Huyền Huyễn Tòa Thành Tội Ác - Yên Vũ Giang Nam - Q2 - Chương 148

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi nhymxu, 2/7/14.

  1. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 15: ma văn cấu trang


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu






    Trong quá trình học tập, Richard phát hiện bản thân giỏi hơn hẳn trong lĩnh vực số học, kết cấu, khống chế động tác… Những công thức phức tạp đó hắn vừa nhìn là hiểu nhưng là càng học nhiều hắn càng cảm thấy thế giới ma pháp vô cùng kỳ ảo, càng làm hắn cảm giác bản thân còn hiểu biết ít. Richard rất chuyên chú cũng chịu đựng được khô khan. Hiện tại trong sinh hoạt của hắn chỉ có ma pháp, không còn gì khác.

    Trong nháy mắt đã là mùa đông, hắn thậm chí còn không biết tuyết đã rơi. Không khí bên ngoài rất lạnh nhưng khí hậu Thâm Lam vẫn ấm áp như mùa xuân. Sau khi sinh hoạt ở đây mấy tháng liền, giờ hắn cũng đã quen với không khí ấm áp nơi này.

    Đêm nay, một sao chổi quẹt phá nơi xa xông qua tuyết rơi đầy trời dừng hướng trên đỉnh Thâm Lam. Đã có ba vị ma đạo sư mang theo hai mươi ma pháp sư cung kính đứng chờ sẵn hoàn toàn không để ý đến gió lớn và mưa tuyết xung quanh.

    Ầm, thân ảnh nho nhỏ của Tô Hải Luân hiện ra, lập tức có hai nữ ma pháp sư trẻ tuổi tiến lên khoác áo da lông cho nàng. Lại có bốn ma pháp sư trải thảm hồng dưới chân nàng, thảm sàn không ngừng tiến về phía trước, đợi khi Tô Hải Luân đi qua lại có ma pháp sư cuộn thảm lên. Từ khi hạ xuống cho đến lúc tiến vào, hai chân nàng chưa từng chạm đất.

    Ba vị ma đạo sư bước nhanh theo gót Tô Hải Luân, cả ba vừa đi vừa nhanh chóng báo cáo sự vụ Thâm Lam những ngày nàng vắng mặt. Tô Hải Luân lộ rõ vẻ lười biếng lắng nghe, xem ra nàng cũng không có hứng thú với những chuyện này. Nhưng khi vị ma đạo sư thứ ba nói về tình huống giảng bài và nhân tài, hai mắt nàng đột nhiên sáng ngời lên nói: “Ngươi nói tiểu Richard có thiên phú ở ma pháp trận?”

    Bị ánh mắt sáng ngời của nàng nhìn chằm chằm làm vị ma đạo sư kia toàn thân căng cứng, liên tục đổ mồ hôi lạnh. Cao giai pháp sư đều biết cảm giác bị pháp sư truyền kỳ chú ý không dễ chịu chút nào, cảm giác ấy như ếch xanh bị rắn nhìn chằm chằm vậy. Mà tinh thần lực chênh lệch làm ma pháp sư cấp thấp chịu uy áp không kém hơn long uy là bao. Hắn không ngờ Tô Hải Luân lại để ý chuyện này, cũng may là hắn có chuẩn bị đầy đủ nên vội vã lấy ra hai bức ma pháp trận Richard vẽ đưa cho Tô Hải Luân.

    Ánh mắt Tô Hải Luân tập trung trên bức vẽ, nàng lập tức bị hấp dẫn thậm chí cả bước chân cũng chậm lại rồi sau dứt khoát dừng lại, liên tục lật đi lật lại xem hai bức vẽ.

    Vị ma đạo sư này không ngừng đổ mồ hôi lạnh lo sợ, theo hắn nghĩ hai bức vẽ này vô cùng phổ thông, chẳng qua là hai ma pháp trận nhập môn mà thôi, không có chút sáng tạo nào. Trên thực tế, ma pháp trận này kết cấu đơn giản, nguyên lý rõ nét, tác dụng cũng có hạn nên cũng không cần thiết phải sáng tạo hay cải tiến gì. Richard vẽ chỉ là tiêu chuẩn ma pháp, hắn sở dĩ báo cáo chuyện này với Tô Hải Luân là vì nàng từng biểu lộ hứng thú đối với Richard thậm chí xem xét toàn bộ quá trình kiểm tra thiên phú.

    Đó là mấy giờ liền! Thời gian chủ vị diện! Thời gian của pháp sư truyền kỳ đáng quý như nào chứ bởi thế hắn ngầm đoán nàng coi trọng Richard, vì vậy hắn cũng một mực để ý Richard. Hiện tại, Richard lấy được chút tiến bộ hắn liền lập tức coi đây là chuyện quan trọng báo cáo lên trên. Trên bản chất, vị ma đạo sư này chỉ muốn lấy lòng Tô Hải Luân mà thôi, bởi vì khoản tiền ‘Tô Hải Luân vui vẻ’ mỗi tháng vô cùng quan trọng với hắn.

    Thật ra đây chỉ là một điểm tiến bộ mà thôi, Richard vẽ ma pháp trận không chút sai lầm nhưng chỉ đến vậy mà thôi. Mỗi ma pháp sư được huấn luyện tốt đều vẽ được ma pháp trận tiêu chuẩn nhưng đây là lần đầu tiên Richard vẽ ma pháp trận, điều này mới khó. Nhưng là có thể trở thành ma đạo sư thì có thể có người kém cỏi sao? Trong mắt vị ma đạo sư này thành tựu như vậy còn không đáng vào đâu. Đương nhiên hai ma pháp trận này có độ chính xác cao đến kinh người nhưng vẽ ma pháp trận không phải luyện kim, độ chính xác chỉ cần đạt đến tiêu chuyển là được, cao hơn cũng không có ý nghĩa. Nếu như lệch 1 centimét không ảnh hưởng gì ma pháp trận thì cần gì phải cố gắng để lệch dưới 1 centimét chứ.

    Nếu như Richard có thể sửa đổi hai ma pháp trận này thì hắn mới kính trọng nhưng muốn sửa đổi ma pháp trận thì không phải ma pháp sư dưới cấp mười có thể làm được. Nhưng là Tô Hải Luân nhìn lâu như vậy làm hắn cảm thấy lo lắng, thầm nghi hoặc bản thân, hai bức vẽ này có gì đó không đơn giản sao? Nhưng là hắn nhìn lâu như vậy cũng không tìm được điểm đặc biệt.

    “Thật không tồi!” Tô Hải Luân vươn tay khẽ vỗ lên vai vị ma đạo sư. Nhưng là thân hình nàng nho nhỏ mà vị ma đạo sư kia khá cao lớn, muốn vỗ đến vai cũng không dễ dàng nên vị ma đạo sư kia lập tức khom mình xuống.

    Ầm, bàn tay nhỏ nhắn của nàng hung hăng vỗ lên vai vị ma đạo sư, vị ma đạo sư này bỗng cảm giác mình như bị cự long trảo trúng, không thể đề kháng ngã phịch xuống đất!

    Tô Hải Luân khẽ kinh hô, vung tay dùng ma pháp nâng ma đạo sư lên nói: “Vừa rồi quá vui, xuống tay nặng chút.”

    “Không nặng, không nặng!” Gương mặt già nua của vị ma đạo sư tươi tắn như hoa tươi sau gió mưa.

    Tô Hải Luân cao hứng khua múa hai bức vẽ trong tay nói: “Thật không ngờ ngươi cũng nhìn ra được hai bản vẽ này bất thường. Ha ha ha, ngươi thông minh hơn rồi đấy, gần đây đã ăn gì vậy?”

    “Đều là nhờ ngài chỉ đạo.” Vị ma đạo sư này khiêm tốn cười nói, không chút nào nhìn ra được là chính hắn cũng không biết hai bản vẽ này có chỗ nào xuất sắc. Có thể lên đến ma đạo sư không có ai là nhân vật đơn giản. Nhưng là trái tim của hắn không khỏi gia tốc bởi vì tiếng cười vui vẻ của nàng ý nghĩa tháng này khoản tiền ‘Tô Hải Luân vui vẻ’ của hắn sẽ rất cao.

    Tô Hải Luân như một nữ hài vội vã chia sẻ hứng thú bản thân, nàng vội vã trải hai bản vẽ ra cho ba vị ma đạo sư xem: “Các ngươi xem, hai bản vẽ này giống hệt phiên bản tiêu chuẩn!” Nàng nhấn mạnh vào hai chữ giống hệt làm ba vị ma đạo sư cùng nhìn bản vẽ rồi chợt lộ ra biểu tình đã hiểu.

    “Hai bản vẽ này chỉ sai bản vẽ tiêu chuẩn 0,01 centimet, mà độ sai lệch rất đều. Độ chính xác ổn định như vậy phải cần ma pháp sư cấp mười hơn nữa còn được huấn luyện nghiêm khắc mới làm được. Mà Richard mới cấp mấy chứ, hắn mới cấp một.” Tô Hải Luân tiếp tục nói.

    Một vị ma đạo sư chợt hiểu nói: “Đây là thiên phú khó gặp, mà hắn còn có tinh thần lực ưu tú…”

    Một vị ma đạo sư khác cướp lời: “Thiên phú các phương diện khác của hắn rất đều, không có điểm yếu đặc biệt…”

    Vị thứ ba cũng là người đưa hai bức vẽ nói với giọng khó mà tin nổi: “Chúng ta có một vị ma văn cấu trang sư?”

    “Đúng là như vậy!” Tô Hải Luân vui vẻ nói.

    Cấu trang kỵ sĩ là vũ lực cấp cao của nhân loại, thực tế được chia thành tiễn thủ, thuẫn vệ, phá giáp… thậm chí còn có cả pháp sư ma công. Nhưng đặc điểm chung của các chức nghiệp này là có thể chịu được ít nhất ba ma văn cấu trang. Một trung đẳng ma văn cấu trang có thể tăng thêm 30% chiến lực, cho nên cấu trang kỵ sĩ mười ba mười bốn cấp có thể đấu với kỵ sĩ mười bảy cấp mà trên chiến trường cấu trang kỵ sĩ còn phát huy ưu thế lớn hơn nhiều. Chức nghiệp nào cũng tuân thủ hình kim tự thấp, cấp bậc càng cao thì số lượng càng ít, cấp bậc đủ cao sẽ trở thành cường giả được các thế lực chen nhau mời, ai cũng không muốn đi vào quân đội liều mạng. Nhưng những cấu trang kỵ sĩ này chiến lực không kém hơn cường giả thánh vực, lại có thể kết đội xung phong chém giết trên chiến trường vì vậy có thể xoay chuyển cục diện trận chiến.

    Từ khi cấu trang kỵ sĩ lên chiến trường, một câu nói nổi tiếng cũng theo đó ra đời: chỉ có cấu trang kỵ sĩ mới đối phó được cấu trang kỵ sĩ. Mà người sáng tạo kỳ tích này chính là ma văn cấu trang sư.

    Cường giả thánh vực là có hạn nhưng chiến sĩ mười ba mười bốn cấp là đếm không hết. Nhưng số lượng cấu trang kỵ sĩ của Thần Thánh Đồng Minh cũng chỉ khoảng trên dưới một ngàn, thời kỳ huy hoàng nhất cũng chỉ là ba ngàn, sở dĩ có chuyện này là vì số lượng hiếm hoi của ma văn cấu trang sư.

    Nếu như nói cấu trang kỵ sĩ là lực lượng mang tính chiến lược, pháp sư truyền kỳ mang tính uy hiếp chiến lược thì ma văn cấu trang sư lại là người tạo dựng ưu thế. Nhưng là yêu cầu để trở thành ma văn cấu trang sư vô cùng hà khắc, không những cần ma pháp thiên phú, lực khống chế và sáng tạo cũng phải cao hơn nữa còn cần kiên nhẫn. Có những cấu trang kỵ sĩ bộ phận có thể chịu tải ma văn vô cùng nhỏ, ma văn cấu trang sư thường phải thu hẹp ma pháp trận lại chỉ còn cỡ nắm tay sau đó vẽ lên phần cắm hoặc trực tiếp vẽ lên thân thể cấu trang kỵ sĩ. Tác phẩm cao cấp của ma văn cấu trang sư tinh mịn đến mức mắt thường khó mà thấy rõ, những cấu trang mang theo công năng cường đại thường thường cần tốn đến mấy tháng để chế tạo.

    Làm một trong ba đại đế quốc của nhân tộc, hiện tại số lượng cấu trang sư tính cả sơ cấp của Thần Thánh Đồng Minh chỉ có mười người, đó là đối tượng mà mỗi hoàng tộc hay đại quý tộc đều tranh đoạt. Cho dù là cấu trang sư sơ cấp cũng ý nghĩa một tiểu đội cấu trang kỵ sĩ vào mười năm sau, đối với những người nắm quyền thì đây là dụ hoặc không thể cự tuyệt. Vì vậy địa vị của cấu trang sư cao cấp còn không kém hơn pháp sư truyền kỳ là bao. Richard biểu hiện ra thiên phú quan trọng nhất của một cấu trang sư chính là tinh tế tỉ mỉ.

    Cầm lấy hai bản vẽ, Tô Hải Luân càng xem càng yêu thích cười vang thành tiếng, tiếng cười của nàng không ngừng vang xa thậm chí dần hướng xuống Thâm Lam bên dưới.

    “Thật là…” Ba vị ma đạo sư đều khẽ nghĩ nhưng bề ngoài vẫn cùng Tô Hải Luân cười, mà lại cười rất hân hoan tự nhiên như thể vị cấu trang sư tương lai Richard này là con của bọn họ vậy.

    “Thật không nhịn được cười mà!” Tô Hải Luân đột nhiên cảm thán nói rồi lại tiếp tục cười to.

    Tô Hải Luân không chút hứng thú với quyền lợi thế tục, cấu trang kỵ sĩ với nàng cũng không có lực hấp dẫn lớn. Ba vị ma đạo sư đều là người theo nàng đã lâu, cũng biết nguyên nhân nàng cười vui vẻ như vậy là vì nàng trở thành sư phụ của một cấu trang sư. Trước đây học sinh của nàng đều có thiên phú ma pháp nhưng không ai có thiên phú cấu trang sư, đây cũng là điều làm nàng căm hận không thôi. Năm xưa nàng từng đắc tội với một vị cấu trang sư mà hiện tại đối phương đã thành đại cấu trang sư là bảo vật trấn quốc của Thánh Thụ Vương Triều – một trong ba đại đế quốc nên dù nàng là pháp sư truyền kỳ cũng không thể làm gì đối phương, chỉ có thể đứng từ xa khinh thường lẫn nhau vì vậy mối thù này vẫn ghi lại đến hôm nay. Hiện tại có Richard lại giúp Tô Hải Luân có thể được như ý nguyện chỉ là không biết nàng sẽ biểu hiện vui vẻ của mình như nào trên người tiểu Richard nhỏ bé đáng thương.

    Đây hoàn toàn là tự sướng nhưng không ai dám nói ra trừ phi hắn không muốn khoản tiền “Tô Hải Luân vui vẻ” nữa. Vị pháp sư truyền kỳ thật không dễ dàng mới ngưng cười được, cuối cùng vô cùng nghiêm túc nói: “Bắt đầu từ hôm nay toàn lực bồi dưỡng Richard trở thành cấu trang sư! Còn có, chuyện này nhất định phải bảo mật, ngoài các ngươi ra ta không hy vọng có người khác biết.”

    Ba vị ma đạo sư, bao gồm cả những pháp sư khác tại trường đều thầm oán tiếng cười của nàng vừa rồi vang xa như vậy mà khẳng định chính nàng sẽ không kiềm chế được đắc ý trong lòng sẽ tuyên dương chuyện này cho thiên hạ biết nhưng là hiện tại tất cả đều chăm chú nghiêm túc gật đầu.

    Hôm nay lại là cuối tháng, Richard lê thân thể mệt mỏi trở về khu vực của mình. Thiếu nữ kia đã đứng ở cửa chờ sẵn, theo lệ đưa huy chương cho hắn, hắn cũng theo thói quen không hỏi tên nàng.

    Trên đài luyện kim, Richard mở ra huy chương rồi nhanh chóng nhìn qua nội dung. Đúng như hắn suy đoán, theo quá trình học tiền phí cũng tăng lên. Tháng trước miễn cưỡng thu chi cân bằng mà tháng này đã vượt quá ba vạn tiền bổ trợ, cũng triệt để ăn sạch tiền dư tháng đầu. Tháng sau Richard sẽ phải lựa chọn hoặc là hạ thấp tốc độ tu luyện, hoặc là nghĩ biện pháp kiếm càng nhiều tiền. Nhưng ngoài khoản bổ trợ cố định ra, hắn không biết phải kiếm tiền như nào. Richard mới chỉ mười tuổi mà cũng chỉ là ma pháp sư cấp một. Ở bên ngoài ma pháp sư cấp một đã là ma pháp sư nhưng ở Thâm Lam dưới cấp ba đều là ma pháp học đồ.

    Ngay khi Richard còn đang lo lắng về thu chi tháng sau, đột nhiên khoản bổ trợ lại thêm một dòng. Đó là ‘Tô Hải Luân vui vẻ’, mức tiền là 50 vạn kim tệ. Quả nhiên là Tô Hải Luân vui vẻ rất đáng tiền! Đây là cách nghĩ duy nhất trong đầu óc trống rỗng của hắn!
     
  2. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 16: nghệ thuật


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu






    Sinh hoạt trong Thâm Lam khẩn trương mà có quy luật, nháy mắt thời gian trôi qua. Richard vẫn là Richard, sinh hoạt của hắn không có gì thay đổi chỉ là mỗi tháng thần kỳ có thêm một khoản thu nhập chính là “Tô Hải Luân vui vẻ”mà khoản này luôn là lớn nhất trong các khoản thu. Richard đến giờ vẫn không thể hiểu được Tô Hải Luân vì sao lại vui vẻ chứ nhưng mỗi khi nhìn thấy dòng chữ đó trên hóa đơn, hắn đều cảm giác vui vẻ của nàng sánh bằng kim tệ nặng trịch. Chí ít nếu là đại ma đạo sư liên tục “vui vẻ” như nàng thì rất nhanh thôi sẽ bị phá sản.

    Tô Hải Luân dù một mực vui vẻ nhưng Richard cũng vẫn chỉ có thể duy trì cân bằng thu chi mà thôi. Tu luyện ma pháp tiêu hao kim tệ đến kinh người, có thể nói là như động không đáy. Huống hồ gần đây khóa học của Richard cũng thay đổi, trừ những môn cơ bản ai cũng có thể đến nghe giảng ra khóa học của hắn còn đột nhiên tăng thêm một lượng lớn môn mà có những môn hắn tiến vào lớp lại chỉ có một mình hắn!

    Đây không phải chuyện tốt! Chí ít Richard cho rằng như vậy! Bởi vì mỗi vị ma đạo sư giảng bài cần tiền công mà căn cứ quy tắc tiền công do học sinh trả thì nếu chỉ có mình hắn nghe giảng thì mình hắn phải trả toàn bộ tiền công. Bởi thế tiền hóa đơn mỗi tháng của hắn không ngừng tăng lên.

    Nhưng là Richard cũng phát hiện sau khi pháp sư truyền kỳ vui vẻ, mình bị rất nhiều người để ý. Thường xuyên sẽ có người chỉ chỉ vào hắn bàn tán. Richard chưa mạnh đến mức có thể nghe được bọn họ nói gì mà dù sao hắn cũng không quan tâm chỉ là cảm giác bị chú ý này làm hắn không thoải mái.

    Cái gọi là giữ nghiêm bí mật của vị pháp sư truyền kỳ không kéo dài được quá một tuần, nàng đầy khoe khoang nói với nhân viên hạch tâm của mình là nàng mới thu được một vị đệ tử tương lai là cấu trang sư. Những người này cũng không thể kiên trì được một tuần, cứ thế lặp lại không đến hai tháng cả Thâm Lam đã biết một vị cấu trang sư sắp xuất hiện. Dù cho tương lai có vô số khả năng nảy sinh nhưng đây là đánh giá của Tô Hải Luân, như vậy nhất định chính xác. Dù cho có người hoài nghi nhưng cũng sẽ không ngu đến mức nói ra ngoài. Với những kẻ đần độn chỉ biết nói thật thì không cần pháp sư truyền kỳ ra tay đã có một đống người nguyện ý tiêu diệt để lấy “Tô Hải Luân vui vẻ”.

    Bởi thế cho tới bây giờ cả Thâm Lam chỉ có một người không biết vị cấu trang sư tương lai kia là ai, người đó chính là Richard! Đương nhiên cũng không phải Richard không cảm giác được khác thường, ví như không biết vì sao có những môn học đột nhiên tăng gấp đôi lượng kiến thức thậm chí có những môn ban đầu còn có bạn học về sau chỉ còn một mình hắn. Nhưng đối với những điều khác thường này Richard chỉ hơi chút lo lắng về tiền học tăng thêm mà thôi…

    Gần đây giáo trình của Richard lại biến hóa, bắt đầu tăng thêm giáo trình hội họa mà môn cơ sở phải học là phác họa. Richard bắt đầu học tập một lĩnh vực hoàn toàn mới nhưng mỗi một tác phảm Richard vẽ ra đều làm vị đại sư hội họa nổi danh Noland phải dở khóc dở cười, những tác phảm đó chính xác đến cực điểm làm hắn không thể tìm ra sai sót. Nhưng khí chất đâu? Hội họa là nghệ thuật chứ không phải vẽ lại hiện thực. Nếu như giống hệt hiện thực thì còn được gọi là nghệ thuật sao? Cho nên mỗi lần vị giáo viên này nhìn đến tác phẩm của Richard đều có xung động muốn phun máu. Bức vẽ chính xác đến tuyệt đối kia giống như đá lớn trầm trọng nện vào ngực hắn, một lần rồi lại một lần nghiền nát tín ngưỡng và lý giải với nghệ thuật trong lòng hắn.

    Sao có thể chính xác như vậy được chứ? Sao có thể chứ? Nhưng là hắn lại không thể trách mắng đối phương được, tuy Richard làm vậy không hợp với nghệ thuật nhưng bất luận là thứ gì, chỉ cần đi đến cực đoan đều là nghệ thuật. Mà vị đại sư hội họa này cũng là ma pháp sư mười lăm cấp cho nên ông hiểu có lẽ Richard không có năng khiếu nghệ thuật nhưng đức tính tỉ mỉ chính xác này lại là thiên phú độc nhất vô nhị của cấu trang sư. Cho nên ông căn bản không dám nói gì, dù sao ông có cuồng nhiệt nghệ thuật đến đâu cũng không thể xem thường “Tô Hải Luân vui vẻ” được, giống như cây cần phân bón, nghệ thuật cũng cần bánh mỳ và kim tệ nuôi dưỡng.

    Nếu như vì vài lời của hắn mà ảnh hưởng đến vị thánh cấu trang sư tương lai này thì nhất định hắn sẽ phải đối mặt với “Tô Hải Luân cuồng bạo”. Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó thôi thì vị hội họa đại sư này thà đi cùng cực địa bị hôi ải nhân luân gian còn hơn.

    Richard cũng ngẫu nhiên vì đơn giá mà đau đầu nhưng hiện tại hắn càng thêm đau đầu vì phần việc mình phải làm. Theo thống kê thì bình quân mỗi đêm hắn phải hoàn thành một bức tranh, hai tới năm bản phân giải ma pháp trận cùng với lượng lớn công tác vị diện. Nội dung công tác vị diện thâm thúy tạm thời không nói, then chốt là giá trị làm bài tập cũng không rẻ. Đầu tiên là hao tổn lượng lớn giấy ma pháp như tinh văn giấy, nguyệt ngấn giấy, vực sâu mộng yểm giấy… lại còn phải dùng mực ma pháp như ám mực, địa ngục huyết… Dù sao thì những tài liệu này vô cùng đắt, trên cơ bản thì tên càng dài lại càng đắt. Còn về tính toán vị diện do kết cấu lập thể nên hắn cần dùng ảnh ma pháp hoàn thành, thứ này cũng tiêu hao ma pháp thủy tinh. Tóm lại, hắn thường xuyên nhìn thấy kẻ hầu mang đến một rương đầy ma pháp thủy tinh rồi lại mang đi một rương trống rỗng.

    Nếu không phải vị pháp sư truyền kỳ còn đang vui vẻ thì Richard không biết bản thân sống sao nữa mà đấy là hắn còn chỉ có thể miễn cưỡng duy trì thu chi mà thôi. Vận dụng thời gian cũng có vấn đề, ngoài lên lớp và làm bài tập, hắn còn cần phải minh tưởng và luyện tập kỹ xảo mà trước mắt thời gian cho những thứ này đã bị nghiền ép đến cực điểm nếu như giảm nữa thì sẽ ảnh hưởng đến tốc độ tăng tiến ma lực của hắn.

    Richard thiết kế mức độ tăng trưởng là dựa trên quan sát những pháp sư cấp thấp bình thường chứ không phải dùng loại thiên tài như Minnie làm tiêu chuẩn. Cho dù chỉ duy trì tốc độ cơ bản thì hắn cũng phải dựa vào dược tề khôi phục ma lực mới làm được. Cứ tính 500 kim tệ một bình dược tề, mỗi ngày cần 1 bình thì một tháng đã là 15.000 kim tệ, lại là một khoản tiền lớn.

    Thời gian quá ít làm hắn đành phải rút ngắn thời gian ngủ nhưng là thân thể hắn đang trong giai đoạn trưởng thành, thực vật cung ứng mỗi ngày đều dựa theo công thức đặc biệt, đều là loại thịt ma thú trân quý có thể giúp tăng tốc sinh trưởng thân thể. Nhưng những thực vật này muốn phát huy tác dụng thì phải có giấc ngủ đầy đủ cũng may ở Thâm Lam có rất nhiều phương pháp minh tưởng trong giấc ngủ dù cho hiệu quả có hạn nhưng có còn hơn không.

    Hiện tại vấn đề Richard gặp phải là có quá nhiều việc cần làm mà thời gian là có hạn, phân phối như nào để đạt được hiệu quả lớn nhất, hiển nhiên đây là một đề số học khó hơn nữa còn khó dần theo thời gian. Richard đành dùng bốn ngày để chỉnh lý những việc cần làm, phân loại và tính toán, lần này đến lượt thiên phú trí tuệ phát huy tác dụng. Sau bốn ngày hắn cũng đưa ra được phương án phân bố thời gian chính xác, mà sau đó thiên phú ‘chính xác’ lại cho hắn biết phương pháp này là cần thiết nếu không có phương án này thì trong một tháng hắn sẽ lãng phí lớn hơn bốn ngày!

    Nhưng như vậy thì cuộc sống của Richard càng thêm máy móc, nhưng là cuộc sống của hắn đã sớm bị số hóa thì giờ có biến thành máy móc cũng không sao. Trong cuộc sống chuẩn xác ấy, Richard đón mùa xuân đầu tiên ở Thâm Lam. Buổi sáng hôm đó, hắn đứng trước gương tự soi bản thân.

    Trong gương là một thiếu niên đứng thẳng, bởi vì trẻ con trong núi thường cao lớn hơn mà thực vật cho hắn lại thúc đẩy quá trình sinh trưởng cho nên hiện tại thân hình Richard cao hơn bạn đồng lứa nửa cái đầu, nhìn qua thì như thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi vậy. Trên mặt hắn gần như đã mất hết ngây thơ, hai mắt trầm tĩnh đến nỗi nhìn vào lầm tưởng là đôi mắt của người trưởng thành. Có lẽ cuộc đời hắn trải qua biến cố dồn dập, có lẽ kế thừa huyết mạch của Gordon làm gương mặt hắn dần góc cạnh vì thế cũng tràn đầy khí tức nam nhân. Mà về phương diện khác, hắn còn kế thừa huyết mạch ngân nguyệt tinh linh, hai mắt dài đẹp, đôi mi cao ngất thô dày cùng với sống mũi cao thẳng tắp, đây đều là đặc trưng của dòng máu quý tộc tinh linh. Dù cho Richard không để ý diện mạo bản thân nhưng trải qua khóa học hội họa hắn biết được diện mạo mình không tồi… Không, là rất hi hữu… thiên phú ‘chính xác’ lại sửa chữa sai lầm của hắn.

    Nhưng thế thì sao chứ? Tiểu Richard hoàn toàn không cho là đúng, học tập nửa năm làm tâm trí hắn in đậm dấu ấn Thâm Lam, lực lượng mới là tất cả, những thứ xinh đẹp chỉ là phụ thuộc lực lượng mà thôi, giống như nữ nhân xinh đẹp chỉ là huân chương của nam nhân vậy. Đương nhiên, với tri thức uyên bác của mình, Richard còn biết nhiều khi nam nhân đẹp trai cũng là một loại huân chương đặc thù.

    Bất kể thế nào năm này Richard mười một tuổi. Trẻ con trong núi trưởng thành sớm, mười hai tuổi đã tự lập cũng không phải chuyện hiếm. Nhớ lại mười năm trước, mỗi khi sinh nhật hắn thì mẹ hắn – Yilan lại tổng kết cho hắn nói cho hắn biết một năm qua thu được gì, nhưng là năm nay thì sao?

    Sinh nhật mười một tuổi Richard chỉ có hình bóng bản thân hắn trong gương và ngọn lửa hừng hực cháy mãi trong tâm trí không thể dập tắt.


     
  3. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 17: quyết đấu


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu






    Một thu hoạch khác là Richard cải tiến thêm một chỗ của hỏa cầu thuật thành công, đó chính là giảm đi nửa giây chú ngữ. Đây là bước đầu tiên để tiến đến hỏa cầu thuật thuấn phát cũng là bước quan trọng nhất. Mà đây không phải là bắn nhanh ma pháp tiêu chuẩn nghĩa là lý giải của Richard đối với ma pháp đã lên một tầng cao mới nếu như sau này hắn có thể hoàn thành tăng hiệu ma pháp hoặc cực hiệu ma pháp như vậy hắn sẽ sở hữu thuấn phát đại hỏa cầu - một trong những tiêu chí của pháp sư mạnh!

    Vì có huyết thống tinh linh nên hắn rất để ý dung nhan bản thân, hôm nay hắn an bài một việc đặc thù cho chính mình. Hắn chuẩn bị ném một bó hoa trắng thật lớn từ đỉnh Thâm Lam. Nghe nói trên đỉnh Thâm Lam đã bắt đầu có gió mùa nếu như ném bó hoa này đủ cao lại thêm đủ vận may thì bó hoa sẽ theo gió đi xa mấy trăm cây. Richard hy vọng mẹ hắn ở trên trời có thể nhìn thấy.

    Giống với trước kia, Richard ra khỏi khu vực của mình ôm theo bó hoa đi đến truyền tống trận lên đỉnh Thâm Lam. Truyền tống trận có thể một lần đưa mười người đến địa điểm chỉ định trước, đây là phương tiện di chuyển nhanh chóng nhất nhưng đương nhiên càng nhanh thì giá sử dụng càng cao.

    Khi Richard đến bên ma pháp trận thì cạnh đó đã có mấy ma pháp học đồ trẻ tuổi đứng sẵn. Trong đó có vài gương mặt quen thuộc đã từng học cùng còn một vài người Richard chưa từng gặp. Bọn họ như đang chờ đợi gì đó, khi thấy Richard đi vào truyền tống trận cả đám như thay đổi ý định cũng cùng chen vào theo hắn. Truyền tống trận cũng không lớn, thêm vào trong đó đã có mấy người sẵn bởi thế có vẻ chật chội. Qua mấy giây đung đưa thì cảm giác trói buộc toàn thân tan biến, đó là tiêu chí đã truyền tống xong. Theo ánh sáng ma pháp tan biến, Richard đã đến tầng hai mươi Thâm Lam, ở đây hắn lại lên truyền tống trận lên tầng bốn mươi, cứ thế cho đến khi đến ban công tầng tám mươi của Thâm Lam.

    Ngay khi Richard bước ra khỏi vòng sáng, mông đít hắn đột nhiên đau nhói - bị người hung hăng đâm! Richard không chút phòng bị kêu lên rồi theo bản năng tiến về phía trước nhưng chân hắn lại bị chặn lại thế là cả người ngã văng xuống đất, bó hoa trong tay lăn tròn trên nền đá đen mấy mét mới dừng lại được. Đau đớn kịch liệt đột ngột làm Richard có cảm giác muốn ngất đi nhưng tiếng cười nhạo vang lên sau lưng làm hắn hiểu mình vừa bị người khác gài bẫy.

    Hắn không chút để ý đến chiêu đánh lén bỉ ổi vừa rồi nhưng bó hoa kia là hắn muốn tặng mẹ hắn, giờ thì cánh hoa vương vãi, cành hoa tung tóe như sắp rời khỏi bó. Richard vội vã đứng lên lao nhanh đến bên bó hoa. Đó là loại hoa mẹ hắn thích nhất, dù cho không phải quý hiếm gì nhưng ở phương bắc lạnh giá này thì không dễ gặp, hắn phải đặt trước một tháng mới có bó hoa này.

    Nhưng khi tay hắn sắp chạm được bó hoa thì một bàn tay nhanh chóng cướp lấy. Toàn thân Richard cứng đờ chậm rãi đứng lên nhìn về phía trước. Trước mặt hắn là một pháp sư thiếu niên chừng mười bốn mười lăm tuổi, hắn cao hơn Richard nửa cái đầu, trên gương mặt tràn đầy kiêu ngạo và khinh thường, hắn khẽ nghiêng đầu nhìn bó hoa trong tay. Vừa rồi hắn cũng trong số những người tiến vào truyền tống trận, giờ lại đứng ra cướp bó hoa xem ra chính hắn cầm đầu gài bẫy. Mà những kẻ khác cũng túm tụm lại ẩn ẩn bao vây lấy Richard ở giữa.

    Dù Richard có ngốc thì cũng biết những kẻ này cố tình gây sự. Nhưng làm hắn không hiểu chính là hắn một mực chìm trong thế giới ma pháp, hắn gần như không giao lưu với ai cả ngoại trừ các giáo viên giảng bài sao có thể va chạm với bọn họ chứ? Richard có thể khẳng định chính mình chưa từng nói chuyện dù chỉ một câu với những người này. Nhưng là trí tuệ và trí nhớ siêu việt giúp Richard nhớ được thiếu niên trước mặt tên là Papin, hình như xuất thân quý tộc không lớn không nhỏ mà trong Thâm Lam cũng không xuất chúng nếu không Richard đã có thể nhớ nhiều hơn rồi. Trong tầm nhìn của Richard, con số ma lực của Papin không ngừng lên xuống cuối cùng dừng lại ở con số 15. Thế là Richard biết Papin đã là ma pháp sư cấp 2, chí ít ma lực đã đạt đến tiêu chuẩn cấp 2.

    Papin lật qua lật lại bó hoa trong tay làm cánh hoa càng thêm vương vãi, hắn không chút coi ra gì nhìn hướng Richard kiêu ngạo hỏi: "Ngươi tên là Richard sao? Nhìn không ra có bản lĩnh gì sao có thể làm Tô Hải Luân điện hạ thu ngươi làm đệ tử được. A, nhưng mà mông đít của ngươi cũng không tệ!"

    Cả đám thiếu niên xung quanh lập tức cười rộ lên, bọn họ hiển nhiên có kinh nghiệm nào đó lập tức hiểu được ẩn ý trong câu nói. Richard dù cho không có kinh nghiệm nhưng cũng có thể hiểu phần nào qua ánh mắt dâm dật của bọn họ. Gương mặt hắn nhất thời tức giận đến đỏ bừng nhưng kiên nghị giúp hắn kiềm chế tức giận, hắn gằn từng chữ một: "Trả hoa cho ta!"

    "A, hoa sao? Ta quên mất còn có một vật như vậy!" Papin đầy khoa trương kêu lên, sau đó làm bộ làm tịch nhìn bó hoa trong tay, không ngờ hắn còn biến thái vươn lưỡi ra liếm sau đó nói: "Thứ này rất quan trọng với ngươi sao? Để ta đoán xem, nhất định là để tặng nữ nhân đúng không? Ta nói này tiểu Richard, ta rất hoài nghi bên dưới ngươi đã mọc lông chưa, bé như vậy mà đã học người khác tặng hoa rồi? Như vậy rất không tốt, à mà ngươi muốn tặng ai, hay là để ta giúp cho. Ngươi xem, con người ta rất tốt, thích nhất là giúp đỡ người khác. Ài, mà nói thật bó hoa này tàn đến xấu xí rồi!" Hắn lại dùng sức vung vẩy bó hoa trong tay làm đến cả lá hoa cũng dần rơi, "Giống như bó hoa tặng kỹ nữ vậy…"

    "Trả lại cho ta!" Thanh âm của Richard biến thành trầm thấp giống như sư tử con gầm gừ.

    "A! Xem ra ngươi thật sự cần thứ này…" Papin có chút khom người dí mặt sát vào mặt Richard, tay kia thả lỏng để mặc bó hoa rơi xuống đất. Còn chưa đợi Richard kịp phản ứng những thiếu niên học đồ xung quanh đã hung hăng giẫm lên.

    Cánh hoa trắng nhanh chóng tán loạn, rất nhiều bị giày xéo nằm im trên đất nhưng càng nhiều là rên rỉ dưới đế giày của đám thiếu niên.

    Phản ứng của Richard nằm ngoài dự đoán của đám thiếu niên, hắn không xông đến bảo vệ bó hoa cũng không ngăn đám thiếu niên kia mà là đầu ngửa về sau rồi như cung cứng đàn hồi hung hăng va mạnh vào mặt cười của Papin! Con đường đến truyền tống trận là đường chính nên đã có không ít người đứng xem. Đám vây xem ngoài nghe thấy thanh âm quả mọng bị nghiền nát ra còn nghe thấy thanh âm xương cốt vỡ vụn. Nhìn thấy Richard làm như vậy có kẻ nhát gan còn khẽ sờ sống mũi mình.
    Papin cảm thấy trước mắt đột nhiên tối sầm sau đó hoa đi, thế giới như xoay tròn quanh hắn nhất thời hắn không biết mình đang đứng đâu. Ngay khi đám thiếu niên kinh ngạc thì cả người Richard đã nhào lên Papin, hai tay hắn nắm chặt đầu hắn làm kéo văng người đối phương rời đất, sau đó lại hung hăng ấn đầu đối phương va chạm thật mạnh xuống nền đất cứng rắn!

    Chỉ cần chạm xuống đất thì xương đầu Papin sẽ rạn nứt! Nhưng là ở nơi pháp sư tụ tập như Thâm Lam sẽ không cho phép chuyện này xảy ra. Hai cái ma pháp cấp 6 'lá chắn miễn dịch vật lý' đồng thời rơi trên người Richard và Papin, làm cả hai như quả cầu đột nhiên bắn tách ra.

    Có thể thuấn phát ma pháp cấp 6 thì chí ít là đại ma pháp sư 14 cấp, hai trung niên pháp sư đi tới trầm giọng hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

    Ma pháp cấp 6 quả nhiên mạnh mẽ, nếu như không chịu thương hại đầy đủ mà bị phá thì chỉ có thể chờ ma pháp bị xua tan hoặc thời gian quá dài mà mất hiệu lực, Richard bị bao bọc trong vòng tròn hai mắt đỏ bừng không ngừng công kích để thoát ra ngoài, hắn căn bản không để ý pháp sư trung niên kia.

    Trong vòng tròn còn lại thì Papin cuối cùng cũng tỉnh táo lại, hắn vừa sợ vừa tức khi nghĩ đến tình cảnh lúc trước, đau đớn kịch liệt từ mũi làm hắn không thể chịu đựng nổi, đủ loại cảm xúc hỗn loạn như muốn kích ngất hắn, gương mặt trước giờ vẫn là điểm kiêu ngạo nhất của hắn! Lúc này Papin điên cuồng đến mất đi lý trí thậm chí còn đè lại được đau đớn, hắn chỉ thẳng Richard hét lên: "Chết tiệt, ngươi dám quyết đấu ma pháp với ta không? Kẻ thua liếm mông đít cho kẻ thắng!"

    Nghe thấy Papin kêu gào thì Richard cũng tỉnh táo lại, cũng dừng công kích vòng bảo vệ thậm chí còn tiện tay sửa lại quần áo rồi loạn rồi dùng dáng vẻ trịnh trọng không hợp tuổi trả lời: "Ta tiếp nhận!"

    "Không được!" Một vị pháp sư trung niên hơi nhíu mày định ngăn lại. Nhưng vị pháp sư con lại lại kéo tay hắn nói nhỏ: "Để bọn chúng đi!"

    Pháp sư trung niên kia khẽ ngớ, thanh âm cũng thu nhỏ nói: "Nhưng Richard là đệ tử của điện hạ…"

    Kẻ kia lại cười khẽ nói: "Kẻ khiêu chiến tên là Papin, hắn là bạn học của Randolph. Randolph cũng là đệ tử của điện hạ cho nên ta nghĩ ma pháp quyết đấu mới là mục đích chỉ là kẻ ngu này suýt làm hỏng chuyện…"

    Pháp sư trung niên cũng hiểu ra nói: "Đã là chuyện giữa đệ tử điện hạ thì chúng ta không thể xen tay. Được, cứ làm theo quy củ!"

    Truyền thống của Thâm Lam là nếu như đôi bên có mâu thuẫn không thể điều hòa thì ngoại trừ dùng kim tệ nện người ra thì còn có thể dùng ma pháp đánh người. Một bên đưa ra quyết đấu ma pháp và bên kia đồng ý tiêp nhận, thêm vào thực lực đôi bên chênh lệch không nhiều như vậy quyết đấu thành công, quá trình quyết đấu có pháp sư chấp pháp của Thâm Lam quan sát. Có địa điểm chuyên dùng cho ma pháp quyết đấu, chỗ đó cũng có vòng bảo vệ bên ngoài cho khán giả. Muốn tiến vào quyết đấu phải nộp tiền sử dụng trước để bồi thường vật dụng bị hỏng nếu có. Pháp sư chấp pháp quan sát có nhiệm vụ bảo vệ đôi bên bởi vì nguyên tắc của quyết đấu là không nguy hiểm sinh mạng.

    Đương nhiên công bằng tuyệt đối không tồn tại. Ví như nói Papin kia trong tư liệu là ma pháp sư cấp 1 nhưng ma lực thực tế đã đạt đến cấp 2.

    Nửa giờ sau, Richard và Papin đứng trên đài quyết đấu, hai bên đứng cách nhau hai mươi mét. Thương thế trên mặt của Papin đã được xử lý qua không còn chút nào nhếch nhác khó coi nào mà ma pháp bào trên người cũng đã được đổi mới nhưng nhìn qua sống mũi gãy đôi kia thấy thế nào cũng không được tự nhiên.

    Tuy chỉ là quyết đấu giữa ma pháp sư cấp một nhưng tin tức khuếch tán vô cùng nhanh, do thân phận của Richard đặc thù cho nên có không ít người đến xem, khán đài có thể chứa hai trăm người nhanh chóng chật kín. Thần thái những người đến xem vô cùng nhẹ nhàng còn gặp nhau bắt tay trò chuyện, tất cả đều không coi trận quyết đấu này là đại sự dù cho đôi bên không thêm phòng ngự có dùng ma pháp cấp một đánh đến mai cũng không giết được nhau. Huống hồ lấy ma lực của bọn họ nhiều nhất chỉ đủ phóng ra ba ma pháp cấp một.

    Thật ra đại đa số người đến xem là vì muốn xem Richard có gì đặc biệt để Tô Hải Luân thu làm đệ tử. Nếu như Richard biểu hiện kém vậy thì vui rồi, sung sướng nhìn người khác rớt ngã là sở thích của đại đa số người.

    Mà ở trên đài cao cũng có hai đệ tử khác của Tô Hải Luân, Minnie và Randolph. Minnie là thiếu nữ vóc người cao ráo, lạnh lùng mà kiêu ngạo, tuy nàng chưa lớn lắm nhưng đã phát dục đầy đủ. Khí chất ngăn người từ ngoài ngàn dặm của nàng càng thêm có lực hấp dẫn muốn chinh phục. Mà Randolph đã là thiếu niên cao lớn, so với bạn bè đồng lứa thì ngoại hình, gia thế và khí chất của hắn không thể xoi mói. Nếu như không phải thiên tài một trong vạn thì hắn cũng không thể trở thành đệ tử của Tô Hải Luân.

    Minnie nhìn từ cao xuống lướt qua hai người rồi lành lạnh nói: "Randolph, cách nghĩ của ngươi rất hay. Nếu như Richard thua thì sẽ phải làm theo điều kiện quyết đấu như vậy lão sư sẽ không thu nhận hắn nữa. Nhưng là hắn mới chỉ là ma pháp sư cấp một, ngươi có cần phải coi trọng đến mức dùng thủ đoạn đó đối phó hắn không?"

    Randolph tiêu sái khẽ nhún vai cười nói: "Ta chỉ muốn xem vị ma văn cấu trang sư tương lai này có gì hơn người thôi. Thật ra ta đến giờ vẫn không hiểu tại sao lão sư không cho phép ta phát triển theo hướng cấu trang sư. Phải biết cấu trang sư thánh Cruise điện hạ đã khẳng định ta có thiên phú với ma văn cấu trang. Huống hồ, hắn đã là đệ tử của lão sư thì cũng không nên thua những phế vật dưới đáy kia, đúng không? Dù sao cũng chỉ là chênh lệch một cấp ma pháp."

    Minnie chế nhạo nói: "Đúng a! Chỉ là chênh lệch giữa cấp 1 và cấp 2 thôi. Randolph, ngươi đang nhục nhã trí tuệ của ta hay của chính ngươi? Mà ngươi làm như vậy không sợ lão sư trở về sẽ tức giận sao?"

    Randolph kiêu ngạo cười nói: "Lão sư sẽ không vì một kẻ thất bại mà bỏ qua thiên tài như ta. Trong hóa đơn mỗi tháng của ta, số tiền lão sư vui vẻ là hơn 10 vạn kim tệ! Hơn nữa phụ thân ta còn là… Được rồi, quyết đấu bắt đầu, chúng ta xem trước đã!"

    Minnie cũng thu lại ánh mắt nhìn hướng trận đấu, nhưng nàng lại khẽ lẩm bẩm như tự nói: "Nhưng sao ta lại nghe được mỗi tháng khoản thu nhập đó của Richard là hơn 50 vạn kim tệ."

    Randolph nhất thời im lặng như không nghe thấy Minnie nói nhưng là sắc mặt hắn càng thêm khó coi.
     
  4. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 18: vứt bỏ


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu






    Trên đài quyết đấu, Papin và Richard cùng đang ngâm xướng chú ngữ cùng với thủ thế ma pháp tương ứng. Thủ thế của Papin y hệt tiêu chuẩn, vừa nhìn là biết là ma pháp phi đạn thực dụng nhất và mạnh mẽ nhất trong những ma pháp cấp 1. Papin xây dựng cơ sở ma pháp vô cùng tốt cho dù là người xoi mói nhất cũng không tìm ra được vấn đề trong thủ thế và chú ngữ của hắn. Ma pháp phi đạn bình thường bắn ra chỉ được 2 viên nhưng trong tay Papin lại có 3 tia sáng lóe lên! Đám người vây xem không khỏi rối loạn xem ra Papin cũng có thiên phú ma pháp. Thời gian làm phép của ma pháp phi đạn là ngắn nhất, khi phi đạn rời khỏi tay Papin thì ma pháp của Richard còn chưa hoàn thành.

    Trong ba viên phi đạn có một khóa chặt Richard còn hai viên còn lại phân biệt bắn sang hai bên. Hiện tại lấy lực không chế của Papin chỉ có thể khống chế một viên nhắm chuẩn nhưng với hai viên bắn sang hai bên sẽ làm đối phương không thể né sang hai bên mà nếu như Richard không né tránh thì bằng với tự nhận một viên phi đạn!

    Đương nhiên Papin biết một viên phi đạn không thể giải quyết Richard được, trong lúc đánh nhau hắn biết tiểu tử này thân thể cường tráng nhưng là thực tế hắn có ma lực cấp 2, có thể phóng ra ba lần ma pháp phi đạn. Ba đợt bắn đủ làm tiểu tử này tìm không được phương bắc! Mà Richard còn chưa hoàn thành ma pháp, như vậy đối phương nhiều nhất bắn được hai lần ma pháp. Papin dự tính bản thân có thể chịu được một lần phi đạn công kích, hai lần thì đau đớn khó mà chịu nổi. Không sao, ma pháp quyết đấu là như vậy nếu như hắn là pháp sư cấp 3 thì trận quyết đấu này đã không được đồng ý rồi. Thâm Lam là công bằng, muốn nó bỏ qua bất công nào đó thì còn cần bối cảnh to lớn và lợi ích cũng to lớn không kém. Gia tộc Papin từ lâu đã không đủ quyền lên tiếng ở đây rồi.

    Sau khi ba viên phi đạn rời tay, Papin bắt đầu ngâm xướng ma pháp phi đạn tiếp theo. Bên kia Richard vẫn chậm chạp chưa hoàn thành ma pháp làm Papin cảm giác nữ thần chiến thắng đã vươn bắp đùi ra với mình. Chỉ cần nghĩ đến kim tê, trang bị và địa vị người kia hứa hẹn, tâm tình Papin liền không nhịn được kích động đến nỗi chú ngữ và phát âm ma pháp không quá chuẩn xác làm 1,5s chú ngữ bị kéo dài thành 2s. Nhưng khi ma pháp của hắn chưa hoàn thành thì tiếng trầm trồ kinh thán của khán giả vang vọng bên tai hắn.

    "Là hoan hô chiến thắng của ta sao?" Papin thầm nghĩ nhưng là hắn còn tính biết rõ bản thân. Hắn vội vã ngẩng đầu lên rồi đột nhiên trợn tròn hai mắt, cả ma pháp đã chuẩn bị gần xong cũng biến mất theo!

    Papin gần như không dám tin vào tròng mắt bản thân, hắn thấy gì vậy? Là hỏa cầu! Ma pháp sư cấp 1 sao có thể tri triển ma pháp cấp 3 chứ, quyết đấu không phải cấm dùng quyển trục sao? Vì sao lại xuất hiện hỏa cầu?

    Hỏa cầu kia hàng thật giá thật rời tay Richard bay đến Papin. Hỏa cầu thuật không có công năng khóa chặt đối phương nhưng tốc độ phi hành nhanh và phạm vi nổ mười mét là quá đủ rồi. Cho đến khi hỏa cầu chỉ còn cách năm mét Papin mới tỉnh lại từ chấn kinh, hắn vội vàng gào to vừa lăn vừa bò tránh trang bên cạnh. Nhưng là Papin dù phát huy tốc độ nhanh nhất bình sinh thì cũng chỉ kịp chạy được ba mét, sóng lửa cuồn cuộn ập đến nhấn chìm lấy hắn! Phốc, thân thể Papin bị sóng lửa hất văng lên không làm thành một đường parabol dài đến mấy mét rồi hung hăng tiếp đất, hắn cũng không đứng lên được nữa!

    Khán giả từ trầm trồ nhanh chóng chuyển sang chết lặng, mọi người theo ý thức dừng lại hô hấp. Trong khán giả không thiếu đại ma pháp sư hiểu nhiều biết rộng, tất cả đều nhìn ra được uy lực ma pháp của Richard nhỏ hơn ma pháp cấp 3 tiêu chuẩn nhưng như vậy cũng đủ tạo thành đả kích lớn với ma pháp sư dưới cấp 3 rồi! Papin tuy không bị nổ chết nhưng cũng phải nằm bệt giường mấy chục ngày.

    Phốc, lúc này ma pháp phi đạn mới đánh trúng ngực Richard, hai tay Richard che ngực chống chịu một đòn này sau đó hắn lại làm thủ thế chuẩn bị ma pháp thứ hai. Lúc này cả khán đài tĩnh lặng đến có thể nghe được cả tiếng lông vũ rơi, thanh âm Richard niệm chú ngữ dù cho vô cùng nhỏ nhưng cũng bị vài vị đại ma pháp sư nghe được vì vậy bọn họ dồn dập biến sắc!

    Tuy chú ngữ đã bị sửa đổi nhiều nhưng bọn họ vẫn có thể nhận ra ma pháp thứ hai Richard niệm lại là hỏa cầu thuật!

    Sắc mặt Richard trắng bệch, ma lực rút nhanh làm thân thể hắn như trôi nổi, hắn chỉ còn lại không đến 4 điểm ma lực, dựa vào dược tề khôi phục ma lực giờ này lên thêm được 1 điểm nữa. Chú ngữ lần này hắn niệm cũng là bản cắt giảm ma lực nhưng còn chưa nghiên cứu hoàn thiện. Mà cho dù nghiên cứu hoàn thiện thì theo tính toán của hắn cũng cần phải 6 điểm ma lực mới có thể thi triển mà lại chỉ có thể tạo thành 8 điểm uy lực. Kiên định mạnh mẽ chống đỡ Richard giúp hắn bỏ mặc tổn hại nếu hao kiệt ma lực mà dốc sức hoàn thành ma pháp!

    Hỏa cầu dù nhỏ thì cũng đủ giết người! Lúc này pháp sư chấp pháp vội hiện ra giữa sân, vung tay xua tan ma pháp chưa hoàn thành của Richard cũng giúp hắn ổn định lại ma pháp rối loạn.

    "Đủ rồi, nếu ngươi phóng ma pháp này ra thì hắn sẽ chết, điều này không phù hợp quy tắc quyết đấu." Nói tới đây vị pháp sư này nhìn Papin rồi tuyên bố: "Người thắng trận quyết đấu này là Richard! Richard, hiện tại ngươi có thể yêu cầu đối phương chấp hành… điều kiện quyết đấu. A, địa điểm do ngươi lựa chọn, theo ý kiến cá nhân ta thì nên thay phương thức khác phù hợp hơn."

    Sau khi nghe thấy lời vị pháp sư kia nói Richard liền đi đến bên người Papin đang nằm im bất động, hắn thô lỗ kéo mặt đối phương lên, vừa nhìn gương mặt cháy đen và sưng vù kia vừa nói không chút ba động tình cảm: "Có người từng nói với ta nếu như có người muốn thông mông đít ta vậy thì hãy hung hăng thông hắn trước."

    Nói xong Richard liền đứng lên dùng hết khí lực hung hăng đá vào giữa mông đít Papin! Papin không khỏi phát ra tiêng kêu thảm như heo bị chọc tiết, sau đó thanh âm biến thành hỗn hợp ngắt quãng cũng không biết là rên rỉ, cười hay khóc nữa. Richard đi được hai bước rồi lại đột nhiên quay người lại đạp một cước, một cước này làm thanh âm rên rỉ của Papin lại cao thêm tám độ.

    Nhìn thấy hai chân của Richard đạp xuống làm vị pháp sư chấp pháp kia không khỏi khẽ nhướng mi mày, cảm giác không thoải mái dâng lên từ chỗ đó. Nhưng là theo như hắn thấy Richard làm như vậy nhân từ hơn điều kiện quyết đấu nhiều bởi thế coi như chấp nhận hành động của Richard đồng thời hắn cũng tuyên bố kết thúc quyết đấu. Khán giả cũng bắt đầu lục tục ra về, vừa đi bọn họ vừa hưng phấn thảo luận về hỏa cầu thuật của Richard đương nhiên không ai để ý đến mông đít của Papin cả. Cũng đương nhiên một thời gian rất dài sau này thì chuyện hôm nay cũng vẫn là tiêu điểm bàn tán.

    Trong phòng xem, Minnie và Randolph không ngờ được kết quả sẽ như này. Minnie đột nhiên phát ra tiếng cười nhạo: "Randolph, xem ra lời đồn Richard được 50 vạn kim tệ không sai!" Nói xong nàng cũng không chào Randolph mà đi thẳng ra ngoài.

    Randolph sắc mặt xanh đen hai mắt tỏa hung quanh sít sao nhìn chằm chằm eo nhỏ mảnh khảnh cùng bờ mông no đủ của Minnie đung đưa trước mắt.

    Minnie vừa đi ra khỏi phòng thì đột nhiên quay đầu lại cười nói: "Ngươi đừng nhìn mông ta làm gì, ta cảm thấy ngươi nên suy nghĩ đến tiền đồ mông đít bản thân đi. Sáu ngày nữa lão sư sẽ trở lại!"

    Ầm một tiếng, cửa phòng xem hung hăng đóng lại trước mặt Randolph không chút lễ nghi quý tộc. Mà Randolph lập tức gầm gào đập phá đồ đạc trong phòng, đương nhiên hắn đủ khả năng đền. Còn về Papin thì giờ phút này đã trở thành cô nhi bị thế giới vứt bỏ, đám bạn bè hắn lúc này cũng tránh mặt không dám gặp hắn. Bởi vì đến lúc này đám đệ tử hoàn khố này mới nhớ lại bản thân đang ở Thâm Lam và Tô Hải Luân điện hạ khủng bố như nào.
     
  5. Tòa Thành Tội Ác
    Tác Giả: Yên Vũ Giang Nam

    Quyển 1: năm tháng trời sao lấp lánh
    Chương 19: cân bằng


    Dịch giả: Phiêu
    Biên dịch: Phiêu
    Nhóm Dịch: Đọa Lạc vương tộc
    Nguồn: 4vn.eu





    Ba tầng trên cùng của Thâm Lam đều thuộc khu vực riêng của Tô Hải Luân, người không phận sự miễn vào. Nếu như muốn vào cũng được thôi, chỉ cần đánh bại những khôi lỗi thực lực tương đương chiến sĩ mười lăm cấp tuần tra khu vực, sau đó lại khiêu chiến chục ma đạo sư nữa và sau cùng là chiến thắng Tô Hải Luân là có thể tùy ý cướp đoạt tài sản của pháp sư truyền kỳ. Chí ít trên lý thuyết là như vậy.

    Pháp sư truyền kỳ là người ưa thích cảm giác không gian cho nên khu vực của nàng chiếm diện tích vô cùng rộng lớn. Lúc này trong trong hành lang một góc khu vực đó không ngừng vang lên tiếng kêu thảm, tiếng kêu thảm thiết đến mức làm người đi qua sởn gai tóc mà những người biết chuyện thì lại có phản ứng khác.

    Minnie xuất hiện đầu hành lang, nàng bước rất nhanh đi qua. Nàng dù sao cũng chỉ là thiếu nữ, môi nàng mím lại thật chặt, mi mày khẽ nhíu, thân thể thì căng cứng như sợ hãi gì đó, có vẻ như hành lang tối đen này ẩn chứa bí mật. Nhưng khu vực này vĩnh viễn âm u, ẩm ướt mà đây lại chính là quyết định của Tô Hải Luân điện hạ cho nên không ai dám có ý kiến phản đối. Lúc này tiếng kêu thảm lại vang lên, Minnie nhanh chóng nhận ra thanh âm là của ai nên khẽ cười lạnh phỉ nhổ kẻ đó.

    Phía cuối hành lang, trong một góc hơn ngàn mét vuông có đủ các loại dụng cụ tra tấn. Trong một phòng tù ở giữa, Randolph đang bị kéo ra tứ chi treo trên giá hành hình, trang phục bị lột sạch, một tên cai ngục thân trần không ngừng múa roi da dài đến năm mét, từng cái từng cái hạ xuống chính xác trên người Randolph. Tên cai ngục da đen, cơ thịt trên người hắn được bôi mỡ phản quang đen lánh, khố ngắn che thân dưới của hắn đã có chút sờn rách loang lổ những vết bám đen, cũng không biết là máu của sinh vật hay của người nào bám lại nữa.

    Nếu như có thể bỏ qua máu tanh và bạo lực trước mắt thì có thể thấy kỹ thuật của tên cai ngục vô cùng tốt, roi dài vạch từng đường phức tạp trên không rồi mang theo thanh âm khủng bố rơi xuống mông đít Randolph lưu lại từng vết sưng đỏ. Nhưng những vết thương này chỉ sưng lên chứ không bị phá da như vậy càng làm đau đớn thêm chồng chất. Cai ngục đứng ngoài bốn mét không ngừng khua múa roi dài, mỗi roi rơi xuống đều được phân bố rất đều trên mông đít Randolph, lấp đầy những khối đất trống và có rất ít những vết roi đan xen. Từ xa mà nhìn thì phảng phất một bức tranh nghệ thuật với vô số đường nét rối loạn vậy. Kỹ thuật thành thạo như vậy nếu ra bên ngoài cũng có thể tính là cường giả.

    Mông đít Randolph đã sưng vù lên, trên gương mặt anh tuấn của hắn lem nhem nước mắt, nước mũi và nước miếng. Là đệ tử hạch tâm của gia tộc, Randolph cũng không thiếu dũng cảm và kiên nhẫn nhưng khu vực này có rất nhiều hình phạt thiết kế cho các chủng tộc mạnh về thân thể như luyện ngục ác ma, vực sâu ma quỷ, long duệ, hỗn huyết thú nhân và hôi ải nhân. Nhân loại, đặc biệt là ma pháp sư thân thể yếu đuối không thể chịu được, ví như Randolph còn mới chỉ chịu hình phạt đầu tiên đánh roi thôi đã đau đớn đến suýt tan rã ý chí. Phải biết trong khu ngục này có mười sáu bộ hình cụ mà cai ngục ở đây có thể sử dụng thành thạo chín bộ.

    Sau khi đánh roi kết thúc, Randolph không ngừng lại được thân thể co quắp, thậm chí hắn còn không hôn mê được. Đau đớn kịch liệt liên miên tràn đến chưa từng dừng lại, không ngừng xung kích lý trí hắn phảng phất như chỉ một giây nữa thôi là hắn sẽ tuyệt vọng mất trí.

    Tất cả những vết thương đều tập trung vào vị trí mông đít mà Minnie đã nhắc hắn chú ý bởi thế khuất nhục làm hắn suýt thì phát điên may mà ý chí hắn đủ kiên cường nên mới có thể nhẫn nhịn được. Nhưng khi đánh roi kết thúc, hắn cũng không còn sức lực cảm thấy sỉ nhục nữa bởi trong quá trình chịu hành hình hắn đã chịu một việc còn khó tiếp nhận hơn. Hắn chỉ hy vọng việc đó không truyền đến tai Tô Hải Luân nếu không vị trí học đồ của hắn chắc chắn không còn. Vừa nghĩ đến viễn cảnh bị đá khỏi Thâm Lam, Randolph đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, hắn thậm chí không dám suy nghĩ sau này nên làm gì. Cảm giác từ cao cao tại thượng rơi xuống đất thật không dễ chịu, không phải ai cũng có thể chịu được. Hiện tại, Randolph cuối cùng cũng phát hiện, hắn hơn mọi người cũng không phải vì diện mạo hay thiên phú mà là vì thân phận đệ tử của Tô Hải Luân và bối cảnh gia tộc. Nhất thời nỗi sợ hãi, hỗi hắn giằng xé tâm linh Randolph làm hắn quên cả nguyền rủa mông đít Minnie.

    Trong sảnh nghỉ Tô Hải Luân thích nhất, một tên nô lệ da đen cúi mình vác theo một bồn vàng khổng lồ, bên trong là những loại trái cây trân quý, có loại tỏa ánh hấp dẫn mê người, có loại hình dạng kỳ quái, rất nhiều loại đều là trái mùa và sinh sản ở vị diện khác. Mà ở trên cùng là vài loại quả thường được những siêu giai ma thú bảo hộ. Bồn trái cây này chí ít cũng phải nặng mấy chục cân nhưng đây chỉ là món ăn vặt cho pháp sư truyền kỳ Tô Hải Luân.

    Tên nô lệ da đen nhanh chóng bước từng bước nặng nề, đi nhanh qua đường nhỏ rải bằng đá vụn rồi lại bước qua mảng rừng cây rộng lớn mới nhìn thấy mấy cái bàn bày ven hồ. So với những quả trái cây hấp dẫn kia thì những cái bàn này vô cùng giản đơn, thuần một màu giúp người khác cảm giác được thoải mái.

    Tô Hải Luân đang lười biếng dựa trên giường nhỏ, từng quả từng quả trái cây đi vào miệng nàng. Chiếc bồn vàng bên cạnh đã bắt đầu thấy đáy, tên nô lệ nhanh chóng thả bồn mới xuống rồi vác bồn đã hết theo đường cũ đi ra. Nói là sảnh nghỉ ngơi nhưng khu vực này diện tích lên đến cả ngàn mét vuông, bên trong có hệ thống sinh thái hoàn chỉnh và hệ thống sưởi ấm giúp người vào đây như tiến vào vùng núi thoải mái nhất.

    Năm sáu ma đạo sư vây quanh Tô Hải Luân không ngừng báo cáo những việc quan trọng. Theo thứ tự phân chia thì lần lượt là cân bằng, Randolph và Richard.

    Một vị ma đạo sư nhanh chóng thống kê tình huống tài chính Thâm Lam mùa đông, hắn còn chưa nói hết thì quả anh đào đột nhiên dừng bên miệng nhỏ Tô Hải Luân, đôi mắt nàng mở to nhìn chằm chằm vào hắn, uy áp như của cự long làm hắn đứng thẳng không yên.

    "Ngươi nói cái gì? Quý vừa ròi chúng ta lỗ sao?"

    Vị đại ma đạo sư phụ trách tài chính này lại có chủng tộc là tử địch của nhân loại: hôi ải nhân vùng địa cực! Hôi ải nhân rất ít có ma pháp thiên phú, có thể tu luyện đến đại ma đạo sư đếm được trên đầu ngón tay nhưng đặc tính ham tiền và tiết kiệm của hôi ải nhân thì quá thích hợp cho chức vụ tổng quản. Hắn lập tức mượn tư thế khom lưng cúi đầu tránh ánh mắt của pháp sư truyền kỳ, cẩn thận nói: "Dạ, nhưng lỗ không lớn còn không đến 60 vạn kim tệ đế quốc…"

    Tô Hải Luân lập tức cắt đứt lời hắn: "Nhưng vẫn là lỗ! Ta nhớ năm ngoái ta có đánh cướp của mấy con cự long, còn chia một ít vào tài chính Thâm Lam cơ mà. Sao vẫn lỗ vậy? Có tìm được nguyên nhân không?"

    "Nguyên nhân đã tìm được, nhưng là…" Ma đạo sư hôi ải nhân có chút ấp úng, bộ dáng muốn nói lại thôi.

    "Nói đi!" Thanh âm Tô Hải Luân lên cao.

    Hôi ải nhân hơi cắn răng, liều mình nói: "Nguyên nhân là vì đại nhân gần đây rất vui…"

    Quả anh đào tiếp tục hành trình của nó là tan biến trong miệng của Tô Hải Luân, pháp sư truyền kỳ lại nhíu lông mi nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Nhưng là sau này ta có thể sẽ càng vui. Chuyện này để nói sau đi!"

    Một nhân loại ma đạo sư lập tức bước lên nói: "Đã xử phạt Randolph theo ngài dặn dò, hiện tại nên xử trí hắn như nào?"

    "Kiến nghị của ngươi là gì?" Tô Hải Luân lười biếng đùa giỡn quả trái cây trong tay, dáng vẻ nàng không chút hứng thú với chuyện này.

    Nhân loại ma đạo sư nói: "Thiên phú của hắn không sai, tổng hợp lại là trác tuyệt mà hắn là con của công tước Suo Lamu, Cruise đại sư cũng từng nói hắn có thiên phú cấu trang sư cho nên thuộc hạ kiến nghị giữ lại thân phận học đồ của hắn."

    Truyền kỳ pháp sư khẽ hừ một tiếng nói: "Tên Cruise kia cũng dám tự xưng đại sư? Lại còn cho thêm một chữ thánh vào phía trước nữa! Bỏ qua những yếu tố này thì tên kia đã nhìn đúng người bao giờ chưa? Chúng ta đã có một vị đại cấu trang sư tương lai rồi, loại đồ vật không trên không dưới này không cần lãng phí tài nguyên bồi dưỡng! Quý vừa rồi chúng ta tốn không ít tiền rồi! Như vậy đi, làm theo quyết định ban đầu, trả Randolph về!"

    "Nhưng dù sao hắn cũng là con của công tước Suo Lamu…" Vị ma đạo sư nhân loại cẩn thận nhắc nhở. Cho dù là ở Thánh Thụ Vương Triều cường giả như mây thì Suo Lamu cũng là đại nhân vật quan trọng. Công tước bản thân cũng có danh hiệu đồ long giả, cự ma chung kết giả và luyện ngục săn giết giả, ngài chỉ còn cách truyền kỳ một bước, tùy thời có thể tiến vào cảnh giới truyền kỳ. Nếu như đôi bên chuyển thành đối địch thì Suo Lamu chưa chắc đã thua Tô Hải Luân.

    Tô Hải Luân có chút phiền toái vẫy vẫy tay cắt đứt lời hắn nói: "Randolph là con của Suo Lamu, nhưng Suo Lamu không phải chỉ có một đứa con! Mà trừ mẹ của Randolph ra, mười một người vợ còn lại của Suo Lamu sẽ đứng ở phía chúng ta! Như vậy đi, ta nhớ hắn còn có hai đứa con thiên phú không tệ, chắc không làm ta mất mặt đâu. Ngươi cho bọn họ quyền ưu tiên vị trí học đồ tự trả tiền này đi, chỉ cần Suo Lamu trả ra một nửa tiền phí tài trợ thì vị trí này cho bọn họ."

    "Có khoản tiền tài trợ này thì tài chính Thâm Lam sẽ không thiếu hụt đúng không?" Tô Hải Luân đầy mong đợi quay qua nhìn hôi ải nhân.

    Hôi ải nhân nhanh chóng tính toán rồi nhíu mày nói: "Chỉ có thể duy trì mùa xuân tới. Bởi vì ngài sẽ càng vui vẻ."

    Tô Hải Luân chăm chú nhìn lên, bàn tay nhỏ thò vào bồn trái cây nhưng quên mất không ném trái cây vào miệng. Nàng trầm ngâm một lát, đắn đo rồi khổ sở nói: "Tâm trạng của ta không thể khống chế. Hiện tại nên làm gì chứ? Những con rồng đó đã rất nghèo rồi, năm ngoái chúng vừa mới bị ta cướp, hiện tại đến cướp khẳng định không có thu hoạch gì. Mà chúng nó càng lúc càng đi xa muốn tìm cũng mệt nhọc…"

    "Hay là tăng thêm một vị trí học đồ tự trả tiền?" Hôi ải nhân nói thăm dò.

    Còn chưa đợi Tô Hải Luân trả lời, một vị ma đạo sư tuổi cao khác: "Không được! Vị trí học đồ của Tô Hải Luân điện hạ cao quý như nào, sao có thể tùy tiện bán chứ? Mà đây lại là kế tạm thời, sau này lại thêm một vị trí nữa sao? Nếu như số học đồ quá nhiều sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự điện hạ, danh dự Thâm Lam, làm vậy sẽ mất nhiều hơn được!"

    "Danh dự là chuyện tương lai, còn lỗ lãi là chuyện trước mắt! Huống hồ chỉ cần có thể trở thành học đồ của điện hạ dù là tự trả tiền phí cũng có vô số thiên tài tranh đoạt. Chẳng lẽ ngươi nhẫn tâm bảo điện hạ trẻ tuổi mỹ lệ không được vui vẻ sao? Còn nữa, học sinh của điện hạ sau này sẽ có một vị đại cấu trang sư! Tất cả vì sao đều mờ nhạt dưới ánh mặt trời lóa mắt." Hôi ải nhân gần như nhảy lên gầm rú.

    Tô Hải Luân lại vung lên tay nhỏ, thế là tất cả tranh luận đều im bặt, tất cả đều chờ quyết định cuối cùng của nàng.

    Đắn đo giữa danh dự và kim tiền hồi lâu rồi Tô Hải Luân mới đầy khổ sở quyết định: "Tăng thêm một vị trí học đồ tự trả tiền đi!"

    Vì để cân bằng tâm lý, Tô Hải Luân lập tức chuyển chú ý đến người Richard nói: "Hiện tại để xem vị thánh cấu trang sư tương lai của chúng ta đã làm được gì."

    Dưới áp lực kim tệ, vị đại cấu trang sư tương lai Richard lập tức tăng cấp thành thánh cấu trang sư tương lai!
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)