↑ ↓

 [Tiên Hiệp] Huyền Linh Thiên Hạ - TG: M.E - New: C12

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi M.E_, 5/12/15.

  1. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 5 - Bảo tàng

    Sau khi nhìn thấy được bảo tàng từ Ngũ Hành tiên đế, Hoàng Tôn bắt đầu cảm thấy khiếp sợ. Có cả hơn hàng vạn bí kỹ, trong đó còn có rất nhiều bí kỹ thuộc loại địa và hoàng. Ngoài ra có thêm 3 bộ thiên kỹ tấn công và phòng thủ lẫn pháp quyết là "Thiên Long thập bát chưởng", "Kim Long luyện thể" và "Vĩ Thú Sa quyết". Trong lòng Hoàng Tôn như muốn nhảy ra ngoài nhưng hắn biết rõ, đây tuy là những công pháp thượng thừa nhưng không phải muốn tu luyện là có thể tu luyện, cần phải có thực lực trên Huyền Tôn mới có thể xem xét. Một lúc tìm kiếm những pháp quyết hợp với mình, cuối cùng Hoàng Tôn cũng kiếm ra một pháp quyết vô cảnh giới. Trong bản pháp quyết này chỉ nói mọi cảnh giới đều có thể tu luyện. Trong lòng hắn thầm nghĩ đây là pháp kỹ gì mà không cần cảnh giới. Từ từ lật từng trang sách bản thảo cũ kỹ thì hắn ta cũng hiểu được đây là một công pháp tu luyện cường hóa thân thể, cho phép người tu luyện có khả năng cải tiến thân pháp mà không hề để lại nhược điểm. Đây chính là pháp quyết mà Hoàng Tôn vô cùng mong đợi bởi vì hắn sinh ra thân cốt đã yếu nên thường hay bị người khác bắt nạt. Ngoài ra, pháp quyết này còn giúp cho võ giả đạt được mức phòng thủ vô cùng bá đạo.

    - "Pháp kỹ này rất hợp với ta, ngày mai ta sẽ bắt đầu tu luyện" Hoàng Tôn hưng phấn vỗ vỗ ngực sau đó hắn ta nhắm mắt lại vào giấc mộng của mình.

    Sáng ngày hôm sau bụng hắn ta kêu lên rống lên thì ra hắn từ hôm rớt xuống vực chưa có cái gì vào bụng. Trong lòng vô cùng đau xót khi bụng ngày càng kêu to.

    - "Hừm, cần phải kiếm cái gì đó nhét vào thôi" Hoàng Tôn vuốt ve bụng mình mà nói thầm rồi hắn đi ra khỏi hang động, đạp lên những vách đá để trèo ra khỏi vực.

    Đến cả trưa, cuối cùng hắn cũng tìm được một ít thịt rừng để nấu nướng. Khi còn nhỏ, hắn đã phải sinh sống như nhiều đứa trẻ nghèo khác nên hắn cũng biết sống tự lập bằng cách nấu những món ăn đơn sơ như nướng thịt. Sau khi ăn thịt rừng vào, tâm tình cũng hưng phấn và bắt đầu tu luyện pháp quyết "Kim Cang Hóa Thể". "Kim Cang Hóa Thể" có 5 tiểu cảnh. Tiểu cảnh thứ nhất chú tâm vào luyện da, luyện bì khiến da bì cường tráng hơn. Tiểu cảnh thứ hai chú trọng luyện kinh mạch, giúp kinh mạch khỏe mạnh và lưu thông huyết. Tiểu cảnh thứ ba chuyên tâm luyện hóa cốt thai cứng rắn như giáp thiết. Tiểu cảnh thứ tư luyện hóa lục phủ ngũ tạng, cứng rắn và khỏe mạnh chống chọi những tấn công nội thương và tăng tính kháng độc dược cao. Tiểu cảnh cuối cùng luyện huyết, giúp huyết cứng rắn như pháp khí bảo hộ, tạo ra một lớp giáp vô hình. Bước đầu tiên, để tu luyện tiểu cảnh "Luyện bì" cần phải ngâm mình trong linh khí dày đặc của Hỏa và Thủy, giúp da bì chống chọi mọi cái lạnh cũng như cái nóng. Đây là một nguyên tắc khi bắt đầu tu luyện cường hóa thân thể nhưng Hoàng Tôn cũng biết kiếm một địa điểm vừa nóng vừa lạnh là vô cùng khó khăn nhưng hắn cũng biết đó chính là Âm Dương vực, là khu vực giao điểm của Hỏa Diễm sơn và Âm Băng cốc nhưng mà địa điểm đó rất xa, hắn cũng tính sau khi trở về Hoàng gia trả thù bọn Hoàng Long, sau đó sẽ tiến hành lịch lãm đến khu vực Âm Dương vực tu luyện "Kim Cang Hóa Thể".

    - "Được rồi, ta cần phải tăng cường thực lực để sớm ngày trở về báo oán Hoàng Long" Hoàng Tôn mỉm cười, nhớ đến khuôn mặt của tên Hoàng Long đó khiến hắn càng tràn đầy sát khí. Nhưng cũng nhờ hắn đẩy mình xuống vực mới có thể nhận được cơ duyên nghịch thiên này.
     
    Last edited by a moderator: 9/12/15
  2. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 6 - Đột phá vượt bậc

    Hoàng Tôn cũng muốn trở về, thăm mẫu thân hắn và hù dọa người của Hoàng gia nhưng muốn về không phải là chuyện nhỏ. Nếu như Hoàng gia đã có âm mưu như thế thì chắc chắn cũng sẽ có kế sách để hại hắn tiếp tục, điều quan trọng bây giờ chính là tăng cường thực lực để cho Hoàng gia biết đây là một yêu nghiệt. Hiện tại Hoàng Tôn chỉ mới 15 tuổi nhưng đã trở thành vũ đồ trung kỳ thì tiêu căn rất tốt mà lại có cơ duyên nghịch mệnh như thế này có thể nói là vô địch cảnh giới. Hắn bây giờ đã luyện hóa "Ngũ hành chi lực" đến tam trọng thủy tích, chính là võ giả tu luyện tam hệ, một võ giả tu luyện đến song hệ có thể coi như chính là vật quý báu nhất của mỗi gia tộc, còn Hoàng Tôn lại là tam hệ võ giả thì chắc chắn được coi là bảo vật của mỗi gia tộc cũng như các tông phái khác nhưng người tu luyện tam hệ vô cùng ít ỏi và tốc độ tu luyện thấp hơn người thường gấp 3 lần, cũng như Hoàng Tôn. Nếu như tu luyện một hệ tốc độ đột phá rất nhanh, còn tu luyện nhiều hệ sẽ ảnh hưởng đến thời gian đột phá vì muốn đột phá cần phải để đan điền của mình đến bình chướng của các hệ đang tu luyện, từ đó mới bắt đầu bước vào giai đoạn đột phá.



    Hiện tại Hoàng Tôn đang là võ giả tu luyện tam hệ nên tốc độ đột phá thấp hơn người thường rất nhiều. Xung quanh thân thể, có ba luồng khí có màu vàng kim, màu lục và màu lam đang dần dần huyền hóa vào trong người của Hoàng Tôn. Trong kinh mạch, ba luồng khí cùng nhau hòa nhập tiến vào trong đan điền tam sắc đang xoay tròn. Bỗng nhiên một tiếng nổ nhẹ khiến cho các loại thú chim đều hoảng sợ mà bay toán loạn.

    - "Bùm..." Một tiếng nhỏ phát lên

    Cuối cùng hắn cũng bước ra khỏi bình chướng huyền đồ trung kỳ, tiếng thẳng đến huyền đồ hậu kỳ. Đây chính là một kỳ tích, nếu như là phàm nhân mới bước vào tu luyện thì đạt đến huyền đồ là vô cùng gian nan, có thể kéo dài tu luyện cả năm trời mới bước được vào cảnh giới này. Còn hắn, chỉ mới vẻn vẹn hai tháng đã bước vào giai đoạn tu luyện huyền đồ mà còn là huyền đồ hậu kỳ.



    Sau khi định hình tâm hồn, Hoàng Tôn nghi vấn trong đầu

    - "Không phải lão nhân kia kêu ta có thể trở thành Huyền - Linh giả nhưng tại sao ta cảm thấy mình không giống như Linh giả. Tại sao ? " Hoàng Tôn vẫn thắc mắc trước câu nói đầy bí ẩn của Ngũ Hành tiên đế.



    Đột phá đến Huyền đồ hậu kỳ thì bây giờ Hoàng Tôn có thể yên tâm trở về Hoàng gia mà không lo đám người Hoàng Long sinh sự.

    - "Đến lúc trở về nhà" Hoàng Tôn mỉm cười, sắp xếp đồ đạc rồi trở về gia tộc. Hắn cũng không ngại lấy một ít Mã Sơn hoa tránh tình trạng bà đại phu nhân đến gây phiền rối cho hắn.

    Đến cửa chính của Hoàng gia, Hoàng Tôn vẫn luôn lo lắng cho mẹ của mình. Khoảng thời gian hắn đi cũng đã hơn hai tháng không biết mẹ hắn ở nhà có còn khỏe mạnh không. Đến cổng chính nhưng bởi vì hắn không phải những đại tiểu thư hay thiếu gia đặc cấp của gia tộc nên không thể bước vào đường đường chính chính, hắn quyết định bước vào cửa sau tránh gây náo loạn. Khi đến cửa sau, bỗng nhiên đám người hầu xung quanh đều kinh hồn chẳng lẽ tin đồn Hoàng Tôn đã chết rồi sao, tại sao lại hiện diện bằng xương bằng thịt tại đây. Đến cổng chính trong đình viện cũ kỹ nát trong hậu viện, một bóng hình người phụ nữ trung niên đang hết sức quyết dọn căn phòng cũ kỹ, trên nét mặt đầy nỗi u buồn không thể nào tả hết.

    - "Nương..." Một tiếng đầy khí chất phát lên trong không gian đầy u buồn, đó chính là tiếng gọi của Hoàng Tôn. Giọt nước mắt không ngừng rơi trên khuôn mặt của thiếu phụ đối diện
     
    Last edited by a moderator: 9/12/15
  3. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 7 - Vượt cấp đánh người

    - "Hoàng...nhi" Một tiếng nói nức nở chan chứa đầy tình thương của người mẹ, đó không ai hết Ngô Vũ Si.

    - "Nương...có khỏe không ?" Chưa kịp nói hết câu, Hoàng Tôn lao vào ôm mẫu thân của mình mà khóc lóc như trẻ thơ.

    - "Ta có đang nằm mơ chăng ?" Ngô Vũ Si nói lên những điều thầm kín trong lòng, lòng reo lên một tiếng vui sướng

    - "Mẹ...ngươi không nằm mơ đâu" Hoàng Tôn ấp úng trả lời, cả người như có dòng điện chạy qua khiến hắn không thể nhúc nhích

    - "Ha ha, thật là tức cười. Ngươi vẫn còn sống sao, ta tưởng là ngươi đang uống rượu sầu với lão diêm vương rồi chứ" Tiếng nói đó không phải của Hoàng Long thì còn của ai nữa. Trong lòng hắn càng cảm thấy ngạc nhiên, hắn đáng lẽ rơi từ vực thẳm xuống là mất mạng rồi, nhẹ nhất cũng bị trọng thương không thể nào còn sống sờ sờ ở đây, càng ngày Hoàng Long càng thấy sợ hãi Hoàng Tôn, đây chẳng lẽ là sinh mệnh tiểu cường.

    - "Nhờ ơn phúc của ngươi nên ta vẫn bình yên vô sự" Hoàng Tôn vô cùng cảm kích Hoàng Long, nếu hắn không đẩy mình xuống dưới vực thì mãi mãi sẽ không có cơ hội để trở thành huyền giả.

    - "Thiếu gia, xin ngươi đừng làm tổn hại đến tôn nhi của ta, ngươi muốn gì ta cũng làm" Ngô Vũ Si hoảng hốt van lạy dưới người của Hoàng Long mà năn nỉ

    - "Hừ, đồ tiện nhan này, cút xéo cho ta" Hoàng Long khinh bỉ chỉ vào mặt Ngô Vũ Si đá một cú vào Ngô Vũ Si

    - "Nương...Ngươi sẽ phải hối hận" Hoàng Tôn tràn ngập sát khí, cả căn đình viện cũ kỹ một cỗ khí u ám như địa ngục.

    Một cú đánh huyền lực xuất phát từ người Hoàng Tôn đấm thẳng vào mặt Hoàng Long, khiến mặt hắn sưng như đầu heo

    - "A...Ngươi...Ngươi" Hoàng Long càng ngày càng kinh hãi hơn, đây chẳng phải là kẻ không thể tu luyện huyền giả và linh giả sao, tại sao hắn lại có sức mạnh này. Đây không phải là cú đánh huyền lực sao ?

    - "Tụi bây xông lên đánh hắn" Hoàng Long ngồi bệt xuống, chỉ chỉ tay vào Hoàng Tôn mà hô.

    Cả đám người sau lưng Hoàng Long xông lên, trong đó đều là huyền đồ trung kỳ, nhưng đều bị Hoàng Tôn đấm đến sợ nát mật, cả đám đều không ngờ rằng kẻ không thể tu luyện lại có sức mạnh như vậy, đây là thiên tài à không là đạt đến trình độ yêu nghiệt.

    - "Hừ, còn ai dám nữa không ta sẵn sàng tiếp đón" Hoàng Tôn nhìn đám người Hoàng Long đang nằm liệt dưới đất mà nói

    - "Tôn...tiểu đệ, ngươi tha thứ cho đại ca được không, từ nay ta sẽ không tìm người gây rối nữa" Hoàng Long giờ phút này đã biết người trước mặt chắc chắn ẩn giấu thực lực suốt nhiều năm qua chưa muốn tiếc lộ, chắc chắn hơn mình nhưng trong lòng tràn đầy hàn ý chẳng qua không muốn phát tiết.

    - "Tất cả. CÚT" Hoàng Tôn hét lớn lên, cả đám đều lủi thủi rời đi không ai dám ở lại sợ phải thêm một cú chắc chắn sẽ bị trọng thương.

    - "Mẫu thân, ngươi từ nay không lo lắng. Đám tiểu nhân đó dám đụng đến ngươi thì ta sẵn sàng tiễn về chầu trời" Hoàng Tôn đỡ Ngô Vũ Si lên ghế ngồi.

    - "Hoàng nhi, ngươi hãy kể cho ta. Tại sao con lại có thể tu luyện huyền lực" Ngô Vũ Si từ xưa đến nay đều biết Hoàng Tôn chắc chắn không thể trở thành huyền giả, kể cả từ hai tháng không hề có khí tức của võ giả, chắc chắn có gì đó rất mờ ám.

    - "Nương, đây chính là cơ duyên ông trời đã tặng cho ta, ta trong lúc rơi xuống vực không hề mất mạng, bù lại cứu được một lão nhân bị mắc kẹt trong đó, sau khi cứu lão đó ra lão đã chấp nhận ta trở thành đồ đệ của lão. Ngoài ra lão còn cho hài nhi nhiều bí kỹ nên hài nhi mới có thể mạnh mẽ như vậy" Hoàng Tôn kể lại sự việc cho Ngô Vũ Si nghe, hắn cũng đã lái đi vài vấn đề bởi vì hắn biết nếu tin tức hắn có bảo tàng của Ngũ Hành tiên đế hoặc công pháp thượng thừa "Cửu Thiên Chí Tôn quyết" sẽ đem lại hậu quả khiến cả Huyền Linh địa lục này cùng truy đuổi hắn, hắn không muốn như vậy chút nào, kể cả mẫu thân của hắn, đợi sau này có thực lực, sẽ kể lại mọi câu chuyện cho mẫu thân nghe.

    - "Um, đây chính là ở hiền gặp lành con hãy trân trọng cơ duyên này" Ngô Vũ Si vuốt ve con của mình mà nói.

    - "Hãy mau về phòng nghỉ ngơi đi, mai con phải lên giải thích với tộc trưởng nữa đó" Ngô Vũ Si nói thêm câu nói đó làm cho Hoàng Tôn cảm thấy sợ hãi
     
    Last edited by a moderator: 9/12/15
  4. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 8 - Thái thượng trưởng lão

    - "Tại sao ta lại phải gặp tên phụ thân chết tiệt đó" Hoàng Tôn tức giận khi Ngô Vũ Si nhắc đến tên tộc trưởng Hoàng Chí.

    - "Dù sao con cũng là con trai của hắn, nên báo cho hắn tin mừng chứ" Ngô Vũ Si thúc dục Hoàng Tôn nhưng hắn vẫn không chịu nghe

    - "Hừ, hài nhi với hắn đã hứa không đợi trời chung. Nên vì vậy mong nương hiểu cho" Hoàng Tôn nhìn Ngô Vũ Si đầy sức hút mãnh liệt mà nói.

    Sáng ngày hôm sau......

    Tất cả người hầu trong hậu viện đều lo sợ mỗi khi thấy Hoàng Tôn, tin tức Hoàng Tôn một đánh với cả đám Hoàng Long đều cảm thấy Hoàng Tôn chính là một huyền giả mới có thể như vậy được, ngoài ra trong đó có Hoàng Long là huyền giả mà cũng bị đánh sưng phù cả mặt lại khiến cho cả đám đều bàn tán không ngừng.



    Trong một căn phòng nhỏ cũ kỹ, có một thanh niên dáng vẻ rất tuấn lãng đang ngồi thiền, hai mi mắt đang nhắm lại. Cả căn phòng đều tràn ngập huyền khí nhưng huyền khí này lại có màu trắng chứng tỏ đây là huyền khí thiên địa bình thường, không phải huyền khí thuộc tính nên tốc độ tu luyện rất thấp. Sau hơn ba canh giờ, khuôn mặt Hoàng Tôn đều ướt đẫm mồ hôi nhưng tinh thần hiện tại của hắn rất tốt đây chính là công hiệu khi tu luyện thành công mỹ mãn.

    Một tiếng gõ cửa "Cốc cốc" bên ngoài cửa phòng làm cho Hoàng Tôn vẫn không biết ai lại gõ cửa như thế, khi cửa mở lộ ra một hình bóng của một thiếu nữ 14 tuổi, khuôn mặt trái xoan với đôi môi đỏ mọng, tuy không thể cho là khuynh nước khuynh thành nhưng cũng là một yêu tinh.

    - "Xin hỏi, có phải ca ca tên là Hoàng Tôn không ?" Thiếu nữ hỏi khẽ.

    - "Vâng, ta là Hoàng Tôn, không biết tiểu thư là ai ?" Hoàng Tôn bình tĩnh trả lời

    - "Ta là Vân Nhi, tỳ nữ trong tiền viện, hôm nay ta đến đây là để mời ca ca đến sảnh chính của tiền viện" Thiếu nữ nhìn thấy Hoàng Tôn mà cả khuôn mặt đỏ ứng lên.

    - "Không biết có chuyện gì gấp ?" Hoàng Tôn nhìn thiếu nữ trả lời

    - "Ta cũng không biết nữa, ca ca nhớ đi nha. Tạm biệt" Vừa nói xong, chưa kịp nói thì thiếu nữ đó đã bỏ đi mất bóng.

    Hoàng Tôn thầm nghĩ trong lòng không biết có việc gì quan trọng mà lại phải kêu một thiếu gia phế vật như mình có thể vào trong tiền viện được, chắc chắn chính là tên Hoàng Long đã nói với tộc trưởng, tên Hoàng Long bẩn thỉu đó.

    Hoàng Tôn cũng không ngần ngại mà tiến vào trong tiền viện. Khi tiến vào tiền viện, đây chính là khung cảnh rất đẹp, có thể nói hậu viện giống như một góc nhỏ của tiền viện. Vào trong sảnh chính, có những cây trụ cột bằng vàng óng ánh, ngoài ra trên thân cột còn có những con rồng cao cao tại thượng tượng trưng cho gia tộc Hoàng gia. Bỗng nhiên một tiếng nói tràn đầy hận ý phát ra từ phía đằng sau

    - "Tên kia, ai cho ngươi bước vào trong tiền viện, chẳng lẽ ngươi là tên thiếu gia phế vật sao. Người đâu đuổi hắn ra" Tiếng nói không phải của Hoàng Long thì còn của ai, ngày hôm qua hắn ăn phải một thanh trượng thiết khiến phải mất mặt với đám tiểu đệ đằng sau, lần này hắn muốn trả thù Hoàng Tôn sau những chuyện mà hắn phải chịu hôm qua.

    - "Ha ha, ngươi có ngon thì bước vào đây, ta đợi ngươi" Hoàng Tôn cười lớn chỉ vào mặt Hoàng Long mà nói

    Cả đám đằng sau Hoàng Long đều là huyền đồ nhưng sau vụ việc hôm qua, cả đám đó đều không dám gây rối với Hoàng Tôn nữa. Sắc mặt Hoàng Long càng xanh hơn, hắn bây giờ không ăn tươi nuốt sống cũng không được.

    - "Hôm qua ta có nghe lầm không a, tên nào quỳ lạy xin ta tha mạng vậy ta" Hoàng Tôn khỉnh bỉ nói mà không thèm để ý đến Hoàng Long

    - "Ta giết chết ngươi !!!" Hoàng Long tức giận lao thẳng đến Hoàng Tôn đánh mọi quyền kỹ nhưng không có cái nào trúng vào người Hoàng Tôn cả. Chưa kịp đánh cái tiếp theo thì Hoàng Long đã ngã quỵ xuống dưới đất mà bụng mình lăn lóc khắp nơi. Đây không phải do Hoàng Tôn đánh thì còn ai, một cú đánh của người không tu luyện huyền lực mạnh mẽ đến như vậy sao, chắc chắn là không phải chẳng lẽ đây chỉ là tin đồn giả

    - "Tất cả dừng tay, kẻ nào gây rối nữa sẽ bị trừng phạt" Tiếng nói phát lên từ trong bóng tối, đó chính là tiếng nói của Hoàng Chí. Đây chính là kẻ mà Hoàng Tôn vô cùng oán hận suốt bao nhiêu năm qua. Hắn bây giờ chỉ muốn giết chết tên cha phụ bạc này để đòi lại công đạo cho mẫu thân và hắn.

    - "Hừ..." Hoàng Tôn chỉ hừ một tiếng sau đó bỏ đi

    Hoàng Chí như có một bàn tay âm thầm bóp nát trái tim của mình. Đây chẳng phải con trai của mình sao, một kẻ đã thề không bao giờ tha thứ cho chính người cha ruột của mình khiến cho tộc trưởng như Hoàng Chí cảm thấy ấy nấy lương tâm.

    - "Hoàng Tôn, dừng bước ta có chuyện muốn nói với con" Hoàng Chi khuôn mặt u ám khi nhắc đến tên Hoàng Tôn

    - "Ta không còn chuyện gì để nói, ngươi là tộc trưởng còn ta chỉ là thiếu gia người hầu đây là khoảng cách rất xa. Ta xin phép" Hoàng Tôn không thèm để ý đến Hoàng Chí mà quay mặt bước ra khỏi sảnh chính

    - "Coi như ta xin ngươi, đây là ý chỉ của thái thượng trưởng lão muốn gặp ngươi" Hoàng Chí khuôn mặt có cảm thấy xấu hổ hơn nhưng Hoàng Tôn vẫn coi như không có chuyện gì vẫn bình thản đi về hậu viện.
     
    Last edited by a moderator: 9/12/15
  5. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 9 - Đấu trường
    Sau khi về hậu viện, Hoàng Tôn cũng tiếp tục tu luyện tiếp hắn biết với cảnh giới như hắn chỉ giống như một con kiến thôi nên vì vậy hắn phải cố gắng tu luyện để trở nên mạnh hơn. Bỗng nhiên một cơn gió thổi qua, trong tích tắc một đoàn ảo ảnh đang nhắm vào Hoàng Tôn, chưa kịp tiến tới thì Hoàng Tôn đã né tránh, khuôn mặt hắn vẫn bình thản nhưng đoàn ảo ảnh đó lại khiếp sợ, chẳng lẽ Hoàng Tôn có thể cảm nhận được khí tức của hắn.

    - "Ha ha, công nhận ngươi rất có tiền đồ" Một tiếng nói khàn khàn cổ họng phát lên từ bóng hình của một lão già

    - "Ngươi là ai, tại sao đến đây chẳng lẽ tên phụ thân ta sai ngươi đến giết ta" Hoàng Tôn chỉ vào bóng hình lão già mà nói

    - "Hừ, tên hậu bối ngươi chỉ suốt ngày đỗ lỗi cho phụ thân ngươi thôi" Khi nói hết câu thì lão già đi ra trước mặt của Hoàng Tôn khiến hắn kinh ngạc

    - "Ngươi...là Thái thượng trưởng lão" Hoàng Tôn khiếp sợ đến nỗi phải nói vấp

    - "Hừ, coi như ngươi biết điều. Ta hôm nay là để đưa ngươi đến phòng thi đấu" Thái thượng trưởng lão chưa kịp nói hết câu đã kéo tay Hoàng Tôn mà biến mất không thấy bóng dáng

    - "A..Ngươi kéo ta đi đâu ?" Hoàng Tôn chống cự mà trả lời. Nhưng Thái thượng trưởng lão lại không trả lời chỉ im lặng mà đạp phách bay trên cao đi. Đạp phách trên không chính là khả năng khinh công của cao thủ Huyền Suất, người nào đạt đến cảnh giới này sẽ có thể sử dụng huyền khí trong cơ thể làm bàn đạp trên không để có thể phi không mà bay. Tuy nhiên tốc độ đạp phách là vô cùng chậm, không thể nhanh hơn khi sử dụng huyền khí phi hành hoặc cảnh giới vương để ngự không phi hành.

    Khi đến một đấu trường rất lớn, Thái thượng trưởng lão cũng từ từ hạ xuống, trong khu vực đấu trường này vô cùng rộng rãi, có thể nói diện tích nó hơn trăm trượng, đây chính là đấu trường của gia tộc Hoàng gia, đây là võ đài của nhiều thiếu niên trẻ tuổi của gia tộc tỷ thí với nhau để tìm kiếm ra nhân tài đích thực. Sau khi đến đấu trường, nhiều người đều nhìn hướng về phía Hoàng Tôn và Thái thượng trưỡng lão khi đang từ từ đáp xuống. Nhiều người đều thì thầm to nhỏ với nhau "Đây chẳng phải là tên phế vật của Hoàng gia sao ?" Tiếng nói tuy không lớn nhưng Hoàng Tôn vẫn hiểu được ý tứ của họ.

    - "Hôm nay chúng ta sẽ tổ chức thi đấu để tìm ra nhân tài đích thực. Tổ tiên chúng ta đã gày dựng lên gia tộc từ rất lâu tại Thanh Vương thành này. Cùng Lăng, Bá, Vân đối đầu với nhau, tứ đại gia tộc tại Thanh Vương thành này, để cho gia tộc vẫn phải hùng mạnh chúng ta cần phải tìm kiếm những thiên tài để xây dựng lại thời hoàng kim của Hoàng gia chúng ta. Đây là những thành viên ưu tú trẻ tuổi của chúng ta" Thái thượng trưởng lão nói hết câu thì liền chỉ xuống đám người phía dưới, trong đó có Hoàng Tôn.

    Bỗng nhiên một tiếng nói phát lên khiến cả quảng trường đến im lặng
    - "Thưa thái thượng trưởng lão, chẳng lẽ đây là những thiếu niên ưu tú sao, tại sao trong đó lại có một tên phế vật kia" Chưa nói hết câu, cả quảng trường lại ồn ào lên, ngoài ra nhiều tiếng cùng đồng thanh lên "Tên phế vật kia tại sao lại được chọn, không phải hắn đã không thể tu luyện huyền khí rồi sao"

    - "Tất cả im lặng, đây là sự lựa chọn của ta các ngươi nên biết rằng ta chọn chắc chắn sẽ biết rõ nguyên nhân" Thái thượng trưởng lão tức giận quát lên về phía đám đông. Cả võ đài cũng im lặng tiếp tục, không ai dám lên tiếng.

    - "Võ đài được bắt đầu." Một vị trưởng lão đứng giữa đấu trường phát lên.

    - "Vòng một kiểm tra thuộc tính" Vị trưởng lão đứng giữa đó nói to, sau đó tiếp tục gọi từng người lên kiểm tra.

    - "Hoàng Sa, bước lên"

    - "Huyền đồ trung kỳ thuộc tính hỏa, xếp loại trung phẩm được tiến cử vào tiền viện tu luyện"

    - "Hoàng Vũ, tiếp theo"

    - "Huyền giả sơ kỳ thuộc tính thủy xếp loại cao phẩm được đặc cấp vào Hoàng Võ các"

    - "Hoàng Thị Nhi, tiếp theo"

    .............................................

    Một tiếng nói phát lên từ đám thiếu niên đằng trước chỉ vào Hoàng Tôn nói to để được mọi người chú ý.
    - "Tên phế vật kia, ngươi cũng đủ tiêu chuẩn bước vào đây à ?, ha ha" Tiếng nói đó là của Hoàng Vũ, hắn chính là nhất mạch của tam trưởng lão, một tên coi trời bằng vung và vô cùng tự ngạo.

    - "Ca ca à, ngươi không nên gọi hắn như vậy. Hắn không phải là phế vật mà là đại đại phế vật" Tiếng nói trong trẻo, chứa đầy tiếng trẻ con tinh nghịch của một thiếu nữ, đó là Hoàng Mị, từ xưa đến nay nàng đều khinh thường Hoàng Tôn bởi vì hắn không thể tu luyện được huyền lực cũng không thể trở thành linh giả trong truyền thuyết thì chỉ là tên phàm nhân bình thường.

    - "Các ngươi thích sao thì nói, ta không thèm quan tâm những kẻ não hạt đậu" Hoàng Tôn nói xoáy khiến cả đám đều cứng họng

    - "Tên kia, ngươi nói ai là não hạt đậu, thử nói lại coi" Hoàng Vũ tức giận đến nỗi muốn phát nổ

    - "Nhào vô mà kiếm cơm, thích thì ta chiều" Hoàng Tôn từ xưa đến nay đều vô cùng tự đại, hắn không sợ trời không sợ đất thì mắc gì phải sợ đám thiếu niên này.


    - "Tất cả dừng tay, ai náo loạn ta sẽ trừng trị thích đáng" Khi thấy sự việc ngày càng nghiêm trọng, nhị trưởng lão cũng không thấy mắt làm ngơ. Từ xưa đến nay nhị trưởng lão vẫn rất bí ẩn, chưa ai biết được tính cách thật của lão và lão cùng chưa từng có gây rắc rối cho Hoàng Tôn nên hắn ta cũng không ghét lão.

    Khi tất cả mọi người đều lên kiểm tra xong, chỉ còn lại Hoàng Tôn thì mọi người đều tập trung nhìn Hoàng Tôn.

    - "Cuối cùng, Hoàng Tôn lên kiểm tra" Vị trưởng lão đó khi nói đến tên Hoàng Tôn đều cảm thấy không hài lòng chút nào

    - "Ta sẽ cho các ngươi thấy, bản thiếu gia là ai" Hoàng Tôn nói thầm trong lòng, bởi vì hắn mặc dù thực lực còn rất kém nhưng vẫn còn át chủ bài

    - "Ngươi hãy cầm thạch đá này" Vị trưởng lão đối diện hướng dẫn tận tình cho Hoàng Tôn. Khi hắn bắt đầu đưa huyền lực vào thạch đá trong tay, có những luồng sáng không hề ổn định nào là màu vàng kim sau đó chuyển sang màu lục rồi lại chuyển sang màu lam. Màu thạch đá giống như không thể xác định được thuộc tính. Mọi người đều khiếp sợ, từ xưa đến nay chưa ai có thể làm được.
    - "Không...th...ể...nào" Vị trượng lão kinh sợ đến vỡ cả mật, thạch đá chính là đá thuộc tính hơn ngàn năm, có thể đo lường được mọi thuộc tính nhưng khi vào tay Hoàng Tôn thì không thể nào xác định được thuộc tính. Lý do đơn giản bởi vì hắn đã tu luyện Cửu Tôn Chí Tôn quyết và bản thứ nhất Ngũ Hành chi lực đạt đến tam trọng thủy tích giúp hắn có sức mạnh của cả ba thuộc tính Kim, Mộc, Thủy. Chứng tỏ hắn chính là một võ giả tam hệ.

    - "THIÊN TÀI, à không chính là một yêu nghiệt tam hệ võ giả" Vị trưởng lão chưa kịp nói xong cả quảng trường như hồn vía bay túng tóe




     
    minh luan and Lôi like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)