Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C915

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,981
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 816: Quá ngây thơ

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Dưa | Beta: Kha

    Tình thế xoay chuyển rồi!

    Vào giờ phút này, dù là khán giả trong kênh chung hay trong phòng huấn luyện của chiến đội Vô Cực, những chữ này đều được nhắc đến nhiều nhất. Hoặc hơn thế nữa, thêm chữ “ngoạn mục” đằng sau những chữ ấy: Tình thế xoay chuyển ngoạn mục.

    Trong hoàn cảnh một chọi ba, Hà An vậy mà thật sự đánh bại được hai người, dùng trạng thái gần như đầy máu tiến vào trận quyết đấu cuối cùng. Bước ngoặt đầy kịch tính này lập tức khiến mọi người lại tràn đầy mong đợi.

    Tuyển thủ chiến đội Vô Cực vốn đang dở sống dở chết, sau khi Anh Đi Rồi chiếm lại thế công áp đảo, mỗi người đều dần gượng dậy. Đến lúc Hà An thật sự dùng trạng thái gần như toàn thắng đánh bại Trục Yên Hà, phòng huấn luyện yên tĩnh khoảng hai giây, rồi sau đó bùng nổ một tràng hoan hô.

    Tất cả mọi người vây quanh Hà An, hết đẩy lại kéo, nếu không phải biết rằng còn một trận sắp phải đánh, e là lúc này đã tung hô Hà An mấy cái mới thỏa thuê.

    Nét mặt Hà An đương nhiên lộ rõ cảm giác hơn người đích thực. Thêm vào đó, kết quả trận đấu đã nói rõ hết thảy, tình hình hiện tại cũng đã thể hiện rõ, gã không cần dùng quá nhiều từ ngữ để động viên, thành viên chiến đội Vô Cực đã hồi sinh cả rồi. Tiếp đó, chỉ cần nắm được trận cuối này, sĩ khí chiến đội Vô Cực tất nhiên sẽ bộc phát đến đỉnh điểm, sau đó lại bùng cháy ở trận đoàn đội…

    Đừng coi thường sĩ khí.

    Sĩ khí thực ra là tâm tình của tuyển thủ, nâng cao sĩ khí lại càng dễ khiến tuyển thủ phát huy càng tốt. Dù sao tuyển thủ đều là người mà không phải máy móc, tâm tình có tác dụng quyết định tới phát huy của tuyển thủ trong trận đấu.

    Sĩ khí của chiến đội Vô Cực lúc này khiến Hà An cảm thấy rất thỏa mãn. Hơn nữa gã tin rằng, Hưng Hân đang chiếm ưu thế mà lại rơi vào tình cảnh này, sĩ khí nhất định sẽ vô cùng kém. Mặc dù bây giờ hai bên cùng đứng ở điểm xuất phát trong trận đấu cuối, hoặc xét thanh máu, Hà An coi như kém hơn một chút. Nhưng theo tình hình hiện tại, Hà An cho rằng chiến đội Vô Cực vẫn chiếm ưu thế hơn. Áp lực bị đuổi kịp rồi bị vượt qua rất đáng sợ, có thấy vô số khán giả đang bình luận điên cuồng không? Là cái đích cho mọi người chỉ trỏ, chiến đội Hưng Hân có thể gánh nổi áp lực như vậy sao?

    Hà An không rảnh nghĩ nhiều, sau một hồi nghỉ ngơi ngắn ngủi, trận đấu cuối cùng cũng bắt đầu. Nhân vật vốn được chú ý nhất của chiến đội Hưng Hân nhưng vẫn luôn bị che giấu mãi không xuất hiện rốt cuộc đứng dậy đối chiến: Quân Mạc Tiếu.

    Sắp xếp này đương nhiên không khiến Hà An bất ngờ. Quân Mạc Tiếu từ trước tới giờ vốn được coi là nhân vật chủ chốt của chiến đội Hưng Hân.

    Còn về chuyện đây có phải là nhân vật của Diệp Thu không, mặc dù truyền thông khẳng định lúc báo danh Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu, nhưng Hà An đến thăm tiệm net Hưng Hân, tận mắt thấy Diệp Thu ngay tại Hưng Hân, bây giờ sử dụng Quân Mạc Tiếu có phải Diệp Thu hay không, ai mà biết được?

    Quy tắc của vòng khiêu chiến có sơ hở như vậy, Hà An chỉ đành suy đoán theo trường hợp đáng sợ nhất. Gã cho rằng sự tự tin của bản thân không thể suy suyển, nhưng nghĩ tới khả năng phải đối mặt Diệp Thu, người sáng lập nên một vương triều, tạo ra vô số đấu pháp trong Vinh Quang, được vinh danh là bách khoa của Vinh Quang, bỗng nhiên Hà An phát hiện lòng bàn tay của mình ướt đẫm mồ hôi.

    Hà An cầm khăn trên bàn, lau mạnh hai tay.

    Không có thời gian dư dả để gã điều chỉnh tâm lý, hình ảnh trận đấu đã xuất hiện, bắt đầu đếm ngược 3,2, 1. Hà An đặt khăn xuống, hít sâu một hơi.

    Mặc kệ đối thủ là ai, chiến thắng là lối thoát duy nhất trước mắt của gã, cũng là lối thoát duy nhất của chiến đội Vô Cực.

    Chiến đội Vô Cực qua cửa vòng khiêu chiến thất bại ở năm trước, một năm không đánh giải chuyên nghiệp, chiến đội hiển nhiên lỗ nặng. Mà hoạt động này còn phải kéo dài một năm nữa. Hà An là tuyển thủ chủ chốt, còn kiêm quản lý câu lạc bộ, kì thật đang biểu hiện chiến đội Vô Cực đang túng quẫn nhường nào. Chức vụ quan trọng như vậy cũng phải kiêm chức để giảm chi phí lao động. Năm nay chỉ e là cơ hội cuối cùng của chiến đội Vô Cực. Nếu năm nay không thể trở về giải chuyên nghiệp, thêm năm thứ ba nữa, sợ là chiến đội nhất định không thể duy trì được. Chưa nói đến việc có thể trả được số tiền lương kếch sù cho các tuyển thủ, chỉ sợ lúc đó tuyển thủ có tư cách nhận lương cao cũng sẽ không tiếp tục ở lại chiến đội Vô Cực đấu vòng khiêu chiến nữa. Có khi còn phải bán nhân vật, bán trang bị, tài liệu để bù vào chi tiêu. Vì thế, thực lực chiến đội tất nhiên yếu hơn, càng không thể thông qua vòng đấu khiêu chiến. Đã có nhiều chiến đội bị loại lâm vào tình cảnh tuần hoàn như vậy rồi biến mất triệt để.

    Nhất định không thể thua!

    Hà An lại một lần âm thầm tự nhắc nhở bản thân.

    Gã vốn tin tưởng mình tất thắng, nhưng nghĩ đến Quân Mạc Tiếu có thể là Diệp Thu, niềm tin tất thắng của gã liền dao động, khiến gã không thể ngừng nhắc nhở bản thân.

    Khán giả lại huyên náo như trước, nhóm antifan cũng bắt đầu hồi sinh như thành viên của chiến đội Vô Cực.

    Tình cảnh này thật sự quá sướng mắt, vốn Hưng Hân chiếm ưu thế rất lớn, cuối cùng lại bị ép đến nông nổi này. Hơn nữa, thanh máu của nhân vật thuộc chiến đội Vô Cực hiện không hao tổn nhiều, sĩ khí lại tăng cao sau hai trận thắng liên tiếp. Ngược lại Hưng Hân lúc này có phải đã căng thẳng đến mức không động đậy nổi không?

    Khán giả lớn tiếng ném đá. Tuy nhiên hai bên đã bắt đầu thi đấu, không nhìn được mấy lời bình loạn của họ.

    Đối thủ là Diệp Thu…

    Ý nghĩ tiêu cực quanh quẩn trong đầu khiến Hà An cuối cùng cũng không thể thả lỏng trong trận đấu này, gã lại giở trò cũ, Anh Đi Rồi lần thứ ba xoay người nhảy vào trong nước.

    Chậm rãi bơi đi một đoạn, thành thạo tìm một vị trí ẩn núp, đương nhiên là vị trí khác với hai ván đấu trước, Hà An lại bắt đầu quan sát đối thủ một lần nữa.

    Kết quả là gã không thấy gì…

    Trong nước, gã núp dưới hành lang, tầm mắt bị che, góc nhìn hết sức hạn chế. Lúc này, trong không gian có hạn ấy, Hà An tạm thời không phát hiện tung tích đối thủ. Gã kiên nhẫn chờ thêm lát nữa, mãi không bắt gặp Quân Mạc Tiếu mới cảm thấy không ổn…

    Nếu Quân Mạc Tiếu là Diệp Thu… vậy tất nhiên hắn không sợ thủy chiến, có lẽ cũng đã lặn xuống mất rồi. Chẳng lẽ hiện tại đã chui xuống nước áp sát tới bên cạnh mình?

    Hà An vừa nghĩ vậy liền vội vàng điều khiển Anh Đi Rồi chìm xuống nước, chuyển góc nhìn 360 độ, lại chẳng phát hiện gì cả.

    Ổng đâu rồi?

    Không tìm thấy đối thủ, Hà An đột nhiên hơi luống cuống, tình huống này vượt qua dự liệu của gã. Hay thằng chả đứng yên một chỗ chứ không tới đây? Hà An điều khiển Anh Đi Rồi thay đổi vài vị trí, với góc quan sát mới, gã có thể nhìn thấy vị trí của Quân Mạc Tiếu hồi vừa vào bản đồ. Không có, Quân Mạc Tiếu cũng không đứng yên, hắn có di chuyển, vậy mà Hà An lại không biết đối phương đi đâu.

    Có hai lựa chọn.

    Một là chủ động tấn công, tìm ra Quân Mạc Tiếu.

    Hai là tiếp tục giữ tư thế sẵn sàng đón địch, chờ Quân Mạc Tiếu mò đến.

    Hà An liên tục do dự, cuối cùng vẫn lựa chọn an toàn, lẳng lặng núp về chỗ trốn, chờ Quân Mạc Tiếu rơi vào phạm vi công kích của mình. Chỉ là nghĩ đến sự đáng sợ của đối thủ, gã không dám tiếp tục nhìn chằm chằm một phương hướng nữa. Trên dưới mặt nước, trái phải trước sau, Anh Đi Rồi cũng không có thời gian thả lỏng.

    Cho dù là vậy, Hà An vẫn không thấy Quân Mạc Tiếu xuất hiện. Lòng gã hơi cáu, thằng chả muốn gì đây?

    Trên mặt nước, dưới nước, trước sau, trái phải…

    Góc nhìn phải tra xét không ngừng, gã cảm thấy hơi mệt mỏi. Gã đột nhiên hối hận vì đã chọn bản đồ này, nó có khác gì tự đào hố chôn mình đâu chứ? Nếu bản đồ không quá phức tạp, mình cũng không cần khổ cực thế này.

    Hà An thoáng ca thán lại chợt giật mình.

    Mình mà lại phàn nàn về bản đồ á!

    Điều này chứng tỏ bản đồ đang gây phiền phức cho gã, bản đồ gã lựa chọn lại khiến gã bất lợi. Bản đồ có lẽ đã bị đối thủ lợi dụng.

    Phản ứng của Hà An cũng coi như khá nhanh, vừa hiểu rõ tình hình, gã nhất quyết thay đổi đấu pháp và đối sách. Hiện giờ gã đã rơi vào bẫy của đối thủ rồi! Tuy rằng hai bên vẫn chưa đụng độ, nhưng đây rõ ràng là một đòn tấn công. Không phải đòn công kích sinh mạng, mà là đòn tâm lý. Cả hai còn chưa gặp mặt, Hà An đã cảm thấy bối rối rồi, vậy thì chắc chắn người đang bị tấn công chính là gã.

    Hà An bơi men theo phía dưới hành lang, gã định lên trên hành lang trước rồi tính tiếp bước kế. Ai ngờ lúc này, gã nghe thấy bên cạnh có người chợt hô to: “Nó ở ngay phía trên đó!!!”

    Hà An khẽ giật mình, vội chuyển góc nhìn, liền thấy chiến mâu trong tay Quân Mạc Tiếu đã chọc xuống, một chiêu Viên Vũ Côn như xiên cá vớt gã lên.

    Người vừa hô tất nhiên là tuyển thủ từ chiến đội Vô Cực. Cả bọn đang xem thi đấu, có được góc nhìn toàn cảnh, vấn đề khiến Hà An hack não, bọn họ lại thấy rất rõ.

    Quân Mạc Tiếu vẫn luôn di động, nhưng cũng không giới hạn ở trong nước hay trên hành lang. Sự kết hợp hai phương thức với nhau lại tạo thành lối di chuyển dị dạng khiến mọi người không hiểu nổi ý hắn.

    Rồi mọi người chợt phát hiện, hóa ra Quân Mạc Tiếu vẫn luôn núp xung quanh Anh Đi Rồi, mà Hà An lại mù tịt không biết, chuyển góc nhìn dò xét khắp nơi.

    Trông Hà An không giống giả vờ chút nào, nên mọi người cuối cùng cũng hiểu ra, cách di chuyển kì cục của Quân Mạc Tiếu đều nhằm vào điểm mù của Hà An.

    Là hắn đoán được chỗ ẩn thân của Anh Đi Rồi? Hay hắn tránh được góc nhìn của những chỗ Anh Đi Rồi có thể trốn? Bọn họ không đoán được, họ chỉ biết là, Quân Mạc Tiếu đã lẳng lặng đi đến trên đầu của Anh Đi Rồi, mà Anh Đi Rồi của Hà An vẫn ngoi lên lặng xuống dưới hành lang, quay trái ngó phải để tìm người…

    Đã sớm có khán giả nhắc nhở, nhưng Hà An không nhìn thấy được.

    Tuyển thủ của chiến đội Vô Cực tất nhiên có thể nhắc nhở, nhưng theo tinh thần chuyên nghiệp, đạo đức thể thao, bọn họ cũng xoắn xuýt lắm.

    Rốt cuộc, lúc thấy Hà An hồn nhiên bơi khỏi hành lang mà hoàn toàn không biết đối thủ đã giơ sẵn vũ khí chào đón, một tuyển thủ trong Vô Cực rốt cuộc bất chấp hét to.

    Tiếc rằng mọi chuyện đã quá muộn màng.

    Ở dưới nước né tránh công kích từ trên cạn vốn không dễ, huống chi còn là công kích do một tay già đời như Diệp Tu ra tay. Gã bị vớt lên, ném mạnh lên hành lang, Quân Mạc Tiếu còn đạp một cái, bắn mấy phát vào đầu Anh Đi Rồi. Đó là kỹ năng Đạp Bắn của thiện xạ.

    “Dùng mãi một bản đồ, một đấu pháp, ngây thơ vãi.” Quân Mạc Tu buông một câu nhẹ tênh trong kênh tán gẫu chung.​
     
    nqtien9x, dragonsavior and lostangles like this.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,981
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 817: Lối chơi chưa từng thấy trước nay

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Tam | Beta: Kha

    Hà An nào có thời gian đáp lời rác rưởi với Diệp Tu? Đạp Bắn vừa dứt, gã vội điều khiển Anh Đi Rồi lồm cồm lăn người sang chỗ khác. Ai ngờ động tác của Quân Mạc Tiếu nhanh như chớp, kỹ năng Vỡ Núi Kích của cuồng kiếm sĩ ập xuống ngay sau đó. Anh Đi Rồi đang trong tư thế lăn người cuộn mình như tôm luộc, bị một nhát kiếm của Quân Mạc Tiếu chém cho dẹp xác.
    Né thôi chưa đủ!

    Biết rõ Quân Mạc Tiếu là một trong những đối thủ khoai nhất giải đấu, chiến đội Vô Cực tất nhiên đã bỏ không ít công sức tìm hiểu về tán nhân. Tất cả kỹ năng của tán nhân đều là kỹ năng cấp thấp, tuy sát thương không bằng đại chiêu, nhưng hơn chỗ đánh nhanh thu lẹ, CD ngắn. Tán nhân nắm giữ trong tay 120 kỹ năng, tương đương với vô số khả năng tổ hợp. Mà quan trọng nhất, đây là một lối chơi hoàn toàn mới lạ trong lịch sử Vinh Quang. Tán nhân đã bị đào thải khỏi game từ lâu, có ai lại rảnh đi nghiên cứu tổ hợp kỹ năng cấp thấp của 24 nghề đánh thế nào chứ? Chiến đội Vô Cực dù có tâm đi tìm hiểu, nhưng thời gian quá gấp, đến giờ vẫn chưa biết được bao nhiêu!

    Quân Mạc Tiếu lặng lẽ tiếp cận lúc Hà An không hề phát giác. Đánh lén giành được quyền chủ động, nhưng chưa tới mức chỉ thế đã cầm chắc thắng bại. Tiếp theo khi hai bên trực diện, kết quả thế nào còn phải trông vào trình độ tuyển thủ.

    Mà hiện tại, Anh Đi Rồi bị đánh bầm mình, đầu cũng không ngóc dậy nổi, còn bàn gì trình với chả độ. Tính ra đến giờ Hà An đã có đôi chút hiểu biết về nghề tán nhân nằm ngoài hệ thống này; né thôi không đủ, mà kinh nghiệm đối chiến với nghề này lại quá ít ỏi, khiến gã không cách nào dự đoán được hành động tiếp theo của đối thủ. Vậy, đỡ đòn thì sao?

    Hà An dán mắt vào động tác của Quân Mạc Tiếu, chuẩn bị xong xuôi tư thế, chỉ thấy món vũ khí quái dị trong tay Quân Mạc Tiếu vẽ một vòng trong không khí, Hà An nhất thời chưa đoán ra chiêu nào, nhưng thấy biến nên giơ kiếm lên đỡ đòn theo phản xạ, vậy mà Quân Mạc Tiếu vẽ vòng xong lại chẳng có gì xảy ra.

    Hà An giật mình, gã mới ra chiêu được phân nửa thôi! Nếu đối thủ không đánh, mình có nên thuận đà chuyển sang tấn công không? Ý nghĩ vừa xẹt qua trong đầu, đã thấy Anh Đi Rồi mất kiểm soát, ngã ngửa rồi bay ngược về sau.

    Móa là nó!

    Hà An hốt hoảng, lại nghĩ đến hóa ra động tác ban nãy của Quân Mạc Tiếu chính là Lực Nguyên Tố!

    Kỹ năng lơ lững của pháp sư nguyên tố!

    Hà An khóc không ra nước mắt. Đây chính là vấn đề thốn nhất khi PK tán nhân, đừng nói dự đoán, thậm chí khi kỹ năng của người ta đã ra rồi, mình vẫn theo không kịp. Hà An không biết kỹ năng hất bay của pháp sư nguyên tố ư? Tất nhiên không phải, mấu chốt ở đây là hệ thống kỹ năng của tán nhân hoàn toàn nằm ngoài thường thức Vinh Quang thông thường của gã. Nhắc tới bất cứ nghề nghiệp nào, trong đầu Hà An đều có thể dễ dàng liệt kê ra nguyên list kỹ năng của nó, đây là thói quen vô thức của một tuyển thủ chuyên nghiệp có kinh nghiệm. Nhưng gặp tán nhân lại phải tập trung tinh thần suy nghĩ, kéo theo cả phản ứng và phán đoán cũng chậm hơn một nhịp. Mà chỉ với một nhịp ấy, trong chiến đấu đã đủ quyết định tất cả rồi.

    Anh Đi Rồi bị Lực Nguyên Tố khống chế rơi vào trạng thái lơ lửng. Quân Mạc Tiếu đi bước lướt, Ô Thiên Cơ trong tay chuyển sang dạng chiến mâu bonus thêm chiêu Thiên Kích giúp Anh Đi Rồi bay cao bay xa hơn. Sau đó, mũi mâu thu lại, đỉnh ô hóa thành họng súng đen ngòm, đạn nối nhau lao ra khỏi nòng, bắn xối xả về phía Anh Đi Rồi.

    Kỹ năng Súng Nòng Xoay của thiện xạ đưa Anh Đi Rồi đang lơ lửng giữa không trung bay lên một tầm cao mới, quay mòng mòng như bông vụ giữa trời.

    Nhưng sát thương không bao nhiêu. . .

    Hà An nhìn thanh HP nhân vật tuột xuống chậm rì, chợt thức tỉnh. Dù Quân Mạc Tiếu mượn được không ít trang bị bên Nghĩa Trảm, nhưng vẫn không xịn bằng đồ của Anh Đi Rồi. Hơn nữa vũ khí gây damage chủ yếu – Ô Thiên Cơ của Quân Mạc Tiếu, bây giờ vẫn chỉ mới 55 cấp.

    Bình tĩnh! Sát thương của tán nhân rất thấp, vẫn còn cơ hội.

    Hà An tự nhắc nhở mình. Lúc này mồ hôi đã túa khắp lòng bàn tay gã, nhưng gã nào còn tâm trí lấy khăn lau. Súng Nòng Xoay nã tạch tạch tạch, đạn ra bao nhiêu Anh Đi Rồi lãnh đủ hết, đến khi lăn người xong, tưởng như được giải thoát mà rơi xuống đất, Quân Mạc Tiếu đã vọt nhanh tới. Hà An lập tức thao tác đổi tư thế, chuẩn bị giành quyền tấn công để hóa giải tình thế.

    Kết quả, gã giơ kiếm lên, nhưng người đâu mất rồi? Dáo dác nhìn trái nhìn phải, Quân Mạc Tiếu mới còn quanh đây đã nhủi đâu mất biệt. . .

    “Bên dưới!!” Đội viên Vô Cực đã đánh mất lương tâm nhắc nhở Hà An một lần lại bất chấp gào lên. Quân Mạc Tiếu đã phục sẵn bên dưới Anh Đi Rồi chờ gã rơi xuống!

    Bên dưới à? Hà An vội xoay góc nhìn, vẫn chẳng thấy gì, nhưng trong giây phút ngơ ngác “chẳng thấy gì” ấy, Hà An chợt ngộ ra.

    Che Ảnh Bước, đây chính là Che Ảnh Bước! Kỹ xảo siêu VIP này, đừng nói là Hà An hắn, cả những tuyển thủ chuyên nghiệp cộp mác ngôi sao, không đủ ý thức, kinh nghiệm, trình độ cũng chưa chắc làm được!

    Diệp Thu, đây nhất định là Diệp Thu!

    Hà An điên con mẹ nó luôn, đối thủ thực sự là Diệp Thu, làm ăn gian dối quá rồi! Sẽ bị hủy tư cách thi đấu, nhân vật ăn thẻ đỏ đó! Mà vấn đề là, Hà An có chứng cứ sao? Chỉ mỗi kỹ xảo Che Ảnh Bước, căn bản không nói lên được gì. Tuy kỹ xảo này vô cùng cao cấp, nhưng mỗi tuyển thủ chuyên nghiệp đều cố gắng luyện tập mỗi ngày. Dù là Hà An, lúc hất đối thủ bay lên không, cũng cố thử làm ra Che Ảnh Bước; mà được hay không lại là chuyện khác, nhưng nếu vẫn luôn có ý thức luyện tập, thỉnh thoảng vẫn có thể.

    Diệp Thu tất nhiên có thể làm được Che Ảnh Bước, nhưng nếu nói “Người làm được Che Ảnh Bước chính là Diệp Thu” thì sai rồi.

    Hà An giận bên kia giở trò đánh hộ, hồn nhiên quên mất Vô Cực bọn họ vô tư nhắc nhau, cũng phạm quy như ai.

    Nhưng Hà An biết bây giờ không phải lúc so đo. Che Ảnh Bước không phải không có biện pháp đối phó. Tuy vậy, Che Ảnh Bước được liệt vào hàng kỹ xảo cao siêu bậc nhất, tất nhiên cách phá giải không hề đơn giản. Bằng không kỹ xảo khó luyện mà phá dễ như ăn cháo, còn xài làm mẹ gì.

    Hà An không mấy tin tưởng mình sẽ phá được Che Ảnh Bước. Nhưng rốt cuộc Anh Đi Rồi rút kiếm, vung lên, một chiêu Ngân Quang Lạc Nhẫn chém xuống. Hà An không xác định được vị trí của Quân Mạc Tiếu, Ngân Quang Lạc Nhẫn đánh đại ra, cơ bản chỉ nhằm mục đích đào thoát, nhưng Ngân Quang Lạc Nhẫn khi thi triển có thể tạo ra sóng xung kích trong phạm vi nhỏ, biết đâu ăn may thì sao. Đây là cách tốt nhất Hà An có thể nghĩ được bây giờ, còn thành công hay không, gã thực sự không biết.

    Những người khác nhìn thấy Anh Đi Rồi thi triển Ngân Quang Lạc Nhẫn xong liền thành “anh đi xa quá” cmn luôn. Nhân vật nghiêng mình rơi chếch xuống, cả tấm lưng lồ lộ không phòng bị đưa về phía Quân Mạc Tiếu.

    Còn Quân Mạc Tiếu? Quân Mạc Tiếu cầm mâu bày sẵn tư thế đánh chưởng hồi lâu, đây không phải tạo dáng tự sướng, mà là tư thế tụ lực của Lạc Hoa Chưởng.

    Lạc Hoa Chưởng có thời gian tụ lực, tất nhiên uy lực đánh ra càng mạnh mẽ, mà bây giờ Anh Đi Rồi chìa lưng mời gọi như vậy, Quân Mạc Tiếu có thể bỏ qua sao? Lạc Hoa Chưởng của Quân Mạc Tiếu nhằm ngay lưng Anh Đi Rồi chưởng tới, Ngân Quang Lạc Nhẫn còn chưa kịp rơi xuống đất, nhân vật của Hà An đã bị Quân Mạc Tiếu đánh nhào về trước.

    Lạc Hoa Chưởng lúc thi triển có thể đứng yên tại chỗ, hoặc kết hợp với trượt nhẹ, bấy giờ Quân Mạc Tiếu vừa ra chưởng vừa bước lướt theo. Chưởng vừa xong, Ô Thiên Cơ lập tức đổi từ mâu sang súng, súng nâng ngang vai, đoàng đoàng đoàng, ba phát đạn vụt ra khỏi nòng, đẩy Anh Đi Rồi bay xa.

    Nhưng đòn này không phải đã vô tình đưa Anh Đi Rồi ra khỏi phạm vi công kích, giúp gã thoát khỏi khốn cảnh hiện tại sao? Khi mọi người đều đinh ninh như vậy, Ô Thiên Cơ trong tay Quân Mạc Tiếu vung lên, tốc độ nhanh không kém đạn bắn, đồng thời chân lướt tới; khi phát đạn thứ nhất vừa ghim vào mục tiêu, chiến mâu của Quân Mạc Tiếu cũng đã đâm tới chỗ Anh Đi Rồi.

    Viên Vũ Côn.

    Kỹ năng kéo Anh Đi Rồi dưới nước lên đã CD xong, Anh Đi Rồi cũng ngỡ mình đã thoát lại bị hốt trở về. Cả người đầy khói súng ngã nhào trên đất.

    Đừng nói người xem, cả tuyển thủ có kinh nghiệm của Vô Cực nhìn chuỗi liên kích này cũng phải trố mắt. Không một nghề thông thường nào có thể đánh được một loạt kỹ năng Lạc Hoa Chưởng, Pháo Chống Tăng, Viên Vũ Côn như thế; đồng thời cũng không phải ai cứ cầm tán nhân là làm được. Lạc Hoa Chưởng rồi Pháo Chống Tăng không khó, nhưng thêm Viên Vũ Côn kéo mục tiêu trở về, đòi hỏi phải có sự thấu hiểu nhất định với tất cả đặc điểm của các kỹ năng mới có thể làm được.

    Khói súng trên người Anh Đi Rồi đang sõng soài trên đất còn chưa tan đâu!

    Dù bị nện tới tấp, nhưng do trang bị và kỹ năng đối thủ cấp thấp quá, HP Anh Đi Rồi vẫn chưa tuột được 1/10. Khiến cho người xem vẫn còn hăng hái, trông đợi viễn cảnh Hà An làm quả lật ngược tình thế long trời lở đất thỏa thích lòng người.

    Hà An làm sao không trông chứ, gã vừa bị quật ngã liền lập tức nhổm dậy, ai ngờ lại bị một cước từ trên trời giáng xuống giẫm bẹp lần nữa, tiếp theo “đoàng đoàng đoàng” mấy phát súng phang ngay đầu Anh Đi Rồi.

    Đạp Bắn. . . Kỹ năng này cũng CD xong.

    Đám người xem cạn lời. Lúc kéo Anh Đi Rồi dưới nước lên cũng Viên Vũ Côn rồi Đạp Bắn. Bây giờ lịch sử lặp lại, không lẽ sẽ hất bay Anh Đi Rồi, rồi quật xuống, Viên Vũ Côn xong Đạp Bắn tuần hoàn không dứt sao?

    Tất nhiên quần chúng cả nghĩ thế thôi. Vinh Quang không phải chỉ bằng chuỗi thao tác đơn giản lặp đi lặp lại đó là có thể chiến thắng. Hà An ăn damage vài lượt, lần này đứng lên tất nhiên sẽ để ý.

    Liều thôi!

    Hà An biết mình thao tác đứng dậy đơn thuần nhất định không thành công, phải công kích! Lúc Anh Đi Rồi nhổm người đã quan sát kỹ vị trí của đối thủ, trong lúc hắn lăn người, kiếm cũng vừa rút ra, Liệt Ba Trảm đâm thẳng tới chỗ Quân Mạc Tiếu!​
     
    nqtien9x, dragonsavior and lostangles like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,981
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 818: Máu đỏ!

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Mì | Beta: Kha

    Liệt Ba Trảm là kỹ năng của ma kiếm sĩ, một kỹ năng loại bắt lấy dựa vào khống chế sóng kiếm lan tỏa để vây chặn đối thủ. Dùng công đối công không chỉ không có tác dụng, ngược lại còn tự đưa mình vào phạm vi sóng kiếm lan tỏa của đối phương.

    Hà An không trông cậy một chiêu như vậy có thể trúng Quân Mạc Tiếu, gã chỉ muốn tạm thời cắt ngang công kích liên tục của đối phương để kịp điều chỉnh mà thôi.

    Kiếm quang giơ lên, kết quả lại bổ vào không khí. Anh Đi Rồi lăn xong ngồi xổm, nhưng… Đối thủ đâu?

    “Trên đầu…” Bên tai vang lên tiếng nhắc nhở bất chấp của tuyển thủ Vô Cực, Hà An vội vàng điều chỉnh góc nhìn, Anh Đi Rồi ngẩng đầu lên.

    Bịch bịch bịch

    Kỹ năng của nhà quyền pháp: Ưng Đạp.

    Sau khi đạp liền ba phát lên mặt Anh Đi Rồi đang nhìn lên, Quân Mạc Tiếu xoay người sang bên cạnh, để lại Anh Đi Rồi ngửa đầu 45 độ nhìn trời, lấy nước mắt rửa dấu chân trên mặt.

    Các tuyển thủ chiến đội Vô Cực cũng cạn cmn lời.

    Bọn họ nhận ra Hà An đang rối bời, gã nghe tiếng nhắc mà lại ngẩng đầu nhìn. Đó chính là cử động theo bản năng, nhưng một tuyển thủ chuyên nghiệp không nên theo bản năng. Tuyển thủ chuyên nghiệp ắt phải nghĩ ngay đến việc đối phương đang tấn công, lập tức ứng phó luôn.

    Thế mà Hà An lại thao tác một phát nhìn trời 45 độ, chứng tỏ gã đang loạn cào cào.

    Gã rối loạn, nhưng Diệp Tu không hề nơi tay. Ưng Đạp xong, không chờ rơi xuống đất, Quân Mạc Tiếu lại rút kiếm, tránh đi bằng chiêu Ngân Quang Lạc Nhẫn. Chiêu này và ba phát Ưng Đạp không hề thua kém nhau, Hà An giờ đã kịp phản ứng, vội vàng lăn người tránh né. Ai ngờ mới lăn được một nửa, nhân vật chợt đụng ầm vào lan can. Khoảng trống bé tí của hành lang không đủ để gã lăn người trọn vẹn. Lúc Ngân Quang Lạc Nhẫn rơi xuống, Anh Đi Rồi còn đang bị lan can chặn cứng, sóng xung kích xô đẩy gã lăn lộn trong góc. Hà An vội thao tác Chịu Thân, nào ngờ lại bị lan can chặn, không thể thuận thế lăn người ngồi dậy, trông gã như một quả bóng lăn qua lăn lại trong góc xó xỉnh…

    Tuyển thủ chiến đội Vô Cực nhắm tịt mắt.

    Không nhìn nổi nữa… Đừng thua một cách ấu trĩ như thế được không? Làm trò con bò gì vậy? Lúc thì ngửa mặt nhìn trời, lúc thì đụng tường, giờ còn cọ tường, chập mạch rồi phỏng?

    Hoàn cảnh bị động của Hà An không chỉ trông khốn đốn mà còn rất buồn cười. Song, nếu ngẫm kỹ sẽ biết Quân Mạc Tiếu không cố ý trêu đùa gã. Việc Anh Đi Rồi đụng vào lan can là do đối thủ cố ý lợi dụng địa hình chật hẹp của hành lang, dùng lan can chặn đường gã. Hà An lại lơ là điểm này, thao tác mà không để ý lan can mới gây ra tình trạng buồn cười như vậy.

    Đám antifan và fan Vô Cực buồn bực, khán giả đứng về phía Hưng Hân thì được dịp hả hê

    Bị lan can cản trở, thao tác Chịu Thân của Hà An đương nhiên không thể thành công, Anh Đi Rồi cũng hết đường lui. Lúc này Diệp Tu đã thao tác Quân Mạc Tiếu nhào tới, dập skill túi bụi.

    Thôi xác định.

    Hà An nhìn trái ngó phải, lựa chọn chỉ có một. Nhắm chỗ trống, gõ phím nhảy điên cuồng, Anh Đi Rồi chật vật nhảy lên. Giữa không trung còn bị dính chưởng, nhưng gã vẫn ngoan cố xoay người. Anh Đi Rồi quyết tâm phải nhảy khỏi lan can.

    Anh Đi Rồi rơi vào nước, nhưng tiếp theo đó, Quân Mạc Tiếu không hề do dự nhảy “tủm” xuống theo. Lúc nhảy xuống còn cố đạp cho Anh Đi Rồi một cước.

    Đuổi theo gắt gao như thế, Anh Đi Rồi có xuống nước không cũng chẳng khác gì, chỉ là tiết tấu tấn công và phòng thủ của hai bên đều bị lực cản của nước làm chậm lại, HP Anh Đi Rồi tụt chậm hơn trước mà thôi.

    Anh Đi Rồi giãy dụa trong nước, khốn khổ đến nỗi khán giả không nỡ nhìn…

    Đây mà là PK trong nước à? Là gặp cá mập bị nó dí chạy trối chết thì có. Lúc này, mọi người đều cảm thấy Anh Đi Rồi hoàn toàn bất lực, chỉ có thể cố gắng tránh né Quân Mạc Tiếu.

    Thật ra cũng không phải vậy. Quân Mạc Tiếu tấn công liên tục, Hà An căn bản không tìm được kẽ hở để đánh trả, chỉ có thể tìm cách lùi bước, dùng khoảng cách đổi lấy khe hở để ra tay. Đáng tiếc gã vẫn không thành công, bị thế công của Quân Mạc Tiếu kèm chặt. Tình thế không thay đổi, hành động của gã trông chẳng khác gì đang liều mạng chạy trốn.

    Trái phải không được, trên dưới không xong…

    Dưới nước vẫn hơn trên bờ, không gian di chuyển lớn hơn nhiều, Hà An dùng hết mọi cách vẫn bị Quân Mạc Tiếu giã liên tục. Sát thương tuy thấp nhưng tích tiểu thành đại, sinh mệnh Anh Đi Rồi không ngừng giảm xuống, nhanh chóng đến mức máu đỏ.

    Người chơi cũng không phải BOSS, máu xuống đỏ sẽ được cuồng bạo, mà ngược lại, áp lực lúc này sẽ đè nặng lên vai người bị động. Trừ khi là cuồng kiếm sĩ, máu càng ít chiến càng hăng, thường bộc phát lúc thanh máu hạ thấp.

    Hà An không có ý định đó, Anh Đi Rồi của gã không phải cuồng kiếm sĩ, HP của gã còn đang bị Quân Mạc Tiếu mài liên tục kìa. Sắp đỏ máu tới nơi rồi mà tình hình không thay đổi chút nào. Công kích của tán nhân vẫn khó lường như vậy, Hà An cố gắng nhồi nhét hết kỹ năng cấp thấp của các nghề nghiệp vào đầu nhưng vô dụng, tốc độ của gã không đủ nhanh, gã thật sự không ứng phó được.

    Hà An chưa từng bất lực như thế này.

    Gã là át chủ bài của chiến đội Vô Cực, còn kiêm nhiệm quản lí câu lạc bộ, chơi Vinh Quang đã lâu, có kiến thức và sự từng trải nhất định. Nhưng trên thực tế, gã chưa có kinh nghiệm đấu giải chuyên nghiệp. Sau khi chiến đội Vô Cực bị loại trong mùa giải trước, gã được phát hiện và mời chào vào đội, tiếp nhận vị trí của đội trưởng Úc Hoành Lượng đã rời đi, trở thành người điều khiển ma kiếm sĩ của chiến đội Vô Cực.

    Vốn nhân vật ma kiếm sĩ Tắc Đinh Côn là nhân vật mạnh nhất của chiến đội Vô Cực, song vì giảm bớt áp lực trong một năm bị loại, Tắc Đinh Côn cũng bị bán đi. Đây là bi kịch của chiến đội nhỏ, vừa rời cuộc chơi sẽ có hàng loạt khốn khó chờ đợi họ. Dù sao chiến đội Vô Cực cũng có tích trữ sau ba năm hành nghề, bán Tắc Đinh Côn, bọn họ nhanh chóng tạo nên một Anh Đi Rồi có thực lực tương đương cho Hà An sử dụng.

    Hà An tràn trề dã tâm. Gã luôn thấy mình thiếu một cơ hội, điển hình của có tài nhưng không gặp thời. Một cơ hội được đội ngũ bị loại nhìn trúng cũng được gã coi trọng. Hơn thế, nhờ vào kiến thức của mình mà gã làm lên quản lí câu lạc bộ, chiến đội Vô Cực quả thật trọng dụng gã như nhân tài.

    Hà An vẫn mong đợi cùng chiến đội Vô Cực trở về giới chuyên nghiệp, gã muốn cả giới Vinh Quang biết rằng, có một khối vàng vẫn bị các người bỏ qua, mà bây giờ, nó sẽ phát sáng.

    Nhưng kết quả thật đáng tiếc, vòng khiêu chiến mùa giải trước bọn họ thua trận chung kết. Chưa đợi bọn họ thoát khỏi bóng ma thất bại thì một quả bom lại quăng xuống, làm tan nát cõi lòng của các chiến đội mong vượt qua vòng khiêu chiến.

    Mùa giải thứ tám Liên minh Chuyên nghiệp Vinh Quang, chiến đội Gia Thế hùng mạnh bất chợt bị giáng cấp như kỳ tích, trở thành đối thủ cạnh tranh trong vòng khiêu chiến năm sau.

    Tin tức này khiến các chiến đội chuẩn bị báo danh mùa khiêu chiến năm nay cảm thấy tuyệt vọng, các chiến đội đều vì vậy xuất hiện biến động lớn. Nhiều người không còn muốn lãng phí thời gian trong đấu khiêu chiến nữa, họ cho rằng đây là một năm vô nghĩa, giải nhất tất nhiên sẽ thuộc về chiến đội Gia Thế. Tham gia vòng khiêu chiến năm nay chẳng khác nào còn phải đánh tiếp năm sau, tổng cộng hai năm, tuyển thủ eSport được mấy lần hai năm? Nhiều người thà tranh nhau tìm lối thoát khác tới đầu rơi máu chảy cũng không muốn lãng phí ở đây. Trong mắt bọn họ, lối thoát khác cho dù xa vời, cứ thử chung quy sẽ có hi vọng. Còn đi so đấu với Gia Thế, cả chút mơ mộng hão huyền cũng không có.

    Chiến đội Vô Cực cũng vì nguyên nhân này mà mất một số người. Thế nhưng Hà An ở lại, Ngũ Thần mùa giải trước trở thành đội trưởng Vô Cực cũng ở lại. Sau đó đội ngũ lại miễn cưỡng tìm thêm mấy người nữa. Hiển nhiên vẫn có người sẵn lòng thử bản lĩnh tìm kiếm thành tựu trong vòng khiêu chiến, bởi đối với mọi người, bước vào giới chuyên nghiệp là chuyện không dễ dàng.

    Chiến đội Vô Cực mới đã khởi đầu như vậy. Họ không tin mình có thể chiến thắng Gia Thế, nhưng họ vẫn ôm hy vọng mình có thể sáng tạo kỳ tích.

    Nhưng bây giờ mới là trạm thứ hai của cuộc hành trình, bọn họ đã gặp phải tình cảnh chật vật đến gần như khôi hài. Hi vọng, mơ ước, kỳ tích đang chờ đợi bọn họ… Tất cả chợt hiện lên trong lòng Hà An ngay chớp mắt thanh máu của Anh Đi Rồi chuyển đỏ.

    Thua ở đây, gã không cam lòng!

    Thao tác của Hà An đột nhiên linh hoạt lên, ý thức cũng trở nên rõ ràng. Phát huy trong trận của tuyển thủ không lúc nào không chịu ảnh hưởng của tâm lý, trạng thái chính là như vậy đấy. Mà vào lúc này, Hà An đột nhiên thức tỉnh, thể hiện trạng thái thi đấu tốt nhất.

    Đỡ Đòn. Liệt Ba Trảm, Sóng Kiếm Băng Sương.

    Ba kỹ năng liên tiếp, từ phòng ngự đến kiềm chế lại đến phản kích, Hà An chuyển đổi một loạt trong nháy mắt. Sóng Kiếm Băng Sương vẫy ra những gợn sóng lạnh lẽo, dung hòa trong nước, khuếch tán ra phạm vi công kích lớn hơn, vòng quanh Quân Mạc Tiếu. Mà động tác Hà An lúc này cũng rất nhanh, Anh Đi Rồi chuyển sang bước tiếp theo, Trận Sóng Điện Quang đang được ngâm xướng.

    Ầm ầm ầm.

    Ba tiếng phảo vang liên tiếp, Quân Mạc Tiếu bắn một phát Pháo Chống Tăng, ba phát đạn pháo bắn theo ba hướng khác nhau.

    Phát thứ nhất và thứ hai hướng về hai bên xé đôi dòng nước, chỉ có tuyển thủ chuyên nghiệp thông thạo thuỷ chiến mới biết dòng nước có ảnh hưởng đến hướng tấn công của kỹ năng Sóng Kiếm Băng Sương. Hai phát đạn pháo giảm tốc độ tiến tới của Sóng Kiếm Băng Sương, tiện thể cũng đẩy ngược Quân Mạc Tiếu, mà phát pháo thứ ba cũng góp phần ổn định phương hướng rút lui sau cùng.

    Nhờ một kỹ năng này, Quân Mạc Tiếu đã ngoạn mục tránh khỏi Sóng Kiếm Băng Sương đến khá đột ngột kia.

    Trận Sóng Điện Quang.

    Nhưng Anh Đi Rồi của Hà An lúc này đã đọc phép xong, quả cầu ánh sáng của Trận Sóng Điện Quang ngưng kết thành hình trong nước.​
     
    nqtien9x, dragonsavior and lostangles like this.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,981
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 819: Sĩ khí suy sụp

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Kha | Beta: Vẹt

    Quân Mạc Tiếu bước vào phạm vi của Trận Sóng Điện Quang, với tốc độ di chuyển trong nước, hắn chắc chắn sẽ không thoát khỏi cú tấn công này. Chẳng ngờ đúng lúc này, Ô Thiên Cơ của Quân Mạc Tiếu chợt vươn cao, rẹt rẹt mấy tiếng, mặt ô rút về, khung ô gộp lại, cánh ô bung ra , tiếp đó nhanh chóng xoay tít.

    Kỹ năng của kỹ sư máy móc, Chóng Chóng Máy. Thường trên mặt đất, cánh quạt này sẽ giúp nhân vật bay cao, còn ở trong nước, nó không những tạo lực đẩy cho Quân Mạc Tiếu, mà còn xoay tròn khuấy động dòng nước, gây ảnh hưởng đến Trận Sóng Điện Quang. Quân Mạc Tiếu an toàn thoát khỏi Trận Sóng Điện Quang, nhanh chóng lẩn đến trước mặt Anh Đi Rồi như ngư lôi.

    Cho dù Hà An kịp hoàn hồn, chuyện nằm ngoài dự đoán này vẫn làm gã trở tay không kịp. May mà trạng thái tốt đã giúp gã phản ứng nhanh hơn trước. Nhưng thao tác của Diệp Tu lại nhanh hơn, Quân Mạc Tiếu vừa đến trước mặt đã xoay người bắt lấy Anh Đi Rồi.

    Kỹ năng của nhu đạo: Quăng Ném.

    Anh Đi Rồi bị nâng lên cao rồi ném khỏi mặt nước. Quân Mạc Tiếu bơi qua chỗ Anh Đi Rồi rơi xuống, định bụng biến Ô Thiên Cơ thành mâu đâm Thiên Kích, thì một tiếng keng giòn vang, Anh Đi Rồi kịp thời vung kiếm đỡ đòn. Trạng thái hiện tại của Hạ An quả thật không hề như trước.

    Một cú đỡ đòn này hóa giải tất cả thương tổn và hiệu quả lơ lửng từ Thiên Kích. Anh Đi Rồi vội bổ kiếm giữa không trung, Ngân Quang Lạc Nhẫn cũng bay về phía Quân Mạc Tiếu.

    ẦM!

    Mặt nước chợt nổ to. Quân Mạc Tiếu không thể né tránh Ngân Quang Lạc Nhẫn, nhưng Diệp Tu đã cho Quân Mạc Tiếu vứt một quả lựu đạn. Quân Mạc Tiếu trúng kiếm, Anh Đi Rồi dính bom, trong lúc hai nhân vật văng ra, cả hai vẫn không quên bồi thêm một chiêu nữa. Anh Đi Rồi dùng Động Kiếm Phá Đất, xé đôi mặt nước bay lướt qua. Còn Quân Mạc Tiếu lại dùng Pháo Chống Tăng, ba phát đạn bay vun vút về phía Anh Đi Rồi.

    Hai nhân vật cùng trúng liên tục hai chiêu.

    Không cần tính xem ai bị thương nặng hơn nữa, máu của Anh Đi Rồi đã chuyển đỏ, nếu dùng chiêu đổi chiêu, người kém hơn chắc chắn là gã. Thế nhưng ngay sau đó, Hà An chỉ muốn hộc máu chết luôn. Đọ kỹ năng gã đã thua thiệt, ai dè thằng Quân Mạc Tiếu còn biết tự buff máu cho mình.

    Bảo gã đánh thế đếu nào đây.

    Hà An mới nãy còn hăng hái, giờ chỉ muốn ném chuột đập phím. Gã khó lắm mới chộp được cơ hội tấn công, người ta lại có thể tự buff máu. Tuy khả năng không bằng mục sư hay thủ hộ thiên sứ, nhưng so với Anh Đi Rồi đang hấp hối, cứ chơi liều thế này thì chỉ có nước quỳ. Đối thủ trước mặt cũng không phải một tên gà mờ dễ dàng bị làm thịt.

    Trên thực tế, thanh máu của Quân Mạc Tiếu còn khá cao, không cần hồi máu gấp. Nhưng trò hồi máu của Diệp Tu lại ẩn chứa một mục đích đáng suy ngẫm. Rõ ràng kỹ năng hồi màu này đã đả kích nặng nề đến sĩ khí của Hà An.

    Tiếp đó, đấu pháp của Diệp Tu rõ ràng vô cùng bỉ ổi, ỷ vào lượng máu mà chơi bất chấp. Hà An hiện giờ sợ nhất trò này, gã cố gắng chống trả một hồi, sau đó Quân Mạc Tiếu lại buff thêm cái nữa…

    Hà An thở dài, đây đúng là giết người không đao, giờ tên này có dùng đại chiêu cũng không khiến gã bị tổn thương sâu sắc bằng cái chiêu hồi máu này. Hà An tuyệt vọng, lại chẳng muốn giơ tay đầu hàng. Đến lúc này thắng bại đã rõ, Hà An bùng cháy thất bại. Tiếng vỗ tay an ủi của tuyển thủ Vô Cực và khán giả trong thoáng chốc kia cũng chính là tín hiệu kết thúc. Phần đấu tổ đội kết thúc với phần thắng nghiêng về phía Hưng Hân.

    Qua hai phần đấu, chiến đội xuất thân dân chuyên như Vô Cực chỉ chiếm được một điểm, còn ngay trong sân nhà, tình cảnh này khiến nhiều người rớt cả kiếng. Nếu Vô Cực còn để lỡ mất phần đấu đoàn đội, họ sẽ rơi vào tình thế khó khăn, Hưng Hân chỉ cần giành được hai điểm trong lượt về sân nhà là thắng chắc.

    Phòng huấn luyện của chiến đội Vô Cực im phăng phắc, nào còn sục sôi ý chí như khi chiến thắng liên tục hai đối thủ vừa nãy. Tất cả đã biến mất sau trận thất bại vừa rồi.

    Nhìn dáng vẻ mọi người, Hà An thoáng sợ hãi. Gã bỗng nhận ra mình đã quên mất điều gì sau trận tổ đội vừa kết thúc…

    Chỉ mới thua một ván đã dập tắt tất cả ý chí chiến đấu vừa dấy lên thì hơi quá. Tất nhiên ván này cũng rất quan trọng, nhưng Hà An phải đối mặt liên tiếp ba đối thủ, nhiệm vụ xoay chuyển tình thế cực kỳ khó khăn, hoàn thành có thể nâng cao sĩ khí, thất bại cũng không đến mức khiến mọi người suy sụp. Ai cũng đã chuẩn bị tâm lý sẵn rồi.

    Tình cảnh hiện nay làm Hà An nhận ra mình vẫn chưa suy nghĩ kỹ hậu quả.

    Trong trận thứ ba này, gã phải tranh thủ lúc mọi người sục sôi ý chí sau hai trận thắng vừa rồi. Mà tranh thủ không nhất định phải chiến thắng, gã chỉ cần cố gắng đánh cho khí thế, cho dù kết quả cuối cùng là thua cuộc, sĩ khí vừa dấy lên trong hai trận trước cũng không biến mất triệt để.

    Quá trình và kết quả của trận thứ ba quan trọng như nhau. Nhưng Hà An lại phớt lờ điều này, vì giành thắng lợi, gã vẫn chọn đấu pháp an toàn như hai trận trước. Đối mặt trận thứ ba, Anh Đi Rồi thậm chí còn tạo cảm giác bị cá mập dí chạy mất quần cho khán giả!

    Mặc dù Hà An có bùng lên bất chợt vào phút cuối, nhưng khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đã bị Quân Mạc Tiếu nhanh chóng dùng chiêu buff máu dằn mặt… Lúc bấy giờ, Hà An chỉ cảm thấy tuyệt vọng, tâm trạng ấy phản ánh qua thao tác và bị đồng bọn nhìn thấu hết.

    Sĩ khí đã bị suy giảm bởi biểu hiện lấn cấn liên tiếp của Hà An. Đây chính là sai lầm của gã. Giờ nhìn đám đồng đội, gã nhận ra cũng đã quá trễ. Gã không thể bảo thực tế sẽ chứng minh tất cả nữa, chỉ đôi ba câu nói sao có thể dấy lên ý chí chiến đấu của mọi người chứ. Hà An thoáng đau đầu, trước đó sĩ khí cả đội bị hạ thấp, gã đã cổ vũ hết lời, giờ gã chỉ hy vọng mọi người nhận ra tầm quan trọng của trận đoàn đội cuối cùng.

    “Mọi người lên tinh thần nào.” Hà An còn đang buồn phiền, Ngũ Thần đã lên tiếng thay gã. Tên đội trưởng của chiến đội Vô Cực này, bởi cái chức quản lý kiêm chủ lực của Hà An, mà có địa vị khá khó xử trong đội. Tuy nhiên, tình cảm Ngũ Thần giành cho Vô Cực chắc chắn không thua bất kỳ ai. Trong số tuyển thủ của chiến đội, chỉ có mình hắn là người trụ lại từ lúc Vô Cực thành lập cho đến nay. Hắn bước vào giải đấu chuyên nghiệp cùng Vô Cực, hắn là người duy nhất chưa từng từ bỏ chiến đội.

    Mà bấy giờ, phần đoàn đội tiếp theo có lẽ sẽ quyết định sự tồn vong của cả chiến đội. Người đội trưởng hữu danh vô thực như hắn cuối cùng cũng phải lên tiếng vào lúc này.

    Tuyển thủ của chiến đội Vô Cực đã quen với sự chỉ huy của Hà An, vừa nghe Ngũ Thần lên tiếng trong giờ phút quan trọng này, ai nấy đều ngẩn ra, sau mới hoàn hồn kịp: Phải, đây mới chính là đội trưởng của chiến đội Vô Cực. Hơn nữa, một điểm duy nhất bọn họ đạt được sau hai phần đấu cũng do đội trưởng cướp được, tuy đa phần là nhờ đối thủ làm trò con bò.

    “Đến được đây rồi, chúng ta không còn đường lui nữa. Nếu không thể giành chiến thắng trong trận đoàn đội kế tiếp, chúng ta sẽ rơi vào thế bị động trong lượt về. Có lẽ mọi người cũng thấy chiến đội Hưng Hân không hề dễ đối phó như ta tưởng, chúng ta phải tranh thủ lợi dụng tất cả ưu thế hiện tại. Chẳng phải trận đoàn đội này thuộc về sân nhà phe ta ư? Mọi người hãy suy nghĩ kỹ, tất cả những gì thường luyện tập sẽ được dùng hết vào thời khắc này.” Ngũ Thần dứt lời, không hề bối rối, không hô khẩu hiệu, hắn chỉ bình tĩnh tự thuật.

    “Nói đúng lắm.” Hà An phát hiện sự bình tĩnh của Ngũ Thần mang lại hiệu quả, vội vàng rèn sắt khi còn nóng, “Mọi ngươi đừng quên, đối thủ ta muốn khiêu chiến là Gia Thế, Hưng Hân là gì so với Gia Thế chứ?”

    Hưng Hân là gì chứ, câu so sánh này làm mọi người dễ dàng chấp nhận, cả bọn chợt cảm thấy tình cảnh hiện tại cũng không đáng sợ lắm.

    “Trong trận đoàn đội này, hãy để Hưng Hân hiểu rõ sức mạnh của chúng ta.” Câu nói đanh thép sau cùng của Hà An không làm các tuyển thủ khác quá phấn chấn, nhưng mọi người không còn im lặng như hồi vừa mới thua phần tổ đội nữa.

    Khoảng thời gian nghĩ giữa trận nhanh chóng trôi qua, những thành viên ra trận trong phần đoàn đội chính là nhóm chủ lực trước giờ của họ.

    Ma kiếm sĩ, bậc thầy pháo súng, thuật sĩ, khí công sư và mục sư là đội hình ra trận trước tiên, ghế dự bị là pháp sư nguyên tố.

    Đồng thời, nhóm tuyển thủ Hưng Hân ra trận đã vào vị trí.

    Quân Mạc Tiếu, Hàn Yên Nhu, Bánh Bao Xâm Lấn, Một Tấc Tro và Tay Nhỏ Lạnh Giá lên sân trước. Ngênh Phong Bố Trận của Ngụy Sâm sẽ ngồi ghế dự bị.

    Danh sách thành viên của hai đội không nằm ngoài dự đoán của mọi người.

    Đám antifan không dám hó hé gì. Cả bọn không biết nên nói gì cho phải. Họ phát hiện trận đấu với chiến đội Vô Cực này chẳng khác gì những trận Hưng Hân nhận lời thách đấu mà họ đã từng xem. Cả bọn cổ vũ rào gú cho đối thủ của Hưng Hân, cuối cùng đám đối thủ bị dập te tua, bọn họ thì ôm nhục vào người. Trải qua nhiều lần như thế, nhóm antifan bắt đầu thận trọng hơn. Nhưng hôm nay chiến đội có xuất thân chuyên nghiệp Vô Cực này vừa mở đầu đã làm gỏi Bánh Bao, thúc đẩy sự chờ mong trong họ. Ai ngờ tất cả chỉ là dối trá, cả đám bị dụ rào gú lần nữa, sau cùng kẻ đau vẫn là họ.

    Phần đấu đoàn đội này, nhóm antifan quyết định không hé răng trước, ít nhất phải đợi đến khi chiến đội Vô Cực thể hiện được ưu thế rõ ràng.

    Trận đấu đếm ngược ba hai một, phần đấu đoàn đội chính thức bắt đầu. P/s: Tác giả ghi lộn cái chữ Sương trong skill Sóng Kiếm Băng Sương thành Hàn trong chương trước làm tụi em tưởng skill mới đặt bậy. Giờ sửa lại cho thống nhất với bản edit trước đó.​
     
    nqtien9x, dragonsavior and lostangles like this.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,981
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 820: Lại dẫn đầu

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Bông | Beta: Kha

    Trận đấu đoàn đội giữa chiến đội Hưng Hân và chiến đội Vô Cực chính thức bắt đầu. Trận này sân nhà vẫn thuộc về Vô Cực, và bản đồ được chọn cuối cùng cũng thoát khỏi tên Hành Lang Trên Nước.

    Suối Nước Nóng Phủ Cờ.

    Trên võ đài phủ ánh hoàng hôn, đủ loại cờ xí đón gió bay phấp phới. Cờ xí không phải để trang trí, mỗi lá cờ đều là một ký hiệu, thể hiện vị trí cắm cờ không phải miệng suối thì cũng là mạch lửa. Tất cả đều là khu vực không thể đạp bừa lên. Cũng do sự tồn tại của những lá cờ xí này, có rất nhiều điều phải cố kị khi đối chiến trên bản đồ này. Người nào không qua huấn luyện đặc biệt chắc chắn sẽ bó chân chịu chết. Chiến đội Vô Cực chọn bản đồ này, chứng tỏ vẫn còn mang tư tưởng khinh thường dân nghiệp dư.

    Trong kênh khán giả, fan trung thành của chiến đội Vô Cực vẫn cố chấp cổ vũ cho chiến đội. Những kẻ tới chỉ vì muốn cười vào mặt Hưng Hân dù còn mong đợi nhưng cũng héo hon lắm rồi. Thậm chí có kẻ còn bỏ đi.

    Có kẻ rời đi, có người đi vào. Số phòng đấu khiêu chiến được công khai, hơn nữa cũng có thể tra rõ phòng thi đấu của từng đội nhờ lịch thi đấu.

    Không ai để ý mấy nhân vật mới tiến vào phòng, mà những người này cũng không làm gì thu hút sự chú ý, chỉ bước vào khán đài, ngạc nhiên nhìn tỉ số hiện tại.

    “4,5 với 1?”

    Trong phòng họp câu lạc bộ Gia Thế.

    Sau khi coi xong màn đánh nhanh thắng gọn của Gia Thế với tỉ số 9,5 – 0, ông chủ Gia Thế Đào Hiên và quản lí Thôi Lập bèn chuyển nhân vật theo dõi trận đấu sang phòng của Hưng Hân và Vô Cực.

    Hồi mới thấy kết quả rút thăm của Hưng Hân, cả bọn đều rất hí hửng. Họ không hề phủ nhận Hưng Hân dưới sự dẫn dắt của Diệp Thu nhất định sẽ rất mạnh, nhưng ngay lượt thứ hai của vòng khiêu chiến đã rút phải một chiến đội xuất thân chuyên nghiệp thì chỉ trách may mắn không thuộc về bọn chúng mà thôi.

    Đào Hiên cũng không ham hố gì chuyện tự tay chôn vùi Hưng Hân và Diệp Thu, chỉ cần Hưng Hân biến mất, dù bằng bất kỳ cách nào, gã cũng sẽ rất vui mừng. Hiện tại Hưng Hân gặp xui quả là chuyện đáng mừng với Đào Hiên. Tuy nhiên, là hai kẻ đứng đầu câu lạc bộ, Đào Hiên và Thôi Lập vẫn có trách nhiệm ở cùng chiến đội nhà mình trước, dù rằng chẳng ai thấy Gia Thế sẽ gặp vấn đề quái gì ở đây.

    Trận đấu kết thúc, hai người chúc mừng tuyển thủ trong đội cho có lệ, rồi vội vàng qua đây xem Hưng Hân bị bẽ mặt.

    Sân đấu chuyên dụng trong vòng khiêu chiến tất nhiên có kèm tỉ số. Hai người dùng nhân vật Thôi Lập mang tới chui vào phòng, vừa nhìn điểm số phía trên đã bất giác lắc đầu quầy quậy, trố mắt lại lần nữa.

    4,5 với 1.

    Chiến đội Hưng Hân 4,5 điểm, chiến đội Vô Cực 1 điểm.

    Bọn họ không nhìn lầm, cũng không nhìn ngược, hiện tại chiến đội Hưng Hân đang dẫn đầu với ưu thế tuyệt đối. Nếu thắng trận đấu đoàn đội tiếp theo, chúng chỉ cần giành được 2 điểm trong hiệp tới thì sẽ nắm chắc phần thắng.

    Đào Hiên và Thôi Lập bốn mắt nhìn nhau, trên màn hình, trận đấu đã bắt đầu. Thôi Lập điều chỉnh góc nhìn bao quát về phía nhân vật của Hưng Hân, thoáng nhìn đã giật mình kêu lên: “Không thể nào!”

    “Sao vậy?” Đào Hiên đang lơ đãng suy nghĩ, nghe Thôi Lập thốt lên liền giật mình quay lại. Thấy Thôi Lập chỉ màn hình, gã vội vàng thò đầu sang, nhìn rồi cũng ngây người.

    Điều khiến hai người kinh ngạc chính là trang bị của chiến đội Hưng Hân.

    Trên thực tế, nếu bàn về chất lượng, từng ấy trang bị làm sao dọa được hai kẻ đứng đầu Gia Thế. Vấn đề là, chiến đội Hưng Hân mà họ biết đáng lẽ phải rất bần cùng thiếu thốn mới đúng. Chúng moi móc được nhiều trang bị thế này từ đâu, lại còn là trang bị bạc nữa chứ?

    Không giống hai bên đang đối chiến cần một khoảng cách nhất định mới có thể xem xét trang bị, góc nhìn thượng đế của khán giả cho phép họ nhòm trang bị bằng cách kích chuột vào nhân vật mình muốn xem. Vốn dĩ thuộc tính đồ bạc luôn được ẩn, nhưng dòng chữ màu bạc chói lóa kia không phải giả. Tuy trong số đồ bạc cũng có hàng dởm, song người ta đã xách đồ ra trận rồi, thì tất nhiên sẽ không quá tệ.

    “Một, hai, ba món…” Thôi Lập click vào năm nhân vật xuất chiến bên Hưng Hân đếm từng món một. Số lượng càng tăng, giọng điệu gã càng thay đổi, cuối cùng dừng đếm ở con số 17. Với một chiến đội chuyên nghiệp, số lượng này chẳng đáng là bao, nhưng việc Hưng Hân có được số “chẳng đáng là bao” này đủ khiến Đào Hiên và Thôi Lập sợ hãi.

    Thôi Lập đếm xong, quay đầu quan sát nét mặt ông chủ, phát hiện sếp cũng khó hiểu và không thể tin được như mình.

    Hưng Hân phất lên từ lúc nào, được bao lâu rồi? Sao vèo cái đã có 17 món trang bị bạc, của cải chất đầy thế?

    Đào Hiên và Thôi Lập rất quen với hoạt động của chiến đội, muốn có ngay 17 món trang bị bạc không phải chuyện đơn giản. Mãi lo sửng sốt, hai bên bắt đầu đánh mà cả hai cũng không buồn để ý.

    “Gọi điện bảo Trần Dạ Huy tới đây.” Đào Hiên đột nhiên mở miệng căn dặn.

    Làm một quản lí nắm rõ tâm tư của ông chủ,Thôi Lập quả rất xứng chức, vừa nghe sếp dặn là biết ngay sếp cần gì. Gã vội vàng lấy di động gọi cho Trần Dạ Huy, cũng dặn dò luôn yêu cầu chưa nói của ông chủ.

    Trần Dạ Huy cũng đang xem Hưng Hân thi đấu, nhưng khác với Đào Hiên và Thôi Lập, hắn không cần qua bên Gia Thế làm màu, mà chui tọt vào phòng đấu của Hưng Hân và Vô Cực từ sớm. Hiện tại, Trần Dạ Huy đứng chung với hội anti mà sướng rơn người, hiếm lắm mới có nhiều đồng bọn tri kỉ thế này!

    Ngờ đâu sau đó hắn cùng đám đồng bọn này bị vờn cho thúi mặt, từ sau trận đấu đơn đầu tiên, bao tiếng reo hò đả đảo Hưng Hân tất thua đều mất tăm mất tích.

    Trần Dạ Huy đã click xem từng nhân vật của Hưng Hân rồi, đương nhiên hắn cũng giật mình lắm, nhiều trang bị bạc như thế mà trước đó im hơi lặng tiếng vô cùng, mạng lưới tin tức trải rộng không tóm được tí tin nào. Nhưng dù sao Trần Dạ Huy vẫn là người đứng đầu một công hội, hắn từng đi chiến đấu cướp BOSS, đương nhiên biết rõ liên minh mà Quân Mạc Tiếu tập hợp gần đây ăn nên làm ra thế nào.

    Có điều dù cướp được nhiều thì cuối cùng vẫn phải chia cho năm bên, tính ra thu hoạch mỗi bên cũng không gây shock lắm. Chỉ dựa vào thu hoạch khi đó mà tạo được nhiều trang bị bạc như thế ư?

    Trần Dạ Huy vừa tìm tài liệu vừa lắc đầu liên tục. Đúng lúc này, hắn nhận được điện thoại của Thôi Lập, bảo cầm bảng báo cáo hoạt động cướp BOSS hoang dã gần đây tới.

    Nghe xong, Trần Dạ Huy cũng hiểu mang máng. Tài liệu gã đang tìm lại không nói về mặt này, gã vội vàng tìm kiếm rồi nhanh chân chạy tới phòng họp của Gia Thế.

    Trong phòng huấn luyện Gia Thế.

    Tuy chỉ là thi đấu online, nhưng nhằm đào tạo ý thức đoàn đội, cả đội ngũ không thể để mỗi thằng ôm một máy tìm đại chỗ nào đánh bừa. Các tuyển thủ buộc phải ở cạnh nhau khi thi đấu.

    Có điều lượt khiêu chiến lần này lại đụng phải một đội người chơi không nhích nổi mông vào giới chuyên nghiệp, Gia Thế thật sự không cần quá nghiêm túc, thắng cũng không vui, đó là chuyện hiển nhiên rồi.

    Trận đấu vừa kết thúc, đội viên Gia Thế lần lượt rời khỏi phòng huấn luyện. Họ không quá để tâm tới trận này. Nhưng sau khi ai về phòng nấy, tất cả không hẹn mà cùng mở máy đăng nhập Vinh Quang, cầm clone chạy tới khu vực chuyên dụng đấu khiêu chiến, rồi cùng vọt vào căn phòng đã nghe ngóng được trước đó.

    4,5 với 1?

    Hưng Hân dẫn trước?

    Tất cả đều thầm giật mình, xong lại không khỏi thấp thỏm. Hưng Hân… hình như không phải đối thủ dễ xơi thì phải?

    Trong số những người lo lắng cũng có người vui vẻ. Tô Mộc Tranh cầm clone, hô lớn một câu rất bắt tai trong kênh khán giả: “Hưng Hân cố lên.”

    Chỉ gồm bốn chữ không bắt mắt, nhưng nó lại là câu khen ngợi đầu tiên thẳng thừng cổ vũ cho Hưng Hân trong tối nay. Đa số khán giả hơi thiên về Hưng Hân chỉ ôm ý định hóng hớt, còn chưa tới mức có tình cảm gì với Hưng Hân, cho dù họ có hô “Hưng Hân cố lên” cũng chỉ do họ ghét người khác mà thôi.

    Mà giờ đây, câu nói bất thình lình của Tô Mộc Tranh lập tức trở nên rất bắt mắt. Hội anti hăng hái kia không hổ là những thanh niên nhiệt huyết. Một câu đơn giản của Tô Mộc Tranh lại biến thành sự khiêu khích công khai, nhất thời khiến cả hội muốn manh động.

    Không đợi cả lũ phát cáu, nhân vật của Tô Mộc Tranh lại gửi thêm một câu “Hưng Hân tất thắng”. Ngay sau đó, hai câu “Hưng Hân cố lên” với “Hưng Hân tất thắng” thay nhau spam điên cuồng. Vừa rồi thi đấu, Tô Mộc Tranh cũng chẳng bùng nổ tốc độ tay tới mức này, giờ được phóng thích hoàn toàn, cô nàng bèn chiếm hết khung comment.

    “Điên mẹ rồi!!!!” Cuối cùng hội antifan cũng không nhịn nổi nữa, mồm năm miệng mười phản công lại. Nhưng Tô Mộc Tranh đã chú tâm vào trận đấu từ lúc nào, dứt khoát ẩn kênh khán giả không có tin tức gì quan trọng sang một bên. Còn cuộc trò chuyện và chỉ huy giữa hai bên sẽ tự khắc hiện lên trên kênh thi đấu.

    Có điều nhìn rõ tình cảnh rồi, Tô Mộc Tranh không thể vui vẻ như trước nữa, ngược lại, các tuyển thủ khác của Gia Thế đều thở phào nhẹ nhõm. Dù không biết tại sao Hưng Hân có thể dẫn trước được, nhưng nhìn trận đoàn đội này mà xem, hình như chúng cũng chẳng đáng sợ lắm?

    Trong phòng họp, Đào Hiên và Thôi Lập cũng dần phấn khởi theo tình cảnh trên sân. Trần Dạ Huy cầm theo tài liệu, lo lắng bước tới phòng họp. Ai ngờ mới vào đã được ông chủ dịu dàng hỏi thăm: “Tới rồi à? Ngồi xuống đi.”

    Trần Dạ Huy bối rối vờ lờ, nhất thời không rõ có nên đưa tài liệu vừa được chuẩn bị qua không. Hắn dùng mắt dò hỏi Thôi Lập, chỉ thấy Thôi Lập đưa tay lấy tài liệu mở ra xem. Trần Dạ Huy không có chuyện gì để làm, cũng xem trận đấu trên màn hình của phòng họp.

    Dù gì họ cũng là những nhân vật thuộc giới chuyên nghiệp, tuy không có kỹ thuật như tuyển thủ, nhưng tốt xấu gì cũng có cái nhìn chuyên môn. Trần Dạ Huy thoáng ngó sơ qua đã xác định được ưu điểm và khuyết điểm của hai bên, nhất thời hiểu ra tại sao trông sếp lại thoải mái như vậy.​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)