↑ ↓

 Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C902

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    162,422
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 895: Quan sát cả đêm

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Kha | Beta: Na

    Thông báo về hoạt động được công bố cách ngày bắt đầu chưa đến hai ngày. Nhưng người chơi lâu năm vừa nghe tin đã lập tức hành động, ai cũng biết ích lợi của hoạt động lần này. Có người muốn tìm bạn lập đội, người lại muốn một mình cân tất, lợi dụng 2 ngày cuối cùng cày cú trang bị.

    Công hội câu lạc bộ tất nhiên sẽ không bỏ qua hoạt động này, ngoài việc tham gia nội dung hoạt động, họ còn muốn cạnh tranh trên bảng xếp hảng. Bởi bảng xếp hạng không những mang lại lợi ích, mà còn giúp nâng cao hình tượng.

    Chỉ là nghĩ đến trong game còn có cái tên Quân Mạc Tiếu, hội trưởng các công hội liền không thể cười nổi. Hoạt động lần này sẽ dịch chuyển người chơi vào một bản đồ khác, lại chỉ cho phép nhóm nhỏ tiến vào. Vì vậy chiêu lấy thịt đè người của họ chỉ có thể chiếm ưu thế trong bảng xếp hạng công hội. Còn bảng xếp hạng cá nhân hoặc đội ngũ, nhiều người mấy cũng không ai cho họ túm tụm vào một chỗ!

    Tất nhiên chuyện cạnh tranh chỉ giành cho đám cao thủ và những đội ngũ trình cao. Vốn dĩ các công hội lớn cũng không thiếu tự tin trong mặt này, nhưng so với Hưng Hân thì… Các phó bản mới đang bị Hưng Hân bao cả bảng xếp hạng chính là minh chứng tốt nhất. Cả bọn đã so trình của đoàn đội tinh anh rồi đấy, kết quả thì sao?

    Người có thể đối đầu với Hưng Hân chỉ có thể là chiến đội chuyên nghiệp mà thôi. Có điều lễ Giáng Sinh cũng không gây ảnh hưởng đến giải đấu chuyên nghiệp. Ba ngày hoạt động kéo dài từ thứ 4, thứ 5 và thứ 6, đến thứ 7 sẽ là vòng 16 của giải đấu chuyên nghiệp. Đám tuyển thủ không thể nào bỏ luyện tập quẩy event trước đêm thi đấu được. Dù có hứng thú họ cũng chỉ đánh vài ván thử cho biết, không thể nhờ họ lập nên một thành tích lên bảng được.

    Đầu não của các công hội câu lạc bộ đắng lòng hết sức! Thế nhưng hai ngày nhanh chóng trôi qua, hoạt động cổ động mùa Noel cũng chính thức bắt đầu. Vì hạn chế số lần, người chơi chờ tới sáng để bắt đầu sớm không nhiều. Phía câu lạc bộ cũng không phái đội ngũ tinh anh của mình ra ngay. Mục tiêu của họ là bảng xếp hạng, tất nhiên phải thăm dò tình hình thực tế rồi mới lên kế hoạch thực hiện nó.

    Trong đêm nay, tất cả công hội dưới trướng câu lạc bộ đều nghiên cứu hoạt động lần này, đồng thời không quên lưu ý sát sao bảng xếp hạng.

    Quân Mạc Tiếu? Hưng Hân? Có phải chúng sẽ nhanh chóng xuất hiện trên bảng xếp hạng không?

    Kết quả là không, chờ đến bình minh, Hưng Hân cũng không có mặt trên bảng. Các công hội lớn vẫn chưa cử ra nhóm tinh anh chân chính, nhưng những thành viên khác vẫn phải thể hiện thật tốt. Trong hoàn cảnh mọi người tự do thể hiện, thế lực của công hội cứ thế đặt chân khắp nơi trên bảng xếp hạng. Khỏi phải nói đến mục xếp hạng công hội, các công hội dưới trướng câu lạc bộ chiếm trọn 20 thứ hạng đầu, có người còn rảnh rỗi so sánh nó với thứ tự trong giải đấu chuyên nghiệp, cố tìm ra điểm khác biệt.

    Nhưng điểm khác biệt thật sự nhiều lắm.

    Ví dụ như, công hội đứng đầu trên bảng xếp hạng lúc này chính là Luân Hồi. Sau khi chiến đội đoạt giải quán quân trong mùa giải trước, công hội này phát triển vượt bậc, thành viên trong công hội cũng chăm chỉ hơn hẳn. Đứng sau Luân Hồi là các công hội giàu mạnh lâu đời như Lam Khê Các, Trung Thảo Đường, Mưu Đồ Bá Đạo. Hiện tại chiến đội Bá Đồ đang đứng vững ở vị trí đầu trong giải đấu chuyên nghiệp, nhưng cấp dưới của họ – công hội Mưu Đồ Bá Đạo lại có thành tích đua event ngang hàng với các công hội giàu mạnh khác, khí thế hừng hực hồi đấu chuyên nghiệp biến mất không thấy tăm hơi.

    Trái lại, chiến đội Gia Thế bị loại phải đấu khiêu chiến, nhưng công hội Gia Vương Triều lại không sụp đổ chỉ sau một cú đả kích như vậy. Lúc này, người còn đặt niềm tin vào Gia Thế chỉ có thể là đám fan trung thành nhất của họ. Trong hoạt động lần này, công hội Gia Vương Triều thể hiện cực kỳ vượt trội, đánh bại không ít công hội tầm trung.

    Còn một ví dụ tương phản lớn khác chính là Nghĩa Trảm Thiên Hạ. Thứ hạng của họ trong giải đấu chuyên nghiệp vẫn ở mức báo động đỏ, luôn đứng ngấp nghé ở ngưỡng cửa ở lại và bị loại. Nhưng trong hoạt động công hội, Nghĩa Trảm lại đứng thứ 7, một thành tích không hề tầm thường. Theo nguồn tin hành lang, Nghĩa Trảm Thiên Hạ vì hoạt động lần này mà treo hẳn giải thưởng lớn, dấy động sự nhiệt tình của đám người chơi. Còn nguồn tin này có đúng hay không thì còn phải ngâm cứu kỹ càng hơn.

    Những công hội thu hút được nhiều người chơi kể trên, lại đang chăm chú vào thứ hạng hiện tại của Hưng Hân, xem chúng có gây uy hiếp cho mình không. Sau khi điều tra xong, ai nấy đều vui mừng. Thực lực của công hội Hưng Hân còn quá yếu kém. Nếu chỉ dựa vào sức mạnh của một cá nhân mà muốn chen chân vào bảng xếp hạng công hội trong hoạt động cần người đông thế mạnh thế này, đúng là chuyện bất khả thi. Đám Quân Mạc Tiếu của Hưng Hân dù mạnh thật, nhưng cũng vô dụng trong sự kiện này thôi.

    Hơn nữa sau khi trải qua một đêm nghiên cứu cẩn thận, các công hội lớn chợt phát hiện một vấn đề.

    Cũng như nhiều hoạt động trước, bảng xếp hạng sẽ phân chia theo cấp bậc, thường thì 5 cấp sẽ là một bậc. Tại khu thường, các cấp bậc này sẽ được chia rõ ràng, sau khi lên 20 rời khỏi thôn tân thủ, cứ 5 cấp lại thành một bậc, thẳng đến cấp 75.

    Còn Thần Chi Lĩnh Vực chỉ có người chơi max cấp, bình thường không cần phân chia gì, nhưng sau lần update cấp bậc cao nhất này, Thần Chi Lĩnh Vực cũng chia thành hai bảng xếp hạng theo cấp.

    Một là bảng xếp hạng từ cấp 70 – 74, bảng còn lại là cấp 75. Hai bảng xếp hạng đều bao gồm bảng cá nhân và đội ngũ. Cấp bậc trong đội ngũ sẽ lấy theo cấp của người cao nhất đội.

    Đây cũng là cách phân chia trước giờ của Vinh Quang, chủ yếu là để phân chia rạch ròi hai cấp bậc trang bị 70 và 75. Nhưng theo tình hình hiện nay, các công hội lớn lại phát hiện vấn đề mới sau một đêm nghiên cứu: Số lượng người chơi lên cấp 75 đang giảm rất nhiều.

    Cấp bậc mới mở ra vào ngày 3 tháng 12, giờ chỉ mới 25 tháng 12, chưa tới 20 ngày. Cấp càng cao, kinh nghiệm cần lên cấp càng nhiều, tốc độ lên cấp sẽ càng chậm cũng là chuyện hiển nhiên. Các nhân vật chủ chốt trong công hội câu lạc bộ được cày cú ngày đêm bằng tốc độ nhanh nhất, vào ngày thứ 11 tạm nghỉ thi đấu đều đã lên cấp 75. Đám Diệp Tu lại không chăm chỉ được như vậy, nhưng hiệu suất cũng không hề thấp, ngày ngừng đấu mới kết thúc được mấy hôm đã lũ lượt lên 75, bắt đầu càn quét khắp các bảng kỷ lục. Nhưng đa số người chơi thường làm sao rảnh được vậy? Những người chơi chỉ có thể lên mạng vài tiếng còn đang chật vật trên con đường cày cấp kìa! Mà họ, lại là thành phần chiếm đại đa số trong game.

    Song, các công hội câu lạc bộ đa số chỉ thu nhận fan trung thành của chiến đội, đám fan này lại là những người yêu thích Vinh Quang nhất, tất nhiên sẽ tự nguyện giành nhiều thời gian cho game. Vì vậy số thành viên lên 75 trong các công hội câu lạc bộ không hề ít, đồng thời chiếm tỷ lệ cao trong số lượng người chơi cấp 75. Thành thử ra khi nhiệm vụ phân phối ngẫu nhiên, thường xảy ra tình huống những đội ngũ hoặc người chơi cùng công hội được phân đến cùng một bản đồ. Tất nhiên việc phân phối này thật sự là ngẫu nhiên, không hề loại trừ điều kiện các thành viên trong cùng công hội.

    Từ đó, các người chơi cùng cộng hội tiến vào cùng bản đồ có thể giúp đỡ lẫn nhau, chiếm ưu thế hơn những người chơi khác. Mà trải qua một đêm ngâm cứu và tìm hiểu, trường hợp ẩn này cũng bị các công hội lớn nắm rõ hết.

    Chẳng qua ưu thế như vậy, nhà mình có, nhà người khác cũng có, nếu muốn lợi dụng thì cũng phải đề phòng. Nhưng bọn hắn có, chưa chắc người khác sẽ có, lấy ví dụ như Hưng Hân…

    Các công hội lớn đã cài clone nằm vùng vào Hưng Hân từ lâu. Cho dù không moi móc được thông tin quan trọng từ nhóm cầm đầu, họ cũng có thể nhìn danh sách thành viên, xem phân bố cấp bậc và hiểu ra ngay.

    Công hội Hưng Hân không có nhiều người chơi cấp 75. Trong giai đoạn mở rộng quy mô trước đó, Hưng Hân thu nạp hội viên rất dễ dãi, vàng thau lẫn lộn cả. Có người tích cực ngày ngày online cày event, có đứa lại lặn suốt mấy ngày liền không thấy mặt mũi đâu. Nhìn chung công hội Hưng Hân còn đang trong giai đoạn từ công hội người chơi chuyển hướng sang công hội chuyên nghiệp.

    Đối mặt với công hội Hưng Hân, mỗi công hội lớn chỉ có thể chiếm ưu thế như vậy. Nói thế thì, lỡ như bản đồ nhiệm vụ tình cờ cho họ về chung một nhà, liệu họ có cơ hội bán hành cho đám đại cao thủ như Quân Mạc Tiếu hay không?

    Quân Mạc Tiếu là một đại thần siêu lợi hại, mỗi công hớn lớn đều đang nghĩ biện pháp diệt trừ. Nhưng trừ bỏ đông người, họ còn có ưu thế gì nữa? Chẳng lẽ tìm người đến so trình với đại thần sao?

    Mà trong hoạt động vốn dĩ không thể xuất hiện ưu thế đông người này, lại vì thời điểm đặc biệt mà xảy ra, các công hội câu lạc bộ tất nhiên sẽ suy nghĩ về nó. Chẳng qua nghĩ kỹ lại, giả sử nhà mình có 2 đội vào cùng một bản đồ, gặp đội của Quân Mạc Tiếu, 5 người chọi 10 người… Đây có được coi là ưu thế không?

    Các hội trưởng đại nhân chua chát rút ra kết luận 10 lại bé hơn 5. Nhân số của họ có nhiều hơn gấp 2 hay 3 lần cũng không thể đánh bại đám cao thủ Hưng Hân, phải cần nhiều hơn thế nữa. Nhưng nhiều nữa sẽ khó lòng random trúng. Đêm nay chưa từng xuất hiện chuyện 3 đội vào chung bản đồ đâu.

    “Một nhà không đủ… Nhiều nhà hợp sức thì sao?” Có người bất chợt nghĩ đến chuyện này.

    Trong group của đám hội trưởng dần dần có người trồi lên, thay phiên nhau dẫn dắt câu chuyện.

    “Luân Hồi làm tốt đấy. Đêm nay cướp được nhiều quá ta.”

    “Ha ha, nhà mấy ông làm cũng tốt lắm!”

    “Nghĩa Trảm Thiên Hạ chưa vào group mình nhỉ? Lần này tụi nó cũng lợi hại lắm!”

    “Bách Hoa bị gì vậy nhở? Hình như xuống dốc rồi!”

    Các ông lớn thay phiên thảo luận thu hoạch đêm nay. Ngoài mặt thì diễn cảnh hài hòa thân thiện, nhưng sâu trong đáy lòng chỉ mong thành tích đám kia be bét, nhà mình hốt trọn điểm.

    “E hèm, Gia Vương Triều tranh cũng dữ lắm nè!” Có người như tìm được điểm nhấn mở rộng câu chuyện.

    “Cố hết sức thôi mà!” Trần Dạ Huy cũng giống những người khác, ngoài cười nhưng trong không cười đáp lại

    “So với mấy ông, đám Hưng Hân còn kém xa lắm. Tụi nó hạng mấy nhỉ? Không tìm thấy tên chúng luôn!” Người lại nói thẳng vào trọng tâm câu chuyện.

    “Tụi nó thắng mục công hội bằng niềm ấy, chỉ sợ bảng cá nhân và đội ngũ thôi.” Trọng tâm câu chuyện được hé lộ rồi.

    “Không tìm cách đối phó, e rằng tụi mình sẽ thua chúng mất.”

    “Hay mình hợp tác kiềm chân chúng đê?” Tên hội trưởng nói câu này trông chẳng vui vẻ là bao. Thành thật mà nói, bảo bọn họ hợp tác với nhau có khi còn hack não hơn chém giết lẫn nhau ấy.

    Edit: Kha | Beta: Na

    Thông báo về hoạt động được công bố cách ngày bắt đầu chưa đến hai ngày. Nhưng người chơi lâu năm vừa nghe tin đã lập tức hành động, ai cũng biết ích lợi của hoạt động lần này. Có người muốn tìm bạn lập đội, người lại muốn một mình cân tất, lợi dụng 2 ngày cuối cùng cày cú trang bị.

    Công hội câu lạc bộ tất nhiên sẽ không bỏ qua hoạt động này, ngoài việc tham gia nội dung hoạt động, họ còn muốn cạnh tranh trên bảng xếp hảng. Bởi bảng xếp hạng không những mang lại lợi ích, mà còn giúp nâng cao hình tượng.

    Chỉ là nghĩ đến trong game còn có cái tên Quân Mạc Tiếu, hội trưởng các công hội liền không thể cười nổi. Hoạt động lần này sẽ dịch chuyển người chơi vào một bản đồ khác, lại chỉ cho phép nhóm nhỏ tiến vào. Vì vậy chiêu lấy thịt đè người của họ chỉ có thể chiếm ưu thế trong bảng xếp hạng công hội. Còn bảng xếp hạng cá nhân hoặc đội ngũ, nhiều người mấy cũng không ai cho họ túm tụm vào một chỗ!

    Tất nhiên chuyện cạnh tranh chỉ giành cho đám cao thủ và những đội ngũ trình cao. Vốn dĩ các công hội lớn cũng không thiếu tự tin trong mặt này, nhưng so với Hưng Hân thì… Các phó bản mới đang bị Hưng Hân bao cả bảng xếp hạng chính là minh chứng tốt nhất. Cả bọn đã so trình của đoàn đội tinh anh rồi đấy, kết quả thì sao?

    Người có thể đối đầu với Hưng Hân chỉ có thể là chiến đội chuyên nghiệp mà thôi. Có điều lễ Giáng Sinh cũng không gây ảnh hưởng đến giải đấu chuyên nghiệp. Ba ngày hoạt động kéo dài từ thứ 4, thứ 5 và thứ 6, đến thứ 7 sẽ là vòng 16 của giải đấu chuyên nghiệp. Đám tuyển thủ không thể nào bỏ luyện tập quẩy event trước đêm thi đấu được. Dù có hứng thú họ cũng chỉ đánh vài ván thử cho biết, không thể nhờ họ lập nên một thành tích lên bảng được.

    Đầu não của các công hội câu lạc bộ đắng lòng hết sức! Thế nhưng hai ngày nhanh chóng trôi qua, hoạt động cổ động mùa Noel cũng chính thức bắt đầu. Vì hạn chế số lần, người chơi chờ tới sáng để bắt đầu sớm không nhiều. Phía câu lạc bộ cũng không phái đội ngũ tinh anh của mình ra ngay. Mục tiêu của họ là bảng xếp hạng, tất nhiên phải thăm dò tình hình thực tế rồi mới lên kế hoạch thực hiện nó.

    Trong đêm nay, tất cả công hội dưới trướng câu lạc bộ đều nghiên cứu hoạt động lần này, đồng thời không quên lưu ý sát sao bảng xếp hạng.

    Quân Mạc Tiếu? Hưng Hân? Có phải chúng sẽ nhanh chóng xuất hiện trên bảng xếp hạng không?

    Kết quả là không, chờ đến bình minh, Hưng Hân cũng không có mặt trên bảng. Các công hội lớn vẫn chưa cử ra nhóm tinh anh chân chính, nhưng những thành viên khác vẫn phải thể hiện thật tốt. Trong hoàn cảnh mọi người tự do thể hiện, thế lực của công hội cứ thế đặt chân khắp nơi trên bảng xếp hạng. Khỏi phải nói đến mục xếp hạng công hội, các công hội dưới trướng câu lạc bộ chiếm trọn 20 thứ hạng đầu, có người còn rảnh rỗi so sánh nó với thứ tự trong giải đấu chuyên nghiệp, cố tìm ra điểm khác biệt.

    Nhưng điểm khác biệt thật sự nhiều lắm.

    Ví dụ như, công hội đứng đầu trên bảng xếp hạng lúc này chính là Luân Hồi. Sau khi chiến đội đoạt giải quán quân trong mùa giải trước, công hội này phát triển vượt bậc, thành viên trong công hội cũng chăm chỉ hơn hẳn. Đứng sau Luân Hồi là các công hội giàu mạnh lâu đời như Lam Khê Các, Trung Thảo Đường, Mưu Đồ Bá Đạo. Hiện tại chiến đội Bá Đồ đang đứng vững ở vị trí đầu trong giải đấu chuyên nghiệp, nhưng cấp dưới của họ – công hội Mưu Đồ Bá Đạo lại có thành tích đua event ngang hàng với các công hội giàu mạnh khác, khí thế hừng hực hồi đấu chuyên nghiệp biến mất không thấy tăm hơi.

    Trái lại, chiến đội Gia Thế bị loại phải đấu khiêu chiến, nhưng công hội Gia Vương Triều lại không sụp đổ chỉ sau một cú đả kích như vậy. Lúc này, người còn đặt niềm tin vào Gia Thế chỉ có thể là đám fan trung thành nhất của họ. Trong hoạt động lần này, công hội Gia Vương Triều thể hiện cực kỳ vượt trội, đánh bại không ít công hội tầm trung.

    Còn một ví dụ tương phản lớn khác chính là Nghĩa Trảm Thiên Hạ. Thứ hạng của họ trong giải đấu chuyên nghiệp vẫn ở mức báo động đỏ, luôn đứng ngấp nghé ở ngưỡng cửa ở lại và bị loại. Nhưng trong hoạt động công hội, Nghĩa Trảm lại đứng thứ 7, một thành tích không hề tầm thường. Theo nguồn tin hành lang, Nghĩa Trảm Thiên Hạ vì hoạt động lần này mà treo hẳn giải thưởng lớn, dấy động sự nhiệt tình của đám người chơi. Còn nguồn tin này có đúng hay không thì còn phải ngâm cứu kỹ càng hơn.

    Những công hội thu hút được nhiều người chơi kể trên, lại đang chăm chú vào thứ hạng hiện tại của Hưng Hân, xem chúng có gây uy hiếp cho mình không. Sau khi điều tra xong, ai nấy đều vui mừng. Thực lực của công hội Hưng Hân còn quá yếu kém. Nếu chỉ dựa vào sức mạnh của một cá nhân mà muốn chen chân vào bảng xếp hạng công hội trong hoạt động cần người đông thế mạnh thế này, đúng là chuyện bất khả thi. Đám Quân Mạc Tiếu của Hưng Hân dù mạnh thật, nhưng cũng vô dụng trong sự kiện này thôi.

    Hơn nữa sau khi trải qua một đêm nghiên cứu cẩn thận, các công hội lớn chợt phát hiện một vấn đề.

    Cũng như nhiều hoạt động trước, bảng xếp hạng sẽ phân chia theo cấp bậc, thường thì 5 cấp sẽ là một bậc. Tại khu thường, các cấp bậc này sẽ được chia rõ ràng, sau khi lên 20 rời khỏi thôn tân thủ, cứ 5 cấp lại thành một bậc, thẳng đến cấp 75.

    Còn Thần Chi Lĩnh Vực chỉ có người chơi max cấp, bình thường không cần phân chia gì, nhưng sau lần update cấp bậc cao nhất này, Thần Chi Lĩnh Vực cũng chia thành hai bảng xếp hạng theo cấp.

    Một là bảng xếp hạng từ cấp 70 – 74, bảng còn lại là cấp 75. Hai bảng xếp hạng đều bao gồm bảng cá nhân và đội ngũ. Cấp bậc trong đội ngũ sẽ lấy theo cấp của người cao nhất đội.

    Đây cũng là cách phân chia trước giờ của Vinh Quang, chủ yếu là để phân chia rạch ròi hai cấp bậc trang bị 70 và 75. Nhưng theo tình hình hiện nay, các công hội lớn lại phát hiện vấn đề mới sau một đêm nghiên cứu: Số lượng người chơi lên cấp 75 đang giảm rất nhiều.

    Cấp bậc mới mở ra vào ngày 3 tháng 12, giờ chỉ mới 25 tháng 12, chưa tới 20 ngày. Cấp càng cao, kinh nghiệm cần lên cấp càng nhiều, tốc độ lên cấp sẽ càng chậm cũng là chuyện hiển nhiên. Các nhân vật chủ chốt trong công hội câu lạc bộ được cày cú ngày đêm bằng tốc độ nhanh nhất, vào ngày thứ 11 tạm nghỉ thi đấu đều đã lên cấp 75. Đám Diệp Tu lại không chăm chỉ được như vậy, nhưng hiệu suất cũng không hề thấp, ngày ngừng đấu mới kết thúc được mấy hôm đã lũ lượt lên 75, bắt đầu càn quét khắp các bảng kỷ lục. Nhưng đa số người chơi thường làm sao rảnh được vậy? Những người chơi chỉ có thể lên mạng vài tiếng còn đang chật vật trên con đường cày cấp kìa! Mà họ, lại là thành phần chiếm đại đa số trong game.

    Song, các công hội câu lạc bộ đa số chỉ thu nhận fan trung thành của chiến đội, đám fan này lại là những người yêu thích Vinh Quang nhất, tất nhiên sẽ tự nguyện giành nhiều thời gian cho game. Vì vậy số thành viên lên 75 trong các công hội câu lạc bộ không hề ít, đồng thời chiếm tỷ lệ cao trong số lượng người chơi cấp 75. Thành thử ra khi nhiệm vụ phân phối ngẫu nhiên, thường xảy ra tình huống những đội ngũ hoặc người chơi cùng công hội được phân đến cùng một bản đồ. Tất nhiên việc phân phối này thật sự là ngẫu nhiên, không hề loại trừ điều kiện các thành viên trong cùng công hội.

    Từ đó, các người chơi cùng cộng hội tiến vào cùng bản đồ có thể giúp đỡ lẫn nhau, chiếm ưu thế hơn những người chơi khác. Mà trải qua một đêm ngâm cứu và tìm hiểu, trường hợp ẩn này cũng bị các công hội lớn nắm rõ hết.

    Chẳng qua ưu thế như vậy, nhà mình có, nhà người khác cũng có, nếu muốn lợi dụng thì cũng phải đề phòng. Nhưng bọn hắn có, chưa chắc người khác sẽ có, lấy ví dụ như Hưng Hân…

    Các công hội lớn đã cài clone nằm vùng vào Hưng Hân từ lâu. Cho dù không moi móc được thông tin quan trọng từ nhóm cầm đầu, họ cũng có thể nhìn danh sách thành viên, xem phân bố cấp bậc và hiểu ra ngay.

    Công hội Hưng Hân không có nhiều người chơi cấp 75. Trong giai đoạn mở rộng quy mô trước đó, Hưng Hân thu nạp hội viên rất dễ dãi, vàng thau lẫn lộn cả. Có người tích cực ngày ngày online cày event, có đứa lại lặn suốt mấy ngày liền không thấy mặt mũi đâu. Nhìn chung công hội Hưng Hân còn đang trong giai đoạn từ công hội người chơi chuyển hướng sang công hội chuyên nghiệp.

    Đối mặt với công hội Hưng Hân, mỗi công hội lớn chỉ có thể chiếm ưu thế như vậy. Nói thế thì, lỡ như bản đồ nhiệm vụ tình cờ cho họ về chung một nhà, liệu họ có cơ hội bán hành cho đám đại cao thủ như Quân Mạc Tiếu hay không?

    Quân Mạc Tiếu là một đại thần siêu lợi hại, mỗi công hớn lớn đều đang nghĩ biện pháp diệt trừ. Nhưng trừ bỏ đông người, họ còn có ưu thế gì nữa? Chẳng lẽ tìm người đến so trình với đại thần sao?

    Mà trong hoạt động vốn dĩ không thể xuất hiện ưu thế đông người này, lại vì thời điểm đặc biệt mà xảy ra, các công hội câu lạc bộ tất nhiên sẽ suy nghĩ về nó. Chẳng qua nghĩ kỹ lại, giả sử nhà mình có 2 đội vào cùng một bản đồ, gặp đội của Quân Mạc Tiếu, 5 người chọi 10 người… Đây có được coi là ưu thế không?

    Các hội trưởng đại nhân chua chát rút ra kết luận 10 lại bé hơn 5. Nhân số của họ có nhiều hơn gấp 2 hay 3 lần cũng không thể đánh bại đám cao thủ Hưng Hân, phải cần nhiều hơn thế nữa. Nhưng nhiều nữa sẽ khó lòng random trúng. Đêm nay chưa từng xuất hiện chuyện 3 đội vào chung bản đồ đâu.

    “Một nhà không đủ… Nhiều nhà hợp sức thì sao?” Có người bất chợt nghĩ đến chuyện này.

    Trong group của đám hội trưởng dần dần có người trồi lên, thay phiên nhau dẫn dắt câu chuyện.

    “Luân Hồi làm tốt đấy. Đêm nay cướp được nhiều quá ta.”

    “Ha ha, nhà mấy ông làm cũng tốt lắm!”

    “Nghĩa Trảm Thiên Hạ chưa vào group mình nhỉ? Lần này tụi nó cũng lợi hại lắm!”

    “Bách Hoa bị gì vậy nhở? Hình như xuống dốc rồi!”

    Các ông lớn thay phiên thảo luận thu hoạch đêm nay. Ngoài mặt thì diễn cảnh hài hòa thân thiện, nhưng sâu trong đáy lòng chỉ mong thành tích đám kia be bét, nhà mình hốt trọn điểm.

    “E hèm, Gia Vương Triều tranh cũng dữ lắm nè!” Có người như tìm được điểm nhấn mở rộng câu chuyện.

    “Cố hết sức thôi mà!” Trần Dạ Huy cũng giống những người khác, ngoài cười nhưng trong không cười đáp lại

    “So với mấy ông, đám Hưng Hân còn kém xa lắm. Tụi nó hạng mấy nhỉ? Không tìm thấy tên chúng luôn!” Người lại nói thẳng vào trọng tâm câu chuyện.

    “Tụi nó thắng mục công hội bằng niềm ấy, chỉ sợ bảng cá nhân và đội ngũ thôi.” Trọng tâm câu chuyện được hé lộ rồi.

    “Không tìm cách đối phó, e rằng tụi mình sẽ thua chúng mất.”

    “Hay mình hợp tác kiềm chân chúng đê?” Tên hội trưởng nói câu này trông chẳng vui vẻ là bao. Thành thật mà nói, bảo bọn họ hợp tác với nhau có khi còn hack não hơn chém giết lẫn nhau ấy.​
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    162,422
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 896: Tiểu đội hai người

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Tam | Beta: Kha

    Tất cả hội trưởng công hội lớn đều đang xôn xao bóng gió dọ ý nhau. Vậy mà Gia Vương Triều, thế lực thù địch hàng đầu của Hưng Hân, lúc này bỗng dưng lặng lẽ đến bất ngờ. Trần Dạ Huy ha ha mấy cái rồi không nói thêm gì nữa.

    Trần Dạ Huy so ra tự tin hơn các hội trưởng khác nhiều. Chiến đội Gia Thế đánh khiêu chiến nhẹ nhàng không chịu áp lực gì, có event thưởng đậm thế này, câu lạc bộ tất nhiên khuyến khích các tuyển thủ tham gia. Trần Dạ Huy thấy bọn kia lại lập liên minh xử Diệp Thu, trong lòng đập bàn cười không biết mấy bận. Để tụi nó đi PK Diệp Thu, công hội thằng này tập trung cày nhiệm vụ, còn không lên top được sao?

    Tiếc là Trần Dạ Huy đã coi thường IQ đám hội trưởng. Điều hắn nghĩ được thì người ta cũng nghĩ được. Nên lúc này ai nấy đều ăn nói rất cẩn thận. Chuyện đồng minh chỉ vứt ra khơi khơi đó. Các nhà đều cố khích người khác hợp tác với nhau, còn mình thì đứng ngoài hưởng lợi.

    Tư tưởng lớn gặp nhau, chuyện đồng minh tất nhiên không thành. Cả đám cáo già gài mìn trong từng câu chữ, quần nhau mấy trăm hiệp vẫn chưa tới đâu, mãi đến khi nhận ra, chẳng phải cả đám đang làm cùng một chuyện sao, vậy bàn tới bao giờ cho xong?

    Vì vậy dần dà càng nhiều người chọn im lặng, rốt cuộc không giải quyết được gì, khiến cho Trần Dạ Huy ở bên hóng ngay từ đầu khá là thất vọng.

    Nhưng không sao, hắn còn kế hoạch B, không phải hoảng. Chuyện công hội Trần Dạ Huy đã bàn giao cho lính lác, phần hắn thì ôm việc xoay xở nhân vật cho tuyển thủ chiến đội. Event cần tương tác, đem acc đánh chuyên nghiệp vào game thì hơi rêu rao. Lúc ấy trong map 50 người sẽ xảy ra chuyện gì có trời mới biết. Nếu gặp fan nhà thì OK rồi, có khi không cần cướp người ta đã tự động dâng hiến, nhưng lỡ gặp fan của kẻ thù thì sao?

    Trần Dạ Huy chuẩn bị xong mớ tài khoản, gửi kèm với một số tư liệu liên quan đến sự kiện hắn góp nhặt cả đêm cho chiến đội.

    Còn bên Hưng Hân? Sáng sớm thức dậy, cả đám cũng túm tụm nghiên cứu hoạt động; họ làm việc có mục tiêu rõ ràng, sẽ không lãng phí chín lần nhiệm vụ đi tìm hiểu, trước nhất phải tổng hợp thông tin từ những người chơi event trước.

    Sau khi nắm đủ thông tin, mọi người lần lượt online. Đám cầm đầu công hội hớt hải truyền tai nhau “Sói tới!”, thậm chí có kẻ lập tức mở bảng xếp hạng lên dò, cứ như Hưng Hân vừa xuất hiện là lập tức càn quét sạch cả bảng vàng vậy.

    Tạm thời công hội top 1 bây giờ là Luân Hồi. Thành tích bên bảng cá nhân và đội ngũ thì không chênh nhau mấy. Mỗi người, mỗi đội chỉ có ba lượt, tổng cộng 60 đôi vớ, khả năng bứt phá thành tích không lớn. Nên trước mắt trên bảng xếp hạng cá nhân và đội ngũ phần lớn đều xêm xêm nhau.

    Xếp hạng cá nhân, hạng nhất là 16 đôi vớ, rất nhiều người có được thành tích như vậy.

    Bên đội ngũ khá hơn, đội của công hội câu lạc bộ đang dẫn đầu, thành tích cao nhất hiện tại là 31 đôi.

    Còn lại là bảng thành tích cấp 75, cũng là mục tiêu chung của các công hội lớn. Do phần thưởng ngon hay dở đều tùy thuộc cấp bậc, nên trang bị và vật liệu phần thưởng cấp 75 tất nhiên được mọi người ưu tiên đặc biệt.

    Hưng Hân online, sẽ lập tức đánh ra kỷ lục trên trời hay sao?

    Lúc này mọi người đều cùng một suy nghĩ: nên tranh thủ thời gian chạy event đối đầu với Hưng Hân, hay tạm thời tránh trước, để tụi nó thỏa thích thu nhặt, mình đợi thời cơ khác phấn đấu sau?

    Bởi không có đồng minh chống lưng, ai cũng không có lòng tin đương đầu trực diện với con quái vật nọ, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cắn răng quyết định ít nhất phải cử vài người ra trận! Không thể để Hưng Hân sống sung sướng thế được!

    Bên Hưng Hân, qua hai ngày bàn bạc, rốt cuộc đưa ra quyết định.

    Mười người chia làm hai đội, một đội gồm Ngụy Sâm dẫn đầu, Kiều Nhất Phàm, Trần Quả, La Tập và An Văn Dật. Kỹ thuật bọn Trần Quả không đủ chuyên nghiệp, đánh lẻ thì chỉ như người chơi thường, hơn nữa Tay Nhỏ Lạnh Giá của An Văn Dật là trị liệu, nhất định phải vào pt mới sống nổi. Nên quyết định gom ba người lại, cho Ngụy Sâm chỉ huy, lại có thêm Kiều Nhất Phàm, không đến nỗi bye bye sớm.

    Còn năm người còn lại, Đường Nhu và Ngũ Thần hoạt động riêng lẻ, Mạc Phàm căn bản không cần ai quyết định giúp, trước giờ hắn chưa bao giờ xem mình là thành viên trong đội, nói gì tới chuyện nghe Diệp Tu sắp xếp này kia.

    Cuối cùng còn Diệp Tu và Bánh Bao, hai người tổ đội với nhau.

    Tiểu đội tham gia event không yêu cầu nhất thiết phải đủ 5 người. 2 người, 3 người, 4 người vẫn được. Chỉ là ít người cũng không có thêm ưu đãi, nên đi như vậy sẽ chịu thiệt. Nhưng Bánh Bao trước nay làm việc khó lường, thả tự do một mình có trời mới biết y sẽ làm ra cái gì, nên Diệp Tu dứt khoát cột chung với mình cho chắc ăn.

    Người cần tổ đội thì tổ đội, kẻ đánh lẻ thì đánh lẻ, chuẩn bị xong xuôi rồi bắt đầu nhận nhiệm vụ, dịch chuyển vào bản đồ diễn ra sự kiện.

    Nhắc đến Noel là không thể không nhắc đến tuyết, cả bản đồ sự kiện Noel đều thuần một sắc trắng. Vừa đến nơi, trên màn hình mọi người đều là cảnh tuyết rơi ngút tầm mắt. Ngoài màn tuyết dày đặc còn có ánh mặt trời loang loáng, nhìn đặc biệt nhức mắt; chưa kể bông tuyết đủ kích cỡ bay bay đầy màn hình, Diệp Tu và Bánh Bao xuất hiện ngay trong vùng bão tuyết, tuyết lông ngỗng bay tứ tán khắp nơi, nhất thời cả mặt người bên cạnh cũng chẳng trông thấy.

    “Ây, gió lớn quá, ảnh hưởng cả tốc độ di chuyển nữa.” Diệp Tu điều khiển Quân Mạc Tiếu đi vài bước lập tức nhận ra. Đây cũng là một điểm khó chơi của bản đồ Vinh Quang. Không chỉ địa hình ảnh hưởng chiến đấu, thời tiết đôi khi cũng góp phần.

    “ANH NÓI GÌ CƠ?” Lúc này Diệp Tu chợt nghe Bánh Bao rống to một tiếng, Diệp Tu nghe qua tai nghe trong game nên không có gì, nhưng âm thanh max volume của Bánh Bao còn dội vào cả tai phone của những người khác trong phòng, át cả tiếng game.

    “Hét to quá làm gì?” Diệp Tu nói.

    “Gió lớn quá, không nghe gì hết.” Bánh Bao nói.

    “Nhập vai vãi…” Diệp Tu cạn lời, ở bản đồ bão tuyết tất nhiên có lồng tiếng gió ù ù thổi không ngừng, Bánh Bao nói chuyện hét tới hét lui như đang chống bão thật vậy.

    “Đi kiếm vớ thôi!” Diệp Tu nói.

    “Đi hướng nào?” Bánh Bao hỏi.

    “Đi đại.”

    Vật phẩm xuất hiện ngẫu nhiên, không có thông báo vị trí, nên mới vào chỉ có thể đi lung tung tìm. Hơn nữa 20 đôi vớ sẽ không xuất hiện cùng lúc. Nửa thời gian đầu trên bản đồ sẽ có 10 đôi vớ. Nửa tiếng sau 10 đôi còn lại sẽ xuất hiện, thời gian và phương hướng ngẫu nhiên.

    May là lúc reset hệ thống sẽ cho thông báo gợi ý, không để người chơi quá mức bối rối.

    Lúc này hệ thống hiển thị có 10 đôi vớ trên bản đồ, sau khi có người nhặt sẽ có thông báo số lượng vớ thay đổi, giúp người chơi nắm rõ tình hình. Sau khi 20 đôi vớ bị nhặt hết, hệ thống sẽ bắt đầu đếm ngược 120s, trong 120s nếu không có biến cố mới thì kết thúc sự kiện.

    Chết trong bản đồ này không bị trừ kinh nghiệm, không rớt trang bị, nhưng vớ thì 100% bị mất. Sau khi chết nhân vật sẽ CD 20s rồi hồi sinh tại chỗ full trạng thái. Nhưng nếu chết quá nhiều lần, thời gian CD mỗi lần sẽ tăng lên, mỗi lần thêm 20 giây.

    Để sự kiện thêm phần thú vị, trừ vớ giáng sinh, còn có vật phẩm hỗ trợ khác ngẫu nhiên xuất hiện trên bản đồ. Tạm thời biết được có thuốc chống rét, áo choàng tàng hình, xe trượt tuyết tốc độ cao, còn có túi đựng vớ, vân vân… Những thứ này khi bị nhặt sẽ không có thông báo hệ thống.

    Bản đồ không lớn lắm, nếu không mò vớ chẳng khác gì mò kim đáy biển. Bản đồ hiện tại của Diệp Tu và Bánh Bao còn nguyên 10 đôi vớ, chưa ai nhặt được. Hai người liên tục gặp người chơi đi ngang, nhưng chưa ai có vớ, tất nhiên không xảy ra tranh chấp. Sau khi có người nhặt được vớ, sẽ có thông báo ai ai nhặt được bao nhiêu đôi, tùy tình hình mà cập nhật liên tục.

    Diệp Tu và Bánh Bao còn đang loay hoay, thông báo hệ thống đầu tiên đã xuất hiện: Người chơi Hộp Gỗ đang dẫn đầu với một đôi vớ giáng sinh.

    “Hộp Gỗ! Đi kiếm nó!” Bánh Bao la lớn, trong suy nghĩ của Bánh Bao, tìm người dễ hơn tìm vớ nhiều. Bản đồ của họ toàn là gió với tuyết, thậm chí phải ngồi xổm xuống mới nhìn được mặt đất. Làm sao biết vớ bị giấu ở đâu, lỡ như chôn trong tuyết chỉ ló ra một góc, khả năng sẽ bỏ sót.

    “Chia nhau tìm.” Diệp Tu quyết định.

    “Phát hiện mục tiêu thông báo trước, khoan manh động.” Diệp Tu nói.

    “Rõ.” Bánh Bao nói.

    Vì vậy hai người chia nhau hành động, lúc sau, Diệp Tu nghe tiếng Bánh Bao, không phải từ trong game, mà vang vang ngay bên cạnh: “Đằng kia là Hộp Gỗ à? Hộp Gỗ đó hả? Đúng rồi, tui đang tìm ông đó, giao đôi vớ hồi nãy ông nhặt được ra đây.”

    “Tọa độ!” Diệp Tu rớt nước mắt nhắn tin cho Bánh Bao. Nhóc này lại đi nói chuyện với Hộp Gỗ, mình rõ ràng kêu nó phát hiện mục tiêu thì thông báo cho mình cơ mà! Quả nhiên chỉ có Bánh Bao mới hiểu lầm được thế này.

    Bánh Bao trả lời rất nhanh, Diệp Tu thấy không xa, vội chạy đến.

    “Ơ, không phải đi một mình à?” Lúc này Diệp Tu lại nghe tiếng Bánh Bao.

    Tất nhiên không một mình! Hai người vào bản đồ tổ đội, phần lớn đều là năm người một đội. Có đi riêng cũng là đang chia ra tìm kiếm thôi, làm gì có ai thực sự đi một mình.

    “Cẩn thận.” Diệp Tu nhắc.

    Thật ra lấy thực lực hiện tại của Bánh Bao, xử lý năm người chơi bình thường hẳn không có vấn đề. Nhưng tư duy Bánh Bao độc đáo phi thường, có thể làm ra được những hành động cả tuyển thủ chuyên nghiệp cũng không lý giải được, tất nhiên khả năng thua trận khó hiểu là rất lớn.

    “Ồ?” Lúc này Diệp Tu chợt nghe âm thanh nghi ngờ của Bánh Bao vang lên.​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    162,422
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 897: Gió to quá, nghe không rõ

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Tiếu | Beta: Kha

    Dựa vào tốc độ tay của tuyển thủ chuyên nghiệp, đánh chữ còn nhanh hơn cả nói, không có gì khó khăn cả. Nhưng lúc này Diệp Tu lại không gõ chữ, hắn không sợ mình gõ chậm chỉ sợ Bánh Bao nhất thời không để ý tin nhắn. Vì thế gào lên: “Em ồ cái gì?”

    “Không thấy người đâu!” Bánh Bao lập tức gào lại.

    “Là áo choàng tàng hình? Chú ý vào!” Diệp Tu kêu.

    “Rõ rồi.” Giọng nói của Bánh Bao đầy vang dội.

    “Hai cậu cần gì phải hét lên thế hả?” Trần Quả đập bàn.

    “Gió to quá, không nói to không nghe được.” Bánh Bao vội vàng thanh minh.

    Diệp Tu không nói gì, nói to đâu phải vì chuyện này trời? Là vì trong game hai người không ở cùng một chỗ, cho nên mới phải nói chuyện bên ngoài, xong vì đều đeo tai nghe nên mới phải gào lên chứ, liên quan đách gì gió to gió nhỏ chứ. Diệp Tu phát hiện mình hơi khinh địch rồi, đáng ra nên phải ở cùng một chỗ với Bánh Bao, thế mới tiện nghe ngóng và hiểu ý nhau được.

    “Tên nhóc kia, là áo choàng tàng hình phải không? Ông đây đã nhìn thấy mày rồi, mau hiện hình.” Bánh Bao nói xong đã vừa cưỡng bức vừa dụ dỗ đối thủ.

    “Ai yo, có mai phục! Quá mất nết, xem ông dạy mày nè.”

    “A, còn một người!”

    “Á á, lại thêm người nữa!”

    “Ông bắt được một đứa, còn có…”

    Bánh Bao kêu lên không ngừng, kêu đến mức khiến cho một kẻ theo chân như Trần Quả phải xoắn xuýt lên.

    “Sao lại thế, sao lại thế này?” Trần Quả chúi đầu qua hòng phát hiện được tình hình từ màn hình của Diệp Tu.

    Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu lúc này đang vội vàng chạy qua, vẫn chưa tới hiện trường thì nào thấy được bóng dáng của Bánh Bao. Ngẩng đầu lên vỗ đầu Trần Quả một cái: “Chú tâm vào phần của chị kìa.”

    “Tình hình thế nào?” Diệp Tu hỏi Bánh Bao.

    “Năm tên giặc nhép!” Bánh Bao đáp.

    Bên phía Bánh Bao, lúc đầu quả thật chỉ thấy được người chơi tên là Hộp Gỗ kia thôi, nhưng sau đó đồng bọn của Hộp Gỗ đã nhanh chóng chạy tới trợ giúp. Bọn hắn là một đội năm người thân thiết, vốn là phân công nhau làm việc nhưng sau khi Hộp Gỗ nhặt được một đôi vớ thì bốn người còn lại vội vàng tới giúp. Kết quả vừa vặn gặp được Bánh Bao đang cướp vớ, không nói hai lời lập tức đánh nhau.

    Nên thực tế là mọi người chỉ là người trước người sau chạy tới, làm gì “có mai phục” giống lời Bánh Bao chớ.

    “A a, hảo hán giữa đường thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ.” Bánh Bao hét lên.

    Diệp Tu nghĩ nghĩ, hảo hán cái quần, cũng chỉ muốn cướp vớ từ trong tay Hộp Gỗ thì có.

    “Đại ca, người mình!”

    Tiếp đó, Diệp Tu liền nghe Bánh Bao nhiệt tình chào hỏi với hảo hán.

    Diệp Tu tự thấy mất mặt thay Bánh Bao nhưng ngay cả hắn cũng không ngờ câu này của Bánh Bao lại khiến đối phương ngơ cmn ngác.

    Bởi vì đội mới tới này là người do Mưu Đồ Bá Đạo phái ra. Người chơi của các công hội lớn đa số đã xông lên cấp 75 hết rồi, nên khi tùy cơ phân phó xuống dễ có khả năng đụng phải đội nhà mình. Và công hội cũng đã sớm nói rõ nếu gặp nhau thì phải cùng hợp tác, theo đuổi thành tích chung.

    Cho nên khi Bánh Bao quăng ra một câu “Đại ca, người mình”, đối phương rất xoắn xuýt “A…” một tiếng theo bản năng. Tiếp đó cũng coi như Bánh Bao thuộc Mưu Đồ Bá Đạo, lập tức kéo quân sang che chở. Tới khi xông tới nơi rồi mới đột nhiên mới ngờ ngợ điều gì, quay qua nhòm lại: Bánh Bao Xâm Lấn!

    Đậu móa chứ người mình! Đây là là sói nhà Hưng Hân mà!

    Bánh Bao Xâm Lấn là người lăn lộn từ khu 10 với Quân Mạc Tiếu, đã bị các công hội lớn găm vào sổ đen lâu rồi.

    “Hưng Hân, đánh!”

    Tiểu đội trưởng kia không nói hai lời, thậm chí còn không thèm giành vớ gì, trở tay chém Bánh Bao Xâm Lấn một dao.

    “Người mình mà cũng đánh, hèn quá vậy!” Bánh Bao hú lên.

    Giọng điệu trấn tĩnh như vậy khiến mấy kẻ thuộc Mưu Đồ Bá Đạo càng thêm hoang mang. Bởi vì nhân vật thuộc Thần Chi Lĩnh Vực có thể trùng tên, thế nên muốn xét hai nhân vật trùng tên mà nói, ngoài nghề trang bị v.v thì cách nhanh nhất là xem số hiệu của nhân vật. Mỗi nhân vật một số, giống như số chứng minh vậy, tuyệt không trùng nhau.

    Nhưng cái tên kỳ quái như Bánh Bao Xâm Lấn, trước giờ còn chưa từng nghe thấy chứ đừng nói trong công hội nhà mình. Nhưng giọng điệu đầy tự tin của Bánh Bao lại khiến người Mưu Đồ Bá Đạo phải đứng hình vài giây.

    Cuối cùng cũng tỉnh lại: “Đừng điêu, công hội bọn tao làm chó gì có Bánh Bao Xâm Lấn, đánh!”

    Bùm!

    Hô đánh là bọn hắn, cuối cùng kẻ bị đánh cũng là bọn hắn. Ngay khi cả đám đánh tới Bánh Bao Xấm Lấn cũng là lúc rơi vào vùng rơi của đạn. Bánh Bao Xâm Lấn không bị thương một cọng lông nhưng đám người của Mưu Đồ Bá Đạo đều bị nổ bay hết. Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu rốt cuộc cũng đánh tới.

    “Quân Mạc Tiếu!!!”

    Đám Mưu Đồ Bá Đạo hét lên thảm thiết.

    Cái tên Quân Mạc Tiếu không hiếm hoi gì nhưng Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu lại quá dễ nhận ra. Chưa kể tới nghề là tán nhân độc nhất vô nhị kia, chỉ cần nhìn tạo hình của nhân vật đủ các loại màu sắc rực rỡ, Thần Chi Lĩnh Vực tuyệt không có kẻ thứ hai.

    “Rút!”

    Tiểu đội trưởng quyết đoán, vừa nhác thấy Quân Mạc Tiếu hắn ta đã dẫn đầu bỏ chạy, bỏ luôn vớ của Hộp Gỗ bên cạnh.

    “Thấy lão đại của tui vừa tới đã chạy hết, đúng là đồ tiểu nhân đê tiện!” Bánh Bao quăng một cục gạch qua. Tên tiểu đội trưởng né được nhưng nghĩ mãi vẫn éo hiểu câu này của Bánh Bao là sao? Tất cả mọi người là đối thủ cạnh tranh, chửi bới thô tục là bình thường, nhưng tiểu nhân đê tiện là cái khỉ gì? Mà mình còn chưa kịp đê tiện nữa mà!

    “Bánh Bao đừng đuổi theo.” Diệp Tu quát Bánh Bao, sau đó chuyển góc nhìn, tiểu đội năm người Hộp Tử vốn cũng không muốn chiến gì, đã sớm tranh thủ chạy gần hết rồi.

    “Đuổi bên này nè.” Diệp Tu gọi.

    “Nhanh nào!” Không biết Bánh Bao muốn kêu kẻ nào.

    “Có thấy bọn nó giao dịch không?” Diệp Tu hỏi.

    “Hở?” Bánh Bao hỏi lại một chữ duy nhất.

    Diệp Tu quyết định ngậm miệng, e là Bánh Bao không hề để ý tới mấy tình tiết nhỏ nhặt này. Bởi vì bọn họ đăng ký tham gia hình thức đội ngũ, cho nên thứ tự sắp xếp trên bảng cũng theo tổ đội. Trừ khi nhặt được vớ thì hệ thống mới thông báo chứ nếu giao dịch trong tổ đội với nhau thì hệ thống không hề thông báo. Mà trên bảng xếp hạng chỉ hiển thị là đội bọn hắn có được một đôi vớ thôi, cũng không biết có phải trên người của tên Hộp Gỗ nhặt được trước đó hay không?

    Tuy đội ngũ này chẳng chút tiếng tăm nhưng hẳn vẫn còn chút thông minh. Diệp Tu liếc thấy đội đối phương tách ra chạy mấy hướng liền hiểu được vớ đã âm thầm bị di dời rồi, hẳn không còn trên người Hộp Gỗ nữa.

    “Em chú ý Hộp Gỗ, anh đuổi theo mấy người kia!” Diệp Tu nhanh chóng an bài, tính luôn cả phương án đối phương chơi trò nghi binh, vớ vẫn nằm nguyên trên người Hộp Gỗ.

    Hộp Gỗ đúng số hên luôn, ngay bản đồ đầu đã lụm được vớ rồi, trước đó còn ăn may nhặt được áo choàng tàng hình nữa.

    Vì thế ngay khi tin hắn lụm được vớ lên thông báo, rồi tiếp đó đụng phải Bánh Bao, hắn đã quyết đoán dùng luôn áo choàng tàng hình. Sau đó đội của hắn cũng tới kịp, nhưng bên kia đã không phải chỉ có mỗi Bánh Bao nữa. Người chơi thường làm gì có khí thế gặp thần giết thần, gặp phật giết phật chớ? Lúc này chỉ cầu khấn làm sao để giữ được đôi vớ này thôi, thế nên vừa thấy có cơ hội liền chuồn ngay tắp lự, lại còn năm người rẽ năm hướng bày bố ra mê hồn trận nữa. Dù sao chết cũng không mất kinh nghiệm không rớt trang bị, nên mọi người tự nhiên sẽ quả cảm làm vật hy sinh thôi.

    Vớ trên người kẻ nào đây?

    Đây là một đề toán khó dù là người kinh nghiệm đầy mình như Diệp Tu cũng chịu không thể đoán được. Nên sau khi kêu Bánh Bao tiếp tục chú ý Hộp Tử thì Diệp Tu chọn cách đơn giản nhất, đuổi theo kẻ gần nhất.

    Người chạy gần nhất là một cuồng kiếm sĩ, Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu vừa nã pháo vừa tiến lên mà thao tác vẫn vô cùng chuẩn xác. Người chơi cuồng kiếm sĩ kia kỹ thuật không ăn ai, nghe tiếng pháo nổ phía sau không thèm quay lại mà lập tức nhảy tránh. Đích thị là một người chơi thường không thèm nghĩ, không hiểu biết chỉ cảm thấy lúc này cần phải thao tác gì đó.

    Thế nên khi vừa nhảy lên lại còn ăn luôn sóng khí từ đạn pháo, cuồng kiếm sĩ còn tự cảm thấy sợ: đệt, sao mình nhảy cao dữ vậy nè!

    Kế đó lúc rơi xuống cũng biết thao tác Chịu Thân nhưng không hề thành công. Thế nhào lộn lên trước đã bày cả ra rồi, vì vậy đầu hắn lún vào tuyết, tướng rơi trông vặn vẹo hết sức.

    Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu đã vọt tới trước mặt.

    “Đừng đuổi tui, vớ không ở chỗ tui!” Người chơi này vừa thấy không thể nào dùng sức chống địch được bèn lập tức dùng kế.

    “À? Thế ở người nào?” Diệp Tu hỏi.

    “Tui không biết, dù sao cũng không phải giao dịch với tui.” Người này vừa nói xong đột nhiên một nhát đao từ dưới tuyết chém lên, cú đánh lén cũng coi như đột ngột đầy bất ngờ. Rốt cuộc, Ô Thiên Cơ trong tay Quân Mạc Tiếu nhanh hơn, vung một cái liền biến thành hình thái mâu, thi triển Long Nha đâm cho cuồng kiếm sĩ đơ người.

    Tên này tới giờ mới thấy rõ tên của đối thủ trước mắt. Quân Mạc Tiếu là người đến sau cùng, khi đó tiểu đội bọn họ đã xé nhau chạy rồi, ai thèm quan tâm ai với ai chớ.

    “Quân Mạc Tiếu!” Tên này lập tức hét lên. Cái tên Quân Mạc Tiếu nổi hơn Bánh Bao nhiều.

    “Tui đây.” Diệp Tu đáp liền cũng không hề ngừng tay, tranh thủ thời gian xử luôn đối phương để kiểm tra xem có phải thằng này giữ vớ không.

    “Tui có xem trận đấu của mấy anh, biểu hiện tốt ghê.” Đối phương kêu lên.

    “Vậy hả? Ông xem trận nào?” Diệp Tu thuận miệng hỏi.

    “Trận đấu với Vô Cực ấy.”

    “Thiệt không đó? Sao tui không thấy ông?” Diệp Tu hỏi.

    “À….” Người này nghẹn họng. Bởi vì thi đấu khiêu chiến là vào phòng đấu trường để xem, sẽ có danh sách khán giả, muốn coi có ai tới thì dễ như không. Thằng này giờ còn đang câm nín, hiển nhiên là vì không tới xem nên lo lắng không thôi.

    Diệp Tu cười cười không thèm để ý, tới xem hay không cũng thế, cũng không thể ngăn hắn ra tay được. Vớ, điều quan trọng trước mắt chỉ là vớ mà thôi.

    Cuồng kiếm sĩ kia đương nhiên không thể nào là đối thủ của Diệp Tu rồi. Chưa tới một phút đã bị xử nhanh gọn đẹp. Diệp Tu giết xong mới thấy xui vãi, tên này quả thật không có vớ, chẳng trách lại nói nhiều như vậy. Xem ra là muốn dây dưa kéo dài thời gian đây.

    Diệp Tu xoay góc nhìn của Quân Mạc Tiếu một vòng, không tìm được ai nữa cả. Bản đồ này đầy gió tuyết, tầm nhìn không được tốt lắm.

    “Bánh Bao đuổi được chưa?” Diệp Tu đành phải tiếp tục phong cách “gió to quá nghe không rõ nên phải gào thôi”.

    “Được rồi, đang dạy dỗ nó!” Bánh Bao gào trả.

    “Tọa độ!” Diệp Tu không còn mục tiêu, bèn quyết định chạy sang giúp đỡ Bánh Bao.​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    162,422
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 898: Cướp vớ

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Tiếu | Beta: Kha

    Sức chiến đấu của Bánh Bao mạnh hơn người chơi thường nhiều. Nên khi Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu chạy tới, không còn thấy Hộp Gỗ đâu nữa.

    “Tên kia đâu?” Diệp Tu hỏi.

    “Em đập chết rồi.” Bánh Bao thao tác Bánh Bao Xâm Lấn vung ra quả đấm.

    “Vớ….” Diệp Tu vừa định hỏi tình hình vớ viếc thì cũng tự hiểu ra là đách có, nếu không khi Bánh Bao nhặt đã được hệ thống thông báo.

    “Xem ra vớ ở chỗ ba tên kia rồi.” Diệp Tu vừa nói vừa mở bảng thống kê lên coi. Một đôi vớ nhặt được kia vẫn thuộc về đội ngũ của bọn Hộp Gỗ.

    “Lúc em gặp đám đó, đụng mai phục à?” Lúc này Diệp Tu mới có cơ hội hỏi tới vấn đề này. Kết quả nghe Bánh Bao miêu tả lại, hắn liền biết “mai phục” vừa nãy chỉ là Bánh Bao tự nghĩ tự sướng thôi.

    “Bên này nè.” Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu lập tức dẫn đường.

    “Tiếp tục chia nhau làm việc hả?” Bánh Bao Xâm Lấn của Bánh Bao lại nôn nóng đi về hướng ngược lại.

    “Cứ đi với nhau đã.” Diệp Tu gọi hắn.

    “Dựa theo phong cách làm việc của đám này thì bọn chúng khá là cẩn thận, rất chú ý tới việc hỗ trợ lẫn nhau. Nên trước đó mặc dù chia ra nhưng khoảng cách lại không xa, để hễ bất cứ ai có chuyện bốn người kia đều có thể nhanh chóng chạy tới. Vì vậy hiện giờ ngoại trừ hai đứa bị mình đánh chết sẽ ở điểm hồi sinh ra, thì ba tên kia chắn chắn cũng sẽ đi về phía đó để tiếp ứng. Sau đó tiếp tục giữ vững khoảng cách để hỗ trợ lẫn nhau.”

    Diệp Tu không biết Bánh Bao có hiểu được không nhưng vẫn giải thích tường tận. Tất nhiên là có nguyên nhân cả, hắn vẫn ôm hy vọng Bánh Bao sẽ hiểu biết hơn, suy nghĩ logic hơn.

    “Quá chí lý! Không hổ là lão đại mà, chúng ta nhanh thôi.” Bánh Bao sau khi bày tỏ sự sùng bái với Diệp Tu xong thì lập tức đuổi theo Quân Mạc Tiếu.

    Mỗi bản đồ chỉ có một điểm hồi sinh duy nhất. Hai người Diệp Tu và Bánh Bao đều có kỹ xảo và trang bị tốt hơn người chơi thường nhiều, vì thế đuổi theo cũng nhanh hơn không ít. Chạy chưa bao lâu đã thấy được ba bóng người đang lặn lội trong gió tuyết đi về phía điểm hồi sinh.

    “Hình như là tụi nó, nhanh lên!” Khoảng cách hơi xa nên Diệp Tu nhất thời không thấy rõ tên. Sau khi gọi Bánh Bao thì lập tức tiêu hao sức bền gia tăng tốc độ, khi rút ngắn được khoảng cách rốt cuộc Diệp Tu cũng xác định được tên ba đứa kia.

    “Nhỏ tiếng thôi!” Diệp Tu quá sợ Bánh Bao lại xông lên “chào hỏi” nên đành phải vội vàng “chào” cậu trước.

    “Hả…?”

    “Không thể để cho bọn chúng chia nhau chạy nữa.” Diệp Tu nói.

    “Dạ!”

    Vì thế hai người nhanh chóng mà im lặng tiếp cận ba tên kia. Gió to thổi thốc cả tuyết tạo ra âm thanh che đi tiếng bước chân của hai nhân vật, ba người nọ vẫn mờ mịt cắm đầu đi về phía trước.

    “Em bên phải, hai tên kia để anh!”

    Thấy khoảng cách đã đủ gần, Diệp Tu đột nhiên lên tiếng. Không chỉ Bánh Bao nghe thấy mà ba người phía trước cũng hốt cmn hoảng, vừa quay lại thì Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xâm Lấn đã xông lên.

    Ba tên này rõ ràng không hề ham chiến bèn xài ngay ngón cũ xé nhau chạy. Nhưng lần này được chính Diệp Tu để mắt cộng thêm đánh lén ở khoảng cách gần thế này, biết chạy đâu cho thoát?

    Trốn không được thì chỉ còn cách xoay lại đánh.

    Có chết cũng không mất mát gì khiến người chơi bớt lo lắng. Nhưng chỉ một chút “yên tâm” ít ỏi này cũng chẳng thể làm người chơi bình thường lập tức đạt tới trình độ tuyển thủ chuyên nghiệp được. Ba người chỉ mới chuẩn bị tinh thần bất chấp đánh cho đã tay một lần, nhưng lúc nghĩ xong cũng là lúc nằm thẳng cẳng ra đất. Sau đó, không có sau đó, mãi tới lúc chết cũng không còn cơ hội đứng dậy.

    Kết quả Diệp Tu còn chẳng thèm để ý xem vớ rơi ra từ kẻ nào nữa.

    “Ngon!”

    Vớ vào tay liền lên ngay thông báo, nhưng sau đó Diệp Tu và Bánh Bao lại mất đi mục tiêu. Tiến độ của bản đồ họ đang ở thật sự quá chậm, không biết có phải tại thời tiết khắc nghiệt ảnh hưởng làm mọi người tìm kiếm khó khăn không. Mấy người khác trong Hưng Hân bắt đầu cùng lúc với Diệp Tu và Bánh Bao mà giờ đều đang tranh giành sục sôi. Bản đồ của những người kia trước mắt ít nhất cũng đã có năm đôi vớ được tìm thấy, làm gì thê thảm giống bọn Diệp Tu chứ.

    Đang lúc trách móc cuộc đời thì đột nhiên trên kênh hiện lên thông báo: người chơi Thiên Lý Hương đã nhặt được vớ Noel.

    Thiên Lý Hương, nghe như người của Trung Thảo Đường vậy. Chỉ là thực tế không phải ai thuộc Trung Thảo Đường cũng đều có tên cây thuốc. Mà những kẻ có tên cây thuốc cũng không nhất định là người của Trung Thảo Đường, cũng không hẳn là fan Vi Thảo. Thiên Lý Hương này đúng là không phải thành viên của Trung Thảo Đường, mà là một đội người chơi thân thiết giống Hộp Gỗ kia. Thành ra khi nhặt được vớ nhất thời hơi kích động. Bởi vì sau khi hệ thống thông báo lúc nãy, không ít người chơi trong bản đồ đã biết mình Quân Mạc Tiếu ở cùng map với mình, lại còn vừa ra tay giết người cướp của.

    “Ờ, Thiên Lý Hương, đi tìm thôi…” Vì thế Diệp Tu và Bánh Bao lại có việc để làm, hai người chia nhau hành động lục khắp bản đồ. Lần này, người tìm được Thiên Lý Hương trước là Diệp Tu. Nhưng đội năm người này cùng đi với nhau cũng không biết đã chuyển vớ đi chưa, vì thế Diệp Tu không manh động mà lặng lẽ núp một bên, sau đó hú cho Bánh Bao.

    Ngay lúc này thì đôi vớ thứ ba và thứ tư cũng lần lượt được người khác nhặt, Diệp Tu chỉ đành nhớ kỹ tên đối phương.

    Bánh Bao tới rất mau chỉ là đối thủ lần này có tới năm người, không dễ khống chế như cũ. Diệp Tu phân hai mục tiêu cho Bánh Bao, tự mình ôm ba thằng. Sau đó chớp đúng thời cơ lập tức lao ra.

    Năm người của đối phương phản ứng cũng rất nhanh, thủ thế liền. Diệp Tu thấy đối thủ dàn trận, lập tức nhận ra vị trí của bọn chúng là muốn bảo vệ một người.

    Thiên Lý Hương!

    Bọn hắn bảo vệ là kẻ đã nhặt được vớ, vì thế Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu quyết đoán đánh tới Thiên Lý Hương.

    Thiên Lý Hương là một thiện xạ, lúc này một bên nhắm bắn một bên dùng Phi Súng lui về sau, ba trong số bốn kẻ còn lại trong đội thuộc hệ chiến đấu vội vàng xông ra ngăn cản Quân Mạc Tiếu. Nhưng chỉ bằng kỹ thuật của bọn chúng làm thế nào hạ được Diệp Tu, huống hồ còn có thêm Bánh Bao yểm trợ.

    Thiên Lý Hương vừa thấy tình hình không ổn lập tức Phi Súng chuồn thẳng. Quân Mạc Tiếu của Diệp Tu cũng không đuổi theo ngay mà sử dụng Thuật Phân Thân, người thật đột nhiên xuất hiện trước người chơi sứ giả thủ hộ trong đội.

    Tay sứ giả thủ hộ kia hoàn toàn không kịp phòng bị, bị Quân Mạc Tiếu đánh cho té sml. Ba kẻ còn lại nóng lòng nhào tới, còn nôn nóng hơn cả việc bảo vệ Thiên Lý Hương nữa. Ngay cả Thiên Lý Hương bên kia cũng bỗng dưng dừng lại, thấy tình cảnh có biến lập tức vội vàng chạy về.

    Rất hiển nhiên, vớ đã không còn trên người Thiên Lý Hương nữa mà đã chuyển tới túi của vị sứ giả thủ hộ này rồi.

    Diệp Tu là ai? Là đại thần đứng đầu Vinh Quang trên tất thảy lĩnh vực từ ý thức tới chiến thuật, kinh nghiệm. Chỉ cần một động tác thôi, hắn cũng có thể xuyên qua thao tác của đối phương để nhìn ra được thế trận đích thực. Thiên Lý Hương chỉ là mồi câu, đối tượng thật sự được bọn hắn bảo vệ chính là vị sứ giả thủ hộ này.

    Sự thật cũng đã chứng minh quyết định của Diệp Tu rất đúng đắn. Sau khi hắn kêu Bánh Bao không cần quan tâm tới bốn đứa kia, chỉ cần dốc toàn lực đập bẹp tên sứ giả thủ hộ, không bao lâu thì người chơi hệ trị liệu này đã ôm một bụng hoang mang mà nằm xuống. Vớ cũng rơi ra hệt như dự đoán của Diệp Tu, được hắn nhanh chóng nhặt lên. Quân Mạc Tiếu lại lần nữa lên thông báo của hệ thống.

    Thực lực của Quân Mạc Tiếu đáng sợ nhưng ở trong một bản đồ chết chẳng cần trả giá này, bốn kẻ kia cũng không còn vớ để rớt hay bảo vệ gì nữa. Lở không sợ loét, nhất thời vây quanh chuẩn bị liều mạng với Diệp Tu.

    “Tiếp nào!” Diệp Tu sau khi lụm vớ xong không hề muốn dây dưa gì với bọn hắn, chuẩn bị bỏ đi. Quân Mạc Tiếu dùng Phi Súng bay ngược không ngừng, Bánh Bao Xấm Lấn đi theo bên cạnh. Hai nhân vật cứ thế nhanh chóng biến mất trong gió to tuyết lớn… Tiểu đội bốn người kia quả thật hữu tâm vô lực…

    Đôi thứ ba, đôi thứ tư, đôi thứ năm…

    Quân Mạc Tiếu lên ti vi liên tục. Sau mỗi lần hắn lên tivi, số lượng vớ nhặt được không đổi, nhưng trên bảng thống kê, số đội có được vớ lại đổi.

    Hai người Diệp Tu và Bánh Bao không hiểu số má kiểu cờ hó gì. Trên bản đồ giờ đã xuất hiện năm đôi vớ mà bọn hắn một đôi cũng không tìm thấy mà chỉ đụng phải năm người chơi nhặt được vớ. Hiện tại cũng đã diệt gọn hết bọn họ.

    Khỏi cần nghi ngờ, lần này hai người đã đắc tội với năm đội. Lẽ ra với thanh danh bên ngoài của Quân Mạc Tiếu, những người chơi bình thường kia nào dám hô to gọi nhỏ. Nhưng hiện giờ cũng giống như bốn người đội Thiên Lý Hương kia, dù sao trong tay cũng không có vớ, chết lại chẳng mất mát thì sợ quái gì? Quản chi sống chết, cứ xông lên thử một phen, lỡ mà thành công nghĩa là lập tức có năm đôi vớ!

    Vì thế nơi đây, trong mắt những người chơi không chút e sợ kia, Quân Mạc Tiếu không phải cao thủ đại thần Diệp Thu hư hư thực thực, mà chỉ là một túi quà bự di động thôi. Người người đều bất chấp muốn tới thử nhận quà.

    Diệp Tu đương nhiên không sợ mấy người chơi bình thường rồi, nhưng cũng không cần lấy cứng chọi cứng,chủ yếu vẫn là né tránh. Trong lúc này, có vớ mới xuất hiện, cũng liền có người nhặt được. Những người chơi mới nhặt vớ đó lòng đầy xoắn xuýt, nào dám tới chọc vào đại cao thủ Quân Mạc Tiếu?

    Nhưng chỉ có bọn họ không muốn chọc, Diệp Tu nào bỏ qua dễ dàng như vậy.

    Đến khi bản đồ đã xuất hiện tổng cộng 15 đôi vớ, trong số 12 đôi đã được nhặt, Diệp Tu và Bánh Bao chiếm 9. Mà trong đó chỉ có một đôi là nhặt được, còn lại đều là cướp về.

    Ngay lúc này, cả hai lại chặn được một đội nữa, là đội ngũ của Mưu Đồ Bá Đạo. Mặc dù đội này thấy Quân Mạc Tiếu đã lập tức đi đường vòng nhưng vẫn bị túm được.

    “Haiz, sao tui thấy… dù là tìm người hay tìm đội thì đều dễ hơn tìm vớ.” Diệp Tu phát biểu cảm tưởng xong liền ra tay.

    Những thành viên của các công hội lớn dù có là cao thủ trong mắt đám người thường nhưng khi đứng trước mặt Diệp Tu và Bánh Bao cũng không chịu nổi một đấm, y chang những đội người chơi khác. Năm kẻ này cuối cùng ba chết hai chạy, mà trùng hợp làm sao, vớ lại nằm trong số ba kẻ đã thăng thiên kia. Phân đội hai người Quân Mạc Tiếu và Bánh Bao Xấm Lấn đã lụm về tay chục đôi vớ, chiếm 1/2 trên tổng số vớ của bản đồ.

    Nhưng đem thành tích như vậy so sánh trong chiến đội Hưng Hân lại bị cười thối mũi.

    “Ha ha, bọn mày vẫn chưa xong à!”

    Đội ngũ do Ngụy Sâm dẫn đầu đã kết thúc một lượt event, lụm về 18 đôi vớ, nổ banh nhà lầu, đang hả hê khinh bỉ Diệp Tu.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    162,422
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 899: Hậu phát chế nhân

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Tiếu | Beta: Kha

    “Ờ.” Diệp Tu trả lời qua quýt. Hắn giờ làm gì có hơi sức mà để ý tới Ngụy Sâm. Mặc dù lúc này hắn chỉ phải đối phó với mấy người chơi thường nhưng Diệp Tu cũng phải rất cẩn thận, bởi cái đám này hiện tại không có gì để sợ cộng thêm được buff mạnh khi đối mặt với túi quà bự đầy vớ kia. Diệp Tu cũng từng nghĩ tới việc chuyển vớ đi, nhưng vừa thấy đồng đội của mình hiện giờ là Bánh Bao bèn lập tức xóa ngay ý nghĩ này. Vẫn nên tự mình giữ vớ là tốt nhất!

    Diệp Tu ở trong tình cảnh như vậy quả hơi chật vật, thế nên thành tích trên bảng xếp hạng cá nhân có kém một chút cũng không lạ. Tổng cộng chỉ có 20 đôi vớ, cho dù có chia đều theo đầu người đi nữa thì cũng còn đến ba mươi tên thuộc đảng “đi giày không vớ” đách biết sợ là gì.

    Nếu là tổ đội thì được tính thành tích chung, có tới năm người phối hợp để chuyền vớ cho nhau nên còn dễ sống. Chứ bên bảng cá nhân, một mình phải tự ôm hết cả đống vớ. Một khi bị vây giết thì mọi cố gắng trước đó để đổ sống đổ biển.

    Từ đó có thể thấy, ba người Đường Nhu, Ngũ Thần, Mạc Phàm đang một mình anh dũng chiến đấu bên bản đồ đơn cũng không dễ chịu gì. Bọn họ đều mạnh hơn người chơi thường nhiều, vì thế sau quãng tích lũy ban đầu cả đám đều trở thành một cái túi quà đựng vớ y chang Diệp Tu, đi tới đâu đều bị người người xúm vô “xin quà” tới đó.

    Ngụy Sâm sau khi nhòm ngó một lượt thấy cả đám đều chật vật khổ sở, cũng bơ luôn hoàn cảnh khách quan của đấu đơn mà cười đầy hả hê.

    “Lo giữ cho kỹ vào, chứ để tới phút cuối cùng lại bị người ta đập cho sml lật chuyển tình thế thì vui!” Ngụy Sâm nói. Đây là nhận xét dựa trên kinh nghiệm và trực giác của gã, lập tức đã túm được điểm then chốt của hoạt động lần này. Khi mà hệ thống luôn thông báo người nhặt được vớ, lại còn trong hoàn cảnh có hơn một nửa người chơi trong bản đồ chắc chắn không có gì trong tay mà nói, thì việc vừa bắt đầu event đã tung ra toàn lực chắc chắn không phải là một lựa chọn thông minh. Làm chim đầu đàn bay ngược gió, thì còn khuya mới có thể một bước lên trời nhé.

    Ngụy Sâm vừa dứt lời đã nghe Đường Nhu kêu “A a”.

    “Sao đấy, sao đấy?” Ngụy Sâm vội vàng xúm vô ngó, sau khi thấy rõ xong, vừa thông cảm vừa nói đầy tiếc rẻ: “Đấy em xem, không cẩn thận cái là đứt ngay. Khiêm tốn tí.”

    Hàn Yên Nhu được 6 đôi vớ đã bị đánh chết. Điều này ít nhiều cũng có tí lan quyên tới tính tình của Đường Nhu. Cô nàng này không hề thích việc trốn chui trốn lủi thế nên khi bị mọi người tìm được, đều chọn cách chiến đấu.

    Chiến đấu luân phiên như thế, Đường Nhu cũng không thể nào đám bảo cho nhân vật của mình không xây xước. Kết quả vào lúc lại đập chết thêm mấy em, đang chờ hồi phục thì lọt vào phục kích. Trong khi bối rối cô ứng phó sai lầm, cuối cùng bị cả bầy hội đồng tới chết. Rốt cuộc cũng chỉ có thể dùng góc nhìn của linh hồn nhìn cả đám giành giật vớ của mình rơi ra, đau khổ nhấn chọn hồi sinh.

    “Tiếc vãi…” Ngụy Sâm lắc đầu thở dài liên tục, lâu lâu lại ngó qua chỗ Mạc Phàm. Trước giờ gã không ưng cái thằng thích một mình một cõi này cho lắm, nên cũng không nhìn nhiều. Nhưng sau khi ngó mấy lần, lại thấy tên này có tới 7 đôi vớ nhưng vẫn ung dung tự tại, vẫn đi đi lại lại sục sạo khắp bản đồ để tìm đôi mới. Những khi gặp đối thủ đều có thể lẩn khỏi một cách nhanh chóng.

    “Thằng này tài nhờ…” Sau khi ngó ngó, Ngụy Sâm nhịn không được phải cảm khái. Không hổ xuất thân từ nghề nhặt mót, làm mấy nhiệm vụ kiểu này vô cùng chuyên nghiệp, như đo ni đóng giày, như cá gặp nước luôn.

    Xem xong Mạc Phàm, Ngụy Sâm lại ngóc mỏ qua chỗ Ngũ Thần. Ngó qua ngó lại lập tức sửng sốt, bật ngón tay cái về phía Ngũ Thần: “Người anh em, quá quyết đoán.”

    Bản đồ của Ngũ Thần đã xuất hiện đủ 20 đôi vớ, lúc nãy Ngụy Sâm nhìn qua thì thấy đã có 15 đôi được tìm thấy, trong đó riêng Hiểu Thương của Ngũ Thần một mình lụm 6 đôi, đang trở thành mục tiêu bị người người đuổi đánh. Nhưng sau khi Ngụy Sâm nhìn ngó một lượt, quay lại đã thấy trên thanh menu hiển thị tình hình của event, số vớ được tìm thấy ở mục thống kê số lượng không tăng mà còn giảm xuống, chỉ còn 11 đôi. Nhìn Hiểu Thương của Ngũ Thần cũng chỉ còn có 2 đôi.

    Ngụy Sâm chỉ thoáng ngây người đã hiểu ra, có thể lời lúc nãy mình nói đã gợi ý cho tên này, nên hắn mới chủ động quăng đi 4 đôi. Thế nên giờ ở giữa một đống kẻ đang có vớ, hắn cũng không có gì nổi trội, lại có được thực lực mạnh mẽ, những người khác có điên đâu mà chọn hắn để ra tay.

    “Biết lấy lui làm tiến, giỏi.” Ngụy Sâm khen. Ngũ Thần đương nhiên là không chỉ hài lòng với 2 đôi rồi, hắn chỉ tạm thời không muốn làm một cái túi quà bự, sau đó mới phản công lại. Một kẻ có thể quăng đi vớ đã tới tay, khá là quyết đoán.

    “Mày xem người ta mà học hỏi kìa!” Ngụy Sâm tán thưởng cách làm của Ngũ Thần xong, cũng không bỏ qua cơ hội để móc xỉa Diệp Tu. Nhưng sau khi ngóc đầu qua bèn thốt lên ngạc nhiên: “Ôi vãi, mày cũng phản ứng nhanh nhờ, cũng biết vứt đi cơ đấy, trẻ nhỏ dễ dạy ha!”

    Bên phía Diệp Tu còn quyết đoán hơn, ném cả chục đôi luôn. Hiện giờ một đôi cũng không có, tổng số vớ tìm được trên bản đồ giảm xuống chỉ còn 2 đôi. Tiến độ chậm đến khiến Ngụy Sâm vãi lệ.

    Ngụy Sâm cũng không vội vàng vào lượt event mới mà tiếp tục ngó quanh, sau khi liếc sang bên Bánh Bao liền tru tréo: “Má, đồ mất dại!”

    Bánh Bao Xâm Lấn đang núp sau đống tuyết, khóa chặt góc nhìn về một phía. Chỗ đấy không có ai, chỉ có 10 đôi vớ đang nằm trên đất.

    Diệp Tu quăng vớ là thật nhưng lại sai Bánh Bao rình bên một bên trông coi. Ngụy Sâm nói đồ mất dạy tất nhiên là không phải nói Bánh Bao mà đang chửi Diệp Tu rồi. Gã đoán mưu mô thế này chắc chắn là an bài của Diệp Tu.

    “Bánh Bao, không nên chỉ nhìn vớ chăm chăm như vậy, phải chú ý xung quanh nữa kìa.” Ngụy Sâm nhắc.

    “Lão đại bảo em phải nhìn chằm chằm.” Bánh Bao không hề nhúc nhích.

    Diệp Tu lập tức lên tiếng: “Bánh Bao làm tốt lắm.”

    “Đương nhiên rồi.” Bánh Bao đắc ý.

    Ngay lúc này có mấy bóng người xuất hiện trong tầm nhìn của Bánh Bao, lặn lội trong gió tuyết, càng lúc càng gần, càng ngày càng rõ.

    “Có người tới kìa, né đi.” Ngụy Sâm vội vàng nhắc nhở Bánh Bao, không lẽ thằng này đang ngồi ngủ hả mà góc nhìn không di chuyển chút nào vậy trời.

    Nhưng Bánh Bao vẫn ngồi sừng sững.

    “Này!” Ngụy Sâm đẩy Bánh Bao.

    “Đừng làm phiền!” Bánh Bao quay sang nghiêm túc phê bình Ngụy Sâm.

    “Mọi người mau tới coi, thằng này nổi điên cái gì nè!” Ngụy Sâm kêu lên.

    “Ông nhiều chuyện quá, đi dẫn đội của ông đi.” Diệp Tu lên tiếng.

    Chỉ nói mấy câu mà đội người kia đã tới gần khi đột nhiên phát hiện có một đống vớ phía trước, cả đám đều mừng rỡ. Một nhân vật chạy như bay tới.

    Bánh Bao vẫn ngồi lù lù bất động trơ mắt nhìn đám kia hốt hết cả chục đôi, lại còn xúm xít bàn tán:”Chuyện gì vậy nè?”

    “Bị chết chùm với nhau hả?”

    “Chắc vậy.”

    “Hô hô, tụi mình vớ bở rồi.”

    “Quá sướng!”

    Lụm lấy lụm để, hệ thống cũng thông báo liên tục. Cả đám sau khi nhặt xong thì lập tức bỏ đi. Rốt cuộc, Bánh Bao cũng động đậy, giữ khoảng cách chậm rãi bám theo.

    Ngụy Sâm sau khi ngớ ra mới hiểu được ý đồ của Diệp Tu. Ngũ Thần chỉ là quăng đi vớ trong tay, còn Diệp Tu, ngay từ đầu Ngụy Sâm chỉ cho rằng hắn ném vớ đi rồi ngồi canh một bên thôi. Ai dè giờ mới biết, không chỉ canh, thằng này còn có ý cho người khác tới hốt rồi lại sai Bánh Bao bám theo canh chừng. Vào lúc cần thiết sẽ làm Hoàng tước rình phía sau chim sẻ, chẳng phải sẽ một lưới hốt đủ vốn lẫn lời hả? So sánh với của Ngũ Thần, cách làm của Diệp Tu càng thêm chủ động.

    “Bỉ ổi, mất dạy, đê tiện hết chỗ nói!” Ngụy Sâm xông tới rống với Diệp Tu.

    “Ông im giùm đi!” Diệp Tu coi như không.

    Tình hình sau đó đương nhiên như suy đoán của Diệp Tu. Tiểu đội lụm 10 đôi vớ kia trở thành mục tiêu của mọi người, bị đuổi giết khắp nơi. Vớ không biết đã đổi chủ mấy lần, nhưng dù là rơi vào tay ai, thì Bánh Bao núp ở gần đó cũng giống như âm hồn không tán mà bám theo.

    Còn Diệp Tu á? Đi cướp bóc khắp nơi, sau đó, những đôi vớ này lại xuất hiện gần chỗ cái đội đang giữ vớ kia một cách thần kỳ. Thế nên, vớ trong tay họ càng lúc càng nhiều. Bản đồ xuất hiện đủ 20 đôi, đã tìm được 19, mà trong đó có một đội giữ tới 16 đôi vớ. Khiến những tiểu đội khác đều tru tréo, điên cuồng truy sát đội này khắp nơi.

    Kỳ thực đội người chơi này cũng tự sợ luôn. Không ngờ đội mình lại lủm được tới 16 đôi, không phục không được mà. Chỉ cần đôi cuối cùng được tìm thấy là bắt đầu đếm ngược kết thúc lượt event rồi, mà trước bình minh luôn là bóng tối đầy gian nan thử thách.

    Đã khó khăn mà giữ được tới giờ không thể hóa công cốc vào lúc cuối cùng này được, đành phải liều cược một phen.

    Tiểu đội năm người tụ lại sau khi nghiêm túc bàn bạc thì cùng thống nhất giao 16 đôi vớ cho một người, rồi tách nhau ra.

    Lúc tiến hành giao dịch nhân vật đều có động tác, Diệp Tu đã yêu cầu Bánh Bao lo mà nhìn cho rõ. Bánh Bao cũng không phụ lòng mong đợi của Diệp Tu, cậu ta núp ở gần đó thấy rất rõ. Sau khi năm người xé lẻ, Bánh Bao cũng không cần ai nhắc nhở phải làm thế nào, mà tự động báo cáo tình hình của cái tên ôm 16 đôi vớ kia cho Diệp Tu.

    “Ài, bọn hắn làm vậy càng đỡ mất công, em ra tay đi!” Diệp Tu nói.

    Bánh Bao phải “ngủ đông” nãy giờ lập tức bùng cháy, bật ra từ trong đống tuyết, giữa những bông tuyết bay đầy trời lao thẳng về túi quà bự chảng kia, đầy quả quyết dứt khoát. Người chơi kia không ngờ bọn hắn vẫn luôn may mắn cuối cùng lại đạp trúng vận xui như thế, chỉ mới tách nhau ra đã bị người bắt được.

    Hắn có gửi tin cầu cứu không thì Bánh Bao không biết, Bánh Bao chỉ thấy thằng này dễ xơi vãi, nhẹ nhàng đập cho tới chết.

    Thông báo của hệ thống trào lên như thủy triều, cái tên Bánh Bao Xâm Lấn hiện ra hết lần này tới lần khác, đang dâng lên tới tấp. Cái đội vốn khiến người người oán hận kia không thấy đâu nữa, mà thế chỗ cho bọn hắn là một tiểu đội đang có 19 đôi vớ. Đây là đội có thành tích rất tốt lúc đầu nhưng sau khi “thất thủ” vẫn luôn “xui xẻo”, chưa bao giờ tìm được “túi quà bự” kia, nên tiểu đội Quân Mạc Tiếu hiện giờ chỉ có 3 đôi. Ai ngờ vào phút cuối lại hack luck, cướp được túi quà về tay.

    “Đừng có nhặt nốt một đôi cuối cùng chứ!” Có người hét lên trên kênh bản đồ chung.

    Người đầu tiên đáp lại hắn chính là tin của Quân Mạc Tiếu: “Ha ha.”

    Tiếp đó, Diệp Tu vừa châm thuốc vừa nhấp chuột, nhặt lấy đôi vớ đang nằm bên cạnh trên mặt đất kia lên.

    Hệ thống thông báo: Người chơi Quân Mạc Tiếu nhặt được đôi vớ thứ 20, trong vòng 120 giây nếu không có gì thay đổi, lượt event này sẽ kết thúc.​
     
    nqtien9x, lostangles and dragonsavior like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)