FULL  LS Q.Sự Thiết Huyết Đại Minh - Tịch Mịch Kiếm Khách

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi minh luan, 24/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 25: Đường Báo Tùng Sơn
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Lúc Hồng Thừa Trù phát đường báo 800 dặm khẩn cấp về Kinh sư thì Vương Phác đã dẫn hơn 800 gia đình đi đến Cửu Liên Thành, lại đi về phía trước không xa chính là sông Áp Lục, qua sông Áp Lục chính là biên giới Triều Tiên.

    Cửu Liên Thành cũng chính là Trấn Giang, Tổng binh trấn Đông Giang của đế quốc Đại Minh là Mao Văn Long từng huyết chiến một trận với Kiến Nô ở chính nơi này. Trận chiến đó cũng chính là trận chiến thành danh của Mao Văn Long. Nhưng sau đó Mao Văn Long lại bị Viên Sùng Hán giết chết. Kiến Nô cũng từ sơn khu Trường Bạch cằn cỗi dời đến vùng bình nguyên Liêu Hà phì nhiêu. Cửu Liên thành này cũng bỏ đi, hiện tại Cửu Liên thành đã giống như một đống hoang tàn.

    Lại giới thiệu sơ lược một chút về Triều Tiên.

    Năm 1392 Lý Thành Quế phế bỏ thế hệ Cao Ly Vương cuối cùng, thành lập vương triều Triều Tiên, lại gọi là Vương triều Lý thị. Thời kỳ hưng thịnh của Triều Tiên nhân khẩu đạt hơn 1 trăm vạn. Nhưng trải qua cuộc chiến tranh xâm lược của Nhật Bản và hai lần binh Thanh tàn sát, nguyên khí của Triều Tiên đã bị tổn thương, tổng nhân khẩu giảm mạnh chưa đến 30 vạn người, nhân khẩu của thủ đô Hán Dương giảm mạnh từ 10 vạn xuống còn chưa đến 3 vạn.

    Vương Phác dùng roi quất ngựa chỉ về ngôi thành hoang phía trước, hoi Chân Hữu Tài ở phía sau:

    - Hữu Tài, phía trước đến đâu rồi?

    Châm Hữu Tài nói:

    - Tướng quân, phía trước chính là Cửu Liên thành, con sông bên phía nam thành chính là sông Áp Lục. Qua sông Áp Lục chính là biên giới của vương quốc Triều Tiên. Trước khi Kiến Nô chưa hứng khởi, Cửu Liên Thành này là thị trấn của biên giới mậu dịch giữa Đại Minh ta và Triều Tiên, tiểu nhân cũng tới chỗ này mà vào Sâm Cao Ly.

    Vương Phác thấy trời đã tối, liền dặn dò Đao Ba Kiểm ở bên cạnh nói: - Mặt Sẹo, truyền lệnh xuống dưới, tối nay hạ trại ở Cửu Liên Thành, sáng mai sang sông.

    - Vâng!

    Đao Ba Kiểm trả lời rồi lĩnh lệnh rời đi.

    Vương Phác xoay người xuống ngựa, duỗi mình bởi cưỡi ngựa thời gian dài chân có hơi tê lặng đi, quay lại nói với Chân Hữu Tài:

    - Hữu Tài, nếu chúng ta cứ như vật mà vào biên giới Triều Tiên, có bị người Triều Tiên gây khó dễ không? Dù sao Triều Tiên đã bị Kiến Nô làm cho sợ hãi, hiện tại lại đang là nước phụ thuộc Kiến Nô?

    Chân Hữu Tài nói:

    - Dọc đường tiểu nhân đã nghĩ về vấn đề này, tiểu nhân cảm thấy nên hành sự cần thận.

    Vương Phác hỏi: - Ngươi có cách gì hay không?

    Châm Hữu Tài mói: - Giả làm Kiến Nô?

    - Giả làm Kiến Nô?

    Vương Phác hơi gật đầu:

    - Ừ, ý kiến này hay, hơn nữa sẵn có áo giáp, lúc cần thiết có thể giả trang mê hoặc Kiến Nô. Ở Trường Dũng Bảo còn thu được hơn 1 trăm bộ áo giáp Chính Hồng Kỳ, còn có hơn một ngàn bộ áo khoác ngoài Kiến Nô đều chưa ném đi. (Áo khoác ngoài: một loại áo ngắn mặc bên ngoài của nam giới trong lúc cưỡi ngựa, thường là màu đen)

    Chân Hữu Tài nói: - Vì để đạt được mục đích, tiểu nhân thấy nên cạo đầu giống như Kiến Nô.

    - Không thành vấn đề. Vương Phác nói: - Cùng lắm thì sau khi lên thuyền này các huynh đệ sẽ cạo đầu, cả đám thành đầu trọc là được.

    (Từ ban đầu kiển tóc Mãn Thanh không hề giống như là cạo nửa đầu trong các bộ phim về Thanh cung mà mọi người thường xem, sau đầu cũng cạo chỉ để một vùng tóc to khoảng bằng một đồng tiền, cũng kết thành bím tóc nhỏ, có cái tên rất đẹp là: Kim tiền thử vĩ)

    Con ngươi của Chân Hữu Tài vừa chuyển rồi nói tiếp:

    - Tướng quân, bảo các huynh đệ giả trang Kiến Nô còn có cái lợi khác nữa.

    Vương Phác nói: - Um, nói thử xem?

    Chân Hữu Tài nói:

    - Bảo các huynh đệ giả trang Kiến Nô, có thể ở Triều Tiên có cướp bóc, hơn nữa người Triều Tiên sẽ ghi nhớ khoản nợ này trên đầu của Kiến Nô. Tướng quân và các huynh đệ lại vừa có thể vui vẻ vừa có thể lợi lộc, làm xong lại đổ tiếng xấu cho Kiến Nô chịu, cớ gì mà không làm chứ?

    - Khá khen cho Chân Hữu Tài, đầu óc ngươi đúng là thông minh.

    Vương Phác cười gian nói: - Cứ làm vậy đi, Tiểu Thất ngươi lại đây.

    Vurong Tiểu Thất vội vàng chạy đến trước mặt Vương Phác hỏi: - Tướng quân, ngài tìm tiểu nhân?

    Vương Phác nói:

    - Truyền lệnh, cạo trọc đầu của tất cả huynh đệ, làm thành kiểu tóc của Kiến Nô. Chọn ra hơn 100 người thay bằng áo giáp của kỵ binh Chính Hồng Kỳ Kiến Nô, những hynh đệ còn lại thay bằng chiến bào của Kiến Nô.

    - Ôi, cạo thành kiểu tóc Kiến Nô?

    Vương Tiểu Thất cau mày nói:

    - Tướng quân, có câu cửa miệng là da tóc cơ thể của cha mẹ ban cho, không thể tùy tiện làm bừa được, hơn nữa cạo thành kiểu tóc Kiến Nô lúc về Đại Minh bị kẻ khác vu tội là chúng ta đầu hàng Kiến Nô thì chẳng phải là có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa hết tội sao?

    - Đừng lôi thôi.

    Vương Phác không nhịn được liên nói:

    - Ngươi hãy đi nói với các huynh đệ, chỉ cần bọn họ đồng ý cạo đầu, sau khi vào Triều Tiên bọn họ muôn làm gì cũng được. Ta không tin đám người सि9b không chịu cạo đâu đâu.

    - Làm gì cũng được?

    Vương Tiêu Thât sáng mắt lên:

    .- Vậy con gái Triều Tiên.

    - Có thể.

    Vương Phác nói: - Có thể “vui vẻ”, nhưng không được mang theo nữ nhân hành quân.

    - Được được được, chuyện này không thành vấn đề.

    Vương Tiểu Thất cười xảo trá nói: - Tiểu nhân đi truyền lệnh, ha ha.

    Lại nói đến Dự thân vương Mãn Thanh Đa Đạc dẫn 5 ngàn thiết kỵ ngày đếm cấp tiến, sau khi đuổi đến đảo Liên Vân mới biết căn bản là quân Minh không đến đây. Đa Đạc cho rằng Trịnh thân vương Tế Nhĩ Cáp Lãng không thể lừa mình. Nếu quân Minh không đến đảo Liên Vân, như vậy chắc chắn trên đường đi đã đổi hướng hành quân rồi.

    Đa Đạc không dám chậm trễ, vội vàng phái ra kỵ binh đi điều tra bốn phía, cuối cùng đã thám thính được có một chi quân Minh gióng chống khua chiêng đi về hướng Cửu Liên Thành. Sau khi Đa Đạc biết được tin tức đang định suất quân truy kích thì Đa Nhĩ Cổn phái khoái mã đưa mật thư tới, trong thư nói Thịnh Kinh có biến cố lớn, yêu cầu Đa Đạc hỏa tốc suất quân chạy về Thịnh Kinh.

    Ở đây chắc phải giới thiệu một chút về quan hệ của A Tế Cách, Đa Nhĩ Cổn và Đa Đạc. A Tế Cách là con trai thứ 12 của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Đa Nhĩ Cổ là con trai thứ 14 của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Đa Đạc là con trai thứ 15 của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, ba người đều do Đại phi A Ba Hợi sinh ra. Đa Nhĩ Cổn là Kỳ chủ Chính Bạch Kỳ, A Tế Cách, Đa Đạc là Kỳ chủ Tương Bạch Kỳ.

    Đa Nhĩ Cổn bảo Đa Đạc hỏa tốc dẫn 5 ngàn thiết kỵ Tương Bạch Kỳ chạy về Thịnh Kinh. Mục đích rất đơn giản chính là đã chuẩn bị săn sàng cho cuộc chiên tranh đoạt ngôi vị hoàng để sắp diễn ra.

    Đối thủ lớn nhất của Đa Nhĩ Cổn là Túc thân vương Hào Cách. Hào Cách là con trai cả của Hoàng Thái Cực, Chính Hoàng, hai kỳ Tương Hoàng đều trung thành với y, bản thân Hào Cách lại là Kỳ chủ Chính Lam Kỳ, thế lực vô cùng to lớn. Trong thời khắc quan trọng này, Đa Đạc và 5 ngàn thiết kỵ dưới tay y đương nhiên là không thể rời xa Thịnh Kinh được.

    Không hề do dự, Đa Đạc liền quyết định không đuổi giết quân Minh nữa, hiện tại quạn trọng nhất là dẫn quân quay về kinh trợ giúp cho thập tứ ca Đa Nhĩ Cổn cướp ngôi vị hoàng đế.

    Suy nghĩ của Đa Đạc và Tế Nhĩ Cáp Lãng không khác nhau là mẩy, những người này tuy bề ngoài hô hào bằng bất cứ giá nào cũng phải cứu Hoàng Thái Cực trở về nhưng thực ra ai cũng hiểu đó là điều không thể. Nói những câu này chẳng qua là lấy lệ một chút mà thôi. Trong nội tâm họ thực ra bắt đầu tính toán sắp tới phải chiến đấu thế nào để ngôi vị hoàng để trở về tay mình?

    Từ Kim Thành, Càn Thanh Cung.

    Trời mới sáng, quan lại đã xếp thành hàng dài dưới sự dẫn dắt của nội thị từ từ đi vào đại điện cung Càn Thanh, giống với bình thường. Hoàng để Sùng Trinh đã ngồi trên ghế rồng, từ khi nhà Minh thành lập tới nay đã có mười sáu đời Hoàng đế, Hoàng đế Sùng Trinh là vị Hoàng đế cần chính nhất, thậm chí so với Hoàng đế khai quốc Minh triều Chu Nguyên Chương còn cần chính hơn nhiều.

    Thậm chí có những nhà sử học nói Hoàng để Sùng Trinh từ khi đăng cơ đến lúc treo cổ trên Môi Sơn chưa bao giờ vắng một buổi lâm triều nào. Chia đều mỗi ngày đều ngủ chưa đến 2 tiếng đồng hồ. Điều này khó tin nhưng Hoàng để Sùng Trinh là vị hoàng để cần chính hiếm có trong lịch sử hơn 2 ngàn năm Phong Kiến của Trung Quốc, điều này rất chính xác không thể nghi ngờ được.

    Bách quan ba quỳ chín khẩu, sau khi hô 3 tiếng vạn tuế đều tự lui về vị trí của mình, sau đó một đám cúi đầu xuống không nói gì. Triều Đại Minh mấy năm nay liên tiếp bất lợi rồi, Kiến Nô phương bắc hung hăng bạo ngược, Lưu tặc Trung Nguyên tàn sát bừa bãi. Các tỉnh Hồng Quảng, Chiết Giang, Sơn Đông, Hà Nam, Hà Bắc, Sơn Tây hạn hán mấy năm liền, đất đai cằn cỗi, nạn châu chẩu hoàng hành, rất nhiều châu phủ đã bắt đầu người ăn thịt người rồi.

    Quốc gia đang gặp phải nguy hiểm, rất có thể vô lực xoay chuyển thời thế, trong thời kỳ phi thường như vậy chỉ có thể giả câm điêc thôi.

    Hoàng để Sùng Trinh cau mày nhăn mặt, biểu hiện của đám quan lại khiến ông ta không hài lòng, ăn lộc của vua, đât nước bây giờ lâm nguy đám quan viên lại giả vờ câm điêc, chuyện này là thế nào?

    Ánh mắt của Hoàng đế Sùng Trinh rơi vào Binh bộ Thượng thư Trần Tân Giáp, ông ta hỏi:

    - Trần ái khanh, có từng phái viện binh đi giải vây cho Tùng Sơn không?

    Trần Tân Giáp vội vàng bước ra khỏi hàng tấu nói:

    - Khởi bẩm Vạn tuế, thần đã sắp xếp cho 3 đường viện quân đến Tùng Sơn giải vây rồi.

    - Ừ..

    Sừng Trinh hoàng để gật gật đầu, sắc măt khó chịu đã bắt đầu dịu đi, ông ta hỏi tiếp:

    - Ba lộ đại quân lúc nào mới đến Tùng Sơn? Có bao nhiêu binh lực?

    Trần Tân Giáp khó xử nói:;

    - Chuyện này...

    Hoàng để Sùng Trinh hỏi: - Sao, Trần ái khanh có chỗ nào khó nói?

    Trần Tân Giáp bất đắc dĩ đành phải nói: - Vạn tuế, 3 đường viện quân tông cộng binh lực có hơn 9 ngàn người.

    - Cái gì? Chỉ có hơn 9 ngàn người? Hoàng đế Sùng Trinh giận dữ nói: - Chỉ có chừng ấy quân đội, sao phá giải được vòng vây Tùng Sơn?

    Vẻ mặt của Trần Tân Giáp như cầu xin nói:

    - Vạn tuế, Kinh Doanh, Kê Châu. Tuyên Phủ. Mật Vân, Đại Đông cũng không còn nhiêu quân đội để điều động nữa, thực sự không lấy đâu ra viện binh hơn nữa.

    - Trẫm không để ý những thứ này.

    Hoàng để Sùng Trinh giận tím mặt nói:

    - Không phái nổi viện binh chính là ngươi vô năng, nếu mất Tùng Sơn và Cẩm Châu, trẫm sẽ hỏi tội ngươi.

    Trần Tân Giáp sợ đến múc phải khẩu đẩu, không dám nói nhiều hơn 1 câu.- Báo, Tùng Sơn đường báo.

    Đúng lúc này, một gã tiểu thái giám giơ hai tay lên đi nhanh vào đại diện.

    Đại thần hai bên vẻ mặt đờ đẩn, mấy ngày nay gần như ngày nào cũng nhận được tin báo từ Tùng Sơn. Nói thế cục Tùng Sơn, Cẩm Châu nguy cấp thê nào, thúc giục triều đình sớm phái viện quân đến...

    Tiểu thái giám bước thẳng xuống thểm ngọc, Bình bút thái giám Vương Thừa Ân đứng dưới bậc vội nhận đường báo dâng lên trước ngự án của Sùng Trinh. Ông ta mở đường báo ra đọc sắc mặt không đổi, đọc chưa đến mấy hàng thì bỗng nhiên ông ta đổi sắc, cả người như nhảy dựng lên ghế rồng, tay cầm tờ đường báo bắt đầu run rẩy.

    Các đại thần đang cúi đầu lén lút quan sát động tĩnh quả tim bắt đầu đập mạnh như trống, thầm nghĩ Tùng Sơn và Hồng Thừa Trù hẳn không xong rồi, nếu không Vạn Tuế gia đã không tức giận đến nỗi như vậy.
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 26: Vòng Vào Triều Tiên
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    - Tốt, tốt, tốt!

    Hoàng đế Sùng Trinh xem hết đường báo cũng không giận giữ như dự đoán của các đại thần mà là đặt đường báo lên ngự án thật mạnh liên tiếp nói ba câu “tốt”, tâm trạng rất vui sướng thể hiện ngay trong lời nói làm các đại thần đều ghé mắt nhìn. Trong ẩn tượng của họ chưa bao giờ thấy Vạn Tuế gia lại cao hứng như vậy.

    - Hoàng thượng.

    Bình bút thái giám Vương Thừa An chỉ hỏi một câu:

    - Có phải Tùng Sơn có tin chiến thắng về rồi không?

    - Sao lại chỉ có từng đó tin chiến thắng? Sao lại chỉ có từng đó tin chiến thắng!

    Hoàng đế Sùng Trinh mở đường báo ra, lớn tiếng nói:

    - Các ngươi nhìn đi, nhìn xem, Tổng binh Đại Đồng Vương Phác dẫn hơn 1 ngàn thiết kỵ cô quân vào Liêu Đông, vừa mới phá hủy Thịnh Kinh là căn cơ của Kiến Nô, còn bắt giữ Nô tù Hoàng Thái Cực, vòng vây Tùng Sơn, Cẩm Châu bất chiến mà giải, bất chiến mà giải đấy.

    Câu nói của Hoàng đế Sùng Trinh giống như một tảng đá lớn ném vào hồ nước yên tỉnh khiến quần thần phải ổ lên.

    - Tổng binh Đại Đồng Vương Phác dẫn quân phá hủy hang ổ Thịnh Kinh của Kiến Nô ?

    - Dám độc quân vào Liêu Đông, Vương Tổng binh thật là can đảm.

    - Ai nói là không phải, còn bắt giữ Nô tù Hoàng Thái Cực làm tù binh rồi, Đại Minh ta từ khi có Liêu sự đến nay chưa từng có được một chiến thắng huy hoàng như thế, thật sự là quá thần kỳ. Sau niềm vui, Hoàng đế Sùng Trinh lại bóp cổ tay thở dài nói:

    - Trẫm thực sự muốn đích thân dẫn đại quân Thủy sư đến đảo Liên Vân tiếp ứng cho Vương tổng binh, chỉ tiếc vận mệnh quốc gia không dày, xuất hiện ba tên nghịch tử Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh, còn cả Thượng Khả Hi khiến cho thủy sư Đại Minh ta bị thương tổn nặng nề, không thể tiếp tục vượt biển tấn công Liêu Đông được nữa. Tuy nhiên ông trời có mắt, ba tên nghịch tặc này cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi sự trừng phạt của trời xanh, bọn chúng đã bị Kiến Nô chém đầu rồi.

    - Nhờ hồng phúc của Vạn Tuế, Vương tổng binh chắc chắn sẽ gặp dữ hóa lành.

    - Vận số của Kiến Nô sắp hết rồi, nướcDi Minh trường thịnh, thật là đáng mừng.

    - Vạn Tuế, thần để nghị lập tức mang tin tốt này đi chiếu cáo thiên hạ, cả nước cùng chúc mừng.

    Hoàng đế Sùng Trinh có được một lần vui vẻ như vậy quả thực không dễ dàng. Các đại thần trong triều đều nắm giữ cơ hội này vuốt mông ngựa, ngay cả Tả Đô ngự sử Lưu Tông Chu luôn cho mình là chính nhân quân tử cũng không nhịn được mà nịnh bợ Hoàng đế Sùng Trinh.

    - Ha ha, được!

    Hoàng đế Sùng Trinh vô cùng vui mừng nói: - Theo như lời của khanh, hãy mang tin này bố cáo tiên hạ.

    Quay lại, Hoàng đế Sùng Trinh lại nói với Bình bút thái giám Vương Thừa Ân:

    - Này Thừa Ân, bảo ngự thiện phòng chuẩn bị yến tiệc, trưa hôm nay trẫm sẽ chiêu đãi quần thần ở Hoàng Cực điện. Tất cả các quan trong kinh từ thất phẩm trở nên đều phải tham dự. Haha ha, hôm nay thực sự trẫm rất vui, nhất định phải cùng các chư vị không say không về.

    - Nô tài tuân chỉ. Vương Thừa Ân nhận được thánh chi, vội vàng chạy đển ngự thiện phòng.

    Nhân lúc quần thần truyền tay nhau đọc tin báo, Hoàng đế Sùng Trinh hỏi Trần Tân Giáp: - Trần ái khanh, nếu trẫm nhớ không lầm 3 năm trước Vương Phác đã được thăng là Tổng binh, là do ái khanh tiến cử đúng không?

    - Trí nhớ của Vạn Tuế thật tốt, đúng Vương Phác là do vi thần tiến cử.

    - Được, nếu Đại Minh ta có được mấy hiển thần như ái khanh, tiến cứ nhiều tướng tài như Vương Phác cho trẫm thì trẫm đầu phải buôn phiên vì Kiên Nô, Lưu tặc chứ?

    - Đây là Vạn tuế anh minh, thần không dám kể công.

    Nge xong câu này của Hoàng đế Sùng Trinh, Trần Tân Giáp vui mừng đến mức phát ngất đi được. Thật sự nhắc tới, năm đó tiến cử Vương Phác cũng là hành động bất đắc dĩ, vì lần đó Kiến Nô nhập quan, các trấn mỗi cuộc chiến đều nhận lấy thất bại, mà không có tin thắng trận nào, chỉ có Du Kích Đại Đồng Vương Phác từ trong đống người chết bò lên, còn dẫn theo mấy bím tóc Kiến Nô nhỏ về.

    Trần Tân Giáp căn cứ vào nguyên tắc báo tin thắng trận không báo tin bại, bắt Vượng Phác làm một công văn, sau mấy tên Ngự Sử Ngôn qua nói phóng đại trước mặt Hoàng đế Sùng Trinh, Vương Phác cứ như vậy mà u mê đắm chìm trong thanh danh dũng mạnh thiện chiến. Còn Hoàng đế Sùng Trinh thì vui mừng thăng cho hắn lên làm Tổng binh Đại Đồng.

    Trần Tân Giáp thật không ngờ, lúc trước rơi vào đường cùng tiến cử Vương Phác không ngờ hăn lại là tướng tài thật sự, hôm nay trước mặt quần thần được Hoàng đế Sùng Trinh thừa nhận khen ngợi như thế, đúng là nở mặt không để đâu cho hết.

    Hoàng đế Sùng Trinh lại hỏi: - Trẫm nhớ rõ, hình như Vương tổng binh còn rất trẻ?

    Trần Tân Giáp nói: - Khởi bẩm Vạn Tuế, Vương tổng binh khoảng 24.

    - Mới chỉ 24 tuổi? Hoàng đế Sùng Trinh không kìm nôi mà phải khen ngợi: - Đây là anh hùng xuất thiếu niên.

    Trần Tân Giáp tiện miệng nói: - Vạn Tuế, Vương tổng binh đến giờ vẫn chưa thành thân.

    - Hả?

    Hoàng đế Sùng Trinh nghe xong liền dao động, hỏi:

    - Vương tổng đã 24 tuổi, vì sao đến giờ vẫn chưa thành thân?

    Trần Tân Giáp nói: - Theo thần biết, Vương Tổng binh chắc chắn đã có mối rồi, nhưng cô gái đó vẫn chưa kịp xuất giá đã gặp phải độc thủ của Lưu tặc, sau Vương tổng binh phải theo quân xuất chiến, cho nên chuyện hôn nhân này đã bị trì hoãn.

    - Hóa ra là như vậy.

    Sùng Trinh hoàng gật đầu, nhưng vẻ mặt bỗng nở nụ cười thản nhiên, Trần Tân Giáp đứng ở bậc dưới không khỏi thầm giật mình, thầm nghĩ không phải là Vạn Tuế muốn...

    Lúc Hoàng đế Sùng Trinh chiêu đãi quần thần ở Hoàng Cực diện thì Vương Phác dẫn đội gia đinh tiêu dao vui vẻ Triều Tiên. Vì Kiến Nô bo truy kích, Vương Phác và thủ hạ là gia đinh không chạy lang thang nữa, từ đường Bình An đến Hoàng Hải lại đến đường Kinh Kỳ. Lộ trình gần 400 dặm này đi suốt cả 5 ngày, chia đều mỗi ngày đi được 80 dặm. Điều này đối với một đội khinh kỵ binh không có quân nhu thực sự là điêu kỳ cục.

    Bởi vì có Vương Phác dung túng, hành vi của đám gia đinh càng ngày càng quá quắt, Ban đầu là bạo động, cướp của rồi biến thành đốt, cướp, kẻ nào cũng có thú tính. Loại thú tính này một khi không bị trói buộc ngay lập tức như cơn lũ cuốn cả bờ đế.

    Đối với hành vi của bộ hạ, Vương Phác lúc đầu thì mắt nhắm mắt mở, sau đó bản thân hắn muốn quản thì cũng không thể quản lý được nữa. Thực ra, Vương Phác cũng không muốn quản. Từ trước đến giờ hắn đều không có cảm tình gì với Cao Ly (người Trung Quốc quen dùng để gọi Triều Tiên). Theo Vương Phác, Cao Ly không chỉ vong ân phụ nghĩa, còn thích ý dâm, thích cướp lại những di sản văn hóa của người Trung Quốc.

    Lúc này có được cơ hội đương nhiên hắn phải trừng trị Cao Ly một chút, trò hay còn ở phía sau.

    Vương Phác đang nheo mắt ngủ gật trên lưng ngựa thì Đao Ba Kiểm giục ngựa quay lại bị kích động nói: - Tướng quân, cách phía trước không là Hán Dương rồi.

    - Phía trước là Hán Dương rồi hả?

    Vương Phác nghe thấy vậy liền tỉnh táo lại trở lại, Hán Dương thực ra là Hán Thành, là thủ đô của vương quốc Triều Tiên. Hơn 800 gia đinh dưới tay Vương Phác nếu muốn từ đường biển về Đại Minh chắc chắn phải mượn chiến thuyền của thủy quân Triều Tiên. Mà muốn mượn chiến thuyền của thủy quân Triều Tiên thì phải được quốc vương Triều Tiên cho phép.

    Một gã gia đinh bên cạnh Vương Phác đột nhiên hỏi: - Không biết quốc vương Triều Tiên có mở thành cho chúng ta vào không?

    Đao Ba Kiềm vung tay áo lên, hung tợn nói: - Tiên sư nhà nó chứ, nếu quốc vương Triều Tiên dám không mở cửa thành, vậy thì chúng ta sẽ lên vào thành.

    Vương Phác hỏi Chân Hữu Tài: - Hữu Tài, ngươi nghĩ sao?

    Chân Hữu Tài nói: - Tiểu nhân cảm thấy mượn chiến thuyền thì dễ còn muốn vào Hán Dương mới khó.

    Vương Phác gật đầu nói: - Ủ, nếu có thể không cần dùng đến vũ lực mà mượn được thuyền là tốt nhất, nhưng đi Hán Dương một chuyến không phải dễ dàng, nhất định phải mò được thứ tốt.

    Chân Hữu Tài nói: - Y của tướng quân là...

    Vương Phác suy nghĩ một chút rồi nói:

    - Hữu Tài, ngươi hãy dẫn theo Đao Ba Kiểm và 20 huynh đệ qua Hán Dương đến gặp quốc vương Triều Tiên. Ngươi nói đại quân Bát Kỳ và quân Minh tác chiến cần một lượng quân lương lớn. Chúng ta chính là phụng lệnh của Hoàng Thái Cực yêu cầu quân lương với Triều Tiên, số lượng thì... 5 triệu lượng bạc trắng.

    Chân Hữu Tài giật mình kinh hãi rồi thấp giọng nói: - Tướng quân, 5 triệu lượng bạc trắng có phải hơi nhiều không? Phải biêt rằng Vương thất Triều Tiên đã bị Kiến Nô cướp đoạt hơn hai lần rồi.

    - Nếu Kiến Nô chưa từng tới cướp đoạt, bản tướng quân muốn không là 2 ngàn vạn lượng đâu.

    Vương Phác cười lạnh nói:

    - Như vậy, nếu vua Triều Tiên thực sự không lấy đâu ra nhiều bạc như vậy thì dùng hoàng kim, Sâm Cao Ly và các châu báu khác. Nếu bọn họ không dám cho, vậy thì chờ đại quân Bát Kỳ sẽ đến san bằng cả Triều Tiên đi.

    - Được, tiểu nhân hiểu rồi Chân Hữu Tài ngầm hiểu, hai mươi gia đinh và Đao Ba Kiểm sẽ thăng tiến đến Hán Dương.

    Hán Dương, hoàng cung Triều Tiên.

    Vua Triều Tiên Lý Tông đang bàn chuyện với các đại quần từ lúc “quân Thanh” vào biên giới Triều Tiên đến giờ đã là ngày thứ 3, Lý Tông đã nhận được tin.

    Tuy “quân Thanh” nhập cảnh chưa đến 3 ngàn người, hơn nữa dọc đường còn cướp đoạt đốt giết không kiêng nề chút gì, nhưng Triều Tiên vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nguyên nhân rất đơn giản, Triều Tiên sợ quân Thanh. Lúc quân Thanh xâm lược Triều Tiên lần thứ hai, Đa La Bối Lắc Đa Đạc của Mãn Thanh chỉ dùng 2 ngàn thiết kỵ đã đánh tan 5 vạn đại quân Cần Vương của Triều Tiên.

    Sức chiến đấu hung mãnh của quân Thanh khiến cho người Triều Tiên vẫn còn sợ hãi đến tận bây giờ. Nghe nói quân Thanh đánh tới, trong triều không có một vị tướng nào dám triệu tập quân đội đến đón đánh.

    Trên đại điện, Lĩnh Nghị Chính (tương đương với Nội các Thủ phụ của Đại Minh) lo lắng nói: - Đai Vương, vừa mới nhận được tin, quân Đại Thanh đếm hôm qua lại cướp sạch trong Long Nam rồi.

    - Đám Kiến Nô chết tiệt này. Lý Tông oán hận măng: - Bổn Vương phải xuất binh đi tiêu diệt bọn chúng.

    - Đại vương không thể.

    Lĩnh Nghị Chính liên tục khoát tay nói:

    - Nếu triệu tập các đạo đội quân, có lẽ có khả năng tiêu diệt được đội quân Thanh này, nhưng làm như vậy chắc chắn sẽ bị Đại Thanh trả thù. Đại quân Bát Kỳ của nước Đại Thanh vừa đến, nước Triều Tiên ta chắc chắn bị mất nước diệt chủng đấy.

    - Ôi! Lý Tông thở dài nói: - Vậy các ngươi nói xem phải làm sao bây giờ.

    Tả Nghị Chính nói:

    - Đại Vương, nếu quân Đại Thanh chỉ cướp một chút đồ, giết một vài người thì không có chuyện gì lớn, e là bọn chúng có mục đích khác.

    Lý Tông hỏi: - Có mục đích gì?

    Tả Nghị Chính nói: - Thần nghe nói quân Đại Thanh đang ở Tùng Sơn chiến đấu kịch liệt với quân Đại Minh. Như vậy chắc chắn là cần một lượng quân nhu và quân lương lớn. Lần này nước Đại Thanh phái một đội quân đến để đòi hỏi lấy lương thực đẩy.

    - Đại Vương. Tả Nghị Chính vừa dứt lời thì có vệ binh vội vàng chạy vào điện, quỳ xuống bẩm: - Nước Đại Thanh cử đặc phái viên ở ngoài thành cầu kiến.

    Lý Tông tức giận nói: - Không gặp.

    - Đại Vương!

    Lĩnh Nghị Chính khuyên can nói: - Đại vương tuyệt đối không được hành động theo cảm tính.

    - Đúng vậy, nếu Đại Thanh cử đặc phái viên đến thì phải tiếp kiến.

    - Tuyệt đối không thể bởi vì không tiếp đặc phải viên mà mang lại tai họa cho Triều Tiên.

    Quần thần trên đại diện phụ họa thêm.

    Lý Tông bất đắc dĩ đành phải nói: - Được rôi, vậy thì mở cửa thành ra cho đặc phái viên Đại Thanh vào.
     
  3. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 27: Bước Trên Đường Về
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Chân Hữu Tài và Dao Ba Kiềm dưới dự chỉ bảo của quan viên vào hoàng cung Triều Tiên. Tuy hình thức Chân Ilữu Tải thấp lùn, xấu xí, nhưng đi đường lại có vẻ vênh váo tự dắc, thần khí như thật. Người này thực sự sợ chết, nhưng y hiều được vị trí của mình bây giờ nên biết càng kiêu ngạo thì sẽ càng an toàn, nếu càng rụt rè thì sẽ càng chóng chết.

    Vào đại diện. Chân Hữu Tải cũng không quỳ xuống không thi lễ, mà vô cùng kiêu ngạo nói: - Sứ giả của Đại Thanh đã ở ngoài thành Hán Dương rồi, vì sao các ngươi không mở cửa nghênh đón?

    - Làm cảm. Đô Nguyên soái Triều Tiên Kim Thái Hiển giận dữ quát: - Vì sao gặp đại vương ta lại không quỷ?

    Kim Thái Hiển này là con trai của Kim Cảnh Thụy. Cuộc chiến Tát Nhĩ Hử năm đó Kim Cảnh Thụy làm Phó nguyên soái của Phó Tòng quân Triều Tiên, sau đó quân Minh bại trận, quân Triều Tiên cùng bị ép phai đầu hàng. Cha con Kim Cảnh Thụy, Kim Thái Hiền ở tại Hậu Kim dã hơn 10 năm. Mãi đến khi Hoàng Thái Cực lẩn thứ 2 chinh phạt Triều Tiên mới dược thả về. Cho nên, Kim Thái Hiền mới nói lưu loát như vậy.

    - Nực cười.

    Chần Hữu Tải cười lạnh nói:

    - Bản nhân chính là đặc phái viên của Đại Thanh... phái đến làm đại diện giao thiệp, sao có đạo lý gặp quân vương nước phụ thuộc phai hành lê bái chứ?

    - Ngươi!

    Kim Thái Hiền giận dữ định rút dao ép Chân IIữu Tài thì Đao Ba Kiểm ở phía sau vội bước lên chắn ở trước mặt Chân Hữu Tài, ánh mắt toát ra sự tàn độc nhìn thẳng Kim Thái Hiền. Kim Thái Hiền rùng mình, không dám bước lên phía trước.

    Chân Hữu Tải cười lạnh nói: - Thể nào, các ngươi còn dám giết dặc phái viên của Đại Thanh hay sao?

    Lĩnh Nghị Chính dường như rất hiểu Mãn ngữ liền vội vàng tiến lên nói: - Không dám, trên dưới tệ quốc quyết không dám có ý định này, chỉ có điều không biết đặc phải viên Đại Thanh phái đên là vị nào?

    Chân Hữu Tài ôm quyền về phía bắc, ngao nghễ nói: - Lê Thân Vương Đại Thiện.

    Lĩnh Nghị Chính quay về phía trước mặt Lý Tông, hạ giọng dùng tiếng Triều Tiên nói:

    - Đại vương, vừa rồi vệ binh ở ngoài thành nhìn thấy trong quân Đại Thanh có mẩy trăm kỵ binh mặc áo giáp màu đỏ. Xem ra người tới chính là Kỳ chủ Chính Hồng Kỳ của nước Đại Thanh, Lễ thân vương thay Đại Thiện rồi.

    Lý Tông cùng hạ giọng nói:, - Cho dù là ai cũng không thể dê binh Đại Thanh vào thành dược.

    Lĩnh Nghị Chính gật đầu, nói với Chân Hữu Tài.- Sứ giả nước Đại Thanh đến Triều Tiên không biết là muốn là gì?

    Chân Hữu Tài nhểch mũi ngạo nghễ nói: - Vì muốn kiếm quân lương.

    Lĩnh Nghị Chính lại dùng tiếng Triều Tiên nói với Lý Tông và chư vị đại thần, rồi lại hỏi:

    - Không biêt nước Đại Thanh muốn Tệ quốc câp bao nhiều quân lương?

    Chân Hữu Tài giơ 5 dầu ngón tay lên nói với giọng dáng tin.- Năm triệu lượng!

    - Cái gì?

    Lĩnh Nghị Chính đột nHiền biển sắc nói:

    - Đây, đây quả là... Tôn sứ, tệ quốc người ít lực mỏng quả thực không thể gom góp nổi ngần ấy quân tiền.

    - Gom góp thể nào là chuyện của các ngươi, bản sứ chỉ phụ trách truyền lời.

    Chân Hữu Tài ngạo nghễ nói:

    - Lễ thân vương nói, nếu thực sự các ngươi không lấy đâu ra nhiều tiền như vậy thì hoàng kim cũng được. Sâm Cao Ly, Châu báu... đều có thể quy ra tiền. Lễ thân vương còn nói nếu trong 3 ngày mà không gom góp đủ 5 triệu lượng quân lương, thì quân Thanh sẽ phái quân đội đến để thúc giục quân lương, nhưng đến lúc đó thì không phải là 5 triệu lượng đâu... các ngươi hãy suy nghĩ kỹ đi.

    Nói hết câu cuối cùng, Chân Hữu Tài nghênh ngang rời đi.

    Chân Hữu Tài và Đao Ba Kiểm vừa mới đi ra đại điện, Lý Tông vội vàng hỏi Lĩnh Nghị Chính - Thê nào đây?

    Lĩnh Nghị Chính thở dài một tiếng rồi đáp: - Đại Vương, nước Đại Thanh muốn chúng ta gom góp 5 triệu quân lương bạc trắng trong 3 ngày.

    - Cái gì? Năm triệu lượng! - Đây khác nào cướp bóc? - Thật quá đáng!

    Đám quần thần trên đại điện tức giận, Lý Tông cũng nói:

    - Nhưng hiện tại trong quốc khố chỉ còn một triệu năm trăm ngàn lượng, cho dù quy cả vàng bạc châu báu của hoàng cung ra tiền thì cũng vẫn chỉ được gần hai triệu lượng, còn thiếu ba triệu lượng.

    (Triều Tiên bị ảnh hưởng của triều Minh, trong nước cũng thịnh hành hệ thống tiền tệ là bạc)

    - Đại vương, chúng thần không giao quân tiền sợ là không được.

    Lĩnh Nghị Chính thở dài nói: - Lần này hoàng đế nước Đại Thanh phái Lễ thân vương đức cao vọng trọng đến. Hay là thể này đi, Đại Vương có thể hạ chỉ bảo phú hộ Hán Dương quyên góp quân lương, các chư vị đại thần cũng tự quyên góp chút tài sản. Lão thần dự tính cũng được khoảng gần 100 vạn lượng. Sau đó lão thần sẽ đi thương lượng với Lễ thân vương một chút, hai trăm vạn còn lại thực sự chúng ta không có nổi rồi.

    Đô nguyên soái Kim Thái Hiền vội la lên: - Đại vương, quân lương này chúng ta không thể xuât ra được.

    Tả Nghị Chính phụ họa thêm: - Đô nguyên soái nói rất đúng, nếu chúng ta nộp quân tiền, ngân khố quốc gia sẽ trống rỗng, đến bổng lộc của các chư vị đại thần cũng không có mà phát.

    - Không nộp?

    Lĩnh Nghị Chính lạnh lùng nói:

    - Vậy thì đợi đại quân Bát Kỳ đến giết Triều Tiêu, chờ mất nước diệt chủng đi.

    Kim Thái Hiền và Tả Nghị Chính bị kích động đến rùng bình một cái, rồi câm miệng. Quân Đại Thanh tiên phong bọn họ đều đã từng lĩnh giáo qua, thậm chí Kim Thái Hiền còn làm mười mây năm tù binh, những ký ức về sự lớn mạnh của quân Thanh đên giờ vần còn rât mới mẻ. Với sự dũng mãnh thiện chiến của quân Thanh, bọn họ chỉ cần phái ra một đội quân thiết kỵ 5 ngàn người cũng đủ đê nước Triều Tiên lâm vào diệt chủng rôi.

    Lý Tông ngồi trên ghế suy sụp, khoát tay về phía Lĩnh Nghị Chính, uể oải nói:

    - Thôi, chuyện này để cho khanh xử lý đi.

    Bắc Kinh, Tử Kim thành.

    Hoàng để Sùng Trinh uống say khướt đang được Vương Thừa Ân dìu vào cung Khôn Ninh. Chu hoàng hậu dẫn cung nữ, thái giám đã quỳ sẵn chào đón. Hoàng để Sùng Trinh vung tay lên, cao giọng nói:

    - Bình thân hết đi!

    Chu hoàng hậu đích thân dìu Sùng Trunh hoàng đế vào Đông Ái Các, hầu hạ ông ta nằm xuống giường xong lại lệnh cho cung nữ dâng trà thơm lên. Lúc này bà ta mới vui mừng nói:

    - Lâu lắm rồi thần thiếp mới thấy hoàng thượng vui như vậy.

    - Vui mừng, hôm nay đúng là trẫm rất vui mừng.

    Mắt của Hoàng đế Sùng Trinh lờ mờ nói:

    - Với chưa đầy 1 ngàn độc quân mà vào trung tâm Liêu Đông, vừa mới phá được hang ổ của Kiến Nô, bắt giữ Nô Tù (ý chi Hoàng Thái Cực), vòng vây Cẩm Châu, Tùng Sơn không chiến mà giải! Trẫm phái 3 vạn đại quân cũng không phá nổi vòng vây Cẩm Châu, nhưng chỉ một độc quân này lại làm được, Vương Phác quả là giỏi lắm.

    Chu hoàng hậu vui vẻ nói: - Nếu hoàng thượng đã khen ngợi Vương Phác như vậy thì chờ sau khi hắn trở về hãy trọng dụng là được.

    - Trọng dụng thì chắc chắn phải trọng dụng rồi.

    Hoàng để Sùng Trinh ngHiềng đầu rồi như thoáng suy nghĩ điều gì đó lại nói:

    - Nhưng Vương Phác này chỉ dẫn theo 1 ngàn cô quân mà dám tấn công vào hang ổ của Kiến Nô, gan của hắn cũng lớn lắm, khiến trẫm có chút bận tâm. Vương Phác này là một con ngựa bất kham, trẫm e là hắn bướng bỉnh khó mà giáo huấn được.

    Chu hoàng hậu cười nói: - Vậy thì hoàng thượng cho hắn một cái rọ mõm là được, con ngựa ngàn dặm bướng bỉnh không chịu thuần phục cũng phải nghe lời thôi.

    - Hoàng hậu và trẫm cùng nghĩ cách đi

    Hoàng đê Sùng Trinh gật đầu nói: - Đúng là phải cho con ngựa này một cái rọ, bảo hắn ngoan ngoãn vì trầm, vì Đại Minh mà làm Việc.

    Chu hoàng hậu hỏi: - Xem ra hoàng thượng sớm đã có chủ ý rôi?

    - U. Hoàng đế Sùng Trinh gật đầu nói: - Đợi Vương Phác trở về trẫm sẽ gả Như Nhi cho hắn.

    Như Nhi chính là công chúa Trường Bình Chu Vi Như, là con trưởng nữ của Sùng Trinh, là trưởng nữ do Chu Hoàng hậu sinh ra hiện đã 14 tuôi, theo luật nhà Minh có thể xuất giá được.

    Chu hoàng hậu liền ngộ ra nói: - Hoàng thượng muốn chọn Vương Phác làm phò mã ư?

    Hoàng đế Sùng Trinh nói:

    - Mặc dù Vương Phác này chỉ là một tên vũ phu, gia thế cũng không đủ quyền quý nhưng hắn lại là một đại anh hùng, sẽ không thiệt thòi cho Như Nhi đâu.

    - Chuyện này Hoàng thượng nói thế nào thì làm như thế đi.

    Chu hoàng hậu phẩt tay ra hiệu cho cung nữ, thái giám lui ra ngoài. Anh măt đã dạt dào ý xuân: - Hoàng thượng, trời không còn sớm nữa, hay là nghỉ ngơi đi.

    Đã khoảng 2 tháng nay Hoàng để Sùng Trinh không lâm hạnh cung Khôn Ninh rồi. Chu hoàng hậu mới 30 tuổi đầu, đang là độ tuổi xuân sắc, tối nay vất vả mới được Sùng Trinh đến đây, đang nghĩ đến cảnh điên loan đảo phượng thì sau lưng đã nghe thấy tiếng gáy nhè nhẹ. Chu hoàng hậu nhìn lại, không ngờ Hoàng để Sùng Trinh đã dựa vào chiếc gối nệm êm ngủ tự bao giờ.

    - Ôi.

    Chu hoàng hậu khẽ thở dài, trong lòng thầm ai oán. " ()"

    Lúc Hoàng đế Sùng Trinh bàn với Chu hoàng hậu muốn chọn Vương Phác làm phò mã thì Vương Phác cũng đang ở Hán Dương cướp đoạt vương thất Triều Tiên, mặc cả với đám văn võ quan viên cùng với gia tộc quyền thế về tài sản. “Nước Đại Thanh” miễn cưỡng đồng ý thảo luận với Triều Tiên về phương án giải hòa, tức là buộc Tiều Tiên phải giao đủ 350 vạn lượng trong 5 ngày.

    Hán Dương.

    Trong đó bạc trắng là 180 vạn lượng, hoàng kim là 20 vạn lượng quy ra bạc là 80 vạn lượng (hệ thống tiền tệ của Triều Tiên giống với nhà Minh, hoàng kim không thể lưu thông trên thị trường, chỉ dùng làm đồ trang sức và của để dành) Sâm Cao Ly 5 vạn kg, quy ra tiền là 50 vạn lượng bạc (lúc đó phía quan phương ra giá 1kg Sâm Cao Ly là 25 lượng bạc, Vương Phác giảm giá thấp xuống hơn một nửa), còn lại là châu báu, da thú, hoa quả khô. 40 hòm lớn nhỏ quy ra tiền là 40 vạn lurợng.

    Năm ngày sau, quân Thanh bị dân chúng Hán Dương gọi là Ôn thần rốt cuộc cũng rời đi, theo “quân Thanh” rời khỏi còn là mấy chục chiếc xe chở bạc, Sâm, và 1 xe chất 40 hòm châu báu lớn nhỏ, da thú, hoa quả khô. Lần này, Triều Tiên đúng là tổn thất rất thê thảm và nghiêm trọng. Thậm chí có thể nói Triều Tiên đã phá sản rôi.

    Đến Nhân Xuyên, Vương Phác lại dựa vào quốc thư của vua Triều Tiên để điều 3 chiến thuyền, chở đây thu hoạch đên Thịnh Kinh. Từ Hán Dương thẳng đường giương buồm xuất phát, chính thức trên đường trở về...
     
  4. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 28: Rồng Phun Nước
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Thủ hạ gia đinh của Vương Phác đều là người Đại Đồng, những người đó trên đất liền thì dùng mãnh như hổ nhưng ra biển thì lại như mèo ốm. Rời bến chưa đến 2 canh giờ ai nấy đều sắc mặt trắng bệch, nôn thốc nôn tháo, ngoan ngoãn trên thuyền như cừu non, cho nên mới không xảy ra nhiều loạn gì.

    Mãi 2 ngày sau, đám gia đinh mới dần thích ứng sự lắc lư của con thuyền, tình hình dần trở nên ổn định hơn.

    Thấy cách Đại Minh càng ngày càng gần, đám gia đinh đó mừng rỡ. Vương Phác thì không dám thờ ơ, hắn biết càng gần lúc thành công thì càng phải cành giác! Để phòng ngừa chuyện ngoải ý muốn, Vương Phác đã dẫn Hoàng Thái Cực. Đại Thiện, Bố Mộc Bố Thái và Hải Lan Châu giam vào những phòng nhỏ dưới khoang thuyền, lại phái người canh chừng suốt ngày đêm.

    Nhưng vẫn có chuyện xảy ra. Sau giờ ngọ hôm nay, mặt biển vẫn êm ả. Vương Phác đang ngủ gật trên boong thuyền thì thân tín là Vương Tiểu Thẩt bông thơ hôn hên chạy đền báo cáo:

    - Tướng quân, con gái Kiến Nô không chịu ăn cơm.

    Vương Phác nhướn mày hỏi: - Cô Kiến Nô nào?

    Tiểu Thất nói: - Cái cô tên là Bố cái gì Bố ấy.- Ngươi nói là Bố Mộc Bố Thái?

    - Dúng, chính là là cô ta, đã 3 ngày nay từ sau khi rời khỏi bến thuyền cô ta không chịu ăn dù chỉ một miềng cơm.

    - Có chuyện này sao?

    Vương Phác nói: - Đi xem thể nào?

    Tiểu Thất dẫn Vương Phác đi vào khoang đáy, mở cửa phòng giam giữ Bố Mộc Bố Thái ra, trong khoang thuyền tối om, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét. Bố Mộc Bố Thái chân tay bị trói, bẩt lực ngồi cuộn lại một góc, trước mặt cô ta đặt 1 bát cơm, cơm đã nguội chưa hề động vào một chút nào.

    Vương Phác nói: - Đỡ cô ta dậy.

    Hai gã gia đinh trả lời rồi đi lên, đỡ lấy Bố Mộc Bố Thái ngồi dậy.

    Vương Phác hỏi: - Vì sao ngươi không ăn?

    Bố Mộc Bố Thái nghiêng đầu không nói nửa lời. Mặc dù nàng là con gái Mông Cổ nhưng 12 tuổi đã đến Kiến Châu nên rất am hiểu văn hóa Hán, tinh thông 3 loại ngôn ngữ Hán.

    Vương Phác nói: - Ngươi muôn tự sát sao?

    Bố Mộc Bố Thái vẫn không nói một câu.

    - BiểI rồi!

    Vương Phác gật đầu rồi lại nói với Tiểu Thât và hai gã gia đinh: - Các ngươi đi ra ngoài trước đi.

    Tiểu Thất và hai gia đinh ra ngoài tiện tay đóng cửa khoang lại.

    Vương Phác lại đi lên hai bước ngồi xổm trước mặt nàng, nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên. Theo bản năng nàng nghiêng đầu vẫn im lặng, không muốn nhìn thăng vào mắt của Vương Phác. Hắn thảm nhiên cười nói:

    - Ngươi thực sự không ăn?

    Nàng vẫn không nói một câu.

    - Được.

    Vương Phác gật đầu đột nhiên giơ tay ra sức xé vạt áo của nàng, chỉ nghe thấy tiếng xé vải vang lên, áo sườn xám của nàng đã bị xe rách lộ ra phần ngực trắng hồng. Nàng hét lên một tiếng che đi phần ngực của mình, cả kinh nói:

    - Ngươi muốn làm gì?

    – Ta không muốn làm gì cả.

    Hắn mỉm cười nói:

    – Ta chỉ muốn nàng ăn cơm thật ngon, nếu nàng đồng ý ngoan ngoãn ăn cơm thì sẽ không có chuyện gì. Còn nếu nàng không ngoan ngoãn ăn cơm, ha ha, ta sẽ lột sạch quần áo của nàng, trói nàng mang lên boong thuyền, để cho các huynh đệ ta xem. Nếu nàng vẫn không chịu ăn cơm, ta sẽ bảo các huynh đệ từng người một vòng quanh.

    - Đừng, đừng!

    Bố Mộc Bố Thái thét lên, ra sức lắc đầu: - Ngươi không phải người, ngươi là ma quỷ, là câm thú!

    - Cầm thú? Đúng, ta là cầm thú.

    Vương Phác lạnh lùng nói:

    - Nhưng người Mông Cổ các ngươi còn cầm thú hơn, hơn 300 năm trước lúc thống trị Trung Nguyên, người Mông Cổ các ngươi đã ức hiếp không biết bao nhiên phụ nữ Hán? Còn có người Nữ Chân, hay cho một Liêu Đông hơn 200 vạn người Hán, bây giờ còn được bao nhiêu chứ?

    Bố Mộc Bố Thái khóc hỏi:

    - Cho nên ngươi muốn trút hêt những gì người Hán trước kia bị lăng nhục lên hậu đại người Mông, trả lại cho cả thê nữ người Nữ Chân nữa, đúng không?

    - Cứ cho là như thế đi.

    Vương Phác lạnh lùng nói: – Ta hỏi lại ngươi, ngươi có ăn hay không?

    Nàng khóc thút thít nói: – Ta ăn.

    - Thế là được rồi.

    Vương Phác lại giơ tay nâng căm nàng lên, mỉm cười nói:

    - Ngươi đã rơi vào tay ra, thì đừng bao giờ có suy nghĩ tự sát. Cho dù ngươi có tự sát ta cũng sẽ cởi sạch sẽ quần áo rồi trói ngươi mang lên boong thuyên để binh lính của ta làm nhục ngươi. Nếu ngươi không muốn bị lột sạch, vậy thì hãy ngoan ngoãn nghe lời, chống đối hậu quả sẽ rất nghiêm trọng đấy, biết chưa?

    Bố Mộc Bố Thái khóc nức nở, không nói lên lời.

    Vương Phác đứng lên lớn tiếng nói: - Người đâu, mang cơm lên cho cô ta ăn.

    Bên này vừa mới giải quyết chuyện của Bộ Mộc Bố Thái xong, bên kia Đao Ba Kiểm lại vội vàng chạy xuông khoang đáy hét lớn.

    - Tướng quân, phát hiện mặt biển có một thuyền nhỏ, người trên thuyền cầu cứu chúng ta.

    - Thuyền nhỏ, cầu cứu?

    Vương Phác trầm giọng nói: - Đi, đi lên xem xem.

    Vượng Phác đi cùng Đao Ba Kiểm lên boong thuyền, quả nhiên thấy mặt biển phía nam có một chiếc thuyền nhỏ đang chèo đến. Trên thuyền có 2 người, từ khoảng cách tiếp cận, Vương Phác dần dận nhận ra rõ ràng là hai giáo sĩ Tây Dương.

    Đao Ba Kiểm hét lớn: - Tướng quân, hình như hai người nước ngoài.

    Vào thế kỷ XVII, các giáo sĩ phương Tây qua đường biển vào phương Đông truyền giáo đã không còn xa lạ, tuy Đao Ba Kiểm chưa nhìn thấy quỷ lão bao giờ, nhưng đã từng nghe nói hình dạng người nước ngoài gì đó. Lúc này con thuyền nhỏ đã đi gần đến thuyền lớn, giáo sĩ trên thuyền nhỏ vẫy tay ra hiệu thả dây thừng xuống cứu bọn họ lên thuyền.

    Đao Ba Kiểm hỏi: - Tướng quân, có cứu hay không?

    Vương Phác cảm thấy hai thầy tu này không có uy hiếp gì liền gật đầu nói: - Thả dây thừng, cứu họ lên.

    Đao Ba Kiểm lĩnh lệnh dẫn theo 2 gã gia đinh vứt dây xuống. Hai gã thầy tu Tây Dương kia mừng rỡ, vội vàng từ thuyền nhỏ xách hàng lý leo thang dây lên thuyền lớn. Lên đến thuyền lớn, hai quỷ lão này quay sang xì xồ gì đó với Đao Ba Kiểm và hai gã gia đinh kia khiến Đao Ba Kiểm nghe xong mà quay cuồng cả đầu.

    Vương Phác ở ngoài thấy hai thầy tu Tây Dương này nói tiếng Anh, hắn liền đi lên dùng tiếng Anh hỏi: - Các ông là người Englnad?

    Tuy kiếp trước Vương Phác chi tốt nghiệp đại học bình thường nhưng tiếng Anh lại rất lưu loát.

    - Ô, Thượng Đế, cậu có thể nói tiếng Anh?

    Hai thầy tu Tây Dương này mừng rỡ, trong đó có một thầy tu vẻ mặt đầy cảm kích đi lên bắt hai tay của Vương Phác, tự giới thiệu:

    - Tướng quân các hạ, tôi tên là Johan, anh ta là Philip người hầu của tôi. Chúng tôi bị hải tặc bắt cóc, hôm qua mới trốn thoát được, lênh đênh trên biển một ngày một đêm thật may mắn chúng tôi lại gặp được hạm đội của tướng quân các hạ.

    - Đúng là may mắn thật.

    Vương Phác nhún vai nói: - Bây giờ các ông đã được an toàn rồi

    Johan mở chiếc cặp da lấy một cây hỏa thương từ bên trong trịnh trọng đưa cho Vương Phác, nói

    - Thưa tướng quân các hạ, vì cảm tạ đại ơn cứu mạng của ngài, tôi xin tặng cây hỏa thương tối tân nhất này cho ngài.

    Mắt Vương Phác liền sáng lên. Hỏa thương mà Johan đưa là một kiểu hỏa thương cán ngắn, hơn nữa điêu khiên hăn mừng rỡ đó là một hỏa thương toại phát thức, thiết kế rất tinh xảo, lại nhẹ, rõ ràng là ưu thế hơn nhiều so với hỏa thằng thương vừa thô vừa nặng trong quân Minh. Bởi vì loại hỏa thương toại phát thức này có thể không bị ảnh hưởng khắc nghiệt của thời tiết, mà hỏa thăng thương thì không được.

    - Rất cảm ơn!

    Vương Phác nhận lấy cây hỏa thương rồi nói: - Lễ vật của ngài vô cùng quý giá.

    Vương Phác quay đầu lại nói với Đao Ba Kiểm:

    - Mặt Thẹo, dẫn bọn họ đi nghỉ ngơi, cho bọn họ ăn gì đó trước đi, mặt khác phái mấy huynh đệ đi trông chừng bọn họ, đừng để bọn họ chạy lung tung.

    - Vâng!

    Đao Ba Kiểm trả lời rồi giơ tay làm dấu cho hai người nước ngoài.

    Vurong Phác lại dùng tiêng Anh nói mấy câu với bọn họ, hai người nước ngoài mừng rò di theo Đao Ba Kiêm. Vương Phác vuôt ve cây hỏa thương trong tay như nhặt được bảo bôi. Tuy hỏa khí của Đại Minh đã là khá tiên tiên tôi nhưng so với phương Tây cùng thời thì vẫn lạc hậu hơn rất nhiều.

    Vì thế giới Phương tây lúc đó xảy ra hỗn chiến, các quốc gia đều phải vắt óc nghĩ cách cải tiến vũ khí, còn Đại Minh thì thái bình quá lâu không hê nghĩ đến cải cách vũ khí mà ngược lại đi tìm cách tự phế võ công. Đến hải quân hùng mạnh ngày xưa hoành hành đại dương cũng không thấy đâu.

    Lúc Vương Phác đang nghịch hỏa thương thì bỗng Chân Hữu Tài chi tay về phía bắc kêu lên: - Tướng quân mau nhìn xem, rồng, rồng phun nước!

    Vương Phác nghe ra tiếng của Chân Hữu Tài run lên lầy bầy mà không khỏi rùng mình quay đầu lại nhìn, chỉ thấy phía chân trời phía bắc mây đen mù mịt đang đi với tốc độ kinh người càn quét về phía bên này. Điều khiến người ta giật mình là có một cột nước ngang trời xoáy tròn giữa mặt biển, rồi uốn lượn cuồn cuộn bay về phía trước.

    Đám thủy thủ Triều Tiên trên boong thuyền xôn xao, ánh mắt đầy sự sợ hãi quỳ rạp xuống vái lạy bầu trời. Thậm chí còn có không ít những tướng sĩ quân Minh cũng không ngừng quỳ rạp xuống vái lạy. Đối với con người thời đại này, những hiện tượng thiên nhiên bất thường vượt xa phạm vi nhận thức của họ.

    Đương nhiên là Vương Phác biết đó không phải là rồng phun nước gì cả mà là lốc xoáy.

    Vương Phác biết lốc xoáy còn đáng sợ hơn rồng nhiều, nó có thể nhổ tận gốc một cây đại thụ hàng ngàn năm tuổi. Có thể phá tan tác những kiến trúc kiên cố thành những mảnh nhỏ, dẫn sóng đánh nghiêng những con thuyền nặng hàng ngàn tấn! Nó chính là loại sát thủ mà con người trên thế giới khó ngăn cản nhất.

    Chưa đến 15 phút đồng hồ, trên mặt biển đã bắt đầu nổi sóng gió, cột buồn đang rủ xuống cũng dần căng lên, giục thuyền lớn nhanh chóng hướng về phía nam. Tốc độ của lốc xoáy rất kinh người, nước biển giống như bị sôi lên sùng sục, thuyền lớn cũng bắt đầu lắc lư kịch liệt, cảm giác có thể bị lật úp bất cứ lúc nào.

    Cột nước xoáy tròn kia rất nhanh dà đuổi đến sau con thuyền lớn. Cột nước xoay tròn như lưỡi hái của tử thân quân vào giữa thuyên lớn trong bất giác nhân chìm bất cứ chướng ngại vật nào.

    Con thuyền tan thành chỉ trong chốc lát, vô số mảnh vụn bay lên không trung, hơn 200 tướng sĩ quân Minh, hơn một trăm thủy thủ Triều Tiên trên thuyền hỗn loạn bay hết lên trời.

    Một con thuyền lớn khác cũng ầm ầm lật úp, bị cơn phong ba nuốt chừng. Tất cả tướng sĩ quân Minh trên thuyên, còn cả thủy thủ Triêu Tiên đều bị an táng dưới đáy biên.

    - Ôi, không!

    Theo bản năng Vương Phác lui lại phía sau gào lên: - May, mau tránh xuống phía dưới boong thuyên.

    Đám tướng sĩ quân Minh do dự một lát rồi rút hết xuống boong thuyền, nhưng những tên thủy thủ Triều Tiên thì lại ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn quỳ gối trên boong thuyền dập đầu không ngừng. Vương Phác quay đầu lại xốc Chân Hữu Tài lên chạy nhanh vào khoang thuyền. Còn những tên thủy thủ Triều Tiên kia hắn cũng không thèm quan tâm.

    - Bốp.

    Vương Phác vừa mới vào khoang thuyền thì cơn lốc đã gào thét quét qua boong thuyền, đám thủy thủ Triêu Tiên đang quỳ trên boong thuyên kia bay lên như lá cây, xoay tròn, tru lên lăn lộn bay về phía xa, những thứ còn lại trên boong thuyên cũng bay múa lên trời.

    - Rắc rắc!

    Vương Phác nhìn qua một lỗ trên đỉnh khoang thuyền, có một người cây cột buồn thô to đủ một người ôm đã bị cắt thành hai đoạn. Một đoạn o durói tính cả đoạn cùng Với cột buôn xoáy bay lên cao, biến dần vào trong đám mây đen, thuyền lớn sắp bị úp lại bắt đầu bình ổn.

    Một lúc lâu sau, đám mây đen mới tan đi, mặt trời lại lần nữa xuất hiện, mặt biển lại trở nên êm ả. Cảnh đáng sợ vừa rồi như một cơn ác mộng, tỉnh mộng thì không còn gì cả. Nhưng đây căn bản là không phải mộng bởi vì 3 chiếc thuyền lớn chỉ còn lại một đên 500 gia đinh tinh nhuệ bao gồm cả thuyền lớn cũng mất hết.

    Điều duy nhất đáng mừng là vì thuyền của Vương Phác là một trong ba thuyền có trọng tải lớn nhật, cho nên một lượng lớn của cải giành được từ Triêu Tiên, Thịnh Kinh, còn có đám tù binh Kiến Nô Hoàng Thái Cực, Đại Thiện đều trên thuyền này. Nhưng hơn 1 ngàn gia đinh lúc trước đi theo Vương Phác xuất quan thì bây giờ chỉ còn lại chưa đến 300 người.
     
  5. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 29: Gấm Vóc Giang Nam
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Cơn lốc xoáy xảy đến bất thình lình khiến hơn 100 gia đình tinh nhuệ thủ hạ của Vương Phác táng thân nơi biển rộng. Tuy Vương Phác và hơn 200 số gia đình còn lại may mắn thoát chết nhưng cột buồn đã bị gãy rách, buồm đã bị cuốn đi, đã không thể tiếp tục mượn sức gió đi tiếp được nữa. Họ đành trôi dạt nơi đại dương bao la để mặc cho số phận.

    Lênh đênh trên biển cả nửa tháng, thấy nước ngọt và lương thực đã hết, Đao Ba Kiểm bò lên một nửa cột buồm đã gãy phát hiện ra đất liền ở phía trước. Y hưng phấn mặt run run hướng vê Vương Phác ở trên boong thuyền gọi thật to: - Tướng quân, đất liền, tiểu nhìn nhìn thấy đất liền rồi, chúng ta được cứu rồi, được cứu rồi, ha ha...

    Vương Phác vội ngẩng đầu lên hỏi: - Đầu, ở hướng nào?

    Đao Ba Kiểm lớn tiếng đáp: - Phía tây, phía mặt trời lặn.

    - Phía mặt trời lặn?

    Vương Phác nhìn ở trên mui thuyền nhìn về phía tây, quả nhiên có lờ mờ nhìn thấy bờ biển. Bờ biển dài bất tận, chắc không phải là một hòn đảo nhỏ. Xem ra phía trước chính là Đại Minh rồi, chỉ có điều không biết dạt đến chỗ nào? Nhưng có thể khẳng định chắc chắn chỗ này không phải là Sơn Đông.

    - Thuyền đánh cá.

    Đao Ba Kiêm bò lên cột buôn lại hét to: - Phía trước có hai chiếc thuyền đánh cá.

    Vương Phác nhìn về phía ngón tay của Đao Bao Kiểm chỉ, quả nhiên có thẩy hai chiếc thuyền đánh cá nhỏ. Khi Vương Phác đang muốn bỏ thuyền nhỏ xuống phái người đi hỏi xem đây là chỗ nào thì thấy ngư dân trên hai chiếc thuyền đánh cá kia thu lưới lại rất nhanh, sau đó buông chèo bỏ chạy. Thời gian chưa đến một chén trà đã chỉ còn nhìn nó là hai đốm đen.

    Vương Phác ngạc nhiên hỏi: - Chuyện gì vậy?

    Tiểu Thất cười khổ nói: - Tướng quân, ngư dân đó sợ chúng ta là hải tặc.

    Tiểu Thấy không đoán sai, hai chiếc thuyền kia biến mất được khoảng nửa canh giờ thì bỗng phía trước lại xuất hiện 2 chiếc thuyền lớn. Trên cột buồn của hai chiếc thuyền này đều treo cờ mặt trăng, bên mạn thuyền có lỗ bắn, từ trong lỗ bắn rõ ràng hiện ra một hỏa pháo nhỏ đen tuyền, rõ ràng là chiến thuyền của Thủy sư Đại Minh.

    (Quốc kỳ Đại Minh: màu lam, mặt trời đỏ và mặt trăng vàng, ý chỉ “Đại Minh” lớn, mặt trời đỏ phát ra 12 đường ánh sáng chiếu về 4 góc, ý chí ánh hào quang của Đại Minh chiếu sáng 4 biển) "

    - Là đội thuyền Thủy sư Đại Minh.

    Đao Ba Kiểm hét to:

    - Chúng ta đúng là đã quay về Đại Minh rồi.

    Lúc này gia đình trong khoang thuyền cũng nhảy lên boong, khoa chân múa tay về phía chiến thuyền Đại Minh đang chậm rãi tiến lại gần về bên này. Cả đám vui sướng như phát điên. Cảm giác vui sướng của những tên gia đình này là điều dễ hiểu. Lúc trước, khi Vương Phác đến Liêu Đông, họn họ không nghĩ là còn có thể sống sót mà trở về, nhưng hiện giờ không những còn sống quay về mà còn mang theo chiến tích khiến người ta khó có thể tin được.

    Vương Phác cũng cảm động từ tận đáy lòng, tìm được đường sống trong cõi chết quả là quá tuyệt!

    Hai chiến thuyền Thủy sư chậm chậm ép sát hai mạn trái phải, kẹp thuyền lớn của Vương Phác ở giữa, một gã tướng lĩnh Thủy sư Đại Minh nhô đầu ra từ mặt sau tường chắn mái lớn tiếng quát:

    - Các ngươi là ai?

    Vương Phác ra khỏi đám người lớn tiếng đáp: - Tổng binh Đại Đông Vương Phác!

    - Vương Phác? Tên tướng lĩnh Thủy sư kia thầm nói một câu rồi chợt biến sắc: - Cái gì? Ngươi chính là Tông binh Đại Đông Vương Phác?

    Vương Phác lớn tiếng nói: - Chính là Bổn trấn.

    Tướng lĩnh Thủy sư quát: - Có bằng chứng gì không?

    Tiểu Thất giơ địa ẩn của Tổng binh Vương Phác lên đỉnh đầu lớn tiếng nói: - Cái ấn tông binh này có được coi là băng chứng không?

    - Đúng là Vương tổng binh!

    Tên tướng lĩnh Thủy sư kia găt giọng rống to:

    - Các huynh đệ đâu mau ra xem, Vương tổng binh, đúng là Vương tổng binh đã chiến thắng trở A. A.

    \

    Tướng lĩnh Thủy sư hét to, mấy trăm quan binh Thủy sư xông lên boong thuyền, tranh nhau nhìn phong thái của Vương Phác.

    Lúc này Vương Phác còn chưa biết đây đã là hải ngoại của Tùng Giang phủ, hắn lại càng không biết tin tức mình đã dẫn cô quân xâm nhập vào bụng Liêu Đông, phá hủy được Thịnh Kinh hang ổ của Kiến Nô, bắt giữ Nô tù Hoàng Thái Cực đã truyền khắp vùng Giang Nam.

    Phong trào văn chương ở Giang Nam phát triển rất mạnh mẽ, đám văn nhân đã dấy lên phong trào. Ví dụ như Phục xã do Trương Phổ người Thái Thương Giang Tô khởi phát, thành viên thậm chí có đến mấy ngàn người thường tổ chức tụ hội, làm văn, ngâm thơ ngắm trăng, thậm chí còn công kích triều đình. Sự tích Vương Phác tập kích bất ngờ Thịnh Kinh đã trở thành tiêu điểm đàm luận cho đám văn nhân mặc khách kia.

    Không hề khoa trương một chút nào, lúc chiến thuyền của Vương Phác đã xuất hiện ở ngoài biển bên ngoài Tùng Giang phủ. Từ đám quan lại cấp cao cho đến những người buôn bán nhỏ, tất cả dân chúng Giang Nam đều đang bàn luận về sự tích của hắn. Thậm chí đến cả đám kỹ nữ thanh lâu trên sông Tần Hoài khi đàm luận, tiêu điểm bàn luận cũng là về Tổng binh Đại Đồng Vương Phác.

    Tóm lại, lúc này Vương Phác đã thành nhân vật nổi tiếng khắp Giang Nam rồi.

    Hoa Đình.

    Tri phủ Tùng Giang Tiền Hoành đang mở tiệc chiêu đãi tộc thúc Tiền Khiêm Ích trong hậu viện phủ nha.

    Tiềm Khiêm Ích cũng là một nhân vật lớn của Giang Nam, được xưng là Tài tử đệ nhất Giang Nam. Trong năm Thiên Khải từng làm quan tới Lễ Bộ thị lang, là một trong những lãnh tụ của Đảng Đông Lâm, sau đó cùng Với Ôn Thể Nhân, Chu Diên Nho đấu tranh thất bại mà bị bãi quan, đã ở nhà nhàn nhã hơn 10 năm nay. Tuy Tiền Khiêm Ích 50 tuổi lại cả ngày ở thanh lâu chơi hoa ghẹo nguyệt, đám văn nhân ở Giang Nam đã tôn xưng ông ta làm giáo chủ phong lưu hòa hoa.

    Vì tẩy trần cho tộc thúc Tiền Khiêm Ích, tri phủ Tùng Giang đã cố tình mới mấy vị tài tử nổi tiếng ở Tùng Giang phủ đến làm khách, trong đó có Trần Tử Long và Hạ Doãn Di.

    (Trần Tử Long và Hạ Doãn Di đều là người trong Phục Xã. Sau khi Nam Minh diệt vong họ dẩn thân vào gánh vác nghiệp lớn kháng Đại Thanh, trước sau một lòng hi sinh cho tổ quốc. Hạ Doãn Di còn có một người con trai tên là Hạ Hoàn Thuần kế thừa sự nghiệp phản Thanh của cha. Kết quả năm 17 tuổi cậu ta bị quân Thanh sát hại, thi thiên để lại của Hạ Hoàn Thuần có thể dùng từ “Kinh tài tuyệt diễm” để hình dung, hoàn toàn không kém hơn Tam đại gia.

    Rượu quá 3 tuần, mọi người đương nhiên là sẽ bàn luận về sự tích Vương Phác độc quân xâm nhập Liêu Đông.

    Trần Tử Long không khỏi xúc động nói:

    - Thân là nam nhi 7 thước, nên hoc theọ Tông binh Vương Phác chinh chiến xa trường, đến thắng đảo Hoàng Long, thay triều đình kiến công lập nghiệp.

    Hạ Doãn Di thở dài:

    - Đúng vậy, hiện giờ tấm màn khoa trường khá đen tối, làm rối loạn kỷ cương, người có tài năng thực sự thi cử không lấy được công danh ngược lại những kẻ chuyên luồn cúi lại thi đậu. Ngẫm lại cũng thật khiến người ta thất vọng, đau khổ, chỉ bằng xếp bút nghiên theo việc binh đao, đến tiền tuyến Liêu Tây giết Kiến Nô cho sảng khoái.

    Tiền Hoành bất đắc dĩ không cho là đúng nói: - Hai vị thực sự tin đường báo của Kinh sư sao?

    Trần Tử Long vội vàng hỏi: - Sao, lẽ nào chuyện này là giả?

    Tiền Hoàng tự tin nói:

    - Theo bản quan phỏng đoán, căn bạn chuyện này là hư ảo, chỉ là Hoàng thượng và triều đình để làm lòng quân phẩn chẩn cho nên cố tình dựng lên thôi.

    - Chắc chắn không thể.

    Hạ Doãn Di phản bác: - Đây chính là Hồng đốc sư từ Tùng Sơn quay về Kinh Sư báo cáo, lẽ nào Hồng đốc sư dám khi quân sao?

    - Đương nhiên là Hồng đốc sư không dám khi quân.

    Tiền Hoành nói: - Theo bản quan được biết, Hồng đốc sư về báo cáo có nói một câu cuối cùng “chuyện này chưa được thẩm tra đến cùng xin Triều đình hãy thông qua Mông Cổ, Triều Tiên để chứng thực tin tức này”.

    Trần Tử Long nói: - Đường báo mà Kinh Sư phát tới là tại hạ nhìn thầy tận mắt, đầu có nói câu này.

    Tiền Hoành nói: - Cho nên bản quan dám chăc, chuyện này chỉ là dựng lên chứ nêu không đã qua gần 1 tháng rồi sao vân chưa thây tin của Tông binh Đại Đông Vương Phác? Dù sống hay chết cũng phải có tin chứ?

    - Đại, đại nhân, mau.

    Tiền Hoàng vừa nói dứt thì bỗng có một sư gia thở gấp chạy vào, nói không ra hơi:

    - Mau, mau đi đón, đi đón.

    Tiền Hoành nhíu mày không vui nói: - Không phải bản quan đã dặn không có chuyện gì thì không được vào quấy rầy rồi sao?

    Sư gia hít mạnh một hơi rồi thở gấp nói: - Đại nhân, Thủy sư Kim Sơn Vệ vừa báo cáo, bọn họ gặp Vương tổng binh ở hải ngoại Tùng Giang.

    - Vương tổng binh? Tiền Hoàng lạnh lùng nói: - Vương tổng binh nào?

    - Còn Vương tổng binh nào nữa.

    Sư gia dậm chân nói: - Còn không phải là Tông binh Đại Đồng Vương Phác sao? - Cái gì? Tổng binh Đại Đồng Vương Phác?

    Sắc mặt của Tiền Hoành đại biến rồi vội la lên: - Hắn, hắn ở hải ngoại Tùng Giang?

    Còn đám người Tiền Khiêm Ích, Trần Tử Long cũng biến sắc, vừa rồi còn nói đên Vương tổng binh thì giờ người đã đến Tùng Giang rồi. Chỉ có điều Vương tổng binh không phải đã bị Kiến Nô bao vây ở đảo Liêu Đông ư? Sao lại chạy đến hải ngoại Tùng Giang thế này?

    Sư gia thở dốc nói: - Quan binh Thủy sư nói, sau khi Vương tổng binh phá hủy được hang ổ Kiến Nô liền vòng qua Triều Tiên, rồi lại từ cảng Nhân Xuyên của Triều Tiên rời bến, vốn định về Đăng Châu không ngờ trên biển gặp phải lốc xoáy. Ba chiếc thuyền lớn thì lật mất hai, hơn 800 danh tướng sĩ chỉ còn lại chưa đến 300 người, lúc này mới lệch hướng đi về phía Tùng Giang.

    Tiền Hoành có vẻ không tin lại hỏi: - Có đúng là Tổng binh Vương Phác không?

    - Không sai được.

    Sư gia chắc như đinh đóng cột nói: - Đã kiểm tra cả đại ấn Tổng binh, còn cả Nô tù Kiến Nô, thân vương và hai hậu phi, tất cả đều ở trên thuyền.

    - Nhanh, nhanh đi triệu tập toàn bộ quan viên lớn nhỏ trong phủ, cùng bản phủ ra nghênh đón.

    Tiền Hoành chạy ra ngoài, chạy được mấy bước lại hỏi sư gia:

    - Đúng rồi, đi phát đường báo đến Nam Kinh trước, nói Thủy sư Kim Sơn vệ của Tùng Sơn phủ đã đón Vương tổng binh và tướng sĩ của hắn từ đường biển trở về.

    Chuyện này là Tiền Hoành muốn cướp công, người và thuyền của Vương Phác rõ ràng là tự dưng mà đến. Nói như vậy sẽ biến thành y phái Thủy sư đã đón Vương Phác từ Triều Tiên trở a.

    - Vâng, vâng, vâng.

    Sư gia liên tục đáp: - Tiểu nhân đi làm ngay, đi làm ngay.

    Tiền Hoành xoa xoa tay, bỏ mặc đám khách ở hậu viện tự lo.

    Trần Tử Long nhìn Tiền Khiêm Ích, Hạ Doãn Di và mấy người nữa, nói: - Mục lão, Trọng Di, chỉ bằng chúng ta cũng ra đón đi.

    (Tiền Khiêm Ích hiệu Mục Trai, vãn bối thường xưng tôn là Mục lão, còn Hà Doãn Di tự là Trọng Di)
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)