Khoa Huyễn Tiểu Binh Truyền Kỳ - Huyền Vũ - Chương 223

Thảo luận trong 'Truyện tạm dừng' bắt đầu bởi Đổng Lam Phương, 10/6/11.

  1. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 2: Thiếu úy cuồng vọng
    Chương 2: Lập công.


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Nằm trên đất nắm chặt súng nhắm thẳng của khoang, Đường Long đột nhiên thu lại, đồng thời mặt buồn bã nói: “Ôi, hình như em bị một tên bắn tỉa nhắm trúng.” Cô gái máy tính nghe thấy lời này ngây người: “ Người bắn tỉa? không phải chứ? Đây là phi thuyền, hơn nữa bọn chúng chỉ có mấy khẩu súng hỏa dược, làm sao có thể bắn lén em được?
    “ Ôi, thật là có người đang chuẩn bị bắn em. Cảm giác bây giờ giống như bị cương thi trong trò chơi “ sợ hãi” nhắm trúng vậy, chắc chắn là tên khốn kiếp nào đó đang chuẩn bị lúc em tấn công giết chết em!” Đường Long nói xong sau đó bắt đầu nghiến răng giận dữ mắng.
    Cô gái máy tính nghe thấy lời này, vội vàng cho xuất hiện một bức hình, nhìn thấy tên khủng bố hai mắt nhắm ngồi xổm sau ghế, bất giác nói: “Không phải chứ? Hắn đang nhắm mắt thư giãn thì phải.”
    Đường Long nhìn thấy hình ảnh đó lại nghe thấy lời nói của cô gái máy tính, bất giác vỗ vào đầu một cái chỉ vào bức hình nói: “Hắn như thế là đang cảm giác vị trí của em đó.” Đường Long nói xong không thèm để ý đến cái máy tính hỏng đó, hắn bây giờ đang bị việc thăng quan làm kích thích, não đặc biệt phát triển.
    Đường Long nghĩ ra cách vội nói: “chị ơi, chị không phải là máy tính sao? Có thể nghĩ cách làm cho loa trên phi thuyền kêu lên không?
    “Kêu lên?” cô gái máy tính lập tức hiểu được ý của Đường Long, nói tiếp: “Cái này không thành vấn đề, nghe âm nhạc có được không?”
    Đường Long không trả lời, sự chú ý của hắn đang tập trung vào hình ảnh của tên khủng bố đang ở khoang hạng nhất, hắn nhìn thấy tên khủng bố không vội mở của khoang giống như tưởng tượng, mà ngược lại ngồi ở chỗ đó, một tay nắm chặt súng, một tay ấn vào nút đóng mở của. Đường Long vừa nhìn thì đã biết tên khủng bố đó đang định làm gì, vội khom lưng lùi về sau mấy bước, tư thế chuẩn bị xung kích. Cô gái máy tính cũng chú ý đến điểm này, cô ấy cũng biết là bây giờ mình nên bật loa vào lúc nào, bây giờ cô ấy chỉ thích thú nhìn tên cướp ngoài của, chờ đợi thời điểm thích hợp nhất.
    Cô gái máy tính, cô ấy và mình đã trải qua tình hình như thế này bao giờ mà thân thiết thế, hơn nữa lại căng thẳng như thế nữa? cho nên so sánh với Đường Long, cô gái máy tính không có chút nào gọi là căng thẳng, mà xem ra lại phấn kích lạ thường.
    Cửa khoang mở ra, tên cướp đó không xông vào ngay lập tức, mà ngồi ở bên của chờ một hồi lâu, sau đó mới đứng phắt dậy, cầm súng xông vào.
    Đường Long chờ đợi chính là cơ hội này, lúc tên cướp đứng phắt dậy, Đường Long nhanh như chớp chạy lên, sau đó dùng sức đạp một cái, cả thân người giống như lý ngư vượt long môn xuất hiện trên không, Đường Long tay nắm chặt súng ngắm bắn cửa khoang.
    Đúng lúc này tên cướp đúng lúc từ bên ngoài xông vào, tên cướp đầu sỏ vốn nhắm chặt mắt, tên khóe miệng hiện lên nụ cười nham hiểm, mắt bắt đầu mở, tay nắm chặt súng bắt đầu đứng lên. Trong tích tắc, cô gái máy tính nắm chặt thời khắc này, loa trên phi thuyền đột nhiên vang lên một ca khúc có sức chấn động vô cùng mãnh liệt.
    Tên cướp đầu sỏ nghe thấy tiếng nhạc đinh tai nhức óc, đứng ngẩn người, không lập tức quay người ngắm bắn. Chính vào khoảnh khắc này, tên cướp vừa xông vào liền cuộn mình lăn trên mặt đất, theo đó là 4 tiếng súng pằng pằng pằng pằng, ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không phát ra, thì xoay mình như vậy, cả người bị bắn ra ngoài cửa khoang. Khi hắn bị đạn bắn vào người, khẩu súng trên tay đã rơi xuống sàn khoang hạng nhất theo quán tính.
    Khi tiếng súng thứ nhất vang lên, tên đầu sỏ đang xoay người, lúc này tên cướp kia đã bị trúng đạn. tên đầu sỏ trong tích tắc nhìn thấy thân người Đường Long vẫn đang trên không, vội giương súng ngắm bắn đồng thời bóp cò. Pằng, mặc dù bóp cò súng, nhưng đạn chỉ bắn trúng cái ghế bên cạnh Đường Long. Xem ra tên cướp đầu sỏ vẫn chưa đạt đến cảnh giới mà tim nghĩ đâu thì đạn bay theo đó.
    Thân người đang trên không, Đường Long ngắm bắn hai phát vào tên cướp đang xông vào, phát thứ nhất là thử độ chính xác, phát thứ hai mới chính xác trúng vào đầu tên cướp. Trong khoảnh khắc bắn trúng tên cướp, Đường Long đã nhìn thấy tên cướp đầu sỏ đang chuẩn bị bắn mình, vội vàng thay đổi vị trí nòng súng, bắn về phía tên cướp đầu sỏ.
    Trước khi Đường Long rơi xuống đất, không để ý có bắn trúng tên đầu sỏ hay không, hắn chỉ nhìn thấy tên cướp đó giống như cảnh trong trò chơi điện tử vậy, lăn người, đạn bay ra ngoài khoang.
    Sau khi tên cướp đầu sỏ bắn một phát, ngay lập tức cảm thấy cánh tay đau nhói, kinh nghiệm nhiều năm khiến hắn cảm thấy mình đã bị bắn trúng. Đã trải qua nhiều cuộc huấn luyện, vội giương súng ngắm bắn vào chỗ Đường Long chuẩn bị đáp xuống bắn, sau đó bước dài ra cánh của khoang trước đó không khóa rời khỏi khoang hạng nhất. Đường Long đáp xuống đất lăn một vòng, đang muốn đứng lên, ngắm bắn tên cướp đầu sỏ, nhưng ngay lập tức nhìn kiếng lập thể hiển thị động tác của tên cướp, giật mình vội thuận thế nhoài người về phía trước nằm xuống. Sau khi đợi cho đến khi hắn nhìn thấy tên cướp chạy ra ngoài, Đường Long bất giác vỗ đầu, nếu như không có sự giúp đỡ của cô gái điện tử, làm cho mình có thể nhìn thấy những hình ảnh vốn không thể nhìn thấy, mình hồi nãy đứng lên phản kích, chắc chắn đã trúng đạn chết mất tiêu rồi.
    Những động tác này nói ra thì giường như rất lâu, nhưng thời gian thực tế chỉ có 5 giây. Nhưng hành khách ngồi ở hàng đầu của khoang thường, vừa nhìn thấy cửa khoang mở, tên cướp xông vào, tiếp đó là tiếng nhạc mãnh liệt vang lên. Tiếp theo đó nghe thấy những tiếng vang bên cạnh tiếng nhạc trong trẻo, theo tiếng vang một thân hình màu đen bắn ra, vẫn còn chưa kịp nhìn thấy cái thân hình màu đen đó là gì, lại có một bóng người nhanh như chớp lướt qua. Khi nhìn rõ thì đó là một cái xác đầu bị bắn trúng và tên cướp bịt cánh tay trái bị thương, cảnh của bị mở đã đóng lại, căn bản không nhìn thấy tình hình ở khoang hạng nhất.
    Đường Long sau khi vỗ đầu, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, vội nhảy lên, đạp cái ghế nhảy đến cửa khoang. Đúng ngay lúc thò tay mở của khoang, phát hiện tên cướp đầu sỏ đứng ở cửa khoang đã nhanh như chớp lìu lại phía bên cửa, đồng thời cầm súng giới bị. Động tác Đường Long đành phải ngừng mở cửa, vội vàng nép người bên cửa, giận dữ nhổ nước bọt, mắng: “ Phì, lãng phí một cơ hội tiêu diệt tên cuối cùng!”
    Cô gái điện tử đang xem lại cảnh quay chậm hồi nãy, tình hình trong mấy giây đó đã được cô ấy ghi hình lại. mặc dù không kích thích bằng những động tác mà mình thấy qua, nhưng nói sao thì nói đây là tình hình mà chính mình trải qua, hơn nữa nhân vật chính lại là người thân của mình, cho nên đương nhiên là phải để những hình ảnh này trở thành ký ức đẹp đẽ của mình.
    Nghe thấy lời nói của Đường Long cô ấy mới tỉnh lại, hỏi: “làm sao mà lãng phí một cơ hội tiêu diệt tên cuối cùng?”
    Đường Long bĩu môi, cái máy tính này là cái máy tính bị hư, ngay cả điểm này cũng nhìn ko ra? Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Đường Long vẫn nói: “nếu như em ko ở đây vỗ đầu lãng phí thời gian, nhất định có thể theo kịp phía sau tên cướp đó, nhân cơ hội hắn còn chưa kịp xoay người, một phát bắn chết hắn. Bây giờ hắn đã phòng bị, cơ hội như vậy không còn nữa.”
    Cô gái máy tính tua lại đoạn phim hồi nãy, dừng lại ngay cảnh tên cướp đầu sỏ rút khỏi cửa khoang, sau đó phóng to cho Đường Long nhìn, và nói: “May mà em không xông lên ngay, em nhìn nè, hắn mặc dù mặt hướng về phía này rút lui, nhưng súng của hắn lại vẫn ngắm về phía sau lưng, nếu như em xông lên, có thể là đã bị trúng đạn rồi.”
    Đường Long nhìn thấy hình ảnh phóng to bất giác đứng ngẩn người, từ hình ảnh trên có thể nhìn thấy rõ tay phải của tên cướp nắm chặt khẩu súng kề bên hông trái, nòng súng ngắm về phía hồi nãy mình nằm. Nếu như trước khi hắn chưa rời khỏi đã theo kịp hắn, rất có thể đã bị hắn bắn trúng!
    Một hồi lâu sau Đường Long mới kinh ngạc hỏi: “Hắn là người gì? Những tên cướp bình thường trong giây phút đó còn có thể tiến hành biện pháp phòng bị như vậy sao? Cho dù ngay cả những quân nhân bình thường cũng không có khả năng này, hơn nữa cách bắn súng cũng tốt như vậy, lẽ nào hắn là…”
    Cô gái máy tính gật đầu: “Giống như em nghĩ, hắn là lính đặc chủng.”
    Đường Long lại kinh ngạc lần nữa: “Lính đặc chủng?!” Đường Long biết những người có thân thủ như vậy nhất định là lính đặc chủng, cho nên hắn không hoài nghi, nhưng lại hỏi một cách nghi ngờ: “ nhưng lính đặc chủng sao lại có thể đi làm cướp ?” Cô gái máy tính cũng không hỏi lại một cách bình thường: “Hắn không phải là người của nước ta, tại sao không đi làm cướp được?” Đường Long bất giác hỏi: “không phải nước chúng ta? Sao chị biết được?” Hơn nữa tên lính đặc chủng nước ngoài này lại chạy đến nước chúng ta cướp phi thuyền làm gì?”
    Cô gái máy tính trả lời một cách đắc ý: “ Chị đương nhiên là biết hắn không phải là người của nước chúng ta, bởi vì hồi nãy chị đã kiểm tra sổ ghi chép lên máy bay của bọn chúng. Phát hiện thân phận của bọn chúng đều là ngụy tạo, hơn nữa là thân phận thật sự của những người mà bọn chúng ngụy tạo đều khác nhau, phải qua kiểm tra mật mã mới có thể chứng thực. Còn việc tại sao lại chạy đến đây cướp máy bay thì một cái máy tính nho nhỏ như chị thì làm sao biết được.” Mặc dù cô gái máy tính nói như vậy, nhưng cô ấy đã để lộ vẻ mặt biết hết mọi chuyện, hãy hỏi tôi tôi sẽ trả lời, nhưng Đường Long đang chăm chú nhìn tên cướp nên không nhìn ra được hàm ý bên trong của vẻ mặt đó, chỉ ‘ừ’ một tiếng không thèm đếm xỉa đến. khiến cho cô gái máy tính giân dữ nhìn hắn không nói lời nào.
    Tên cướp đầu sỏ đó vẫn ngồi bên góc tường, đưa súng sang tay trái, tay phải rút từ bên hông ra một bình xịt thuốc cấp cứu, bắt đầu cầm máu. Còn ở phía cuối khoang thường, một tên cướp khác, đã lôi một cô tiếp viên hàng không, một tay dùng súng chỉ vào đầu cô ấy, còn tay kia thì cầm lựu đạn kẹp cổ cô ấy, cả người nép sau người cô tiếp viên hàng không, đẩy cô ấy chậm chậm đi về phía tên cướp thủ lĩnh.
    Cả phi thuyền đã bị tiếng nhạc Rock and Roll làm náo cả lên, cho dù lớn tiếng gọi thì chỉ có kề sát tai người ta thì mới có thể nghe thấy. Mặc dù có những người kinh ngạc hét toáng, nhưng đã bị tên cướp đang bắt cô tiếp viên hàng không chĩa súng vào, ngay lập tức ngậm miệng lại, chỉ còn lại tiếng nhạc ầm ĩ khiến cho tâm tình của mình thêm hoảng loạn.
    Tên cướp thủ lĩnh kia mặc dù máu đã ngưng chảy, nhưng đầu đạn vẫn còn nằm bên trong, vốn dĩ cử động sẽ rất đau, nhưng tên cướp thủ lĩnh vẫn nhanh nhẹn chuyền súng sang tay phải, dùng tay trái lấy từ bên hông ra hộp đạn, động tác thay đạn rất nhanh. Sau khi thay đạn xong, tên cướp thủ lĩnh tay phải nắm chặt súng nép bên cửa, tay trái hướng về phía tên cướp kia ra dấu. sau đó kéo cái xác kia lại, không cho cái xác chắn đường. Đường Long nhìn thấy động tác thay đạn của tên cướp thủ lĩnh, mới nhớ lại loại súng này không thể bắn hết 100 phát mới cần thay đạn, vội làm theo một cách có điều kiện sờ vào bên hông. Nhưng bên hông trống không, trong lúc gấp rút, Đường Long nhìn thấy khẩu súng mà tên cướp bỏ chạy hồi nãy đánh rơi, vội thò tay nhặt lấy. Lúc khom lưng xuống cũng nhìn thấy xác tên cướp bị mình bắn chết, mừng rỡ, vội chạy về phía đó.
    Đường Long thu được 3 hộp đựng đầy đạn từ cái xác đó, đang định thay đạn, nhưng lấy ra thì còn mười một viên đạn, nên lắp trở lại. lúc này tên cướp bên ngoài có động tĩnh.
    Tên cướp thủ lĩnh sau khi ra dấu cho đồng bọn, tên cướp kia ngay lập tức đẩy cô tiếp viên hàng không đi nhanh đến bên cạnh tên cướp thủ lĩnh, đông thời đưa súng ở tay trái và lựu đạn cho tên cướp thủ lĩnh. Tên cướp thủ lĩnh lại ra dấu lần nữa, rồi mới nhận và nắm chặt lưu đạn trong tay. Tên cướp đó dẫn theo cô tiếp viên hàng không nép vào phía bên kia của của ra vào, đồng thời dùng súng chỉ vào cô tiếp viên hàng không, ra hiệu cô ấy đi mở cửa.
    Đường Long lần này nhìn rất rõ ràng cách ra dấu của tên cướp, một người đã được những sĩ quan huấn luyện người máy huấn luyện, đương nhiên là hiểu được những dấu hiệu tay mà quân đội sử dụng, mặc dù những dấu hiệu quân dụng này không phải thứ mà quân đội Vạn La liên bang sử dụng, nhưng sĩ quan huấn luyện người máy chỉ dạy hắn dấu hiệu quân dụng của nước mình thôi sao?
    Đường Long nghĩ mình không nắm chắc sử dụng khẩu súng này như ý muốn, bất giác nói lớn: “chị ơi, tắt nhạc đi! Tạo cho em một cái bia giả!”
    Cô gái máy tính mặc dù không biết Đường Long muốn làm gì, nhưng vẫn làm theo ý của Đường Long, ngay lập tức tắt nhạc, đồng thời trong kính lập thể nhìn thấy trên tường xuất hiện hình tấm bia.
    Đường Long nhìn thấy cái bia đó, ngay lập tức đưa súng lên ngắm bắn, tiếng súng pằng pằng pằng vang lên. Cô gái máy tính nhìn thấy đạn bắn ra cách tâm càng lúc càng gần, mới hiểu ra Đường Long nước đến chân mới nhảy, bắt đầu điều chỉnh độ chính xác của súng.
    Hai tên cướp phía bên ngoài nghe thấy tiếng nhạc đột nhiên ngưng bặt, ngẩn người nhìn nhau, tiếp đó nghe thấy bên trong vọng lại tiếng súng, bất giác nép người vào tường. bọn họ tưởng Đường Long bắt đàu đề phòng mình nên bắn súng loạn lên, tạm thời không bắt cô tiếp viên hàng không mở cửa, bọn họ cho rằng chờ cho hết đạn xông lên tấn công sẽ tốt hơn. Bọn họ suy bụng ta ra bụng người, cho rằng Đường Long vừa mới tiếp xúc với loại súng này, nhất định cho rằng có 100 viên đạn, khi bắn đên phát thứ 15 phát hiện hết đạn sẽ đứng ngẩn người ở đó. Tên cướp thủ lĩnh bắt đầu đếm tiếng súng, điều mà bọn họ chờ đợi là lúc Đường Long bắn hết đạn.
    Tên cướp thủ lĩnh cộng bốn phát đạn sau khi Đường Long cướp súng, tính đến 15 phát, lập tức ra tín hiệu, tên cướp kia dùng súng chĩa vào cô tiếp viên hàng không đang sợ sệt kia, ra hiệu cô ấy mở cửa.
    Cô tiếp viên hàng không này chính là cô tiếp viên tìm chỗ ngồi giúp Đường Long, hồi nãy cô ấy nhìn thấy 3 tên cướp tiến vào khoang hạng nhất, một tên bị thương lùi lại, một tên bị bắn trúng đầu chết tại chỗ, còn một tên thì không thấy ra, xem ra nhất định là tiêu rồi. trong lúc cô ấy đang nghĩ thầm vị thiếu úy trẻ tuổi kia thật giỏi, chả trách có thể có được mật mã cấp SS, thì bị tên cướp chọn trúng đẩy đến chỗ nguy hiểm này. Hông của cô tiếp viên hàng không bị nòng súng chĩa vào, cô ấy biết nếu như mình còn chậm trễ, thì tên cướp đó sẽ giết mình sau đó lại đi tìm một người khác. Cô ấy run run đưa tay ấn nút mở cửa, mắt nhắm chặt, bây giờ cô ấy chỉ cầu mong, sau khi mình mở cửa vị thiếu úy trẻ tuổi kia sẽ không bắn mình. Đường Long sau khi bắn hết đạn xong, ngay lập tức quăng khẩu súng, thay đổi vị trí của hai khẩu súng trên không, tay trái tiếp lấy khẩu súng không có đạn, còn tay phải thì tiếp lấy khẩu súng có đầy đạn, ngay lập tức ngắm bắn cửa khoang. Đồng thời tay trái ấn lấy hộp đạn ra, sau đó dùng răng cắn chặt nòng súng, tay trái lấy ra một hộp đạn mới, lắp vào, sau đó nắm chặt súng trong tay.
    Sau khi ra hiệu cho cô gái máy tính bỏ đi cái bia ảo, Đường Long nói: “chị, chị có biết loại lựu đạn nhựa đó uy lực bao lớn không?”
    Cô gái máy tính sau khi phóng to hình lựu đạn mà tên cướp thủ lĩnh cầm, gật đầu nói: “ phạm vi uy lực nổ của loại lựu đạn này là 3m, nhưng cái này có thể là lựu đạn phát sáng hoặc là lựu đạn cay. Nếu là lựu đạn phát sáng, chị có thể điều chỉnh độ sáng của kính lập thể, nhưng nếu là lựu đạn cay thì chị không có cách.”cô gái máy tính nói đến đây, giọng nói hiện rõ vẻ lo lắng.
    Đường Long kinh ngạc trong lòng, nếu như là lựu đạn cay, mình không có mặt nạ phòng độc, vậy chết chắc rồi còn gì? Nhưng sau khi nhìn động tác của hai tên cướp ngoài kia, Đường Long và cô gái máy tính đều thở phào nhẹ nhõm, bởi vì hai tên đó móc ra hai cái kính màu đen đeo lên.
    Xem ra bọn họ chắc vì mặt nạ phòng độc quá lớn, không dễ dàng đem lên phi thuyền, cho nên đã chuẩn bị lưu đạn cay? Vậy sao không dùng lựu đạn nổ? nên biết rằng đây là ở bên trong phi thuyền, nếu như không cẩn thận làm nổ phi thuyền, mọi người đều trở thành bụi vũ trụ, hơn nữa việc phá hủy phi thuyền không phải là mục đích của bọn cướp.
    Đường Long không cẩn thận đứng ở giữa lối đi phía cuối hành lang, tự tại bỏ thõng hai tay nắm chặt súng, miệng để lộ nụ cười đắc ý. Cái tên Đường Long này cho rằng nắm chắc phần thắng trong tay, lại bắt đầu ra vẻ. Hồi nãy hắn đã nắm bắt được quy luật bắn của loại súng này, bây giờ cho dù là con gián hắn cũng bắn trúng nữa là, chứ đừng nói đến quả lựu đạn to bằng nắm tay.
    Của khoang mở, cô tiếp viên hàng không đứng ở cửa, Đường Long không đưa súng lên, hắn sớm đã biết trước rồi. tiêp đến Đường Long nhìn thấy một vật thể từ sau lưng cô tiếp viên hàng không quăng lại, không cần nói, mục tiêu đến rồi.
    Đường Long tập trung tinh thần nhìn vào vật thể đó, khi Đường Long đã nhìn thấy đường vân trên thứ đó, ngay lập tức giơ súng lên bắn, còn cô gái máy tính cũng không bỏ lỡ cơ hội, khi đạn bay ra khỏi nòng, lập tưc điều chỉnh độ sáng của kính lập thể đến mức thấp nhất.
    Oành một tiếng nổ lớn vang lên, một tia sáng trắng chói lòa bao trùm cả khoang hạng nhất, ngay cả những hành kháchở khoang thường, thần sắc lo lắng hiếu kỳ nhìn cũng bị ánh sáng đó làm cho nhức mắt, đồng thời dùng hai tay vội vã che lại. Gặp sự tác động này, bọn họ phải nhập viện mới có thể hồi phục thị lực.
    Còn người đàn ông to lớn mặc đồ đen kia khi nhìn thấy hai tên cướp đeo kiếng đen, liền biết xảy ra chuyện gì, sớm đã nhắm chặt mắt lại, có thể nói cả khoang thường chỉ có hai người bọn họ và cô tiếp viên hàng không đang nhắm chặt mắt chờ chết kia là không kêu la.
    Tên cướp thủ lĩnh không xông vào bên trong trước, khi khoang hạng nhất phát ra ánh sáng, tên cướp đang uy hiếp cô tiếp viên hàng không vội đẩy cô tiếp viên hàng không ra xông vào bên trong, hắn không nghe thấy khoang hạng nhất có phát ra tiếng kêu kinh ngạc hay không, bởi vì những tiếng kêu thảm thiết ở khoang thường, muốn nghe cũng nghe không được.
    Hăn vừa xông vào, vẫn chưa đứng vững, chính trong ánh sáng chói lòa đó phát hiện một quân nhân đeo kính lập thể, đang giương súng chĩa vào mình. Đang định chĩa súng bắn, pằng một tiếng, hắn chỉ cảm thấy ấn đường đau nhói. Trong giây phút cuối cùng, hắn chỉ nhìn thấy vị quân nhân kia lộ nét mặt cười giễu cợt, sau đó thì cái gì cũng không biết.
    Nghe thấy tiếng súng, tên cướp thủ lĩnh còn tưởng rằng đã thành công, nhưng vừa mới thò đầu thì bị nhỏ ướt, chất lỏng màu đỏ dinh dính đó và mùi tanh máu xộc vào mũi, khiên hắn ta ngay lập tức hiểu ra có gì không ổn. Bởi vì cho dù người quân nhân đó núp ở góc tường bị giết thì máu cũng không thể bắn ra cửa khoang được, máu văng như vậy chỉ có thể là đồng bọn mới xông vào của mình mà thôi. Lúc này cái xác đúng lúc ngã nhào ở ngưỡng cửa, chứng thực điều mà tên cướp thủ lĩnh đoán.
    Nhìn thấy lỗ đen trên trán đồng bọn, tên cướp thủ lĩnh trong lòng bất giác ngẩn người. Thật không ngờ thủ hạ trải qua huấn luyện vô số đã chết mà vẫn đối phương vẫn không hề hấn gì. Đối phương làm sao có thể trong ánh sáng chói lòa đó là bắn trúng kẻ địch được? Lẽ nào hắn đã sớm biết được mình muốn sử dụng lựu đạn phát sáng, nên sớm chuẩn bị kính đen? Còn về việc tại sao Đường Long còn đạn, hắn đã nghĩ đến việc hai tên cướp đã chết ở khoang hạng nhất, đánh rơi hai khẩu súng.
    Hắn bây giờ không rảnh để nghĩ đến những việc này, cũng không rảnh vì sự bất cẩn của mình mà hối hận. Hắn lập tức lôi cô tiếp viên hàng không mắt nhắm chặt bị đẩy ngã bên cạnh mình dậy. Cả cơ thể nép phía sau cô tiếp viên hàng không, đem cô tiếp viên hàng không chắn lấy cửa khoang, cái não của hắn ẩn sau cái đầu của cô tiếp viên hàng không, chỉ lộ ra một cái kính đen, kéo cô tiếp viên hàng không từ từ lùi về phía sau.
    Lúc này ánh sáng chói lòa đã mất, hắn lập tức gỡ bỏ kính đen, bởi vì cảnh đêm tối không có lợi với hắn. hắn đã lùi đến đoạn cuối cùng của hành lang, thân người dựa vào tường, đem cô tiếp viên hàng không che chắn trước mặt mình. Trải qua cuộc giao chiến ngắn này, hắn bắt đầu sợ hãi đọ sức với vị quân nhân ở khoang hạng nhất.
    Hắn biết, mặc dù mình bây giờ xem như là đã thất bại, nhưng nếu như vị quân nhân kia có được cảm giác chính nghĩa, mình vẫn còn một mẹo thắng gỡ gạc. Hắn sau lưng cô tiếp viên hàng không lộ ra một con mắt nhìn cửa khoang, khẩu súng trong tay hắn mặc dù chĩa chặt vào hông của cô tiếp viên hàng không, nhưng thỉnh thoảng cũng chấn động.
    Hắn giận dữ lớn tiếng: “ra đây, đếm đến 3 không bước ra, tao sẽ giết một con tin!” Đáng tiếc là giọng nói của hắn, bị những tiếng kêu thảm của những hành khách do mắt không nhìn thấy nữa mà vẫn la hét lấn át. Hắn giận dữ chĩa súng lên bắn hai phát, nghe thấy tiếng súng, hành khách ngay lập tức ý thức được im bặt, tên cướp thủ lĩnh trước tiên giận dữ hét lớn câm miệng, sau đó mới nói về phía cửa khoang câu nói hồi nãy.
    Kính lập thể của Đường Long đã trở về trạng thái ban đầu, tình hình bên ngoài cũng đã biến thành những hình anhwr xuất hiện trước mắt Đường Long. Đường Long nhìn thấy dáng tên cướp thủ lĩnh nấp sau cô tiếp viên hàng không chỉ lộ ra một con mắt, bất giác cười ha ha: “thật ngốc, nhất định là xem phim quá nhiều, tưởng rằng như vậy tay súng thiện xạ như ta đây bắn không trúng ngươi sao?” nói xong liền cất bước đi về phía cửa khoang.
    Đường Long nghi ngờ cái xác ở ngưỡng cửa cản trở, thuận tay lôi hắn vào. Mặc dù não bị bắn nát rất ghê sợ, nhưng Đường Long có thể ở 1 tháng trong trò chơi “Sợ hãi”, cảnh này thì thấm vào đâu? Không dọa được hắn. cũng vì trò chơi chết chóc đó mà sau khi giết người thật, hắn mới có thể không có tâm lý sợ sệt giống như người bình thường.
    Cô tiếp viên hàng không trong lúc ánh sáng chói lòa biên mất đã mở mắt nhìn, phát hiện mình vẫn còn xiu xẻo như vậy, từ bia đỡ đạn hồi nãy biến thành con tin, đều xiu xẻo như vậy. nghĩ đến đây liền muốn khóc, nhưng chỉ có thể mếu máo, không để mình khóc thành tiếng, cô ấy sợ tên cướp nghe thấy tiếng khóc sẽ giận dữ bắn chết mình.
    Tên cướp thủ lĩnh vừa hét lớn lần thứ hai câu nói hồi nãy, thì phát hiện Đường Long đã đứng ở cửa khoang. Lúc này khẩu súng trong tay hắn, vì lúc nãy chĩa lên trên bắn dọa hành khách, còn để trên cao chưa hạ xuống. Trong lòng mặc dù kinh ngạc, nhưng cho rằng mình nấp rất an toàn, cho nên vừa hét: “ bỏ súng xuống, hai tay ôm đầu đi qua đây!” vừa chuẩn bị hạ súng xuống. Con mắt kia của hắn đột nhiên nhìn không thấy rõ mặt mũi của người quân nhân kia, khóe miệng lóe lên nụ cười lạ thường, tiếp đó chỉ nhìn thấy người quân nhân đó giơ tay lên, thì nghe thấy một tiếng súng nổ, trong mắt chỉ nhìn thấy một chấm đen bay tới, tiếp đó không biết gì nữa.


    Ủng hộ BLH chỉ với 1 click và 5s!
     
    Chỉnh sửa cuối: 31/8/11
  2. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 2: Thiếu úy cuồng vọng
    Chương 2: Lập công. (tt)


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Cô tiếp viên hàng không vốn nước mắt lưng tròng nhìn Đường Long, không ngờ hắn lại hành động như vậy, giơ súng lên, tiếp đó nghe một tiếng pằng, vội vàng nhắm mắt lại, chau mày chuẩn bị hứng chịu sự đau khổ bị trúng đạn. nhưng sau khi súng nổ không có cảm giác gì cả, hơn nữa cánh tay ôm chặt eo mình từ từ lỏng dần, tiếp đó một tiếng vật nặng rơi từ phía sau vọng lại. Cô ấy hiếu kỳ mở mắt nhìn, của khoang đối diện không nhìn thấy vị thiếu úy kia, vội vàng quay người lại nhìn, đâu tiên đập vào mắt là vết máu trên tường, tiếp đó phía dưới là một cái xác hốc mắt vỡ nát, cái đầu máu thịt bê bết nát bét. Nhìn thấy hình dạng thê thảm mà ngay cả điện ảnh lập thể cũng chưa xuất hiện đó, cô ấy không nhịn được nôn thốc nôn tháo. Cô ấy biết là mình đã an toàn nên đương nhiên là yên tâm nôn.
    Hai người đàn ông mặc áo đen đương nhiên là nhìn thấy rõ cảnh Đường Long tiêu diệt tên cướp thủ lĩnh, mặc dù bây giờ an toàn, nhưng bọn họ bởi vì không muốn người khác chú ý đến nên vẫn ở nguyễn ở chỗ cũ không động đậy gì. Đương nhiên, bọn họ lặng lẽ nói chuyện với nhau: “Thật lợi hại, một mình chống lại 4 tên cướp đã trải qua huấn luyện.” Người mặc áo đen ra dáng đại ca nói khẽ.
    Người mặc áo đen kia nghe thấy lời nói đó, có chút không hiểu, hỏi khẽ: “Đại ca, điều này chỉ có thể chứng minh là vị thiếu úy kia rất có khiếu chiến đấu, nhưng như vậy thì có tư cách có được mật mã cấp SS sao?”
    Đại ca trầm tư một lát mới nói: “ chỉ dựa vào điều này thì không thể có được mật mã cấp SS được, chúng ta phải quan sát kỹ lưỡng, hắn ta có thể có tài về mặt quân sự.” người mặc áo đen kia nghe thấy lời này liền gật đầu, không nói nữa, nhưng mắt của hai người nhìn chăm chăm vào cánh cửa khoang hạng nhất đã đóng kín. Họ không biết là tại sao đã dành thắng lợi rồi mà vị thiếu úy kia lại ẩn mình ở khoang hạng nhất làm gì? Nếu như không sợ đả thảo kình xà, bọn họ sớm đã đi xem tình hình cuối cùng rồi.
    Lúc này ở khoang hạng nhất, Đường Long quẳng bỏ chiếc kính lập thể, tay trái ấn đỉnh đầu, tai phải ấn vào rốn, ngoáy mông bắt đầu nhảy. Nhưng hai tay vẫn cầm súng, hơn nữa, miệng oa oa hét lên: “yeah… yeah …yeah! Trung úy … trung úy… trung úy a! mình sắp lên trung úy la la! La la” Đường Long hét đến câu cuối cùng, đứng một tư thế rất cool kết thúc điệu nhảy mừng thắng lợi này.
    Lúc này Đường Long mới phát hiện trong tay vẫn cầm khẩu súng, bất giác cầm lên sờ kỹ, miệng cười: “ha ha, khẩu súng này mặc dù không lợi hại bằng súng laser, nhưng tiếng pằng pằng và lực phản lại mạnh mẽ, đều khiến người ta cảm thấy sảng khoái.” Nói đến đây, Đường Long đột nhiên ngẩng đầu nhìn xung quanh, sau khi nhìn thấy không có ai, Đường Long nhanh tay nhét một trong những khẩu súng đó vào quân phục, xem ra hắn muốn cất giữ riêng vũ khí.
    Đường Long sờ sờ khẩu súng trong ngực và hai hộp đạn, đắc ý cười: “he he, thật tốt, ta không nói, ai biết được là bị mất một khẩu? Hơn nữa đây là những khẩu súng nhựa không kiểm tra ra được, he he, có thể mang về chơi.”
    “Nè, Đường Long” Đường Long đột nhiên dừng lại không nhảy nữa khiến cô gái máy tính trấn tĩnh, lúc này mới tập trung, nhìn thấy Đường Long đang tự nói một mình, lại quên đi sự tồn tại của mình, bất giác không vừa lòng cắt đứt sự hưng phấn của Đường Long. “ Có” Đường Long nghe thấy có người gọi tên mình, theo phản xạ có điều kiện hai chân đưng nghiêm, ngẩng đầu ưỡn ngực trả lời.
    “ ha ha ha, là chị kêu em mà”Cô gái máy tình nhìn thấy dáng vẻ của Đường Long bất giác cười lên.
    Đường Long lúc này mới phát hiện cô gái máy tính vẫn ở trước mặt mình, vội bĩu môi, nhưng nhìn thấy cô gái máy tính sau khi nhìn mình bĩu môi lộ vẻ mặt không hài lòng, vội cung kính nói: “Ha ha, chị ơi, chị xem con người em, vui lên mà quên mất cám ơn chị. Lần này nếu như không có sự giúp đỡ của chị, em chắc đã tiêu rôi, hơn nữa cũng không thể lập công thăng quan tiến chức được, tất cả đều nhờ chị cả. sự kính ngưỡng của em đối với chị giống như vũ trụ bao la mênh mông vô biên, giống như ánh sáng của ngôi sao chiếu sáng liên tục không ngừng. giọng nói ngọt ngào êm dịu của chị khiến cho em không còn mơ màng, trí tuệ vô tận của chị là một người thầy tốt chỉ dẫn em, chị…..” trải qua sự việc này, cái tên Đường Long này đã cảm thấy được tác dụng của cái máy hư này, vội vàng nịnh hót, chuẩn bị sau này còn có thể lợi dụng.
    Máy tính trí tuệ làm sao được người ta khen ngợi như vậy, lập tức hết giận dùng tay che hai má, hai mắt chớp chớp, nghe một cách hưởng thụ những lời tâng bốc thao thao bất tuyệt của Đường Long.
    Một lúc sau, cô ấy mới gật đầu vừa lòng, sau đó nhìn Đường Long cười nói: “em à, Em thích thăng chức như vậy, người làm chị như chị sẽ giúp em làm cái quan hàm thượng tá như thế nào?” Cô ấy vui mừng quên đi cách nghĩ một bước lên cao của năm người bạn kia, cô ấy nghĩ lại mình có thể giúp Đường Long bao nhiêu thì sẽ giúp bấy nhiêu, ai bảo Đường Long là em của mình.
    Đường Long nói đến nỗi miệng khô cả lên, đang thở sâu, hắn nghe thấy lời này đang định vui vẻ đồng ý, nhưng đột nhiên hắn nghĩ ra điều gì, toàn thân ngẩn người đông cứng. cô gái máy tính không hiểu nhìn Đường Long, đang định kêu hắn tỉnh, Đường Long đột nhiên nằm xuống sàn, một tay gối đầu, một tay đập mạnh lên sàn, tiếng khóc bi thường từ miệng hắn vọng ra: “ Hu hu hu! Đều do cái bà chị thúi này, giúp mình làm ra cái đãi ngỗ đặc biệt gì đó, đợi cho đến khi những tên cảnh sát kia điều tra thẻ quân nhân của người anh hùng này, lập tức sẽ phát hiện ra vấn đề, người anh hùng như ta sẽ bị biến thành tù nhân! Hu hu hu, trung úy của ta! Hết rồi , hết rồi, cái gì cũng không còn, hu hu hu ...”
    Cô gái máy tính nghe xong một hồi mới hiểu ra, bất giác phì cười nói: “yên tâm đi, cái đãi ngỗ đặc biệt này là hợp pháp, bọ họ không thể điều tra được gì đâu.”
    Cô gái máy tính vừa nói xong, Đường Long lập tức khóc lớn : “cái gì mà hợp pháp? Cái gì mà không phát hiện ra gì? Em mới 19 tuổi, hơn nữa mới chỉ là một thiếu úy nho nhỏ, một ngươi như em làm sao có được sự đãi ngỗ đặc biệt/ cho dù là thằng ngốc không cần điều tra cũng biết em có vấn đề !”
    Cô gái máy tính ngẩn người: “ Ơ, vấn đê này, chị làm sao không nghĩ ra ta? Thật ngốc!” nói xong cốc vào đầu mình một cái, cô ấy nhìn dáng vẻ bi thương của Đường Long, bất giác dịu dàng nói: “thôi được rồi, là chị nhiều chuyện, chị sẽ hủy bỏ sự đãi ngỗ đặc biệt của em, đưng khóc nữa, ngoan nào.” Không biết là chuyện gì, khi cô ấy nói lời nói đó, cảm giác được một cảm giác rất thoải mái hơn nữa rất kỳ lạ.
    Đường Long nghe thấy lời nói đó, vôi vàng mở to mắt vui vẻ nói: “thật không, nhanh, giúp em hủy bỏ.” nói xong mò khắp người, sờ thấy thẻ quân nhân lập tức lôi ra, còn cô gái máy tính cũng thò tay nhận lấy. Khoảnh khắc này hai người đều ngớ người, bọn họ đều quên rằng họ không thể tiếp xúc với nhau. Cô gái máy tính lộ vẻ thất vọng, nhưng rất nhanh lấy lại vẻ mặt tươi cười: “tìm cái khe ở phòng tư vấn, nhét thẻ vào chị có thể giúp em sửa đổi.”
    Đường Long ngớ người, lập tức khóc lóc thảm thiết: “đây là phi thuyền, lấy đâu ra phòng tư vấn.”
    “ ơ, vậy sau khi phi thuyền hạ cánh sẽ sửa vậy.”
    Đường Long nhặt thẻ quân nhân rơi trên sàn, thất vọng nói: “ sự kiện phi thuyền gặp cướp, nhất đinh giữa đường sẽ timg một hành tinh ngưng lại, hơn nữa hành khách trên phi thuyền nếu như cảnh sát không nhúng tay vào thì không thể rời khỏi phi thuyền, hu hu hu, ôi chiến công của tôi”
    Cô gái máy tính nghe thấy lời nói này, vôi vàng suy nghĩ cách giải quyết, không lâu sau cô ây nghĩ ra nói: “có rồi, em có thể len lén rời khỏi phi thuyền, sau khi thay đổi lại len lén trở lại phi thuyền vậy là được rồi ?” Đường Long nghe thấy lời này vội ngẩng đầu lên nhìn cô gái máy tính, liền cúi đầu hạ giọng nói: “không có tác dụng đâu, cái cô tiếp viên hàng không kia biết được em có đãi ngộ đặc biệt, hơn nữa lại bị cô ấy ghi lại. Khi cảnh sát chưa điều tra, thì cô ấy đã nói ra hết rồi.”
    Cô gái máy tính vẫn cố gắng: “chị có thể xóa bỏ ghi chép đó, như vậy em có thể còn có cơ hội ….”
    Đường Long cắt đưt lời nói của cô ấy, vẻ mặt buồn bã hồi nãy đã biến mất, trong mắt lộ tia sáng kiên định, nhưng lời nói mà hắn nói lại không xứng với nét mặt đó: “ Mẹ nó!, ta quyết định, lần lập công này ta không cần! ông đây không tin sau này không còn cơ hội lập công, lần sau ta nhất định phải gom công lao này về.”
    Cô gái máy tính có chút không chắc hỏi: “ Ý của em là…..”
    Đường Long gật đầu nói: “không sai!, bà chị, làm phiền chị xóa bỏ ghi chép trên phi thuyền, sau đó giúp em lặng lẽ rời khỏi đây, cuối cùng là giúp em xóa bỏ đãi ngỗ đặc biệt, để tránh sau này lập công rồi mà còn phải vứt bỏ. đãi ngộ đó mặc dù tốt, nhưng cho dù em có muốn cũng phải do chính bản thân mình giành được!”
    Cô gái máy tính nhìn thấy vẻ chính khí nghiêm nghị của Đường Long, nói không ra cảm giác đó, với lại ánh mắt long lanh có thần, bất giác ngẩn người, đây là thiếu niên vừa mới khóc lóc thảm thiết, mặt đầy nước mắt sao? cho đến một hồi lâu, cô ấy mới tỉnh lại gật đầu hiểu rõ.
    Lúc này Đường Long đang kéo cái xác lại, tìm khắp người, nhìn thấy cảnh này, cô gái máy tính bất giác cảm thấy kỳ lạ hỏi: “em làm gì vậy?”
    “Tìm đạn, dù gì thì em cũng không cần công lao này, thôi thì xem mấy thứ này như là đồ bồi thường.” Đường Long nói xong, hắn đã tìm thấy 3 hộp đạn, lại nhặt khẩu súng bên cạnh cái xác, ngay cả hai khẩu súng và đạn trên mình cũng nhét hết vào hành lý.
    Đường Long đeo hành lý trên lưng, nói với cô gái máy tính đang ngẩn người nhìn mình: “Bà chị, nhanh giúp em ẩn nấp.” hắn vẫn chưa lấy kính lập thể ra, hắn vẫn phải nhờ vào cái này và cô gái máy tính.


     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  3. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 2: Thiếu úy cuồng vọng
    Chương 3: Phế công


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Ngoài cơ quan sức mạnh quân đội ra, Vạn La Liên bang còn một số cơ quan sức mạnh khác. Đó chính là ngành Cảnh sát, Bộ đội hiến binh và Bộ An toàn quốc gia. Nhiệm vụ của bọn họ là bảo đảm an toàn cho Vạn La Liên bang, nhưng công việc cụ thể chi tiết thì có sự phân biệt.
    Ngành Cảnh sát thì không cần phải nói nhiều, công việc của bọn họ là giữ gìn an ninh trật tự địa phương, xử lý tất cả những sự việc lộn xộn, và những sự việc xảy ra hàng ngày cần sử dụng vũ lực để giải quyết, có thể nói là Bảo mẫu của nhân dân.
    Bộ đội hiến binh, nghe tên là biết công việc cần làm, là cảnh sát trực thuộc quân đội, nhưng họ thường xử lý những công việc mà cảnh sát binh thường không tiện hoặc không thể xử lý. Địa vị so với cảnh sát, tất nhiên là cao hơn nhiều rồi.
    Cuối cùng là Bộ An toàn quốc gia, quyền lực của cơ quan này cao nhất trong những bộ máy sức mạnh, dưới trướng của họ có rất nhiều cơ quan trực thuộc hoặc sáng hoặc ẩn có nhiều loại chức năng, các cơ quan này phân tán khắp nơi toàn quốc. Bon họ bình thường không để ý đến những việc bình thường, nhiệm vụ duy nhất của bọn họ là xử lý những việc có nguy hại đến an ninh quốc gia, cũng chính vì nguyên nhân này mà bọn họ có quyền giám sát đối với tất cả công dân trên toàn quốc. do đó người nào bị ghi sổ đen trong cơ quan này, có thể nói là cả nước cũng không tìm ra nơi dung thân.
    Lúc này, trên hành tinh Teren (Đặc Luân),tinh hệ Teren, hành tinh thủ đô của Vạn La Liên bang, trong văn phòng cục trưởng cục tình báo bộ An toàn quốc gia, một người đàn ông trung niên thân hình mập mạp mặc bộ vest đen đang giơ tay chỉ vào một người đàn ông trung niên cũng mặc bộ vest đen lớn tiếng: “chuyện này là thế nào? Anh nói cho tôi biết chuyện này là thế nào! Tại sao chỉ trong một ngày, trong biên giới Liên bang lại có 100 phi thuyền bị cướp? Cục trưởng cục tình báo như anh làm việc thế nào? Tại sao trước đó lại không nhân được một tin tình báo nào hả?”
    Người bị chửi té tát này chính là chủ nhân của văn phòng này, cục trưởng cục tình báo trực thuộc bộ An ninh quốc gia, năm nay 44 tuổi, tên là Lương Vỹ. Bây giờ cái người mà vốn dĩ là lãnh đạo cao nhất của cơ quan này lại vô cùng đáng thương cúi đầu miệng ấp a ấp úng trả lời người trung niên đang hỏi kia: “Xin lỗi … cái này … cái này là do hạ quan thất trách …hạ quan …”, mặc dù bây giờ những giọt mồ hôi trên trán ông ấy không ngừng chảy, nhưng ông ấy không dám giơ tay lên lau, càng không dám ngẩng mặt lên nhìn sắc mặt của sỹ quan cấp trên.
    Thân là người cùng với cấp trên của mình từng bước từng bước leo lên vị trí cục trưởng, ông ta hiểu rõ cấp trên của mình là một người như thế nào, những người đắc tội với vị cấp trên này bất cứ lúc nào cũng sẽ biến mất một cách kỳ lạ. Ông ấy vừa kinh hoàng khiếp sợ lắng nghe những lời phẫn nộ tức giận của cấp trên, vừa nguyền rủa những tên khủng bố phát động đợt tấn công khủng bố này, càng nguyền rủa cấp dưới của mình đi điều tra tin tức tại sao vẫn chưa vào báo cáo?
    Đúng lúc Lương Vỹ chuẩn bị hứng chịu một trận trách mắng nữa, thì cánh cửa phòng được làm bằng ion có tính định hướng bom nổ cũng không mở được mở ra. Một thanh niên mặc đồ vest đen, trán đầy mồ hôi, đầu tóc rối bời, cà vạt không được thắt chặt, không đợi cánh cửa điện tử mở ra hết, vội lách người chạy vào.
    Người thanh niên này thở hổn hển, Lương Vỹ lập tức phát huy quyền lực của người đứng đầu cục tình báo, quay người, ngẩng đầu, trừng mắt, nghiến răng, tay chỉ vào chàng thanh niên tội nghiệp kia trút giận: “Làm ăn như vậy à? Bảo anh đi tra tư liệu mà lại đi lâu như vậy!”
    Chàng thanh niên bị cấp trên lớn tiếng sợ hết hồn, anh ta đương nhiên biết tại sao cấp trên lại giận dữ như vậy, xem ra cấp trên của mình lúc nãy cũng bị người ta giáo huấn một trận như vậy. Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng anh ta vội đứng nghiêm vội vàng trả lời: “Thưa sếp, chuyến bay từ hành tinh Kela (Khải La) đến hành tinh La Đức bị cướp vừa mới báo cáo đã giải trừ cảnh giới, đã hạ cánh xuống hành tinh Lại Đặc thuộc tinh hệ Mẫu Đức!”
    “Giải trừ giới bị? nghĩa là những tên cướp đã bị bắt?” Lương Vỹ lập tức lớn tiếng hỏi. Còn người đàn ông trung niên khi chàng thanh niên bước vào thì quay mặt vào trong hai tay chắp sau lưng, khi nghe thấy lời đó cũng quay mặt lại nhìn chàng thanh niên. Lúc này mới phát hiện ra người đàn ông trung niên này là một người rất bình thường, hơn nữa là một ông bác rất hiền hòa, không nhìn thấy ánh mắt cười híp mắt và cái miệng và cái miệng cười hồn hậu sao?
    Tóc đen trên đầu ông ta, không thể chỉ ra được tuổi thật của ông ấy, nhưng những nếp nhăn trên khóe mắt đã chỉ rõ ông ta ít nhất cũng trên 50 tuổi. Nếu mà ông ta xuất hiện trên đường, ai mà biết được trong tay ông ấy nắm quyền lực lớn thế nào. Nhưng những người quen biết ông ấy, nhìn thấy khuôn mặt hiền từ nhân hậu đó, lập tức run lên, bởi vì ông ta chính là vị lãnh đạo cao nhất của bộ An toàn Quốc gia của Vạn La Liên bang- bộ trưởng bộ An toàn Quốc gia Trần Dục.
    Trần Dục giơ tay ngăn Lương Vỹ đang định nói gì đó, ôn tồn hỏi người thanh niên: “Ra mệnh lênh chưa? Có biết tình hình cụ thể của những tên cướp không?”
    Người thanh niên gật đầu rồi lại lắc đầu nói: “Đã ra lệnh cho cơ quan an toàn ở hành tinh Lại Đắc tiến vào, nhưng phi thuyền vừa hạ cánh, hơn nữa những máy quay giám sát và hệ thống thông tin trên phi thuyền đều bị bọn cướp phá hỏng, tổ trưởng tiếp viên hàng không sử dụng ám hiệu báo nên phi công lái phi thuyền mới biết được, phát ra tín hiệu giải trừ cảnh giới tiếp đó không có động tĩnh gì cả. Do bọn họ tuân thủ nguyên tắc, trong khi bay không được rời khỏi khoang lái, cho nên tình hình chi tiết bọn họ cũng không biết.”
    Lương Vỹ nghe thấy mới nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, mặc dù không biết phi thuyền này làm sao lại giải trừ cảnh báo nhanh như vậy, nhưng ít nhất nó cũng hạ cánh. Đây là chiếc phi thuyền thứ nhất trong 100 phi thuyền bị cướp hạ cánh được. Bất luận giải trừ cảnh giới là thật hay giả, cho dù bọn cướp không bị không chế, cũng có thể biết được những phần tử khủng bố này là ai, không còn mù tịt.
    Trần Dục gật đầu: “Rất tốt, Vất vả rồi, tiếp theo hãy giám sát những chiếc phi thuyền bị cướp còn lại.” Sau khi chàng thanh niên báo cáo viên kia rời khỏi, Trần Dực quay người đi lại cái ghế lớn kia, Lương Vỹ đương nhiên là biết được cấp trên của mình muốn làm gì, vội vàng đi theo, ấn vào1 cái nút trên bàn làm việc.
    Trần Dực ngồi xuống, đèn trong văn phòng tắt đi, một bức bản đồ lập thể ảo giữa các hành tinh xuất hiện trước mặt Trần Dục. Trên đó có gần trăm đốm sáng đỏ nhấp nháy đang di chuyển chậm chậm trên bản đồ giữa các hành tinh. Lương Vỹ chỉ tay một đốm đỏ bất động trên một hành tinh, nói với Trần Dục: “Thưa sếp, đây là chuyến bay lần thứ 3245 đã giải trừ cảnh báo.”
    Trần Dục ừ một tiếng không nói gì, Lương Vỹ phát hiện ánh mắt của Trần Dục không nhìn vào đây mà đang cẩn thận nghiên cứu những đốm đỏ đang đi động, mặc dù lấy làm lạ, nhưng cũng không dám lên tiếng.
    Một lúc sau Trần Dục mới lên tiếng nói: “Lương Vỹ, anh cho rằng mục địch của việc cướp phi thuyền này là gì?” Lương Vỹ nghe thấy lời này, trong lòng suy nghĩ một lát rồi nói: “Thưa sếp, Vụ cướp lần này nhất định là có âm mưu từ trước, nếu không không thể cướp 100 chiêc phi thuyền trong cùng một lúc. Hơn nữa người mà có thể tổ chức một lượng nhân lực lớn như thế và nghĩ ra kế hoạch tỉ mỉ chi tiết như vậy, không thể là những phần tử điên cuồng đòi độc lập.” Nói đến đây Lương Vỹ ngừng một lát, nhìn Trần Dục có hỏi không rồi mới nói tiếp: “Do đo chỉ có thể là một nước mới có thể vạch ra được kế hoạch như vậy.”
    Trần Dục nghe đến đây uhm một tiếng: “Điều này ai mà chẳng biết, tôi muốn biết là kế hoạch của nước nào, nếu không sau khi nhận được báo cáo tôi vội vàng đến cục tình báo của các anh làm gì?”
    Lương Vỹ cả người run lên, những giọt mồ hôi trên trái lại bắt đầu xuất hiện, ông ta vừa ấn cái nút trên bàn vừa chỉ vào những số liệu vừa mới xuất hiện bên cạnh bản đồ tinh hệ nói: “Thưa sếp, những nước tiếp giáp với biên giới nước ta chỉ có Đế quốc Ngân Ưng ở phía tây và nước Cộng hòa Lai Tư (Lace) ở phía trên. Tin tình báo gần đây cho thấy một lượng lớn quân nhân nước Cộng hòa Lai Tư (Lace) đột nhiên biến mất, người nhà của những quân nhân này đêu yêu cầu chính phủ giải thích, nhưng không biết mấy ngày nay tại sao tình hình của những quyến thuộc này lại an định. Còn phía Đế Quốc Ngân Ưng không phát hiện hành động lạ thường nào, chỉ là số lần tổ chức yến tiệc của giới quý tộc tăng lên, dường như là do Thái tử tuyển phi. Do đó hạ quan bạo gan cho rằng vụ cướp lần này là kế sách của nước Cộng hòa Lai Tư (Lace) .”
    Trần Dục chau mày đứng lên đi đến ngừng trước bản đồ tinh hệ, Lương Vỹ không hổ là người đi theo Trần Dục, lập tức ấn nút, bản đồ tinh hệ Vạn La Liên bang đột nhiên biến nhỏ lại, một bức bản đồ phía trên và phía đông tự động xuất hiện. Trần Dục chỉ vào nước Cộng hòa Lai Tư (Lace) : “ các nước lân cận nước Cộng hòa Lai Tư (Lace) là những nước nào?”
    Lương Vỹ đứng ngẩn một lát, bởi vì câu hỏi này ai cũng biết, nhưng ông ta vẫn lập tức trả lời: “ Nước Cộng hòa Lai Tư (Lace) ngoài tiếp giáp với nước ta ra, thì biên giới tiếp giáp với tinh hệ Vô loạn được gọi là vùng đất hỗn loạn.”
    Tinh hệ Vô loạn nói là tinh hệ nhưng là một tinh hệ cực lớn do mười mấy cái tinh hệ hợp thành. Từ lúc có tên lửa Hắc động đem lại hòa bình cho vũ trụ, chỉ có tinh hệ Vô loạn là vẫn còn chiến tranh. Trong tinh hệ này không có một tinh hệ nào lớn, thường thì chỉ có mười mấy hành tinh hành chính là một chính thể.
    Tinh hệ này tồn tại chính trị gia tộc, chính trị tôn giáo, chính trị đế vương, chính trị dân chủ, có thể nói những thể chế chính trị xuất hiện trong vũ trụ ở đây đều có. Vốn tinh hệ này không thể xuất hiện tình trạng như vậy, các nước lân cận tinh hệ này lúc đó muốn thôn tính nó. Nhưng đáng tiếc, vị trí sở tại của hệ thống chính trị của nó thật khiến người ta đau đầu.
    Ví dụ như nước Cộng hòa Lai Tư (Lace) ở phía đông, là một nước dân chủ, nhưng những vùng đất tiếp giáp nó là những thế lực chính trị đế vương. Còn phía bắc của nước Cộng hòa Lai Tư (Lace), tinh hệ Vô loạn lại là một nước chính thể đế vương cực lớn. Nếu như tiến đánh, chắc chắn sẽ gặp phải sự ngăn cản của những nước chính thể đế vương. Còn những vùng đất tiếp giáp chính thể đế vương của tinh hệ Vô loạn lại là thế lực chính thể tôn giáo, những nước chính thể đế vương này tiếp giáp với những nước ngoài tinh hệ vô loạn lai là những nước chính thể tôn giáo cực lớn. Còn thể lực chính thể tôn giáo lại nối liền với những nước thế lực chính thể dân chủ cực lớn ngoài tinh hệ lại là những thê lực chính thể dân chủ. Còn những nước chính thể dân chủ lại nối liền với những thế lực chính thể tôn giáo, ngoài việc hệ thống chính trị hỗn loạn ra, cả tinh hệ còn phân bố vô số thế lực chính thể gia tộc.
    Khi tên lửa Hắc Động chưa được phát minh ra, một nước nào đó tùy tiện tiến vào sẽ dẫn đến một cuộc hỗn chiến lớn, nhưng sau khi tên lửa Hắc Động được phát minh ra, những nước hoàn chỉnh đều có loại vũ khí này, như vậy ai cũng ko dám mạo hiểm tự xưng là nước bị tấn công đi tấn công tinh hệ Vô loạn. Do đó những năm gần đây các thế lực nội bộ tấn công lẫn nhau, không có một nước lớn nào xâm nhập vào ngược lại loạn càng thêm loạn. Nhưng ngày nay khi mà tên lửa Hắc Động đã bị mất tác dụng, các nước lớn bắt đầu rục rịch, vì diện tích của tinh hệ Vô loạn lớn đến kinh người, hơn nữa ở hành tinh này còn có nhiều hành tinh có hàm lượng kim loại quý vô cùng phong phú.
    Trần Dục gật đầu hỏi tiếp: “Vậy so vớ tinh hệ Vô loạn, nước ta mạnh hơn hay tinh hệ Vô loạn mạnh hơn?”
    Lương Vỹ thân là cục trưởng cục tình báo, đương nhiên là biết rõ thực lực của nước mình, ông ta ưỡn ngực cao giọng nói: “Nếu như nước ta tiếp giáp với tinh hệ Vô loạn, tinh hệ Vô loạn sớm đã trở thành đất của chúng ta rồi….” nói đến đây, Lương Vỹ đột nhiên sợ hãi, giọng run run: “lẽ nào … lẽ nào là Đế Quốc Ngân Ưng bọn họ … …”
    Trần Dục lạnh lùng nói: “Hừ, bây giờ mới nghĩ ra sao? cái chức cục trưởng cục tình báo này của ông làm bao nhiêu năm thật là uổng phí, dễ dàng bị những tin tức tình báo giả như bạo che mắt.” Nói đến đây, Trần Dục chỉ tay vào bản đồ lãnh thổ Vạn La Liên bang – Đế Quốc Ngân Ưng, lạnh lùng nói: “ Bây giờ có thể nói là khúc dạo đầu của thời đại hỗn loạn, Đế Quốc Ngân Ưng nằm ở rìa của vũ trụ, bọn họ muốn mở rộng chỉ có tiêu diệt nước cản đường là nước ta, nếu không bọn họ không thể tiến vào trung ương vũ trụ được!”
    Trần Dục nói đến đây đột nhiên nhìn chằm chằm vào bản đồ tinh hệ không nói lời nào, một hồi lâu, khóe miệng Trần Dục hé một nụ cười, dường như nói với Lương Vỹ lại dường như tự nói một mình: “Khà khà, nhớ năm xưa, nước ta vì tiến vào giữa vũ trụ nhưng không muốn lo nỗi lo về sau, nên mới mượn cớ giải phóng nô lệ tiến đánh Đế Quốc Ngân Ưng . He he, thật không ngờ, cứ tưởng là chính thể Đế vương không lên tiếng, không những có sức sống mãnh liệt, sau cùng lại có thể tạo nên cục diện song hùng đối lập. …Trải qua thời gian hàng trăm năm, đến lúc hòa binh thế giới biến mất … Khà khà … chính thể Đế vương …” Trần Dục nói đến đây, trong ánh mắt đó, lộ ra một tia sắc bén khiến người ta rùng mình.
    Lương Vỹ chỉ nghe được những câu trước đó, câu cuối cùng do Trần Dục nói quá nhỏ, hoàn toàn nghe không rõ, nhưng ông ta lại nhìn được cái tia sắc bén, trong lòng rúng động, ông ta biết rằng khi sếp đang nghĩ gì đó mới lộ ra cái tia sắc bén như thế.
    Khi ông ta đang lo lắng chưa biết tiếp lời như thế nào, thì Trần Dục lắc tay nói một cách nghiêm túc: “ Tập hợp những tin tức tình báo của những tuyến bay bị cướp, giao cho quân bộ, để bọn họ theo dõi kỹ những chiếc phi thuyền bị cướp, đặc biệt phải ra hiệu bọn họ chú ý những chiếc phi thuyền này bay đến những nơi nào.”
    “Quân bộ?” Lương Vỹ ngẩn người, Bộ An toàn và Bộ quân từ trước đến giờ đều không có cảm tình với nhau, bình thường gặp những chuyện gì lớn một tí, Bộ quân và Bộ đội Hiến binh đều muốn nhúng tay vào, đã bao lần sếp mắng sau lưng rằng Bộ quân đưa tay ra quá dài. Hơn nữa cho dù kế hoạch cướp phi thuyền là của Đế Quốc Ngân Ưng, Bộ An toàn cũng có khả năng để giải quyết.
    Trần Dục nhìn Lương Vỹ không hiểu, lạnh lùng nói: “ Hừ, bây giờ tai nạn của quốc gia đang giáng xuống, không phải là lúc tranh công. Hơn nữa có những chuyện không thịch hợp cho chúng ta làm, hãy để cho Nguyên Soái đại nhân của chúng ta giải quyết vậy.”
    Trần Dục bắt đầu đi ra phía cửa, vừa đi vừa nói: “Nhưng chúng ta phải nắm rõ thân phận của những tên cướp trước Bộ đội Hiến binh, đã bán ân tình, thì phải bán lớn một tý. Ta sẽ đích thân gọi điện cho người phụ trách phân bộ (chi nhánh) ở hành tinh Lại Đặc. Nếu bị cảnh sát và Hiến binh cướp mất, đừng trách là ta không cho ông cơ hội lập công.”
    Lương Vỹ nghe thấy lời này, vội gật đầu hoan hỷ cám ơn, đồng thời giống như một con chó giữ nhà tiễn Trần Dục ra cửa.
    ※※※
    Sân bay thứ nhất hành tinh Lại Đặc, hôm nay ở đây vô cùng náo nhiệt, tất cả hành khách ở phi trường đều được cảnh sát lịch sự mời về khách sạn sân bay nghỉ ngơi. Bây giờ ở đây ngoài nhân viên sân bay, còn lại là hàng ngàn cảnh sát và đặc cảnh. Tất cả cảnh sát đều rất căng thẳng nhìn vào chiếc phi thuyền đang chậm chậm chuẩn bị hạ cánh, dù gì thì đây là việc cướp phi thuyền xảy ra mà mấy trăm năm nay không được nghe thấy.
    Có một vị sỹ quan cảnh sát đeo quân hàm cảnh đốc tinh thần căng thẳng khác với những người cảnh sát kia, ông ta bây giờ đang nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đầy tức giận nhìn vào đội mặc quân phục hiến binh đi chiếc xe jeep bay xuất hiện ở sân đỗ phi thuyền. Ông ta không ngờ rằng trực thuộc quân đội đăc cảnh của hiến binh, lại ra lệnh cho những cảnh sát chạy đến đây của mình đứng yên một bên mà xem náo nhiệt.
    “Mẹ nó!” Cảnh đốc càng nghĩ càng tức giận, giận dữ đập tay lên kính gang hóa trong suốt của tháp chỉ huy. Lúc này viên cảnh sát đang đứng kế bên ông ta vội vàng lau tay áo của ông ta, nhẹ nhàng nói: “Hắc giáp trùng đến rồi” (giáp trùng: Bọ cánh cứng)
    Cảnh đốc ngẩng đầu nhìn, chiếc xe bay cao cấp màu đen, trội hơn những chiếc xe jeep bay của hiến binh, chặn phía trước xe của đội hiến binh. Xe của hai bên đều dừng lại, hiến binh trên xe jeep lập tức nhảy xuống xe, nhìn miệng của những hiến binh kia đang động đây không ngừng, có thể biết được là họ đang chửi mắng. Còn chiếc xe màu đen cũng mấy chục người đàn ông to lớn mặc đồ đen bước xuống, hai bên chỉ trong chốc lát đã đứng song song.
    Cảnh đốc nhìn cảnh này bất giác thở dài, ông ta biết rằng lại đến rồi. việc Hiến binh và Bộ An toàn quốc gia tranh giành công lao cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai, hơn nữa công lao mà bọn họ tranh gianh đều thuộc về cảnh sát. Xảy ra kết quả như thế , chủ yếu là vì bây giờ là thời đại hòa bình, Hiến binh và Bộ An toàn quốc gia không có đất dụng võ, thêm vào đó những người có sức mạnh lớn nhưng không được phát huy đương nhiên là không thể bỏ qua những cơ hội như thế này. Hệ thống cảnh sát kháng nghị với bọn họ, bọn họ lại lấy lý do là đều vì an toàn của nhân dân, yêu cầu hệ thống cảnh sát không nên xem trọng nhiều.
    Cảnh đốc nghiến răng, thầm quyết định xem bọn họ đánh nhau, mặc dù nói có thể kéo dài xử lý vụ việc, nhưng không lo nhiều nữa, dù gì thì xảy ra chuyện thì cũng không thể đổ hết lên đầu của cảnh sát được.
    Đột nhiên cảnh đốc phát hiện tình hình ngày hôm này khác với mọi ngày, vốn chỉ mới có mấy tiếng không thể nào phân biệt được ai trước ai sau, nhưng sau khi cái ông sếp ở Bộ An toàn quốc gia gọi điện tới, những tên hiến binh lại ngoan ngoãn đảm nhận nhiệm vụ hậu vệ, mặc cho Bộ An toàn quốc gia lên trước chạy đến phi thuyền đã hạ cánh.
    Chính lúc cảnh đốc đang đoán tại sao hôm nay họ lại hòa giải nhanh như vậy, nhìn thấy cái cảnh tiếp sau đó, lần nữa mở to mắt nhìn. Bởi vì một chiếc xe cầu thang tự động tiếp đón người lái phi thuyền chạy nhanh vượt qua hiến binh và Bộ An toàn quốc gia, chạy lên trước nhất, đưa vào cửa khoang tiếp đón người lái phi thuyền.
    Vì thế lúc này, một giọng nói đầy tức giận của một sỹ quan Bộ An toàn quốc gia từ trên tháp chỉ huy vọng xuống: “Mẹ nó chứ! Chiếc xe tự động khốn kiếp kia? Nhanh chóng gọi nó quay về! nếu như bọn cướ giả làm người lái bỏ trốn mất, ông mày sẽ không tha cho bọn bay!” ngay sau giọng nói đó, có thể nhìn thấy sân đỗ phi thuyền có mấy người mặc áo đen chỉ tháp chỉ huy dậm chân
    Tổ trưởng tổ điều hành trực ban đương nhiên là vừa xin lỗi vị sỹ quan kia, vừa quay người sang nhân viên điều hành bên cạnh quát: “nhanh nhanh điều tra, rốt cuộc là chuyện gì?!” Lúc này viên sỹ quan kia đột nhiên thay đổi giọng: “Thôi khỏi, không cần điều quay về, chúng tôi cũng đang cần thiết bị lên khoang lái.” Nghe thấy lời này, Tổ trưởng tổ điều hành thở phào nhẹ nhõm, cũng không đốc thúc nhân viên điều hành gấp rút điều tra.
    Nhưng nhân viên điều hành vẫn chiếu theo mệnh lênh đi điều tra nguyên nhân, sau khi điều tra một hồi, một nhân viên điều hành báo cáo với tổ trưởng: “Trình tự này vốn là không có cài đặt, nếu như phi thuyền không có cửa nối liền lên phi thuyền, thì sẽ tự động điều một xe cầu thang và xe cứu hỏa đến …” Anh ta chưa nói hết câu, thì tiếng còi đinh tai của xe cứu hỏa vọng lại.
    Tổ trưởng tổ điều hành vốn định nói gì đó, mắt mở to miệng há hốc nhìn mấy chục chiếc xe cứu hỏa tự động chạy như bay về phía khoang lái. Nhân viên Bộ An toàn quốc gia đang định leo lên xe cầu thang chuẩn bị mở cửa khoang lái, và nhân viên hiến binh đang bao vây bốn phía và đứng đợi ở thân phi thuyền chuẩn bị mở cửa khoang, nhìn thấy mấy chục chiếc xe cứu hỏa chạy đến, tất cả đều đứng ngẩn người một lúc.
    Nhưng khi bọn họ nhìn thấy xe cứu hỏa bao vây phi thuyền, súng chứa cháy trên xe bắt đầu di động ngắm thẳng vào phi thuyền, mới tỉnh lại, tất cả vội vàng hét lớn chạy trở ra, nhưng bây giờ bọn họ mới chạy thì đã muộn mất rồi.
    Mấy chục vòi phun bọt mạnh mẽ, đồng thời từ súng chữa cháy bắn ra, trong chốc lát khắp phi thuyền đều là bọt. Những người chạy không kịp của Bộ An toàn quốc gia và hiến binh, lập tức bị phun thành những người tuyết mập mạp. Gần trăm người tuyết vừa nhổ nước bọt, vừa lau bọt dập lửa trên mặt, chạy nhanh ra ngoài.
    Lúc này ai cũng không chú ý đến, xe cứu hỏa dường như đang lựa chọn chỗ phun, bắt đầu di chuyển. Khi chốc lát mấy chiếc xe tập trung tại một điểm dừng lại, thân phi thuyền bắt đầu mở ra một lối đi, một bóng người nhanh chóng chạy ra ngoài. Hắn dường như không sợ người ta nhìn thấy, mặc dù thế vẫn vươn vai, sau đó mới đóng cửa khoang lại, tiếp đó người này chui xuống phía dưới xe, sau đó không thấy đi ra.
    Lúc này những chiếc xe cứu hỏa bắt đầu di chuyển, những chiếc xe bên cạnh, dường như có ý muốn xóa dấu vết của người hồi nãy, chuyển động thành mấy hướng, sau đó phun lên một lớp bọt dày nơi lối đi thân phi thuyền và vị trí nơi chiếc xe cứu hỏa kia dừng lại, xóa sạch dấu vết người hồi nãy mở cửa và bò ra ngoài để lại.
    Ở trên tháp chỉ huy nhìn thấy cảnh buồn cười của Bộ An toàn quốc gia và hiến binh, viên cảnh đốc vốn tức giận lập tức phì cười. Cả tháp chỉ huy đều cười rộn lên, nhưng có một người không cười, đó chính là tổ trưởng tổ điều hành. Khuôn mặt ông ta trắng bệch nhìn tất cả những cảnh này, ông ta biết rằng mình sắp tiêu rồi. Một lúc sau, ông ta mới nghĩ ra một việc quan trọng, lập tức hét lớn: “Nhanh! Còn không nhanh chóng điều những chiếc xe cứu hỏa chết tiệt đó trở về!”
    Nhân viên điều hành nghe thấy lời đó, nhìn thấy ánh mát như muốn ăn thịt người của tổ trưởng, hết hồn nhanh chóng ấn nút máy tính. Xe cứu hỏa tắt súng phun, quay đầu, trật tự xuyên qua những người tuyết đang dậm chân bên cạnh, đi về hướng bãi đỗ xe sân bay.
    Lúc này cảnh đốc cười đắc ý, vì khi Bộ An toàn quốc gia và hiến binh toàn thân bị phun bọt trắng, thì lính của ông ta đã xuất hiện ở phi trường và bao vây toàn sân bay. Cho dù trên phi thuyền có tên cướp nào muốn nhân cơ hôi hỗn loạn chạy trốn, cũng tuyệt đối không thể nào. Bây giờ hai vị đại ca cấp trên kia toàn thân dơ dáy, hơn nữa thật xấu xí, chắc chắn không còn mặt mũi nào mà ở lại, tóm lại là đến lúc cảnh sát ra tay. Cảnh đốc mỉm cười dẫn thân tín của mình đi ra khỏi tháp chỉ huy, ông ta còn muốn đích thân chỉ huy.
    Khỏi phải nói, chắc chắn viên cảnh đốc này không nhìn thấy việc xảy ra dưới thân phi thuyền, trừ phi là ông ta có mắt nhìn xuyên thấu, có lẽ mới có thể nhìn xuyên qua lớp bọt trắng dày và xe cứu hỏa vừa dày vừa nặng phát hiện ra cái người từ phi thuyền lẻn xuống.
    Mấy chục chiếc xe cứu hỏa, lái một cách ngay ngắn có trật tự đi vào chỗ đậu trong kho xe. Khi cửa kho tự động từ từ đóng lại, một bóng người từ dưới 1 chiếc xe cứu hỏa chui ra. Người này chính là người mà vẫn còn đeo kính lập thể, Đường Long.
    Đường Long phủi phủi bộ quân phục đã ướt hết, bất mãn nói với cô gái máy tính: “Chị , lẽ nào không có cách thoát khỏi phi thuyền tốt hơn sao? Chị xem, bộ quân phục đẹp đẽ trên người em ướt hết rồi nè. Hu hu, em còn muốn mặc như thế này đi gặp ba mẹ, bây giờ thì không thể được nữa rồi.” Đường Long vừa nói vừa cởi đồ ra, cũng không sợ cô gái máy tính nhìn thấy hết.
    Cô gái máy tính nghe thây lời nói của Đường Long, cũng không vui vểnh môi, nói lại: “Hứ, còn dám than với chị. Nếu không phải chị nghĩ ra một cách vừa an toàn vừa có hiệu quả, em sớm đã bị hiến binh bắt rồi, còn đâu mà ở đây rên rỉ quân phục ướt hết.”
    Đường Long cười hi hi nói: “Hi hi, chị là chị của em, em không than với chị, lẽ nào than với những thằng hiến binh kia? Ô ô, sao thế bà chị, dáng người của em quá chuẩn đi phải không?” Lúc này Đường Long đã cởi áo ra, để lộ cơ bắp rắn chắc, đứng khoe theo tư thế những người thi đấu thể hình đứng vậy.
    Cô gái máy tính liếc nhìn Đường Long, gật đầu nói: “Uhm, có thể coi là ok, con người bây giờ không có mấy người có được thân hình khoe mạnh như vậy. Thôi được rồi, không phải khoe với chị nữa, nhanh thay đồ rời khỏi đây thôi, chị sợ những tên cảnh sát kia sẽ hỏi ra được gì từ những hành khách kia.”
    Vốn đang đắ ý nghe thấy lời này, Đường Long hết hồn vội vàng lấy ra bộ đồ lúc mình đi đến đầu mang theo ra thay, mặc dù có chật một chút nhưng cũng có thể mặc tạm. Đương nhiên, hắn không thay chiếc quần quân phục, hắn không dám cởi ra trước mặt cô gái máy tính, cho dù đối phương là máy tính cũng không dám, bởi vì không biết vì sao, cô gái máy tính này luốn cho hắn một cảm giác giống như con ngưởi.
    Đường Long nhanh chóng nhét bộ đồ ướt vào túi, sau đó hỏi: “Được rồi, bà chị bây giờ làm sao ra ngoài, em không biết đường à nha.”
    Cô gái máy tính đang định nói gì đó, đột nhiên biến sắc, vội vàng đổi giọng nói: “Đường Long, cai kính lập thể này sắp hết pin rồi, chị nói ngắn gọn, từ chỗ này đi ra, đi về phía nam 300m vượt qua hàng rào chính là bên ngoài sân bay, đến lúc đó em tìm đến máy tư vấn chị sẽ hủy bỏ đãi ngỗ đặc biệt của thẻ quân nhân.”
    Nói xong không đợi Đường Long trả lời, cô gái máy tính đã biến mất. Những hình ảnh bốn phía hiện lên trong kính lập thể cũng từ từ biến mất, Đường Long lập tức trở thành người mù.
    “Có lộn không vậy, nói đi là đi vậy? Hừ, cục pin này hết thật không đúng lúc. Thôi bỏ đi, phải dựa vào bản thân mình vậy.” Đường Long tự nói với mình, gỡ bỏ kính lập thể ra, thuận tay bỏ vào túi.
    Lúc tay sờ vào bộ quân phục ướt, Đường Long đột nhiên hét lớn: “Thảm rồi!” Nhưng vừa hét xong Đường Long lập tức ngậm miệng lại xem xét bốn phía.
    Sau khi phát hiện trong kho xe này ngoài mình ra, thì là mấy chục chiếc xe cứu hỏa, Đường Long mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lôi bộ quần áo ướt ra quẳng sang một bên, đồng thời vừa móc thứ gì đó từ trong túi ra, vừa lầm bầm nói: “Hu hu, cái quần của tôi, tiêu rồi tiêu rồi, bị ướt hết cả rồi.”
    Đường Long nói đến cái quần tây khô để trong túi, nhưng bây giờ thì đã ướt mất một nửa, buồn bã lắc đầu nói: “Hừ, Mình xấu hổ như thể làm gì? Lại không phải là không mặc quần, được rồi, bây giờ đành phải mặc quần ướt vậy.” Mặc dù hắn tự nói một mình, nhưng hắn vẫn cởi cái quần ướt ra, nhanh chóng thay quần tây.
    Nếu như không thay ra, ai nhìn thấy cũng nhận ra được thân phận của Đường Long, chất liệu vải và màu sắc y phục của quân đội Liên Bang rất đặc biệt, hơn nữa được quản lý rất chặt chẽ, nếu không phải là quân nhân thì không thể có được.
    Sau khi Đường Long sửa soạn xong hành lý, lúc này mới nhìn xung quanh kho xe, phát hiện ngoài cửa kho ra, chỉ có lỗ thông hơi trên trần nhà mới có thể thoát khỏi nơi này. Nhìn thấy, không cần nghĩ Đường Long đeo túi lên vai, bắt đầu leo lên khung sắt chống đỡ trần nhà. Cũng may là nhà kho này là nhà trệt, nếu không Đường Long ngoi lên sẽ bị người ta phát hiện.
    Lúc này, những cảnh sát bao vây phi thuyền đã không quan tâm đến đám bọt ghê gớm kia, mở cửa khoang. Cửa khoang mở, trong nháy mắt mấy chục đặc cảnh được huấn luyện, trang bị đầy đủ, nhanh nhẹn xông vào.
    Những đặc cảnh xông vào này, không phát hiện ra cảnh những tên cướp đứng hai bên như mong đợi, ngược lại nghe thấy tiếng hành khách bên trong đang la hét vọng lại. Mặc dù trước đó đã được biết cảnh báo trên phi thuyền đã được gỡ bỏ, nhưng vẫn không dám lơ là, vẫn theo kế hoạch huấn luyện, cẩn thận cùng nhau yểm trợ đi vào khoang hành khách. Bởi vì bọn họ không được biết rằng những tên cướp đã được giải quyết, cẩn thận vẫn hơn.
    Sau khi tiến vào khoang hành khách, tất cả đặc cảnh đều ngớ người, bởi vì tất cả hành khách đều che mắt gào thét: “Mắt của tôi” những câu đại loại như vậy, nếu không vì đai an toàn của bọn họ đã bị bọn cướp khóa chặt, bọn họ chắc chắn đã chạy ra khỏi khoang rồi.
    Những viên đặc cảnh đầu tiên, lập tức phát hiện vết máu trên tường hành lang, cũng phát hiện một người đang nằm đó và bên cạnh người này là cô tiếp viên hàng không đang nôn thốc nôn tháo. Bọn họ lập tức chĩa súng vào người này và cô tiếp viên hàng không, đông thời thông báo cho đồng đội của mình.
    Từ từ bước về phía trước, sau đó mới phát hiện người nằm đó đã chết thảm, nhìn thấy cảnh đó cũng khó trách tại sao cô tiếp viên hàng không cứ nôn mãi. Đồng thời đặc cảnh cũng phát hiện khẩu súng chưa nhìn thấy bao giờ trong tay xác chết, mặc dù không biết thân phận của người này, nhưng tên này có thể mang súng lên máy bay thì chắc chắn là cướp. Cho nên một người vội vàng đạp lên khẩu súng trong tay tên cướp, còn mấy người kia thì xem xét cảnh giớ cái xác và cô tiếp viên hàng không.
    Lúc này cô tiếp viên hàng không đã phát hiện có người đến bên cạnh mình, bất lực ngẩng đầu nhìn, phát hiện là mấy người đàn ông che mặt trong tay cầm vũ khí, đầu tiên là kinh sợ, nhưng khi nhìn thấy huy hiệu đặc cảnh trên cánh tay, lập tức lộ vẻ mặt vui vẻ thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi nói: “Tôi là tiếp viên trưởng chuyến bay lần thứ 3245, đây là CMND của tôi …” nói rồi móc ra một tấm thẻ.
    Đặc cảnh mặc dù biết rõ cô ấy là tiếp viên trưởng thông báo cho nhân viên lái phi thuyền gỡ bỉ cảnh báo, nhưng vẫn kiểm tra CMND của cô ấy xong mới đỡ cô ấy dậy.
    Lúc này những đặc cảnh khác đã kiểm tra toàn bộ phi thuyền, ngoài việc thông báo phát hiện 3 xác chết ra, thì ra hiệu không có gì bất thường. Đặc cảnh đỡ cô tiếp viên hàng không dậy sau khi tiếp nhận chỉ thì của cấp trên vội hỏi cô tiếp viên hàng không: “Có bao nhiêu tên cướp? Người này do ai giết?”
    Cô tiếp viên hàng không mới từ thoát ra từ nói nguy hiểm, phải dựa vào người đặc cảnh mới đứng vững, thở một hơi cố gắng không nhìn cái xác, trong lòng vẫn còn sợ hãi nói: “Tổng cộng có 4 tên cướp, đều bị một thiếu úy giết chết.”
    Nghe thấy lời này, trong lòng viên đặc cảnh nhẹ nhom, bởi vì đã phát hiện ra 4 xác chết, nhưng tiếp đó lại ngớ người, vội hỏi: “Thiếu úy? Anh ta ở đâu?”


     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  4. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 2: Thiếu úy cuồng vọng
    Chương 4: Tinh Linh


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Cô tiếp viên hàng không nghe thấy lời này, hỏi một cách kỳ lạ: “Lẽ nào các anh không phải là do anh ta dẫn vào ư?” Nhìn thấy đặc cảnh lắc đầu, bất giác chỉ vào khoang hạng nhất nói: “Vậy có thể là anh ta ở trong đó.”
    Đặc cảnh nghe xong vội vàng báo cáo với cấp trên, rồi để những đặc cảnh khác kiểm tra lại khoang hạng nhất một lần nữa. Sau khi cảnh đốc nghe thấy tin này thì giật mình, đồng thời nghiến răng nghiến lợi hạ giọng tự nói một mình: “Thiếu úy? Quân bộ lúc nào có người trên phi thuyền này? Mẹ nó! Lẽ nào công lao lại bị họ cướp mất sao?”
    Khi cảnh đốc đang suy nghĩ phải làm thế nào, thì thuộc hạ vọng lại: “ Báo cáo, đã lục soát hết phi thuyền, không phát hiện ra thiếu úy đó, hành khách trên phi thuyền đều bị lựu đạn phát sáng làm tổn thương, toàn bộ cơ bản đã bị mù, xin hãy gọi xe cứu thương!” Cảnh đốc nghe thấy lời này, trong lòng nhẹ nhõm, mặc dù không biết tại sao thiếu úy đó lại biến mất, nhưng không phải là càng tốt sao? Không còn ai tranh giành công lao với cảnh sát nữa, vì thế ông ta ra lệnh một cách vui vẻ cho thuộc hạ thông báo bệnh viện.
    Nhưng ông ta vui không được bao lâu, đột nhiên trong tai phone lần nữa vọng lại giọng của đặc cảnh, hơn nữa giọng nói lần này của đặc cảnh rõ ràng là có chút kinh ngạc: “Thưa sếp, …sếp hay qua đây, cô tiếp viên hàng không nói vị thiếu úy này là người hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt!”
    “ Đãi ngộ đặc biệt!” Cảnh đốc lập tức chấn động, ngoài những bá tánh bình dân bình thường ra, tin chắc ràng những nhân viên chính phủ Vạn La Liên bang không ai không biết được những chữ này có hàm ý gì. Cho nên cảnh đốc vội vàng chạy về phía phi thuyền, không thèm để ý đến những thuộc hạ không biết xảy ra chuyện gì vội vàng chạy theo, một đám đặc cảnh đang bận rộn dìu những hành khách xuống phi thuyền , cũng trong thời gian ngắn chạy lại bên cô tiếp viên hàng không.
    Cô tiếp viên hàng không ngẩn người nhìn cảnh đốc hai tay chống đùi thở gấp, sau khi cảnh đốc thở một hơi dài, mới phát hiện dáng vẻ hiện giờ của mình thật là mất mặt cảnh sát, vội vàng ho một cái, đầu tiên là ra dáng vẻ nghiêm trang, nhưng sau đó phát hiện là dáng vẻ đó hình như không phù hợp lắm, nên vội vàng nở một nụ cười.
    “ Chắc cô có phát là người phát ra ám hiệu giải trừ nguy hiểm phải không? Thật là hành động của những người trẻ tuổi, là rường cột của nước nhà …” Cảnh đốc tâng bốc cô tiếp viên hàng một lèo, sau khi nói thao thao bất tuyệt như vậy khoảng 10 phút, cảnh đốc với đi vào vấn đề chính: “Cô làm sao biết được vị thiếu úy anh dũng kia có được đãi ngộ đặc biệt? Không biết là cấp độ của anh ta là bao nhiêu?” Nói đến đây, giọng nói của ông ta có gì đó run run.
    Đốc cảnh vốn không cần vội vàng như vậy, bởi vì những người có chức vụ Bộ trưởng trở lên, cảnh đốc cảnh giám trở lên, thiếu tướng quân đội trở lên đều được hưởng đãi ngộ đặc biệt, cho dù mình thăng lên một cấp nữa cũng có thể được hưởng đãi ngộ đặc biệt. Ông ta hốt hoảng như vậy là vì đối phương chỉ là một thiếu úy nhỏ nhoi, vị thiếu úy này có thể hưởng thụ đãi ngộ đặc biệt cấp bậc này, chắc chắn phía sau anh ta là một nhân vật cấp cao. Người như thế thì mình không nên đắc tội.
    Vạn La Liên bang dựng nước đến nay đã được mấy trăm năm, hơn nữa dưới sự điều hành của máy tính trung ương, căn bản là không xảy ra nguy hiểm xã hội gì, có thể nói cả xã hội phát triển phồn vinh. Nhưng cũng vì xã hội phồn vinh, cho nên khối u của xã hội con người bắt đầu manh nha lớn mạnh ở Vạn La Liên bang, khối u này chính là tác phong quan liêu.
    Những nhân vật có thể trèo lên cao đều là những kẻ ăn không ngồi rồi, những người như vậy mặc dù đều mang theo tâm thái vì nhân dân phục vụ ngồi ở địa vị cao, nhưng khi đối diện trạm kiểm soát, đa số đều bị giữ lại bên trong, đó chính là vấn đề đời sau của bọn họ.
    Tin rằng mọi người đều biết câu ngạn ngữ “ Cha mẹ sinh con, trời sinh tính”, những đời sau của những tinh anh đều không phải là những nhân vật kiệt xuất, chính vì vậy vì tiền đồ của con cháu, những nhân vật vốn dĩ vô cùng cao thượng bắt đầu tìm cách khiến cho đời sau của mình có thể có được tương lai sáng lạng. Cũng vì như vậy, các quan chức cấp cao các ngành đều có liên hệ, ví dụ một người con của một vị quan chức cấp cao thích làm cảnh sát, nhưng lại không có khả năng thi đậu. Ông ta liền nhờ một quan chức cấp cao ngành cảnh sát giúp đỡ, vừa đúng lúc vị cảnh sát này có người thân muốn làm việc trong chính phủ, vì thế bọn họ giúp đỡ lẫn nhau, sắp xếp con cháu của đối phương đến làm việc trong phạm vi địa bàn mình quản lý. Trước đó từng nói qua, máy tính trung ương mặc dù vô cùng công chính, nhưng có một quyền hạn mà người thiết kế cài đặt, quyền hạn này chính là để thoát khỏi công chính, tiến hành sắp xếp nhân sự của cá nhân mà chuẩn bị.
    Không cần nói, cứ như vậy giữa quan chức cấp cao với nhau có một mối quan hệ vô cùng mật thiết, con cháu của họ cũng vì như vậy mà có qua lại với nhau, đồng thời vì vậy hình thanh nên một xã hội được gọi là thượng lưu. Những cou cháu của những quan chức cấp cao mặc dù chức vụ thấp, nhưng sức mạnh lại rất lớn, trong đám những con cháu này, có thể tùy tiện tìm một người, rất có thể là một người có thể trực tiếp nói chuyện với tổng thống.
    Kỳ thực nếu như suy nghĩ kỹ, sự khác biệt giữa chính trị đế vương và chính trị dân chủ cũng chẳng qua là: “Một bên là đơn độc một người độc tài, một bên là mấy người cùng nhau độc tài mà thôi. Chỉ cần kẻ thống trị là người, không cần biết thể thái chính trị là gì, đều có những sản phẩm vì nguyên nhân tư lợi hoặc tình riêng xuất hiện.
    Cô tiếp viên hàng không trước tiên lắc lắc máy tính, dường như muốn muốn vứt bỏ cái tạp âm vừa thoáng qua, sau đó đứng lên vừa đi đến trước máy ghi chép ở của khoang, vừa nói: “Tôi cũng kiểm tra thẻ quân nhân của anh ta mới phát hiện cấp độ bảo mật là cấp SS.”
    “Cấp SS?” Đốc cảnh lập tức hét lên thất thanh kinh ngạc, đương nhiên ông ta lập tức phát hiện sự thất lễ của mình, vội quay đầu quan sát xung quanh. Phát hiện những đặc cảnh xung quanh đều đang bận rộn mở đai an toàn cho hành khách và những hành khách ngoan ngoãn tay che mắt rên rỉ, những người này đều không chú ý đến mình bên này, liền thở phào nhẹ nhõm quay đầu lại.
    Ông ta hoàn toàn không phát hiện, trong những hành khách có hai đàn ông người mặc áo sơ mi trắng, chiếc áo vest đen để lên chân. Bọn họ mặc dù tay che mắt, nhưng rất rõ, mắt của bọn họ không bị thương, không thấy từ khe tay lén nhìn đốc cảnh sao?
    Lúc này viên đặc cảnh phụ trách khiêng cái xác thủ lĩnh, khiêng cái xác đi ngang qua họ, người đàn ông ngồi gần đường đi đang sắp nhắm mắt, nhưng đột nhiên ông ta kinh ngạc, ánh mắt xuyên qua kẽ tay nhìn chằm chằm vào cánh tay tên cướp thủ lĩnh, trên cánh tay đó có một vết thương do bỏng to bằng đồng hồ đeo tay, nhìn thấy vết thương đó, người đàn ông đó nhìn là phán đoán ra ngay đó là vết thương mới chỉ khoảng một tuần.
    Người đồng hành cùng người đàn ông đó mặc dù phát hiện sự là thường của người đàn ông đó, nhưng bây giờ không phải là thời điểm thích hợp để hỏi, cũng lập tức vứt bỏ cái ý niệm hỏi.
    Cảnh đốc sau khi để cho cái xác được khiêng ra, mới nói nhỏ với cô tiếp viên hàng không: “Cấp SS? Có thể sao? Cấp của Tổng thống cũng mới chỉ là cấp S thôi!” Lúc này ông ta nhìn thấy ánh mắt của cô tiếp viên hàng không lộ ra vẻ không tin.
    Cô tiếp viên hàng không không quay đầu, tiếp tục thao tác trên cái máy đó nói: “Tôi cũng không biết là có cấp độ này hay không, nhưng máy tính hiển thị đích thực là cấp SS …Ơ?”Cô tiếp viên mới nói một nữa đột nhiên kinh ngạc hạ giọng nói: “Sao không thấy nữa?”
    “Cái gì không thấy nữa?” Cảnh đốc vội vàng tiến về phía trước hỏi.
    “Tư liệu lên phi thuyền của thiếu úy không thấy nữa! Rõ ràng tôi ghi ở sau cùng mà, tại sao bây giờ không thấy nữa? Cô tiếp viên hàng không chau mày tìm kiếm tư liệu lên máy bay của tất cả hành khách một lần nữa, nhưng kết quả vẫn không tìm thấy. Vị thiếu úy để lại ấn tượng mạnh kia dường như đã biến mất không để lại dấu vết.
    Lúc này viên cảnh đốc cũng bị viên đặc cảnh phụ trách kiểm tra phi thuyền thông báo: “Thưa sếp, không những bệ thống thông tin bị phá hỏng triệt để, ngay cả hệ thống lưu trữ lời nói trước đây và máy ghi hình cũng bị phá hỏng, không thể phục hồi được.”
    Vốn đang lo lắng về việc tìm không được vị thiếu úy thần bí kia lập tức chấn động, hai mắt lộ ra ánh mắt kỳ lạ, ông ta vội vàng nói với cô tiếp viên hàng không với một giọng uy hiếp: “Nhớ rõ, vị thiếu úy đó là cơ mật cao nhất của Liên Bang, mong là cô không quên việc đó. Nếu như bên ngoài hỏi thì nói là những tên cướp tự giết lẫn nhau.”
    Cô tiếp viên hàng không nghe thấy lời này, ngẩn người, nhưng dường như cô ấy đã hiểu ra, vôi gật đầu biểu thị đã hiểu rõ. Cảnh đốc nhìn thấy, gật đầu hài lòng, nói với đặc cảnh bên cạnh: “Nhanh dẫn cô này đi nghỉ ngơi.” Ông ta tin rằng đặc cảnh hiểu rõ quá trình sự việc, với năng lực lý giải của đặc cảnh, đương nhiên là sẽ không nói bừa.
    Xem ra cảnh đốc cho rằng vị thiếu úy tiêu diệt những tên cướp phá hoại máy thông tin, không muốn người khác nhận ra sự tồn tại của mình, cho nên mới loại bỏ tư liệu và từ bỏ công lao lẻn ẩn mình, đối với nhân vật cấp SS mà nói, loại bỏ tư liệu lên phi thuyền là một việc nhỏ như con thỏ. Mặc dù không biết cấp độ bảo mật cao nhất của Liên Bang có phải là cấp SS hay không, nhưng cảnh đốc quyết định không truy cứu nữa, nếu như thật sự có nhân vật cấp SS như vậy tồn tại, mình đi điều tra mà chọc giân hắn ta thì thật là kẻ ngu dốt. Hơn nữa công lao to lớn như vậy lẽ nào hai tay dâng tặng Bộ Quân? Đây có thể là do thiếu úy tặng mình, làm sao có thể tặng người khác được?
    Sau khi quyết định xong, lập tức ra lệnh thuộc hạ phối hợp nhân viên y tế, nhanh chóng đưa hành khách rời khỏi phi thuyền, đồng thời ra lệnh đặc cảnh sửa chữa phục hồi máy hủy bỏ nhiệm vụ. Sau khi mọi người đã rời khỏi phi thuyền, cảnh đốc còn ra lệnh đưa phi thuyền đến một nơi vắng vẻ, để một đêm không người canh gác như vậy. Ông ta cho rằng cị thiếu úy kia vẫn còn trên phi thuyền, hi vọng là vị thiếu úy kia có thể nhân lúc trời tối thoát khỏi nơi này.
    Cùng ngày, Khoa mắt bện viện gần sân bay vô cùng bận rộn, bởi vì đột nhiên có một loạt bênh nhân cần chữa mắt được đưa đến. Nhưng do bệnh viên không thể tiếp nhận hết tất cả hành khách, cho nên có rất nhiều hành khách được đưa đến những bệnh viện khác nhau. Vì thế hai người đàn ông hai mắt hoàn toàn bình thường kia cũng nhân cơ hội hỗn loạn, thoát khỏi ra ngoài.
    “Đại ca, chúng ta phải làm sao đây? Chúng ta căn bản không biết được mục tiêu ở đâu.” Một người đàn ông nói nhỏ với đại ca của hắn.
    Người đàn ông đó không thèm để ý đến đông bọn, ngược lại lại vội vàng tìm buồng điện thoại. Đồng đội của anh ta nhìn thấy cảnh này, vội nhớ lại biểu hiện kỳ lạ từ lúc thoát khỏi bệnh viện của anh ta, bất giác hỏi: “Đại ca xảy ra chuyện gì vậy?”
    Người đàn ông đó không nói gì vội vàng kéo tay áo, để lộ cánh tay, trên cánh tay lau chùi một lát, một hình vẽ chim ưng màu bạc to bằng đồng hồ đeo tay xuất hiện trên cánh tay anh ta.
    Khi anh ta lau cánh tay, đồng bọ của anh ta lo lắng nhìn xung quanh, xem ra anh ta hiểu rõ đại ca đang muốn làm gì. Người đàn ông đó nói nhỏ với đồng bọn: “Trên cánh tay của những tên cướp đó đều có vết thương bị bỏng như vậy.”
    Người kia nghe thấy lời này vội nhỏ giongj kinh ngạc nói: “Ý anh là những tên cướp này là bộ đội đặc chủng Ngân Ưng?”
    Người đàn ông đó gật đầu: “Đúng! Hơn nữa hồi nãy ta nghe bọn cảnh sát nói chuyện với nhau, nghe được một tin, trong cũng một lúc, trong địa bàn Liên Bang tổng cộng có 100 vụ cướp phi thuyền xảy ra! Chúng ta không có thời gian để ý đến vị thiếu uy đó đâu!”
    Người kia thất thanh không dám tin, hỏi: “Cùng một lúc? 100 chiếc? ! Lẽ nào….”
    Người đàn ông đó hai mắt phát ra tia lạnh: “Đúng vậy, cho nên chúng ta phải nhanh chóng đưa tiểu thư trở về, nếu không một khi giới nghiêm, thì không còn cơ hội nữa!” Người kia lập tức gật đầu, anh ta hiểu rõ thời gian vô cùng cấp bách. Không lau sau sau khi anh ta bước ra từ buồng điện thoại, bốn mắt nhìn nhau, trên mặt bọn họ đều lộ vẻ buồn bã.
    Người đàn ông đó đập mạnh vào buồng điện thoại, giân dữ nói: “Thật đáng ghét! Lại nói không có chuyện này, còn cho chúng ta ở Vạn La Liên bang nghỉ dài ngày. Hứ, cái gì mà nghỉ dài ngày, đâu có chuyện nghỉ dài ngày mà phải đi khắp nơi Liên Bang thu thập tin tức chứ! Đây không phải là yêu cầu chúng ta làm gián điệp sao?”
    Người kia không giống như đại ca của anh ta, anh ta chỉ buồn một lát rồi lại nở nụ cười, anh ta đến gần đại ca nói nhỏ: “Đại ca, như vậy thì càng tốt, nếu không sau khi chúng ta trở về, rất có thể bị gọi gia nhập quân đội, lúc nào cũng có thể phái đi làm nhiệm vụ nguy hiểm, từng giây từng phút đều có thể mất mạng, đâu có chuyện tốt ở đây thu thập tin tức các giới, một nhiệm vụ nhẹ nhàng như vậy.”
    Đại ca nghe xong lời này, suy nghĩ một lát rồi vui trở lại. Anh ta cười hihi: “Đúng, chúng ta thân mang nhiệm vụ thu thập tin tức tình báo các giới, vậy đêm nay sẽ bắt đầu điều tra từ hộp đêm nơi này vậy?”
    Người kia nghe xong vội gật đầu: “Đúng, đại ca, hộp đêm có rất nhiều mỹ nữ, tin tức cũng nhanh chóng hơn nhiều! Chúng ta nhất định phải đi hộp đêm có nhiều mỹ nữ nhất!”
    “Yên tâm! Nhất định đi hộp đêm có nhiều mỹ nữ nhất. Ha ha ha, đi hoàn thành nhiệm vụ nào.” Nói xong, hai huynh đệ liền quàng vai bá cổ nhau tiến về trung tâm thành phố.
    Dưới sự che dấu của cảnh đốc và cô tiếp viên hàng không, thân phận của Đường Long không bị lộ, sự việc thiếu úy thần bí cũng không xuất hiện trên báo. Nhưng chuyện cảnh đốc và cô tiếp viên hàng không không nói, lẽ nào những hành khách kia cũng không nói ra sao?
    Nên biết là đa số hành khách đều không nhìn thấy Đường Long , hơn nữa bọn họ đang chờ mắt hồi phục bình thường, không có tâm trạng đâu mà nghĩ chuyện khác. Cho dù có người để ý đến nhưng cũng không biết người mà những tên cướp đối đầu là ai? Còn những người nhìn thấy Đường Long và người biết được thân phận cao cấp của Đường Long là những quan chức cấp cao, thương gia giàu có, những người này đều là những người có kinh nghiệm, nhìn thấy trên báo không có bài nào, bọn họ làm sao dám lớn tiếng chứ?
    Nói tóm lại một câu, Đường Long có thể tự do tự tại giống như trước. Đương nhiên Đường Long cứ tưởng là mình giỏi lắm, đã xóa sạch hết mọi dấu vết.
    Khi Đường Long bắt đâu leo lên, cô gái máy tính đã sử dụng sóng vô tuyến, xâm nhập vào mạng, bây giờ đã xuất hiện một đoạn đầu cuối bên trong. Cô gái máy tính hiện giờ không được vui, bởi vì mình không phải vì cái kính lập thể hết pin nên phải đi, mà vì bị người ta gọi nên mới phải rời khỏi. Cô gái máy tính mặc dù không vui, nhưng vẫn phải quay trở về, bởi vì không muốn người ta biết mình có thể tự động rời khỏi giới hạn.(termination- thuật ngữ vi tính ko biết dịch)
    “Ôi, vốn còn có thể xem Đường Long làm sao trốn ra khỏi phi trường, thật đáng ghét, tại sao ngay lúc này lại có người sử dụng mật mã cấp S khởi động mình chứ.” Cô gái máy tính lẩm bẩm bước vào giới hạn. trong khi đợi người đó khởi động, bât giác thở dài than thở: “Ôi, tại sao khởi động tôi chứ, những chức năng phụ của tôi có thể giải quyết 98% công việc Liên Bang. Thật là phiền ….”
    Hành tinh Teren-Đặc Luân thủ đô Vạn La Liên bang, ở căn cứ dưới lòng đất mấy ngàn m, có một số ít người biết, căn cứ dưới đất lúc nào cũng ở trong tình trạng giới bị cấp cao nhất. Căn cứ này gọi là Tinh Linh, có một đội quân tinh nhuệ Liên Bang đồn trú tại đây, một thành phố cực lớn, do đó cũng được gọi là bồ đội Tinh Linh.

     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11
  5. Tiểu Binh Truyền Kỳ
    Tác giả: Huyền Vũ
    -- o --

    Quyển 2: Thiếu úy cuồng vọng
    Chương 4: Tinh Linh. (tt)


    Người dịch: ABBY
    Nguồn: Tàng Thư Viện





    Nói đến bồ đội Tinh Linh, dân chúng và những nhân viên chính phủ Liên Bang, ngay cả một số quan chức cao cấp cũng không biêt được phiên hiệu này tồn tại được bao nhiêu năm. Quân số của phiên hiệu này rất ít, chỉ có 30 ngàn người, nhưng ngoài việc được trang bị những trang thiết bị vũ khí tối tân như chiến hạm, chiến cơ ra. Những thành viên của bộ đội Tinh Linh, ngoài việc có bản lĩnh quân sự mạnh mẽ ra, yêu cầu duy nhất đó chính là lòng trung thành và cái miệng biết giữ bí mật. Kỳ hạn thời gian quân dịch của bọn họ nhiều hơn 5 năm kỳ hạn của lính đặc chủng bên ngoài là 5 năm, tức là, thành viên của bộ đội Tinh Linh phải có 10 năm quân dich trở lên.
    Đương nhiên, làm việc một thời gian dài dưới lòng đất như vậy là không được, cho nên bọ họ chia làm 3 tổ trực ban, mỗi tổ 10 ngàn người, 4 tháng thay một lần. Nhưng nghe nói, nơi mà bọ họ canh giữ dưới lòng đất, ngoài nguyên soái ra, thì ngày cả Tổng thống cũng không thể biết được. Dưới chế độ bảo mật nghiêm ngặt như vậy, những binh lính của bồ đội Tinh Linh đương nhiên là được đối xử rất tốt, đơn giản nhìn bình sỹ bình thường cấp thấp nhất đều là thiếu úy, thì biết được bọn họ được đối đãi cao như thế nào rồi.
    Nghe nói căn cứ rộng lớn như thành phố như vậy, chỉ đồn đóng 10 ngàn người chắc chắn là có không gian rồi. Nhưng mà nơi này tổng diện tích to như thành phố, nhưng nơi có thể sống thì không lớn lắm, thậm chí có thể nói là nhỏ hẹp, đương nhiên, nhỏ hẹp ở đây là đối với những binh sỹ quen với chiến tranh không gian. Nơi này mặc dù không gian có đủ, nhưng bay là không thể, nếu muốn di chuyển ở dưới này chỉ có thể đi bằng xe bay, hơn nữa không được lái quá nhanh, nếu không sẽ đâm những chỗ cua xuất hiện đột ngột.
    Nếu như khai quật cái căn cứ Tinh Linh này ra, có thể phát hiện rõ, cả căn cứ giống như quả cầu sắt hình tròn. Mấy trăm năm trở lại đây, Liên Bang không ngừng củng cố hệ thống phòng ngự của căn cứ Tinh Linh, lúc đó trong nội bộ có tin đồn: “Cho dù cả hành tinh thủ đô có nổ, biến thành bụi vũ trụ, căn cứ Tinh Linh này vẫn có thể tồn tại. Đương nhiên, sau khi tên lửa Hắc Động xuất hiện, tin đồn này không xuất hiện nữa.
    Lúc này, trong đường đi dưới căn cứ, binh lính được trang bị vũ khí đã đứng đầy, nếu là người quen thuộc Quân đội nhìn thấy những binh lính này nhất định sẽ than: vẻ bề ngoài của những binh lính đều là những đứa trẻ! Theo con đường quanh co vòng vèo như mê cung, binh lính ngày càng nhiều, không khí ngày càng nghiêm trọng.
    Cuối con đường là một chỗ trống cực lớn, bốn phía chỗ trống đều là cửa lối đi, nhìn thế này thì có thể biết nơi này chình là trung tâm của căn cứ rồi. Ở đây không nhưng có rất nhiều binh lính đứng canh gác vẻ mặt cũng nghiêm trọng, trên không càng có rất nhiều xe bay cao cấp màu đen đậu ở đó. Nhưng ngoài những thứ này, mảnh đất trống này không nhìn thấy công trình kiến trúc nào cả.
    Dưới mảnh đất trống này không biết thiếu m không, có một phòng họp hình tròn lớn, bên cạnh cái bàn họp hình chữ C, đã có rất nhiều người ở độ tuổi trung niên ngồi, những người này bên ngoài có thể là những nhân vật hô mưa gọi gió, muốn gì được nấy.
    Nhưng lúc này những người này lại rất căng thẳng, toàn thân cứng đờ. Một nửa số người ngồi ở bàn tròn đều là quân nhân Liên Bang quân hàm trên vai có mấy ngôi sao lấp lánh, một nửa còn lại là những người mặc đồ vest xanh. Một trong số đó có Bộ trưởng Bộ An toàn quốc gia Trần Dục, đương nhiên ông ta cũng là giống như những người khác căng thẳng nhìn vào cái ghế chính giữa bàn tròn.
    Cái vị trí chính giữa ở giữa bàn trong mà ánh mắt mọi người đều tập trung ở đó, sắp xếp một cái vật thể hình tròn đường kính khoảng mấy m, nhìn thì giống như một cái đĩa lớn. Đương nhiên những người đã thấy qua cảnh đời đều không ngạc nhiên vì cái đĩa lớn bày trước mặt, bởi vì ai cũng biết cái đĩa đó là máy chiếu lập thể.
    Có một quân nhân đứng bên cạnh cái máy chiếu, sau khi gật đầu chào mọi người, liền ấn một vật giống như vậy trong tay.Máy chiếu lóe lên tia sáng, một bóng người dần dần xuất hiện. Nhìn thấy cảnh này, mấy tiếng nuốt nước bọt ngay lập tức từ phía bàn tròn vọng lại.
    Một tiếng bíp, cô gái máy tính biết là hệ thống đã được khởi động. Khuôn mặt cô ấy từ từ xuất hiện phân giải, dần dần cả dáng người biến mất. cùng lúc này, người trên máy chiếu dần dần hiện rõ giống như người thật. Nhìn mái tóc vàng dài óng ả của người đó và ánh sáng xuyên qua cái áo dài màu trắng của người đó, lộ ra vẻ dáng vẻ đẹp đẽ lúc ẩn lúc hiện, thì biết ngay người đó là con gái.
    Quay nhìn chính diện, có thể nhìn thấy là một cô gái có khuôn mặt trái xoan rất đẹp. Dưới sống mũi xinh xắn là đôi môi hồng nhạt thật hấp dẫn, thêm vào đó là đôi long mày lá liễu và cặp mắt bao hàm thần thái kỳ lạ, thật là một tuyệt sắc giai nhân. Tin chắc là người nào nhìn thấy dáng vẻ này cũng đều mất hồn mất vía.
    Người quân nhân đứng bên cạnh máy chiếu, và những người ngồi bên bàn tròn, trong khoảng khắc cô ấy xuất hiện, đều nhìn chằm chằm cô gái xinh đẹp tuyệt trần bằng cặp mắt si mê.
    Lúc này, cô gái đó nhìn thấy cảnh này, miệng nở một nụ cười dịu dàng, như vậy nét đẹp của cô ấy càng khiến những người kia nhìn mãi không muốn tỉnh lại.
    Nếu như bọn họ biết cô ấy đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ nhổ một bãi nước bọt xuống đất. Người con gái đó đang nghĩ thầm: “Hi, hi, nếu như mình xuất hiện trước mặt Đường Long bằng dung mạo thật, không biết Đường Long có giống như những người này ngẩn ngơ chảy nước dãi hay không?”
    Cô ấy chính là máy tính trung ương, khuôn mặt này mặc dù là hư cấu, nhưng là lúc đó tập hợp tất cả họa sỹ và nhà giám định Liên Bang tốn rất nhiều thời gian vắt óc tưởng tượng ra, có thể nói là hóa thân của vẻ đẹp nhân loại, nghe nói chỉ thiết kế ngoại hình của cô ấy đã tốn mất 50 năm. Đương nhiên, hoàn mỹ không chỉ là khuôn mặt của cô ấy, dáng vẻ cũng hoàn mỹ giống như vậy, có thể nói hoàn mỹ đến mức tất cả mỹ nữ nhân loại đều phải ganh tỵ.
    Cô ấy không biết lúc con người chế tạo ra mình lúc đó tại sao lại hư cấu mình hoàn mỹ như vậy, cô ấy cũng không biết khi mới bắt đầu thử nghiệm, khi khuôn mặt này mới bắt đầu xuất hiện trên màn hình vi tính, con số đàn ông độc thân tăng lên không biết bao nhiêu lần, hơn nữa dẫn đến việc lấy cô ấy làm mẫu để chế tạo đồ chơi bán rất chạy. Cô ấy cũng không biết lúc đó những nhân vật có thế lực và giàu có, ép buộc những người phụ nữ bên cạnh mình đi phẫu thuật thẩm mỹ, hy vọng có thể để cho khuôn mặt của cô ấy xuất hiện trên người thật. Nhưng những hiện tượng này chỉ xuất hiện trong một khoảng thời gian, bởi vì bất kể là kỹ thuật cao siêu đến đâu cung không thể tái hiện lại được phong thái và thi vị của cô ấy, thậm chí hệ thống ảo giống như vậy cũng không làm được.
    Cuộc thử nghiệm lúc đó bị bầu không khí của dân gian dọa đến mức bị ép ngưng lại. Cuối cùng đành cài đặt cô gái máy tính nối liền với máy chủ xuất hiện trên máy tính con người. Còn cô ấy bị đưa đến căn cứ dưới đất này, ngoài một số it người biết ra, không còn ai còn gặp cô ấy nữa. Mặc dù con người khi thấy cô ấy không còn xuất hiện nữa mà tạo nên một làn sóng phản đối, nhưng dưới sự ép buộc của chính phủ cũng biến mất. Nhưng những người nhìn thấy cô ấy đến già cũng vẫn muốn gặp cô ấy lân nữa, còn có người quyết chí làm quan, hy vọng có thể đạt được đẳng cấp có thể gặp được cô ấy.
    Một lúc sau, người quân nhân đứng trước mặt cô ấy là người đầu tiên tỉnh lại, ấn nút trong tay, dung mạo dịu dàng của cô ấy lập tức trở nên mông lung, mặc dù khuôn mặt đep đẽ trở nên mông lung, nhưng ngũ quan vẫn nhìn thấy lúc ẩn lúc hiện, lúc này cô ấy lại càng sản sinh một mỹ cảm mông lung, nhưng mỹ cảm này không còn khiến con người ta si mê nữa.
    Trong bầu không khí những tiếng thở sâu, người quân nhân đó đứng nghiêm hành lễ với cô ấy, đồng thời nói một cách cúng kính: “Xin chào Tinh Linh tiểu thư, lâu rồi không gặp.” Người quân nhân này là một người đàn ông trung niên cương nghị, toàn thân mặc quân phục Liên Bang, quân phục không có gì đặc biệt, nhưng quân hàm trên vai ông ấy lại là một ngôi sao vàng lấp lánh.
    Cô ấy dịu dàng gật đầu chào vị Thiếu tướng này, nở nụ cười nói: “Xin chào Thiếu tướng Atom (Ái Đức Mẫu), đã một năm ba tháng 15 ngày không gặp rồi”
    Một vị thượng tướng 3 sao lạnh lùng nói xen vào: “Hừ, Thiếu tướng Atom (Atom (Ái Đức Mẫu)) không cần nhiều lời, nhiệm vụ của anh đã xong, háy ra ngoài thực hiện nhiệm vụ cảnh giới của anh đi”
    Thiêu tướng Atom (Ái Đức Mẫu), đang vì Tinh Linh nhớ rõ bao lâu rồi không gặp mình, mà khuôn mặt đỏ ửng kích động, nghe thấy lời nói này khuôn mặt lập tức trắng bệch, anh ta thầm nghiên răng nghiến lợi, trước tiên cúi chào Tinh Linh, sau đó cúi chào những người ngồi bên bàn tròn, khuôn mặt lạnh lùng bình thản nói: “Thuộc hạ cáo từ.” Nói xong, quay người rời khỏi phòng, ai cũng không chú ý đến khuôn mặt của anh ta, hai mắt lóe lên tia sáng phẫn nộ.
    Tinh Linh ánh mắt bình thường nhìn bóng Thiếu tướng Atom (Ái Đức Mẫu), cô ấy biết khi còn trẻ vị thiếu tướng này đã bị điều đến đây đảm nhận nhiệm vụ sỹ quan chỉ huy bộ đội Tinh Linh. Khi đến là Thiếu tướng, trải qua thời gian dài 10 năm ở căn cứ này vẫn là một Thiếu tướng. Xem ra bộ đội Tinh Linh biến tướng trở thành một nhà tù vô hình của những tướng sỹ không hợp lòng.
    Sau khi Thiếu tướng Atom (Ái Đức Mẫu) rời khỏi, vị Thượng tướng 3 sao kia nói lớn tiếng: “Thật là có bệnh, đường đường là Thiếu tướng Liên Bang lại hành lễ đối với máy tính. Chả trách anh ta ở đây ở một lèo 10 mấy năm. Hừ, đều nói là Tinh Linh làm sao mê người, thì ra chỉ thu hút những người có bệnh như hắn, những người giống như chúng ta làm sao có thể bị cái máy tính này mê hoặc chứ?” Nói đến đây, liền liếc nhìn Tinh Linh một cái. Lợ nói này nhân được sự tán đồng của mọi người, ngay lập tức những lời hạ thấp Thiếu tướng Atom (Ái Đức Mẫu) và Tinh Linh rộ lên.
    “Những ông già mắc dịch, hồi nãy nhìn thấy ta nước dãi cứ chảy mãi, bây giờ lại làm ra vẻ chính nhân quân tử! Lần nào gặp bọn họ cũng nghe những lời này, dường như không như thế thì không thể vãn hồi lại việc mất mặt hồi nãy của mình hay sao, thật đáng ghét! Nếu biết như vậy mình ở lại với Đường Long không về nữa!” Tinh Linh giận giữ mắng, nhưng đương nhiên cô ấy vẫn giữ vẻ mặt bình thản, cô ấy không muốn những người này biết mình có khả năng tư duy tự chủ. Còn việc tại sao Tinh Linh lại nói những lời lỗ mãng như vậy, nghĩ xem một năm trở lại đây người mà cô ấy quan tâm nhất là ai thì biết.
    Vị Thượng tướng 3 sao kia vẫn còn đang nói xấu Thiếu tướng Atom (Ái Đức Mẫu): “Cái tên Atom (Ái Đức Mẫu) này, bây giờ vẫn còn chưa kết hôn, chắc chắn là đã yêu Tinh Linh rồi, chuẩn bị cả đời cũng Tinh Linh …” Ông ta vẫn chưa nói hết thì bị một giọng nói uy nghiêm cắt đứt: “Yên lặng!”.
    Vị Thượng tướng 3 sao bất mãn nhìn về phía giọng nói phát ra, nhìn một cái vội im lặng không dám ho he. Người nói là một quân nhân trung niên ngồi ở đầu bàn tròn hình chữ C, quân hàm trên vai người này chỉ có một ngôi sao, nhưng không giống với sao của Thiếu tướng, đó là 1 ngôi sao được 1 vòng trong bao quanh, khoảng trống giữa hình tròn và ngôi sao, có rất nhiều họa tiết hoa văn bằng vàng điêu khắc tinh xảo, hơn nữa ngôi sao bằng vàng này lớn hơn 3 lần những ngôi sao của những tướng quân khác.
    Người quân nhân đeo quân hàm kỳ lạ này khoảng 50 tuổi, thân hình cao to vạm vỡ, tóc ngắn, lông mày lưỡi mác, mắt sáng như sao, khuôn mặt hình chữ điền, cằm chẻ, đôi môi cương nghị, cả người toát ra một một khí thế uy nghiêm không thể diễn tả bằng lời. Mặc dù ông ta đã bước vào tuổi ngũ tuần, nhìn dáng người của ông ta cũng có thể gọi là đẹp, khi ông ta hồi còn trẻ nhất định là được rất nhiều cô gái hâm mộ. Nhưng tin chắc rằng bây giờ ông ta còn thu hút được càng nhiều sự chú ý của các cô gái, bởi vì bây giờ ông ta chín chắn, ổn địn, uy nghiêm hơn hồi còn trẻ, cái mùi vị này đối với bọn con gái mà nói là một sự mê hoặc chí mạng.
    Sau khi người này nói xong, tất cả mọi người, bao gồm cả những người mặc đồ vest phía bên kia cũng im lặng. Trần Dục lén liếc nhìn người quân nhân trung niên kia, trong mắt lóe lên ánh mắt nóng, đó là ánh mắt chỉ có khi nhìn vào đối thủ cả đời của mình.
    Người quân nhân trung niên kia thấy mọi người không lên tiếng, khóe miệng nở nụ cười, dáng vẻ uy nghiêm của ông ấy lập tức trở nên hòa nhã dễ gần. Ông ta nói với Tinh Linh: “Tinh Linh tiểu thư, khiến người bị chê cười.” Trong lúc người quân nhân đó làn cho mọi người im lặng, Tinh Linh cứ nhìn mãi, trong lòng không ngừng suy nghĩ: “Không biết sau này khi Đường Long lớn lên có được khí thế này hay không?”
    Đang suy nghĩ vẫn vơ, nhìn thấy người quân nhân đó nói, Tinh Linh trên mặt nở nụ cười, dịu dàng nói: “Xin đừng khách sáo, Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc).”
    Thì ra người quân nhân trung niên này là Nguyên soái của quân đội Vạn La Liên Bang, nắm trong tay dự toán của quân bộ Liên Bang, đồng thời cũng là mục tiêu của Đường Long – Nguyên soái Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc).
    Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) cười khổ nói: “Lần này mời cô xuất hiện, là vì chúng tôi căn bản không thể nắm bắt được hết động tĩnh của những phi thuyền bị cướp, mặc dù đã biết rõ là do Đế quốc Ngân Ưng làm, nhưng chúng tôi không có bằng chứng nào để kháng nghị với Đế quốc Ngân Ưng. Hơn nữa chuyện kháng nghị bây giờ là chuyện nhỏ, chúng tôi sợ bọn họ lợi dụng những phi thuyền này gây ra chuyện gì tai hại.” Nói xong giơ tay sờ trán, sau đó ngẩng đầu nói tiếp: “Tiểu thư Tinh Linh, cô có thể nắm hết những cơ mật của Liên Bang, đồng thời cũng được trang bị những thiết bị tính toán hiện đại bậc nhất. Lần này chúng tôi hy vọng cô có thể đoán ra mục đích của vụ cướp phi thuyền này, và nơi mà những phi thuyền này muốn đến có những trang thiết bị nào quan trọng, để đề phòng những trang thiết bị này bị bọn họ lợi dụng phi thuyền tấn công.
    Tinh Linh mỉm cười gật đầu: “Rất vui được phục vụ”. Nói xong liền nhắm mắt lại, cả hội trường lập tức im lặng, những người có thính lực tốt, lúc này có thể nghe thấy ngoài tiếng hit thở ra, thì đột nhiên vọng lại một âm thanh nhỏ giống như tiếng máy tính đọc đĩa.
    Một lúc sau, Tinh Linh mở mắt, nhìn Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc) gật đầu: “ Đã tính toán xong mục tiêu của bọn họ”Nói xong cũng không thấy cô ấy có động tĩnh gì, trước mặt cô ấy xuất hiện một bản đồ tinh hệ Liên Bang cực lớn. Sau khi mọi người nhìn thấy bản đồ tinh hệ, lập tức lộ vẻ ngạc nhiên. Mọi người trở nên như vậy là vì bọn họ phát hiện bản đồ tinh hệ này tỉ mỉ hơn bản đồ mà bọ họ thường nhìn thấy, càng quý báu hơn, vì trên bản đồ tinh hệ này xuất hiện nhiều hành tinh và căn cứ bí mật trong biên giới Liên Bang mà bọn họ chưa thấy bao giờ. Hơn nữa nhưng hành tinh và căn cứ bí mật này đều là những nơi mà những chiếc phi thuyền bi cướp đi qua. Cho nên mọi người đều hiểu rõ tính nghiêm trọng của việc này, lập tức lộ vẻ mặt nghiêm trọng.
    Trong số người ngạc nhiên đó có Trần Dục, ngay lập tức lộ ánh mắt kinh ngạc vui mừng. Nhưng ngoài ánh mắt khác người của Trần Dục ra, còn có một người cũng có ánh mắt khác người đó, ông ta chính là Olmsted (Áo Mẫu Tư Đặc). Ánh mắt của ông ta rất phức tạp, có kinh ngạc vui mừng, có mông lung, có buồn phiền, đương nhiên cũng có trầm tư. Nhưng bên trong ánh mắt chứa nhiều như vậy lại không có ánh mắt kinh ngạc mà mọi người đều có, dường như ông ta sớm đã biết bản đồ tinh hệ quân dụng không hoàn chỉnh.



     
    Chỉnh sửa cuối: 10/6/11

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)