[Tiên Hiệp] Huyền Linh Thiên Hạ - TG: M.E - New: C12

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi M.E_, 5/12/15.

  1. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    [​IMG]
    Truyện : Huyền tôn thiên hạ
    Sáng tác : M.E

    Cốt truyện : Hoàng Tôn là một thiếu gia bị vứt bỏ bởi vì mẫu thân của hắn là một nữ tỳ của Hoàng gia. Vì bị mọi người trong Hoàng gia khinh bỉ, hắn đã nuôi dưỡng hận thù và nhiệt huyết sẽ sớm ngày trả thù nhưng Hoàng Tôn lại không thể tu luyện được Huyền khí lẫn linh khí. Trong một lần tình cờ, Hoàng Tôn đã lạc vào trong mật thất và nhặt được bí kỹ "Cửu Thiên Chí Tôn Quyết" với khả năng điều khiển kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, quang, ám. Một truyền thuyết được tạo nên, thay đổi số mệnh của mình.
    Cảnh giới Huyền giả : Huyền đồ, Huyền giả, Huyền sư, Huyền suất, Huyền tướng, Huyền vương, Huyền bá, Huyền tôn, Huyền thánh, Huyền đế
    Cảnh giới Linh giả : Linh đồ, Linh giả, Linh sư, Linh xuất, Linh ngự, Linh khiếu, Linh khống, Linh vương, Linh tôn, Linh thiên, Linh thần
    - Vì là newbie mới viết truyện nên không được hay như những tay nghề lão luyện khác. Mong anh em bàn long hội giúp đỡ và chỉ giáo
    Lưu ý : Những ai muốn thảo luận hay góp ý vui lòng qua topic này. Xin cám ơn
    http://banlong.us/threads/thao-luan-gop-y-huyen-linh-thien-ha.12242/
     
    Chỉnh sửa cuối: 9/12/15
  2. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 1 - Thiếu gia phế vật

    Trên địa lục Huyền Linh, một gia tộc chú ngự tại Thanh Vương thành - Hoàng gia. Một thanh niên tuấn mỹ tên là Hoàng Tôn, sinh ra bởi Ngô Vũ Si, một nữ tỳ của Hoàng gia. Bị mọi người khinh bỉ vì không thể trở thành Huyền giả và Linh giả và hắn với quyết tâm đòi lại công đạo cho mình và mẫu thân của mình với nhiệt huyết không giới hạn.

    -"Chẳng lẽ...ta đã chết rồi sao ?" Hoàng Tôn nửa mê nửa tỉnh lẩm bẩm nói

    -"Hoàng nhi, con không có sao chớ ?" một người phụ nữ đã người tứ tuần nhưng vẫn giữ vóc dạng thiếu phụ xinh đẹp tên là Ngô Vũ Si, người này chính là mẫu thân của Hoàng Tôn

    -"Tại sao ta lại ở đây, đáng lẽ ra ta đã phải ở âm phủ ?" Hoàng Tôn nghi vấn hỏi

    -"Hoàng nhi, con không sao là tốt rồi, để lát ta sẽ trộm thuốc thoa cho con" Vũ Si nhìn tôn tử của mình mà nước mắt thầm lặng chảy xuống.

    - "Mẫu thân, con đỡ hơn nhiều rồi, cám ơn người rất nhiều" Hoàng Tôn nhìn Vũ Si mà trả lời. Trong lòng như muốn đau từng đoạn ruột khi nhìn thấy mẹ của mình phải chịu nhục nhã trong gia tộc thối nát này.

    Sau khi được bôi thuốc, thương thế của Hoàng Tôn đã đỡ hơn được vài phần. Trong lòng oán hận tên Hoàng Long, đó chính là ca ca của hắn cùng cha khác mẹ nhưng tên Hoàng Long lại thường xuyên tìm Hoàng Tôn để gây rối và khiến hắn phải vào tình trạng này.

    - "Nếu như ta có thể tu luyện Huyền khí hoặc Linh khí, ta sẽ cho người biết thế nào là gậy ông đập lưng ông." Trong mắt của Hoàng Tôn chan chứa rất nhiều hận ý.

    Huyền Linh địa lục chính là một địa lục gồm cửu huyền linh khí thuộc tính : kim, mộc, thủy, hỏa, thổ, phong, lôi, quang, ám. Mỗi thuộc tính đều tương khác với nhau và cùng kết hợp để tạo nên sự cân bằng cho địa lục. Quang và Ám tạo nên ổn định thời gian lẫn không gian, Mộc và Thổ tạo nên sự ổn định của vạn vật dưới thế, Phong và Lôi tạo nên sự ổn định cho thiên vực. Thủy và Hỏa tạo nên sự cân bằng giữa Âm và Dương và cuối cùng chính là Kim, Kim chính là thuộc tính dựa theo vạn vật để cường hóa bản thân của chủ sỡ hửu, chính là sức mạnh có thể phá hủy cả một ngọn núi và Kim tạo nên sự cân bằng cho sức mạnh. Huyền giả là những người tu luyện huyền khí để tấn công bằng thuộc tính, còn Linh giả chính là một con đường tu luyện không ai có thể nghĩ tới. Bởi vì Linh giả chính là những người tu luyện linh khí, có thể tấn công xuất quỷ nhập hồn và vô cùng mạnh mẽ, Linh giả chỉ tấn công hướng về linh hồn đối phương, bày ra trận pháp hoặc sử dụng những pháp bảo vô cùng mạnh mẽ, người tu luyện Linh giả vô cùng nghiêm khắc nên vì vậy trên Huyền Linh địa lục rất ít người biết được thực lực của cường giả Linh giả. Nhưng so về pháp kỹ của Huyền giả, Linh giả thua về sức mạnh cận chiến và thân thể không mạnh mẽ như những Huyền giả, đó chính là sự cân bằng của Huyền - Linh giả
     
    Last edited by a moderator: 9/12/15
  3. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 2 - Thiên cơ bất khả lộ

    Hoàng Tôn sinh ra vì không thể tu luyện được Huyền khí lẫn Linh khí nên vì vậy không thể tham gia vào đại hội chi tộc mỗi năm tổ chức. Trong tâm trí mỗi người trong Hoàng gia, đối với Hoàng Tôn chỉ khẳng định rằng hắn mãi mãi sẽ là phế nhân và mẫu thân hắn mãi mãi vẫn sẽ là nữ tỳ.

    - "Tên Hoàng Long chết tiệt, ngươi chẳng qua chỉ là sơ kỳ Huyền giả, có ngày ta sẽ trả cho người gấp mười lần." Hoàng Tôn nghiến ra nói lớn.

    Tuy là một thiếu gia nhưng Hoàng Tôn chỉ sinh sống trong khu vực hậu viện, đây là khu vực cho những người có chức vụ thấp trong gia tộc. Một thiếu gia như Hoàng Tôn cũng phải lao động như những kẻ gia đinh và nô tỳ nên vì vậy trong mắt của những người giúp việc đều khinh bỉ Hoàng Tôn và Vũ Si.

    Vào một ngày đẹp trời, Hoàng Tôn phải làm việc đem những bó củi vào trong nhà kho. Trong lúc đang bưng những bó củi bỏ vào kho thì bị chặn đường bởi bốn thanh niên mặc bộ đồ Hoa phục vô cùng sặc sỡ, đó chính là đám người của Hoàng Long.

    - "Ha ha, tên tạp chủng kia, coi như ngươi vận may tốt đó a" Hoàng Long chỉ vào mặt Hoàng Tôn mà cười lớn.

    Cả đám người Hoàng Long đều đồng thanh cười ha hả khiến cho Hoàng Tôn vô cùng phẫn nỗ.

    - "Hừ, các ngươi thì khác gì ta, chẳng qua chỉ là Huyền giả nhưng lại hay ăn hiếp một kẻ không thể tu luyện võ công" Hoàng Tôn hừ lạnh một tiếng sau đó nói ra khiến cho Hoàng Long mặt đỏ như hồng than.

    - "Người đâu, đánh hắn cho ta, để ta xem ngươi còn hỗn láo với ta không ?" Hoàng Long tức giận hét lên thì đám người sau lưng hắn ồ ạt xông thẳng vào đánh Hoàng Tôn.

    Trong lúc đó, có một thiếu nữ tuổi khoảng chừng 17 tuổi xen vào ngăn can.

    - "Các ngươi có thôi hay không, hay là ta sẽ nói với các trưởng bối các ngươi." Người lên tiếng chính là Lục Kiều Vân, chính là đệ tử thân truyền của Thiên Dương tông, một tông môn vô cùng lớn với hơn hàng vạn đệ tử và Thanh Vương thành chính là hạt quản lý của Thiên Dương tông nên vì vậy Hoàng gia vô cùng kính nể Lục Kiều Vân, Lục Kiều Vân chính là được Hoàng gia mời để dự yến tiệc của con trai của tộc trưởng Hoàng Chí chính là phụ thân của Hoàng Tôn và Hoàng Văn Sử cũng là đại ca của hắn, được tiến cử thành đệ tử của Thiên Dương tông. Khi thấy sự việc bất mãn thì Lục Kiều Vân đã ra tay giúp đỡ cho Hoàng Tôn. Cả đám người Hoàng Long vô cùng sợ sệt, nét mặt tái xanh khi thấy Lục Kiều Vân, bởi vì Lục Kiều Vân bây giờ đã trở thành Huyền sư và cũng là đệ tử của Thanh Dương tông.

    - "Kiều tỷ, ta với hắn chỉ đùa giỡn một chút mà thôi, không có chuyện gì đâu" Hoàng Long run rẫy trả lời

    -"Đúng rồi đó Kiều tỷ, Long huynh chỉ đùa giỡn với Tôn đệ mà thôi, không có vấn đề gì cả" Cả đám cùng đồng thanh trả lời

    - "Hừ, các người tưởng ta bị mắt đui hay sao ?, tất cả cút đi không ta không khách khí" Lục Vân Kiều hừ lạnh một tiếng sau đó nói với đám người Hoàng Long khiến cho cả đám đổ mồ hôi như hạt đổ mà rời đi.

    Nằm dưới sàn đất chính là Hoàng Tôn, trên người thương tích đầy mình, Lục Vân Kiều liền lấy trong túi trữ vật lấy ra Kim Sán dược, thoa cho Hoàng Tôn khiến cho hắn dễ chịu hơn rất nhiều, trong vài phút thì Hoàng Tôn cũng đã tỉnh dậy.

    - "Ngươi tỉnh rồi a , có thấy đỡ hơn chưa tại sao đám người đó lại đánh người như vậy" Lục Vân Kiều đỡ Hoàng Tôn ngồi dậy, sau đó truyền cho Hoàng Tôn lượng Huyền khí để điều tức thương thế, nhưng khi truyền Huyền khí vào Hoàng Tôn khiến cho Lục Vân Kiều vô cùng kinh ngạc.

    - "Tại...sao lại như vậy, Huyền khí của mình sao lại biến mất bí ẩn như thể, chẳng lẽ hắn ta đang thôn phệ Huyền khí của mình, không thể nào, hắn không thể tu luyện Huyền khí và Linh khí như lời đồn nhưng lại có thể thôn phệ được Huyền khí của mình, kẻ này chính là thiên cơ bất khả lộ" Lục Vân Kiều mĩm cười nhìn Hoàng Tôn, Hoàng Tôn là một thanh niên vô cùng tuấn mỹ, có thể đoạt được nhiều trái tim của nữ nhi nhưng không phải là cường giả cũng chỉ là phế phẩm, đây là thế giới tôn sùng cường giả, một thế giới vô cùng khắc nghiệt.
     
    Last edited by a moderator: 9/12/15
  4. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 3 - Cơ duyên nghịch mệnh

    Sau khi được chữa thương, Hoàng Tôn đã khỏe mạnh hơn rất nhiều và đã lấy lại được ý thức của mình. Nhưng trong lòng vẫn tồn tại một cỗ sát khí vô cùng mãnh liệt.

    - "HOÀNG GIA, ta thề ta không lốc xương các ngươi, tên ta không phải là Hoàng Tôn." Hoàng Tôn lấy hết sức hét lớn lên.

    Bỗng nhiên có một tiếng nói vội vàng từ trong đại sảnh đổ nát, đó chính là của Vũ Si khi biết tin con mình đã tỉnh dậy.

    - "Hoàng nhi, ngươi đã tỉnh rồi, ng..ư.ơi khiến ta lo lắng quá" Vũ Si khóc lóc ôm lấy con mình mà khóc

    Trong lòng Hoàng Tôn vô cùng xúc động, một con dao đâm thẳng vào trong tim hắn khiến nước mắt hắn không thể nào ngăn được.

    - "Mẫu thân, ta xin lỗi, ta là một hài nhi vô dụng không thể giúp ít được cho người. Ta thề với thiên địa rằng một ngày ta sẽ đội trời đạp đất, không ai có thể khi dễ ta nữa, ta xin hứa." Hoàng Tôn ôm lấy thân thể của Vũ Si mà nói

    - "Nương hiểu, ngươi là hài nhi ngoan, tại ta, cũng vì tại ta mà ngươi mới như vậy, ta xin lỗi ngươi Hoàng nhi" Vũ Si vuốt ve đầu của Hoàng Tôn mà nói.

    Ngày hôm sau...

    - "Tên Hoàng Tôn đâu, ra đây cho ta" đại tổng quản Hoàng Thí đến hậu viện mà nói

    - "Không biết tổng quản kiếm ta có sự tình gì" Hoàng Tôn từ trong đình viện cũ kỹ đi ra

    - "Hôm nay Hoàng gia chúng ta cần phải tìm linh thảo nhất phẩm Mã Sơn hoa cho đại phu nhân, ngươi có thể lên núi Bạch Sơn hái hay không" đại tổng quản khinh bỉ nhìn Hoàng Tôn mà trả lời.

    - "Tất nhiên là được" Hoàng Tôn bất đắc dĩ chấp nhận, hắn giống như là một người hầu, nếu không làm việc sẽ không miếng cơm vào bụng, không chỉ hắn mà cả mẫu thân hắn cũng vậy nên hắn phải lựa chọn quyết định đúng đắn.

    - "Vậy được rồi, ngươi hảo hảo chuẩn bị đi, phải hái được trước hai nén nhan" đại tổng quản uy nghiêm nói

    - "Hai nén nhan ?, sao có thể chứ Mã Sơn hoa sao có thể dễ dàng hái trong thời gian ngắn như vậy." Hoàng Tôn hoảng hốt trả lời

    - "Ta không cần biết, cho ngươi hai nén nhan, không hái được thì đừng về ăn cơm" đại tổng quản nói xong liền xoay người đi ra khỏi hậu viện không để ý đến Hoàng Tôn.

    - "Các người được lắm, tên cha phụ bạc kia, ta thề không đội trời chung với ngươi." Hoàng Tôn tức giận nói thầm trong lòng.

    Trên đường đi đến đỉnh núi Bạch Sơn, bỗng nhiên Hoàng Tôn cảm thấy bất thường thì trong bất ngờ từ trong bụi lao ra bốn thân ảnh đó chính là Hoàng Long. Hoàng Long vẫn rất ghét Hoàng Tôn nhưng vì bữa trước hắn được Lục Kiều Vân cứu hắn một mạng nên bây giờ rất muốn giết chết Hoàng Tôn

    - "Ha ha, Hoàng Tôn ngươi bây giờ sẽ làm gì đây ?, tiện tỳ Lục Kiều Vân không thể cứu ngươi thêm mạng nữa đâu" Hoàng Long nhìn Hoàng Tôn với ánh mắt sát khí.

    - "Các ngươi vẫn muốn giết ta a ?, nếu như ta chết ta cũng sẽ không buông tha cho các người và Hoàng gia" Hoàng Tôn bây giờ đã biết mình không thể sống sót sau tình cảnh này nên vì vậy hắn sẵn sàng nguyền rủa đám người Hoàng Long và Hoàng gia

    - "Ta không cần biết, chỉ cần người chết ta đã có thể thỏa mãn được trong lòng" Hoàng Long oán giận nhìn Hoàng Tôn, giờ phút Lục Vân Kiều giúp đỡ Hoàng Tôn khiến cho Hoàng Long xấu hổ với đám tiểu đệ.

    - "Đẩy hắn xuống vực" Hoàng Long miệng cười đầy nham hiểm.

    - "Aaaaa" Hoàng Tôn đã bị đẩy xuống dưới vực sâu

    - "Hừm, được rồi ta về." Hoàng Long vui vẻ đi về.

    Nhưng không ai ngờ được, người thanh niên bị té xuống vực sâu chính là Hoàng Tôn lại không chết, chỉ bị trọng thương không ít nhưng không đe dọa đến tính mạng. Từ trong thức hải của Hoàng Tôn bỗng xuất hiện một bóng hình của một lão nhân tóc bạc, lão nhìn Hoàng Tôn mà mỉm cười.

    - "Ha ha, suốt hơn hàng vạn năm cuối cùng ta cũng gặp được hậu bối." Một âm thanh bỗng phát lên trong thức hải của Hoàng Tôn

    - "L..à ai ? Phụt" Mặc dù Hoàng Tôn bị thương rất nặng nhưng vẫn giữ được một ít ý thức, một ngụm máu tươi phun ra.

    - "Ha ha, thật không ngờ ngươi lại có huyết mạch tương dung, nhưng mà thương thế của ngươi rất nặng để ta chữa trị cho ngươi đã." Lão nhân bí ẩn mỉm cười nhìn Hoàng Tôn, sau đó một nguồn năng lượng vô cùng mạnh mẽ tiến vào trong thân thể của Hoàng Tôn, vết thương ngoài da chỉ trong nháy mắt liền lành lại. Không chỉ vậy thân thể của Hoàng Tôn còn được tẩy tủy, linh căn cơ thể không ngừng biến hóa.

    - "Có chuyện gì vậy ?, ta đã tới gặp lão diêm vương rồi chăng" Hoàng Tôn trong lòng không ngừng nghi vấn.

    - "Hậu bối, đến đây ta có chuyện muốn nói với ngươi" Một tiếng gọi vô cùng êm dịu của lão nhân bí ẩn kia khiến cho Hoàng Tôn càng hiếu kỳ.

    - "Không biết tiền bối là ai, tại sao lại cứu ta ?" Hoàng Tôn lễ phép hỏi

    - "Ha ha, không ngờ ta lại có một hậu bối vô tiền đồ như ngươi, hảo hảo ta thích." Lão nhân bí ẩn cười ha hả nhìn Hoàng Tôn mà nói.

    - "Ta cũng đã tồn tại hơn hàng vạn năm rồi, đây chỉ là một linh hồn xuất khiếu của ta mà thôi"

    - "Cá..i gì ?, tiền bối tồn tại hơn hàng vạn năm. Không...thể nào" Hoàng Tôn khủng hoảng làm cho hắn té ngã xuống như muốn ngất xỉu

    - "Đúng vậy, ta tồn tại hơn hàng vạn năm, cảnh giới của ta đã đạt đến Huyền - Linh thần đế." Lão nhân nét mặt vẫn điềm tỉnh trả lời.

    - "Không...không có chuyện như vậy được, chắc ta đang nằm mơ, ha ha"' Hoàng Tôn đều bác bỏ mọi nghi vấn và vẫn khẳng định mình đang nằm mơ

    - "Ngươi thật sự không tin ?, thôi được không thể trách được ngươi, ta đã trở thành quên lãng rồi." Lão nhân bí ẩn buồn bã mà nói

    - "Tên ta là Ngũ Hành tiên đế" Lão nhân bí ẩn âm trầm trả lời

    - "Ngũ Hành tiên đế ?" Hoàng Tôn suy nghĩ trong đầu mình.

    - "Hình như ta biết Ngũ Hành tiên đế, chẳng lẽ...tiền bối chính là người có ngũ hành thuộc tính kim, mộc, thủy, hỏa, thổ ?" Hoàng Tôn cuối cùng cũng nhớ được đây chính là nhân vật trong truyền thuyết mà mẫu thân hắn đã kể mỗi đêm hay sao.

    - "Ha ha, không ngờ người cũng biết ta, ta bây giờ không còn thời gian nữa, người muốn trở thành đệ tử của ta không ?, nhận lấy truyền thừa của ta cùng với kho tàn bí kỹ" Lão nhân bí ẩn tiếp tục nói

    - "Tiền bối, cho ta xin phép hỏi vài điều được không ?, ta không thể trở thành Huyền giả và Linh giả nên ta cũng không biết cảnh giới hay thông tin của pháp kỹ." Hoàng Tôn hỏi lão nhân tiền bối bí ẩn kia

    - "Pháp kỹ được chia thành 5 cảnh giới Thiên Địa Hoàng Vương Huyền, cao nhất chính là Thiên kỹ" Lão nhân gia trả lời câu hỏi của Hoàng Tôn

    - "Có một điều ta muốn nói với ngươi, ngươi có thể trở thành Huyền giả và Linh giả, à không ngươi còn có thể trở thành song tu Huyền - Linh giả giống ta, điều khiển ngũ hành nguyên tố chi lực làm thuộc tính cho mình" Lão nhân hé ra một nụ cười tươi nhìn Hoàng Tôn trả lời

    - "Các trưởng lão của tộc ta đã kiểm tra đan điền của ta rồi, không hề phát hiện thuộc tính nào cả, làm sao có thể tu luyện" Hoàng Tôn một lần chấn khiếp với lời của lão nhân nói

    - "Ha ha, đám tiểu nhân đó mà cũng đòi kiếm tra thực lực của ngươi à ?, ta sẽ nói cho người kể cho người về một truyền thuyết. Khi xưa, địa lục Huyền Linh được tạo ra bởi vị cường giả bí ẩn Cửu Thiên Chí Tôn, người có thể điều khiển toàn bộ cửu đại nguyên tố Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Quang, Ám. Khi tạo ra Huyền Linh địa lục, vị cường giả đó có 5 người con, 1 người có thể điều khiển ngũ hành chi lực, 1 người có thể điều khiền phong vân bão táp, 1 người có thể điều khiến thiên lôi diệt địa, 1 người có thể điều khiển quang lực cường mạnh, 1 người có thể điều khiển ám hồn bất diệt" Lão nhân bí ẩn kia kể cho Hoàng Tôn nghe

    - "Chẳng lẽ, tiền bối chính là người có thể điều khiển ngũ hành chi lực" Hoàng Tôn sau khi nghe xong cuối cùng hiểu được một ít ý tứ

    - "Ngươi có vẻ tiếp thu nhanh đó, ta chính là ca ca của các tiên đế khác, và ngươi chính là người mang dòng máu giống phụ thân ta. Vì vậy ta sẽ truyền cho ngươi pháp quyết chỉ có mình ngươi có thể tu luyện Cửu Thiên Chí Tôn Quyết" Lão nhân gia mỉn cười nói

    - "Thời gian ta đã đến giới hạn, ta đã thực hiện nguyện vọng phụ thân ta, còn ngươi chính là Cửu Thiên Chí Tôn thứ hai"
     
    Last edited by a moderator: 5/12/15
  5. M.E_

    M.E_ Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    181
    Chương 4 - Cửu Thiên Chí Tôn Quyết

    - "Cửu Thiên Chí Tôn thứ hai ?" Hoàng Tôn bán tin bán nghi, vẫn không thể giải thích được tại sao mình lại gọi là Cửu Thiên Chí Tôn quyết thứ hai.

    - "Cửu Thiên Chí Tôn quyết chính là do phụ thân ta nghĩ ra, đây là một công pháp tu luyện thượng thừa và không ai có thể tu luyện nếu không có chung huyết mạch của Cửu Thiên Chí Tôn. Ngươi có vận may rất tốt khi có được huyết mạch tương dung với ta, thời gian của ta đã hết, bây giờ ngươi hãy thả lỏng tinh thần, ta sẽ truyền cho ngươi một ít linh hồn thông tin" Lão nhân bí ẩn bình thản nói.

    Hoàng Tôn không hề do dự, bởi vì hắn biết lão nhân này chính là cường giả, à không có thể coi là thần tiên nhưng lão nhân gia này lại không có ý hại hắn nên hắn cũng bớt đi nỗi lo trong lòng. Bỗng nhiên, một nguồn linh lực vô cùng hùng mạnh, tiến nhập vào thức hải của Hoàng Tôn, linh hồn hắn cảm giác giống như đang được luyện hóa, từng đợt thông tin hàng loạt xuất hiện trong tâm trí hắn. Bởi vì linh hồn của lão nhân gia bí ẩn quá mạnh khiến linh hồn của hắn không thể chèo chống thêm được khiến cho Hoàng Tôn rơi vào thế bất tỉnh.

    Bí kỹ "Cửu Thiên Chí Tôn quyết" là một bí kỹ có thể nói chính là thiên kỹ, bí kỹ này chỉ có Cửu Thiên Chí Tôn mới có thể tu luyện, còn lại không ai có thể tu luyện ngoại trừ Hoàng Tôn, bí kỹ này được chia thành 5 cảnh giới khác nhau, tương đương với 5 huynh đệ của lão nhân Ngũ Hành tiên đế. Bí kỹ đầu tiên chính là "Ngũ Hành chi lực", "Phong Vân bão táp", "Thiên Lôi diệt địa quyết", "Quang lực cường mạnh" và cuối cùng "Ám hồn bất diệt".

    Để có thể tu luyện được "Cửu Thiên Chí Tôn quyết" cần phải thu thập đủ 5 bản quyết mới có thể hội tụ được sức mạnh của Cửu Thiên Chí Tôn. Hiện tại bản "Ngũ Hành chi lực" đang nằm trên tay của lão nhân gia kia. Tuy "Cửu Thiên Chí Tôn quyết" có thể nói vô địch cùng cảnh giới nhưng bù lại, người tu luyện "Cửu Thiên Chí Tôn quyết" sẽ tu luyện chậm hơn người thường gấp 9 lần và không thể phục dụng đan dược để tu luyện, bởi vì "Cửu Thiên Chí Tôn quyết" tu luyện cần phải nguồn huyền lực và linh lực thực địa thuần khiết nhất, tu luyện "Cửu Thiên Chí Tôn quyết" còn có thể giúp cho bản thân và thiên nhiên hòa nhập thành một, đó chính là trạng thái thiên nhân hợp nhất.

    "Ngũ hành chi lực" chính là pháp quyết đầu tiên cần phải tu luyện khi muốn tu luyện những pháp quyết tiếp theo, pháp quyết "Ngũ hành chi lực" được chia thành năm tiểu cảnh : nhất trọng kim tinh, nhị trọng mộc sinh, tam trọng thủy tích, tứ trọng hỏa minh, ngũ trọng thổ sơn

    - "Tiểu tử, đây chính là truyền thừa của ta, ngươi hãy giúp ta hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của phụ thân ta. Nếu như ngươi gặp các vị tiên đế kia, hãy nói với họ rằng cha ta vẫn đang đợi h..ọ" Sau khi nói hết câu, bóng hình của lão nhân gia kia từ từ biến mất trong hư không

    - "Tiền bối, ta xin hứa với ngươi, ta sẽ giúp hoàn thành bước đi giữa chừng của ngươi." Sau khi Hoàng Tôn tỉnh dậy, hắn đã cảm thấy khỏe mạnh hơn và cảm nhận được một nguồn linh lực vô cùng thuần khiết trong người.

    - "Ha ha, cuối cùng ta đã có thể tu luyện Huyền - Linh rồi, ha ha" Hoàng Tôn lớn tiếng cười to

    - "Hoàng gia, thù này ta sẽ trả cho các ngươi gấp vạn lần." Sau khi nói lên những lời nó đó, con mắt của Hoàng Tôn đỏ ngầu giống như một con quỷ muốn ăn tươi uống máu.

    Khi lĩnh ngộ ra được quyết kỹ "Ngũ hành chi lực" tầng thứ nhất, Hoàng Tôn đã tĩnh tâm lại tinh thần, tiến hành bắt đầu tu luyện pháp quyết. Trong lúc tu luyện, 5 nguồn huyền lực thiên địa đang hội tụ quanh người Hoàng Tôn, bỗng nhiên một tiếng nổ thật lớn phát lên

    - "Vù...Vù...BÙM"

    - "Cuối cùng ta cũng đã bước vào con đường tu hành giả" Hoàng Tôn vui vẻ mỉm cười nói một tiếng sau đó lại nhắm mắt tu luyện tầng tiếp theo của "Ngũ hành chi lực".

    Hiện tại hắn ta đã tu luyện được nhất trọng kim tinh, có thể nói bây giờ hắn chính là một tu giả thuộc tính kim. Tu luyện cả một ngày cuối cùng hắn cũng có thể đạt được vũ đồ sơ kỳ đỉnh phong, đang ở bình chướng tiến lên vũ đồ trung kỳ. Khi màn đêm đã buông xuống, tâm tình hắn cũng không muốn tu luyện nữa, trong lúc đó hắn vẫn đang nghi vấn không biết trong trữ vật giới chỉ của lão nhân gia kia có gì. Hoàng Tôn vẫn đang hiếu kỳ không biết cách nào để mở, hắn mặc dù chưa từng có trữ giới vật nhưng hắn cũng biết muốn mở được trữ giới vật cần phải sử dụng huyết tích. Đây là một cách để khiến cho đồ vật nhận chủ, sau một lát, hắn cũng biết cần phải nên thử bởi vì lão nhân gia kia để lại cho hắn một bảo tàng gì. Hoàng Tôn lấy một cành củi nhỏ nhọn đâm vào ngón tay phải, một giọt máu rơi vào trữ vật giới chỉ phát sáng khiến mặt hắn bỗng nhiên mừng rỡ. Một khu vực vô cùng rộng lớn, có thể coi hơn trăm trượng xuất hiện trong đầu hắn.

    - "Đ..ây là bảo tàng sao ?" Hoàng Tôn khiếp sợ đến nỗi thân thể loạn choạng.
     
    Last edited by a moderator: 6/12/15

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)