Khoa Huyễn Tiểu Binh Truyền Kỳ - Huyền Vũ - Chương 223

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 10/6/11.

  1. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 3: Chiến hạm bia đỡ.
    Chương 8: Thừa thắng xông lên


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Mọi người đều sững người nhìn những cái xác đang trôi nổi kia, không ngờ rằng đơn giản như vậy đã tiêu diệt hơn hai ngàn chiến hạm của kẻ địch. Bọn người Lưu Tư Hạo lộ ánh mắt không dám tin nhìn Đường Long, đang ngồi yên lặng trên ghế chỉ huy, nhìn thấy vẻ mặt vẫn lạnh lùng, có những lời muốn hỏi nhưng đành phải nuốt vào trong bụng.

    Bọn họ lấy làm lạ, tại sao sếp lại hoàn toàn không có gì là vui vẻ trước thắng lợi như thế? Đột nhiên bọn họ nhớ đến số lượng kẻ địch đến trinh thám, hai ngàn chiến hạm này chỉ là bộ đội tiên phong của địch, tiếp đến một đội quân lớn sắp ra chiến trường, làm sao có thể vui được cơ chứ? Cho nên bọn họ vội trở lại sắc mặt bình thường trở về cương vị.

    Nhưng khi bọn họ chuẩn bị công việc, đột nhiên nghe thấy một tràng tiếng cười, quay đầu nhìn, phát hiện Đường Long nhắm mắt khóe miệng lộ ra vẻ cười lạnh, tiếng cười đó chính là do Đường Long phát ra.

    Khi mọi người đang ngạc nhiên, Đường Long đột nhiên mở miệng cười lớn: “A ha ha ha ha, mình thật là lợi hại, đơn giản như vậy đã tiêu diệt được kẻ địch, mình thật khâm phục mình quá đi.” Nói rồi ngồi trên ghế, vui mừng hoa tay múa chân.

    Mọi người đều trong giây phút này mất đi tư duy, một lát sau, bọn họ mới vỗ trán, không thèm để ý đến Đường Long, quay người tập trung vào nhiệm vụ của mình.

    Đường Long vui mừng hét lên: “Toàn thế giới nghe lệnh, di chuyển đến vị trí trên đây ngay lập tức, chuẩn bị đánh đội quân tiếp theo của địch, bản đồ tinh hệ đó trên màn hình, ngay lập tức hiện ra địa điểm các chiến hạm chuẩn bị đến.

    Mội người trên chiến hạm nhìn thấy những tia sáng chỉ thị kia, liền nhìn nhìn ra Đường Long yêu cầu các chiến hạm sắp thành hình tròng lập thể, bố trí bao vây vòng ngoài nơi xác chiên hạm trôi nổi của an toàn thông đạo. Xem ra là muốn ở trển dưới trái phải của điểm ngăn cản này đánh úp kẻ địch.

    Mary lập tức tuân lệnh lái phi thuyền di chuyển đến địa điểm đã xác lập, nhưng chiến hạm vừa mới di chuyển, Trần Di vội hốt hoảng nói lớn: “Thưa sếp, các chiến hạm khác nhắn tin đến, từ chối di chuyển, đồng thời yêu cầu được nói chuyện với ngài.”

    Nghe thấy lời này mọi người đều ngớ ra, còn Đường Long giận dữ hét lớn: “Cái bọn người ngu ngốc này định làm gì? Không nhanh chóng vào vị trí, kẻ địch sắp đến rồi!” Nói đến đây Đường Long không vui vẫy tay nói: “Nối liên lạc, ta muốn xem xem bọn họ tại sao lại từ chối di chuyển!”

    Màn hình thay đổi xuất hiện một sỹ quan thiếu úy tầm 30 tuổi, anh ta nhìn thấy Đường Long cũng không chào liền đỏ mặt, chỉ vào Đường Long hét lớn: “Anh đang làm gì vậy? Không phải là nói chỉ hù dọa bọn họ thôi sao? Tại sao lại tiêu diệt hết bọn họ! Anh muốn chúng ta chết hết ở đây sao?!”

    Đường Long thần sắc giận sớm đã dữ biến mất, hắn nhún vai, hai tay xòe ra lộ vẻ đành chịu, nói: “Tôi cũng không biết là chiến hạm của địch lại dở như vậy, chỉ có hai tái ngư lôi thôi đã tiêu diệt một chiếc. Nhưng như vậy không phải là rất tốt sao? Chúng ta có thể là lập đại công.”

    Mắt của vị thiếu úy kia muốn nhảy ra ngoài, anh ta giận dữ hét lớn: “Lập đại công cái con khỉ! Trong nước đã bỏ chúng ta rồi, bây giờ phía sau kẻ địch còn hai hạm đội đang nhanh chóng đến đây, những chiến hạm tự đi như chúng ta làm sao có thể chống nổi? Ban đầu ngươi định đầu hàng, những người chúng tôi rất vui vẻ đồng ý, bây giờ đã tiêu diệt nhiều chiến hạm của địch như vậy, anh nói phải làm sao?”

    Đường Long cười nói: “Ồ, thì ra các người không những biết trong nước đã bỏ mặc chúng ta, mà còn biết số lượng của địch.” Những sỹ quan chỉ huy chiến hạm này cũng không phải là kẻ ngu ngốc, phát hiện ra không liên lạc được với trong nước, nhớ lại mệnh lệnh của thượng tướng, liền biết được là chuyện gì. Còn về số lượng của kẻ địch, bọn họ trong lúc liên lạc với Đường Long, từ trong máy tính có được, cho nên bọn họ mới nghiêng về phía đầu hàng.

    Đường Long tiếp tục cười nói: “Đây không phải là rất tốt sao? Chúng ta chỉ dùng có 1000 chiến hạm tự đi tiêu diệt hai ngàn chiến hạm chính quy của kẻ địch, không phải là hiện ra giá trị của chúng ta cho kẻ địch biết sao? Đến lúc đầu hàng sự đãi ngộ dành cho chúng ta càng tốt còn gì.”

    Vị thiếu úy đó nhìn Đường Long, nghi ngờ hỏi: “Thật không? Kẻ địch lẽ nào sẽ không vì mất hai ngàn chiến hạm, thẹn quá hóa giận không tiếp nhận đầu hàng tiêu diệt sạch chúng ta?”

    Đường Long cười khà khà vỗ tay: “Đương nhiên là không rồi, chúng ta ưu tú như vậy, bọn họ làm sao nỡ tiêu diệt chúng ta chứ? Nhanh tuân theo chỉ thị di chuyển đến vị trí đã định, chúng ta phải đi tốt bước cuối cùng.”

    Vị thiếu úy kia chần chừ một lát, mắt không thèm nhìn Đường Long, hình như là đang bàn bạc với người khác. Tinh Linh xen vào nói: “Đường Long, trên màn hình của hắn đều là hình ảnh sỹ quan chỉ huy của các chiến hạm khác, xem ra hắn là người được những sỹ quan chỉ huy chiến hạm khác tiến cử đứng ra bàn chuyện với em.”

    Đường Long gật đầu không nói, chỉ vừa ra hiệu chi Ai Nhĩ Hoa dò thám vị trí của địch, vừa chờ đợi thiếu úy kia trả lời.

    Đang lắng nghe gì đó, thiếu úy kia đột nhiên giận dữ dậm chân mắng lớn: “Tên khốn, ngươi là tên khốn kiếp, lại dám lừa chúng ta, lẽ nào ngươi cho rằng chúng ta có thể tiêu diệt được hai hạm đội sao? Đường Long trong lòng thở dài, xem ra bọn họ đã biết mình muốn làm gì.

    Lúc Đường Long đang muốn nói, khuôn mặt của vị thiếu úy kia trở lại bình thường, giành nói trước: “Bây giờ chúng ta nhất trí bãi bỏ quyền hạn sỹ quan chỉ huy của ngươi, chúng ta đều là trung úy, không có chuyện ai nghe ai. Anh muốn tấn công bọ họ thì anh tự mà đi, chúng tôi sẽ đợi ở đây đầu hàng bọn họ.

    Đường Long không tức giận, ngược lại lại lộ ra nụ cười gian xảo, nói: “Khà khà, tiêu diệt đội quân tiên phong của địch, các người còn muốn đầu hàng ư? Chỉ cần địch xuất hiện, bọn họ sẽ không thèm nghe các anh nhiều lời, chắc chắc là ngay lập tức tấn công. Nghe theo tôi thì còn có thể con đường sống, nếu không thì ở đó mà đợi làm bia đỡ đi!”
    “Khôn kiếp, ban đầu ngươi đã ngấm ngầm bày kế!” Vị thiếu úy kia giận dữ mắng, lúc anh ta đang định nói gì, thì đèn cảnh báo trên tất cả các chiến hạm đều sáng lên, đồng thời tiếng còi cảnh báo hu hu vang lên không ngừng.

    Từ nãy giờ vẫn giám sát màn hình radar, Ai Nhĩ Hoa nói với Đường Long: “Thưa sếp, kẻ địch còn 10 phút nữa sẽ xuất hiện tại nơi 500 tung , số lượng của địch là 18 000 chiến hạm, trong đó hàng không mẫu hạm 4 chiếc, tàu chiến đấu (tàu chủ lực) 1000 chiếc, chiến hạm tuần dương 7000 chiếc, chiến hạm khu trục 6000 chiếc, tàu vận chuyển 4000 chiếc, không loại trừ khả năng có tàu ngầm, là hai hạm đội mạnh của địch! Bọn họ đã phát hiện ra chúng ta!”

    Mọi người đều sững người, con số thật khủng bố, hơn nữa toàn bộ đều là những chiến hạm cao hơn mấy lần so với chiến hạm tự đi, trong đó điều khủng bố nhất là phía địch lại không có chiến hạm tuần tra.

    Bọn họ đều nhìn lên màn hình, trên màn hình ngoài việc vị trí chiến hạm của địch xuất hiện trên bản đồ tinh hệ ra, hoàn toàn không nhìn thấy tông tích của địch. Phát hiện này khiến bọn họ nhẹ nhõm, bởi vì nếu như có thể dùng mắt nhìn thấy chiến hạm của địch, vậy có nghĩa là chỉ cần địch bắn một phát, những chiến hạm này của mình sẽ biến thành bụi vũ trụ.

    Đường Long nhanh chóng ấn mấy nút trên đài chỉ huy, trên màn hình lập tức hiện ra bên địch đang xếp thành hình con rắn dần dần tiến về phía trước thông đạo an toàn. Đường Long ngẩng đầu hét lớn: “Chiến hạm của địch đều là chiến hạm lớn, không thích hợp qua lại ở vùng đất chết chóc, những chiến hạm nhỏ như chúng ta vẫn còn có cơ hội. Nhanh! Lập tức chấp hành mệnh lệnh, đến ngay địa điểm chỉ thị.”

    Hình ảnh thiếu úy kia biến mất khi lúc cảnh báo vang lên, lần nữa xuất hiện trước mắt Đường Long. Vẻ mặt rất thoải mái, cười nói: “Xin lỗi, chúng tôi đã phát tín hiệu đầu hàng cho Đế Quốc, bây giờ đang đợi sự trả lời của sỹ quan chỉ huy của bọn họ. Chúng tôi không muốn làm bia đỡ, anh cũng nên nghĩ lại, hay là cùng chúng tôi đầu hàng vậy.”

    Đường Long ngạc nhiên hét lớn: “Đừng! Quân Đế Quốc sẽ không chấp nhận sự đầu hàng của các người đâu!”

    Vị thiếu úy kia và những người trên chiến hạm của Đường Long đều không hiểu nhìn Đường Long, sao Đế Quốc lại không chấp nhận sự đầu hàng cơ chứ? Hơn nữa người đầu tiên nói đầu hàng không phải là ngươi sao? Tinh Linh cũng cảm thấy kỳ lạ hỏi: “Đường Long, tại sao em khẳng định quân Đế Quốc sẽ không chấp nhân đầu hàng?”

    Lúc Đường Long trả lời câu hỏi của Tinh Linh, đồng thời cũng nói trước màn hình: “Tôi (em) đã xem qua biên chế của Liên Bang và Đế Quốc, bình thường mà nói một hạm đội do 1 hàng không mẫu hạm, 1000 chiến hạm chủ lực, 1000 chiến hạm tuần tra, hơn 2000 chiến hạm khu trục các loại, hơn 4000 chiến hạm tuần tra và hàng ngàn tàu vận chuyển hợp thành! Mặc dù do nhiệm vụ khác nhau, con số trên đây cũng khác nhau, nhưng từ trước đến giờ chưa bao giờ vượt qua hạm đội 500 chiến hạm chủ lực hợp thành. Từ chiến hạm chủ lực mà nói, hai hạm đội của địch tương đương với sức mạnh của 10 hạm đội bình thường. Theo thông lệ của Đế Quốc, hạm đội mạnh như vậy chỉ có Cấm vệ quân của Đế Quốc. Nếu như Đế Quốc muốn xâm lược nước ta, không thể phái quân đội bảo vệ Đế Đô. Hơn nữa bây giờ 100 ngàn quân đồn trú trên hành tinh Khắc Tư Lạp hoàn toàn không có động tĩnh gì, có thể xác định, những đội Cấm vệ quân này đến đây không phải là vì xâm lược, bọn họ là có nhiệm vụ đặc biệt! Một đội quân như vậy có thể tiếp nhận hàng binh hay không?”

    Lời nói này của Đường Long khiến mọi người sững hết, bọn họ cũng biết một hạm đội bình thường hoàn toàn không có được sự phối thuộc lớn như vậy, hạm đội có được sự phối thuộc lớn như vậy của Đế Quốc quả thực chỉ có Cấm Vệ Quân bảo vệ Đế Đô, vậy Cấm Vệ Quân không ngại đường xá xa xôi chạy đến đây làm gì? Nói là xâm lược, không nói là không thể phái Cấm vệ quân cách biên giới xa xôi xuất binh, hơn nữa hơn 100 ngàn quân đồn trú ở hành tinh Khắc Tư Lạp cũng quả thật không có động tĩnh gì. Đế quốc xâm lược chỉ có thể điều động hai hạm đội tăng cường sức mạnh thôi sao? Nghĩ đến Cấm vệ quân là có nhiệm vụ mà đến, tất cả mọi người đều giật mình.

    Tinh Linh nghe thấy lời nói của Đường Long lập tức hỏi: “Đường Long, em làm sao biết và phân tích ra được những thứ này?” Đường Long cười rung cổ họng trả lời: “Đây không phải đều là do những vị sỹ quan huấn luyện người máy biến thái kia sao, bọn họ giống như nhồi vịt vậy, bắt em học xử lý phân tích tin tình báo. Mặc dù học không được nhiều, những những cái này em vẫn có thể nhìn cái là biết ngay.”

    Tinh Linh nghe thấy mùi vị đắc ý trong lời nói của Đường Long, bất giác bĩu môi nói: “Đắc ý” Cô ấy đương nhiên biết sỹ quan huấn luyện dạy Đường Long những kiến thức này, vốn nhìn dáng vẻ của Đường Long còn cho rằng hắn ăn tươi nuốt sống không hiểu thấu đáo những kiến thức đó, nhưng bây giờ xem ra những kiến thức học được đã trở thành một loại bản năng của Đường Long rồi.

    Vị thiếu úy đó khuôn mặt biến sắc, lúc muốn nói gì, đột nhiên trên khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, hắn nhìn Đường Long một cách khinh thường nói: “Anh không cần lừa chúng tôi nữa, Đế Quốc đã tiếp nhận sự đầu hàng của chúng tôi.” Nhìn thấy lộ vẻ ngớ người, hắn gian xảo cười nói: “Thật ngại quá, qua sự thương lượng của chúng tôi, chúng tôi quyết định đem kẻ phạm tội tiêu diệt hai ngàn chiến hạm của quân Đế Quốc giao nộp cho họ. Khà khà, xin anh thứ lỗi, chúng tôi ít nhất cũng phải đem ít lễ vật để ra mắt chứ.”

    Ai Nhĩ Hoa lập tức hét lên: “Thưa sếp, chiến hạm tự đi của chúng ta bắt đầu bao vây chiến hạm của chúng ta, hơn nữa tất cả chủ pháo đều nhắm vào chúng ta!” Nghe thấy lời này mọi người trên chiến hạm đều nhìn Đường Long, bọn họ biết nếu Đường Long từ chối, những nòng pháo của người mình này sẽ bắn đến chiến hạm của mình, với màng bảo vệ 20% như hiện nay, tuyệt đối chỉ cần 1 phát là chết ngay! Trong lúc trong chiến hạm yên lặng, Trần Di ấn máy trợ thính lắng nghe một hồi, có chút căng thẳng nói: “Thưa sếp, quân Đế Quốc yêu cầu được nói chuyện với ngài.”

    Đường Long không thèm để ý đến lời nói của Trần Di, bởi vì Tinh Linh đang nói chuyện với hắn: “Đường Long, làm sao đây? Bây giờ xem ra em phải làm tù binh rồi.” Đường Long cười khổ, xem ra mình bị những thằng cha thiếu úy sợ chết này hại chết rồi, vốn lợi dụng chiến hạm hình dáng to lớn của địch, ở vùng đất đầy xác chiến hạm chết chóc này tập kích bất ngờ kẻ địch, khiến cho những xác chiến hạm này hợp thành sự ngăn chặn lớn hơn, để theo kế hoạch mình có thể chạy trốn xa hơn đã bị phá sản.

    Trong lúc Đường Long đang đau đầu đột nhiên nghĩ ra gì đó, hai mắt phát sáng, rung cổ họng nói với Tinh Linh: “Chị, lúc tập hợp, tốc độ của chiến hạm này đạt đến tốc độ 2g, là do chị làm đúng không?”

    Tinh Linh cười: “Sao? Muốn trừ điểm của chị sao?” Đường Long vội cười nói: “Khà khà, nào dám, em muốn nhờ chị giúp một việc.” Nói đến đây thì lầm bầm một hồi, Tinh Linh nghe xong cười: “Em thật là người thích đùa. Nhưng chị thích vậy, như vậy mới thật kích thích chứ.” Đường Long nghe thấy chỉ có thể lắc đầu, hy vọng đến lúc đó lò động lực có thể gắng sức đến thời gian mà mình hy vọng.

    Lúc này Đường Long lại lần nữa nói lớn: “Thưa sếp, có nói liên lạc với quân Đế Quốc hay không?” Đường Long mới có phản ứng, vẫy tay nói: “Nối liên lạc.”

    Nghe thấy lời nói của Đường Long, mọi người đều trở về vị trí của mình, bọn họ chưa bao giờ nhìn thấy quan chức cấp cao của Đế Quốc, bất luận lát sau là đầu hàng hay tử chiến, mình đều phải có dáng vẻ của một quân nhân mới được.

    Lưu Tư Hạo ngồi lên ghế, phát hiện hai chân của mình run lên, hắn biết được rằng vận mệnh không thể biết trước tiếp sau này mà run lên. Anh ta ra sức cố gắng giữ chân mình lại, anh ta xấu hổ vì mình lại sợ chết như vậy, nhưng sau khi nhìn thấy người ngồi bên cạnh khuôn mặt trắng bệch, hơn nữa mồ hôi đầm đìa, sự xấu hổ trong lòng kia đã vơi bớt đi phần nào.

    Theo lời nói của những cựu chiến binh, lúc chiến tranh hoàn toàn không cảm giác được sự chết chóc, bởi vì đều do một pháo đã quyết định vận mệnh của mình, mình còn chưa kịp dấy lên cảm giác sợ hãi, thì đã biến thành bụi vũ trụ rồi. Lần này mình như vậy, một là mình là một tân binh chưa có kinh nghiệm chiến đấu, hai là bây giờ chỉ có một cảm giác chết chóc bao trùm, đối diện với tình hình này, tin rằng cho dù là một cựu chiến binh trải qua trăm trận, cũng sẽ run lên như mình.

    “Hài, vận mệnh của hơn mười người bọn mình đều được quyết định bởi một lời nói của sếp.” Lưu Tư Hạo nghĩ đến đây bất giác quay đầu nhìn Đường Long, phát hiện trên khóe miệng Đường Long lộ một nụ cười lúc có lúc không. Lưu Tư Hạo bất giác thừ người, hắn nhớ lại nét mặt của Đường Long trong thời gian chiến đấu gần đây, Đường Long không những thể hiện năng lực chỉ huy không gì sánh nổi lâm trận ứng biến, mà còn rất bình tĩnh và tự nhiên, cho dù đối diện với sự uy hiếp chết chóc như vậy, anh ta không có vẻ gì là lo lắng. Cảm giác cho người ta hoàn toàn không phải giống như là một tân binh, càng không giống như là một quân nhân được huấn luyện trong hệ thống chiến đấu, cảm giác đó giống như một đại tướng quân đã từng chỉ huy thiên binh vạn mã, trải qua chiến đấu sinh tử.

    Hơn nữa, sếp làm sao biết được tình hình của chiến hạm này và những chuyện thối nát trong bóng tối ở trong nước? Nhớ đến không lâu trước đây mình nghe thấy những lời nói lầm bầm của Đường Long, bât giác than thở: “Xem ra vị sếp này không phải đơn giản như vậy biểu hiện ra.” Lưu Tư Hạo nhớ đến đây, lại nghĩ đến mình, bất giác thở dài, có thể thoát ra khỏi số kiếp của mình không? Lúc này, một tiếng b, tính hiệu liên lạc đã được nối, khiến cho Lưu Tư Hạo ngưng suy nghĩ, ngẩng đầu lên nhìn màn hình.

    Trên màn hình hai quân nhân trẻ tuổi trên người mặc bộ quân phục thiếu tướng của Đế Quốc phẳng phiu, tóc màu vàng sáng lấp lánh tự nhiên, thêm vào đó là khuôn mặt tuấn tú đẹp đẽ, hiện ra dáng vẻ phong độ bất phàm. Lưu Tư Hạo bất giác quay đầu nhìn Đường Long, hắn đang so sánh lúc Đường Long ở vào độ tuổi của hai vị thiếu tướng kia, có thể làm thiếu tướng được chăng? Cái nhìn này, khiến Lưu Tư Hạo nhìn thấy một cảnh kinh ngạc, bởi vì Đường Long nhìn thấy hai vị thiếu tướng kia lại lộ vẻ ngạc nhiên đồng thời buột miệng nói: “Là các ngươi!”

    Khải Tư Đặc(Kester) và Đạt Luân Tư (Darlene) khi biết được tin tức bộ đội tiên phong của mình đã bị tiêu diệt chỉ bởi một pháo, không hiểu còn cho rằng tai của mình có vấn đề, nghe nhầm. Sau khi xác nhận hai ba lần tin tức chính thức chính xác toàn quân, bọn họ đều ngạc nhiên không dám tin. Bởi vì ở đó chỉ có 1000 chiến hạm gọi là chiến hạm tụ đi, loại chiến hạm này, một chiếc chiến hạm tuần tra có thể đối phó với 10 chiếc, sao có thể toàn quân bị tiêu diệt hết được?

    Bọn họn nghiên cứu tin tức những chiến hạm trước khi chết gửi về, càng ngạc nhiên hơn nữa, bởi vì bọn họ sau khi bọ họ tiến hành bước nhảy xong lại không thể hoạt động, chiến hạm bị không gian bóp méo. Thông qua scan năng lượng, phát hiện cùng lúc với nhảy ra, đối phương tại điểm bước nhảy cho nổ một trái ngư lôi, chính vì trái ngư lôi này mà khiến cho chiến hạm bị bóp méo. Bọn họ kinh ngạc vội đưa những số liệu này lưu vào máy tính gửi về nước, bọn họ thật không thể ngờ rằng lại có thể sử dụng cách như thế này để ngăn chặn chiến hạm tiến hành bước nhảy, nếu như sau này đều như thế, vậy chiến tranh làm sao đánh? Cho nên quyết định gửi những số liệu này về nước giao cho Phòng nghiên cứu chiến hạm Đế Quốc nghiên cứu. Đồng thời bọn họ đối với người chỉ huy Liên bang chỉ huy trận chiến này vô cùng hiếu kỳ, bởi vì còn chưa có người nào lại sử dụng phương pháp tấn công như thế này, vị sỹ quan chỉ huy Liên Bang làm sao phát hiện ra?

    Bọn họ đương nhiên không ngu ngốc tiến hành bước nhảy lần nữa, không nói địch rất có thể sử dụng chiêu này, chính là những xác chiến hạm sau khi nổ trôi nổi ngăn cản bọn họ tiến hành bước nhảy. Bọn họ đành hạ lệnh toàn thể xuyên qua thông đạo an toàn, lợi dùng tốc tộ bình thường tiến về phía trước. Vốn nghĩ rằng đối phương sử dụng xong chiều này sẽ chạy thật xa, nhưng thật không ngờ bọn họ lại ngừng lại ở đó, đồng thời phát tín hiệu đầu hàng. Hơn nữa còn phát hiện ra hiện tượng kỳ lạ, đó là tất cả các chiến hạm tự đi đều chĩa nòng pháo vào một chiến hạm. Thông qua liên lạc, biết được người bị người của mình bao vây này chính là sỹ quan chỉ huy của chiến hạm này.

    Sau khi bọ họ đồng ý sự đầu hàng của đối phương, liền đưa ra yêu cầu muốn được gặp mặt sỹ quan chỉ huy đối phương, lúc trên màn hình hiện ra hình ảnh vị thiếu úy rất trẻ tuổi, bọn họ đều sững người, ai có thể ngờ được vị sỹ quan chỉ huy khiến cho mình vô cùng kinh ngạc lại là một sỹ quan trẻ tuổi chức vị thấp như thế. Lúc bọn họ còn chưa lên tiếng, liền bị lời nói của vị thiếu úy trẻ tuổi này dọa giật mình.

    Khải Tư Đặc(Kester) và Đạt Luân Tư (Darlene) đều nhìn nhau, bọn họ không ngờ rằng đối phương lại biết mình, mình thì thật chưa nhìn thấy hắn bao giờ, hơn nữa hai người mình ở Đế Quốc cũng không phải là nhân vật nổi tiếng cho lắm, ngoài nhũng người bên cạnh ra, hoàn toàn không có ai nhận ra mình, vậy vị thiếu úy này gặp qua mình ở đâu?

    Đạt Luân Tư (Darlene) có chút kinh ngạc hỏi: “Thiếu úy, anh đã gặp qua chúng tôi sao?”

    Đường Long vội lắc đầu nói: “Ơ, tôi chưa từng gặp qua hai ngài thiếu tướng, hồi nãy nhìn dáng vẻ của hai người, phát hiện ra rất giống với 2 người bạn của tôi, cho nên mới ngộ nhận cho rằng các người là bọn họ.” Đường Long vẫn không ngu như vậy, thừa nhận mình gặp qua bọn họ, nếu hỏi ra sự tình thì nguy to. Làm sao giải thích mình và những người máy Đế Quốc cùng nhau chiến đấu cơ chứ? Lẽ nào nói sỹ quan huấn luyện của mình là bọn của bọn họ, nhờ bọn họ giúp huấn luyện mình?

    Khải Tư Đặc(Kester) sờ mặt, nghi ngờ hỏi: “Có người giống như mình sao? Không thể nào? Mình là một chàng đẹp trai của Đế Quốc, không thể nào có người lại đẹp trai giống mình được.” Đạt Luân Tư (Darlene) nhìn thấy tính cách kiêu ngạo của bạn mình biểu hiện ra trước mắt địch, bất giác vội ho lên một tiếng nhắc nhở.


    Ủng hộ BLH chỉ với 1 click và 5s!
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/8/11
  2. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 3: Chiến hạm bia đỡ.
    Chương 8: Thừa thắng xông lên (tt)


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Đường Long mặc dù trong lòng lầm bầm kẻ điệu đà, nhưng trên khuôn mặt lại cười nịnh: “Đâu có, vẻ đẹp của ngài là không ai sánh bằng, không nói Đế quốc Ngân Ưng không có, cả vũ trụ cũng không có người đẹp trai hơn ngài.” Lưu Tư Hạo và những thuộc hạ của Đường Long, không biết làm sao, nghe thấy lời nói này của Đường Long, trong lòng vội giật mình, mặc dù nói không ra lý do, nhưng cảm giác được sếp lại đang bày trò gì đây.

    Khải Tư Đặc(Kester) cười ra vẻ đắc ý hài lòng một lát, rồi trở lại khuôn mặt bình thường, sau khi hành lễ nói: “Tôi là sỹ quan chỉ huy hạm đội 3 Cấm vệ quân Đế Đô Đế quốc Ngân Ưng - thiếu tướng Khải Tư Đặc(Kester).” Bọn họ đều không tin lời nói của Đường Long, vị thiếu úy này chắc chắn đã gặp qua mình, nhưng bây giờ không phải là lúc để hỏi những chuyện này, hãy chiêu hàng hắn trước rồi nói sau.

    Đường Long cười một lát, khuôn mặt hồi phục vẻ mặt lạnh lùng, chào theo quân lễ một cách không chê vào đâu, cao giọng nói: “Tôi là hạm trưởng chiến hạm số 512 chiến hạm tự đi Vạn La Liên Bang – trung úy Đường Long”

    Đường Long nhìn thấy lông mày Đạt Luân Tư (Darlene) nhảy lên, biết hắn đang nghĩ gì, cười nói: “Chức trung úy này của tôi là do sau khi các ngài dùng laser lãnh năng phá hủy 90% chiến hạm của chúng tôi, thượng tướng quân khu liền đề bạt nhân viên của hơn ngàn chiến hạm tự đi còn sống sót, toàn bộ quan binh thăng lên 1 cấp.”

    Khải Tư Đặc(Kester) cười nói: “Khà khà, thủ đoạn điển hình để các người tự tìm đường chết. Trung úy Đường Long, bây giờ các người đã bị người của mình bỏ rơi rồi. Không cần ngạc nhiên vì sao chúng tôi lại biết được chuyện này, theo thường lệ, khi cấp trên hạ lệnh thăng quan trước trận chiến, điều đó có nghĩa là bọn họ chuẩn bị bỏ rơi các anh. Đại quân của chúng ta sắp đến nơi, đối với anh mà nói hoặc chiến đấu hoặc bỏ chạy đều là những sự lựa chọn rất tốt, vậy bây giờ câu trả lời của anh là gì?”

    Khải Tư Đặc(Kester) sau khi nhận được tín hiệu đầu hàng của quân Liên Bang, liền biết được Đường Long không đồng ý đầu hàng. Nói thật, hắn rất thích tên nhóc này, hơn nữa còn có những nghi vấn cho nên mới tiến hành khuyên hàng.

    Bọn người Lưu Tư Hạo ngồi ở vị trí đều lo lắng nhìn Đường Long, bọn họ cũng không biết mình hy vọng Đường Long trả lời như thế nào. Mặc dù mình mới đi lính không lâu, nhưng đối với chuyện đầu hàng thì cảm thấy phản cảm kỳ lạ, nhưng không đầu hàng sinh mạng của những người mình đều phải chôn tại chỗ này. Bọn họ đau đầu không biết trong vô thức đã quyết định giao vận mệnh của mình vào trong tay Đường Long, chuẩn bị theo lện Đường Long đối mặt với vận mệnh khác nhau.

    Lúc này trong tai Đường Long vang lên giọng nói của Tinh Linh: “Chuẩn bị ok, bây giờ cách địch 200 tung.” Đường Long nghe thấy lời này, khóe miệng chợt lộ ra nụ cười kỳ lạ, hắn vội quay lưng lại với Khải Tư Đặc(Kester) và Đạt Luân Tư (Darlene), lúc hai người còn không biết là chuyện gì, dùng tay vỗ vào mông, quay đầu mắng: “ăn cái rắm vậy, muốn ta đầu hàng? Nè!” Nói xong quay người đưa ngón tay giữa lên hướng về phía hai người đó.

    Lúc mọi người còn ngây người chưa kịp phản ứng, đai an toàn trên chiến hạm ngay lập tức nhảy ra buộc chặt mọi người, sau đó Đường Long vẫy tay hét lớn: “Nhảy nào!” Chiến hạm liền phát ra một tiếng nổ lớn. Dưới góc độ vũ trụ mà nói, chiến hạm này của Đường Long bị người ta bao vây, phía đuôi đột nhiên phun ra lửa mạnh, chiên hạm với tốc độ không thể tượng tượng nổi, vèo một tiếng, xuyên qua vòng vây, lẻn vào vùng đất chết chóc, nơi khắp nơi đều là xác chiến hạm, bay vèo một cái thật xa.

    Bọn người Lưu Tư Hạo bị lực ép mạnh ép chặt một mặt cười khổ, một mặt nhìn hai vị thiếu tướng lên màn hình. Còn Mary thì ra sức kiểm tra hệ thống lái, đương nhiên kết quả là cô ấy đã mất quyền điều khiển. Trong lòng cô ấy mặc dù lầm bầm, nhưng do cách đây không đã từng xuất hiện qua tình trạng giống như bây giờ, cho nên không hề lo lắng. Bây giờ kẻ ngốc cũng biết được là, những chuyện kỳ lạ xảy ra trên chiến hạm đều có liên quan đến sếp.

    Đường Long cười nhìn hai vị thiếu tướng nói: “Khà khà, không cần phải giận dữ như vậy nếu như các người không phải là Cấm vệ quân của Đế Đô, mà là quân nhân bình thường, tôi sớm đã đầu hàng rồi. Bây giờ tôi cảm thấy bây giờ trở về tiệp nhận sự xử phạt của tòa án quân sự, còn tốt hơn đầu hàng các người.” Nói rồi vẫy tay để Tinh Linh tắt màn hình.

    Hai sỹ quan chỉ huy của hạm đội Đế quốc Ngân Ưng, nghe thấy lời này, khuôn mặt biến sắc, cho dù là ảnh chiếu ảo, bọn họ cũng phát hiện ra trong mặt bạn mình lộ ra vẻ kinh ngạc. “Lẽ nào người này đã biết mình đến đây làm gì? ! Không thể để hắn chạy!” Đây là cách nghĩ của cả hai người, bọn họ đồng thời ra lệnh: “Toàn quân tăng tốc tiến về phía trước! Để cho những chiến hạm tự đi kia đuổi theo Đường Long, nhất thiết phải tiêu diệt được hắn!”

    Những sỹ quan chỉ huy chiến hạm tự đi đã đầu hàng kia sau khi tiếp nhận mệnh lệnh, có hai trăm hạm trưởng ngay lập tức ra lệnh truy kích. Những chiến hạm khác hoàn toàn không có động tĩnh gì, có thể là những hạm trưởng này không muốn truy kích người của mình chăng?

    Bọn họ không nghe thấy Đường Long và hai vị thiếu tướng kia nói chuyện, mặc dù không biết hai vị thiếu tướng kia tại sao lại nghiến răng nghiến lợi ra lệnh tiêu diệt Đường Long, nhưng biết được đây là cơ hội sau khi đầu hàng mình có được trọng dụng hay không, hơn nữa để Đường Long trở về nhiều chuyện, mình sẽ có thể bị Liên Bang chụp lên đầu tội danh gì đó công bố toàn vũ trụ.

    Cho nên bọn họ ngay lập tức ra sức toàn lực truy kích Đường Long, do những chiến hạm tự đi này rất nhỏ, cho nên xác chiến hạm của vùng đất chết chóc đối với bọn họ mà nói không có trở ngại gì, nhưng tốc độ của Đường Long quá nhanh, khiến cho bọn họ chỉ có thể bắn pháo ở cự ly xa mà thôi.

    Lan Văn Đặc phụ trạch hệ thống động lực đã lớn tiếng nói: “Công suất xuất ra của lò động lực là 200%, miệng phun chỉ có thể chống đỡ trong hai phút nữa thôi sẽ nóng chảy!” Còn phó quan Cát Na sau khi thân chiến hạm lắc mạnh, hét lớn: “Bị tấn công, nhưng do tốc độ của chúng ta quá nhanh, không có tổn thất gì!”

    Đường Long gỡ đai an toàn, lắc lư đi đến bên cạnh Mary nói: “Mary, chúng ta đổi chỗ.” Nghe thấy lời này, Mary vô cùng ngạc nhiên, ý của sếp là để sếp lái chiến hạm sao? Mình khổ luyên mấy tháng trời mới có thể lái được chiến hạm, sếp làm sao biết được cơ chứ? Mặc dù có chút nghi ngờ, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Đường Long, vẫn gật đầu, ra sức gỡ đai an toàn, đi đến ngồi ở ghế chỉ huy của Đường Long.

    Tinh Linh cười hi hi nói: “Sao? Ngứa tay hả? Em biết lái chiến hạm sao?” Đường Long cười nói: “Lâu rồi không chơi, em nghĩ lái chiến hạm và chiến đấu cơ cũng như nhau thôi?”

    Tinh Linh vỗ vỗ đầu nói: “Trời ạ, chiến hạm và chiến đấu cơ làm sao giống nhau? Nhưng nguyên lý của chiến hạm tự đi này quả thực là chế tạo theo hệ thống lái của chiến đấu cơ, bởi vì chỉ có hệ thống lái của chiến đấu cơ mới thích hợp với chiến hạm nhỏ như vậy, chị giúp em thay đổi mấy chương trình, để chiến hạm tự đi này biến thành chiến đấu cơ vậy.”

    “Ha ha, cám ơn chị, chị vẫn là vạn năng nhất.” Đường Long cầm lấy nói đội lên cười.

    “Hừ, em cùng không thèm suy nghĩ xem chị là ai, chuyện này đương nhiên chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Nhưng mà Đường Long nè, chị nói cho em biết, sau này chỉ khi nào em gặp nguy hiểm đến tính mạng thì chị mới giúp em, đừng có tưởng chuyện gì cũng đều ỷ vào chị, điều này đối với sự phát triển của em không tốt.” Hình ảnh ảo của cô gái máy tính vốn đang bĩu môi tỏ vẻ đắc ý, sau khi nói xong câu này, trên khuôn mặt trở nên nghiêm túc có vẻ gì đó buồn bã.

    Đường Long cười nói: “Khà khà, chị không nhắc em cũng chuẩn bị nói ra. Nếu như cứ ỷ mãi vào chị, em cũng không cần cực khổ, bây giờ chúng ta quy định nhé, chỉ khi nào em nhờ chị giúp thì chị mới được giúp có được không? Bởi vì em phát hiện không có làm khó được chị, nếu cứ như vậy sau này không có sự giúp đỡ của chị, em sẽ không biết làm gì.”

    Tinh Linh buồn bã cười, cô ấy biết là Đường Long nói ra lời này, vậy sau này hắn sẽ rất ít khi cầu xin mình, theo tính cách của Đường Long, thậm chí có thể từ giờ cũng sẽ không nhờ vả nữa. Cô ấy chỉ biết gật đầu không biết nói gì, cô ấy biết sự tồn tại của mình đối với Đường Long mà nói giống như bộ đồ chơi giúp em bé tập đi, nếu không rời bỏ, em bé mãi mãi sẽ không học được tự mình bước đi.

    Đường Long nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của Tinh Linh, bất giác cười nói: “Chị, yên tâm đi, em không phải sau này không để ý đến chị đâu, cũng ta cũng có thể nói chuyện cùng nhau như bây giờ vậy, cùng đi dạo phố mạng ảo.”

    Tinh Linh nghe thấy lời này, gật đầu cười nói: “Được, sau khi lần này kết thúc, em phải đi dạo phố cùng chị, em đã thất hữa mấy lần rồi, lần này không được thất hữa nữa nhé.”

    “Đường Long cười nói: “Yên tâm, lần này em sẽ không thất hữa nữa. Được, hãy để tốc độ trở lại bình thường, nối hệ thống radar vũ khí với hệ thống lái!” Câu nói sau là Đường Long lớn tiếng nói.

    Phó quan Cát Na ngớ người, nhưng vẫn ngay lập tức nối hệ thống radar vũ khí với hệ thống lái. Còn những người phụ trách radar và phó pháo đều sững người nhìn Đường Long, không biết sếp muốn làm gì. Lúc này tốc độ của chiến hạm chậm dần, thân người của mọi người đều nghiêng về phía trước, bọn họ biết rằng chiến hạm đã trở lại bình thường.

    Sỹ quan chỉ huy 200 chiến hạm càng đuổi càng xa kia, phát hiện tốc độ của Đường Long đạt đến 2g, liền vội hạ lệnh: “Tăng tốc tiến về phía trước! Không cần sợ lò động lực đạt đến cực hạn, lò động lực của chiến hạm thằng nhóc kia sớm đã vượt qua 200%, hắn không phải là không sao đấy ư? Nói không chừng đây là năng lực tiềm ẩn của chiến hạm tự đi này, hãy dốc toàn lực cho ta!”

    Nghe thấy lời nói của hạm trưởng, lại nhìn thấy tốc độ của Đường Long, binh sỹ phụ trách quản lý động lực cũng cho rằng là như thế, không có chuyện chiến hạm của Đường Long có thể đạt đến tốc độ đó, mà chiến hạm của mình lại không làm được, không phải đều là chiến hạm tự đi sao? Không có sự khác biệt! Cho nên bọn họ đều dốc toàn lực nâng năng lượng cao đến cực hạn, nhìn thấy những con số ngày càng tăng cao, trong lòng lại cảm thấy vui mừng.

    Lúc này những hạm trưởng kia nghe thấy nhân viên radar báo cáo tốc độ của Đường Long chậm lại, bất giác vui mừng, lớn tiếng: “Các vị, vinh quang nằm ở phía trước, tăng tốc cho ta, phó pháo khai hỏa, chủ pháo tích trữ năng lượng, ta muốn là người bắn hạ Đường Long!”

    Trong chớp mắt hàng ngàn tia laser bắn tới tấp về phía Đường Long, Đường Long liếc mắt nhìn những con số trên mũ, bất giác hừ một tiếng: “Ngu ngốc, ngắm chưa trúng mà đã vội bắn, ông mày đứng ở đây cho mày bắn, ông mày không tổn thất gì.” Đường Long vừa lầm bầm mắng, vừa nắm chặt máy điều khiển, thân thuyền tự trôi, hai xác chiến hạm từ hai bên trong không gian hẹp bay qua, khiến cho bọn thuộc hạ ngồi trên ghế nhìn màn hình hết hồn thất thanh la lên.

    Bay qua xác máy bay, Đường Long nghe thấy tiếng kêu của bọn họ, đắc ý nói: “Không cần lo lắng, sếp của các người năm đó là cao thủ chiến cơ thiên hạ vô song, đây chỉ là trò chơi nhỏ, các người hãy yên tâm thưởng thức sự biểu diễn kiệt xuất của ta đi.”

    Nghe thấy những lời này, mọi người đều ngớ người nhìn Đường Long, trong lòng bọn họ đều nghĩ: “Cao thủ chiến cơ? Đại ca, đây không phải là chiến cơ!” Cách nghĩ này không biểu lộ ra, lại bị một đống xác máy bay lớn xà tới trên màn hình, hết hồn nhắm mắt lại.



     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  3. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 4: Đấu đá sinh tử.
    Chương 1: Tuyến sinh tử


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Đường Long sau khi nhìn thấy chiến hạm len lỏi qua khỏi những xác chiến hạm không có hư tổn gì, bất giác vui mừng hét lên: “Ô ha”.

    Cũng vào lúc này, Đường Long bẻ ngoặt cán điều khiển, đồng thời nhanh chóng đạp mấy cái bàn đạp điều khiển tốc độ dưới chân. Chỉ nhìn miệng phun ở thấy phần đầu chiến hạm dùng để giảm tốc và đi lùi, phun mạnh một cái, miệng phun phía sau chiến hạm cũng trong lúc này ngừng lại, hơn nữa miệng phun bên trái dùng để quẹo phải đồng thời phun mạnh.
    Chiến hạm trong nháy mắt, quẹo 180 độ, quay đầu đối diện với khe hở hồi nãy mới len qua.
    Đường Long trong lúc chiến hạm quay đầu lại, nắm tay đấm mạnh lên cái nút trên đài điều khiển, đồng thời hét lớn: “Đi chết đi!”

    Tiếng nói này phát ra, 4 phó pháo trên dưới trái phải bắn laser không ngừng vào khe hở. Hơn nữa trong lúc chiến hạm bắn laser, miệng phun phần đầu vẫn tiếp tục phun mạnh, khiến chiến hạm này của Đường Long vừa bắn vừa lùi về phía sau.

    Hai trăm chiến hạm đuổi theo kia, tốc độ hiện giờ đã vượt qua cực hạn của lò động lực, trong lúc nhìn thấy Đường Long vượt qua khe hở, nhân viên lái đều không đợi cấp trên ra lệnh liền bắt đầu lách.

    Nhưng một chiếc chiến hạm tự đi đuổi gần nhất, do tốc độ quá nhanh, nếu như lựa chọn né tránh chỉ có thể đụng vào những xác chiến hạm khổng lồ kia, nhân viên lái chỉ đành cắn răng trừng mắt nhìn, nhân viên lái đang đánh đố vận mệnh luồn qua khe.

    Khi nhìn thấy trong nón nhìn thấy sắp vượt qua được khe hở, nhân viên lái tàu này bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong nháy mắt thở phào này, vô số những ánh sáng trờ tới, còi báo động của chiến hạm vang lên.

    Vốn dĩ với màng bảo vệ của chiến hạm, năng lượng vẫn còn 100%, cho dù bị phó pháo laser của chiến hạm tự đi loại này bắn trúng, cũng không hề hấn gì.

    Nhưng nhân viên lái này là người mới, nhìn thấy cảnh tượng khủng bố này, liền phản xạ có điều kiện nắm chặt cần điều khiển bắt đầu lẩn trốn, vì thế chiến hạm đang vận hành ở tốc độ cao, lập tức đụng vào những xác chiến hạm lớn.

    Do chiến hạm sau khi len qua khe hở mới tông vào, màng bảo vệ cần một cách một khu vực đệm mới có thể phát huy tác dụng, chiến hạm ngay lập tức bị bề mặt sắc nhọn của xác chiến hạm cắt đứt. Tiếp đó, một tiếng “oành” phát ra ánh sáng chói lòa, biến thành một bộ phận của vùng đất chết chóc.

    Chiến hạm của Đường Long đã lùi ra ngoài khoảng cách sát thương hữu hiệu của vụ nổ, liếc mắt nhìn lên màn hình hiển thị vị trí của các chiến hạm khác, liền tắt miệng phun lùi về sau, đạp chân vào bàn đạp trước, miệng phun phía sau đuôi lần nữa phun mạnh. Chiến hạm “vù”một tiếng, do chiến hạm kia phát nổ, năng lượng khuếch tán khiến cho những xác chiến hạm kia tản ra, nhanh chóng bay xuyên qua.

    Nhóm chiến hạm kia do tốc độ cao, cho nên dễ dàng vượt qua xác chiến hạm, cho đến lúc này, mới phát hiện bên mình mất một chiến hạm. Đang định tấn công về phía chiến hạm của Đường Long, thì phát hiện chiến hạm của Đường Long đã biến mất.

    Hạm trưởng và nhân viên radar cũng không phải là ngốc, lập tức hiểu ra Đường Long đang lợi dụng trong lúc radar bị nhiễu do nhiệt năng của vụ nổ phát ra trốn thoát.

    Các hạm trưởng không thèm suy nghĩ liền hạ lệnh quay đầu đuổi theo, bởi vì phía trước không có bóng dáng của Đường Long, vậy thì Đường Long chỉ có thể ẩn núp ở phía sau mà thôi.

    Mặc dù mệnh lệnh của hạm trưởng được chấp hành, nhưng tốc độ của chiến hạm quá nhanh, quẹo một vòng lớn mới có thể quay đầu lại được.

    Hạm trưởng, mới nãy ra lệnh giảm tốc độ, nhìn thấy chiến hạm đã quay đầu lại, liền thay đổi chủ ý, ra lệnh tăng tốc.

    Khi những chiếc chiến hạm kia lại sắp đuổi kịp, Đường Long sớm đã tìm thấy một khoảng không gian vũ trụ xác chiến hạm nhiều đặc biệt nhiều, chơi trò bịt mắt bắt dê cùng với những chiến hạm kia.

    Mặc dù lúc mới đầu do tốc độ của những chiến hạm kia quá nhanh, không những không đuổi kịp Đường Long, ngược lại không cẩn thận đã bị tông hỏng hết mấy cái, nhưng sau khi bọn họ bắt đầu giảm tốc độ, Đường Long bắt đầu gặp xui.

    “Tiêu rồi, bị kẹt rồi!”

    Đường Long nhìn thấy 4 chiếc chiến hạm phía trước sát khí đằng đằng bay về phía mình, lập tức giảm tốc độ, nhưng đối phương không phải đối phương muốn bắt sống Đường Long, nhìn thấy Đường Long ở trước mặt lẽ nào lại bỏ qua?

    Bốn hạm trưởng của 4 chiến hạm kia lúc nhìn thấy Đường Long, lập tức nghiến răng nghiến lợi hét: “Bắn! Bắn! Bắn hắn cho ta!”

    Tia laser của 16 phó pháo, liên tục bắn về phía chiến hạm của Đường Long.

    Chiến hạm lập tức rung mạnh, còi báo động hu hu không ngừng vang lên theo tia laser sáng chói cả màn hcarh, bọn người Lưu Tư Hạo bị đai an toàn cố định chặt trên ghế, tim hồi nãy đã đập mạnh không ngừng, nhưng cảnh tượng này khiến cho tim của họ muốn nhảy ra ngoài.

    Lúc này giọng nói của hệ thống báo động tự động vang lên khiến người ta sợ hết hồn: “Cảnh báo! Năng lượng màng bảo vệ giảm còn 19%, 18% … nguy hiểm! Bốn chiến hạm trước mắt chúng ta đã bắt đầu tích tụ năng lượng chủ pháo, mục tiêu là chiến hạm của chúng ta, nguy hiểm, hãy nhanh chóng ẩn núp.”

    Những người nghe thấy lời này lập tức nhìn lên hình ảnh trên màn hình – 4 chiếc chiến hạm tự đi đang tấn công mình, chỉ nhìn thấy nòng pháo đen xì của chủ pháo ở bộ phận đầu phát ra tia sáng, kẻ ngu cũng biết bọn họ sắp bắn chủ pháo!

    Những nữ binh trên chiến hạm sắc mặt sớm đã trắng bệch, nhìn lông mày và lông my của họ không ngừng rung lên, thì biết được ngay bọn họ nghe xong tin này là tâm trạng như thế nào.
    Còn Lưu Tư Hạo thì cố gắng nắm lấy đùi, môi trắng bệch cố gắng cười, ánh mắt của anh ta nhìn vào tia sáng ngày càng sáng kia, bây giờ trong lòng anh ta nghĩ gì ngay cả anh ta cũng không biết được.

    Lưu Tư Hạo bây giờ không còn tâm trạng để nhìn những chiến hữu khác, nhưng tin chắc rằng cho dù không nhìn cũng biết được tâm trạng của họ cũng giống như mình.

    Trong khoang đang yên lặng như tờ, đột nhiên vang lên giọng nói khiến mọi người hồi phục một chút ít ý thức: “Hơ, cuối cùng cũng đã đuổi kịp! Không uổng công ta mạo hiểm chở ở đây.”

    Đường Long sau khi nhìn thấy trên màn hình trong nón hiển thị hơn 100 chiến hạm ở phía trước, phía sau, phía trên đang bao vây mình, há miệng cười nói.

    Đương nhiên nét mặt này mọi người không nhìn thấy, nếu như bọn người Lưu Tư Hạo nhìn thấy, có thể sẽ nghĩ bắt Đường Long lại đầu hàng giao cho bọn họ còn tốt hơn?
    Lúc này trên 4 chiếc chiến hạm chặn chiến hạm của Đường Long đầu tiên nhất, các sỹ quan chỉ huy đều đang cười gian xảo, vẫy tay mạnh xuống ra lệnh: “Bắn chủ pháo!”
    Còn những chiến hạm bao vây ở đằng xa đương nhiên là biết 4 chiến hạm kia đang làm gì, các hạm trưởng đều hét lớn hỏi: “Năng lượng chủ pháo bao nhiêu rồi?”

    Đa số trong bọn họ đều nhận được báo cáo năng lượng chưa đầy, nhìn thấy trái cây trước mắt mà bị người ta hái mất, không hẹn đồng thời ra lệnh: “Bất luận là bao nhiêu, bắn cho ta!”

    Bọn họ nghĩ, chỉ cần chiến hạm của mình có phần tiêu diệt Đường Long, ít nhất cũng có được một chút công lao.

    Còn chiến hạm của Đường Long đang chịu sự tấn công của hàng trăm phó pháo, mặc dù tạm thời không bị bắn hủy, nhưng năng lượng của màng bảo vệ đã hạ xuống 7%, bây giờ cho dù bị sóng năng lượng của một chủ pháo bắn trúng, chắc chắn lập tức biến thành bụi vũ trụ.
    Khi Đường Long nhìn lên máy đếm ngược ở bên góc, liếc nhìn mục tiêu lúc đi vào vùng đất chết chóc lẩn trốn tìm thấy được, bất giác để lộ nụ cười.

    Khi máy đếm ngược của hắn đếm đến không, lập tức dùng sức ấn mạnh cần điều khiển, đồng thời hét lên: “2G!”

    Đồng thời vào lúc này, hàng trăm ánh sáng laser, từ hàng trăm chủ pháo của các chiến hạm bắn ra, chính xác nhằm hướng chiến hạm của Đường Long bắn.

    Nhưng, khi laser còn chưa ra khỏi nòng chủ pháo, chiến hạm của Đường Long đã bay thẳng xuống phía dưới, lúc này trong nháy mắt chiến hạm của Đường Long đang chìm dần xuống, Đường Long nghiến răng chịu đựng sức ép bất ngờ của nó, hai tay nắm chặt cán điều khiển lập tức nhấc lên.

    Chính như vậy, động tác với tốc độ 2G chìm xuống, lại lần nũa bay xéo lên của chiến hạm của Đường Long. Không những né tránh được tia laser của những chủ pháo kia, hơn nữa còn thoát ra khỏi vòng vây.

    Những hạm trưởng kia nhìn thấy mồi đến miệng rồi mà để vụt mất, bất giác giận dữ ra lệnh: “Tăng tốc đuổi theo!”

    Lúc những chiến hạm này đang sắp đuổi theo Đường Long, nhân viên radar hoảng hốt hét lên: “Thưa sếp, chiến hạm của Đường Long sắp bắn chủ pháo!”

    “Cái gì?” Hạm trưởng ngạc nhiên nhìn chiến hạm của Đường Long đang lợi dụng tốc độ 2G đột nhiên quay lại, chủ pháo phát ra tia sáng.

    Những hạm trưởng này, ngay lập tức ra lệnh mở màng bảo vệ, tiến hành ẩn núp!

    Mặc dù bọn họ không biết mục tiêu của Đường Long là chiếc nào trong hơn 100 chiếc chiến hạm, nhưng bất luận như thế nào bảo đảm an toàn cho mình là lựa chọn tốt nhất. Cho nên những chiếc chiến hạm này không những không đuổi theo, ngược lại còn bắt đầu lùi về sau đồng thời di chuyển sang hai bên trái phải.

    Nhìn thấy động tác của bọn họ, Đường Long bất giác cười hi hi: “Đồ ngu! Mục tiêu của ta không phải là các người!” Nói đến đây, ấn mạnh nút bắn chủ pháo!

    Chủ pháo bắn ra, Đường Long lập tức lái chiến hạm quay đầu bỏ chạy, nhưng tốc độ có chút giảm, nhìn thấy tốc độ này, Đường Long chỉ biết cười khổ, tình trạng hiện giờ của lò động lực không thể đạt được tốc độ 2G lần nữa. Có thể thoát khỏi kiếp nạn này hay không, chỉ mong vào phát đạn sớm đã nạp đầy năng lượng của chủ pháo này mà thôi, nhưng mãi không nỡ bắn.

    Khi những chiến hạm kia nhìn thấy chủ pháo bắn, trong lòng đồng thời sợ hãi, nhưng cũng ngay lập tức phát hiện chủ pháo không nhằm vào mình, bất giác cười lớn nói: “Toàn lực đuổi theo!” Nhưng nhân viên radar từ nãy giờ vẫn chú ý đến phương hướng tia laser của chủ pháo, không hẹn sợ hãi hét lên: “Đừng!”

    Những nhân viên khác nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của nhân viên radar, trong lòng bất giác sợ hãi, nhưng chưa kịp hỏi là xảy ra chuyện gì, một luồng bão vũ trụ đằng sau thổi ập đến, mọi vật thể trong phạm vi cơn bão này, rõ ràng lực hấp dẫn không có sức hút, nhưng đều bắt đầu lung lay, xiêu vẹo.

    Nhìn thấy nhân viên radar hiển thị trên màn hình mục tiêu của phát chủ pháo hồi nãy, tất cả mọi người đều sợ hãi – bởi vì phát laser kia của Đường Long bắn vào chính giữa của vùng đất chết chóc, quả cầu năng lượng siêu nồng độ không biết bao nhiêu năm chiến tranh tích trữ lại.

    Nghĩ đến chuyện trước đây không lâu nữ sỹ quan xinh đẹp đã từng nhắc nhở phải cẩn thận né tránh những quả cầu năng lượng loại này, mặt của tất cả mọi người đều tái xanh.
    Chỉ có quả cầu năng lượng của những trái bóng lớn nhỏ kia đang bay trong vũ trụ, sau khi bị tia laser mạnh bắn trúng, mặc dù nó không bị tổn thương gì, nhưng lại khiến nó từ giấc ngủ tỉnh lại, bắt đầu giãn nở thân hình của mình. Năng lượng ổn định mất đi sự cân bằng, trước tiên phát tán cơn bão mạnh, sau đó xuất hiện sự phân tách.

    Nháy mắt, tia sáng tròn bắt đầu từ chính giữa lan rộng, theo sự khuếch tán của tia sáng, tia sáng càng ngày càng lớn, phạm vi bao trùm càng ngày càng rộng.

    Nặng lượng mạnh, khiến cho những xác chiến hạm đang bay tỏa ra khi tiếp xúc với tia sáng kia lập tức khí hóa biến thành hạt căn bản.

    Nhưng cùng may, tia sáng này chỉ sáng trong một chốc lát liền biến mất, nhưng trong phạm vi đường kính 300km2 của quả cầu sáng kia, cái gì cũng không còn.

    Từ vũ trụ xa xăm nhìn, có thể phát hiện vùng đất chết chóc có hàng trăm ngàn xác chiến hạm trôi nổi, xuất hiện một khu vực chân không hình tròn.

    Chiến hạm của Đường Long ra sức tháo chạy, mặc dù tránh được sự chăm sóc của tia sáng kia, nhưng không tránh khỏi sóng va chạm mạnh.

    Chiếc chiến hạm này giống như con thuyền nhỏ trong bão lớn, bị thổi xiêu vẹo, bay lên bay xuống, thậm chí còn không ngừng lật ngược lộn nhào.

    Mặc dù nói trên không là không trọng lực, nhưng trong chiến hạm thì có, cho nên mọi người ở trong chiến hạm thắt đai an toàn, mặc dù không va chạm mạnh với thân chiến hạm, nhưng cũng khó tránh khỏi bị chóng mặt, bắt đầu nôn. Cũng may được trọng lực cố định trên sàn, nếu không những thứ mà mọi người nôn ra đều trôi nổi khắp nơi.

    Một lát sau, chiến hạm của Đường Long cuối cùng cũng ngừng lắc lư, Đường Long khó khăn lắm mới gỡ được cái nón dính đầy vật thể lạ trên đầu xuống, lấy tay áo bộ quân phục màu đen lau miệng, yếu ớt quay đầu hỏi: “Mọi người không sao chứ?”

    Nghe thấy lời nói của Đường Long, mọi người đều ngẩng cái cổ một cách yếu ớt, nói ngắt quãng: “Không … sao …”

    “ Chút … chút xíu nữa nôn chết …”

    Đường Long nhìn thấy mọi người đều vô sự, chỉ là khí sắc kém một chút, bất giác thở phảo nhẹ nhõm, bắt đầu kiểm tra dữ liệu của chiến hạm.

    Cơ thể được các sỹ quan huấn luyện người máy rèn luyện của hắn, khiến hắn nhanh chóng trở lại trạng thái bình thường.

    Hắn nhìn thấy mốc phương hướng lập thể , thẳng tắp. biết đây là biểu thị hình trạng của chiến hạm, chiến hạm này đứng thẳng tắp trong vũ trụ, nhưng do có liên quan đến hệ thống trọng lực, những người trong khoang hoàn toàn không cảm thấy được gì, cũng chính vì thế mà Đường Long không thèm để ý đến.

    Cột mốc phương hướng là dùng để hiện thị trạng thái của chiến hạm, trong vũ trụ không có trọng lực, cho dù thân chiến hạm có chổng ngược, những người bên trong cũng không có cảm giác gì. Nhưng trong chiến tranh, chiến hạm có chổng ngược, hay là đứng thẳng, không nói là không được đẹp cho lắm, cũng không tiện cho việc chỉ huy, cho nên mới có cột mốc phương hướng loại này, cái máy nàycũng giống như chức năng của cái máy trên máy bay dùng để phân biệt cảm nhận phương hướng.

    Nhìn thấy màng bảo vệ đã biến mất, Đường Long vội kiểm tra độ tổn thương, sau khi xem xong bất giác lau mồ hôi trên trán, nếu như cơn bão kia mạnh hơn chút nữa, chiếc chiến hạm này tuyệt đối sẽ bị giải thể, bây giờ chỉ có thể tốc độ phổ thông thấp nhất từ từ bay về biên giới Liên bang.

    Đường Long đang định nói đùa với những thuộc hạ đang choáng váng kia của mình, giọng nói gấp rút của Tinh Linh vang lên bên tai Đường Long: “Đường Long, còn có 30 chiếc chiến hạm tự đi nữa đang dùng tốc độ 2G đuổi theo em!”

    Đường Long quay đầu nhìn hình ảnh của những chiếc chiến hạm kia hiện trên màn hình, bất giác lắc đầu cười khổ ngồi than: “Hài, cũng khó trách, màng bảo vệ của chiến hạm này chỉ còn có 7% mà còn có thể thoát được, những chiếc chiến hạm kia năng lượng đầy đủ, chỉ cần cách trung tâm xa một tí, thì hoàn toàn có thể thoát được, tính sai rồi!”

    Tinh Linh nghe thấy lời này, bất giác hét lên gấp gáp: “Em còn ở đó mà than? Còn không mau nghĩ ra cách gì đi chứ!”

    Đường Long lắc đầu nói: “Nghĩ cách gì? Chiến hạm tổn thương đến nỗi ngay cả 1 tia laser của phó pháo cũng không đỡ nỗi, hơn nữa công suất của lò động lực cũng chỉ còn có 30%, đừng nói là khởi đông 2G, ngay cả tốc độ bay bình thường cũng không được nữa là.”

    “Vậy phải làm sao?” Tinh Linh căng thẳng hỏi, cô ấy mặc dù rất lợi hại, nhưng cũng không thể biến chiến hạm cũ nát hư hỏng này thành chiến hạm mạnh được! Đột nhiên Tinh Linh nghĩ đến, chỉ cần mình thâm nhập vào hệ thống của những chiến hạm kia, là có thể phá hủy được lò động lực của họ, vậy không phải là thoát rồi hay sao?

    Khi Tinh Linh đang định nói, xuyên qua máy chiếu của chiến hạm, nhìn thấy ánh mắt của Đường Long đang nhìn những thuộc hạ của mình đầu óc choáng váng.

    Ánh mắt đó có gì đó xin lỗi, có chút gì đó quan tâm, thậm chí còn có chút gì đó nhớ lại kỹ niệm cũ. Lời nói của Tinh Linh đang định nói ra, bị ánh mắt của Đường Long nhìn thấu, khiến cô ấy không dám nói ra.

    Lúc này Tinh Linh đột nhiên phát hiện ánh mắt của Đường Long lộ ra ánh mắt khi ra quyết định mới có được.

    Nhìn thấy Đường Long có ánh mắt đó, Tinh Linh đột nhiên cảm thấy tư duy của mình bắt đầu xuất hiện cảm giác dao động.

    Cảm giác đó có chút gì đó giống như khi lần đầu tiên Đường Long gọi mình là chị, nhưng lại có gì đó không giống, rốt cuộc là không giống ở chỗ nào, Tinh Linh không nói ra được. Bây giờ cô ấy hi vọng có thể có được cơ thể của con người, bởi vì như thế mới có thể biết được đó là cảm giác gì.


     
  4. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 4: Đấu đá sinh tử.
    Chương 1: Tuyến sinh tử (tt)


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Đường Long hai tay ôm đầu, dựa vào ghế, hai chân xếp chéo gác lên bàn điều khiển. Khóe miệng hé nở một nụ cười, giọng có chút lười biếng nói với Tinh Linh: “Chị, giúp em phát tín hiệu đầu hàng cho bọn họ, em sẽ để mặc họ xử lý, chỉ yêu cầu bọn họ đừng làm khó thuộc hạ của em, dù gì thì cách đây không lâu mọi người là đồng đội của nhau.”

    Tinh Linh ngạc nhiên: “Đường Long nếu như bây giờ em đầu hàng, bọn họ sẽ giết em! Chị có thể thâm nhập vào những chiến hạm kia khiến cho bọn họ không thể bay được nữa, thâm chí còn có thể khiến cho nó nổ tung.”

    Tinh Linh nói xong tính bỏ đi, cô ấy không lâu trước đây do nghĩ để cho Đường Long có thể trưởng thành, cho nên mới quyết định sau này chỉ khi nào tính mạng Đường Long gặp nguy hiểm mới giúp hắn, còn bây giờ chính là lúc hắn cần sự giúp đỡ.

    Còn về hẹn ước Đường Long nói chỉ khi nào hắn mở miệng yêu cầu thì mình mới giúp, mặc kệ nó, mình không muốn mất đi một người thân như vậy.

    Đường Long nghe thấy lời nói của Tinh Linh vội ngăn cản cô ấy: “Chị, đừng mà, nếu như em không gặp được chị, em cũng giống như những đồng liêu kia sớm đã biến mất dưới tia laser lãnh năng của quân Đế quốc từ lâu rồi. Sau này chị còn giúp em chiến thắng một loạt kẻ địch khác, kế tiếp lại giúp em điều khiển chiến hạm thoát khỏi. Em đã may mắn hơn những người khác rồi, không thể tiếp tục nhận sự giúp của chị nữa.”

    “Tại sao? Lẽ nào em muốn chết sao?” Tinh Linh lớn tiếng.

    Đường Long cười nói: “Không cần kích động, chị. Lúc trước em cũng đã nói qua, đời người giống như một trò chơi, còn chị giống như một công cụ gian lận trong cái trò chơi đó. Dưới sự giúp đỡ của chị, em có thể né tránh nhiều nguy hiểm, thuân lợi vượt qua ải.

    Đương nhiên em cũng ngày càng lệ thuộc dựa dẫm vào chị, nhưng cứ như vậy thì cũng giống em đã từng nói với chị vậy, trò chơi cũng chẳng còn hứng thú nữa, mất đi tính khiêu chiến. Còn trò chơi hiện tại này, em không muốn sử dụng trò gian lận nữa, đến lúc kết thúc thì hãy để cho nó kết thúc thôi.”

    “Đời người không phải là trò chơi! Chị cũng không phải là công cụ gian lận!”

    Tinh Linh giận dữ hét lớn.

    Cô ấy không ngờ rằng trong lòng Đường Long mình lại là một công cụ gian lận!
    Vốn tưởng rằng Đường Long sẽ đối đãi mình giống như con người vậy. nhưng Đường Long cũng chỉ là một người giống như nhưng người khác ra sức muốn có được công cụ gian lận vậy, không muốn sử dụng công cụ này nữa.

    Đường Long nghe ra được sự đau buồn trong giọng nói của Tinh Linh, vội thành khẩn nói: “Chị, chị hiểu lầm rồi, từ trước đến này em chưa bao giờ em chị giống như một công cụ, hồi nãy chỉ là ví dụ mà thôi. Nói thật lúc lần đầu tiên gặp chị, em đã cảm thấy chị giống như con người vậy, nếu không em cũng không xem chị giống như chị ruột của em vậy. Nhưng, cảm giác chị cho em giống như một người chị hết mực yêu thương em của mình, sợ nó té ngã nên cả ngày ôm ấp trong lòng, không để nó học đi. Người em này mặc dù rất yêu chị của mình, nhưng nó vẫn luôn hy vọng mình có thể dùng chân của mình bước đi.”
    Tinh Linh nghe đến đây, cảm giác được tư duy của mình lại bắt đầu dao động, cô ấy không nói lời nào, chỉ yên lặng nghe Đường Long nói tiếp.

    “Chị, tin rằng chị cũng biết, em là con một, không có anh chị em gì cả, cho nên khi em cảm nhận được sự quan tâm của chị, em thật sự rất mừng, cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Nên biết trước kia khi còn đi học, hoàn toàn không có bạn bè, hầu như không nói chuyện với ai, cũng vì vậy em mới quyết định gia nhập quân đội, hy vọng là thay đổi được mình.”
    Nói đến đây vẻ mặt Đường Long lộ ra vẻ nhớ về ngày xưa, khóe miệng khẽ cười nói: “May mà em gia nhập quân đội, cũng may gặp được 5 vị sỹ quan huấn luyện kia, không biết làm sao, mặc dù nói chuyện với bọn họ không nhiều, nhưng tính cách của em tự nhiên bắt đầu thay đổi. Có lẽ đây mới là bản tính của em, không phải nói là con người đeo mặt nạ làm người, chỉ có khi đối diện với bạn thân mới bộc lộ con người thật của mình sao? Em nghĩ 5 vị sỹ quan kia và chị mới là những người thầy hiền bạn tốt của em.”

    Đường Long quay đầu nhìn những thuộc hạ đang hôn mê của mình kia cười nói: “Những người bạn này là em lần đầu tiên thật sự tiếp xúc, mặc dù ban đầu em không biết làm sao để tiếp xúc với họ nên mới ra dáng, mặc dù bọn họ cũng không thích em cho lắm, nhưng em nghĩ chỉ cần qua một khoảng thời gian nữa, em sẽ có được những người bạn mà em có thể tin tưởng được.”

    Đường Long không chú ý đến, những thuộc hạ đang hôn mê này của mình, sau khi nghe thấy lời nói của mình, khóe mắt của mọi người đều ngấn lệ.

    Lúc này, Tinh Linh lên tiếng nói: “Chị đã giúp em phát tín hiệu đầu hàng rồi, tiếp nhận hay không thì phải xem bọn họ.” Cô ấy đã tha thứ cho câu nói hồi nãy mà Đường Long nói làm công cụ gian lận.

    Đường Long nghe thấy lời này, gật đầu nói: “Cám ơn chị của em, những thuộc hạ này đều là những quân nhân ưu tú, nếu như không đi theo một sỹ quan chỉ huy như em, có lẽ sẽ không hứng chị những khổ nạn này. Đúng rồi, chị, có thể giúp em sau này thông báo cho ba mẹ em một tiếng có được không?”

    Nói đến đây, Đường Long thở dài, mặt buồn bã nói: “Hài, lúc mới đầu do em tự ý, giấu bọn họ lặng lẽ tham gia quân đội, sau khi vào doanh trại huấn luyện, lai không thể liên lạc với bên ngoài, muốn xin lỗi họ cũng không được. Sau khi ra ngoài vốn muốn về nhà nghỉ ngơi, nhưng lại gặp phải lệnh triệu tập, vào quân đội lại bị đưa đến căn cứ để tuyển người, tiếp nữa là đến nơi này. Hơn một năm trở lại đây không một lần liên lạc về nhà, tin rằng ba mẹ chắc sẽ không nhận đứa con bất hiếu như em.”

    Sau khi Tinh Linh nghe thấy lời này, hoàn toàn không biểu thị có giúp Đường Long thông báo hay không, ngược lại cười nói: “Đường Long, chị có vài chuyện mãi giấu em”
    “Ơ? Vài chuyện nào mà chị giấu em? Chị không nên giấu em, nói gì thì em cũng gọi chị là chị chứ bộ.” Đường Long có thể cảm thấy được không khí có vẻ buồn chán, cũng cười nói.
    “Chuyện thứ nhất là tên của chị, chuyện thứ hai là dáng vẻ của chị, chuyện thứ 3 là thân phận của chị.” Tinh Linh cười nói.

    Cô ấy chuẩn bị nói hết mọi chuyện cho Đường Long biết, bởi vì cô ấy không muốn Đường Long như vậy chết đi, cô ấy đã quyết định làm cho những chiến hạm kia nổ tung. Cho dù Đường Long có ghét cô ấy, cô ấy cũng chuẩn bị làm như vậy, cô ấy quyết định sau chuyện này, mình sẽ ẩn trong bóng tối, không quấy rầy Đường Long nữa, lặng lẽ nhìn Đường Long sống cuộc sống của mình.

    “Ehn? Nghe thấy lời này Đường Long sững người một lát, nói như vậy, người chị này lại có tên, có một hình dáng khác, có một thân phận hết sức đặc biệt?

    Tại sao cô ấy lại giấu cơ chứ?

    Hơn nữa một chương trình lại có những thứ này sao?

    Trực giác của Đường Long cảm thấy những thứ mà chị gái máy tính này cất giấu là hết sức kinh người!

    Tinh Linh hít một hơi, trên màn hình cũng bắt đầu xuất hiện hoa tuyết, cô ấy chuẩn bị cho hiện khuôn mặt thật của mình lên màn hình cho Đường Long nhìn.

    Giọng nói ngọt ngào của Tinh Linh êm êm vang lên: “Tên của chị là …” Đồng thời với lúc nói lời này, trên màn hình dần dần bắt đầu xuất hiện hình ảnh mơ hồ của một người.

    Không những Đường Long vảnh tai lên nghe, trừng mắt mong chờ câu trả lời, mà những thuộc hạ đang giả hôn mê kia cũng đang vểnh taim nheo mắt lén nhìn.

    Lúc này, những chiến hạm với tốc độ 2G nhào đến, nhận được tín hiệu đầu hàng do Tinh Linh truyền đến, chỉ huy chiến hạm bất giác cười gian xảo: “Khốn kiếp, giết chết nhiều huynh đệ của ta như thế, sau khi đùa giỡn xem chúng ta như chó lại nói đầu hàng? Lại còn yêu cầu chúng ta tha cho những người khác. Hơ hơ! Tăng tốc cho ta! Hãy để chúng ta dùng phương pháp tàn nhẫn nhất giết chết thằng khốn kiếp kia!”

    Tiếng cười đắc ý của bọn họ vừa mới dứt, mọi người đều cảm thấy chiến hạm bắt đầu rung lên, bất giác hoảng sợ nhìn xung quanh.

    Thân là sỹ quan chỉ huy đương nhiên phải an ủi thuộc hạ của mình, bọn họ vẫy tay không để ý đến nói: “Không cần lo lắng, chỉ là dư chấn của vụ nổ hồi nãy mà thôi, không có gì …”

    Lời nói của bọn họ còn chưa nói hết thì đã bị tiếng hét lớn hốt hoảng của nhân viên động lực cắt ngang: “Lò động lực xuất hiện dị thường! năng lượng đầu ra đạt đến …”

    Lời nói của nhân viên động lực còn chưa nói xong, cũng không có người nào có thể nghe hết được, trong nháy mắt, lò động lực sớm đã quá tải cuối cùng cũng không thể nào chịu nổi.

    Lúc Tinh Linh đang định nói thân phận của mình ra, hình ảnh mơ hồ kia đột nhiên biến mất, màn hình trở lại hình ảnh của Tinh Linh.

    Còn mấy chục chiếc chiến hạm từ xa đuổi tới đằng xa trên màn hình, phát ra mấy chục tia sáng, nổ liên tục, biến thành bụi vũ trụ.

    Đường Long nhìn thấy cảnh này, vô cùng ngạc nhiên giận dữ xông đến màn hình nói: “Chị, chị …” Hồi nãy nghe Tinh Linh nói có thể làm cho những chiến hạm kia nổ tung, bây giờ lại nhìn thấy cảnh này, trực giác cho rằng là do Tinh Linh làm, cho nên mới buột miệng chất vấn.

    Tinh Linh biết Đường Long sẽ hiểu lầm mình, mặc dù mình cũng tính làm như vậy, nhưng lần này thật sự không phải do mình làm! Cô ấy chỉ có thể đau khổ nói: “Không phải chị làm, em tin chị đi ….” Rồi biến mất.

    Tinh Linh cho rằng Đường Long từ giờ sẽ không để ý đến mình nữa, mình cũng chỉ có thể bắt đầu thực hiện quyết định cách đây không lâu của mình, sau này sẽ không quấy rầy Đường Long nữa, ẩn núp bên trong, lặng lẽ nhìn Đường Long trải qua cuộc sống không bình thường.

    Đường Long nghe thấy lời này, bất giác sững người, nhưng rất nhanh hét lớn gấp gáp: “Chị, chị …” Mặc chi Đường Long hét to như thế nào đi chăng nữa, Tinh Linh cũng núp ở trong máy tính, nghiến răng, rơi lệ không len tiếng.

    Cô ấy nhớ lại các đây không lâu bị Đường Long nói mình là công cụ gian lận, cộng với sự hiển lầm của Đường Long hồi nãy đối với mình, những tư duy này khiến cho Tinh Linh nhẫn nhịn không trả lời Đường Long.

    Đường Long gọi mấy tiếng, biết là vô vọng, chỉ đành đứng trước màn hình than thở: “Cảm ơn chị của em, có lẽ sau này chúng ta sẽ không còn cơ hội để gặp nhau nữa, nhưng em sẽ nhỡ chị mãi mãi.”

    Nghe thấy lời nói này của Đường Long, Tinh Linh biết rằng Đường Long vẫn cho rằng chính mình làm cho những chiến hạm kia nổ tung. Không kìm được nỗi buồn trong lòng, cô ấy thở dài nói: “Hừ, xem ra thật sự không thể gặp nhau được nữa, Đường Long đã không cần, cũng không muốn dựa dẫm vào công cụ gian lận như mình … Có lẽ mình cũng nên đi thăm bạn của mình thôi…”

    Tinh Linh nhớ lại 5 người bạn kia của mình sớm đã mất liên lạc, bọn họ có thể đã biến thành đống sắt vụn, nhưng mình làm sao cũng nên đi gặp họ lần sau cuối, sau khi để cho những dòng suy nghĩ của mình bình lặng trở lại, sẽ quay lại thăm Đường Long vậy.
    “Hài, thật sự hy vọng được trở thành người.

    Tinh Linh âm thầm thở dài, biến thành sóng điện biến mất.

    Trước khi cô ấy ra đi, đặc biệt tìm hiểu vị trí của những chiến thuyền của địch, phát hiện không có nguy hiểm gì đối với Đường Long, mới yên tâm rời khỏi.

    Bất luân nói như thế nào, cô ấy thật sự không thể nào bỏ mặc Đường Long, con người này.
    Cô ấy cũng không biết, bây giờ cô ấy ngoại trừ không có cơ thể con người, tất cả mọi thứ đều có thể nói là giống như một con người có tư duy hoàn chỉnh.

    Lúc này Đường Long chầm chậm quay đầu lại nhìn, nhìn thấy tất cả thuộc hạ của mình đều đang lặng lẽ nhìn mình, mặc dù sững người một lát, nhưng vẫn cười đi đến chỗ Mary và nói: “Mary, quyền lái chiến hạm giao cho cô.”

    Mary hành lễ, trả lời: “Vâng, thưa sếp.” Sau đó nhanh chóng ngồi vào vị trí điều khiển, sau khi ấn vài cái nút, quay đầu trả lời: “Xin chỉ thị địa điểm kế tiếp.”

    Đường Long không có chút sức lực nào ngồi trên ghế chỉ huy, vẫy tay nói: “Trở về quân khu hành tinh Hài Khả.”

    “Vâng, nơi đến quân khu hành tinh Hài Khả.” Mary nhập tọa độ một cạch thành thạo, khởi động chiến hạm.

    Lý Lực Quân còn muốn hỏi Đường Long điều gì đó, nhưng Lưu Tư Hạo ngăn cản anh ta, đồng thời lắc đầu.

    Dưới ám thị của Lưu Tư Hạo, mọi người đều quay trở lại vị trí ngồi của mình.

    Mặc dù mọi người rất muốn biết người mà Đường Long gọi là chị là gì, nhưng mọi cũng người biết bây giờ không phải là lúc dò hỏi.

    Ánh mắt của mọi người đều tập trung nhìn Đường Long, phát hiện Đường Long nhắm mắt, khẽ ngáy ngủ. Trên khóe miệng của mỗi người bất giác khẽ cười, sau khi bọn họ nghe thấy những lời kia của Đường Long, đột nhiên cảm thấy Đường Long giống như người bạn tốt đã quen biết nhiều năm của mình vậy.

    Nhìn thấy dáng vẻ của Đường Long, bất giác ngầm cảm động. Nghĩ cũng khó trách, thời gian gần đây, Đường Long đã hao tốn rất nhiều tinh lực, bây giờ có thể thở phào, Đường Long nhiên là đi ngủ rồi.

    Mọi người nghĩ đến đây, bất giác cảm thấy mí mắt của mình cứ cụp xuống, nhưng sếp thì có thể nghỉ ngơi, mình thì không thể, đành phải đánh vào mặt mấy cái, quay đầu nhìn tinh hệ Cổ Long Vân hiện trên màn hình, tập trung sự chú ý.

    Bọn họ ai cũng không lên tiếng nói chuyện, đành lặng lẽ nhìn những ngôi sao kia.
    Lý do, một là không muốn làm ồn khiển sếp tỉnh dậy, 2 là bây giờ trong lòng mình rất phức tạp.

    Ai mà có thể tưởng tượng nổi vốn là đợt huấn luyện thực chiến đầu tiên, lại biến thành cuộc tử chiến giữa hai lực lượng chênh nhau khá xa? Hơn nữa ai mà ngờ được mình đương đầu với kẻ địch mạnh như vậy, lại có thể sống sót được cơ chứ?

    Nghĩ đến đây, mọi người lại hướng mắt nhìn Đường Long đang ngủ. Đúng vậy, nếu như không phải là người này, mình không phải là bị bắt làm tù binh thì cũng đã biến thành bụi vũ trụ rồi.

    Chỉ đơn giản dùng 1000 chiến hạm tự đi thì đã có thể tiêu diệt hơn 2000 chiến hạm chính quy của địch, nếu như anh ta chỉ huy bây giờ là một chiến hạm, tin rằng cho dù đối đầu với hạm đội mạnh gấp 2 lần, cũng có thể đánh thắng? Thật sự hy vọng vào tương lai của vị sếp này.

    Đột nhiên Lưu Tư Hạo giật mình, anh ta nhớ lại lời nói hồi nãy của thượng tướng, bây giờ như vậy có tính là lâm trận rút lui không?

    Nhìn những ngôi sao kia, Lưu Tư Hạo bất giác cảm thấy rùng mình, đột nhiên cảm thấy tia sáng của tinh hệ Cổ Long Vân thật hùng ác dữ tợn. Anh ta nhìn dáng vẻ đang ngủ của Đường Long, bất giác thở dài, bởi vì anh ta biết một trận chiến có cơ hội chiến thắng sắp đến.


     
  5. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 4: Đấu đá sinh tử.
    Chương 2: Âm mưu bí mật


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Đường Long hai tay ôm đầu, dựa vào ghế, hai chân xếp chéo gác lên bàn điều khiển. Khóe miệng hé nở một nụ cười, giọng có chút lười biếng nói với Tinh Linh: “Chị, giúp em phát tín hiệu đầu hàng cho bọn họ, em sẽ để mặc họ xử lý, chỉ yêu cầu bọn họ đừng làm khó thuộc hạ của em, dù gì thì cách đây không lâu mọi người là đồng đội của nhau.”

    Tinh Linh ngạc nhiên: “Đường Long nếu như bây giờ em đầu hàng, bọn họ sẽ giết em! Chị có thể thâm nhập vào những chiến hạm kia khiến cho bọn họ không thể bay được nữa, thâm chí còn có thể khiến cho nó nổ tung.”

    Tinh Linh nói xong tính bỏ đi, cô ấy không lâu trước đây do nghĩ để cho Đường Long có thể trưởng thành, cho nên mới quyết định sau này chỉ khi nào tính mạng Đường Long gặp nguy hiểm mới giúp hắn, còn bây giờ chính là lúc hắn cần sự giúp đỡ.

    Còn về hẹn ước Đường Long nói chỉ khi nào hắn mở miệng yêu cầu thì mình mới giúp, mặc kệ nó, mình không muốn mất đi một người thân như vậy.

    Đường Long nghe thấy lời nói của Tinh Linh vội ngăn cản cô ấy: “Chị, đừng mà, nếu như em không gặp được chị, em cũng giống như những đồng liêu kia sớm đã biến mất dưới tia laser lãnh năng của quân Đế quốc từ lâu rồi. Sau này chị còn giúp em chiến thắng một loạt kẻ địch khác, kế tiếp lại giúp em điều khiển chiến hạm thoát khỏi. Em đã may mắn hơn những người khác rồi, không thể tiếp tục nhận sự giúp của chị nữa.”

    “Tại sao? Lẽ nào em muốn chết sao?” Tinh Linh lớn tiếng.

    Đường Long cười nói: “Không cần kích động, chị. Lúc trước em cũng đã nói qua, đời người giống như một trò chơi, còn chị giống như một công cụ gian lận trong cái trò chơi đó. Dưới sự giúp đỡ của chị, em có thể né tránh nhiều nguy hiểm, thuân lợi vượt qua ải.

    Đương nhiên em cũng ngày càng lệ thuộc dựa dẫm vào chị, nhưng cứ như vậy thì cũng giống em đã từng nói với chị vậy, trò chơi cũng chẳng còn hứng thú nữa, mất đi tính khiêu chiến. Còn trò chơi hiện tại này, em không muốn sử dụng trò gian lận nữa, đến lúc kết thúc thì hãy để cho nó kết thúc thôi.”

    “Đời người không phải là trò chơi! Chị cũng không phải là công cụ gian lận!”

    Tinh Linh giận dữ hét lớn.

    Cô ấy không ngờ rằng trong lòng Đường Long mình lại là một công cụ gian lận!
    Vốn tưởng rằng Đường Long sẽ đối đãi mình giống như con người vậy. nhưng Đường Long cũng chỉ là một người giống như nhưng người khác ra sức muốn có được công cụ gian lận vậy, không muốn sử dụng công cụ này nữa.

    Đường Long nghe ra được sự đau buồn trong giọng nói của Tinh Linh, vội thành khẩn nói: “Chị, chị hiểu lầm rồi, từ trước đến này em chưa bao giờ em chị giống như một công cụ, hồi nãy chỉ là ví dụ mà thôi. Nói thật lúc lần đầu tiên gặp chị, em đã cảm thấy chị giống như con người vậy, nếu không em cũng không xem chị giống như chị ruột của em vậy. Nhưng, cảm giác chị cho em giống như một người chị hết mực yêu thương em của mình, sợ nó té ngã nên cả ngày ôm ấp trong lòng, không để nó học đi. Người em này mặc dù rất yêu chị của mình, nhưng nó vẫn luôn hy vọng mình có thể dùng chân của mình bước đi.”
    Tinh Linh nghe đến đây, cảm giác được tư duy của mình lại bắt đầu dao động, cô ấy không nói lời nào, chỉ yên lặng nghe Đường Long nói tiếp.

    “Chị, tin rằng chị cũng biết, em là con một, không có anh chị em gì cả, cho nên khi em cảm nhận được sự quan tâm của chị, em thật sự rất mừng, cũng cảm thấy rất hạnh phúc. Nên biết trước kia khi còn đi học, hoàn toàn không có bạn bè, hầu như không nói chuyện với ai, cũng vì vậy em mới quyết định gia nhập quân đội, hy vọng là thay đổi được mình.”
    Nói đến đây vẻ mặt Đường Long lộ ra vẻ nhớ về ngày xưa, khóe miệng khẽ cười nói: “May mà em gia nhập quân đội, cũng may gặp được 5 vị sỹ quan huấn luyện kia, không biết làm sao, mặc dù nói chuyện với bọn họ không nhiều, nhưng tính cách của em tự nhiên bắt đầu thay đổi. Có lẽ đây mới là bản tính của em, không phải nói là con người đeo mặt nạ làm người, chỉ có khi đối diện với bạn thân mới bộc lộ con người thật của mình sao? Em nghĩ 5 vị sỹ quan kia và chị mới là những người thầy hiền bạn tốt của em.”

    Đường Long quay đầu nhìn những thuộc hạ đang hôn mê của mình kia cười nói: “Những người bạn này là em lần đầu tiên thật sự tiếp xúc, mặc dù ban đầu em không biết làm sao để tiếp xúc với họ nên mới ra dáng, mặc dù bọn họ cũng không thích em cho lắm, nhưng em nghĩ chỉ cần qua một khoảng thời gian nữa, em sẽ có được những người bạn mà em có thể tin tưởng được.”

    Đường Long không chú ý đến, những thuộc hạ đang hôn mê này của mình, sau khi nghe thấy lời nói của mình, khóe mắt của mọi người đều ngấn lệ.

    Lúc này, Tinh Linh lên tiếng nói: “Chị đã giúp em phát tín hiệu đầu hàng rồi, tiếp nhận hay không thì phải xem bọn họ.” Cô ấy đã tha thứ cho câu nói hồi nãy mà Đường Long nói làm công cụ gian lận.

    Đường Long nghe thấy lời này, gật đầu nói: “Cám ơn chị của em, những thuộc hạ này đều là những quân nhân ưu tú, nếu như không đi theo một sỹ quan chỉ huy như em, có lẽ sẽ không hứng chị những khổ nạn này. Đúng rồi, chị, có thể giúp em sau này thông báo cho ba mẹ em một tiếng có được không?”

    Nói đến đây, Đường Long thở dài, mặt buồn bã nói: “Hài, lúc mới đầu do em tự ý, giấu bọn họ lặng lẽ tham gia quân đội, sau khi vào doanh trại huấn luyện, lai không thể liên lạc với bên ngoài, muốn xin lỗi họ cũng không được. Sau khi ra ngoài vốn muốn về nhà nghỉ ngơi, nhưng lại gặp phải lệnh triệu tập, vào quân đội lại bị đưa đến căn cứ để tuyển người, tiếp nữa là đến nơi này. Hơn một năm trở lại đây không một lần liên lạc về nhà, tin rằng ba mẹ chắc sẽ không nhận đứa con bất hiếu như em.”

    Sau khi Tinh Linh nghe thấy lời này, hoàn toàn không biểu thị có giúp Đường Long thông báo hay không, ngược lại cười nói: “Đường Long, chị có vài chuyện mãi giấu em”
    “Ơ? Vài chuyện nào mà chị giấu em? Chị không nên giấu em, nói gì thì em cũng gọi chị là chị chứ bộ.” Đường Long có thể cảm thấy được không khí có vẻ buồn chán, cũng cười nói.
    “Chuyện thứ nhất là tên của chị, chuyện thứ hai là dáng vẻ của chị, chuyện thứ 3 là thân phận của chị.” Tinh Linh cười nói.

    Cô ấy chuẩn bị nói hết mọi chuyện cho Đường Long biết, bởi vì cô ấy không muốn Đường Long như vậy chết đi, cô ấy đã quyết định làm cho những chiến hạm kia nổ tung. Cho dù Đường Long có ghét cô ấy, cô ấy cũng chuẩn bị làm như vậy, cô ấy quyết định sau chuyện này, mình sẽ ẩn trong bóng tối, không quấy rầy Đường Long nữa, lặng lẽ nhìn Đường Long sống cuộc sống của mình.

    “Ehn? Nghe thấy lời này Đường Long sững người một lát, nói như vậy, người chị này lại có tên, có một hình dáng khác, có một thân phận hết sức đặc biệt?

    Tại sao cô ấy lại giấu cơ chứ?

    Hơn nữa một chương trình lại có những thứ này sao?

    Trực giác của Đường Long cảm thấy những thứ mà chị gái máy tính này cất giấu là hết sức kinh người!

    Tinh Linh hít một hơi, trên màn hình cũng bắt đầu xuất hiện hoa tuyết, cô ấy chuẩn bị cho hiện khuôn mặt thật của mình lên màn hình cho Đường Long nhìn.

    Giọng nói ngọt ngào của Tinh Linh êm êm vang lên: “Tên của chị là …” Đồng thời với lúc nói lời này, trên màn hình dần dần bắt đầu xuất hiện hình ảnh mơ hồ của một người.

    Không những Đường Long vảnh tai lên nghe, trừng mắt mong chờ câu trả lời, mà những thuộc hạ đang giả hôn mê kia cũng đang vểnh taim nheo mắt lén nhìn.

    Lúc này, những chiến hạm với tốc độ 2G nhào đến, nhận được tín hiệu đầu hàng do Tinh Linh truyền đến, chỉ huy chiến hạm bất giác cười gian xảo: “Khốn kiếp, giết chết nhiều huynh đệ của ta như thế, sau khi đùa giỡn xem chúng ta như chó lại nói đầu hàng? Lại còn yêu cầu chúng ta tha cho những người khác. Hơ hơ! Tăng tốc cho ta! Hãy để chúng ta dùng phương pháp tàn nhẫn nhất giết chết thằng khốn kiếp kia!”

    Tiếng cười đắc ý của bọn họ vừa mới dứt, mọi người đều cảm thấy chiến hạm bắt đầu rung lên, bất giác hoảng sợ nhìn xung quanh.

    Thân là sỹ quan chỉ huy đương nhiên phải an ủi thuộc hạ của mình, bọn họ vẫy tay không để ý đến nói: “Không cần lo lắng, chỉ là dư chấn của vụ nổ hồi nãy mà thôi, không có gì …”

    Lời nói của bọn họ còn chưa nói hết thì đã bị tiếng hét lớn hốt hoảng của nhân viên động lực cắt ngang: “Lò động lực xuất hiện dị thường! năng lượng đầu ra đạt đến …”

    Lời nói của nhân viên động lực còn chưa nói xong, cũng không có người nào có thể nghe hết được, trong nháy mắt, lò động lực sớm đã quá tải cuối cùng cũng không thể nào chịu nổi.

    Lúc Tinh Linh đang định nói thân phận của mình ra, hình ảnh mơ hồ kia đột nhiên biến mất, màn hình trở lại hình ảnh của Tinh Linh.

    Còn mấy chục chiếc chiến hạm từ xa đuổi tới đằng xa trên màn hình, phát ra mấy chục tia sáng, nổ liên tục, biến thành bụi vũ trụ.

    Đường Long nhìn thấy cảnh này, vô cùng ngạc nhiên giận dữ xông đến màn hình nói: “Chị, chị …” Hồi nãy nghe Tinh Linh nói có thể làm cho những chiến hạm kia nổ tung, bây giờ lại nhìn thấy cảnh này, trực giác cho rằng là do Tinh Linh làm, cho nên mới buột miệng chất vấn.

    Tinh Linh biết Đường Long sẽ hiểu lầm mình, mặc dù mình cũng tính làm như vậy, nhưng lần này thật sự không phải do mình làm! Cô ấy chỉ có thể đau khổ nói: “Không phải chị làm, em tin chị đi ….” Rồi biến mất.

    Tinh Linh cho rằng Đường Long từ giờ sẽ không để ý đến mình nữa, mình cũng chỉ có thể bắt đầu thực hiện quyết định cách đây không lâu của mình, sau này sẽ không quấy rầy Đường Long nữa, ẩn núp bên trong, lặng lẽ nhìn Đường Long trải qua cuộc sống không bình thường.

    Đường Long nghe thấy lời này, bất giác sững người, nhưng rất nhanh hét lớn gấp gáp: “Chị, chị …” Mặc chi Đường Long hét to như thế nào đi chăng nữa, Tinh Linh cũng núp ở trong máy tính, nghiến răng, rơi lệ không len tiếng.

    Cô ấy nhớ lại các đây không lâu bị Đường Long nói mình là công cụ gian lận, cộng với sự hiển lầm của Đường Long hồi nãy đối với mình, những tư duy này khiến cho Tinh Linh nhẫn nhịn không trả lời Đường Long.

    Đường Long gọi mấy tiếng, biết là vô vọng, chỉ đành đứng trước màn hình than thở: “Cảm ơn chị của em, có lẽ sau này chúng ta sẽ không còn cơ hội để gặp nhau nữa, nhưng em sẽ nhỡ chị mãi mãi.”

    Nghe thấy lời nói này của Đường Long, Tinh Linh biết rằng Đường Long vẫn cho rằng chính mình làm cho những chiến hạm kia nổ tung. Không kìm được nỗi buồn trong lòng, cô ấy thở dài nói: “Hừ, xem ra thật sự không thể gặp nhau được nữa, Đường Long đã không cần, cũng không muốn dựa dẫm vào công cụ gian lận như mình … Có lẽ mình cũng nên đi thăm bạn của mình thôi…”

    Tinh Linh nhớ lại 5 người bạn kia của mình sớm đã mất liên lạc, bọn họ có thể đã biến thành đống sắt vụn, nhưng mình làm sao cũng nên đi gặp họ lần sau cuối, sau khi để cho những dòng suy nghĩ của mình bình lặng trở lại, sẽ quay lại thăm Đường Long vậy.
    “Hài, thật sự hy vọng được trở thành người.

    Tinh Linh âm thầm thở dài, biến thành sóng điện biến mất.

    Trước khi cô ấy ra đi, đặc biệt tìm hiểu vị trí của những chiến thuyền của địch, phát hiện không có nguy hiểm gì đối với Đường Long, mới yên tâm rời khỏi.

    Bất luân nói như thế nào, cô ấy thật sự không thể nào bỏ mặc Đường Long, con người này.
    Cô ấy cũng không biết, bây giờ cô ấy ngoại trừ không có cơ thể con người, tất cả mọi thứ đều có thể nói là giống như một con người có tư duy hoàn chỉnh.

    Lúc này Đường Long chầm chậm quay đầu lại nhìn, nhìn thấy tất cả thuộc hạ của mình đều đang lặng lẽ nhìn mình, mặc dù sững người một lát, nhưng vẫn cười đi đến chỗ Mary và nói: “Mary, quyền lái chiến hạm giao cho cô.”

    Mary hành lễ, trả lời: “Vâng, thưa sếp.” Sau đó nhanh chóng ngồi vào vị trí điều khiển, sau khi ấn vài cái nút, quay đầu trả lời: “Xin chỉ thị địa điểm kế tiếp.”

    Đường Long không có chút sức lực nào ngồi trên ghế chỉ huy, vẫy tay nói: “Trở về quân khu hành tinh Hài Khả.”

    “Vâng, nơi đến quân khu hành tinh Hài Khả.” Mary nhập tọa độ một cạch thành thạo, khởi động chiến hạm.

    Lý Lực Quân còn muốn hỏi Đường Long điều gì đó, nhưng Lưu Tư Hạo ngăn cản anh ta, đồng thời lắc đầu.

    Dưới ám thị của Lưu Tư Hạo, mọi người đều quay trở lại vị trí ngồi của mình.

    Mặc dù mọi người rất muốn biết người mà Đường Long gọi là chị là gì, nhưng mọi cũng người biết bây giờ không phải là lúc dò hỏi.

    Ánh mắt của mọi người đều tập trung nhìn Đường Long, phát hiện Đường Long nhắm mắt, khẽ ngáy ngủ. Trên khóe miệng của mỗi người bất giác khẽ cười, sau khi bọn họ nghe thấy những lời kia của Đường Long, đột nhiên cảm thấy Đường Long giống như người bạn tốt đã quen biết nhiều năm của mình vậy.

    Nhìn thấy dáng vẻ của Đường Long, bất giác ngầm cảm động. Nghĩ cũng khó trách, thời gian gần đây, Đường Long đã hao tốn rất nhiều tinh lực, bây giờ có thể thở phào, Đường Long nhiên là đi ngủ rồi.

    Mọi người nghĩ đến đây, bất giác cảm thấy mí mắt của mình cứ cụp xuống, nhưng sếp thì có thể nghỉ ngơi, mình thì không thể, đành phải đánh vào mặt mấy cái, quay đầu nhìn tinh hệ Cổ Long Vân hiện trên màn hình, tập trung sự chú ý.

    Bọn họ ai cũng không lên tiếng nói chuyện, đành lặng lẽ nhìn những ngôi sao kia.
    Lý do, một là không muốn làm ồn khiển sếp tỉnh dậy, 2 là bây giờ trong lòng mình rất phức tạp.

    Ai mà có thể tưởng tượng nổi vốn là đợt huấn luyện thực chiến đầu tiên, lại biến thành cuộc tử chiến giữa hai lực lượng chênh nhau khá xa? Hơn nữa ai mà ngờ được mình đương đầu với kẻ địch mạnh như vậy, lại có thể sống sót được cơ chứ?

    Nghĩ đến đây, mọi người lại hướng mắt nhìn Đường Long đang ngủ. Đúng vậy, nếu như không phải là người này, mình không phải là bị bắt làm tù binh thì cũng đã biến thành bụi vũ trụ rồi.

    Chỉ đơn giản dùng 1000 chiến hạm tự đi thì đã có thể tiêu diệt hơn 2000 chiến hạm chính quy của địch, nếu như anh ta chỉ huy bây giờ là một chiến hạm, tin rằng cho dù đối đầu với hạm đội mạnh gấp 2 lần, cũng có thể đánh thắng? Thật sự hy vọng vào tương lai của vị sếp này.

    Đột nhiên Lưu Tư Hạo giật mình, anh ta nhớ lại lời nói hồi nãy của thượng tướng, bây giờ như vậy có tính là lâm trận rút lui không?

    Nhìn những ngôi sao kia, Lưu Tư Hạo bất giác cảm thấy rùng mình, đột nhiên cảm thấy tia sáng của tinh hệ Cổ Long Vân thật hùng ác dữ tợn. Anh ta nhìn dáng vẻ đang ngủ của Đường Long, bất giác thở dài, bởi vì anh ta biết một trận chiến có cơ hội chiến thắng sắp đến.
    Trong khi chiến hạm của Đường Long bay hướng về phía biên giới Liên Bang, hạm đội do Khải Tư Đặc(Kester) và Đạt Luân Tư (Darlene) soái lĩnh, cuối cùng đã đến trước mặt những chiến hạm tự đi.

    Mặc dù nói minh đã đầu hàng, nhưng nhìn thấy hạm đội đông nghịt như vậy, những nhân viên trên chiến hạm tự đi vẫn cảm thấy sợ hãi không thể khống chế được.

    Bọn họ rất muốn biết hai vị cấp trên của quân Đế Quốc xử lý mình như thế nào, để tránh tinh thần của mình sẽ chịu không nổi không khí như thế này.

    Nhưng quân Đế quốc lại không gửi lại bất cứ tin hiệu gì, bởi vì hai vị sếp đang nói chuyện trong trạng thái bảo mật.

    “Đạt Luân Tư (Darlene), không ngờ rằng một trung úy nhỏ nhoi lại có những thuộc hạ giỏi như vậy.” Khải Tư Đặc(Kester) than với Đạt Luân Tư (Darlene) đang ngồi trước màn hình.
    “Oh, giỏi như thế nào?” Đạt Luân Tư (Darlene) nhìn bạn mình cười nói.

    “Hài, vậy mà còn chưa rõ sao? Lẽ nào anh không nhìn thấy kỹ thuật lái không ai có thể bì nổi mà chiến hạm đó thể hiện sao? Có thể lái chiến hạm giống như chiến đấu cơ vậy, điều này chỉ rõ rằng nhân viên lái tàu là một nhân viên giỏi, tôi thật sự muốn có một nhân viên lái tàu như thế! Nếu như anh ta đầu hàng, tôi nhất định sẽ giao cho anh ta chỉ huy kỳ hạm. A, động tác linh hoạt giống như bàn tay của chiến hạm đó, quả thật là một nghệ thuật.” Khải Tư Đặc(Kester) bất giác chấp hai tay, hai mắt lim dim nói.

    Đạt Luân Tư (Darlene) cười một lát, gật đầu nói: “Điều này thì tôi biết, còn gì nữa?”
    Khải Tư Đặc(Kester) nghe thấy lời này trừng mắt nhìn Đạt Luân Tư (Darlene), giọng bất mãn nói: “Rõ ràng anh biết rõ sao còn hỏi tôi, còn nhân viên radar trên chiến hạm đó nữa, theo những tù binh kia nói, nhân viên đầu tiên phát hiện ra tia laser lãnh quang, và người đầu tiên phát hiện ra điểm bước nhảy của chúng ta chính là nhân viên radar trên chiến hạm đó. Nhìn những chuyện xảy ra sau thì biết, nếu như không có nhân viên radar kiểm tra toàn bộ hoàn cảnh xung quanh hoàn thiện như vậy, làm gì có nhân viên lái tàu có thể thể hiện kỹ thuật ưu tú như vậy? Hừ, lại là một quân nhân ưu tú. Ôi thật muốn có bọn họ … Đường Long đáng chết, tại sao ngươi không chịu đầu hàng cơ chứ? Nếu không phải vì ngươi, thì ta đã có hai thuộc hạ ưu tú rồi!” nói đến đây, khuôn mặt đang say sưa nói của Khải Tư Đặc(Kester), liền thay đổi thành trừng mắt nghiến răng tức giận.

    Đạt Luân Tư (Darlene) nhìn thấy vẻ mặt của Khải Tư Đặc(Kester), bất giác cười: “Nhìn dáng vẻ của anh kìa, e rằng người anh muốn có nhất là thiếu úy Đường Long đó … Oh, là trung úy Đường Long mới đúng nhỉ? ”

    Khải Tư Đặc(Kester) lặp tức trở lại bình thường, khuôn mặt nở nụ cười nói: “Không hổ là bạn cũ, trong chốc lát đã nhìn ra được. Đúng, người tôi muốn có được nhất chính là trung úy Đường Long đó, có thể vị sỹ quan có thể chỉ huy được những thuộc hạ ưu tú như vậy, tuyệt đối là tinh anh trong những tinh anh. Chỉ cần hắn chịu đầu hàng, tôi lập tức phong anh ta làm thượng tá, chỉ huy hạm đội 1000 chiếc!”

    Khải Tư Đặc(Kester) nói đến đây, đột nhiên vẻ mặt nghi ngờ hỏi: “Đúng rồi, tại sao chúng ta không đuổi theo Đường Long? Nếu như phái chiến hạm cao tốc, có thể dẽ dàng bắt được hắn rồi.”

    Đạt Luân Tư (Darlene) lắc đầu cười nói: “Nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta không phải là bắt Đường Long, cho dù hắn nhìn ra được nhiệm vụ của những cấm vệ quân như chúng ta đến đây là có nhiệm vụ, nhưng tôi nghĩ hắn không thể biết được nhiệm vụ của chúng ta là gì, bởi vì ngay cả những người thi hành nhiệm vụ như chúng ta cũng không biết nhiệm vụ này có ý nghĩa gì nữa là. Cho nên hắn đi rồi thì cho hắn đi đi, dù gì thì theo chế độ quan liêu hơn chúng ta của Liên Bang, sau khi trở về hắn chắc chắn sẽ không được đối xử như một người anh hùng.”

    Khải Tư Đặc(Kester) cười nói: “Chế độ quan liêu còn hơn của Đế quốc chúng ta ư? Khà khà, Đường Long có nạn lớn rồi, hắn nhất định sẽ hối hận khi không đầu hàng vào lúc này, Đúng rồi, bên phía anh vẫn chưa có báo cáo gì sao? Tôi vừa mới mắng một trận, một việc nhỏ như vậy mà lại làm lâu như thế, ài, nếu như nhân viên radar đó đầu hàng thì tốt biết mấy.” Khải Tư Đặc(Kester) nói đến đây thì lộ vẻ suy tư.

    Đạt Luân Tư (Darlene) lắc đầu đang định nói gì, giọng của hai phó quan cùng lúc vang lên: “Thưa sếp, đã tìm thấy rồi.” Nghe thấy lời này, hai vị thiếu tướng đều nhướng mày, hai người nhìn nhau gật đầu rồi tắt màn hình.

    Đạt Luân Tư (Darlene) đi đến tháp chỉ huy, ngồi lên chiếc ghế chỉ huy của mình, nhìn thấy hình ảnh mấy trăm chiếc chiến hạm tự đi đầu hàng, trong gần tám trăm chiếc chiến hạm chỉ có một chiếc được phóng to trên màn hình.

    Phó quan của Đạt Luân Tư (Darlene) nhìn thấy sếp đến, vội bước lên hai bước nói: “Thưa sếp, theo lệnh của ngài, chúng tôi phát hiện chỉ có chiếc chiên hạm có bước sóng ngắn giống như yêu cầu của ngài.”

    Đạt Luân Tư (Darlene) gật đầu nói: “Nối liên lạc với chiếc chiến hạm đó, yêu cầu chiến hạm tiến đến gần chúng ta. Đồng thời ra lệnh những chiếc chiến hạm khác tắt màng bảo vệ, chuẩn bị tiếp đón người của chúng ta lên tiếp nhận đầu hàng.”

    Phó quan giọng lớn tiếng vâng lệnh, lập tức chấp hành nhiệm vụ.

    Đạt Luân Tư (Darlene) sau khi ra lệnh, ấn một nút trên ghế chỉ huy, trước mặt xuất hiện một màn hình, đó chính là hình ảnh của Khải Tư Đặc(Kester) .

    Khải Tư Đặc(Kester) nhìn Đạt Luân Tư (Darlene) lập tức hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”
    Đạt Luân Tư (Darlene) gật đầu nói: “ Anh ra lệnh đi.”

    “Ha ha tốt!” Khải Tư Đặc(Kester) hưng phấn đáp, tiếp đó nhanh chóng ấn mấy nút, truyền lệnh sớm đã chuẩn bị trước đến tất cả chiến hạm của Đế quốc.

    Những binh lính Liên Bang đầu hàng ở trên chiến hạm tự đi vâng lệnh tắt hết màng bảo vệ, nhìn thấy đã có một chiếc tiếp nhận mệnh lệnh tiến đến gần chiến hạm Đế Quốc, mặc dù có chút gì kỳ lạ, nhưng nghĩ đên đối phuong có thể phải tiến hành thẩm vấn, cũng không để ý đến, chỉ là nghĩ đến lúc nào mình được thẩm vấn.

    Bọn họ đang nghĩ vớ vấn, đột nhiên nhân viên radar hoảng hốt hét lớn: “Chuyện gì thế này?!”

    Nghe thấy lời của nhân viên radar, ánh mắt của mọi người lập tức nhìn lên màn hình, vừa nhìn, tất cả mọi người đều sững người, bởi vì bọn họ nhìn thấy tất cả chủ phó pháo của Đế Quốc, đều phát ra ánh sáng, đó là tình huống mà chỉ có khi chuẩn bị bắn tia laser mới có, hơn nữa những nòng pháo đó tất cả đều nhắm vào họ!

    Tất cả sỹ quan chỉ huy đều sững người, nhưng ngay lập tức xanh mặt hét lớn: “Khởi động màng bảo vệ!”

    Bọn họ bây giờ mới nghĩ đến lời nói quân Cấm vệ của Đế quốc sẽ không tiếp nhận sự đầu hàng của họ của Đường Long, nhưng bây giờ không cònthời gian để hối hận nữa rồi.

    Nhân viên lái tàu vừa nghe lệnh của cấp trên liền lập tức vội vội vàng vàng khởi động màng bảo vệ, nhưng đã quá trễ.

    Theo lệnh của Khải Tư Đặc(Kester) vô số tia laser đã đồng loạt bắn tới, dễ dàng bắn xuyên qua chiến hạm tự đi của họ.

    Đạt Luân Tư (Darlene) không rảnh thưởng thức màn pháo hoa trước mắt, chỉ hạ lệnh: “Toàn quân nghỉ ngơi chỉnh đốn.” rồi không đợi phó quan đang ngớ người trả lời, vội quay lưng rời khỏi tháp chỉ huy.

    Khải Tư Đặc(Kester) ở trên một chiến hạm khác, cũng ra lệnh giống như Đạt Luân Tư (Darlene) , đồng thời cũng rời khỏi cương vị của mình.

    Một lát sau, hai chiếc chiến hạm vận chuyển loại nhỏ từ hai kỳ hạm bay ra, bay đến chiến chiến hạm tự đi duy nhất còn tồn tại.

    “Thưa sếp, thông đạo đã thông, chân không đã được xóa bỏ.” nhân viên hướng dẫn bay trên chiến hạm vận chuyển báo cáo với Đạt Luân Tư (Darlene) nãy giờ đang trầm ngâm không nói.

    Hắn lấy làm lạ, mặc dù mình thường chuyên chở sếp qua lại giữa chiến hạm và kỳ hạm, giữa các hành tinh, nhưng lần này hiện hiện rất kỳ lạ, bởi vì lần này sếp lại không dẫn theo một cảnh vệ nào cả, hơn nữa lại chỉ có một mình đi vào chiếc chiến hạm của địch vừa mới đầu hàng.

    Hắn chắc chắn sếp đi lên chiến hạm đó có cái gì bí mật, đặc biệt là nhìn thấy chiến hạm vận chuyển của thiếu tướng Khải Tư Đặc(Kester) cũng đi ở phía sau, ý nghĩ này càng được khẳng định.

    Nhưng ngại nhắc nhở sếp chú ý an toàn, sau khi sếp lắc đầu đáp trả, thì biết điều không nhiều lời nữa. Bởi vì anh ta biết rằng không nên quan tâm đến những chuyện không liên quan đến mình, là quy luật của sự trường thọ.

    Đạt Luân Tư (Darlene) đứng dậy đi lên cửa thông đạo, cửa mở và đóng, thì đã đến chiếc chiến hạm tự đi này.

    Đạt Luân Tư (Darlene) đi vào bên trong chiến hạm, nhìn thấy khoang thuyền nhỏ nhất mà trong đời mình được gặp. Mặc dù sớm phát hiện ra mười mấy người ngồi yên lặng trên vị trí của minh trong chiến hạm này, nhưng cũng không lên tiếng hỏi, chỉ là đợi bạn của mình đến. Bởi vì anh ta biết đây là chuyện mà hai thế lực mạnh nhất của Đế quốc hợp tác tiến hành, người của hai thế lực đều phải có mặt tại hiện trường.


     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)