↑ ↓

 Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C856

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 806: Trang bị quyết định trước

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Kha | Beta: Na

    Chiến đội Nghĩa Trảm giàu nứt vách, ném tiền mua được những 20 món đồ bạc, đầu tư lên năm nhân vật phe mình mà không bị xỉa xói gì. Song năm nhân vật cũng không được phân chia đều, vì nguyên nhân nghề nghiệp, cuồng kiếm sĩ của Trảm Lâu Lan lấy 5 món, pháp sư chiến đấu Quy Khứ Lai Hề 5 món, nhu đạo Dạ Tịch và mục sư Thiên Diệp Ly Nhược 4 món, thảm nhất là Tiền Phương Cách Hải chỉ có 2 món.

    Trên thực tế, nếu so tỷ lệ trang bị cả người, 2 hay 5 món cũng không phải nhiều. Nhân vật Vinh Quang gồm tổng cộng 12 món, Trảm Lâu Lan nhiều đồ bạc nhất Nghĩa Trảm cũng chỉ có 5 món, chưa được phân nửa.

    Trong giới chuyên nghiệp, tỷ lệ đồ bạc trên người thế này rất kém cỏi. Theo thống kê mới nhất của Liên minh mùa trước, một nhân vật chuyên nghiệp phải có trung bình 5,23 món. Mà nhân vật có nhiều đồ bạc nhất Nghĩa Trảm chỉ mới sở hữu 5 món, khỏi nói đến sáu nhân vật còn lại chả có món nào hết.

    Chiến đội yếu kém không chỉ có mình Nghĩa Trảm. Nhưng một chiến đội mới gia nhập Liên minh mà sở hữu được 20 món cũng không phải chuyện dễ. Đồ bạc là thứ có tiền cũng chưa chắc mua được mà.

    Cứ thử so 20 món đồ bạc của Nghĩa Trảm đi, Diệp Tu chỉ cần nhìn đống đồ Lâu Quan Ninh đưa thì biết ngay chúng chỉ là những món tầm thường trong giới chuyên nghiệp.

    Thông thường, trong quá trình nghiên cứu đồ bạc sẽ xuất hiện nhiều món thử nghiệm chưa được như mong muốn, chúng vẫn sẽ được sử dụng hoặc nghiên cứu để hoàn thiện hơn. Sau khi hoàn thiện, những trang bị không đạt tiêu chuẩn ấy sẽ bị loại bỏ, cung cấp hoặc chào hàng cho những nhân vật thuộc chiến đội khác tùy theo kế hoạch kinh doanh của từng chiến đội.

    Diệp Tu không hỏi Nghĩa Trảm kiếm những thứ này từ đâu. Lâu Quan Ninh cho hắn xem, đồng nghĩa với việc gã bằng lòng cho bọn Diệp Tu mượn dùng tạm.

    20 món đồ bạc.

    3 vũ khí, 12 trang phục, 5 trang sức.

    Mỗi một món, Diệp Tu chỉ cần liếc sơ đã biết cách phân chia thế nào.

    “Ngoài cái bao tay cho nhu đạo, cho tui mượn mấy thứ còn lại được rồi.” Diệp Tu nói.

    3 món vũ khí lần lượt thuộc nhánh nghề pháp sư chiến đấu, mục sư và nhu đạo.

    Bên Hưng Hân cũng có pháp sư chiến đấu và mục sư, tất nhiên không thể bỏ qua. Còn bao tay nhu đạo, tuy lưu manh của Bánh Bao thuộc nhóm nghề cùng nhánh có thể dùng được, nhưng bao tay chuyên dụng cho nhu đạo, không thích hợp với nghề lưu manh lắm. Nếu muốn nâng cao thì chẳng bằng dùng vũ khí móng chữ cam.

    Cho Diệp Tu mượn hết 19 trên 20 món, Lâu Quan Ninh không phải không e ngại. Nhưng sau cùng, đám Lâu Quan Ninh vẫn đặt niềm tin vào con người Diệp Tu, cứ thế giao cho hắn 19 món đồ bạc có giá trị đáng kể này.

    Lâu Quan Ninh còn nhắc khéo bọn họ vẫn cần đồ để luyện tập, chờ Hưng Hân hoàn trả sau trận đấu hôm thứ 6.

    “À… Cho tụi tui mượn luyện tập trước một ngày được không?” Diệp Tu thương lượng với Lâu Quan Ninh. Trang bị ảnh hưởng rất lớn đến thực lực nhân vật, trang bị khác nhau sẽ dẫn đến những tác động không đồng nhất. Do đó mọi người cần tập quen với những trang bị sẽ dùng khi thi đấu, các tuyển thủ thay đổi câu lạc bộ cũng phải làm quen với nhân vật mới.

    Hưng Hân mượn được trang bị mạnh, thực lực tăng cao, nhưng lỡ như cả đám chưa dùng quen, không phát huy được hết sức thì coi như công cốc. Diệp Tu dự định phân chia xong sẽ tự mình quan sát thử, cả đám không quen thì đành xài đỡ hàng cùi. Trang bị mạnh còn phải tùy người dùng, người điều khiển bất lực, có là nhân vật thần cấp cũng vô dụng.

    Lâu Quan Ninh không cần Diệp Tu giải thích cũng hiểu rõ. Mà đồ đã cho mượn, gã cứ kiếm cớ tập luyện rồi đưa vào phút chót thì cũng kỳ, chả thành tâm gì cả. Lâu Quan Ninh bèn thoải mái đáp “Cứ lấy” coi như xong chuyện.

    Sau đồ bạc, Lâu Quan Ninh không đợi Diệp Tu mở miệng đã tự mình hỏi: “Đồ bạc chỉ có nhiêu thôi, còn đồ cam thì sao? Mấy ông có cần luôn không?”

    “Ừ… Nếu ông cho mượn được cả bộ thì tui biết ơn lắm.” Diệp Tu đáp tỉnh queo.

    “Được chứ. . .” Lâu Quan Ninh cạn lời, có điều gã đã cho mượn đồ bạc rồi, cho mượn thêm đồ cam cũng có sao đâu? Hơn nữa Lâu Quan Ninh cũng tò mò, đối thủ mà biết mình bị một đội ngũ toàn xài hàng mượn đánh bại sẽ như thế nào?

    “Đúng rồi, đối thủ của mấy ông là ai?” Lâu Quan Ninh dợm hỏi.

    “Chiến đội Vô Cực.” Diệp Tu nói.

    “À, hình như là đội ngũ mấy năm trước?” Lâu Quan Ninh có chút ấn tượng với đội ngũ này.

    “Đúng rồi.” Diệp Tu đáp.

    “Cố lên nha!” Nghĩa Trảm của Lâu Quan Ninh đang đứng lót đáy trong Liên minh với thành tích 1 điểm, gã không thể mặt dày khinh khi những chiến đội bị loại này được. Huống chi chiến đội Vô Cực này thành lập được 3 năm, Lâu Quan Ninh e rằng số đồ bạc của bọn này còn nhiều hơn chiến đội mới ra đời như họ. Hơn nữa Vô Cực bị loại hai năm không biết còn như trước hay không.

    “Thì chẳng phải tui đến nhờ ông tiếp sức đây sao?” Diệp Tu đáp bằng emo cười tủm tỉm.

    “Ông muốn đồ cam của nghề nào, tui giúp ông tìm.” Lâu Quan Ninh cũng rất hào phóng.

    Vấn đề trang bị cứ thế được giải quyết gọn lỏn.

    Nghĩa Trảm quả nhiên không có gì ngoài điều kiện, gom góp trang bị tạo nên một đội ngũ chỉ là chuyện nhỏ. Bên công hội không có, họ có thể tự lột luôn đồ nhân vật trong chiến đội, thế nào cũng là cho mượn thôi.

    “OK” Bàn bạc xong xuôi vụ trang bị với Lâu Quan Ninh, Diệp Tu thở phào nhẹ nhõm.

    “Chị bảo này… Chúng ta không thể mượn đồ thế này mãi được.” Trần Quả bó tay.

    “Ừ, chúng ta chỉ tranh thủ trước khi gặp mặt Gia Thế thôi. Chờ đến khi vào được giới chuyên nghiệp, mình muốn mượn cũng không mượn được đâu.” Diệp Tu nói.

    “Nhiêu đây đủ không?” Trần Quả hỏi.

    “Tìm hiểu thực lực của đối phương trước rồi tính sau.” Diệp Tu đáp, nhanh chóng bắt tay vào việc tìm kiếm thông tin của chiến đội Vô Cực.

    Đội ngũ này tiến vào giới chuyên nghiệp được ba năm, có thể dễ dàng tìm thấy thông tin và video trận đấu. Nhưng thời gian lại quá lâu, thông tin chưa chắc còn giá trị. Cũng may chiến đội Vô Cực mới tiến vào trận chung kết vòng khiêu chiến năm ngoái. Kể từ phần đấu offline, Liên minh cũng bắt đầu tuyên truyền cho vòng khiêu chiến, có khi ti vi còn phát sóng trực tiếp. Một chiến đội tiến vào trận chung kết như Vô Cực chắc chắn không thiếu tư liệu. Diệp Tu quả nhiên tìm được rất nhiều, bèn cắm đầu đọc hết.

    Ngụy Sâm không cần ai gọi, tự mình bu lại, hai người vừa xem vừa nhỏ giọng thảo luận, từ từ xem hết tất cả những thông tin và video của chiến đội Vô Cực.

    Sau bữa cơm chiều, mọi người bị gọi tập trung, Diệp Tu chuẩn bị nói đôi câu về chiến đội Vô Cực.

    Phòng khách bên khu nhà ở được bày biện giống phòng huấn luyện của tiệm net Hưng Hân. Mọi người đều quen thuộc cả. Màn hình chiếu được kéo xuống, nhanh chóng hiện lên video tổng hợp những trận đấu của chiến đội Vô Cực mùa giải trước.

    “Đây là sáu nhân vật của chiến đội Vô Cực, lần lượt là ma kiếm sĩ, pháp sư nguyên tố, khí công sư, thuật sĩ, mục sư và bậc thầy pháo súng.” Sau một đoạn video từa tựa giới thiệu nghề nghiệp, Diệp Tu liệt kê sáu nghề xuất hiện trong video – đội chủ lực của chiến đội Vô Cực.

    “Mấy em tìm được đặc điểm gì từ nhóm nghề này?” Diệp Tu cũng không bày sẵn, đám người mới trước mặt cần học cách suy nghĩ, không thể ỷ vào Diệp Tu và Ngụy sâm mãi được.

    “Không có nghề cận chiến, gần như chỉ toàn những nghề có khả năng tấn công diện rộng cao. Nếu đánh phó bản, một tổ hợp tấn công tầm xa có phạm vi công kích lớn như vậy rất tuyệt…” An Văn Dật trả lời đầu tiên. Với tài quan sát, sự quen thuộc Vinh Quang hơn hẳn Đường Nhu và Bánh Bao, cậu chỉ cần nhìn sơ là phát hiện ngay điều đơn giản này.

    Diệp Tu gật đầu: “Đặc điểm của đội ngũ này chính là như vậy, họ thích đánh hội đồng. Từ trận đấu của mùa giải trước, ta có thể biết được nghề đánh chính trong phần đoàn đội của họ chính là nghề này.”

    Dứt lời, Diệp Tu bèn phóng to một phân đoạn, bên trong đều là hình ảnh ma kiếm sĩ ra tay trước trong tổ đội 5 người.

    “Tiếp theo là vài kiểu tấn công diện rộng được bọn họ chú trọng luyện tập. Anh chiếu cho mọi người coi trước rồi giải thích kỹ sau. Cách giải quyết những kiểu tấn công ấy cũng sẽ là nội dung luyện tập chính của chúng ta.” Diệp Tu nói tiếp. Không giống trước đây, đối thủ lần này là dân nhà nghề, có bài bản hẳn hoi. Rút gọn cho tân binh những điểm cần lưu ý mới là chuyện hữu hiệu nhất hiện nay.

    Cảnh chiến đấu vẫn chạy đều trên màn hình, Diệp Tu vẫn như trước đây, không phân tích ngay. Mãi đến khi phần ghi hình trận đấu kết thúc, hắn mới tua lại một đoạn hỏi mọi người: “Có ý kiến gì không?”

    “Khúc này… chủ lực hình như không phải ma kiếm sĩ?” Kiều Nhất Phàm mới là người có kinh nghiệm chinh chiến dày dặn nhất trong đám người trẻ tuổi, chẳng qua cậu vẫn giữ thói dè dặt hồi còn ở Vi Thảo nên không dám mở lời. Nhưng cậu ở Hưng Hân đã lâu, ngày ngày ở cạnh mọi người, quen mấy trò bỉ bựa, cậu cũng dần học được cách bày tỏ quan điểm của mình.

    “Thế thì là ai?” Diệp Tu hỏi.

    Câu hỏi này khiến Kiều Nhất Phàm theo bản năng phủ định chính mình, nghĩ mình lắm miệng chần chừ không dám đáp. Nhưng bắt gặp ánh mắt không hề mang tí trách cứ của Diệp Tu, cậu chợt có can đảm nói ra: “Là… bậc thầy pháo súng nhỉ?” Cậu vẫn không tự tin lắm.

    “Ừ, nói đúng rồi.” Diệp Tu lại gật đầu, “Khúc này do bậc thầy pháo súng tấn công trước. Chiến thuật phải luôn biến đổi, nếu cứ giữ nguyên một chủ lực tấn công sẽ dễ bị đối thủ nắm thóp.”

    Chỉ một câu bình “nói đúng rồi”, Kiều Nhất Phàm cũng kích động vô cùng. Cậu đang định nói tiếp, thì trong phòng chợt vang lên một giọng nói khác: “Chiến đội Luân Hồi không phải chỉ vây quanh một người sao?”

    Mọi người nghe giọng đều kinh ngạc, bởi vì người nói là Mạc Phàm​
     
    lostangles thích bài này.
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    142,534
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 807: Chiến đội Vô Cực

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Dưa | Beta: Kha

    Mạc Phàm đến Hưng Hân đã hơn một tháng, lúc đến thế nào thì bây giờ vẫn như thế. Trong thời gian này, chỉ mình Tô Mộc Tranh mới có thể khiến thái độ của cậu thay đổi một chút. Mà giờ Tô Mộc Tranh đã quay về đội, Mạc Phàm ngồi một mình một hàng máy, chả nói chuyện với ai, trông kỳ cục hết sức.

    Thằng nhóc này ăn uống ngủ nghỉ game giếc ở đây, chưa từng có ý định rời đi, nhưng khi chiến đội Hưng Hân gặp phải những kẻ gây rối, rồi đến khi chính thức tham gia vòng khiêu chiến, hắn lại chưa từng tham dự vào.

    Tham gia vòng khiêu chiến là một việc rất quan trọng mang tính quyết định với chiến đội Hưng Hân. An Văn Dật thậm chí còn vì nó mà đến giờ vẫn chưa về nhập học. Tháng chín đã qua được hai phần ba, sau khi Tô Mộc Tranh quay về chiến đội để chuẩn bị thi đấu, La Tập cũng đã sớm về trường. Nhưng An Văn Dật vẫn ở lại Hưng Hân, còn nói phía trường học không có vấn đề gì cả.

    Mọi người đều hồi hộp coi trọng vòng khiêu chiến, La Tập dù không ở đây, dù biết rõ trình độ của cậu không giúp được gì, nhưng vẫn luôn quan tâm tới tình hình bên này. Chỉ có Mạc Phàm chẳng thèm để ý, nếu không phải lúc ăn cơm thêm đũa thêm bát, sợ là không ít người đã quên luôn sự hiện diện của hắn.

    Thế nhưng trong cuộc họp chuẩn bị đối chiến với chiến đội Vô Cực, trong phòng khách lầu một thay cho phòng huấn luyện này, chẳng cần ai gọi, Mạc Phàm lại bất ngờ lên tiếng. Hơn nữa câu hỏi nêu ra còn khá hợp lý. Thằng nhóc này sao lại chú ý tới vòng chuyên nghiệp rồi? Thậm chí còn biết rõ tên và phong cách chiến đội Luân Hồi?

    Trần Quả lúc này mừng húm trong lòng, cô tin rằng đây nhất định là mưa dầm thấm đất, lâu dần Mạc Phàm rốt cuộc cũng bị ảnh hưởng, sinh ra hứng thú đối với những thứ trước đây mình không quan tâm.

    Diệp Tu cũng ngạc nhiên giống mọi người, ngó Mạc Phàm nói: “Em cũng biết Luân Hồi á?”

    Mạc Phàm mím môi, từ chối trả lời câu hỏi nhảm nhí như vậy.

    Diệp Tu chỉ cười bảo: “Luân Hồi thực chất thế nào, đừng chỉ nhìn những gì truyền thông loan tin, em nên tự mình tìm trận đấu của Luân Hồi xem thử.”

    “…”

    “À, nhân vật chủ chốt của Luân Hồi là ai, em biết không?” Diệp Tu lại hỏi.

    “Chu Trạch Khải.” Mạc Phàm không biết xem ở đâu, thế mà biết thật.

    “Thế nhân vật cậu ta dùng là gì?” Diệp Tu vẫn hỏi.

    “…” Mạc Phàm lại không nói, không rõ là không biết thật, hay cho rằng đáp trả câu hỏi Diệp Tu là chà đạp chỉ số thông minh của mình nên từ chối trả lời.

    “Nhất Súng Xuyên Mây.” Diệp Tu cũng chả quan tâm hắn có biết hay không, vẫn giới thiệu rồi không quan tâm nữa, tiếp tục nói về chiến đội Vô Cực.

    Đối với Mạc Phàm, lúc hắn còn chưa chịu gia nhập, Diệp Tu vô cùng tích cực, gióng chống khua chiêng đuổi giết, thậm chí còn nhờ Trương Tân Kiệt của Bá Đồ giúp đỡ, chặn hết đường lui của hắn trong game.

    Nhưng sau khi Mạc Phàm tới Hưng Hân, lại hoàn toàn được nuôi thả, Diệp Tu dường như không nói chuyện với hắn bao giờ. Người khác bị coi như người vô hình như vậy chỉ sợ đã sớm cảm thấy chán chường bỏ đi, nhưng Mạc Phàm vốn đã quen với việc cô độc không có người nói chuyện, thế nên vẫn cứ tiếp tục ở lại. Việc duy nhất Diệp Tu từng làm chính là giúp hắn lập nên phương pháp huấn luyện nâng cao, Mạc Phàm tiếp nhận xong cũng không ngừng nâng cao trình độ của mình.

    Ngoài ra, không ai khác quan tâm tới ý định của hắn. Chỉ là ngày ngày sống trong hoàn cảnh như vậy, Mạc Phàm cũng sẽ nghe thấy, nhìn thấy tin tức liên quan đến Vinh Quang. Mạc Phàm không phải người vô tình không bị bên ngoài ảnh hưởng, hắn cũng có ý kiến riêng, có tư duy, chẳng qua không muốn nói ra mà thôi.

    Nhưng có một điều mà Diệp Tu tin rằng mình không lầm: Mạc Phàm chắc chắn yêu thích Vinh Quang. Tuy cách chơi của hắn không giống những người khác, nhưng vẫn dựa vào trò chơi này. Giải đấu chuyên nghiệp cũng là một hình thức khác thuộc Vinh Quang, là sân khấu chứng tỏ kĩ thuật cá nhân đỉnh cao của Vinh Quang.

    Diệp Tu không trò chuyện với Mạc Phàm không có nghĩa là hắn không chú ý đến tên nhóc này.

    Mỗi ngày Mạc Phàm huấn luyện Diệp Tu đều nhìn thấy. Ngay cả thái độ khi huấn luyện cũng chứng tỏ Mạc Phàm mong muốn nâng cao trình độ của mình. Trình độ càng cao, game online càng không chứa nổi, sớm muộn gì cũng sẽ có hứng thú với giới chuyên nghiệp. Mà bây giờ nó đã manh nha xuất hiện, Mạc Phàm bắt đầu quan tâm tới phương diện này, hắn hiểu được vấn đề Diệp Tu đang nói, thậm chí còn có thể hỏi ngược lại.

    Diệp Tu không giải đáp cho hắn, chuyện tự mình khám phá luôn thú vị hơn được người khác bày sẵn, nhất là đối với một đứa vừa cảm thấy hứng thú như Mạc Phàm.

    Diệp Tu tiếp tục trao đổi phân tích một lượt vài phương thức phối hợp của chiến đội Vô Cực. Nói xong liền chia sẻ video cho mỗi người.

    “Thời gian không nhiều lắm, mọi người cố gắng hơn nhé.” Diệp Tu nói nốt câu cuối. Làm thế nào để đối phó phong cách phối hợp của Vô Cực, trong đầu hắn đã có mấy cách, hơn nữa cũng nói ra rồi, những điều cơ bản gần như đã nói tường tận với mọi người. Nhưng mấy đứa này hiểu được đến đâu thì khó nói. Trận đấu biến hóa khôn lường, để hiểu rõ phong cách của người khác cần phải học một biết mười, chứ không phải học bằng cách ghi nhớ máy móc.

    Muốn Đường Nhu và Bánh Bao làm được điều này thật sự hơi khó, kinh nghiệm chiến thuật của họ không được phong phú lắm.

    Nhắc đến đoàn đội, tất nhiên cũng phải phân tích về từng cá nhân của chiến đội Vô Cực, nhưng vấn đề là, thành viên chiến đội Vô Cực còn giống với mùa giải trước không?

    Theo danh sách nhân vật của chiến đội Vô Cực, bọn họ có hai nhân vật khác năm ngoái, rõ ràng mùa hè vừa rồi họ cũng có thay đổi. Tuy nhiên, nhân vật thay đổi không có nghĩa là người thay đổi. Nếu như người cũng đổi, vậy thì phân tích nhằm vào từng người thật sự không có ý nghĩa gì lắm.

    Cho nên cuối cùng Diệp Tu cũng không giảng giải nhiều về phong cách mỗi người, chỉ là phân tích một chút về mấy nhân vật của chiến đội Vô Cực mà năm trước đã chơi, năm nay vẫn còn tiếp tục chiến đấu.

    Sau đó buổi họp trước cuộc chiến liền kết thúc, mọi người đều bận rộn đi thông não. Diệp Tu vẫn ngồi nghiên cứu video của chiến đội Vô Cực xem còn bỏ sót chỗ nào hay không.

    Một ngày nữa trôi qua, cách trận đấu hôm thứ sáu còn đúng ba ngày.

    Ai ngờ buổi chiều thứ ba, Trần Quả nhận được điện thoại bên tiệm net Hưng Hân, nói là có người tìm tới tận cửa xin gặp bà chủ, còn nói là có việc muốn trao đổi.

    “Việc gì cơ? Tiệm net bây giờ chả thiếu gì cả, bảo bọn họ để danh thiếp lại, sau này có nhu cầu sẽ liên lạc sau!” Trần Quả tưởng là nhân viên tiếp thị, cô làm gì có tâm trạng tiếp đãi mấy người này.

    “Họ nói mình là chiến đội Vô Cực, bảo cứ báo tên cho chị biết là được.” Quản lý tiệm net báo cáo chi tiết cho bà chủ.

    “Chiến đội Vô Cực?” Trần Quả ngơ ngác, nhìn về phía Diệp Tu, chỉ vào điện thoại nói: “Vô Cực mò đến nhà kìa.”

    “Vênh váo thế á! Bánh Bao, xách vũ khí lên.” Diệp Tu còn chưa lên tiếng, Ngụy Sâm đã nhảy cỡn lên, Bánh Bao lập tức vứt máy tính, xông vào phòng ngủ nhanh như gió, một lát sau tay không đi ra, không quay đầu lại phóng tới phòng bếp tìm “vũ khí”.

    “Ở tiệm net hả?” Diệp Tu không để ý cái đám láo nháo này.

    “Đúng thế!”

    “Tui đi với chị đến xem thử!” Diệp Tu đứng dậy.

    “Không cần bọn tao đến góp vui à?” Ngụy Sâm hỏi.

    “Mọi người cứ yên tâm tập luyện tiếp đi, tui đi xem một chút là được rồi.” Diệp Tu nói.

    “Có biến thì nhớ báo.” Ngụy Sâm nghiêm túc nói.

    “Ha ha.” Diệp Tu cười rồi bước ra cùng Trần Quả.

    Tại tiệm net Hưng Hân.

    Hai người vừa đến, nhân viên trông tiệm lập tức chạy ra đón. Khách có tổng cộng hai người, nhân viên đã dẫn họ lên buồng trong tầng hai nghỉ ngơi trước theo lời dặn của Trần Quả.

    Trần Quả lại hỏi nhân viên mấy câu, nhưng cũng không có thông tin giá trị gì. Cô và Diệp Tu bèn lên tầng hai, vừa đẩy cửa tiến vào buồng trong, hai người vốn đang ngồi trên ghế lười thảo luận lập tức dừng lại, đồng loạt quay đầu nhìn.

    Diệp Tu và Trần Quả còn chưa kịp nhìn rõ, hai người nọ đã cùng nhau đứng lên, người đi trước mỉm cười chào hỏi, nhưng chủ yếu hướng về phía Trần Quả: “Đây hẳn là bà chủ Trần phải không? Xin chào, tôi là thủ lĩnh của chiến đội Vô Cực, Hà An.”

    Thủ lĩnh không khác quản lý câu lạc bộ lắm, là cách xưng hô cũ. Người quen gọi “thủ lĩnh” phần lớn là đã từng lăn lộn trong giới chuyên nghiệp. Lúc Hà An tự xưng mình là lĩnh đội, mọi người đều nhận thấy được cảm giác hơn người rõ rệt. Rõ ràng là gã không phải đang khoe khoang chức vụ của mình, mà gã đang đắc ý mình có thể dùng cách xưng hô cũ để nói cho người trước mặt rằng: Anh đây không phải gà mới, anh là người lão luyện đó.

    Chỉ là Diệp Tu thấy cái tên “lão luyện” này lạ hoắc, còn cái người bên cạnh ngược lại trông quen mắt hơn, nhưng không thể nào nhớ nổi tên. Hơn hai trăm tuyển thủ là thống kê những người vẫn còn đang trong giới chuyên nghiệp. Diệp Tu lăn lộn từng ấy năm, người đến người đi phải vượt xa con số này, sao nhớ hết được? Hắn cảm thấy quen thì chắc hẳn đã từng gặp mặt. Diệp Tu đoán người này là thành viên của chiến đội Vô Cực, có lẽ hai người từng gặp nhau trong giải đấu chuyên nghiệp?

    Vừa nghĩ vậy, Diệp Tu đột nhiên nhớ ra, vẫn không biết tên nhưng thân phận có thể khẳng định được. Diệp Tu cười nói: “Ồ, tui nhớ ra ông rồi! Ông là đội phó của chiến đội Vô Cực phải không?”

    “Giờ là đội trưởng rồi.” Ai ngờ thủ lĩnh Hà An lại đáp lời, sau đó gã thoáng nhìn Diệp Tu, rồi hỏi người bên cạnh: “Hai người quen nhau à?”

    Nét mặt người kia không bình thường nữa. Tật xấu của thủ lĩnh nhà mình hắn cũng rõ, nhưng hôm nay gã khoe khoang nhầm người rồi.

    “Đấy là…đại thần Diệp Thu…” Đội phó đành giới thiệu cho thủ lĩnh nhà mình.

    Đúng, đại thần Diệp Thu.

    Khoe tuổi nghề Vinh Quang trước mặt đại thần Diệp Thu không phải tay lão luyện, mà là lão già hồ đồ cmnr.​
     
    binhdn and lostangles like this.
  3. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 808: Sự hơn người của đội chuyên nghiệp

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Hwan | Beta: Zencest

    Lời giới thiệu vừa chấm dứt, trưởng nhóm Hà An đang cười nói vui vẻ chợt há miệng cứng họng. Gã cũng biết bản thân làm trò hề mất rồi.
    Nhưng may mắn thay, gã chỉ tỏ vẻ khoe khoang trên mặt chứ không nói trắng ra, như vậy dễ chữa cháy hơn. Hà An khẽ đằng hắng, thay đổi biểu cảm mới chào hỏi Diệp Tu.

    “Mọi người ngồi xuống đi” Diệp Tu chỉ cười, không nói gì thêm.

    Hai bên cùng ngồi xuống, sau lời dạo đầu, Trần Quả không nói nhiều mà hỏi thẳng ý đồ của đối phương: “Không biết hai anh đến đây có việc gì?”

    “Ha ha.” Hà An khẽ cười, trước mặt Diệp Tu, gã không còn giữ dáng vẻ ta đây hơn người nữa. Nhưng khi đối mặt Trần Quả, gã vẫn thể hiện sự khinh khi, còn cố tình để cho cô biết, rõ ràng gã chẳng để tâm đến một bà chủ nhỏ như cô.

    “Đại thần Diệp Thu gia nhập chiến đội Hưng Hân thật à?” Gã cho Trần Quả ăn bơ, trực tiếp trò chuyện với Diệp Tu.

    Tên này sao vậy?

    Trần Quả thường hay tiếp khách, nên vẫn biết thăm dò ý người khác qua nét mặt. Sự khinh thường không thèm che giấu của Hà An làm cô bực mình. Nhưng lạ là người ta lại rất khách khí với Diệp Tu, làm cô muốn hất bàn cũng phải để ý Diệp Tu. Cuối cùng chỉ đành âm thầm nhẫn nhịn.

    “Đúng vậy.” Diệp Tu bình tĩnh trả lời đối phương.

    “Tiếc thế.” Hà An lập tức vỗ đùi.

    “Hử? Sao anh lại nói vậy?” Diệp Tu biết mà còn giả ngu, thái độ như nhìn kẻ bề dưới của người trước mặt làm hắn cũng đoán được gã định nói gì.

    Quả nhiên, cái tên khinh thường cỏ dại kia bèn hống hách bảo: “Trình của đại thần mà chôn chân ở đây thì thật đáng tiếc.”

    “Ê, chú mày nói gì đó?” Đã đến mức này, nếu nhịn tiếp thì không còn là Trần Quả.

    Ai dè tên Hà An kia lại cười ha hả, làm như người lớn không thèm chấp trẻ nhỏ, tiếp tục lơ Trần Quả nói chuyện cùng Diệp Tu: “Giải khiêu chiến năm nay không còn như trước, có mặt tên trùm như Gia Thế, tình hình trở nên căng hơn nhiều. Với tình hình hiện nay, liệu chúng ta có nên hợp sức với nhau không?”

    “Ơ, ý anh là sao?” Diệp Tu hỏi.

    “Gần đây tôi có quan sát trình độ của mọi người. Đội anh có vài tuyển thủ rất xuất sắc, chắc rằng đều do một tay đại thần dạy dỗ. Nhưng xin cho tôi nói thẳng, tuy trình độ tuyển thủ rất cao, nhưng trang bị của nhân vật lại quá kém cỏi.”

    “Thế thì?” Diệp Tu lại hỏi.

    “Đó chính là mục đích chúng tôi đến đây ngày hôm nay. Tuy chiến đội Vô Cực của bọn tôi không phải đội mạnh, nhưng tài sản lại nhiều hơn Hưng Hân. Nếu hai bên liên thủ, thế chẳng khác gì hổ mọc thêm cánh. Giải eSport Vinh Quang cũng giống trò đua xe đua ngựa, không phải chỉ cần người cưỡi hoặc tay lái giỏi là đủ, mà còn cần ngựa tốt xe ngon nữa. Đại thần Diệp Thu à, giờ mọi người đang bị hạn chế bởi thực lực nhân vật, khó lòng tiến bộ. Thế thì vì sao không gia nhập chiến đội Vô Cực? Chúng tôi có thể cung cấp nhiều thứ hơn Hưng Hân. Chuyện đánh bại Gia Thế phụ thuộc hết vào việc này !”

    Hà An là một nhân tài, lời lẽ thấm thiết cực kỳ. Những gì gã nói lại quá hợp lý, khiến Trần Quả nghe mà lo sốt vó. Trần Quả không cung cấp được nhiều thứ cho chiến đội, tất cả đều do Diệp Tu tự mình gầy dựng ngay từ đầu. Nếu gia nhập một chiến đội khác thì có lợi hơn nhiều.

    Mà quy định của vòng khiêu chiến cũng không ngăn cản người ta dụ dỗ thành viên đội khác. Nghĩ đến đội chuyên nghiệp của người ta, Trần Quả chợt không vững lòng, nhất thời quên luôn tức giận.

    “Ha ha, nói hay quá.” Diệp Tu gật đầu thật mạnh, tỏ vẻ ủng hộ dữ lắm, Trần Quả nghe mà chạnh lòng. Bên kia, Hà An cũng tươi cười hớn hở, nháy mắt với đồng bọn ra hiệu: “Thấy chưa, tao nói chỉ có chuẩn.”

    Nhưng Diệp Tu lại bồi thêm câu nữa “Thôi để gắn cánh cho hổ, chiến đội Vô Cực của mấy người gia nhập Hưng Hân đi?”

    “Hô hô, đúng rồi…. Chuẩn không cần chỉnh… Ủa? Đại thần, anh giỡn đó hả?” Hà An suýt nữa thì lọt hố, may mà kịp nhận ra, nhất thời nghẹn họng.

    “Hổ thêm cánh cả thôi mà.” Diệp Tu cười nói.

    “Đúng vậy, hổ thêm cánh cả thôi mà, mau gia nhập chiến đội Hưng Hân của bọn tôi đi.” Trần Quả hoàn hồn sớm hơn Hà An. Nhưng cô đang nhịn cười, giả vờ nghiêm túc khuyên bảo.

    Nét mặt Hà An trở nên bực bội. Đến đây thì không cần phải bàn nữa, đối phương đã từ chối rồi, hơn nữa còn theo cách rất cợt nhã. Hà An thật sự không hiểu, với khả năng của chiến đội Hưng Hân hiện giờ, chúng tưởng mình ngon à?

    “Đại thần.” Hà An lại gọi, chẳng qua giọng điệu sắc nhọn hơn. Theo gã thấy, chiến đội Vô Cực vốn rất mạnh, chủ động đề cập việc này cũng xem như hạ mình rồi. Đại thần thì thế nào? Chưa nghe câu phượng hoàng bị nhổ lông chẳng bằng gà sao? Không có nhân vật mạnh, thì cũng chẳng là đại thần.

    Hà An cảm thấy mình đã cho đối phương cơ hội, người ta không những không quý trọng mà còn chế nhạo họ, điều này làm gã không chịu được. Sau khi nghiêm túc gọi tiếng đại thần, Hà An lại thật lòng khuyên nhủ: “Tôi hy vọng anh có thể suy xét vấn đề này cẩn thận, tránh về sau sẽ hối hận.”

    “Tôi cũng muốn nói vậy với anh đó.” Diệp Tu nói.

    “Mày!” Hà An nổi giận, Diệp Thu là một đại thần đáng tôn trọng, thế nhưng, hắn cho rằng thân phận đại thần của mình có thể bắt chiến đội Vô Cực cúi đầu xưng thần sao? Quả thật chả coi ai ra gì!

    Ai ngờ Diệp Tu lại nhìn gã chăm chú như đúng rồi: “Tôi nói thiệt mà, tôi nghiêm túc lắm luôn. Anh suy xét cẩn thận chút đi.”

    “Một tuần sau, anh sẽ hối hận vì quyết định hôm nay.” Hà An không muốn nói tiếp nữa.

    “Một tuần sau, anh vẫn có thể suy xét như hôm nay.” Diệp Tu cũng cười đáp.

    “Chúng ta đi thôi.” Hà An đứng dậy, nói với đội trưởng nhà mình.

    Tên đội trưởng đáng thương này, ngoài việc giới thiệu người trước mặt là đại thần Diệp Thu cho Hà An thì đách làm được gì. Hành động kéo bè tới dụ dỗ, tiếp sức cho đội mình không ngờ lại chấm dứt nhanh đến vậy. Đội trưởng đành đứng dậy, đi theo Hà An, ngay cả tên mình cũng chưa kịp giới thiệu.

    “Đi thong thả không tiễn.” Trần Quả vui đến nỗi không ngại đổ thêm dầu vào lửa. Hà An vừa nghe thấy, quay đầu lại hừ một cái. Gã vẫn giữ dáng vẻ khinh thường, chẳng qua lần này tính luôn Diệp Tu vào. Gã chẳng thấy mình sai chỗ nào, là do Diệp Tu quá cao ngạo, dám phớt lờ đề nghị hai bên cùng có lợi của gã.

    “Anh sẽ hối hận.” Hà An bỏ bom thêm câu cuối, lại dùng “anh” chứ không phải “mấy người”, tên này vẫn coi Trần Quả như người vô hình nãy giờ.

    Hà An cùng tên đội trưởng vô danh kia đi rồi, Trần Quả thầm thở phào, hớn hở nhìn về phía Diệp Tu. Cô cảm thấy hôm nay Diệp Tu trông rất cưng, làm người ta thật sự bất ngờ.

    “Chị chủ, mặt của chị bị gì à?” Trần Quả cười ngọt làm Diệp Tu rợn hết tóc gáy.

    “Thằng kia quá hống hách. Cậu chọc nó được lắm, móc xỉa hay cực.” Trần Quả khen ngợi.

    “Hả? Tui có làm vậy hả?”Diệp Tu ngỡ ngàng.

    “Chú mày còn bày đặt giả vờ.” Trần Quả bước đến thụi Diệp Tu một cái.

    “Không, tui nghĩ vậy thật mà.” Diệp Tu nói.

    “Nghĩ gì cơ?” Trần Quả khó hiểu.

    “Thì hy vọng tụi nó có thể gia nhập chiến đội Hưng Hân của tụi mình.” Diệp Tu nói.

    “Không thể nào?” Trần Quả la to.

    Đúng vậy, tuy Trần Quả ghét cay ghét đắng dáng vẻ khinh người của tên kia, nhưng cô buộc phải thừa nhận, trong vòng khiêu chiến, một chiến đội chuyên nghiệp như họ có tư cách không coi ai ra gì. Huống chi lúc đối mặt Diệp Tu, người ta vẫn rất khôn khéo, sau khi bị Diệp Tu móc xỉa mới nổi sùng lên. Bảo một đội ngũ như vậy gia nhập Hưng Hân? Trần Quả nằm mơ cũng không được.

    “Chuyện gì cũng có thể xảy ra.” Dứt lời, Diệp Tu liền bước ra ngoài.

    “Ê ê, ý cậu là gì? Nói rõ coi.” Trần Quả vội vàng đuổi theo.

    Trở về chỗ ở, đương nhiên phải nói rõ chuyện chiến đội Vô Cực với mọi người.

    “Thế nên, chúng ta không thể thua được. Nếu thua sẽ bị người ta cười thúi mặt.” Trần Quả nâng cao tinh thần chiến đấu của mọi người.

    “Cũng thua rồi, bị chê cười thì chịu thôi chứ sao?” Ngụy Sâm bất chợt chơi phá game, cách nâng cao tinh thần của Trần Quả không đúng lắm. Với những người ôm lý tưởng tham gia vòng khiêu chiến, có thứ còn quan trọng hơn mặt mũi thôi thúc họ không dễ dàng thua cuộc.

    “Thôi cố hết mình là được.” Diệp Tu tóm gọn lại.

    Mấy ngày tiếp theo, hai bên đều cố gắng hết sức. Đám Diệp Tu cũng tạm buông tha cho BOSS hoang dã tuần này. Còn Đường Nhu và Bánh Bao cuối cùng cũng hiểu được, vì sao mỗi tuần một trận lại làm tuyển thủ chuyên nghiệp bận rộn đến vậy. Bởi vì tuyển thủ phải chuẩn bị nhiều thứ để giành được một trận thắng.

    Giới nghệ sĩ có câu “Một phút trên sân khấu bằng mười năm sau cánh gà”, nhưng với tuyển thủ Vinh Quang cũng có khác gì đâu? Muốn giành được thành tích tốt buộc ta phải tập luyện khắc khổ.

    Thứ năm, Trảm Lâu Lan đưa những trang bị mà Diệp Tu cần. Mấy ngày nay, Diệp Tu cũng dạo khắp chợ và mấy nơi cày thuê để thu mua trang bị. Tất cả nhân vật đều được ăn mặc sang chảnh hơn, công việc chủ yếu ngày hôm nay của họ chính là thích ứng với nhân vật có thuộc tính mới.

    Trên mạng, trận đấu giữa Hưng Hân và Vô Cực cũng đang gây sốt. Chiến đội Vô Cực vốn có sẵn fan, Hưng Hân lại được chú ý gần đây. Trận khiêu chiến này được quan tâm chẳng khác gì giải đấu chuyên nghiệp.​
     
    lostangles thích bài này.
  4. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 809: Hành lang trên nước

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com

    [​IMG]

    Edit: Tam | Beta: Kha

    Nếu không có gã khổng lồ Gia Thế, chiến đội Vô Cực chính là đối thủ đáng gờm nhất nhì vòng khiêu chiến. Mới trận thứ hai đã đụng độ Vô Cực, đúng là ăn ở quá kém. Nhưng vì đó là Hưng Hân, nên chẳng ai thông cảm, ngược lại còn hả hê cười cợt. Đám anti fan truyền tai nhau hôm ấy nhất định phải đến chứng kiến khoảnh khắc lịch sử Hưng Hân gặm bùn, ai cũng cho rằng lần này Hưng Hân thua là cái chắc.

    Trần Quả ngày nào cũng lướt web tất nhiên thấy được những tin này, nhưng cô không dám nói với ai, sợ ảnh hưởng tâm trạng của đội viên. Mọi người đều đang nghiêm túc tập sử dụng nhân vật có trang bị đầy đủ, hơi đâu phân tâm lo nghĩ chuyện không đâu.

    Thời gian trôi qua rất nhanh, tối thứ sáu, phòng 117 khu thi đấu khiêu chiến trong sân đấu Vinh Quang đông kín người. Hưng Hân ra đời tới nay, anti thì nhiều còn fan chẳng bao nhiêu, bây giờ cũng vậy, mỗi người đi vây xem Hưng Hân đều là một fan ủng hộ trung thành của chiến đội Vô Cực. Khiến cho đám fan chân chính của Vô Cực đần mặt chẳng hiểu mô tê gì.

    Tất cả các khâu đấu giải khiêu chiến đều do hệ thống xét duyệt, sân đấu chuyên dụng đã được chuẩn bị từ trước. Tám giờ tối trận đấu sẽ chính thức bắt đầu. Lúc 7 giờ 55 phút, hai đội vào sân tung đồng xu quyết định chủ nhà, sau đó đội chủ nhà chọn bản đồ, rồi hai đội trình thứ tự thành viên thi đấu. Đến lúc so tài, nhân vật đến lượt sẽ được tự động đưa vào sân. Mà trước đó, cũng giống như bên giải chuyên nghiệp, hai đội đều không biết thứ tự thi đấu của đối phương.

    Đúng tám giờ, vòng khiêu chiến lượt thứ hai, chiến đội Hưng Hân VS chiến đội Vô Cực, chính thức bắt đầu. Hiệp đầu tiên chiến đội Vô Cực làm chủ nhà, Vô Cực xuất thân chuyên nghiệp, tất nhiên không mắc lỗi vớ vẩn như tới giờ còn chưa chọn xong bản đồ.

    Thời gian đến, hai nhân vật tham gia vòng đầu tiên được hệ thống đưa vào đúng vị trí thi đấu.

    Người đầu tiên ra sân của chiến đội Vô Cực là bậc thầy pháo súng: Hiểu Thương.

    Bậc thầy pháo súng tuy không phải nghề chủ lực của Vô Cực, nhưng đây là nhân vật đội trưởng họ hiện đang sử dụng.

    Hôm đó đụng mặt Hà An, Diệp Tu thấy quen quen nhưng không nhớ nổi, sau về tra lại một lượt, rốt cuộc biết được người này là ai.

    Ngũ Thần – đảm nhiệm vị trí đội phó chiến đội Vô Cực ba năm, điều khiển nhân vật bậc thầy pháo súng Hiểu Thương. Từ Vinh Quang mùa thứ bảy bắt đầu xuống dốc cùng chiến đội. Sau đó thế nào, trừ fan hâm mộ cũng không ai chú tâm tìm hiểu, dù sao Ngũ Thần cũng không phải ngôi sao nổi tiếng gì.

    Xem ra Ngũ Thần vẫn luôn dốc sức ở Vô Cực đến tận giờ, còn lên làm đội trưởng. Bình thường có rất ít chiến đội thay đội trưởng mới khi người cũ vẫn còn, Ngũ Thần lên chức đội trưởng chứng tỏ đội trưởng cũ của chiến đội Vô Cực, tuyển thủ chủ lực Úc Hoành Lượng điều khiển ma kiếm sĩ Tắc Đinh Côn đã không còn trong đội.

    Đội trưởng của một đội ngũ có thể không phải người mạnh nhất, nhưng phải là người được cả đội tín nhiệm. Ngũ Thần với chiến đội Vô Cực cũng vậy, hắn được cử ra đấu trận đầu tiên, có thể thấy ý đồ của Vô Cực hết sức rõ ràng: họ muốn phủ đầu Hưng Hân.

    Tuyển thủ đầu tiên lên sân bên Hưng Hân là Bánh Bao. Tuyển thủ so tài đầu tiên khó tránh chịu nhiều áp lực. Dù ý chí mạnh mẽ thế nào, vẫn không thể hoàn toàn rũ bỏ sự tồn tại của nó. Ví như Đường Nhu, với tính cách của cô, càng áp lực càng quyết tâm làm cho bằng được, lỡ như cố quá hóa hỏng thì toi. So ra thì Bánh Bao hồn nhiên vô tư mới là sự lựa chọn đúng đắn nhất.

    Áp lực? Trong từ điển của Bánh Bao có chữ này sao?

    Nhân vật vào sân, sau đó công bố bản đồ thi đấu: Hàng lang trên nước. Đợi hai tuyển thủ sẵn sàng rồi bắt đầu, nếu không ấn sẵn sàng, 5 phút sau thi đấu sẽ tự động tiến hành.

    “Map này à.” Diệp Tu thấy bản đồ thi đấu thì lẩm bẩm.

    “Có gì cần lưu ý không?” Trần Quả vội hỏi.

    “Bánh Bao.” Diệp Tu kêu.

    “Đây.” Bánh Bao đang làm nóng người đáp.

    “Cẩn thận đừng để rớt xuống nước.” Diệp Tu nói.

    “Đã rõ.” Bánh Bao gật đầu.

    Bản đồ “Hàng Lang Trên Nước” có phân nửa là nước. Thủy chiến làm sự chênh lệch của tuyển thủ chuyên nghiệp và người chơi bình thường càng thêm nổi bật. Bởi người chơi không thích đánh dưới nước có thể bỏ qua không chơi, nhưng tuyển thủ chuyên nghiệp nếu không rành ngón này, rất có khả năng sẽ bị đối thủ lợi dụng.

    Thật ra tuyển thủ cũng chẳng ham gì trò thủy chiến, lại không thể không luyện. Chiến đội Vô Cực chọn bản đồ này chẳng khác nào chơi đểu tụi nghiệp dư. Nhưng bản đồ này không phải thủy chiến 100%, nửa bản đồ là nước, nửa còn lại vẫn trên bờ. Như vậy càng cần chú ý quan sát nắm bắt thời cơ.

    Vào trận, load bản đồ, bắt đầu đếm ngược, 3, 2, 1, bắt đầu! Hai nhân vật lần lượt xuất hiện ở hai góc đối nhau trên bản đồ, giữa hai người là dãy hành lang uốn quanh bắt trên mặt nước.

    Bánh Bao đâu quan tâm mấy thứ này, thấy trận đấu bắt đầu, lập tức điều khiển nhân vật phóng thẳng về phía đối thủ. Mà Ngũ Thần bên kia di chuyển với tốc độ thong thả, thoạt nhìn rất bình tĩnh.

    Bản đồ thi đấu 1V1 thường không lớn lắm, không phải mất công tìm kiếm nhiều. Hai nhân vật dần dần tiếp cận nhau. Bánh Bao Xâm Lấn đằng đằng sát khí, vũ khí cam Độc Trảo Sắc Nhọn mới cóng trang bị trên hai tay, tỏa ánh xanh âm u nhìn sởn tóc gáy, vừa ngó qua đã biết sát thương nhất định kèm tỷ lệ trúng độc rất cao. Tư thế hùng hổ xăm xăm bước về phía trước như muốn xé đôi đối thủ vậy.

    Ngũ Thần vẫn giữ tốc độ như cũ, vừa di chuyển vừa quan sát đối thủ, tính toán khoảng cách hai bên, lên kế hoạch ra chiêu mở màn. Bậc thầy pháo súng có ưu thế cự ly công kích xa nhất trong tất cả các nghề. Bình thường vào trận đều trên cơ người khác, nhất là khi đánh với nghề cận chiến, rất ít trường hợp ăn damage trước. Bậc thầy pháo súng PK nghề cận chiến mà rề rà không ra tay, bị áp sát rồi là gần như rơi vào thế bị động, e chưa kịp đánh đấm đã cạp đất lúc nào chẳng hay.

    Nghề lưu manh có vài skill đánh xa, nhưng chủ yếu vẫn là tấn công cự ly gần. Ngũ Thần quyết định không cho đối thủ cơ hội tiếp cận mình, khi vừa vào tầm bắn sẽ lập tức khai pháo.

    Hai nhân vật càng lúc càng gần. Con trỏ chuột của Ngũ Thần bắt đầu vờn quanh người Bánh Bao Xâm Lấn, với các nghề dùng súng, con trỏ chuột chính là kính ngắm của họ, dùng để định vị hướng đi của đạn pháo.

    “Tới rồi!” Ngũ Thần thấy mục tiêu đã vào tầm, chuẩn bị giật phát mở màn, chợt thấy Bánh Bao Xâm Lấn đột ngột dừng lại.

    Bánh Bao Xâm Lấn dừng bước làm phá sản toàn bộ kế hoạch của Ngũ Thần, khiến hắn không khỏi kinh ngạc.

    Tinh mắt thật!

    Ngũ Thần không ngờ một tên nghiệp dư cũng có mắt quan sát tỉ mỉ thế này, nhìn ra được động tác tấn công của mình ư?

    Nhưng pháo đã lên nòng, không bắn không được. Khi Ngũ Thần thao tác nốt bước cuối để giật bắn, lại thấy Bánh Bao quay lưng cắm đầu chạy về đường cũ.

    Khoảng cách hai bên dần dần xa, xa, càng lúc càng xa. . .

    “CLGT?” Ngũ Thần ngu người.

    Dù nhìn ra ý đồ của hắn, nhưng đâu cần té chạy như vậy. Nếu thấy bậc thầy pháo súng định tấn công liền chạy ra xa thì còn thi thố gì nữa? Với cự ly công kích nghề này thì đối thủ tuổi nào đánh trước được? Đánh nhau với bậc thầy pháo súng, đáng lẽ phải tìm cách lao qua mưa bom bão đạn để tiếp cận đối thủ mới đúng.

    Nếu Bánh Bao Xâm Lấn không đến, đành tự mình qua vậy.

    Ngũ Thần vừa nghĩ liền lập tức đuổi theo, đồng thời tập trung chú ý mọi cử động của Bánh Bao Xâm Lấn, kết quả thấy gã kia cứ chạy loanh quanh trên hành lang, chẳng biết định làm trò gì. Ngũ Thần chủ động rút ngắn khoảng cách, đến tầm thích hợp, phát pháo mở màn rốt cuộc cũng khai hỏa.

    Ba phát Pháo Chống Tăng phóng ra khỏi nòng, thêm thao tác quét ngang họng pháo có chủ đích khi giật bắn làm ba viên sắp đều trên một hàng ngang, hoàn toàn khống chế bước chân Bánh Bao Xâm Lấn.

    Bánh Bao Xâm Lấn lại không hề né tránh, tay vung lên, gạch đập về phía đạn pháo đang bay tới.

    Một tiếng “Ầm” vang dội.

    Mảnh gạch vụn bể nát tứ tung, ba phát Pháo Chống Tăng bị một viên gạch đập nổ bay, chuyện vậy đúng là chỉ có trong game.

    Ngũ Thần là tuyển thủ chuyên nghiệp, công kích tất nhiên không chỉ nhiêu đây, kỹ năng đã chuẩn bị sẵn lại tiếp tục phóng tới tấp về phía Bánh Bao Xâm Lấn. Vi diệu là Bánh Bao Xâm Lấn chỉ ném được một gạch oai phong lúc đầu, về sau trở nên hoàn toàn bất lực, bị màn đạn pháo của đối thủ oanh tạc tối tăm mặt mũi.

    Ngũ Thần vừa đánh vừa ngu ra. Móa yếu vê lờ vậy! Hóa ra trình thao tác của mình đỉnh thế, ghìm đánh người ta không còn đường phản kháng luôn?

    Nhưng Ngũ Thần nói sao cũng là đội trưởng, ảo tưởng tí rồi lại về với hiện thực. Là một đội trưởng, đến thực lực của bản thân còn không đánh giá rõ ràng, còn tư cách gì gánh vác chiến đội.

    Không phải mình quá mạnh, là đối thủ quá yếu. Hỏa lực thế này còn không thoát nổi, trình độ tên Bánh Bao Xâm Lấn kém xa những gì hắn từng chứng kiến.

    Không lẽ Bánh Bao Xâm Lấn vòng trước là Diệp Thu đánh thế, bây giờ mới là người thật? Ngũ Thần nghĩ đi nghĩ lại liền phủ nhận suy đoán này. Nếu lúc trước đã dám bất chấp chơi liều, bây giờ gặp đối thủ mạnh như Vô Cực sao lại trung thực lương thiện thế được?!

    Ngũ Thần vừa nghi ngờ, đồng thời không dám lơi lỏng. Vừa công kích vừa quan sát động tác của Bánh Bao Xâm Lấn. Đột nhiên hắn chợt giật mình như tìm được chân lý, sau đó lại ngu ra lần nữa.

    Bởi vì hắn thình lình phát hiện, Bánh Bao Xâm Lấn bị động, Bánh Bao Xâm Lấn không dám tấn công, thật ra là vì bị hành lang vòng vèo này làm lạc đường!

    Oắt đờ phắc?

    Ngũ Thần thộn mặt. Đoạn hành lang này hơi phức tạp thật, nhưng đâu đến nỗi không mò ra đường. Cũng không phải mê cung. Huống chi nếu không tìm được đường thật, nhảy xuống nước rồi lội lên cũng được mà!

    “Lỗi tại cậu hết.” Trần Quả liếc Diệp Tu, “Là cậu kêu Bánh Bao đừng có xuống nước.”

    “Ây dà, thua rồi. . .” Diệp Tu cũng rất tiếc.
     
    lostangles thích bài này.
  5. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,842
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 810: Một chiêu định thắng thua

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Mì | Beta: Kha

    Vì một nguyên nhân lãng xẹt hết sức, trận đấu đơn đầu tiên Bánh Bao thua với kết quả cực kỳ mất mặt. Cả trận cậu không hề lại gần được đối thủ, cuối cùng bị đối thủ quất một trận thua trắng. Kết quả này nhanh chóng châm lên nhiệt tình của đám khán giả, bọn họ đã đợi ngày này lâu lắm rồi.

    Cảm xúc bùng nổ ấy làm đám fan Vô Cực có mặt đều ngây dại.

    Đội trưởng của họ thắng đẹp trận đầu, thường lúc này fan sẽ hò reo ca ngợi, tự dưng đâu lòi ra một đám người spam dạo chỉ nhằm vào đối thủ của chiến đội Vô Cực, đủ câu móc xỉa châm chọc nháy mắt choán hết kênh bình luận. Rầm rộ đến mức người không biết nhìn vào lại tưởng Vô Cực và Hưng Hân là kẻ thù truyền kiếp gì. Hiếm khi bên ta chiếm ưu thế mà fan lại đoàn kết công kích đối thủ như vậy, đa số người hâm mộ đều rất lý trí rất phong độ, rất có tinh thần thể thao.

    Đám khán giả nhằm vào Hưng Hân cũng không phải mất khống chế bỏ quên phong độ, chẳng qua là vì họ đã ghim Hưng Hân từ lâu lắm rồi…

    “Lũ gà Hưng Hân, nhìn thấy chưa, đây mới gọi là chiến đội chuyên nghiệp, đây mới gọi là tuyển thủ chuyên nghiệp này, a ha ha ha”

    “Thua trắng cmnl, trình của Hưng Hân chỉ có vậy thôi.”

    “Đã thấy sự đáng sợ của tuyển thủ chuyên nghiệp chưa hả?”

    Tính ra, lý do Bánh Bao thua trận nói ra rất mất mặt, nhưng với người chơi bình thường thì nó lại thể hiện ý nghĩa sâu xa hơn. Người chơi thường không hề phát hiện Bánh Bao Xâm Lấn bị lạc đường. Cách chiến đấu của bậc thầy pháo súng thường là dùng lửa đạn áp chế không cho đối thủ lại gần, kiến thức cơ bản của Ngũ Thần lại vững chắc, tấn công khá thuần thục, trong mắt người thường thì Bánh Bao bị chặn triệt để chứ không nghĩ đến vấn đề cá nhân khác.

    “Chiến đội chuyên nghiệp lợi hại thật…” Ngay cả Bánh Bao thua xong tháo tai nghe xuống cũng hơi ảo não, “Chọn bản đồ phức tạp quá, lợi hại thật.”

    “Ừm…” Diệp Tu cũng không nói thêm gì. Bản đồ Hành Lang Trên Nước có hơi rắc rối, Bánh Bao vốn mù đường, lại gặp Ngũ Thần tấn công thành thạo áp chế, cậu thể hiện kém cũng không phải chuyện bất ngờ. Chuyện xuống nước hay không cũng không phải nhân tố quan trọng, Bánh Bao không thạo thủy chiến, rất dễ bị Ngũ Thần áp chế dưới nước. Chiến đội Vô Cực vốn đã chuẩn bị bản đồ này rất tỉ mỉ.

    Mọi người lại an ủi Bánh Bao đang ủ rũ vì thua trận, ngay cả Mạc Phàm cũng hơi nhếch miệng như muốn nói gì, nhưng cuối cùng lại thôi.

    Trận đấu đơn thứ hai nhanh chóng bắt đầu, bên Hưng Hân là Kiều Nhất Phàm và Một Tấc Tro của cậu xuất chiến, bên chiến đội Vô Cực lại là thiện xạ, nhân vật tên Bắn Đây Này.

    Thiện xạ không phải một trong sáu nhân vật đấu đoàn đội của Vô Cực, nhưng nghề trị liệu như mục sư lại hiếm khi ra trận trong phần đấu đơn hay lôi đài, trong đội buộc phải có những thành viên thay thế sáu chủ lực lên sân lúc này. Người thứ bảy thay thế át chủ bài được hình thành như vậy đấy.

    Bắn Đây Này chính là một nhân vật như vậy.

    Trận đấu bắt đầu, bản đồ dùng trong trận thứ hai Vô Cực vẫn chọn Hành Lang Trên Nước. Bắn Đây Này đã chủ động lao về phía Một Tấc Tro, trông tích cực hơn Ngũ Thần trước đó.

    Người chơi và fan hâm mộ không biết tình trạng lúc nãy của Bánh Bao, nhưng đối thủ Hà An của Bánh Bao lại nhìn ra, quay lại nói với đội viên nhà mình, cả hội đều ngu người.

    Dù đây không phải giải đấu chuyên nghiệp, nhưng nếu là chiến đội có chí trở về Liên minh thì thái độ trong vòng này chỉ sợ còn thận trọng hơn khi đấu giải chuyên nghiệp. Trong Liên minh, một lần thất bại có lẽ không gây ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng. Còn trong vòng khiêu chiến, thua một lần có thể khiến cả đội ngũ hoang phí một năm trời.

    Lúc này mà lại phái một tân binh ngay cả bản đồ cũng không biết lên…

    Chúng coi khinh đối thủ hay Hưng Hân thật sự hết lính để phái?

    Lại nói, Vô Cực chọn bản đồ này hòng ức hiếp dân nghiệp dư. Ai ngờ chuyện lạc đường này lại nghiệp dư quá, tác dụng của bản đồ vượt quá sức tưởng tượng, thành ra họ lại lái theo con đường âm mưu đồ.

    Tuyển thủ thứ hai lên sân ngại lãng phí thời gian với chiến đội kì quặc này, thế nên ngay từ đầu đã chủ động xông lên. Kiều Nhất Phàm cũng rất dứt khoát, Một Tấc Tro xoay người chủ động nhảy tùm xuống nước.

    Lòng nước của bản đồ này không sâu. Nhưng sau khi Một Tấc Tro nhảy xuống gợi ra gợn sóng, thì trên mặt nước lại phẳng lặng như tờ.

    Hoặc là Một Tấc Tro không chuyển động, bằng không, vậy chỉ có thể chứng tỏ tên này là dân chuyên nghiệp

    Hiếm có dân nghiệp dư nào lại biết cách di chuyển không gây gợn sóng lắm, cách di chuyển âm thầm dưới nước này chỉ nằm trong nội dung mà tuyển thủ cần tập luyện thôi.

    Một Tấc Tro chính là Kiều Nhất Phàm.

    Thông tin này sợ chỉ có Gia Thế nhờ Đào Hiên mang Tiêu Thời Khâm và Tôn Tường đến thăm mới ngẫu nhiên biết được. Ngay cả đội ngũ ban đầu Vi Thảo cũng không biết cậu thiếu niên không được kí tiếp hợp đồng này sẽ đi đâu sau khi rời khỏi chiến đội.

    Vi Thảo không biết, chiến đội Vô Cực làm sao biết được bên phe địch có một thiếu niên xuất thân từ đội quán quân? Mặc dù là người vô hình, nhưng ít nhất Kiều Nhất Phàm từng được tập huấn khắc nghiệt ở đội quán quân. Nghề nghiệp cậu thay đổi, nhưng thao tác ngầm di chuyển dưới nước có đổi nghề hay không cũng không gây ảnh hưởng nhiều, Kiều Nhất Phàm chăm chỉ, tất nhiên là nắm vững.

    Một Tấc Tro hiện đang chậm rãi đi dưới nước, định bất ngờ tiếp cận mục tiêu.

    Tuyển thủ Vô Cực phát hiện đối thủ biết cách ngầm di chuyển dưới nước, cảm thấy đối thủ lần này không đơn giản, không dám khinh thường nữa. Hắn cũng chậm rãi ngừng bước, cẩn thận nhìn chằm chằm vào vùng nước Một Tấc Tro biến mất kia.

    Mặt nước không gợn sóng, nhưng lòng nước của bản đồ thật sự hơi nông, nhân vật di chuyển dưới nước không thể giấu được bóng của mình.

    Nhưng không thể nhìn thấy bóng người ở cự ly xa, tuyển thủ Vô Cực vừa chú ý mặt nước vừa điều khiển nhân vật Bắn Đây Này của mình tới gần. Song giờ hắn đã rút lại thái độ vội vã lúc đầu, bước chầm chậm.

    Hắn vừa nhìn chăm chú vào mặt nước, vừa nhẩm tính thời gian. Bởi vì nhân vật cũng cần ngoi lên thở, không thể lặn vô thời hạn dưới nước. Chẳng qua với địa hình này, lại thêm đây là tuyển thủ chuyên nghiệp, chỉ sợ có ngoi lên thở cũng không bị hắn phát hiện. Dưới những hành lang quanh co này có chỗ để nhân vật ngoi đầu lên thở mà không bị phát hiện.

    Quả nhiên, gần tới giờ rồi mà tuyển thủ Vô Cực vẫn không phát hiện Một Tấc Tro chui khỏi mặt nước.

    Tên này đang trốn ở đâu?

    Tuyển thủ Vô Cực nôn nóng. Bản đồ này vốn được chọn để ức hiếp đối thủ, nhưng bây giờ lại bị người ta lợi dụng, đẩy hắn vào thế bị động. Tình thế xoay chuyển khiến hắn không kịp trở tay.

    Nên xuống nước hay không?

    Tuyển thủ nọ từng nghĩ đến việc này, nhưng thật ra trình độ thuỷ chiến của hắn cũng không xuất sắc lắm. Hắn không phải một tuyển thủ chân chính từng được vào Liên minh Chuyên nghiệp, mà chỉ là kẻ bổ sung vào những vị trí bỏ trống sau khi chiến đội Vô Cực bị loại. Những người như hắn thường không đủ tự tin, giờ nhìn thấy Một Tấc Tro thành thạo di chuyển dưới nước, hắn càng không dám xuống nước.

    Hay cứ dò xét thêm chút nữa.

    Tuyển thủ Vô Cực thoáng đắn đo rồi quyết định dò xét trước. Bắn Đây Này nâng hai súng, lập tức nả đạn khắp mặt nước.

    Tấn công thường không hao phí mana, tất nhiên là bắn hả hê vô cùng. Mặt nước thoáng chốc không còn phẳng lặng nữa, bọt nước văng khắp nơi, không ít đoạn hành lang đều bị nước hắt lên ướt nhẹp. Nhưng tuyển thủ Vô Cực cũng không để tâm đến cảnh hoang tàn này, ánh mắt hắn vẫn dính chặt vào nơi đạn bắn xuống. Bất kể là đạn bắn trúng hay nhân vật tránh đạn đều gây nên động tĩnh rất lớn.

    Bên kia.

    Trong từng đợt sóng, tuyển thủ Vô Cực đột nhiên phát hiện một chỗ dao động khác thường, hắn bất chấp xả hết kỹ năng có thể về phía khu vực đó, đồng thời nhân vật cũng nhanh chóng áp sát. Hắn cần một góc nhìn có thể thấy rõ bóng người dưới nước, sau đó lại tiến hành bước khống chế tiếp theo. Thiện xạ cũng có ưu thế về tấn công cự ly, chuyện áp chế một mục tiêu dưới nước còn dễ hơn áp chế trên đất bằng.

    Bắn Đây Này đi nhẹ nhàng, sải bước thành thạo trên hành lang quanh co, góc nhìn cũng khóa chặt phạm vi của mục tiêu khó xác định kia. Dường như các đòn tấn công không gây ảnh hưởng lớn đến đối thủ, song lần xác nhận này đã khiến tuyển thủ Vô Cực có thể bao quát phạm vi của mục tiêu. Chỉ cần lại gần thêm chút nữa, hắn tin mình sẽ dễ dàng nhìn thấy bóng của đối thủ.

    Rắc.

    Đột nhiên một tiếng động khẽ vang, Bắn Đây Này bị khựng lại, một vầng sáng xanh trắng chợt lóe lên. Tuyển thủ Vô Cực như nhận ra điều gì, ngạc nhiên nghía sang bên cạnh. Rồi hắn nhìn thấy bên dưới mặt nước, Băng Hồn bị cắt thành mấy khúc bởi phản xạ, vẫn đang bị gãy khúc theo dao động của mặt nước.

    Băng Trận.

    Là Băng Trận của quỷ kiếm sĩ đang phóng trong nước, khống chế không gian của hành lang gấp khúc. Tuyển thủ Vô Cực chỉ dán mắt vào mục tiêu mình phát hiện, lại không ngờ nơi mình đi qua có ẩn giấu cạm bẫy.

    Sát thương và hạn chế của Băng Trận chỉ mới bắt đầu mà thôi. Tuyển thủ Vô Cực nhanh chóng nhìn thấy ánh đao trong tay bóng người dưới nước không ngừng chớp lóe.

    Đao Hồn, Ôn Hồn, Huyết Hồn…

    Quỷ thần lần lượt được triệu hồi, trong thoáng chốc vô số Quỷ Trận chồng chất lên nhau. Sức mạnh của quỷ thần bám hết vào người Bắn Đây Này, y như một nổi lầu debuff thập cẩm.

    Mặt nước lúc này chợt tách ra, Một Tấc Tro nhảy lên, lưỡi dao gây họa trong tay lóe ánh tím u ám, ngưng tụ sức lực quỷ thần thành luồng kiếm khí đặc biệt, chém thẳng về phía Bắn Đây Này.

    Một chiêu, định thắng thua.​
     
    Lôi Soái and lostangles like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 2)