mạc Tiếu vẫn là Diệp Thu, đám fan hóng hớt tin tức như được coi tiểu thuyết trinh thám thứ thiệt. Truyền thông cũng chưa chịu thôi, lại bắt đầu đi lượm lặt quan điểm của vài phóng viên, bình luận viên, người chơi các kiểu.

    Cuối cùng, ý kiến “tái xuất rồi mới gia nhập” được đón nhận nồng nhiệt, ai cũng nhất trí cho rằng Quân Mạc Tiếu chính là Diệp Thu, đã trở thành người của Nghĩa Trảm, Nghĩa Trảm chỉ cố tình lừa bịp mà thôi.

    Trần Quả nói không quan tâm, nhưng cuối cũng vẫn không chịu nổi mà tìm đọc tất cả các bài đăng, sau cùng rất chi là khó hiểu với kết quả này: “Sau lòng vòng hồi lại trở về như cũ rồi?”

    “Bảo trì tính liên tục cho câu chuyện, truyền thông thích thế, Nghĩa Trảm cũng thích vậy.” Diệp Tu đáp.

    “Giờ thân phận còn chắc chắn hơn ấy.” Trần Quả bảo.

    “Là chuyện sớm muộn mà.” Diệp Tu lại như chẳng bất ngờ tẹo nào.

    “Sao Nghĩa Trảm không giải thích? Cậu yêu cầu à?” Trần Quả hỏi.

    “Họ biết thừa tui sẽ không gia nhập, không giải thích còn tốt hơn giải thích, chị cứ nghĩ mà xem.” Diệp Tu bảo.

    “Nghĩ cái gì mà nghĩ, nói thẳng ra xem nào.” Trần Quả nổi cạu.

    “Vội gì, BOSS” Diệp Tu kêu lên.

    “Hả?” Trần Quả vừa nghe thấy, bèn nhổm qua xem.
     
  5. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    136,859
    Toàn Chức Cao Thủ
    Chương 455: Kẻ nhặt mót
    BOSS!

    Là chữ mà bất cứ lúc nào cũng có thể khiến trái tim của những người chơi Vinh Quang đập nhanh hơn. Đây còn là Thần Chi Lĩnh Vực, giá trị của BOSS ở Thần Chi Lĩnh Vực khác xa khu thường. Hơn nữa, Trần Quả biết Diệp Tu chỉ có thể đánh quái hoang dã luyện cấp, vậy chắc chắnnó chính là BOSS hoang dã.

    Về phầnthiết lập, Thần Chi Lĩnh Vực cũng giống khu thường, BOSS hoang dã một tuần chỉ đổi mới một lần. Đồng nghĩa vớimỗi loại BOSS hoang dã một năm đổi mới nhiều lắm 54 lần, vật liệu hay trang bị rớt ra từ BOSS này đương nhiên rất quý hiếm.

    Thứ trân quý như vậy, các công hội lớn đương nhiên canh rất kỹ. Mỗi thứ hai, các công hội sẽ cử người đi trinh sát loanh quanh cả ngày lẫn đêm từ khu luyện cấp 55 tới 70, đồng thời cũng có người rao giá thu mua tọa độ của những người chơi gặp được BOSS nhưng không có khả năng đối phó.

    Mỗi lần BOSS đổi mới sẽ gây ra một cuộc tranh chấp nảy lửa. Nếu là BOSS cấp thấp, người chơi bình thường cũng có khả năng tranh giành. Dù sao ở Thần Chi Lĩnh Vực, trừ Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu, tất cả đều là người chơi cấp 70, có áp chế đẳng cấp, hơn nữa không phải cao thủ thì cũng là lão làng, cùng nhau giết BOSS cấp thấp rất mau lẹ.

    Còn BOSS cấp cao phần lớn sẽ rơi vào tay các công hội lớn. Nhất là BOSS cấp cao ở mấy khu cấp cao. Người chơi Thần Chi Lĩnh Vực đều đã 70, chơi chủ yếu trong các khu cấp cao, ở đây không vắng như khu cấp 55 mà Quân Mạc Tiếu đang cày cú. Cho nên BOSS vừa đổi mới thì sẽ có rất nhiều người thấy, không có cơ hội ăn mảnh.

    Thứ hai là vì thực lực BOSS cấp cao rất mạnh, bất kể là ai cũng không thể giải quyết nhanh gọn, mà giết càng chậm, tất nhiên sẽ càng tạo cơ hội cho người tới đoạt quái. Cứ tranh giành như vậy, người có thể đánh đến cuối cùng chính là người mạnh nhất.

    Vì thế, người chơi cũng không ôm mộng gì với BOSS cấp cao, còn với BOSS cấp 55, Trần Quả lập tức lên tinh thần hẳn.

    “BOSS gì vậy?” Trần Quả vừa hỏi vừa lao tới bên cạnh máy tính Diệp Tu, ánh mắt sớm đã liếc nhìn màn hình. Kết quả cô chỉ thấy Diệp Tu để hớ nửa màn hình, hiển nhiên đang núp sau vật gì. Bên nửa màn hình lộ ra kia, vài người chơi đang vây đánh kịch liệt một em BOSS hung dữ.

    “Đó là... Người Áp Tải Hoang Dã! Sao nó lại xuất hiện ở đây??” Trần Quả phớt lờ nguyên nhân Diệp Tu hớ phân nửa màn hình, trước tiên nhận ra con BOSS nhìn thấy trên non nửa màn hình đã. Đầu đội mũ nỉ lớn, chân mang giày da, mặc một chiếc áo gile rách, vẻ mặt râu ria thô kệch đậm chất đàn ông, đó chính là Người Áp Tải Hoang Dã – BOSS hoang dã của khu luyện cấp phía đông cấp 65. Mà đây chỉ là trấn nhỏ Chage của khu luyện cấp 55. BOSS ở đây phải là Trấn Trưởng Chage Tà Ác mới đúng.

    “Đương nhiên là triệu hồi tới!” Diệp Tu nói.

    “À!” Trần Quả lập tứchiểu. Người chơi ở Thần Chi Lĩnh Vực càng lúc càng nhiều, một tuần đánh một con BOSS không thể thỏa mãn tất cả, thậm chí nhiều người chơi mấy năm cũng không gặp được BOSS, phản hồi nhiều vô số kể. Thế là sau một lần cập nhật, Vinh Quang ra mắt hệ thống “Triệu hồi BOSS”. Làm nhiệm vụ hoặc giết chết BOSS thì có thể nhận được đạo cụ triệu hồi BOSS. Đạo cụ này có thể sử dụng bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào, ngoại trừ trong phó bản Thần Chi Lĩnh Vực. Tên cũng như nghĩa, đương nhiên là gọi BOSS ra cho mọi người giết.

    Một món tương tự một con BOSS, thành thử đừng mơ tưởng số lượng nhiều. Ngoài ra, nó không thể giao dịch, cho nên vài người chơi không thể giết BOSS nhặt được đều sẽ nghĩ cách liên hệ với các công hội lớn. Hắn triệu hồi BOSS, công hội lớn tới giết, coi như bán BOSS. Nhưng bán cái này mắc hơn bán tọa độ nhiều, lấy được đạo cụ, hoàn toàn có thể tìm một chỗ không ai biết, lén lút giết nó.

    Tình huống trước mắt hiển nhiên là giết trộm.

    Khu luyện cấp 55 chắc chắn là một nơi khá hoang vắng ở Thần Chi Lĩnh Vực. Lại nhìn nơi này, một góc hẻo lánh của trấn nhỏ Chage, nếu không chui sâu vào trấn thì không thể phát hiện.

    Trùng hợp thay, Diệp Tu muốn lén lút luyện cấp nên chọn trúng thị trấn Chage, vòng vèo một hồi rốt cuộc bắt gặp.

    BOSS Người Áp Tải Hoang Dã thuộc hệ Xạ Thủ, còn cụ thể là nghề nào, BOSS sẽ không hiện rõ, rõ sẽ chịu thiệt ngay. Lúc bạn cứ tưởng nó là thiện xạ, thì dám chừng nó lại cho bạn một kỹ năng của chuyên gia đạn dược.

    “Cậu tính làm gì? Chuẩn bị cướp quái à?” Lúc này, Trần Quả mới chú ý tới hành động kì lạ của Diệp Tu. Hắn đang hé ra nửa góc nhìn trên màn hình. Không phải trốn sau ngả rẽ, mà đang núp bên cửa sổ trong một căn phòng.

    “Chả có đẳng cấp gì.” Diệp Tu nói, “Tui đang chuẩn bị nhặt mót ấy mà.”

    “Chú... Chú mày có biết mất mặt không hả!!” Trần Quả nghe hai chữ này, mém chút nữa đã ngất luôn.

    Nhặt mót, đây là một danh từ đặc biệt của Thần Chi Lĩnh Vực. Bởi vì tỷ lệ rơi đồ của người chơi tử vong ở Thần Chi Lĩnh Vực khá cao, mỗi khi có cuộc xung đột quy mô lớn, luôn xuất hiện một đám người chơi như thế. Chúng mặc những trang bị rẻ tiền rách nát nhất, lại mang theo tinh thần không sợ chết xông vào chiến trường. Thế nhưng tuyệt đối đừng hiểu lầm, cái lũ này không phải đội cảm tử thu hút tấn công gì, mục tiêu của chúngchính là những trang bị đầy đất được tuôn ra từ người chơi tử vong!

    Hành vi này được gọi là nhặt mót, mà những người chơi làm chuyện này được gọi là “kẻnhặt mót”. Kẻ nhặt mót thường hay bị mọi người khinh bỉ, nhưng khi trường hợp như vậy xảy ra với mình, người chơi nào cũng khó lòng từ chối. Mà giết BOSS đương nhiên là một cơ hội tốt để nhặt mót. Đối mặt BOSS, tử vong luôn khó tránh.

    Nhưng Diệp Tu là ai cơ chứ! Đường đường một đại thần chuyên nghiệp, hiện tại núp ở một xó chờ cơ hội nhặt mót, bỉ ổi như thế, trách sao được Trần Quả lại không lớn tiếng mắng hắn không tiền đồ.

    “Suỵt!” Thế mà Diệp Tu còn quay đầu, nhắc Trần Quả nhỏ giọng.

    “Chị muốn đi không?” Diệp Tu thầm hỏi nhỏ.

    “Ờ thì...” Trần Quả do dự. Thật ra, cô không ngại khi có cơ hội nhặt mót. Nhưng chuyện khó tiếp thu là một đại thần như Diệp Tu lại dám làm chuyện này. Đây là idol của cô, vậy mà hình tượng lại tụt dốc không phanh, làm fan buồn lòng xiết bao!

    “Thế… Có thể lụm được gì?” Sau một thoáng do dự, Trần Quả nhanh chóng ngồi xuống cạnh Diệp Tu, vừa mở game vừa hô hào với Đường Nhu: “Tiểu Đường giúp chị thoát máy kia.”

    Bốn máy phòng 213 gồm từng cặp máy đối diệnnhau, Trần Quả và Đường Nhu ngồi một bên, hiện tại Trần Quả muốn nhặt mót cùng Diệp Tu, bèn đổi sang đây cho tiện.

    “Triệu hồi kiểu này chắc chắn đã chuẩn bị cả rồi, tụi nó còn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn chứ?” Trần Quả hô xong lại nói tiếp.

    “Khó nói khó nói. Tui quan sát nãy giờ rồi, cảm giác tụi nó đang đuối sức.” Diệp Tu nói.

    “Cậu… Cậu có thể hèn hạ hơn nữa không?” Trần Quả buồn bực.

    “Aiz, nếu không phải thiếu cấp, chờ tụi nó diệt đoàn thì tui quất luôn BOSS rồi.” Diệp Tu thở dài.

    “Cậu mà giết không được à?” Trần Quả hỏi.

    “Kém BOSS Thần Chi Lĩnh Vực tới 14 cấp đấy! Tui có pro mấy cũng phải có giới hạn chứ.” Diệp Tu nói.

    “Tiếc thật.” Trần Quả lầm bầm, bên này đã đăng nhập vào trò chơi xong. Nhìn tọa độ trên màn hình Diệp Tu, lập tức chạy lại.

    “Aiz, có nên liên hệ bọn Trảm Lâu Lan không?” Trần Quả đề nghị. Thật ra, chuyện cướp BOSS ở Thần Chi Lĩnh Vực không bị nhiều người kì thị bằng cướp quái. Vì nguyên nhân BOSS ít mà dẫn đến nhà nhà đều yêu. Xét tình hình chung, có thể đứng nhìn đám kia giết mà không ra tay cũng coi như hiền rồi. Chú giết không được mà diệt đoàn, đách cần quan tâm BOSS do chú phát hiện hay triệu hồi, chú cũng phải nhường đứa khác thôi.

    Thường là cướp đoạt trắng trợn luôn, chỉ có các công hội lớn mới “hiền” như vậy, họ còn muốn giữ hình tượng, dù chuyện cướp BOSS ở Thần Chi Lĩnh Vực không tính là chuyện to tát, nhưng dính dáng đến các câu lạc bộ lại trở thành khi dễ người. Đó cũng là một chuyện rất buồn bực, họ có thực lực, lại chỉ có thể nhường khi gặp người chơi thường.

    Chẳng qua đấy chỉ làmặtngoài, mặt khác,họ chắc chắn sẽ ngấm ngầm giở trò. Không ngầm ngầm giở trò, các câu lạc bộ nuôi nhiều clone để làm gì?

    “Tui cũng muốn lắm, nhưng tụi nó không online!” Diệp Tu buồn bực nói.

    Trần Quả cũng đã online, nhìn sang khung bạn tốt, đám Trảm Lâu Lan mới thêm bạn quả thật offline hết. Còn bạn tốt của Trần Quả đa phần là người thuộc Gia Vương Triều, gọi những người đó khác gì gọi công hội Gia Vương Triều, tất nhiên không được.

    “Cậu cầm tài khoản chị giết được không?” Trần Quả hỏi.

    “Solo ấy hả... Vấn đề là thời gian đó! Đây không phải khu 10 trước kia, khu cấp cao không ai tới, giết BOSS ba tiếng cũng không ai quấy rầy. Ở đây sợ rằng không thể nào.” Diệp Tu nói.

    Trần Quả bó tay. Quả thật không thể nào, chưa bàn đến ai khác, chỉ một đội trước mắt thôi, chết chùm cũng sẽ kéo về đánh tiếp.

    “Lẽ nào chỉ có thể nhặt mót ư?” Trần Quả không cam lòng.

    “Ừm...” Diệp Tu do dự.

    “Cậu có cách à?” Trần Quả nhìn ra tên này đang có âm mưu.

    “Từ góc độ của một kẻ nhặt mót...” Diệp Tu mới nói phân nửa, kênh thế giới liền nhảy ra một tin tức: “Trấn Chage, phát hiện Người Áp Tải Hoang Dã tại tọa độ (45,74)!!!”

    “Ý đứa nào đây!” Diệp Tu lập tức kêu lên, “Nó làm chuyện mà tui muốn nói nè, một việc mà kẻ nhặt mót nên làm.”

    Trần Quả nhìn hàng loạt emo nối tiếp trên kênh thế giới, câm nín luôn. E rằng sắp có một trận tinh phong huyết vũ rồi đây. Ngay vào lúc tin tức kia xuất hiện, đội ngũ đang giết BOSS trở nên rối loạn. Chợt có hai ánh sáng trắng, đã có hai người chơi vô ý gặp nạn.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)