Huyền Huyễn Tòa Thành Tội Ác - Yên Vũ Giang Nam - Q2 - Chương 148

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi nhymxu, 2/7/14.

  1. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 20: bất ngờ


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu






    Một vị ma đạo sư khác lập tức dâng lên một bản báo cáo dài hai trang cho Tô Hải Luân. Vị pháp sư truyền kỳ này chỉ nhìn quét qua liền lập tức thốt lên: "Hắn cải tiến hỏa cầu thuật? A, để ta xem nào… tổng cộng bảy chỗ! Không tệ, lúc cấp 1 đã có thể phóng ra hỏa cầu cấp 3, cả ta năm đó…"

    Pháp sư truyền kỳ đột nhiên ho khan một tiếng rồi nói tiếp: "Năm xưa khi ta là pháp sư cấp 1 tùy tiện cũng phóng được bốn năm hỏa cầu thuật mà thôi. Nhưng là tiểu tử này thật có tài, lại còn là cấu trang sư, lại có huyết mạch Archimonde! Hắc hắc, ha ha ha…"

    Tô Hải Luân nhìn đi nhìn lại hai trang trong tay y như không thể xem đủ vậy cuối cùng mới nhịn không được cười ha hả. Trong tiếng cười thoải mái đó vị pháp sư truyền kỳ nói với hôi ải nhân: "Như vậy đi, tháng này cấp thêm tiền cho Richard, thêm ở khoản ta vui vẻ đi…"

    Chữ số cụ thể nàng không nói ra miệng nhưng hôi ải nhân hiểu rõ pháp sư truyền kỳ nên vội vã nhắc nhở: "Điện hạ hình như ngài lại quá vui rồi!"

    Mặc dù nàng cũng rất muốn ngăn không cười nhưng là cuối cùng lại quyết định chuyện này cứ để sau tính…

    Lúc này vị thánh cấu trang sư tương lai hồn nhiên không biết chuyện gì xảy ra. Tiểu Richard đang trần truồng đứng trong phòng tắm, hung hăng xối nước lạnh lên đầu. Thiết bị nước ấm trong khu vực đã bị hắn tắt đi từ sớm, hệ thống này tuy thoải mái, có thể bảo trì nước ấm quanh năm nhưng cần tốn 1000 kim tệ mỗi tháng sử dụng. Mà chỉ có từng thùng nước lạnh mang theo tia băng từ lòng Thâm Lam mới có thể làm từng cơ thịt trên thân thể Richard co rút, cũng giúp dập tắt máu nóng đang sôi trào trong thân thể hắn.

    Từ lúc đánh nhau với Papin, lúc quyết đấu cùng Papin cho đến tận khi hai chân run run sau khi quyết đấu Richard cũng không hiểu được tại sao hắn lại hành động điên cuồng như vậy. Là vì Papin vũ nhục mẹ hắn sao? Không, khẳng định không phải vì nguyên nhân này. Khi hắn nắm chặt đầu Papin hung hăng dập xuống và lúc bắn ra hỏa cầu thứ hai đều vì muốn lấy mạng đối phương. Vốn Richard xuất thân trong núi, trong suy nghĩ thuần phác của hắn, Papin tuy phải chịu trừng phạt nhưng không đến nỗi phải giết hắn. Nhưng là lúc ấy Richard chịu vũ nhục làm máu nóng sôi trào, toàn thân như rơi vào lò luyện vậy. Trong mắt hắn, Papin bỗng biến thành người hắn hận nhất thậm chí Richard cảm thấy khó mà pha loãng thống hận trong lòng! Cho nên hành động giộng đầu đối phương xuống đất mới chỉ là bước đầu tiên mà thôi! Trên trường quyết đấu, Richard thà hao kiệt ma lực cũng muốn thiêu đốt Papin. Hỏa cầu thứ hai đủ để làm Papin không còn năng lực phòng ngự biến thành người lửa, chịu đựng đau đớn giày vò đến chết!

    Hao kiệt ma lực là đại kỵ đối với ma pháp sư, căn cứ vào hao kiệt bao nhiêu, nhẹ thì làm giảm tốc độ khôi phục ma lực, thời gian từ một tháng đến mấy năm, nặng thì làm ma pháp sư tụt cấp, thậm chí có thể trực tiếp tử vong. Đây là cái giá rất nặng nhưng Richard đồng ý trả giá để giết chết Papin. Nhưng là cho dù giết chết Papin cả trăm lần cũng không thể làm giảm phẫn nộ trong lòng Richard. Sau khi quyết đấu, Richard vẫn mơ mơ màng màng không biết bản thân quay về khu của mình như nào. Hắn ẩn ẩn cảm giác được những người xung quanh hắn nhiều hơn, cũng nôn nóng quan sát hắn nhiều hơn.

    Khi Richard tỉnh lại đã là ngày thứ ba sau quyết đấu. Dư âm của huyết dịch sôi trào vẫn còn đó làm nhiều lần Richard muốn đi gây sự với Papin. Tiểu Richard lập tức phát hiện tình huống bản thân không bình thường, tính tình hắn nóng giận hơn ngày thường mà lại sát ý cũng tuôn lên trong lòng, thậm chí hắn khó khống chế được hành động bản thân. Đến hiện tại hắn muốn đập phá một phen để phát tiết lửa giận trong lòng.

    Phốc! Lại một chậu nước lạnh giột xuống! Trong khí trời như này, dù cho thân thể Richard khỏe mạnh hơn người thường một chút nhưng toàn thân hắn vẫn không khủi run rẩy thêm vào sắc mặt trắng bệch! Nhưng là những tia lạnh kia quá nhạt không thể ngăn lại huyết dịch nóng bỏng kia mà lần này chúng nó ẩn ẩn còn cộng minh cùng với ma lực. Richard khẽ cắn răng, bàn tay cứng ngắc nắm chặt thùng gỗ, một thùng rồi lại một thùng. Động tác đơn giản như vậy nhưng lại làm hắn rất tốn sức bởi đại đa số then khớp đã cứng ngắc, ngón tay cũng dần mất đi cảm giác.

    Ngay khi Richard giãy dụa định nâng lên thùng gỗ thì một thanh âm thanh thúy vang lên ngay sát người hắn: "Ê! Có người ở trong không thế? Ra ăn này!"

    Thanh âm vang lên đột nhiên làm đầu não Richard trống rỗng, giống như có sói nhào đến từ phía sau lưng hắn vậy. Bản năng rèn luyện từ bé giúp hắn ném bỏ thùng gỗ, miễn cưỡng xoay người lại nhào lên tính thử liều chết với hắn. Quay người lại Richard liền nhìn thấy một thiếu nữ đang đứng ở cửa phòng tắm. Richard nhận ra nàng là người hàng tháng đưa hóa đơn cho mình nhưng là thân thể cứng ngắc của hắn không còn chịu khống chế nữa, hắn ngã nhào lên người nàng.

    Thân thể Richard đã phát triển như thiếu niên mười bốn mười lăm, thể hình không chút thua kém thiếu nữ. Không biết vì sao đầu não hắn hiện tại biến thành mơ hồ, những chuyện ngày thường trong nháy mắt có thể nghĩ ra giờ thật lâu không nghĩ xong. Nhiệt độ thân thể hắn không ngừng hạ thấp nhưng dòng máu nóng vẫn không chút an phận. Mà trang phục thiếu nữ dưới thân hắn vô cùng mỏng, ma pháp bào của Thâm Lam đều có tác dụng giữ ấm bởi thế thông qua lớp áo mỏng bên ngoài hắn có thể cảm nhận rõ rệt tình trạng và nhiệt độ thiếu nữ bên dưới. Da thịt băng lạnh và thân thể lửa nóng của thiếu nữ va chạm với nhau làm cảm giác của Richard tăng lên tột độ. Thân thể thiếu nữ mềm mại mà săn chắc, tràn đầy khí tức thanh xuân. Richard đột nhiên có một cảm giác kỳ quái như là bộ phận nào đó trong thân thể thức tỉnh. Mà dòng máu nóng kia như tìm được nơi phát tiết dồn dập tụ lại nhưng mà nơi đó như chưa thông suốt, mà mấy thùng nước đá lúc trước cũng nảy sinh tác dụng ngăn đường làm tiến triển vô cùng chậm chạp.

    "Sao lại là ngươi? Sao ngươi lại đến?" Richard cố gắng bảo trì bình tĩnh kinh ngạc hỏi.

    "Ta hiện tại phụ trách đưa cơm cho ngươi. Nhưng là ngươi một mực ngủ, ta đã đến hai lần nhưng đều không gặp, ai biết được ngươi lại đột nhiên… Ai u!" Thiếu nữ đầy vô tội nói, nàng bị Richard đụng ngã té đến đầu hoa mắt ong, hiện tại toàn thân còn ê ẩm. Nàng tuy là ma pháp sư cấp 2 nhưng ma pháp sư không giống chiến sĩ có thân thể mạnh mẽ. Đại đa ma pháp sư có thân thể không hơn người thường là bao.

    Richard lúc này mới nhớ tới mình còn đang đè lên thiếu nữ thế là vội vàng xin lỗi định đứng lên nhưng thân thể cứng ngắc lại không theo ý muốn của hắn, vừa mới nâng được nửa người lên thì toàn thân hắn đã nhào lên người thiếu nữ. Mà hắn càng cố giãy dụa đứng lên thì như là đang cố ma sát với thiếu nữ vậy. Nói đến cùng thì Richard cũng không phải chiến sĩ, hiệu lực của mấy thùng nước đá không phải dễ chịu được.

    Bị phi lễ như vậy làm thiếu nữ khẽ ửng đỏ, theo ý thức vươn tay định đẩy Richard ra. Nhưng là khi chạm đến thân thể cứng rắn của hắn, nàng đột nhiên thay đổi chủ ý biến đẩy làm ôm, thân thể nàng cũng không ngừng vặn vẹo bên dưới Richard, giống như một con mèo không chịu an phận nằm dưới vậy. Hai mắt nàng khẽ khép hờ, thân thể không ngừng ưỡn lên, bộ ngực mềm mại khẽ xoa nắn cơ ngục Richard. Thanh âm rên rỉ đan xen mê ly cùng thở dốc cũng dần vang lên trong phòng.

    Richard rất kỳ quái với phản ứng của thiếu nữ, rõ ràng ban đầu nàng định giúp hắn đứng lên vì sao đột nhiên lại biến thành vướng víu? Nhưng là phản ứng của nàng làm hắn có một manh động khác, trong mười năm cuộc đời hắn đây là lần đầu tiên nhịp tim hắn đập nhanh như vậy. Đột nhiên Richard có cảm giác cứ nằm đè lên nàng như vậy cũng tốt. Mà hai luồng êm ấm mềm mại trước ngực nàng cảm giác rất thoải mái, là bầu vú của nữ nhân sao nếu như lớn hơn chút nữa thì thật tốt…

    Đó cũng không phải nghĩ ngợi linh tinh mà có những con số thống kê chống đỡ cả! Richard gần như đạt được toàn bộ thông số về thân thể thiếu nữ nhờ thiên phú 'chính xác' thậm chí đối với những đường cong quan trọng còn có phương trình miêu tả. Chữ số một lần nữa giúp Richard thể nghiệm cái đẹp, chỉ là đáng tiếc không hợp thời. Qua một tầng con số và công thức, cảm giác manh động xung kích hắn cũng lập tức giảm đi một nửa. Nhưng là so với những nữ nhân khác trong ký ức của hắn, thân thể thiếu nữ còn không chiếm ưu thế lớn.

    Là cũng được! Năm tuổi cũng là yếu tố then chốt ảnh hưởng đến chữ số! Hai thiên phú lại một lần nữa giúp Richard sửa sai. Chính là lúc này, hai chân của thiếu nữ đột nhiên vươn ra từ vạt áo, sau đó chen vào giữa hai đùi Richard thật sâu, thật sau… Trong tích tắc, trong đầu Richard là những con số bay loạn không chút liên quan lẫn nhau.

     
  2. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 21: chăm bón


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu





    Richard cũng không biết mình đứng lên như nào nữa dù sao hắn cũng thoát được thiếu nữ dây dưa. Thể lực của thiếu nữ có hạn mà Richard đang tuổi trưởng thành muốn giữ chặt hắn rất khó, chỉ làm mấy động tác thôi mà cả người đã đổ mồ hôi tay chân uể oải. Thiếu nữ nhìn thấy Richard đứng lên được không khỏi căm hận suýt thì cắn rách môi. Không phải nói hài tử quý tộc từ sáu tuổi đã học phân biệt nam nữ rồi sao? Thiếu niên quý tộc mười tuổi đã biết rất nhiều chuyện mà khi mười lăm tuổi có lẽ số nữ nhân đã trải qua phải đếm được bằng cả ngón tay lẫn ngón chân. Nhưng là tại sao Richard không hiểu gì cả? Học sinh của pháp sư truyền kỳ người nào không phải quý tộc trong quý tộc chứ?

    "Không thể! Hắn là học sinh của điện hạ, khẳng định hắn cảm thấy mình không tốt!" Thiếu nữ quá mức lo nghĩ không cẩn thận buột miệng thành lời.

    "Ngươi sao có thể không tốt chứ?" Richard có chút mờ mịt hỏi. Đến bây giờ hắn còn cảm thấy những chuyện lúc nãy như trong mộng.

    Thiếu nữ hơi cắn răng, thân thể mềm nhũn tựa trong ngực Richard. Nhìn bộ dáng yểu điệu của nàng, hắn cũng không nhẫn tâm đặt nàng xuống nền đất nên đành đỡ lấy nàng lên nhưng là thiếu nữ lại thuận thế xoay eo, bộ ngực cao ngất dính chặt lấy hắn.

    Mà lúc này Richard cũng không tự chủ được hung hăng hít thật sâu, một tay thiếu nữ nắm chặt thân dưới Richard, sau đó dùng lực xoa nắn.

    Sau khi xoa vài cái, cảm giác trên tay giúp thiếu nữ biết chỗ trái cây đó sắp chín. Nhưng là chỉ là sắp còn kém một chút nữa, có lẽ một năm nữa sẽ chín, có lẽ chỉ cần mấy tháng hay nếu được chăm bón đầy đủ có lẽ còn ngắn nữa. Nhưng là hiện tại còn chưa chín! Mà đã là quả thì đều có thể dùng thủ pháp xoa nắn cưỡng ép thúc chín.

    Thiếu nữ khẽ cắn chặt răng hiển nhiên đang đắn đo gì đó. Nàng cuối cùng không thể hạ tay, không phải bởi vì lương tâm không cho phép mà vì nếu thúc chín quả như vậy có lẽ sẽ có tổn hại. Dù cho xác suất rất nhỏ nhưng cũng để lại di chứng không thể đoán được, thiếu nữ cũng không dám mạo hiểm lớn như vậy.

    Cho nên Richard cuối cùng thuận lợi mặc lên được áo mềm, sau đó ngồi ở bàn ăn nhìn một bàn đầy thịt nướng. Đây là bữa trưa của hắn chứ bữa tối số lượng thức ăn còn tăng thêm! Thịt nướng có đến hai cân, lại còn bao gồm lượng rau tương xứng và một chén rượu tỏa mùi vị cổ quái. Trước kia số lượng thức ăn như này là của cả một ngày nhưng giờ lại biến thành một bữa mà lại còn phải ăn hết nữa. Ngoại trừ đưa cơm ra, thiếu nữ còn có một nhiệm vụ là nhìn Richard ăn hết.

    Tuy cầm dao nĩa lên nhưng hắn lại có chút không hạ được tay. Hắn quả thực rất đói đặc biệt là dây dưa với thiếu nữ làm huyết dịch cũng lắng đọng lại. Nhưng bàn ăn lớn như vậy lại làm hắn vô cùng khó chịu, đặc biệt là hương vị thịt nướng đặt biệt. Từng tia hương vị quẩn quanh chóp mũi hắn thật lâu không tan, theo thời gian lâu dần hắn lại cảm giác được máu trong thân thể chảy nhanh hơn. Hắn rất sợ nếu ăn tiếp huyết mạch trong thân thể lại sôi trào.

    Thiếu nữ thấy Richard do dự liền khẽ cười nói: "Mau ăn đi! Điện hạ có một câu danh ngôn là muốn có lực lượng của cự long thì trước tiên phải có sức ăn của cự long cho nên cao giai pháp sư trong Thâm Lam đều ăn rất khỏe."

    Dù cho hắn là học sinh của Tô Hải Luân, dù cho trong lòng hắn tràn ngập kính sợ với nàng nhưng hắn vẫn thấy nghi hoặc câu danh ngôn này. Mà không riêng gì thịt nướng, cả món rau và rượu cũng kích động thân thể hắn, sau cùng mỗi một tia hương vị truyền đến đều làm thân thể hắn kích động. Còn về thiếu nữ đưa cơm đang ngồi ngay ngắn cạnh bàn, hai khuỷa tay đặt lên bàn khẽ chống cằm nhìn Richard. Nhưng là hắn phát hiện mỗi khi ánh mắt nàng lướt qua thức ăn trên bàn đều rực rỡ hơn sau đó lại nhanh chóng khôi phục lại như không có gì. Thế là Richard biết bữa ăn này không đơn giản.

    "Đây là thịt gì thế?"

    "Thịt sườn địa hành long." Thiếu nữ nói không ngay không cần suy nghĩ.

    "Thế còn rượu?"

    "Là đấu sĩ tửu chuyên dùng cho chiến sĩ ải nhân tinh anh."

    "Thế còn món rau này?"

    "Hiểu lan, huyết anh vũ, quả cabo, lá trochoidea. Đây đều là những phối liệu quan trọng của các dược tề cường tráng, đều đã được điều chế qua phương pháp đặc thù. Nếu ăn hết có thể giúp tăng cường lực lượng và thể chất." Thiếu nữ xem ra rất quen thuộc những thực vật này mà hình như đây cũng không phải chuyên nghiệp của nàng. Richard nhờ quan sát cũng biết được ma lực của nàng đã đến gần cấp 3. Ở tuổi nàng đã đạt đến cấp 3 thì không hiếm thấy nhưng dù là ở Thâm Lam cũng không nhiều.

    Richard gật gật đầu nói: "Ngươi cũng cùng ăn đi! Một mình ta không ăn nhiều như vậy được!"

    Thiếu nữ khẽ a lên một tiếng rồi vội vàng lắc đầu nói: "Không, không được! Chúng nó rất quý, ta không thể ăn được…"

    "Coi như giúp ta ăn gian đi." Richard cười nói. Khi không bị huyết dịch sôi trào quấy rối Richard vô cùng thông minh. Một năm này hắn đã chịu rất nhiều biến cố mà đau khổ luôn giúp nam nhân nhanh chóng trưởng thành.

    Nghe thấy lời Richard tâm tình thiếu nữ mới hơi thả lỏng nhưng vẫn lắc đầu nói: "Không được, ta biết ngươi có ý tốt nhưng những món này đều là phối phương đặc thù chỉ nam nhân mới ăn được."

    Thiếu nữ còn có một câu không nói ra là những thực vật này sẽ gia tốc nam nhân trưởng thành nhưng là ở phương diện khác. Mà những tri thức này quả thực nàng không nên biết.

    Richard lại nhìn thiếu nữ một chút rồi mới không còn do dự, nỗ lực tiêu diệt thức ăn trên bàn. Hắn ăn rất nhanh cũng rất chuyên chú, thời gian có hạn làm hắn làm bất cứ chuyện gì cũng vô cùng chuyên chú. Sau cùng Richard cầm lấy cốc rượu cố nén mùi khó chịu kích thích nốc một hơi uống sạch. Thấy vậy tròng mắt thiếu nữ khẽ lấp lánh, lúc này trong tầm mắt của nàng là một quả xanh đang được hung hăng chăm bón.

    Trong mười phút Richard đã dùng xong bữa, từng cái khay bạc trắng loáng như vừa được rửa sạch. Bởi vì từ phản ứng của thiếu nữ, Richard có thể đoán được hóa đơn cuối tháng nhất định sẽ có thêm những con số bắt mắt.

    Thiếu nữ bắt đầu thu dọn bàn ăn nhưng động tác lại hơi chậm chạp chút. Mà trải qua giây phút dây dưa cùng nàng, Richard cũng nảy sinh cảm giác gì đó đối với nàng, lúc này ngồi nghĩ lại, cảm giác quấn lấy nhau kia, những động tác đặc thù đều có ý nghĩa đặc biệt. Dưới ánh mắt chăm chú của Richard, gương mặt thiếu nữ khẽ phiếm hồng mà Richard cũng cảm giác thân thể hình như bắt đầu nóng lên. Thân thể mềm mại dưới ma pháp bào kia như có lực hấp dẫn kỳ lạ thu hút hắn.

    "Quên mất, ta còn chưa hỏi tên ngươi." Richard đột nhiên nói.

    Thân thể thiếu nữ khẽ run rẩy rồi cúi thấp đầu nói: "Ta tên là Irene. Irene Fila."

    "Như vậy, ta có thể giúp ngươi làm gì không, ta hy vọng có thể trả ơn." Richard cố gắng lựa chọn từ ngữ để tránh đụng chạm đến tự tôn của thiếu nữ. Nét tinh tế này hắn được thừa hưởng từ mẹ hắn mà theo quá trình học tập tri thức lại càng phát triển rõ rệt.

    Irene cuối cùng ngẩng đầu lên nhoẻn cười nói: "Truyền thống của Thâm Lam là có làm việc mới có kim tệ. Nhưng là ta biết rất nhiều chuyện, nếu ngươi muốn biết chuyện gì trong Thâm Lam có thể hỏi ta. Đương nhiên ta sẽ căn cứ độ quý của tư liệu thu tiền."

    Sau khi dọn xong bàn ăn thiếu nữ đột nhiên đến bên người Richard, sau đó nhanh chóng cúi xuống hôn môi hắn rồi dùng tốc độ càng nhanh ngẩng lên nói: "Cảm ơn ngươi." sau đó nàng nhanh chóng ra khỏi phòng.

    Nhìn nhịp bước nhanh nhẹn của nàng, tâm tình Richard đột nhiên vui vẻ hơn nhiều. Ma pháp trận lóng lánh quang mang, cánh cửa kim loại chậm rãi khép lại ngăn cách khu vực của hắn với bên ngoài. Tất cả ồn ào cũng theo đó bị ngăn lại chỉ còn một khu vực an bình tĩnh mịch. Richard cũng đã khôi phục bình tĩnh và bắt đầu một ngày học tập mới. Nhưng là bút lông hôm nay vô cùng trơn trượt, những đường nét trên giấy ma pháp mộng yểm tinh văn luôn có sai lệch, có những chỗ sai lầm lớn đến suýt làm ma pháp mất hiệu. Hiện tại giá trị tài liệu Richard dùng để luyện tập vượt quá năm vạn kim tệ, nếu như hắn vẽ thành công ma pháp trận sẽ giúp hắn thu được ba vạn kim tệ, bằng với khoản bổ trợ học phí của tháng đầu.

    Nhưng là cây bút hôm nay như không nghe lời, mỗi khi muốn nó dừng ở đâu nó lại xông quá chỗ đó. Richard rất nhanh phát hiện điểm không thích hợp, ví như tim hắn nay đập nhanh hơn, ví như chờ mong bữa cơm tối. Mà ma pháp trận này tuy cần tài liệu trân quý nhưng bản thân không phức tạp chỉ yêu cầu độ chính xác cao mà thôi nhưng lần này Richard vẽ còn tốn thời gian hơn cả vẽ ma pháp trận phức tạp nhất.

    "Ưm, hiệu suất xế chiều hôm nay thật thấp, nhưng cũng không nhất định…" Richard như có suy nghĩ.

    Hiệu suất bằng 1/4 bình thường, thiên phú 'chính xác' lại cho hắn đáp án. Không thể không thừa nhận thiên phú 'chính xác' đôi khi cũng không được lòng người.

    Thời gian bữa tối cuối cùng cũng đến, thiếu nữ theo đúng lệ đi tới sau đó an tĩnh nhìn Richard nhanh chóng giải quyết thức ăn trên bàn. Trước khi rời đi nàng vẫn theo lệ hôn nhẹ lên môi Richard sau đó lại nắm tay hắn đặt lên ngực mình rồi cười đầy giảo hoạt nói: "Nợ ta một kim tệ!" Sau đó nàng nhanh chóng rời đi.

    Thiếu nữ vô cùng vui vẻ chạy nhanh rời đi nên cũng không chú ý tới một đám người đứng ở quảng trường cách đó không xa. Trong đám người có một thanh niên quý tộc anh tuấn tuổi chừng mười bảy mười tám, trang sức ngắn gọn đẹp đẽ, trên ngực trái hắn là huy chương màu vàng nhạt, ở giữa là hình một con ưng hai đầu móng quắp lấy con rắn lớn đang uốn lượn. Nếu là người hơi am hiểu tình hình chính trị đại lục nhất định có thể nhìn ra huy chương này. Ưng xà huy chương chính là tiêu ký của công tước Suo Lamu mà trong gia tộc Suo Lamu, số người có thể đeo huy chương trên trang phục vô cùng ít.

    Sau gót thiếu niên là mười mấy người có nửa là võ giả nửa là pháp sư, cảnh tượng khác biệt hoàn toàn với Thâm Lam đầy đất là pháp sư. Lão pháp sư đã từng giảng lịch sử cho Richard lúc này đang ân cần đi theo thiếu niên, thanh âm du dương giảng thuật lịch sử. Có thể để lão pháp sư cố gắng như vậy ngoài yếu tố gia thế ra còn có lực lượng kim tệ nữa. Thanh niên cũng không quá chú tâm lắng nghe, thứ hắn quan tâm là kết cấu nội bộ Thâm Lam và đám người tới lui, ánh mắt sắc bén của hắn không buông tha bất cứ chi tiết nào, thậm chí cả đèn ma pháp chiếu sáng.

    Trong mắt thanh niên là bóng lưng Irene đang đi xa, dáng vẻ nàng vui vẻ nhanh nhẹn như én mùa xuân vậy. Hắn như có suy nghĩ khẽ dừng nhịp bước ngắm nhìn khu vực Irene đi ra. Đó là một khu cư trú, trên vách tường thật dài kia chỉ có một cửa sắt khổng lồ nói rõ khu vực to lớn phía sau chỉ thuộc về một người.

    "Ngươi mới nói đây là khu cư trú của Richard tiên sinh sao?" Thanh niên hỏi lão pháp sư.

    "Chính xác! Richard là học sinh điện hạ mới thu, đừng nhìn hắn tuổi còn nhỏ mà lầm, hắn là thiên tài thật sự! Chỉ cần xem khu cư trú cũng biết, trong số học sinh của điện hạ chỉ có hai người có khu cư trú lớn như vậy! Còn có một bí mật rất lớn nữa…" Nói tới đây lão pháp sư cố hạ thấp giọng ra vẻ thần bí.

    "A, bí mật gì thế?" Thanh niên có thêm hứng thú đến gần lão pháp sư.

    Lão pháp sư nhìn ngang ngó dọc một lúc rồi mới dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được nói: "Richard tiên sinh là một vị cấu trang sư tương lai."

    Thanh niên kinh ngạc nói: "Cái gì? Ngươi không phải nói hắn mới chỉ mười một tuổi thôi sao?"

    Lão pháp sư vội vã giậm chân nói: "Nói nhỏ, nói nhỏ! Đây là bí mật, ta vừa nói là cấu trang sư tương lai, nghe kỹ là tương lai!"

    Thanh niên lúc này mới chợt hiểu nói: "Thật khó tin! Là ai nói hắn có thiên phú cấu trang sư vậy? Là Tô Hải Luân điện hạ sao?"

    "Ngoài điện hạ ra thì còn có thể là ai chứ?"

    Thanh niên cười cười nhét một đống kim tệ vào tay lão pháp sư rồi nói: "Cảm ơn ngài đã nói bí mật lớn này cho ta biết."

    Vừa khẽ ước lượng số kim tệ trong tay, lão pháp sư vừa hớn hở cười tươi. Chuyện này ở Thâm Lam chỉ là bí mật với một mình Richard nhưng là lão pháp sư vô cùng quen dùng bí mật này thu được tiền từ những người đến Thâm Lam.

    Thanh niên nhìn khu cư trú thật sâu rồi mới nói: "Thời gian hẹn lão sư sắp đến rồi, chúng ta mau đi thôi. Để lão sư phải chờ là một chuyện rất không lễ phép."



     
  3. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 22: truyền kỳ (thượng)


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu





    Trong phòng sách cá nhân, Tô Hải Luân hiếm thấy đoan trang ngồi lật xem quyển sách ma pháp nặng dày. Phải trái trên dưới nàng bồng bềnh cả trăm quyển sách ma pháp, có quyển đóng, có quyển mở, có quyển biểu thị hình ảnh hoặc chữ bên ngoài để chờ đến lượt. Ngay khi pháp sư truyền kỳ cần đến, những quyển sách này sẽ bay đến trước mặt nàng hơn nữa còn lật đến trang đã được chỉ định mà lại dùng góc độ dễ dàng nhất biểu hiện nội dung. Đôi lông mi của nàng khẽ nhíu lại, bàn tay không ngừng lật nhanh các trang sách, thỉnh thoảng mới chỉnh sửa vài chữ trên tờ giấy đặt trước mặt.

    Khu vực này trên danh nghĩa là phòng sách của nàng nhưng với quy mô bảy mươi giá sách, mỗi giá cao đến bảy mét chất đầy sách quý thì không chút thua kém đồ thư quán của một quốc gia. Ánh sáng từ vòm tròn bên trên chiếu rọi vào vị trí nàng ngồi. Lúc này cánh cửa phòng sách khép hờ bị đẩy nhẹ ra, một vị ma đạo sư chu nho đầu tóc râu mép bạc trắng khẽ đi đến, khi nhìn thấy vị pháp sư truyền kỳ vẫn còn công tác liền vội thả nhẹ bước chân sau đó dùng thanh âm vô cùng êm nhẹ gọi khẽ: "Điện hạ…"

    "Ta đang vội!" Tô Hải Luân không chút khách khí ngắt lời hắn, thậm chí cả mặt cũng không ngẩng lên.

    Vị ma đạo sư chu nho lập tức kinh ngạc nhưng là nghĩ đến có tin quan trọng cần báo nên sau khi cân nhắc một phen liền khẽ nói: "Điện hạ, con của công tước Suo Lamu đã đến, hiện hắn đang chờ ngài tiếp kiến…"

    Ầm!

    Tô Hải Luân vỗ mạnh xuống bàn cắt đứt lời nói của vị ma đạo sư chu nho. Nàng lúc này mới ngẩng đầu lên, nhưng trên gương mặt tràn ngập lạnh lùng, khẩu khí chắc nịch: "Ta nói là ta đang vội! Bảo hắn chờ!"

    "Nhưng là…" Vị ma đạo sư chu nho cuối cùng không dám nói tiếp, khẽ đi đến bên cửa phòng sách rồi mới nói: "Được rồi, bảo hắn chờ, để con của Suo Lamu chờ vậy. Hắn mới chỉ chờ ba giờ mà thời gian ngài hẹn gặp hắn là hai giờ trước."

    Cửa phòng sách đột nhiên mở ra, một quyển sách gần như cao bằng cả người vị chu nho pháp sư bay vút ra nện mạnh lên lưng vị pháp sư này làm hắn cảm giác lục phủ ngũ tạng cuộn chồm, suýt thì ngất xỉu mất. Chu nho ma đạo sư lúc này mới biết Tô Hải Luân có chuyện vô cùng quan trọng thật sự, quan trọng đến mức không tiếc đắc tội với Suo Lamu công tước.

    Lại một giờ trôi qua, vị cho nho ma đạo sư này mới được gọi. Hắn lập tức vội vã chạy vào phòng sách, vị pháp sư truyền kỳ lộ vẻ mệt mỏi ném ra một tờ giấy chi chít chữ cho hắn rồi mới đi hướng phòng khách. Do vẻ không vui vì bị gián đoạn công tác vẫn lưu lại trên nét mặt pháp sư truyền kỳ nên vị chu nho ma đạo sư với dáng vẻ vô cùng cung kính thêm vào ánh mắt và biểu tình ăn năn sám hối tiễn nàng đi xa. Sau khi nàng đi hắn mới dám nhìn nội dung trên giấy nhưng là vừa nhìn hắn đã kinh ngạc không thôi.

    Trên giấy là một khẩu phần ăn bao gồm trăm mười hai loại thịt, hai mươi loại rau, độ chính xác lên đến từng mg, thậm chí thời gian ăn uống cũng chính xác đến từng phút. Khẩu phần ăn này là chuẩn bị cho Richard mà chỉ bao gồm một tháng tới mà thôi! Có thể để pháp sư truyền kỳ tốn bốn giờ chủ vị diện để chuẩn bị phần ăn cho Richard?

    Trước khi nhìn tháy trang giấy này, vốn vị chu nho ma đạo sư còn tưởng Richard nhiều nhất chỉ có thể làm sơ cấp cấu trang sư nhưng hiện tại hắn lại thêm vài phần nghi hoặc về vị thánh cấu trang sư tương lai này. Dù sao một vị cấu trang sư tầm thường còn chưa đủ để pháp sư truyền kỳ tốn thời gian quý báu của mình để xây dựng phần ăn.

    Trong một sảnh tiếp khách hào hoa, một thanh niên đang đứng chắp tay sát cửa sổ thưởng thức vẻ đẹp tráng lệ của vịnh Băng Nổi. Tuy lúc này đã là trời xuân nhưng khí hậu phương bắc vẫn rét lạnh, từ xa có thể nhìn thấy lác đác các tảng băng trôi như những cánh buồm trắng đan xen các đội thuyền. Chúng nó có thể chỉ là những tảng băng hơi lớn chút, cũng có thể ẩn giấu cả núi băng bên dưới! Tuy cảng Thâm Lam quanh năm không đóng băng nhưng là thời gian này tàu thuyền đi qua vẫn phải cẩn thận tránh né để tránh đụng phải núi băng bồng bềnh.

    Từ cửa sổ trên cao nhìn xuống có thể thấy Hằng Đông sơn mạch hùng vĩ xuốn lượn bên phải phía xa bao lấy phía bắc hải vịnh. Mà phía nam hải vịnh bình hòa hơn nhiều, địa thế chỉ hơi chút phập phồng được che phủ bởi mảng lớn phi lao rậm rạp thành bãi. Phía nam là bến cảng dù cho mùa đông thì thuyền bè cập bến cũng quá nửa, thậm chí trong số đó còn có cả ma động viễn dương hạm dài gần trăm mét, cao đến cả ba chục mét. Người tới người đi tấp nập trên cảng làm không nhìn ra được giá lạnh tiêu điều, cảng biển thịnh vượng ý nghĩa cơ hội và tiền tài! Ở phía xa có thể thấy một cánh cờ tung bay đến gần, một thuyền ma động viễn dương hạm từ nơi xa dần đến gần, xung quanh nó là đông đúc thuyền con theo đoàn.

    Thanh niên đứng bên cửa sổ ngắm nhìn bến cảng, nụ cười nhàn nhạt trên mặt đã biến mất thay bằng suy tư. Trong phòng tiếp khách ngoài hắn ra cũng chỉ còn Minnie. Thiếu nữ đang nằm dài trên ghế sofa lật xem sách ma pháp nhưng là dáng vẻ của nàng không chút yên tâm. Nàng đã khổ sở chờ ở đây bốn giờ rồi, sớm đã vượt qua cực hạn của nàng. Nhưng là suy nghĩ đến liên hệ mật thiết giữa hai gia tộc, thêm vào thủ hạ của thanh niên không thể vào đây được nên nàng là người thích hợp ở lại cùng hắn nhất.

    "Cảnh tượng thật hùng vĩ!" Thanh niên đột nhiên cảm thán.

    Minnie cũng lạnh lùng nói: "Randolph cũng thường xuyên nói câu này."

    Thanh niên đã quay đầu lại nở nụ cười không thể xoi mói với nàng: "Ta là Stevenson, không phải là Randolph. Khác biệt lớn nhất giữa chúng ta là ta chỉ nói một lần, mà hắn sẽ nói mãi."

    "Có vẻ lợi hại a." Minnie lười nhác vươn vai vặn eo làm vô ý để lộ vóc người hấp dẫn của nàng. Tròng mắt nàng không rời khỏi sách ma pháp nhưng là vì câu nói của đối phương nên thay đổi chú ý: "Nhưng là, Stevenson của nhà Suo Lamu công tước hình như là long mạch thuật sĩ dù cho vô cùng hiếm thấy nhưng chức nghiệp này không liên quan gì đến cấu trang sư a!"

    Khóe miệng thanh niên khẽ mỉm cười tạo thành đường cong y như trước: "Cho nên ta mới muốn gặp Tô Hải Luân điện hạ. Thánh Cruise đại sư không phải không có năng lực giúp ta trở thành cấu trang sư nhưng mà tiền đề là ta phải bỏ đi năng lực huyết mạch. Ta tin tưởng điện hạ đủ năng lực phá giải nan đề này."

    Minnie khẽ gật đầu. Thật ra thuật sĩ là một nhánh hiếm thấy của pháp sư, họ làm phép dựa trên năng lực huyết mạch, thông thường số ma pháp bọn họ có thể làm phép rất ít nhưng uy lực lại hơn xa pháp sư cùng cấp. Mà long mạch thuật sĩ là một trong những chức nghiệp cao nhất của thuật sĩ, dù cho là huyết mạch lục long kém nhất thì sau này cũng có tiềm lực trở thành đại ma đạo sư. Nếu như bỏ đi long mạch thuật sĩ để trở thành cấu trang sư thì quả là lựa chọn khó khăn. Mà ở phương diện khác, điều này cũng chứng minh địa vị đặc thù của Stevenson. Thánh Thụ Vương Triều công nhận Stevenson mới là người có tiềm lực nhất trong đời sau của Suo Lamu gia tộc.

    "Lão sư không hẳn sẽ thu nhận ngươi, tuổi ngươi quá lớn." Minnie theo tập quán nói thẳng.

    "Điện hạ nhất định sẽ thu ta, bởi vì ta tự trả tiền." Stevenson cũng thật ưu nhã đáp trả.
     
  4. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 22: truyền kỳ (hạ)


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu






    Nhìn thấy Minnie còn có chút tức giận thế là Stevenson nói: "Sau khi ta trở thành học sinh của điện hạ còn có rất nhiều chuyện phải thỉnh giáo ngươi, chí ít ta không hiểu nhiều về Thâm Lam."

    Ngừng lại một chút rồi hắn nói: "Ngoài ra quan hệ giữa chúng ta có thể gần gũi hơn, hơn nữa dùng phương thức khác để hiểu biết hơn ví như hôn ước chẳng hạn."

    Minnie toàn thân chấn động ngẩng đầu lên nhìn Stevenson, nàng muốn nói gì đó rồi lại cố nhịn lại. Bộ ngực nàng kịch liệt phập phòng, sau mấy hơi hít thở sâu mới bình tĩnh lại được. Minnie đặt chân xuống ghế sofa rồi ngồi thẳng lên sau đó nghiêm túc nói: "Chúng ta mới chỉ gặp mặt lần đầu, còn căn bản chưa hiểu rõ nhau chứ đừng nói đến yêu thích. Ngươi không cảm thấy hiện tại nói những điều này quá sớm sao?"

    Stevenson cười cười nói: "Tiểu thư Minnie xinh đẹp, là thành viên trực hệ huyết mạch của một gia tộc hiển hách, tiểu thư hẳn đã biết hôn nhân không cần yêu thích, không chán ghét nhau đã là kết quả rất tốt rồi. Mỗi liên hệ ràng buộc chúng ta cùng một chỗ chính là lợi ích gia tộc huống hồ chúng ta còn có rất nhiều điểm yêu thích chung. Còn nói về hiểu rõ, chí ít hiện tại ta đã hiểu nàng đủ nhiều. Bởi vì Randolph vì muốn cầu hôn với nàng mà đã thu thập tin tức tình báo về nàng. Đương nhiên, sau chuyện đó, đã có người giao phần tình báo này cho ta. Còn về ta, nàng hẳn cũng đã nghe danh mà sau này cũng có thời gian chầm chậm tìm hiểu lẫn nhau. Điều cuối cùng, có lẽ cũng là quan trọng nhất, chính là Mourinho hầu tước cần kết minh với Suo Lamu công tước, kết minh này cần hôn nhân để duy trì. Trong gia tộc Mourinho, hiện không có ai xinh đẹp hơn nàng cho nên nếu như nàng không chọn ta thì chỉ có thể chọn gả cho những anh em khác của ta."

    "Ta sẽ không gả cho bất cứ ai!" Minnie lạnh lùng trả lời.

    Stevenson thong dong cười nói: "Điều này không thể thành hiện thực được. Nếu như nàng muốn làm như vậy chỉ có thể thoát khỏi gia tộc Mourinho. Mà nếu như không có Mourinho hầu tước ủng hộ, ta không tin nàng có thể tự trả học phí, dù cho học phí của nàng chỉ bằng một phần năm của ta. Ngoài ra, ta còn nghe nói điện hạ không thích người khác nợ mình tiền."

    Nhìn thấy Minnie vẫn còn trầm tư, Stevenson đành nhún vai nói: "Mà lại, ngươi thấy đấy, con người của ta cũng không làm người khác chán ghét. Còn về nàng, Minnie tiểu thư, nếu như ta cần một người vợ chính thống, ta rất khó tìm được đối tượng tốt hơn nàng. Ta kiến nghị nàng nên xem xét cẩn thận, không nên vội vã quyết định. Ưu điểm lớn nhất của ma pháp sư chúng là ta lý trí và bình tĩnh."

    Ngay lúc này thanh âm Tô Hải Luân vang lên vọng khắp phòng khách: "Đó quả thực là ưu điểm của ma pháp sư nhưng ma pháp sư không phải thuật sĩ, trong máu mỗi thuật sĩ đều tồn tại điên cuồng."

    Tô Hải Luân bay vào phòng khách trực tiếp hạ xuống ghế sofa chủ vị, sau đó khẽ kéo tơ đỏ bên cạnh. Theo tiếng chuông thanh thúy, cảnh cửa bên phòng khách mở ra, sáu tên nô lệ nhanh chóng mang bàn trà, lư hương, đương nhiên không thể thiếu được bồn vàng trái cây vào.

    Tô Hải Luân sau khi chỉnh sửa tư thế thoải mái nhất rồi mới nói: "Gọi Hắc Kim tới."

    Một tên học đồ vội vã chạy đi, chốc lát sau vị ma đạo sư hôi ải nhân vội vã tiến vào phòng. Tên đầy đủ của vị hôi ải nhân này là Hắc Kim Chùy Gió Bão. Chùy Gió Bão là dòng họ của một bộ tộc lớn trong hôi ải nhân, thậm chí lớn đến mức đã lập vương quốc. Mà Hắc Kim là một vị hôi ải nhân đặc biệt, hắn không thích rượu mạnh mà lại có ham mê đặc thù với quáng thạch và châu báu. Hơn nữa nhờ thiên phú ma pháp kết hợp với ham mê đặc thù mà hắn có năng lực giám định nên mới được vị pháp sư truyền kỳ lựa chọn cho chức vụ tài chính quan.

    Đón lấy trang giấy hôi ải nhân đưa, sau khi lật xem một lượt, gương mặt đang cau có của nàng dần vui vẻ lên, lúc này nàng mới nhớ đên Stevenson còn đang đứng trong phòng khách liền gật đầu với hắn nói: "Ngươi là Stevenson sao? Còn được, không cần đứng, ngồi xuống đi!"

    Stevenson lựa chọn một ghế sofa dãy ngoài rồi đoan chính ngồi xuống, sắc mặt thậm chí có chút trắng bệch.

    Tô Hải Luân vừa cẩn thận đọc tài liệu trong tay về thờ ơ nói: "Long mạch thuật sĩ sao, không tệ, rất hiếm gặp. Là huyết mạch long tộc nào?"

    "Hồng long." Stevenson cung kính trả lời, sau đó sắc mặt hắn càng thêm trắng bệch.

    Ánh mắt Tô Hải Luân lướt qua một hàng chữ nhỏ, mấy chữ này được Hắc Kim đánh dấu cần chú ý. Sau khi xem xong, gương mặt cau có của vị pháp sư truyền kỳ dần rạng rỡ, đầy hiếm thấy giải thích: "Bởi vì cự long bị ta bắt nạt hay giết chết quá nhiều, theo thời gian trên người ta sản sinh khí tức uy hiếp đối với cự long. Mà ngươi có huyết mạch long tộc nên ở bên cạnh ta khẳng định không thoải mái."

    "Ngài thật làm người khâm phục!" Đây là lời nói từ tâm can của Stevenson. Nghịch hướng long uy trên người Tô Hải Luân cũng không phải tự nhiên hình thành như vậy mà thực chất là do cự long nguyền rủa tích lũy lại. Nguyền rủa đương nhiên không thể thương hại đến Tô Hải Luân nhưng nghịch hướng long uy không phải dùng để trợ giúp pháp sư truyền kỳ chiến đấu mà là để cảnh báo cự long. Trong vòng một trăm cây cự long sẽ cảm giác được Tô Hải Luân đến gần. Nhưng là đã giết bao nhiêu cự long mới có nghịch hướng long uy đây?

    Vài đoạn trên trang tư liệu kia đều được Hắc Kim đánh dấu thậm chí còn đặc biệt nhấn mạnh ghi vào ghi chú, đây là một phần danh sách vật tư tiền học phí của Stevenson. Khi ánh mắt nàng lướt đến dòng cuối, gương mặt vị pháp sư truyền kỳ này bỗng tươi như hoa, nàng rất muốn cười nhưng phải duy trì trước mặt học sinh. Bất kể thế nào, dáng vẻ của pháp sư truyền kỳ vô cùng quan trọng.

    "A, là Stevenson sao? Tới, mau tới đây ngồi, ngươi nếm thử những trái cây này xem!" Vị pháp sư truyền kỳ tâm tình tốt đẹp đến nỗi chia cả món ăn vặt của mình. Dù sao từ danh sách có thể thấy Suo Lamu công tước trả toàn bộ học phí mà không phải là một nửa như ước định.

    Stevenson theo lời đến gần Tô Hải Luân một chút nhưng hắn cũng đủ khôn để không đụng đến quà vặt của nàng dù cho trong đó có rất nhiều loại quả tạo cho hắn xung động muốn liều mạng lao lên cắn.

    Sau khi nhìn danh sách lần nữa, Tô Hải Luân mới quyết luyến giao trang giấy cho Hắc Kim. Cho đến lúc này, nàng mới ngẩng đầu lên chăm chú nhìn Stevenson hỏi: "Suo Lamu gần đây ra sao? Đã tấn giai truyền kỳ chưa? Hắn đã tấn giai đúng không?"

    Thân thể Stevenson nhanh chóng thẳng tắp, hắn đã chờ đợi vấn đề này từ lâu: "Phụ thân năm ngoái cuối cùng thành công tấn giai truyền kỳ, trở thành phá ma ám chiến."

    Phá ma ám chiến là võ sĩ sở hữu lực lượng nhục thể và lực lượng bóng tối, có kháng lực với ma pháp rất mạnh thậm chí còn miễn dịch hoàn toàn với rất nhiều loại ma pháp cấp thấp. Có lẽ lực công kích của bọn họ không mạnh nhưng tốc độ công kích và di chuyển không khác gì đạo tặc thêm vào kỹ xảo đỉnh cao có thể giúp nhanh chóng áp sát pháp sư và trở thành khắc tinh thật sự của pháp sư làm chức nghiệp này có thêm hai chữ phá ma ở đầu.

    Trong suy xết của Stevenson, đều là thân phận truyền kỳ, dù cho Suo Lamu mới tấn cấp nhưng ưu thế chức nghiệp cũng đủ để trở thành đối thủ nguy hiểm của Tô Hải Luân. Dưới điều kiện như này mà Suo Lamu vẫn trả ra đủ học phí, thực lực cường đại và thái độ khiêm tốn nhất định sẽ đưa hắn thành đối tượng bồi dưỡng hạch tâm của Tô Hải Luân. Tuy Stevenson đến hiện tại còn không hiểu tại sao phụ thân lại chủ động trả giá lớn như vậy, thậm chí còn gấp đôi ước định.

    Sau khi nghe được Suo Lamu trở thành truyền kỳ quả nhiên Tô Hải Luân hơi ngớ người: "Hắn tấn giai làm phá ma ám chiến?"

    "Vâng, điểm này ta có thể khẳng định."

    Biểu tình trên mặt Tô Hải Luân đột nhiên ngưng trệ, sau đó nàng cười lớn tiếng: "Không ngờ lại chọn phá ma ám chiến mà không phải thánh tài võ sĩ thích hợp hắn nhất! Suo Lamu này a, xem ra đòn đau năm đó còn lưu lại bóng mờ thật sâu trong tâm linh hắn! Hắc hắc, tên này muốn báo thù ta sao? Xem ra ta phải dạy cho hắn một bài học càng sâu mới được, cho hắn biết dù thành cường giả truyền kỳ cũng phải bảo trì khiêm tốn trước mặt ta! Ha ha ha! Không được, thật không đợi được!"

    Phong cách của pháp sư truyền kỳ luôn nóng vội nên nàng vừa nói dứt lời đã đứng lên lệnh người chuẩn bị hành trang còn bản thân thì đi ra ban công phòng khách. Nhìn bộ dáng của nàng như là không muốn để lỡ dù chỉ một phút vậy, nàng định bay trực tiếp đến phương nam tìm Suo Lamu công tước quyết đấu.

    Cho đến khi giẫm lên khối gạch đỏ sẫm của ban công, Tô Hải Luân mới nhớ tới gì đó quay lại nói với Stevenson: "Từ giờ ngươi là học sinh của ta! Hiện tại ta bận chuyện, mười ngày sau sẽ trở về. Thời gian này ngươi cứ làm quen với Thâm Lam đi, có gì cần cứ hỏi trực tiếp Minnie, ta đi!"

    Tô Hải Luân hóa thành lưu tinh khổng hồ hừng hực thiêu đốt xé rách bầu trời chỉ để lại Stevenson vẫn đang há hốc mồm với tư thế buồn cười nửa quỳ nửa đứng như tượng đá. Hắn mấy lần muốn mở miệng gọi lại nhưng rồi lại không dám phát ra thanh âm nào.

    Hiện tại hắn cuối cùng hiểu ra vì sao Suo Lamu công tước chịu trả đủ học phí hơn nữa còn dặn hắn không được để lộ tin tức bản thân tấn giai truyền kỳ.
     
  5. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 23: bóng mờ (thượng)


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu







    Việc Stevenson đến chỉ là một bọt nước nho nhỏ nhanh chóng tan biến trong biển Thâm Lam. Mười ngày sau, thanh thế Tô Hải Luân trở về vô cùng to lớn nhưng cũng không được nhiều người chú ý. Bởi vì mỗi lần pháp sư truyền kỳ trở về thanh thế đều vô cùng to lớn dù cho nàng chỉ đi xa mấy trăm cây số để giao du. Còn về kết quả cuộc chiến giữa hai vị truyền kỳ thì không ai biết được, cả Stevenson cũng không thu được tin tức chính xác từ con đường gia tộc.

    Thâm Lam vẫn trước sau như một, dưới con sóng kim tệ mới lại khẩn trương vận hành. Chỉ có tiểu Richard phát hiện tháng này khoản tiền Tô Hải Luân vui vẻ lại tăng thêm không ít, đạt tới tám mươi vạn kim tệ. Đây là một khoản khổng lồ dù ở bất cứ đâu ngoài Thâm Lam ra… Sau khi vô cùng vui vẻ phát hiện thì tiểu Richard cũng cay đắng phát hiện khóa học của mình tăng thêm, đặc biệt là môn "cơ sở phục hợp ma pháp" do một vị đại ma đạo sư chỉ dạy, mà muốn phối hợp ma pháp trận thì đều phải sử dụng tài liệu cấp cao. Thế là thu hoạch của Richard cũng nhanh chóng tan biến như quả cầu tuyết dưới ánh mặt trời, dự tính đến mùa hè này hắn lại phải khổ sở duy trì thu chi cân bằng.

    Irene vẫn đưa cơm mỗi ngày, lượng thức ăn cho Richard càng lúc càng nhiều mà phương pháp ăn uống cũng càng lúc càng kỳ quái mà lại yêu cầu khắt khe đối với thời gian và tần suất. Càng thống khổ là món ăn luôn có rất nhiều mùi lạ thậm chí khó mà chịu nổi. Nhưng có Irene bầu bạn và giảng giải, quá trình ăn cũng đầy kỳ tích không còn cực khổ nữa.

    Mỗi lần Richard ăn xong nàng đều sẽ thân mật cùng hắn, có khi là hôn, có khi là vuốt ve, đôi lúc chỉ đơn giản là ôm nàng. Mà dưới thiếu nữ chỉ dẫn, tiểu Richard đã đại khái hiểu rõ kết cấu thân thể nữ nhân. Chỉ là mỗi lần thân mật đều làm huyết dịch Richard sôi trào khiến hắn phải dùng minh tưởng kiềm chế lại. Trong lúc tỉnh tỉnh mê mê Richard cảm giác chuyện gì đó sẽ xảy ra. Quả vẫn còn xanh nhưng theo bản năng dần thăm dò nơi sâu trong thiếu nữ nhưng là thời gian thiếu nữ ở lại không lâu, mỗi lần chỉ năm phút là dừng. Mà thời gian vừa đến là nàng sẽ rời đi, chính xác như có đồng hồ thúc giục vậy.

    Một ngày cuối tháng, đã đến thời gian ngọt ngào sau bữa cơm. Lần này thiếu nữ nắm tay Richard, đặt tay hắn lên nút áo to lớn như ngọc trai trên ngực nàng, hoa văn lồi lõm thô ráp kích thích rõ rệt hắn. Bởi thế một giây sau khi ngón tay chạm đến một vùng mịn màng khác, cảm giác tương phản càng thêm rõ rệt.

    Tiểu Richard đột nhiên cảm giác được miệng lưỡi khô khốc, hắn vội vàng nuốt nước miếng đầy khó khăn, lúc này đã không còn chướng ngại gì nữa, thân thể thiếu nữ cùng tràn ngập hấp dẫn với hắn. Hắn đột nhiên dùng sức kéo trang phục thiếu nữ, mà thiếu nữ chỉ hơi hoảng loạn rồi đè lại tay Richard để thân thể nàng dán vào hắn rồi trượt dần xuống, sau đó nàng cúi đầu xuống.

    Đây là một lần chăm sóc mãnh liệt làm quả gần chín hẳn! Ngay khi Richard mong chờ được chăm sóc thì Irene đột nhiên đứng lên vội vã nói: "Ai u, thời gian sắp đến rồi!" Nàng vội vã mặc lại trang phục rồi thu dọn đồ ăn vội vã rời đi.

    "Ngày mai… chuyện gì sẽ xảy ra…" Richard có chút mờ mịt suy nghĩ, tim hắn vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, đập nhanh đến mức hắn có chút khó thở.

    Hôm sau, chuyện trong mong đợi không xảy ra, Irene hình như có tâm sự, u ám bám trên gương mặt nàng không thể che dấu được hắn. Nhưng khi hắn hỏi thì nàng nhất quyết không chịu trả lời. Sau bữa ăn, Irene nắm tay hắn đặt lên ngực nàng, khẽ đè nén rồi lại vội vã rời đi.

    Thân mật luôn phải trả giá, dù là như nào thì Irene cũng chỉ thu một kim tệ. Hiện tại Richard hiểu rõ vật giá Thâm Lam nên đương nhiên biết một kim tệ không đáng chút nào, có lẽ còn không đủ để thiếu nữ ăn no. Cho nên hắn luôn hỏi thiếu nữ nhiều vấn đề để có cớ trả tiền nhưng là thiếu nữ luôn theo quy định thu tiền, hoàn toàn theo giá trị tin tức mà thu tiền không chịu nhận thêm dù chỉ một chút.

    Thật ra tin tình báo nàng thu được đại đa không đáng tiền. Tin tức quý nhất cũng chỉ là sau trận quyết đấu với Richard, Papin và đồng bọn nhanh chóng biến mất khỏi Thâm Lam mà vài tên trong số đó còn chưa xuất hiện lại ở gia tộc. Ngoài ra trận quyết đấu này còn liên quan đến một học sinh khác của Tô Hải Luân là Randolph. Tin tình báo này chỉ giúp Irene thu được một trăm hai mươi kim tệ, ngoài ra không còn tin tình báo nào lớn hơn năm mươi kim tệ. Cho nên Richard biết một tháng này số kim tệ hắn trả nàng không đủ nàng tu tập ma pháp một ngày, đương nhiên đây là tính theo tiêu chuẩn của hắn.

    Bỗng từ một ngày thái độ của Irene bỗng chuyển biến, nàng rất hạn chế tiếp xúc với Richard, bất kể thân mật đến đâu cũng không chân chính hái quả. Dù cho quả đã chín! Richard cũng cảm giác được nàng thay đổi nhưng dù cho hắn gặng hỏi như nào nàng cũng không trả lời. Mà mỗi khi hắn chăm chú ăn rồi ánh mắt lướt thật nhanh qua gương mặt nàng, hắn đều có thể thấy được đằng sau gương mặt cười của nàng là tâm tình ảm đạm… Thế là thế giới của Richard cũng dần u ám, Richard không có chút hứng thú với mọi thứ xung quanh mà một tháng này cũng không có chuyện gì đặc biệt, chỉ có trong một buổi học công khai có mấy trăm học sinh, có kẻ tên là Stevenson tới chào hỏi hắn, tự giới thiệu bản thân cũng là học sinh của Tô Hải Luân.

    Sau đó thời gian nhanh chóng trôi qua, mùa hè lặng lẽ đến gần. Dáng vẻ của Irene càng thêm vội vã, nàng rõ ràng bắt đầu duy trì khoảng cách với Richard thậm chí về sau một kim tệ mỗi ngày cũng không nhận. Bởi thế thức ăn càng thêm khó nuốt mà số lượng lại tăng dần theo thời gian. Richard đã cao hơn hẳn, thân thể cũng càng thêm cường tráng. Khóa học của hắn cũng tăng thêm các môn cơ sở thể chất, chính là rèn luyện thân thể của chiến sĩ. Theo thời gian trôi, tốc độ tu luyện ma pháp của Richard dần tăng nhanh điều này khiến hắn không thể tin nổi bởi đại đa thời gian hắn dùng để học đủ loại môn học.

    Theo mùa hè đến, Băng Nổi hải vịnh cũng tiến vào mùa đẹp nhất của mình. Mặt biển trong xanh như tơ lụa, những tảng băng mỏng trắng đan xen trên làn nước biển xanh đẫm, không khí trong suốt thuần khiết, những loại thực vật ở đây khoe ra màu sắc rực rỡ xán lạn nhất. Du khách rõ ràng tăng nhiều, bãi tắm nắng ven biển đông đúc tuấn nam mỹ nữ nhưng là Richard không còn tâm tình nào thưởng thức cảnh đẹp, tâm tình hắn vẫn âm u.

    Tối hôm nay, Irene theo lệ rời khỏi khu Richard ở. Ngay khi cánh cửa kim loại dày nặng khép lại, ma pháp huy hiệu ở trên ngực nàng lóe sáng truyền tín hiệu đến nơi xa. Ở một góc tối phía xa, một vị pháp sư bao toàn thân trong ma pháp bào thẫm màu, ánh mắt sắc bén của hắn nhìn chằm chằm vào người thiếu nữ làm nàng không tự chủ được tăng nhanh bước chân. Cho đến khi thiếu nữ đi xa, ma pháp sư mới nhìn đồng hồ ma pháp trong tay, thu được tin tức Irene rời khỏi trong thời gian quy định. Lúc này hắn mới khẽ gật đầu rồi tan biến trong bóng đêm.

    Irene bước nhanh lên cầu thang đi lên tầng trên, truyền tống ma pháp trận quá quý giá. Chỉ có ma pháp sư có chức vị chính thức ở Thâm Lam mới chịu được phí sử dụng thứ đó. Mà đi cầu thang chỉ tốn chút thời gian mà thôi, người hơi có vũ kỹ có thể một hơi đi từ tầng đáy lên tầng đỉnh cho nên đại đa số người lựa chọn đi bộ. Thiếu nữ đang vội vàng đi qua góc rẽ đột nhiên phát hiện phía trước xuất hiện một người, vì quá bất ngờ nên nàng suýt chút đâm sầm vào ngực đối phương!

    Thiếu nữ vội kinh hô một tiếng, may nhờ còn trẻ phản ứng nhanh nhẹn mới không đụng vào đối phương. Nàng vội nói lời xin lỗi rồi tránh qua một bên đi qua nhưng là cánh tay nàng lại bị đối phương nắm chặt lấy. Đó là một cánh tay vô cùng rắn chắc làm Irene không thể giãy thoát, thậm chí cổ tay nàng bắt đầu đau đớn.

    "Ngươi tên là Irene?" Một thanh niên pháp sư cao lớn hiện rõ, nhưng là lực nắm lấy cánh tay kia không chút giảm đi, điều này giúp Irene mẫn cảm biết được tính tình đối phương không tốt đến đâu.

    "Ta tên là Irene, ta nên gọi ngài như nào?" Irene rất lễ phép hỏi, hơn nữa thử rút khẽ tay về nhưng nỗ lực của nàng là công cốc.

    "Ta tên là Stevenson, nếu như ngươi đã dựa vào bán tin tức kiếm tiền thì hẳn nên biết ta là ai." Thanh niên pháp sư khẽ cười nói.

    Dưới ánh mắt sắc bén âm lãnh nhìn kỹ của hắn, Irene có cảm giác như bản thân đang bị thiên địch nhìn thẳng làm mồ hôi lạnh không ngừng úa ra dính chặt quần áo trên người. Khi thanh niên pháp sư nói ra tên của mình, tâm tình của nàng triệt để lạnh buốt. Nàng đương nhiên biết Stevenson là ai. Thâm Lam thuộc về Tô Hải Luân, mỗi một vị học sinh điện hạ thu đều là tâm điểm bàn tán. Tuy nàng cảm nhận được Stevenson có ác ý nhưng nàng lại không thể phản kháng, thậm chí có một tia tuyệt vọng khẽ nảy sinh.

    "Tiên sinh Stevenson tôn kính, ta đúng lúc rời đi không dám kéo dài cũng không làm chuyện gì quá phận! Ngài còn có yêu cầu gì không?" Irene hoảng loạn nói.

    Stevenson dựa sát vào người nàng, tay phải xoa lên eo thiếu nữ sau đó di dần lên trên trải qua bộ ngực nảy nở rồi mới mạnh mẽ nâng cằm nàng lên. Hai gương mặt đến rất gần nhau thậm chí chóp mũi gần như đụng vào nhau.

    "Ta nghe nói mỗi ngày ngươi sẽ thu của Richard một kim tệ. Hiện tại ngươi hãy kể lại toàn bộ quá trình thu kim tệ cho ta nghe." Thanh âm Stevenson càng lúc càng trầm thấp, hơn nữa mang theo tiếng phì phì như rắn vậy. Mà khi hắn nói chuyện đầu lưỡi hắn vươn dài ra như thằn lằn liếm lấy môi thiếu nữ.

    Irene nhanh chóng toàn thân phát lạnh, khí tức từ người Stevenson tỏa ra làm nàng vô cùng sợ hãi thậm chí thân thể dần cứng ngắc, hiệu quả này không kém trúng phải ma pháp sợ hãi thuật là bao! Đây hẳn là năng lực huyết mạch nào đó, điều này lại càng làm nàng thêm tuyệt vọng, còn trẻ đã tiến hóa năng lực huyết mạch là rất hiếm!

    Nhưng là lời của Stevenson làm hai mắt thiếu nữ sáng ngời, nàng không biết lấy sức lực từ đâu đẩy văng Stevenson ra rồi kêu to: "Ngươi không phải người pháp sư chấp pháp đoàn!"

     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)