↑ ↓

 [Tiên hiệp] Ma Thần Đế Vương - C5

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi M.E_, 15/6/16.

  1. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    [​IMG]
    Ma Thần Đế Vương
    Tác giả : M.E_
    Tình trạng : đang ra
    Cốt truyện :

    Lục Vấn một thiên tài nổi trội từ gia tộc Lục gia nổi tiếng tại Trung giới, nhưng chẳng may vì quá nổi bật nên Lục Vấn đã bị một tên thích khách hãm hại phế bỏ võ công. Một lần bị đuổi xuống Hạ giới nào ngờ hắn ta lại có cơ hội tiến nhập vào tu đạo nhưng không phải tu võ đạo mà là tu ma đạo. Liệu thiên tài Lục Vấn khi xưa sẽ bước trên con đường ma đạo như thế nào ?.
    Mời mọi người theo dõi
     
  2. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 1 - Linh Hạ dị giới
    “ Linh Hạ địa lục “, là một địa lục rất xa lạ, nơi đây có ma pháp và đấu khí là nền tảng cho võ công tại Linh Hạ địa lục. Không ai biết được lịch sử gợi nguồn hình thành Linh Hạ địa lục nhưng lại được mọi người biết đến tại đây tồn tại song song Linh Tam địa lục. Linh Tam địa lục là cả ba địa lục cùng tồn tại song song với nhau gồm Linh Hạ - Linh Trung – Linh Thiên cũng có thể hiểu Hạ giới đến Trung giới và sau đó là Thiên giới. Mỗi giới cao chót vót trên các tầng mây và tất nhiên Hạ giới là nơi mặt đất tồn tại các người dân sinh sống không màng đến thực lực, để qua được mỗi giới đó các tu sĩ phải vượt qua các bình chướng để bước vào. Đấu khí và ma pháp là hai cách thức tu luyện dành cho các tu sĩ, đấu khí thiên về mặc phòng ngự và tấn công cận chiến cũng được chia thành các cảnh giới sau : Đấu sĩ, Đấu sư, Đấu tướng, Đấu linh, Đấu vương, Đấu hoàng, Đấu tôn, Đấu thánh, Đấu đế, Tiên cảnh. Còn về ma pháp thiên về tấn công nội lực và dựa trên sức mạnh của quy tắc cửu hành thiên địa : Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Quang, Hắc gồm cảnh giới : Pháp sĩ, Pháp sư, Pháp tướng, Pháp linh, Pháp vương, Pháp hoàng, Pháp tôn, Pháp thánh, Pháp đế, Tiên cảnh.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/6/16
  3. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 2 - Lục Vấn

    Lục Vấn là một thiếu gia nho nhỏ thuộc phạm vi ngoại tộc của Lục gia, Lục gia là một gia tộc nổi tiếng tại Linh Trung địa lục. Từ nhỏ đã có tài học võ và ngâm thơ mĩ họa có thể nói trăm năm mới có được cùng với vẻ lãng tử hút hồn biết bao cô gái. Nhưng chẳng may vì quá nổi bật nên Lục Vấn luôn bị những người thuộc nội tộc căm ghét và vào đêm lúc hắn tròn thập ngũ niên đã bị một tên thích khách đánh cho bại liệt, tổn thương đan điền về sau khó có thể quay lại con đường võ giả.

    Sau hơn 4 năm, từ một kẻ được mọi người ca tụng và nữ nhân không ngớp theo đuổi thì giờ đây lại là một con người với khuôn mặt không hồn, quần áo đầy bùn đất, khuôn mặt và mái tóc bồng bềnh lãng tử lại lem luốc đầy bụi bẩn khiến cho khí chất nam nhi không còn mà chỉ thấy là một gia đinh làm hầu cho kẻ khác. Cũng trong khoảng thời gian đó nhiều đệ tử nội tộc khi xưa thường xuyên bị danh khí của hắn đè ép thì giờ đây không ngừng lăng mạ sỉ nhục mà tìm mọi cách hãm hại, dường như cả gia tộc không hề quan tâm đến chuyện đó khiến cho tâm tình thù ghét gia tộc của Lục Vấn ngày càng tăng lên và hắn cũng hiểu được chính những trưởng lão phía trên ra tay nhưng lại không có bằng chứng, dù có bằng chứng thì có ai lại tin một kẻ thuộc ngoại tộc như mình.

    - Vấn nhi, ngươi mau mau nghỉ tay ăn cơm có sức mà làm tiếp.

    Trong không gian yên tĩnh như một bức màn cách âm thì bỗng nhiên một giọng nói đầy ngọt ngào chứa đựng một sức hút mãnh liệt của thiếu phụ. Người thiếu phụ kia là Tiêu Sương chính là mẫu thân của Lục Vấn.

    - Nương đợi con một chút, thêm một xíu nữa là xong việc rồi.

    Lục Vấn nghe thấy tiếng Tiêu Sương gọi mình thì cũng đáp lại.

    - Vấn nhi, thực sự vất vả cho ngươi rồi.

    Trong hốc mắt của Tiêu Sương tựa hồ rưng rưng như muốn chảy nước mắt nhưng bà không đành lòng chảy vì mỗi khi chảy thì bà cảm thấy càng có lỗi với Lục Vấn hơn.

    - Nương không cần phải thương cảm cho con, bởi vì nghiệp chướng con quá nặng nên thu hút người kẻ ghét con.

    Lục Vấn cũng biết được nếu như mình không quá nổi trội thì sẽ không có ngày hôm nay.

    - Thôi bỏ qua đi, chuyện cũng đã qua rồi nương cũng đừng có suy nghĩ nhiều.

    Lục Vấn nói với Tiêu Sương.

    - Thôi được, Vấn nhi ngươi không vào ăn cơm nhanh thức ăn nguội hết rồi.

    Tiêu Sương khuôn mặt ủ rũ buồn bã hồi nãy đã vui vẻ trở lại.

    Tại thạch điện của Lục gia…

    - Hôm nay ta tập hợp các vị trưởng lão đến đây là có chuyện cần bàn bạc.

    Giọng nói của một nam tử đang ngồi trên ghế tại giữa đại điện là tộc trưởng Lục Chấn.

    - Thưa tộc trưởng là chuyện của tên tiểu tử Lục Vấn và tiểu thư Doanh Thi của Doanh gia sao ?.

    Một vị trưởng trưởng lão già nua phát biểu trong đám người trưởng lão.

    - Haizz, chính là chuyện đó đã khiến ta phải suy nghĩ thật nhiều. Bây giờ Doanh Thi và Doanh gia đến thẳng cửa Lục gia chúng ta từ hôn mà điều xấu hổ nhất chính là nhà bên nữ lại đến bên nam từ hôn thì danh tiếng của Lục gia còn gì nữa.

    Lục Chấn than thở mà nói.

    - Theo ta nghĩ cả hai bên cũng đều muốn bắt tay làm thông gia, vì cả hai thực lực cũng không sai biệt nhau lắm. Đây cũng là một cơ hội tốt cho Lục gia chúng ta và cả Doanh gia nên vì vậy ý kiến của ta là đuổi tên Lục Vấn và Tiêu Sương xuống chi nhánh Lục gia tại Hạ giới tránh mang tiếng cho gia tộc. Còn về quan hệ hai bên chung theo như ta nghĩ thì tộc trưởng hãy đưa hậu bối giỏi nhất của Lục gia ra làm hôn sự với Doanh Thi, theo như mọi người thì sao.

    Trưởng lão già nua trả lời chính là nhị trưởng lão của Lục gia, là kẻ rất thâm thù với Lục Vấn.

    - Như vậy có ổn không ?, dù gì phụ thân của tên tiểu tử kia cũng chính là Lục Phong là người có công hi sinh mạng sống vì gia tộc. Nếu ta đuổi hắn đi chẳng khác nào chà đạp ân nghĩa của Lục Phong.

    Lục Chấn nghi vấn mà nói. Lục Phong chính là phụ thân của Lục Vấn, khi xưa đại chiến các gia tộc tại Trung giới thì Lục Phong là người có công rất lớn và cũng là thiên tài trăm khó gặp của Lục gia. Chắc cũng vì cả hai phụ tử đều là thiên tài nên dẫn đến nhiều con mắt ghen ghét của các trưởng lão.

    - Tộc trưởng, chúng ta cũng đã đuổi hai mẹ con tên tiểu tử đó đâu. Chẳng qua ta chỉ chuyển hắn xuống Hạ giới một thời gian sau khi xong xuôi mọi chuyện liền đem hắn lên đây. Hãy nghĩ đến lời ích của gia tộc.

    Nhị trưởng lão nói với tộc trưởng, trong lòng hắn không ngừng hân hỉ khi có cớ đuổi cả hai ra khỏi gia tộc. Một gia tộc nho nhỏ tại Hạ giới thì khó có thể ngóc đầu lên để tu luyện.

    - Không biết ý kiến của các trưởng lão thì sao nhỉ ?

    Lục Chấn nói to trong đình viện.

    - Hãy làm như theo lời của nhị trưởng lão.

    Đa số các trưởng lão đều theo nhị trưởng lão đều đồng thanh lên tiếng. Còn về những trưởng lão muốn lên tiếng bảo vệ Lục Vấn dường như đã không còn.

    - Thôi được ta sẽ phân phó sau, còn về chuyện Doanh Thi theo ta thì tên tiểu tử Lục Chí Dương cũng là một thiên tài không kém, mới 20 tuổi đã trở thành Đấu sĩ hậu kỳ không bao lâu nữa sẽ trở thành Đấu sĩ hậu kỳ đỉnh phong và Đấu sư, bước vào con đường của võ đạo.

    Sau hơn vài tiếng bàn bạc cuối cùng cũng đã kết thúc, từ trong đình viện các trưởng lão cũng đã bước về khu của mình.

    Ngày hôm sau…

    Khi được phân phó về việc chuyện Lục Vấn và Tiêu Sương xuống Hạ giới, các trưởng lão cũng đã gửi yêu cầu Lục Vấn và mẫu thân của hắn thu dọn đồ đạc để chuẩn bị chuyển đi. Trong lúc dọn đồ đạc, Tiêu Sương không ngừng khóc lóc khiến cho cả căn phòng như có một nguồn năng lực chấn áp Lục Vấn, bây giờ trong đầu của hắn chỉ có thể tồn tại hai chữ hận và thù. Nếu như có cơ hội thì hắn sẽ trả lại cho gia tộc gấp ngàn lần, vạn lần đối với những việc mà gia tộc đã làm cho hắn.

    Lục Vấn và Tiêu Sương được đám hộ vệ dẫn đến truyền tống trận. Truyền tống trận là một trận pháp dùng để dịch chuyển từ nơi này đến nơi khác, là một trận pháp do các cường giả Pháp hoàng giỏi về trận pháp lập nên. Trên đường đi đến truyền tống trận, Lục Vấn không ngừng được nhiều con mắt chỉa vào người hắn đa số đều là những con mắt khinh thường của đám đệ tử nội tộc khiến cho cả người khó chịu không ngừng. Bỗng nhiên một thân ảnh với thân hình cũng to lớn nhưng không được tuấn lãng, vẻ mặt đầy nham hiểm và cũng là người mà Lục Vấn ghét nhất vì suốt 4 năm trời hắn không ngừng chịu đựng sự sỉ nhục từ thanh niên này và tên thanh niên này chính là Lục Chí Dương mà các trưởng lão đề cập sẽ đính hôn với Doanh Thi của Doanh gia.

    - Ha ha, không ngờ một thiên tài Vấn đệ đây lại phải xuống Hạ giới làm kiếp trâu bò. Haizz, ta cũng thương đệ lắm nhưng mà không còn cách nào khác, nếu có thời gian ta sẽ xuống xem đệ làm trâu bò có vui vẻ không.

    Lục Chí Dương không ngừng chế giễu Lục Vấn bởi vì Lục Vấn nay không còn như Lục Vấn xưa. Nếu như là khi xưa tên Lục Chí Dương không hề dám đụng chạm đến Lục Vấn vì khi xưa Lục Vấn đã là Đấu sĩ hậu kỳ đỉnh phong mà hắn chỉ mới có Đấu sĩ trung kỳ đây có thể nói một bên là ngọn núi cao chót vót và vực thẳm sâu vô tận.

    - Tiểu đệ thực sự rất cảm kích Dương huynh, nếu như bây giờ đệ không bị hại thì giờ đây sợ huynh không có đủ bản lãnh để nói những câu đó đâu ha.

    Lục Vấn con mắt đầy sát khí mà nói.

    - Hừ ngươi vừa nói gì ? ngươi có tin là ta đánh ngươi ngay tại đây không hả tên tiểu tử thúi kia.

    Lục Chí Dương tím tái khuôn mặt mà nói.

    - Không lẽ huynh muốn đánh tiểu đệ bị phế võ công trước mặt toàn thể đệ tử nội tộc hay sao, vậy thì huynh sẽ ra sao khi nhiều người bàn tán huynh ăn hiếp một người dân nhỉ ?

    Lục Vấn liền đá xoáy khiến cho Lục Chí Dương giờ đây lại bị con mắt của những kẻ bao quanh không ngừng tò mò mà nhìn hắn.

    - Hảo ta ghi nhận câu nói của ngươi, chúng ta đi.

    Lục Chí Dương tức giận liền nói với đám đệ tử làm lâu la cho mình đi khỏi tránh bị sỉ nhục thêm lần nữa.

    Lúc này tâm tình của Lục Vấn vô cùng thoải mái sau khi làm cho tên kia mất hết mặt mũi hắn cũng cùng với mẫu thân và đám hộ vệ đi tiếp đến truyền tống trận.

    Truyền tống trận nằm sau trong hang động, vào bên trong hang động Lục Vấn tò mò không thôi khi bên trong giống như một tòa nhà đầy thạch bích. Ở giữa là bậc thềm với vòng tròn kết giới dưới đất, đây chính là truyền tống trận.

    - Tất cả các ngươi đứng vào trong truyền tống trận mau để ta sử dụng ma lực thi triển truyền tống trận.

    Một tên ma pháp sư nói với Lục Vấn và Tiêu Sương.

    Trong lúc truyền tống trận đang được thi triển, Tiêu Sương nhìn Lục Vân mà nói

    - Vấn nhi, cũng vì tại ta mà ngươi phải chịu thân hạ nhân ngươi có trách thì trách nương vì sinh ra ngươi phải chịu cảnh này. Nếu như Phong huynh ở dưới suối vàng nhìn thấy con mình phải xuống Hạ giới làm kẻ ăn người ở thì sao có thể an lòng được.

    Tiêu Sương nói với Lục Vấn, giờ đây giọt nước chảy ra trên khuôn mặt thiếu phụ đầy xinh đẹp này.

    - Nương, ngươi không còn phải buồn. Nếu như ta có cơ hội trở thành võ giả thì ta tuyệt đối sẽ đối tốt với nương và sẽ trả lại cho bọn họ ngàn vạn lần đau đớn mà cả hai mẹ con ta nhận.

    Lục Vấn nói liền ôm lấy Tiêu Sương mà khóc.

    - Bùm.

    Một tiếng nổ nhẹ và thân ảnh của cả hai bên trong truyền tống trận cũng biến mất.
     
    Last edited by a moderator: 15/6/16
  4. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 3 - Thức tỉnh
    Tại Hạ giới…
    - Mại vô mại vô, thịt tươi ngon đây.
    - Rau tươi đây, bà con vào mua đi
    - Bánh bao nóng đây mua đi mua đi
    Không gian dường như ồn áo náo nhiệt hơn rất nhiều, chi nhánh của Lục gia là một cửa tiệm tửu lầu tại trong Hạ Nhân trấn. Nơi đây tụ tập vô số nhiều người không có tài năng về võ công tụ tập sinh sống và tự thành lập lên Hạ Nhân trấn, tại Hạ giới cũng có võ sĩ tu luyện võ công nhưng cao nhất cũng chỉ là đấu linh và pháp linh số lượng đếm trên đầu ngón tay.
    Lục Vấn và Tiêu Sương được đưa đến Hạ Nhân trấn để quản lý tửu lầu của Lục gia, một tửu lầu nho nhỏ chỉ để cho hai mẹ con đủ sống qua ngày.
    - Nương, người canh tửu lầu a. Con còn phải đi khám phá xung quanh Hạ giới đây có gì đặc biệt.
    Lục Vấn nói với Tiêu Sương
    - Vấn nhi như vậy thật sự nương không yên lòng, chúng ta là người mới tốt nhất đừng nên đi loạn lên.
    Tiêu Sương nói.
    - Nương cứ yên tâm, ta có chừng mực của mình.
    Sau đó Lục Vấn ra khỏi Hạ Nhân trấn mà ngao du khắp mọi nơi miền Hạ giới. Hạ Linh địa lục vô cùng rộng, gần như chưa ai biết được nó rộng đến đâu chỉ biết nơi nay tồn tại tứ quốc gia quản lý mọi khu vực trên Hạ giới. Gồm Tư Mã đế quốc, Xích Viêm đế quốc, Hoàng Vương đế quốc, Không Vân đế quốc mỗi đế quốc chia nhau mà cai trị khắp nơi. Nhân Hạ trấn là một trấn nhỏ thuộc sự quản lý của Hoàng Vương đế quốc nằm ở phía nam xa phạm vi quản lý của Hoàng Vương đế quốc nhưng vẫn trong phạm vi lãnh thổ. Ngoài ra tại Hạ giới linh khí tu luyện rất loãng nên vì vậy mà các cường giả tu luyện võ công đều phi thăng lên Trung giới để tu luyện vì trên đó linh khí rất nồng đậm. Còn về vấn đề lên Trung giới có hai cách thứ nhất sử dụng truyền tống trận dịch chuyển lên Trung giới, còn thứ hai phá vỡ bình chướng trên không gian mà phi thăng lên nhưng điều đó là không có khả năng vì chỉ có Đấu vương mới có thể bay trên không trung và đủ thực lực để vượt lên Trung giới. Hạ giới là nơi linh khí yếu nhất đó cũng là lý do tại sao không hề có Đấu vương tồn tại và những ai đạt đến đấu linh chỉ có thể dừng lại tại đó mà thôi.
    - Theo như lời của những người xung quanh phía trước chính là Vân Sâm lâm mạch. Lục Vấn nói thầm nhỏ.
    Vân Sâm lâm mạch là một khu rừng có diện tích rất lớn, nó nằm về phía nam đông của Hoàng Vương đế quốc diện tích của khu rừng này ít nhất cũng chiếm khoảng một phần ba diện tích của đế quốc. Bên trong Vân Sâm lâm mạch có vô số thảo dược có cả khi còn là linh dược ngũ phẩm cũng không chừng nhưng nếu như có linh dược tốt như vậy thì chắc chắn sẽ có vài con ma thú đạt được ngũ giai thú kỳ có thực lực ngang bằng cường giả đấu vương và pháp vương có khi còn cao hơn nữa. Điều đó mặc dù rất thu hút các dong binh đoàn và các luyện dược sư nhưng họ không muốn bỏ mạng vì thực lực không tài nào bằng những con ma thu đó.
    - Đúng là nguy hiểm thật, tốt nhất ta nên đi ngoài bìa thì hay hơn tránh thu hút các con ma thú nhất giai.
    Lục Vấn lo sợ mà thầm nghĩ, bây giờ ngay cả mình còn phải sợ những con ma thú nhất giai thì tam tứ giai làm sao mà đỡ nổi huống hồ gì ngũ giai. Hắn cũng không muốn liều mạng mà xông thẳng vào địa bàn của những gia hỏa đó tốt nhất là nên đi đường vòng.
    Sau khi đến trước bìa rừng bước vào Vân Sâm lâm mạch có một tiệm khách điếm là nơi dừng chân của các thợ săn và dong binh đoàn. Lục Vấn nhìn thấy sắc trời cũng đã buông màn nên vì vậy cũng vào thuê phòng trọ nghỉ ngơi mai tiếp tục bắt đầu vào cuộc khám phá. Trong lúc ngồi ăn tối lót dạ, hắn nghe lén được các dong binh đoàn dường như đang bàn luận về một khu vực bên trong Vân Sâm lâm mạch vô cùng bí hiểm quanh năm đều có sương mù quỷ dị nhưng điều đặt biệt hơn là bên trong có một kết giới rất quỷ dị cho dù là vương giả bước vào sợ còn phải bỏ mạng huống chi là các cao thủ linh giai. Và hình như chỉ có những người không có võ công mới có thể bước vào kết giới đó. Sau khi nghe từ các dong binh đoàn kia đang cần tuyển mộ những người không biết võ công bước vào đó để thám hiểm thì Lục Vấn hân hỉ không ngừng, nếu như lần này đi vào trong đó có thể tìm hiểu thêm vài điều đặc biệt của Hạ giới hơn.
    Sáng ngày hôm sau….
    Các dong binh đoàn cũng tụ họp thành các tổ đội chuẩn bị bước vào Vân Sâm lâm mạch, để vào trong những tổ đội đó thì cần phải khai danh đăng ký mới được quyền gia nhập.
    Lục Vấn đi đến một trại nhỏ ở đó có một thanh niên cự tráng với y phục màu xanh ngâm đen có hoa văn chữ Hoàng, đây chắc chắn là dong binh đoàn của Hoàng Vương đế quốc. Gia tộc Hoàng gia là người nắm giữ cả đế quốc nên vì vậy có thể nói Hoàng gia là vương tộc mà những dong binh mặc áo có hoa văn chữ Hoàng cũng đúng thôi.
    - Tên kia, ngươi đến đây để đăng ký báo danh gia nhập vào dong binh đoàn Hoàng tộc đúng không ?
    Thanh niên mặc y phục Hoàng gia nói.
    - Vâng, tại hạ tên Lục Vấn mong muốn được báo danh vào dong binh Hoàng gia.
    Lục Vấn trả lời
    - Thôi được, ngươi đóng mộc và báo danh tại đây.
    Thanh niên mặc y phục Hoàng gia nói và đưa cho Lục Vấn cuốn sổ báo danh. Sau khi báo danh xong Lục Vấn được dẫn đến một trại nhỏ bên trong là nơi cất giữ y phục và vũ khí của Hoàng gia dong binh. Những dong binh Hoàng gia dẫn Lục Vấn vào bên trong và yêu cầu hắn mặc y phục của Hoàng gia tránh thất lạc hay đào ngũ khỏi dong binh đoàn.
    - Hỡi những thành viên trong đội dong binh đoàn của Hoàng gia nghe rõ, hôm nay chúng ta sẽ tiến vào sâu bên trong Vân Sâm lâm mạch đến khu vực Huyễn Ma U Ám để khám phá. Trong nhiệm vụ lần này vô cùng nguy hiểm những ai không đủ cam đảm có thể bước ra và từ nay trở đi sẽ không được bước vào lại dong binh đoàn Hoàng gia còn những ai theo tới cùng sau khi hoàn thành sẽ được quốc vương Hoàng Vương ban thưởng một ngàn lượng kim tệ và hai viên tam phẩm đan dược
    Tên đội trưởng mặc một bộ thiết bào thực lực đấu tướng sơ kỳ nói lớn. Với phần thưởng đầy thu hút khiến cho các thành viên trong binh đoàn không ngừng nhỏ cả dãi đây là một lợi ích hậu hĩnh mà không ai muốn từ bỏ cả. Tổng kết số lượng thì chỉ có vài người từ bỏ bước ra khỏi binh đoàn Hoàng gia vì nhiệm vụ lần này là rất nguy hiểm, họ biết phần thưởng có thể nói là đủ nuôi cả ba đời nhưng lần này là vô cùng nguy hiểm có thể dễ dàng từ bỏ mạng sống của mình.
    Sắp xếp đội hình xong, lần lượt các dong binh đoàn bước vào trong Vân Sâm lâm mạch. Suốt cả đường đi, Lục Vấn vô cùng nghi hoặc mỗi khi dừng chân nghỉ thì các đội hộ vệ lúc nào cũng đứng xung quanh bảo vệ kiệu. Không biết là ai nhưng lương khô và nước đều cho người bên trong kiệu dùng trước rồi sau đó các dong binh mới được ăn và uống chắc hẳn người trong kiệu chính là người trong Hoàng tộc.
    - Các huynh đệ, hôm nay chúng ta sẽ nghỉ ngơi tại đây đợi đến sáng mai sẽ tiến hành tìm kiếm linh dược và bước vào Huyễn Ma U Ám. Huyễn Ma U Ám chính là khu vực mà Lục Vấn nghe lén từ các thành viên trong dong binh đoàn khác, đây là nơi có kết giới chỉ có những người không có tu luyện đấu khí và pháp khí mới bước vào còn những võ giả khác kể cả cường giả đấu vương không thể nào có thể bước vào trong. Đó lý do tại sao Hoàng gia lại chiêu mộ các thanh niên không đấu khí và ma lực vào dong binh.
    Hơn mấy ngày đường, dong binh đoàn Hoàng gia đã lấy được rất nhiều thảo dược trong đó không ít thảo dược và phải đối đầu với nhiều ma thú có nhị kỳ và tam kỳ. Gần phân nữa dong binh giờ đây vơi bớt đi vài bị đã bỏ mạng trên đường vào. Vân Sâm lâm mạch là khu rừng rất nguy hiểm dù là cao thủ cũng không liều mạng bước vào đó.
    Trong lúc dừng chân, chiếc kiệu kia cũng có người bước ra thân ảnh đó là một tiểu thư với mái tóc óng ánh như màn đêm đầy sao, khuôn mặt không một chút tỳ vết cùng bộ ngực cao chót vót thân hình đường cong hoàn hảo đến không ngờ mặc bộ trang phục nữ nhân hồng xanh nhạt khiến cho nhiều nam nhân trong binh đoàn không chớp mắt kể cả thở mạnh. Có thể nói đây là một vưu vật tuyệt mĩ của sắc đẹp.
    - Thưa tiểu thư, theo như hạ thần thì còn khoảng vài giờ đường nữa chúng ta sẽ đến Huyễn Ma U Ám, không biết tiểu thư có gì căn dặn không ?
    - Tốt, các ngươi lui ra đi ta có chuyện cần phải giải quyết. Hạ Nhi đi theo ta
    Tiểu thư mặc y phục hồng xanh nhạt kia sau khi nói với đại đổi trưởng dong binh liền quay đầu lại nói với một nữ nhi khác, đây chính là nô tỳ thường đi theo phục vụ cho tiểu thư này.
    - Vâng thưa tiểu thư, nô tỳ đi liền.
    Nô tỳ kia cũng rất xinh đẹp, chỉ sợ là thua tiểu thư tuyệt sắc kia thôi.
    - Mọi người chúng ta đã đến Huyễn Ma U Ám, tất cả hãy cảnh giác có thể những con ma thú xung quanh kia sẽ phục kích chúng ta. Hãy đi sát vào nhau những người thực lực yếu vào trong còn những người cao hơn thì ra ngoài bảo vệ.
    Tên đại đội trưởng dong binh đoàn ra lệnh cho đám thành viên trong dong binh.
    Khi bước đến gần khu vực của Huyễn Ma U Ám, không khí trở nên quỷ dị hơn xung quanh màn sương mù dày đến nỗi khó phân biệt được hướng đi.
    - Chúng ta đã đến gần kết giới, hãy dừng lại còn những người không tu luyện võ công hãy bước vào trong.
    Đại đội trưởng nói lớn.
    Lục Vấn cùng các thanh niên khác đi vào bên trong kết giới. Càng vào sâu dường như sương mù càng dày đặc.
    - Mọi người hãy cẩn thận, tại đây có sát khí vô cùng nồng đậm.
    Lục Vấn nhắc nhở những người xung quanh.
    Luồng sát khí rất nặng tỏa ra khắp mọi nơi khiến cho những người bình thường không có nội lực cảm thấy nặng nề không chỉ vậy còn có những người không chịu nỗi luồng sát khí này mà ngất đi còn có khi phụt máu mà chết. Dần dần số lượng hơn chục người giờ đây chỉ cảm thấy còn lại vài bóng hình, Lục Vấn cũng không chịu nỗi luồng sát khí con mắt và ý thức dần dần đang mất, nếu như ngày xưa hắn không có tu luyện võ công mà cường hóa thân thể thì sợ giờ đây đã mất mạng từ lâu.
    - Nơi đây sát khí quá nặng, ta không thể chịu nỗi nữa rồi.
    Lục Vấn lim dim mắt mà nói.
    Hơn vài canh giờ chịu ảnh hưởng từ sát khí, cuối cùng Lục Vấn cũng chịu không nỗi nữa mà ngất đi lúc nào không biết. Còn những người còn lại cũng cùng chung một kết cục phụt máu mà chết chỉ có riêng Lục Vấn chỉ ngất xỉu.
    Trong thân thể của Lục Vấn lúc này giống như trở thành căn nhà không người để cho luồng sát khí tiến vào thân thể mà lưu động khắp các kinh mạch tập trung đến đan điền bị thương tổn. Sát khí này không chỉ không gây hại cho hắn mà còn rất bổ ích cho hắn. Trong thân thể của Lục Vấn bây giờ điên cuồng hấp thu những sát khí, những sát khí đó từ từ chuyển thành những luồng tinh khí bao quanh đan điền hình như nó đang chữa trị cho hắn.
     
    Chỉnh sửa cuối: 15/6/16
  5. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 4 - Đế Ma Thần Công quyết
    Trong lúc đang ở trạng thái bất tỉnh, một giọng nói đầy quỷ dị phát ra từ thức hải Lục Vấn.
    - Ha ha, đúng là tên tiểu tử ngươi có cơ duyên trời định với ta. Hơn vạn năm nay ta không có kẻ nào là hậu bối để truyền lại bí truyền của ta. Không ngờ sau bao năm chờ đợi cuối cùng ta cũng tìm ra được tên tiểu tử nhà ngươi.
    Mặc dù trong trạng thái bất tỉnh nhưng Lục Vấn vẫn có thể nghe được những lời từ một lão nhân bí ẩn đang ẩn ẩn hiện hiện trong đầu.
    Hơn mấy ngày ngất xỉu, Lục Vấn cũng quen dần với luồng sát khí này rồi nên cũng từ từ mà mở mắt. Khi tỉnh dậy cả cơ thể Lục Vấn biến hóa không ngừng khi cảm thấy dường như trong cơ thể tồn tại một tia đấu khí, không phải chỉ có một tia đấu khí mà còn có pháp lực khiến cho đầu óc hắn bây giờ không biết suy nghĩ ra điều gì nữa. Đây chẳng lẽ là nằm mơ khi một kẻ bị đánh nát đan điền bây giờ còn tồn tại đấu khí và pháp lực, đây chẳng lẽ là nằm mơ.
    Trong lúc hoang mang, trong đầu hắn nghe thấy tiếng nói của một lão nhân không có hình hài thực thể giống như một làng khói toàn màu đỏ và đen.
    - Tiểu tử thúi, ngươi tỉnh dậy rồi sao ?Thế nào có cảm thấy biến hóa gì trong cơ thể ngươi không, hắc hắc.
    Lão nhân bí ẩn nói với giọng điệu nham hiểm.
    - Không biết lão là ai nhưng hình như ta biết lão là người đã cứu ta đúng không ?
    Lục Vấn nói với lão nhân kia.
    - Hắc hắc, ngươi tỉnh dậy là tốt rồi. Coi như trong hàng vạn người ngươi là kẻ may mắn nhất đấy.
    Lão nhân nói với Lục Vấn
    - Không biết tại sao ta lại là kẻ may mắn ? Ý của tiền bối là sao ta thực sự không hiểu lắm.
    Lục Vấn nghi vấn hỏi
    - Haizz, đầu óc của ngươi đúng là chậm hiểu quá. Thôi được dù gì bây giờ ngươi cũng sẽ hiểu, ta tên là Quỷ Đế có thể nói đến mấy lão quái vật kia còn không dám đụng đến ta nhưng trong một lần ta tu luyện đột phá đến Đấu đế chẳng may lại bị bốn tên Tứ Đại Thiên Vương kia vây hãm khiến cho ta phải bỏ mạng, nhưng bốn tên đó thật sự không biết ta đã phân thần hồn chạy thoát đợi có cơ hội sẽ trùng sinh lại giết chết những tên kia. Trong lúc thần hồn ta chạy trốn lại xui xẻo không biết ở đâu rơi vào không gian hỗn loạn đến nơi đây và bị giam cầm hơn vạn năm.
    - Tiề..n bối nói gì ?. Tiền bối đạt đến đẳng cấp Đấ..u đế sao ?
    Lục Vấn kinh hãi nhìn lão nhân trước mặt mà nói, đừng nói là Đấu đế kể cả Đấu tôn còn không biết nơi phương trời nào. Nếu như mình bất kính vào lão nhân bí ẩn này sợ đã sớm mất mạng.
    - Ngươi không cần phải hoảng hốt đến thế, lần này ta không biết còn cơ hội để sống sót tiếp tục hay không nhưng ta cũng đã quá già rồi vì vậy hôm nay ta sẽ truyền cho ngươi công pháp mà ta đã tu luyện. Nếu như sau này ngươi có cơ hội phi thăng lên Thiên giới hãy giúp ta trả lại món nợ cho các lão gia hỏa kia.
    Quỷ Đế nói với Lục Vấn
    - Tiền bối định nhận một tiểu tử như ta sao ?. Ta sợ ta không đạt được yêu cầu của tiền bối, khi xưa ta đã từng tu luyện đấu khí nhưng chẳng may lại bị tên bịt mặt đánh cho trọng thương đan điền sợ từ nay về sau không có khả năng tu luyện lại.
    Lục Vấn ủ rũ trong lòng mà nói.
    - Chẳng lẽ ngươi không cảm nhận thấy luồng đấu khí và pháp lực trong người sao ?. Trong lúc ta quan sát ngươi bước vào đây, dường như những luồng sát khí của ta rất tương duyên với ngươi không những không gây hại cho ngươi mà còn rất tốt đấy. Có lẽ số phận kiếp trời đã định ngươi chính là kẻ truyền thừa Quỷ Đế ta rồi hắc hắc.
    Quỷ Đế cười mà nói.
    - Nhưng mà tiền bối chính thực là ma đạo, nếu như theo tiền bối thì sợ cả đời ta sẽ vướng vẫn mãi ma đạo.
    Lục Vấn nói.
    - Cái gì, ngươi khinh thường những kẻ tu ma như ta sao ?. Ngươi mặc dù là kẻ rất thích hợp để ta truyền thừa nhưng đừng tưởng ta không dám giết tên tiểu tử thúi như ngươi.
    Quỷ Đế lớn tiếng nói.
    - Thật sự tiểu bối không có ý mạo phạm Quỷ Đế tiền bối nhưng dù gì ta cũng là người chính chực không muốn trở thành ác ma đầu vạn người khiếp sợ.
    Lục Vấn trả lời.
    - Coi như ngươi có chút nhân đạo nhưng chẳng lẽ ngươi không muốn trả lại những gì mà Lục gia của ngươi làm sao.
    Quỷ Đế nói với Lục Vấn
    - Làm sao tiền bối lại biết chuyện đó ?. Chẳng lẽ tiền bối đã ở trong đầu ta thấy hết mọi việc.
    Lục Vấn kinh hãi mà nói.
    - Thôi được, đó là tùy ý của ngươi thôi nếu muốn trả món nợ hãy theo ta làm đồ đệ. Còn không muốn thì phải bỏ mạng tại đây ngươi hãy chọn đi.
    Quỷ Đế cất tiếng.
    Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Lục Vấn cũng đã chọn ra được đáp án. Nếu như bây giờ hắn không nhận lão nhân này làm sư phụ e rằng sẽ bỏ mạng tại đây, còn nếu như nhận làm độ đệ có cơ hội quay lại con đường võ đạo đến lúc đó sẽ trả thù những gì Lục gia đã làm với hắn và mẹ của mình.
    - Tiền bối xin dừng bước, ta nguyện ý làm đồ đệ của người.
    Lục Vấn nói.
    - Hảo, được thôi. Ta đã đợi câu nói ngươi lâu rồi, ta cũng sắp phải đi rồi nên vì vậy ta sẽ truyền cho ngươi công pháp “Đế Ma Thần Công quyết”.
    “Đế Ma Thần Công quyết” là một công pháp tu ma đầy quỷ dị gồm có chín tầng cảnh giới : Kết Ma, Tu hồn, Huyết Sát, Túng Dục, Phân Hồn, Luyện Ma, Nhập Ma, Chân Ma, Ma Thần. Mỗi tầng cảnh giới sẽ chia thành sơ kỳ, trung kỳ, thượng kỳ và cảnh giới đỉnh phong là cảnh giới bão hóa cách để đột phá lên tầng tiếp theo.
    - Vậy xin theo ý sư phụ.
    Lục Vận đáp trả.
    - Thôi được ngươi hãy ngồi yên để tâm hồn thanh tĩnh không nên suy nghĩ lung tung sẽ dẫn đến đầu óc điên loạn tâm hồn bất định chắc chắn sẽ dẫn đến tẩu hỏa nhập ma, ta sẽ truyền cho ngươi khẩu pháp của “Đế Ma Thần Công quyết” vào trong thức hải của ngươi. Sau đó ta để lại cho ngươi giới chỉ Huyết Phệ này về sau nếu ngươi gặp nguy hiểm hãy sử dụng đến nó và mỗi ngày ngươi phải cho nó uống máu. Ngoài ra trong Huyệt Phệ giới chỉ còn có một không gian để ngươi lưu trữ đồ vật, trong đó không thiếu vài cuốn ma công chiến kỹ rất hữu ích với ngươi nhưng phải đợi tu vi tăng lên mới có thể sử dụng. Có thể đến lúc ta cũng phải đi ngươi hãy giúp ta trả thù mấy lão già chết tiệt kia, à ta quên nếu như ngươi có gặp người trong gia tộc Vân gia hãy giúp đỡ hết mình ngươi hãy nhớ đấ…y.
    Quỷ Đế một hồi nhắn nhủ những lời cuối cùng với Lục Vấn thì lúc đó hồn thể của lão cũng biến thành những dòng chữ sáng lóe tiến nhập vào đầu Lục Vấn.
    - Thưa sư phụ đệ tử nhất định sẽ giúp sư phụ đạt được nguyện vọng.
    Lục Vấn tự hứa với lòng mình, mặc dù hắn không ưa gì ma đạo nhưng đã bái Quỷ Đế làm sư phụ thì nhất định phải đạt được nguyện vọng của sư phụ.
    - Ha ha, từ nay trở đi ta sẽ làm mọi điều tà vọng mà xưa nay ta không bao giờ dám làm. Kể từ nay không ai được phép coi thường ta, kẻ nào coi thường sẽ phải hứng chịu cái chết.
    Qua một thời gian thu nhập khẩu pháp của “Đế Ma Thần Công quyết” hắn không vội rời khỏi Huyễn Ma U Ám mà ở lại tiến hành tu luyện. Cảnh giới đầu tiên của “Đế Ma Thần Công quyết” chính là Kết Ma kỳ bước nhập vào tu ma cần phải luyện cho mình có tâm ma đầy dã tâm và tàn nhẫn. Từ đó sử dụng những ý nghĩa đen tối nhất trong cơ thể kết thành ma đan hấp thu sát khí và huyết sinh của kẻ khác để nâng cao năng lực của mình. Vì vậy mà các kẻ ma đầu thường hay sát sinh khắp mọi nơi để hấp thu sát khí và uống máu người, ngoài ra có một điều mà các tu giả rất sợ khi đối mặt với tu ma đó chính là hấp thu tu vi của người khác để tăng cường cho mình đó chính là lý do tại sao rất nhiều kẻ theo con đường tà đạo vì nó nhanh và thực lực mạnh hơn người tu đạo gấp nhiều lần nhưng bù lại có thể gây nghiệp chướng rất nặng sẽ ảnh hưởng đến tinh thần người tu dễ lầm lạc mất bản tính và thiên đình sẽ không dung thứ.
    - Hiện tại nơi đây sát khí đối với ta rất tốt, nên vì vậy trước tiên hãy khoan rời đi.
    Lục Vấn lẩm bẩm trong miệng mà nói.
    Sau đó trong đầu hắn những suy nghĩ tiêu cực không ngừng điên cuồng phát ra, đó là những suy nghĩ của hắn từ rất lâu nhưng không dám thực hiện nay lại lãnh nhận cơ duyên như vậy đối với hắn mà nói giống như là cả tấn vàng rơi từ trời xuống. Những suy nghĩ tiêu cực ấy không ngừng chạy nhảy giống như hài tử nghịch ngợm từ từ tiến nhập vào đan điền, đan điền không ngừng biến hóa ảo diệu khi hấp thu suy nghĩ tiêu cực. Qua nhiều giờ cuối cùng đan điền cũng đã đổi sang màu đen trộn lẫn màu đỏ, điên cuồng cắn nuốt sát khí xung quanh mà hấp thụ.
    Không biết đã bao lâu Lục Vấn cuối cùng cũng thở ra một ngụm trọc khí mở ra đôi mắt đầu đỏ ngầu đầy khí chất của một sát ma đầu.
    - Cuối cùng ta cũng đã tiến nhập vào Kết Ma sơ kỳ coi như cũng đã được coi là tu Sĩ sơ kỳ. Chắc cũng đã hơn vài tuần ta cũng nên đi thôi nơi đây sát khí cũng đã không còn nhiều nữa đối với mình mà nói không còn hữu dụng nữa.
    Nói xong Lục Vấn từ từ bước ra khỏi Huyễn Ma U Ám. Ở bên ngoài khu vực đám dong binh đoàn Hoàng gia không ngừng bàn tán khi thấy Huyễn Ma U Ám giờ đây đã không còn sát khí và sương mù quỷ dị nữa nhưng không dám bước vào vì bên trong chắc hẳn vẫn còn kết giới. Trong lúc đang bàn tán xôn xao thì một thân ảnh của một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt trắng như nữ tử cùng với mái tóc dài bồng bềnh bay trong không trung cùng bộ y phục Hoàng gia bước, đó không ai khác là Lục Vấn.
    - Ha ha, không ngờ ngươi cũng đi ra rồi sao Lục Vấn đệ.
    Một đám hộ vệ Hoàng gia bu lại gần Lục Vấn mà nói. Đối với đám hộ vệ này từ xưa đến nay không hề nói chuyện hay giao hảo gì với Lục Vấn nhưng bây giờ vì tò mò muốn biết bên trong đó có gì, nói không chừng sẽ có bảo vật nên vì vậy mà cả đám mở miệng nói để biết không chừng hắn sẽ nói và cho vài món bảo vật thì sao.
    - Haizz, ta thực thất vọng bên trong chẳng có gì cả ngoài màn sương mù và sát khí nồng đậm khiến ta thực sự tiếc thương cho những kẻ khác.
    Lục Vấn ủ rũ mà nói, nếu như giờ hắn kể cho cả đám nghe về việc mình được một cường giả đế giai nhận làm đệ tử và trao cho pháp quyết tu luyện sợ rằng mình sẽ bị cả thiên hạ không ngừng săn đuổi để moi ra pháp quyết ấy.
    - Ngươi không lừa bọn ta chứ, nếu như không có gì tại sao nơi đây lại quỷ dị đến như vậy ?
    Cả đám hộ vệ nghe Lục Vấn nói vậy không hề tin.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)