↑ ↓

 Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C881

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,608
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 5: Kĩ năng phối hợp.







    Nhận được nhiệm vụ cũng rất khó khăn, khu mới mở người mới khá nhiều. Trong lịch sử Vinh Quang, khi khu thứ hai mới mở đã từng có tình trạng người mới chật cứng thôn tân thủ, dẫn đến người chơi không nhúc nhích nổi, người chưa vào được thì cũng chen chúc nhau chả kém người đã vào. Vì vậy, những khu mới mở sau này chắc chắn sẽ tạm thời tăng thêm thôn tân thủ để phân bố cho mọi người, cuối cùng thì thảm kịch khu 2 mới không lặp lại nữa.

    Khu 10 lần này cũng được chuẩn bị rất đầy đủ, mỗi thôn tân thủ đều chia đều lượng người chơi lũ lượt tiến vào. Trông gần tuy nhiều, nhìn xa vẫn không đến mức chật kín người. Thế nhưng đến chỗ NPC nhận nhiệm vụ lại là một tình cảnh khác. Ai nấy đều muốn tìm NPC nhận nhiệm vụ, đồng loạt xông lên chớp mắt dồn thành một nùi. Vinh Quang cũng không có những hình ảnh người xuyên qua hay cơ thể chồng chất lên nhau, vì vậy chỉ thấy người vây quanh mỗi lúc một nhiều, bên trong ra không được, bên ngoài vào không xong, rất nhiều người chơi nhún nhún nhảy nhảy, dự định nhảy vượt qua đỉnh đầu người khác. Nhưng mới vào trò chơi nhân vật đều yếu kém 0 có cấp nào, năng lực nhảy đều rất kém cỏi, độ cao căn bản không đủ, đưa mắt nhìn qua khiến người ta nhịn không được nhớ đến câu hát “nhún nhún nhảy nhảy thật đáng yêu” .


    Tình huống thế này dù cao thủ mạnh mẽ cỡ nào cũng hết cách, Trần Quả bên cạnh nhìn thấy lại rất vui, vẻ mặt “Chị biết ngay mà”, cuối cùng liếc nhìn nhân vật của Diệp Tu, nhớ kỹ tên của hắn trước: Quân Mạc Tiếu.

    Dưới sự hò hét không ngừng của vô số người chơi, tình trạng dần dần có chuyển biến tốt đẹp, rút cuộc đã giải quyết như thế nào? Thì là nhường ra một lối đi, để người chơi nhận xong nhiệm vụ có thể đi ra, xung quanh mới có thể tiếp tục.

    Diệp Tu điều khiển Quân Mạc Tiếu gian nan nhận hết nhiệm vụ một lần, bắt đầu hoàn thành từng cái. Thôn tân thủ chủ yếu là nơi khiến người chơi thích ứng dần với bối cảnh trò chơi và thao tác, nhiệm vụ đều mang tính chất hướng dẫn, Diệp Tu đương nhiên không đến mức phải bắt tay vào học phụ đạo, sau khi trải qua quãng thời gian tranh quái, xếp hàng, chen chúc do số lượng người chơi qua đông tạo thành, dãy nhiệm vụ đầu tiên cuối cùng đã có thể hoàn thành. Trong suốt quá trình, Trần Quả thỉnh thoảng quan sát, bình luận một chút, cuối cùng mất khoảng hai tiếng mới làm xong tất cả những nhiệm vụ từ đơn giản đến phức tạp, khiến Diệp Tu nhịn không được mà bùi ngùi: Cao thủ có là gì? Giữa biển người, cao thủ chỉ là mây bay.

    “Rốt cục thanh lý hết rồi, cấp 7.” Diệp Tu giao nhiệm vụ cuối cùng lại thăng lên một cấp, quay đầu nói với Trần Quả, kết quả nhìn thấy Trần đại tiểu thư đã dựa lưng vào ghế ngủ mất, đầu còn hướng về phía màn hình của mình!

    Như vậy còn bảo khảo sát thực lực cả đêm của mình? Diệp Tu khinh bỉ một chút, cởi áo khoác tiện tay ném lên người Trần Quả, xoay người lại tiếp tục quá trình khai hoang.

    Mở bảng ra xem thử, sau khi trả xong ba nhiệm vụ, Quân Mạc Tiếu đã có 340 điểm kỹ năng.

    Trong Vinh Quang, học hay tăng kỹ năng đều cần điểm kỹ năng, mỗi kỹ năng thì cần điểm khác nhau, từ 10 đến 50. Hiện nay nhân vật max cấp 70, làm xong nhiệm vụ thường có thể đạt được 4000 điểm kỹ năng. Nhưng đây cũng không phải giới hạn cao nhất của điểm kỹ năng, mức cao nhất là 5000. 1000 điểm còn lại này cần phải có cả may mắn và thực lực mới đạt được.

    Vinh Quang mười năm, hiện nay vẫn chưa có bất kỳ tài khoản nào đạt được 5000 điểm, dù được xưng là tài khoản đứng đầu – Đấu Thần Nhất Diệp Chi Thu, điểm kỹ năng cũng chỉ đạt được 4840 điểm, còn kém đến 160 điểm. 160 nói nhiều cũng không nhiều mà ít cũng không ít, dùng 50 điểm kỹ năng vào đại chiêu, có thể học được ba đại chiêu, hoặc là đem một đại chiêu tăng lên ba cấp. Đối với cao thủ hàng đầu, đây là một ưu thế rất lớn.

    Cho nên ở nhiệm vụ người mới, nhiệm vụ thưởng kinh nghiệm và trang bị có thể bỏ qua, điểm kỹ năng thì không thể không cần. Ngoài ra còn có thưởng điểm thuộc tính. Nhân vật trong Vinh Quang có bốn thuộc tính cơ bản: sức lực, trí lực, thể lực, tinh thần.

    Sức lực ảnh hưởng đến công kích và phòng ngự vật lý, tải trọng.

    Trí lực ảnh hưởng công kích và phòng ngự pháp thuật, lượng pháp lực.

    Thể lực đương nhiên ảnh hưởng đến lượng máu và sức bền của nhân vật.

    Còn tinh thần để thăng một ít hiệu quả kỹ năng và sức kháng những kỹ năng xấu.

    Bốn thuộc tính lớn tự nhiên sẽ tăng theo đẳng cấp của nhân vật, chỉ sau khi chuyển nghề ở cấp 20 mới có sự bất đồng trong tỷ lệ tăng của từng nghề. Về phần nhiệm vụ thưởng điểm thuộc tính thì đối xử bình đẳng như nhau. Sức lực thì là sức lực, trí lực thì là trí lực, bạn thuộc nghề nghiệp nghiêng về sức lực có thể chỉ cần làm nhiệm vụ thưởng sức lực, nhưng đồng thời nhiệm vụ thưởng trí lực cũng chào đón bạn.

    Nói cách khác, nếu như không sửa đổi tỉ lệ tăng sau khi chuyển nghề, thế thì một tài khoản max cấp sau khi hoàn thành tất cả nhiệm vụ, bốn thuộc tính cơ bản sẽ hoàn toàn y chang nhau, không có nửa điểm sai biệt. Vì vậy phải làm xong tất cả các nhiệm vụ, sau này mới có thể tìm trang bị để tăng thuộc tính cần thiết cho bản thân.

    Bây giờ không cần quá quan tâm đến điểm thuộc tính, Diệp Tu xem qua bảng cá nhân, lập tức để Quân Mạc Tiếu dùng điểm kỹ năng đi học kỹ năng.

    Ở Vinh Quang chuyển nghề vào cấp 20, nhân vật trước 20 không có nghề nghiệp nào, hoặc có thể nói là toàn nghề, tất cả kỹ năng của nghề nào cũng có thể học, chỉ cần có đủ điểm là được. Điều này sẽ tiện cho người chơi trải nghiệm mọi thứ, do đó tìm được nghề nghiệp bản thân thấy hứng thú ở cấp 20, sau khi chuyển nghề hệ thống sẽ trả lại tất cả điểm kỹ năng để học lại kỹ năng một lần nữa. Nhưng chỉ có thể học kỹ năng của một nghề, mơ tưởng nghề khác là không thể.

    Diệp Tu không nhớ rõ nhiệm vụ người mới làm như thế nào, nhưng kỹ năng người mới sẽ không quên. Tính cân bằng của các kỹ năng trong Vinh Quang vô cùng tốt, các kỹ năng cấp thấp nhất cũng sẽ có tác dụng của riêng mình, mỗi người đều có thể tuyển chọn tổ hợp kỹ năng mà mình yêu thích. Dù sao điểm kỹ năng có hạn, dưới tình huống bình thường max cấp, 4000 điểm cũng không thể học max các kỹ năng mình có được, 5000 điểm cũng không thể, cần phải chọn bỏ hay giữ.

    Về mặt kỹ năng nào nên lấy hay bỏ, một đại cao thủ như Diệp Tu đương nhiên có sẵn tổ hợp kĩ năng của riêng mình. Tuy nghề nghiệp Nhất Diệp Chi Thu của hắn chỉ là một pháp sư chiến đấu, nhưng bản thân được vinh danh bách khoa toàn thư, sao chỉ biết một nghề? Tất nhiên là tinh thông tất cả nghề nghiệp mới có đủ tư cách.

    Diệp Tu dường như nghĩ cũng không cần nghĩ, trước hết chạy đến thầy dạy kỹ năng thông dụng để học hai kỹ năng hữu ích mà cấp 5 cấp có thể học: Chạy Nhanh, Lăn Người.

    Bất kỳ nghề nghiệp nào cũng có thể học kỹ năng thông dụng. Diệp Tu học mỗi kỹ năng đều rất rẻ, mỗi cái chỉ 10 điểm kỹ năng, khiến nhân vật có thêm hai cách di chuyển để chọn.

    Chạy Nhanh dùng để tăng tốc độ chạy, kỹ năng này không có thời gian đóng băng, nhưng phải tiêu hao sức bền. Sức bền tiêu hao hết tự động trở về chạy bình thường. Hồi phục sức bền cần đi bộ hoặc là đứng yên. Đi bộ hồi phục chậm, đứng yên thì nhanh hơn.

    Về phần Lăn Người thì ý nghĩa như tên, để nhân vật có thể tiến hành lăn lộn, tùy theo người chơi mà lăn trước lăn sau lăn phải lăn trái lăn nghiêng lăn xéo lăn bình thường lăn nhanh, cũng không đóng băng, nhưng cần tiêu hao sức bền.

    Những kỹ năng nghề nghiệp cần học sau này Diệp Tu cũng sớm nắm chắc, hiểu rất rõ giai đoạn trước mắt này cần kỹ năng nào mới thực dụng nhất với mình.

    Đầu tiên chính là Thiên Kích, kỹ năng của pháp sư chiến đấu. Loại kỹ năng trên không này nghề nào cũng có, tính chất cũng đồng dạng, chính là sau khi công kích khiến mục tiêu bị treo trên cao, đẳng cấp càng cao, độ cao càng lớn, thương tổn cũng càng nhiều, là kỹ năng cơ bản nhất. Dù sao Diệp Tu vốn là pháp sư chiến đấu, cho nên về phần kỹ năng trên không thì sẽ chọn Thiên Kích của pháp sư chiến đấu.

    Tiếp đấy, Long Nha, vẫn là một kỹ năng của pháp sư chiến đấu, đâm thẳng công kích, có thể làm kẻ địch dính trạng thái Đông Cứng trong một thời gian ngắn. Diệp Tu cũng vì nguyên nhân nghề nghiệp ban đầu mà thuận tay học.

    Sau đấy học thêm Đạn Lơ Lửng của thiện xạ, Máy Móc Theo Dõi của kỹ sư máy móc, Động Kiếm Phá Đất của quỷ kiếm sĩ, Quật Ngã của nhu đạo, Kiếm Trong Tay của ninja, Đỡ Đòn của kiếm khách, Vòng Quang Điện của pháp sư nguyên tố, Thuật Trị Liệu của hệ Thánh Ngôn.

    Những kỹ năng này không cần nhiều điểm, đều trong khoảng 20, hơn nữa Quân Mạc Tiếu mới cấp 7, tăng cấp kỹ năng cũng có giới hạn, cuối cùng 340 điểm kỹ năng vẫn còn dư dả. Diệp Tu không học kỹ năng nữa, trong mắt hắn những kỹ năng này đủ để ứng phó tình hình trước mặt rồi.

    Cơ mà tổ hợp kỹ năng đến từ tên có năng lực đứng đầu này, nếu để cho người chơi bình thường thấy được, nhất định sẽ bị chê cười.


     
  2. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,608
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 6: Ô Thiên Cơ.







    Kỹ năng Quân Mạc Tiếu lựa chọn buồn cười chỗ nào?

    Thứ nhất, giai đoạn cấp thấp rất nhanh sẽ qua, phối hợp kỹ năng tỉ mỉ ở giai đoạn này là không cần thiết, rất nhiều người dứt khoát bơ luôn, trực tiếp để đến khi lên 20 chuyển nghề mới tính sau.

    Thứ hai, tuy bảo rằng để người chơi trải nghiệm đủ loại nghề nghiệp dưới cấp 20, nhưng khi bước vào trò chơi, người chơi luôn có sẵn một nghề trong lòng như hệ Pháp Sư, hệ Kiếm Sĩ hoặc hệ Xạ Thủ. Phần lớn hướng đi là như thế, nhưng tổ hợp kỹ năng của Diệp Tu ấy hả? Không ngờ rằng lấn át toàn hệ. Không sai, học kỹ năng dưới cấp 20 không bị hạn chế, nhưng cách sử dụng lại bị hạn chế bởi vũ khí.

    Như Đạn Lơ Lửng của thiện xạ, khi bạn đang cầm trong tay kiếm của hệ Kiếm Sĩ, vô luận thế nào cũng không thể sử dụng được. Cho nên gom góp kỹ năng như Quân Mạc Tiếu, trong túi ắt hẳn phải mang đủ loại vũ khí của tất cả các nghề, lấy ra đổi lại vô cùng phiền phức, chỉ mới cấp 20, tìm phiền toái nhiều thế, đấy không phải tự rước phiền sao? Trừ phi là cách chơi tán nhân từng lưu hành.

    Tán nhân là gì? Không có nghề nghiệp chính là tán nhân, thế nhưng đấy đã là chuyện của thời đẳng cấp tối đa là 50, sau khi mức độ max cấp được tăng lên, xuất hiện nhiệm vụ thức tỉnh nghề nghiệp, cách chơi tán nhân cũng biến mất. Người chơi hiện nay nếu chứng kiến toàn bộ kỹ năng của Quân Mạc Tiếu, căn bản sẽ không nghĩ đến tán nhân gì cả, chỉ thấy buồn cười.

    Diệp Tu lại tựa như không hề nghĩ tới điểm này. Trên người Quân Mạc Tiếu chỉ có một thanh Thanh Đồng Kiếm trắng, hơn nữa ngay khi học xong kỹ năng đi ngang qua tiệm tạp hóa, Diệp Tu cứ thế bán luôn thanh vũ khí duy nhất của mình.

    Sau đó hắn trực tiếp đi tới rương chứa đồ của Thương Khố, mở rương, bên trong có một món trang bị.

    Tài khoản có thể chuyển khu vốn phải là acc rỗng, ý của acc rỗng, chính là kinh nghiệm, tiền, túi, rương chứa đồ, kể cả hòm thư, đều phải trống rỗng.

    Nhưng tài khoản Quân Mạc Tiếu này vừa mới chuyển sang khu 10, vậy mà trong rương chứa đồ lại ẩn chứa một món trang bị.

    Không ai biết đây là chuyện gì, nhưng mọi thứ tựa như nằm trong dự liệu của Diệp Tu. Hắn biết ở đây có thể tìm thấy món trang bị này, thế nhưng, khi tìm được nó, tâm trạng Diệp Tu lại không hề vui sướng mà ngược lại bao trùm nét đau thương. Bàn tay đang cầm chuột phải lại run lên lần nữa. Lần trước cũng như thế, là khi mất đi Nhất Diệp Chi Thu, lúc này đây, là khi lấy được món trang bị này.

    Con chuột dời lên.

    Ô Thiên Cơ, đẳng cấp 5.

    Trọng lượng 2,3 kg, tốc độ đánh 5.

    Công kích vật lý 180, công kích pháp thuật 180.

    Đơn giản đến nỗi ngay cả thuộc tính kèm theo cũng không có, quả thực giống như một món vũ khí trắng.

    Nhưng màu tên của Ô Thiên Cơ không hề trắng, mà là màu bạc.

    Trang bị đẳng cấp trong Vinh Quang nhìn màu sắc là có thể biết được, phân thành Cam Tím Lam Lục Trắng. Trang bị trắng không kèm theo thuộc tính, xanh lục phần lớn là phần thưởng của nhiệm vụ, xanh lam là trang bị rớt ra từ việc đánh BOSS ở phó bản, một vài nhiệm vụ cũng có và cũng là trang bị phổ biến nhất. Còn trang bị tím và cam thì là hàng cao cấp, hoặc là may mắn hoặc là tiền bạc, chủ yếu cũng phải đến những nơi nổi bật mới có thể tìm được.

    Ô Thiên Cơ không thuộc năm màu này. Nếu như lúc này Trần Quả tỉnh, nhìn thấy, cô nhất định sẽ kinh ngạc. Màu bạc, đó là màu của trang bị tự chế. Trang bị tự chế là một trong những đặc sắc của Vinh Quang, cũng không phải do kỹ năng sinh hoạt trong trò chơi tạo ra, mà dựa vào một hệ thống chỉnh sửa trang bị của game, thuộc về một đẳng cấp cao hơn.

    Tại Vinh Quang có một câu nói được lưu truyền rộng rãi: Trang bị tự chế chưa hẳn là mạnh nhất, nhưng trang bị mạnh nhất nhất định là tự chế.

    Trang bị tự chế, có thể vượt trên cả sự tồn tại của trang bị cam trong lịch sử, trong Liên minh Chuyên nghiệp, các câu lạc bộ đều có một đội chuyên nghiên cứu trang bị tự chế, đầu tư tài chính để nghiên cứu những trang bị này. Đấu Thần Nhất Diệp Chi Thu, trong tay cũng nắm giữ một món vũ khí màu bạc, chiến mâu Khước Tà! Là một món vũ khí có tiếng tăm lừng lẫy trong Vinh Quang, chỉ duy nhất một cây, tuyệt không có cây thứ hai.

    Đặc điểm của trang bị tự chế là rất khó phục chế, mỗi một món đều là độc nhất vô nhị.

    Chẳng qua nó có thể là một món độc nhất vô nhị vượt qua những món chế tác đứng đầu trong lịch sử, cũng có thể là một thứ rác rưởi độc nhất vô nhị.

    Ô Thiên Cơ này thì sao? Rốt cuộc là rác rưởi hay cực phẩm?

    Nếu như Trần Quả tỉnh dậy, nếu để cô xem thuộc tính vũ khí, cô lập tức có thể phán đoán ra.

    Cực phẩm, Ô Thiên Cơ chính là cực phẩm chân chính, giống như Khước Tà vượt mặt cả trang bị cam siêu cấp. 180 công kích vật lý và pháp thuật, đây tương đương với một món vũ khí cam cấp 10, mà còn là đồ cam có công kích cao nhất các hệ. Nhưng vũ khí có công kích cao nhất, trọng lượng bình thường đều rất nặng, tốc độ đánh thấp. Trọng lượng của Ô Thiên Cơ không cao, hơn nữa tốc độ đánh bình thường đã là 5, dù so với một món vũ khí cam cấp 10, bằng điểm ấy cũng cũng đủ toàn thắng.

    Nhưng khuyết điểm của nó cũng thực rõ ràng: Ô Thiên Cơ chỉ có thuộc tính cơ bản, không có bất luận dòng kèm theo nào. Ngoài ra, cấp 5, đây chỉ là một đẳng cấp thoáng qua, chớp mắt sẽ bị kém cấp ngay.

    Diệp Tu không hề để ý điều này, bởi vì hắn biết Ô Thiên Cơ này là món chế tác thiên tài. Trải qua vô số lần thử nghiệm và thất bại, có thể làm ra Ô Thiên Cơ cấp 5 đã là thành công lớn. Đặc điểm của vũ khí tự chế, nắm rõ được suy nghĩ và lên kế hoạch là có thể không ngừng nâng cao, cho nên vũ khí tự chế có thể dựa vào hệ thống chỉnh sửa trang bị mà tăng cấp lên.

    Diệp Tu nhẹ nhàng đem Ô Thiên Cơ lấy ra, bỏ vào trong tay Quân Mạc Tiếu. “Bắt đầu thôi!” Hắn khẽ nói một câu, lập tức đem Quân Mạc Tiếu đi về phía phó bản Rừng Rậm Cách Lâm của thôn Tân thủ, thoạt nhìn rất giống Quân Mạc Tiếu nghe được lời nói của hắn.

    Rừng Rậm Cách Lâm là phó bản 5 người, cấp 5 đã có thể vào, cấp 10 trở lên thì mọi thành tích đều vô hiệu, tức là không thể tham dự các bảng xếp hạng. Bởi người mới đều phân bố ngẫu nhiên, nên rất nhiều người chơi dù kêu gọi bạn bè cùng đi khai hoang, lúc này lại không thể ở cùng một nơi. Phần lớn phó bản đều là dã đội. Lúc Diệp Tu đưa Quân Mạc Tiếu đến đây, cũng đã nhận được không ít lời mời tổ đội, Diệp Tu cũng không chọn lựa gì, tìm một đội ngũ thiếu một người mà tham gia.

    “Đủ đủ đủ.” Diệp Tu vừa vào đội đã chứng kiến đội trưởng Nguyệt Trung Miên đang la hét trong đội.

    “Phân phối BOSS ẩn như thế nào?” Diệp Tu hỏi một câu.

    “Woa, rất có lý tưởng nha!” Từ việc Nguyệt Trung Miên thuận miệng cảm thán có thể thấy người này không chỉ là người mới đơn thuần, chí ít hắn không có hỏi cái gì là BOSS ẩn.

    BOSS ẩn chỉ ở hình thức tổ đội vào phó bản mới có cơ hội gặp được, hệ thống sẽ lập tức nhắc nhở người chơi tham gia phó bản. Thực lực của BOSS ẩn so với BOSS cuối phó bản thì mạnh hơn một chút, cũng rớt ra những vật phẩm mà BOSS thường không thể rớt.

    Với trình độ chuyên nghiệp hàng đầu như Diệp Tu, hắn hoàn toàn có năng lực một người làm xong phó bản này. Nhưng loại BOSS ẩn này chỉ xuất hiện khi đi cùng tổ đội nên hắn mới gia nhập tổ đội. Bởi vì hắn cần vật liệu rơi ra từ BOSS ẩn, đây là những thứ nhất định phải dùng khi nâng cấp Ô Thiên Cơ. Diệp Tu hiểu rõ, so với chuyện thăng cấp Quân Mạc Tiếu, khiến Ô Thiên Cơ cũng tăng cấp mới là chuyện khó khăn hơn cả, nên hắn quyết định bắt tay vào thu thập ngay từ bây giờ.

    Loại phó bản cấp thấp như Rừng Rậm Cách Lâm, cho dù trang bị tốt cũng sẽ bị đào thải nhanh chóng, thường không có giá trị gì. Ngoài kinh nghiệm, thứ có thể gây hấp dẫn của nơi này chính là vật liệu rớt ra từ BOSS ẩn, những vật liệu này vĩnh viễn sẽ không hết thời, nếu ở những khu cũ, những acc cấp cao cũng thường vì những vật liệu này mà mới dẫn người mới đi đánh BOSS ẩn.

    Nguyệt Trung Miên hiển nhiên cũng biết điểm ấy, thế nên nhanh chóng tuyên bố cách phân phối BOSS ẩn: “Mấy thứ này rơi ra đều là tiền á, rớt thì đổ xúc xắc thôi!”

    “Duyệt.” Cũng chỉ có thể như thế, cái nào tốt thì đưa mình ư? Đây chỉ là một dã đội, không có lý do để nhường nhau.

    “Được, chuẩn bị tốt xong thì vào bản.” Nguyệt Trung Miên gõ ra một câu, đến khi nhận được câu trả lời khẳng định của mọi người, liền đi vào phó bản.

    Lúc trước Diệp Tu và Trần Quả nói chuyện, nên không đeo tai nghe, lúc này mới đeo lên, vừa vào phó bản, chợt nghe thấy một tiếng quát lớn từ bên trong: “Đệch mọe, đứa nào ăn ở tốt vậy, nói ẩn là ẩn liền?”

    ♣♣♣♣​

    Dã đội: đội gồm những người không quen, thiếu thì kêu gào pt.


     
  3. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,608
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 7: Ám Dạ Miêu Yêu.







    Vinh Quang là trực tiếp hỗ trợ giọng nói, hơn nữa còn rất chân thật, chỉ một kênh: trước mặt. Theo khoảng cách đứng của nhân vật sẽ ảnh hưởng đến âm thanh lớn hoặc nhỏ, tự hệ thống sẽ có một bộ tính toán thanh âm. Trò chơi không có bối cảnh âm nhạc, chỉ có những tiếng động chân thật như gió thổi cỏ lay, một khi đeo tai nghe, cả người như lạc vào một cảnh giới kỳ lạ, cảm giác vô cùng mãnh liệt.

    Diệp Tu đoán người đang ồn ào chính là Nguyệt Trung Miên, hắn cũng đã thấy được hệ thống nhắc nhở BOSS ẩn Ám Dạ Miêu Yêu xuất hiện. Sau khi Diệp Tu gõ hai chữ “Ha ha”, chợt nghe thấy giọng Nguyệt Trung Miên: “Nói đi, đánh chữ làm gì?”


    “Có người đang ngủ, không tiện.” Diệp Tu cứ như thế mà gõ chữ, từ trong túi móc ra một bao thuốc, thành thạo lấy ra một điếu thuốc, đưa lên miệng mà châm lửa.

    “À.” Nguyệt Trung Miên thể hiện đã hiểu, sau đó hỏi: “Còn người khác?”

    Sau khi ba người khác lần lượt lên tiếng, Nguyệt Trung Miên là người đầu tiên thể hiện sự thất vọng: “Không có gái à!”

    Một tràng cười vang lên, đội ngũ xuất phát.

    Rừng Rậm Cách Lâm là một phó bản giúp người chơi quen thuộc với loại phó bản nhỏ, độ khó có thể cao bao nhiêu chứ? Huống chi Nguyệt Trung Miên rõ ràng không phải người mới, một đường chỉ huy, giết quái rất thuận lợi. Diệp Tu ban đầu để cho Quân Mạc Tiếu sử dụng Thuật Trị Liệu của thánh ngôn giả, lập tức đã bị Nguyệt Trung Miên xem luôn là thánh ngôn giả mà sử dụng, trở thành thuần BUFF. Thật ra tại phó bản cấp thấp như vậy không cần phải sử dụng đấu pháp Tam Giác, nhưng Nguyệt Trung Miên dường như đã quen dùng đấu pháp này để phá phó bản, suốt đường đi luôn bám vào đấy mà chỉ huy. Bản thân gã là T chính đảm đương việc kéo thù hận, ba người khác thì gây sát thương, Quân Mạc Tiếu bị gã phong làm hậu cần Đại tổng quản.

    Giữa những tiếng giết chóc và hò hét lẫn nhau, tiểu đội năm người nhanh chóng tiến về phía trước, tay nghề của Diệp Tu đã là lão làng, rất nổi bật, được đội trưởng khen ngợi không ngớt. Lúc này Diệp Tu chợt hoảng hốt, lần cuối cùng bạn bè đi phó bản đã là chuyện lúc nào? Cảm giác như vậy đã bao lâu chưa trải qua?

    Nhìn tiểu quái từng bước ngã xuống, Diệp Tu xốn xang trong lòng, hắn có thể nhớ lại rất nhiều chuyện của trước kia, mạo hiểm giữa Rừng Rậm Cách Lâm thậm chí khiến hắn hoài niệm về mười năm trước.

    Người bạn thân mà mình quen biết khi Vinh Quang vừa mới mở, người đã thức trắng đêm cùng mình bàn về sự đổi mới và tương lai mai sau của trò chơi. Cậu ấy thấy rõ mọi thứ, nói đúng tất cả, tính toán trọn vẹn, kết quả chỉ vì một lần cập nhật ngoài ý muốn, toàn bộ mộng tưởng và hy vọng đều tan vỡ, chỉ để lại một chiếc Ô Thiên Cơ chưa hoàn thành.

    “Cậu mới là người có thiên phú và thành tựu nhất trong Vinh Quang. . .” Ngón tay tại bàn phím nhẹ nhàng lướt qua, con chuột run lên, Quân Mạc Tiếu đã chuẩn xác ném một kỹ năng phục hồi lên người Nguyệt Trung Miên. Nguyệt Trung Miên khen kỹ năng tăng thật đúng lúc, mà tâm tư của Diệp Tu lại hoàn toàn không ở trong trò chơi.

    “Tốt lắm, kế tiếp chính là Ám Dạ Miêu Yêu.” Nguyệt Trung Miên chém xong một con quái liền nói, Diệp Tu nghe được bốn chữ Ám Dạ Miêu Yêu, suy nghĩ lập tức quay về. BOSS ẩn chưa chắc sau khi hoàn thành phó bản mới xuất hiện, căn cứ vào chỉ dẫn của hệ thống, có khi giữa đường sẽ đột nhiên gặp được. Mà với bọn Diệp Tu, Ám Dạ Miêu Yêu quả thực xuất hiện ngay lúc này.

    “Công kích của Ám Dạ Miêu Yêu có khả năng khiến người chơi bị dính trạng thái Nguyền Rủa. Cơ mà chỉ bị nguyền rủa mà thôi, không có gì đáng sợ, thế nhưng tốc độ của nó khá nhanh, tui giữ nó nên sẽ hơi tốn thời gian, một hồi mấy ông hãy bắt đầu công kích, đừng lộn xộn.” Nguyệt Trung Miên bố trí chiến thuật.

    Mọi người gật đầu, Diệp Tu cũng không nói thêm gì, thuyết pháp của Nguyệt Trung Miên cũng không sai điểm nào.

    “Hiện nay vẫn chưa có thông báo trên kênh thế giới đâu, các đồng chí, chúng ta rất có khả năng trở thành những người đầu tiên giết được BOSS ẩn ở khu 10!” Giọng điệu của Nguyệt Trung Miên kích động khích lệ mọi người.

    “Tiến lên.” Nguyệt Trung Miên ra lệnh một tiếng, năm người tiếp tục đi về phía trước. Rừng Rậm Cách Lâm vốn u ám bởi vì bầu trời có thêm mây đen mà càng trở nên tăm tối, tiếng bước chân của mọi người phát ra đặc biệt rõ ràng. Không ai nói chuyện, mọi người lưu ý chung quanh hết sức chăm chú.

    “Dương Quan, ông không cần nhìn bầu trời nữa, Ám Dạ Miêu Yêu không thể rớt từ trên trời xuống đâu.” Nguyệt Trung Miên bỗng nhiên nói một câu. Vinh Quang là trò chơi có tầm nhìn ở ngôi thứ nhất, màn hình cơ bản là tầm nhìn chân thật của con người. Bởi vì cặn kẽ từng chi tiết, khi nhìn lên bầu trời, nhân vật chắc chắn sẽ ngẩng đầu lên, Nguyệt Trung Miên chứng kiến đội viên Dương Quan luôn ngẩng đầu nhìn, nhịn không được mà phê bình.

    “Ha ha ha.” Mọi người một trận cười, Diệp Tu đột nhiên nghe được rừng bên cạnh truyền đến âm thanh xào xạt nhanh nhẹn. Âm thanh này không phải do đi bộ, mà là thân thể ma sát cùng cành lá.

    “Tới rồi.” Diệp Tu thấy đánh chữ có thể sẽ trễ, vội vã kêu ú ớ một tiếng, miệng hắn còn đang ngậm thuốc đấy! Cùng lúc đó ngón tay nhẹ nhàng bấm hai cái, điều khiển Quân Mạc Tiếu xoay người thật lưu loát, nhắm ngay phương hướng mà Ám Dạ Miêu Yêu tập kích.

    Mọi người thấy Quân Mạc Tiếu cử động, biết người anh em luôn im lặng này lúc mấu chốt lại lên tiếng chính là đang nhắc nhở.

    “Lui hết về phía sau.” Nguyệt Trung Miên kêu lên, gã cũng không lui mà tiến tới, để bản thân trực tiếp trở thành mục tiêu công kích của Ám Dạ Miêu Yêu.

    Ba người khác cũng lui ra phía sau, đứng song song cùng Quân Mạc Tiếu, bảo trì khoảng cách với Nguyệt Trung Miên. Mọi người nín thở nhìn chăm chú, tiếng xào xạc di động của Ám Dạ Miêu Yêu chợt dừng lại ngay lúc này.

    “Sao thế. . .” Đội viên Dương Quan vừa mới nói hai chữ, một bóng đen đã từ trong rừng bay ra, kèm theo một tiếng mèo kêu sắc nhọn, cú thứ nhất đánh về phía Nguyệt Trung Miên đang đứng phía trước.

    “Được lắm!” Nguyệt Trung Miên không sợ chút nào, đưa kiếm lên. Ám Dạ Miêu Yêu kích cỡ nhỏ, di động nhanh, loại quái này rất có tính khảo nghiệm trình độ thao tác chuẩn xác của người chơi. Trình độ của bốn người này Diệp Tu đã sớm nhìn rõ, dự là sẽ mất một khoảng thời gian để Nguyệt Trung Miên kéo ổn thù hận, hắn thậm chí hoài nghi bản thân có thể đoạt thù hận do trị liệu luôn hay không. Thế cũng không sao, đối phó một Ám Dạ Miêu Yêu chỉ cần một mình Diệp Tu là đủ.

    Kết quả Nguyệt Trung Miên ăn ở quá tốt, một kiếm này nắm bắt thời cơ khá chuẩn, vừa vặn chém trúng Ám Dạ Miêu Yêu đang ở trên không, hơn nữa còn lăn một cái, tránh cho Miêu Yêu bổ nhào về phía trước, đỡ cho Quân Mạc Tiếu phải sử dụng một cái Thuật Trị Liệu.

    Ám Dạ Miêu Yêu trúng kiếm vồ hụt, nhưng phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn, xoay người cào một cái, Nguyệt Trung Miên dựng thẳng thân kiếm đỡ đòn, tiếng “Beng” vang lên, kiếm va chạm móng mèo, cơ thể Nguyệt Trung Miên trượt về phía sau nửa bước, lập tức hất kiếm lên.

    Tuyệt vời! Diệp Tu nhịn không được thầm khen trong lòng. Nguyệt Trung Miên sử dụng kỹ năng Đỡ Đòn của kiếm khách rất đúng lúc, hất kiếm phản kích cũng không hề chần chờ, hiển nhiên thao tác cực kỳ thành thạo, hóa ra bản thân nhìn nhầm sao? Trình độ của Nguyệt Trung Miên này vượt trên phán đoán của hắn!

    Nguyệt Trung Miên chọn công kích Miêu Yêu vẫn đang lơ lửng, tiếp theo là một cái Liên Chớp Đâm, Động Kiếm Phá Đất, cuối cùng một cái Quỷ Trảm vẽ ra một đường kiếm màu tím sậm đánh bay Ám Dạ Miêu Yêu, một chuỗi liên kích khiến mọi người trầm trồ khen ngợi. Nguyệt Trung Miên cũng không dám sơ suất, đuổi theo đánh ra hai kiếm liên tiếp, lên tiếng hô to: “Giết.”

    Ba vị đội viên đã sớm chuẩn bị tốt, lập tức vung vũ khí khai triển các kỹ năng đã học, Nguyệt Trung Miên cũng không tránh né mà cùng Ám Dạ Miêu Yêu quần nhau, bắt đầu dựa vào Thuật Trị Liệu của Quân Mạc Tiếu, khống chế Ám Dạ Miêu Yêu ở một vị trí cố định.

    Tình hình duy trì vô cùng tốt, tiếng rên rỉ do bị chà đạp của Ám Dạ Miêu Yêu vang từng đợt trong rừng, tất cả mọi người vô cùng hưng phấn, ba người mới chân chính kia suốt dọc đường đi cũng đã hiểu rõ giá trị của BOSS ẩn từ Nguyệt Trung Miên. Mọi người tràn đầy chờ mong mà hung hăng đánh đập Ám Dạ Miêu Yêu, Diệp Tu trong lòng lại ẩn hiện suy nghĩ khác thường.

    “Máu đỏ rồi, trị liệu theo kịp đấy.” Sinh mệnh của Ám Dạ Miêu Yêu nhanh chóng chỉ còn dưới một phần mười, trạng thái này bị người chơi quen gọi là máu đỏ, rất nhiều BOSS rơi vào trạng thái máu đỏ đều có vài trò gian trá. Rừng Rậm Cách Lâm chính là phó bản của người mới, BOSS không có kỹ năng đặc biệt gì, nhưng Ám Dạ Miêu Yêu không như thế, nó là BOSS ẩn, không có kỹ năng mới thì thật xin lỗi danh hiệu này của nó.

    Nhưng biến hóa của Ám Dạ Miêu Yêu khá đơn giản, chỉ có cuồng bạo, khiến tốc độ đánh của bản thân và thương tổn tăng lên một tí, cho nên giai đoạn này áp lực của người trị liệu sẽ lớn hơn.

    Diệp Tu xem xét với trình độ của Nguyệt Trung Miên, lúc này không cần phải cố sống chết chống đỡ, né né tránh tránh, đánh hết một phần mười này cũng không khó, ai ngờ thằng này đột nhiên ương bướng tử thủ với Ám Dạ Miêu Yêu, hơn nữa phản kích trông có chút nương tay.

    “Hết mana?” Diệp Tu nhìn sơ thanh đội ngũ, rõ ràng không phải vấn đề này. Thế thì Nguyệt Trung Miên đột nhiên không ra sức nữa, đã xác định suy nghĩ lúc trước của hắn. Diệp Tu đang chuẩn bị nhắc nhở, chợt nghe được Nguyệt Trung Miên hét to một tiếng: “Đậu xanh, OT rồi! !”

    ♣♣♣♣​

    Đấu pháp Tam Giác: Tanker, Healer, DPS cao. Thằng T chịu đòn quái để em H đứng buff máu cho mình T, còn thằng D an tâm đánh mà ko lo bị quái để ý.


     
  4. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,608
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 8: Cá chết lưới rách.







    Chỉ thấy Ám Dạ Miêu Yêu đột nhiên nhảy lên, công kích vẫn luôn đánh xuống Nguyệt Trung Miên, chợt cong móng cào về phía đội viên Dương Quan cũng đang công kích nó.

    “A, xin lỗi!” Dương Quan là người mới, không thể tránh được một đòn công kích nhanh nhẹn của Miêu Yêu, còn vội vã xin lỗi, bởi vì Nguyệt Trung Miên suốt đường đi luôn răn dạy cả đám rằng, OT nhất định là do sai lầm khi ra chiêu, không thể nào là lỗi của MT được.

    “Dừng, ông đừng đánh nữa.” Nguyệt Trung Miên vội vã ngăn lại ý muốn chống trả của Dương Quan, xông lên muốn cướp thù hận, ai ngờ một lát sau, Ám Dạ Miêu Yêu cào xong Dương Quan vài cái lại hướng về phía các đội viên phía sau.

    “A đù, liên hoàn OT! Mấy ông chơi tui đấy à?” Nguyệt Trung Miên tức giận rít gào, đội viên bị trúng công kích kia cũng luống cuống tay chân, hơn nữa cậu ta chơi pháp sư, bị Ám Dạ Miêu Yêu cuồng bạo cào mấy phát quá mạnh, máu rút ào ào. Diệp Tu phản ứng nhanh nhẹn, để Quân Mạc Tiếu trị liệu cho cậu ta trước, đáng tiếc có vài thứ không phải dựa vào kỹ thuật là có thể giải quyết. Một pháp sư máu mỏng, chống đỡ BOSS ẩn đang cuồng bạo, người trị liệu có thể kiên trì được bao lâu?

    Đáp án rất nhanh đã có, là 7 giây. Thuật Trị Liệu của Quân Mạc Tiếu vẫn còn thời gian đóng băng, Ám Dạ Miêu Yêu sau khi cuồng bạo lại cong móng cấu xé liên tục, Nguyệt Trung Miên cũng tới giúp, nhưng thực sự đoạt không lại thù hận, đội viên pháp sư nhanh chóng đi đời nhà ma.

    Ở Vinh Quang, trong quá trình tử vong người chơi sẽ tự động rời khỏi phó bản, không thể quay về đánh tiếp, nói cách khác, một đội vốn năm người, chết một người, thành đội bốn người.

    “Móa, xếp hàng ra OT, mấy ông muốn giết tui hả! !” Nguyệt Trung Miên sắp hỏng mất, pháp sư kia tạch rồi mà thù hận của Miêu Yêu vẫn không quay lại trên người hắn, chỉ hướng về người thứ ba.

    Người thứ ba cũng là một pháp sư máu mỏng, mà lúc này đây Diệp Tu dứt khoát không để Quân Mạc Tiếu quăng Thuật Trị Liệu lên người nọ nữa, quay về trị liệu cho Dương Quan.

    Pháp sư được trị liệu cũng chỉ có thể kéo dài 7 giây, nhưng trong 7 giây này Dương Quan sẽ tạch luôn. Bởi vì sau khi cuồng bạo Ám Dạ Miêu Yêu không chỉ tăng tốc độ đánh và sát thương, mà còn có trạng thái khác: Xuất Huyết.

    Dương Quan cũng rất bất hạnh mà bị Ám Dạ Miêu Yêu cào đến Xuất Huyết, Diệp Tu vẫn đang chú ý thanh máu ngày càng giảm của người này. Lúc này nếu trị liệu pháp sư, cùng lắm chỉ là 7 giây, nhưng trong 7 giây này Dương Quan sẽ chết, 7 giây sau pháp sư kia chắc chắn cũng sẽ chết. Trừ phi trong vòng 7 giây này Nguyệt Trung Miên có thể đoạt được thù hận.

    Diệp Tu đã mất đi lòng tin với Nguyệt Trung Miên, trực tiếp buông tay không trị liệu cho vị pháp sư kia nữa. Quyết định này nhanh chóng khiến Nguyệt Trung Miên tức giận mà bắt đầu gào thét: “Trị liệu đi chứ?”

    Diệp Tu không trả lời, pháp sư không có trợ giúp rất nhanh đã ngã xuống, dưới sự trách mắng của Nguyệt Trung Miên, Ám Dạ Miêu Yêu ngược lại đánh về phía Dương Quan.

    Dương Quan trong lòng run sợ, hỏi một câu “Đánh không?”

    “Đánh con khỉ, mẹ nó toàn làm bừa!” Nguyệt Trung Miên oán khí đầy bụng cũng không rõ đang giận dữ cái gì, vừa chửi vừa đánh Miêu Yêu đoạt lại thù hận.

    13 giây.

    Diệp Tu trong lòng tính toán thời gian, Dương Quan này chẳng biết có phải bị thần xui xẻo ám trên người không, trạng thái Xuất Huyết vừa dừng, dưới một móng của Ám Dạ Miêu Yêu lại tiếp tục rỉ máu. Loại công kích đều có tỷ lệ nhất định mới trúng phải, nhưng Dương Quan tựa như trúng tỷ lệ trăm phần trăm. Nguyền Rủa, Xuất Huyết, những trạng thái mà Ám Dạ Miêu Yêu có thể đánh lên người chơi hắn ta đều trúng phải, ngoại trừ chết cũng không mong được gì khác.

    13 giây, chính là thời gian mà Diệp Tu có thể giúp Dương Quan chống đỡ, lúc này Nguyệt Trung Miên phải đoạt lại thù hận mới có thể cứu được người này, như vậy Nguyệt Trung Miên đâu?

    Thời điểm mới đánh quái Nguyệt Trung Miên vẫn còn sắc bén, lúc này lại luôn đánh hụt, từng kiếm rồi từng kiếm chém không tới, đang không ngừng mắng chửi, cuối cùng Dương Quan ngã xuống.

    Ám Dạ Miêu Yêu rốt cuộc cũng cam lòng công kích Nguyệt Trung Miên, mà điểm thù hận của Quân Mạc Tiếu lại xếp cuối, tất cả là vì kỹ thuật của Diệp Tu quá tốt, không có thao tác dư thừa nào, thù hận đương nhiên bị giảm tới mức ít nhất.

    “Người anh em, chịu đựng a! Còn mana không?” Nguyệt Trung Miên vừa nhận công kích vừa động viên Diệp Tu.

    “Là ông chịu đựng mới đúng.” Diệp Tu gõ một câu.

    “Yên tâm đi, hai người phối hợp tốt, đánh nó không thành vấn đề.” Nguyệt Trung Miên hào hùng nói, kết quả lại hụt, một kiếm chém vào không trung, bị Miêu Yêu cào một cái lên mặt.

    “BUFF BUFF BUFF BUFF BUFF! ! !” Nguyệt Trung Miên rống điên cuồng.

    Không có phản ứng, thao tác của Quân Mạc Tiếu vẫn luôn rất tốt và kịp thời, lúc này lại không hề sử dụng Thuật Trị Liệu cho gã nữa.

    “Không thể BUFF, sẽ OT.” Nguyệt Trung Miên chứng kiến Quân Mạc Tiếu gõ ra một câu.

    “Ông. . .” Nguyệt Trung Miên bỗng nhiên quay đầu lại, chứng kiến Quân Mạc Tiếu nhởn nhơ đứng dưới đại thụ ngoài rừng, lạnh nhạt nhìn gã. Nguyệt Trung Miên trong lòng nhận ra có chút không ổn, Quân Mạc Tiếu cũng không phải người mới, hiện nay rõ ràng cách OT còn khá sớm, sao hắn có thể đoán được sai lệch?

    “Sẽ không OT, mau BUFF.” Nguyệt Trung Miên chỉ có thể hô như thế. Kết quả vẫn như cũ không có phản ứng gì.

    Ám Dạ Miêu Yêu lại cào một phát tới, phản ứng của Nguyệt Trung Miên đột nhiên tăng lên, nâng kiếm, một chiêu Đỡ Đòn ngăn lại móng mèo, nhân vật lui về sau, lập tức lại hất kiếm, chính là những chiêu công kích mà gã sử dụng thành thạo khi mới đánh quái, tay Nguyệt Trung Miên đột nhiên không bị trượt nữa.

    Nhưng lúc này đây, liên kích của hắn lại không thông thuận như ban đầu, bởi vì đây là Miêu Yêu đang cuồng bạo, tốc độ và công kích nhanh đến mức Nguyệt Trung Miên không theo kịp. Sau khi hất kiếm một nhát Đâm Liên Chớp lại đâm vào khoảng không, bị Miêu Yêu cắn một cái.

    “Mau tăng đi! ! !” Nguyệt Trung Miên nóng nảy, tuy gã có thể chống đỡ tốt hơn pháp sư máu mỏng như Dương Quan, nhưng cũng không phải vô địch.

    “Tăng cái gì?”

    “Tăng máu đó!”

    “Tăng máu gì? Tui chỉ thấy máu ông đang giảm.”

    “Ông. . .” Nguyệt Trung Miên tức muốn hôn mê.

    “Đáng tiếc, nếu ông có thể solo BOSS, lúc mới bắt đầu có thể đem hình thức phân phối đổi thành phân phối cho đội trưởng. Như vậy cho dù đội viên bất mãn rời khỏi đội, BOSS ẩn sẽ là của ông dễ như chơi.”

    “Nhưng thật đáng tiếc, trình độ của ông không đủ, vẫn phải ỷ vào đội viên mà giết BOSS, vì vậy ông cố ý khống chế tốt thù hận, vào thời điểm thích hợp làm ra OT, khiến đội viên chết hết, để lại BOSS máu tàn mình ông giải quyết, đồ vật tự nhiên rơi vào túi ông. Còn việc có thể qua cửa phó bản hay không, so với BOSS ẩn mà nói cũng không quan trọng bằng.”

    Quân Mạc Tiếu gửi đến hai câu, làm Nguyệt Trung Miên mồ hôi đầy trán, gã không ngờ cái tên dọc đường chỉ nói một câu này lại nhìn thấu toàn bộ kế hoạch của mình. Không sai, nhóm ba người Dương Quan là do gã cố ý khống chế thù hận để Ám Dạ Miêu Yêu OT mà cắn chết. Vốn trong kế hoạch này người trị liệu sẽ điên cuồng BUFF cho ba tên kia, thù hận cũng sẽ dính lên người, nhưng gã không ngờ Quân Mạc Tiếu sẽ buông tha mà không trị liệu cho pháp sư kia, lẽ nào khi mới bắt đầu tên này đã nhìn thấu kế hoạch của gã ư? Hắn biết không còn cách nào có thể cứu những người khác, thế nên cũng cố ý khống chế thù hận, để thù hận của mình tăng lên, đến lúc đấy dừng trị liệu, để mình chết dưới tay Ám Dạ Miêu Yêu?

    “Người anh em. . .” Nguyệt Trung Miên nhìn ra người này không phải dễ chọc, vội bắt đầu khuyên bảo: “Lúc này rồi đừng so đo được không, dù thế nào ba người kia tui cũng không quen biết. Hiện tại hợp lực đánh thắng Miêu Yêu, hai bên đều lấy được 50% đồ, không phải rất tốt ư?”

    “50%? Tui thích 100% hơn ấy!”

    “Được rồi. . .” Nguyệt Trung Miên âm thầm cắn răng, “Vật liệu bình thường sẽ không rơi ra những thứ như nhau, đến lúc đó ông cứ chọn những thứ mình cần, tui bỏ quyền, còn lại chúng ta có thể đổ xí ngầu, trang bị có thể đưa hết cho ông luôn.” Không có trị liệu trợ giúp, Nguyệt Trung Miên biết bản thân sẽ chống đỡ không nổi, quyết định nhượng bộ.

    “Chuyện này rất khó khiến người ta tin tưởng a!”

    “Vậy ông muốn thế nào?” Nguyệt Trung Miên ngay cả nói cũng gấp gáp, sinh mệnh của gã đã bị mèo cào còn phân nửa. Gã vốn không đánh nổi Miêu Yêu sau khi cuồng bạo, giờ còn phải phân tâm đàm phán cùng Diệp Tu, vô cùng chật vật. Gã âm thầm nhớ kỹ tên Quân Mạc Tiếu, gã thề nhất định phải khiến thằng này thật khó coi.

    “Ông đừng quan tâm tui muốn thế nào, cứ an tâm chết đi!”

    “Ông. . . ông điên rồi, tui chết, ông còn sống được sao? Đến lúc đó ai cũng không lấy được gì.” Máu gã chỉ còn một phần tư.

    “Lão huynh, ông không nên cá chết lưới rách thế chứ! !” Máu chỉ còn một phần năm.

    “Mày ngu hả!” Một phần bảy.

    “Quân Mạc Tiếu, mày không muốn chơi nữa sao? Biết công hội Nguyệt Luân của tụi tao lợi hại lắm không?” Một phần chín.

    “Mày tiêu rồi!” Một tia máu cuối.

    “Con em mày. . .” Ám Dạ Miêu Yêu cào xuống một phát, thế giới yên tĩnh.

    Quân Mạc Tiếu vẫn không động thủ, nhưng không thoát trận, Ám Dạ Miêu Yêu đánh xong Nguyệt Trung Miên thì lập tức quay sang công kích hắn.

    Diệp Tu mỉm cười, đầu ngón tay trái bấm phím cực nhanh, tay phải vừa trượt trên chuột, Quân Mạc Tiếu vung Ô Thiên Cơ chặn lại đồng thời bung mở tán ô, hơn nữa mở đến vô cùng khoa trương. Tiếp đấy khung của chiếc ô trực tiếp úp ngược xuống, dưới sự kiềm chế của mũi ô mà gập lại, Ô Thiên Cơ lúc này nhìn như một cây trường mâu.

    Gập xong tán ô đã đâm ngay một cú chuẩn xác lên người Ám Dạ Miêu Yêu.

    Kỹ năng của pháp sư chiến đấu: Long Nha.


     
  5. daicawin83

    daicawin83 Huyền Quy Lão Tổ Moderator

    Được thích:
    45,608
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Editor: Mei
    Beta: Kha
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com


    Chương 9: Đôi tay của Diệp Tu.







    Thật ra Trần Quả không có thói quen thức đêm. Chỉ vì hôm nay mở khu mới nên muốn xem náo nhiệt mà thôi, xem xong thì cả người mệt mỏi, ngã lưng vào ghế không tránh khỏi cơn buồn ngủ.

    Chất lượng giấc ngủ như vậy đương nhiên không được cao, nhưng Trần Quả vẫn không muốn đứng lên. Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ chợt nghe thấy tiếng gõ bàn phím cùng tiếng kích chuột. Những tiếng động này vô cùng quen thuộc với một bà chủ tiệm net như Trần Quả, lúc này đây Trần Quả lại nghe thấy có chút khang khác. Âm thanh này khi nhanh khi chậm, khi nặng khi nhẹ, nghe rất có nhịp điệu, Trần Quả chưa từng nghe qua tiếng gõ bàn phím và chuột nào lại có thể giống như một bản nhạc như thế, đây là mơ sao?

    Trần Quả bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, lấy lại bình tĩnh, lắng nghe lần nữa liền phát hiện đấy không phải mơ, âm thanh này giống như truyền đến từ bên cạnh, hay chính xác hơn là từ phía cái tên trực đêm mình vừa mới tuyển vào – Diệp Tu.

    Trần Quả ngồi dậy muốn nhìn, áo khoác trên người bỗng tuột xuống, vội vã bắt lấy thì nhận ra là áo khoác của Diệp Tu. Nhìn không ra tên này chu đáo thế, Trần Quả thầm nghĩ, cơ mà, cái áo khoác này đã bao lâu không giặt? Hơi bốc mùi rồi.

    Trần Quả cầm áo khoác ngồi dậy, đang chuẩn bị nói chuyện với Diệp Tu thì lập tức ngây dại.

    Một đôi tay đủ khiến người ta khóc thét chợt xuất hiện ngay trước mắt cô —— đôi tay của Diệp Tu.

    Đôi tay này thoạt nhìn rất mảnh, ngón tay thon dài, khớp xương không thô cứng như cánh mày râu, nhưng vô cùng rõ ràng. Đầu ngón tay rất nhỏ, móng tay được cắt gọn sạch sẽ, hoàn toàn không hợp với vẻ ngoài lôi thôi của tên kia.

    Trần Quả thật ra không phải một người quá để ý đến tay, thế nhưng từ khi tiệm net có thêm một cô nàng sở hữu đôi tay cực kì xinh đẹp, cô dần dần chú ý. Lúc này cô lại bị đôi tay của Diệp Tu làm cho kinh ngạc hết sức.

    Hai bàn tay hoàn mỹ, tiếng gõ phím cũng tựa như một bản nhạc, cơ mà thao tác này. . . nhìn thấy tay trái Diệp Tu gõ trên bàn phím, Trần Quả chỉ có một cảm giác: tốc độ tay chậm quá đi.

    Tốc độ tay, tức số lần thực hiện thao tác trong vòng một đơn vị thời gian – thường thì dùng phút để tính – gọi tắt APM. Vinh Quang không phải trò chơi chiến thuật, người chơi chỉ cần khống chế một vài điểm, thế nhưng kỹ năng sử dụng phức tạp, độ chính xác trong thao tác rất cao nên tốc độ tay luôn là một yêu cầu rất quan trọng.

    Một người chơi có tốc độ tay cao, ra chiêu có thể nhanh hơn, thao tác sẽ chính xác hơn nhiều, thời gian nhấn phím và độ mạnh yếu cũng ảnh hưởng trực tiếp đến biên độ cử động của nhân vật. Điều này có thể dẫn đến sự biến hóa đa dạng của nhân vật khi chiến đấu. Chẳng qua sự biến hóa này là tốt hay xấu còn phải xem cách sắp xếp, một số người chỉ muốn APM của mình trông thật hiển hách mà thao tác khộng ngừng, người chân chính có thể đặt ra mục tiêu rõ ràng trong từng thao tác mà APM vẫn cao thì nhất định là tuyển thủ chuyên nghiệp hàng đầu.

    200 APM, đây là mức phân biệt APM được công nhận trong giới Vinh Quang hiện giờ, người chơi bình thường đạt được 200 trở lên, thường do bấm loạn xạ. Cao thủ chuyên nghiệp nếu muốn tốc độ tay vượt trên 200 thì vẫn cần một vài hoàn cảnh chiến đấu đặc biệt, chí ít đối thủ không thể quá yếu, cần 200 trở lên để đối phó.

    Hết 70% người chơi bình thường có tốc độ tay từ 80 – 120, 25% còn lại nằm trong đảng tay tàn – tốc độ tay dưới 80, chỉ 5% có tốc độ tay trên 120, đang không ngừng phấn đấu đạt 200, có người nói trong số những cao thủ bình thường cũng có không ít người đạt đến mức chuyên nghiệp 200.

    Tốc độ tay của Trần Quả nằm khoảng 120, vào một số tình huống có thể lên đến 120 có lẻ, cho nên Trần Quả tin tưởng bản thân mình nằm trong 5% kia, là cao thủ trong số những người chơi bình thường.

    Nhưng Diệp Tu trong mắt Trần Quả lúc này không cần nghi ngờ, tuyệt đối nằm trong đảng tay tàn. Chú ý tới điểm này, Trần Quả bỗng nhiên phát hiện âm thanh phong phú ban nãy cũng dần biến mất, nghe vào tai bây giờ chính là tiếng thao tác rõ rệt do sự chậm chạp của đảng tay tàn.

    “Chẳng lẽ là ngủ mơ. . .” Trần Quả lắc lắc đầu, muốn nghe những thanh âm lúc nãy lần nữa, lại phát hiện làm thế nào cũng không thể trở về như trước. Hiện tại cô chỉ chú ý trình độ thao tác của kẻ tay tàn, cùng đôi tay khiến người ta ghen tị kia.

    Trần Quả mãi lo nhìn tay, quên mất nhìn màn hình, không lâu sau hai tay Diệp Tu dừng lại, Trần Quả lúc này mới phản ứng, nhìn về phía màn hình, lập tức mở to mắt: “Ám Dạ Miêu Yêu?”

    Ngay lúc nói ra lời này, Ám Dạ Miêu Yêu đã rớt từ không trung xuống, đồ vật rơi đầy đất.

    Cùng lúc đó, Trần Quả chứng kiến một dòng thông báo cực kỳ bắt mắt của hệ thống: Khu 10, người chơi đầu tiên giết thành công Ám Dạ Miêu Yêu – Quân Mạc Tiếu.

    “Vờ lờ! !” Trần Quả đột nhiên vỗ mạnh lên vai Diệp Tu: “Thật sự có tài a!” Mặc kệ tay có tàn hay không, thế mà có thể giết BOSS ẩn, đây là thành tích mà Trần Quả chưa từng đạt được.

    Diệp Tu còn đang chuyên chú nhìn những đồ vật rơi ra, không kịp đề phòng cú vỗ nọ, thiếu chút nữa nuốt luôn tàn thuốc đang ở ngoài miệng. Kết quả chỉ thấy một chuỗi tàn thuốc rơi thẳng xuống bàn phím. Trần Quả vốn đang nghiêng người rình coi thao tác của Diệp Tu, vừa nhìn đến cảnh này, giết chết BOSS ẩn gì đó đều quên sạch, lấy tai nghe của Diệp Tu ra rồi gào rú bên tai hắn: “Ai cho cậu ở đây hút thuốc hả?”

    “A?” Điếu thuốc trong miệng Diệp Tu còn chưa kịp ngậm chặt, hắn không hiểu ý Trần Quả lắm.

    “Không thấy cấm hút thuốc à!” Trần Quả chỉ vào tường.

    Diệp Tu quay đầu tỉ mỉ quan sát dấu hiệu trên tường: “Đùa nhau à? Tiệm net mà không cho hút thuốc?”

    “Bên này không được hút thuốc, hút thuốc đi bên kia” Trần Quả chỉ vào một góc khác của tiệm.

    “Vậy chúng ta qua đó thôi.” Diệp Tu nói.

    “Không đi, ngửi thấy mùi thuốc là chị đây đau đầu ngay.” Trần Quả nói.

    “Vậy làm thế nào?” Diệp Tu tựa như gặp phải chuyện lớn gì khó xử lắm.

    “Hút ít một điếu cậu sẽ chết hả?” Trần Quả tức giận.

    “Không chết, nhưng sẽ đau đầu.” Diệp Tu nói.

    “Cậu cậu cậu. . .” Trần Quả phát hiện cô bắt đầu hiểu rõ về tên này rồi. Hắn dễ dàng chấp nhận điều kiện cư trú là phòng chứa đồ, không có nghĩa rằng tên này là kẻ dễ bắt nạt.

    “Tôi tự mình đi khu hút thuốc vậy, chị chủ cứ nghỉ ngơi cho tốt.” Diệp Tu nói.

    “Đợi lát nữa, cậu còn chưa nói chuyện giết BOSS là như thế nào đấy!” Trần Quả nhắc nhở.

    “Có gì đâu, đội ngũ chết hết, BOSS không còn bao nhiêu máu, tôi tiện tay thôi.” Diệp Tu nói thật dễ dàng.

    “Có chuyện tốt thế sao.” Trong giọng nói Trần Quả ẩn chút hâm mộ. Khen thưởng cho người chơi đầu tiên giết được BOSS ẩn cấp thấp cũng không phải chuyện hiếm, chỉ được nhiều kinh nghiệm và tiền thưởng hơn, cũng không nhận được trang bị cực phẩm gì, nhưng kỷ lục này sẽ vĩnh viễn đứng trên bảng thành tích, trở thành truyền thuyết của khu này, rất nhiều người chơi đều rất thích cảm giác này. Đối với đa phần người chơi bình thường, ghi tên trên bảng thành tích là cơ hội chỉ có trong giai đoạn đầu. Giai đoạn sau độ khó ngày càng tăng, vô luận là người đầu tiên hoàn thành phó bản hay giết BOSS ẩn đều cần tới sự phối hợp của cả một đội. Chờ đến khi vào Thần Chi Lĩnh Vực thì ngay cả đoàn đội cao cấp cũng không có được cơ hội này, đề tên trên bảng đều do chiến đội trong giới chuyên nghiệp chiếm giữ.


     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)