[Tiên hiệp] Ma Đế - Tác giả: M.E_ - C3

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi M.E_, 16/1/16.

  1. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Truyện : Ma đế (Vì sự thất bại của tác phẩm đầu tiên nên lần này mình xin làm lại một bộ truyện khác mang tính chất hay hơn)
    Tác giả : M.E_
    Cốt truyện :
    Thiên đình ngăn cản kẻ tu đạo, tu chân hay tu ma đều nghịch mệnh trời. Nhân giới hỗn loạn, kẻ tu chân và tu ma đối đầu lẫn nhau chỉ để bước đến cửa thiên đình. Liệu một kẻ tu ma Lục Vân sẽ ra sao trước hàng ngàn cao thủ võ lâm. Hãy cùng bước vào một thế giới tu chân đầy mới lạ.
    Cảnh giới tu luyện : Võ giả, Hậu Thiên, Tiên Thiên, Nhập Tiên, Tiên Cảnh, Thánh Thiên, Độ Kiếp, Đế Thần
    [​IMG]
     
    lethanhtrung2000, Lôi and Dạ Tâm like this.
  2. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 1 - Tam giới lục địa

    "Tam giới lục địa" là một tên gọi của các võ giả tu luyện tại đây, đây chính là một thế giới chỉ tu luyện thiên địa linh khí và sử dụng các pháp lực cũng như các pháp bảo, lục địa này được chia thành ba khu vực, hạ giới, trung giới và thiên giới. Kẻ hạ giới sẽ không nào có thể lên được trung giới khi thực lực không đủ, ngoài ra mỗi giới khác nhau sẽ có linh khí thiên địa khác nhau. Hạ giới chỉ dành cho những kẻ phàm nhân sinh sống, khi một người tu chân hay tu ma đạt đến cảnh giới mạnh sẽ có thể bước chân lên trung giới. Thiên địa luân hồi, thiên đình ngăn những kẻ nghịch mệnh ý trời để thoát khỏi vòng sinh tử nhân giới. Những kẻ thoát khỏi mệnh trời sẽ trở thành tiên, thánh và thần nhưng rất hiếm khi một kẻ có thể thành tiên nói chi là thần. Mệnh thọ cũng sẽ được kéo dài hơn khi một người đột phá cảnh giới. Một phàm nhân muốn bước vào con đường tu đạo là vô cùng khó khăn.
     
    Last edited by a moderator: 17/1/16
  3. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 2 - Lục Vân



    "Thiếu gia phế nhân", đây là tên gọi của Lục Vân khi được mọi người trong thành chế nhạo do không thể hấp thu được thiên địa linh khí, đồng nghĩa với không thể trở thành võ giả. Cả gia tộc cũng đều khinh bỉ hắn, tuy là con trai của vị tộc trưởng gia tộc Lục gia đã từng trở thành thiên tài nhất bảng trong thành nhưng không thể nào thoát khỏi lời mang tiếng lại trong người. Một điều mà hắn khác hẳn mọi kẻ khác chính là sức mạnh ý chí.- Thiếu gia, chư vị trưởng lão mời gọi người vào phòng hội nghị. Tên gia đinh bên ngoài gõ cửa mà nói

    - Ta biết rồi, ngươi lui ra đi. Tiếng nói mang đầy âm trầm không của ai khác chính là của Lục Vân
    Tại phòng hội nghị....
    - Thưa các trưởng lão, hôm nay ta gọi các người đến đây là có chuyện muốn giải quyết về tiểu tử Lục Vân hiện nay tình trạng tin đồn ngày càng nhiều, tình trạng thanh danh của gia tộc họ Lục cũng bị ảnh hưởng có thể không lâu sau các gia tộc lớn tại Hạ Thông thành này sẽ ngồi lên đầu chúng ta, chắc hẳn ở đây không ai muốn điều đó. Nhị trưởng lão lên tiếng nói, từ xưa đến nay không ai không biết nhị trưởng lão luôn khiêu khích tộc trưởng, không nhìn cũng biết tên này có mưu đồ muốn chiếm lấy ngôi vị tộc trưởng nhưng những người trong gia tộc không hề dám lên tiếng.

    - Thưa các vị trưởng lão, ta tộc trưởng Lục Sa hôm nay tuy biết các vị vô cùng phẫn nộ trước lời nói của dân thành nhưng các vị hãy bình tĩnh lại. Vân nhi chắc chắn đã mắc phải một căn bệnh bẩm sinh nào đó nên không thể tu luyện được võ giả nhưng ta sẽ tìm mọi cách để chữa trị cho hắn, xin các vị hãy bình tĩnh lại. Tộc trưởng Lục Sa lên tiếng nhằm muốn giúp nhi tử mình không phải chịu thiệt thòi từ phía trưởng lão.

    - Ta biết tộc trưởng rất thương yêu nhi tử của mình, Vân nhi dù gì cũng đã mất mẫu thân từ lúc nhỏ nhưng chẳng lẽ tộc trưởng lại làm sai quy định của gia tộc chăng ? Kẻ sinh ra trở thành phàm nhân phải ở hậu viện để chăm lo công việc trong gia tộc, không thể nào có tương lai. Mong tộc trưởng suy xét. Nhị trưởng lão lên tiếng.

    - Mong tộc trưởng suy xét !. Vừa tức thì nhiều trưởng lão theo phe nhị trưởng lão lại đồng thanh lên tiếng nhằm đẩy tộc trưởng vào thế đường cùng.

    Vừa tức thì Lục Vân vào trong đình viện.

    - Tiểu bối Lục Vân xin chào các vị trưởng lão. Không biết các vị chiêu gọi tiểu bối có ý chỉ hay không ?. Lục Vân nhẹ nhàng nói

    - Ta là tam trưởng lão Lục Chí hôm nay kêu gọi ngươi đến là có chuyện muốn nói với ngươi, chắc ngươi cũng biết nếu như hậu bối các ngươi không thể bước trên con đường võ đạo thì sẽ bị điều đến hậu viện để làm việc công cho gia tộc. Tam trưởng lão nói với giọng vô cùng ngạo mạn

    - Thưa các trưởng lão, ta biết rằng các ngươi vô cùng khinh bỉ ta bởi vì ta là thiếu gia phế vật của Hạ Thông thành, các người ghét ta bởi vì ta làm mất thanh danh của các người hay là do các người muốn tạo phản. Lục Vân lúc này đang rất là tức giận.

    - Ngươi....! các trưởng lão sắc mặt vô cùng đỏ hồng, Lục Vân nói trúng tim đen của các trưởng lão khiến cả đình viện im lặng

    - Vân nhi, không được vô lễ. Một tiếng thét lên trong đình viện, chẳng phải là Lục Sa thì còn ai nữa

    - Ta không nói đúng hay sao, cái danh hiệu thiếu gia này ta cũng không cần. Nói xong Lục Vân đi ra khỏi đình viện, hắn không có trở về phòng của mình mà đi ra ngoài thành đi dạo.

    Sau khi cuộc họp tại đình viện kết thúc, nhị trưởng lão và tam trưởng lão cùng nhiều trưởng lão khác tụ tập tại một khu vắng vẻ...

    - Hừ, tên tiểu tạp chủng Lục Vân kia, nếu như ngươi không có tên cha tộc trưởng chết tiệt kia bảo vệ thì bây giờ không còn mạng ở đây mà nói. Tam trưởng lão tức giận đến nỗi muốn phanh thây Lục Vân

    - Tam đệ bình tĩnh, tên tiểu tử đó không thể nào sống được. Nếu như hắn có thể tu luyện lại võ đạo thì sẽ là thời gian khó khăn với chúng ta, tốt nhất chúng ta phải hạ thủ vô tình. Nhị trưởng lão vừa nói vừa nghiến răng nghiến lợi.[

    - Đúng thế nhị ca để đệ lo mọi chuyện, tên Lục Vân đã bị phá vỡ đan điền nên giết hắn là một chuyện vô cùng dễ dàng. Tam trưởng lão háo hứt mà nói.

    - Hảo, ta để cho đệ lo. Thôi cuộc trò chuyện đến đây thôi tránh mang lại nghi ngờ từ tên Lục Sa. Nói xong nhị trưởng lão biến mất tại chỗ.
     
    Last edited by a moderator: 17/1/16
  4. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 3 - Ám sát





    Sau cuộc luận đàm tại đình viện tộc trưởng, đa số mọi người đã về nhà để nghỉ ngơi nhưng Lục Vân vẫn âm thầm ngồi dựa vào góc cây cổ thụ lâu năm ngoại thành.

    Bỗng nhiên một thân ảnh của một lão gia nhìn rất phúc hậu, tướng người đầy phi phàm.

    - Hắc hắc, ngày nào ngươi cũng ở đây hả tên tiểu tử kia ?. Nói xong lão liên gõ vào đầu Lục Vân một cái.

    - Lại là lão, không biết ta đã mắc tội gì với lão cả ?. Mặt Lục Vân lúc này rất phẫn nộ

    - Hừ, ngươi đúng là tên tiểu bối không được dạy dỗ chu đáo, chẳng biết lễ nghĩa kính trọng tiền bối hay sao. Lão nhân nói.

    - Coi như là tiểu bối ta sai, mong tiền bối tha lỗi. Lục Vân trả lời.

    - Hảo, coi như ngươi biết một chút ý tứ. Ngươi chẳng phải là thiếu gia của Lục gia nổi tiếng hay sao, tại sao lại ở đây suy tư. Lão nhân nói điều này giống như đang đùa giỡn với hắn.

    - Tiền bối không nghe danh thiếu gia phế nhân hay sao, ta thành thật mà nói thì không có duyên với tu đạo. Lục Vân buồn bã mà nói

    - Ha ha, tu tiên là gì ? tu ma là gì. Nhân giới điên cuồng tu luyện nhưng cũng chẳng lĩnh ngộ được hàm ý, ha ha. Nói xong lão nhân từ từ bước đi, trong lòng Lục Vân cảm thấy lão nhân này rất bất phàm chắc hẳn là cao nhân nào đó ẩn danh nhưng hắn cũng không muốn để ý tới.

    Trước cổng thành Hạ Thông....

    - Tất cả các ngươi, hôm nay chúng ta có nhiệm vụ chính là ám sát tên thiếu gia Lục Vân, nhiệm vụ lần này chúng ta cần phải cẩn thận không được để ai thấy. Rõ chưa ? Tên mặc áo đen trong đám nói lên.

    - Rõ !. Cả đám đồng thanh hô. Nói xong những thân ảnh trong bóng đêm bỗng nhiên biến mất.

    - Phù, hôm nay nhiều chuyện xui xẻo quá. Lục Vân vừa bước phòng mà nói.

    Lục Vân mặc dù không tu luyện thành võ giả nhưng vẫn có linh cảm điều gì đó vô cùng bất bình thường, bỗng nhiên một bóng đen lao ra cầm theo cây kiếm đâm thẳng về phía Lục Vân

    - Cứ...u !!!Lục Vân cố gắng hết sức chạy thẳng vào trong rừng đêm.

    - Ha ha, tên tiểu tử kia thiên đường có lối đi mà ngươi lại không đi thích lui đầu vào địa ngục, sẵn tiện hôm nay cho ngươi biết thế nào là đẳng cấp của võ giả. Tên mặc áo đen lớn tiếng thét nhưng đường kiếm vẫn chỉa thẳng vào phía Lục Vân

    - Hắc Dương kiếm, hãy chém tên tiểu tử kia. Một tên trong đám nói lớn, cầm cây kiếm to tổ chảng chém mạnh về phía Lục Vân tạo ra một đường hắc ảnh vô cùng lớn bay nhanh về phía hắn.

    - Vèo...

    - Bùm...

    - Phụt...

    Một kẻ bị phụt máu không ai khác chính là Lục Vân, sau khi lĩnh hết đường kiếm hắc ảnh của tên ám sát hiện đang bị thương rất nặng. Cuối cùng cả đám hắc nhân cũng đã đứng trước mặt Lục Vân.

    - Tiểu tử ngươi sinh ra không đúng thời, chắc hẳn ông trời đã phụ ngươi. Chết đi !!! Nói xong tên cầm cây kiếm to chặt thẳng về Lục Vân. Chưa kịp chạm vào người của Lục Vân thì cả đám đã lăng ngã ra mà chết, không ai biết được kẻ nào làm chỉ trong vào giây mà giết hết cả đám thích khách là điều không tưởng, khỏi cần nhìn cũng biết chắc chắn là một cao thủ thượng tọa.

    - Ha ha, tên tiểu tử ngươi công nhận rất may mắn nếu ta không đến kịp chắc ngươi đã mất mạng từ lâu lắm rồi. Trong bụi cây cạnh bên, một bóng hình lão nhân mà Lục Vân đã gặp hồi chiều. Hiện tại Lục Vân đã bất tỉnh không còn giữ được ý thức nào cả nên không biết được lão nhân này.

    Mấy ngày sau....


    - Ta đang ở đâu đây, chẳng lẽ ta đã tử rồi sao ? Lục Vân mơ mơ màng màng thì thầm nói nhỏ

    - Tên tiểu tử ngươi coi bộ mạng tốt đấy, ngươi nên nghỉ ngơi đi chừng nào khỏe ta có chuyện muốn bàn bạc với ngươi. Nói xong lão nhân đi ra căn nhà tranh cũ kĩ.

    - Cám ơn tiền bối đã giúp đỡ, nếu không có lão chắc ta đã chết thật rồi. Lục Vân từ từ bước ra

    - Ta thật sự không đến để cứu ngươi, chẳng qua tiện đường ra tay giúp việc bao đồng thôi. Lão nhân này hoàn toàn bác bỏ mọi ý định cứu Lục Vân

    - Nhưng dù gì cũng cám ơn tiền bối sẵn đường ra tay, không biết người muốn gì ta sẵn sàng ra tay giúp đỡ hết khả năng của mình. Lục Vân nói

    - Ngươi hiện tại không đủ khả năng để trả ơn với ta, ta từ xưa đến nay đã chưa từng có tên đệ tử nào cả chỉ biết chú tâm vào tu luyện, ngươi muốn cám ơn ta cũng được thôi chỉ cần ngươi đi theo ta học hỏi và bái ta làm thầy thì coi như ngươi đã trả nợ. Lão nhân vuốt vuốt râu cằm mà nói

    - Thật sự....Lục Vân hoảng hốt nói

    - Ngươi chẳng lẽ tưởng ta nói đùa chăng ? Lão nhân tức giận mắng vào mặt Lục Vân

    - Chắc hẳn ngươi đang băn khoăn rằng ngươi không thể tu luyện thành võ giả nhưng ngươi yên tâm. Ta đã cho ngươi ăn Phục Nguyên đan nên cơ thể của ngươi đã được chữa trị hoàn toàn và không để lại bệnh kín về sau. Lão nhân tiếp tục nói.

    - Phục Nguyên đan ? ta chưa từng nghe loại đan dược này. Lục Vân thắc mắc hỏi

    - Ha ha, hạ giới ơi là hạ giới chẳng biết loại đan dược này hay sao. Lão nhân cười to nói

    - Phục Nguyên đan chính là đan dược bát phẩm có khả năng tái tạo lại cơ thể cũng như chữa trị bệnh tật. Đây là đan dược trong truyền thuyết của trung giới. Lão nhân nói tiếp

    - B..át phẩm, đan dược trong truyền thuyết. Trong đầu của Lục Vân hoàn toàn cứng đông như đá chẳng thể suy nghĩ gì cả.

    - Đúng là ngươi sống tại hạ giới không thể trách được. Lão nhân lắc đầu nói

    - Bây giờ ta sẽ là sư phụ của ngươi, dù ngươi có muốn hay không ta vẫn là người sẽ dạy dỗ ngươi. Tên ta là Quỷ Minh, đệ nhật cao thủ tu ma.

    - TU MA !!! Lục Vân ngã ngửa, không biết lão nhân này còn giấu bao nhiêu bí mật nữa
     
    Last edited by a moderator: 18/1/16
  5. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 4 - Pháp kỹ tu ma





    - Ha ha, ngươi nghĩ rằng ta là một lão quái vật hay không. Ta cho ngươi biết nhân giới này không ai tin tưởng lẫn nhau cả, lòng người khó đoán cũng giống như những tên đạo sĩ thúi kia chẳng khác gì cầm thú đội lốt người. Lão nhân ta mặc dù tu luyện ma công nhưng không có nghĩa đều giống tên ác ma. Quỷ Minh nói

    - Vậy tại sao lão tiền bối không theo con đường tu chân mà phải bước vào ma đạo. Lục Vân thắc mắc hỏi

    - Đúng là tên tiểu bối thiển cận, ngươi sau này khi lĩnh ngộ ra sẽ hiểu rõ mọi chuyện. Quỷ Minh cũng không tiếp tục trả lời nữa

    Vài ngày sau đó, khi thương thế của Lục Vân tốt hơn thì lúc đó Quỷ Minh bắt đầu nói rõ về công pháp tu ma mà hắn đang tu luyện. Ma công này chính là Hắc Dương Thần Công, đây là một ma công tu luyện chủ yếu linh khí thiên địa, biến chân khí thành ma khí và cũng khác với các ma công khác. Tu luyện ma công giúp chủ thể có sức mạnh ma lực mang dương khí nồng đậm, có thể nói đây là ma công nghiêng về dương lực. Cảnh giới tu luyện chia thành bảy tầng. Nghịch Mệnh kỳ, Trúc Sơ kỳ, Tích Cốc kỳ, Ma Đan kỳ, Nguyên Anh kỳ, Hợp Thể kỳ, Nhập Ma kỳ, Độ Quỷ kỳ, ngoài ra mỗi cảnh giới còn được chia thành ba tiểu cảnh hạ, trung, thượng...

    - Ta đã giải thích cho ngươi biết rõ về ma công mà tu luyện, hiện tại ta đang ở cảnh giới Tiên cảnh cũng đồng nghĩa bước vào Nguyên Anh kỳ, nếu như ngươi có thiên bẩm thì có thể còn cao hơn ta gấp trăm lần. Bây giờ ta sẽ chuẩn bị cho ngươi đan dược và vật dụng để ngươi đủ bước vào cảnh giới Hậu Thiên còn lại thì ngươi tự lo. Quỷ Minh vuốt râu mà nói.

    - Tiền bối à không sư phụ sao người lại đi sớm như vậy, không phải người nói sẽ dạy dỗ đệ tử sao. Lục Vân buồn bã nói

    - Kẻ tu luyện không dựa vào người khác mà ngươi hãy dựa vào chính bản thân mình. Đôi tay ta đã ngấm quá nhiều máu bị người đời khinh ghét, tuổi ta cũng đã già không thể bước vào trong giang hồ nữa. Ta mong ngươi đừng bước trên vết xe đổ của ta mà hãy làm những gì mình muốn, kẻ tu ma không phải là ác ma mà tâm hồn của loài người mới chính là ác ma. Quỷ Minh trả lời

    Trước khi rời đi, Lục Vân liền quỳ trước Quỷ Minh mà lạy.

    - Mặc dù sư phụ không dạy con nhiều nhưng con sẽ luôn luôn nghe theo lời người dặn. Một ngày làm sư suốt đời vẫn làm sư. Nói xong hai mi mắt Lục Vân chảy xuống hai dòng nước mắt

    - Hảo hảo, đúng là đồ đệ của ta, ha ha. Quỷ Minh vừa bước đi vừa cười to

    Sau khi Quỷ Minh bỏ đi, Lục Vân cũng trở về Lục gia. Khi đến Lục gia nhiều gia đinh vô cùng kinh ngạc khi thấy thiếu gia của mình đã mất tích mấy hôm cuối cùng cũng đã về. Bước vào phòng thì Lục Sa cũng đến gõ cửa

    - Cốc cốc

    - Ai đấy ?

    - Là ta đây, phụ thân của ngươi. Lục Sa bên ngoài nói

    - Thì ra là phụ thân, đêm hôm khuya đến đây tìm hài nhi có chuyện gì ? Lục Vân hỏi

    - Hừ, ngươi cái tên hài tử bất hiếu này sao hôm nay mới về nhà biết rằng ta lo lắng cho con lắm không ? Lục Sa liền ôm Lục Vân vào lòng

    - Phụ thân, người bỏ con ra đi ! Lục Vân liền dùng tay đẩy Lục Sa ra nhưng trong lòng lại không hề muốn

    - Nếu như ngươi mất thì mẫu thân ngươi tại nơi âm tuyền không thể yên lòng. Lục Sa nói

    - Phụ thân ngươi không cần lo lắng, ta có chuyện bí mật muốn nói người biết, mau vào phòng của hài nhi. Lục Vân nói xong dắt tay phụ thân của hắn vào phòng.

    - Ngươi có chuyện gì thì mau nói cho ta biết. Lục Sa hồi hộp hỏi

    - Thực ra là việc hài nhi tình cờ nhặt được cơ duyên. Lục Vân trả lời

    - Cơ duyên gì, mau mau nói ? Lục Sa hối hấp

    - Khi hài nhi bị ám sát bởi đám thích khách, đã bị chúng đánh cho trọng thương lúc đó một lão tiền bối đã ra tay giúp đỡ hài nhi giết sạch bọn thích khách sau đó còn cứu mạng hài nhi. Sau khi cứu mạng hài nhi xong người đã nhận hài nhi làm để tử và truyền cho hài nhi một công pháp tu luyện. Lục Vân gải gải đầu nói

    - Có chuyện đó sao ? Lục Sa mừng rỡ riếu rít

    - Vậy ngươi biết lão tiền bối đang ở đâu không, để ta cảm tạ tiền bối đó. Lục Sa nắm tay Lục Vân mà kéo mạnh

    - Thực sự người đã đi mất rồi, khi đưa công pháp tu luyện cho hài nhi xong người cũng đã từ biệt hài nhi rồi. Lục Vân không muốn nói rằng hắn đang nắm giữ bộ ma công sợ rằng sẽ bị nhiều kẻ để ý, kẻ cả người thân hắn cũng sẽ không nói

    - Haiz, tiếc thật tiếc thật. Ngươi biết lão tiền bối đó ở cảnh giới gì không ? Lục Sa tiếp tục hỏi

    - Hài nhi cũng không rõ hình như nghe sư phụ có nhắc đến Tiên Cảnh gì đó. Lục Vân lại tiếp tục gải đầu mà nói.

    - Cái...cái gì, Ti...ên cảnh ?. Lục Sa hoảng hốt đến độ ngã xuống dưới nền đất

    - Có gì không phụ thân, hài nhi từ xưa đến nay chưa tu luyện nên không biết được mà sao phụ thân thấy hoảng hốt thế ? Lục Vân thắc mắc hỏi

    - Ông trời cuối cùng cũng giúp Lục gia chúng ta. Ha ha ông trời ơi là ông trời cám ơn người rất nhiều, hôm nay ta đã có một hài tử được cao thủ Tiên cảnh dạy dỗ đúng là phúc đức ba đời mà. Lục Sa hét lớn trong phòng

    - Phụ thân, người không được khỏe hả sao thấy người bất an thế ? Lục Vân càng cảm thấy lo sợ khi thấy phụ thân của mình cười lớn trong phòng.

    - Ngươi, tên tiểu tử này hãy có gắng tu luyện công pháp mà sư phụ hãy trao đi. Đó chính là báu vật ngàn năm mới có ngoài ra ngươi không được tiết lộ cho ai biết cả nếu không Lục gia chúng ta sẽ phải đối đầu với cả hạ giới cũng như trung giới. Nghe rõ chưa. Lục Sa run rẩy bước ra khỏi cửa phòng
     
    Last edited by a moderator: 19/1/16
Tags:

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)