↑ ↓

 V.I.P  FULL  Tiên Hiệp Tiên Lộ Tranh Phong - (Siêu Phẩm) - Duyên Phận - free C45

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi vantronghoa, 4/2/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Tiên Lộ Tranh Phong
    Tác giả: Duyên Phận
    -- o --


    Chương 1: Theo đuổi ước mơ.


    Nhóm dịch: Đọc Truyện Đêm Khuya
    Nguồn: Metruyen






    Giới Thiệu:
    Ai cũng có ước mơ trong đời, nhưng mấy người dám thực sự hết mình theo đuổi giấc mơ đó!

    Dòng đời như dòng sông, không ai có thể tắm hai lần trên một dòng chảy. Nếu bạn đã chọn rồi, thì chỉ có thể bước tiếp. Thời gian lặng lẽ trôi, vạn vật không ngừng biến đổi, mỗi ngày là một ngày mới. Hãy dũng cảm tiến lên, đối đầu với vô vàng phong đao tuyết kiếm, gió tanh mưa máu. Sông có khúc người có lúc, sông cuối cùng sẽ đổ về biển cả, cuối chặn đường sẽ là bến đỗ bình yên.

    Nhân sinh quan của Duyên Phận chính là vậy. Chặn đường tu tiên của Đường Kiếp cũng chính như cuộc sống của chúng ta. Những gì hắn có được đều do bản thân nỗ lực tranh đấu. Xuyên việt vào thế giới tu tiên, vốn liếng của hắn mang theo chính là nghị lực, lòng kiên định. Điều mà mọi người có thể giúp hắn chính là: Đường Kiếp cố lên...

    Tiên Lộ Tranh Phong, một tác phẩm tiên hiệp hiếm hoi, thậm chí có thể nói là lạc lõng, không giống nhiều truyện Tiên hiệp khác. Vì sao lại nói vậy? Bởi vì đọc Tiên lộ, ta còn học hỏi được nhiều triết lý sống, cách đối nhân xử thế, tâm lý học, v.v… và hoàn toàn có thể áp dụng những điều này trong thực tế cuộc sống của chúng ta.

    Tiên Lộ Tranh Phong mang hơi hướng của kiếm hiệp với hệ thống nhân vật đa dạng, phong phú, và các mối quan hệ phức tạp như thầy trò, huynh đệ, chủ tớ, yêu đương v.v… đầy mưu mô, tính toán, đấu trí chứ không đơn điệu đánh giết lên cấp như một số truyện Tiên hiệp hiện nay.

    Hữu xạ tự nhiên hương, nhóm dịch xin phép không giới thiệu quá nhiều, xin mời các bạn thưởng thức và cảm nhận Tiên Lộ Tranh Phong!





    Mỗi khi gió thổi qua, là cây cối trên núi Thúy Vi lại nổi lên một cơn sóng màu xanh, gió thổi phấp phới, những tia nắng vàng giữa trời rơi xuống khắp ngọn núi xanh biếc kia, như là khảm lên một tấm thảm vàng vậy, thoạt nhìn giống như là những ngọn sóng vàng lăn tăn trên biển, đẹp không sao tả xiết.

    Đây chính là Lung Thúy Kim Hà có tiếng trong nước Văn Tâm.

    Tê Hà Giới uy lực vô biên phong thiên tỏa địa, đến ngay cả người tu tiên cũng không dám đối mặt với ngọn gió lửa ấy, trong mắt người phàm, chung quy thì cũng chỉ là một cảnh đẹp nơi chân trời, cũng được mệnh danh là danh lam thắng cảnh.

    Nhưng đối với người dân bản địa mà nói, Kim Hà ở Lung Thúy cũng được, Thanh Quang cũng xong, đều không quan trọng bằng một mẫu ruộng ba tấc đất của họ.

    Trong thôn Tiểu Hà dưới chân núi Thúy Vi, hơn mười hộ dân đang làm việc dưới đồng.

    Đang đúng vào mùa xuân ấm hoa nở, mùa của cầy cấy gieo trồng.

    Ở một khu ruộng mà chỉ có một tên thiếu niên đang một mình cầy cấy, thoạt nhìn hắn chỉ mười mấy tuổi là cùng, lại đang một mình chăm sóc cả một khoảng đất rộng lớn, cả gương mặt bị che phủ bởi mồ hôi như là một miếng sáp vậy.

    - Đường Kiếp ca
    Tiếng gọi trong trẻo từ xa truyền tới.

    Tên thiếu niên nọ ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy một cô nương với cái bím tóc nhỏ đang cầm nước chạy tới.

    Đây cũng không hẳn là một tiểu cô nương xinh đẹp, nhiều năm lao động đã khiến da của cô có phần thô ráp, màu da cũng đen đi, nhưng hai con mắt to sáng lấp lánh như một ngôi sao đang tỏa sáng rực rỡ.

    Đi đến trước mặt tên thiếu niên, tiểu cô nương liền đưa nước lên trước mặt hắn:
    - Đường Kiếp ca ca, mệt rồi phải không? Uống ngụm nước đi đã.

    - Cảm ơn
    Chàng trai nhận lấy cốc nước, nhưng lại không uống, chỉ ngạc nhiên mà nhìn mặt mũi mình trong nước.

    Đây xem như là một gương mặt tương đối đẹp, khuôn mặt có một chút gầy, làn da trắng trẻo, có một cái mũi đẹp cực kỳ. Mũi thực ra là một bộ phận quan trọng nhất của một người, nếu như mũi đẹp, cả người cũng sẽ đẹp theo.

    Chàng trai chính là có một cái mũi như vậy, tuy nhiên cái không được hoàn mỹ chính là ánh mắt nhu nhược kia, làm hiện lên một chút sợ hãi rụt rè.

    Điều này làm hắn có chút không vui, hắn híp mắt lại, ngẩng cổ lên, da mặt căng tròn, ánh mắt trở nên linh hoạt sắc bén hơn, khí chất cũng lộ ra nghiêm nghị rõ ràng.

    Trong trí nhớ, thân thể này còn có một tên gọi khác, là Đường Kiệt.

    Một nhân viên bình thường trên địa cầu, làm việc ở ban tổ chức thành phố X. Phụ thân là một bác sỹ chủ nhiệm trong bệnh viện thành phố, mẫu thân thì lại là một giáo viên dạy toán.

    Dựa vào quy luật bình thường của một người, Đường Kiệt chắc là sẽ phát triển trong tổ chức đó, nếu làm tốt, sau này sẽ là một cán bộ quốc gia với tiền đồ sáng lạng.

    Vì thế Đường Kiệt vẫn nỗ lực không ngừng, hắn cần cù làm việc, bản chất thật thà, rất được cấp trên để mắt đến, còn có một cô bạn gái cũng là con nhà cán bộ, tính tình hơi khó chịu một chút nhưng dù sao cũng không có khuyết điểm gì.

    Chả ai có thể nghĩ Đường Kiệt đột nhiên gặp một tai họa bất ngờ ập đến.

    Ngày đó Đường Kiệt đang đi dạo ở đầu đường, không ngờ có một người tự nhiên xông ra, giơ dao chém lung tung, Đường Kiệt là người thứ hai gặp xui xẻo.

    Chỉ là chậm một bước, hắn nhìn thấy người lạ với bộ mặt hung ác kia đang chém đến phía sau một người phụ nữ qua đường, lại làm cho mũi dao đâm vào lồng ngực mình.

    Cái chết của Tiểu Đường Kiếp và bản thân có phần khá giống nhau.

    Đó là hai năm về trước, Tiểu Đường Kiếp mới có mười tuổi đi theo cha mẹ và bà con lên núi săn bắn, lúc mà mọi người trong thôn toàn tâm đối phó với với một con gấu hung dữ, thì một con lợn rừng với hai chiếc răng nanh sắc nhọn xuất hiện.

    Nó húc vào ngực Đường Kiếp lỗ giống y hệt của Đường Kiệt.

    Nó cuối cùng cũng chết dưới sự cuồng loạn của cha mẹ Đường Kiếp, cùng bọn họ đồng quy vu tận.

    Nhưng mà trong cái rủi lại có cái may, Tiểu Đường Kiếp không chết, hắn lại sống lại.

    Đường Kiệt từ lúc đó trở đi, đến với thân thể của một thiếu niên.

    Vừa đến, thì phát hiện mình đã biến thành cô nhi.

    Cũng may thời gian đầu đang bàng hoàng hoang mang vì đánh mất song thân, được sự chăm sóc của bà con, Đường Kiệt cũng dần dần thích nghi với môi trường mới, bắt đầu cố gắng nuôi sống chính mình.

    Hai năm rồi, chả ai có thể ngờ nháy mắt một cái mà đã hai năm rồi.

    - Đường Kiếp ca ca, uống nào.
    Tiểu cô nương với đôi mắt to sáng ngời đang nhìn Đường Kiếp nói.

    - Ừ
    Đường Kiếp đang nghĩ về chuyện cũ thì bị tiểu cô nương đánh thức, chén nước hơi đục đục kia hắn uống một hơi.

    Tiểu cô nương nhìn Đường Kiếp uống nước, cười một cách thích thú, nàng nhìn xung quanh đồng ruộng, nói:
    - Đường Kiếp ca ca, một mình huynh làm làm sao hết nổi, để muội giúp.

    Tiểu cô nương đang định giúp, Đường Kiếp đã ngăn lại:
    - Không cần đâu, Nha Nha, mảnh ruộng này cũng chỉ còn một nửa thôi, hai ngày nữa là huynh làm xong rồi.

    - Nhưng đầu thôn Đông không phải vẫn còn ba mảnh đất sao? Một mình huynh làm sao làm được.

    - Đã bán rồi
    Đường Kiếp thản nhiên trả lời.

    - Bán.
    Nha Nha hai mắt mở to kinh ngạc:
    - Đất nhà huynh đều mang bán đi rồi sao? Thế sau này huynh phải làm sao?

    Đương Kiếp không trả lời, một người đàn ông trung niên đi tới, sợ đầu Nha Nha một cách yêu thương rồi nói:
    - Nha đầu ngốc, ngươi còn không nhìn ra sao? Tâm tư tiểu Kiếp không còn ở đây nữa! Hắn muốn đi rồi!

    - Muốn đi ư ?

    Nha Nha kinh ngạc nhìn Đương Kiếp:
    - Huynh… Huynh muốn rời khỏi thôn Tiểu Hà ư?

    Đối với người trong Tê Hà Giới mà nói, một cô nương mười hai tuổi không còn là nhỏ nữa, chừng hai năm nữa lập gia đình là chuyện bình thường.

    Đường Kiếp tuy là cô nhi, nhưng lại cực kỳ hiểu chuyện, dù sao trong cơ thể cũng là linh hồn của người trưởng thành, vóc người cũng anh tuấn đẹp trai, phong độ, tiểu cô nương thích hắn cũng là điều dễ hiểu.

    Không ngờ bây giờ nghe nói Đường Kiếp muốn rời khỏi, trong lòng Nha Nha cảm thấy mất mát rất nhiều.

    Đường Kiếp gật đầu:
    - Lý thúc nói không sai, sang năm huynh sẽ bán nốt hai mảnh ruộng cuối cùng, sau đó rời khỏi đây.

    - Huynh đi làm gì?
    Tiếng nói của tiểu cô nương có phần run rẩy.



    - Đi xem thế giới bên ngoài.
    Đường Kiếp trả lời.

    - Bên ngoài có gì hay à?
    Nha Nha hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ của Đường Kiếp.

    Vẫn là Lý thúc kia thở dài một tiếng:
    - Tiểu Kiếp, cháu cần phải nghĩ thật kỹ, thế đạo gian nan. Thôn Tiểu Hà tuy rằng cằn cỗi, nhưng lại yên tĩnh, rời khỏi nơi này, cuộc sống sau này của cháu chưa chắc đã tốt. Chỉ dựa vào tiền bán đất thì không chịu được mấy ngày đâu.

    - Cháu biết, Lý thúc, cháu có chân có tay, tự biết chăm sóc bản thân được, mà không phải vẫn còn một năm sao?
    Đường Kiếp bình tĩnh trả lời.

    Lý thúc thấy hắn nói như vậy, biết là hắn đã quyết định, chỉ biết thở dài mà không nói gì nữa.

    Đúng lúc này, đằng xa đột nhiên lóe lên một tia sáng, tia sáng mãnh liệt như mặt trời phương đông, chiếu vào làm người ta không mở mắt ra được, khó khăn lắm mới yếu đi một chút, ngay sau đó lại là một tràng âm thanh ầm ầm vọng tới. Nha Nha tiểu cô nương sắc mặt trắng bệch, ngồi bệt xuống đất.

    Mọi người cùng lúc ngẩng đầu lên, lúc này mới thấy bầu trời phía xa đã thay đổi, bầu trời ảm đạm, biển mây cuồn cuộn, Kim Hà điên cuồng nhảy nhót, hiện ra một khí thế kinh người.

    Ở trong biển mây kia, rõ ràng còn có hai đạo nhân ảnh đang bay lượn trên mây, mây xung quanh họ đang bệp bềnh không dứt, tạo ra những cơn sóng khổng lồ.

    Một người trong số đó toàn thân kim quang lấp lánh như thiên thần hạ phàm, người còn lại áo trắng bồng bềnh, trường kiếm trong tay múa may xuất ra kiếm khí như mây. Kiếm quang ở khắp mọi nơi, bẻ gãy vô số cây cổ thụ trên núi Thúy Vi.

    - Hư Mộ Dương, ngươi chạy không thoát được đâu, đến hôm nay ngươi còn không ngoãn ngoãn chịu tội.
    Thiên thần giáp vàng kia đỡ lấy kiếm quang, tay hướng về phía người mặc áo trắng mà ấn, người mặc áo trắng kia cũng không thèm để ý, thân như điện xẹt tránh né. Thủ ấn cực lớn từ trên trời giáng xuống, đánh thẳng vào tảng đá lớn ở trên đỉnh núi Thúy Vi, tảng đá kia trong phút chốc liền biến thành bụi phấn, toàn bộ đỉnh núi ầm ầm rung chuyển.

    - Tiên nhân? Là tiên nhân đấu phép?
    Dân chúng trong thôn Tiểu Hà nhìn thấy cảnh tượng này, đều bị dọa đến kêu lên, cũng có người vứt cả cái cày cái bừa mà bỏ chạy về phía hầm trú.

    Tiên nhân đấu phép, phàm nhân gặp họa, đối với cuộc sống của người dân trong Tê Hà Giới mà nói, trốn tránh hậu quả lúc tiên nhân đánh nhau sớm đã hình thành nên đạo lí sinh tồn của họ. Mặc dù thôn Tiểu Hà là chỗ hẻo lánh, linh khí cằn cỗi, dân chúng trong thôn bình thường rất ít gặp tiên nhân, nhưng bọn họ vẫn biết đào hầm để tự bảo vệ mình.

    Thời khắc này người dân trong thôn đều hướng về phía hầm mà chạy trốn, duy có Đường Kiếp từ đằng xa nhìn thấy cảnh tiên nhân đấu phép, thì trong mắt hiện lên một ánh hào quang nóng rực.

    Hắn thì thào nói: “Tiên nhân… Đó chính là tiên nhân sao?”

    Từ khi đến với thế giới này, hắn đã biết đến sự tồn tại của những người tu tiên, nhưng hắn lại chưa bao giờ được gặp tiên nhân cả. Tất cả những gì liên quan đến tiên nhân chỉ là trong truyền thuyết, chỉ tồn tại ở trong tưởng tượng. Cũng bởi thế mà trong lòng lúc đấy có khao khát, nhưng lại không đến mức đau khổ theo đuổi.

    Nhưng hôm nay hắn cuối cùng cũng gặp được

    Hai vị tiên nhân trên bầu trời, mây xếp tầng tầng lớp lớp, giơ tay đá chân phóng ra uy lực lớn lao, vào lúc này họ đang giao thủ với nhau, hậu quả là gạch ngói đều tan tành vỡ vụn, đến đất dưới chân cũng rung lên, ầm ầm như một trận động đất.

    “ Đây là uy phong của tiên nhân sao? ”

    Đường Kiếp không nghĩ là lần đầu tiên nhìn thấy tiên nhân liền gặp ngay cảnh tượng hung vĩ như thế này. Thời khắc đó trong lòng hắn liền dâng lên một ý niệm mãnh liệt trong đầu.

    “ Ta muốn tu tiên! ”

    Không có lý do, cũng không cần lí do.

    Nhìn một cách đơn thuần thôi, cả một trời mây dưới bàn tay của tiên nhân làm cho nó vần chuyển không ngừng, khiến lòng người sinh ra những khát khao vô tận.

    Bởi vậy, chỉ là một cái nhìn thôi, trong lòng Đường Kiếp đã quyết định dù thế nào đi nữa cũng phải tu tiên.

    “ Đúng vậy, đây mới là ý nghĩa của việc ta đến thế giới này ” Đường Kiếp lẩm bẩm nói.

    Tại sao lại phải tu tiên ?

    Tu thành tiên gì ?

    Thậm chí tu tiên là cái gì ?

    Đường Kiếp cũng chẳng thèm suy nghĩ đến.

    Những việc này đều không quan trọng.

    Tiên chính là tiên, có tiên thì phải đi cầu !

    Hắn hướng tới hai vị tiên nhân đằng xa đi thật nhanh tới.

    - Đường Kiếp, mau quay lại!
    Thấy tình cảnh như vậy, Lý thúc nhìn về phía Đường Kiếp hô to.

    Đường Kiếp cao giọng trả lời:
    - Mấy người cứ trốn trước đi, cháu đến đó xem thế nào, có lẽ có thể có cơ hội gia nhập tiên môn.

    - Không được đâu.
    Lý thúc hét to:
    - Tiên môn khó vào, tiểu Kiếp cháu đừng ngốc nghếch thế !

    Đường Kiếp mỉm cười.

    Tiên môn khó vào, đạo lí này hắn đương nhiên hiểu.

    Theo đuổi sức mạnh to lớn là bản năng có sẵn của một con người, Đường Kiếp cố nhiên là muốn tu tiên, điều này thì có người nào không muốn chứ?

    Chính là vì mỗi người trên thế giới đều muốn tu tiên, cho nên cánh cửa tu tiên cũng cao vô cùng.

    Ở điểm này, chỉ cần nghĩ đến kiếp trước đi thi nhân viên công vụ thì có thể hiểu được.

    Mà tiên nhân hấp dẫn hơn cái nhân viên công vụ kia không biết bao nhiêu là lần. Nói là thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc quả nhiên là một chút cũng không quá.

    Cũng có thể bởi vậy, mới cần phải nỗ lực theo đuổi !

    Ước mơ của một đời người chẳng qua cũng chỉ trăm năm, có ai muốn cả đời tầm thường đâu chứ!?

    Hắn may mắn được tái sinh, trong lúc đang còn dũng mãnh tinh tiến, dũng cảm mà tiến lên, để không phụ với phần thưởng của ông trời, không thì uổng công tái sinh vào kiếp này.

    Con đường cầu tiên kia gian nan cũng tốt, hung hiểm cũng được, đều là làm đẹp thêm một chút cho hành trình của một đời người. Một cảnh đẹp, dốc lòng cảm thụ, thưởng thức nhân sinh !

    Quay đầu lại nhìn Lý thúc, Đường Kiếp nói:
    - Cháu biết, cho nên mới càng muốn nắm lấy cơ hội này !

    Nói xong hắn hướng về phía đỉnh núi Thúy Vi mà chạy tới.

    - Không, đừng đi qua đó, ngươi sẽ chết đấy!
    Lý thúc và Nha Nha cùng hét to.

    Tiên nhân đánh nhau, kinh thiên động địa, một người phàm như hắn cho dù là lại gần, đều có thể bị dư âm biến thành cát bụi, cho nên tiến lên đồng nghĩa với việc tìm đến cái chết.

    Những người bà con trong thôn cũng để ý đến Đường Kiếp đang hướng đến trận chiến của các tiên nhân mà lao tới, cũng ý thức được hắn muốn làm gì, đều kêu lên:
    - Tiểu Kiếp, đừng ngớ ngẩn thế nữa, cho dù ngươi có lại gần được tiên nhân thì họ cũng sẽ không thu nhận ngươi đâu !


    Đường Kiếp lại nhếch miệng mỉm cười:
    - Ta biết… Nhưng có những chuyện, làm thử chưa chắc đã thành công, nhưng nếu không thử thì sẽ không còn cơ hội nữa !

    Nói xong hắn cúi thấp đầu xuống, chống đỡ lấy sóng mây ngập trời, sóng khí ngập trời, hướng về phía ước mơ của hắn mà lao đi !
     
    Last edited by a moderator: 12/3/16
  2. Tiên Lộ Tranh Phong ​
    Tác giả: Duyên Phận ​​
    -- o --


    Chương 2: Thảm biến


    Nhóm dịch: Đọc Truyện Đêm Khuya
    Nguồn: Metruyen





    Cuộc chiến trên bầu trời vẫn đang diễn ra, dưới tác dụng của pháp lực, không khí hóa thành những cơn lốc cuồn cuộn, toàn bộ phía chân trời đều tối xuống.

    Thiên thần giáp vàng kia vẫn đang huy động sức mạnh của cánh tay, mỗi lần đánh vào không trung, là những tiếng gió rít lại vang lên.

    Áp lực của những cơn gió như rồng cuộn đang điên cuồng nhảy múa, hình thành nên một bức tường bằng gió, khiến cho mỗi bước đi của Đường Kiếp đều cảm thấy gian nan vô cùng.

    Ở bên kia thân ảnh màu trắng đang bay lượn trong gió, mỗi lần rút kiếm, sức mạnh của kiếm quang như điện xẹt đánh từ trên cao, rơi xuống phía dưới mặt đất, liền để lại những cái khe thật sâu.

    Đường Kiếp không thể không cẩn thận né tránh hậu quả từ những đòn công kích trên không.

    Hắn chạy thục mạng dưới áp lực của gió, những tia chớp không ngừng đánh xuống, giữa rừng cây, nhảy qua những tảng đá lớn, linh hoạt như một con khỉ vậy, chạy như điên về phía đỉnh núi Thúy Vi

    Chỉ có ở đó, hắn mới có thể chạm đến được tiên nhân, mới có cơ hội nói chuyện với bọn họ.

    Bất chợt trong không trung lại lóe lên một ánh hào quang, theo bản năng Đường Kiếp bổ nhào về phía trước, ngay phía sau là một đạo thiểm điện kiếm quang đánh xuống, chém ngay vào tảng đá mà hắn vừa đặt chân trước đó, làm cho tảng đá vỡ tan thành bụi, hậu quả là tạo ra một luồng sóng khí, làm cho Đường Kiếp bay ra ngoài.

    Hắn kêu lên rồi thổ ra một ngụm huyết, sau đó lại nhảy mạnh lên, bám vào một cành cây đại thu đang rủ xuống hướng về phía trước mà đu đi.

    Càng tiến lên phía trước, dư âm của cuộc chiến lại càng lớn. Đợi đến khi hắn đến được sườn núi, chỉ cảm thấy chỗ nào cũng là sát khí cuồng phong, kiếm như ánh điện, trời đất mù mịt.

    Sau đó bước chân của Đường Kiếp đã dừng lại.

    Hắn không thể không dừng !

    Bởi vì trước mắt cây cối đã biến mất —— Toàn bộ đỉnh núi Thúy Vi đã biến thành một mảng trống trơn.

    Từng đạo kiếm khí, đang không màng đến ai phóng ra từng đợt gió, trên đỉnh núi Thúy Vi đang điên cuồng vần chuyển, gào thét, cơn lốc tạo ra một khí thế hủy diệt đất trời, xa hơn nữa, chắc chắn là cái chết không còn nghi ngờ gì nữa.

    Dù đến gần cũng không thể sao ?

    Đường Kiếp vô vọng nhìn lên không trung.

    Trên bầu trời hai bóng hình đang quần chiến lúc này cũng là lúc kịch liệt nhất.

    Đằng sau thiên thần giáp vàng kia đột nhiên xuất hienj một ảo ảnh mờ ảo, ảo ảnh đó chỉ là vừa xuất hiện, đã khiến cho Đường Kiếp cảm thấy một áp lực cực lớn. Hắn phát hiện bản thân hoàn toàn không nhìn thấy bộ mặt của ảo ảnh này, chỉ cảm thấy tồn tại một cái gì đó chống trời lập đất, chân đạp lấy đất, đầu đội lấy trời, quá hung vĩ khiến người ta không làm thế nào nhìn rõ được, trong lòng tự nhiên sinh ra một hy vọng mà cũng cảm thấy bái phục.

    Đường Kiếp hầu như không còn không chế được bản thân nữa, muốn quỳ xuống bái lạy. Đúng lúc này thân ảnh màu trắng bỗng quát to một tiếng:
    - Lên

    Đỉnh núi Thúy Vi đang trống trải bỗng phát ra hàng vạn ánh hào quang, tạo nên thiên la địa võng, nuốt trọn toàn bộ không gian vào bên trong, đồng thời cũng nuốt lấy thiên thần giáp vàng kia nhốt lấy.

    - Bát môn tỏa thiên trận ! Hư Mộ Dương, hóa ra ngươi đã sớm chuẩn bị !
    Thiên thần giáp vang điên cuồng gào thét, ảo ảnh phía sau bỗng đánh ra một quyền, tấn công vào thiên la địa võng.

    Cái lưới khổng lồ chấn động bắn ra hào quang ngút trời, ngay sau đó toàn bộ không gian cũng rung chuyển theo.

    Không khí chấn động như một luồng sóng biển trào ra, từ trong đại trận trào ra hướng về phía bên ngoài.

    Đường Kiếp thất kinh biến sắc, không màng hết thảy, quay đầu bỏ chạy.

    Từng dòng khí đang gào thét thổi trên đỉnh đầu hắn, cuồn cuộn như những đám mây, xông thẳng qua vài giây mới tan đi được, đến ngay cả tảng đá lớn cũng phải rung chuyển, nguy hiểm cận kề Đương Kiếp.

    - Mẹ nó, đây là bom nguyên tử phát nổ sao ?
    Đường Kiếp chửi thề một câu.

    Thật là muốn so sánh với bom nguyên tử thì uy lực còn kém xa. Nhưng uy lực của vào tấn thuốc nổ thì chắc là có.

    Một chưởng long trời lở đất này của thiên thần giáp vàng kia, đã khiến cái gì mà Bát môn tỏa trận tan thành mây khói, đến ngay cả đỉnh núi Thúy Vi cũng bị đánh bay một nửa.

    Tuy nhiên ảo ảnh đằng sau thiên thần giáp vàng kia cũng biến mất hoàn toàn, Bạch y nhân thừa cơ xuất ra một kiếm, chém vào trước ngực thiên thần giáp vàng kia.

    - A
    Ngay sau tiếng kêu thống thiết của thiên thần giáp vàng là một dòng máu tươi trào ra.

    Thiên thần giáp vàng đứng giữa không cũng run lên mấy cái, suýt chút nữa là rơi xuống đám mây, rõ ràng là kiếm này làm hắn bị thương khá nặng.

    Hắn không một chút do dự quay người bỏ chạy, trước lúc đi còn bỏ lại một câu:
    - Hư Mộ Dương, ngươi trốn không thoát được đâu ! Đợi sư tôn đích thân tới thì ngươi chết chắc rồi.

    Bay theo lời nói, thiên thần giáp vàng kia đã hóa thành một đạo kim quang bay thẳng về phía chân trời.

    Nhân ảnh màu trắng trên bầu trời cũng không đuổi theo, chỉ nhìn đối thủ biến mất. Lúc này mới đột nhiên lắc nhẹ thân hình, sau đó nhổ ra một ngụm máu đỏ tươi, người thì hướng về nơi khác bay đi.

    - Tiền bối ! Đợi một chút.
    Thấy tình hình như vậy, Đường Kiếp vội vàng lao ra, đuổi theo cái bóng màu trắng.

    Chỉ có điều bóng trắng kia nhanh như điện vậy, lại còn bay trên cao, hắn làm sao có thể đuổi kịp. Nháy mắt một cái đã biến mất khỏi tầm nhìn của Đường Kiếp, không biết là đi về phương nào.

    ——————————

    Ở đầu thôn Tiểu Hà, dân chúng vẫn đang nghểnh cổ lên nhìn.

    Khói thuốc sau trận đại chiến đã tan, bóng dáng tiên nhân đã biến mất, chỉ còn để lại một khoảng trống bừa bộn. Một bóng người từ đằng xa đi tới.

    - Là Kiếp ca ca, là Kiếp ca ca
    Nha Nha tinh mắt, nhận ra ngay, vui mừng hét lên.

    - Là Đường Kiếp, hắn vẫn còn sống.

    Trong thôn vang lên một tràng những âm thanh, mọi người nhao nhao đi tới, vây lấy hắn ta hỏi này hỏi nọ, nhìn thấy hắn không việc gì, chỉ là có một chúi bụi bám trên mặt, cuối cùng thì cũng yên tâm.

    - Không chết là tốt rồi.
    Lý thúc thở phào một tiếng cười nói.

    Nha Nha thì ôm chầm lấy Đường Kiếp hỏi:
    - Kiếp ca ca, huynh gặp tiên nhân rồi phải không?

    Đường Kiếp lắc đầu, mỉm cười nói:
    - Ta đuổi không kịp bọn họ…đến tới gần cũng khó…ta thất bại rồi.

    Giọng nói rất bình tĩnh, điệu cười cũng rất thật thà, nhưng mọi người vẫn nhận ra đằng sau nụ cười đó là một Đường Kiếp không cam lòng.

    - Thất bại thì thất bại, còn sống là tốt rồi.

    - Đúng thế đúng thế, làm gì có gì quan trọng hơn mạng sống cơ chứ.

    - Tiểu Kiếp à, không phải ta nói cháu, mà cháu nên kiềm chế đi, đừng nghĩ đến truyện tu tiên nữa. Tiên duyên khó cầu, cầu tiên đắc đạo, không phải chuyện mà những người nghèo khổ chúng ta nghĩ tới.

    - Đúng đấy, con người mà, vẫn là nên làm tốt bổn phận của mình.

    - Đúng thế, tiểu Kiếp, Hay là cháu mua lại ba mảnh ruộng kia đi, đi nói với lão Trương, ông ta sẽ đồng ý đấy.

    Mọi người ai cũng nói một câu, khuyên bảo cũng có, châm biếm cũng có, an ủi cũng có, người khinh thường cũng có.

    Lý thúc thì trực tiếp khiển trách:
    - Tiểu tử thối, vì cầu tiên mà ngươi đến mạng cũng không cần nữa ư.

    - Cháu chỉ muốn theo đuổi cái mà cháu cố gắng đạt được thôi.

    - Kể cả chết ?

    - Vâng ! Thời đại này, người theo đuổi ước mơ rất nhiều, nhưng vì ước mơ mà phải trả giá thì tóm lại là rất ít.

    Lý thúc không nghĩ rằng một đứa trẻ mới lớn lại có thể nói được như vậy, liền ngẩn ra.

    Dù là lần đầu tiên trong cuộc hành trình cầu tiên của Đường Kiếp đã thất bại, nhưng hắn không hề hối hận.

    Bởi vì hắn đã thử, đã cố gắng, thậm chí là liều mạng.

    Chỉ cần đấu tranh vì ước mơ, thì ngay cả thất bại cũng không hối hận.

    Cái tâm tư cầu tiên trong lòng hắn không những không biến mất mà ngược lại càng ngày càng mãnh liệt hơn.

    “ Một ngày nào đó, ta sẽ giống như bọn họ, tung hoành khắp thế gian này.

    Bất kể tương lai có gian nan nguy hiểm thế nào !”

    Đường Kiếp nghĩ thầm.

    —————————

    Sauk hi chuyện này đi qua, dân chúng thôn Tiểu Hà lại trở về cuộc sống bình thường, hang ngày thức khuya dậy sớm, lao động không ngừng.

    Đường Kiếp tất nhiên cũng vậy, mỗi ngày cùng với mọi người đi sớm về muộn, xem ra đã từ bỏ ý nghĩ vọng tưởng kia rồi.

    Nhưng mỗi khi rỗi rãi, Đường Kiếp lại một mình lên núi Thúy Vi, ngồi yên ở đó, ngơ ngác nhìn bầu trời trên cao.

    Những cây cối bị trận chiến hủy diệt lại bắt đầu sinh sôi nảy nở. Ở cái thế giới mà thiên địa linh khí ngập tràn này, sinh mạng cũng thật kiên cường dẻo dai.

    Chỉ vài ngày ngắn ngủi, trên ngọn núi lại hiện lên một mảng màu xanh lục, Kim Hà của Lung Thúy lại chiếu lên mảnh đất này, rơi trên người Đường Kiếp, lộ ra một bóng vàng bình yên.

    Hắn giống như một bức tượng vậy, sừng sững cùng đỉnh núi.

    Trong nháy mắt một tháng đã trôi qua.

    Công việc đồng áng sớm đã làm xong cả, Đường Kiếp vẫn thế ngày nào cũng lên núi.

    Với hắn mà nói, lên núi dường như đã thành một thói quen. Dân chúng nhìn thấy trong lòng đều thở dài.

    Hôm nay Đường Kiếp lại đợi một ngày trên núi, lúc trở về thì trời đã tối rồi.

    Đến trước cửa nhà, Đương Kiếp nhìn thấy Nha Nha đang đứng đợi mình trước cửa.

    Đôi mắt to sáng ngời của tiểu cô nương nhìn mình, nhẹ nhàng nỉ non nói:
    - Huynh lại lên núi à?

    - Ừ
    Đường Kiếp ừ một tiếng rồi muốn trở về phòng.

    Nha Nha giữ hắn lại:
    - Kiếp ca ca, huynh rốt cuộc là muốn làm cái gì? Người trong thôn đều nói huynh điên rồi, tiên nhân không còn nữa, huynh còn ngày nào cũng lên núi, rốt cuộc là nghĩ cái gì ?

    Vấn đề này người trong thôn đã hỏi hắn rất nhiều.

    Đường Kiếp chưa bao giờ trả lời

    Nhưng hôm nay, Đường Kiếp do dự một chút, cuối cùng cũng nói:
    - Trận chiến đó, huynh nhìn thấy người mặc áo trắng kia bị thương, thương thế của hắn rất nặng…

    - Làm sao huynh biết hắn bị thương nặng ?

    - Bởi vì hắn không đuổi giết người kia… Ta nghĩ không phải là hắn không muốn, mà là không làm được.
    Đường Kiếp trả lời.

    - Cho nên…

    - Cho nên huynh cảm thấy hắn vẫn chưa đi xa, đối với hắn mà nói, cách tốt nhất là ngay lập tức tìm một nơi nào gần đó trị thương.

    - Cho nên huynh mỗi ngày đều đi lên núi, muốn xem xem có thể tìm được hắn không ư? Huynh vẫn là không chịu bỏ cuộc?
    Nha Nha kích động đến đỏ cả mặt.

    - Huynh từ trước đến nay vẫn không hề từ bỏ.
    Đường Kiếp thản nhiên nói:
    - Cho dù lần này huynh thất bại, huynh cũng sẽ không bỏ cuộc, một năm nữa huynh sẽ rời khỏi đây, đi ra bên ngoài, đi xem thế giới này, đi tìm tiên nhân.

    Với Đường Kiếp mà nói, liền một tháng lên núi tìm kiếm, cùng lắm cũng lại là một lần cầu tiên thất bại mà thôi.

    Hai lần thất bại, còn lâu mới khiến hắn từ bỏ.

    Lí tưởng, vốn là vô số những lần thất bại mới đáng để bạn theo đuổi không ngừng.

    - Huynh…
    Nha Nha cũng bị Đường Kiếp làm cho tức giận đến phát khóc.

    Nàng đột nhiên giơ tay lên, tát cho Đường Kiếp một cái.

    Đau lòng quá.

    - Đường Kiếp, huynh là đồ khốn kiếp!
    Nha Nha hết sức hét to, quay đầu chạy đi.

    Nhìn bóng dáng nàng chạy trốn, Đường Kiếp thở dài, chỉ có thể thầm nói trong lòng câu xin lỗi.

    Hắn chưa từng làm tổn thương trái tim của cô gái nào, nhất là người có tình cảm với mình như tiểu cô nương, trong lòng cũng cảm thấy mâu thuẫn, trong tim nghĩ có cần phải đuổi theo an ủi vài câu không, lại sợ đối phương trái lại càng quấn quit mình hơn, đang do dự, thình lình nghe tiếng vó ngựa từ bên ngoài mơ hồ vọng đến, đằng xa có thể thấy bụi đất đang bay tứ tung, cành lá bay phấp phới, tiếng vó ngựa như sấm, người tới hẳn là không ít.

    Nháy mắt xa xa đã xuất hiện một đội ngũ đầy sát khí, người nào cũng vạm vỡ, thân không mảnh giáp, cầm trong tay đao thép sắc nhọn, mấy người đi đầu đều giơ những cây cung ngắn lên, hình như là chỉ về hướng này.

    Trong lòng Đường Kiếp kinh hãi, nằm úp xuống đất.

    Từ khi bị một đao đâm chết ở kiếp trước, Đường Kiếp gặp phải những người cầm đao nhắm vào mình, thì đã phản ứng theo bản năng của mình.

    Phản ứng này cứu hắn một mạng, vừa nằm xuống chợt nghe những tiếng dây cung vang lên, một mũi tên bay qua sát da đầu hắn, cắm vào căn nhà gỗ phía sau, đuôi tên vẫn không ngừng đung đưa.

    - Mã tặc
    Đường Kiếp xoay người nhảy lên, hướng về phía sau nhà phóng đi, đồng thời hét to:
    - Mã tặc đến rồi! Là mã tặc của Lã Cốc Nguyên.

    Trong phủ An Dương, nạn trộm cướp nổi lên như ong, cướp bóc khắp nơi, toàn là những tên tính tình tàn bạo, tàn sát người trong thôn, đến mức mà gạch gói cũng không tha, trong số đó Dã Cốc Nguyên là hung ác nhất.

    Những việc này Đường Kiếp sớm đã nghe nói đến, nhưng lại không nghĩ rằng lần này hắn lại gặp phải.

    Cùng lúc hắn vừa tránh né vừa gào thét, lại là tiếng dây cung vang lên, mã tặc lại nhắm vào Nha Nha bắn một tên.

    - Nha Nha mau nằm xuống.
    Thấy tình thế như vậy, Đường Kiếp hoảng loạn hét to.

    Nhưng mà tiểu cô nương lại không có được phản ứng linh hoạt như Đường Kiếp, nhìn thấy mã tặc xuất hiện đã sợ đến ngây người ra rồi.

    Mũi tên xuyên qua ngực nàng bay đi, chỉ thấy người Nha Nha rung lên rồi gục xuống đất.

    Ngay sau đó hang trăm tên mã tặc ùa lên, người đi đầu thân thể cường tráng, cầm trong tay Cửu Hoàn Đại Đao, chỉ về phía trươc:
    - Giết! Giết hết cái gì có thể giết, cướp hết những gì có thể cướp!

    - Không.
    Nhìn Nha Nha chết thảm, Đường Kiếp đau lòng hét lên.

    Lại nhìn một đám mã tặc nhảy vào trong thôn, đối với những người dân trong thôn không hề chuẩn bị gì trong tay chỉ đang cầm con dao mổ lợn, huyết quang lập tức tràn ngập bầu trời.

    Có một nhà làm nghề săn bắn cầm dao nĩa trong tay, nhưng làm sao có thể cản được những mã tặc đang phi ngựa như điên lao tới, ánh đao sáng như tuyết chém xuống từ lưng ngựa, một gã thợ săn bị mã tặc đó chém cho lìa thân.

    Những người dân còn lại thì kinh hoàng bỏ chạy, nhưng dưới sự truy đuổi của mã tặc, thì từng người một bị chúng đuôit theo, dùng trường thương đâm xuyên qua thân thể họ, dùng đao chém đầu.

    Lũ mã tặc gào thét, cười lớn, đến mức mà người già trẻ nhỏ cũng không buông tha

    “ Hồ Tử, Hồ đại nương, Hách đại thúc…”

    Trốn ở sau nhà, Đường Kiếp nhìn từng người từng người một chết đi, trong lòng tức giận vô cùng.

    Lý thúc từ phòng bên cạnh lao ra, nhìn thấy con gái mình ngã trong vũng máu, kêu thảm lao ra.

    - Đừng ra !
    Đường Kiếp vội vàng gọi.

    Một tên mã tặc nhìn thấy Lý thúc, nhe rằng cười độc ác, thúc ngựa lao tới.

    - Khốn khiếp!
    Đường Kiếp cắn răng một cái, lao về hướng tên mã tặc kia, lấy con dao phòng thân phi về phía hắn.

    Tên mã tặc đó phản ứng rất linh hoạt, vung lên một đao vô cùng chuẩn xác đánh bay con dao găm, đầu ngựa húc vào người Lý thúc, tay đến đao rơi, chém Lý thúc chết ngay lập tức, sau đó lại nhìn về hướng Đường Kiếp, cười nói:
    - Vẫn còn một đứa!

    Thúc ngựa đuổi theo.

    Đường Kiếp mắt thấy không ổn, quay người về phía rừng cây sau núi, chạy theo lối đường mòn. Nhưng ngựa đuổi quá nhanh, chớp mắt đã phóng đến phía sau Đường Kiếp, mã đao lại lần nữa chém xuống, ngay lúc ranh giới sống chết đang cận kề, Đường Kiếp liền bổ nhào về phía trước, tránh được một đao, xoay người lại, trong tay xuất hiện một vật, chính là cái đinh ba ở sau vườn.

    Đinh ba đâm thẳng vào thắt lưng tên mã tặc, tên mã tặc đó không thể ngờ, một đứa bé mười hai tuổi lại có thân thủ như vậy, không kịp phòng bị, thì đã bị đâm trúng rồi.

    Thân thể hắn không một mảnh giáp, bị chín cái đinh nhọn đâm sâu vào cơ thể, âm thanh đau đớn vang lên. Cùng lúc đó đầu ngựa đã húc về hướng Đường Kiếp, khiến cả người hắn bay ra ngoài. Đường Kiếp chỉ cảm thấy xương sườn đã bị húc gãy rồi, đau đớn ngã gục trên đất.

    Tên mã tặc kia đã rút cây đinh ba ra, nhảy xuống lưng ngựa, hung hắng hướng về phía Đường Kiếp:
    - Tiểu tử thối, hôm nay ngươi chết chắc rồi!

    Hắn tự hỏi nhiều năm tập võ, bình thường ba đến năm tên thanh niên trai tráng cũng không làm gì được hắn, không nghĩ tới hôm nay lại bị tên tiểu tử này đả thương, lửa giận trong lòng bùng lên, quyết tâm phải ăn tươi nuốt sống tên tiểu tử này.

    Đường Kiếp thấy hắn đi tới, đột nhiên giơ vung tay lên, một nắm bụi đất ném vào mắt tên mã tặc, dùng hết toàn lực nhảy lên, tên mã tặc kia phần eo bị thương nên chuyển động mất linh hoạt, thân thể tự nhiên khụy xuống, đúng là đã bị hắn cắn vào cổ họng.

    Mã tặc đau đớn hừ một tiếng, đao trong tay vung lên chém vào lưng Đường Kiếp, Mã đao cần phải có không gian mới phát huy được uy lực, cận chiến như thế này thì lại không có tác dụng cho lắm. Đường Kiếp thì lại quyết tâm cắn chết hắn, mặc cho dao chém vào lưng, vẫn cắn chặt yết hầu không buông.

    Tên mã tặc kia cuống lên, dùng hết sức đánh một chưởng lên người Đường Kiếp, cuối cùng cũng đẩy ra được, không ngờ rằng điều này đã lấy đi mạng của hắn.

    Mượn lực đẩy này, Đường Kiếp đã cắn vỡ khí quản của hắn, một dòng suối máu chảy ra, tên mã tặc ôm lấy cổ họng loạng choạng vài bước, cuối cùng cũng hết sức mà ngã xuống.

    Đường Kiếp cũng ngã thật mạnh trên mặt đất.

    Trên lưng hắn đã trúng một đao lúc trước lại còn bị ngựa húc, cuối cùng lại bị tên mã tặc dùng hết sức đánh một đòn, bị thương cũng rất nặng, nhưng hắn vẫn tiến đến cạnh tên mã tặc, đoạt lấy mã đao từ trong tay hắn.

    Tên mã tặc đó vẫn chưa chết, mắt trừng trừng nhìn Đường Kiếp.

    Đường Kiếp lạnh lùng nói:
    - Ngươi nhìn cái gì? Súc sinh!

    Mã đao cứa qua cổ họng hắn

    Phì !

    Lúc này Đường Kiếp mới nhổ ra một ngụm máu, vô lực mà dựa vào thân cây.

    Mặc dù lần đầu tiên giết người, nhưng trong lòng hắn một chút sợ hãi cũng không có, đối với loại người cặn bã này chỉ có oán hận mà thôi.

    Một âm thanh như sấm động đột nhiên vang lên tận chín tầng mây:

    - Tặc tử to gan, giết người vô tội, đáng chết!
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)