Võ Hiệp Thư Kiếm Trường An - Q3 C57 - Hắn Từng Là Thiếu Niên

Thảo luận trong 'Kiếm Hiệp Cổ Điển' bắt đầu bởi Lôi Soái, 6/12/16.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Thư Kiếm Trường An
    Tác giả: Hắn Từng Là Thiếu Niên
    Quyển 1
    Chương 1: Trường An có mưa, Trường Môn có tuyết.

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: bachngocsach



    Hai năm trước, Mạc Thính Vũ mang theo một thanh đao rời khỏi Trường An, một mình đi về phương Bắc. Hai năm sau, một thiếu niên tên Tô Trường An mang theo một thanh đao tới Trường An. Câu chuyện của chúng ta, bắt đầu từ đây.


    Dịch giả: Mạc Trần, kethattinhthu7

    Trường An, tháng mười hai, mùa đông sắp hết.

    Mưa phùn rơi xuống thành Trường An.

    Một tin tức từ trong thành Trường An truyền ra, từ quan lớn quyền quý cho đến dân chúng bình thường trong chợ.

    – Mạc Thính Vũ đi Bắc Địa rồi.

    Đúng vậy, Mạc Thính Vũ lên đường, không hề nói cho bất kỳ người nào, cũng không mang theo bất cứ vật gì.

    Một mình hắn đi Bắc Địa, chỉ mang theo thanh đao mười năm chưa ra khỏi vỏ.

    Đây là chuyện cần phải truy từ mười năm trước.

    Chuyện cũ về một thiên tài Nhân tộc và Thánh nữ Yêu tộc.

    Triều đình dấu kín bí mật của hắn nhưng rốt cục thiên hạ đều đã biết.

    Mười năm trước, Mạc Thính Vũ và đệ tử Thiên Lam Viện – hóa thân của Thánh nữ Yêu tộc yêu nhau. Hắn bị Thánh nữ lợi dụng, hậu quả hại chết ân sư Diêu Quang của mình.

    Diêu Quang, một trong tám người hiếm hoi của Nhân tộc đạt tới Tinh Vẫn.

    Thánh Hoàng tức giận, ngay lúc ấy muốn lập tức chém đầu Mạc Thính Vũ.

    – Để ta sống. Mười năm sau ta tự mình đi Bắc Địa lấy mạng nàng.

    Ngày đó, Mạc Thính Vũ cúi đầu quỳ gối trước mặt Thành Hoàng, giống như con chó cầu xin thương xót để giữ mạng, có điều trong mắt hắn lại hiện hung quang của lang sói.

    Năm đó, Mạc Thính Vũ mới mười chín tuổi, được thiên hạ công nhận là thiên tài xuất sắc nhất trong vòng trăm năm gần đây, cũng là người có hy vọng nhất trở thành vị Tinh Vẫn thứ chín của Nhân tộc.

    Nhưng dù sao hắn cũng mới mười chín tuổi, mà Thánh nữ Yêu tộc đạt đến Tinh Vẫn đã hơn trăm năm. Mười năm sau, đến năm hai chín tuổi, Mạc Thính Vũ đến có thể trở thành Tinh Vẫn không? Không ai cho là như vậy, mặc dù hắn là Mạc Thính Vũ, là thiên tài thiên tài xuất sắc nhất trong vòng trăm năm qua.

    Nếu không đạt tới Tinh Vẫn, vậy không thể chém tới mệnh tinh của Thánh nữ Yêu tộc. Chém không tới mệnh tinh, Tinh Vẫn sẽ không chết.

    Đây là đạo lý mà thiên hạ đều công nhận.

    Không đạt tới Tinh Vẫn Nhân, đương nhiên phải thuận theo đạo lý này.

    Vì vậy, tất cả mọi người đều cho rằng, Mạc Thính Vũ vì xin mạng nên mới nói như vậy, với sự sáng suốt của Thánh Hoàng, Mạc Thính Vũ hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

    Nhưng, Thánh Hoàng lại thực sự tin hắn.

    Kể từ ngày đó, Mạc Thính Vũ ở lại chỗ cũ của Diêu Quang.

    Hắn không tu hành, cũng không luyện đao.

    Mỗi ngày hắn đều ăn cơm, tắm rửa, tảo mộ, hơn nữa còn luôn ngây người, nhưng lại không tu hành, không luyện đao.

    Vì vậy, sau mười năm, tu vi của vị thiên tài của Nhân tộc nửa bước cũng không tiến triển.

    Thính Vũ chém Tinh Vẫn đã thành chuyện đáng chê cười nhất trong thành Trường An những năm gần đây.

    Có điều, Trường An đón cơn mưa xuân đầu tiên bằng việc Mạc Thính Vũ rời đi sau mười năm không bước ra khỏi phòng.

    Trước khi đi, hắn rất nghiêm túc quét dọn phòng sạch sẽ đến không còn một hạt bụi, cất kỹ bảng hiệu ân sư Diêu Quang đường đường chính chính cất kỹ, thắp mới ba nén hương, dừng lại cho đến khi hương cháy hết, hắn đứng lên, thanh đao mười năm chưa ra khỏi vỏ nhưng cũng chưa bao giờ rời khỏi người.

    Có vô số ánh mắt từ trong tối hoặc sáng chăm chú nhìn hắn, hắn rời thành Trường An dưới cơn mưa phùn bay tán loạn, một mình tiến về phương Bắc.

    ***

    Trường Môn Trấn, nơi hiểm yếu gần biên giới Bắc Địa, có tuyết rơi.

    Tuyết rơi liên tục như vậy trong ba tháng.

    Tô Trường An rất không cao hứng.

    Hắn cau mày khổ mắt nhìn nam tử trước mặt đang nằm trên giường mình.

    Lúc Tô Trường An kéo y ra từ trong đống tuyết, quần áo tơi tả, thân thể bị đông đến cứng ngắc. Nhưng dù vậy, tay trái của hắn vẫn thủy chung nắm thật chặt một thanh đao.

    Tô Trường An cảm thấy người mà xem đao là vật bất ly thân phải là cao thủ trong tiểu thuyết. Nếu mình cứu được y, y vì báo ân mà dạy cho mình một chiêu nửa thức. Vậy, có lẽ hắn sẽ vượt qua bọn khi nam phách nữ ở Trường Môn Trấn, tha hồ ức hiếp những người cùng quê để có cuộc sống hạnh phúc rồi.

    Vì thế, ôm ý niệm đơn thuần như vậy trong đầu, một thiếu niên mười bốn tuổi khổ sở kéo thân thể nam tử không biết sống chết từ trong đống tuyết suốt năm dặm đường. Nhằm để cho nam tử nhanh khôi phục, Tô Trường An làm thịt con gà duy nhất trong nhà, đến giường của mình cũng nhường cho y.

    Dốc lòng chiếu cố mấy ngày, nam tử rốt cuộc thức tỉnh.

    “Ngươi đã tỉnh?”

    “Ân.” Nam tử biết là trước mắt thiếu niên này cứu mình.

    “Thật tốt quá. Ngươi dạy đao pháp ta đi!” Tô Trường An nói rất chân thành.

    “Không được.” Nam tử cũng rất nghiêm túc trả lời.

    “Là ta cứu được ngươi!” Tô Trường An cường điệu.

    “Ta biết rõ.” Nam tử rất chân thành, đồng thời cũng rất chất phác.

    “Ngươi có lẽ cảm tạ ta, cái này gọi là tri ân đồ báo (*có ơn tất báo).” Tô Trường An cảm thấy cần phải cùng nam nhân này giảng giải đạo lý.

    “Thế nhưng là ta đã quên mang tiền.”

    “Vậy giao đao pháp cho ta a!” Đao pháp bù lại tiền, Tô Trường An cảm giác mình nói đạo lý này cũng thông.

    “Không được.”

    “Tại sao!?”

    “Bởi vì ta đã quên.” Thái độ của nam tử rất thành khẩn.

    “Ngươi mất ký ức?” Tô Trường An cảm thấy chuyện này rất bình thường, trong tiểu thuyết cao thủ sau khi bị trọng thương được cứu sống, khả năng mất trí nhớ có xác suất rất cao.

    “Không có.” Nam tử nâng tay trái lên, cùng với thanh đao kia dường như là dính trên tay trái, đặt ngang ở trước ngực, nhẹ nhàng vuốt ve.

    “Vậy tại sao nói ngươi đã quên!” Tô Trường An bắt đầu mất hứng. Muốn sao gia hỏa này lại là kẻ ngu ngốc, muốn sao hắn lại đùa nghịch Tô Nhị gia ta!

    “Ta đã quên đao pháp, thế nhưng ta lại không có mất trí nhớ.” Nam tử rất có kiên nhẫn giải thích, ánh mắt thành khẩn.

    “Đã quên đao pháp, vậy tại sao ngươi lại mang theo đao!” Tô Trường An cũng không muốn dễ dàng buông tha cho cái “khi nam phách nữ” này như vậy.

    “Bởi vì ta còn nhớ rõ một chiêu, một chiêu này ta không thể dạy ngươi.”

    “Tại sao, thế nhưng là ta cứu được ngươi.”

    “Bởi vì một chiêu này, ta chỉ có thể sử dụng một lần. Lần này, ta dùng để giết một người, một người phải chết.” Nam tử sắc mặt rất bình tĩnh, giết người, hoặc là nói khoảnh khắc “một người phải chết” từ trong miệng, trong mắt hắn là chuyện theo lý thường đương nhiên.

    Tô Trường An đột nhiên trở nên rất nghiêm túc, bởi vì cha hắn nói cho hắn biết giết người vốn chính là một sự kiện rất nghiêm túc. Một cái sinh mệnh cưỡng chế dự tính kết thúc một cái sinh mệnh khác, đối với Tô Trường An đã xem là một sự kiện rất không tốt rồi. Bởi vì Tô Trường An cảm thấy người sống là một chuyện tốt, trái lại tử vong, dĩ nhiên là một chuyện thật không tốt chút nào.

    Nhưng Tô Trường An cũng không đi ngăn cản nam tử, bởi vì hắn biết rõ để một người muốn giết một người khác, nhất định là có nguyên nhân. Mặc kệ nguyên nhân này là đúng hay sai, nếu như sát ý đã quyết, thì cũng không bởi vì người bên ngoài khuyên can mà thay đổi tâm ý được.

    Đạo lý này, là cha của Tô Trường An nói cho hắn biết đấy. Hắn cảm thấy rất đúng, cho nên liền tin.

    “Gã kia chờ ngươi giết người, nhớ tới đao pháp, sẽ dạy cho ta đi.” Tô Trường An cảm thấy nam tử rất đặc biệt, vì vậy liền tìm cách lấy cớ có thể đem nam tử này lưu lại.

    “Cảm ơn.” Nam tử cảm kích liếc nhìn Tô Trường An, trên mặt tái nhợt bỗng chợt mỉm cười, rồi ngã đầu lập tức lại hôn mê bất tỉnh.

    Tỉnh lại lần nữa, đã là giữa trưa ngày kế tiếp.

    Mạc Thính Vũ khó khăn từ trên giường đứng lên, đầu giường để hai cái bánh bao, dưới giường để một đôi giày ủng mới tinh.

    Hắn không nghĩ quá nhiều, cầm lấy màn thầu gặm một miếng, cảm thấy mùi vị không tệ, liền rất nghiêm túc bắt đầu ăn.

    Mạc Thính Vũ trước giờ là một người như vậy, từ trước đến nay luôn chăm chú, đối với vật hay là đối với người.

    Nhưng vô luận là dù chăm chú như vậy, nhưng đã là người cuối cùng vẫn không tránh được phạm sai lầm. Mạc Thính Vũ phạm sai lầm một lần, rồi mới hại chết sư phụ hắn. Vì vậy hắn quyết định không thể phạm sai lầm lần nữa.

    Càng trọng yếu chính là, hiện tại hắn muốn giết một vị Tinh Vẫn.

    Từ mười năm trước, cái khoảnh khắc mà sư phụ hắn Diêu Quang vĩnh viễn nhắm hai mắt lại, hắn liền quyết định muốn giết nàng.

    Đây là một việc chuyện rất khó. Ít nhất, Mạc Thính Vũ trước kia chưa từng bao giờ làm một sự tình khó khăn như thế. Vì vậy, lúc này đây hắn đã chuẩn bị mười năm.

    Mỗi một ngày, hắn đều trôi qua rất chân thành, so với trước kia lại càng thêm chăm chú.

    Rất nghiêm túc ăn cơm, rất nghiêm túc tắm rửa, rất nghiêm túc đi tảo mộ Diêu Quang, cũng rất nghiêm túc mang theo thanh đao đã theo hắn mười năm mà chưa bao giờ rời khỏi vỏ kia.

    Hắn dùng ba mươi hơi thở ăn xong hai cái bánh bao, cảm giác mình khôi phục một ít khí lực. Sau đó, mới rời giường, mặc vào đôi giày ủng Tô Trường An vì hắn mà chuẩn bị, hắn từ Trường An chỉ mang đôi giày vải quá mỏng, ở Bắc Địa băng thiên tuyết địa thì thật quá dễ dàng tổn thương chân do giá rét khi hành tẩu.

    Mạc Thính Vũ đứng lên, bước đi hai bước, giày ủng rất vừa chân. Chẳng qua là thân thể còn có chút suy yếu, nằm ở trên giường quá lâu, lại để cho hắn bây giờ đầu có chút choáng váng.

    Hắn mở ra cửa phòng trong ngôi nhà đơn sơ của Tô Trường An, trước mặt gió tuyết thiếu chút nữa thổi ngã hắn xuống đất.

    Mùa đông ở Bắc Địa vĩnh viễn vùi trong tuyết.

    Hắn từng nghe nàng đã từng nói qua như thế, ít nhất ở điểm này, nàng chưa từng lừa gạt hắn.

    Chỗ này gọi là Trường Môn biên tái thị trấn nhỏ, không so được Trường An phồn hoa, nhưng cũng được coi là náo nhiệt.

    Nhà Tô Trường An ở nơi khu vực cũng không tệ, đứng ở trong sân, có thể trông thấy đường đi trên thị trấn, có không ít người tới lui, thỉnh thoảng còn có quan binh tuần tra. Dù sao biên tái, mỗi thị trấn hoặc nhiều hoặc ít cũng đều có quân đội phái đến. Hơn nữa cứ đến mỗi mùa đông, thời gian này Yêu Tộc Môn ở phương Bắc sẽ không sống khá giả, thỉnh thoảng sẽ có cướp bóc ở trấn nhỏ như vậy, vì vậy quân đội càng thêm nhiều lần phái đến.

    Hơn nữa năm nay, nghe nói Yêu Quốc Thái Sư ở phương bắc đã tính có yêu tinh lâm thế, vì vậy Yêu Tộc quấy rối không hề giống những năm qua tiểu đả tiểu nháo như vậy. Thời điểm Mạc Thính Vũ ly khai Trường An, thành Trường An đã điều lệnh từng một đội một phát động hành quân hướng Bắc Địa Tấn vương phủ.

    Mạc Thính Vũ suy nghĩ có chút loạn, mười năm chuẩn bị, rốt cuộc cũng hiểu rõ, trong lòng hắn lại có chút phập phồng. Chẳng qua đáng tiếc là Diêu Quang Nhất Mạch đao pháp đến hắn thì liền từ này biến mất trên thế gian, Mạc Thính Vũ cảm thấy thật đáng tiếc, cũng cảm giác mình hổ thẹn với sư phụ, nhưng hắn cũng chỉ có thể làm được một bước này rồi.

    Lúc này, từ thư viện tan học Tô Trường An đã trở về.

    Hắn mở cửa sân ra, nhìn thấy Mạc Thính Vũ sững sờ đứng ở trước cửa.

    “Ngươi khá hơn chút nào không?” Tô Trường An hỏi.

    Mạc Thính Vũ sắc mặt đã không trắng bệch như lúc trước, nhưng vẫn là rất trắng, hoặc là lúc trước hắn đây đã trắng. Hơn nữa lớn lên cũng nhìn rất đẹp, mày kiếm mắt sáng, sắc sảo rõ ràng. Đương nhiên Tô Trường An lại không cảm thấy hắn so với chính mình đẹp mắt.

    “Ngươi nhớ đao pháp của ngươi sao?” Tô Trường An đối với học võ nhớ mãi không quên.

    “Không có.” Mạc Thính Vũ rất nghiêm túc suy nghĩ một chút, sau đó, lại lắc đầu rồi nói ra.

    Tô Trường An cảm thấy bộ dáng của hắn, không hề giống đang gạt người.

    “Cái gã kia chờ ngươi giết người, ngươi sẽ nhớ lại sao?”

    “Có lẽ, nhưng lúc đó ta càng có khả năng đã bị chết.”

    “Ngươi không phải là đối thủ của hắn?” Tô Trường An rất kỳ quái, nếu như đánh không lại tại sao còn muốn đi chịu chết? Còn sống không phải là càng tốt sao?

    “Ta không phải là đối thủ của nàng, nhưng ta có thể giết chết nàng.” Mạc Thính Vũ biểu lộ rất chân thành, chăm chú đến nghiêm túc.

    “Ta không hiểu lắm, nhưng mà ngươi chết thì sẽ không có người giao đao pháp cho ta rồi.” Tô Trường An đồng dạng chăm chú nhìn Mạc Thính Vũ, “Vì vậy ta không muốn ngươi chết.”

    Nam hài ánh mắt, lại để cho Mạc Thính Vũ sững sờ một chút. Hắn đột nhiên cảm giác được nam hài này cùng mình có vài phần tương tự. Ít nhất cùng bản thân mười năm trước có vài phần tương tự.

    “Tại sao ngươi muốn học đao?” Mạc Thính Vũ hỏi.

    Tô Trường An suy nghĩ một chút, hồi đáp: “Không nhất định phải học đao, chỉ cần là võ công đều được.”

    “Tại sao? Ngươi có ai để nhất định phải giết người sao?” Mạc Thính Vũ tính nếu thời gian không quá gấp rút, nếu như nam hài thật sự muốn giết ai, hắn có thể hỗ trợ, coi như là hồi báo ân cứu mạng của nam hài.

    “Không có, không có.” Nam hài vội vàng khoát tay.”Tuy rằng ta không thích Cổ Ninh, bởi vì Mạt Mạt ưa thích hắn. Nhưng mà ta không muốn giết hắn, hắn không có làm qua cái gì chuyện xấu. Ta cũng không thích Vương Hoành cùng Kỷ Đạo, bọn hắn luôn ỷ vào cha của hắn ở trong quân doanh so với cha ta là quan lớn nên khi dễ ta, ta chán ghét bọn hắn, nhưng ta không muốn giết bọn hắn.”

    “Ta chỉ là đơn thuần muốn tập võ, thế nhưng cha ta lại không cho. Không phải để cho ta đọc sách, ta cũng không phải không thích đọc sách, chẳng qua là không thích nhìn sách trong học viện. Buồn tẻ lại không có ai trò chuyện. Hắn còn muốn sai người đem ta đưa đến Trường An để đi đọc sách, thế nhưng Trường An thật xa, hơn nữa ở Trường An thì không thể nhìn thấy Mạt Mạt rồi, ta rất ưa thích Mạt Mạt, tuy rằng hắn ưa thích Cổ Ninh.” Tô Trường An phát ra bực tức, không biết tại sao, hắn cảm thấy trước mắt nam tử này rất đáng được tín nhiệm.

    “Vậy ngươi ưa thích sách gì?” Mạc Thính Vũ đã hào hứng, hắn cũng đã trôi nhanh mười năm mà không có cùng người tốt tán gẫu qua ngày.

    “Ân, giống như 《 Du Hiệp Truyện 》, 《 Anh Hùng Chí 》, 《 Ly Sơn Kỳ Hiệp Truyện 》, 《 Đãng Yêu Hiệp Khách 》 đều nhìn rất đẹp.” Tô Trường An rất thích chia sẽ thư khố phong phú của hắn cùng người khác.

    “Nghe rất có ý tứ.” Mạc Thính Vũ cười cười, âm thầm đem những tên sách ghi nhớ, nghĩ đến khi trở về có thể có thời gian mà tìm nhìn xem, đương nhiên là nói nếu như hắn còn có cơ hội kia.

    “Đúng vậy, thế nhưng cha ta lại không thích, có lần hắn ở tòng quân doanh uống rượu đi về, trong cơn tức giận gom tất cả đều đốt đi, nếu không thì hiện tại có thể cho ngươi xem.” Tô Trường An rất tiếc hận, chẳng qua là không biết tiếc hận rút cuộc là vì những cuốn sách kia, hay vì Mạc Thính Vũ có hay không có cơ hội sẽ thấy những cuốn sách này.

    “Cha ngươi rất thích uống rượu?” Mạc Thính Vũ nhíu mày, đối với cha của Tô Trường An chưa từng gặp mặt nên ấn tượng thật không tốt. “Uống rượu không tốt lắm.”

    “Đúng vậy a, thế nhưng hắn lại không nghe lời của ta. Bởi vì ta đánh không lại hắn. Vì vậy ngươi nếu như dạy ta võ công, ta có thể đánh thắng hắn. Hắn cũng không một mực uống rượu, Vương Hoành cùng Kỷ Đạo cũng không có thể khi dễ ta, nói không chừng Mạt Mạt cũng sẽ thích ta.” Tô Trường An biểu lộ nghiêm túc lần nữa.”Vì vậy, ngươi không thể chết được, ngươi còn muốn nhớ đao pháp của ngươi, sau đó, dạy lại cho ta. Đừng quên, ta đã cứu ngươi. 《 Đãng Yêu Hiệp Khách 》 bên trong đao khách đều là có ân tất báo đấy.”

    “Đúng không? Cái đao khách kia nhất định là rất rất giỏi đao khách.”

    “Đương nhiên.” Tô Trường An thật cao hứng, cảm giác mình đã tìm được tri kỷ.

    “Nhưng mà ta không thể đồng ý với ngươi.” Mạc Thính Vũ cũng thu hồi vui vẻ,lại chăm chú nhìn Tô Trường An. Hắn vốn có thể an ủi nam hài trước mắt này, nói cho hắn biết mình nhất định sẽ sống giả trở về, dạy hắn đao pháp, giúp hắn giáo huấn bạn học hay khi dễ hắn. Nhưng hắn không muốn, hắn là một người rất nghiêm túc. Dù cho nói như vậy sẽ làm cho Tô Trường An rất đau khổ, hắn vẫn như cũ muốn nói cho hắn biết hiện thực.”Ta sống không được, giết nàng, ta cũng không sống tiếp được.”

    “Tại sao nhất định phải giết hắn?” Rốt cuộcTô Trường An tự hỏi bản thân đã giấu ở trong lòng vấn đề thật lâu này.

    “Bởi vì ta đã hứa với người khác nhất định phải giết nàng.”

    “Là ai?”

    “Người trong thiên hạ!”
     
    Last edited by a moderator: 29/1/17
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Thư Kiếm Trường An
    Tác giả: Hắn Từng Là Thiếu Niên
    Quyển 1
    Chương 2: Ta từ phương xa tới, đến tiễn đưa cố nhân

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: bachngocsach



    Dịch giả: coc2coc

    Với Tô Trường An, mấy ngày qua thật vui vẻ, hắn đã dần quên việc học đao pháp, dù sao thì đó cũng chỉ là sự cao hứng nhất thời của một thiếu niên mười bốn tuổi.

    Tại Trường Môn, hắn cũng không có nhiều bạn bè, dù đã mười bốn tuổi, cũng chẳng còn nhỏ nữa. Nhưng hắn lại rất gầy yếu, nhìn qua chỉ tầm mười một, mười hai tuổi. Vì vậy bọn đệ tử trong thư viện cũng không thích chơi cùng hắn, đương nhiên Tô Trường An cũng không thích bọn chúng.

    Nhưng mà Mạc Thính Vũ lại khác, hắn sẵn lòng nói chuyện phiếm với Tô Trường An một cách rất nghiêm túc. Cách nói chuyện phiếm này lại làm Tô Trường An thấy mình đã trở nên trưởng thành hơn so với bạn học trong thư viện.

    Đúng vậy, tất cả đám trẻ con đều ước ao mình lớn nhanh hơn một chút. Chúng cho rằng lớn lên là có thể thoát khỏi thư viện, thoát khỏi phải đối diện với sự lải nhải của cha mẹ, có thể gặp được một cô nương xinh đẹp, nàng như là đợi ngươi đến, tương lai bầu bạn cùng ngươi. Chỉ cần ngươi chạy đến đó, giang hai tay ra với nàng, mỉm cười nói “Ta đã đến”, nàng sẽ buông bỏ mọi thứ mà dựa vào lòng ngươi.

    Nhưng trên thực tế, khi ngươi trưởng thành, ngươi sẽ phát hiện ra kỳ thật thư viện là một nơi rất tốt, ở đó có cô nương ngươi thích, nàng vẫn luôn ở đấy, kể cả nàng chưa bao giờ liếc mắt nhìn ngươi, nhưng ít ra nàng vẫn ở đó, chưa bao giờ rời đi, cũng chẳng gả cho ai khác. Cha mẹ tuy rằng vẫn lải nhải như trước, nhưng họ còn trẻ và khỏe mạnh, đủ để giúp ngươi ngăn cản hết thảy mưa gió. Nhưng khi ngươi trưởng thành, ngươi phải một mình đối mặt với thế giới này, mặc dù nó xinh đẹp nhưng lại tàn nhẫn, giống như hoa hồng, tươi đẹp lại có gai.

    Nhưng Tô Trường Văn không hiểu đạo lý này, ít nhất bây giờ Tô Trường An không rõ.

    Bởi thế hắn cũng ước ao trưởng thành, đặc biệt là vào lúc này.

    Hắn đang đứng trên bục giảng của thư viện, Ngụy tiên sinh cầm thước nghiêm túc nhìn hắn.

    Dưới bục, Kỷ Đạo và Vương Hoành đang chỉ trỏ vào hắn, ánh mắt mang theo đùa cợt vui vẻ.

    Như mọi khi, Mạt Mạt vẫn không nhìn hắn. Không biết Cổ Ninh lại nói chuyện hài gì, chọc cho nàng che miệng cười khẽ.

    Ngụy tiên sinh đã rất nhiều tuổi rồi, nếp nhăn trên mặt tựa như dãy đồi núi có mây đen âm u, vừa nhiều vừa sâu. Đầu ông ta lại đầy tóc bạc, tuy rằng đã được chải chuốt hết sức nhưng vẫn y như một đám cỏ dại rối tung. Cho dù vậy, ông ta vẫn là người có học vấn nhất trong thư viện, thậm chí trong cả Trường Môn trấn. Nghe nói khi còn trẻ, Ngụy tiên sinh còn thi đỗ cử nhân. Tại địa phương nhỏ như Trường Môn trấn này, đây là một việc cực kỳ giỏi giang.

    “Tô Trường An, ngươi có thể giải thích tại sao liên tục ba ngày ngươi không nộp bài vở của thư viện?” Cây thước trong tay Ngụy tiên sinh gõ lên bàn, mỗi một lần gõ lại làm tim Tô Trường An nhảy một cái.

    “Học trò nói trò bận cứu người, thầy có tin không?” Tô Trường An cố gắng làm mặt đầy thành khẩn. Nhưng đổi lại chỉ là tiếng cười vang của đám đệ tử dưới bục giảng.

    Thế giới này là phân chia đẳng cấp, từ triều đình, quan trường, cho tới thư viện của Trường Môn trấn.

    Thư viện của Trường Môn trấn không phải là nơi đứa trẻ nào cũng có thể đến, nó cần chi phí tốn kém, đối với gia đình bình thường lại càng là một khoản chi tiêu không thể bỏ qua.

    Cha của Tô Trường An đang là Bách phu trưởng tại quân doanh, ở nơi hẻo lánh này cũng được xem là một nhân vật. Dân chúng bình thường trông thấy cha hắn đều cung kính gọi một câu “Quân gia”. Thấy Tô Trường An liền phải gọi Tô nhị gia.

    Nhưng tại thư viện không giống như vậy. Trẻ con không phân chia đẳng cấp, nhưng cha chú bọn chúng lại có đẳng cấp, vì thế trẻ con cũng có đẳng cấp. Mà rất không khéo, Tô Trường An lại đúng là tầng thấp nhất. Thế nên tại thư viện, tất cả mọi người không gọi hắn là Tô nhị gia, mà gọi hắn là Tô nhị cẩu.

    Mà tình địch của hắn, Cổ Ninh, lúc này đang cười cười nói nói với Mạt Mạt, lại ở tầng cao nhất của kim tự tháp. Cha của hắn là Trường Môn trấn Thái Thú, ở thị trấn quân sự nhỏ thế này, quân chính không phân chia, vì vậy cha của Cổ Ninh cũng là thượng cấp lớn nhất của cha Tô Trường An.

    Đây cũng không phải là việc làm người ta cao hứng gì.

    Mà làm cho người ta càng mất hứng hơn là, bất kể là Cổ Ninh, hay cha hắn là Cổ Tướng Đình, luôn luôn tao nhã như ngọc, vì vậy mọi người đều ưa thích hắn.

    Bọn họ luôn luôn ưu tú như thế, tựa như thái dương, chói mắt khiến cho ngươi không dám nhìn thẳng.

    Tô Trường An không tìm thấy lý do gì để chán ghét bọn họ.

    Riêng điểm này thôi đã khiến cho Tô Trường An rất ủ rũ.

    “Tay!” Ngụy tiên sinh nói.

    Tô Trường An rất tự giác giơ tay ra, cây thước trong tay Ngụy tiên sinh vụt ba cái vào lòng bàn tay Tô Trường An, hắn cảm thấy rất đau. Nhưng hắn lại giả vờ không đau, vì có thể Mạt Mạt đang nhìn hắn.

    Thế là các lý do Tô Trường An không nộp bài ở Trường Môn học viện lại có thêm một loại nữa.

    Đích thực là Tô Trường An nói thật, dù cho trước kia các lý do hắn đưa ra trước kia đều là giả dối, nhưng lần này là thật.

    Tô Trường An cảm giác mình không thẹn với lương tâm, nhưng bị bạn học chỉ trỏ như thế vẫn làm hắn rất khó chịu.

    Buổi học cuối cùng cũng kết thúc, Tô Trường An rốt cuộc cũng vượt qua cả một buổi chiều đứng ngồi không yên, hắn chạy như bay ra khỏi thư viện.

    Tô Trường An đi vào quán rượu của Vương tẩu, mặt tiền cửa hàng cũng không lớn, nhưng mùi vị món ăn rất tốt.

    Tô Trường An không hay đến đây, bởi vì hắn không có quá nhiều tiền, nhưng chung quy là cũng có đến một vài lần.

    Thân thể Mạc Thính Vũ còn rất yếu, nhưng hắn lại muốn đi giết người. Yếu ớt thì không giết người được, Mạc Thính Vũ lại là bằng hữu của hắn, cho nên Tô Trường An thấy rằng mình nên giúp hắn một chút. Trong tiểu thuyết đều viết như vậy, bằng hữu nên đối xử chân thành với nhau.

    Bây giờ vẫn chưa đến giờ cơm chiều, trong tiệm Vương tẩu không có ai, thường phải lúc binh lính tuần tra thay ca thì quán mới đông khách.

    Vương tẩu là một người phụ nữ rất bình thường, đã hơn bốn mươi tuổi, son phấn trên mặt đã không che được nếp nhăn nơi khóe mắt nàng.

    “Vương tẩu tử, cho ta một con vịt nướng.” Tô Trường An gõ cửa, nói với Vương tẩu đang còn ngủ gà ngủ gật.

    “Ồ, Trường An đến đấy hả. Lại mua rượu và thức ăn cho cha ngươi?” Vương tẩu đứng dậy, chập choạng kéo một con vịt nướng từ trên kệ, đặt lên trên cái thớt gỗ.

    “Không phải, cha ta còn chưa về mà.” Tô Trường An lắc đầu nói.

    “A, ông ấy đi sớm hơn nửa tháng nhỉ.” Vương tẩu dùng dao chuẩn xác chặt con vịt nướng làm hai nửa.

    “Đúng vậy, dường như gần đây yêu tộc phương Bắc không yên ổn, đã gây ra chuyện lớn gì đó.” Tô Trường An nói.

    “Vậy ngươi phải nhắc nhở cha ngươi cẩn thận một chút.” Con dao trong tay Vương tẩu bay múa trên thớt gỗ, trong lúc nói chuyện đã chặt con vịt nướng ra làm mấy phần.

    “Vâng.” Tô Trường An gật đầu, trong lòng lại nghĩ cha mình sao có thể nghe lời mình.

    “Của ngươi đây, cầm chắc nhé. Tất cả sáu mươi văn tiền.” Vương tẩu dùng giấy dầu gói kỹ thịt vịt nướng, đưa vào tay Tô Trường An.

    Tô Trường An trả tiền, cảm ơn Vương tẩu rồi cầm gói vịt nướng rời quán rượu.

    Lúc này, trời đã sắp chạng vạng, Trường Môn lại bắt đầu có tuyết nhỏ.

    Vương tẩu đoán binh lính tuần tra sắp thay ca, nàng chuẩn bị phải đón khách rồi.

    Nàng bắt đầu đun nước trong nồi.

    Khi thực khách đến, nàng có thể nhanh chóng bưng lên một bát mì nóng hổi, lúc trời đêm tuyết bay thế này, mì của quán nàng đúng là một thứ bán chạy.

    Xoẹt xẹt.

    Âm thanh này là có người đang đạp tuyết đi đến.

    Hôm nay thay ca sớm thế hả? Vương tẩu hơi khó hiểu.

    “Vị quân gia này, sớm vậy đã thay ca hả? Muốn ăn gì nào?” Vương tẩu vội vàng từ trong bếp đi ra, bắt đầu chào hỏi khách.

    Nhưng làm cho nàng không ngờ, người đến không phải là binh lính thay ca, mà cũng không phải khách quen của quán.

    Khách nhân là một cô gái, khuôn mặt rất lạ, hẳn không phải người Trường Môn trấn.

    Nàng ta khoảng mười tám, mười chín, mặc một bộ thanh y, mặt như lụa trắng, ánh mắt như làn thu thủy, bên hông đeo một cái ngọc tiêu. Mặc dù vừa đi trong đêm tuyết nhưng trên quần áo không vương một mảnh bông tuyết nào.

    Từ người nàng tỏa ra một luồng hơi lạnh lẽo, tựa như hoa sen ẩn khuất trên đỉnh Thiên Sơn, cao cao không thể với tới.

    “Có mì không?” Nàng tùy ý ngồi xuống một ghế trong quán.

    “Có! Cô nương muốn ăn mì gì?” Vương tẩu trả lời.

    “Một bát mỳ nước trong, không cho dấm chua.” Khẩu vị của cô gái cũng rất thanh đạm như con người của nàng.

    “Tốt, ngươi đợi một lát, ta đi làm mì cho ngươi ngay.”

    Không đến một lát, một bát mì nóng hổi được bưng lên bàn.

    “Thong thả thưởng thức nhé.”

    “Cảm ơn.”

    Lúc này Vương tẩu mới nhìn rõ dung mạo cô gái, rất đẹp, so với tưởng tượng của Vương tẩu còn đẹp hơn. Mặt như hoa đào, môi hồng răng trắng. Tựa như tuyết trên đỉnh núi, suối dưới đất sâu, không nhiễm bụi bặm nhân gian.

    Vương tẩu không khỏi hơi hơi ghen tị.

    “Cô nương chắc không phải người vùng này?” Một lát nữa binh lính tuần tra mới đến, Vương tẩu nhàn rỗi không việc gì làm, nên thử nói chuyện phiếm với cô gái.

    “Vâng.” Cô gái đáp

    “Gần đây Trường Môn trấn cũng không bình yên lắm. Ngươi một thân một mình ở nơi không quen thuộc này, cần cẩn thận một chút đấy.” Vương tẩu thiện ý nhắc nhở, vùng biên ải vốn là nơi vàng thau lẫn lộn, huống chi gần đây yêu quái phương Bắc liên tục quấy rối.

    “Vâng. Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở.” Cô gái gật nhẹ đầu, không nhanh không chậm ăn mỳ. “Ta sẽ chú ý.”

    “Ngươi tới Trường Môn có chuyện gì sao? Là đến nương nhờ thân thích? Hay là muốn làm sinh kế gì?” Vương tẩu cảm thấy một cô gái trẻ, một mình chạy đến một nơi như Trường Môn trấn, nhất định có nỗi niềm khó nói gì đó.

    “Ta đến tiễn người.” Cô gái húp cạn hớp canh cuối cùng.

    “Một người đã quen từ lâu lắm rồi.”​
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Thư Kiếm Trường An
    Tác giả: Hắn Từng Là Thiếu Niên
    Quyển 1
    Chương 3: Chưa quyết chiến, tay hắn đã sớm cầm binh khí

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: bachngocsach



    Dịch giả: kethattinhthu7

    Lúc Tô Trường An về nhà, Mạc Thính Vũ đang ngồi cạnh bàn ăn ngẩn người.

    Đúng vậy, ngẩn người. Trừ lúc nói chuyện phiếm với Tô Trường An, hầu như tất cả thời gian còn lại Mạc Thính Vũ đều ngẩn người.

    Tô Trường An phủi phủi quần áo, giũ rớt tuyết trên người xuống.

    – Huynh lại đang ngẩn người?

    – Là luyện đao.

    Mạc Thính Vũ cải chính.

    Vài ngày trước, lúc thấy Mạc Thính Vũ lần đầu ngẩn người, Tô Trường An có hỏi qua Mạc Thính Vũ đang làm gì.

    Mạc Thính Vũ trả lời là luyện đao, Tô Trường An mới biết là y luyện đao. Hắn chỉ cảm thấy ngẩn người không giống với việc luyện đao, vì vậy hắn không tin.

    – Cho huynh.

    Tô Trường An đưa túi giấy dầu gói thịt vịt nướng cho Mạc Thính Vũ.

    – Đây là cái gì?

    Mạc Thính Vũ nhận túi giấy dầu, y ngửi thấy được mùi thơm, nướt bọt trong miệng bắt đầu ứa ra. Y không nấu cơm, mười năm tĩnh tu, ăn toàn là cơm với rau dưa, đã rất lâu chưa nếm qua thức ăn mặn.

    – Thịt vịt nướng của quán Vương tẩu.

    Tô Trường An cười hắc hắc:

    – Huynh ăn nhiều một chút, thân thể khỏe mới có thể giết người.

    Mạc Thính Vũ trầm mặc, trong lòng có chút cảm động.

    – Cảm ơn.

    Y mở túi giấy dầu, thấy bên trong có thịt vịt mềm giòn được nướng bởi lửa vừa, da thịt vịt bên ngoài có màu vàng óng, thêm nữa, thịt được thái rất điêu luyện, cắt thành những miếng nhỏ rất đều.

    Y thử cắn một miếng, trong nháy mắt nước mỡ dính đầy miệng.

    Mạc Thính Vũ không thể ngừng lại, bắt đầu ăn ngấu nghiến thịt vịt nướng.

    – Ăn ngon không?

    Tô Trường An đắc ý cười, cũng cầm lấy một miếng thịt vịt, bắt đầu ngồm ngoàm ăn.

    – Ừm.

    Miệng Mạc Thính Vũ đang ngậm miếng thịt vịt lớn nên trả lời không rõ tiếng.

    – Ngày mai ta mua gà quay cho huynh, món đó còn ngon hơn món này. Huynh ở thêm nhiều ngày, bồi bổ cơ thể cho thật tốt, cố gắng làm tốt chuyện cần làm, vậy mới mong còn sống sót trở về.

    Mạc Thính Vũ ngẩn người, buông thịt vịt trong tay xuống, rất chăm chú nhìn Tô Trường An.

    – Ta sống không được lâu.

    Y vẫn nói như vậy, ngữ khí bình thản mà tha thiết, kiểu như mạng sống của y cũng giống như ngày mai, khi thái dương lên cao, băng tuyết rốt cuộc cũng đến ngày tan chảy.

    Có rất ít người có thể bình luận như vậy về sinh tử của bản thân, trừ những người sắp chết sớm buông sinh mạng.

    Tô Trường An cũng buông thịt vịt trên tay xuống. Đột nhiên, hắn cảm thấy rất thương tâm, cho dù hắn và Mạc Thính Vũ mới biết nhau chỉ vài ngày, cho dù ý định ban đầu khi hắn mang Mạc Thính Vũ về chỉ là vì tập võ, cho dù Mạc Thính Vũ đã rất nhiều lần nhấn mạnh y chắc chắn sẽ chết, không thể nghi ngờ.

    Nhưng Tô Trường An vẫn cảm thấy rất thương tâm.

    – Người huynh muốn giết rất lợi hại phải không?

    Tô Trường An thử thuyết phục Mạc Thính Vũ, nếu như đối phương thật sự rất lợi hại thì y không nên đi. Mặc kệ hình dạng có thế nào, dù sao người sống vẫn tốt hơn.

    – Ừ, rất lợi hại.

    Mạc Thính Vũ đúng sự thật đáp.

    – Huynh đã nói huynh không phải là đối thủ của người đó.

    – Phải, ta không phải đối thủ của nàng.

    Vậy tại sao huynh còn muốn đi? Tô Trường An rất muốn lớn tiếng chất vấn y, nhưng hắn không hỏi, vì ánh mắt Mạc Thính Vũ nói cho hắn biết, y nhất định phải giết người đó.

    – Kỳ thật, hiện tại huynh không cần nhất định phải đi giết người đó. Dù sao huynh cũng đang bị thương, huynh có thể ở lại Trường Môn một thời gian nữa. Huynh có thể ở chỗ này luyện đao thật giỏi, chờ đến khi lợi hại hơn người đó rồi mới đi tìm giết, như vậy huynh cũng không cần phải chết.

    Tô Trường An cảm thấy suy nghĩ này của mình là biện pháp rất tốt.

    – Không được.

    Mạc Thính Vũ lắc đầu.

    Tô Trường An không biết tại sao lại không được, thêm một thời gian ngắn nữa mới đi giết người không được, luyện đao đến mức lợi hại hơn người đó cũng không được.

    Hắn nhìn Mạc Thính Vũ, chờ y giải thích.

    Mạc Thính Vũ trầm mặc, không phải y không muốn giải thích, chỉ là y không biết giải thích thế nào, nhất là đối với một hài tử mới mười bốn, mười lăm tuổi.

    Nhưng cuối cùng, y vẫn đáp:

    – Đao của ta, mười năm không ra khỏi vỏ. Mười năm qua ta vẫn luôn giữ nó bên người, quán chú đao ý vào nó. Đao không rút ra khỏi vỏ, đao ý sẽ liên tục được tích lũy. Hiện tại đao ý của nó đã nhanh đến mức ta không khống chế nổi, ta không có thời gian để đợi.

    Mạc Thính Vũ cố gắng giải thích đến mức đơn giản nhất có thể, nhưng Tô Trường An vẫn như trước không hiểu, hắn chỉ biết phương pháp mình nghĩ ra dường như không thể thực hiện được.

    – Vậy khi nào huynh đi?

    Tô Trường An hỏi.

    – Ngày mai.

    – Nhanh vậy sao, trên người huynh có thương tích, vạn nhất giết không được người đó thì giải quyết thế nào?

    – Không, ta nhất định có thể giết chết nàng.

    Mạc Thính Vũ nói rất chắc chắc, cũng giống như lúc y nói mình nhất định sẽ chết. Hình như trong thế giới của y, vĩnh viễn không có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.

    Tô Trường An rất không hiểu suy luận của Mạc Thính Vũ hợp lý chỗ nào, ngươi đã không phải là đối thủ của người ta, vậy làm sao ngươi có thể giết chết hắn?

    – Bởi vì người đưa tiễn của nàng đã đến, nàng chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.

    Mạc Thính Vũ nói rất chân thành, chưa bao giờ y nói chăm chú như thế.

    Y cảm giác được người hắn chờ đã đến, người đó đã đến, nàng nhất định phải chết.

    ***

    Trường An ở phía nam, Vân Châu ở phía bắc, nơi đó có một ngọn núi cao và hiểm trở, gọi là Thiên Môn Sơn.

    Trên Thiên Môn Sơn có một tòa nhà hình tháp, gọi là Tinh Thần Các.

    Tinh Thần Các không thuộc quản lý của triều đình, cũng không thân cận với Yêu tộc, lại càng không lui tới với Ma tộc.

    Nó giống như tiên giáng xuống hồng trần, siêu thoát thế tục.

    Dân chúng dưới núi không biết những chuyện này, chỉ xem trên núi là nơi thần tiên ở, hàng năm cúng viếng, mong mưa thuận gió hoà, quốc thái dân an.

    Nhưng những tu sĩ đó không muốn đối đãi như thế, bọn họ tự xưng mình là Tống Táng Giả(*).

    (*) Tống Táng Giả: người đưa tang.

    Tinh Vẫn là đại năng thiên hạ, mệnh cách tương liên với ngôi sao.

    Mệnh tinh không ngã, tức thân thể sẽ không chết, linh hồn bất diệt.

    Mệnh tinh vẫn lạc, lập tức thân tử đạo tiêu.

    Thân thể được chôn cất dưới mặt đất, còn linh hồn thì trở về Tinh Hải.

    Nhưng Tinh Hải và nhân gian lại cách nhau quá xa, cho dù mạnh mẽ như Tinh Vẫn nhưng linh hồn cũng khó có thể đến phía bên kia Tinh Không.

    Vậy nên thế gian mới có Tinh Thần Các, họ dẫn đường cho linh hồn của Tinh Vẫn bằng hồn khúc, giúp những linh hồn linh thiêng này có thể bình an trở về Tinh Hải.

    Vì vậy, mỗi khi có Tống Táng Giả xuất hiện, đồng nghĩa với việc có Tinh Vẫn vẫn lạc.

    Đạo lý này giống như mặt trời mọc ở phía Đông và lặn về phía Tây, vĩnh viễn không thay đổi.

    Cho dù là Tinh Vẫn luôn nhìn chúng sinh từ trên xuống vẫn phải tuân theo.

    Người Tinh Thần Các xuất hiện ở Trường Môn Trấn.

    Tin tức này được tai mắt của các thế lực ở khắp nơi đưa tới các cơ quan đầu não với tốc độ nhanh nhất.

    ***

    Trường An, sâu trong hoàng cung.

    Một nam tử trung niên ngồi nơi cao nhất của cung điện nhìn từ trên xuống dưới đài có các đại thần đang báo tin tức đến cho y, ánh mắt y thâm sâu, giống như bên trong cất giấu sao trời, biển rộng.

    Y gõ nhẹ lên bàn dài trước mặt. Dưới đài, đầu các đại thần đều toát mồ hôi lạnh, đây là bản năng khi sợ hãi.

    Người như Thánh Hoàng có thể nhìn ra tâm tư người khác, nhưng người khác lại vĩnh viễn không biết y đang nghĩ gì.

    – Nói như thế, có nghĩa là Mạc Thính Vũ sẽ thành công?

    Cuối cùng y cũng nói chuyện, âm thanh trầm trầm giống như đã trải qua nhiều năm tháng mới truyền tới tai người ở dưới đài.

    – Tuy rằng khó có thể tưởng tượng nhưng nếu Tống Táng Giả và Mạc Thính Vũ đồng thời xuất hiện ở Trường Môn Trấn, điều đó có thể hiểu là…

    Người dưới đài trình bày tỉ mỉ. Cho dù trước đó hầu như không có ai tin tưởng, cho dù từ xưa đến nay chưa từng có người nào làm được việc lấy tu vi dưới Tinh Vẫn giết Tinh Vẫn. Nhưng nếu Tống Táng Giả đã xuất hiện, vậy hiện thực này lập tức không thể tranh cãi.

    Người ngồi phía trên cung điện không trả lời khiến người dưới đài cảm thấy khẩn trương.

    – Hơn nữa, bên Tinh Quan Đài cũng truyền tới một tin, ánh sao Huỳnh Hoặc(*) trở nên u ám, xuất hiện mảng tối.

    Người bên dưới đài tiếp tục bổ sung như để minh chứng cho phán đoán của mình.

    (*) Huỳnh Hoặc: sao Hỏa (cách gọi theo thiên văn học cổ của Trung Quốc).

    Mỗi Tinh Vẫn đều có mệnh tinh của riêng mình, từng mệnh tinh lại đại biểu vận mệnh cho Tinh Vẫn đó.

    Mảng tối chính là điềm báo Tinh Vẫn sắp chết, nó như giòi trong xương không cách nào trừ khử. Nó sẽ từng chút một nuốt chửng ánh sáng của ngôi sao cho đến khi ngôi sao đó hoàn toàn chết đi. Mệnh tinh chết rồi, lập tức Tinh Vẫn cũng sẽ chết.

    – Đao của hắn mười năm không ra khỏi vỏ, nhưng khi đao được rút ra lại lập tức uống máu Tinh Vẫn! Đao ý mười năm chém Tinh Vẫn. Mạc Thính Vũ ơi Mạc Thính Vũ, ngươi không hổ là thiên tài xuất sắc nhất trong vòng trăm năm qua của Nhân tộc!

    Thánh Hoàng khẽ than thở, khóe miệng cuối cùng lộ ra nét cười.

    Sau khi Diêu Quang chết, Khai Dương ẩn thế không ra ngoài, Ngọc Hành dần già đi, phía bắc Nhân tộc có yêu họa, phía tây có man loạn. Dù có Thánh Hoàng là y tọa trấn, nhưng y cảm thấy lực lượng bên mình đang dần dần yếu đi.

    Nếu Huỳnh Hoặc của Yêu tộc chết đi, vậy phòng tuyến phía bắc có thể giao cho Cổ gia, Tấn vương, y có thể rảnh tay sửa trị bọn Man tộc phía tây rồi.

    Thánh Hoàng nheo mắt lại, từ khi Diêu Quang chết, đã rất lâu rồi y chưa từng vui vẻ như thế.

    Y nhớ lại hình ảnh thiếu niên mười năm trước.

    Mạc Thính Vũ quỳ trước mặt y như chó nhà có tang, nhưng mắt gã lại lấp lóe hung quang.

    Mạc Thính Vũ ở chỗ Diêu Quang suốt mười năm, tất cả mọi người đều cho rằng gã là người tham sống sợ chết.

    Nhưng y biết rõ, Mạc Thính Vũ không phải như thế.

    Từ lúc gã thiếu niên đó hứa giết Huỳnh Hoặc, đao của gã chưa bao giờ rời khỏi thân, cũng chưa lần nào tuốt khỏi vỏ.

    Gã súc ý vào đao của mình, một lần súc ý, chính là mười năm.

    Cho dù như vậy, Thánh Hoàng cũng chưa bao giờ cảm thấy Mạc Thính Vũ có thể giết chết một vị Tinh Vẫn. Bởi vì y hiểu rõ sự đáng sợ của Tinh Vẫn, so với lực lượng của tồn tại siêu thoát nhân gian này, Mạc Thính Vũ chỉ là con sâu cái kiến.

    Nhưng nếu có một người, vì giết người mà chuẩn bị đến mười năm, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến người khác không rét mà run. Cho dù là Tinh Vẫn thì cũng sẽ biết sợ, chỉ riêng điểm có thể làm Huỳnh Hoặc sợ hãi cũng đủ Thánh Hoàng có lý do giữ lại mạng của Mạc Thính Vũ.

    Chỉ là, hiện tại lại không giống như vậy, Tinh Thần Các xuất hiện, Huỳnh Hoặc phải chết là kết cục đã định.

    Thánh Hoàng đang chờ, toàn bộ thiên hạ cũng đều đang chờ một khắc quyết chiến này.

    Thiếu niên đã sớm cầm binh khí này sẽ trình diễn cho người trong thiên hạ một đao kinh diễm ra sao đây?​
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Thư Kiếm Trường An
    Tác giả: Hắn Từng Là Thiếu Niên
    Quyển 1
    Chương 4: Mạc ỷ lâu thai thính thu vũ

    Nhóm dịch: BNS
    Nguồn: bachngocsach



    Dịch giả: coc2coc
    Biên: kethattinhthu7

    Mạc ỷ lâu thai thính thu vũ: Mạc dựa lầu gác nghe mưa thu, để ý các từ ‘Mạc’, ‘Thính’, ‘Vũ’ trong tên chương, tên chương này là một câu thơ, vừa có nghĩa như trên; mặt khác, ghép các từ trong thơ sẽ thành tên nhân vật Mạc Thính Vũ, bình luận về tên chương chỉ với một từ: hay.

    Đã quá nửa đêm.

    Ở Trường Môn, tuyết rơi mỗi lúc một dày.

    Tô Trường An vẫn trằn trọc trên giường.

    Mạc Thính Vũ dựa vào tường, ôm thanh đao trong lòng. Hai canh giờ nữa, y sẽ xuất phát đi giết người mà mười năm trước đã quyết phải giết.

    Tô Trường An vẫn còn quá nhỏ. Hắn mới mười bốn tuổi. Hắn chỉ biết đấy chuyện rất không tốt, nhưng rốt cuộc chết là gì, chết xong sẽ thế nào thì hắn lại không biết.

    – Ta vẫn chưa biết tên huynh.

    Tô Trường An ngồi dậy, nhìn bóng Mạc Thính Vũ trong đêm.

    – Mạc Thính Vũ.

    Mạc Thính Vũ đáp, y từ từ nhắm hai mắt lại nhưng không hề ngủ. Chỉ là y đang đợi, một giây lại thêm một giây, mỗi giây trôi qua cũng có nghĩa là y sẽ sớm gặp nàng thêm một giây. Mới nghĩ thế thôi mà y đã thấy máu mình như sôi lên.

    – Ta là Tô Trường An.

    Tô Trường An nói.

    – Ừ, tên rất hay.

    Mạc Thính Vũ chân thành khen:

    – Ngươi không ngủ được à? Ngày mai không đi học sao?

    Bỗng dưng, Tô Trường An muốn khóc, ngày mai ta đi học, còn huynh lại đi chết.

    Ngày mai, ta sẽ đọc sách ở thư viện, sẽ lén lút nhìn Mạt Mạt, sẽ bị Kỷ Đạo và Vương Hoành cười nhạo.

    Còn huynh, huynh sẽ mang đao của huynh, giết người huynh đã nói rồi sẽ không bao giờ trở về nữa.

    Đột nhiên, Tô Trường An hiểu ra chết rốt cuộc là cái gì.

    Nghĩ tới đây, hắn không cầm được nước mắt.

    – Ta còn chưa thấy huynh dùng đao. Huynh đi rồi không trở lại nữa, lại không có ai dạy đao pháp cho ta rồi.

    Tô Trường An vừa khóc nức nở vừa nói.

    Hắn cũng không muốn khóc, hắn cố làm bộ giống người lớn. Hắn thấy người lớn phải giống như Mạc Thính Vũ, thản nhiên đối diện với sinh tử. Nhưng rốt cuộc hắn không làm được, dù sao hắn cũng chỉ là một đứa trẻ mười bốn tuổi.

    Mạc Thính Vũ trầm mặc, đương nhiên y nghe rõ tiếng khóc nức nở của Tô Trường An. Y không biết an ủi Tô Trường An thế nào, vì y biết mình chắc chắn phải chết, cũng như nàng chắc chắn phải chết vậy. Y không kìm được xúc động, từ khi sư phụ Diêu Quang mất, người trong thiên hạ coi y như đôi giày rách nát, y đã nghĩ không còn ai trên thế giới này đau lòng vì y nữa. Nhưng lúc này, ngay trước mắt y, một thiếu niên vừa mới quen biết mấy ngày, lại vì y mà khóc lóc chân thành như vậy.

    Mạc Thính Vũ cảm thấy y phải làm gì đó.

    – Sư phụ của ta tên là Diêu Quang, là một trong tám vị Tinh Vẫn của nhân tộc, ta là đệ tử duy nhất của người.

    Y đến trước mặt Tô Trường An, đưa tay chậm rãi lau nước mắt cho cậu.

    Tô Trường An nghi hoặc ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Mạc Thính Vũ. Trong bóng tối, mắt Mạc Thính Vũ lóe lên hào quang.

    – Sau khi người chết đi, ta chính là đệ tử duy nhất của Diêu Quang nhất mạch. Sau khi ta chết, Diêu Quang nhất mạch sẽ đứt đoạn truyền thừa. Ta không muốn Diêu Quang nhất mạch thất truyền, ta đã có lỗi với sư phụ, ta không thể lại phụ lòng người.

    Mạc Thính Vũ dừng một lát, tựa như sắp đưa ra một quyết định rất quan trọng.

    – Vì vậy, nếu như ta chết, ngươi chính là đệ tử duy nhất của Diêu Quang nhất mạch.

    Vẻ mặt Tô Trường An đi từ nghi hoặc đến kinh ngạc, kinh ngạc đến không thể diễn tả được. Hắn hé miệng, nhưng vẫn không thốt thành câu.

    – Khi giết nàng, ta sẽ dẫn ngươi theo, ta sẽ chém một đao, chỉ một đao duy nhất, có thể học được bao nhiêu phải trông vào bản lĩnh của ngươi. Học được thì ngươi là truyền nhân của Diêu Quang nhất mạch, học không được ngươi cũng là truyền nhân của Diêu Quang nhất mạch.

    – Chỉ cần ngươi còn sống, ngươi chính là truyền nhân của nhất mạch chúng ta.

    Mặc Thính Vũ nói câu cuối bằng âm điệu mạnh mẽ.

    Y không chỉ nói cho Tô Trường An nghe, mà còn nói cho bọn thám tử vẫn theo y từ Trường An đến đây nghe, cũng là nói cho chủ nhân đám thám tử này nghe.

    Y vì thiên hạ mà giết Tinh Vẫn của Yêu tộc, bất kể trước kia thế nào, thiên hạ này nợ y một nhân tình. Y dùng nhân tình ấy đổi lấy một đời vô ưu cho Tô Trường An.

    ***

    Trường Môn, tuyết rơi ngày càng lớn.

    Trong đêm tuyết, một cô gái đang đi về phía Trường Môn.

    Nàng mặc bộ cung trang(*) màu đỏ, dải thắt lưng của nàng bay múa trong gió rét, giống như ngọn lửa nhảy nhót trong đêm.

    (*) Cung trang: trang phục ở cung điện.

    Trên cổ chân trần của nàng có đeo một cái chuông nhỏ, đang leng keng rung nhẹ trong tuyết, tiếng chuông nhẹ như dòng suối nhỏ trong khe núi.

    Mặt nàng không trang điểm, nhưng đẹp tuyệt vời, như tiên nữ giáng xuống trần gian.

    – Rốt cuộc ngươi cũng đã tới.

    Cô gái nói khẽ:

    – Ta đã đợi ngươi mười năm rồi nhỉ.

    Cửa thành Trường Môn Trấn cao đến ba trượng, bởi vì thế cục tiền phương căng thẳng nên buối tối có không ít binh lính đi tuần tra.

    Nhưng với cô thì đám lính ấy chỉ như lũ mù.

    Cửa thành đối với nàng cũng chỉ là thùng rỗng kêu to.

    Nàng nhẹ nhàng đưa tay, bản lề cửa rên rỉ mấy tiếng rồi từ từ mở ra.

    Nàng đi chân trần vào thành, cánh cửa như nhận được mệnh lệnh gì đó, lại phát ra âm thanh kẽo kẹt rồi từ từ khép lại.

    Nàng làm mọi việc rất bình thản, không nhanh cũng không chậm, nhưng đám lính tuần đêm đi qua trước mặt nàng mà không nhận ra. Nền đất nàng bước qua trông như tuyết vừa mới rơi xuống ở đó, không có dấu chân nào, tựa hồ nàng chưa hề bước chân lên.

    Lúc này, trong một căn phòng tại một khách sạn vô danh ở Trường Môn.

    Một thiếu nữ áo xanh đang ngồi khoanh chân.

    Ngay lúc cô gái áo đỏ đi vào Trường Môn Trấn, thiếu nữ áo xanh mở bừng mắt ra.

    Nàng đứng dậy, đeo khăn che mặt, chỉnh lại ngọc tiêu bên hông, hơi khom người một cái, hóa thành một vệt sáng, biến mất khỏi phòng.

    Lúc này, ánh sao chợt lóe lên, xuyên thấu qua cửa sổ, chiếu vào mặt Tô Trường An.

    Miệng hắn cứ há to mãi ra, nhìn như không thể khép lại được.

    Chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, trừ Mạc Thính Vũ, hắn từ một nam hài không học vấn không nghề nghiệp ở Trường Môn Trấn, trở thành đệ tử duy nhất của Diêu Quang nhất mạch.

    Tuy Tô Trường An không biết Diêu Quang nhất mạch là thứ gì, nhưng chỉ nghe tên đã biết thứ này chắc chắn không đơn giản.

    – Ta…

    Cuối cùng hắn cũng hồi phục tinh thần, muốn nói gì đó nhưng lại thấy lông mày Mạc Thính Vũ từ từ nhíu chặt lại, cơ trán co sát vào nhau. Rồi không hiểu vì sao lông mày Mạc Thính Vũ lại giãn ra, vẻ mặt y lại khôi phục bình tĩnh như lúc trước.

    – Nàng tới tìm ta.

    Mạc Thính Vũ nói.

    – Ai tới?

    Tô Trường An mới hỏi nửa câu liền biết đáp án. Bởi vì, hắn thấy tay trái đang cầm đao của Mạc Thính Vũ hơi run rẩy, hắn biết rằng người Mạc Thính Vũ muốn giết đã đến.

    Người đó không đợi Mạc Thính Vũ đến tìm, mà tự mình tìm đến tận đây. Tô Trường An cảm thấy căng thẳng, hắn không biết biến cố này có thể ảnh hưởng đến kế hoạch của Mạc Thính Vũ hay không.

    Hắn muốn nhìn ra nét gì đó trên mặt của Mạc Thính Vũ, nhưng lại thấy mình hoài công, ngoại trừ cái chau mày lúc đầu, gương mặt Mạc Thính Vũ không hề gợn chút sợ hãi nào.

    Đinh.

    Đinh…

    Đinh…

    Bất chợt, từng hồi chuông vang lên trong đêm tuyết.

    Tiếng chuông như xa xôi ngàn dặm, lại gần gũi như tri kỷ tâm giao.

    Tô Trường An không khỏi rùng mình, tiếng chuông trong trẻo mà vang trong tai hắn lại như Diêm Vương đòi mạng.

    Phần phật.

    Cửa phòng Tô Trường An bị một sức mạnh vô hình mở ra, một cô gái mặc áo đỏ từ từ đi tới, rồi đứng ngay trước sân nhà. Nàng ngây người nhìn Mạc Thính Vũ, nhìn khóe miệng hơi râu ria, nhìn khuôn mặt góc cạnh rõ nét của y. Nàng cố gán ghép nam nhân nhếch nhác trước mặt này với thiếu nhiên nhanh nhẹn năm xưa.

    Cuối cùng, nàng thở dài:

    – Ta đã đến.

    Giây phút này, gió tuyết đầy trời bỗng dừng lại, mây đen như tản đi, ánh trăng sao ngập tràn chiếu lên nền đất tuyết, chiếu lên người cô gái.

    Tay áo nàng bay bồng bềnh đầy thần thánh.

    Lúc này, Tô Trường An mới biết rằng kẻ Mạc Thính Vũ muốn giết không phải là người, mà là thần.

    – Ngươi đến sớm.

    Mạc Thính Vũ đứng dậy, quay đầu nhìn cô gái, giọng điệu bình thản. Nhưng Tô Trường An lại thấy rõ tay Mạc Thính Vũ run rẩy hơn ban nãy.

    – Sớm hay muộn một khắc cũng không khác gì nhiều.

    Cô gái nói thẳng thắn.

    Mạc Thính Vũ không nói gì, chỉ lặng lẽ đi ra khỏi phòng, đứng trên nền tuyết cách nàng năm thước.

    Tô Trường An lật đật chạy theo, đứng bên cạnh, vẻ mặt đầy hồi hộp nhìn hai người kia. Hắn loáng thoáng cảm giác quan hệ giữa hai người bọn họ không đơn giản như mình đã nghĩ.

    – Ngươi già đi nhiều rồi.

    Cô gái lại nói, giọng nói như đang thăm hỏi người bạn thân đã nhiều năm không gặp.

    – Còn ngươi không thay đổi chút nào, vẫn xinh đẹp như xưa.

    Mạc Thính Vũ hoảng hốt, giống như trở về mười năm trước, cô gái chơi đuổi bắt cùng mình khắp thành Trường An năm ấy giờ đang đứng ở trước mặt mình. Nàng vẫn giống như năm đó, mày phượng răng trắng, xinh đẹp động lòng người, tựa như khuôn mặt kia chưa từng bị thời gian quét qua.

    Năm đó y gọi nàng là Ngô Đồng, chỉ cần y dang tay ra, nàng sẽ lao vào lòng y với nét mặt tươi như hoa.

    Giờ đây người đời gọi nàng là Huỳnh Hoặc, y sẽ xuống đao với nàng, đoạt lấy tính mạng của nàng. Vậy là xong mười năm ân oán, vậy là hết mười năm tương tư.

    Đây là một cảm giác rất kỳ quái, cảm giác làm người ta băn khoăn trăn trở.

    Trong phút chốc, ngươi không thể phân biệt thật hư giữa hiện tại và quá khứ, ngươi hận không thể tự tát mình, rồi đột nhiên ngươi tỉnh dậy trên giường. Sư phụ vẫn trìu mến nhìn ngươi, ngươi dang tay về phía cô gái ấy, nàng vẫn như cũ nhào vào lòng ngươi, giống như mười năm trước.

    Mạc Thính Vũ ghét cảm giác này. Đã từ lâu, y chẳng còn gì ngoại trừ thanh đao trên tay.

    Y đưa tay lên, cầm ngang đao trước ngực, tay phải nắm lấy chuôi đao. Đã mười năm y không cầm đao, đao của y rất cô đơn lạnh lẽo, thế nên trong tích tắc nhận ra được đôi tay chủ nhân, một tiếng đao ngâm vọt lên trời.

    Tất cả âm thanh đều im bặt, bách thú cũng nằm sấp xuống đất.

    Tiếng đao như rồng ngâm, vọt thẳng đến mây xanh, vừa ấm áp như đã lâu rồi mới được gặp lại võ sĩ, lại vừa lạnh lẽo như xương trắng nơi sa trường.

    Y muốn dùng đao của mình chặt đứt tất cả.

    Bấy kể là thực hay hư, mặc kệ cả ân oán ly sầu, chỉ cần một nhát chém này, tất cả đều kết thúc.

    – Người của Tinh Thần Các đến.

    Nàng không đoái hoài đến hành động của Mạc Thính Vũ, vẫn tự nói:

    – Ta chắc chắn phải chết.

    – Đúng, ngươi chắn chắn phải chết.

    Ánh mắt Mạc Thính Vũ trở nên lạnh lẽo.

    – Thế nhưng khi đao rời vỏ, ngươi chắc chắn cũng phải chết. Đao ý mười năm của ngươi, ngươi không thể khống chế được.

    Cô liếc mắt nhìn Mạc Thính Vũ, trong ánh mắt lóe lên một tia khó đoán, hơi u oán, lại như không nỡ.

    – Mười năm trước ta đã chết rồi.

    Mạc Thính Vũ rút một đoạn đao ra khỏi vỏ. Dưới ánh sao và tuyết trắng, thân đao lan tỏa ra ánh sáng ghê người:

    – Đứng trước mặt ngươi bây giờ là ác quỷ leo lên từ địa ngục, là Tu La đầy cừu hận.

    Trong chớp mắt ấy, Tô Trường An thấy rất rõ, ánh sao trong trời đất tựa hồ ảm đạm, chỉ có ánh đao của Mạc Thính Vũ vẫn chói sáng như ban ngày.

    Lúc này, Tô Trường An mới hiểu, đây không phải là cuộc chiến giữa hai người, mà là cuộc chiến của hai vị thần.​
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái Cả nguồn sống bỗng thu bé lại vừa bằng 1 Vim Vim Đại Boss

    Được thích:
    166,713
    Thư Kiếm Trường An
    Quyển 1 - Chương 5: Mộc gọi Ngô Đồng, điểu gọi Phượng Hoàng
    Dịch và đề tự: Đình Phong

    Quan Tinh đài, thầy trò luận nhân quả
    Trường Môn Trấn, Thính Vũ ôm Ngô Đồng.


    Phía bắc thành Trường An chừng trăm dặm có một tòa đài cao.

    Nó tên Quan Tinh đài.

    Đài cao ba trăm trượng, đáy vuông đỉnh tròn, lấy thiên địa làm ý. Đỉnh đài có khắc lưỡng nghi tứ tượng, lại bố trí tinh đăng tám cái ứng bát phương.

    Đỉnh đài lúc này có hai đạo thân ảnh - lão đạo cùng đồng tử.

    Lão đạo mặc một Thất tinh đạo bào, mặt hạc tóc trắng, mày kiếm mắt sáng.

    Đồng tử đôi mắt sáng ngời, mặt ngọc nhỏ nhắn xinh đẹp như khắc không nói hết được đáng yêu.

    "Sư phụ, đệ tử có chuyện không rõ?" Đồng tử lên tiếng hỏi.

    "Chuyện gì?" Lão đạo chắp tay nhìn trời nói ra.

    Trường An dứt mưa, lúc này trời quang mây tạnh, trời đêm phồn tinh sáng lạn, chỉ có một ngôi sao góc tây nam ảm đạm.

    "Trong triều đình đều cho rằng Huỳnh Hoặc sắp bị Mạc Thính Vũ chém chết nhưng tính mạng Huỳnh Hoặc đã xuất hiện tối chất, Mạc Thính Vũ trảm hay không trảm, tính mạng Huỳnh Hoặc sớm muộn cũng bị tối chất cắn chết. Huỳnh Hoặc kia chết lại quan hệ gì với Mạc Thính Vũ."

    "Ha ha." Lão đạo vuốt râu cười cười hỏi: "Tính mạng lý vốn là huyền diệu, quan hệ nhân quả, mà nhân quả thì khó lường, tính mạng căn nguyên khó liệu. Chẳng qua nếu năm đó nguyên nhân là Huỳnh Hoặc không sát hại Diêu Quang, hôm nay sẽ không có quả là Mạc Thính Vũ đi chém Huỳnh Hoặc. Năm đó Huỳnh Hoặc là nhân, Mạc Thính Vũ là quả. Hôm nay Mạc Thính Vũ là nhân, Huỳnh Hoặc là quả. Cái này nhân quả, quả nhân, rồi lại nhân quả. Ai có thể nói rõ là tối chất trong tính mạng Huỳnh Hoặc lại không phải vì Mạc Thính Vũ tiến về phía bắc sinh ra đây?"

    "A..." Đồng tử như hiểu như không nhẹ gật đầu, nhân quả mà nói quá mức cao thâm, không phải hài đồng như hắn có thể hiểu được đấy.

    "Cái đứa bé kia? Hắn gặp chuyện vậy? Không phải Mạc Thính Vũ đem Diêu Quang nhất mạch truyền thừa cho hắn sao?" Đồng tử bỗng nhiên hỏi lại.

    "Đứa bé kia?" Lão đạo hơi chần chờ, sau nửa ngày mới hỏi lại.

    "Đứa bé kia vốn là phàm phu, nhưng sau hôm nay nhân quả lại cùng ba vị tinh vẫn tương liên."

    "Ba vị?" Đồng tử đếm ngón tay, nhưng vẫn không nghĩ ra sao có đến ba vị tinh vẫn.

    "Ừ." sắc mặt lão đạo có chút trầm trọng.

    “Có lẽ đêm ngay ngoại trừ Huỳnh Hoặc còn có hai vị đại năng liên lụy trong đó, nhưng tinh vẫn là ai sư phụ nhìn cũng không rõ lắm.”

    “Chỉ có một chút nhưng có thể khẳng định, đứa bé kia thân mang Diêu Quang nhất mạch truyền thừa, những thứ sài lang trong thành Trường An nhất định sẽ đưa hắn vào thành, tìm được mấy chỗ tốt từ trên người của hắn.”

    “Mạc Thính Vũ muốn dùng thân phận Diêu Quang nhất mạch làm bùa hộ mệnh cho đứa bé kia, hắn tuy rằng đao pháp vượt bậc thiên hạ nhưng cuối cùng lại không hiểu thế đạo này nhân tâm hiểm ác, sài lang trải rộng thành Trường An.”

    Đồng tử không hiểu hết mấy lời lão đạo nói chỉ có thể trợn to hai mắt, sững sờ nhìn bóng lưng lão đạo.

    Mà lúc này trong Trường Môn trấn.

    Mạc Thính Vũ lại đem đao rút ra một đoạn hơn nửa. Khí thế trên người Mạc Thính Vũ mỗi lúc càng dâng cao, đao giấu trong vỏ mười năm... đao ý giờ phút này như mãnh thú Hồng Hoang gào thét muốn thoát ra.

    Đao ý kia như mưa sao bão táp như cuồng phong. Thổi bay gió tuyết trên đất, che khuất tinh quang đầy trời.

    "Kỳ thật ngươi cũng không nhất định phải như vậy." Mặc cho tình trạng xung quanh biến hóa như thế nào, mi mắt Huỳnh Hoặc trước sau chỉ chăm chú nhìn Mạc Thính Vũ. Nàng chợt khoát tay, một đạo tinh quang từ phía chân trời đột phá đao ý của Mạc Thính Vũ bắn xuống chiếu lên người nàng.

    "Cái chết của ta sớm đã định trước." Thần tình nàng ai oán. “Ngươi hà tất bỏ đi tính mạng của mình.”

    Mạc Thính Vũ sững sờ, lúc này mới ngẩng đầu nhìn tinh không.

    Đao ý của hắn che khuất bầu trời, các ngôi sao đều bị che giấu. Duy chỉ có một ngôi sao vẫn cố chấp chiếu ra một đạo tinh quang. Cái ngôi sao kia ảm đạm, đã bị tối chất thôn phệ hơn nửa, mà loại thôn phệ này từng phút từng giây đều đang tăng lên.

    "Tại sao?" Mạc Thính Vũ cau mày nhìn về phía người con gái này.

    Lòng của hắn đột nhiên trống rỗng, ngươi đang muốn giết người trước mắt, đao của ngươi muốn ra khỏi vỏ, một giây sau, ngươi có thể chém hết thảy. Nàng lại nói cho ngươi biết, nàng vốn là người sắp chết.

    Mạc Thính Vũ cảm thấy có ngọn lửa đang thiêu đốt lồng ngực của mình, hắn muốn gào rú, một một đao trảm phá thế giới này.

    Ánh mắt của hắn không còn lăng liệt nữa, hắn nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp.

    "Năm đó, ta giả ý cùng ngươi mến nhau, hại chết sư phụ của ngươi. Ta tưởng rằng ta lừa ngươi, mà lúc ta rời đi, khi ta thấy ánh mắt của ngươi. Ta mới biết được, ta tự lừa chính mình. Mười năm, ta áp chế tâm Ma, lúc ngươi một khắc lên Bắc, tâm Ma của ta áp chế không nổi nữa. Ta tu luyện《 Thái Thượng vong tình lục 》,tu luyện giả cần tâm cảnh vô trần vô cấu (bẩn), mà lúc động tình, chỉ có một đường chết." Nữ tử mỉm cười trần thuật việc bản thân sẽ chết.

    Sau đó.

    Nàng chân trần giẫm trên mặt tuyết, lạc chuông rung động kêu leng keng.

    Mỗi một bước, trên mặt tuyết lăng không sinh ra một đóa hoa sen.

    Nàng mỗi một bước đi về phía trước, tâm Mạc Thính Vũ không hiểu run lên một cái.

    Rốt cuộc nàng dừng lại cách Mạc Thính Vũ khoảng cách một đao.

    Nàng nhìn hắn, trong mắt ẩn chứa làn thu thủy, khóe miệng hiện ra nụ cười ôn nhu.

    "Thính Vũ." Nàng hai tay chắp phía sau, thân thể hơi nghiêng về phía trước, khóe mắt đã khép lại thành hình lưỡi liềm. Tựa như mười năm trước giống nhau trước thành Trường An, nàng gọi hắn như thế.

    Mạc Thính Vũ đang run rẩy, tay của hắn cảm thấy không thể cầm đao được nữa. Trong mắt có đồ vật dường như không kiềm được mà muốn xông ra, nhưng hắn hết sức nhịn xuống.

    "Sống sót đi! Thính Vũ!" Nữ tử vươn tay, cầm chặt tay phải rút đao của Mạc Thính Vũ. Huỳnh Hoặc tinh tinh quang lập lòe, nữ tử đẩy nhẹ nhàng.

    Keng...

    Đao của Mạc Thính Vũ trở lại vỏ.

    Khi đó, đao ý đầy trời tiêu tán, tinh quang một lần nữa chiếu sáng đại địa.

    Tô Trường An ngẩng đầu nhìn ngôi sao đầy trời, phồn tinh sáng lạn như trước, chỉ có một ngôi sao góc Đông Nam, lúc sáng lúc tối, như ngọn nến cháy sắp hết, tản ra hào quang sáng nhất lúc cuối cùng.

    Đồ vật trong hốc mắt Mạc Thính Vũ cuối cùng nhịn không được nữa, nước mắt thuận theo khóe mắt chảy xuống.

    "Ngô...Đồng..." Mạc Thính Vũ gọi ra cái tên đã cất giấu mười năm trong lòng.

    “Vâng." Nữ tử đáp lại, sắc mặt tái nhợt, nụ cười như hoa. Lúc giúp Mạc Thính Vũ đút đao trở vào, có lẽ nàng đã tiêu hoa hết khí lực. Tính mạng tinh của nàng lập lòe bất định, tựa hồ một giây sau sẽ biến mất tại bầu trời đêm.

    "Ngô Đồng." Mạc Thính Vũ buông đao xuống, mười năm đao bất ly thân. Hắn vươn tay về phía nàng, khóe mắt mang theo nước mắt nhưng miệng lại nở nụ cười.

    Một giây sau, nữ tử nhào vào trong ngực của hắn. Tựa như bình thường mười năm về trước.

    Nữ tử tựa trong ngực của Mạc Thính Vũ, tham lam ngửi mùi vị làm cho nàng mê muội. Lúc này nàng mới phát hiện, bên người Mạc Thính Vũ còn có một hài tử mười lăm mười sáu tuổi. Nàng nhìn Tô Trường An mỉm cười hỏi: "Hắn là ai?"

    Không đợi Mạc Thính Vũ trả lời, Tô Trường An đã đi đến phía trước.

    "Ta là Tô Trường An, là độ đệ của hắn." Tô Trường An cũng cười đáp lại. Y không rõ lắm giữa Mạc Thính Vũ cùng nữ tử kia đến cùng xảy ra chuyện gì, nhưng y ưa thích cảnh tượng trước mặt.

    Dưới ánh sao, trên mặt tuyết.

    Nam tử ôm nữ tử, khóe miệng bọn hắn đều mang nụ cười, xinh đẹp như một bức họa.

    "Đồ đệ? Vậy ngươi gọi ta là gì đây?" Nữ tử trừng mắt nhìn Tô Trường An.

    "Sư mẫu." Tô Trường An thốt ra.

    "Thật nghe lời." Nữ tử nói ra. “Thông minh hơn sư phụ ngươi nhiều.”

    Tô Trường An gãi gãi sau ót cũng không đáp lại, chỉ là chăm chú nhìn hai người ôm nhau, nội tâm không nói được thấy cao hứng.

    Nhưng loại hạnh phúc này cũng không kéo dài bao lâu.

    Tuyết lại bắt đầu rơi xuống.

    "Tuyết rơi." Tô Trường An thì thào nói ra, hắn vươn tay đón mấy bông tuyết đang rơi xuống.

    "Người đó đã đến." Ngô Đồng tựa trong ngực Mạc Thính Vũ ghé vào lỗ tai của hắn nói khẽ.

    "Ừ." Mạc Thính Vũ thanh âm trầm trọng đáp lại.

    Tô Trường An không rõ ràng lắm, nghiêng đầu nhìn phía xa xa. Chỉ thấy cách đó không xa có một thân ảnh thanh sắc từ từ mà đến.

    Đó là một vị thanh y nữ tử, mặt như lụa trắng, bên hông đeo một ngọc tiêu. Nàng tiêu sái không vội không chậm, tinh quang vì nàng trải đường, tuyết rơi vì nàng nhường đường. Dường như nàng là chủ nhân phiến thiên địa này, ý động núi dao động, mở miệng thành phép.

    Bầu không khí trở nên trầm mặc, Tô Trường An thấy bất an từng hồi.

    Cảm giác này càng mãnh liệt khi nữ tử tới gần.

    "Huỳnh Hoặc, thời khắc của ngươi đã tới." Nữ tử đứng trước mọi người nói như thế.

    Thanh âm của nàng, vô trần vô cấu, rất là êm tai.

    Giờ phút này lại như Phán Quan câu phách, Diêm La đòi mạng.

    Nàng tự Thanh Loan.

    Nàng đến từ Tinh Thần Các.

    Nàng là người đưa đám theo cách gọi của mọi người.

    Nàng sống ba trăm năm, đưa đám ma tám vị Tinh Vẫn.

    Hôm nay nàng muốn đích thân tiễn đưa anh linh của muội muội nàng về Tinh Hải.

    Tinh Thần Các là chỗ rất thần bí, bọn hắn nắm giữ sinh tử của Tinh Vẫn trong thiên hạ.

    Bọn hắn xuất hiện nơi đâu, nhất định có Tinh Vẫn vẫn lạc.

    Ai cũng không cải biến được định luật này.

    Ngô Đồng so với bất kỳ ai đều rõ ràng hơn.

    Nàng rất khó khăn ngẩng đầu từ ngực của Mạc Thính Vũ, dù cho sắp sửa vẫn lạc, nàng đáng lẽ cũng không suy yếu đến như vậy. Nhưng mười năm, trọn vẹn mười năm đổi lấy một cái ôm. Nàng rất không muốn, vô cùng không muốn. Cho nên nàng tận khả năng vùi đầu trong ngực Mạc Thính Vũ, dù chỉ là một giây.

    Rốt cuộc nàng dường như dùng toàn bộ khí lực thoát ra cái ôm của Mạc Thính Vũ, nàng nhìn lấy hắn, nỗ lực làm cho mình cười đến đẹp nhất, nước mắt rồi lại lã chã rơi xuống.

    "Ta phải đi." Nàng nói ra như thế.

    Nàng có thể cảm giác được mệnh tinh của mình tùy thời có thể dập tắt, nàng vô lực ngăn cản, dù cho Tinh Vẫn, đối mặt với thiên địa to lớn này chẳng khác gì con sâu cái kiến.

    Thanh Loan nhìn ba người phía trước với hai mắt đẫm lệ.

    Nhưng nàng không hiểu loại quan hệ này đến cùng có ý nghĩa gì.

    Nàng cũng tu luyện 《 Thái Thượng vong tình lục 》,mỗi người của Tinh Thần Các đều tu luyện công pháp như vậy.

    Cảnh giới của nàng cao hơn, cho nên nàng càng không hiểu tình là gì.

    Nàng chỉ là đang do dự có muốn hay không cùng muội muội mình nói chuyện.

    Nhưng ba trăm năm không có thấy muội muội của mình rồi, mà khuôn mặt này chính là cuối cùng.

    Nàng theo bản năng sờ lên ngọc tiêu bên hông, chỉ cần một đầu hồn khúc, hồn của muội muội nàng sẽ thuộc về Tinh Hải. Chuyện như vậy nàng đã làm tám lần, chỉ đơn giản là ngựa quen đường cũ mà làm.

    Nhưng giờ phút này ngọc tiêu của nàng dường như nặng hơn trước kia rất nhiều.

    Ngô Đồng muốn nói cái gì nhưng cuối cùng lại không biết nên thế nào. Nàng chỉ có thể nhìn hắn, dùng hết khí lực toàn thân mà nhìn hắn.

    Ân oán gút mắc giữa bọn họ mười năm, dù cho bây giờ cũng không có cởi bỏ, nhưng sinh tử trước mắt, rất nhiều chuyện cuối cùng cũng tiêu tan.

    Ngô Đồng rút cuộc hạ quyết tâm, nàng giơ tay về phía hắn, môi son hé mở.

    "Tạm biệt." Lời của hạ đảo quanh trong cổ họng rồi lại không có nói ra.

    Bởi vì Mạc Thính Vũ đột nhiên vươn tay, đem nàng đặt ở sau lưng.

    Ánh mắt Mạc Thính Vũ lạnh lụng trước nay chưa từng có, mang theo một cỗ khí tức uy nghiêm.

    "Đáp ứng ta, không nhúng tay chuyện giữa các tộc nữa." Mạc Thính Vũ nói ra.

    Không đợi Ngô Đồng trả lời, hắn lần nữa xoay người, đối mặt Thanh Loan.

    Dường như ý thức được hắn muốn làm gì, Ngô Đồng hô lên, thanh âm rồi lại bị dìm trong gió tuyết cùng ánh đao.

    Lúc này đây, Mạc Thính Vũ rút đao của hắn.

    Một khắc này.

    Ngôi sao bắt đầu lộ ra, núi sông gào thét.

    Hắn giơ đao, nhảy lên thật cao, thanh âm như hổ, ánh mắt như rồng. Như thiên thần hạ phàm, Tu La giáng thế.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)