↑ ↓

 Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C880

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,589
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 10: Tên vô sỉ.







    “Nhìn xem rớt ra thứ gì?” Hâm mộ xong, Trần Quả sáp lại xem thử những thứ rớt ra từ Ám Dạ Miêu Yêu, “Năm cái móng tay mèo, rác rưởi; Một kiện giáp da mèo, giữ để mặc a, trang bị cấp thấp cũng không sao; Hai cái móng tay Ám Dạ Miêu, một cái móng vuốt Ám Dạ Miêu, một viên đá mắt mèo, ừ, mấy thứ này không tệ, vật liệu của BOSS có thể giữ bán lấy tiền; Một quyển sách kỹ năng. . . Mẹ nó, ăn ở kiểu gì vậy?”

    Trần Quả kêu lên, Diệp Tu lúc này cũng cảm thấy bất ngờ, một con BOSS cấp thấp thế mà rớt sách kỹ năng, số đỏ đến nhường nào a?

    Sách kỹ năng là gì? Không phải dùng để học kỹ năng mà là tăng điểm kỹ năng, chỉ cần nhìn màu cam trên tên thì đủ biết giá trị của nó, sau khi đầy 4000 điểm kỹ năng mà vẫn muốn tiếp tục nâng cao, công cụ này chính là một cách trong đấy. Những thứ này không thể giao dịch, cho nên không thể mua, chỉ có thể dựa vào may mắn của bản thân. Sách kỹ năng Quân Mạc Tiếu vừa mới kiếm được có điểm không cao lắm, là 5 điểm, nhưng rớt ra từ trên người BOSS cấp thấp nhất, độ may mắn vẫn được xem như tốt đến không tưởng rồi.

    Sách kỹ năng vừa cất vào túi chớp mắt đã được sử dụng, ngoài ra những thứ rơi ra trên người Ám Dạ Miêu Yêu đều là những vật liệu dùng để hoàn thành Ô Thiên Cơ, thí dụ như đá mắt mèo hay móng mèo. Tâm trạng Diệp Tu rất tốt, tiện tay lựa chọn, để Quân Mạc Tiếu rời khỏi phó bản.

    “Cậu không đánh tiếp hả?” Trần Quả vô cùng kinh ngạc, tuy đội ngũ chỉ còn lại Quân Mạc Tiếu, nhưng đây là phó bản dành cho người mới, rất nhiều người có thể tự mình đi hết cả phó bản. Diệp Tu là tay tàn, nhưng Trần Quả không hề coi hắn là một tên kém cỏi. Trong vòng 40 giây đã có thể thắng đối thủ mà cô thua suốt 52 ván, cái thành tích này vừa mới xảy ra không lâu đâu đấy!

    “Tôi đi đổi máy á!” Diệp Tu vừa nói xong đã chuẩn bị thoát trò chơi, Trần Quả nhìn màn hình, đột nhiên đưa tay ngăn lại: “Đợi chút, chuyện gì vậy?”

    Chỉ thấy khung nói chuyện trên màn hình bị chiếm đầy một phần lớn, nội dung đều trước sau như một.

    “Quân Mạc Tiếu là tên vô sỉ, vì muốn chiếm riêng BOSS mà cố ý không trị liệu, hại chết toàn đội. Mọi người hãy cẩn thận.”

    “Quân Mạc Tiếu là tên vô sỉ, vì muốn chiếm riêng BOSS mà cố ý không trị liệu, hại chết toàn đội. Mọi người hãy cẩn thận.”

    Trong số các câu có nội dung đồng nhất như thế này chen lẫn một vài câu khinh bỉ và mắng chửi, tuy hệ thống tự động che đậy những từ ngữ thô tục, nhưng trí thông minh của con người là vô tận, chỗ này thì những chữ đồng âm gánh vác sứ mệnh vô cùng tốt.

    Diệp Tu xem kỹ vài lần, phát hiện tên người spam là Nguyệt Trung Miên, thậm chí còn có đồng đội trước là Dương Quan và một vị pháp sư, người này chết trước vậy mà dám ở đây điên đảo trắng đen.

    “Chuyện gì xảy ra?” Trần Quả hỏi Diệp Tu.

    Diệp Tu hết cách chỉ có thể giải thích lại.

    “Móa, vô sỉ a, còn không biết xấu hổ!” Trần Quả nghe xong giận dữ.

    “Đúng vậy, quá vô sỉ rồi.” Diệp Tu hùa theo.

    “Sao cậu không tức giận?” Trần Quả cảm thấy rất kỳ quái.

    “Tôi rất tức giận.” Diệp Tu nói.

    “Cậu tức giận đấy hả? Sao chị nhìn không giống gì cả?” Trần Quả buồn bực, Diệp Tu đang nhìn chăm chú vào những lời vu khống trên màn hình, trên mặt căn bản chẳng có tí thay đổi nào.

    “Tức giận không nhất định phải biểu hiện trên mặt.” Diệp Tu không những không giận mà còn cười, tiện tay thoát trò chơi tắt máy tính, đổi đến khu hút thuốc là việc hắn muốn làm nhất bây giờ.

    “Chị bảo này, cậu ăn ở kiểu gì thế? Mới lần đầu đánh phó bản đã gặp nhiều chuyện như vậy, gặp BOSS ẩn, rớt sách kỹ năng, còn thuận tiện kết thù chuốc oán với người khác. Sáng mai chị đến xem cậu còn sống không.” Trần Quả nói.

    “Chị chủ đi thong thả.”

    Trần Quả đi nghỉ ngơi, Diệp Tu thì đến khu vực dành cho người hút thuốc. Bên này quả nhiên toàn khói thuốc, quạt hút khí điên cuồng làm việc cũng không thể lọc sạch bầu không khí nơi này, chỉ có thể ngăn khói không tràn sang khu không hút thuốc mà thôi.

    Dù khói thuốc có nặng đến đâu thì cũng không ảnh hưởng gì đến dân hút thuốc ở đây, Diệp Tu vội vã châm một điếu thuốc, hòa mình vào biển người hút thuốc, quét mắt một cái, chỗ này còn đông hơn khu không thuốc lá. Đảng cú mèo rất ít người không cần hút thuốc mà vẫn có tinh thần thâu đêm.

    Cũng may tiệm net đủ lớn, Diệp Tu đi vài vòng cũng tìm được máy, không cần để ý gì nữa, đi đến ngồi xuống. Hưng Hân cũng là một tiệm net khá cao cấp, mỗi máy tính đều có vách ngăn, xem như bảo vệ tính riêng tư. Cho dù không có, mọi người cũng sẽ đeo tai nghe mà chìm đắm vào thế giới của Vinh Quang, không hề quan tâm đến bên ngoài.

    Diệp Tu lại một nữa đăng nhập vào trò chơi, đeo lên tai nghe.

    Quân Mạc Tiếu vẫn ở ngoài Rừng Rậm Cách Lâm như cũ, đừng thấy nơi này đông đúc như vậy nhưng đeo tai nghe vào vẫn không đến mức chẳng nghe thấy được gì. Tựa như đi tới một khu chợ náo nhiệt, nó sẽ không ồn ào đến mức không nghe được người bên cạnh nói gì. Về phần những loại tin tức lặp đi lặp lại như mời tổ đội, chỉ đành dựa vào cách spam khung trò chuyện.

    Diệp Tu nhìn qua khung tin tức, tin về Quân Mạc Tiếu đã không còn. Dùng tính năng tìm kiếm là có thể biết người chơi này còn lên mạng hay không, Nguyệt Trung Miên là tên lão làng, một chút thủ đoạn này gã cũng biết. Sau khi tìm thử Quân Mạc Tiếu không còn trên mạng thì ngừng hành động. Người chơi cấp 20 trở lên mới có thể rời khỏi khu vực người mới, đến kênh thế giới, chức năng như PK mới có thể mở ra, dưới cấp 20 chỉ có thể đấu võ mồm như ban nãy.

    Thế nhưng thủ đoạn của Nguyệt Trung Miên cũng khá độc ác, Quân Mạc Tiếu vừa được hệ thống thông báo là người đầu tiên giết BOSS, thế giới đều biết, Nguyệt Trung Miên lại nói tên của hắn, rất dễ khiến người ta chú ý. Kết quả chính là hiện tại Quân Mạc Tiếu không thể tổ đội, phát ra yêu cầu nào cũng bị cự tuyệt. Người chơi tuy không tin lời của Nguyệt Trung Miên nhưng cũng đã bắt đầu đề phòng Quân Mạc Tiếu.

    Diệp Tu bất đắc dĩ đành cười cười, hắn muốn tổ đội cũng chỉ vì BOSS ẩn, hắn cần những vật liệu này. Nhưng hiện tại tổ không được đội, vậy bắt buộc hắn phải nhanh chóng đi cày cấp rồi.

    Phó bản của Vinh Quang đều thuộc dạng người càng ít thì kinh nghiệm được thưởng càng nhiều, nhưng vẫn phải để tâm tới hiệu suất, nhiều người vẫn lợi hơn. Nhưng Quân Mạc Tiếu không giống như vậy, trong tay hắn là vũ khí bạc Ô Thiên Cơ cấp 5. Với những người chơi bình thường lúc này vũ khí trong tay đa phần đều là lam hoặc lục, lam lục so với Ô Thiên Cơ có thể kém tới 3, 4 bậc. Trong Vinh Quang, 5 cấp thì được tính là 1 bậc, như vậy Ô Thiên Cơ tương đương với vũ khí lam cấp 20 và vũ khí lục cấp 25.

    Ưu thế này của hắn ở giai đoạn cấp thấp là khá trâu bò, bởi một món vũ khí của Quân Mạc Tiếu có thể đánh ra công kích bằng 4,5 món vũ khí khác, thuộc tính nhân vật cũng bị ảnh hưởng, một mình Quân Mạc Tiếu cũng bằng ba người, hơn nữa với kỹ thuật của Diệp Tu, một người đi đánh phó bản cũng không thua kém gì tổ đội năm người, so với một đội toàn người mới còn muốn nhanh hơn.

    Quân Mạc Tiếu cất bước chuẩn bị một mình càn quét phó bản, chưa được vài bước trước mặt đột nhiên nhảy ra một người, Diệp Tu vừa nhìn, vậy mà là Nguyệt Trung Miên, ánh mắt tên này thật độc, giữa biển người tấp nập thế mà vẫn tìm ra hắn.

    “Ê ê.” Diệp Tu nâng tai nghe, thử xem có nói được không.

    “Ê con em mày!” Nguyệt Trung Miên ngược lại rất không lễ độ.


     
  2. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,589
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 11: Thiếu người thì thêm tui.







    Diệp Tu thế mà vẫn tươi cười, mở miệng hỏi : “Có chuyện hả?”

    Giọng điệu rất bình thản khiến Nguyệt Trung Miên không nói lên lời, gã không tin nỗi đây là cái thằng vừa bị mình spam mắng chửi cả tiếng. Nếu bảo quần chúng là bị che mắt, gã và Quân Mạc Tiếu lại biết rõ đấy chính là vu khống trắng trợn. Thì sao cái thằng này vẫn làm như chẳng có việc gì thế này? Lẽ nào hắn không nhìn thấy những lời mắng chửi vừa rồi?


    “Quân Mạc Tiếu là tên vô sỉ, vì muốn chiếm riêng BOSS mà cố ý không trị liệu, hại chết toàn đội. Mọi người hãy cẩn thận.”

    Nguyệt Trung Miên vội vã gửi lại hai lần, chờ mong phản ứng của Diệp Tu, kết quả chỉ nghe Diệp tu nói: “Còn muốn mắng? Ông không đi luyện cấp hả?”

    “Tao. . . Tao cho mày biết sự lợi hại của tao! Hiện tại biết công hội Nguyệt Luân của tụi tao không dễ chọc rồi chứ?” Những lời này của Nguyệt Trung Miên vốn đã được chuẩn bị tốt, nhưng hiện tại nói ra chỉ thấy toàn bộ ngữ cảnh đều không hợp, thật giống như phi dao vào gối bông, không hề gây sát thương.

    “Biết chứ, bây giờ tui hết tổ đội được rồi.” Diệp Tu nói.

    Nghe xong lời này, Nguyệt Trung Miên rốt cuộc cũng hơi thoải mái, ha ha cười nói: “Cho mày hết dám coi thường.”

    Không ngờ Diệp Tu lại nói tiếp câu nữa: “Không phải mấy ông thiếu người hả? Thêm tui với?”

    Nguyệt Trung Miên lập tức há miệng trợn mắt nhìn hắn: “Đệch, mày thật sự quá đáng khinh a. . .”

    “Ha ha, thêm cái nào thêm cái nào, hiện tại đôi bên đã hiểu nhau, chúng ta hợp tác có được không?” Diệp Tu vừa nói vừa chủ động gửi qua một cái yêu cầu xin vào đội.

    Bên Nguyệt Trung Miên thật sự chỉ có bốn người, đương nhiên không phải là những đội viên lần trước, ba người này đều cùng công hội Nguyệt Luân với Nguyệt Trung Miên. Nhưng lập công hội vẫn là chuyện sau khi rời khỏi thôn tân thủ, có thể nhận ra tất cả đều là người của khu cũ chuyển đến khu 10 khai hoang, kết quả được phân đến cùng một thôn. Nguyệt Trung Miên muốn đi đánh BOSS, không có cách nào cùng người nhà chung đội, đành phải tham gia một cái dã đội, kết quả hành nghề bất lợi, đụng phải Diệp Tu, mất cả chì lẫn chài. Vội vã gọi người trong công hội đến làm viện binh, thuận tiện lừa gạt những đội viên vừa nãy phụ spam, bôi xấu Quân Mạc Tiếu.

    Kết quả thì sao? Kết quả người ta lại không để ý chút nào, không có tổ đội, lại thẳng thắn đến xin vào đội của gã. Nguyệt Trung Miên nhìn yêu cầu vào đội trước mặt, không biết nên nhấn đồng ý hay cự tuyệt.

    Nguyệt Trung Miên nhất thời mờ mịt, đã có vết xe đổ, hắn cảm thấy người này không hề đơn giản, làm như vậy là có mục đích gì? Đang do dự thì bạn thân gửi cho hắn một tin mật: “Thêm hắn đi, tên này tự mình tìm chết, vào phó bản còn chẳng phải cho chúng ta đùa giỡn sao?”

    Nguyệt Trung Miên nghĩ thấy cũng đúng, bọn hắn có bốn người, tất cả đều là người nhà, hoàn toàn không có lý do để sợ hãi đối phương.

    Vì vậy Diệp Tu lại cùng bốn người này vào Rừng Rậm Cách Lâm, lần này may mắn không bùng nổ, đi vào cũng không thấy Ám Dạ Miêu Yêu. Diệp Tu cười hỏi: “Còn cần tui trị liệu không?”

    “Không cần. Mọi người cùng nhau giết.” Đám Nguyệt Trung Miên nói xong đã xông về phía quái, bốn người này hiển nhiên cũng không phải người mới, kỹ thuật đều thành thạo, trình độ như vậy chỉ cần hai ba người cũng có thể đánh xong phó bản Rừng Rậm Cách Lâm, hiện tại là một đội đủ người, hiệu suất như tên lửa. Diệp Tu cũng không nói nhiều, chỉ huy Quân Mạc Tiếu sử dụng Ô Thiên Cơ dưới hình dạng trường mâu ra trận.

    Thiên Kích, Long Nha, hai chiêu này là kỹ năng công kích. Trừ kỹ năng thì nhân vật đương nhiên cũng có thể tấn công bình thường, tấn công thường đều dựa vào phương hướng của người chơi và lực khống chế độ mạnh yếu mà xuất hiện nhiều kiểu đánh khác nhau, như đâm thẳng, bổ ngang, chém dọc, hất lên. Những công kích này lúc ra chiêu có đôi khi nhìn khá giống nhau nhưng hiệu quả lại không giống. Ví dụ như Thiên Kích chính là đánh hất lên trên, nhưng hiệu quả hất lên mạnh hơn so với tấn công thường, thương tổn cũng lớn hơn. Còn Long Nha là đâm thẳng, ra chiêu thu chiêu nhanh hơn đâm bình thường, hơn nữa trong giây lát có thể làm cho mục tiêu dính trạng thái Đông Cứng, không thể làm bất cứ động tác nào.

    Diệp Tu lúc này không cần sử dụng kỹ năng, chỉ cần tấn công thông thường cũng đủ đem tiểu quái trong phó bản Rừng Rậm Cách Lâm đánh chết một cách thuận lợi. Chỉ là khi vừa thu lại trường mâu, nơi vốn không còn quái đột nhiên bị người gom quái lại. Diệp Tu cười cười không để ý tới, tiếp tục đánh, biết rõ đây là quỷ kế của Nguyệt Trung Miên cùng những người kia, muốn bao vây chính mình.

    Nhưng vây thì vây, với thực lực một mình càn quét phó bản như Diệp Tu sao để ý mấy thứ này? Mỗi lần bị năm con tiểu quái vây quanh, một cái Thiên Kích đánh chúng văng ra xa, trở tay chém ngang một cái, trái bổ phải chém, năm con tiểu quái đều bị hắn hành hạ. Nguyệt Trung Miên bốn người cố ý khoanh tay đứng nhìn, kết quả chỉ thấy Quân Mạc Tiếu đem lũ quái giết tới giết lui, vô cùng uy phong, nhìn đến mức cả đám đều cảm thấy ghen tị.

    “Tên này kỹ thuật không tồi.” Một người trong đội tên Điền Thất gật đầu khẳng định đầu tiên.

    “Là tay lão làng, nhìn thủ pháp của hắn, tao thấy một mình hắn càn quét Rừng Rậm Cách Lâm cũng không khó.” Lại một người nói.

    “Hắn thật sự có tài, Ám Dạ Miêu Yêu cuồng bạo do mình hắn giết a, thật sự không ngờ đến, trình độ của hắn còn hơn cả tao.” Nguyệt Trung Miên nói.

    “Thế thì hắn sẽ không thể nào chết ở Rừng Rậm Cách Lâm được.” Một người rút ra kết luận.

    “Nếu không chúng ta đánh phó bản cấp 10 Huyệt Động Nhền Nhện đi?” Điền Thất nhìn ba người kia.

    Huyệt Động Nhền Nhện là phó bản từ cấp 10 đến 15, khó hơn Rừng Rậm Cách Lâm rất nhiều, nếu như nói Rừng Rậm Cách Lâm là phó bản để người ta quen với trò chơi thì tới cấp 10, từ Huyệt Động Nhền Nhện trở đi, người chơi bắt đầu cần một chút kỹ xảo. Huyệt Động Nhền Nhện đúng như tên, tiểu quái đều là nhện, chủ yếu có hai loại, một loại là tấn công từ xa, bắn tơ có khả năng trói buộc, người chơi bị trói buộc không thể di chuyển. Một loại khác là cận chiến, bị cắn sẽ có khả năng trúng độc, người chơi bị trúng độc máu giảm liên tục. Giống như trạng thái công kích của BOSS ẩn Rừng Rậm Cách Lâm.

    Ngoại trừ những con tiểu quái thường, Huyệt Động Nhền Nhện còn có 3 BOSS, một con BOSS đánh xa, một con BOSS cận chiến, và BOSS cuối Nhền Nhện Vương. Cũng sẽ có tỷ lệ gặp phải BOSS ẩn là Nhền Nhện Tinh, Chiến Sĩ Nhền Nhện và Lãnh Chúa Nhền Nhện.

    Bởi vì từ cấp 1 đến 10 thăng cấp rất nhanh, nếu thực sự là người mới, chắc chắn chưa thể luyện ra kỹ thuật gì, lúc này đi vào phó bản Nhền Nhện chẳng khác nào một đi không trở về, vì vậy trong bản hướng dẫn người mới cũng sẽ không bao giờ đề cử Huyệt Động Nhền Nhện. Suy nghĩ đi vào loại phó bản này cũng chỉ những người chơi lâu năm có kỹ thuật nhất định như đám Nguyệt Trung Miên.

    “Nếu như tên kia chết trong Huyệt Động Nhền Nhện thì chúng ta cũng chỉ còn 4 người, có thể hoàn thành phó bản đó ư?” Nguyệt Trung Miên có hơi nghi ngờ.

    “Không gặp BOSS ẩn ắt hẳn không thành vấn đề.” Điền Thất nói.

    “Gặp BOSS ẩn, có hắn cũng không đánh được a, Huyệt Động Nhền Nhện khó hơn bên này nhiều.” Một người nói.

    “Nói cũng đúng, bây giờ chúng ta chú trọng thăng cấp, đợi đến cấp 10 thì đi Huyệt Động Nhền Nhện.” Nguyệt Trung Miên nói.

    Lúc này có một tên từ nãy đến giờ chưa nói câu nào đột nhiên mở miệng hỏi: “Chúng ta kéo hắn đi thăng cấp ké? Sau đó để hắn chết một lần?”

    Nguyệt Trung Miên nghe xong ngẩn ra, vừa nghe đã thấy kế hoạch của bọn họ thực sự rất đau bi, nhưng Điền Thất cũng tìm được cách giải thích khác: “Phải nói là trước xem hắn như culi, sau đó một cước đá hắn ra ngoài.”

    “Đúng đúng đúng, chính là như thế.” Nguyệt Trung Miên hết sức vui mừng.


     
  3. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,589
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 12: Huyệt Động Nhền Nhện (1).







    Bốn tên này quả thật quá trắng trợn, vụng trộm ở một bên bàn tính, để một mình Diệp Tu làm culi ở bên kia. Cũng may cả đám vẫn chưa hoàn toàn xem Diệp Tu như thằng ngu, tính toán xong bốn người mới chịu đến giúp Diệp Tu đánh quái, vừa đánh vừa giải thích cho hành vi lười biếng lúc nãy: “Vừa rồi công hội có chút chuyện, không chuyên tâm được, giờ thì tốt rồi.”

    “Mọi người nỗ lực lên.” Diệp Tu thản nhiên nói một câu, không hề nghi ngờ.

    Bốn tên kia mừng thầm trong bụng. Vì vậy suốt cả giai đoạn hợp sức cùng nhau này, bốn vị lão làng lại thêm một cao thủ là Diệp Tu, đánh phó bản này rất có phong thái nghiền ép, ai cũng giết thật sảng khoái, nhìn từ ngoài vào không thấy bất kỳ âm mưu nham hiểm nào.

    “Công kích của tên này rất cao a, có phát hiện không?” Điền Thất bên này nhỏ giọng nói thầm với Nguyệt Trung Miên.

    “Hình như là do cây trường mâu kia, tao chưa thấy nó bao giờ.” Nguyệt Trung Miên nói.

    “Tao cũng không biết, không chú ý mấy cây trường mâu cấp thấp lắm.” Điền Thất bảo.

    “Nếu giết chết tên này xong mà rớt ra được thì tốt rồi.” Nguyệt Trung Miên nói.

    “Rớt ra để làm gì chứ, công kích cao tới đâu cũng chỉ là hàng cấp thấp, dùng không được mấy ngày.” Điền Thất nói.

    “Vậy cũng đúng.” Nguyệt Trung Miên gật đầu.

    Hai bên không đụng chạm lẫn nhau, cùng nhau hợp tác, ra ra vào vào Rừng Rậm Cách Lâm, hiệu suất cực kỳ tốt, có hơi đáng tiếc là bọn họ không được gặp BOSS ẩn Ám Dạ Miêu Yêu.

    Giết xong mấy lần, Quân Mạc Tiếu là người đầu tiên đạt cấp 10. Không có biện pháp, ai bảo hắn là người đầu tiên giết chết Ám Dạ Miêu Yêu chứ, kinh nghiệm thưởng khá nhiều. Rừng Rậm Cách Lâm cũng chỉ có một con BOSS ẩn, một lần thế này cũng khiến Quân Mạc Tiếu leo được khá cao trên bảng cấp bậc khu 10, tiếc là người đầu tiên đột phá cấp 10 không phải là hắn. Mà là một người chơi tên Lam Hà, lúc lên cấp 10 là lần thứ hai người này leo lên hệ thống thông báo, lần đầu tiên là cùng một đội bốn người qua cửa đầu tiên phó bản Rừng Rậm Cách Lâm.

    Thấy được Quân Mạc Tiếu lên cấp 10, cả lũ Nguyệt Trung Miên khẩn trương, e sợ tên này viện cớ phải đi làm mấy nhiệm vụ cấp 10 mà trốn đi. Ai ngờ Diệp Tu chỉ cười nói một câu “Lên rồi”, sau đó trong tiếng chúc mừng lại cùng bọn họ vào Rừng Rậm Cách Lâm.

    Lần đầu giết Ám Dạ Miêu Yêu cũng không kéo kinh nghiệm cách xa bao nhiêu, lần đánh phó bản này bốn người Nguyệt Trung Miên đồng thời đạt cấp 10. Trên người năm người họ cũng đã bổ sung không ít trang bị.

    “Người anh em, chúng ta phối hợp rất tốt, hiện tại bốn người chúng ta ai cũng cấp 10, đi đánh Huyệt Động Nhền Nhện không?” Điền Thất nói với Diệp Tu. Nguyệt Trung Miên và Diệp Tu từng xảy ra xung đột, đột nhiên trở nên thân thiết thế nào cũng khiến người ta cảm thấy kì lạ. Vì vậy Nguyệt Trung Miên vẫn giữ thái độ không vừa mắt, Điền Thất đứng ra làm người hòa giải thỉnh thoảng cười nói ha ha với Diệp Tu.

    Diệp Tu vô cùng đồng ý với đề nghị này, chỉ bày tỏ muốn đi trước học một ít kỹ năng. Điểm kỹ năng không chỉ được thưởng lúc làm nhiệm vụ thông thường, ngoài ra còn có khen thưởng khi lên cấp, đánh quái đến một số lượng nhất định cùng với một số nhiệm vụ khiêu chiến, chỉ cần thực hiện đầy đủ những chỉ tiêu máy móc này điểm kỹ năng có thể lên đến 4000. Vừa rồi từ cấp 7 lên đến cấp 10, điểm kỹ năng cũng tích cóp được một ít, chủ yếu dùng vào kỹ năng mới mà cấp 10 có thể học.

    Bốn người khác đương nhiên cũng muốn học. Vì vậy trước tìm thầy dạy kỹ năng, sau sẽ tập hợp ở Huyệt Động Nhền Nhện.

    Ngoài cửa Huyệt Động Nhền Nhện không có nhiều người, dù sao cả đội bọn họ tăng cấp xem như khá nhanh, hơn nữa người chơi mới nếu xem hướng dẫn cũng sẽ không chú ý đến phó bản này.

    Bên ngoài chỉ có một ít người chơi đã có đội, bởi vì độ khó của phó bản rất cao, cho nên lúc thêm đội đều hỏi một chút tình huống trang bị thế nào, tổ đội không hề thoải mái. Năm người bọn Diệp Tụ lại rất dứt khoát, tới cũng không nói gì, trực tiếp đi vào, lúc này đây, đám người Nguyệt Trung Miên lén lút thì thầm với nhau.

    “Lập tức để hắn chết hay còn xem tình huống?” Một người nhỏ giọng hỏi.

    “Xem thử cái đã, người này rất lợi hại, trước cứ lợi dụng hắn, đến khi đánh BOSS thì mới tiến hành, thế nào?” Điền Thất đề nghị.

    “Ừ.” Những người khác đều không có ý kiến, thành thật mà nói bọn họ không có thù hằn gì với Diệp Tu, thấy thao tác của người này xuất sắc, là người đánh ra sát thương cao nhất trong đội, đều không nỡ để hắn đi, nhưng nể mặt bạn bè là Nguyệt Trung Miên, rốt cuộc vẫn đi đến một bước này, cả đám ngoài miệng không nói nhưng trong lòng thầm tiếc nuối.

    “Có mang theo thuốc giải độc hết chưa?” Sau khi vào phó bản Điền Thất hỏi mọi người, tất cả mọi người đều đáp ừ, chỉ có Diệp Tu tùy ý cười nói: “Không cần.”

    “Tên này, muốn chết.” Nguyệt Trung Miên rất khó chịu với giọng điệu tràn đầy tự tin của Diệp Tu.

    “Càng tiện cho chúng ta hành động.” Điền Thất ngược lại nghĩ rất thoáng.

    Bên trong Huyệt Động Nhền Nhện khá tối, có thể nhìn thấy mạng nhện giăng đầy, trên mặt đất thỉnh thoảng thấy một ít hài cốt, trông thật u ám và kinh khủng. Đám người Nguyệt Trung Miên hơi khẩn trương, ở Vinh Quang khi chết cũng sẽ rơi kinh nghiệm, ở thế giới bình thường là 10%, trang bị cũng có khả năng rơi xuống, nhưng tỷ lệ thấp. Khi tới Thần Chi Lĩnh Vực lại càng đáng sợ, chết sẽ mất 20% kinh nghiệm, tỷ lệ rớt trang bị cũng cao hơn.

    Lại nhìn Quân Mạc Tiếu, hắn lúc này giống như vẫn đang ở Rừng Rậm Cách Lâm, cầm theo chiến mâu tiến về phía trước. Bốn người Nguyệt Trung Miên vừa thấy tên này chủ động dò mìn, cảm thấy thực tiện.

    Diệp Tu đối với phó bản cấp thấp đều sớm quên sạch, trong ấn tượng của hắn thì hình như mình có viết một cái hướng dẫn về Huyệt Động Nhền Nhện, hiện tại chẳng nhớ gì cả, ngẫm lại đã là chuyện của mười năm trước rồi.

    Diệp Tu còn đang thổn thức tưởng nhớ, rất nhiều bóng đen đột nhiên xuất hiện từ phía khe đá, nhắm mặt Quân Mạc Tiếu mà đánh. Diệp Tu tay trái nhấn phím tay phải cầm chuột, Quân Mạc Tiếu lăn mình về phía sau né đòn công kích, vừa đứng dậy thì đánh ra một đòn Thiên Kích.

    Thứ đang nhào đến chính là Nhền Nhện Xanh thuộc loại cận chiến, sau khi trúng một đòn công kích thì lật ngược chiếc bụng to văng ra ngoài, ra đòn với một mục tiêu đang bị đánh bay chính là thao tác cơ bản nhất trong Vinh Quang, Diệp Tu sao có thể bỏ qua? Sau một chuỗi âm thanh nhộn nhịp của chuột lẫn bàn phím, Quân Mạc Tiếu cầm chiến mâu nhảy lên, từ trên không đâm điên cuồng xuống vị trí Nhền Nhện Xanh. Phốc phốc phốc phốc liên tiếp bốn kích, từng kích đều chính xác, Nhền Nhện Xanh trực tiếp bị đóng đinh lên khe đá.

    “Móa nó, không phải chứ!” Điền Thất kinh hãi.

    “Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không! !” Tên còn lại cũng rất phối hợp mà sợ hãi kêu lên.

    “Cấp 10 đã có thể đánh ra Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không?” Người thứ ba nói.

    Nguyệt Trung Miên lúc này kinh ngạc há hốc mồm, không nói nên lời.

    Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không, chiêu này rất nhiều người biết, nhưng đa số đều làm không được. Trên lý thuyết miêu tả cũng khá đơn giản, chính là dùng tấn công thường mà đâm thẳng, Long Nha, tiếp đấy lại đâm hai kích liên tục – kỹ năng cấp 10 Liên Chớp của pháp sư chiến đấu, hoàn thành bốn kích đâm thẳng.

    “Tao nghe nói tốc độ tay ngoài 170 mới có thể sử dụng chiêu liên kích này.” Điền Thất nói.

    “Đó là dưới tình huống tốc độ đánh tăng lên sau khi thành pháp sư chiến đấu mới làm được mà?” Tên còn lại nhắc nhở.

    “Hắn hiện tại còn đang là tán nhân a. . .”

    “Tốc độ đánh của tán nhân và pháp sư chiến đấu hơn kém nhau bao nhiêu?”

    “Không biết a, còn phải xem trang bị nữa, trang bị hiện tại của hắn không có khả năng tăng tốc độ đánh.” Trang bị trên người Quân Mạc Tiếu cơ bản đều là những thứ họ thấy được từ lúc vào phó bản.

    “Vũ khí thì sao? Phải chăng vấn đề nằm ở vũ khí của hắn?”

    “Đừng tìm nguyên nhân nữa, giả sử tụi bây trở thành pháp sư chiến đấu rồi, cho cả đám một bộ trang bị Lưu Quang cộng tốc độ đánh, tụi bây có đứa nào làm được Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không không?”

    Một hồi trầm lặng, nếu như bọn họ đánh ra được, bọn họ sẽ không kinh ngạc như thế.

    “Tên này rốt cuộc là ai?” Ba người nhất thời nhìn về phía Nguyệt Trung Miên.


     
  4. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,589
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Hwan
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 13. Huyệt Động Nhền Nhện (2)







    “Tao nói này, tao thấy tụi mình đừng đắc tội tên này thì tốt hơn.” Giọng điệu của Điền Thất có chút nghiêm túc, nói với ba người nhưng ánh mắt lại hướng về Nguyệt Trung Miên.

    “Đúng đó, tốc độ tay trên 170, đây là đại cao thủ đó!” Thêm một người đồng ý kiến.


    “170 chỉ là ước chừng, hắn ta hiện tại là tán nhân không trang bị lại có thể thực hiện Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không, tao nghĩ tốc độ tay chỉ sợ đã 200 rồi chứ?”

    “Tốc độ tay 200… công hội của chúng ta sợ chỉ mình hội trưởng mới đạt đến trình độ này?”

    “Không những không nên đắc tội, mà còn phải tranh thủ lôi kéo vào mới đúng.”

    “Cao thủ như vầy, tao thấy đằng sau hắn có thể đã có chỗ dựa cả rồi.”

    Một đám thảo luận sôi nổi, chỉ có Nguyệt Trung Miên vẫn không mở miệng. Đạo lý này gã hiểu, thật ra sau khi cùng nhau qua nhiều phó bản như vậy, oán hận của Nguyệt Trung Miên đối với Diệp Tu cũng đã phai nhạt, chỉ cần thành công hại chết tên kia một lần là thỏa mãn lắm rồi. Thế nhưng sau khi biết tên này là đại cao thủ, đối phó với hắn sẽ chịu áp lực rất lớn, oán niệm trong lòng Nguyệt Trung Miên bị kích thích trở lại. Thứ cảm giác này chính gã cũng không rõ, hâm mộ ghen tị căm hận cái gì cũng có. Đang muốn mở miệng nói, kết quả thấy được đám anh em của mình đều đang ngắm nhìn Quân Mạc Tiếu đánh quái, trong miệng không ngừng khâm phục. Nguyệt Trung Miên vội vàng chuyển qua nhìn, mới phát hiện trong Huyệt Động Nhền Nhện này, kỹ thuật mạnh mẽ của tên kia mới thể hiện rõ ràng.

    Tiểu quái bên Rừng Rậm Cách Lâm quá yếu, Quân Mạc Tiếu công kích lại cao, quái diệt quá nhanh dĩ nhiên sẽ không nhìn ra gì, BOSS máu dày, nhưng cả đám cùng giáp lá cà nên cũng không rõ ràng. Bây giờ nhìn thấy hắn đứng đấy một mình đấu với nhền nhện máu còn dày hơn, trình độ và kỹ thuật càng thêm rõ rệt.

    “Liên kích đã đánh đến 17 cái rồi.”

    “Từ lúc Bốn Kích Liên Hoàn Trên Không xong vẫn chưa từng ngắt quãng…”

    “Hình như mượn sức vách tường bắn ngược lại, tiếp đấy lại đánh một cú hất bình thường.”

    “Xong cái Thiên Kích kia tao còn tưởng hắn tiếp không nỗi nữa chứ.”

    “Đẹp quá mày.”

    Ba người bên này không ngừng tán thưởng, khiến Nguyệt Trung Miên cảm thấy rất khó chịu, đang muốn qua nói chuyện, Điền Thất đã quay mặt nói với gã: “Nghe tao khuyên, đừng gây với tên kia nữa. Nếu mày bực bội thì bơ hắn đi là được, còn lại cứ để tao nói chuyện với hắn!”

    Nguyệt Trung Miên lặng lẽ gật đầu, trong lòng có chút chua xót, gã biết, bọn Điền Thất đang chuẩn bị lôi kéo tên kia. Cao thủ có trình độ, công hội nào không muốn chào đón chứ? Đem ra so sánh, gã cùng lắm chỉ là một thành viên bình thường ở công hội Nguyệt Luân, sẽ không ai vì gã mà bỏ qua cao thủ như thế này.

    “Đánh thật đẹp!” Sáu con nhện bị Quân Mạc Tiếu đánh một mạch đến chết, bọn Điền Thất lập tức vây lại tung hô, những lời ca ngợi này cũng không phải cố ý, bởi vì kỹ thuật của người nọ thật sự không có chỗ chê.

    “Người anh em, hiện tại mới nhìn ra thân thủ bất phàm của ông a!” Điền Thất nói.

    “Đâu có.” Tên nào đấy vẫn đáp lại như thế, đối với tán thưởng hay lúc Nguyệt Trung Miên hãm hại hắn, tên này luôn chẳng có cảm giác gì.

    “Người anh em là cao thủ của công hội khu khác đến khai hoang sao?” Điền Thất hỏi câu này, nhưng trong lòng cảm thấy khả năng này không lớn, người có công hội sao lại lẻ loi như vậy? Người này tám phần là kẻ đơn thân.

    “Không có, chỉ mình tui.” Quả nhiên.

    “Thế hả? Vậy mà chưa có công hội? Với trình độ đốt đèn lồng còn khó tìm như ông, sao không có công hội nào muốn tranh giành chứ?” Điền Thất ra vẻ kinh ngạc.

    “Khu mới mà, còn chưa có công hội.” Diệp Tu nói.

    Điền Thất giật mình. Khu mới không có công hội, nhưng ở khu cũ trước kia thì sao? Cao thủ như vậy không thể nào vừa bắt đầu chơi Vinh Quang được! Nhưng người ta không nói, Điền Thất đoán có thể mâu thuẫn với công hội trước, nên tức giận chạy sang khu mới chơi. Đây là cơ hội a! Đúng lúc này phải khiến người ta cảm nhận được hương vị gia đình đầy ấm áp từ công hội Nguyệt Luân của họ.

    “Ông bạn trước kia ở khu nào?” Điền Thất bắt đầu chơi trò vấn đáp.

    “Tui đã lâu rồi không chơi.” Hỏi một đằng trả lời một nẻo, câu hỏi thứ nhất của trò chơi vấn đáp vừa ra đã kẹt.

    “À à….” Điền Thất cũng chỉ có thể à à, tìm kiếm chủ đề trò chuyện gì để cậy miệng đây? Điền Thất cào tường.

    Kết quả đối phương không có hứng thú quá lớn với việc trò chuyện, tiếp tục đi trước, nhưng mà lần này bọn Điền Thất lại vây chặt Quân Mạc Tiếu, nghiễm nhiên coi hắn là trung tâm của đội ngũ, Nguyệt Trung Miên trong lòng khó chịu, cũng chỉ có thể trầm mặc không lên tiếng.

    Có đại cao thủ trấn thủ, phó bản này tiến triển cực kỳ thuận lợi. Bốn người mang theo thuốc giải độc quả nhiên không dùng cái nào, bởi vì Quân Mạc Tiếu sẽ đem thù hận của nhền nhện kéo hết lên người mình, sau đó nhờ vào cách di chuyển, lăn lộn, nhảy cao thành thạo và kỹ xảo xê dịch né tránh, bốn người thậm chí trầm mê trong kỹ xảo hoa lệ của Quân Mạc Tiếu mà quên đánh quái.

    “Phía trước tui nhớ có nhiều nhện lắm, giết sạch thì BOSS đầu sẽ xuất hiện, hơn nữa còn biết phun độc bắn tơ, là chỗ khó của phó bản này. Chúng ta….” Điền Thất vừa mới nói tới chúng ta đã thấy Quân Mạc Tiếu xông lên giết, đành phải sửa lại: “Được rồi chúng ta lên đi….”

    Trí nhớ của Điền Thất không sai, trong Huyệt Động Nhền Nhện có rất nhiều tiểu quái, ước chừng có bảy con, ba độc bốn tơ, hơn nữa còn gây thù hận theo dây chuyền, mọi người vừa mới lại gần, bảy con nhện đồng thời xông ra.

    “Nhanh lên!” Điền Thất kêu gọi ba người anh em của mình, bản thân hắn cũng không thể không biết xấu hổ đi chỉ huy Quân Mạc Tiếu, trình độ người ta cao hơn mình rất nhiều. Nhưng lần này ở đây có tổng cộng bảy con nhện, Điền Thất cảm thấy kỹ xảo của Quân Mạc Tiểu cao đến đâu cũng không thể kéo hết tất cả thù hận, dù sao hiện tại mới chỉ cấp 10, không có kỹ năng lan kéo thù hận a! Cho nên hắn kêu gọi mọi người cùng nhau xông lên, chia sẻ áp lực với Quân Mạc Tiếu.

    Kết quả nghe một tiếng “xoạt”, chiến mâu trong tay Quân Mạc Tiếu vung lên, trực tiếp vẽ ra một vòng cung lớn, bốn con nhện cùng nhào đến, hai con tấn công, hai con bắn tơ. Quân Mạc Tiếu nhảy về sau, tránh được hai mạng nhện rồi xoay người trên không cùng lúc đấy, chiến mâu trong tay lại vung lên, qua hai tiếng bùm bụp thì hai con nhện phía sau cũng trúng đòn, sau khi rơi xuống lại nghiêng người, né tránh mạng nhện do một con nhện mới đến bắn tới, tung một cái Thiên Kích, con nhện thứ bảy bị văng cao, không bắn tơ được nữa.

    Bọn Điền Thất nhất thời đứng vi vu trong gió.

    “Thằng này là người hả?” Bốn người rất muốn nói câu này, nhưng ngại chức năng giọng nói trực tiếp chết tiệt của Vinh Quang, nói ra để người ta nghe thấy thì không hay, ngoại trừ những lời này, thật sự không còn lời nào có thể biểu đạt tâm tình của bọn họ lúc này.

    “Quét ngang 180 độ, móa!” Mọi người chỉ có thể dùng phím gõ chữ.

    “Giữa không trung xoay người mà vẫn có thể đâm chuẩn xác hai chiêu!”

    “Sau khi Lăn Mình nắm bắt thời gian sử dụng Thiên Kích rất chuẩn, độ văng đạt lớn nhất.”

    “Đây không phải con người!” Mọi người nhất trí nhận định. Những kỹ xảo ở trên đều kết hợp từ những động tác cơ bản, nhưng không phải ai cũng làm được. Ví dụ như 180 độ quét ngang, chẳng qua chỉ là một công kích bình thường, nhưng để quét ngang cần rê chuột, tốc độ rê càng nhanh thì phạm vi càng lớn, ngoài ra cũng liên quan tới tốc độ công kích. Ở giai đoạn cấp 10 này, đánh ra được chiêu quét ngang 180 độ cũng không phải chuyện người bình thường có thể làm.


     
  5. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,589
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Hwan
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 14: Huyệt Động Nhền Nhện (3)







    Mọi người thật sự muốn cúng bái chết đi sống lại rồi, ngay cả Nguyệt Trung Miên không thừa nhận cũng không được, tên này ở cái đẳng cấp vốn không thể làm được như cấp 10 lại dùng kỹ năng ngang tàng của mình kéo cả bảy con nhện, chuyện này vượt quá lẽ thường rồi.

    “Người anh em, kỹ thuật pháp sư chiến đấu của ông thật sự… quá bá đạo.” Điền Thất lần này không hề có ý lấy lòng, nếu hắn không nói một câu như thế, hắn thật sự sẽ kiềm nén đến nội thương.

    “Ha hả, tàm tạm thôi.” Quân Mạc Tiếu bị bảy con nhện bao quanh, đâm bổ chẻ chém, vẫn cứ thành thạo như cũ. Bọn Điền Thất không thể không biết ngượng đứng xem nữa, cũng xông lên. Bọn họ đều là dân lão luyện, biết khống chế thù hận đúng lúc, sẽ không rối loạn tiết tấu Quân Mạc Tiếu lùa quái, vốn cho rằng bảy tiểu quái rất khó ứng phó, cuối cùng lại dễ dàng tiêu diệt. Nhưng cả đám biết rõ, sự thoải mái này được thành lập dựa trên sự phát huy biến thái của tên nào đấy, không có tên này, căn bản sẽ không có cục diện như thế.

    Bảy con nhện bị diệt hết, chợt nghe được một tiếng rít kì quái, BOSS đầu tiên rực rỡ ra sân. Mọi người vẫn chưa thấy em nhền nhện nào, chỉ nghe được tiếng rít, song thấy một màn sương mù màu tím phun ra.

    “Là độc của nhền nhện.” Điền Thất hô lớn, màn sương mù màu tím này xuất hiện đột ngột, phạm vi lại rất lớn, có hai người không thể né tránh, vội vàng chạy qua một bên sử dụng thuốc giải độc, dùng rồi vẫn chưa hết kinh hãi, thanh máu cứ ào ào tụt xuống như cũ.

    “Sao lại vô dụng?” Hai người hoảng sợ.

    “Thuốc giải độc cấp thấp.” Diệp Tu nói.

    “Móa!”Hai người đồng thanh mắng, bọn họ cấp thấp chừa từng đến đây, sau cấp cao mới trở về càn quét phó bản sẽ không gặp vấn đề này. Lúc đó đẳng cấp của bọn họ hoàn toàn chèn ép đám quái này, chút độc của chúng cũng không để vào mắt, căn bản không nghĩ tới việc giải độc. Nhưng hiện tại, tỉ mỉ chuẩn bị thuốc giải độc, kết quả trong thời điểm mấu chốt chiến đấu với BOSS lại không dùng được, đây chẳng phải là chơi xấu nhau sao?

    Quân Mạc Tiếu phất tay quăng cho hai kẻ máu mỏng bọn họ mỗi người một cái Trị Liệu, xong rồi phóng ngay về phía BOSS, đồng thời bắt đầu chỉ huy Điền Thất và Nguyệt Trung Miên không bị trúng độc, vung mâu chỉ sang một hướng hô to: “Điền Thất đứng ở góc 1 giờ, Tiểu Nguyệt Nguyệt đứng ở góc 4 giờ.”

    “Tiểu Nguyệt Nguyệt….” Nguyệt Trung Miên suýt nữa hộc máu, nhưng hiện tại không phải lúc so đo, Điền Thất không hỏi câu nào đã chạy đến vị trí 1 giờ, Nguyệt Trung Miên cũng nhanh nhẹn vào vị trí. BOSS số một nhảy ra giữa màn sương độc, nó cao lớn mạnh mẽ, to hơn gấp hai lần những con nhện thường. Loại quái vật có kích cỡ to lớn thế này, người chơi muốn chặn đánh rõ ràng dễ hơn so với loại quái nhỏ bé như Ám Dạ Miêu Yêu, nhưng to xác thì có ưu thế khác: với loại quái này vô luận là kỹ năng đánh văng lên không hay những kỹ năng làm di dời vị trí của chúng đều bị giảm hiệu quả, giảm nhiều hay ít còn phải xem cụ thể trọng lượng và lực công kích của nó.

    BOSS số một đối với người chơi hiện tại đã là quá khổng lồ, Quân Mạc Tiếu ra chiêu tuy trúng, nhưng không “xi nhê” gì, hiển nhiên loại công kích bình thường này chẳng tạo được chút hiệu ứng văng xa với nó.

    Với kinh nghiệm phong phú, Diệp Tu sẽ không bất ngờ với chuyện này, ngón tay liên tục gõ, Quân Mạc Tiếu lại đâm tiếp bốn cái qua. Con nhện to rít lên một tiếng, ngóc đầu phun một màn sương mù dày đặc qua, Quân Mạc Tiếu sớm đã xoay người nhanh chân chạy mất.

    BOSS này tuy kích cỡ lớn, nhưng hành động tuyệt đối không chậm hơn nhện thường mà lực nhảy vọt còn hơn người, nhảy lên muốn Thái Sơn Áp Đỉnh Quân Mạc Tiếu. Quân Mạc Tiếu xoay người lăn tránh, bị gọi là “Tiểu Nguyệt Nguyệt” – Nguyệt Trung Miên đứng cô đơn một bên: “Ế, mày bảo tụi tao đứng đã rồi tự chơi một mình hả?”

    “Hai ông bên kia, một ông đi đến vị trí 7 giờ, ông còn lại đi đến vị trí 9 giờ.” Diệp Tu kêu lên.

    “Khoảng cách bao nhiêu?” Hai người vừa chạy vừa hỏi.

    “Bán kính 2 mét!” Diệp Tu nói.

    Sau khi hai người đứng vào vị trí, bốn người đã đứng thành một vòng tròn, đối mặt nhau mà không biết rốt cuộc đang làm gì. Nhìn hắn vẫn một mình đánh Boss, chẳng lẽ đang sắp xếp chỗ ngồi để bọn họ ngồi xem biểu diễn?

    Quân Mạc Tiếu né trái né phải, dẫn theo BOSS chạy về phía bên này, bốn người vội vàng chuẩn bị nghênh chiến, Boss vào lúc này lại đột nhiên nhảy lên, nhảy rất cao, sắp rơi xuống đè bẹp Nguyệt Trung Miên, Nguyệt Trung Miên vội vàng tránh ra định trốn mất, kết quả nghe được Diệp Tu kêu lên: “Đừng nhúc nhích!”

    Báo thù! Tên này đang mượn cơ hội báo thù mình đây. Nguyệt Trung Miên chỉ thấy trong lòng đã rõ, không chút suy nghĩ bơ luôn Diệp Tu, lăn một cái tránh ra, kết quả ngẩng đầu lên nhìn, Quân Mạc Tiếu đã sớm dùng một chiêu Thiên Kích đâm một phát vào bụng BOSS. Kỹ năng chuyên đánh văng Thiên Kích này mạnh hơn so với công kích thường rất nhiều, nhện ta trúng chiêu, bị chặn trên không, hướng di chuyển đã bị dời. Tuy hiệu quả đánh văng của Thiên Kích không nhiều, nhưng bản thân quái đang lơ lửng, dẫn đến hướng bay thay đổi, lúc rơi xuống đã rơi vào giữa vị trí bốn người đang đứng.

    “Điền Thất Đá Trước, vị trí chín giờ Đâm Liên Chớp, vị trí bảy giờ Đánh Lui, Tiểu Nguyệt Nguyệt mau về vị trí!” Diệp Tu cùng tổ đội vào phó bản với họ đã lâu, sớm thấy rõ kỹ năng nghề nghiệp mà họ đã học, lúc này bố trí xong bao vây cả kỹ năng dùng thế nào cũng chỉ huy luôn.

    Điền Thất xông lên Đá Trước, đó là kỹ năng của nhà quyền pháp, có tác dụng đẩy quái lùi về sau, với BOSS lớn tuy bị giảm hiệu quả, nhưng vẫn có thể khiến nó dịch chuyển một chút.

    Người chơi ở vị trí 9 giờ lúc này cũng đã đánh ra một chiêu Đâm Liên Chớp, kỹ năng kiếm khách này cùng với Đá Trước của Điền Thất là cùng một dạng, BOSS vừa bị đá đến lại bị đánh văng, đến lúc này, người có kinh nghiệm đã hiểu ý đồ của Diệp Tu, người chơi ở vị trí 7 giờ không chút lơ là đón lấy, cho một cái Đánh Lui.

    Kỹ năng của người này là kỵ sĩ, ý nghĩa nhìn tên là biết, hiệu quả kỹ năng dời vị trí của người này là ưu tú nhất trong đám. Nhưng BOSS bị đánh lui đến vị trí 4 giờ lại không có người tiếp, đây vốn là vị trí của Nguyệt Trung Miên, bởi vì nghĩ Diệp Tu muốn hại chết mình nên đã trốn sang một bên, lúc này tuy đã trở về, nhưng không kịp rồi.

    Tất cả mọi người hiểu rõ Diệp Tu muốn dựa vào những kỹ năng và vị trí này làm Boss văng tới văng lui như đánh bida, suy nghĩ này trái lại nhìn chuẩn điểm mạnh và kỹ năng của bốn người bọn họ. Điểm mạnh của họ là gì? Quen thuộc a! Bốn người bọn họ đều là bạn bè từ khu cũ qua, ăn ý với nhau, có thể phối hợp.

    Thế nhưng hiện tại, tình huống khó khăn lắm mới tạo ra được lại bởi vì Nguyệt Trung Miên mà bị hủy trong chốc lát, ngay cả bọn Điền Thất cũng hơi mất hứng.

    Ngay khoảnh khắc sắp thấy BOSS lọt khỏi vòng vây, thân ảnh Quân Mạc Tiếu đột nhiên xuất hiện ở vị trí 4 giờ.

    Cả đám ngơ ngác, Quân Mạc Tiếu vốn đứng ở vị trí 11 giờ, căn bản không thấy hắn di chuyển, sao có thể đột nhiên xuất hiện ở chỗ này? Mọi người nhìn về phía 11 giờ, phát hiện nơi đó cũng có một tên Quân Mạc Tiếu.

    “Vờ lờ!” Điền Thất giật mình.

    Kỹ năng cấp 10 của Ninja: Thuật Phân Thân


     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 2, Guests: 0)

  1. nqtien9x,
  2. kyoken