Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C822

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,837
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Pi
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 25: “Có nghe chụy nói không hả?”







    “Cao thủ đại ca có cần gì ở đây sao?”

    Diệp Tu vừa đeo tai nghe, vừa nhìn Điền Thất gửi tin.


    “Tui cần bội kiếm của Dũng Sĩ Xương Khô.” Diệp Tu trả lời.

    “Cái bội kiếm dùng để trang trí ấy à?” Điền Thất bất ngờ.

    “Ừ.” Diệp Tu nói.

    “À…nếu ông đã cần vậy, thì chúng ta sẽ không thêm người, chỉ cần bốn người chúng ta được rồi!” Điền Thất khá am hiểu đạo lý này, nếu bàn về quyền ưu tiên nhu cầu, thêm người mất nửa ngày thương lượng cũng không xong, hơn nữa không chắc người ta đến lúc đó sẽ giữ lời hứa. Chỉnh sang phân phối cho đội trưởng, vậy sẽ trực tiếp dọa người mới chạy mất. Ai biết đến lúc đó đối trưởng có chịu chia đồ cho người ta hay không? Nên cứ dứt khoát bốn người quen biết nhau cùng chơi là tốt nhất.

    “OK.” Diệp Tu cũng đồng ý với phương án ít phiền toái này.

    Ba người bọn Điền Thất lần lượt vào phó bản, cả bọn đồng thanh nhắc: “BOSS ẩn xuất hiện nào!”

    “Nghiện diệt BOSS ẩn rồi à?” Diệp Tu cười.

    Ba người liền cười dâm đãng “Hắc hắc”, từ khi đi theo Diệp Tu, bọn họ rất có hứng thú với việc đánh BOSS ẩn. BOSS ẩn không xuất hiện thì càn quét bản thôi, không chút áp lực gì.

    “Lên đi!” Diệp Tu nói, Quân Mạc Tiếu vừa vung lên mũi chiến mâu mở đường, Điền Thất, Mộ Vân Thâm, Thiển Sinh Ly đã thành thạo theo sau. Mộ Địa Xương Khô mưa rơi xối xả, trong khoảng xa gần đều có thể thấy ma trơi xanh biếc trôi thoảng qua, âm thanh vang lên tiếng quỷ khóc mơ hồ, thỉnh thoảng lại đột nhiên có tiếng rên thê lương nghe rất chói tai, khiến người ta nổi cả da óc.

    Không đúng… Không chỉ nổi da óc, hình như tiếp đấy còn có gió thổi bên tai?

    Diệp Tu tâm tính vốn mạnh mẽ, khẳng định đây không phải do ảnh hưởng tâm lý mà là thực sự có thứ gì đang thổi, lúc này tay vẫn liên tục thao tác, đầu quay về sau theo quán tính, chỉ thấy một bóng trắng, trên mặt có hai con ngươi đen ngòm nhìn hắn lom lom, mắt không hề chớp, đôi môi đỏ tựa như có thể rỉ ra máu bất cứ lúc nào.

    “Bốp!” Tay trái Diệp Tu trực tiếp đập một phát trên bàn phím, tiếp đấy mới ổn định được cả người, lần đập phím này đè khoảng bảy đến tám phím, Quân Mạc Tiếu trong trò chơi nhất thời như bị động kinh mà sai sót liên tục. May là đang chiến với tiểu quái, đám Điền Thất cấp tốc cứu trợ mới đỡ được. Chỉ là ngày hôm qua cùng nhau đi phó bản lâu vậy mà chưa từng thấy cao thủ đại ca có bất kỳ sai sót gì, sao hôm nay vừa mới bắt đầu lại như tên ngốc làm bậy thế này? Chẳng lẽ tên cao thủ giả kia lại xuất hiện? Nhưng tiếng vừa mới nghe, chính là giọng của cao thủ đại ca mà!

    Diệp Tu lúc này cũng đã vội vàng quay đầu lại, dùng thao tác nhanh chóng ổn định lại cục diện. Đám Điền Thất thở dài một hơi, liền chợt nghe : “Chị chủ chị hơn nửa đêm không ngủ, mang mặt nạ dưỡng da chạy đến đây giả siêu nhân mặt trắng hả?”

    “Cái gì?” Điền Thất khẽ giật mình.

    “Có chuyện để hóng.” Thiển Sinh Ly nhắn riêng.

    Ba người lập tức giữ yên lặng, dỏng tai đánh quái.

    “Ngủ không được, xuống ngồi một chút.” Trần Quả nói sau khi lột miếng mặt nạ xuống.

    “Điền Thất lui ra phía sau, Thiển Sinh Ly đi lên một chút, Mộ Vân Thâm chú ý bốn phía.” Diệp Tu chỉ huy chiến đấu.

    Trần Quả lẳng lặng nhìn đám Diệp Tu đánh quái một hồi, bỗng nhiên nói ra một câu: “Chị nghĩ Diệp Thu không nên giải nghệ.”

    “Ừ.” Diệp Tu nói.

    “Chỉ bởi vì anh ấy đang ở vị trí quá cao, nên khi Gia Thế xảy ra vấn đề thì anh ấy luôn là người đầu tiên lãnh lấy đầu sóng ngọn gió.” Trần Quả nói.

    “À.”

    “Mấy trận đấu của Gia Thế chị luôn xem. Chị nghĩ Diệp Thu và Đấu thần Nhất Diệp Chi Thu không mạnh như trước đây, hẳn có nhiều nguyên nhân lắm.” Trần Quả nói.

    “…” Diệp Tu im lặng.

    “Bây giờ liên minh chuyên nghiệp càng ngày càng hoàn thiện, cường thủ nhiều như mây. Như Súng Vương, Kiếm Thánh, Quyền Hoàng, Ma Thuật Sư, thực lực của bọn họ không hề kém Diệp Thu, tài khoản nhân vật cũng mạnh ngang ngửa Nhất Diệp Chi Thu.”

    “…” Tiếp tục im lặng.

    “Hôm nay đã không phải thời đại có thể một mình một cõi như trước, nhưng mọi người vẫn mong muốn Diệp Thu có thể dựa vào sức lực của bản thân sáng tạo huy hoàng giống năm nào, đây là một yêu cầu quá mức với anh ấy.” Trần Quả nói.

    “Điền Thất, lùi về một chút, bước lố rồi. Mộ Vân Thâm và Thiển Sinh Ly đứng lại đi, bên này một mình tui là được rồi.” Diệp Tu vừa chỉ huy vừa thao tác “tạch tạch”.

    “Đệch mọe!” Trần Quả bốc hỏa, đứng dậy, nhào qua bóp cổ Diệp Tu, vừa lắc điên cuồng vừa rít gào: “Chú mày có nghe chụy nói không hả? Có nghe chụy nói không hả?”

    Khách của tiệm net hơi kinh ngạc. Nhất là khách quen nhìn lén về phía bên này, muốn xem thử là tên nào chán sống rồi mà lại đi trêu chọc chị chủ Trần của chúng ta, khiến chị phải rít gào ở mức đề-xi-ben cao vậy, đêm nay thể nào cũng có người chết không có chỗ chôn.

    Tai nghe của Diệp Tu bị lắc vài cái rồi rớt xuống, bên trong loáng thoáng truyền ra tiếng nói run rẩy của bọn ba người Điền Thất: “Có nghe mà có nghe mà…”

    Diệp Tu ở trong hoàn cảnh vậy mà hai tay thao tác vẫn kiên định như cũ, tinh thần tuyệt hảo. Quân Mạc Tiếu trong trò chơi vẫn tiếp tục bận rộn không sai sót gì, mà chủ nhân Diệp Tu lại bị bóp cổ đến sắp tắc thở.

    Khi đầu lưỡi Diệp Tu gần thè cả ra rồi, Trần Quả mới chịu buông tay, Diệp Tu lớn tiếng ho khan, ánh mắt vẫn chăm chú vào màn ảnh, một bên hỏi Trần Quả: “Chị nói cái gì?” Một bên tay đưa ra thật nhanh để nhặt tai nghe lên rồi hô một câu: “Điền Thất lui ra phía sau, lui ra phía sau.”

    Hô xong lập tức ném tai nghe, tay nhanh nhẹn bay trở về bàn phím thao tác, bận rộn đến mức không có thời gian. Trong trò chơi, bốn người bọn họ đang đấu với BOSS phó bản, vốn thiếu một người, nên càng không thể thiếu sự điều khiển Quân Mạc Tiêu của Diệp Tu.

    Trần Quả nhìn người này cảm thấy hết cách, cũng không thể thật sự đi đến mà bóp chết hắn? Nên bất đắc dĩ lại ngồi xuống, sau đó chuẩn bị mở máy tính trước mặt: “Cậu dẫn chị chơi đi.”

    Diệp Tu quay đầu lại nhìn lướt qua: “Máy đó là máy chủ đó!”

    “Chị là chủ.” Trần Quả nói.

    Diệp Tu không nói gì, quy định này còn mạnh hơn quy định không được dùng máy chủ.

    “Tôi làm sao dẫn chị đi chơi đây?” Diệp Tu không quay đầu, và vẫn đang đấu kịch liệt với BOSS.

    “Chị có tài khoản khu 10 mà!” Trần quả móc tấm thẻ vẫy vẫy trước mặt Diệp Tu. Kết quả Diệp Tu kêu lên một tiếng “A”, vẫn không quay đầu lại. Trần Quả giận nha, thật muốn trực tiếp bóp chết người này rồi chôn phức ở sân sau.

    “Vậy chị đi làm nhiệm vụ trong trò chơi trước đi.” Diệp Tu nói.

    “Không làm nhiệm vụ, dẫn chị đi phó bản.” Trần Quả hơi dỗi, cô quyết định Diệp Tu nói phải cô sẽ đi ngược lại cho biết.

    “Chị mới cấp 1 thì làm sao đánh phó bản?” Diệp Tu nói, Rừng Rậm Cách Lấm là phó bản thấp cấp nhất, dành cho người từ cấp 5 – 10. Nhân vật không lên cấp 5 không vào được.

    “Cậu nghĩ cách đi.” Trần Quả nói.

    “Được, để tôi nghĩ thử!” Diệp Tu ậm ừ, tay vẫn “tạch tạch” thao tác, đột nhiên nhanh nhẹn lấy tai nghe: “Thiển Sinh Ly mau trở lại chỗ cũ, sắp bị vây rồi. Mấy ông làm sao vậy? Mắc nhiều sai lầm quá!”

    Hô xong ném tai nghe đi, chợt nghe từ phía sau đầu có tiếng bẻ đốt tay răng rắc, Trần Quả cắn răng hỏi: “Nghĩ ra cách gì chưa?”

    “Nghĩ ra rồi.” Diệp Tu vội nói.

    “A?” Trần Quả kinh ngạc, quy chế của hệ thống vốn không thể lách, sao tên này có cách được?

    “Không muốn làm nhiệm vụ, trước hết đi giết quái, giết đến cấp 5 là được.” Diệp Tu đáp.

    “Để chụy giết cậu trước đi!”


     
  2. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,837
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Hwan
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 26: Quên xem hướng dẫn rồi.







    Diệp Tu đương nhiên không bị Trần Quả giết chết, Trần Quả cũng không có khả năng mới cấp 1 mà tiến vào Rừng Rậm Cách Lâm cấp 5, sau cùng Trần Quả chỉ có thể mở acc nhỏ của mình ở khu 10 lặng lẽ đi nhận nhiệm vụ. Nói thế nào phương thức này cũng nhanh hơn giết quái.

    Diệp Tu trong lúc bận bịu rốt cuộc cũng chịu quay đầu nhìn một cái, liếc nhìn nhân vật trên màn hình: “Trục Yên Hà? ID này hình như tôi đã gặp qua ở đâu rồi?”

    Trần Quả thiếu chút nữa đập đầu vào màn hình tức chết, nghiến răng quay đầu qua: “Chính là ID acc lớn của chị đây!”

    “Đấy, tôi đã nói mà!” Diệp Tu đã sớm quay trở về, Trần Quả đột nhiên phát hiện, từ khi cô ngồi vào chỗ này cho đến hiện tại, trừ lúc đang đắp mặt nạ thì tên này còn quay đầu qua nhìn, sau đấy không thấy mặt chính diện của hắn nữa. Một cái Mộ Địa Xương Khô thôi mà, có cần phải chuyên chú thế không?

    Nghĩ thì nghĩ vậy chứ thực sự không thể bực bội, bởi quả thực cần phải chăm chú như thế. Tiểu quái trong phó bản Mộ Địa Xương Khô này xuất hiện tùy ý mà còn rất mạnh, thường vô ý rơi xuống một đống xương vụn ở đây đấy sau đó hợp thành một bộ xương khô, hoặc một bộ xương khô thình lình chui lên từ mặt đất. Phó bản này không có đường và mục tiêu công kích cố định, mỗi lần tới đều hưởng thụ những chuyện mới lạ, cực kỳ thử thách lực chú ý cùng phản ứng của người chơi. Huống hồ đội ngũ của bọn Diệp Tu chỉ có bốn người, cần phải chuyên tâm hơn cả.

    Thế thì mọi hành động của Diệp Tu đều hợp tình hợp lý, bản thân tức tối chẳng hợp lý tí nào, Trần Quả chỉ có thể ngồi bên buồn bực tiếp tục làm nhiệm vụ cho người mới.

    Lúc này cách ngày mới mở khu 10 cũng chỉ mới một ngày, người mới ở thôn tân thủ vẫn nhiều như mây, khiến Trần Quả không thể nào thuận lợi làm nhiệm vụ được. Ngay cả loại cao thủ đứng đầu như Diệp Tu, làm xong những nhiệm vụ trong hoàn cảnh này cũng phải mất 2 tiếng, Trần Quả càng không cần nói. Dù rằng tình hình đỡ hơn hôm qua, xếp hàng và đoạt quái, kết cục này vẫn trước sau như một.

    Đang làm, đột ngột nghe thấy bên cạnh bay đến một câu: “Biết ngay là vậy mà.”

    Trần Quả giận, thầm nghĩ đang trêu cô đó hả? Nhưng lúc quay đầu nhìn, Diệp Tu đã đeo tai nghe lên từ lúc nào, tiếp tục chuyên chú phá phó bản với người ta! Lời này là nói với mình ư? Trần Quả nói thầm, cuối cùng không đành đi gây sự, tiếp tục lặng lẽ đập quái.

    Bọn Diệp Tu bên này xem như hữu kinh vô hiểm vượt qua phó bản Mộ Địa Xương Khô. Quá trình có vẻ khó khăn gập ghềnh, bởi vì phản ứng của bọn Điền Thất rõ ràng theo không kịp phó bản này, cả đám tám chín phần mười sẽ trúng chiêu của lũ xương khô đột nhiên xuất hiện.

    Cuối cùng lúc BOSS ngã xuống, cà người đám Điền Thất đã đầy mồ hôi. Nếu không nhờ Diệp Tu, đổi thành Nguyệt Trung Miên đi phó bản này với bọn họ nhất định không qua nổi. Cũng không phải nói độ khó của phó bản này cần phải có cao thủ đứng đầu trấn thủ, mà sát thương của phó bản này ảnh hưởng rất lớn đến người chơi, cần có thánh ngôn giả chuyên trị liệu đến. Hiển nhiên đây là bài học mà phó bản của thôn tân thủ muốn nhắn nhủ đến người chơi, để người mới biết được tầm quan trọng của việc phối hợp nghề nghiệp.

    Kết quả có sự tồn tại của Quân Mạc Tiếu Diệp Tu, vừa trị liệu lại vừa kéo quái, cứ thế càn quét hết Mộ Địa Xương Khô. Sau khi rời khỏi, Diệp Tu quay qua nhìn, Trần Quả vẫn đang xếp hàng ở thôn tân thủ, vì vậy cũng không để ý tới nữa, lại vào. Trong lòng đám Điền Thất có chút không yên, phó bản này hình như họ hơi kéo chân rồi, với bản lĩnh của cao thủ đại ca, hoàn toàn có thể tìm được người hợp tác mạnh hơn ba người họ nhiều, không thể hiện tốt bị cao thủ đại ca ghét bỏ thì phải làm sao đây?

    Thế là lần này bọn Điền Thất tập trung lực chú ý một trăm phần trăm, cẩn thận rồi cẩn thận, tốc độ phản ứng với sự xuất hiện đột ngột lũ xương khô rõ ràng cải thiện rất nhiều, tiến độ phó bản cũng tăng nhanh hơn.

    Phó bản Mộ Địa Xương Khô cũng có ba BOSS ẩn: Chiến Binh Xương Khô, Pháp Sư Xương Khô và Lãnh Chúa Xương Khô. Nhưng có BOSS ẩn ở phó bản này cũng không được nhắc nhở ngay, bởi vì ba BOSS ẩn này đều ngẫu nhiên mà xuất hiện đột ngột, đến lúc đấy thì hệ thống mới có tin nhắc, thường có những đội ngũ xui xẻo vừa phát hiện được lời nhắc của hệ thống thì trong đội đã có người bị BOSS giết trong tích tắc.

    Có Diệp Tu trấn thủ, không đến nỗi xảy ra chuyện sơ ý như thế. Lần thứ hai đánh phó bản còn thuận lợi hơn lần đầu, thế nhưng vẫn không thấy BOSS ẩn như trước.

    Đã đi qua hai lần phó bản, Diệp Tu lại quay sang nhìn, Trần Quả đang tập trung đoạt quái với người ta bên ngoài thôn tân thủ, Diệp Tu ló đầu liếc nhìn cấp của cô nàng, đã cấp 4 rồi, rất nhanh sẽ lên cấp 5.

    “Nhanh chóng phá bản thêm lần nữa.” Diệp Tu thầm nghĩ rồi vội vàng đi vào, đám Điền Thất cũng không hề chần chờ.

    Giết giết giết, đi đi đi. Thình lình một ngôi mộ nghiêng ngã ở phía trước rung nhẹ, đám Điền Thất vẫn chưa biết gì mà tiếp tục đi lên, Diệp Tu vội vàng kêu to: “Lui về sau.”

    Cả đám bây giờ đối với chỉ thị của Diệp Tu chưa kịp suy nghĩ đã tự động chấp hành, lúc này đồng thời lui về sau. Bóng dáng Quân Mạc Tiếu thoáng cái đã vọt ra từ chính giữa bọn họ. Sau khi bia mộ kia nhẹ nhàng lay động, đột nhiên ầm ầm rồi chui từ dưới đất lên, bay về phía họ.

    Diệp Tu kêu một tiếng: “Cẩn thận.” Sớm cảnh giác tử trước, đám Điền Thất nhanh chóng né tránh, không bị cái bia kia đập trúng. Bia mộ vừa bay lên đã lộ ra nửa phần xương khô ẩn trong mộ, nhìn một thân xương cốt tinh xảo đầy đủ kia, biết ngay đấy không phải là những tiểu quái bình thường xương sườn không đầy đủ kia. Tin tức của hệ thống lúc này cũng trịnh trọng tuyên bố: Các bạn đã bước vào nơi an nghỉ của Chiến Binh Xương Khô.

    “Cuối cùng cũng gặp!” Diệp Tu vui mừng.

    “Đánh như thế nào?” Đám người Điền Thất vội hỏi.

    Chiến Binh Xương Khô mới lộ được nửa thân thể đã như tên lửa nhảy ra khỏi mộ, thể hiện năng lực nhảy vọt của mình. Giữa không trung ưỡn ra thân thể đầy xương xậu, bụi đất bám vào từ khi an nghỉ ầm ầm rơi xuống như mưa, tay vung một thanh cự kiếm trông sứt mẻ không chịu nỗi, nhưng thanh kiếm ấy lại to bằng cả người.

    “Hỏng bét.” Diệp Tu nói.

    “Làm sao vậy?” Bọn Điền Thất vội hỏi.

    “Quên xem hướng dẫn rồi.” Diệp Tu nói.

    Ba người đồng thời hộc máu. Cao thủ đại ca ông thần kỳ quá đi!

    “Để tui xem giúp ông há?” Mộ Vân Thâm kêu lên.

    “Không được, công kích quất đến ông sẽ chết.” Lúc Diệp Tu nói chuyện, Chiến Binh Xương Khô đã nhảy lên chém một kiếm xuống đất, đất rung núi chuyển, phạm vi sóng xung kích lan ra thật lớn, Thiển Sinh Ly chạy trốn chậm, bị sóng xung kích làm cho cạp đất.

    Hai hốc mắt sâu đen của Chiến Binh Xương Khô đảo qua, tựa hồ như đang tìm kiếm mục tiêu.

    “Ai đến dẫn nó đi, tui xem hướng dẫn đã!” Mộ Vân Thâm nói.

    “Không cần.” Diệp Tu vừa nói vừa lấy tai nghe xuống kêu gào: “Chị chủ, chị chủ.”

    “Gì đấy!” Trần Quả thao tác “tạch tạch”, trả lời, không quay đầu qua.

    “Giúp tôi kiếm hướng dẫn đi.” Diệp Tu nói

    “Hướng dẫn? Hướng dẫn nào?” Trần Quả kinh ngạc quay sang nhìn.

    “Hướng dẫn đánh Chiến Binh Xương Khô.” Diệp Tu vừa điều khiển Quân Mạc Tiếu vừa chỉ màn hình.

    Đầu Trần Quả lại suýt nữa đụng phải màn hình: “Mấy người gặp trúng BOSS mới xem hướng dẫn hả? Sao không làm sớm?”

    ♣♣♣♣​

    Chú thích:
    – Hữu kinh vô hiểm: có kinh sợ nhưng không nguy hiểm


     
  3. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,837
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Hwan
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 27: Xem hướng dẫn







    “Quên mất.” Diệp Tu thật thà đáp lại, khiến Trần Quả không thể bới móc được nữa. Bên kia cô chỉ đang xếp hàng đoạt quái mà thôi, không hề gấp gáp, vội thu game, lên mạng tìm hướng dẫn đánh Mộ Địa Xương Khô, vừa mở vừa hỏi Diệp Tu: “BOSS nào?”

    “Chiến Binh Xương Khô. Chủ yếu là xem làm thế nào để chắc trăm phần trăm rớt ra bội kiếm của nó.” Diệp Tu nói.

    “Bội kiếm? Rớt trăm phần trăm?” Đối với Trần Quả, đẳng cấp thích hợp để đi đến phó bản này cũng là chuyện của năm năm về trước. Cô cũng biết bội kiếm, bởi vì thỉnh thoảng cô sẽ kéo người mới, có ấn tượng với thứ này nhưng không hề biết trong hướng dẫn lại có nội dung như thế, dù sao trong kí ức của cô đều dùng acc lớn đến càn quét, cần xem hướng dẫn làm gì?

    “Có mà, chị cứ tìm mấy nội dung mấu chốt này.” Diệp Tu trả lời rất tự tin. Tuy nhiên nội dung cụ thể hắn đã quên, nhưng hắn khẳng định có thứ như vậy tồn tại, bởi vì đó là do hắn viết.

    Trần Quả vội vàng tìm kiếm từ mấu chốt “Chiến Binh Xương Khô”, “bội kiếm”, “100%”, vừa tìm quả nhiên ra kết quả. Vừa nhìn thời gian của bài post, cách đây đã mười năm. Trần quả nhấp vào nhìn, lập tức “A” lên: “Là bài viết của Diệp Thu.” Tên tác giả bài post rõ ràng là Nhất Diệp Chi Thu, đây không phải là bí mật của Vinh Quang, ai cũng đều biết lúc Vinh Quang vẫn đơn thuần là một trò chơi mà chưa trở thành Liên minh Chuyên nghiệp, ID này của Diệp Thu đã là một cao thủ rất có tiếng, bằng không cũng sẽ không được mời trở thành tuyển thủ chuyên nghiệp khi Liên minh Chuyên nghiệp được thành lập.

    “Đúng, là cái đó, xem thử đánh vào vị trí vòng đeo bội kiếm bao nhiêu lần mới rớt ra.” Diệp Tu nói

    “Hả?” Trần Quả chưa từng xem qua bài post này, bất chợt không hiểu Diệp Tu nói gì, vội vàng lướt nhanh, cuối cùng thế mà thật sự tìm được thứ Diệp Tu hỏi.

    “24 lần, còn hình của vị trí hữu hiệu đánh rơi bội kiếm, cần xem không?” Trần Quả hỏi.

    “Phóng to lên tôi xem cái.” Diệp Tu nói

    Trần Quả mở hình, phóng đến lớn nhất, “Này, xem đi!”

    Tiếp đấy chợt thấy Diệp Tu nhanh như chớp quay qua nhìn, ước chừng chưa đến một giây, đã quay đầu về.

    “Xem xong rồi?” Trần Quả kinh ngạc.

    “Ừ.” Diệp Tu nói

    “Còn cần gì không?”

    “Không cần.” Diệp Tu nói. Hắn nhớ rõ còn điều kiện về công kích vật lý nữa. Tuy không nhớ chính xác bao nhiêu, nhưng với công kích vật lý 180 của Ô Thiên Cơ, thêm cả thuộc tính lực, hắn tin tưởng Quân Mạc Tiếu nhất định có thể đạt tới tiêu chuẩn đấy.

    “Điền Thất, qua bên trái; Mộ Vân Thâm ông vòng ra phía sau; Thiển Sinh Ly lui lại chút đi, đợt sóng xung kích tiếp theo sẽ tổn thương đến ông.” Diệp Tu bắt đầu chỉ huy vị trí của ba người, mà hắn lại bắt đầu đứng chính diện tìm kiếm cơ hội công kích. Vừa rồi bốn người chỉ né tránh, không có lệnh của Diệp Tu nên không ai công kích. Ba người Điền Thất vẫn cho rằng Diệp Tu muốn tìm hướng dẫn đối phó Chiến Binh Xương Khô, không hề biết Diệp Tu chẳng cần hướng dẫn cũng diệt được con này, hắn chỉ muốn tìm cách đánh rớt bội kiếm trăm phân trăm thôi.

    Bội kiếm nọ chỉ là vật trang trí, không có ảnh hưởng nào đến thực lực nhân vật, thế nên mới có cách rớt ra trăm phần trăm này, nhưng cũng cần kỹ xảo cực cao.

    Lúc này Trần Quả đã ném trò chơi sang một bên, đứng ở sau người Diệp Tu, cô muốn nhìn xem Diệp Tu làm sao có thể hoàn thành 24 lần đánh trúng vị trí vòng đeo bội kiếm. Cô xem qua hướng dẫn này, vị trí kia ở giữa eo Chiến Binh Xương Khô, khu vực đấy, kích thước không lớn, lúc này nhìn hình ảnh chân thật của trò chơi, không đến gần 2 mét không thể nào tìm thấy.

    Diệp Tu cũng đã thao tác Quân Mạc Tiếu đi lên. Trong quá trình hắn trị liệu cho bốn người, Chiến Binh Xương Khô đã khóa chặt Quân Mạc Tiếu thành kẻ có thù hận đứng đầu, Quân Mạc Tiếu vẫn né trái tránh phải, bọn Điền Thất thì luôn di chuyển xung quanh, chờ đợi Diệp Tu xem xong hướng dẫn bắt đầu chỉ huy công kích.

    Nhưng sau khi Diệp Tu xem xong hướng dẫn thì sắp xếp ba người họ đứng càng xa hơn. Cả ba đều không rõ ý định của Diệp Tu, chỉ biết nghe lời. Nhìn thấy Quân Mạc Tiếu nghênh đón Chiến Binh Xương Khô, tất cả cảm thấy căng thẳng: Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.

    Chiến Binh Xương Khô chạy nhanh tới, xương cốt trên người cũng phát ra tiếng va chạm nặng nề đầy chói tai. Diệp Tu chỉ huy Quân Mạc Tiếu nhanh chóng đón lấy, ánh mắt tìm kiếm trên eo Chiến Binh Xương Khô. Trần Quả đứng phía sau hắn chợt phát hiện: Đây còn khó hơn hướng dẫn. Trên hướng dẫn đưa rõ vị trí cho mọi người xem, nhưng trong thực chiến, Chiến Binh Xương Khô lắc lư, động tác này vô tình che mất vị trí vòng đeo.

    Chiến Binh Xương Khô có thân cao kiếm dài, cách Quân Mạc Tiếu 2 mét đã giơ kiếm lên. Diệp Tu cũng không hoảng không vội, về tốc độ tấn công, Tốc độ tấn công là 5 của Ô Thiên Cơ chắc chắn trên cự kiếm, tốc độ tấn công của cự kiếm bình thường đều chậm nhất, là 1. Về khoảng cách công kích, thanh cự kiếm của Chiến Binh Xương Khô này tuy lớn, nhưng cũng không thể thuộc loại binh khí dài như chiến mâu.

    Diệp Tu bình tĩnh đẩy chuột, chiến mâu của Quân Mạc Tiếu giũ ra, đến sau mà ra trước, một cái Long Nha đúng lúc đâm đến. Chiến Binh Xương Khô thoáng khựng lại, Quân Mạc Tiếu đã tiến gần lại, liền ra một cái Thiên Kích.

    Thể trọng của Chiến Binh Xương Khô dù nặng hơn Ám Dạ Miêu Yêu, lại không thể hơn được lũ BOSS Nhền Nhện đầu teo bụng bự ở Huyệt Động Nhền Nhện. Sau khi bị Thiên Kích đánh trúng, lơ lửng không cao không thấp. Quân Mạc Tiếu thuận thế đâm một mâu qua, nghe được “tưng” một tiếng, tiếng vang này khác xa với lúc đánh lên khớp xương của Chiến Binh Xương Khô.

    “Đánh trúng.” Trần Quả ở phía sau Diệp Tu kích động kêu lên.

    “Mới chỉ một lần mà thôi.” Diệp Tu thuận miệng đáp, ngón tay khẩy phím, chiến mâu của Quân Mạc Tiếu vừa đánh xong đã xoay người chém ngang, Chiến Binh Xương Khô bị một cái Thiên Kích đánh lăn trên mặt đất lại bị thêm một đòn quét ngang, “tưng” thêm một tiếng, cú đánh lần này cũng đánh vào vị trí vòng đeo bên eo.

    Diệp Tu không tham lam, sau lần thứ hai đánh trúng lập tức điều khiển Quân Mạc Tiếu nhảy ra. Chiến Binh Xương Khô ngã xuống rồi chống đất đứng dậy, tạo ra một đợt sóng xung kích phạm vi 360 độ. Vì phòng ngừa bị người chơi vô sỉ dùng kỹ năng tấn công kèm thêm quét ngang giày vò liên tục, phần lớn BOSS đều có sóng xung kích khi chống tay đứng dậy.

    Trần Quả ở phía sau nhìn, thấy đánh trúng vị trí hai lần, lúc đầu còn vì sự mở đầu tốt đẹp của Diệp Tu mà vui vẻ, nhưng thêm lần nữa, chỉ cảm thấy trong nháy mắt có thể đánh trúng được vị trí nhỏ xíu kia hai lần, thao tác này thật sự quá khủng rồi. Đang ngây người, bên tai lại “tưng” một tiếng.

    Quân Mạc Tiếu quả thực nhảy ra đúng lúc, kịp thời trốn được ảnh hưởng của sóng xung kích. Sóng xung kích vừa qua, Diệp Tu đã chỉ huy Quân Mạc Tiếu xông lên lần nữa, một mâu đâm trúng vị trí.

    Hai tay Chiến Binh Xương Khô vừa đưa lên đã quơ một nhát đến, Quân Mạc Tiếu kịp lúc chuyển người, cự kiếm dường như lướt sát qua thân thể hắn, ba người Điền Thất đứng xem thậm chí đều không nhìn ra được một kiếm kia có tạo thành tổn thương cho Quân Mạc Tiếu không. Từ thanh máu và pháp lực trong danh sách đội ngũ, họ phát hiện một kiếm kia đã hoàn toàn tránh được.


     
  4. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,837
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Hwan
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 28: Tiêu chuẩn chuyên nghiệp







    Bọn người Điền Thất không dám thở mạnh, sợ ảnh hưởng đến Quân Mạc Tiếu chiến đấu. Cả ba đồng thời nâng cao tinh thần cảnh giác, sẵn sàng theo lệnh ra tay bất cứ lúc nào. Ai ngờ chờ hoài chờ mãi, chỉ thấy Quân Mạc Tiếu và Chiến Binh Xương Khô càng đánh càng nguy hiểm, lại chẳng hề có ý kêu họ đến giúp chút nào. Đám Điền Thất, một bên trái, một bên phải, một sau lưng Chiến Binh Xương Khô, toàn bộ đều đứng vững ở khu ngoài vùng phủ sóng xung kích đôi khi lại xuất hiện từ Chiến Binh Xương Khô.

    “Chắc không phải muốn solo đâu há?” Mộ Vân Thâm gửi tin cho Điền Thất. “Nói thật tao cũng nghi vậy.” Điền Thất nói.

    “Một mình đánh BOSS ẩn?” Mấy chữ này Mộ Vân Thâm chỉ gõ thôi đã thấy kinh khủng lắm rồi.

    “Đây cũng không phải chuyện không có người nào làm được…” Điền Thất nói.

    “Cao thủ đại ca mạnh quá, rốt cuộc có lai lịch gì? Trình độ này, tao thấy hội trưởng của chúng ta cũng không đỡ nổi.” Mộ Vân Thâm nói.

    “Hoàn toàn không nỗi.” Điền Thất kết luận. Hội trưởng đáng thương của công hội Nguyệt Luân bởi vì tốc độ tay 200 trở thành đối tượng được mọi người trong hội cúng bái. Kết quả tới khu 10 khai hoang mới một ngày, trong đội ngũ cách mạng đã xuất hiện ba tên phản đồ, chẳng thèm ngó ngàng tới lão đại nữa.

    Lần này, Thiển Sinh Ly cũng gửi tin tới: “Chắc không phải muốn solo đấy chứ?” Trong trò chơi chỉ có mỗi kênh trước mặt, không có kênh mật gì hết, lúc này nếu ba người dùng giọng nói, nơi đứng nằm trong cự ly, thanh âm sẽ hơi lớn. Thế là sợ quấy rầy cao thủ đại ca đánh quái, cho nên đều len lén gửi tin.

    “Có khả năng.” Điền Thất cùng Mộ Vân Thâm đều nhận tin từ Thiển Sinh Ly, cùng lúc trả lời lại.

    “Quá trâu bò, có cần quay lại không?” Thiển Sinh Ly hỏi, trong game có chức năng quay hình.

    “Việc này, cao thủ đại ca chưa lên tiếng, hay là thôi đi!” Điền Thất nói

    “À.” Thiển Sinh Ly đáp xong, không nói nữa, ba người tiếp tục quan sát Quân Mạc Tiếu đánh quái, một cây chiến mâu chơi đùa vô cùng thành thạo, né tránh, xê dịch, đánh y chang phim chưởng. Đám Điền Thất được mở rộng tầm mắt, so sánh người này và người chơi bình thường đánh quái hay PK, trông cứ như đang so người ưỡn ngực với kẻ có cơ ngực vậy, xoàng, quá xoàng!

    Trần Quả đứng sau lưng Diệp Tu, vẫn cố gắng đếm số lần đánh trúng. Tính góc nhìn, cô ngược lại không bằng bọn Điền Thất. Bởi vì cô giống với Diệp Tu, đều xem từ góc nhìn của Quân Mạc Tiếu. Xem như vậy, không nhìn được rất nhiều động tác của Quân Mạc Tiếu. Ngược lại bởi vì góc nhìn của Quân Mạc Tiếu xoay tròn biến hóa khiến cho cô gần như hôn mê. Cô không theo kịp hình ảnh chuyển đổi nhanh chóng theo góc nhìn trên màn hình, thường xuyên xoay chuyển bất thình lình, khiến cô không xác định được nhân vật đang xoay hướng nào, Chiến Binh Xương Khô đang ở hướng chi. Vòng đeo? Chiến Binh Xương Khô ở đâu còn không thấy thì nói gì đến vòng đeo đấy.

    Nhưng với tình hình lộn xộn dưới mắt cô, thao tác của Diệp Tu vẫn rõ ràng như cũ. Trần Quả choáng váng đầu óc nhìn lại hai tay Diệp Tu, phát hiện tay trái Diệp Tu di chuyển nhanh hơn hôm qua, mà tay phải cầm chuột chuyển động còn nhanh hơn nữa, nhưng động tác lại không nhiều, thường sau một lần chuyển động thì lập tức kích trái một cái, kích phải một cái.

    Trần Quả rất kinh ngạc, cô đương nhiên biết chuột trái là công kích thường, chuột phải là công kích kỹ năng, mà mỗi cái di chuột là chỉ phương hướng và vị trí của kích đó. Diệp Tu hoặc dời hoặc kích chuột đều gọn gàng linh hoạt, không chút chần chừ. Nhìn lại màn hình, phát hiện bất luận hình ảnh có biến hóa nhanh đến bao nhiêu, chuột luôn di chuyển đúng chỗ, sau đấy không hề run rẩy mà tấn công.

    Tay phải Diệp Tu, không chỉ nhanh, mà còn rất vững, vô cùng ổn định.

    “Tiêu chuẩn chuyên nghiệp, quả nhiên không giống nhau.” Trần Quả thán phục, cùng lúc đó tai nghe treo trên cổ Diệp Tu phát ra tiếng “tưng” nho nhỏ. Trần Quả nghe rất rõ, cô cũng chỉ có thể dựa vào tiếng động nhỏ này để tính số lần. Hai mươi, đã hai mươi lần đánh trúng vòng đeo rồi, nhưng máu của Quân Mạc Tiếu thì sao? Trong suốt quá trình này không hề mất điểm nào, chứng tỏ rằng Chiến Binh Xương Khô không thể gây thương tổn gì đến hắn.

    “Mộ Vân Thâm, Vỡ Núi Kích!” Diệp Tu đột nhiên cúi đầu kêu to vào tai nghe.

    “Đến chúng ta lên sân khấu rồi hả?” Mộ Vân Thâm cho rằng lần này không cần ba người họ ra trận, nhưng vừa nghe thấy Diệp Tu gọi, không nói hai lời rút kiếm xông lên. Quân Mạc Tiếu đúng lúc ra một chiêu Thiên Kích đẩy Chiến Binh Xương Khô ngã về phía hắn, Mộ Vân Thâm tiếp được ra ngay một đaoVỡ Núi Kích, chém Chiến Binh Xương Khô rơi từ trên cao xuống đất, hoàn toàn chém ra 8 cái liên kích, đây là cực hạn của Vỡ Núi Kích.

    “Đỡ Đòn!” Diệp Tu vẫn nhắc nhở Mộ Vân Thâm, chẳng qua Mộ Vân Thâm hiển nhiên cũng có ý này, Diệp Tu vừa dứt lời hắn đã chuẩn bị sẵn Đỡ Đòn. Chiến Binh Xương Khô đứng dậy khiến sóng xung kích quét sang thân kiếm, vang lên một tiếng rồi đẩy Mộ Vân Thâm ra. Đỡ Đòn của Mộ Vân Thâm đã tới cấp 4, có thể hóa giải 70% thương tổn vật lý. Sóng xung kích này cũng không phải chiêu to lớn gì, 30% thương tổn sau khi trúng chiêu đương nhiên không tính là gì.

    Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu bên này cũng đã nhảy tránh khỏi sóng xung kích từ sớm, vừa xong đã lập tức phản kích, đánh ra Long Nha gây đông cứng Chiến Binh Xương Khô. Mộ Vân Thâm nhanh chóng hiểu ngay chiến thuật, kỹ năng gây đông cứng không cần nhắc nhở đã chuẩn bị sẵn.

    “Điền Thất, Thiển Sinh Ly.” Diệp Tu kêu lên, hai người kia cũng vội chạy tới, nhanh chóng hiểu rõ ý đồ như Mộ Vân Thâm, kỹ năng gây đông cứng sẵn sàng dâng hiến bất cứ lúc nào.

    “Sao vậy?” Trần Quả không hiểu được vì sao Diệp Tu lại đột nhiên kêu người đến giúp.

    “Không thấy ư?” Diệp Tu hỏi, lập tức điều khiển Quân Mac Tiếu cúi đầu nhìn, Trần Quả lập tức nhìn thấy bên chân Chiến Binh Xương Khô, bội kiếm của nó đang lẳng lặng nằm đấy, sau khi vòng đeo bị đánh đứt thì rơi ra.

    “Chuyện gì vậy? Không phải 24 lần hả?” Trần Quả kinh ngạc. Tuy tai nghe treo trên cổ Diệp Tu cách cô hơi xa chút, nhưng cái tiếng va chạm kim loại “tưng” khi chiến đấu với Chiến Binh Xương Khô kia rất chói tai, Trần Quả cảm thấy mình sẽ không nghe nhầm.

    “Là 24 lần mà!” Diệp Tu nói

    “Chị mới nghe được 20 lần?” Trần Quả nói.

    “Có bốn lần dùng Liên Chớp, nên công kích liên tục 2 cái, tốc độ quá nhanh, có lẽ chị không nghe kịp. Thêm 4 cái đấy nữa không phải vừa đúng 24 lần sao?” Diệp Tu hỏi.

    Trần Quả kinh ngạc: “Hai cái của Liên Chớp đánh cùng một vị trí ư? Vậy có thể đánh ra hiệu quả Xuất Huyết ẩn không? Sao chị không thấy? 4 lần không ra lần nào hết? Bị vòng đeo chặn lại nên không tính?”

    “Xương khô miễn dịch với trạng thái Xuất Huyết nhỉ?” Diệp Tu nói.

    Trần Quả đỏ mặt, Trong Vinh Quang có không ít loại quái vật có thể miễn dịch với trạng thái Xuất Huyết, xương khô chính là một trong số đó. Không có máu thịt, còn chảy máu làm gì nữa chứ? Thiết lập đặt ra như thế, đây là kiến thức cơ bản, người chơi lão làng như Trần Quả thế nhưng nhất thời quên mất.

    Là tại thằng này hết, đổi tới đổi lui góc nhìn, quái là gì cũng quên sạch.

    Trần Quả căm giận ngồi về trước máy tính của mình, người mới ở tân thủ thôn vẫn nhiều như trước, tiểu quái vẫn phải chiếm đoạt như cũ. Đang phiền, chợt nghe Diệp Tu ngồi cạnh hỏi một câu: “Chị chủ chị chuẩn bị cày đêm hả?”


     
  5. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    41,837
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Kha
    Beta: Pi
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 29: “Đội Chiếm Đầu”







    “Thì sao?” Trần Quả hỏi lại.

    “Nếu chị muốn cày đêm, vậy chị cứ ngồi đây, tôi sang khu hút thuốc ngồi.” Diệp Tu nói.

    “Cậu đi khu hút thuốc ngồi rồi vậy thành ra chị trực hay cậu trực hả?” Trần Quả tức giận.

    “Ầy, không thì chị đổi chỗ ngồi được không? Chẳng phải chị ghét mùi thuốc lá sao?” Diệp Tu nói.

    Trần Quả lệ rơi đầy mặt. Tuy cô biết rõ đây là đang nghĩ cho mình, nhưng cái cảm giác bị xua đuổi này là thế nào hả?

    Diệp Tu ngồi cạnh đã nắm sẵn hộp thuốc lá trong tay, bóng gió rằng đã đến lúc Trần Quả lựa chọn rồi, hoặc ngồi đây thay Diệp Tu trực ban, hoặc qua chỗ khác chơi.

    “Thôi, không chơi, chị đi ngủ đây.” Trần Quả căm giận thoát game, đứng dậy chạy mất.

    Diệp Tu quay người nhìn theo Trần Quả, chợt phát hiện thẻ tài khoản Trần Quả đút xong thì vứt luôn trên bàn không thèm lấy về. Đây không phải quên, mà vì Trần Quả xem tiệm net như nhà mình, quăng đồ đạc lung tung trong nhà là chuyện rất bình thường. Diệp Tu trong đầu lập tức nghĩ ra một ý, vội vàng la lên: “Thẻ của chị chủ vẫn chưa cầm này, tối có muốn tôi giúp chị luyện không?”

    “Tùy cậu!” Trần Quả thuận miệng đáp.

    Diệp Tu gật gật đầu, dùng tốc độ tay gần 300 châm nhanh điếu thuốc, ngậm vào miệng. Quá trình vây giết Chiến Binh Xương Khô vẫn đang diễn ra, lúc này Diệp Tu vừa nói chuyện vừa ngậm thuốc không hề bị chút ảnh hưởng nào. Tiếp tục chuyên tâm chơi game, không lâu sau Chiến Binh Xương Khô đã bị diệt gọn. Bội kiếm Diệp Tu cần cũng sớm nằm trên đất, chỉ cần đi đến nhặt lên, những thứ khác quyết đoán vứt bỏ. Đám Điền Thất cũng không nhường tới nhường lui nữa, ba người phân đồ theo nghề nghiệp, vật liệu khác thì bỏ đại vào túi. Điền Thất nói: “Cao thủ đại ca, mấy vật liệu cao cấp rơi từ mấy con BOSS ẩn hôm qua tụi tui định giữ lại trước, sau này giá cao thì bán ra. Khu mới mở nên toàn gian thương lừa gạt người mới thu mua với giá thấp thôi. Sau này giá cả ổn định rồi, bán xong thì chia ông há.”

    “Tui đã cầm phần mình rồi , mấy thứ khác của mấy ông hết.” Diệp Tu nói.

    “Có thể lấy thêm mà, cao thủ đại ca đừng khiêm tốn quá.” Điền Thất nói.

    Diệp Tu cười cười, cũng lại không nói thêm gì . Bốn người tiếp tục đánh xong phó bản, Điền Thất hỏi: “Có cần thêm người hay không?”

    Diệp Tu hiểu ý hắn, đồ vật cần đã lấy được. Nếu đội ngũ thêm một người thì hiệu suất sẽ tốt hơn.

    “Đại đi! Nhưng mà hôm nay tui định luyện đến 20 trước, xong phải dẫn bạn đi luyện nữa.” Diệp Tu nói.

    “À à, được rồi. Có cần tụi tui giúp đỡ không?” Điền Thất hỏi, thật ra Diệp Tu và Trần Quả không cố tình tắt tai nghe khi nói chuyện, đám Điền Thất nghe mang máng được không ít.

    “Không cần, mấy ông cứ làm chuyện mình là được rồi.” Diệp Tu nói.

    “Ờ.” Điền Thất không nhiều lời nữa, mới quen biết Diệp Tu được một ngày, tuy quan hệ trong game được hình thành khá nhanh, nhưng là người trưởng thành, mọi người vẫn biết có chừng có mực.

    Ra khỏi phó bản Điền Thất bắt đầu gọi mời tổ đội, tại khu người mới đến khai hoang tổ đội vô cùng dễ dàng, một hàng dài danh sách xin vào, cuối cùng Điền Thất chọn một người chơi nữ cấp 17 nhập đội.

    Cô bé tên Trầm Ngọc, sau khi vào đội nhìn thấy danh sách thành viên thì rất kích động.

    Điền Thất, Mộ Vân Thâm, Thiển Sinh Ly, Quân Mạc Tiếu, đây chẳng phải đội ngũ chiếm được lần đầu qua Huyệt Động Nhền Nhện và giết Lãnh Chủ Nhền Nhện sao? Không ngờ bản thân có thể gia nhập đội cao thủ như thế, Trầm Ngọc sau khi kết nối được giọng nói liền vội vàng truyền đạt cảm xúc hưng phấn của mình cho mọi người biết.

    Bởi vì hệ thống giọng nói phổ biến khắp Vinh Quang, trái lại khiến mấy thằng đực rựa chơi acc nữ bị diệt sạch. Khi mọi người cùng chơi với nhau, chắc chắn sẽ dùng thẳng giọng nói để giao lưu, đứa nào xài nhân vật nữ mà cứ mãi gõ chữ không chịu nói chuyện, mọi người trước tiên sẽ nghi ngờ. Đương nhiên nếu một thằng đàn ông lại có giọng như mấy em gái, thiên phú dị bẩm này chỉ có thể làm người ta khó lòng phòng bị .

    Ba người Điền Thất nghe cô bé nói xong, vô thức đi vòng về phía trước người ta một mét, Diệp Tu biết, cả đám đang xem diện mạo đây.

    Mẫu nhân vật trong Vinh Quang gồm hai loại, nam và nữ. Tạo khuôn mặt dáng người cụ thể đã có hệ thống chỉnh sửa, tự mình thiết kế cũng được, chọn ngẫu nhiên cũng được, những người ưa thích chân thực càng có thể trực tiếp đưa hình mình vào hệ thống chỉnh sửa, sau khi cung cấp những số liệu cơ thể cơ bản, hệ thống sẽ tự động tạo thành hình dạng nhân vật trong trò chơi khá giống với người thật. Vì vậy, hình dạng của người chơi nữ trong game có phải chính chủ hay không, là câu hỏi được rất nhiều bạn nam vô cùng quan tâm. Nghe bảo còn có vài tên game thủ lang sói có kinh nghiệm nhìn cái là biết ngay hình dạng của bạn gái này là thật hay giả.

    Đám Điền Thất dường như không có được thuộc tính “lang” này, sau khi vây xem cô bé Trầm Ngọc mới đến thì chỉ nghĩ đến hai chữ “bình thường”, là thật hay giả, không biết.

    Cô bé Trầm Ngọc này vô cùng tích cực, sau khi bày tỏ sự sùng bái với “đội chiếm đầu”, lại thể hiện sự vinh hạnh khi được gia nhập đội ngũ, xong thì tỏ vẻ kinh ngạc khi biết cao thủ trong đội thế mà chỉ mới cấp 18, cuối cùng đưa ra lời đề nghị liệu mình có cơ hội trở thành thành viên cố định của “đội chiếm đầu” không.

    Đối với chuyện này, Điền Thất chỉ có thể tiếc nuối giải thích, đội của họ còn một người, chỉ là hôm nay không tới được nên mới thêm người thôi.

    Cô bé Trầm Ngọc vô cùng tiếc nuối, nhưng vẫn chưa từ bỏ, không được làm đội chủ lực, cô bắt đầu cố gắng xem có thể xin vào vị trí bổ sung không, cũng hỏi thăm mọi người đến từ công hội gì tổ chức nào.

    Vấn đề này khiến đám Điền Thất rất khó trả lời, rõ rành rành là người ngoài đều sùng bái họ như một đội đầy cao thủ. Hiện tại cả đám vẫn chưa vào phó bản, Trầm Ngọc cũng như thế. Nhưng chỉ cần bước vào phó bản và bắt đầu nhiệm vụ thôi, người chơi có kinh nghiệm lập tức sẽ phát hiện ngay trong đội thủ chỉ có một cao nhân là Quân Mạc Tiếu, đám còn lại căn bản không cần nhắc tới.

    Những câu hỏi và sự mong đợi của Trầm Ngọc, thực tế chỉ có thể rơi vào đầu cao thủ đại ca. Hiện tại cô bé lại hỏi công hội nào… đám Điền Thất có công hội, nhưng hiện tại có ánh hào quang đại thần của cao thủ đại ca ở đây, lấy tên công hội của họ ra khoe khoang chẳng phải tự làm mất mặt ư?

    “Ờ, chúng ta vẫn nên tranh thủ từng giây đánh bản đi!” Điền Thất lãng sang chuyện khác, cầm đầu chạy vào. Đám Mộ Vân Thâm vội vàng theo kịp. Vào phó bản, Diệp Tu đương nhiên bắt đầu chỉ huy, vừa nói một câu, Trầm Ngọc đã khó hiểu tiếp lời: “Ý, là ai đang nói chuyện vậy?”

    Cô bé mới vào đội đã líu lo vô số, toàn do đám Điền Thất tán gẫu cùng cô, Diệp Tu vào bản rồi mới mở miệng lần đầu.

    “Quân Mạc Tiếu, đại thần của đội tụi anh, tụi anh có thể chiếm hết lần đầu cũng dựa vào anh ấy cả đấy, không có anh ấy thì đội tụi anh chẳng đáng nhắc đến đâu.” Điền Thất tìm được cơ hội, ăn ngay nói thật, nói xong lập tức cảm thấy nhẹ nhõm không ít.

    “Bái kiến đại thần!” Trầm Ngọc đánh chữ thêm emotion còn thêm cả giọng nói của mình.

    “Ha ha, đi thôi!” Diệp Tu cười cười, dẫn đầu mở đường. Chỉ huy, giết quái, không quá lâu phong độ của cao thủ đã hiển lộ hoàn toàn. Tài năng thật sự bày ra trước mặt, Trầm Ngọc trái lại chẳng hề có phản ứng gì quá kích động.

    Đám Điền Thất đã nhìn ra, cô bé này chính là một người chơi mới đích thực.

    “Em gái này tiêu rồi .” Mộ Vân Thâm khẽ nói.

    “Ừ, mở đầu cao quá rồi, mới là người mới mà đã biết được siêu cao thủ như vậy, sau này làm sao chơi được với đám phàm nhân đây?” Điền Thất nói.

    “Bi kịch a!” Thiển Sinh Ly cảm thán.


     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)