Võng Du Toàn Chức Cao Thủ - Hồ Điệp Lam - C827

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi daicawin83, 26/5/15.

  1. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,609
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 795: Tín ngưỡng từ trước đến nay

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Tam | Beta: Kha

    “Là anh?” Giọng Khưu Phi tràn ngập kinh ngạc.

    Những lời đồn thổi xung quanh Diệp Thu và Quân Mạc Tiếu đã lan truyền hơn nửa năm, trong trại huấn luyện cũng nghe không ít. Hơn nữa vì quan hệ giữa câu lạc bộ và trại huấn luyện, nên cứ có tên nào đó thích giả vờ bí ẩn khoe khoang, kể rằng có tay trong bên chiến đội nên đã biết hết chân tướng rồi.

    Tin lá cải truyền ra càng lúc càng nhiều, theo đó, đủ loại phiên bản chém gió xuất hiện lâm li như thật. Trong trại huấn luyện Gia Thế nhất trí với suy đoán rằng, vì Diệp Thu không chấp nhận nổi Gia Thế càng ngày càng lụn bại, muốn rời đội, nhưng câu lạc bộ nhất quyết không chịu, nên hắn mới giải nghệ trốn đi, sau đó tự lập chiến đội mới của riêng mình.

    Suy đoán này khá logic, cả vấn đề Diệp Thu vừa mới giải nghệ đã hối hận quay về Liên minh với tốc độ ánh sáng làm nhiều người không hiểu nổi cũng được giải quyết đâu ra đó, trong mắt họ, đây chính là cách giải thích hợp lý nhất.

    Tuyển thủ sau khi giải nghệ sẽ không còn bị ràng buộc với chiến đội. Lách hợp đồng kiểu này là vô địch. Vì thế Liên minh mới có quy định tuyển thủ giải nghệ ít nhất một năm sau mới có thể quay lại, tránh để có người lợi dụng điều này để trục lợi là vậy.

    Nói thế này rõ ràng thiên vị chiến đội, nghĩ xấu cho Diệp Thu. Lời đồn đãi ban đầu được truyền ra từ trong nội bộ câu lạc bộ, không biết đấy thật sự là suy nghĩ chủ quan của mọi người, hay có ai cố tình đơm đặt bịa chuyện tung ra, lèo lái dư luận.

    Nhìn qua suy đoán này có vẻ khá hợp lý. Diệp Thu bất ngờ giải nghệ, trong câu lạc bộ cũng không tổ chức tiệc tiễn đưa. Với địa vị của Diệp Thu ở Gia Thế, đây là một chuyện hết sức đáng ngờ. Điều này cũng được bên Gia Thế giải thích với truyền thông, rằng Diệp Thu quyết định giải nghệ xong đã lập tức rời khỏi câu lạc bộ, không cách nào liên lạc được.

    Đây là sự thật, tất nhiên không có gì để bới móc.

    Đoán tới đoán lui lại vào ngõ cụt, không ai biết rốt cuộc chân tướng là thế nào. Bên phía Gia Thế cũng chưa từng tỏ ra xem nhẹ hay có lời nào bất hảo về Diệp Thu.

    Về việc Diệp Thu giải nghệ trốn đi, trong câu lạc bộ còn đùa nhau rằng “Diệp đội làm quả này lớn thật”.

    Mãi đến vụ Hưng Hân gần đây, Diệp Thu lập chiến đội mới quay về đối chọi với Gia Thế, tất cả mọi chuyện mới phơi bày ra ánh sáng. Đây là cú shock không hề nhỏ đối với rất nhiều fan Gia Thế. Việc vị đại thần vĩ đại nhất chiến đội trước nay họ luôn tôn thờ, bây giờ lại đứng bên kia chiến tuyến đối đầu với đội nhà trong vòng khiêu chiến, khiến rất nhiều fan hâm mộ Gia Thế không tài nào chấp nhận được.

    Tình huống của Diệp Thu lần này hoàn toàn khác so với hồi Trương Giai Lạc.

    Trương Giai Lạc, nói trắng ra là vì tương lai của bản thân nên mới đổi chiến đội. Fan hâm mộ có lẽ thất vọng, nhưng trừ cười nhạo hai tiếng, cũng không có tư cách gì chỉ trích hắn.

    Nhưng Diệp Thu thì khác. Vòng khiêu chiến là trận chiến sống còn. Diệp Thu muốn thành công, tức là phải bước qua xác của Gia Thế để tiến lên, fan không chỉ thất vọng mà còn cực kỳ phẫn nộ. Không chỉ là fan chiến đội, thậm chí là fan riêng của Diệp Thu, đứng trước tình huống này, có quay lưng trở thành antifan cũng là điều dễ hiểu.

    Số gạch đá Diệp Thu hứng lúc này nhiều gấp chục lần hồi Trương Giai Lạc trở về, không phải không có nguyên nhân, mặc khác không hẳn là vì danh tiếng của Diệp Thu lớn hơn Trương Giai Lạc.

    Cũng có người vẫn cố chấp biện hộ cho Diệp Thu, nhưng chỉ là số ít. Gần như chìm nghỉm giữa những lời mắng nhiếc của tập thể. Những người chửi mắng bây giờ, không chỉ có fan Gia Thế đang trong cơn phẫn nộ, fan thất vọng trở thành anti, còn có một bộ phận fan Vinh Quang trước nay vẫn không thích Diệp Thu, thậm chí cả những người qua đường vốn không chú ý đến hắn. Cả fan cũng biến thành anti rồi, chuyện tát nước theo mưa có gì lạ đâu?

    Người vẫn luôn một mực tin tưởng Diệp Thu, theo diễn biến ngày càng căng thẳng, dần vơi đi rất nhiều.

    Nhưng Khưu Phi lại là một trong số ít ỏi đó.

    Cậu là người Diệp Thu từng đích thân dạy dỗ, hơn ai hết, Khưu Phi thấu hiểu sự trung thành của Diệp Thu với Vinh Quang, hiểu được tình cảm của anh ấy với Gia Thế.

    Diệp Thu mà lại là người như vậy ư? Khưu Phi không tin. Những đồn đãi ngoài kia, Khưu Phi có nghe thấy, cậu không phản bác, không tranh luận, chỉ cười cho qua chuyện. Thanh giả tự thanh, Khưu Phi tin như vậy.

    Đến khi câu lạc bộ lên tiếng chính thức xác nhận, Quân Mạc Tiếu của chiến đội Hưng Hân được xưng là “khắc tinh” của Gia Thế kia, đúng là Diệp Thu.

    Tin chính thức của câu lạc bộ, còn nghi ngờ gì nữa? Bên trại huấn luyện được một phen ầm ĩ, càng có nhiều ánh mắt mang hàm ý khó dò nhìn về phía Khưu Phi.

    Khưu Phi dù không giải thích câu nào, nhưng lập trường của cậu rất rõ ràng. Ai cũng biết Khưu Phi vẫn một lòng đứng về phía Diệp Thu. Bây giờ câu lạc bộ công khai xác nhận tin tức, Khưu Phi muốn không tin cũng không được.

    Ngoài mặt Khưu Phi vẫn bình tĩnh như thường.

    Nhưng không ai hay biết, khi nghe tin này, lòng cậu đau và khó chịu thế nào.

    Sự thật hoàn toàn tương phản với nhận thức của Khưu Phi. Cựu đội trưởng trung thành với Vinh Quang, nhiệt tình với chiến đội mà cậu biết, thực sự đã làm ra những chuyện như vậy ư? Trong lúc chiến đội khó khăn, anh ấy lại không màng đồng đội mà giải nghệ trốn đi một mình? Người luôn dạy bảo cậu phải cố gắng hết mình để giành chiến thắng, không được dễ dàng buông tay, lại cứ thế buông tay cả một chiến đội đã gắn bó mười năm trời? Bây giờ còn trở lại dùng cách này để đáp lễ Gia Thế? Anh ta bỏ rơi chiến đội chưa đủ, còn muốn lấy cả Gia Thế làm đá trải đường cho mình sao?

    Tín ngưỡng Vinh Quang của Khưu Phi, cứ thế dần dần sụp đổ. Tất cả niềm tin trước nay của cậu đều do một tay Diệp Thu tạo dựng. Mà bây giờ Diệp Thu quay lưng chóng vánh như vậy, hỏi làm sao Khưu Phi có thể tiếp tục tin? Cậu nghi ngờ Diệp Thu, cũng chẳng khác chi hoài nghi tín ngưỡng từ trước đến nay mình vẫn luôn theo đuổi.

    Hôm ấy huấn luyện, Khưu Phi liên tiếp mắc lỗi nhưng không ai biết. Bởi Khưu Phi trước nay không cần ai quan tâm chỉ bảo, cậu không nghịch ngợm lười biếng như những kẻ khác, phiền người lớn canh chừng.

    Cậu hiến dâng tất cả cho Vinh Quang, rốt cuộc vì cái gì?

    Khưu Phi dao động, tất cả cố gắng trước nay như đều bị phủ định, cậu không biết làm sao.

    Nhưng vào lúc đó, truyền thông lại đưa tin, Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu!

    Tin này như đánh một bạt tai vào mặt Gia Thế, khiến vô số fan Vinh Quang giật mình thảng thốt, nhưng lại là tin tốt bất ngờ vực dậy Khưu Phi.

    Thì ra câu lạc bộ đã nhầm.

    Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu, tất cả chỉ là tin đồn bậy!

    Khưu Phi rất sung sướng, niềm tin của cậu lại được xác lập lần nữa. Nhưng câu lạc bộ lại lên tiếng, nói dù Diệp Thu không phải Quân Mạc Tiếu, nhưng Diệp Thu quả thật là thành viên của chiến đội Hưng Hân.

    Nhưng lúc này Khưu Phi, cũng như những fan cực đoan được khuyên giải tán, đã không dễ dàng bị vài câu dắt mũi mang đi.

    Lúc trước Khưu Phi nghe câu lạc bộ, tín ngưỡng của cậu sụp đổ, lòng tin lung lay đến nỗi phủ định tất cả nỗ lực của mình. Sau đó truyền thông đưa tin, fan chuyển sang tấn công Gia Thế, lòng tin của Khưu Phi được củng cố trở lại. Câu lạc bộ lại giải thích, fan tụ tập trước câu lạc bộ Gia Thế giải tán, cũng không sang phá Hưng Hân. Còn Khưu Phi đã không dễ dao động như trước. Tuy vậy, trong lòng cậu đã xuất hiện khúc mắc khó lòng xóa bỏ.

    Cậu không hề muốn điều đó trở thành sự thật.

    Nhưng vào giờ phút này, cớ sao lại là nhân vật của chiến đội Hưng Hân, cớ sao lại là Diệp Thu chân chính đứng trước mặt mình, nói một câu chào hỏi nhẹ nhàng như vậy.

    Khưu Phi không thể tin đây là sự thật, hoặc là, cậu không muốn tin.

    Diệp Thu quả nhiên ở Hưng Hân. Chỉ không đăng ký dùng acc Quân Mạc Tiếu. Nhưng luật thi đấu khiêu chiến không khắt khe như đấu chính thức, nhất là việc thay đổi thành viên chiến đội khá là dễ dãi. Ngoại trừ thay tài khoản, chuyện thay đổi người giữa chừng đều có thể xin được. Dù có hạn chế nhất định, nhưng muốn nhét thêm một người chỉ là chuyện nhỏ.

    Khưu Phi đã tan vỡ một lần, lần này cậu không yếu ớt vậy nữa. Nhất là lúc này Diệp Thu đang đứng trước mặt cậu, trong lòng Khưu Phi chỉ có phẫn nộ, cảm giác bị phản bội càng lúc càng sôi sục.

    Hình như người kia còn nói gì đó, nhưng Khưu Phi không nghe, cậu cướp cơ hội xông lên trước, tấn công.

    Đám người xung quanh khen ngợi không dứt.

    Bọn họ không nghe hai người trao đổi, không biết mục đích trận đấu này không còn như trước nữa. Nhưng họ muốn thấy Hưng Hân té ngã, ngã thật đau, nên sôi nổi thay nhau cổ vũ Đấu Ma Sư, làm Lý Duệ bên cạnh vừa tức vừa ghen tị.

    “Gấp vậy?” Diệp Tu giật mình. Hắn chưa nghe Khưu Phi trả lời đã thấy nhân vật xông lên, đành phải giơ chiến mâu đánh trả. Chuột nhích tới, hai thanh chiến mâu chạm nhau vang lên âm thanh chát chúa. Chiến đấu không ngừng một giây, Đấu Ma Sư lập tức nghiêng người né ra nửa bước, thi triển Lạc Hoa Chưởng đánh về phía Hàn Yên Nhu.

    Hàn Yên Nhu lập tức tránh, chiến mâu vẽ một đường cung lên trước, đáp trả bằng Thiên Kích.

    Hai bên nhìn như ngang tài ngang sức, nhưng chỉ cao thủ mới nhìn ra Thiên Kích sẽ đánh trúng mục tiêu trước Lạc Hoa Chưởng một bước. Lạc Hoa Chưởng không có hiệu quả Bá Thể, chênh lệch trước sau chút ít này đã đủ để hóa giải toàn bộ chiêu thức.

    Khưu Phi không cố chấp, lập tức đổi kỹ năng, ngắt Lạc Hoa Chưởng, chuyển dùng Thiên Kích đối lại Thiên Kích.

    “Ồ, tiến bộ khá đấy!” Diệp Tu vui vẻ nói. Lợi dụng chênh lệch ngắn ngủi giữa thời gian của các kỹ năng là thủ đoạn tuyển thủ chuyên nghiệp hay dùng. Nửa năm trước Khưu Phi còn chưa nhận ra được, nhưng bây giờ đã dứt khoát đổi chiêu, chứng tỏ cậu ta đã rành rẽ trò này!

    “Cũng tạm.” Diệp Tu nghe Khưu Phi đáp thế liền gật gù tán thưởng. Đứa trẻ này, rốt cuộc đã trưởng thành rồi ư?

    “Nhờ ơn anh dạy dỗ, cảm kích vô cùng.” Khưu Phi nói thêm một câu, giọng lạnh băng khiến Diệp Tu có chút bất ngờ. Khưu Phi tuy không thích nói nhiều, nhưng chưa đến nỗi xa cách như Mạc Phàm. Rõ là lúc này cậu ta đang oán trách mình đây mà! Diệp Tu đã nhận ra.​
     
    lostangles thích bài này.
  2. Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai

    Đẹp Trai Không Bao Giờ Sai Theo anh đi, tội đâu anh chịu! Premium Member

    Được thích:
    1,609
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 797: Bài đấu chỉ dẫn

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Tùm | Beta: Kha

    Cái gọi là đấu chỉ dẫn tức là lấy việc chỉ dẫn là chính. Trận đấu không theo đuổi việc thắng thua, người chỉ dẫn sẽ cố gắng tạo ra sơ hở, dẫn dắt đối phương phán đoán. Trình độ của bên chỉ dẫn đương nhiên phải rất cao, nhưng bên được dẫn dắt cũng đừng quá thấp. Ví như gặp phải mấy em gà tồ mới chơi Vinh Quang hay người chỉ chơi cho vui chứ không nghiên cứu sâu, có khi mình chỉ mà họ chẳng biết đường mà lần.

    Phóng mắt nhìn toàn bộ giới chơi Vinh Quang, có lẽ chỉ có người trong trại huấn luyện của câu lạc bộ chuyên nghiệp là quen thuộc nhất với lối đấu dẫn dắt kiểu này. Họ thường có cơ hội được giao đấu với các tuyển thủ chuyên nghiệp, nội dung trận đấu lấy việc dạy dỗ là chính. Còn về phần người chơi thông thường, dù có đủ trình độ được chỉ dẫn thì cũng không có cơ hội như vậy.

    Trận đấu của Hàn Yên Nhu và Khưu Phi tạo cho mọi người cảm giác ấy. Đây rõ ràng là một trận đấu chỉ dẫn, có mấy chỗ ngừng ngắt dẫn dụ rất rõ ràng. Tiết tấu như thế này không nên có trong các trận đấu, đây là đặc điểm chỉ có trong các trận đấu dẫn dắt.

    Người đầu tiên lên tiếng này đã đẩy câu hỏi sang cho Lý Duệ – người có trình độ nhất trong cả đám.

    Lý Duệ đang hoang mang style, bởi vì gã cũng có cảm giác ấy, cũng không thể tin nổi. Vì thế gã không đáp lại câu kia. Chẳng qua mọi người thấy gã chần chừ, lại nhìn quanh thấy ai cũng vậy thì gần như đều có chung suy nghĩ.

    Nhưng đối mặt với Khưu Phi mà còn có thể đánh theo lối chỉ dẫn thì thực lực của vị đối thủ này cũng khủng quá ấy chứ?

    Tuy tất cả đều đoán người ra tay có lẽ là Diệp Thu, nhưng họ thật sự không ngờ thực lực của Diệp Thu đã mạnh đến cỡ ấy.

    Hơn nửa năm trước, Diệp Thu có thể đấu dẫn dắt Khưu Phi, hơn nửa năm sau, hắn vẫn làm được như cũ…

    Hơn nửa năm này, Khưu Phi đã nỗ lực cố gắng thế nào, ai trong trại huấn luyện cũng biết. Có người hâm mộ Khưu Phi, cũng có kẻ ghen tị với Khưu Phi, song không thể không nhìn nhận những cố gắng của hắn.

    Khưu Phi vốn đã mạnh, trải qua nửa năm luyện tập miệt mài, chắc chắn càng mạnh hơn.

    Vậy mà giờ vẫn bị người ta dắt mũi.

    Trận đấu chỉ dẫn này, quả là đả kích người khác.

    Không nói Khưu Phi đang trên sàn, ngay cả những người đứng vây xem cũng uể oải. Cố gắng hơn nửa năm vẫn không thể kéo lại khoảng cách với đại thần? Thực lực cỡ đại thần, rốt cuộc cách mình còn bao xa?

    Mỗi người suy nghĩ miên man, cuối cùng vẫn chú ý vấn đề mình quan tâm nhất.

    Họ chợt nhận ra rằng, đại thần đáng sợ hơn rất nhiều so với những lần tiếp xúc trong câu lạc bộ. Mà trong giới chuyên nghiệp ấy, nhân vật nổi danh cỡ đại thần này đâu đâu cũng có.

    Đại thần là gì? Đến giờ lớp người mới mới thực sự khắc sâu, bằng chính phương thức đối lập rõ rệt này.

    Trận chiến vẫn tiếp diễn.

    Nhưng sau khi nhận ra và chứng kiến dưới góc độ một trận chỉ dẫn, người trong trại huấn luyện càng xem càng hiểu rằng.

    Đây đích thị là trận đấu chỉ dẫn, tất cả mọi người buộc phải thừa nhận.

    Nhưng Khưu Phi thì chưa hẳn.

    Đó cũng là chuyện những người thường tham gia trận đấu chỉ dẫn mới biết được. Trận đấu chỉ dẫn, với người ngoài cuộc thì càng xem càng rõ. Nhưng bản thân người trong cuộc lại chưa chắc.

    Đã không ai còn đếm xỉa đến thắng hay bại của trận đấu này nữa.

    Một người dám dùng lối đánh chỉ dẫn với anh, nếu còn muốn so bì thắng thua thì làm sao anh bật được. Mà trận đấu này, dường như Diệp Thu không có ý định gạt bỏ thắng bại. Thay vì dẫn dắt phán đoán và ý thức một cách chính xác, thì trận này thiên về việc dẫn dụ Khưu Phi bộc lộ sơ hở và vấn đề nhiều hơn.

    Có thể nói, dưới sự dẫn dắt của Diệp Thu, Khưu Phi để lộ trăm ngàn sơ hở.

    Ở đây có ai chưa từng giao đấu với Khưu Phi? Nếu không xem trận đấu này, tuyệt đối không ai tin Khưu Phi có thể đánh một trận như thế.

    Trận này đã đấu rất lâu, hai nhân vật như đang giằng co từng chút một, đảng đứng xem cũng không ngừng cổ vũ cho Đấu Ma Sư.

    Nhưng trong phòng huấn luyện của Gia Thế, mọi người đều im lặng, họ biết cục diện của trận đấu đã bị Diệp Thu khống chế hoàn toàn, việc giằng co chỉ bởi vì hắn đang muốn dẫn dắt nên không vội ra đòn sát thủ mà thôi. Hắn đã bỏ qua rất nhiều sơ hở mà Khưu Phi để lộ rồi.

    Mọi người không đành lòng nhìn Khưu Phi, đến giờ cậu ta vẫn không biết ư?

    Kết quả là tất cả đều thấy Khưu Phi đang nghiến răng nghiến lợi tập trung chiến đấu, hiển nhiên là muốn chiến thắng trận này.

    Cậu ta vẫn không biết.

    Ai cũng nhận ra.

    Nhưng dù có cố gắng mấy, nhân vật ngã xuống cuối cùng vẫn là Đấu Ma Sư của Khưu Phi.

    “Rầm” một tiếng, ai nấy kinh ngạc quay đầu ra, chỉ thấy Khưu Phi đập tay lên bàn, dường như cậu đang rất ức chế với kết quả trận đấu.

    Khưu Phi đang bực mình thật sự.

    Chỉ một chút nữa thôi.

    Cậu cảm thấy thế.

    Chẳng ngờ đúng lúc này, cậu nghe thấy người kia nói, “Lưu video đi, về cố gắng nghiên cứu.”

    “Sao?” Khưu Phi còn muốn hỏi, Hàn Yên Nhu đã rời khỏi phòng đấu.

    Khưu Phi khó hiểu, nhìn xung quanh mới thấy tất cả đang kinh ngạc nhìn mình. Cậu biết, hành động vừa rồi của mình có hơi bất lịch sự, dường như mọi người chưa từng thấy cậu như thế bao giờ.

    Nhưng trận vừa rồi cậu thực sự muốn thắng. Cậu muốn dùng chiến thắng của Vinh Quang để dạy cho đối phương một bài học. Nhưng tiếc là cậu đã thua.

    “Khưu Phi, cậu không sao chứ?” Có người lên tiếng hỏi.

    Khưu Phi lắc đầu, giờ cậu chỉ băn khoăn câu nói cuối cùng kia của Diệp Thu.

    Đấu Ma Sư vẫn còn trong sân đấu, Khưu Phi chọn lưu video, sau đó rời khỏi sân đấu.

    Rốt cuộc bên Hưng Hân cũng thay đổi người lên đấu, Bánh Bao Xâm Lấn đứng lên vị trí xuất chiến.

    Khưu Phi thấy không phải Hàn Yên Nhu cũng rời khỏi vị trí chiến đấu, Trần Dạ Huy bố trí ai lên sàn, cậu không quan tâm, cậu mở video trận đấu vừa rồi lên xem.

    Xem chưa được bao lâu, Khưu Phi đã sững sờ.

    Đấu chỉ dẫn vẫn luôn thế, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường.

    Trong trận đấu, Khưu Phi đã dốc toàn lực, giằng co thật lâu, tiếc rằng vẫn thua trận.

    Hay ít ra cậu đã thực sự nghĩ như thế.

    Cho đến khi xem video trận đấu mới vỡ lẽ rằng, mọi chuyện không phải như thế.

    Đây là một trận đấu dẫn dắt vô cùng kiên nhẫn và cẩn thận, dù là khi Diệp Thu còn ở chiến đội Gia Thế cũng chưa từng đấu một trận chỉ dẫn nào tường tận đến vậy.

    Gần 23 phút.

    Một trận đấu solo 23 phút, khó hơn việc kết thúc một trận chiến trong 2 phút.

    Một trận đấu hướng dẫn kiên nhẫn đến thế này, vậy mà Khưu Phi không hề hay biết, còn cố gắng dốc toàn lực đánh bại đối phương.

    Nhìn hình ảnh hai nhân vật chiến đấu trên màn hình, Khưu Phi ngây dại.

    Vấn đề của cậu, khuyết điểm của cậu, những chỗ cậu cần cải thiện, từ sau khi Diệp Thu giải nghệ, đã bao lâu rồi không có ai chỉ dẫn cậu?

    Nhưng trong trận chiến này, thông qua toàn bộ hình ảnh, mọi thứ xuất hiện từng chút một trước mặt cậu.

    23 phút này bao hàm tâm huyết thế nào?

    Nếu chỉ muốn đánh bại cậu, 2 phút là quá đủ.

    Nếu chỉ muốn đấu một trận chỉ dẫn, cơ bản không cần tốn công dẫn dắt cậu bộc lộ mọi vấn đề.

    Nếu chỉ là một người ruồng bỏ chiến đội, vô trách nhiệm giải nghệ, vậy có cần dụng tâm nhắc nhở hậu bối như thế không?

    Khưu Phi không xem trận đấu nữa, cậu đứng bật dậy.

    Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Khưu Phi không nói không rằng, sải chân bước ra ngoài.

    “Khưu Phi, cậu đi đâu đấy?” Khi Trần Dạ Huy hỏi, Khưu Phi đã ra khỏi phòng làm việc.

    Trên chiếc máy tính Khưu Phi dùng, vẫn dừng trên video lưu trữ trận chiến vừa qua.

    “Chắc phát hiện là trận đấu hướng dẫn nên không chịu nổi đi?” Có người bắt đầu xì xào.

    Ra khỏi phòng làm việc, Khưu Phi nhanh chóng rời khỏi câu lạc bộ, đi thẳng về tiệm net Hưng Hân đối diện đường.

    Cậu phải hỏi cho ra nhẽ.

    Trước cậu chưa từng hỏi, là bởi cậu thấy không cần, cậu hoàn toàn tin tưởng vị đội trưởng đại thần mà mình tôn trọng nhất, tin rằng quyết định của anh chắc chắn không sai. Cho nên dù người ngoài có nghi ngờ hay đồn thổi, trong câu lạc bộ có giãi bày thế nào, cậu cũng chẳng màng để tâm, bởi cậu phủ nhận tất cả.

    Cậu cũng không lạ gì chuyện Diệp Thu chưa từng lên tiếng giải thích. Trước giờ đội trưởng Diệp Thu chỉ một lòng vì thắng bại trong Vinh Quang, còn những scandal khác, các người muốn truyền thế nào thì truyền, đội trưởng thèm quan tâm ư?

    Đúng, chưa hề quan tâm.

    Chính vì đội trưởng lúc nào cũng thế nên Khưu Phi mới thấy tự hào.

    Bởi vậy nên khi câu lạc bộ xác thực những lời đồn đại mà Khưu Phi tưởng là nhảm nhí kia, cậu mới cảm thấy tức giận. Sau truyền thông lại chứng thực Quân Mạc Tiếu không phải Diệp Thu, rồi lại phát hiện Diệp Thu dùng nhân vật của Hưng Hân đứng bên kia chiến tuyến, tâm trạng của Khưu Phi thế nào, không ai có thể biết được.

    Mà hiện tại, khi thấy Diệp Thu vẫn dẫn dắt mình kiên nhẫn và tỉ mỉ như trước. Anh đánh tường tận hơn 20 phút, như thể muốn nói cho cậu biết, đây là lần cuối, những chỗ có thể anh đều đã hướng dẫn hết cho cậu, sau này chỉ e không còn cơ hội thế nữa.

    Thì rốt cuộc Khưu Phi không thể ngồi yên, cậu muốn xác nhận, cậu muốn biết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

    Hoạt động miễn phí giờ chơi của tiệm net Hưng Hân còn đang tiếp diễn, trong tiệm vẫn rất náo nhiệt, chẳng qua giờ đã không còn những thành phần vừa muốn chơi free vừa đá xoáy các kiểu.

    Muốn đả kích thực lực của chiến đội Hưng Hân, đảng đá xoáy cũng phải có bằng chứng, mà hiện tại, đám người chơi tự cho là mình có bằng chứng đều đã bị Hưng Hân không ngừng bán hành hết lần này đến lần khác.

    Nhưng hôm nay có việc rất khác biệt xảy ra.

    Hàn Yên Nhu bất bại của chiến đội Hưng Hân, trong buổi tối hôm nay đã bị người đánh bại.

    Chỉ tiếc là hôm nay tiệm net Hưng Hân đã không còn nhiều kẻ móc xỉa nữa. Lần nào đến cũng bị mất mặt, ai mà chịu nổi? Còn ai dám vác mặt đến nữa, miễn phí cũng kệ.

    Khi Khưu Phi vọt vào tiệm net Hưng Hân, tiệm đang đầy khách.

    Diệp Thu… Biết tìm người ở đâu?​
     
    lostangles and binhdn like this.
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 798: Thua liên tục

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com

    [​IMG]

    Mừng Noel, mừng chương 800

    Chúc bà con cô bác già trẻ lớn bé đều có quà

    ᕦ(ò_óˇ)ᕤ



    Edit: Bông | Beta: Kha

    Khưu Phi đột nhiên chạy đi, người bên phe Gia Thế chả hiểu mô tê gì. Chục mắt nhìn nhau, ai nấy đều buồn bực, nhưng không ai quan tâm. Quan hệ giữa thành viên trại huấn luyện là cạnh tranh đấu đá, Khưu Phi biến luôn có khi họ càng vui.
    Trần Dạ Huy lại để bụng chuyện này. Con người hắn mưu mô hơn đám thiếu niên ở trại huấn luyện, nên tất cả cảm xúc mà Khưu Phi thoáng bộc lộ đều bị hắn nhìn thấy. Và hiểu nhiên kẻ từng trong trại huấn luyện như gã cũng biết đây là một trận đấu chỉ dẫn, người kia 100% là Diệp Thu rồi.

    Mà Khưu Phi cũng bắt đầu trở nên bất ổn ngay thời điểm Diệp Thu ra sân.

    Những người khác có thể không thấy, có thể bỏ qua, nhưng Trần Dạ Huy lại chú ý được rằng: Lúc Diệp Thu ra sân có nói chuyện với Khưu Phi.

    “Nhờ ơn anh dạy dỗ, cảm kích vô cùng.”

    Giọng nói lạnh lùng lọt vào tai Trần Dạ Huy vô cùng rõ ràng. Với quan hệ của Khưu Phi và Diệp Thu, giọng điệu này đã nói rõ vấn đề. E là Khưu Phi đã trở mặt với Diệp Thu rồi. Thực ra, nguyên nhân cũng không khó đoán. Gần đây thiếu gì người bức xúc với Diệp Thu? Khưu Phi thân thiết với Diệp Thu, mấy chuyện thị phi này hẳn tác động mạnh đến cậu ta hơn bất kỳ ai.

    Cậu ta hận Diệp Thu.

    Trần Dạ Huy rút ra kết luận, nhất thời sinh thiện cảm với Khưu Phi. Thậm chí hắn còn định cùng Khưu Phi nói xấu Diệp Thu.

    Ai ngờ trong đấu trường, Bánh Bao Xâm Lấn mới ra sân đã cứu bồ được một ván. Thiếu niên trại huấn luyện bị viên gạch đập chết đang đỏ bừng mặt, vẻ mặt “đm hư cấu”.

    Thiếu niên tên gọi Bạch Thắng Tiên, mọi người quen gọi Tiểu Bạch. Có điều sau khi vật lộn mấy hiệp với Bánh Bao Xâm Lấn, gã cảm thấy đối thủ của mình mới là kẻ tay mơ não trắng toét hàng thật giá thật, gã sung sướng cười nói ha hả với đồng bọn phía sau: “Xem tui thu thập con gà này!”

    Đúng vậy, lúc đó gã thấy thằng này vô cùng dễ xơi, chiêu thức nông cạn, đánh đấm ngu si, rất chi ấu trĩ. Thao tác nhanh thì giỏi lắm à, đấu với chuyên nghiệp không phải cũng chỉ là tay mơ sao? Bạch Thắng Tiên tự tin có thừa, cảm thấy chỉ cần vài phút là xong.

    To mồm khoác lác xong, nào ngờ đánh tiếp mới phát hiện đời không như mơ.

    Thằng Bánh Bao Xâm Lấn kia đánh nông cạn, đánh ngu si, đánh ấu trĩ.

    Nhưng nông cạn, ngu si, ấu trĩ cũng vừa phải thôi chứ? Chưa từng thấy qua thằng nào nông cạn ngu si ấu trĩ bậc này.

    Bạch Thắng Tiên ngứa mắt vô cùng, lối đánh loạn cào cào kia liên tục gây bất ngờ, một lối đánh lưu manh hoàn toàn nằm ngoài hiểu biết của gã. Đành rằng là tuyển thủ không chuyên, nhưng không chuyên theo kiểu lộn xộn gì đây?

    Cuối cùng, nhân vật của Bạch Thắng Tiên bị gạch thụi chết trước.

    Gã rất không cam lòng, gã cảm thấy phẫn nộ, thật muốn thét vào mặt đối thủ: “Vinh Quang không phải chơi giống mày!”

    Đúng, đó là tiếng lòng của Bạch Thắng Tiên, trong kiến thức Vinh Quang gã được dạy làm quái gì có kiểu đấu này, trò mèo này từ đâu ra?

    Đã thế lối đánh mèo cào này còn giết chết gã, gã không nuốt trôi cục tức này. Đậu mè mèo mù vớ được cá rán chứ báu gì! Chắc hẳn do mình chủ quan thôi, đánh lần nữa xem mày có thắng được không?

    Đấu theo quy tắc giải chuyên nghiệp trong truyền thuyết vốn chả ma nào tuân thủ ngay từ đầu, thế nên Bạch Thắng Tiên quyết định không tuân thủ, gã căm phẫn ra sân lần nữa, gã muốn báo thù, gã muốn rửa nhục, gã phải nói cho đối thủ biết: Vinh Quang không phải chơi giống mày, Vinh Quang không đơn giản như vậy.

    Đúng thế, Vinh Quang không đơn giản như vậy.

    Khi nhân vật của Bạch Thắng Tiên lại nằm cong queo trên đất, chính gã chợt ý thức được điều này.

    Gã nghĩ mình đã nhìn thấu đối thủ, có thể dễ dàng thắng về một trận, nhưng kẻ bị đánh úp mặt xuống đất lại là gã.

    Đối phương vẫn tung chiêu loạn cào cào che mắt gã. Lúc thì bài bản, lúc thì đánh úp, lúc thì khó thể tưởng nổi. Đối thủ như vậy đánh làm sao? Mọi kinh nghiệm đều trở nên vô dụng, mọi phán đoán đều có vấn đề. Chẳng qua chỉ PK thử sức mà thôi, nhưng Bạch Thắng Tiên lại cảm thấy mình thân trong chiến loạn, chỉ nghe bùm bụp hai tiếng, vờ lờ, dính đòn.

    Bạch Thắng Tiên vẫn muốn rửa nhục, nhưng gã sợ, sợ mình rửa nhục không được còn mất hết mặt mũi.

    Mà lúc này, những người khác cũng bắt đầu nghiên cứu cẩn thận Bánh Bao Xâm Lấn, không dám manh động. Ngay cả Lý Duệ cũng không dám, tên này quá khó hiểu, quả thực vượt xa trí tưởng tượng của đám chuyên gia Vinh Quang như họ.

    Đám người trố mắt nhìn nhau, không ai dám tiến lên.

    Sự xấu hổ do phá quy tắc bắt đầu lộ ra.

    Nếu theo quy tắc, Bánh Bao Xâm Lấn thắng rồi không phải nên xuống rồi sao? Giờ thì, luật là gì, ăn được không? Thắng rồi vẫn đứng đấy kìa. Bây giờ cả bọn chẳng biết nên làm gì, chẳng lẽ đi lên nói: Ê, tụi này không dám đánh với ông đâu, đổi người khác được không?

    Nói ra thì thắng cũng không còn mặt mũi.

    Mà mở miệng nói quy tắc tiêu chuẩn với người ta thì càng không được, vì họ phá luật trước mà.

    Nghĩ tới đây, Trần Dạ Huy liếc xéo Lý Duệ đầy căm tức.

    May mà lần thi thố này hắn không rêu rao, thắng dằn mặt được thì vui, thua thì cứ im ỉm mà đi. Dù sao Diệp Thu hành họ cũng không phải chuyện hiếm lạ gì, thất bại cỡ này vẫn chịu được.

    “Làm sao, không đứa nào dám lên à?” Lúc này, Trần Dạ Huy nghĩ mình phải khích lũ này một chút. Hắn biết cả đám đã bị kiểu đánh không thèm suy nghĩ của Bánh Bao Xâm Lấn dọa sợ, chúng không chắc thắng cho nên không muốn ra tay.

    Nhưng không chắc thắng thì có thể không đánh à?

    Trần Dạ Huy nghĩ mà điên, nếu không phải thân phận không thích hợp, gã nhất định sẽ dạy bọn trẻ trâu này thật kĩ. Lúc này, hắn chợt mong ngóng Khưu Phi hơn. Khưu Phi chắc chắn sẽ không vì đối thủ là ai mà lùi bước. Còn lũ này thì sao, nếu đối diện là Diệp Thu thì định dập đầu quỳ lạy luôn hả?

    Phép khích tướng của Trần Dạ Huy quả nhiên có tác dụng, hắn vừa nói xong, nhiều thanh niên biết rõ là khích nhưng nét mặt ức chế vô cùng. Lý Duệ tự phụ nhất bước ra.

    “Cho em thêm một acc nữa, để em tới.” Lý Duệ nói.

    Mẹ mày, thua thì đòi acc mới, tao có mấy thẻ pháp sư chiến đấu cho mày phung phí hả? Trần Dạ Huy chửi thầm trong bụng, nhưng ngoài miệng chỉ nói nửa câu sau. “Acc không nhiều đâu, cậu dùng tiết kiệm.”

    Trong lời nói không giấu ý mỉa mai, Lý Duệ phát hiện cũng không dám nổi giận. Gã chỉ là tuyển thủ trong trại huấn luyện, người ta đường đường là trưởng công hội đấy, đương nhiên chẳng coi gã là cái đinh gì. Vả lại, Lý Duệ cũng không dám đắc tội hắn ta. Người này phụ trách công hội, không quyết định nổi số mạng của tuyển thủ trong trại như gã, nhưng rất có thể nhân cơ hội nào đấy thọc gậy bánh xe, chơi trò nói xấu. Dù sao cũng là nhân vật cấp cao trong câu lạc bộ mà.

    Trần Dạ Huy có chế giễu Lý Duệ cũng phải im lặng nhịn, cầm acc pháp sư chiến đấu ra sân.

    Lý Duệ thực sự giỏi hơn mấy đưa khác chút đỉnh. Bánh Bao lộn xộn không theo lối thường cũng không phải kẻ siêu phàm vô đối, hai người đánh loạn lên, ván này Lý Duệ xử đẹp Bánh Bao. Lý Duệ thắng được cũng thở phào nhẹ nhõm. Thắng là thắng, nhưng chuyện đâu đơn giản như vậy, đánh thêm lần nữa thì khó nói lắm.

    Kết quả đúng là đánh thêm ván nữa, Bánh Bao Xâm Lấn thua nhưng không có ý định rời sân, vẫn ngồi yên đấy.

    Lý Duệ nghĩ không có quy tắc kiểu này thật sự không ổn, mỗi người đánh rồi lại thua thua rồi lại đánh, cứ thắng thua mãi sẽ không thể hiện được bản thân, hơn nữa, kiểu lặp đi lặp lại thế này thì bao giờ mới làm mất mặt đối thủ được?

    Nhưng phải mở miệng thế nào đây? Nếu nói thua không được lên tiếp, thì chính mình cũng bị đánh bại rồi còn gì? Mình thua mà vẫn lên nữa đấy.

    Lý Duệ vừa mới xoắn xuýt thì đột nhiên nhớ ra, à há mình đổi acc rồi, thua thì có làm sao? Mình giờ là nhân vật mới, sợ cái quần què gì?

    Nghĩ thông rồi, Lý Duệ sướng rơn gửi tin nhắn tới: “Muốn đánh tiếp cũng không được đâu, xuống đi chớ?”

    Lý Duệ thầm tính toán. Hiện giờ là đấu đơn, muốn lấy một địch nhiều cũng dễ hơn đấu lôi đài. Trong phần đấu lôi đài, máu của người thắng không được đầy nguyên cây trong trận kế, đâu giống hiện tại. Nhân dịp bây giờ không có luật, làm một màn thủ võ đài, đánh bại nhiều đối thủ, chắc chắn có thể gây chú ý.

    Thấy Bánh Bao Xâm Lấn thực sự rời sân, Lý Duệ lập tức thấy đời lên hương. Hàn Yên Nhu và Bánh Bao Xâm Lấn trông lợi hại và không chắc phần thắng lắm đã rời đi hết rồi. Chiến đội Hưng Hân còn ai chứ? Còn cao thủ lợi hại thế sao? Lẽ nào đích thân Diệp Thu ra sân?

    Lý Duệ thấp tha thấp thỏm, bên đối diện đã có người bước vào vị trí chiến đấu, Nghênh Phong Bố Trận, là một thuật sĩ.

    Nghênh Phong Bố Trận không ra trận nhiều, danh tiếng không vang dội như Hàn Yên Nhu, cũng không phải pháp sư chiến đấu, Lý Duệ thoáng bình tĩnh lại. Trận đấu bắt đầu, chớp mắt, Lý Duệ nước mắt đầy mặt.

    Thua!

    Mình thua nữa rồi!

    Còn tí tẹo nữa thôi! Suýt thì thắng rồi, hôm nay đen như chấy cắn.

    Lý Duệ không thể bỏ qua cơ hội này, vác mặt dày như mo tới tìm Trần Dạ Huy: “Cho em một acc nữa…”

    Lần thứ tư.

    Lý Duệ đã đổi acc tới bốn lần, đừng nói Trần Dạ Huy, ngay cả bạn bè cùng trại huấn luyện cũng phải xấu hổ thay gã.

    Nhưng Trần Dạ Huy vẫn không từ chối, cho Lý Duệ acc mới ra trận, cuối cùng vẫn thua chút xíu.

    “Đcm!” Lý Duệ nổi giận, quay đầu nhìn Trần Dạ Huy, Trần Dạ Huy hiểu ý ném thẻ cho gã.

    Lại ra sân, lại thua với chênh lệch sít sao.

    Lý Duệ đần mặt ra. Ơ, ba lần chỉ thua sít sao mà vẫn nói mình xui xẻo thì nghe như lấy cớ vậy! Làm gì có kiểu xui y xì đúc thế này?

    “Tên này lạ lắm, cho tui acc khác thử xem.” Lần này Lý Duệ cũng rặn ra được một lí do xuôi tai chút.

    Clone pháp sư chiến đấu thứ sáu vào tay, Lý Duệ bắt đầu ý thức được. Lần này gã lại thua, thua tí tẹo như thế, và gã cũng ngộ ra. Tí tẹo này không phải gã nổ lực thêm chút, may mắn thêm chút là có thể vượt qua được, đối phương cố tình kiểm soát, cố ý bỡn cợt gã, hành hạ gã.

    Tí tẹo này… tí tẹo vô sỉ này!

    Cạch!

    Lý Duệ bật dậy rời đi. Gã vừa tức vừa thẹn, không còn mặt mũi ngồi thêm nữa.
     
    lostangles thích bài này.
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 799: Nói bậy

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Kha | Beta: Vẹt

    Lý Duệ cũng chuồn mất.

    Bấy giờ, sáu tuyển thủ được Trần Dạ Huy tìm đến đi hết hai người, ngay cả phần đấu đoàn đội kế tiếp cũng không gom đủ nhân số.

    Nhưng còn cần đánh đến đó không?

    Trần Dạ Huy cảm thấy không cần nữa. Sáu người đều là những nhân tài kiệt xuất trong trại huấn luyện Gia Thế. Nếu phải chọn ra sáu tuyển thủ lập đội trong trại huấn luyện, sợ rằng cũng là sáu người này.

    Mà sáu người không hề có ưu thế nào vượt trội khi đối mặt với chiến đội Hưng Hân.

    Không, đây là đã nói giảm nói tránh rồi. Không có ưu thế vượt trội cái mọe gì? Rõ ràng họ luôn rơi vào thế yếu hơn. Tuy Khưu Phi thể hiện khá tốt, đánh bại Hàn Yên Nhu xuất sắc nhất, nhưng chẳng biết vì sao lại khiến Diệp Thu chú ý, bọn họ còn chưa đủ trình đấu với Diệp Thu đâu.

    Còn đám còn lại thì sao?

    Lý Duệ tự cho mình tài giỏi, đổi sáu tài khoản chơi lại, giờ kể ra chẳng khác gì trò đùa. Cuối cùng sau một hồi chật vật, hắn chỉ có thể thắng Bánh Bao Xâm Lấn một ván, rồi bị tên thuật sĩ Nghênh Phong Bố Trận hành cho lên bờ xuống ruộng.

    Trong bốn người còn lại, kẻ tiếp theo lên sân Bạch Thắng Tiên cũng như khỉ diễn trò. Hồi đầu gã còn khi dễ người ta là gà, sau đó gã bị gà đút hành suốt hai ván liên tục, thua không ngóc đầu nổi.

    Chỉ ba người này đủ để thể hiện trình độ khi đối mặt với Hưng Hân, ba người còn lại cần phải lên không? Trần Dạ Huy cảm thấy không lên thì hơn. Lên nhiều thua nhiều, dù ngẫu nhiên có thể thắng vài ván, nhưng tỷ lệ thắng thua quá chênh thì cũng ngại mà tự nhận mình đến đây dằn mặt người ta.

    Không dằn mặt được, trận đấu này còn ý nghĩa gì nữa?

    Lúc Lý Duệ đi, Trần Dạ Huy cũng không ngăn cản. Bốn người còn lại đưa mắt nhìn nhau, rồi ngó sang Nghênh Phong Bố Trận vẫn đang đứng dại diện trên sân, nỗi ô nhục do Lý Duệ muốn tỏ vẻ vẫn còn đó, giờ bọn họ phải đứng ra gánh tiếp. Rõ ràng thực lực của gã này cao hơn hẳn Hàn Yên Nhu và Bánh Bao Xâm Lấn. Ngay cả Lý Duệ còn bị chọc ghẹo, đám bọn họ sao có thể làm tốt hơn? Tội gì phải xếp hàng cho người ta hành từng đứa, hôm nay mọi người đến để làm kẻ thù xấu mặt cơ mà. Chẳng lẽ biết mình bị bẽ mặt còn phải trưng mặt cho người ta phỉ nhổ?

    Bốn người im thin thít, Trần Dạ Huy cũng không nói gì, Nghênh Phong Bố Trận đã bắt đầu lên tiếng hỏi han. Bất thình lình cửa phòng chợt mở, Khưu Phi đã trở lại.

    Trên mặt Khưu Phi không tài nào giấu được vẻ thất vọng.

    Cậu ta chạy đến tiệm net Hưng Hân đảo quanh vài vòng, khách chơi máy gần như bị cậu nhìn một lượt, nhưng cậu vẫn không tìm thấy.

    Cậu tất nhiên không thể tìm thấy được.

    Đám Diệp Tu đã chuyển sang phòng cho thuê bên kia. Hiện giờ Trần Quả cũng ở cạnh họ. Không còn kẻ gây sự nào đến tìm tiệm net Hưng Hân – nơi từng cùng chiến đội Hưng Hân vượt mọi chông gai cho đến nay – để bị bẽ mặt nữa. Người tới Hưng Hân bây giờ chỉ còn là đám khách muốn lên mạng miễn phí. Cuộc sống trôi qua trong yên bình, Trần Quả tất nhiên không cần trông tiệm nữa, cô thích chơi game cùng mọi người hơn.

    Khưu Phi không tìm được người, thất vọng ra về, cậu không có cách nào liên lạc với Diệp Thu. Trước kia hai người đều ở câu lạc bộ, gặp mặt thuận tiện, ai ngờ tới sẽ có một ngày thế này.

    Nhưng cậu sẽ kiếm được cơ hội mà thôi.

    Sau khi trở về, Khưu Phi cũng không chào hỏi ai, cậu im lặng ngồi lại vị trí cũ. Máy tính cậu không bị người chạm vào, màn hình dừng ở cảnh cuối cùng trong trận quyết đấu với Hàn Yên Nhu. Đấu Ma Sư của cậu ngã trên đất, Hàn Yên Nhu đứng lặng bên cạnh, rõ ràng là một nhân vật nữ khác xa Nhất Diệp Chi Thu, nhưng trông người nọ vẫn uy phong lẫm liệt, hệt như bóng hình cậu vẫn hằng ngưỡng mộ.

    Mỗi một nhân vật đều chứa đựng tất cả tinh thần của người thao tác. Dựa vào điều này để nhận ra người đứng sau còn chuẩn hơn những thói quen thao tác.

    Khưu Phi chợt nhớ tới những gì đội trưởng vừa nói với mình, tuy vẫn còn lờ mờ chưa hiểu, nhưng cậu lại tin. Mà bấy giờ, cậu nhìn thấy một nhân vật khác anh hoàn toàn, người nọ chỉ lặng yên đứng đó cũng làm cậu cảm thấy đây chính là đội trưởng, là Đấu Thần, là Nhất Diệp Chi Thu.

    Anh luôn ở đấy, chưa từng rời khỏi, cũng chẳng đổi thay.

    Những gì đội trưởng quan tâm về Vinh Quang từ trước tới giờ luôn là thắng bại, còn với Khưu Phi cậu đây, anh vẫn một lòng bảo ban. Dù họ gặp nhau trong hoàn cảnh thế này, anh cũng chỉ giúp cậu bằng một trận chỉ dẫn như trước.

    Chợt Khưu Phi không còn vướng bận gì nữa, cậu không cần tìm anh hỏi rõ, đội trưởng đã giải thích tất cả bằng trận đấu vừa rồi. Người thao tác có thể truyền tải tinh thần của mình thông qua nhân vật cơ mà.

    Khưu Phi phấn chấn hẳn, thậm chí còn tủm tỉm cười. Chốc sau, cậu nhìn quanh mới phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, chắc hẳn mọi người còn đang thắc mắc chuyện mình bất ngờ chạy mất. Nhưng cậu đảo một vòng vẫn không nhìn thấy Lý Duệ đâu.

    “Lý Duệ đâu rồi?” Khưu Phi hỏi.

    “Đi rồi.” Có người đáp.

    “Đi rồi?” Khưu Phi khó hiểu.

    “Thôi, hôm nay cứ vậy đi.” Trần Dạ Huy chợt mở miệng. Tuy Khưu Phi đã quay lại, nhưng trận khiêu chiến hôm nay không cần tiếp tục nữa. Thua sấp mặt như vậy còn đánh thế nào? Không thể nào cứ dùng chiêu thay clone mãi được. Lý Duệ vừa thay tổng cộng sáu pháp sư chiến đấu rồi, bộ tưởng ai cũng bị ngu à? Cho dù fan Gia Thế có tỷ lệ người chơi pháp sư chiến đấu rất cao, nhưng trước đó chưa từng có chuyện nhiều pháp sư chiến đấu tình cờ rủ nhau qua gây sự thế này.

    “Tụi em đi trước.” Bạch Thắng Tiên cũng không thể ở lại nữa, nghe Trần Dạ Huy nói, mới kêu gọi mọi người chuẩn bị phắn. Gã hơi ê mặt, mới đầu còn bảo người ta gà, giờ bị người ta hành liền hai ván, quả thật không thể ngồi yên được.

    Ba người chưa ra sân cũng chẳng hề tiếc nuối, bọn họ sợ mình cũng sẽ ê chề chẳng khác gì Lý Duệ và Bạch Thắng Tiên. Chuyện nhục nhã này mà lan truyền trong câu lạc bộ có khi còn ảnh hưởng đến tiền đồ mai sau. Cả ba chào hỏi xong liền vội vã chuồn mất. Khưu Phi cũng không ngồi yên, chỉ gấp gáp điều khiển máy tính, cậu muốn lưu trận đấu kia về.

    Trần Dạ Huy đã xem Khưu Phi như đồng bọn anti Diệp Thu của mình, hắn bước qua nhìn Khưu Phi up đoạn video kia lên ứng dụng lưu trữ trực tuyến, cười bảo: “Tiểu Khưu giỏi lắm.”

    Khưu Phi nghe thấy chỉ quay đầu mỉm cười. Cậu không phải người cho toàn thế giới ăn bơ như Mạc Phàm, cũng không phải mặt người chết vạn năm bất biến như tên nọ.

    “Có cần anh giúp cậu lấy USB không?” Trần Dạ Huy giả vờ .

    “Không cần đâu, sắp up xong rồi.” Khưu Phi bảo.

    “Khưu Phi giỏi thật.” Trần Dạ Huy gật đầu lặp lại, “Lúc nào cũng không quên nâng cao bản thân.”

    “Chuyện nên làm.” Khưu Phi nói.

    “Đối thủ trận vừa rồi của cậu là Diệp Thu nhỉ?” Trần Dạ Huy hỏi.

    “Vâng.” Khưu Phi gật đầu, tiếp tục nhìn thẳng thanh upload chạy được 36,8% trên màn hình.

    “Thằng cha này cứ thập thò lén lút, chả biết đang làm trò gì.” Trần Dạ Huy mắng.

    Khưu Phi quay đầu, nét mặt hơi thay đổi.

    Trần Dạ Huy lại tưởng Khưu Phi tìm được tri kỷ, nói tiếp: “Đấu thì cứ đấu đi, bày đặt đánh thành trận chỉ dẫn, ổng có ý gì? Định vũ nhục cậu chắc?”

    Khưu Phi cười phản bác, đang định mở miệng thì Trần Dạ Huy lại xả tiếp: “Chắc định lập một chiến đội tép riêu, bày trò vặt này để làm nhục chúng ta chứ gì? Thằng chả không thể nhìn Gia Thế bình yên nổi mà. Gia Thế rơi vào nông nỗi này, anh nghĩ 80% là âm mưu của ổng, còn ổng thì hay rồi, giữa chừng lại ăn cây táo rào cây sung.”

    Trần Dạ Huy tiếp tục chém gió, antifan của Diệp Thu thường thích nghe mấy câu mắng chửi Diệp Thu thế này. Mà hiện tại, Trần Dạ Huy cố ý thân thiết với Khưu Phi, trình độ của Khưu Phi cao, có thể là một trợ thủ tốt. Tuy cậu ta dưới cơ Tôn Tường, nhưng tương lai vẫn sáng lạn hơn hẳn đám Lý Duệ. Huống chi tất cả đều cùng anti Diệp Thu, nói xấu chung vui biết bao nhiêu.

    Khưu Phi vẫn nhìn chằm chằm vào thanh upload chạy tới 57,7% trên màn hình. Trần Dạ Huy thấy cậu không kích động gì, bèn tiếp tục tìm đồng minh, nói xấu Diệp Thu vốn là chuyện dễ như bỡn với hắn.

    “Ví dụ như cậu này, tương lai đang rộng mở. Ai dè ổng dứt áo ra đi, câu lạc bộ túng quẫn lắm mới thay Tôn Tường vào cứu cánh, ổng vô trách nhiệm đẩy cậu vào tình trạng nửa vời này. Làm như lấy ước mơ của người khác làm trò đùa, gieo hy vọng rồi dập tắt thú vị lắm ấy?” Trần Dạ Huy cứ liên thuyên không ngừng, càng ngày càng nhập tâm, thậm chí nghĩ đến mình của trước đây, bao nhiêu tức giận trong lòng trút hết cả ra.

    Thanh upload tiếp tục chạy tới 80,2% trên màn hình.

    “Diệp Thu là một tên dối trá, thích nói mấy câu vớ vẩn như Vinh Quang đồ, thắng lợi đồ, đoàn đội đồ… Cuối cùng thì sao? Khi ổng đẩy cả đội vào vũng bùn rồi phủi mông bỏ đi, sao không thấy nhắc về việc giành chiến thắng hay vì đoàn đội gì đi? Tên nói một đằng làm một nẻo này, anh mày khinh!” Trần Dạ Huy tiếp tục rủa xả, đúng lúc này, đoạn video cũng đã truyền đến 100%.

    “Ồ, xong rồi à. Thôi cậu cứ về trước đi, rảnh lại sang đây chơi.” Trần Dạ Huy nhìn thanh upload vừa hoàn thành bèn lập tức dứt lời.

    Khưu Phi đứng dậy xoay người lại, chỉ là những gì Trần Dạ Huy thấy không phải một khuôn mặt tươi cười thấu hiểu lòng nhau, mà là một cú đấm mạnh mẽ quật thẳng vào môi.

    Trần Dạ Huy không những cảm thấy đất trời xoay chuyển, mắt nổ đom đóm, hắn còn cảm giác não như muốn văng luôn ra ngoài. Cơ thể lảo đảo lùi về sau, hắn không thể đứng vững, cuối cùng kéo nghiêng cái bàn, ngã rầm bên dưới. Trần Dạ Huy không ngờ Khưu Phi lại có sức lực mạnh đến vậy, mấy kẻ suốt ngày dán mắt vào máy tính ở lì trong nhà như họ chẳng mấy ai sáu múi cả. Thế mà Trần Dạ Huy lại bị đấm đến mức ngã oạch xuống bàn, không phân rõ phương hướng, môi đau đớn như bị bỏng, răng cửa lung lay như sắp gãy. Trong lúc lỗ tai đang ong ong, hắn nghe thấy Khưu Phi bảo: “Anh nói bậy.”​
     
    lostangles thích bài này.
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    118,609
    Toàn Chức Cao Thủ
    Tác giả: Hồ Điệp Lam
    Chương 800: Không thể truy cứu

    Editor: Team Liều Mạng SLL
    Beta: Team Liều Mạng SLL
    Nguồn: alldiepall.wordpress.com



    Edit: Dưa | Beta: Kha

    Khưu Phi nói xong liền xoay người rời khỏi phòng làm việc. Trần Dạ Huy nằm co quắp dưới gầm bàn, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

    Chuyện gì thế này?

    Mình hình như vừa bị…đánh hả?

    Đúng là bị đánh, đánh theo nghĩa đen luôn ấy, không phải là đấu võ mồm trên mạng, mà là ăn một đấm thẳng vào mặt. Đầu óc Trần Dạ Huy còn chưa kịp hoạt động, đây không phải trong game mà cũng bị đánh là sao? Không phải mình xuyên tới đâu rồi đó chứ?

    Đâu chỉ có Trần Dạ Huy ngơ ngác? Trong văn phòng vẫn còn mấy nhân viên trực game đang ở cạnh kia kìa! Khưu Phi đấm sếp của bọn họ ngã lăn xuống gầm bàn, mọi người đều nhìn thấy, ai cũng ngơ ngác, thậm chí Khưu Phi đi được một phút thì bọn họ mới kịp phản ứng: Sao sếp vẫn nằm dưới gầm bàn chưa chui ra?

    Không phải tèo rồi chứ!

    Mọi người lúc này mới hốt hoảng đứng dậy, vội vàng vây xung quanh, đúng lúc nhìn thấy sếp của họ đang vô cùng xấu hổ bò lên từ dưới gầm bàn.

    Người đứng gần nhất vội vã đi lên dìu, Trần Dạ Huy đứng dậy rất dễ dàng, vừa ngẩng đầu lên, đám người xung quanh liền vất vả nhịn cười.

    Cặp môi xúc xích trong truyền thuyết! Họ gặp được hàng thiệt rồi. Hóa ra sau khi môi bị đánh sưng vù lên quả thực giống như hai cái xúc xích treo ở trên mặt!

    Nhưng họ không thể cười lúc này, mỗi người đều phải hết sức nhẫn nhịn, nếu thực sự không nhịn nổi thì kiếm cớ rót nước hay xếp ghế các thứ, tạm thời tránh đi một lát.

    Trần Dạ Huy được dìu vào một băng ghế, cấp dưới đưa nước tới, nhưng hắn phất tay từ chối. Văn phòng rất yên tĩnh, không ai nói chuyện. Bọn họ đều là nhân viên Trần Dạ Huy rất tin cậy, bằng không gã cũng không bôi nhọ Diệp Thu trước mặt họ. Nhưng cũng chính vì nguyên nhân này, cho nên việc hắn bị Khưu Phi đấm một cái cũng không dễ xử lý.

    Nói trắng ra, chẳng qua Khưu Phi chỉ đấm hắn một cái. Đánh người dĩ nhiên là sai, nhưng nhìn từ góc độ của câu lạc bộ, đây không phải lỗi lầm vi phạm nguyên tắc gì. Trần Dạ Huy cũng không tàn phế, mồm chỉ sưng như hai cây xúc xích, chỉ cần mấy ngày là ổn thôi.

    Ngược lại, việc Trần Dạ Huy trắng trợn nói xấu Diệp Thu trước mặt Khưu Phi, xét theo góc độ của câu lạc bộ, đây chắc chắn là vi phạm nguyên tắc.

    Dù những sếp bự như quản lý hay thậm chí ông chủ cùng phe với Trần Dạ Huy, cùng quan điểm giống nhau, nhưng chả ai làm như Trần Dạ Huy cả.

    Nói thật, câu lạc bộ chẳng sợ mích lòng tuyển thủ, điều họ sợ là đắc tội người hâm mộ kìa. Diệp Thu tốn bao công khổ cực ở Gia Thế, cho dù câu lạc bộ muốn giảm bớt sức ảnh hưởng của hắn cũng tuyệt đối không thể bôi nhọ Diệp Thu như Trần Dạ Huy đã làm. Cho dù có là ung nhọt của đội, bài trừ khỏi đội rồi còn phải khen mấy câu, nói mấy lời chúc phúc các thứ. Chỉ có những tên mà ngay cả người hâm mộ cũng ruồng bỏ thì câu lạc bộ mới có thể phân chia ranh giới rạch ròi thôi.

    Diệp Thu là loại ấy à? Tất nhiên là không.

    Dù gần đây có rất nhiều lời mắng Diệp Thu, cũng chỉ là hành vi tự phát của người hâm mộ dựa trên tình hình hiện tại. Việc mà Gia Thế sẽ làm chỉ là phơi bày sự thực ra trước mắt mọi người. Như là chuyện Diệp Thu lập chiến đội Hưng Hân, Diệp Thu chính là Quân Mạc Tiếu, hay bọn hắn từng mời Diệp Thu quay về đội nhưng bị từ chối, tất cả những chuyện này đều là sự thực.

    Câu lạc bộ có ý xúi giục, nhưng phải dùng cách châm ngòi như vậy. Bóng gió những chuyện khiến fan không thấu hiểu, không ủng hộ và bài xích, rồi vờ như mình chưa nói gì, để fan tự phán xét. Chứ trực tiếp nói xấu Diệp Thu rồi để người hâm mộ lựa chọn tin hay không đó à? Làm vậy chắc chắn sẽ phản tác dụng ngay.

    Đây chính là thái độ và đối sách của câu lạc bộ đối với Diệp Thu, đối ngoại như thế, đối nội cũng vậy. Còn hành vi nói xấu Diệp Thu để lôi kéo Khưu Phi của Trần Dạ Huy thật sự sai, quá sai. Nếu câu lạc bộ truy cứu chuyện này, họ chắc chắn sẽ quan tâm thái độ trắng trợn của Trần Dạ Huy hơn chuyện Khưu Phi đấm hắn một cái.

    Thái độ này đóng cửa bàn luận giữa mấy ông lớn với nhau thì được, chứ khi không chú lại bù lu bù loa khắp nơi, chú làm việc kiểu gì vậy?

    Cái đầu của Trần Dạ Huy không chỉ dùng để nghiên cứu BOSS Vinh Quang. Chiếm vị trí quan trọng ở câu lạc bộ, thêm việc làm trong ngành đã lâu, gã ắt phải có khả năng phân tích lợi và hại.

    Không thể truy cứu chuyện này, bởi vì lỗi do hắn, hắn sai khi phán đoán thái độ của Khưu Phi, dùng phương thức sai lầm. Giờ hắn muốn lấp liếm chuyện này còn không kịp, nào dám gióng trống khua chiêng đào sâu vào?

    Tuy nhiên mối thù một đấm này chắc chắn phải ghim. Báo thù bằng lý không được, nhưng nắm đằng đuôi bẻ cong sự thật thì rất dễ, bằng không sao lại có câu quân tử bào thù mười năm chưa muộn.

    Nhưng bước tiếp theo nên làm thế nào đây?

    Thằng oắt Khưu Phi này liệu có chạy đi cáo trạng hắn trước không?

    Đúng thế, theo lý mà nói, nó rất có khả năng làm vậy.

    Nó là một đứa thực sự tôn trọng Diệp Thu, còn câu lạc bộ thì sao? Nội bộ cấp trên tuy rằng căm hận Diệp Thu, nhưng ngoài mặt vẫn luôn phải tỏ ra tôn trọng và biết ơn. Cho nên thoạt nhìn hai bên vẫn đứng cùng chiến tuyến, kẻ vừa lên án Diệp Thu như hắn lại giống như sâu mọt.

    Nếu chỉ có thế thì Trần Dạ Huy cũng không lo lắm.

    “Tiểu Triệu, aish….” Cuối cùng Trần Dạ Huy cũng nói chuyện, ai ngờ vừa mở mồm, miệng liền đau nhức, ngoài sưng tấy, trên môi còn có chỗ bị rách.

    “Sếp…” Tiểu Triệu là một thằng nhóc lanh lợi, vừa nghe sếp gọi đã vội vàng đi qua.

    “Cậu đuổi theo nhìn xem thằng nhóc chạy đâu rồi.” Trần Dạ Huy nói.

    “Đuổi theo rồi sao ạ?” Tiểu Triệu hỏi.

    “Xem nó đi đâu, rồi báo cho anh biết là được.” Trần Dạ Huy nói. Hắn rất muốn gõ chữ như trong game để trò chuyện, vì bây giờ, cứ mỗi lần nói một câu là miệng lại đau nhói.

    “Vâng.” Tiểu Triệu nghe xong gật đầu, vội vàng chạy ra ngoài.

    Không lâu sau, Tiểu Triệu gọi điện về báo tin, Khưu Phi còn chưa đi, mà quay về phòng huấn luyện, sau đó đang luyện tập trên máy tính.

    “Không tiếp xúc với ai chứ?” Trần Dạ Huy hỏi.

    “Không.” Tiểu Triệu trả lời.

    “Được rồi, cậu quay lại đi!” Trần Dạ Huy khẽ thở phào. Xem ra Khưu Phi đấm hắn xong thì không thèm để ý đến hắn. Tâm tư thiếu niên mười mấy tuổi còn đơn giản, nào có suy nghĩ phức tạp như Trần Dạ Huy.

    “Nhóc con, mày cứ đợi đấy…” Trần Dạ Huy nghiến răng nghiến lợi, vốn chỉ là nhìn không thuận mắt, giờ xem như hận thù sâu sắc. Cho dù vậy, Trần Dạ Huy cũng không dám làm to chuyện. Vấn đề trước mắt là, lúc gặp người khác phải giải thích chuyện môi sưng thế nào đây?

    Gia Thế lập đội đi dằn mặt Hưng Hân, cuối cùng lại kết thúc bằng chuyện Trần Dạ Huy bị ăn một đấm vào mặt thật. Chưa nói đến kết quả này, ngay cả khiêu chiến trong Vinh Quang, Gia Thế cũng hoàn toàn thất bại. Dù sao Trần Dạ Huy cũng phải báo cáo kết quả này cho Thôi Lập.

    “Tui biết, tui thấy rồi.” Thôi Lập lạnh lùng nói, cuối cùng còn bổ sung thêm: “Ông chủ cũng thấy rồi.”

    “Hả?”

    “Tui nói ông có vấn đề về tổ chức đấy! Sao có thể cho bọn nó chơi thua rồi lại đánh tiếp như vậy? Làm ầm ĩ một hồi rốt cuộc chả có tác dụng dằn mặt gì hết. Bằng không trận đánh thắng Hàn Yên Nhu vốn là một kết thúc hoàn mỹ rồi.” Thôi Lập nói.

    Trần Dạ Huy đương nhiên biết hắn đang nói gì. Lý Duệ liên tục thua Hàn Yên Nhu hai trận, sau đó Khưu Phi lên chơi, giữa những phỏng đoán “đổi người rồi” của đám đông đánh bại Hàn Yên Nhu. Nếu Hàn Yên Nhu không ra sân tiếp, vậy trận thắng này chắc chắn quá đủ. Tiếc rằng, Hàn Yên Nhu lại thắng Khưu Phi một trận, trận thắng trước đó chợt trở nên mờ nhạt, với kết cuộc như vậy, đám gây sự cũng khó lòng ra tay, bởi vì bọn họ sẽ bị phản bác dễ dàng.

    “Ông thì hay rồi, lúc cần thì chẳng làm, lúc không cần lại làm tới cùng.” Thôi Lập nói tiếp

    Lúc không cần đương nhiên là chỉ thời điểm Lý Duệ hống hách sau khi đánh bại Bánh Bao Xâm Lấn, gã liên tục đổi tài khoản rồi bị tên thuật sĩ Nghênh Phong Bố Trận kia kiểm soát thanh máu, phe địch thắng hiểm hết lần đến lần khác, khiến Lý Duệ tức chết.

    Lý Duệ!

    Trần Dạ Huy phát hiện, toàn bộ rắc rối đêm nay đều do Lý Duệ. Người gây rối trước chính là nó, thua Hàn Yên Nhu cũng không bỏ cuộc, đổi tài khoản đấu tiếp. Sau đó tên trùm xui xẻo bị ăn hành mãi vẫn là nó. Nó thắng Bánh Bao Xâm Lấn một trận liền muốn người ta thua phải đổi người, trong khi ở đây nó lại tiếp tục đổi tài khoản.

    Thằng chết tiệt này!

    Trần Dạ Huy không có thiện cảm gì với Lý Duệ, giờ càng nghĩ càng tức. Ai ngờ Thôi Lập chợt hỏi: “Chuyện tên pháp sư chiến đấu liên tục đổi tài khoản lên thi đấu là ông sắp xếp à?”

    “Không phải!” Trần Dạ Huy vội nói. Lúc ấy Gia Thế bị bẽ mặt vô cùng. Một đám pháp sư chiến đấu hùa nhau lên liên tiếp, e là người bình thường cũng có thể đoán được có người đang liên tục đổi clone chơi nhây. Bên Thôi Lập thì khỏi phải nói, hắn đi chọn người cùng Trần Dạ Huy, nên hắn biết rõ trong sáu người có hai pháp sư chiến đấu là Khưu Phi và Lý Duệ.

    “Là Lý Duệ, nó muốn thắng nên mới lên đấu nữa.” Trần Dạ Huy vội vàng giải thích. Hắn không có thiện cảm với Lý Duệ, nhưng lúc này nếu thêm dầu vào lửa thì ý đồ đùn đẩy trách nhiệm quá rõ ràng, chỉ sợ quản lý cũng mất cảm tình với hắn.

    “Thằng vớ vẩn, thế cái màn chơi nhây là sao?” Thôi Lập hỏi.

    Trần Dạ Huy vội vàng kể hết đầu đuôi, Thôi Lập nghe xong, quả nhiên rất không hài lòng với Lý Duệ: “Cái cậu Lý Duệ này làm loạn quá rồi.”

    Trần Dạ Huy không đáp lời.

    “Tiểu Khưu không tồi.” Thôi Lập nói câu này lần thứ ba trong hôm nay. Khưu Phi không có mặt ở đây, nếu không phải vì nguyên nhân đặc biệt, hành động khen ngợi sau lưng người khác phần lớn là lời tán thành thật lòng.

    Trần Dạ Huy nghe xong lập tức sửng sốt. Hắn đột nhiên nhận ra sao vừa rồi mình không tranh thủ bôi nhọ, đem hình tượng “vớ vẩn” gán lên người Khưu Phi nhỉ?

    Nhưng ngẫm lại nhiều người đều biết chuyện này, nếu muốn đổi trắng thay đen thì cũng khó.

    Tuy nhiên, thấy Khưu Phi được tán thưởng, Trần Dạ Huy thật sự rất khó chịu. Hắn bất giác xoa khóe miệng, đệt, lại chảy máu rồi​
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)