Võ Hiệp Thiếu Niên Ca Hành - Chu Mộc Nam

Thảo luận trong 'Kiếm Hiệp Cổ Điển' bắt đầu bởi Lôi Soái, 20/1/20.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    342,579
    Thiếu Niên Ca Hành
    Tác giả: Chu Mộc Nam
    Chương 1: Tuyết Lạc Sơn Trang.

    Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Giới thiệu:


    Một thiếu niên thích mặc áo đỏ đầy nhiệt huyết.
    Một ông chủ keo kiệt của quán rượu rách nát.
    Một đệ tử thủ tịch của danh môn trên giang hồ

    Ba người có vẻ chẳng hề liên quan lại gặp nhau trong một đêm tuyết. Mỗi người mang theo mục đích riêng, bọn họ cùng hộ tống một chiếc quan tài được chế bằng vàng ròng tới tòa thành Tất La nơi biên cảnh. Giang hồ đồn đại, trong quan tài vàng đó là mọi thứ mà người trong giang hồ khao khát: vàng bạc châu báu, bí kíp võ công, mỹ nhân tuyệt thế...
    Lời đồn trong giang hồ là đúng.

    Vậy trong quan tài là gì? Mà khiến cả cặp đôi sát thủ đỉnh cấp giang hồ, hộ pháp của Ma giáo, phương trượng của Phật môn, tổng quản thái giám trong cung đều không thể rời mắt?






    Tuyết Lạc sơn trang không phải là một tòa sơn trang mà chỉ là một quán trọ, hơn nữa còn là một quán trọ vô cùng rách nát, trong phạm vi một trăm dặm chỉ có duy nhất một quán trọ này. Nó tựa lưng vào một ngọn núi cao, mặt hướng ra một con sông lớn. Muốn vượt qua ngọn núi đó cần mất rất nhiều thời gian, mà đi qua con sông này cũng không phải dễ dàng, cho nên người đi đường muốn vào thành sẽ phải chọn tạm dừng chân nơi này.

    Thế nhưng, mấy tháng nay việc làm ăn của Tuyết Lạc sơn trang không được thuận lợi. Bởi vì, giống như tên của nó, tuyết rơi dày đặc, cản trở đường đi lối về. Tiêu Sắt mặc áo khoác lông cừu màu trắng ngồi tựa bên cửa, nhìn tuyết bay đầy trời bên ngoài cửa sổ, khe khẽ thở dài một hơi.

    Tiếng thở dài uể oải tiêu điều, cũng giống như tên của hắn vậy – Tiêu Sắt.

    Đám tiểu nhị tụm năm tụm ba đang gục đầu xuống bàn ngủ gật, thỉnh thoảng tỉnh lại cũng là vì quá rét, nghe thấy chợt run rẩy giật mình bừng tỉnh, nhìn quanh một lượt, vẫn chỉ có ông chủ tự phụ đang ngồi chỗ cũ ngắm tuyết, liền tiếp tục khoác chiếc áo cũ đắp lên người ngủ tiếp. Đương nhiên cũng không nhịn được âm thầm oán giận trong lòng: Lúc đầu trong quán còn có một vài người khách không muốn phải đi lại giữa trời đông rét mướt, nhưng vì ông chủ vẫn tiếc không bỏ tiền tu sửa quán, thế nên phòng nào cũng bị gió lùa, đám khách sau vài ngày không chịu nổi gió rét hàng đêm đã dứt khoát lên đường.

    Ông chủ tên Tiêu Sắt này đã từng răn dạy bọn họ: “Quán trọ của chúng ta, lưng tựa núi xanh, mặt hướng nước biếc, nếu như trong phòng có thêm vài phần lụi tàn, thì lại càng thêm vài phần phong nhã. Đó mới là cảm giác những lữ khách đi đường yêu thích.”

    Bọn tiểu nhị không hiểu, hỏi: “Rốt cuộc đó là cảm giác gì?”

    Tiêu Sắt giả vờ cao thâm lắc đầu: “Aizz, đương nhiên là cảm giác đang trên đường rồi.”

    Đám tiểu nhị nửa hiểu nửa không, gật gật đầu.

    Mãi cho đến một ngày, một vị khách thực sự không chịu nổi tiếng cửa kêu kẽo kẹt vì gió thổi lúc nửa đêm, đã đấm thủng một gian phòng. Sau đó, bị ông chủ giữ lại phạt làm công một tháng. Không phải vị khách kia không phản kháng, chỉ là hắn vừa vung nắm đấm đã bị Tiêu Sắt đánh văng ra cửa. Hắn mới lồm cồm đứng dậy, đã thấy Tiêu Sắt tiện tay nhặt một cây gậy, cây gậy kia còn chưa đánh xuống, vị khách liền quỳ rạp xuống đất.

    Thực ra, về chuyện rốt cuộc cây gậy kia có đánh xuống hay không, bọn tiểu nhị từng bàn luận rất sôi nổi. Có kẻ nhanh mắt nói, hắn phảng phất nhìn thấy cây gậy đó vút một đường, múa ra mấy đường côn hư hư ảo ảo, trong nháy mắt, khiến quán trọ lung lay như sắp đổ này đung đưa một vòng. Thế nhưng, dù sao nhìn vị khách kia cũng không thấy có vẻ như bị đánh trúng, nên rốt cuộc cũng không thể xác định được cây gậy kia có đánh xuống hay không. Chỉ là trong khoảng thời gian một tháng đó, hắn cũng không dám nhiều lời. Người khác có hỏi, hắn liền bỏ chạy.

    Sau khi Tiêu Sắt thở dài xong, bắt đầu tính sổ, hắn đang tính bán quán trọ này đi, dù sao Lý viên ngoại ở trấn trên cách đây trăm dặm đã đề cập qua mấy lần, nhưng bây giờ dù có người muốn mua, cũng phải tìm người khác mới được. Hoặc là cho vài tiểu nhị nghỉ việc, nhưng giờ đang trời đông giá rét, sợ rằng đám tiểu nhị không có võ công đó bị sa thải xong lại chẳng có chỗ đi. Đột nhiên, Tiêu Sắt lóe lên một ý nghĩ, đám tiểu nhị sau khi bị sa thải, không phải là không có chỗ có thể ở, ở lại thì chính là khách, đương nhiên phải hốt bạc. Vấn đề không phải đã được giải quyết rồi sao? Trên mặt Tiêu Sắt bất giác lộ ra nụ cười vui mừng.

    Ngay lúc hắn suy nghĩ thông suốt, trong lòng vô cùng thoải mái, đột nhiên trông thấy phía xa có thấp thoáng vệt màu đỏ lóe lên. Hắn chớp mắt một cái, nghĩ là mình nhìn nhầm, nhưng vệt màu đỏ đó lại càng ngày càng rõ ràng. Hắn chớp mắt thêm lần nữa, rồi chậm chạp hô: “Có khách đến kìa.”

    Một tiếng này, dù nghe có thấy thờ ơ đến đâu, nhưng hết thảy đám tiểu nhị đều vội vàng đứng bật dậy.

    Cái vệt màu đỏ kia lúc này đã vọt tới trước mặt Tiêu Sắt.

    “Vị khách quan này, nghỉ trọ hay là…”

    Cái người mặc đồ đỏ đi lướt qua mặt Tiêu Sắt.

    Tiêu Sắt chỉ cảm thấy tuyết rơi càng lúc càng lạnh.

    Đám tiểu nhị vẫn ngây người đứng đó.

    Bên ngoài gió tuyết trập trùng, thế nhưng người tới lại chỉ mặc duy nhất một chiếc áo mỏng màu đỏ, lồng ngực rộng mở, tiếc là không phải bộ ngực sữa mê người mà lại là một khuôn ngực rắn chắc. Khuôn mặt tuấn tú lạ thường, nhìn qua cũng chỉ khoảng mười tám, mười chín tuổi, một đôi mắt trong sáng, còn đẹp hơn những cô gái tầm thường mấy phần.

    Nhìn tổng thể, lại thấy sự rắn rỏi kết hợp hoàn mỹ với vẻ mềm mại, nhưng khiến người ta sợ hãi thầm than chính là dù mặc áo phong phanh đi trong trời đông giá rét, thế mà người này lại tỏa nhiệt khí toàn thân. Hắn cứ thế đặt mông ngồi xuống, bọn tiểu nhị còn cảm nhận được một luồng khí nóng hôi hổi bốc lên từ phía đằng sau hắn, khiến cái quán trọ lạnh lẽo này dường như ấm áp lên vài phần.

    Lúc đầu tâm trạng Tiêu Sắt rất khó chịu, vì cảm thấy thiếu niên này thật bất lịch sự, hơn nữa dáng vẻ hắn lại đẹp không kém gì mình. Thế nhưng hắn nhanh chóng ổn định tâm tình, bởi vì hắn nhìn thấy túi đồ của người kia, đó là một gói hành lý rất dài và lớn. Đi lại giữa thời tiết thế này, người bình thường sẽ không mang nhiều đồ, có cầm cũng phải cầm thứ gì đó đáng giá.

    Cho nên, trong gói đồ kia chắc chắn phải có thứ gì đó. Vì vậy, chắc chắn vị khách này là người có tiền.

    “Vị khách quan này, xin hỏi, ngài muốn dùng gì ạ?” Tiểu nhị cũng đã quen với tình cảnh này, lập tức chạy tới ngọt ngào tiếp đón.

    Thiếu niên áo đỏ sang sảng nói: “Một bát mỳ Dương Xuân, một bát rượu Lão Tao.”

    Suýt chút nữa tiểu nhị ngã sấp mặt xuống. Cánh tay đang tựa trên cửa sổ của Tiêu Sắt cũng nhất thời xê dịch một chút.

    Thiếu niên áo đỏ lại lấy từ trong túi ra 6 đồng tiền, cẩn thận đếm từng đồng đặt lên bàn: “Đúng sáu đồng, không sai chứ?”

    Tiểu nhị ngập ngừng: “Khách quan, mì Dương Xuân giá năm đồng, rượu Lão Tao ba đồng, tổng cộng tám đồng.”

    Thiếu niên áo đỏ ngẩn người: “Sao có thể như vậy? Ta từ trấn Hồng Lộ tới đây, bên đó mỳ Dương Xuân chỉ cần bốn đồng, rượu Lão Tao chỉ mất hai đồng mà thôi!”

    Tiểu nhị nghiêm mặt: “Khách quan đi ra ngoài, cứ đi thẳng về trước, chỗ bán rượu Lão Tao hai đồng cũng không xa đây lắm, chỉ khoảng trăm dặm thôi.”

    Thiếu niên áo đỏ đỏ mặt, đầu hơi rũ xuống, cau mày suy nghĩ một lát, do dự nói: “Vậy… Bỏ rượu Lão Tao, cho ta bát mì đi.” Nói xong, hắn nhanh tay cất đi một đồng.

    Tiểu nhị không kìm được ngẩng đầu nhìn phản ứng của Tiêu Sắt. Chỉ thấy Tiêu Sắt đã sớm dứt khoát xoay người, tiếp tục quay ra ngẩn người ngắm trời tuyết.

    Một lúc lâu sau, nghe thấy sau lưng không ngừng vang lên tiếng húp mỳ xùy xoạt, Tiêu Sắt cũng cảm thấy hơi đói bụng, đang định gọi tiểu nhị, thì lại thấy mấy bóng người từ đằng xa, hắn định thần nhìn kỹ, dường như có đến mười mấy người. Hắn buồn cười nhưng rồi nhanh chóng không còn cười được nữa.

    Bởi vì mấy kẻ này vừa nhìn đã biết là không có tiền.

    Thiếu niên áo đỏ tuy keo kiệt nhưng Tiêu Sắt liếc mắt một cái đã nhìn ra chất liệu tạo ra cái áo đỏ kia chính là vải Phượng Hoàng lửa, nếu không phải là cửa tiệm lớn như Dục Tú phường ở kinh thành thì chỉ mua một tấm thôi cũng phải bán cả cửa hàng mới mua được. Nhưng những kẻ đang tới kia đều mặc áo khoác bằng vải thô, mặt mũi dữ tợn, hơn nữa bọn họ đều mang đao.

    Đám người kia quan sát kỹ Tiêu Sắt vài lần, sau đó mới bước vào.

    Cái nhìn đó khiến Tiêu Sắt cho rằng, đám người này mới đúng là bọn vô phép. Hắn rất tức giận nhưng vẫn tươi cười như cũ, dù sao hắn cũng là chủ của quán trọ này, cần nghiêm chỉnh thực hiện chức trách.

    Tuy việc này thường là do bà chủ làm.

    Tiểu nhị đon đả đi lên, mấy người kia liền cao giọng hô: “Mang rượu đắt nhất, thịt ngon nhất trong quán ngươi tới đây.”

    Tiểu nhị vội vàng gật đầu: “Các vị khách quan muốn bao nhiêu ạ?”

    Đại hán cầm đầu hô: “Có bao nhiêu mang bấy nhiêu.”

    “Cái này…” Tiểu nhị do dự.

    “Làm sao?” Đại hán trừng mắt nhìn hắn.

    “Vị khách quan này, quán trọ chỗ chúng ta phải trả tiền trước thì mới đưa đồ lên. Vì lẽ đó, tốt hơn nên nói rõ dùng mấy cân thịt, mấy lạng rượu thì hay hơn.” Tiêu Sắt mỉm cười nói với bọn hắn.

    Đại hán trừng mắt: “Ngươi là ai?”

    “Tại hạ Tiêu Sắt, là ông chủ của Tuyết Lạc sơn trang.” Tiêu Sắt vẫn mỉm cười như cũ, giọng nói vô cùng lễ phép.

    “Ta không có tiền.” Đại hán cầm lấy thanh đao trên bàn.

    “Ồ?” Tiêu Sắt thản nhiên lên tiếng.

    “Nhưng ngươi chắc chắn có tiền!” Đại hán chỉ thẳng vào Tiêu Sắt.

    Tiêu Sắt bỗng nhiên lắc đầu: “Thực sự không dám giấu diếm, quán đã gần một tháng không mở hàng. Ngay cả tiền công cũng còn đang khất nợ…”

    “Ta không cần biết!” Đại hán đập tay xuống bàn: “Dù ngươi không có tiền, nhưng cái áo khoác bằng da của ngươi cũng đáng giá trên dưới một trăm lượng bạc.”

    “Vớ vẩn!” sắc mặt Tiêu Sắt thay đổi, trừng mắt lên quát lớn.

    Ngược lại, đại hán kia lại giật mình hoảng hốt đến nỗi run rẩy toàn thân.

    “Ngựa hoa năm sắc, áo lông cừu giá ngàn vàng! Cái áo khoác lông này của ta chính là do Dục Tú phường ở đế đô làm, chỉ riêng thời gian gia công đã mất ba tháng, vận chuyển mất một tháng, trên dưới trăm lượng bạc sao? Mua một cái tay áo của ta cũng chẳng đủ.” Tiêu Sắt lạnh lùng nói.

    Đại hán kia ngẩn người một lát, rốt cuộc cũng tỉnh táo trở lại, rút đao lên chém xuống mặt bàn, một đao chặt thành hai nửa. “Rốt cuộc tiểu tử nhà ngươi có nghe hiểu lời ta nói hay không?”

    “Hai lượng bạc.” Tiêu Sắt cau mày

    “Cái gì hai lượng bạc?” Đại hán lại đờ người ra.

    “Ta nói cái bàn này, giá hai lượng bạc.” Tiêu Sắt quát lên.

    Đại hán nhất thời khó thở, khuôn mặt ức đến mức đỏ hồng: “Tiểu tư ngươi, hôm nay lão tử tới đây chính là để cướp! Không phải nghỉ trọ! Mang rượu thượng hạng, thịt ngon nhất, lại đem toàn bộ đồ đáng giá giao ra đây, nếu không sẽ giết người của ngươi, đốt tiệm của ngươi.”

    “Ăn cướp à?” thiếu niên áo đỏ đặt bát mỳ trong tay xuống, lau đi vết nước canh bên khóe miệng.

    Đại hán liếc mắt nhìn hắn, quơ quơ đao: “Đúng thì sao?”

    Thiếu niên áo đỏ nghiêm trang đứng dậy: “Vậy thì ta không thể không quản rồi.”

    “Ngươi… ngươi là ai?”

    Thiếu niên áo đỏ mỉm cười, ngẩng đầu lên: “Lôi Vô Kiệt”

    Hắn nói rất tự tin, rất vang dội, thậm chí mang theo vài phần kiêu ngạo. Mười đại hán kia giật mình lặp lại: “Lôi Vô Kiệt!”

    Thiếu niên áo đỏ gật gật đầu: “Đúng vậy!”

    Chỉ có đại hán cầm đầu nhíu mày, mở miệng: “Là… ai?”

    Cái tên này vốn có vài phần bá đạo, mà thiếu niên khi nói ra cũng rất cuồng ngạo, thế nên bọn họ đều cho rằng cái tên này hẳn là thuộc về một người rất lợi hại, nhưng họ nghĩ hết lần này đến lần khác đều không ra.

    Thiếu niên áo đỏ cười nói: “Đây là lần đầu tiên ta trải nghiệm giang hồ, đương nhiên các người chưa từng nghe qua tên của ta. Nhưng không sao, rất nhanh thôi, cái tên này sẽ vang danh thiên hạ.”

    Thiếu niên áo đỏ nhướng mày, vẻ mặt tràn đầy kiêu ngạo.

    Nhưng mà lại khiến đám đại hán nổi giận.

    Hóa ra chỉ là một thằng nhãi con mới gia nhập giang hồ.

    “Cái gì mà Lôi Vô Kiệt! Tiểu bối vô danh mà cũng dám giả ngu trước mặt đại gia ta?” Một gã đại hán cầm đao chém về phía thiếu niên.

    Thiếu niên khẽ động, ngón tay lướt nhẹ nhàng trên lưỡi đao kia, lại mượn lực của gã đại hán lách ra ngoài.

    Mà giờ phút này đại hán kia thầm run sợ trong lòng, vì hắn cảm giác được thiếu niên kia chỉ là hơi chạm vào lưỡi đao của mình, nhưng lại giống như hút đi hết khí lực của hắn, lưỡi đao không thể nhích lên được một phân. Tuy chỉ cần tiến lên một phân là có thể chém xuống tay thiếu niên. Hắn trơ mắt nhìn thiếu niên dễ dàng tránh khỏi một đao của mình như thế.

    Hắn không phục, muốn đuổi theo đánh.

    Nhưng hắn chợt nghe thấy một thanh âm.

    Một thanh âm vụn vỡ rất rất nhỏ, từ trên đao hắn truyền đến.

    Không chỉ mình hắn nghe thấy, tất cả mọi người ở đây đều nghe được.

    Dường như chỉ là tiếng đao nứt mà thôi, tuy lúc bắt đầu rất rất nhỏ, nhưng đột nhiên càng ngày càng lớn dàn, càng ngày càng nặng nề.

    Đại hán cầm đầu vội vàng hét lên: “Ném đao đi.”

    Người kia lập tức dừng lại, quăng đao lên không trung.

    Chỉ nghe thấy một tiếng vang lớn truyền đến, lại thấy đao kia trong nháy mắt nổ thành mấy chục mảnh trên không trung, lưỡi dao bay lượn, mọi người trong quán vội vàng tránh né, đám tiểu nhị vội vã chui xuống gầm bàn.

    Chỉ có thiếu niên áo đỏ thản nhiên chắp tay đứng nơi đó, nhìn mấy gã đại hán đang trợn mắt há hốc mồm.

    Lôi Vô Kiệt, tuyệt đối không phải hạng người vô danh tiểu tốt. Chí ít, họ của hắn rất nổi danh trên giang hồ, vang đến mức mọi người nghe thấy họ này không thể không né rất xa, nếu không sợ rằng chết không toàn thây.

    “Phong đao phủ kiếm Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia!” Đại hán cầm đầu lập cập nặn ra được mấy chữ này.

    Thiếu niên áo đỏ gật gật đầu: “Đúng vậy. Lôi gia Lôi Vô Kiệt.”


     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    342,579
    Thiếu Niên Ca Hành
    Tác giả: Chu Mộc Nam
    Chương 2: Ông chủ cao thâm khó lường

    Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Giang Nam Phích Lịch đường Lôi gia đời đời nghiên cứu chế tạo thuốc nổ có lực sát thương cực lớn, trước kia tổ tiên bọn họ đã ra di huấn “phong đao phủ kiếm”, quyết chí vứt bỏ hai món vũ khí thường dùng nhất trong võ lâm, mà chuyên tâm nghiên cứu súng đạn, một mình đi riêng một con đường. Năm đó, không ai cho rằng một gia tộc có thể không cần đao kiếm mà có thể vươn lên. Nhưng Phích Lịch đường Lôi gia đã làm được, bọn họ thành công đem thuốc nổ trở thành một loại vũ khí, biến chuyện không thể thành có thể, trở thành gia tộc khiến người ta chỉ cần nghe tên đã phải nghiêng mình kính nể.

    “Đã đắc tội Phích Lịch đường, chúng ta cũng biết việc này không có cách nào cứu vãn, cho dù không phải đối thủ chúng ta cũng không thể khoanh tay chịu chết!” Đại hán cầm đầu biết người Phích Lịch đường chưa từng hạ thủ lưu tình với bất cứ ai đắc tội bọn họ, lòng càng thêm quyết tâm, nắm chặt đao trong tay.

    Lôi Vô Kiệt cười lắc đầu: “Vừa rồi ta mới chỉ ném vài viên Phích Lịch lên trên đao của vị huynh đài kia mà thôi, nếu các người còn dám vô lý như thế, ta sẽ ném luôn trên người các ngươi…”

    “Xông lên!” Đại hán cầm đầu vung đại đao trong tay, mười mấy người cùng nhau xông lên.

    “Các người…” Lôi Vô Kiệt trợn mắt. “Chẳng lẽ không sợ chút nào sao?”

    Ba thanh đao đã đồng thời chém xuống đầu Lôi Vô Kiệt.

    Lôi Vô Kiệt giận dữ, hai nắm đấm vung lên trên, lại một quyền chém đứt ba thanh đao thép, chấn động mạnh đến mức khiến ba người kia bay ra ngoài.

    “Thuốc nổ lợi hại quá!” Đám người kinh hãi

    Lôi Vô Kiệt bực bội quát: “Không phải thuốc nổ, là quyền pháp ta đánh ra chưa đúng cách! Đương nhiên, nếu như các người muốn thấy thuốc nổ…” Lôi Vô Kiệt nhảy phắt lên, trong tay lóe lên vệt sáng, ném xuống vài viên bi nhỏ.

    Chỉ nghe thấy mấy tiếng vang vang, những gã đại hán kia từng người một bị nổ bay cả lên, rồi lại rơi cả xuống đất, không ngừng chảy máu không thể đứng dậy nổi.

    Lôi Vô Kiệt nhẹ nhàng đáp từ trên không xuống, hai tay chắp sau lưng: “Sao nào? Giờ đã có thể ghi nhớ ta rồi chứ? Hãy nhớ lấy, bản đại gia tên là Lôi Vô Kiệt. Còn không mau cút đi?”

    Mấy người kia nghe thế thì giật mình, nhìn nhau vài lần, bọn họ vốn cho rằng thiếu niên này chắc chắn sẽ lấy mạng bọn họ, nhưng nghe giọng điệu này, dường như lại thả cho họ một con đường sống.

    “Còn chưa cút?” Lôi Vô Kiệt nhíu mày. Theo như hắn dự đoán, lẽ ra đám người này bị dọa cho sợ chết khiếp, phải hoảng hốt mà chạy đi mới đúng, nhưng sao lại có dáng vẻ sống chết không chịu đi thế này.

    Bọn đại hạn nghe thế vội vàng cố gắng đứng dậy, từng người vịn lẫn nhau chạy trốn ra ngoài.

    Lôi Vô Kiệt rất hài lòng gật đầu, từ đống bàn ghế đổ nát lôi ra bọc đồ của mình, đeo lên lưng rồi chuẩn bị rời đi. Nhưng, lại có một bàn tay ngăn hắn lại.

    Lôi Vô Kiệt ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt đẹp của ông chủ nọ, dáng vẻ lười biếng ẩn sau lớp áo choàng lông, chỉ duỗi ra một bàn tay phải, lười biếng từ từ vung lên, ngăn cản đường đi của hắn.

    Lôi Vô Kiệt vội vàng ôm tay: “Đại ân đương nhiên không lời nào cảm tạ hết được! Nhưng ở đời, gặp chuyện bất bình, rút đao tương trợ là việc nên làm. Cũng không cần quá khách khí, ta đang vội lên đường, mong sau này còn có dịp gặp lại!”

    Tiêu Sắt nheo mắt, nhíu mày: “Đại ân? Không lời nào cảm tạ hết được ư? Rút đao tương trợ ấy à?”

    Lôi Vô Kiệt cảm thấy vô cùng hoang mang: “Nếu không phải ta, đám người kia đã sớm chiếm quán của ngươi, thậm chí ngay cả mạng của các ngươi cũng khó lòng mà giữ nỗi. Chẳng lẽ không phải đại ân hay sao?”

    Tiêu Sắt phất tay chỉ đống bừa bộn xung quanh, bực bội nói: “Ngươi nhìn kỹ lại xem!”

    Lôi Vô Kiệt xoay người nhìn quanh, chỉ thấy trong đại sảng, mười mấy cái bàn cả to cả nhỏ đều bị nổ đến vỡ nát, mấy tiểu nhị khác bị các mảnh vỡ đập vào đầu rơi máu chảy, ngay cả trên mặt đất cũng bị nổ lộ ra mấy cái hố nhỏ.

    Tiêu Sắt chỉ chỉ đống bừa bộn, cau có nói: “Ngươi nhìn quán của ta xem, có khác gì bị đập phá không? Còn mấy người kia, muốn lấy mạng của ta sao? Hừ!”

    “Cái này…” Lôi Vô Kiệt đỏ bừng cả mặt, nhất thời không biết nên nói thế nào mới phải.

    “Một trăm lượng bạc!” Tiêu Sắt chìa tay về phía Lôi Vô Kiệt, bàn tay trắng toát, năm ngón tay thon dài, nhưng trong mắt Lôi Vô Kiệt, nó còn dọa người hơn cả những thanh đao của đám đại hán vừa rồi.

    “Ta không có tiền!” Lôi Vô Kiệt lùi một bước.

    “Ồ?” Áo choàng của Tiêu Sắt hơi rung nhẹ, hắn nhẹ nhàng vung tay lên, toàn bộ cửa quán trong nháy mắt đóng sầm lại.

    “Công phu này…” Rốt cuộc Lôi Vô Kiệt cũng không thể không thừa nhận, dường như những người kia không thể làm gì ông chủ cao thâm khó dò này được.

    “Nhưng mà ta có thể có được số tiền kia sớm thôi!” Chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt Lôi Vô Kiệt sáng lên, nói chắc như đinh đóng cột.

    “Ồ?” Tiêu Sắt vẫn lười nhác ậm ừ với hắn, nhưng ánh mắt không tự chủ đánh giá túi đồ của Lôi Vô Kiệt một lượt.

    Lôi Vô Kiệt tiếp tục nói: “Ta muốn đến một nơi, chỉ cần đến đó, ta sẽ có tiền.”

    “Ở đâu?”

    “Thành Tuyết Nguyệt.” Lôi Vô Kiệt kiêu ngạo nói.

    “Thành Tuyết Nguyệt ư?” Tiêu Sắt giật mình. Thành Tuyết Nguyệt không phải là môn phái truyền thống trong giang hồ, nó giống một liên minh hơn, đây là nơi do mấy đại môn phái đứng đầu thiên hạ lập ra cùng các đại gia tộc dựng lên. Từ ngày thành Tuyết Nguyệt xuất hiện, quy củ giang hồ đều do bọn họ quyết định. Mà con cháu của các gia tộc, môn phái đều sẽ đến thành Tuyết Nguyệt bái sư. Nhiều năm trôi qua, thành Tuyết Nguyệt nghiễm nhiên trở thành thế lực độc lập một phương, nơi đây không chỉ dạy võ học mà các môn phái khác không có, nghe nói, còn dạy cả pháp thuật.

    Nếu như thiếu niên này thật sự đến thành Tuyết Nguyệt, với thân phận con cháu Lôi gia Phích Lịch đường lấy trăm lượng bạc từ Thành Tuyết Nguyệt đương nhiên không thành vấn đề. Mà thằng nhãi này có vẻ không giống như đang nói dối. Nhìn thế nào đi chăng nữa, ngoài võ công cao cường ra thì cũng chỉ là một gã đần mà thôi.

    Tiêu Sắt âm thầm toan tính một lúc, gật gật đầu, rồi nói: “Được, nhưng mà ta phải đi cùng ngươi.”

    Lôi Vô Kiệt gật gật đầu: “Được.”

    “Còn nữa…” Tiêu Sắt chớp mắt, nhếch miệng cười gian xảo.

    Bọn tiểu nhị âm thầm thở dài thương thay cho thiếu niên võ công cao cường mà đầu óc thật thà đơn giản kia.

    “Sau khi trả nợ xong, còn phải trả cả lãi. Ta muốn năm trăm lượng.” Tiêu Sắt cao giọng nói ra.

    Lôi Vô Kiệt đần mặt đứng đó.

    Còn Tiêu Sắt thì chẳng buồn chờ hắn trả lời, nhẹ nhàng vung tay, cửa quán trọ mở ra, hắn nhìn tuyết bay đầy trời, khẽ thở dài, hạ giọng giống như nói với chính mình: “Đã lâu lắm rồi không ra ngoài.”

    “Người đâu! Chuẩn bị ngựa.”

    Cưỡi trên hai con ngựa tốt, một người mặc áo lông chồn che kín toàn thân, người còn lại chỉ mặc áo đỏ mỏng manh, trong gió rét phơi bày lồng ngực cường tráng. Hai người cứ như thế đạp tuyết hướng về phía thành Tuyết Nguyệt.

    “Ngựa của ngươi đúng là tuyệt thật đấy, lớp tuyết dày như vậy mà vẫn có thể chạy băng băng.” Lôi Vô Kiệt cảm thán.

    “Ngựa hoa năm sắc, áo lông cừu giá ngàn vàng. Đồ của Tiêu Sắt ta, đương nhiên phải là loại tốt nhất.” Tiêu Sắt quay đầu nhìn về quán trọ, ở nơi đó hắn đã để lại một khoản tiền để đám tiểu nhị tu sửa lại quá, chờ hắn lấy tiền từ thành Tuyết Nguyệt sẽ quay về. Nhưng Tiêu Sắt mơ hồ cảm giác, có lẽ hắn vĩnh viễn sẽ không quay trở lại nơi này.
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    342,579
    Thiếu Niên Ca Hành
    Tác giả: Chu Mộc Nam
    Chương 3: Nguyệt Cơ cười đưa thiếp, Minh Hầu giận giết người

    Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    “Lục nghị tân phôi tửu. Hồng nê tiểu hỏa lô. Vãn lai thiên dục tuyết. Năng ẩm nhất bôi vô? ” Một nam tử mặc áo đen, khuôn mặt lạnh lùng ngồi trên xe ngựa, tay nâng một chén rượu, cười cười nhìn đám người trước mặt.

    Tổng cộng có mười sáu người, ai ấy cũng cầm một thanh đao sáng loáng như tuyết.

    “Huynh đài thật có nhã hứng.” Đao khách cầm đầu cười cười. “Thế nhưng, rượu chúng ta có thể uống, tuy nhiên đồ vật trên xe, ngươi phải để lại.”

    “Hử?” Người kia nhếc môi. “Trời tuyết lớn thế này mà các ngươi đi theo ta suốt dọc đường cũng thật quá vất vả, nhưng đồ các ngươi muốn lấy chắc chắn sẽ không lấy được, nên mới định mời các ngươi chén rượu này, sau đó…”

    “Sau đó thì sao?” Đao khách nhướng mày, siết chặt thanh đao trong tay.

    “Sau đó đi chết đi!” Nam tử áo đen nhảy lên, trong tay lóe lên ánh sáng bạc.

    Đao khách nâng đao lên, gầm một tiếng thét lớn “Xông lên.”

    ------------------------

    “Rượu ngon mới cất một vò, đất nung màu đỏ hỏa lò sẵn kia. Tối ngày tuyết xuống bất kỳ. Uống chơi đã vậy, chén thì có đâu? ” Vấn lưu thập cửu – Bạch Cư Dị - (bản dịch của Trần Trọng Kim – Đường thi – NXB Văn hóa thông tin 1995)

    Chỉ nghe tiếng vũ khí va chạm vang lên âm thanh trong trẻo, thứ trong tay người kia trực tiếp chém xuống lưỡi đao của đao khách.

    “Chỉ Tiêm nhận.” Đao khách hít vào một ngụm khí lạnh, dường như hắn nghe thấy thanh âm của đồ vật đang rạn nứt dần, hắn vội vàng lùi lại, nhưng đã không kịp, thanh tuyết đao trong tay hắn nháy mặt bị bẻ gãy.

    Nam tử áo đen cười cười nâng tay lên, đao khách liền nhìn thấy lưỡi dao Chỉ Tiêm nhận mỏng như cánh ve bên trong tay nam tử múa ra đường dao vô cùng tuyệt đẹp như những đóa hoa, một đóa, hai đóa, ngay sau đó hóa thành ngàn đóa vạn đóa hoa, giống như sen phật nở rộ trong nháy mắt vô cùng mỹ lệ. Nhưng đao khách đã không kịp nhìn thấy, lưỡi dao Chỉ Tiêm nhận đã nhẹ nhàng cứa vào cổ hắn rỉ máu. Nam tử áo đen nhún chân, nhảy ra xa ba bước, đầu của đao khách đều đồng loạt rơi xuống, máu tươi phun ra xối xả.

    “Người phái các ngươi tới có lẽ không nói cho các ngươi biết rốt cuộc ta là ai.” Nam tử áo đen trở lại trên xe ngựa, một lần nữa cầm lấy chén rượu vừa mới đặt xuống. “Có lẽ giờ các người chịu uống chén rượu cuối cùng này rồi chứ?”

    “Chỉ Tiêm nhận, ngươi là người của Thục Trung Đường môn?” Đám đao khách hốt hoảng lùi lại.

    “Có lẽ vậy.” Nam tử áo đen vung ống tay áo lên, trong nháy mắt một mũi tên đuôi đỏ nhỏ cắm trên trán gã đao khách nọ. “Ngươi nói ta là người của Đường môn, vậy một mũi tên Chu Nhan này tặng cho ngươi.”

    Không gian yên tĩnh đến nỗi phảng phất chỉ còn lại thanh âm tuyết rơi khẽ khàng xuống đất. Còn mười ba tên đao khách đứng đó, nhưng không ai dám lên tiếng, ai cũng lo sợ không biết ám khí tiếp theo có thể bay về phía mình hay không, mỗi người bọn họ căng thẳng nín thở, dưới ám khí của Đường môn, cơ hội sống sót chỉ có một.

    Nam tử áo đen nhếch môi cười, nhẹ cầm dây cương “Đi.”

    Xe ngựa kia đạp tuyết mà đi, mang theo tiếng thở phào đầy vui mừng của mười ba đao khách đứng dưới đất, không có người nào dám bước lên ngăn cản.

    Cho đến khi xe ngựa đi được hơn ba dặm, nam tử áo đen vẫn nhếch môi mỉm cười khi nãy rốt cuộc cũng đặt chén rượu xuống, nặng nề ho khan, cười khổ: “Không biết lần này sư tôn lệnh cho ta áp tải món hàng gì, tại sao trên đường lại dẫn tới nhiều cao thủ đến vậy.”

    Nam tử dùng sức vung dây cương, nghiêng người, nhảy lên nóc xe. Mà bên trên nóc xe, không biết từ lúc nào đã có một người đứng đó, người kia khoảng chừng ba mươi tuổi, mái tóc bạc trắng bay trong gió, tay cầm một thanh kiếm ngọc, có vài phần tiên khí.

    “Đường Liên?” Người kia quay đầu nhìn về phía nam tử khẽ cười, mũi chân nhún nhẹ một cái, từ trên nóc xe nhảy ra ngoài, ung dung tự tại đứng trên một cành cây.

    Mà Chỉ Tiêm nhận trong tay nam tử lóe sáng, đã phóng ra tiếc là lại vồ hụt.

    “Ngươi biết tên của ta?” Nam tử nheo mắt.

    “ Chúng ta sẽ còn gặp lại.” Nam tử tóc trắng cũng không trả lại câu hỏi của hắn, khẽ cười.

    Lúc này xe ngựa đạp thẳng một đường tuyết trắng chạy đi.

    “Tóc bạc, ngọc kiếm, khinh công trác tuyệt. Sao chưa từng nghe thấy sư tôn nhắc tới giang hồ có một cao thủ như vậy ?”

    Bấy giờ đêm đã khuya, bên ngoài tuyết rơi càng lúc càng dày. Đường Liên cho xe đi vào một ngôi miếu cũ nát, nhóm một đống lửa chuẩn bị nghỉ ngơi. Nhưng hắn vẫn cứ mải suy nghĩ đến người mới gặp ban ngày, khi người đó nhảy lên nóc thùng xe, sát khí lớn đến mức hầu như gió tuyết phải đổi hướng, nhưng khi Đường Liên đối diện quyết đấu với hắn, dường như hắn không hề có ý đánh nhau, với trình độ khinh công và sát khí lớn như vậy, Đường Liên không nắm chắc phần thắng.

    “Đúng là một người kỳ quái.” Đường Liên ném túm cỏ trong tay vào lửa, mà đúng lúc này, ngoài cổng vang lên tiếng ngựa hí. Đường Liên vung hai tay lên dập tắt đống lửa, cả người nhảy lên không trung, ngồi trên xà ngang.

    “Tuyết rơi lớn quá, không biết bao giờ mới ngừng rơi nữa.” Một người lớn tiếng oán trách vọt vào trong miếu, đặt mông ngồi xuống, nghe giọng dường như là một thiếu niên vẫn còn non nớt.

    “Hừ. nếu không phải ngựa của ta là ngựa tốt nghìn con chọn một, chúng ta sớm đã bị chôn vùi trong tuyết.” Một người khác chậm rãi đi vào, giọng nói biếng nhác, nghe giọng thì lớn hơn người kia mấy tuổi.

    “Này, này, này, có mỗi chuyện này mà ngươi nhắc bao nhiêu lần rồi, ngươi là người bán ngựa chắc ?” Thiếu niên không kiên nhẫn phản ứng lại.

    “Đi nhóm lửa đi.” Người kia không quan tâm đến hắn, trực tiếp yêu cầu.

    “Có vẻ trong miếu cũng không lạnh lắm.” Giọng của thiếu niên có phần hoang mang. “Dường như…”

    “Mới có người vừa nhóm lửa sao ?” Người kia cúi người, nhẹ tay chạm vào tro trên đất, quay đầu liếc mắt nhìn thiếu niên. “Vẫn còn nóng.”

    Đường Liên nãy giờ vẫn nhắm mắt nằm trên xà ngang liền mở choàng mắt, hắn nhẹ nhàng xoay người, lặng lẽ đáp xuống đất, Chỉ Tiêm nhận kẹp trong tay, chỉ thẳng về phía người kia.

    “Quá tốt rồi. Càng tiện.” Thiến niên hớn hở ra mặt. “Ta còn sợ cỏ ướt, đang không biết phải làm thế nào đây.”

    Đường Liên sứng sờ, thầm nghĩ : chẳng lẽ chỉ là hai người đi đường bình thường thôi sao ? Hắn vội vàng phóng ra một sợi dây từ trong tay áo, quấn lấy xà ngang, lại kéo bản thân quay trở lại vị trí cũ.

    Ở bên dưới, hai người đã nhóm lửa xong, bắt đầu ngồi hơ tay cho ấm. Đường Liên nhìn theo ánh lửa, chỉ thấy một người mặc áo đỏ phong phanh, khuôn mặt đẹp đẽ, người còn lại mặc áo khoác lông dày cộm, cả người núp trong đó, lười nhác tựa vào cây cột.

    “Lôi Vô Kiệt, ngươi nói muốn dẫn ta tới thành Tuyết Nguyệt, nhưng đã đi nhầm đường đến hai lần, lần này ngươi chắc chắn đi đúng rồi chứ ?” Hai người rời khỏi Tuyết Lạc sơn trang đã hơn mười ngày, bởi vì gió tuyết quá lớn nên hai người vẫn chưa đến nơi.

    Lôi Vô Kiệt bất đắc dĩ cười cười : “Thật ra đây cũng là lần đầu tiên ta tới thành Tuyết Nguyệt, nhưng ta thề, chắc chắn lần này đi đúng đường.”

    Nghe thấy ba chữ thành Tuyết Nguyệt, Đường Liên bất giác nhìn về phía Lôi Vô Kiệt.

    Hắn họ Lôi ư ? Vậy là đến từ Lôi gia Giang Nam Phích Lịch đường sao ? Nhưng cái tên Lôi Vô Kiệt này, sao chưa từng nghe ai nhắc qua bao giờ ?

    Tiêu Sắt nhếch môi cười mỉa, cũng không thèm để ý tới Lôi Vô Kiệt nữa, nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

    “Tiêu Sắt…” Lôi Vô Kiệt đột nhiên nhíu mày, dùng sức hít hà trong không khí. “Ngươi có ngửi thấy mùi gì không ?”

    “Mùi gì ?” Tiêu Sắt mở mắt, hít mũi một cái. “Là hương hoa, hoa tường vi.”

    Lôi Vô Kiệt đứng dậy, nhìn về phía ngoài cửa : “Chẳng lẽ trong tuyết rơi mà tường vi vẫn nở được sao ?”

    “Đương nhiên là không. Đây là mùi thơm của Tường Vi lộ, xuất xứ từ Đại Thực, Chiêm Thành, Trảo Oa, nước Hồi Hồi, chỉ có thể tới Bách Hoa các ở đế đô mới mua được…” Tiêu Sắt không đứng dậy, chỉ quay đầu nhìn ra ngoài cửa, có một người con gái đứng đó không biết từ lúc nào.

    Cô gái đó rất đẹp. Nàng mặc bộ y phục màu tím, gió nhẹ nhàng thổi qua làn váy, ánh trăng màu bạc chiếu trên người nàng, phản chiếu làn da trắng muốt như ngọc, nàng khẽ mỉm cười, mùi hương tường vi thơm mát nhàn nhạt lan tỏa trong không khí, càng thêm dịu nhẹ.

    Giọng nói của nàng cũng vô cùng dịu dàng : “Không ngờ ở nơi hoang vu thế này, cũng có người am hiểu phong nhã đến vậy. Ta năn nỉ Bách Hoa các chủ nhiều ngày, nàng ấy mới chịu bán cho ta một bình, ngươi lại có thể dễ dàng nhận ra đến vậy.”

    Tiêu Sắt cười cười : “Đêm khuya gió lạnh, chúng ta đang nhóm lửa bên trong, rất ấm áp, cô nương muốn vào ngồi cùng chứ ?”

    “Không cần.” Cô gái vẫn dịu dàng cười, đưa tay vuốt vuốt tóc mai.

    “Cô rất đẹp, khi gió thổi qua tóc mai, loại phong tình như này càng thêm đẹp.” Tiêu Sắt quay đầu nhìn về phía Lôi Vô Kiệt. “Thế nhưng vị tiểu huynh đệ này của ta, một lòng chỉ ôm mộng làm anh hùng, e rằng hắn không hiểu tâm tư mỹ nhân.”

    Lúc này trong tay Lôi Vô Kiệt đã kẹp lấy một tấm thiếp bạc, đó là khi cô gái đưa tay lên vuốt tóc đã ném tới, tốc độ cực nhanh, ngay cả Lôi Vô Kiệt cũng phải kinh hãi. Lôi Vô Kiệt nhìn tấm thiếp bạc, chỉ có duy nhất một chữ vuông vức.

    “Chết.”

    Lôi Vô Kiệt nhớ tới một câu chuyện, tuy đây là lần đầu tiên hắn vào giang hồ, nhưng từ nhỏ đã thích nghe chuyện trong giang hồ. Chẳng hạn như, giang hồ từng lưu truyền một câu nói : “Nguyệt Cơ cười đưa thiếp. Minh Hầu giận giết người.”
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    342,579
    Thiếu Niên Ca Hành
    Tác giả: Chu Mộc Nam
    Chương 4: Quan tài vàng

    Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    Lôi Vô Kiệt bỗng ngẩng đầu nhìn về phía ngoài cổng, chỉ thấy trên tường miếu cách đó không xa, một người khôi ngô đứng đó, trong tay cầm một thanh đao lớn lạ thường, đang lạnh lùng nhìn về phía bên này.

    “Vậy thì đúng, vậy thì đúng rồi.” Lôi Vô Kiệt thì thào lặp lại.

    Tiêu Sắt cau mày : “Đúng rồi cái gì ?”

    “Nguyệt Cơ cười đưa thiếp, Minh Hầu giận giết người. Đối mặt với chúng ta chính là Nguyệt Cơ và Minh Hầu, trong bảng sát thủ giang hồ, tổ hợp hai người bọn họ đứng ở vị trí thứ năm.” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc hô lên.

    Tiêu Sắt ngẩn người : “Vậy ngươi nói, bọn họ đưa thiếp cho chúng ta, vậy chính là…”

    “Muốn giết chúng ta.” Lôi Vô Kiệt gật đầu, cũng không có vẻ gì căng thẳng, ngược lại thêm phần hưng phấn.

    “Thế nhưng sao bọn họ lại muốn giết chúng ta ?” Tiêu Sắt nhìn Nguyệt Cơ, nàng vẫn mỉm cười như cũ, không hề phản bác.

    “Không biết.” Lôi Vô Kiệt lắc đầu.

    Nguyệt Cơ lắc đầu, cuối cùng mở miệng : “Thực ra thiếp mời là đưa cho vị bằng hữu ở bên trong kia, nhưng cứ theo quy củ của chúng ta, nhận thiếp đều phải chết. Vì lẽ đó, mạng của hai người tối nay đều để lại nơi này đi.”

    “Ta đã nhận thiếp của các ngươi, nhưng ta không chết.” Một giọng nói trầm thấp vang lên, Lôi Vô Kiệt chỉ thấy một bóng đen từ trên không trung đáp xuống, vững vàng đứng trước mặt hắn, đối mặt với Nguyệt Cơ.

    “Vị huynh đài này là…” Lôi Vô Kiệt tiến lại gần.

    “Đường Liên.” Nguyệt Cơ cười khẽ. “Thế nên không phải chúng ta đã đến đây để giết ngươi hay sao ?”

    Minh Hầu đứng trên tường miếu nhấc lưỡi đao khổng lồ khoác lên vai.

    “Đường Liên ! Huynh là Đường Liên.” Lôi Vô Kiệt kinh ngạc hô lên. “Huynh chính là đại đệ tử Đường Liên của thủ lĩnh thành Tuyết Nguyệt ! Vậy huynh chính là… đại sư huynh của ta rồi ! Ta là Lôi Vô Kiệt, đến từ Lôi gia Giang Nam Phích Lịch đường, đang muốn đến thành Tuyết Nguyệt…”

    “Cẩn thận !” Đường Liên hét lên, đẩy Lôi Vô Kiệt ra, trong tay ngân quang lấp lóe, Chỉ Tiêm nhận vững vàng chắn lại lưỡi đao khổng lồ phóng thẳng từ bên ngoài vào.

    Nguyệt Cơ bật cười khúc khích : “Minh Hầu trời sinh không thích nói chuyện, vì thế hắn ghét nhất kẻ lắm lời.”

    “Đao lớn thật đấy.” Tuy nhìn từ xa đã thấy đó là lưỡi đao lớn không giống bình thường, nhưng ở khoảng cách gần thế này Tiêu Sắt vẫn không hết kinh ngạc, nói nó là đao, thực ra giống cánh cửa hơn, ba bốn người bình thường cũng chưa chắc đã nâng nổi, thế nhưng Minh Hầu lại có thể cầm bằng một tay, vung vẩy vô cùng dễ dàng.

    Nhưng nếu so sánh thì vũ khí của Đường Liên lại vô cùng nhỏ, còn nhỏ hơn cả dao găm bình thường, nếu không nhìn kỹ thì hầu như không ai chú ý đến, dưới ánh trăng phản chiếu, dường như chỉ là một luồng sáng mỏng manh trong tay Đường Liên.

    “Ngươi bị thương rồi.” Minh Hầu lui về phía sau. Giọng của hắn khàn khàn trầm thấp, giống như khó khăn phát ra từ cổ họng cứng rắn.

    “Ngươi cũng chưa giải được Bách Hương tán hoàn toàn, nếu không vừa rồi ta đã không thể ngăn được nhát đao kia.” Đường Liên lau máu tươi rỉ ra bên khóe miệng.

    “Đao tiếp theo, chắc chắn ngươi không ngăn được.” Người nói lần này là Nguyệt Cơ đứng bên ngoài cổng.

    “Nhát đao tiếp theo để ta đỡ.” Lôi Vô Kiệt tiến lên một bước, đứng phía trước Đường Liên : “Sư huynh vì ta đỡ một đao, vậy ta cũng sẽ vì sư huynh ngăn một đao.”

    “Ồ ? Tiểu huynh đệ này cũng là người của thành Tuyết Nguyệt ư, vậy giết ngươi cũng không tính là nhầm, chỉ là đao của Minh Hầu không dễ dàng rút, ngươi cứ thử nếm kiếm của ta trước đi.” Nguyệt Cơ nhẹ nhàng rút đai lưng màu bạc từ bên hông, nó nhanh chóng hiện nguyên hình thanh kiếm phản chiếu ánh trăng sáng lấp lánh.

    “Thúc Y kiếm ?” Tiêu Sắt khen ngợi. “Vũ khí của hai người bọn họ đúng là tuyệt phối.”

    “Thúc Y kiếm, Kim Cự đao, không có mấy người trong một đêm có thể thấy được hai món binh khí này đâu. Tiểu huynh đệ, nhìn cho kỹ nhé.” Nguyệt Cơ nhảy lên, trường sam bay lượn, chỉ thấy bóng tím lóe lên, kiếm của Nguyệt Cơ đã đâm tới trước ngực Lôi Vô Kiệt.

    “Đến hay lắm.” Lôi Vô Kiệt cười to, hai tay nắm chặt, kẹp lấy kiếm Nguyệt Cơ.

    Nguyệt Cơ khom người đá vào ngực Lôi Vô Kiệt, hắn vội buông kiếm lui ra phía sau. Mũi chân Nguyệt Cơ lóe lên ánh sáng, lại cất giấu một lưỡi dao cực mảnh, xẹt qua ngực Lôi Vô Kiệt.

    “Thường nghe đồn thuốc nổ của Lôi gia Giang Nam Phích Lịch đường đệ nhất thiên hạ, không ngờ nội lực của tiểu huynh đệ cũng kinh người như vậy, có thể tay không bắt được Thúc Y kiếm của ta.” Nguyệt Cơ than khẽ.

    Lôi Vô Kiệt thở hổn hển. “Kiếm của ngươi ta đã thấy, nhưng quyền của ta, ngươi còn chưa thấy.” Hai tay hắn nắm chặt, trong người tỏa ra một luồng nhiệt, gầm một tiếng, đánh thẳng về phía Nguyệt Cơ.

    Khoảnh khắc quyền này xuất ra vô cùng mãnh liệt, quyền còn chưa tới trước mắt, tuyết sau lưng Nguyệt Cơ đã bị đánh tan một khoảng.

    “Là Lôi gia Vô Phương quyền, quyền chưa tới, khí đã tới trước. Nghe nói, tam đương gia Lôi gia Lôi Liệt từng đánh bị thương Mộ Dung gia chủ cách xa mười mét, chính là dùng bộ quyền pháp này.” Đường Liên âm thầm khen ngợi trong lòng, mặc dù Lôi Vô Kiệt còn nhỏ tuổi, nhưng nhìn trình độ quyền pháp đã thấy không hề tầm thường.

    Nguyệt Cơ nhảy lên không trung né tránh, nàng giơ Thúc Y kiếm, thân kiếm màu bạc dưới ánh trăng phản chiếu đột nhiên tỏa ánh sáng chói lòa, mọi người không khỏi muốn che mắt, Thúc Y kiếm giống như hòa tan trong ánh trăng, Nguyệt Cơ giơ kiếm cười khẽ, tư thế vô cùng phong nhã.

    Tiêu Sắt buột miệng ngợi khen : “Thảo nào tên nàng lại là Nguyệt Cơ.”

    Lôi Vô Kiệt nhìn ánh trăng lạnh lẽo, những tia sáng ngưng tụ bên trên kiếm, trong chớp mắt phân tán ra bốn phía.

    “Đấy không phải là ánh sáng, là kiếm !” Đường Liên vội vàng nhắc nhở.

    Nhưng lúc này Lôi Vô Kiệt lại nhảy ra cửa miếu, mấy luồng ánh sáng mau chóng đuổi sát theo hắn. Bên trong nội viện, Lôi Vô Kiệt phóng ra hai quyền, lại múa thành một vòng tròn, cứ thế ngăn cản ánh trăng ở bên ngoài. Từ xa nhìn lại, dường như cả một vầng ánh trăng mãnh liệt bao phủ lấy Lôi Vô Kiệt.

    Mà lúc này, trong viện lại xuất hiện mấy Nguyệt Cơ, các nàng hoặc đứng trên đất múa kiếm, hoặc bay trên không trung, thậm chí vung kiếm chỉ cách Lôi Vô Kiệt một mét, Thúc Y kiếm trong tay nàng ngân quang lấp lánh, nhưng bất kể thế nào cũng không thể phá được vòng tròn bao phủ Lôi Vô Kiệt.

    Cả hai người trong khoảnh khắc này đang đợi một thời cơ. Nguyệt Cơ đang chờ Lôi Vô Kiệt lộ ra sơ hở, chỉ cần một khe hở, Thúc Y kiếm của nàng có thể xé rách phòng thủ của Lôi Vô Kiệt, mà Lôi Vô Kiệt cũng đang chờ thời điểm thế tấn công của Nguyệt Cơ suy sụp, khi đó hắn có thể chuyển thủ sang công, chỉ một quyền là thắng.

    Nguyệt Cơ đột nhiên thu kiếm, trong khoảnh khắc đó ánh trăng tiêu tán.

    “Chính là lúc này.” Lôi Vô Kiệt mừng rỡ, tay trái vẫn vung tròn như cũ, mà tay phải đã phá tròn mà ra, một quyền đánh về phía Nguyệt Cơ.

    Không, chưa đến lúc, Đường Liên giật mình.

    Lôi Vô Kiệt cũng kinh sợ, vì thời điểm quyền của hắn xuyên qua thân thể Nguyệt Cơ, đánh vào trong không khí, Nguyệt Cơ mỉm cười xông tới, bóng dáng tiêu tán trong nháy mắt.

    Là tàn ảnh ư ? Lôi Vô Kiệt hít một ngụm khí lạnh.

    Không, không chỉ là tàn ảnh, Lôi Vô Kiệt đột nhiên liếc mắt về cái bóng Nguyệt Cơ dưới đất nay đột nhiên đứng dậy, ngân quang hiện ra, bóng đen kia biến thành một bóng tím, chính là người mặc trường sam màu tím Nguyệt Cơ, mà mảnh ngân quang kia đã bắn về phía lồng ngực Lôi Vô Kiệt. Vòng tròn phòng thủ của Lôi Vô Kiệt đã không còn hoàn chỉnh, hắn không phòng thủ được mà cũng ko kịp lui, vậy hắn chỉ có thể tấn công, nhưng cũng ko thể kịp.

    Tuy nhiên, đối với Lôi Vô Kiệt vẫn sẽ kịp, bởi vì, hắn họ Lôi ! Là người của Lôi gia Giang Nam Phích Lịch đường.

    “Phá !” Lôi Vô Kiệt gầm một tiếng, hai chân bỗng nhiên đạp trên mặt đất.

    Một tiếng nổ cực lớn, nổ tung những ánh trăng kia thành năm bảy mảnh, Lôi Vô Kiệt vội vàng lùi lại ba bốn bước, sau ngã xuống mặt đất. Hắn thở nặng nề, vạt áo sau lưng đã ướt một mảng lớn.

    Mà Nguyệt Cơ chỉ xoay người một cái, vững vàng đứng trên tuyết.

    “Nguyệt Ảnh kiếm, Phỏng Ảnh thuật. Đều là những đạo thuật giết người tuyệt đẳng.” Đường Liên nhìn Nguyệt Cơ khẽ thở dài.

    Nguyệt Cơ lắc đầu : “Là đạo thuật giết người tuyệt đẳng nhưng lại không giết được người cần giết thì cũng vô dụng.”

    Lôi Vô Kiệt ngồi dưới đất thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán : “Ván vừa rồi ngươi thắng.”

    “Tiểu huynh đệ nói đùa rồi, sát thủ chúng ta không có thắng thua, chỉ có sống chết.” Nguyệt Cơ giơ kiếm lên một lần nữa.

    Lôi Vô Kiệt đứng dậy, vẻ mặt càng thêm hưng phấn. “Không ngờ vừa mới gia nhập giang hồ, lại có thể gặp được đối thủ như vậy, đây chính là may mắn của Lôi Vô Kiệt ta.” Hơi nóng trên người Lôi Vô Kiệt cuồn cuộn bốc lên, áo đỏ bay trong gió, giống như ánh lửa bập bùng dưới ánh trăng, mà con ngươi của hắn cũng rực lửa.

    “Đây là…” Đường Liên cay mày, hắn chưa từng nghe nói Lôi gia có một loại võ công kỳ quái như vậy, ngay cả con ngươi cũng biến thành màu đỏ rực như lửa.

    “Nguyệt Cơ, chúng ta đi.” Minh Hầu nâng lưỡi đao khổng lồ trong tay, đột nhiên chậm rãi đi ra ngoài.

    Nguyệt Cơ gật gật đầu, thu kiếm lại, một lần nữa quấn nó ở thắt lưng.

    “Này, sao vừa nói đi là đi vậy.” Lôi Vô Kiệt không hiểu, đưa tay về phía trước, muốn kéo Minh Hầu.

    Minh Hầu đột nhiên xoay người, lưỡi đao khổng lồ bổ ngang về phía Lôi Vô Kiệt.

    Lôi Vô Kiệt chưa từng nhìn thấy đao nào như vậy, giống như có thiên quân vạn mã băng băng lao về phía ngươi vậy, mang theo khí thế bá đạo lớn lao, Lôi Vô Kiệt tin chắc một đao này dễ dàng có thể chém ngang đứt eo đối thủ một cách dễ dàng, nó không giống kiếm khí dịu dàng mà nguy hiểm như của Nguyệt Cơ, đây là một loại nguy hiểm thẳng thừng, không nói đạo lý, không có chỗ trốn, không thể phòng bị, chỉ có thể tìm cách phá.

    Phá bằng cách đánh trả bằng đòn tấn công mạnh hơn.

    Lôi Vô Kiệt không chút do dự vung hai nắm đấm đẩy ra quyền khí va chạm với lưỡi đao khổng lồ, hắn bị đẩy lùi ra sau ba bước, chỉ cảm thấy khí trong lồng ngực tuôn ra cuồn cuộn, sau khi gắng sức ngừng lại thì ho ra một ngụm máu tươi. Mà Minh Hầu vẫn chỉ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn Lôi Vô Kiệt, rồi xoay người đi ra ngoài. Nguyệt Cơ đi theo sau hắn, chỉ trong nháy mắt đã không còn bóng dáng.

    Đường Liên nhíu mày : “Lạ thật, vì sao Minh Hầu và Nguyệt Cơ lại đột nhiên rời đi ?”

    Tiêu Sắt uể oải đứng dậy, lấy một cái bình nhỏ từ trong ngực áo, từ đó đổ ra một viên thuốc màu trắng, ném nó về chỗ Lôi Vô Kiệt : “Đao của ai ngươi cũng dám tiếp à ?”

    Lôi Vô Kiệt chỉ ngơ ngẩn nhận lấy viên thuốc, ánh mắt trống rỗng, hắn đang hồi tưởng lại uy thế của nhát đao kia, hắn chưa bao giờ trông thấy đao nào như vậy, lưỡi đao như muốn bổ đôi thế giới của hắn, trong khoảnh khắc, hắn nhìn thấy một chân trời hoàn toàn mới.

    “Cả hai đừng ngẩn người nữa. Vị đại ca áo đen đứng bên kia…” Tiêu Sắt bất đắc dĩ thở dài, “Có phải ngươi để thứ gì ở phía sau hậu viện phải không, có người đang lén lút đi vào. Ta nghĩ Minh Hầu và Nguyệt Cơ không muốn để cho có người ngư ông đắc lợi…”

    Không đợi Tiêu Sắt nói xong, Đường Liên vội vã chạy về phía hậu viện.

    Tiêu Sắt nhặt bọc đồ của Lôi Vô Kiệt ở dươi đất lên ném về phía hắn.

    Lôi Vô Kiệt nhận lấy, tỉnh táo lại : “Sao vậy ?”

    “Đi theo chứ sao.” Tiêu Sắt đạp hắn. “Không phải chúng ta muốn tìm thành Tuyết Nguyệt hay sao ? Hiện giờ đại đệ tử của thủ lĩnh thành Tuyết Nguyệt đang ở ngay trước mặt, không đi theo hắn, chẳng lẽ còn đi theo tên mù đường nhà ngươi chắc ?”

    “A a a, đúng đúng.” Lôi Vô Kiệt bừng tỉnh hiểu ra, vội vàng chạy ra sau hậu viện.

    Hai người ra đến nơi, chỉ thấy Đường Liên đang đứng trước mũi xe, bốn phía lả tả mảnh đao rơi vỡ cùng mấy cỗ thi thể, Đường Liên khinh thường nói: “Đám rác rưởi các ngươi, chỉ dám làm chuyện trộm gà trộm chó.”

    Nhưng hai người hoàn toàn không để ý tới hắn, lúc này ngựa kéo xe đã bị cắt đứt yết hầu, nằm trong vũng máu, hàng hóa ở trong xe ngựa rơi xuống đống tuyết, lộ ra hình dạng của nó.

    Đó là một cái quan tài, quan tài màu vàng.

    Tiêu Sắt đi lên phía trước, hoàn toàn không bận tâm tới Chỉ Tiêm nhận của Đường Liên lúc này đã chạm tới cổ hắn, hắn quên hết tất cả, nhẹ nhàng chạm vào cỗ quan tài màu vàng, vuốt ve hoa văn điêu khắc tinh xảo bên trên, sau một hồi khẽ thở dài: “Là vàng ròng, không phải mạ vàng, cái quan tài này hoàn toàn làm bằng vàng ròng.”

    “Là một thứ vô cùng giá trị.” Hắn gật gật đầu, cuối cùng đưa ra kết luận.
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    342,579
    Thiếu Niên Ca Hành
    Tác giả: Chu Mộc Nam
    Chương 5: Thiên Nữ Nhụy

    Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn
    Nguồn: Bạch Ngọc Sách

    “Chưa từng gặp mặt, ngươi lại cứ tin tưởng bọn ta thế à?” Tiêu Sắt chìm người trong áo choàng lông, lười nhác tựa vào thành xe.

    Đường Liên ngồi đối diện hắn, lắc đầu: “Không phải ta tin tưởng ngươi, ta chỉ tin hắn mà thôi.” Hắn chỉ chỉ bên ngoài.

    Lúc này Lôi Vô Kiệt đang cởi trần để lộ lồng ngực, đón gió tuyết ra sức thúc ngựa chạy đi, nếu có thể nhìn hắn từ phía chính diện, vậy ngươi sẽ thấy một thiếu niên đang mỉm cười rạng rỡ, giống như đang điều khiển xe ngựa đi trong gió xuân ấm áp, tràn đầy cảm giác tìm thấy mùa xuân cuộc đời.

    “Ta hoàn toàn tán đồng phán đoán của ngươi.” Tiêu Sắt thở dài. “Thằng nhóc này tuy võ công cao cường nhưng đầu óc lại quá kém, việc lừa gạt người khác hắn không làm được.”

    Đường Liên buông rèm cửa xuống, ngăn gió tuyết bên ngoài: “Vậy còn ngươi thì sao?”

    “Ta ư? Ta đưa hai con ngựa Dạ Bắc thượng hạng cho ngươi mượn kéo hàng, ngươi còn không tin ta sao?” Tiêu Sắt không hài lòng.

    “Sư huynh! Đừng để ý đến hắn!” Nãy giờ im lặng bên ngoài, Lôi Vô Kiệt đột nhiên mở miệng. “Hắn là một gã buôn ngựa, cùng hắn đi cả đoạn đường, ngoại trừ khen ngựa tốt ra cũng chẳng thấy hắn nói chuyện gì khác.”

    Đường Liên trầm ngâm chậm rãi mở miệng: "Lôi huynh đệ, ngươi tạm thời còn chưa qua cửa, à, không đúng. Ngươi tạm thời còn chưa bái nhập sư môn, hai chữ sư huynh này. . . Ta nghĩ, ngươi cũng không cần gấp gáp như vậy."

    "Được rồi, sư huynh!" Lôi Vô Kiệt dùng sức vung dây cương, hai con ngựa tăng tốc, mạnh mẽ băng qua con đường gió tuyết.

    Đường Liên chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài.

    "Lại nói, ngươi không biết bên trong cỗ quan tài này có thứ gì hay sao?" Tiêu Sắt vỗ vỗ cỗ quan tài vàng bên cạnh.

    Đường Liên lắc đầu: "Sư tôn cũng không nói cho ta biết, người chỉ lệnh cho ta đưa nó đến chùa Cửu Long ở thành Tất La. Nhưng người nói với ta một câu."

    "Nói gì?"

    "Tuyệt đối không được mở cỗ quan tài." Đường Liên bỏ tay Tiêu Sắt xuống.

    "Đi qua thành Tất La là tới Tây Vực ba mươi hai Phật quốc, chùa Cửu Long là ngôi chùa đứng đầu biên giới, lẽ nào trong này chứa tượng của đế vương, quan tướng nào đó, hết lòng tin theo Phật giáo, mong được đến Thánh địa siêu độ?"

    "Đừng quá quan tâm tới nó. Suốt dọc đường ta đã gặp phải mười mấy toán sát thủ, có quá nhiều người quan tâm với thứ đồ bên trong đó, giữ nó là một việc hết sức nguy hiểm."

    "Thương thế của ngươi bị những sát thủ kia đả thương sao?"

    "Chỉ là Nguyệt Cơ Minh Hầu, những sát thủ kia chẳng qua là một đám..." Đường Liên đột nhiên ngừng nói, hắn nhớ tới người đàn ông có mái tóc bạc tay nắm ngọc kiếm, trong lòng càng bất an.

    "Tiếp theo chúng ta sẽ tới đâu?"

    "Thành Tam Cố, Mỹ Nhân trang!"

    "Thành Tam Cố, Mỹ Nhân trang?"

    Tiêu Sắt nhíu mày, hắn cảm thấy cái tên này quen quen nhưng không thể nhớ nổi đã từng nghe thấy ở đâu.

    "Ta biết đấy!" Lôi Vô Kiệt đang đánh xe ở bên ngoài hô lên, “Hồng trần tiếu thành Tam Cố, túy phong lưu Mỹ Nhân trang! Đây chính là thanh lâu thiên hạ đệ nhất đấy!"

    Tiêu Sắt sửng sốt, nhìn về phía Đường Liên, chậm rãi nói: "Đường huynh. . . Thật có nhã hứng!"

    "Hừ." Đường Liên nghiêm mặt nói, "Muốn đến chùa Cửu Long bắt buộc phải đi qua thành Tam Cố, ở nơi đó sẽ có người chi viện chúng ta!"

    "Ba lần ngắm mỹ nhần, nhìn lần thứ nhất thành quách đổ, nhìn lần thứ hai quốc gia tàn, nhìn thêm lần nữa mất cả trái tim. Chỗ vắng vẻ như thế này lại có một toàn thành diễm lệ hương sắc như vậy." Tiêu Sắt nhìn những dáng người xinh đẹp uyển chuyển dưới làn y phục tơ lụa mỏng manh tay cầm bầu rượu chậm rãi đi qua, không khỏi cảm thán.

    "Muốn đến thành Tất La bắt buộc phải đi qua nơi này, qua Thành Tất La chính là tới ba mươi hai nước phật Tây Vực. Nơi đó vừa là biên giới, vừa là chốn tự do mậu dịch, buôn bán ở đó, không cần nộp thuế, vì vậy hàng năm sẽ có rất nhiều thương nhân đi qua nơi này để đi tới thành Tất La." Đường Liên giải thích, "Mới đầu nơi này chỉ là một quán trọ có mấy gian phòng cho khách nghỉ chân, thế nhưng sau này thương nhân tới đây càng ngày càng nhiều, không thiếu hào khách vung tiền như rác, chính những thương nhân này lập nên thành Tam Cố. Nơi này không chỉ là thiên hạ đệ nhất thanh lâu, mà còn là sòng bạc lớn nhất nhì đế quốc. . ."

    "Sòng bạc ư?" Tiêu Sắt híp mắt lại, hắn trông thấy được mấy phú thương mặc quần áo khảm tơ vàng ngồi xung quanh một chiếc bàn lớn, có một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo đỏ, chân dài mê người, tay cầm ống đựng xúc xắc lắc lắc nở nụ cười đầy mê hoặc, sau đó nhẹ nhàng đặt nó lên bàn.

    Các thương nhân nhao nhao lấy ra tiền đặt cược của bọn họ đặt lên bàn.

    Đó là những viên minh châu sáng lấp lánh, trong nháy mắt toàn bộ đại sảnh trở nên sáng ngời.

    "Mỹ Nhân trang là thanh lâu lớn nhất thành Tam Cố, có thể tới thành Tam Cố đều là hào khách một phương, mà để có thể đi vào Mỹ Nhân trang, chỉ có thể là hào khách trong hào khách. Tiền đặt cược của bọn họ quá lớn, nếu như dùng tiền tệ của đế quốc, sợ rằng phải mấy rương mới đủ cược một ván. Vì lẽ đó đánh cược ở đây, đều quy đổi bằng minh châu, chỉ một hộp minh châu nhỏ cũng có thể mua được một gian hàng lớn ở khu vực phồn hoa nhất thành Kim Lăng. Một thương nhân bình thường cả đời không thể kiếm được."

    "Dùng kim khoán do thương hội phát hành không được sao, cần gì phải dùng minh châu?"

    Đường Liên lắc đầu, chỉ một thương nhân da đen: "Trong thành Tam Cố, cũng không chỉ có thương nhân nước ta, còn có thương nhân đến từ Trảo Oa, Đại Thực, Thổ Hỏa quốc, bọn họ không nhận kim khoán. Mà suy cho cùng, các thương nhân vẫn cảm thấy chỉ có minh châu mới có thể thể hiện ra tài lực, hào khí của bọn họ."

    "Nếu đã tới đây rồi, chúng ta cũng thử đánh cược một phen đi." Tiêu Sắt vẫn như cũ núp người trong áo choàng lông, lười biếng nhìn về phía bên kia.

    Đường Liên cười khổ: "Nhưng ta không có tiền."

    "Ai bảo không có." Tiêu Sắt cười cười, "Chúng ta có hẳn một cỗ quan tài làm bằng vàng ròng kia mà."

    "Im miệng!" Đường Liên hạ giọng gắt, "Các thương nhân đều sẽ thuê cao thủ hàng đầu hộ vệ, dù ngươi nhỏ giọng nói, bọn họ đều có thể nghe thấy rõ ràng. Chúng ta tới nơi này, tuyệt đối không được gây sự chú ý."

    "Ai ui, đây không phải Liên ư?" Một giọng nói vô cùng mê hoặc đột nhiên vang lên.

    Đường Liên và Tiêu Sắt ngẩng đầu, chỉ thấy một thiếu nữ áo đỏ đang cầm một dải lủa hồng treo trên xà nhà, từ trên không trung nhẹ nhàng trôi xuống, cuốn theo vô số cánh hoa hồng bay lả ta, lúc này tất cả các vị khách trong đại sảnh đều dừng hoạt động, , ngẩng đầu nhìn về phía nàng.

    "Là Thiên Nữ Nhụy!" Có người gọi tên của nàng.

    Thiếu nữ cười khẽ, tay khẽ vung lên, đem những cánh hoa kia tụ lại trong tay, tạo nên một đóa hoa hồng lớn.

    "Hay!" Có người hò reo.

    Thiếu nữ thả rơi bông hoa hồng xuống đất, buông dải lụa hồng, nhẹ nhàng nhảy xuống, mũi chân điểm nhẹ trên bông hoa, trong chớp mắt, những cánh hoa tung ra, bay đi khắp nơi, nàng khẽ xoay người vững vàng đứng trước mặt Đường Liên và Tiêu Sắt.

    "Đại sư huynh, không phải ngươi nói không được để người khác chú ý hay sao?" Tiêu Sắt nhìn chung quanh một lượt, "Bây giờ toàn bộ người trong Mỹ Nhân trang đang nhìn chúng ta đó."

    Đường Liên cau có, ho khan một tiếng: "Nhụy. . ."

    "Liên, từ sau lần trước tới giờ, đã mười sáu tháng lẻ bảy ngày chúng ta không gặp nhau rồi đó." Thiên Nữ Nhụy ra vẻ đau khổ, hai tay khoanh trước ngực, "Huynh không nhớ người ta ư?"

    "Các ngươi một người tên Nhụy, một người tên Liên. Nghe qua cũng giống một đôi thật đấy." Tiêu Sắt cười nói.

    Thiên Nữ Nhụy liếc mắt nhìn Tiêu Sắt, uyển chuyển cười: "Thiếu niên lang này thật tuấn tú. Vừa rồi ta nghe thấy thiếu niên lang muốn cược một ván phải không?"

    Tiêu Sắt lắc đầu: "Ta không có tiền."

    Thiên Nữ Nhụy lắc đầu: "Không, ngươi chắc chắn có tiền."

    "Ồ? Vì sao cô có thể khẳng định như vậy?"

    "Người bình thường nhìn thấy đánh cược khổng lồ như vậy, sớm đã trợn trừng mắt lên rồi. Người bình thường trông thấy một mỹ nhân như ta, cũng đã mê mẩn thất thần từ lâu. Nhưng ngươi thì lại rất bình tĩnh, dường như của cải khuynh thành, mỹ nhân khuynh quốc như kia chỉ là những điều bình thường trong mắt ngươi mà thôi. Ngươi nói xem, có phải ngươi có rất nhiều tiền đúng không?" Thiên Nữ Nhụy cười nói.

    "Nhụy!" Đường Liên hạ giọng nói, "Bây giờ không phải lúc nói những chuyện này…"

    Thiên Nữ Nhụy xông tới, nhẹ nhàng ôm lấy Đường Liên, hắn còn đang sững sờ, Thiên Nữ Nhụy đã ghé miệng sát bên tai: "Người liên hệ của chàng với chưa tới, nhưng mấy ngày hôm nay có rất nhiều sát thủ không ngừng tràn vào thành Tam Cố, chàng không muốn người khác chú ý ư? Hiện giờ trong tòa thành này, tất cả mọi người đều muốn giết chàng! Lần này họ không đến để buôn bán, họ đến đều vì chàng!”

    Đường Liên nghe vậy khẽ giật mình, tuy cỗ quan tài vàng kia vô cùng quý giá, nhưng rõ ràng thứ bên trong nó còn đáng giá gấp trăm nghìn lần, quý giá đến mức có thể tập hợp toàn bộ tài phú trong thiên hạ đến thành Tam Cố, nó là thứ đồ quý giá nhất!

    Thiên Nữ Nhụy thả Đường Liên ra, vẫn như cũ nhìn về phía Tiêu Sắt: "Công tử còn muốn cược chứ?"

    Tiêu Sắt gật đầu: "Ta có một tòa sơn trang, tên là “Tuyết Lạc” ở gần rừng hoa đào cách thành Kim Lăng mười dặm. Nó đáng giá mười hộp minh châu, ta dùng nó làm vật thế chấp, cô nương có thể cho ta mượn tiền được chứ?"

    "Đương nhiên." Thiên Nữ Nhụy nhẹ nhàng vỗ vỗ tay, hai gã đại hán đầu trọc cường tráng đi tới, mỗi người bê một hộp minh châu sáng lấp lánh, đặt trước mặt Tiêu Sắt, lại có hai đại hán khác bê một chiếc bàn làm bằng gỗ tử đàn tới.

    Thiên Nữ Nhụy cao giọng nói: "Hôm nay vị công tử này đã bao trọn Mỹ Nhân trang, ai muốn cược thì ở lại, còn không xin mời về trước."

    "Thiên Nữ nói đùa phải không, chỉ có hai hộp minh châu đã có thể bao trọn Mỹ Nhân trang ư?" Một thương nhân mặc kim bào đứng lên, "Vị công tử này chắc mới tới đây lần đầu, sợ là không hiểu quy củ của nơi này, sao Thiên Nữ lại có thể hồ đồ theo hắn?"

    "Hồ đồ?" Thiên Nữ Nhụy cười khẽ, mũi chân điểm nhẹ nhảy lên, trên không trung tay áo dài bay lượn, trông rất đẹp mắt. Đám người không kìm được đang định ngợi khen, nhưng nhìn kỹ lại, sợ tới mức kinh hô một tiếng.

    "Đao!"

    Trong tay áo Thiên Nữ Nhụy mơ hồ lộ ra một tia hàn quang, hai tay nàng hợp lại, sau khi mở ra thì hai tay đều nắm lấy một đoản đao, nàng vung đao đánh thẳng về phía vị thương nhân vừa nói kia.

    Gã thương nhân trợn mắt hốc mồm, cứ đứng nguyên tại chỗ, sợ đến mức không thể cử động, đang lúc đao trong tay Thiên Nữ Nhụy sắp cắm vào bộ ngực của hắn, hai thanh kiếm đột nhiên xuất hiện, cản lại lưỡi đao của nàng. Một thanh kiếm toàn thân đen nhánh, một thanh kiếm trắng muốt như ngọc.

    Thiên Nữ Nhụy mỉm cười, đùi phải nhấc lên một chút, người cầm hắc kiếm chỉ cảm thấy trước mắt lướt qua một đạo hàn quang, hắn vội vàng lùi lại, lại thấy lúc này trong tay Thiên Nữ Nhụy ngoại trừ song đao vung vẩy khi nãy, đã xuất hiện thêm một thanh đao khác.

    "Tam đao vũ?" Có người hoảng sợ nói.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)