Dị Năng  Khoa Huyễn  Mạt Thế Thợ săn quái vật

  1. Gantz91

    Gantz91 Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    10/10/15
    Bài viết:
    237
    Được thích:
    2,646
    Thời đại vũ trụ tương lai ầm ầm sóng dậy, nhân loại rốt cuộc cũng phá giải được kỹ thuật không gian truyền tống, thế nhưng thời điểm con người truyện tống đến một chỗ khác thì lại phát hiện ra nơi đó cũng không phải là quá khứ hay tương lai, cũng không phải bất luận một mảnh cương vực nào dưới trời sao. . .

    Thế giới Tí hộ sở thần bí, vô số dị sinh vật cường hoành, nhân loại nghênh đón tiến hóa nhảy vọt làm cho người ta nhiệt huyết phải sôi trào, mở ra kỷ nguyên mới sáng chói huy hoàng nhất dưới bầu trời sao.

    "Săn giết sinh vật thần huyết Hắc Giáp Trùng, thu hoạch được thú hồn thần huyết Hắc Giáp Trùng, huyết nhục thần huyết Hắc Giáp Trùng có thể dùng để ăn, ngẫu nhiên thu hoạch được 0 đến 10 điểm Thần gien"

    Bộ này có tên là "Siêu cấp thần cơ nhân", đã được dịch tới chương 1347. Đọc thấy hay nên rảnh rỗi dịch kiếm ít zen. Anh em ai muốn mình theo nhanh bộ này thì ủng hộ mở truyện để mình kiếm ít zen
     
    Last edited by a moderator: 19/12/20
    246congquynh thích bài này.
  2. Gantz91

    Gantz91 Bàn Long Chiến Đội

    Tham gia ngày:
    10/10/15
    Bài viết:
    237
    Được thích:
    2,646
    Chương 1270: Thu hoạch ngoài ý muốn
    “XX, chẳng trách liền ngay cả đến nữ Đại Đế cũng không dám tự mình đi lấy viên Bích Lạc quả kia, ngay cả đến ngư vương đã mở ra mười đạo khóa gien cùng với tên Quỷ Dạ Xoa giảo hoạt nham hiểm đều vừa đối mặt liền đã ngã xuống, thực sự là quá đáng sợ..”

    Hàn Sâm trong lòng vô cùng mừng rỡ vì bản thân đã không có trước tiên đi hái đám quả kia, bằng không thì hiện tại kẻ xui xẻo nói không chừng sẽ chính là hắn.

    Bất quá Hàn Sâm ngẫm lại, nếu liền ngay cả đến Đại Đế và Sinh Vật Thần huyết bạo tẩu cũng không hái được, vậy thì vì cái gì mà nữ Đại Đế kia lại cho rằng một nam nhân nhân loại lại có thể hái xuống được.

    Hàn Sâm ẩn tại trong rừng cây, ánh mắt ngờ vực ngước nhìn tên nam nhân ở trên núi kia, hắn tựa hồ thật sự không biết bay, vẫn đang từ từ trèo lên trên, tốc độ cũng không phải rất nhanh, cũng không biết là do hắn không muốn bò quá nhanh, hay là do bản thân không có năng lực bò nhanh hơn.

    Nữ Đại Đế lúc này vẫn đang đại chiến cùng với ngư vương ở trong hồ, chỉ thấy trong lúc hồ phun trào này thì nữ Đại Đế liền phất tay lên điều khiển Thanh đồng bảo tọa bay lên giữa không trung.

    Chiến lâu như vậy, thế mà quần áo của nàng ngay cả đến một điểm cũng không có ướt, đôi chân thon dài ngồi ở bên trên bảo tọa bằng đồng, thật giống như chưa từng chuyển động vậy.

    Ngư vương lúc này cũng lao ra khỏi hồ nước, đuôi dài giữa không trung phản chiếu lại ánh sáng, trong miệng phun ra một luồng kim quang như triều tịch.

    Chỉ là quang mang quỷ dị do Thanh Đồng bảo tọa cùng đám Thanh Đồng xà kia liền đã có thể chống lại được luồng kim quang như thuỷ triều do ngư vương phun ra.

    Tuy rằng ngư vương trước đó đã bị thương, nhưng mà nữ đế chỉ dựa vào một chiếc bảo tọa bằng đồng thì liền đã có thể cùng ngư vương chiến một trận không phân cao thấp, điều đó vẫn khiến cho Hàn Sâm phải giật mình.

    Mấu chốt nhất chính là, Hàn Sâm không có nhìn thấy khí tức tự thân của nữ Đại Đế, nói cách khác cũng đồng nghĩa với việc bảo tọa bằng đồng này cũng không phải là sức mạnh của bản thân nàng, mà chính là một tồn tại độc lập.

    “Nếu như đúng là như vậy thì đây chẳng phải là nói nữ Đại Đế cùng chiếc bảo tọa bằng đồng này chính là hai cường giả cấp đại đế?”

    Hàn Sâm thầm nghĩ trong lòng.

    Bất quá nữ Đại Đế vẫn luôn không có ra tay, chỉ ngồi ở trên Thanh Đồng bảo tọa mà nhìn trận chiến đấu, trong nhất thời thật khó có thể phân ra thắng bại với ngư vương.

    Cùng với nói nữ Đại Đế đang cùng ngư vương chiến đấu thì không bằng cứ nói là nàng đang nhìn về phía người đàn ông đang bò lên trên ngọn núi kia.

    Hàn Sâm cũng đang dõi theo người đàn ông kia, chỉ là người đàn ông kia bò thực sự là quá chậm, khiến cho bản thân Hàn Sâm gấp đến đòi mạng.

    Vậy mà người đàn ông kia lại không có chút giác ngộ nào, vẫn cứ chậm rãi bò hướng về phía đỉnh núi, xem ra nếu như hắn muốn bò lên đến trên đỉnh ngọn núi thì chí ít sẽ phải cần hơn nửa giờ đồng hồ nữa.

    Hàn Sâm ôm một cây đại thụ, hơn nửa người ngâm ở trong nước, chỉ có phần đầu lộ ở bên ngoài, nước trong hồ bị dư ba của trận chiến đẩy ra, khiến cho cả khu vực rừng cây xung quanh đều sắp bị nhấn chìm.

    Đang nhìn người đàn ông kia leo núi thì hắn lại đột nhiên phát hiện có thứ gì đó theo mặt nước đang nhẹ nhàng trôi lại đây, thỉnh thoảng còn lóe lên quang mang màu xanh nhạt.

    Hàn Sâm nhìn kỹ thì thật không ngờ lại chính là viên tùng quả thể mà hắn vừa từ trong đầu của ngư vương móc ra, vật này ở bên trong nước không có chìm xuống, trái lại còn nổi lên, theo sóng nước trôi tới.

    Nó cứ vậy liền trôi đi, lại còn hướng về phía Hàn Sâm bên này mà nhẹ nhàng tiến tới, hơn nữa còn thẳng tắp trôi về phía đầu của Hàn Sâm.

    Hàn Sâm trong lòng rùng mình, tuy rằng khi tùng quả thể bị hắn đào ra thì cũng không có phản ứng gì quá kịch liệt, nhưng mà Hàn Sâm đối với nó vẫn luôn cảnh giác.

    Hắn cẩn thận từng chút một ở trong nước bơi đi, cố đổi sang một vị trí khác, nhưng mà viên tùng quả thể kia vậy mà vẫn cứ nhẹ nhàng trôi về phía hắn.

    “Quả nhiên là có vấn đề!”

    Hàn Sâm ánh mắt lạnh lẽo, đem Thái A Kiếm nắm ở trong tay, nếu như viên tùng quả thể kia dám xông về hắn thì hắn liền sẽ trực tiếp biến thân thành Đế Linh siêu cấp rồi đem viên tùng quả thể này chém nát.

    Ở dưới ánh mắt cảnh giác của Hàn Sâm, viên tùng quả thể dần dần trôi tới trước mặt của hắn, nhưng mà nó lại không có cử động kịch liệt nào, vẫn cứ từ từ trôi về phía Hàn Sâm.

    Hàn Sâm một chiêu liền chém lên tùng quả thể , tùng quả thể nhất thời liền bị chém bay ra xa mấy mét.

    Bởi vì sợ sẽ kinh động đến nữ Đại Đế, cho nên Hàn Sâm cũng không dám làm ra động tĩnh gì quá lớn, cho nên không có dùng nhiều sức.

    Nhưng mà chỉ trong chốc lát sau, viên tùng quả thể liền lại nhẹ nhàng trôi lại, Hàn Sâm liên tục đem nó chém bay đi mấy lần, viên tùng quả thể vẫn cứ như cũ nhẹ nhàng trôi trở về.

    “Lẽ nào viên tùng quả thể này bị móc ra xong, bản thân sẽ không còn sức mạnh nào, vì lẽ đó cho nên đã không còn có cách nào lại mạnh mẽ ký sinh như trước?”

    Hàn Sâm trong lòng thầm nghĩ, hắn cũng không có lại đem viên tùng quả thể chém bay đi nữa.

    Chờ đến lúc viên tùng quả thể kia lại trôi tới trước mặt của Hàn Sâm một lần nữa, Hàn Sâm lần này liền dùng Thái A Kiếm đụng vào nó mấy lần, thấy viên tùng quả thể cũng không có phản ứng gì đặc biệt.

    Hắn liền đưa tay chạm vào viên tùng quả thể kia một cái, tương tự cũng không có xuất hiện phản ứng dị thường nào.

    Hàn Sâm không khỏi có chút ngạc nhiên, liền đem viên tùng quả thể cầm ở trong tay, cẩn thận quan sát phản ứng của nó.

    Tùng quả thể chỉ thoáng lóe lên bích quang một cái, ngoài ra cũng không có điểm dị thường nào khác.

    Những sợi dây leo nhỏ màu trắng đã bị chém đứt lúc nãy cũng đã tan đi, viên tùng quả thể bây giờ nhìn chẳng khác gì một viên bảo thạch màu xanh đẹp đẽ, bản thân còn tỏa ra một lọai quang mang mê người.

    Hàn Sâm dựa vào Động Huyền khí tràng cẩn thận quan sát lấy viên tùng quả thể, phát hiện bên trong nó tồn tại một luồng sinh cơ yếu ớt, thật giống như là một Sinh Mệnh sống.

    Hàn Sâm trong lòng hơi động:

    “Chẳng lẽ nói rằng viên tùng quả thể này chính là hạt giống của Bích Lạc Đằng? Nếu như đúng là hạt giống, vậy thì chính là thứ tốt, quay trở về ta sẽ có thể tự mình trồng ra một cây Bích Lạc Đằng, sau đó đợi cho nó thành thục là được. Bích Lạc quả quý hiếm như vậy, trồng ra được thì khẳng định sẽ không chịu thiệt.”
    Hàn Sâm nghĩ một hồi, đột nhiên lại nhớ tới trên người của Quỷ Dạ Xoa cũng có một viên tùng quả thể, đơn giản liền có thể cùng một chỗ cướp mang về.

    Hàn Sâm đánh giá một lúc, rất nhanh liền phát hiện ra Quỷ Dạ Xoa đã vọt tới trong rừng cây, vừa vặn thuận tiện để cho Hàn Sâm ra tay.

    Hàn Sâm lặng lẽ tiềm hành qua, quả nhiên thấy phần gáy của Quỷ Dạ Xoa cũng có khảm một viên tùng quả thể khác, nhưng mà thời điểm chuẩn bị đào ra thì hắn lại đột ngột nghĩ đến một vấn đề.

    Hiện tại Quỷ Dạ Xoa đang bị tùng quả thể khống chế, nếu như vậy thì liền ngay cả đến việc muốn tự sát để trở về Linh Hồn Chi Thạch cũng không thể, nhưng nếu như hắn đem viên tùng quả thể này lấy ra thì há không phải chính là đã cứu Quỷ Dạ Xoa một mạng sao.

    Nghĩ tới nghĩ lui, Hàn Sâm cảm thấy chuyện như vậy thật không thể làm, chớp mắt một cái lại nghĩ ra được một ý kiến hay.

    Hiện tại Quỷ Dạ Xoa không có chút cảm giác chút nào, ngay cả đến năng lực chống cự cũng không có, vậy cứ trực tiếp đem hắn thu vào bên trong Tuyệt Tình Bình đi.

    Đến lúc lấy tùng quả thể xong, Quỷ Dạ Xoa coi như có muốn tự sát thì cũng sẽ không thể trở về Linh Hồn Chi Thạch được, căn bản không ở cùng một không gian thì hắn tự sát cũng không thể quay trở về.

    Hàn Sâm vô cùng hứng thú muốn biết được nếu như Quỷ Dạ Xoa ở bên trong Tuyệt Tình Bình chết đi thì kết quả sẽ như thế nào.

    Nói làm liền làm, hàn sâm liền trực tiếp đem Quỷ Dạ Xoa đã không còn có chút sức phản kháng nào thu vào bên trong Tuyệt Tình Bình.

    “Bích Lạc quả? Ngươi từ nơi nào lấy được Bích Lạc quả?”

    Hàn Sâm mới vừa đem Quỷ Dạ Xoa thu vào thì Sát Na Nữ đế đã bị thu trước đó vừa nhìn thấy Quỷ Dạ Xoa hôn mê nằm nhoài ở bên cạnh một chút liền nhất thời kinh ngạc hét lên.

    “Bích Lạc quả? Ngươi nói đây chính là Bích Lạc quả?”

    Hàn Sâm kinh ngạc nhìn Sát Na Nữ đế hỏi.

    Hàn Sâm vẫn cứ cho rằng viên quả như lục lạc kia mới chính là Bích Lạc quả, thế mà hiện tại Sát Na Nữ đế vừa nhìn thấy tùng quả thể thì liền trực tiếp gọi ra tên Bích Lạc quả, để trong lòng hắn vừa mừng vừa sợ, nhưng hắn thật sự không dám tin vào lời nói của nàng.

    “Đây có thể nói là Bích Lạc quả, mà cũng có thể nói là không phải.”

    Sát Na Nữ đế nói một câu vừa thật vừa giả, sau đó liền không chịu nói tiếp nữa.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)