Khoa Huyễn Tiểu Binh Truyền Kỳ - Huyền Vũ - Chương 223

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 10/6/11.

  1. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 3: Chiến hạm bia đỡ.
    Chương 5:Kẻ đầy dã tâm.


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện






    Ở một căn biệt thự sang trọng một nơi nào đó ở thủ đo Liên Bang, người trung niên mập mạp đứng ở trên sân thượng, cười mỉm nhìn 1 chiếc xe vận chuyển loại lớn đang đậu trong cái sân lớn. Sau khi nhìn thấy vị thư ký Trương kia thùng xe bước ra, vội vẫy tay với ông ta. Đương nhiên là vị thư ký Trương kia không thèm để ý đến ông ta, tự mình lên khoang lái khởi động xe lái đi.

    Sau khi nhìn thấy chiếc xe dần dần biến mất, người trung niên maapj mạp kia lập tức lộ một nụ cười hung dữ. Lúc này sau lưng ông ta vọng lại một giọng nói: “Đi rồi sao?” ông ta vội nghiêm nghị, quay mặt lại cung kính nói: “Vâng a, các hạ, thư ký Trương đã lái xe đi rồi.”

    Người được ông ta gọi là các hạ chính là Bộ trưởng Bộ An toàn quốc gia – Trần Dục, Trần Dục cười vỗ vai người đàn ông mập mạp kia: “Anh cực khổ rồi, đến lúc bầu cử, Tổng thống của chúng ta sẽ mất mặt cho coi.”

    Người đàn ông trung niên mập mạp kia vội cười nói: “Công ty của chúng tôi bình thường được ngài chiếu cố, chuyện nhỏ như thế này có đáng gì. Sau này còn mong được ngài chiếu cố nhiều hơn.”

    Trần Dục gật đầu: “Điều này là đương nhiên rồi, đúng rồi, biết được là người nào ở quân bộ nói cho Tổng thống biết về chuyện chiến hạm tự đi chưa?”

    Người trung niên mập mạp kia vội lắc đầu: “Hỏi không ra, lẽ nào mạng tình báo của các hạ cũng không điều tra ra được là ai sao?” Trần Dục chau mày nói: “Trừ khi chính miệng Tổng thống nói ra người này là ai ra, hoàn toàn không điều tra ra được là ai, tôi thậm chí hoài nghi người này có không tồn tại, hoàn toàn là do hư cấu. Nhưng Tổng thống đáng lẽ sẽ không giở nhiều trò như vậy, vậy rốt cuộc kẻ này là ai mà lại nghĩ ra kế hoạch ngu ngốc như vậy?” Người đàn ông trung niên mập mạp kia ngớ người: “Ý của ngài là chiến hạm tự đi …”

    Trần Dục gật đầu nói: “Ngài là nhà chế tạo, đương nhiên là hiểu được tính năng của nó, cái thứ đó tùy tiện bắn một cái là có thể giải quyết được, ngoài ưu thế số lượng ra, căn bản chẳng có chỗ nào dùng được cả, cũng chả trách Nguyên soái không đồng ý đề án này.”

    Nghe thấy lời nói của Trần Dục, người đàn ông kia thở phào, Trần Dục phát hiện ra những điều này, cười nói: “sao vậy, lại cắt xén vật tư ư?”

    Người đàn ông trung niên kia lập tức đổ mồ hôi hột, miễn cưỡng cười nói: “Tôi nào dám …” Ông ta đang muốn giải thích cái gì, nhưng Trần Dục hoàn toàn không muốn nghe những lời nói nhảm đó, ông ta nói: “Những điều đó tôi không mặc kệ, đồ của tôi chuẩn bị ra sao rồi?”

    Người đàn ông trung niên kia liền cười nói: “Đã chuẩn bị thỏa đáng, hiện đã gom được 100 tấn, nếu như không đủ, tập đoàn của chúng tôi có thể lập tức điều động hàng ngàn tấn, ngài cứ yên tâm sử dụng.”

    Trần Dục cười hài lòng: “Rất tốt, nếu tôi thành công, lợi ích sẽ không thiếu phần các người.” Người đàn ông trung niên kia gật đầu khom người nói: “Vây xin cám ơn các hạ trước.”

    Trần Dục nhìn phong cảnh trong sân vườn cười nói: “Khà khà, cũng may có chuyện này, khiến Nguyên soái không dám cởi bỏ quân trang tham gia bầu cử, cũng không dám tùy ý tiến cử người, nếu không cuộc tổng tuyển cử lần này phức tạp hơn nhiều rồi.” Người đàn ông trung niên kia biết Trần Dục đang nói một mình, mặc dù rất muốn biết vì chuyện gì mà Nguyên soái không dám nhúng tay vào cuộc bầu cử, nhưng ông ta biết rất rõ có những chuyện không nên biết thì tốt hơn, cho nên cũng không dám lên tiếng, đưng bên cạnh.

    Phủ Nguyên soái, Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) nhìn vào màn hình nói: “Tôi biết rồi.” liền tắt màn hình, sau đó lấy một thẻ vi tính từ trong túi ra. Ấn cái nút hiện lên trên cái thẻ, trên thẻ hiện ra hình vẽ rõ ràng chính là bản thiết kế của chiến hạm tự đi.

    Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) nhìn một lát, ngón tay dùng lực, cái thẻ máy tính đó liền vỡ tan thành mấy mảnh. Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) tiện tay vứt vào sọt rác, sau đó miệng cười nụ cười khiến người lạnh gáy, đồng thời từ miệng ông ta phát ra tiếng rất nhỏ: “Hơ hơ, rất nhanh sẽ náo nhiệt đây.”

    “Nhanh! Nhanh! Đây là lần đầu tiên khởi động chiến hạm, động tác nhanh lên một chút!” Tiếng la hét vang lên khắp căn cứ chiến hạm tự đi, ở trong chiến hạm, Đường Long rất vui mừng nhìn xuống ảnh chiếu trên sàn tàu, hiện rõ dáng vẻ bận rộn của những nhân viên hậu cần.

    Bọn người Lưu Tư Hạo cũng khẩn trương kiểm tra các hệ thống trong chiến hạm, bọn họ bị nhốt trong căn cứ này mười mấy ngày, đây là lần đầu tiên được phép bay lên không tiến hành huấn luyện. Cuộc huấn luyện mười mấy ngày mặc dù cũng giống như huấn luyện ngoài không gian, nhưng lại không có cảm giác thật khi bay trên không. Ai biết được đến lúc đó sẽ có vấn đề gì xảy ra, cho nên nhất định phải kiểm tra kỹ.

    Phòng chỉ huy căn cứ, Lệ Na Sa và Kỳ Na nhìn chăm chăm vào cảnh bận rộn trên màn hình. Một lúc sau Kỳ Na mới lên tiếng hỏi: “Thưa sếp, sau khi kết thúc huấn luyện chúng ta sẽ quay về làm nhân viên lái chiến cơ sao?”

    Lệ Na Sa cười nói: “Đúng vậy, không muốn sao?” Kỳ Na lắc đầu: “Không phải, tôi cho rằng quân hàm của ngài đã có thể chỉ huy một chiếc Khu trục hạm cấp c rồi, tại sao phải quay về làm nhân viên lái chiến cơ?”

    “Khà khà, lúc mới bắt đầu ta và quân bộ đã có giao ước, sau khi kết thúc huấn luyện ta sẽ trở về làm nhân viên lái chiến cơ. Hơn nữa, em có cảm thấy đợt huấn luyện chiến hạm tự đi lần này, cũng giống như huấn luyện chiến cơ vậy? Điều này đều là vì ta chỉ có biết cách huấn luyện này mà thôi. À, kỳ thực lúc nhận được lệnh ta vốn không đông ý, nhưng lại không thể từ chối, cho nên đành phải kiên trì đến cùng.” Lệ Na Sa lắc đầu nói.

    Kỳ Na nuốt nước bọt dường như suy nghĩ hồi lâu mới lên tiếng nói: “Thưa sếp, tôi mãi có một nghi vấn, không biết có nên hỏi hay không?”

    “Hỏi đi”

    “Ơ, là như thế này, những chiến hạm tự đi này, người cũng đã xem qua những dữ liệu của những chiếm hạm này. Người cũng biết bia đỡ của chiến hạm này tương đương với bia đỡ của chiến hạm tuần tra cấp a. Ra chiến trường mặc dù có thể lợi dụng chủ pháo tập trung phá hủy số lượng nhất định chiến hạm cấp thấp của kẻ địch, nhưng với độ phòng ngự của nói mà nói, quả thực có thể nói là ngay cả chủ pháo của chiến hạm khu trục cấp a cũng không thể đỡ nổi, tuyệt đối là 1 phát chết ngay. Lại cộng thêm những người huấn luyện bọn họ lại là những nhân viên lái chiến cơ như chúng ta, mặc dù chúng ta có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, nhưng phương pháp chiến đấu của chiến cơ và chiến hạm khác nhau. Quân bộ làm như vậy rốt cuộc là vì sao?” Kỳ Na có chút kích động hỏi.

    Lệ Na Sa nhìn Kỳ Na, thở dài lắc đầu nói: “Nói thật, ta cũng không biết tại sao quân bộ lại ra lệnh như vậy. Không những chế tạo ra chiến hạm một phát chết, lại chọn ra những thiếu úy chưa qua huấn luyện chiến hạm là sỹ quan chỉ huy, hơn nữa sỹ quan huấn luyện bọn họ lại là nhân viên lái chiến cơ. Ta nghĩ ngoài việc coi bọn họ là bia đỡ ra thì chẳng còn lý do gì để làm như vậy cả.”

    Kỳ Na giật mình, nghẹn ngào nói: “Tại sao? Tại sao quân bộ lại làm như vậy? Lẽ nào binh sỹ của chúng ta thật sự là tiêu phí phẩm sao?” Lệ Na Sa nắm vai của Kỳ Na, nhẹ nhàng nói: “ Chúng ta không có năng lực có thể thay đổi ý đồ của các vị cấp trên, chúng ta chỉ có thể cầu mong chiến tranh sẽ không nổ ra.” Nói xong cô ấy nhìn lên màn hình buồn bã nghĩ: “Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc), tại sao phải làm như vậy? Lẽ nào chúng tôi là công cụ của ngài sao?”

    Phó quan Cát Na nhìn Đường Long đang ngồi trên đài chỉ huy, đang tập trung nhìn vào những màn hình nhỏ của đài chỉ huy, bất giác nói với anh ta: “Thưa sếp, tất cả đã chuẩn bị xong.”

    Đường Long không ngẩng đầu lên, nói: “Tháp chỉ huy đã phát tín hiệu ra lệnh bay chưa?”

    “Vẫn chưa”

    “Vậy lúc nào có lệnh thì gọi ta.” Đường Long vẫy tay nói.

    “Ơ, tuân lệnh.” Cát Na quay về chỗ ngồi, có chút ngớ người nhìn vị sếp không thể thăm dò kia. Biết được sếp cố tình tạo quan hệ với những người của tiểu đoàn 34, đồng thời lạo khiến cho bọn họ uống rượu say gây sự, bị hiến binh bị bắt giam. Mặc dù biết là sếp vì những người mình báo thù, nhưng phương pháp này cũng có chút hiểm độc? Không những khiến cho thân thể bọn họ chịu đau đớn, mà còn khiến cho hồ sơ của họ bị đánh dấu. Điều này đối với việc thăng quan của bọn họ có ảnh hưởng rất lớn. Nếu nói nặng một chút, có thể nói cuộc đời binh nghiệp của những người ở tiểu đoàn 34 bị phủ lên một vết nhơ, cái giả phải trả thật quá đắt. Cát Na đột nhiên dấy lên một cách nghĩ đắc tội với người này nhất định sẽ có một kết quả không tốt, trong lòng giật mình, Cát Na bất giác cảm thấy dáng vẻ cuồng vọng tự đại của Đường Long so với dáng vẻ lạnh lùng bây giờ dễ chịu hơn nhiều, bời vì nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng đó thì không biết anh ta đang nghĩ gì.

    Đường Long không biết là mình vì thuộc hạ báo thù lại khiến cho thuộc hạ nghĩ mình rất nham hiểm. Nếu như hắn biết, chắc chắn sẽ buồn bã khóc than trời. Đương nhiên vì hắn không biết, cho nên hắn mới vui vẻ nhìn dữ liệu đẳng cấp chiến hạm của quân đội liên bang.

    Đường Long vừa tự nói một mình, vừa nhìn những dữ liệu trên màn hình: “Ừ, tàu tuần tra cấp a kém nhất, khà khà, đây chính là cấp bia đỡ rồi, nhưng tốt hơn nhiều so với chiến hạm tự đi của mình. Thuyền viên 100, chủ pháo 4 khẩu, phó pháo 14 khẩu, súng bắn ngư lôi 4 cái, độ phòng ngự là 20, thật không hổ là bia đỡ, nhưng độ phòng ngự của chiến hạm tự đi của mình là 10, a, hu hu bia đỡ trong bia đỡ, mạng khổ a …’

    “Gì? Tàu tuần tra lại còn phân ra abc, 3 cấp nưa cơ à. Xì, Mỗi cấp cao hơn thì có nhiều hơn 20 thuyền viên, 2 khẩu chủ pháo, 4 khẩu phó pháo, 2 khẩu bắn ngư lôi, 5 điểm độ phòng ngự.Tàu tuần tra cấp c cấp cao nhất là có 140 người, 8 khẩu chủ pháo, 22 khẩu phó pháo, 8 khẩu bắn ngư lôi, độ phòng ngự cao lên đến 30 mà thôi, chẳng có gì kỳ lạ.”

    “Ừ, cao hơn 1 cấp so với tàu tuần tra chính là chiến hạm khu trục rồi, khà khà, thuyền viên 300 người, chủ pháo 12 khẩu, phó pháo 22 khẩu, súng bắn ngư lôi cũng có 12 khẩu, độ phòng ngự 40, Ô! Lại phân làm 3 cấp. Cấp cao nhất cũng chỉ có là thuyền viên 500 người, chủ pháo 22 khẩu, phó pháo 42 khẩu, súng bắn ngư lôi cũng có 22 khẩu, độ phòng ngự 60. Thôi bỏ đi, nhìn dữ liệu của tàu tuần dương và tàu chiến lớn. Ừ, đều chỉ có 1 đẳng cấp mà thôi. Tàu tuần dương thuyền viên 5000 người, chủ pháo 100 khẩu?Ý lại là chủ pháo năng lượng hạt nhân loại đó của chiến hạm tự đi, lợi hại, tương đương với 100 chiến hạm tự đi bắn cùng 1 lúc. Phó pháo 200 khẩu? Súng bắn ngư lôi 100 khẩu?! Độ phòng ngự 100! Không phải lợi hại như thế chứ? Wa, lại còn có 10 chiến đấu cơ, 2 đội quân chiến đấu? Quá mạnh rồi!” Đường Long thầm than, bởi vì hắn nghĩ rằng chiến hạm này của mình hoàn toàn không sánh nổi.

    “Ôi, thật hâm mộ. Uhm, để xem chỗ lợi hại của chiến đấu hạm. Hơ, 2000 thuyền viên? Sao lại ít hơn tàu tuần dương thấp hơn nó 1 cấp nhiều như thế? Chủ pháo 300 khẩu, hơn nữa toàn bộ đều là chủ pháo hạt nhân! Phó pháo 500! Độ phòng ngự 200!Cái này không phải toàn thân đêu là thành trì gang thép của nòng pháo? Ý, lại không có súng bắn ngư lôi? Cũng không có chiến đấu cơ và lính chiến đấu? Lẽ nào chiến đấu hạm là chuyên dùng để tiến hành bắn pháo áp chế? Đường Long sờ cằm suy nghĩ.

    “Ừ, hy vọng sẽ không gặp kẻ địch như vậy, chỉ cần 1 chiếc chiến đấu hạm như vậy thì có thể tiêu diệt hết mấy ngàn chiến hạm tự đi như thế của chúng ta rồi. Xem xem còn có chiến hạm nào không, ừ, tàu vận chuyển 5 cấp, độ phòng ngự toàn là 5, khong có hỏa lực, thuyền viên chỉ có 5, chỉ là tùy theo đẳng cấp to nhỏ để phân biệt số lượng vận chuyển mà thôi. Xem ra 5 người này là thuyền trưởng, thông tin, hướng dẫn bay, giám sát, những nhân viên chủ yếu. Gì? Sao dữ liệu tàu phòng thủy lôi và tàu radar, tàu vận chuyển lại chẳng khác nhau gì mấy? Ngoài chức năng to nhỏ có khác biệt ra, đều không có vũ khí, độ phòng ngự đặc biệt thấp, thuyền viên cũng chỉ có 5 người. Xem ra là do cùng một người thiết kế, hứ, thằng cha làm biếng.”

    “Ý Hàng không mẫu hạm, đẹp thật! không có chủ pháo, phó pháo 200 khẩu, súng bắn ngư lôi 500 khẩu, độ phòng ngự 300, thuyền viên 20 ngàn! Chiến đấu cơ 3000 chiếc, còn trang bị thêm 30 đội lính chiến đấu nưa, đây có thể là chiến hạm hệ thống chống đỡ. A, đây là cái gì? Đen thui, ơ, thuyền viên 1500, không chủ pháo, phó pháo, súng bắn ngư lôi 600 khẩu, độ thấu xạ là 10! Chẳng phải là phải đến cách cự ly 100 mới có thể nhìn thấy nó sao? Bị nó thâm nhập, ngư lôi bắn cùng lúc, chiến đấu hạm cũng tiêu luôn. Xem ra tàu ngầm này cũng khá lợi hại.”

    Những lời tự nói một mình của Đường Long đều bị bọn người Lưu Tư Hạo nghe thấy, mọi người đều sững người nhìn Đường Long, đây là những thứ sớm đã biết rồi, sao xem ra rất hứng thú? Đường Long cúi đầu hai tay ôm ngực, ngồi trên ghế chỉ huy, đột nhiên hắn nhảy lên hét: “Ta muốn đảm nhận sỹ quan chỉ huy chiến hạm tuần dương! Người nhiều, pháo nhiều, súng nhiều, có chiến đấu cơ, có lính chiến đấu, wa, toàn bộ đều có, thật tốt, đây mới là kỳ hạm mà ta mơ ước, hơ, nghĩ đến đây ta liền thèm nhỏ dãi …” Đường Long đang chìm đắm trong hoan tưởng, đột nhiên cảm nhận được có mấy chục con mắt đang nhìn mình, ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, phát hiện mọi người đều đang đứng nhìn mình. Khiến Đường Long vội nghiêm mặt, ho một tiếng, hai tay sau lưng lạnh lùng nói với Cát Na: “Sao rồi? Lệnh bay của tháp chỉ huy sao còn chưa đến? Ừ, để ta đi ra xem xem.” Nói xong liền ưỡn ngực ngẩng đầu rời khỏi chiến hạm.

    Sau khi Đường Long rời khỏi, người đầu tiên không nhịn được cười lớn lên đó lại chính là người từ trước giờ ít cười nói, phó pháo thủ Nghiêm Quân, cô ấy cúi đầu nhin cười, nhìn cô ấy không ngừng run lên thì biết là cô ấy nhẫn nhịn rất là cực khổ. Động tác của Nghiêm Quân lây sang cho mọi người, lập tức trong khoang vang lên một trận cười lớn. Lưu Tư Hạo cười nhìn những người bạn xung quanh nói: “Khà khà, thật không ngờ hành động vô ý thức của sếp lại khiến cho mối quan hệ của anh ta và chúng ta gần hơn. Tin rằng bây giờ mọi người không còn ghét anh ta nữa rồi chứa?”

    Lưu Tư Hạo không nghĩ sai, trong lúc vô ý Đường Long đã để lộ bản tính thật của mình, cuối cùng khiến cho những binh sỹ đã thay đổi các nhìn với Đường Long. Trước đây bọn họ ghét Đường Long là vì không hiểu Đường Long, cho rằng Đường Long làm ra vẻ. Còn bây giờ, trong chuyện nhỏ này, bọn họ cuối cùng cũng đã cảm thấy mình cuối cùng cũng đã hiểu chút ít về sếp của mình.

    Nói cũng thật kỳ lạ, bây giờ nhớ lại hình tượng cuồng vọng tự đại, linh tinh lang tang của Đường Long, ngược lại cảm thấy có một chút cảm giác thân thiết. Còn cảm giác vốn nghĩ vì xử phạt người của tiểu đoàn 34, cảm thấy Đường Long rất nham hiểm, bây giờ cũng biến thành một cảm giác của một người thích nghịch ngợm. Có lẽ, mối quan hệ giữa người và người điều chủ yếu nhất là bộ lộ bản tính thật của mình? Mặc dù lúc mới bắt đầu mọi người không hiểu, nhưng rồi sẽ có một ngày họ sẽ hiểu.

    “Hu hu, thật mất mặt, hình tượng mà mình cực khổ gầy dựng thời gian này bây giờ hoàn toàn sụp đổ” Đường Long buồn bã núp dưới thân chiến hạm lầm bầm, những lính hậu cần đang bận rộn kiểm tra chiến hạm, thêm năng lượng và đạn dược, bọn họ mặc dù sớm đã nhìn thấy vị sếp này ở đó một mình, cũng nhìn thấy được khuôn mặt buồn bã của vị sếp này đang lầm bầm không biết là đang nói gì, nhưng bọ họ ai vẫn ở vị trí nấy, đồng thời không để ý tìm hiểu.

    Lúc này một vật lành lạnh đột nhiên dán chặt vào cổ Đường Long, khiến hắn giật mình hết hồn. Quay đầu lại nhìn chính là ông lão thượng tá kia, cái thứ lành lạnh đó chính là chai rượu Hy Mẫu mà Đường Long tặng cho ông ta, không ngờ lại chưa bị ông ta uống hết sạch.

    Đường Long sớm đã đứng nghiêm chào, ông lão xua tay ra hiệu Đường Long nghỉ, nắm lấy bình rượu cẩn thận nhâm nhi một ngụm, sau đó nheo mắt nhìn Đường Long nói: “Sao lại một mình trốn ở đây? Vẫn chưa đến lượt các anh xuất phát à?”

    “Không phải, thưa sếp.” Đường Long tay chắp sau lưng, trả lời.

    Ông lão chau mày: “Không cần phải nghiêm túc như thế.” Sau đó dựa vào khung chống đỡ chiến hạm ngồi lên, đồng thời vẫy tay nói với Đường Long: “Lại đây, ngồi xuống chúng ta cùng nói chuyện, nhiều chiến hạm như vậy, không nhanh đến lượt anh như vậy đâu.”

    Đường Long ngớ người, hắn chưa bao giờ ngồi đối diện nói chuyện với người ta. Trước đây hắn thích chơi trò chơi điện tử, ngay cả ba mẹ cũng rất ít khi nói chuyện, càng không cần phải nói đến bọn bạn học kiêu ngạo kia. Còn khi ở doanh trại huấn luyện, đối diện là những người máy, bọn họ ngoài thời gian huấn luyện ra, những khoảng thời gian khác đều trốn trong phòng, mặc dù trong trò chơi điện tử có người nói chuyện, nhưng đều là dùng máy tính. Ra ngoài gia nhập quân đội, mặc dù bây giờ có hơn chục thuộc hạ, nhưng mình không biết làm sao, mặc dù rất cuồng vọng trước mặt bọn họ, nhưng vẫn không làm sao nói chuyện được với bọn họ, lần này mình có thể nói là lần đầu tiên nói chuyện với người khác, nhưng làm sao nói đây? Mặc dù Đường Long có chút chần chừ, nhưng vẫn đến ngồi gần bên cạnh ông lão, sau khi ngồi xuống hắn chỉ biết yên lặng ngồi nhìn dáng vẻ của những lính hậu cần đang bận rộn đàng xa.

    Ông lão liếc nhìn Đường Long, cười nói: “Sao không lên tiếng? Có phải vì không tìm được vấn đề gì để nói không? Nói ta nghe xem, người vì sao muốn làm lính?”

    “Ơ …” Đường Long gãi đầu có chút ngại ngùng nói: “Bởi vì không muốn học đại học, lại không muốn sớm như thế mà đã đi làm công, cho nên muốn đi lính.”

    Ông lão nghe thấy lời này, kinh ngạc nói: “Ô, thật không ngờ anh tốt nghiệp cấp 3 là tham gia quân đội, huấn luyện xong là có được quân hàm thiếu úy, xem ra anh lúc huấn luyện cũng khá đấy. Đúng rồi, anh có cái gì mục tiêu đời người không?”

    Đường Long lập tức lộ dáng vẻ vui mừng: “Tôi muốn làm Nguyên soái!”

    “Nguyên soái?” ông lã uống một ngụm rượu, nheo mắt nhìn Đường Long, cười nói: “Thì là là muốn làm Nguyên soái, vậy tại sao anh lại muốn làm Nguyên soái? Không phải cì cái danh Nguyên soái mới muốn làm Nguyên soái hay sao?”

    “Uhm, tại sao muốn làm Nguyên soái?” Đường Long ngớ người, câu hỏi ngu ngốc như vậy cũng hỏi ư? Đường Long lập tức lộ dáng vẻ của 1 sỹ quan huấn luyện nói với ông lão: “Nguyên soái là sỹ quan chỉ huy cao nhất của quân đội, có thể thống lĩnh thiên binh vạn mã, muốn có bao nhiêu uy phong sẽ co được bấy nhiêu uy phong, hơn nữa phúc lợi cao, cuộc sống sau khi nghỉ hưu bảo đảm thịnh vượng, không làm Nguyên soái thì muốn làm gì?”

    Ông lã nghe thấy lời này bất giác cười: “Khà khà, anh vì những thứ này nên mới muốn là Nguyên soái? Nói cho anh biết, Nguyên soái không phải sỹ quan chỉ huy cao nhất của quân đội, trên ông ta còn có Tổng thống, còn trên Tổng thống thì còn có Quốc hội, còn có 2 tầng cấp trên nữa cơ. Anh nếu muốn có uy phong và có được 1 khoảng tiền lớn, kinh doanh không phải dễ dàng hơn sao, hơn nữa hoàn toàn không cần nhìn sắc mặt của người ta làm việc.”

    “Gì? Không phải nói Nguyên soái quyết định dự toán quân sự sao? Không phải nói Nguyên soái có toàn quyền chỉ huy về mặt quân sự hay sao?” Đường Long ngạc nhiên hỏi, hắn hoàn toàn không biết Nguyên soái lại còn phải nghe lời của Tổng thống và Quốc hội nữa.

    “Khà khà, mặc dù nói Nguyên soái có quyền tự chủ dự toán quân sự, nhưng Tổng thống và quốc hội có thể thông qua kiến nghị đặc biệt yêu cầu Nguyên soái phục tùng quyết định của dự toán, đương nhiên, Tổng thống và Quốc hội 1 năm chỉ có quyền lợi như vậy 1 lần mà thôi. Hơn nữa, Nguyên soái có toàn quyền chỉ huy về mặt quân sự, cũng có nghĩ là Nguyên soái có được quyền lợi làm sao chỉ huy quân lính đánh trận, nhưng để quân đội đánh nhau với ai thì không phải do Nguyên soái quyết định.”

    Ông lão uống một ngụm rượu nói.

    “Nói như vậy, làm Tổng thống còn tốt hơn làm Nguyên soái?” Đường Long không hiểu nói.

    “Khà khà, ngoài tất cả nghị viên đều là người của anh, nếu không làm Tổng thống còn khó hơn là làm Nguyên soái.” Ông lão cười nói.
    “Ừ, quốc hội Liên Bang của chúng ta có bao nhiêu nghi viên?” Đường Long ngu người hỏi.

    Ông lão giơ hai ngón tay lên nói: “Hơn hai chục ngàn.” Đường Long ngớ người nhìn hai ngón tay của mình cũng giơ lên, nhưng nhanh chóng lắc đầu nói: “Khà khà, mặc kệ bọn họ, cái này và mình có quan hệ gì chứ.”

    Ông lão uống ngụm rượu nói: “Bình thường mà nói, quân đội và chính phủ là chia hai, nhưng nếu muốn thăng chức, trong chính phủ không có người thì không được, nên biết rằng hiện giờ đảng phái của chính phủ và quân đội đều có mối quan hệ rất phúc tạp.”

    Đường Long cười nói: “Chỉ cần không cản trở tôi làm Nguyên soái, tôi sẽ không thèm để ý đến những nghị viên đó, nhưng nếu bọn họ dám cản đường của tôi, he he, tôi nhất định sẽ khiến cho bọn họ biết tay.”

    Ông lão nhìn thấy tia sáng xuất hiện trong mắt của Đường Long, bất giác sững người, bởi vì đó là tia sáng của một người có dã tâm. Tên nhóc quân hàm thiếu úy này, bình thường tùy tiện dường như ngốc vậy, thật không ngờ lại có ánh mắt sáng ngời của một người có dã tâm như vậy.

    Ông lão tỉ mỉ nhìn kỹ Đường Long hồi lâu rồi nói: “Khà khà, một tên thiếu úy nhỏ như ngươi có bản lĩnh giáo huấn bọn họ sao? Bây giờ bọn họ chỉ cần tùy ý hừ một tiếng là có thể cho ngươi xuất ngũ.”

    Đường Long đang định nói gì, thì Lưu Tư Hạo từ cửa xuống nói với Đường Long: “Thưa sếp, mệnh lệnh của tháp chỉ huy đã đến!”

    Đường Long nghe thấy lời này lập tức 3 chân 4 cẳng chạy lại, vui mừng hét: “Wa, cuối cùng đã đến rồi! Nhanh! Xuất phát thôi!” Nói xong chạy lại chỗ thang lên xuống, đi lên chiến hạm.

    Ông lão nhìn Đường Long vui vẻ, bất giác lắc đầu lại uống một ngụm, ông ta cảm thấy mình thật sự không thể đoán nổi chàng thiếu úy trẻ tuổi này. Có lúc khiến người ta cản thấy hắn dường như là 1 người cái gì cũng không hiểu, cuồng vọng tự đại, làm việc bất chấp hậu quả. Có lúc lại cảm thấy hắn giống như là một lão hồ ly, mọi nhất cử nhất động đều có một ý nghĩa kỳ lạ nào đó. Ông lão đứng dậy, lắc đầu rời khỏi.

    Sau khi Đường Long lên chiến hạm liền đứng ở đài chỉ huy nói với nhân viên liên lạc Trần Di: “Tháp chỉ huy bảo chúng ta lúc nào xuất phát?” Bây giờ Đường Long đã quên mất chuyện mình cho rằng mất mặt trước mặt thuộc hạ, khuôn mặt hồi phục dáng vẻ lạnh lùng.

    Trần Di nghe xong liền đáp: “Lúc nào cũng có thể xuất phát ạ.”

    “Được, các đơn vị chuẩn bị xong chưa?” Đường Long gật đầu hỏi mọi người xung quanh.

    “Toàn thể chuẩn bị hoàn tất.” Phó quan Cát Na liền đáp.

    “Xin phép tháp chỉ huy được xuất phát, thông báo những nhân viên hậu cần phía dưới rời khỏi, chiến hạm chuẩn bị cất cánh!” Đường Long đưa tay chỉ huy, sau đó ổn định ngồi trên ghế.

    Trần Di ngớ người, cô ấy không ngờ bình thường huân luyện chưa bao giờ thông báo nhân viên hậu cần rời khỏi bao giờ, mà bây giờ sếp lại nhớ trình tự cơ bản nhất khi chiến hạm xuất động. Mình hồi nãy còn định nhắc anh ta nữa, bây giờ đành phải nuốt vào bụng. Xem ra, sếp của mình thật sự đã có đủ tư cách chỉ huy chiến hạm rồi. Đối với Đường Long hoàn toàn thay đổi quan điểm, Trần Di lập tức gõ phím, vừa xin phép tháp chỉ huy, vừa thông báo nhân viên hậu cần bên dưới rời khỏi.

    Thông qua hình ảnh chiếu, có thể nhìn thayas những nhân viên hậu cần bên dưới đang vội vã rời khỏi chiến hạm, người cũng đã nấp vào bên trong kính thủy tinh trong suốt. Lúc này khung đỡ chiến hạm bắt đầu chìm dần xuống dưới, một hồi sau, cả phi thuyền nổi trên mặt đất. Tiếp đó một luồng khói mạnh từ một cái lỗ phun ra, chiến hạm biến mất.

    Đường Long nhìn hình ảnh xung quanh, bất giác than: “Thì ra cửa ra vào của chiến hạm ở căn cứ này là ở dưới đất, giống như ở dưới thủy đạo vậy.” Chả trách Đường Long nghĩ như vây, chiến hạm của anh ta đang tự vận chuyển theo một con đường hình tròn nhìn không thấy đầu.

    Chiến hạm đên cửa thông đạo rồi dừng lại, đảm nhận nhân viên hướng dẫn bay Mary lập tức ấn nút, đồng thời hét lớn: “Chuẩn bị khởi hạm, hệ thống an toàn chuẩn bị!”

    Cùng với tiếng nói này, chỗ ngồi của Đường Long và mọi người lập tức bay ra dây an toàn giữ chặt mọi người lại. Sau khi Mary kiểm tra mọi thứ xong, liền ấn nút khởi động, hét: “Khởi động!”

    “Chỉ cảm thấy chiến hạm rung một lát, sau đó thì giống như hỏa tiễn bay xuyên qua cửa thông đạo, men theo thông đạo hình tròn dài bay mãi. Mười mấy giây sau, mọi người phát hiện trước mắt trên màn hình bức tường thông đạo lại xuất hiện một đốm sáng nhỏ, thời gian trôi qua, đốm nhỏ từ từ lớn dần, sau đó chỉ cảm thấy trước mắt sáng lóa, chiến hạm rời khỏi thông đạo, xuất hiện ở trên không.Mary vội ấn nút, đồng thời nói: “Động lực thay đổi hoàn tất!” Nói xong liền nắm lấy cần điều khiển, thân chiến hạm rung lần nữa, nhằm tăng tốc bay ra khỏi tầng khí quyển.

    Qua khoảng 10 phút, chiến hạm bắt đầu ra khỏi lực hấp dẫn của trái đất bay vào không trung. Mary lần nữa ấn mấy cái nút, rồi nói: “Gỡ bỏ hệ thống an toàn” đai an toàn giữ chặt mọi người liền trở lại trong ghế, mọi người cuối cùng có thể hoạt động rồi.

    Đường Long vươn vai đứng dậy, lắc đầu giọng nói đáng tiếc nói: “Hừ, thật không ngờ chiến hạm tự đi này lại giống với phi thuyền vận chuyển dân dụng, trước khi bay vào không gian lại phải thắt dây an toàn. Hu hu, lúc nào mới có thể nhàn nhã ngồi trên kỳ hạm uống cà phê bay ra không gian đây.”

    Mọi người đều không nghe thấy lời Đường Long nói, ai cũng bận rộn quản lý hệ thống mình phụ trách. Còn Trần Di nhìn vào màn hình trước mắt nói: “Thưa sếp, tháp chỉ huy yêu cầu chúng ta tập hợp tai địa điểm s3245、x2234、z444、y341.” Đường Long nghe thấy lời của Trần Di, khuôn mặt buồn bã, lập tức trở lại bình thường, uy nghiêm gật đầu nói: “Được, xuất phát.” Nói xong, liền ngồi ngửa trên ghế chỉ huy, đồng thời lầm bầm: “Hừ, vô vị, lại là huấn luyện trước sau đó mới phân tổ huấn luyện. Nên vừa xuất phát là ở vào trạng thái chiến tranh, như vậy mới có thể huấn luyện các chiến hạm có hiệu quả được chứ.”

    Mary liên kết được với máy tính của Trần Di, nhập tọa độ vào hệ thống hướng dẫn, sau đó ấn nút nói: “Nhập tọa độ, chuyển sang hệ thống hướng dẫn tự động, 30 phút sau đên nơi.” Nói xong liền thả lỏng cần điều khiển, bắt đầu nhìn hoàn cảnh xung quanh.

    Mọi người nghe thấy lời của Mary, cũng không chú ý đến màn hình, bắt đầu cúi đầu vào chuyện của mình. Đường Long không có chuyện gì làm, ngồi chờ đến điểm tập hợp, đột nhiên phát hiện màn hình có một hình ảnh cái đầu của một cô gái lướt qua. Mặc dù chỉ trong chớp mắt, nhưng Đường Long vẫn nhìn thấy được nụ cười ở khóe miệng của hình ảnh cái đầu đó.

    Đường Long giật mình, mặc dù nhìn ra cái đầu đó là của chị gái máy tính, nhưng nụ cười đó hắn nhìn nhiều thấy nhiều rồi, đó là nụ cười của chị gái máy tính chuẩn bị chọc hắn. Khi Đường Long muốn mở miệng bắt đầu nói, thân chiến hạm rung mạnh, sau đó mọi người đều bị tốc độ nhanh đến nỗi ép không thể đứng dậy nổi.

    Đường Long mặc dù biết đó là trò của chị gái máy tính, nhưng vẫn hét lớn: “Chuyện gì vậy? Mary ấn mấy cái nút, nhìn những dữ liệu hiện trên màn hình, bất giác ngạc nhiên nói lớ: “Tốc độ 2g!” Mọi người nghe thất đều ngạc nhiên, những người có ít kiến thức đều biết 1g là thay thế cho tốc độ ánh sáng, còn 2g thì thay thế cho tốc độ siêu ánh sáng. Chiến hạm tự đi không sánh bằng phi thuyền vận chuyển dân dụng này lại có năng lực lợi hại như thế sao? Lan Văn Đặc, Tư Nhĩ vội cắn răng chống dậy, ấn mấy cái nút, không lâu sau bọn họ đồng thời hét lớn: “Công xuất của lò động lực là 200%! Cửa phun đạt đến nhiệt độ nóng chảy, nhanh khí hóa!” Mary lúc này cũng hét lớn: “Không được, không tắt được hệ thống lái tự động!” Còn phó quan Cát Na sau khi ngạc nhiên, sau khi kiểm tra một lượt hệ thống ngạc nhiên nói: “Hệ thống máy tính chủ mất điều khiển.”

    Mọi người đều đưa mắt nhìn Đường Long, Đường Long cười khổ, mặc dù biết rằng chị gái máy tính không bao giờ hại mình, nhưng làm ra tình hình chiến hạm sắp nổ như thế này, khiến người ta thấy mà phát hoảng. Đường Long lúc đang định nói gì, chiến hạm đột nhiên bắt đầu rẽ gấp. Chiêu này lập tức khiến mọi người ngã nhào, muốn nắm cái gì để ổn định nhưng không được.

    Lúc mọi người đều nằm trên sàn, tốc độ chiến hạm bắt đầu giảm, đồng thời loa trên chiến hạm vọng lại giọng nói điện tử: “Đã đến nơi mục tiêu dự định, tắt hệ thống lái tự động.”

    Mảy nghe thấy lời này, vội lồm cồm bò dậy, ngồi vào vị trí người lái, sau khi kiểm tra tỉ mỉ liền kinh ngạc nói: “Có thể điều khiển rồi!” những người khác cũng tranh nhau hét lên mọi thứ đều bình thường.

    Đường Long lắc lắc đâu, làm cho cảm giác lắc lư biến mất, trong lòng thầm than: “Hu hu, chỉ mới có 3 lần từ chối yêu cầu cùng chị đi dạo phố, mà chị lại báo thù em như vậy. Mới bắt đầu còn cho rằng chị gái máy tính sẽ có chỗ tốt, nhưng không ngờ rằng lại quen biết bà chị nhỏ mọn. hu hu.”

    Mọi người tỉnh lại đang muốn kiểm tra tỉ mỉ xem chỗ nào hỏng hóc, nhưng tiếng ngạc nhiên của Lý Lực Quân khiến mọi người tạm thời quên đi chuyện này.

    Lý Lực Quân chỉ tay vào màn hình nói: “Nhanh nhìn kìa!” Mọi người ngẩng đầu nhìn, bất giác toàn bộ đều sững người, bởi vì trên màn hình xuất hiện ảnh của hàng vạn chiến hạm chen chúc.

    Ai Nhĩ Hoa là người đầu tiên tỉnh lại, nhanh chóng nhìn radar, sau đó nói một cách nhẹ nhàng: “Đều là chiến hạm tự đi, đây là điểm tập hợp. Mới có 5 phút mà đã đến, tốc độ siêu ánh sáng 2g thật nhanh.” Mọi người nghe thấy lời này, tâm trạng vốn căng thẳng đã bình tĩnh trở lại, Lý Lực Quân bất giác vui mừng lầm bầm: “Khà khà, thật không ngờ chiến hạm tự đi của chúng ta tập hợp lại một chỗ lại có khí thế như vậy.”

    Đường Long nhìn những chiến hạm bĩu môi, hắn từng chỉ huy hàng ngàn hàng vạn chiến hạm trong trò chơi, mấy ngàn chiến hạm trước mắt này hoàn toàn không khiến hắn có một cảm giác kích động nào cả. Hắn uể oải vẫy tay ra lệnh: “Tụ họp lại với bọn họ.”

    Nhân viên liên lạc Trần Di và nhân viên lái Mary lập tức đáp “vâng”, Trần Di phát tin tức nhận diện cho các chiến hạm, Mary thì lái chiến hạm từ từ tiến gần các chiến hạm. Trước khi chưa kiểm tra rõ ra hồi nãy xảy ra chuyện gì, đánh chết cô ấy cũng không dám sử dụng hệ thống lái tự động.

     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  2. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 3: Chiến hạm bia đỡ.
    Chương 6: Khu vực chết chóc.


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Chiến hạm của Đường Long tiếp nhận sự chỉ huy của nhóm chiến hạm, từ từ đi về phía trước, xếp ở phía sau nhóm chiến hạm. Lúc này bọn người Đường Long nhìn thấy hình ảnh hiện trên màn hình, đều sững người. Hồi lâu sau Đường Long mới thở dài nói: “Đây chính là vùng đât chết chóc nổi tiếng từ lâu.” Mọi người nghe thấy lời này đều không lên tiếng, chỉ yên lặng nhìn những xác chiến hạm thỉnh thoảng bay qua, và những tinh ở đằng xa giống như ngân hà vậy.

    Ngân hà ở đằng xa đó tên là tinh hệ Khắc Tư Lạp, là tuyến tiếp giáp đầu tiên của Vạn La Liên Bang và Đế quốc Ngân Ưng.

    Còn khoảng đất trống cách nhau 20 năm ánh sáng giữa tinh hệ Cổ Long Vân và Khắc Tư Lạp, chính là nơi được gọi là vùng đất chết chóc. Cái tên này có được là vì cuộc chiến trước đây giữa Vạn La Liên Bang và Đế quốc Ngân Ưng, ở vùng đất này, có hàng ngàn hàng vạn chiến hạm các cấp của hai bên đã đắm chìm ở đây từ lâu, lúc này biến thành rác vũ trụ của nhân loại, số lượng kinh người. Đương nhiên, con số này và dân số hai nước cộng lại mà nói, cũng không đặc biệt kinh người.

    Do chiến hạm chưa đến đầy đủ, cho nên bọn người Đường Long đành phải ngồi chờ phát chán trong chiến hạm. Nhưng không lâu sau, vốn xếp ở rìa cũng bị những chiến hạm khác bao vây lại, trở thành bộ phận chính giữa nhóm chiến hạm. Lúc này màn hình b một tiếng, hình ảnh sỹ quan huấn luyện Lệ Na Sa xuất hiện, tất cả mọi người đều đứng dậy chào. Còn Đường Long thì lắng nghe chăm chú, bởi vì sự xuất hiện của Lệ Na Sa cho biết rằng mọi chiến hạm đã đến đầy đủ. Lệ Na Sa chỉ tùy tiện đáp lễ, cô ấy hoàn toàn không thể biết được những binh sỹ trên các chiến hạm có chào hay không, đường dây thông tin này là đơn phương phát, không thể nhìn thấy hết hình dáng của các binh sỹ trên các chiến hạm. Chẳng còn cách nào khác, màn hình của căn cứ không thể hiện ra 10 ngàn hình ảnh màn hình được. Cho dù có thể hiện ra đi chăng nữa, người nhìn cũng cảm thấy giống như không, hình quá nhỏ đi.

    Giọng lạnh lùng của cô ấy vang lên: “Bây giờ, đợt huấn luyện lần thứ nhất của chúng ta sẽ được tiến hành trên vùng đất gọi là vùng đất chết chóc. Tin rằng mọi người cũng đã biết, nơi này đâu đâu cũng là xác chiến hạm, thậm chí có nơi còn có tập hợp năng lượng dày, đến nay vẫn còn chưa biến mất do các chiến hạm nổ, hình thành. Cho nên khi tiến hành huấn luyện, phải chú ý tránh những vật thể bay trôi trong vũ trụ. Vậy, mỗi 1000 chiếc hợp thành 1 tổ, chia thành 10 tổ tiến hành chiến đấu hỗn hợp, hạm trưởng của chiến hạm đầu tiên mỗi tổ là người chỉ huy của cả tổ.”

    Khi Lệ Na Sa nói lời này, trên màn hình xuất hiện số hiệu của tổ trưởng của mỗi tổ, Đường Long vội hét lớn: “Nhanh! Nhìn xem ta có phải là người chỉ huy hay không!”

    Phó quan Cát Na không thèm nhìn lên màn hình nói: “Thưa sếp, số hiệu của chúng ta là 512, thuộc tổ 1, ngài không thể trở thành người chỉ huy của tổ được.”

    Còn nhân viên liên lạc Trần Di thì nói: “ Người chỉ huy chiến hạm số 1 phát tín hiệu, yêu cầu chúng ta di chuyển đến s23x12z34y45, tiến hành tập hợp tiểu tổ.”

    “Cái gì? Căn cứ mệnh lệnh vừa đến, thằng nhóc đó sao ra lệnh nhanh như thế? Hắn không phải là đã biết mình sẽ làm người chỉ huy của tiểu tô trước ư?” Đường Long ngạc nhiên nói.

    Nhân viên lái Mary hoàn toàn không cần đợi Đường Long ra lệnh, tự ý nhập tọa độ, khởi động chiến hạm di chuyển. Sao cô ây lại trực tiếp thế, đó là bởi vì căn cứ đã ra lệnh chiến hạm số 1 là kỳ hạm của tiểu tổ, chấp hành mênh lệnh theo thường lệ thì có thể ưu tiên mệnh lệnh của kỳ hạm. Đương nhiên cũng bởi vì cô ấy biết được là Đường Long mặc dù tự đại, nhưng vẫn tuân theo mệnh lệnh.

    Mary đang chuẩn bị nghe giọng nói uể oải ra lệnh của Đường Long , Mary biết là chỉ cần thất vọng, thì giọng nói của Đường Long sẽ uể oải. Quả nhiên Đường Long uể oải vẫy tay ra lệnh, nằm lười trên ghế, miệng há to, dường như muốn nói ra hai chữ kia.

    Nhưng Mary thất vọng, bởi vì đột nhiên nghĩ gì đó, nhảy lên, hốt hoảng hét lên: “Khởi động màng bảo vệ! Radar quét hết công xuất! Chiến hạm chìm xuống khẩn cấp!”

    Mọi người sững ra, nhưng vẫn phản xạ điều kiện chấp hành mệnh lệnh của Đường Long, chiến hạm lập tức chìm xuống, màng bảo vệ khởi động, động tác này khiến những người trên các chiến hạm đang di chuyển xung quanh có chút kỳ lạ nhìn chiến hạm của Đường Long. Còn chiến hạm ở sau chiến hạm của Đường Long, thì vội núp, đương nhiên chiến hạm số 1 cũng vừa mắng vừa tiến hành núp.

    Đường Long sau khi hét ra cái lệnh kia, lập tức nói lớn với Trần Di: “Tiếp nối tất cả các kênh, báo cho mọi người kẻ địch tập kích!” Trần Di vừa ấn mấy cái nút, nghe thấy lời cuối, bất giác ngưng lại ngẩng đầu ngạc nhiên nhìn Đường Long.

    Tất cả mọi người nghe thấy lời này cũng đều ngưng lại hết, ngạc nhiên nhìn Đường Long. Lưu Tư Hạo nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Đường Long, bất giác chần chờ một lúc mới nói với nhân viên radar Ai Nhĩ Hoa: “Ai Nhĩ Hoa, phát hiện ra cái gì?” Ai Nhĩ Hoa nhìn chăm chăm vào radar nghi ngờ lắc đầu nói: “Cái gì cũng không có, trong vòng 1000 vạn ánh sáng gần đâu không có bóng dáng của bất cứ kẻ địch nào cả.” Đi theo tốc độ ánh sang 1 giây là 1 dặm ánh sáng, lúc ở trong vũ trụ, đây là đơn vị cơ bản nhất để đo khoảng cách.

    Còn Trần Di thì bất mãn nói: “Thưa sếp, giả tin tình báo là tội phải ra tòa án quân sự.” Khi Ai Nhĩ Hoa nói ra không phát hiện ra gì, Mary cũng ngừng điều khiển chiến hạm chìm xuống, Mọi người nhìn Đường Long, đợi anh ta giải thích.

    Đường Long không thèm để ý đến ánh mắt của mọi người, mà nói với Ai Nhĩ Hoa: “Ngu ngốc! Sử dụng hê thống radar quang năng!” Sau đó nói với Trần Di: “Nhanh! Thông báo mọi người khởi động màng bảo vệ! Đây là mệnh lệnh.”

    Nghe giọng nói gấp gáp của Đường Long, Ai Nhĩ Hoa mặc dù sững người, nhưng nhanh chóng chuyển hê thống radar do thám nhiệt năng thành hệ thống radar do thám quang năng. Còn Trần Di thì chưa vôi chấp hành mệnh lệnh của Đường Long, cô ấy đợi Ai Nhĩ Hoa xem có phát hiện ra gì không. Cô ấy chỉ mới tiếp xúc với Đường Long có mấy tháng, hơn nữa giữa họ lại có chuyện không hiểu nhau. Bây giờ khoảng cách đó mới được xóa bỏ có mấy ngày, trong lòng cô ấy làm sao cũng không tin Đường Long, sẽ không chấp hành vô điều kiện mệnh lệnh của Đường Long.

    Mọi người đang nhìn Ai Nhĩ Hoa, đột nhiên phát hiện sắc mặt Ai Nhĩ Hoa thay đổi, thất thanh hét lên: “Tia laser lãnh năng!” mọi ngươi đều ngạc nhiên đồng thời phát hiện trên màn hình, tia sáng hằng tính bắn ra từ tinh hệ Khắc Tư Lạp, đột nhiên ngày càng sáng. Hệ thống cảnh báo trên chiến hạm bắt đầu kêu lên. Đó không phải là ánh sáng phát ra của hằng tinh, mà là tia laser!

    Mọi người đều biết, tia laser lãnh năng, là một loại thuộc pháo hạt nhân. Trông mặt mà bắt hình dong, đó là một loại năng lượng cực kỳ đặc biệt không phát ra nhiệt năng, vật thể bị tia laser loại này bắn trúng sẽ biến thành hạt cơ bản một cách im hơi lặng tiếng. Ngoài việc dùng radar do thám quang năng ra, radar kim loại hoàn toàn không có tác dụng.

    Đường Long vừa mới hét một câu: “Phòng ngự!” Màn hình chiến hạm đã bị ánh sáng bao trùm. Sau đó toàn thân chiến hạm rung mạnh không ngừng, hệ thống máy tính của chiến hạm, lập tức dùng giọng nói không có tình cảm nói: “Năng lượng màng bảo vệ hạ xuống 90%, 80%, 70%, 60%,…” Cùng với thân chiến hạm rung mạnh, con số này ngày càng giảm, khi chiến hạm ngưng rung, năng lượng của màng bảo vệ chỉ còn có 20%.

    Cảnh này mặc dù chỉ qua có vài giây, nhưng mọi người cảm thấy như cảm giác này kéo dài mấy chục năm vậy. Sau khi mọi ngươi sợ hãi chưa ổn đinh bò dậy, vội vàng bắt đầu kiểm tra tình hình tổn thất, còn Trần di trong lòng vô cùng hối hận lúc này mới bắt đầu liên lạc với các chiến hạm khác. Mọi người đều bận rộn nhưng vẫn lén nhìn Đường Long đứng trên bậc chỉ huy, bọn họ nghĩ không ra tại sao Đường Long lại biết trước được.

    Đường Long nhẹ nhàng ấn tai, tai của anh ta nhét 1 cái tai nghe loại nhỏ, đây là tai nghe vì Tinh Linh muốn lúc nào cũng có thể trược tiếp nói chuyên với hắn ép hắn đeo, bởi vì cái nón kia không thể đội cả ngày được. Lúc nãy chính Tinh Linh là người thông báo cho hắn biết kẻ địch bắn tia laser lãnh năng, mặc dù Tinh Linh có thể trực tiếp xuất hiện trên màn hình, nhưng cô ấy vì sợ người ta phát hiện ra sự tồn tại của mình. Cuối cùng những hệ thống máy tính của những chiến hạm này cũng không thể lợi hại đến nõi có thể phát hiện ra tia laser bắn ra từ khoảng cách ngoài ngàn vạn dặm ánh sáng cách đó mười mấy phút trước. Đối với cô ấy mà nói, chỉ cần Đường Long sống là đủ rồi, sự sống chết của những người khác cô ấy không thèm quan tâm.

    Đường Long Tinh Linh biết chỉ cần khởi động màng bảo vệ, tia lase cách đó ngàn vạn dặm ánh sáng, đã bắt đầu yếu đi sẽ không thể phá được màng bảo vệ của chiến hạm tự đi. Do đó sau khi màng bảo vệ khởi động, mới bình tĩnh quan sát sự thay đổi của Đường Long.

    “Báo cáo sếp, hệ thống chủ pháo, phó pháo, súng bắn ngư lôi đều không hư hại, ở vào trạng thái hoàn hảo.” Nhân viên sửa chữa Tư Nhĩ sau khi kiểm tra dữ liệu, mừng rỡ báo. Anh ta không ngờ rằng chiến hạm sau khi bị tấn công mạnh như thế, hệ thống vũ khí lại hoàn toàn vô hại.

    “Báo cáo sếp, công xuất màng bảo vệ hạ xuống 20%, máy chuyển hóa năng lượng hư rồi, không thể sử dụng năng lượng chủ để cung cấp được.” Nhân viên sửa chữa Lan Văn Đặc sắc mặt khó coi nói. Nghe thấy lời này, khuôn mặt vốn đang mừng rỡ của mọi người, lập tức thay đổi. Khi màng bảo vệ 100%, chiếc chiến hạm tự đi này có thể chịu được sự tấn công 1 phát chủa chiến hạm khu trục cấp c mà không bị phá hủy, còn màng bảo vệ 20% này e rằng ngay cả 1 phát của tàu tuần tra cũng không chịu nổi.

    Đường Long không thèm để ý đến những thứ đó, vẫy tay nói: “Thử sửa chữa máy chuyển hóa, Trần Di lập tức thông báo căn cứ, chúng ta bị kẻ địch tập kích, đồng thời thông báo vị trí. Mary chuẩn bị cho chiến hạm thoát khỏi nơi này, Ai Nhĩ Hoa quan sát radar xem vị trí của kẻ địch, Lưu Tư Hạo lập tức kiểm tra số lượng của kẻ địch, Cát Na thống kê tình hình tổn thất của quân ta! Những người khác giới bị!” Thông qua số lượng chùm năng lương lúc nãy do máy tính ghi chép, đối chiếu dữ liệu chiến hạm của kẻ địch, có thể dễ dàng tính ra được số lượng số lượng chiến hạm của kẻ địch, đây là kiến thức cần phải có của các binh sỹ.

    “Vâng, thưa sếp!” Lan Văn Đặc và Tư Nhĩ lập tức rời khỏi vị trí, len vào cánh của thông đao sửa chữa, bắt đầu thử sửa chữa máy chuyển hóa năng lượng. Những người khác vội chấp hành mệnh lệnh của Đường Long, bây giờ bọn họ đối với mệnh lệnh của Đường Long không có 1 chút nghi ngờ nào cả. Mặc dù bọn họ không hiểu tại sai Đường Long lại biết trước xảy ra việc này, đương nhiên họ cũng biết bây giờ không phải là thời gian để hỏi, đành phải tạm thời giấu trong lòng.

    Đường Long ấn lên miếng dán màu da dán trên cổ, sử dụng cổ rung động, nói nhỏ: “Chị ơi, sao chị biết kẻ địch sẽ dùng tia laser lãnh năng, bọn họ sớm đã biết mình tập hợp ở đây sao? Bình thường pháo laser lãnh năng chỉ có chiến hạm cấp tuần dương trở lên mới có thể có được (được trang bị), đương nhiên sẽ không tranh bị nhiều khẩu, bởi vì năng lượng tia laser lãnh năng tiêu hao rất lớn, chiến hạm trang bị loại vũ khí hạt nhân này, năng lượng đi theo trên chiến hạm chỉ có thể bắn 2 lần. Nếu như trên chiến hạm toàn loại vũ khí này, sau khi bắn xong thì giống như là giải trừ vũ khí.

    Giọng nói của Tinh Linh truyền đến tai của Đường Long, đương nhiên ngoài Đường Long thì không ai nghe thấy: “Mục tiêu của kẻ địch không phải là bọn em, bọn họ dùng laser lãnh năng là vì muốn xóa bỏ những xác chiến hạm bay trong vũ trụ, nghĩa là bọn họ muốn dọn đường.”

    Đường Long ngạc nhiên, những xác chiến hạm kia ở vùng đất chết chóc có thể hữu hiệu ngăn cản tốc độ hành động của nhóm chiến hạm, bởi vì hoàn toàn không thể tiến hành bước nhảy không gian được. Nếu như nơi xuất hiện bước nhảy có xác chiến hạm, chiến hạm tiến hành bước nhảy sẽ dung hợp làm một với xác chiến hạm, sẽ biến thành chiến hạm có hình dạng kỳ lạ, 100% sẽ nổ tung. Mặc dù chức năng của chiến hạm, có thể nhảy qua vùng đất chết chóc chỉ có 20 năm ánh sáng, nhưng biên giới tiếp giáp vùng đất chết chóc này không có tuyến phòng ngự mơi được. Nếu không sẽ bị tuyến phòng ngự ngăn cản, những chiến hạm của Đế quốc Ngân Ưng qua đây sẽ dung hợp với toàn bộ xác chiến hạm xuất hiện ở vùng đất chết chóc này.

    Điều này có nghĩa là kẻ địch chuẩn bị khai thông thông đạo trong im lặng, sau đó tấn công nhanh, bởi vì chỉ có phương pháp này mới xuất hiện ngay ở tuyến phòng ngự của Vạn La Liên Bang. Tuyến phòng ngự của hai bên đều thiết kế xung quanh vùng đất chết chóc, nếu tính tuyến phòng ngự bao gồm cả vùng đất chết chóc, chiến hạm của mình có thể tiến hành nhảy vào vùng đất chết chóc, như vậy sẽ xảy ra những sự hi sinh không cần thiết.

    Đường Long lập tức ra lệnh cho Ai Nhĩ Hoa: “Tiến hành quét 3 chiều phương hướng bắn laser của kẻ địch, ta muốn bản đồ hình ảnh của nơi đó!” Khi Ai Nhĩ Hoa tuân lệnh làm việc, Cát Na có chút đau lòng nói: “Báo cáo sếp, số lượng chiến hạm còn lại của chúng ta chỉ còn … chỉ còn hơn 1000 chiếc.” Nghe thấy lời này, mọi người đều ngưng tay, ngơ ngẩn nhìn xung quan vốn rất nhiều chiến chạm, nay chỉ còn là chỗ trống. Chỉ trong vòng mấy giây, hơn vạn chiến hạm chỉ còn lại hơn 1000 chiếc.

    Lúc này từ vũ trụ xa xôi nhìn, có thể nhìn thấy nhóm chiến hạm của bọn người Đường Long ở, chính giữa có một lỗ trống, có thể sống sót chỉ có những chiến hạm mới bắt đầu di chuyển, ở xung quanh cái lỗ to, ở chính giữa chỉ còn có 1 chiếc chiến hạm của Đường Long, những chiến hạm khác đều đã biến thành bụi vũ trụ.

    Do màng bảo vệ rất tiêu hao năng lượng, ngoài việc đánh trận thật, bình thường đều đóng, cho nên những chiến hạm không hề phòng bị này mới bị tiêu diệt triệt để như vậy. Trần Di đang liên lạc với căn cứ nhìn thấy những cảnh này, bất giác cắn môi đến chảy máu, cô ấy đang tự trách, nếu như mình không chần chờ chấp hành mệnh lệnh của Đường Long, cho dù không có nhiều người để ý, nhưng cũng sẽ có mấy chiếc chiến hạm sẽ khởi động màng bảo vệ, từ đó mà thoát nạn.

    Lưu Tư Hạo đã tính xong số lượng của đối phương nhìn dáng vẻ của Trần Di, đến bên cạnh cô ấy vỗ vai, nhìn bằng ánh mắt cổ vũ, nhìn thấy Trần Di gật đầu hiểu ý, mới báo cáo với Đường Long: “Thưa sếp, thông qua tính toán, tia laser là kết quả của 2 lần bắn của 10 ngàn chiến hạm tuần dương hoặc 3000 chiến đấu hạm.”

    “ 10 ngàn chiến hạm tuần dương! 3000 chiến đấu hạm” Đường Long ngạc nhiên, mặc dù sớm đã biết được kẻ địch nhất định là dùng nhóm chiến hạm lớn mới tạo ra được ánh sáng laser lớn như vậy, nhưng thật không ngờ nhóm chiến hạm lại lớn đến như vậy. Theo những dữ liệu mà mình biết, binh lực như vậy của kẻ địch có thể tương quan lực lượng với toàn bộ quân lực của tinh hệ Cổ Long Vân, lẽ nào kẻ địch chuẩn bị tấn công toàn diện?

    Lúc này Trần Di hét lên: “Thưa sếp, căn cứ yêu cầu nối đường dây.” Nói xong, hình ảnh Lệ Na Sa xuất hiện trên màn hình, lúc này cô ấy không có dáng vẻ lạnh lùng nữa, thay vào đó là dáng vẻ ngạc nhiên sợ hãi.

    Ngay cả Đường Long chào cô ấy mà cô ấy cũng quên đáp lễ, vội vàng nói: “Đường Long, chúng ta bị địch tập kích sao? Chúng ta tổn thất như thế nào? Số lượng kẻ địch bao nhiêu?” Do Đường Long là người đầu tiên liên lạc với Lệ Na Sa, Lệ Na Sa mặc dù nhận được những yêu cầu liên lạc của các chiến hạm khác, nhưng ưu tiên nói chuyện với Đường Long.

    Đường Long trầm ngâm gật đầu nói: “Đúng vậy, chúng tôi bị kẻ địch bắn laser trước đó bắn trúng tại điểm tập hợp, tổn thất 9 phần chiến hạm, thông qua kiểm tra chùm sánh sáng, có khoảng 10 ngàn chiến hạm tuần dương hoặc 3000 chiến đấu hạm mới có thể bắn ra tia laser lợi hại như vậy. Kẻ địch không đơn giản chỉ có hai loại chiến hạm đó, theo lẽ thường, ít nhất là hai nhóm chiến hạm tăng cường.”

    Lệ Na Sa nghe thấy những con số lớn kinh người, lập tức biến sắc hét: “Các người nhanh chóng rút lui …” Nhưng cô ấy mới nói ra những từ đó, trên màn hình đột nhiên chia thành 2 phần, một hình ảnh là của Lệ Na Sa, mới xuất hiện là một quân nhân trung niên lạnh lùng uy nghiêm.

    Quân hàm trên vai của người quân nhân này là 3 ngôi sáo sáng, khi Đường Long còn chưa kịp phản ứng thì thượng tướng kia đã chào, lạnh lùng nói: “Ta là thượng tướng Cổ Áo sỹ quan chỉ huy tập đoàn quân đội tinh hệ Cổ Long Vân. Tin tức các người truyền đi tập đoàn quân đội của ta đã nhận được, tập đoàn quân đã bắt đầu tập hợp. Nhưng quân chủ lực tập đoàn quân đến vùng đất chết chóc phải mất 4 tiếng đồng hồ, cho dù là hạm đội Hài Khả cũng phải mất 1 tiếng đồng hồ mới có thể đến được. Ta lấy thân phận tổng chỉ huy tập đoàn quân tinh hệ Cổ Long Vân ra lệnh – thăng quân hàm 1 cấp cho tất cả binh lính chiến hạm tự đi. Hy vọng các vị chiến sỹ anh dũng, toàn lực ngăn cản chiến hạm kẻ địch đên điểm phòng ngự, kéo dài thời gian tất yếu cho quân ta. Chỉ cần chống đỡ 1 tiếng đồng hồ, chiến hạm hành tinh Hài Khả sẽ đến nơi!”

    “Nhất định nhân viên liên lạc của các chiến hạm khác thông báo cho quân khu, rồi quân khu thông báo cho Bộ chỉ huy tập đoàn quân. Vị thượng tướng này đã nghe lén cuộc nói chuyện giữa em và trung tá, nếu không ông ta sẽ không có thể biết nhanh như vậy kịp lúc chen vào cuộc nói chuyện.” Tinh Linh nói với Đường Long, Đường Long bây giờ đương nhiên chỉ nghe không trả lời.

    Mọi người nghe thấy lời này đều sững người, ngoài Đường Long và những người khác biết được tình hình của kẻ địch ra, những quan binh những chiến hạm khác đều hoan hô reo lên, bởi vì bọn họ thăng quan rồi. “Xin đợi đã thưa thượng tướng, 1000 chiến hạm tự đi hoàn toàn không thể địch nổi với lực lượng chiến hạm lớn như thế của kẻ địch! Hơn nữa bọn họ đang trong thời gian huấn luyện, hoàn toàn không có kinh nghiêm chiến đấu, xin hãy cho họ rút lui!” Lệ Na Sa khuôn mặt kích động nói với thượng tướng.

    Lúc này trong tai Đường Long vọng lại giọng nói của Đường Long: “Sự liên lạc của thượng tướng và trung tá, ngoài chiến hạm của chúng ta có thể nhìn thấy ra, những chiến hạm khác chỉ nhìn thấy hình ảnh của thượng tướng. A, thượng tướng đã tắt hết chức năng phát của các chiến hạm khác, xem ra những lời bọn họ nói với nhau không muốn cho người khác nghe thấy.”

    Đường Long nhìn thấy tay của thượng tướng động đậy, sau đó chỉ nhìn thấy miệng ông ta động đậy, nhưng lại không nghe thấy âm thanh. Hắn vội nói trong cổ họng: “Chị, có thể làm cho chỉ mình chiến hạm của em nghe được cuộc nói chuyện giữa thượng tướng và trung tá không?” Đường Long biết chuyện này càng ít người biết càng tốt, nhưng trong lòng hiếu kỳ muốn biết, cho nên mới nói như vậy. Hắn làn như vậy là vì cho rằng nếu có xảy ra chuyện gì, thuộc hạ của mình có thể cùng mình gánh vác.

    “Khà khà, đương nhiên là được, chị cũng rất hiếu kỳ.” theo giọng nói của Tinh Linh tắt đi, loa của chiến hạm của Đường Long vang lên cuộc nói chuyện của thượng tướng và trung tá.

    Thượng tướng lạnh lùng nói với Lệ Na Sa: “Trung tá, nhiệm vụ huấn luyện của cô đã hết, bây giờ quyền chỉ huy chiến hạm tự đi sẽ do tôi tiếp quản.”

    Lệ Na Sa ngạc nhiên biến sắc nói: “Không thể nào, không phải là còn mười mấy ngày nữa hay sao?”

    Thượng tướng lạnh lùng nói tiếp: “ Đây là lệnh của Nguyên soái mới đưa ra, trung tá nhiêm vụ của cô đã hoàn thành, theo ước hẹn, cô hãy trở về đảm nhận sỹ quan chỉ huy đại đội chiến đấu cơ của tập đoàn quân, xin hãy nhanh chóng lên đường, bởi vì chiến tranh sắp nổ ra.”

    Lệ Na Sa dáng vẻ không dám tin, cô ấy có chút mất hết tinh thần lầm bầm nói: “Điều này không thể nào, ông ta sao có thể ra lệnh nhanh như thế được!”

    Thượng tướng nghe thấy lời này giật mình, bất mãn nói: “Đây là do ta trong thời gian nhanh nhất xin phép Nguyên soái, cho nên Nguyên soái mơi ra quyết định nhanh như vậy. Được rồi, hãy phục tùng mệnh lệnh, tin rằng cô là một quân nhân tiêu chuẩn.” Khi nói xong lời này, vai khẽ rung, dưới sự giải thịch của Tinh Linh, Đường Long biết được thượng tướng đã khôi phục đường truyền âm thanh của ông ta với các chiến hạm.

    Ánh mắt thượng tướng lóe lên tia sáng khiến người ta ớn lạnh, ông ta nói: “Các vị, đây là trận chiến có liên quan đến sự hưng vong của quốc gia, hy vọng các vị hãy phát huy phong cách cao thượng của quân nhân Vạn La Liên Bang, hãy ngăn cản bước tiến của kẻ địch. Chỉ cần chống đỡ cho đến khi viện binh đến, vinh quang và địa vị đều thuộc về các vị. Nhưng …”

    Thượng tướng nói đến đây cố ý ngừng lại, tia sáng trong mắt lại càng sáng, giong nói cũng lạnh lùng: “Nếu như có kẻ nào lâm trân rút lui, bất luận đó là ai đều bị bắn chết, nếu như có người bao che cho kẻ hèn yếu này, tòa án quân sự sẽ tiến hành xử lý nghiêm kẻ bao che này! Được rồi, hy vọng các anh chiến đấu anh dũng, chiến thắng và vinh quang ở với các anh!” Nói xong hình ảnh của ông ta biến mất.

    Lúc này ánh mắt của Lệ Na Sa đau khổ nhìn bọn người Đường Long, lâu sau, Lệ Na Sa mới nói: “Xin lỗi, các vị hãy bảo trọng.” đường truyền cũng tắt theo.

    Lệ Na Sa nhìn màn hình đen thui, còn Kỳ Na thì lo lắng nhìn cô ấy không dám lên tiếng, bọn họ biết những binh lính của chiến hạm tự đi chỉ có kết cục là toàn quân bị tiêu diệt hết. Mình cực khổ thời gian này, chỉ có thể tiễn những binh sỹ này ra chiến trường không có chiến thắng? tại sao lại xảy ra chuyện này chứ? Rõ ràng chiến hạm tự đi không thể ngăn cản nổi sự tấn công của kẻ địch, do dù ngăn cản 1 phút cũng không thể cản nổi, tại sao quân bộ lại ra lệnh như vậy?

     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  3. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 3: Chiến hạm bia đỡ.
    Chương 6: Khu vực chết chóc. (tt)


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Bọn họ lúc này có rất nhiều nghi vấn, như tại sao điểm tập hợp của chiến hạm tại sao lại bị tia laser bắn trước của kẻ địch tấn công? Không phải là tin tức điểm tập hợp bị tiết lộ hay sao? Không thể nào, điểm tập hợp này vừa mới được chọn. Lẽ nào đây thật sự là chuyện trùng hợp ngẫu nhiên ngoài ý muốn? Bất luân như thế nào, hình tượng của người đó vốn sùng bái trong lòng Lệ Na Sa, trong khoảng thời gian mình đảm nhận chỉ huy chiến hạm tự đi này dần dần xuất hiện vết rạn nứt, và vào lúc nhân được mệnh lênh đã hoàn toàn sụp đổ.

    Hồi lâu, Lệ Na Sa giọng nói run run nói: “Đi thôi, trở về chiến trường của chúng ta thôi.” Kỳ Na hiểu rất rõ tâm trạng của sếp, đành buồn bã gật đầu.
    Mọi người ngẩn ngơ nhìn màn hình trống không, Đường Long là người có phản ứng đầu tiên, vỗ đầu lầm bầm: “Sao nghe lời nói của thượng tướng, giống như đang xem phim vậy, những người tướng quân dùng những lời này để cổ vũ binh sỹ trước khi tiễn họ ra chiến trường ?”

    Lúc này, mọi người băt đầu tỉnh lại băt đầu làm những công việc của mình, bọn họ đều biết dựa vào 1000 chiến hạm tự đi để ngăn cản hai hạm đội tăng cường với số lượng lớn, đẳng cấp chiến hạm tuần dương trở lên, quả thật giống như một bàn tay không của em bé và hai bàn tay mạnh mẽ của người lớn đánh nhau vậy. Kết quả là gì, trong lòng mọi người đều rõ.

    Lúc này Mary đem đến cho mọi người một tin không vui: “Thưa sếp hệ thống bước nhảy bị phá hủy, chiến hạm của chúng ta chỉ có thể sử dụng chức năng bay bình thường.” Câu nói này có nghĩa là, cho dù chấp nhận bị tòa án binh xử phạt mà bỏ chạy, cũng chỉ có thể bay từ từ ra khỏi chỗ này, không thể trực tiếp nhảy được. Cho dù sử dụng tốc độ bay ánh sáng cũng phải mất mười mấy tiếng mới có thể qua trở về Vạn La Liên Bang.”

    Bọn người Lan Văn Đặc khuôn mặt nhem nhuốc từ phòng sửa chữa nói ra, càng khiến tình hình trở nên trầm trọng: “Thưa sếp, máy chuyển hóa năng lương hoàn toàn bị hỏng, với những linh kiện hiện có hoàn toàn không thể sửa chữa.” Mọi người đang lo lắng lại càng lo sợ, điều này cho thấy chiến hạm này chỉ có màng bảo vệ 20% đối diện với hai hạm đội tăng cường của kẻ địch, nói một cách đơn giản chỉ cần trúng một phát pháo mọi người đều biến thành bụi vũ trụ.

    Lúc này ở cách đó xa xôi, thủ đô Vạn La Liên Bang, trong phòng họp ở căn cứ Tinh Linh, các đầu não quân chính đang tiến hành họp. Do nơi này được coi là nơi an toàn nhất toàn Liên Bang, cho nên các vị quan đều rất vui vẻ họp ở nơi này. Ngồi ở đây đều là những quan chức cấp cao của hai bên quân chính, không khí ở đây rất nặng, mọi người đều nhùn bản đồ tinh hệ trước mắt. Ở nơi tiếp giáp giữa Vạn La Liên Bang và Đế quốc Ngân Ưng, phía bên Liên Bang là những đốm sáng màu xanh, còn Đế quốc Ngân Ưng là những đốm sáng màu hồng lớn nhỏ giống như viên thủy tinh, nhưng so với những đốm sáng màu xanh, thì lại lớn hơn rất nhiều. Nhìn thấy cái này, quan văn đều bất giác tự lấy khăn tay ra lau mồ hôi trên trán.

    Tổng thống Nạp Mẫu Cáp ngồi ở vị trí đầu tiên, khuôn mặt trầm tư nói với Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc): “Quân đội tinh hệ Cổ Long Vân tập hợp như thế nào rồi?”

    Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) ấn cái nút trên màn hình trước mắt, sau đó nhìn bản đồ tinh hệ, ở những vùng gần đốm sáng màu xanh rất phân tán, nhưng có thể nhìn thấy đốm sáng màu vàng đang dần dần tập hợp, nói: “Cần 4 tiếng nữa mới có thể đến được biên giới, nhưng hạm đội phòng ngự trấn thủ điểm phòng thủ quân khu Hài Khả trong vòng 1 tiếng có thể đến nơi.”

    Nạp Mẫu Cáp chau mày nhìn những đốm sáng màu xanh nói: “Dựa vào 1000 chiến hạm tự đi có thể ngăn cản quân đội Đế Quốc trong 1 tiếng không? Ông ta hận muốn gặm Đế quốc Ngân Ưng, sắp đến bầu cử rồi, lại khai chiến vào lúc này. Hơn nữa cuộc chiến này kết quả cuối cùng như thế nào, xem tình hình hiện tại, kết quả là kẻ địch xâm nhập biên giới. Cho dù đến lúc đó tiêu diệt toàn bộ kẻ địch, nhưng sự thật bị kẻ địch xâm nhập biên giới sẽ trở thành vết nhơ trong thời gian mình chấp chính, điều này đối với việc mình chuẩn bị ra ứng cử tiếp.

    Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) lắc đầu nói: “Đây giống như là mấy con kiến ngăn cản bước tiến của hai con chuột, cho dù công thêm vào hạm đội Hài Khả giới bị trên tuyến phòng thủ, cũng hoàn toàn không thể ngăn cản được bọn họ. Đó là hai hạm đôi tăng cường, cho nên chúng ta bố trí chiến đâu của chúng ta ở gần hành tinh Hài Khả.” Nói xong ấn nút, trên bản đồ xuất hiện điểm tập hợp cuối cùng của những đốm sáng màu vàng, có thể nhìn thấy 1 đóm sáng đại diện cho hạm đội hành tinh Hài Khả vốn đang ở gần đốm xanh di chuyển về phía sau, sau khi dừng lại cách đốm xanh một khoảng cách khá xa. “Ừ, những chiếc chiến hạm tự đi kia là để mê hoặc kẻ địch, khiên cho kẻ địch cho rằng viện quân sẽ nhanh chóng đến, bởi vì sẽ không ai dùng binh lực yếu như vậy ngăn cản đại quân. Nếu nghĩ như vậy, để bọn họ sau khi tiêu diệt chiến hạm tự đi chắc chắn sẽ từ từ tập hợp quân tiên về phía trước.” Nạp Mẫu Cáp cung không ngu ngốc, nhanh chóng hiểu được tại sao để những chiến hạm tự đi ngăn cản hai hạm đội lớn mạnh của kẻ địch.

    Nhưng ông ta vẫn lo lắng hỏi: “Hạm đội tham gia quyết chiến ít như vậy có đủ không?” Ông ta biết được không thể ngăn cản kẻ địch tiến vào lãnh thổ Liên Bang, vật đành phải cầu xin tuyến phòng thủ đầu tiên ở căn cứ quân đội hành tinh Hài Khả có thể ngăn chặn được kẻ địch, như vậy đến lúc đó mình có thể dựa vào không có dân thương thương vong điểm này để kiếm thêm phiếu bầu.

    Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) gật đầu nói: “Đã ra lệnh cho các tinh hệ, yêu cầu tất cả hàng không mẫu hạm, chiến đâu hạm, chiến hạm tuần dương của các tập đoàn quân, các chiến hạm cao cấp toàn bộ bay đến hành tinh Hài Khả, điều này cần thời gian 2 ngày. Chỉ cần quân đội hành tinh Hài Khả có thể cầm cự được 2 ngày, thắng lợi nhất định thuộc về chúng ta. Đến lúc đó còn có thể tấn công ngược lại, thậm chí còn có thể chiếm lĩnh tinh hệ Khắc Tư Lạp. So với sứ chiến đấu mạnh mẽ của tập hợp toàn Liên Bang, 100 ngàn chiến hạm của tinh hệ Khắc Tư Lạp hoàn toàn không thể chống đỡ.”

    Nghe Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) nói ra lời dễ dang như vậy, lông mày của Trần Dục nhảy lên, ánh mắt của ông ta lộ vẻ hoài nghi, nhưng nhanh chóng biến mất, giả bộ chăm chú lắng nghe Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) nói.

    Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) nói xong ấn nút, trong lãnh thổ Liên Bang trên bản đồ xuất hiện vô số đốm vàng, những đốm vàng này tập hợp đến hành tinh Hài Khả, biến thành một điểm vàng bự bằng đầu người. Đốm vàng này dần dần tiến về phía trước, hai đóm hồng giống như viên thủy tinh kia dường như bị đốm vàng nuốt chửng, sau đó đốm vàng di chuyển đến hành tinh Khắc Tư Lạp rồi dừng lại.

    Nhìn thấy cảnh này, mắt của Nạp Mẫu Cáp sáng lên, ông ta cảm thấy ghế ngồi của mình càng vững. Ông ta hòa nhã nói với Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc): “Cực khổ ngài rồi, hy vọng Nguyên soái sẽ lần nữa vì Vạn La Liên Bang lập công lớn.” Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) gật đâu biểu thị mình nhất định làm được. Nhưng trong lòng Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) lại cười thầm, ông ta biết rằng mình bị mọi người nắm được cái cán đồ sát dân thường, là công cụ vừa không có nguy hiểm vừa hữu dụng trong lòng các vị quan này.

    Nạp Mẫu Cáp yên tâm, bắt đầu chú ý đến những việc khác. Ông ta nhìn qua phía Bộ trưởng Bộ An toàn quốc gia Trần Dục, lạnh lùng nói: “Bộ trưởng Trần, Bộ tình báo các người làm ăn như thế nào, ngay cả kẻ địch tấn công cũng không biết! Nếu như chiến hạm tự đi đúng lúc ở đó huấn luyện, kẻ địch tấn công thủ đô chúng ta cũng không biết được xảy ra chuyện gì! Hơn nữa nếu như không có sự hi sinh anh dũng của những chiến sỹ trên chiến hạm tự đi kia dùng mạng để đổi lấy tin tình báo, chúng ta cũng không thể nào biết được tường tận số lượng của kẻ địch, càng không thể lập tức vạch ra kế hoạch phản kích được. Đối với những điều này, ngài có giải thích gì không?”

    Trần Dục đứng lên, một tay lấy khăn tay lau mồ hôi, một mặt cúi đầu ra vẻ rất lo sợ nói: “Xin Tổng thống thứ tội, kỳ thực hạ quan không lâu trước đây đã báo cáo cho các vị Đế quốc Ngân Ưng đã cho hai đội chiến hạm mới đồn trú tại hành tinh Khắc Tư Lạ, lúc đó nhân viên tình báo báo cáo thủ đô Đế quốc Ngân Ưng có chút dị thường, sau khi phân tích, phán đoán là do sự tranh quyền của các hoàng tử. Cho nên hạ quan và các vị đều cho rằng bọn họ là vì sợ chúng ta thừa cơ xâm nhập nên mới tăng cường binh lực biên giới. Vì thế chúng ta vì đề phòng vạn nhất cũng đã giới bị hành tinh Hài Khả, nhưng mấy tháng nay kẻ địch không có động tĩnh gì, chúng ta cũng có chút lơ là, hạ quan xin Tổng thống thứ tội vì sự lơ là mất cảnh giác của mình.” Nạp Mẫu Cáp nhìn thấy dáng vẻ ấp a ấp úng của Trần Dục, cảm thấy rất thoải mái, ông ta gật đầu nói: “Lần này thì cho qua, sau này nhớ kỹ không được mất cảnh giác, ngược lại phải tăng cường thu tập tin tình báo của Đế quốc.”

    Trần Dục vội trả lời: “Vâng, hạ quan nhất định ghi nhớ lời giáo huấn của Tổng thống, quyết không lơ là ,đồng thời nỗ lực thu thập tình báo của Đế quốc.” Nạp Mẫu Cạp gật đầu hài lòng, hoàn toàn không nhìn thấy nụ cười hiện lên trên miệng đang cúi đầu của Trần Dục.


     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  4. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 3: Chiến hạm bia đỡ.
    Chương 7: Lỏng tay vồ mồi


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Ơ nơi cách biên giới tinh hệ Cổ Long Vân hàng ngàn năm ánh sáng, vị thiếu tướng Khải Tư Đặc(Kester) của Đế quốc Ngân Ưng đang ngồi trong phòng chỉ huy hạm đội, nâng cốc cùng thiếu tướng Đạt Luân Tư (Darlene), ảnh ảo ngồi đối diện. Khải Tư Đặc(Kester) uống một ngụm rượu cười nói: “Hãy đợi đông một chút, chiến hạm của chúng ta ở đây mấy tháng đã có thể động rồi.”
    Đạt Luân Tư (Darlene) cười nói: “May mà anh có thể nén chịu thời gian dài như vậy,” nói xong uống một ngụm rượu rồi mới nói tiếp: “Tôi có chút không hiểu ý đồ của hai vị đại nhân Công tước và Bá tước, điều chúng ta đến tinh hệ biên giới một mạch mấy tháng trời không ra lệnh gì cả, hình như là quên chúng ta rồi. Cách đây không lâu cuối cùng đã ra lệnh, nhưng lại là di chuyển đến vùng đất chết chóc này, đưa cho cái tọa độ rồi ra lệnh tấn công bằng tia laser lãnh năng. Mặc dù biết là dọn đường, nhưng tại sao lại hạn chế ở tọa độ đó, hơn nữa còn quy định phải bắn trong thời gian nhất định nữa?”

    “Khà khà, đây là mưu lược của hai vị đại nhân.” Khải Tư Đặc(Kester) cười nói, nhưng nhìn thấy dáng vẻ không hiểu dò hỏi Đạt Luân Tư (Darlene), vội nói: “Còn về mưu lược gì, không cần hỏi tôi, tôi cũng không biết.”

    Khải Tư Đặc(Kester) nhìn thấy dáng vẻ của Đạt Luân Tư (Darlene), cười, ông ta lắc ly rượu nói: “Khà khà, nói ra, chúng ta trước đây mặc dù là bạn tốt, nhưng do đối tượng trung thành khác nhau, nên thường thường xảy ra tranh chấp. Nhưng ai ngờ rằng người cai quản quân sự, bá tước đại nhân và người nắm quyền chính trị của Đế quốc Ngân Ưng, Công tước đại nhân, hai người đối đầu với nhau lại là chiến hữu thân thiết.”

    Đạt Luân Tư (Darlene) gật đầu nói: “Đúng vậy, nếu không phải cả hai vị đại nhân đồng thời cùng xuất hiện trước mặt chúng ta, cùng ra lệnh cho chúng ta rời khỏi Đế quốc chấp hành nhiệm vụ này, tôi cũng không nghĩ rằng hai vị đại nhân ở cùng chiến tuyến với nhau.”

    “Đúng vậy, anh nói sau hai vị đại nhân điều hai đội bồ đội mạnh nhất trong Đế đô cấm quân đến biên giới, những người ở Đế đô sẽ nghĩ sao?” Khải Tư Đặc(Kester) cười một cách kỳ lạ nói.

    Đạt Luân Tư (Darlene) trừng mắt nhìn Khải Tư Đặc(Kester) nói: “Hừ, anh hiểu rõ, sao còn hỏi tôi.” Ông ta mặc dù nói như vậy, những vẫn nói ra cách nghĩ của mình: “Đế đô trong chốc lát đã thiếu đi hai hạm đội mạnh duy trì trung lập, những vị hoàng tử luôn muốn tạo phản kia đương nhiên không bỏ qua cơ hội. Nhưng anh có cảm thấy kỳ lạ hay không? Đã qua mấy tháng rồi, Đế đô lại yên tĩnh như vậy, theo quản gia nhà tôi, thì thời gian này trị an Đế đô tốt lạ thường, ngay cả vụ cướp giật nhỏ như thế cũng không xảy ra.”

    Khải Tư Đặc(Kester) cười nói: “Trước khi bão nổi lên đương nhiên là gió yên sóng lặng rồi. Khà khà, không biết là hai vị đại nhân sẽ xử lý người phạm tội như thế nào? Tôi nghĩ như thế này là tiện lợi nhất.” Nói rồi đưa tay lên làm động tác cứa cổ. Đạt Luân Tư (Darlene) gật đầu hiểu ra, hai người đều rõ hai vị đại nhân sẽ xử lý người dòm ngó hoàng vị như thế nào.

    Lúc này đài chỉ huy của hai vị sỹ quan vọng lại một tiếng b, Khải Tư Đặc(Kester) vội quẳng ly rượu, một mặt vui mừng reo lên: “Cuối cùng đã đến rồi.” một mặt ấn nút. Đạt Luân Tư (Darlene) nhìn thấy dáng vẻ này của bạn mình chỉ cười một lát, rồi ấn nút trên đài chỉ huy.

    Trước mặt hai người xuất hiện màn hình ảo, hai người nhìn những văn tự hiện trên màn hình, vẻ mặt biến sắc kinh ngạc. Khi màn hình tắt, Khải Tư Đặc(Kester) có chút không dám tin nói với Đạt Luân Tư (Darlene), vẻ mặt bình tĩnh: “Không phải chứ, nhiệm vụ giữ hai hạm độ mạnh của chúng ta ở đây mấy tháng trời là vì cái này?”

    Đạt Luân Tư (Darlene) chau mày nói: “Mặc dù nhìn thì có vẻ quả thật không thể tưởng tượng nổi, thậm chí có chút gì đó giống trò chơi, nhưng hai vị đại nhân sẽ không làm việc gì mà không có ý nghĩa gì. Chấp hành nhiệm vụ thôi, nói không chừng nhiệm vụ này là làm vì đối tượng trung thành thần bí đó.”
    Khải Tư Đặc(Kester) thở dài: “Hài, biết rồi, nhưng thật sự có gì đó không được ổn, còn tưởng là có thể đánh một trận ác liệt, không ngờ lại có kết quả như vậy.” Nói xong liền chào Đạt Luân Tư (Darlene) rồi tắt máy.

    Đạt Luân Tư (Darlene) lắc đầu nói một mình: “Thật là một người hiếu chiến.” Ông ta tắt màn hình, ông ta rời khỏi phòng đi đến tháp chỉ huy chiến hạm, sau khi ngồi lên vị trí sỹ quan chỉ huy, nhìn phó quan của mình, phó quan liền bước lên trước nói: “ Thưa ngài, đã thông được đường.” Nói xong liền chỉ tay lên màn hình.

    Đạt Luân Tư (Darlene) nhìn con đường an toàn hình tròn đường kính gần 1 dặm ánh sáng ở vùng đất chết chóc hiện ra trên màn hình, bất giác gật đầu nói: “Mệnh lệnh thượng tướng Tư Lai, bộ đội của ông ta đảm nhận nhiệm vụ tiên phong, nhắc ông ta chú ý phối hợp với tiên phong của quân đội bạn, không được tranh giành chen lấn.” Phó quan nhận lệnh liền lùi xuống.
    Lúc này, vị trí của nhóm chiến hạm quân Đế quốc hiển thị trên màn hình, cố thể thấy được hai nhóm chiến hạm hình tam giác, bắt đầu tách ra hai nhóm nhỏ, số lượng mỗi bên 1000 chiến hạm. Những chiến hạm này đầu tiên dần dần tách khỏi bộ đội chủ lực, sau khi đến cửa thông đạo thân của những chiến hạm này băt đầu xuất hiện hiện tượng cong gập, nhìn là biết được chiến hạm bắt đầu tiến hành bước nhảy không gian.

    Chăm chú nhìn màn hình, Đạt Luân Tư (Darlene) cười nói một mình: “Thằng cha này nhìn thấy cửa an toàn đã thông, liền sử dụng bước nhảy không gian, giống như mong sao xuất hiện ngay lập tức ở tuyến phòng ngự của Liên Bang. Nhưng bọn họ nên biết rằng của thông đạo mở không sâu, sẽ không ngu ngốc đến nỗi xuất hiện ngoài vị trí đầu cuối của thông đạo?”

    Đạt Luân Tư (Darlene) và Khải Tư Đặc(Kester) đều là thiếu tướng, chiến hạm mà họ được soái lĩnh chỉ có thể là 5000 chiến hạm, nhưng chỗ dựa sau lưng của hai người họ lại là đại nhân vật quyền lực rất lớn (quyền khuynh triều dã), tùy tiện động tay động chân là có thể cho bọn học tự mình thống lĩnh một hạm đội. Kỳ thực trực tiếp đề bạt bọn họ lên trung tướng thì có thể danh chính ngôn thuận thống lĩnh hạm đội, nhưng bọn họ cũng hiểu rằng điều này là vì những vị tướng khác ganh tỵ với mình, khiến mình không thể dựa dẫm những trận tuyến khác nên mới cho mình đảm nhân chức thiếu tướng đô đốc này. Đương nhiên, do bọn họ là thiếu tướng đô đốc, số lượng quân quan dưới trướng bọn họ cũng được nâng cao tương ứng, giống như 1 thượng tá là có thể chỉ huy 1000 chiến hạm. So với hai ba trăm chiến hạm của một thượng tá Liên Bang bên này thì nhiều hơn rất nhiều.

    Vùng đất chết chóc bên phía Liên Bang, may mắn hơn 1000 chiến hạm tự đi của quân Liên Bang đã tập hợp lại bên nhau. Nhưng hơn 1000 sỹ quan chỉ huy trước đó vẫn là thiếu úy, nay đã là trung úy đang dùng đường dây liên lạc, không ngừng cãi nhau ở đó. Bọn họ cãi nhau vì việc gì? Đương nhiên là tranh giành quyền chỉ huy trưởng của hơn 1000 chiến hạm rồi.

    Trong chiến hạm của Đường Long bên này, thì không náo nhiệt như những chiến hạm khác, không những Đường Long không lên tiếng, những bộ hạ của Đường Long cũng không lên tiếng. Mọi người đều ngồi nhìn màn hình chính, 1000 hình ảnh của sỹ quan chỉ huy các chiến hạm khác đang ở đó kêu gọi kích động. Bọn người ngu ngốc đến đáng thương, chết đến nơi rồi mà còn ở đó tranh giành quyền chỉ huy.

    Trần Di há miệng, cô ấy định nói cho bọn người trung úy này biết kẻ địch là 2 hạm đội mạnh, để bọn người không biết gì này ngừng tranh cãi, nhưng cô ấy chưa nói ra, bởi vì lần trước không nhanh chóng chấp hành mệnh lệnh của Đường Long, khiến cho gần 9000 chiến hạm không một chiếc nào khởi động màng bảo vệ. Bây giờ sếp của mình chưa lên tiếng, vậy mình làm sao dám nhiều chuyện, để tránh khỏi làm chuyện sai trái.

    Mọi người đều yên lặng nhìn Đường Long, bọn họ đều hi vọng Đường Long đưa ra quyết định. Mary đang lo lắng đột nhiên phát hiện Đường Long không hề mất tinh thần, mà hai tay khoanh trước ngực ngồi trên ghế chỉ huy, hai chân gác lên đài chỉ huy, nhắm mắt không biết là đang nghĩ gì.

    Mary nhớ lại nếu Đường Long gặp chuyện chắc chắn thất bại, thì đều lộ vẻ buồn bã, chán nản, bất giác giấy lên hy vọng. Cô ấy nhìn Đường Long, quay lại kiểm tra hệ thống mà mình phụ trách. Động tác này khiến mọi người ngớ ra, nhưng bọn họ rất nhanh nghĩ ra gì đó, vội quay lại cương vị của mình.
    Lúc này Đường Long đang dùng sự chấn động ở cổ họng nói chuyện với Tinh Linh: “Chị, có thể nhờ chị một việc có được không, bọn người này cứ cãi nhau như vậy quả thật là đợi người ta đến giết sạch.”

    Tinh Linh cười nói: “Sao, em muốn giành được quyền chỉ huy sao? Điều này không thành vấn đề, nói đi, muốn chị làm sao giúp em?” Đường Long nói liền một mạch, sau đó đột nhiên mở mắt nhảy lên, hét lớn vào màn hình: “Câm miệng!” Câu hét lớn này khiến bọn người Lưu Tư Hạo ngừng tất cả công việc lại, quay đầu kinh ngạc nhìn Đường Long. Bọn họ không biết những nhân viên trên các chiến hạm khác sắp điếc vì lời nói đó, bọn họ cũng không biết những hình ảnh đầy nhóc trên màn hình biến mất rồi, cả màn hình đều đã bị hình ảnh của Đường Long chiếm cứ.

    Đường Long chỉ vào màn hình mắng: “***! Có ta ở đây mà các người dám tranh giành quyền chỉ huy cái gì? Chức đại ca của ta là giả sao? Các người thật là một lũ ngốc! Kẻ địch đã khai thông con đường an toàn, ngay lập tức sẽ lợi dụng bước nhảy không gian xuất hiện trước mắt chúng ta, lại còn có tâm trạng ở đây giành quyền chỉ huy nữa? Tất cả nhân viên radar nghe lệnh, tiến hành tính toán vị trí bước nhảy không gian có thể xuất hiện của kẻ địch!”
    Đường Long nói đến đây, nhìn Cát Na đang ngớ người nhìn mình hét lớn: “Phó quan, hãy chuyển số liệu hình ảnh thông đạo đã kiểm tra ra được, số liệu vị trí nơi bắn laser lãnh năng cho tất cả các chiến hạm.” Cát Na giật mình, vội đáp vâng, liền bắt đầu chấp hành mệnh lệnh. Còn Ai Nhĩ Hoa thì đã bắt đầu tính toán vị trí bước nhảy không gian của kẻ địch.

    Đường Long nói xong liền lạnh lùng hét lớn: “Hãy nhanh chóng tính toán cho ta, tính ra kết quả ngay lập tức báo cáo với ta, người nào muốn chết thì cứ lề mề ở đó!” Nói xong, vẫy tay một cái những màn hình trên các chiến hạm đều được thay bằng hình ảnh bản đồ thông đạo kia.

    Cát Na, phụ trách quản lý máy tính, vừa hoàn thanh xong nhiệm vụ, nhìn lên màn hình, bất giác ngớ người. Mình không ấn nút thay màn hình, cũng không nhìn thấy sếp ấn nút trên đài chỉ huy, chuyện này là thế nào? Máy tính nhất thiết không được hư trong lúc này. Nghĩ đến đây, Cát Na đổ mồ hôi hột, lập tức kiểm tra hệ thống máy tính, đương nhiên là cô ấy phí công rồi.

    Những sỹ quan chỉ huy của các chiến hạm kia đương nhiên biết chức đại ca của Đường Long không có thực quyền, nhưng trong tình hình bọn họ không phục, đành mặc nhận quyền chỉ huy của Đường Long. Đây là bản tính của con người, trong lúc quần long vô thủ, không biết mục tiêu, tranh cãi với nhau nên đi đường nào, mọi người đều không phục đối phương. Một người mà mọi người đều biết, hơn nữa biết được sự tích mạnh mẽ của người này đứng ra nói ta sẽ dắt các ngươi đi. Như vậy, bất luận mọi người có tình nguyện hay không, cũng sẽ đi theo.

    Ngoài ra một nguyên nhân khác mà bọn họ đồng ý để Đường Long đảm nhận quyền chỉ huy là vì chuyện Đường Long nói kẻ địch sắp xuất hiện trước mặt. Bọn họ đương nhiên biết rõ thông đạo an toàn nghĩa là kẻ địch có thể tiến hành bước nhảy không gian trong phạm vi thông đạo. Nghĩ đến chuyện kẻ địch sắp xuất hiện, tuy nhiên không biết bọn họ mạnh thế nào, nhưng những người này không có kinh nghiệm, chưa trải qua chiến tranh nên đều sợ hãi.
    Cho nên bọn họ hoàn toàn không có thời gian để ý đến việc mình có thể làm sỹ quan chỉ huy hay không, bọn họ bây giờ đang nôn nóng chờ vị trí bước nhảy không gian kẻ địch có thế xuất hiện do nhân viên radar dựa vào những dữ liệu nhận được tính toán ra. Mặc dù không biết tính toán ra thì có tác dụng gì, nhưng không biết mình phải làm gì mới được, cuối cùng cũng có chuyện khiến mình ổn định tinh thần.

    Đường Long chau mày nôn nóng nhìn những ngón tay của Ai Nhĩ Hoa đang ra sức gõ, hắn chịu không được nói với Trần Di: “Vẫn chưa có chiến hạm nào chuyển kết quả tính toán đến ư?”

    Trần Di lắc đầu không nói, Lưu Tư Hạo lên tiếng nói: “Thưa sếp, công việc tính toán vị trí bước nhảy, cho dù cả hạm đội cũng cần phải có một khoảng thời gian dài, còn chúng ta người ít, hơn nữa hệ thống máy tính của chiến hạm tự đi này cũng không hiện đại, thời gian tính toán sẽ phải mất một khoảng thời gian dài hơn.”

    Lúc Đường Long há miệng đang tính nói gì, trong tai Đường Long đột nhiên vọng lại tiếng cười, tiếp đó liền nghe Ai Nhĩ Hoa nhảy lên hoan hô nói: “Tính ra rồi!” Trong lúc Lưu Tư Hạo kinh ngạc không dám tin nhìn Ai Nhĩ Hoa, Trần Di cũng vui mừng báo: “Thưa sếp, các chiến hạm khác cũng đã báo cáo, vị trí tính ra rồi ạ.”

    Đường Long lập tức hiểu ra xảy ra chuyện gì, cổ họng hắn rung, trong tai vọng lại tiếng cười của Tinh Linh: “Không cần cám ơn, nhanh nghĩ xem sau khi tính toán ra vị trí rồi thì phải làm sao.”

    Đường Long khẽ gật đầu, nói với Trần Di: “Nối liên lạc với tất cả chiến hạm, phó quan, máy tính giao cho ** làm.” “Vâng hai cô gái sau khi hành lễ liền xử lý công việc của mình. Đường Long ấn mấy cái nút trên đài chỉ huy, trên màn hình xuất hiện điểm bước nhảy xuất hiện của kẻ địch được tính toán ra. Nhìn thấy những địa điểm này ở khoảng cách cách mình 300 tung, hơn nữa cách mỗi mấy km thì xuất hiện một điểm bước nhảy. Một tung ở đây tương đương với 1 triệu km, trong chiến tranh vũ trụ, tung là dùng để tính toán khoảng cách bắn hữu hiệu.

    “Đội quân hai ngàn chiến hạm!” tất cả những sỹ quan, binh lính nhìn thấy đều lo lắng. Số lượng của kẻ địch nhiều gấp đôi mình, hơn nữa đây có thể chỉ là quân tiên phong. Nhưng cho dù con số tính toán xuất hiện là 200, bọn họ đều không thể vui mừng lên được, bởi vì bọn họ hiểu rõ quân Đế Quốc sẽ không có loại chiến hạm bia đỡ giống như chiến hạm tự đi. Cho dù hai ngàn chiến hạm của kẻ địch là chiến hạm thấp nhất của kẻ địch, nhưng nếu so về thực lực thì cũng mạnh hơn mình gấp 10 lần. Hi vọng lập công của bọn họ bắt đầu tiêu tan, nếu không vì lúc đầu thượng tướng ra lệnh kẻ lâm trận rút lui, ai cũng có thể bắn, mình sớm đã bỏ chạy rồi!

    Lưu Tư Hạo lo lắng nói với Đường Long: “Thưa sếp, thực lực của kẻ địch quá mạnh, chúng ta …” Đường Long quay đầu cười nói với Lưu Tư Hạo: “Không cần lo lắng, hai ngàn chiến hạm này của kẻ địch, chúng ta còn có thể chống đỡ nổi, nếu như may mắn, chúng ta vẫn có thể đợi cho đến khi hạm đội của hành tinh Hài Khả đến.
    Lưu Tư Hạo ngớ người, sếp lại còn nói mình không cần lo lắng, có thể cầm cự được? Không phải là não hỏng hết rồi ư? Kẻ địch là hai ngàn chiến hạm chính quy, chứ không phải là loại loại chiến hạm bia đỡ giống như chiến hạm tự đi. Lúc Lưu Tư Hạo không biết nói gì, thì Lý Lực Quân ngu ngốc hỏi: “Thưa sếp, nếu như không may thì làm sao?”

    Đường Long bĩu môi liếc nhìn Lý Lực Quân nói: “Điều này mà không nghĩ ra! Nếu không may thì đầu hàng thôi.” Nghe đến đây mọi người đều há hốc sững người, còn Trần Di ngớ người một lát rồi mới phản ứng tắt liên lạc với các chiến hạm khác. Sắc mặt nhợt nhạt nhìn Đường Long, những lời nói trong nội bộ nghe là được rồi, thuộc hạ của mình nghe xong cũng sẽ không ra ngoài nói bậy. Nhưng bây giờ là hơn một ngàn chiến hạm, lỡ bọn họ nghe thấy, khó tránh khỏi trong đây sẽ không ai đi cáo với tòa án quân sự. Chiến tranh mà nói đầu hàng, có thể tính là tội phản quốc.

    Động tác của Trần Di mặc dù rất nhanh, nhưng người ở những chiến hạm khác đều nghe thấy lời nói của Đường Long. Bọn họ đều giật mình, bỏ chạy thì sẽ bị xử chết, còn chiến đấu thì tuyệt đối sẽ là tử chiến, vậy đầu hàng sẽ là một quyết định không tồi. Nhưng nghe nói Đế quốc Ngân Ưng vẫn còn chế độ nô lệ, những hàng binh, hàng tướng như chúng ta không phải sẽ bị giáng xuống làm nô lệ chứ!

    Đường Long phát hiện máy liên lạc tắt, không hài lòng bật lên, lúc này Lý Lực Quân liền hỏi câu hỏi mà mọi người đều đang suy nghĩ, lo lắng.
    Đường Long sau khi nghe thấy câu hỏi của Lý Lực Quân, bất giác cười nói: “Sau khi đầu hàng có bị giáng xuống làm nô lệ hay không? Khà khà, yên tâm đi, Đế Quốc vì biểu thị uy phong, không những không bị giáng xuống làm nô lệ, ngược lại sẽ chiêu đãi mọi bọn họ, sẽ cho bọn họ hưởng thụ đãi ngộ cao cấp. Bởi vì bọn họ muốn dùng để tuyên truyền, để có thể có nhiều hàng binh hơn. Xem tài liệu của Liên Bang chúng ta là có thể biết được, lúc đó những tù binh bắt được được đãi ngộ thật tốt.”

    Nghe thấy lời của Đường Long, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Trong đoạn ghi chép chiến tranh được công bố, mình còn nhỏ đã xem qua, lúc đó sự đãi ngộ đối với những tù binh bị bắt còn tốt hơn cả Liên Bang, mình còn tức đây này. Bây giờ những người của quân Liên Bang không còn lo lắng nữa, thậm chí những tên này còn bắt đầu suy nghĩ xem mình phải đầu hàng làm sao.

    Nhưng đột nhiên Đường Long nói lớn chấn tĩnh mọi người: “Nghe rõ! Đừng cho rằng kẻ địch vừa đến thì ngay lập tức đầu hàng, kẻ địch sẽ không chấp nhận đâu. Cho dù bọn họ chấp nhận cũng sẽ xem các người là binh sỹ bình thường nhốt lại! Cho nên chúng ta phải dọa bọn họ một trận, khiến bọn họ tưởng rằng chúng ta rất giỏi, như vậy mới chiêu đãi chúng ta như những binh lính đặc biệt!”

    Những sỹ quan, binh lính kia nghe thấy lời này bất giác gật đầu, đúng vậy, nếu mình đầu hàng như vậy, kẻ địch còn tưởng rằng mình giả bộ đầu hàng. Hơn nữa Đường Long cũng không nói là tấn công kẻ địch, chỉ là dọa bọn họ, kẻ địch sẽ không thẹn quá hóa giận.

    Đường Long không đợi cho bọn họ truyền tin đến hỏi làm sao hù dọa, liền tự mình đứng dậy đi đến điểm bước nhảy mà chiến hạm địch xuất hiện ra lệnh: “ Tất cả các chiến hạm nghe lệnh, mỗi chiến hạm phụ trách 2 điểm bước nhảy, tiến hành thiết lập tọa độ ngư lôi theo bước nhảy, mỗi bước nhảy cài đặt 2 trái ngư lôi khác nhau. Sau khi chuẩn bị xong báo cáo chiến hạm chỉ huy, nghe lệnh của ta tiến hành bắn. Nói xong, khuôn mặt lạnh lùng của Đường Long thay đổi, cười nói: “Khà khà, yên tâm, yên tâm chiến hạm khu trục của đối phương kém nhất cũng chịu được sự tấn công của hai trái ngư lôi.”

     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  5. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 3: Chiến hạm bia đỡ.
    Chương 7: Lỏng tay vồ mồi (tt)


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Mọi người đương nhiên đều biết độ tổn thất của hai trái ngư lôi gây ra đối với chiến hạm khu trục cao bao nhiêu, do đó cũng cho rằng Đường Long nói chính là trò cười hù dọa kẻ địch. Nếu như không phải như vậy, nên tập hợp toàn bộ ngư lôi tấn công mấy điểm bước nhảy, như vậy mới có thể có khả năng phá hủy chiến hạm của kẻ địch. Cho nên mọi người đều rất thoải mái bắt đầu thiết lập tọa độ ngư lôi, bây giờ là đợi hù dọa kẻ địch , sau đó giơ tay đầu hàng.

    Người trên chiến hạm của Đường Long thì tâm trạng không thoải mái như những chiến hạm khác, bởi vì bọn họ nhìn thấy khi Đường Long nói xong câu cuối cùng, lộ ra nụ cười khiến bọn họ cảm thấy tà ác. Mặc dù cảm thấy có gì không ổn, nhưng lại không nói ra được chỗ nào không ổn. Bọn họ biết cho dù chiến hạm khu trục dừng ở đó, màng bảo vệ đóng, hai trái ngư lôi mới có thể phá hủy nó. Nhưng khi tiến hành bước nhảy, màng bảo vệ sẽ tự động mở, hơn nữa bây giờ là giai đoạn chiến đấu, kẻ địch sau khi tiến hành bước nhảy xong cũng sẽ không đóng màng bảo vệ. Nhưng tại sao sếp lại cười tà ác như vậy? Dường như dưới nụ cười đó ẩn chứa âm mưu nào đó.

    “Wei, vừa được thăng chức trung sĩ, trung sĩ Lưu Tư Hạo, anh ngớ người ở đó làm gì? Còn không nhanh chóng đi thiết lập vị trí ngư lôi?” Lưu Tư Hạo nhìn thấy dáng vẻ kỳ lạ của Đường Long bất giác run lên, vội hành lễ chạy lại vị trí của mình.

    Đường Long không thèm để ý những lời nói của Tinh Linh bên trong tai đang không ngừng hỏi hắn đang muốn làm gì, ngược lại vẫn giữ nụ cười đó, nhìn Trần Di nói: “Khà khà, Binh thượng đẳng Trần Di, có thể liên lạc với trong nước không?”

    Trần Di vội lắc đầu nói: “Báo cáo sếp, đường dây liên lạc với trong nước hình như bị cắt đứt rồi, không liên lạc được.”

    “Ừ, bị cắt đứt?” Khuôn mặt làm ra vẻ đó của Đường Long lập tức biến mất, thay vào đó là thái độ ngạc nhiên. Nếu như trong chiến đấu ác liệt, tín hiệu bị cắt đứt thì còn có thể tin, nhưng mới nãy Thượng tướng mà trung tá còn liên lạc với mình, hơn nữa kẻ địch cũng chưa đến, không thể nói tín hiệu bị kẻ địch không chế được. Vậy kết quả chỉ có 1 …

    Đường Long nghĩ đến đây suy nghĩ ớn lạnh trong đầu càng lúc càng đậm, lúc này hắn mới rung cổ họng nói chuyện với Tinh Linh: “Chị, chị biết tại sao không thể liên lạc với trong nước được không? Có phải là …”

    Tinh Linh lạnh lùng hừ một tiếng, cô ấy hờn dỗi vì lúc nãy Đường Long không thèm để ý đến mình. Nhưng sau khi hừ xong, vẫn nói cho Đường Long những chuyện mình vừa mới biết: “Không sai, giống như em suy nghĩ vậy. Chính là trong nước cắt đứt liên lạc với bọn em, mới nãy hội nghị quân sự đã quyết định chiến trường chính là ở hành tinh Hài Khả, bọn em bị xem là những con tốt để mê hoặc kẻ địch.” “…” Đường Long sững người, theo ý này nghĩa là hạm đội Hài Khả vốn nhanh chóng bay chi viện sẽ không đến. Đường Long giận dữ nhảy lên lớn tiếng mắng: “**, lại giở trò, không dám nói thật là sợ chúng ta lâm trận rút lui, làm rối đội hình sao?” Vẻ mặt của Đường Long khiến mọi người đều ngớ người nhìn hắn, không biết vị sếp này lại bị gì. Nhưng Lưu Tư Hạo, đã thiết lập xong tọa độ , nghe thấy lời nói của Đường Long, giật mình, trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng, xem ra anh ta hiểu được ý nghĩa trong lời nói của Đường Long.

    Đường Long đang lớn tiếng mắng, đột nhiên vỗ đầu thở dài tự nói: “Hài, vì chiến thắng mà từ bỏ một vài người, đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, không thể hoàn toàn trách bọn họ được.”

    Nhưng Tinh Linh nghe thấy lời này, nói cho Đường Long biết một tin tức chấn động: “Đường Long, chị cứ cảm thấy rất kỳ lạ, chính là Liên Bang tại sao lại chế tạo chiến hạm tự đi này? Cho dù hàng đẹp giá rẻ loại như thế này cũng hoàn toàn không có tác dụng gì đối với chiến lực của quân đội Liên Bang, vì thế chị đã lấy làm lạ đi điều tra. Do khoảng cách của chúng ta với trung ương quá xa, nên mãi cho đến khi tín hiệu bị cắt đứt mới nhận được tin, loại chiến hạm này chỉ sản xuất 10 ngàn chiếc thì ngừng lại không sản xuất nữa, hơn nữa Liên Bang đã mua với giá 200 triệu mỗi chiếc, nghĩa là đã dùng giá của một chiến hạm tuần tra cấp a để mua loại chiến hạm tự đi này.”

    Mọi người nhìn thấy Đường Long ngừng mắng chửi, há to miệng, mắt mở to, sững người nhìn cách tường. Mọi người mặc dù không biết Đường Long tại sao có dáng vẻ như thế, nhưng trước đây Đường Long cũng thường biểu hiện những các loại cử chỉ kỳ lạ, cho nên mọi người cũng không để ý đến. Chú ý đến Đường Long chỉ có một mình Lưu Tư Hạo.

    “Dùng giá của một chiến hạm tuần tra mua chiến hạm tự đi này … chính phủ sao lại bàn chuyện làm ăn lỗ như vậy?” Đường Long rung cổ họng một cách khó khăn.

    Tinh Linh nói với giọng khinh rẻ: “Thiệt thòi là quốc gia, đây là quan thương kết cấu điển hình, giá thành của chiến hạm tự đi này chỉ có 20 triệu, nhà chế tạo và viên quan phụ trách lời to.”

    Mặc dù trước đây Đường Long có nghe qua những chuyện nội tình đen tối như thế này, nhưng không ngờ mình lại kẹt trong một vụ như thế. Đường Long bây giờ không có thời gian giận dữ, điều mà hắn quan tâm lúc này là tình hình của chiến hạm này, cho nên hắn vội hỏi: “chị, chiến hạm này không phải là hàng chất lượng kém chứ? Em nghe nói sản phẩm được sản xuất trong tình cảnh này đều được chế tạo cẩu thả, em không muốn chết trong tay người của mình đâu!”

    Tinh Linh cười nói: “Yên tâm, chiếc chiến hạm này của em vẫn còn là sản phẩm đạt chất lượng, có thể do những tên gian thương đã kiếm được rất nhiều tiền, không nỡ ngay cả giá thành 20 triệu cũng cắt xén.” Đường Long nghe thấy lời này bất giác thở phào, hắn quên hỏi những chiếc chiến hạm khác có phải cũng đạt tiêu chuẩn không. Nhưng cho dù hỏi, Tinh Linh cũng không thể trả lời được. Cô ấy kiểm tra chiến hạm của Đường Long, sau khi phát hiện không có vấn đề gì, thì không thèm kiểm tra những chiếc chiến hạm khác.

    Từ nãy đến giờ vẫn đang giám sát màn hình radar, lúc này mới hét lớn về phía Đường Long: “Thưa sếp, điểm bước nhảy xuất hiện sóng năng lượng, chiến hạm của địch sắp xuất hiện.”

    Đường Long lập tức trở lại khuôn mặt lạnh lùng, ấn nút hướng về màn hình nói: “Tất cả ngư lôi thủ các chiến hạm chuẩn bị!” Lưu Tư Hạo nghe đến đây, vội tập trung tinh thần, sau khi nhanh chóng xác định tọa độ thiết lập ngư lôi, liền ngồi ở đó đợi Đường Long ra lệnh bắn.

    Lúc này Tinh Linh bất mãn nói: “Hừ, em hỏi chuyện gì thì chị đều trả lời hết, còn em thì đối xử với chị như thế nào? Hồi nãy chị hỏi em làm mấy cái ngư lôi đó để làm gì, em cũng không trả lời chị.”

    Đường Long miệng hé nụ cười, hắn rung rung cổ họng nói: “Khà khà, chị, có những chuyện nói ra thì không còn thú vị nữa. Giống như xem phim mà biết hết nội dung rồi, bộ phim đó mình sẽ không thèm coi tiếp nữa, chị đợi mà thưởng thức nha.” Tinh Linh nghe thấy lời này liền bĩu môi không thèm lên tiếng, mặc dù cô ấy có thể dùng máy vi tính tính ra kết quả Đường Long làm như thế để làm gì, nhưng giống như Đường Long nói, nếu như vậy thì sẽ mất đi cảm giác chờ đợi đó.

    Đường Long nhìn thấy mục tiêu của ngư chiến hạm của mình, trong khoảng không gian vũ trụ bao la tối thui được phóng to trên màn hình, dần dần xuất hiện cảnh tượng uốn éo kỳ lạ. Vội giơ tay cao lớn tiếng ra lệnh: “Mỗi một tọa độ 1 trái ngư lôi có tính định hướng nổ, cài đặt ngư lôi sau khi tiếp cận mục tiêu lập tức nổ, tốc độ ngư lôi thiết lập là 5. Chuẩn bị ….”

    Lời nói này của Đường Long truyền khắp các chiến hạm, hai ngư lôi thủ của chiến hạm, liền lựa chọn ngư lôi, đồng thời tiến hành thiết lập. Do sơm đã thiết lập vị trí tọa độ cho 4 trái ngư lôi, nên chỉ cần ấn vài nút, thì công việc đã hoàn thành. Ngư lôi trên chiến hạm tự đi, chia thành hai loại. Một loại là ngư lôi định hướng nổ, một loại là ngư lôi có tính xuyên thấu nổ, mỗi loại được trang bị hai trái.

    Ngư lôi có tính định hướng nổ được sử dụng nổ trong nội bộ chiến hạm địch hoặc là nổ tại địa điểm chỉ định, từ đó sản sinh ra lửa lớn đốt chảy hoặc thiêu hủy thuyền viên và thiết bị điện tử trong chiến hạm. Đương nhiên, đối với chiến hạm khép kín mà nói, uy lực của nó rất thấp. cho nên muốn đạt được kết quả như dự định, thì phải nhờ sự giúp đỡ của ngư lôi có tính xuyên thấu nổ. Bởi vì, ngư lôi nổ có tính xuyên thấulà ngư lôi chuyên môn dùng để xuyên thấu thân chiến hạm cứng của kẻ địch, chỉ cần để nó bắn trúng, tuyệt đối có thể làm thủng một lỗ lớn trên thân chiến hạm. Nghĩ là bình thường trong chiến đấu, trước tiên phải dùng ngư lôi nổ có tính xuyên thấu mở thân chiến hạm, sau đó mới sử dụng ngư lôi có tính định hướng nổ.Những quân nhân Liên Bang hiểu rõ đạo lý này, đương nhiên càng cho rằng đây chỉ là trêu đùa kẻ địch.

    Phó quan Cát Na phụ trách máy tính, gật đầu với Đường Long, biểu thị tất cả các chiến hạm đều đã chuẩn bị xong. Sau khi đường long nhìn thấy, liền nói với Ai Nhĩ Hoa: “Kẻ địch còn bao lâu nữa thì hoàn thành bước nhảy?”
    Ai Nhĩ Hoa nhìn radar một lát rồi nói: “Còn 20 giây nữa.”

    Đường Long nghe thấy lời này, tay trên không trung dừng lại mấy giây, sau đó mới quật mạnh xuống lớn tiếng ra lệnh: “Bắn!”

    Theo lệnh của Đường Long, mỗi chiến hạm đều đông thời bắn ra hai trái ngư lôi, hơn hai ngàn trái ngư lôi này toàn lực bay về phía không gian của kẻ địch còn chưa xuất hiện. Tay của ngư lôi thủ vừa mới ấn nút bắn mới có mấy giây, lệnh thứ hai của Đường Long đã hạ xuống: “Mỗi tọa độ một trái ngư lôi nổ có tính xuyên thấu, tốc độ ngư lôi là 3. Chuẩn bị …”

    Ngư lôi thủ nghe thấy lệnh này, ấn nút một cách thoải mái, liền phát tín hiệu chuẩn bị xong về chiến hạm chỉ huy. Bởi vì bây giờ chỉ còn lại hai trái ngư lôi nổ có tính xuyên thấu, cũng không có nói rõ nổ ở đâu, chỉ là lựa chọn tốc độ bắn mà thôi, đơn giản hơn lệnh hồi nãy.

    Theo lệnh bắn của Đường Long, hơn hai ngàn trái ngư lôi này đuổi theo huynh đệ của nó, đương nhiên do tốc độ bắn chậm hơn, nên bị huynh đệ bắn trước đó bỏ lại đằng sau một khoảng cách khá xa.

    Đường Long nhìn thấy toàn bộ ngư lôi đều được bắn, lần nữa ra lệnh: “ Tất cả chiến hạm nghe lệnh, bắt đầu lắp đầy năng lượng pháo chủ, tọa độ bắn là s34x234z12y45!” Những tay chủ pháo nãy giờ không có việc gì làm, nghe thấy lời này sững người, nhưng nhanh chóng vui mừng chấp hành mệnh lệnh. Do sớm biết mình sẽ đầu hàng, cho nên bọn họ rất thoải mái, tâm trạng không có lo lăng gì cả. Hơn nữa bọn họ vẫn chưa sử dụng bắn chủ pháo thật bao giờ, nên đều vui vẻ bắt đầu lắp đầy năng lượng pháo chủ đồng thời thiết lập tọa độ, chuẩn bị bắn trái pháo duy nhất trong cuộc đời binh nghiệp của mình.

    Sỹ quan chỉ huy của các chiến hạm mặc dù không biết lắp đầy năng lượng pháo chủ để làm gì, nhưng bọn họ không suy nghĩ nhiều, dù gì thì bây giờ mình chẳng có việc gì làm, yên lặng ngồi ở đó chờ đầu hàng là tốt hơn. Hơn nữa mình cũng không biết tọa độ này là ở đâu, nói ra không phải thì sẽ khiến cho thuộc hạ của mình cho rằng mình vô năng?

    Lúc này hơn hai ngàn trái ngư lôi có tính định hướng nổ đã đến vị trí tọa độ, bắt đầu tiến hành thiết lập trình tự tự nổ. Trong chiến hạm im phăng phắc, chỉ nhìn thấy trên màn hình xuất hiện hàng ngàn chùm pháo hoa đẹp lóa mắt. Những binh lính sỹ quan nhìn thấy cảnh này bất giác hò reo vui mừng, nhưng cảnh tiếp theo lại khiến cho bọn họ sững người.

    Từ trên màn hình có thể nhìn thấy trong lửa mạnh, có hình ảnh hàng ngàn chiến hạm, chiến hạm này trong lúc ngư lôi nổ cũng đồng thời xuất hiện. Dáng vẻ và động tác của những chiến hạm này không giống như trong tưởng tượng sẽ hoàn toàn không tổn hại lập tức tập hợp tiến về phía trước, ngược lại dừng ở đó để mặc cho lửa mạnh bao vây, càng kỳ lạ hơn nữa là, thân của những chiến hạm này lại còn giữa lại hiện tượng cong vẹo sản sinh do lúc hoàn thành bước nhảy.

    Có thể nhìn thấy những chiến hạm này bị không gian làm cong vẹo, còn chưa hồi phục lại. Nhưng không thể nào, vấn đề này rất lâu rất lâu về trước đã giải quyết rồi mà. Là quân hạm của Đế Quốc đặc biệt dở hay là do lửa mạnh kia?
    Trong lúc quan binh Liên Bang vì cảnh tượng kỳ lạ này mà ngớ người, ngư lôi nổ có tính xuyên thấu đợt hai cuối cùng đã đuổi kịp huynh đệ. Những trái ngư lôi này không thiết lập trình tự nổ lúc nào, cho nên liền len vào ở trong thân chiến hạm trước mặt mình. Những trái ngư lôi này khi xuất xưởng đã được thiết lập, chương trình sau khi phá xuyên lớp vỏ lập tức nổ bắt đầu khởi động. Vì thế những chùm pháo hoa xinh đẹp kia lại càng trở nên lớn hơn và xinh đẹp hơn.

    Những sỹ quan chỉ huy chiến hạm thông minh đã hiểu ra Đường Long muốn làm gì, vội vàng lớn tiếng hét. Nhưng bọn họ vẫn chậm một bước, bởi vì mệnh lệnh của Đường Long khi những ngư lôi nổ có tính xuyên thấu kia xuyên vào trong những chiến hạm kia liền vọng đến bên trong tai của mỗi người: “Chủ pháo bắn!”

    Động tác nhanh của sỹ quan chỉ huy vừa hét ra hai tiếng “Đừng bắn”, còn những người kia thì há miệng, động tác chậm, sững người. Chủ pháo thủ đội nón khi nghe thấy lệnh bắn, liền làm theo phản xạ ấn nút bắn. Vì thế, hơn một ngàn chùm năng lượng mạnh, bắn theo tốc độ ánh sáng hướng đến tọa độ đã định.

    Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều biết tọa độ này là ở đâu. Năng lượng của hơn một ngàn chủ pháo bắn ra, toàn bộ tập trung tại vùng trung tâm của chiến hạm kẻ địch. Những năng lượng này, mặc dù là phân tán bắn, nhưng do mục tiêu cùng môt điểm, nên khi tiêp cận đã ngưng tụ lại thành 1 chùm năng lượng cực mạnh.

    Sau khi chùm năng lượng này đến mục tiêu, nhưng quân nhân Liên Bang ở trong chiến hạm tự đi chỉ nhìn thấy màn hình đột nhiên sáng lóa kỳ lạ, hai mắt mở không nổi. Nhưng may là máy tính biết tự điều chỉnh độ sáng tối, nếu không mắt của mọi người đã bị mù mất rồi.

    Tia sáng nhanh chóng biến mất, quân nhân Liên Bang nhìn thấy tình hình hiển thị trên màn hình chỉ có thể dùng chết lặng để hình dung. Ở điểm bước nhảy, hai ngàn chiến hạm của địch vừa mới nhảy ra còn chử phát huy được sức mạnh, đã là vật thể không một chiến hạm nào có thể gọi là chiến hạm. Vốn không có vật lạ, thông dạo an toàn được dọn dẹp sạch sẽ, vô số xác chiến hạm trôi nổi trở lại, có thể nói là của thông đạo đã bị chặn.


     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)