↑ ↓

 [Tiên Hiệp] Huyền Linh Thiên Hạ - TG: M.E - New: C12

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi M.E_, 5/12/15.

  1. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 10 - Tử nạn
    Sau khi mọi người đều kinh ngạc trước sự hiện diện của Hoàng Tôn, có nhiều con mắt đã nhòm ngó với ý định xóa sổ tên này khỏi gia tộc. Màn đêm bao bọc xuống, gia đình Ngô Vũ Si và Hoàng Tôn được ăn những thức ăn vô cùng ngon và thượng hạng, sau khi ăn xong thì Hoàng Tôn cũng bắt đầu về phòng của mình để luyện công cho trận chiến tỷ thí ngày mai, vừa bắt đầu vào trạng thái luyện chưa được lâu bỗng nhiên một cổ năng lượng đánh thẳng vào lưng Hoàng Tôn khiến hắn ói ra rất nhiều máu.
    - "Phụt...." Hoàng Tôn mở mắt hoảng sợ khi thấy mình đang nằm dưới đất
    Một tiếng nói chứa đầy sát khí của một bí nhân.

    - "Ha ha, hôm nay ông trời cho ta cơ hội để tiêu diệt tên nghiệt chướng ngươi" Bí nhân nói với Hoàng Tôn

    - "Ngươi...là ai ? tại sao lại phải giết ta...Phụt..." Hoàng Tôn chưa nói hết câu thì miệng đã phun ra thêm ngụm máu, đầu óc hắn bây giờ giống như người vô hồn không biết phải làm gì

    - "Hừ, xuống tuyền hà mà hỏi kẻ giống như ngươi." Nói hết câu, bí nhân đó dùng bàn tay của mình tích thụ huyền lực thành một chưởng ấn với đầy ký tự đặc biệt chưởng thẳng vào lưng Hoàng Tôn thêm một phát khiến hắn bất tỉnh.

    Tưởng rằng có thể giết được Hoàng Tôn thì người bí ẩn đó cũng biến mất không hề để lại tung tích. Ngô Vũ Si cảm thấy vô cùng bất an nên đã đến phòng của Hoàng Tôn, nhiều lần gõ cửa nhưng không thấy Hoàng Tôn trả lời, Ngô Vũ Si lại càng lo lắng nên xông vào phá cửa. Khi thấy cảnh tượng trước sàn nhà là một bãi máu và người thiếu niên nằm dưới đất không ai khác là Hoàng Tôn đang nằm lê lết trên bãi đầy máu tươi kể cả khỏe miệng có vết máu còn tươi. Ngô Vũ Si thấy cảnh tượng này sợ hãi đến nỗi muốn ngất xỉu nhưng vẫn cố gắng lấy lại tinh thần sau đó cõng Hoàng Tôn đến tiền viện tìm y sư để cứu giúp con trai mình.

    Bên trong phòng của tiền viện....

    - "Ngươi đã làm xong hết chưa ?" Tiếng của một người đàn ông với nét mặt phúc hậu như bồ tát

    - "Thưa trưởng lão, đã giải quyết xong. Tiểu tử đó đã tử." Người đàn ông mặt áo đen che đi cả khuôn mặt đó chính là người đã ra tay giết Hoàng Tôn.

    - "Tốt. Ngươi đi đi tránh sự nghi ngờ từ lão già kia." Trưởng lão đó sau khi nói với bí nhân áo đen kia xong đã ngồi xuống ghế dựa kiểu Hoa mà lẩm bẩm.

    - "Hoàng Tôn, từ nay trở đi không ai còn là Hoàng Tôn nữa" Lão già đó chính là nhị trưởng lão Hoàng Công, vẻ bề ngoài không hề căm tức Hoàng Tôn và Hoàng Chí nhưng trong tâm lại chứa đựng đầy rẫy quái vật.

    Đình viện trong tiền viện....

    Hoàng Tôn với khuôn mặt trắng bệch như tuyết, cả người không hề có kinh mạch chạy cũng đồng nghĩa tim đã ngừng đập. Những người xung quanh gồm thái thượng trưởng lão, các trưởng lão cùng với Hoàng Chí và Ngô Vũ Si đều buồn bả, y sư cho hắn ta ăn biết bao đan dược kể cả tam phẩm cũng vào bụng nhưng dược lực không hề tác dụng đến hắn. Đồng nghĩa hắn đã chết.

    - "Hoàng...nhi, sao ngươi lại nỡ bỏ nương..." Ngô Vũ Si khóc lóc ôm trầm lấy con trai mình mà biết bao giọt nước mắt đã chảy xuống.

    - "Ngô muội, mọi chuyện cũng đã lỡ rồi người chết cũng không hề sống lại được không bằng thì ngươi hãy cố gắng sống tốt hơn, chắc chắn hắn ở suối vàng cũng sẽ cầu nguyện cho muội." Hoàng Chí ở bên cạnh mà an ủi. Trong lúc Hoàng Chí đang an ủi, bỗng nhiên toát ra sát khí vô cùng dày đặc không ai khác là đại phu nhân đang ghen với Ngô Vũ Si.

    - "Hừ, tiện nhân cũng chỉ là tiện nhân. Đúng là ông trời có mắt tiện nhân sinh ra tên phế vật cuối cùng cũng bị người ta mưu sát. Ha ha" Đại phu nhân sau khi nhẫn nhịn không được nữa đã toát ra hết những lời nói bỉ ổi để xúc phạm Ngô Vũ Si

    - "Tàng muội, sao muội lại phải nói những lời nặng lời như vậy, hắn ta là con trai ta sao có thể để muội mắng hắn cả mẫu thân hắn như vậy" Hoàng Chí cảm thấy rất tức giận, hôm nay mọi người đều vui vẻ khi biết Hoàng Tôn là võ giả tam hệ nhưng niềm vui chưa lâu thì nỗi buồn đã buông xuống, bây giờ nhi tử của hắn đã chết rồi còn gặp phải đấu đá với nhau khiến tâm tình hắn như đốt lửa.

    - "Tất cả ngưng ngay, kẻ nào còn quấy rối ta sẽ không tha kẻ đó" thái thượng trưởng lão cũng không nhịn nỗi khi thấy cảnh tượng hôm nay đã quát lớn khiến cả bầu không khí nặng nề chưa từng thấy.
     
    muthanhnam and Lôi like this.
  2. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 11 - Lí lịch



    - "Ngô muội, ta biết muội rất đau buồn nhưng Hoàng Tôn đã mất rồi, không thể nào sống lại cả" Hoàng Chí cả mặt ủ rũ mà nói.

    - "Không...không hắn không chết, hắn...còn sống. Hoàng nhi ngươi mau tỉnh đi ngươi mau tỉnh đi...." Ngô Vũ Si vừa hét lớn vừa khóc, giọt nước mắt chứa đầy nỗi đau buồn.

    - "Có một cách có thể giúp hắn, tuy nhiên khó mà thành được" Thái thượng trưởng lão nhìn Ngô Vũ Si mà nói

    - "Còn...có cách sao ? lão gia ngươi mau mau giúp hắn đi. Ta van ngươi !!" Ngô Vũ Si cũng vừa nói vừa nắm lấy cổ tay của thái thượng trưởng lão mà lắc.

    - "Haizz, không thể được đâu đây là viên đan dược trong truyền thuyết. Đan dược bát phẩm Cửu Hồi đan trong truyền thuyết, cả Thanh Vương thành này cũng chỉ có tứ phẩm thôi cũng là quý hiếm rồi còn gì phải nói đến bát phẩm" thái thượng trưởng lão tuy nói có thể giúp được nhưng trong lòng vô cùng tuyệt vọng.

    Trong lúc đó, đan điền của Hoàng Tôn bỗng nhiên biến hóa một cách rõ rệt, đan điền không ngừng biến sắc không hề có màu ổn định nguyên nhân chính là do tu luyện Ngũ Hành chi lực. Hắn từ từ mở mắt thì thấy mình đang nằm ở một không gian vô cùng lớn, có diện tích cũng hơn cả trăm trượng hoặc còn lớn hơn.

    - "Ta đang ở đâu ?" Hoàng Tôn cảm nhận mình trong không gian này vô cùng thoải mái và quen thuộc nhưng không nhớ đây là đâu, từ trong không gian có bóng hình của người lão gia thoạt nhìn rất hiền hậu, đây chắc chắn là một vị cường giả tu tiên.

    - "Hảo hảo, ngươi rất có tố chất đúng nghĩa hậu bối của ta" Tiếng nói đó không ai khác chính là của lão nhân mặc áo trắng như tuyết

    - "Không biết tiền bối là ai ?, tại sao lại trong đây với ta" Hoàng Tôn bắt đầu nhớ nhớ ra, đây chính là không gian mà hắn đã gặp Ngũ Hành tiên đế thì phải.

    - "Ngươi chắc chắn đã gặp nhi tử của ta đúng không ?" lão gia bạch y kia nói với Hoàng Tôn

    - "Chẳng lẽ...tiền bối là Cửu Thiên Chí Tôn" Hoàng Tôn bắt đầu nhớ lại Ngũ Hành tiên đế chính là con của vị cường giả Cửu Thiên Chí Tôn

    - "Ha ha, đó không phải là tên ta mà chính là cảnh giới" Lão nhân bạch y đó lại tiếp tục trả lời với Hoàng Tôn

    - "Cảnh giới ?" Hoàng Tôn thắc mắc vô cùng, không phải đến Huyền đế và Linh thần là cảnh giới cao nhất rồi sao

    - "Nếu như ngươi đạt đến cảnh giới Huyền đế và Linh thần, lúc đó sẽ có một cảnh giới cao hơn nữa và cảnh giới cao nhất chính là Cửu Thiên Chí Tôn" lão nhân mặc bạch y giải thích nguồn gốc cặn kẻ cho Hoàng Tôn hiểu.

    - "Thưa tiền bối, tại sao ta lại không hề cảm nhận được linh lực và huyền lực hòa huyện với nhau, chẳng lẽ Ngũ Hành tiên đế đã nói ta cũng là Huyền - Linh võ giả hay sao" Hoàng Tôn thắc mắc trả lời.

    - "Hảo, ta sẽ giải thích cho ngươi lý do tại sao không cảm nhận được linh lực. Không phải ngươi không có linh lực mà bởi vì ngươi không lĩnh ngộ ra nó" Lão nhân đó đã trả lời những khuất mắt của hắn trong suốt thời gian dài.

    - "Lĩnh ngộ ?" Hoàng Tôn lại tiếp tục không hiểu những gì lão đã nói

    - "Một võ giả thực thụ cần phải lĩnh ngộ ra đường mà mình tiếp bước, từ đó ngươi có thể tự sáng tác ra những lối đi độc đáo đó chính là huyền kỹ và linh kỹ, đạo không phải cần thực lực mà mạnh, thực lực chỉ là thứ quan trọng trong việc ngươi tiến bước đến vinh danh mà thôi. Có một thứ mà ngươi dù có mạnh mẽ cỡ nào cũng phải có đó chính là lĩnh ngộ về huyền lực với linh lực, cho dù thực lực của ngươi vô cùng yếu nhưng có thể chống lại kẻ mạnh hơn ngươi về thực lực cảnh giới, vô số võ kỹ hay pháp bảo thì ngươi vẫn sẽ đánh bại được, chỉ cần ngươi lĩnh ngộ được trái tim của võ giả từ đó thực lực cũng là phù du. Ngươi có hiểu ý ta nói chứ ?" lão nhân Cửu Thiên Chí Tôn sau khi giảng cho Hoàng Tôn về đạo một cách rõ ràng khiến hắn tuy không nghe rõ nhưng vẫn hiểu được ý chính của nó.

    - "Vậy là ta có thể sáng tác những võ kỹ hay sao tiền bối" Hoàng Tôn phấn khích mà nói, từ xưa đến nay đầu óc của hắn có rất nhiều ý tưởng về võ kỹ nhưng thể thực hiện được bởi vì hắn không phải là huyền sĩ.

    - "Tất nhiên là được, bây giờ thần hồn của ta cũng tiêu hao rất nhiều linh lực để cứu sống ngươi. Ngươi trở thành cường giả thì không được ngạo mạn bởi vì ở ngoài kia còn có nhiều địa lục khác cũng không kém và không gian mà ngươi muốn tiến đến đỉnh cao của võ giả thì ngươi hãy đến Thiên lục địa, đó chính là trạm cuối cùng của ngươi nếu muốn trở thành vị bá vương của võ giả." Nói xong bóng hình của Cửu Thiên Chí Tôn cũng biến mất và mắt của Hoàng Tôn cũng bắt đầu nhấp nhấp

    - "Hoàng...nhi, ngươi tỉnh rồi ngươi...làm nương lo muốn chết" Ngô Vũ Si chưa kịp nói xong đã nhảy vào ôm lấy Hoàng Tôn.

    - "Mẫu thân..." Hắn cũng không ngăn được nước mắt khi chảy xuống hai gò má, đây chính là tình mẫu tử thiêng liêng nhất.

    - "Ha ha, ta biết tên tiểu tử nhà ngươi có số mệnh bất tử chi long mà" Tiếng nói khàn khàn của một lão già đó không ai khác là thái thượng trưởng lão
     
    muthanhnam, minh luan and Lôi like this.
  3. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 12 - Sáng tác võ kỹ

    - "Mẫu thân, hài nhi không sao cả người mau về nghỉ ngơi đi, lát hài nhi sẽ về sau" Hoàng Tôn nhẹ nhàng an ủi mẫu thân của hắn về nghỉ ngơi

    - "Không, ngươi không được về từ nay về sau ngươi phải ở đây để không ai đến mưu sát ngươi cả" Ngô Vũ Si liền lắc đầu mà nói

    - "Đúng đấy, chắc chắn tên sát thủ kia vẫn còn quanh quẩn tại gia tộc, tốt nhất ngươi hãy đi theo ta để an toàn hơn" Thái thượng trưởng lão nói với Hoàng Tôn nhằm muốn bảo vệ hắn, hẳn tên kia muốn ám sát Hoàng Tôn chỉ vì hắn chính là thiên tài của Hoàng gia nên muốn trừ khử.

    - "Vậy thì làm phiền lão gia trông coi Hoàng nhi giùm" Ngô Vũ Si khi nghe thái thượng trưởng lão nói vậy chắc chắn lão đã chấp nhận Hoàng Tôn làm đệ tử của lão, không chừng sau này sẽ có bước chân trong gia tộc.

    - "Mọi ngươi giải tán, chuyện đã qua nên hãy về nghỉ ngơi sớm để chuẩn bị cho võ đài kế tiếp." Thái thượng trưởng lão cũng không để ý đến những lời nói xung quanh mà nói lớn để tránh ảnh hưởng đến Hoàng Tôn.

    Đến trước cửa hang động trên đỉnh núi sau tiền viện Hoàng gia, đây là chỗ ở của thái thượng trưởng lão. Nơi đây cũng là nơi tu luyện rất thích hợp bởi vì xung quanh thiên địa linh khí rất dày đặc.

    - "Ngươi có thể ở đây một thời gian chờ sau khi thương thế tốt hơn hẳn quay về hậu viện" Thái thượng trưởng lão sau khi nói với Hoàng Tôn cũng lui vào hang động để luyện công. Trước hang động là một bãi đất rất rộng, Hoàng Tôn cũng không bỏ lỡ giây phút luyện công. Sau một lát hắn mới suy nghĩ mãi vẫn không hiểu liệu hiện tại mình có thể tạo ra những huyền kỹ thích hợp cho mình không. Đây cũng là một dấu chấm hỏi trong đầu hắn, không suy nghĩ nữa hắn tiếp tục luyện pháp quyết Ngũ Hành chi lực đạt đến tứ trọng hỏa minh lúc đó sẽ sáng tác ra võ kỹ. Khi canh năm đã đến, bầu trời cũng bắt đầu sáng hơn hẳn cũng đồng nghĩa chuẩn bị đến bình minh ngày mới, hắn cũng không lo lắng khi có kẻ ám sát bởi vì đây là nơi ở của thái thượng trưởng lão, tuy không biết được thực lực của lão đó nhưng chắc chắn cũng thuộc dạng quái vật.

    Cả bầu không khí đang nóng lên, giống như ngọn lửa đang thiêu đốt luôn cả không khí. Chưa đầy vài giây thì xuất hiện ra ngọn lửa bao bọc cả người Hoàng Tôn, ngọn lửa không hề tắt mà còn cháy mạnh hơn nữa nhưng sau một lát ngọn lửa đó cũng dập bớt đi thấy trong đó là một thanh niên tuấn lãng mặc bộ thanh y rất thư thoái đang ngồi thiền giữa biển lửa bao dung.

    - "Phù...đã luyện hóa thành công tứ trọng hỏa minh, còn thiếu ngũ trọng thổ sơn là có thể điều khiển cả năm thuộc tính." Hoàng Tôn thầm nghĩ trong lòng cuối cùng cũng yên tâm hơn, nếu như có kẻ nào đến mưu sát hắn nữa thì cũng có thêm cánh để tẩu thoát.

    - "Bây giờ ta sẽ sáng tác ra võ kỹ cho từng hệ, như vậy sẽ tăng thực lực hơn" Tuy nói hắn là võ giả tam hệ nhưng hoàn toàn hắn không có khả năng chiến đấu, trận thắng Hoàng Long chẳng qua tên đó khinh địch nên mới bị đánh như vậy.

    - "Đầu tiên là võ kỷ hệ kim, sẽ là võ kỹ phòng thủ." Hoàng Tôn suy nghĩ trong đầu một hồi cùng nghĩ ra ý tưởng hay sau đó tiến hành tạo ra võ kỹ. Hoàng Tôn nhắm mắt lại rồi đứng yên bất động không ngừng vận chuyển huyền lực màu vàng kim chảy hết cả kinh mạch và cơ bắp. Những lớp da không ngừng cải biến thành những lớp thiết giáp màu vàng óng ánh chói sáng. Cuối cùng hắn cũng tu luyện được võ kỹ phòng thủ mà nãy giờ ngồi sáng tác, Hoàng Tôn không dừng lại đó mà tiếp tục nghĩ ra những cái tên cho võ kỹ của mình.

    - "Tên ngươi sẽ là Kim Linh huyền giáp" Hoàng Tôn lẩm bẩm nói mà mỉm cười.

    Mãi mê trong quá trình sáng tác huyền kỹ cho riêng mình khiến hắn không hề nhận biết được thời gian mình đã tu luyện. Đến khi luyện thành tất cả mới nhớ rằng mình đã tu luyện hơn cả tuần và còn lại vài ngày nữa sẽ đến cuộc tỷ thí của gia tộc. Trong suốt thời gian tu luyện cuối cùng Hoàng Tôn cũng sáng tác hai võ kỹ tấn công, một võ kỹ phòng thủ và thêm võ kỹ chạy trốn tránh trường hợp bị sát hại tiếp. Võ kỹ tấn công gồm Dương Diễm chưởng và Băng Âm quyền, võ kỹ phòng thủ có Kim Linh huyền giáp và một võ kỹ ngụy trang chính là Mộc Tinh ẩn bóng. Võ kỹ Mộc Tinh ẩn bóng có khả năng chuyển hóa bản thân thành những cây cỏ khó nhận biết, đây là pháp kỹ hắn coi được trong những thông tin từ bí kỹ khi còn nhỏ, từ đó hắn rút ra những yếu tố để thực hiện cho võ kỹ này.
     
    muthanhnam, minh luan and Lôi like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)