FULL  LS Q.Sự Thiết Huyết Đại Minh - Tịch Mịch Kiếm Khách

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi minh luan, 24/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    353,998

    Quyển 1
    Chương 20: Đại hoạch toàn thắng.

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Trong đám cỏ hao ở phía trước, cách đó vài dặm.

    Át Tất Long bị những tiếng nổ kinh thiên động địa kia làm cho giật mình khiếp sợ, thất kinh hỏi: - Chuyện gì xảy ra vậy? Đám mọi rợ Nam Minh này muốn giở trò gì đây?

    Tháp Chiêm ngửa cổ lên nhìn sắc trời, trầm giọng nói: - Át Tất Long, chúng ta không thể đợi thêm được nữa.

    - Được rồi! Át Tất Long gật gật đầu, trầm giọng nói: - Ta sẽ dẫn theo một nghìn kỵ binh tấn công từ phía chính diện, trước tiên đánh tan bọn mọi rợ Nam Minh, huynh hãy dẫn một ngàn kỵ binh còn lại đánh theo hai bên, lần này chúng ta nhất định phải tiêu diệt hết đám quân Minh này.

    - Được. Tháp Chiêm trầm giọng nói: - Cứ làm như thế.

    Hai nghìn kỵ binh Mông Cổ giống như âm hồn từ trong những đám cỏ hao xông ra, nhằm hướng trận địa của quân Minh mà xông lên.

    Tháp Chiêm và Át Tất Long mặc dù đã chinh chiến cả trăm trận rồi nhưng những thắng lợi liên tiếp đã khiến hai người họ cực kỳ xem nhẹ quân Minh. Vì quá khinh thường quân địch nên bọn họ quyết định chia quân làm ba đường, chỉ dùng một nghìn quân kỵ binh tấn công trực diện quân địch.


    - Tướng quân, mau nhìn! Một tên gia đinh có đôi mắt tinh tường, đột nhiên kêu to lên: - Kỵ binh! Kỵ binh Kiến Nô!

    - Ừ?

    Vương Phác nhìn theo hướng tay của tên gia đinh, quả nhiên là trong đêm đen xuất hiện những đốm lửa lập lòe. Dưới ánh lửa nhóm lớn kỵ binh Kiến Nô giống như một trận thủy triều ập tới. Ngay sau đó, trong không gian truyền tới tiếng vó ngựa dồn dập, tựa như sấm sét từ phía chân trời cuồn cuộn tới khiến cho người ta nghe mà thấy kinh hồn bạt vía.

    Gia đinh dưới trướng của Vương Phác tuy rằng đều là quân tinh nhuệ nhưng cũng đều thay đổi sắc mặt.

    Sắc mặt của Vương Phác cũng thay đổi, Kiến Nô thật đúng là lợi hại.

    Thật không ngờ độc kế dương đông kích tây và liên hoàn của Chân Hữu Tài cũng chưa thể lừa gạt được Kiến Nô, trái lại còn bị Kiến Nô thiết kế tương kế tựu kế. Nếu không nhờ Vương Phác có khứu giác quá mức nhạy bén đối với những nguy hiểm trên chiến trường thì gần một nghìn gia đinh này đã rơi vào trận phục kích của Kiến Nô rồi, nếu như vậy thì có khác gì đã rơi vào kết cục toàn quân bị diệt sao?

    - Ôi mẹ ơi! Không ngờ Kiến Nô không hề bị mắc bẫy!

    Chân Hữu Tài vốn đứng ở phía sau Vương Phác giống như con thỏ trốn vào bên trong vòng tròn phòng ngự, xoay người trốn dưới bụng ngựa.

    Mặt Sẹo liếm liếm môi, ánh lửa rọi ngang qua vết sẹo trở nên đặc biệt đáng sợ hơn, y bước hai bước đến trước mặt Vương Phác và nói: - Tướng quân, ít nhất cũng phải có hai nghìn kỵ binh Kiến Nô, chính diện hơn một nghìn, còn hai bên thì có khoảng bốn năm trăm tên. Xem ra là Kiến Nô muốn tận diệt chúng ta rồi.

    Tận diệt? Vương Phác cười lạnh nói: - Khẩu vị của Kiến Nô thật lớn, không sợ nghẹn hay sao?

    Mặt Sẹo trầm giọng nói: - Tướng quân, tiểu nhân sẽ dẫn hai trăm huynh đệ giữ chân đám kỵ binh Kiến Nô chính diện, còn ngài hãy dẫn số huynh đệ còn lại chạy trước đi!

    Vương Phác trầm giọng nói: - Chạy? Ngươi có thể chạy thoát khỏi Kiến Nô?

    Mặt Sẹo nói: - Còn hơn là ở đây đợi chết.

    - Đợi chết? Vương Phác cười gằn nói: - Vẫn còn chưa biết ai sống ai chết đâu, hừ!

    Mặt Sẹo vội la lên: - Tướng quân!

    Vương Phác không hề phản ứng, bước đến phía trước mặt 600 gia đinh, lớn tiếng quát: - Tất cả các huynh đệ hãy nghe cho rõ, kỵ binh Kiến Nô sắp xông đến đây rồi, bây giờ, chạy trốn cũng không kịp nữa, nếu muốn sống phải liều mạng! Mọi người hãy nhớ kỹ những lời bản tướng quân vừa nói, vững vàng, nhất định phải vững vàng, số Kiến Nô ấy cũng chẳng là cái gì cả!

    Hơn một nghìn kỵ binh Kiến Nô xông tới như một cơn gió lốc, trong ánh lửa chập chờn, tiếng chân như sấm, Vương Phác quay lưng về phía kỵ binh Kiến Nô, vẻ mặt nghiêm nghị, đứng hiên ngang, sừng sững như một ngọn núi. Bất luận là hiện đại hay là cổ đại, thì cách sinh tồn trên chiến trường vĩnh viễn đều giống nhau, bởi vì cái gọi là gặp nhau nơi ngõ hẹp thì người dũng cảm thắng, kẻ nào càng sợ chết thì càng mau chết, nếu muốn sống vậy thì phải liều mạng.

    - Đội thứ nhất, chuẩn bị...

    Trong tiếng gào thét chói tai của Vương Phác, đội gia đinh thứ nhất đồng loạt giơ hỏa khí lên, nhắm ngay đội kỵ binh Kiến Nô ở phía trước phóng tới.

    Quan quân vĩnh viễn vẫn là tấm gương tốt nhất cho các binh sĩ, hành động đứng trước chiến trường làm gương cho binh sĩ của Vương Phác đã hoàn toàn khích lệ các binh sĩ này, ngay cả quan tổng binh còn không sợ chết thì gia đinh bọn họ còn có gì phải sợ nữa?

    Trong tiếng gót sắt đinh tai nhức óc, bóng dáng dữ tợn của kỵ binh Kiến Nô mơ hồ có thể thấy được rồi. Một vài kỵ binh Kiến Nô tay cầm cung lớn đã bắt đầu bắn lên trời, những mũi tên sắc bén không ngừng từ trên không ào ào rơi xuống đất, thậm chí có một mũi tên xẹt qua hai má của Vương Phác, suýt chút nữa là xuyên thủng đầu Vương Phác rồi.

    Thân hình của Vương Phác đứng sừng sững không nhúc nhích, thậm chí cũng không hề nháy mắt một cái nào.

    Vương Phác hiểu rõ vào thời điểm hiện tại không thể có bất kỳ dao động nào hay rút lui. Nếu hắn rút lui, đám gia đinh dưới tay sẽ chạy còn nhanh hơn, vậy thì bọn họ cũng sẽ giống như quân Minh ở Tùng Sơn bại binh như núi đổ, hoàn toàn trở thành đối tượng chém giết của kỵ binh Kiến Nô. Chịu đựng, nhất định phải chịu đựng, tên của Kiến Nô có thể giết người nhưng với một khoảng cách xa như vậy thì khả năng bị trúng tên là không cao.

    - Ai da!

    - Uh! Chết tiệt!

    - Ông trời ơi, chân của ta…

    Liên tiếp có những gia đinh không may bị loạn tiễn bắn trúng, ngã xuống mặt đất, kêu la thảm thiết. Có một vài gia đinh nhát gan bắt đầu bất an, nhưng khi bọn họ nhìn thấy Vương Phác đứng sừng sững, bất động trước trận thì rất nhanh đã trấn định lại.

    Kỵ binh Kiến Nô xông lên như bão táp.

    Đội gia đinh thứ nhất đã nâng súng nhắm căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, mà Vương Phác thì chần chờ vẫn chưa hạ lệnh bắn.

    - Ầm ầm ầm….

    Trong tiếng vó ngựa đinh tai nhức óc, khoảng cách giữa hai đội quân càng ngày càng gần. Lúc này đây gần như tất cả kỵ binh Kiến Nô cũng bắt đầu giương cung cài tên, chỉ chờ khoảng cách gần thêm một chút nữa là có thể bắn tên giết địch được rồi. Vừa lúc đó, Vương Phác đột nhiên rống to: - Đội thứ nhất, bắn!

    Đội gia đinh thứ nhất như trút được gánh nặng, ra sức ấn móc câu xuống.

    - Đoàng!

    Một trăm cây súng lửa đồng loạt phóng ra ánh lửa đỏ bừng dưới bầu trời đêm, quét tới kỵ binh Kiến Nô nhanh như chớp, tức khắc người chết ngựa đổ. Hơn mười kỵ binh ở trước nhất người ngựa đều ngã xuống trong vũng máu. Đám kỵ binh Kiến Nô kế tiếp căn bản không hề sợ hãi, dựa vào kỹ thuật cưỡi ngựa thành thạo phóng ngựa qua đồng bọn nằm dưới đất, tiếp tục xông tới như bão táp.

    Những kỵ binh này căn bản là không biết lợi hại, chúng cho rằng đám quân Minh phía trước mặt và đám quân Minh chúng đã gặp trước kia không có gì khác biệt. Trong ấn tượng của bọn họ, chỉ cần gắng gượng vượt qua được phát súng đầu tiên của quân Minh thì phần thắng chắc chắn sẽ rơi vào tay của bọn chúng, kế tiếp quân Minh sẽ hoàn toàn mất đi sức chiến đấu, biến thành sơn dương bị tàn sát.

    Vương Phác cũng không hề bị kỵ binh Kiến Nô như thủy triều xông tới mà sợ hãi, bình tĩnh lại ra mệnh lệnh như trước.

    - Đội thứ hai, chuẩn bị… bắn!

    - Đoàng!

    - Đội thứ ba, chuẩn bị... bắn!

    - Đoàng!

    - Đội thứ tư, chuẩn bị…bắn!

    - Đoàng!

    Trong màn đêm u tối, những đám lửa đỏ rực không ngừng lóe lên, kèm theo là những âm thanh rung trời lở đất, đinh tai nhức óc. Trời đất đều bị rung chuyển, từng lớp từng lớp kỵ binh Kiến Nô ào ào xông về phía trước ngã xuống không ngừng. Khoảng cách với quân Minh càng được rút ngắn thì uy lực hỏa khí càng mạnh, kéo theo số kỵ binh Kiến Nô bị ngã xuống càng nhiều hơn.

    Đến khi đội gia đinh thứ sáu đã chuẩn bị nổ súng thì số một ngàn kỵ binh Kiến Nô đột kích ở trước mặt đã chết hơn một nửa. Át Tất Long xung phong ở chính diện cũng bị đạn chì bắn thủng mặt té ngựa mà chết. Trước sự thương vong quá lớn, phòng tuyến tâm lý của Kiến Nô rốt cục sụp đổ, bọn chúng không còn dũng khí tiếp tục xông về trước, đều ghìm ngựa quay đầu chạy trối chết.

    Kiến Nô cũng là người, bọn chúng cũng sợ chết, cũng sẽ chạy trốn!

    - Ha ha!

    Vương Phác thở phào một cái, khối đá lớn trong lòng rốt cục cũng rơi xuống đất. 600 gia đinh này quả không hổ danh là tinh binh của quân Minh, bọn họ đã không làm Vương Phác thất vọng, bọn họ đã chịu đựng được khảo nghiệm thực chiến tàn khốc.

    - Tướng quân, Kiến Nô bị đánh lùi rồi! Mặt Sẹo tựa như phát điên vọt lên, hét lớn: - Kiến Nô thực sự bị đánh bại rồi!

    - Đừng có vui mừng quá sớm! Vương Phác lãnh đạm nói: - Kiến Nô chính diện đã bị đánh lùi nhưng cánh quân hai bên của Kiến Nô sẽ mau đến thôi. Mặt Sẹo, ngươi dẫn theo đội một, hai, ba đi sang bên trái ngăn chặn, ngươi có học được cách xếp thành hàng bắn vừa rồi không?

    - Học được rồi! Mặt Sẹo vội vàng nói: - Vậy bên trái hãy giao cho ta đi. Nào đội một, đội hai, đội ba đi theo ta!


    Thịnh Kinh.

    Hoàng cung và phủ Thân Vương Bối Lặc vẫn chưa tắt lửa, Hoàng Thái Cực vẻ mặt tối tăm dưới sự bảo vệ của thị vệ đến trước Đại Thanh Môn. Lúc này Đại Thanh Môn trong biển lửa đã biến thành một mảnh tường đổ nát, không còn hùng vĩ trang nghiêm như trước. Phía sau Đại Thanh Môn không xa là điện Sùng Chính, lúc này một phần điện Sùng Chính đã bị lửa đốt đổ sụp, phần còn lại đã lung lay sắp đổ trong ngọn lửa bừng bừng.

    Có thể tưởng tượng được, trận hỏa hoạn lớn qua đi chắc chắn đem Thịnh Kinh trở thành một đống hoang tàn.

    Hoàng Thái Cực thở dài một tiếng, mắt nhìn mấy chục năm tâm huyết của mình và phụ hãn hóa thành tro tàn, sao y lại có thể không đau lòng? Hơn nữa, điều khiến cho tâm tình của Hoàng Thái Cực nặng nề chính là, bị phá hủy lần này không chỉ là một Thịnh Kinh mà còn là quân uy hiển hách của người Nữ Chân được tích lũy qua mấy chục năm thời gian, thông qua mấy trăm trận huyết chiến lớn nhỏ!

    Nhất định không thể để cho đội quân Minh kia còn sống trở về Quan Nội, đặc biệt là tên chủ tướng quân Minh.

    Nếu để cho đội quân Minh này còn sống trở về Quan Nội, thời điểm quân Minh đối mặt với quân Thanh sẽ không còn bị vây trên tâm lý yếu thế, bọn họ sẽ không còn nhát gan, bọn họ lại một lần nữa có được dũng khí quyết tử chiến với quân Thanh, điều này đối với người Mãn Châu ở quan ngoại mà nói chính là một tai nạn, Hoàng Thái Cực tuyệt đối không cho phép xuất hiện cục diện như vậy.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 21: Bắt Sống Hoàng Thái Cực
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Thành đông Thịnh Kinh hai mươi dặm.

    Phía chính diện và hai cánh quân hai bên của kỵ binh Kiến Nô lần lượt bị quân Minh đập tan, không cam lòng chịu thất bại, tiếp tục phát động một lần tấn công lớn, những cuối cùng vẫn nhận lấy thất bại. Chiến dịch này, hai ngàn kỵ binh Kiến Nô lần lượt phát động tấn công, đã chết trận hơn bốn trăm người, hơn ngàn người bị trọng thương nằm trên chiến trường khó bề cử động, chỉ có chưa tới hai trăm kỵ binh chạy trối chết, mà quân Minh thì hơn trăm người bỏ mình, trọng thương hơn mười người.

    - Tướng quân, thắng rồi, chúng ta thắng rồi!

    Đao Ba Kiểm đến trước mặt Vương Phác, hưng phẩn nhảy lên nhảy xuống, hô to gọi nhỏ, người này trước kia làm thổ phỉ giờ lại làm gia tướng, hành quân đánh giặc cũng đã gần hai mươi năm rồi, vẫn chưa từng đánh trận thắng lớn nào nhẹ nhàng vui vẻ như hôm nay, vẫn nói kỵ binh Kiến Nô dã chiến vô địch, nhưng lần này lại bị quan quân Đại Minh giết không còn mảnh giáp.

    Chân Hữu Tài cưỡi trên lưng ngựa chạy tới, trên mặt vẫn còn vẻ sợ hãi, tới khi y nhìn những thương binh Kiến Nô nằm trên khắp chiến trường kêu rên, tròng mắt cũng sắp lồi ra, không thể tin nôi, đây thật sự là không thê tin nôi, không ngờ dựa vào sáu trăm bộ binh lại đánh bại ba nghìn kỵ binh Kiến Nô, hơn nữa còn là dã chiến, đây quả thực làm cho người ta không thể tin nổi mà!

    - Trận thắng lớn như vậy, đừng nói là kinh nghiệm bản thân, trước kia ngay cả nghe cũng chưa từng nghe nói.

    Nhưng Vương Phác không có tâm tình cũng không có thời gian đắc ý, hắn đang tự hỏi một vẩn đê rât nghiêm túc.

    Trận đánh phá vòng vây lần này, kế dương đông kích tây Chân Hữu Tài bố trí không thể nói là không cao minh, nhưng làm sao Kiến Nô lại khám phá ra đây? Chẳng những khám phá ra, còn tương kể tựu kế bố trí mai phục ngoài cửa đông, nếu không phải vì Vương Phác có khứu giác vô cùng nhạy bén với nguy hiểm, lúc này kẻ nằm trên chiến trường kêu rên cũng không phải Kiến Nô, mà là Vương Phác và hơn chín trăm gia đình của hắn

    Là ai đã khám phá ra quỷ kế của Chân Hữu Tài? Người này rốt cuộc là ai?

    Người Nữ Chân đúng là được xưng tụng dũng mãnh thiện chiến, nhưng bọn họ là người ít chữ, chỉ có số rất ít là người giỏi mưu lược, ngoại trừ Nỗ Nhĩ Cáp Xích thời kì đầu, phụ từ Hoàng Thái Cực ra, về sau cũng chỉ có huynh đệ Đa Nhĩ Cổn, Đa Đạc và hoàng đế Khang Hi thôi, trong số Hán gian nhận giặc làm cha có không ít người tài, như Phạm Văn Trình chính là cao thủ dụng kế, nhưng bây giờ gã vốn không được Kiến Nô trọng dụng.

    Vương Phác vẫy vẫy tay với Chân Hữu Tài, hô.- Chân Hữu Tài, ngươi lại đây. ി

    Chân Hữu Tài nhanh chóng chạy theo đường nhỏ tới trước mặt Vương Phác, cúi đầu khom lưng nói: - Tướng quân, ngài tìm tiểu nhân?

    Vương Phác trẫm giọng nói: - Chân Hữu Tài ta hỏi ngươi, trong Kiến Nô có bao nhiêu người giỏi mưu lược?

    - Việc này... Chân Hữu Tài vò đầu nói: - Có lẽ không nhiêu lăm đầu, Nô tù Hoàng Thái Cực được coi là người lợi hại nhât.

    - Hoàng Thái Cực? Vương Phác trẫm ngâm một lát, đột nhiên kêu to: -- - Hoàng Thái Cực! Chính là Hoàng Thái Cực! Sao ta lại quên mât điêm này chứ.

    Chân Hữu Tài hoảng sợ, thật cần thận hỏi: - Tướng quân, Hoàng Thái Cực làm sao ạ?

    Vương Phác mau chóng thu lại vẻ tươi cười, nói: - Nô tù Hoàng Thái Cực đang ở phía ngoài Thịnh Kinh, hơn nữa hiện giờ bên cạnh ông ta còn lại nhiêu nhât chưa tới hai trăm hộ vệ!

    - Vậy... Chân Hữu Tài khó tin nói: - Tướng quân, sao người biêt?

    - Thiên cơ bất khả lộ!

    Vương Phác bông nhiên quay đâu lại, quát lên:

    - Đao Ba Kiểm!

    Đao Ba Kiểm dẫn theo gia đình tìm kiếm trên chiến trường, phát hiện thêm hai tên Kiến Nô vẫn còn thở, nghe thấy Vương Phác lớn tiếng gọi, Đao Ba Kiểm vội vàng chạy tới trước mặt Vương Phác hỏi:

    - Tướng quân, ngài tìm tiểu nhân?

    - Ngươi không cần quan tâm đến mấy tên Kiến Nô bị thương này nữa.

    Vương Phác đăng đăng sát khí nói: - Lập tức triệu tập tât cả huynh đệ, theo ta đánh vê Thịnh Kinh mau!

    - Hả? Đao Ba Kiêm ngạc nhiên nói: - Đánh Vê Thịnh Kinh?

    - Đúng, đánh về Thịnh Kinh.

    Vương Phác hung tợn nói:, - Lần này chúng ta phải bắt sống Nô tù Hoàng Thái Cực.- Bắt sống Nô tù Hoàng Thái Cực?

    Đaọ Ba Kiêm thét lớn: - Tốt, thật quá tốt, vậy tiểu nhân lập tức đi triệu tập huynh đệ.

    Ngoài thành Thịnh Kinh, doanh trại Kiến Nô..

    Hoàng cung đã trở thành biển lửa, toàn bộ thành Thịnh Kinh cũng biến thành một đống hoang tàn, tám công thành cũng đã sập mât sáu, cho nên Hoàng Thái Cực chỉ ở lại trong thành nửa canh giờ đã lại ra khỏi thành trở về đại doanh. Khi trời sắp sáng, rốt cuộc cũng có tin tức truyền về đại nhiên cũng không phải tin thăng trận mà là tin dữ.

    Hoàng Thái Cực vừa mới ngả lưng chưa được bao Jáu, da bị tiéng bước chân dồn dập làm cho bừng tỉnh, mới vừa được thị vệ đỡ ngồi dậy, đã thấy Tháp Chiêm toàn thân đẫm máu lảo đảo vọt vào trướng, ngã nhào quỳ rạp xuống đất gào khóc: ം - Hoàng thượng, nô tài vô dụng, nô tài vô dụng...

    - Xảy ra chuyện gì? Hoàng Thái Cực cố trấn định lại, quát:

    - Đứng lên rồi nói. Tháp Chiêm không dám đứng lên, dập đầu xuống đất khóc ròng.

    - Hoàng thượng, hỏng rồi, toàn bộ hai ngàn kỵ binh Mãng Cô Tư của nô tài và At Tât Long dân đi phục kích quân Minh toàn bộ đêu tiêu rồi, At Tât Long cũng đã tử trận rổi, a a a...”

    - Cái gì? Hoàng Thái Cực quả thực không thể tin vào tai mình, găn giọng hỏi: - Toàn bộ, toàn bộ tiêu rồi?

    - Toàn bộ tiêu rồi.

    - Không thể nào! Chuyện này tuyệt đối không thể nào! Hoàng Thái Cực đột nhiên gầm lên, ngay cả Mãn Chu Tập Lễ vừa vào cũng giật mình.

    Tháp Chiêm nức nở ngước lên.

    - Hoàng thượng, đây đều là sự thật ạ, hỏa khí quân Minh rât lợi hại, chúng ta, chúng ta còn chưa kịp tới trước trận quân Minh thì đã bị thương vong thảm trọng rồi.

    - Hỏa khí quân Minh lợi hại? Có thể lợi hại đến đâu, rất lợi hại ư? A! Hoàng Thái Cực thở dốc cố sức đứng lên, vừa thở dốc vừa mắng to: - Trước kia lúc đánh với quân Minh còn chưa từng lĩnh giáo ư? Ngay cả Hồng Di đại pháo trên thành Ninh Viễn còn chưa thể làm gì được chúng ta, hỏa khí của chưa đến một ngàn quân Minh này có thể có chỗ nào lợi hại?

    - Hoàng thượng. Hoàng Thái Cực đang môi trận lôi đình, chợt có thị vệ vội vàng đi vào trướng, lo sợ không yên bẩm báo:

    - Hoàng thượng không hay rồi

    - Vội cái gì? Hoàng Thái Cực ngay cả tâm giêt người cũng đều đã có, lớn tiếng quát: - Xảy ra chuyện gì rồi?

    - Minh, quân Minh... Ngón tay thị vệ chỉ ra ngoài trướng vải, run giọng nói: - Đại đội quân Minh đánh tới rồi.

    - Ngươi nói cái gì? Quân Minh! ?

    Sắc mặt Hoàng Thái Cực đại biến, nghiêng tai quả nhiên nghe được tiếng vó ngựa như thủy triêu.

    - Mau! Tháp Chiêm toàn thân đẫm máu nhảy dựng lên khỏi mặt đất, lớn tiếng hô.- Mau hộ giá Hoàng thượng phá vòng vây!

    Nhanh chóng có hai tên thị vệ vọt vào trong trướng nhấc Hoàng Thái Cực lên đi ra, thân hình Hoàng Thái Cực to béo, hai tên thị vệ Kiến Nô kia tuy rằng thân cao thể tráng, nhưng khiêng Hoàng Thái Cực hơn ba trăm cân chạy mở đường cũng phải cô gắng hết sức lực, bọn thị vệ che chắn cho ngự liễn của Hoàng Thái Cực vừa ra khỏi đại doanh, Vương Phác suất lĩnh hơn chín trăm gia đình đã đánh tới rồi.

    Nếu như không vướng bận Hoàng Thái Cực, hai trăm quân Kiến Nô này muốn thoát khỏi giằng co với quân Minh có thể nói là rất dễ dàng, nếu quân Minh dám truy kích, bọn họ thậm chí có thể truy đuổi những quân Minh bị thương nặng trong chiến trận trước, sau đó phản công lại, đánh tan quân Minh.

    Nhưng tiếc thay chính vì Hoàng Thái Cực là Nô tù của Kiến Nô, Kiến Nô dù có liều mạng cũng phải bảo vệ ông ta! Sự hiện hữu của Hoàng Thái Cực không chỉ làm tốc độ hành động của Kiến Nô vô cùng trì trệ, còn khiến bọn họ lo lắng đề phòng không thể dốc toàn lực, bọn họ chỉ có thể tử thủ xung quanh ngự liễn của Hoàng Thái Cực, hỏa khí, cung tiễn của quân Minh bắn tới đây, phe Kiến Nô chăng những không thể né tránh, còn phải dùng thân thể để ngăn chặn!

    Đây vốn phải là một cuộc tao ngộ chiến vô cùng thảm liệt, nhưng cuối cùng lại biến thành giết hại nghiêng về một phía.

    Quân Minh đang không hề kiêng nề công kích tới, hai trăm hộ vệ Kiển Nô rất nhanh đã tử thương hầu như không còn ai, tuy nhiên quân Minh cũng chịu thương vong thảm trọng, chí ít có hơn năm mươi gia đình chết dưới cung tiễn và mã đao của Kiến Nô, hơn nữa còn có hơn trăm gia đình vốn đã trọng thương, mất đi khả năng chiến đấu. Tuy nhiên thương vong của quân Minh hoàn toàn đáng giá đó chứ, bởi vì bọn họ thật sự đã bắt sống được Hoàng Thái Cực. Ngự liễn bị mở toang, khi ánh đao chói lọi kề sát bên cổ, Hoàng Thái Cực có vẻ điềm tĩnh như thường, ông ta vẫn gắng sức duy trì vẻ uy nghiêm của vua một nước.

    Hoàng Thái Cực đưa mắt nhìn lại, bốn phía tất cả đều là tướng sĩ quân Minh đằng đằng sát khí, đây là một đội quân Minh khiến Hoàng Thái Cực cảm thấy xa lạ, hoàn toàn khác với tất cả quân Minh trước kia ông ta từng tiếp xúc! Đội quân Minh này trong mắt không có ngỡ ngàng, không có hoảng hốt, không có lùi bước, càng không có sợ hãi, trong mắt bọn họ chỉ có sát khí nóng rực, đây là một đám dã thú hiếu chiến!

    Hoàng Thái Cực nhanh chóng nhìn thây Vương Phác, tướng lĩnh quân Minh mà ông ta năm mơ cũng muốn bắt sống bằng được kia, đáng tiếc ông ta không thể bắt sống đối phương, ngược lại còn bị đối phương bắt sống.

    Hoàng Thái Cực ý thức được tướng lĩnh quân Minh đứng trước mặt ông ta này là ai, hơi thở bỗng nhiên trở nên dồn dập, hỏi: - Chính là ngươi?

    Không giống với Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Hoàng Thái Cực từ nhỏ đã được tiếp nhận nền giáo dục tốt, đọc thuộc lòng không ít điên tịch chữ Hán, còn có thể nói tiêng Hán lưu loát.

    V

    ương Phác thản nhiên cười, đáp lại: - Tông binh trần Đại Đông đê quôc Đại Minh, Vương Phác.

    - Tổng binh Đại Đồng?

    Hoàng Thái Cực nhíu chặt mày hỏi: - Vương Phác, Trẫm thật sự nghĩ mãi không ra, ngươi đã đi rồi sao còn muốn dẫn binh đánh trở llai? Chăng lẽ ngươi không sợ sẽ làm hỏng cơ hội rút lui, đê trầm triệu tập đại quân tiêu diệt ngươi ư?

    - Sợ, đương nhiên ta sợ. Vương Phác lạnh nhạt tiếp lời: - Tuy nhiên để bắt sống được ngươi, phiêu lưu mạo hiểm hơn nữa cũng đáng.

    Hoàng Thái Cực hỏi: - Làm sao ngươi biết trẫm ở Thịnh Kinh!

    Vương Phác cười to hỏi lại: - Ngươi thật sự muốn biết?

    Hoàng Thái Cực gật đầu.

    - Rất đơn giản, bởi vì nữ nhân của ngươi, Hải Lan Châu!

    Vương Phác nói: - Lúc ta ở Đại Đồng, thường nghe người ta nói Nô tù Hoàng Thái Cực có một sủng phi phong tình vạn chủng tên là Hải Lan Châu, hiện tại bệnh tình của Hải Lan Châu đang nguy kịch, nhất định ngươi sẽ vội vã trở về để nhìn mặt nàng lần cuối, còn nữa, lần này phá vòng vây, có thể nói quân ta đã tính toán cặn kẽ, nhưng cuối cùng lại suýt nữa trúng phải mai phục, trong người Nữ Chân ngoại trừ Hoàng Thái Cực ngươi ra còn ai có thể có mưu lược này?

    - Thần phi? Trên mặt Hoàng Thái Cực lộ vẻ khân thiết, hỏi: - Nàng ở đâu? Nàng có khỏe không?

    Vương Phác thở dài, nói: - Ta cũng không muốn giấu ngươi, tình hình của Hải Lan Châu rất không tốt, khi mới bắt giữ nàng ta đã chỉ còn lại chút hơi tàn rổi, lúc này lại ở trên lưng ngực xóc nảy đi cùng quân đội nửa đêm như vậy, bây giờ hơn phân nửa đã không còn thở nữa.

    - Gọi là Thần phi, không cho phép ngươi gọi thẳng tên nàng!

    Vương Phác gọi tên Hải Lan Châu hai lần, điều này khiến cho Hoàng Thái Cực vô cùng khó chịu, Hải Lan Châu chính là süng phi của Hoàng Thái Cực, Hoàng để nước Đại Thanh, sao lại cho một tên Tông binh Đại Đông nhỏ nhoi gọi thăng tên tục của nàng.

    - Dựa vào cái gì?. Vương Phác cười lạnh nói:

    - Hoàng Thái Cực ngươi nên hiểu rõ một điểm, bây giờ ngươi đã không còn là Nô tù Kiến Nô gì nữa rồi, hiện tại ngươi là tù binh trong tay bản tướng quân!

    Sắc mặt Hoàng Thái Cực xanh mét, thở dốc nói: - Trẫm muôn gặp Thân phỉ.

    - Không vội. Vương Phác lãnh đạm nói: - Từ nơi này về Quan Nội không còn bao xa, chỉ cần Hải Lan Châu không chết, sẽ có lúc phu thể các ngươi được gặp mặt.

    - Về Quan Nội?

    Hoàng Thái Cực cười lớn nói:

    - Ngươi còn muốn về Quan Nội? Ha ha ha, tám ngàn thiết kỵ Tương Bạch Kỳ đã từ tiền tuyến Tùng Sơn suốt đêm đuổi heo đến Thịnh Kinh rồi, giờ cũng đã sớm qua Liêu Hà, cách Thịnh Kinh nhiều nhất cũng chỉ một, hai trăm dặm thôi. Vương Phác, hiện tại cho dù ngươi mọc cánh cũng không bay nổi về Quan Nội đầu.

    - Tương Bạch Kỳ? Tám nghìn thiết kỵ? Nghe cũng rất dọa người đấy. Vương Phác mỉm cười nói: - Có điều ngay cả Hoàng Thái Cực ngươi cũng chưa thể giữ chân bản tướng quân, người khác thì càng không được, bản tướng quân chỉ cần dùng chút kê nhỏ là có thê điêu bọn họ ra ngoài ngàn dặm rồi.

    – Thật sao?

    Hoàng Thái Cực lãnh đạm nói: - Trẫm cũng săp mỏi măt trông chờ rồi.

    - Đến tối nay ngươi sẽ biết thôi.

    Vương Phác dứt lời, đột nhiên quát: - Toàn quân nghỉ ngơi tại chỗ, sau nửa canh giờ xuất phát, Mặt Sẹo, ngươi dẫn người tiếp tục thu thập thi thể tướng sĩ bỏ mình, hỏa táng ngay tại chỗ, mang tro cốt đi, Tiểu Thất, ngươi đi tìm một con ngựa cao lớn, Hoàng Thái Cực giao cho ngươi, nhất định phải trông chừng cẩn thận.
     
  3. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 22: Kẻ Phản Gián
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Buổi tối, Liêu Dương. Hơn tám trăm gia đỉnh Vương Phác suất lĩnh hạ trại tại chỗ.

    Liêu Dương cách Thịnh Kinh hơn trăm dặm về phía nam, vài thập niên trước đã từng là thành trấn của trấn Liêu Đông đế quốc Đại Minh, khi cường thịnh nhất từng có mấy chục vạn người Hán sống trong thành, về sau người Nữ Chân quật khởi, người Hán ở Liêu Đông không bị giết thì cũng phải chạy trốn, Liêu Dương nhanh chóng suy yếu, sau khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích dời đô về Thịnh Kinh, Liêu Dương ngay lập tức bị vứt bỏ hoàn toàn, hiện tại đã thành đống hoang tàn cho dã thú thường lui tới mất rồi.

    Vương Phác nhìn cảnh tượng hoang tàn cỏ mọc thành cụm ngoài trướng vải, thở dài nói:

    - Hơn hai mươi năm trước, Liêu Dương này là tòa đại thành phôn hoa nhât, đáng tiêc cứ như vậy bị Kiên Nô phá hỏng, ai.

    Trên mặt Chân Hữu Tài toát ra vẻ đau thương hiếm thấy, hạ giọng nói nhỏ.- Đúng vậy ạ, hai mươi năm trước sau khi Kiến Nô phá thành, chỉ riêng dân chúng thắt cổ chết đã có mấy vạn, trên từng xà nhà đều treo đầy người chết, tình cảnh ấy thật đúng là thảm thiết biết bao, tiểu nhân hiện tại hồi tưởng lại vẫn giống như mới hôm qua.

    Chân Hữu Tài nói xong bỗng nhiên ứa nước mắt: - Song thân của tiêu nhân cũng treo cô trên bầu trời kia đây.

    Vương Phác vỗ vỗ bờ vai Chân Hữu Tài, hạ giọng khẽ nói: - Hữu Tài, tìm đâu bêp làm chút đô cúng, lây thêm nước trong bâu rượu đi tê lê Song thân của ngươi đi. Sau khi Vê Quan Nội cũng không biêt bao giờ mới có thê tới Liêu Đông lân nữa.

    - Ai.

    Chân Hữu Tài lau nước mắt, suy sụp co rút mà đi.

    Vương Phác lại bảo Đao Ba Kiểm dẫn theo hơn mười gia đỉnh đi theo, cũng không phải sợ Chân Hữu Tài bỏ trốn, theo Vương Phác, Chân Hữu Tài rất sợ chết là không sai, nhưng y cũng không hèn hạ tới mức không màng đến tự do của dân chúng Đại Minh, trái lại chạy tới làm cẩu nô tài Kiến Nô, huống chi lần này. Thịnh Kinh Kiến Nô bị hủy, công lao của Chân Hữu Tài rất lớn, y cũng tuyệt không dám chạy về làm nô tài cho Kiến Nô một lần nữa.

    Vào lúc này, Tiểu Thất đã sai người đưa Hoàng Thái Cực tới trướng của Vương Phác.

    Hoàng Thái Cực bây giờ thật đúng là quá thảm hại, hai tay hai chân đều bị trói lại, bởi vì sợ ông ta cắn lưỡi tự tử nên miệng cũng bị nhét đầy giẻ rách vào, do hình thể Hoàng Thái Cực to béo nặng đến hơn ba trăm cân, đưa đến đúng là phải cố hết sức, Tiểu Thất dứt khoát sai hai gia đình dùng một cây gậy nâng Hoàng Thái Cực giống như nâng gia súc mang tới trướng. Bởi vì xóc nảy một ngày, khí săc Hoàng Thái Cực rất không tôt.

    Vương Phác gọi Tiểu Thất tới trước mặt rỉ tai, Tiểu Thất ngầm hiểu dẫn người đi, Vương Phác lúc này mới sai người đỡ Hoàng Thái Cực ngồi dậy, còn lấy giẻ rách trong miệng ông ta ra, Hoàng Thái Cực thở dốc một lát, nói với Vương Phác:

    - Vương Phác, Trẫm muốn gặp Thần phi.

    Khiến Hoàng Thái Cực nói như vậy, Vương Phác vẫn rất muốn biết nàng Hải Lan Châu trời Sinh quyên rũ kia bây giờ sông chết ra sao?

    Vương Phác lập tức phái người gọi Lý Trường Phúc vào trướng của hắn, hai ông cháu Lý Trường Phúc kê từ khi bộc lộ tài năng ở Trường Dũng Bảo vân đi theo trong quân, hiện tại nghiêm nhiên đã thành quân y đi theo quân rồi.

    - Lý lão cha. Vương Phác hỏi: - Nữ nhân Kiến Nô kia đã chết chưa?

    Hoàng Thái Cực cũng không kìm được hỏi thêm câu nữa.- Có phải Thân phi hay không? Hiện tại nàng thê nào rồi?

    - Không có, sống rất tốt.

    Lý lão cha vò đầu nói:

    - Việc này lão hủ đang muốn bẩm báo với Tướng quân người đây, nhắc tới cũng thật kì lạ, nữ nhân Kiến Nô này mắt thấy sắp tắt thở, nhưng ở trên lưng ngựa điên hơn nửa ngày không ngờ lại sống đến giờ, khí đã như ý rồi, sắc mặt cũng hồng nhuận rồi, bệnh tình kia cũng đã khá hơn phân nửa rồi.

    Vương Phác cau mày nói: - Sẽ không phải là hồi quang phản chiêu chứ?

    Hoàng Thái Cực cũng thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng lầm bām: - Không Sao thì tôt, Thân phi không Sao Trâm cũng yên lòng rôi.

    - Không phải. Lý lão cha lăc đâu nói: - Lão hủ đã bắt mạch của nàng, khẳng định không phải hồi quang phản chiêu.

    - Vậy là chuyện gì?

    - Lão hủ xem chừng nữ nhân Kiến Nô kia có thể vì thương tâm quá độ khiến trung khí tích tụ, Ở trên lưng ngựa xóc nảy hơn nửa ngày chăng những không làm nàng tăt thở, trái lại trời xui đât khiên làm tan tích khí tích tụ trong ngực nàng, cho nên bệnh tình mới tôt lên hơn phân nửa.

    - Thì ra là có chuyện như vậy.

    Vương Phác gật đầu nói: - Được, vậy Lý lão cha, lão lui xuống trước đi, người bệnh trong quân còn phải làm phiền ngài nhiều hơn nữa.

    - Tướng quân chuyện này đâu đáng nhắc đến. Lý lão cha Vội vàng nói:

    - Đây đều là việc lão hủ phải làm thồi.

    Đợi Lý lão cha đi rồi, Vương Phác mới nói với Hoàng Thái Cực: - Hoàng Thái Cực, bây giờ ngươi nên yên tâm rôi chứ?

    Hoàng Thái Cực nói: - Trẫm muốn gặp Thần phi.

    - Bây giờ vẫn chưa phải lúc. Vương Phác lăc đâu nói:.

    - Bệnh tình của Hải Lan Châu vừa mới biến chuyển tốt, sau khi gặp ngươi tâm tình kích động bệnh tình lại tái phát thì phải làm sao đây? - Vậy cũng phải.

    Hoàng Thái Cực rất đồng tình đáp: - Đúng là Trâm không Suy xét.

    Vương Phác nói: - Hoàng Thái Cực, ta nghe nói ngươi thích đọc Tam Quôc Diên Nghĩa?

    - Không Sai.

    Hoàng Thái Cực gật đầu nói: - Văn hóa của người Hán các ngươi thật là uyên viễn lưu trường, quân thần nước Minh các ngươi không biết cách lợi dụng thiện gia, chỉ biết đấu đá phe phái, sưu cao thuế nặng, biến giang Sơn tươi đẹp thành chướng khí mù mịt, dân chúng lầm than, Đại Thanh ta thay thế Đại Minh có thể nói là trên hợp ý trời, dưới hợp lòng dân.

    - Vương Phác ngươi cũng coi là một viên tướng tài, nếu ngươi có thể cải tà quy chính quy thuận Đại Thanh, Trâm sẽ phong ngươi làm Tĩnh Nam Vương!

    - Tĩnh Nam Vương?

    Vương Phác cười to: - Ha ha ha, thú vị đây.

    Hoàng Thái Cực nghiêm nghị nói: - Quân vô hí ngôn, Trâm đang rât nghiêm túc.

    - Quân vô hí ngôn?

    Vương Phác hờ hững nói:

    - Hoàng Thái Cực, hiện tại ngươi đã không còn là Nô tù nữa, bây giờ ngươi là tù binh của quan quân Đại Minh! Đừng nói những lời nhàm chán này nữa, bản tướng quân hỏi ngươi có thích đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa hay không, không có ý gì khác, chỉ có điều nghe nói ngươi từng rất tâm đắc đoạn Chu Du mượn đao giết Thái Mạo, Trương Doãn trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, theo đó dùng kế phản gián loại bỏ Viên Sùng Hoán, hôm nay bản tướng quân cũng muốn dùng kế phản gián một lần, muốn mượn tay ngươi điều tám ngàn kỵ binh Tương Bạch Kỳ đi, sau đó lại giết chết vài tên Hán gian.

    (Hoàng Thái Cực dùng kế phản gián loại bỏ Viên Sùng Hoán là thật hay giả, khó mà nói được, cuôn Sách là tiêu thuyêt, tùy ý Viêt ra, xin đừng truy cứu)

    - Điều tám ngàn thiết kỵ đi?

    Hoàng Thái Cực khinh thường:

    - Vương Phác ngươi đừng nằm mơ, đường từ Liêu Đông về Quan Nội không nhiều hơn hai con đường, ngoại trừ đường bộ chính là đưởng biển, nhưng hiện tại hai con đường này ngươi đều đi không thông, ngươi muốn như vậy vì có thể lấy Trẫm ra làm con tin, vậy ngươi đã thập phần sai rồi, nếu ngươi thức thời thì hãy ngoan ngoãn đầu hàng Đại Thanh đi, Trẫm còn có thể bảo đảm cho ngươi cả đời Vinh hoa phú quý.

    - Ha hả, có phải nằm mơ hay không ngươi cứ chờ xem là được rồi. Vương Phác dứt lời lại nhét đống giẻ rách vào miệng Hoàng Thái Cực, lại duỗi ngón tay chỉ ra ngoài trướng vải, hạ giọng nói:

    - Biết lều bên cạnh giam giữ ai không? Là Tế Nhĩ Cáp Lãng.

    Hoàng Thái Cực hừ một tiếng trong mũi, bất động.

    Vương Phác cười cười, bỗng nhiên cố ý phóng đại âm thanh nói: - Hoàng Thái Cực, ngươi nhất định lấy làm lạ tại sao quân đội bản tướng quân suất lĩnh có thể thần không biết quỷ không hay bao vây đại doanh Kiến Nô ở Tùng Sơn, tại sao có thể dễ dàng chiếm lấy thành Thịnh Kinh, có phải không? Hôm nay bản tướng quân nói thật với ngươi này, trong Kiến Nô các ngươi có nội ứng của Đại Minh chúng ta!

    Hoàng Thái Cực hiển nhiên nghĩ tới điều gì, dường như muốn nói gì đó, chỉ tiếc miệng ông ta bị chặn, không nói được lời nào hết.

    Vương Phác cười ha hả, lớn tiếng tiếp lời:

    - Ngươi nhất định rất muốn biết những tên nội ứng này là ai, có đúng không? Dù sao ngươi cũng sắp chết rồi, bản tướng quân hôm nay nói thật với ngươi này, mấy tên nội ứng này không phải ai khác, chính là Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh và Thượng Khả Hi! Ngươi cho rằng bọn họ đều thật sự đầu hàng ư, sai rồi, bọn họ chỉ giả vờ đầu hàng, là phụng thánh chỉ của chủ công Vạn tuế ta tới làm nội ứng đó! Quân đội của bản tướng quân chính là lén xuyên qua khu vực bọn họ phòng thủ đi vào, cửa thành Thịnh Kinh cũng là do gia mô của bọn họ lén mở ra đó, còn tin tức ngươi ở bên ngoài thành Thịnh Kinh nữa, cũng là bọn họ phái khoái mã báo tin cho bản tướng quân đó, bằng không, bản tướng quân cũng không bắt được ngươi, ha ha ha...

    - Ư ư ư…

    Hoàng Thái Cực liều mạng muốn nói, lại chỉ có thể ưư mấy tiếng trong mũi.

    Vương Phác nói tiêp: - Không phải Vừa nãy ngươi nói bản tướng quân và thủ hạ là quân đội có chăp cánh cũng không thể bay sao? Bản tướng quân hiện tại có thể nói cho ngươi biết, bọn người Khổng Hữu Đức, Cảnh Minh Trung và Thượng Khả Hi đã sớm sắp xếp xong xuôi thuyền ở đảo Liên Vân rồi, chỉ chờ quân đội của bản tướng quân vừa đến, lập tức có thể lái thuyền rời bến, theo đường biển trở về Đăng Châu rồi.

    - Đừng tưởng răng ngươi điều tới tám ngàn kỵ binh Kiên Nô là có thể ngăn cản bản tướng quân, ngày mai bản tướng quân sẽ an bài một nhánh nghi binh gióng trống khua chiêng lái về phía Triều Tiên, mà bản tướng quân sẽ suất quân ban ngày ẩn nấp tối hành quân, bí mật xuôi về nam, đợi khi ngươi điều tám ngàn kỵ binh đuổi tới Triều Tiên, bản tướng quân sớm đã lên thuyền từ đảo Liên Vân rời bến rồi, ha ha ha...

    Sắc mặt Hoàng Thái Cực đại biến, rốt cuộc ông ta đã biết dụng tâm hiểm ác của Vương Phác

    Rõ ràng Vương Phác cố ý muốn cho Tế Nhĩ Cáp Lãng nghe thấy, sau đó lại giả vờ sơ hở để Tế Nhĩ Cáp Lãng chạy thoát, đưa những lời Vương Phác nói tới đại doanh Tùng Sơn. Thịnh Kinh bị hủy, Hoàng Thái Cực bị bắt, hơn nữa Tế Nhĩ Cáp Lãng nghe được “tình hình thực tế” từ quân địch, bọn Bối Lặc Thân vương này đang cơn thịnh nộ, tám chính phần sẽ giết ba người Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh và Thượng Khả Hỉ để trút giận.

    Còn hơn năm ngàn thiết kỵ của Đa Đạc, sau khi nghe xong “tin tức” của Tế Nhĩ Cáp Lãng, tám chín phần sẽ đuổi tới đảo Liên Vân, trái lại không rảnh để ý việc gióng trống khua chiêng về phía Triều Tiên của quân Minh, cứ như vậy, bộ binh quân Minh của Vương Phác sẽ có thể thuận lợi tiến vào lãnh thổ nước Triều Tiên rồi, Triều Tiên bây giờ mặc dù là nước phụ thuộc Đại Thanh, nhưng trong lòng thủy chung hướng về Đại Minh, quân đội của Vương Phác vào Triều Tiên, nhất định sẽ được Quốc vương Triều Tiên lễ ngộ, quân Minh có thể từ cảng Nhân Xuyên lêm thuyền rời bến thuận lợi trở về Đại Minh rồi.

    Hoàng Thái Cực phải thừa nhận, kế phản gián của Vương Phác vô cùng ác độc.

    Hoàng Thái Cực hiểu rất rõ, sau khi mình gặp chuyện không may, tiếp nhận quyền lực của Mãn Thanh không ai khác ngoài hai người Hào Cách và Đa Nhĩ Cổn, Hào Cách tuy rằng dũng mãnh thiện chiến nhưng không có đầu óc, vốn không có khả năng đoán được kế phản gián của Vương Phác, Đa Nhĩ Cổn tuy rằng hữu dũng hữu mưu nhưng chung quy vẫn còn tuổi trẻ bồng bột, cũng chưa chắc có thể nhìn thấu âm mưu, Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã có thể nhìn ra được, nhưng bọn họ là người Hán, bọn họ không thể không lo lắng rằng bảo vệ trái lại sẽ tự rước lấy họa Sát thân, dưới tình hình như thế bọn họ vốn cũng sẽ không ra mặt vạch trần.

    Ngoài ra, Hoàng Thái Cực còn nghĩ tới việc đáng sợ hơn, một khi tin tức ông ta bị bắt rơi vào tay đại doanh Tùng Sơn, đại cục tôt của quân Thanh ở Tùng Sơn sẽ hoàn toàn bị chôn vùi!

    Vì Hãn vị còn trống, nội bộ nước Đại Thanh tất nhiên sẽ xuất hiện cuộc đua quyền lực quyết liệt, dưới tình hình này, đại quân Bát Kỳ đã không thể ở Tùng Sơn, Cẩm Châu để tiếp tục giằng co với quân Minh nữa, đại quân Bát Kỳ một khi rút quân khỏi Tùng Sơn và Cẩm Châu, quân Minh có thể có cơ hội quý báu để tạm nghỉ, thiết lập lại phòng tuyến Ninh Cẩm ở quan ngoại.
     
  4. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 23: Đa Nhĩ Cổn
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Tế Nhĩ Cáp Lãng bị giam giữ trong trướng bồng cách hành trướng của Vương Phác không xa, lời nói mà Vương Phác cô ý nói với Hoàng Thái Cực đều bị nghe được toàn bộ không lọt chữ nào.

    Vô tình nghe được một tin quan trọng như vậy, trong lòng Tế Nhĩ Cáp Lãng khiếp sợ! Bây giờ Hoàng Thái Cực đã bị bắt giữ, đại quân Bát Kỳ như rắn mất đấu, nếu lại có Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh và Thượng Khả Hi, 3 tên nội gián này quấy rối thì đại quân Bát Kỳ ở tiền tuyến Tùng Sơn nguy to rồi.

    Tế Nhĩ Cáp Lãng âm thầm ra quyết định, nhất định phải nghĩ cách chạy trốn ra ngoài Trời không phụ lòng người, cơ hội đến rất nhanh.

    Vốn có 2 gia đình phụ trách trông coi Tế Nhĩ Cáp Lãng. Một trông nửa đêm trước, một trông nửa đêm sau. Còn chưa đến nửa đêm gia đình trông nửa đêm trước đã bị đau bụng do ăn cơm chiều không sạch liền đánh thức gia đình trông coi từ lúc nửa đêm dậy, dặn dò mấy câu rồi mang theo quần chạy về phía tường cách đó không xa đi đại tiện.

    Tên gia đình bị đánh thức vẫn đang mơ hồ nói 2 câu rồi lại gục đầu xuống ngủ.

    Cơ hội đã đến, Tế Nhĩ Cáp Lãng đang giả vờ ngủ bỗng khẩn trương ngồi dậy, bởi gìy bị đánh gẫy chân nên phải dùng hai tay chống trườn ra ngoài lều vải. Rangoài chưa đến 10 bước thì thấy hai con chiên mã, chỉ cân lên lưng ngựa, Tê Nhĩ Cáp Lãng tin răng có thể chạy đi được, có thuật cưỡi ngựa thì cho dù bị phế hai chân thì cũng có thể thắng được những tên Nam Minh mọi rợ này.

    Vừa mới bò ra khỏi lều thì có một đội quân Minh tuần tra từ trước trướng vải đi qua. Tế Nhĩ Cáp Lãng vội vàng bò vào trong bụi cỏ bên cạnh lêu, đội quân kia gân như là đi qua mặty, cũng may là trời mờ tôi, hơn nữa bụi cỏ cũng cao khoảng nửa người cho nên y mới không bị phát hiện.

    Quân Minh tuần tra đi qua, Tế Nhĩ Cáp Lãng mới bò từ trong bụi cỏ ra.

    Tên gia đình kia đi đại tiện xong, vừa mới từ sau tường đi ra, Tế Nhĩ Cáp Lãng đã lên cởi dây ngựa ra sức mà bò lên.

    - Tra! Tế Nhĩ Cáp Lãng khẽ rung cương ngựa lên, con chiến mã dưới háng liền chạy như điên.

    - Không xong rồi, Kiến Nô chạy rồi Tên gia đình vừa đi đại tiện kia kêu to: - Kiến Nô chạy rồi, mau đuổi theo!

    Tề Nhĩ Cáo Lãng giục ngựa đi với tốc độ nhanh nhất ra khỏi doanh trại quân Minh. Trong gió đêm phơ phất, bình nguyên Liêu Đông bát ngát đã hiện lên phía xa. Y quay đầu lại, nhìn thấy một đội quân Minh đang cầm đuốc đuổi theo, y cười lạnh một tiếng rồi hung hăng thúc ngựa chạy như điên dưới bầu trời đen.

    Đa Đạc dẫn theo 5 ngàn kỵ binh Tương Bạch Kỳ còn chưa đến Liêu Hà thì Tế Nhĩ Cáp Lãng đã bị du kỵ binh dân đên trước mặt.

    Đa Đạc lúc này cũng còn chưa biết Thịnh Kinh đã thất thủ, cũng chưa biết Hoàng Thái Cực đã hạ chiếu điều y và 5 ngàn kỵ binh Tương Bạch Kỳ quay về Thịnh Kinh là có dụng ý gì, cho nên tốc độ hành cũng không nhanh lắm, hai ngày đêm mới đi được chưa đầy 300 dặm, vừa mới đến dịch trạm Sa Lĩnh ở phía tây Liêu Hà.

    Tên thân binh dẫn theo Tế Nhĩ Cáp Lãng quần áo tả tơi Tế Nhĩ Cáp Lãngđi đến trước mặt Đa Đạc. Đa Đạc quả thực không dám tin vào măt mình nữa, đường đường là đại thân đóng giữ Thịnh Kinh của đê quôc Đại Thanh, Trịnh thân vương Tê Nhĩ Cáp Lãng sao lại thành ra thê này.

    - Trịnh thân vương, ngươi làm sao vậy?

    Đa Đạc hoảng hôt la lên: - Sao lại thành ra thế này? Đã xảy ra chuyện gì rồi?

    - Nhanh! Nhanh! Tế Nhĩ Cáp Lãng giục ngựa đi cả nửa đêm đã mệt không thể chịu nổi nữa rồi, y thở dốc nói: - Mau đi đảo Liên Vân, đi ngay đi...

    - Đi đảo Liên Vân? Đi đảo Liên Vân làm gì?

    Đa Đạc ngạc nhiên nói: - Đảo Liên Vân không phải là nơi trú địa thủy quân của Tam Thuận vương hay sao? (Tam Thuận vương. Cung Thuận Vương Khổng Hữu Đức, Hoài Thuận Vương Cảnh Trung Minh, Trí Thuận Vương Thượng Khả Hi) Ta đi làm gì chứ? Hơn nữa thánh thượng có ý chỉ, bảo bổn vương lãnh binh hồi kinh.

    - Hoàng thượng bị bắt rồi! Tế Nhĩ Cáp Lãng vội la lên: - Bây giờ đang bị quân Minh áp giải đến đảo Liên Vân, nếu chậm nữa sẽ không kịp đâu.

    Tế Nhĩ Cáp Lãng vừa dứt lời thì tên thân binh và các tướng lĩnh bên cạnh Đa Đạc đều biến sắc. Hoàng thượng bị bắt, đây không phải chuyện nhỏ, đối với nước Đại Thanh quả thật là trời sập rồi

    - Hoàng thượng bị bắt! Đa Đạc cau mày nói: - Trịnh thân vương, loại chuyện này không nên đùa nha.

    - Ai đùa với ông chứ?

    Tế Nhĩ Cáp Lãng phát hỏa lên nói: - Dự Thân vương, tốt nhất là ngươi lập tức đẫn quân đi đảo Liên Vân chặn quân Minh lại, nếu chậm trễ để quân Minh bắt Hoàng thượng đi Quan Nội thì ngươi chính là tội nhân của nước Đại Thanh đây.

    Lúc này. Đa Đạc mới biến sắc, cả kinh nói: - Trịnh thân vương, những điêu ngươi nói là thật?

    Tế Nhĩ Cáp Lãng nói: - Đương nhiên là thật rồi.

    Đa Đạc nói: - Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao hoàng thượng lại bị bắt?

    Tể Nhĩ Cáp Lãng nói:

    - Chuyện này một lúc không thể nói rõ được, tóm lại Thịnh Kinh đã thất thủ rồi, Hoàng thượng cũng bị bắt rồi... bổn vương còn phải đến Tùng Sơn báo tin, Dự thân vương ông mau suất quân đi đảo Liên Vân đi.

    Đa Đạc nghiêm nghị nói: - Được rồi, chuyện này không nên chậm trễ, bổn vương sẽ suất quân đến đảo Liên Vân ngay.

    Đa Đạc lại lệnh cho Bối Lặc Ni Kham (con thứ 3 của con trai cả Chử Anh Nỗ Nhĩ Cáp Xích) dẫn 200 hộ vệ Lỗ Nhĩ Cáp Lãng đi đến Tùng Sơn, sau đó dẫn 500 ngàn thiết kỵ hỏa tốc giết chạy đến đảo Liên Vân.

    Tùng Sơn, hành trướng của Đa Nhĩ Côn.

    Đã Nhĩ Cổn triệu tập thân vương Hào Cách, Vũ Anh Quận Vương A Tế Cách, Nhiêu Dư Bối lạc A Ba Thái, Tam Thuận Vương, còn có Cương Lâm, Hi Phúc, Tác Ni... cùng các đại thần nghị sự.

    Sau khi hơn 10 vạn quân Minh chủ lực tan tác, Hồng Thừa Trù dẫn vẻn vẹn hơn một vạn tàn binh quay về trấn giữ thành Tùng Sơn, nhận được tin báo bại binh ở Tùng Sơn, mặc dù Sùng Trinh hoàng để có lòng muốn cứu viện cho Hồng Thừa Trù nhưng thực sự Quan Nội không còn binh để phái đi. Bất đắc dĩ Sùng Trinh hoàng để chỉ có thể phái mấy ngàn quân Minh tượng trưng đi nới lỏng vòng vây ở Tùng Sơn nhưng lại bị quân Thanh tiêu diệt.

    Rất nhanh, quân Thanh lại chia binh công hãm đánh lên hai thành Liên Sơn, Hạnh Sơn, mối liên hệ giữa Tùng Sơn, Cẩm Châu và Ninh Viễn đã bị quân Thanh cắt đứt hoàn toàn, phá thành chỉ còn là vấn đề thời gian. Xét thấy quân Thanh đã sắp thắng, vì để tránh cho thương vong tăng lên, Cương Lâm, Tác Ni và các đại thần khác đã đề xuất bao vây Tùng Sơn trong một thời gian dài.

    Đa Nhĩ Cổn triệu tập mọi người vào trướng của mình thương lượng kế sách bao vây trong thời gian dài.

    Cuộc họp vừa mới tiến hành được một nửa thì Tế Nhĩ Cáp Lãng liền dẫn theo hai gã binh Thanh đi vào trướng. Bộ dạng của Tế Nhĩ Cáp Lãng khiến đám Đa Nhĩ Cổn bị chẩn động. Bối Lặc Bái m Đồ vẫn luôn có quan hệ rất tốt với Tế Nhĩ Cáp Lãng thấy vậy liền đi lên đỡ lấy y hét lớn: - Trịnh thân Vương, ngươi làm sao vậy?

    - Xay, xảy ra chuyện lớn rồi!

    Sau khi Tế Nhĩ Cáp Lãng từ Liêu Dương trốn về đã một mạch phóng ngựa như điên đến Tùng Sơn, cơ thể như vào trạng thái thoát hư, chỉ nói được một câu đã hai măt nhăm nghiên ngã xuông gục vào ngực Bái Am Đồ.

    Đa Nhĩ Cổn vội la lên: - Mau, mau đưa mời ngự y của hoàng thượng trong quân đên.

    Có một tên thân binh lĩnh lệnh mà đi, thời gian chưa đến uống cạn một chén rượu ngự y đã được dẫn vào lều của Đa Nhĩ Cổn. Ngự y mang theo nô bộc bận rộn hơn nửa canh giờ thì cứu được Tế Nhĩ Cáp Lãng tỉnh lại. Đám người Đa Nhĩ Cổn, Hào Cách vội vàng vây quanh muốn biết tại sao Tế Nhĩ Cáp Lãng lại thành ra như vậy.

    Hào Cách bản tính luôn vội vàng liền hỏi trước: - Trịnh thân Vương, xảy ra chuyện gì vậy?

    - Túc thân Vương. Tế Nhĩ Cáp Lãng nhìn Hào Cách thở dài nói: - Trời của nước Đại thanh... sụp đổ rôi.

    - Trời sụp rồi? Hào Cách mê mẩn vội hỏi: - Cái gì mà trời sắp sập?

    Tế Nhĩ Cáp Lãng đảo mắt nhìn trong đám người thấy Cung thuận vương Khổng Lỗ Đức, Hoài thuận Vương Cảnh Trung Minh và Trí thân Vương Thượng Khả Hi lập tức quát lớn: - Mau, mau bắt ba tên gian tế Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh, Thượng Khả Hỉ này lại, tuyệt đổi không được để chúng chạy thoát.

    Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh và Thượng Khả Hi biến sắc, sợ đến mức lập tức quỳ xuống. Khổng Hữu Đức khóc lóc đầu tiên nói: - Thân vương điện hạ, nô tài từ khi quy thuận Đại Thanh đến nay vẫn luôn trung thành và tận tâm với Đại Thanh, sao Thân vương lại nói chúng tôi là gian tế? Nô tài thực sự oan uổng.

    - Oan uổng? Hừ hừ.

    Tế Nhĩ Cáp Lãng cười lạnh nói:

    - Nếu không phải chính tai nghe thấy, bổn vương cũng không thể tin nổi các ngươi lại là gian tế mà lũ Nam Minh mọi rợ phái tới nằm vùng ở nước Đại Thanh ta.

    - Oan uổng, nô tài bị oan.

    Đám Khổng Hữu Đức sợ đến mức run rầy, quỳ xuống kêu oan. Cho dù bọn họ đều là vương giống như Tề Nhĩ Cáp Lãng, nhìn thì rât nở mặt nhưng trước mặt người Mãn bọn họ chỉ là nô tài tỉ tiện. Nêu Tê Nhĩ Cáp Lãng muôn giêt bọn họ thì cũng dê dàng như giết một con kiên.

    - Oan uổng?

    Tế Nhĩ Cáp Lãng lớn tiếng quát:

    - Nếu như không có các ngươi âm thầm trợ giúp thì 1 ngàn tỉnh binh của Tổng đốc Đại Đồng Vương Phác Nam Minh làm sao có thể đánh xuyên qua đại doanh Tùng Sơn của Đại Thanh ta được? Nếu không phải có các ngươi ở Thịnh Kinh âm thầm hỗ trợ thì quân của Vương Phác làm sao có thể mở cửa thành công phá Thịnh Kinh?

    - Cái gì? Hào Cách bị chẩn động, thất thanh nói: - Thịnh Kinh bị công phá sao?

    Tế Nhĩ Cáp Lãng nghiến răng nghiến lợi nói: - Quân Minh không những công phá Thịnh Kinh mà còn đốt thành trì, hoàng cung tráng lệ đã thành đống tro tàn rồi! Ngay cả Lễ thân vương và bổn vương cũng thành tù binh của quân Minh. Nếu không phải bổn vương mạng lớn, trên đường thoát nạn thì e rằng lúc này đã cùng Hoàng thượng, Lễ thân vương còn cả Thần phi, Trang phi bị quân Minh áp giải đến đảo Liên Vân rồi

    - Hả? Lễ thân vương và Hoàng thượng cũng bị quân Minh bắt đi rồi sao?

    Đám người Đa Nhĩ Cổn, Hào Cách sắc mặt trắng bệch. Hoàng thượng bị bắt, nước Đại Thanh đúng là sụp đổ rôi.

    Sắc mặt của Lỗ Hữu Đức, Cảnh Trung Minh, Thượng Khả Hi thì như đóng tro tàn. Nước Đại Thanh xảy ra họa lớn như vậy. Ba người họ lại tận tâm, trung thành với Đại Thanh e răng cũng khó mà thoát chêt.

    - Trịnh thần Vương! Hào Cách giận giữ quát lớn: - Ngươi đang nói bậy gì vậy?

    Tế Nhĩ Cáp Lãng lắc đầu nói: – Ta không nói bậy, vốn quân Minh cũng không biết hoàng thượng đã hồi kinh. Vương Phác cũng đã dẫn quân rời khỏi Thịnh Kinh, là đám Khổng Hữu Đức phái người thông tri với Vương Phác, Vương Phác mới dẫn quân Minh giết một hồi mã thương, Hoàng thượng không đề phòng mới gặp phải bât hạnh.

    - Khổng Hữu Đức!

    Hào Cách quay đâu lại lườm ba người kia, nghiên răng nghiên lợi nói: - Bổn Vương giêt các ngươi...

    - Đúng rồi, giết chúng đi. Dám bán đứng hoàng thượng, băm chúng cho chó ăn.

    Thạc Thát, Cát Cáp Liêm - con trai của Đại Thiện, còn có đám A Ba Thái đều phụ họa, bọn họ đều xúc động phân nộ.

    Đám Cương Lâm, Hi Phúc, Tác Ni tuy muốn khuyên can nhưng họ chỉ là ngoại thần địa vị thấp, căn bản là không thể chen vào các sự vụ của hoàng tộc. Đông Dưỡng Tính, Phạm Văn Trình, Lý Vĩnh Hương những người Hán đó thì lại càng không dám nói tiếp. Lúc này mà giải vây cho đám Lỗ Hữu Đức là sẽ bị coi như đồng mưu, như vậy khác nào mình muốn chết?

    Thấy đám Hào Cách đang lên cơn thịnh lộ muốn bắt Lỗ Hữu Đức, Cảnh Trung Minh và Thượng Khả Hỉ đi phanh thây, Đa Nhĩ Côn liền giơ tay quát: - Khoan đã.
     
  5. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Được thích:
    171,500
    Chương 24: Kiến Nô
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===


    Khổng Hữu Đức sợ đến mức mất hết hồn vía, Cảnh Trung Minh và Thượng Khả Hi vội vàng chạy lên ôm lấy bắp đùi của Đa Nhĩ Cổn, gào khóc nói:

    - Cứu mạng, Duệ thân vương cứu mạng, chúng nô tài bị oan, từ trước đến giờ nô tài chưa từng phản bội Đại Thanh, xin Duệ thân Vương chứng giám...

    - Được rồi, các ngươi đừng khóc nữa! Đa Nhĩ Côn cau mày nói: - Chuyện này bổn vương sẽ điều tra rõ ràng.

    - Điều tra?

    Tề Nhĩ Cáp Lãng rất kHồng vui liền nói:

    - Duệ thân vương nói câu này là có ý gì? Đây đều là bổn vương tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe thấy, lẽ nào ngươi cho rằng bổn vương vu oan cho 3 người họ sao? Chỉ dựa vào 3 tên cẩu nô tài này mà cũng đáng để bổn vương vu tội ư?

    Đa Nhĩ Cổn nói: - Đương nhiên là bổn vương kHồng có ý này.

    Hào Cách quát: - Vậy ngươi có ý gì? kHồng phải là ngươi muốn bao che cho ba tên gian tế này sao?

    Bát Âm Đồ nói: - Duệ thân vương, là quân Minh công phá Thịnh Kinh, là đâu sỏ bắt hoàng thượng, Lê thân vương và hai vị nương nương đi, ngươi bao che cho bọn họ như vậy rôt cuộc là có mục đích gì?

    Đa Nhĩ Cổn nghe xong lâp tức biến sắc.

    Bát Âm Đồ nói câu này rất ác độc, nếu Đa Nhĩ Cổn còn muốn nói hộ cho bọn Khổng Hữu Đức thì chứng tỏ ông ta đứng đăng sau chuyện này, tiêp là sẽ khiến cho người ta liên tưởng đển Đa Nhĩ Côn rõ ràng là muôn mượn tay quân Minh để diệt trừ Hoàng Thái Cực, từ đó để hô trợ cho ông ta lên ngai vàng Hoàng đế nước Đại Thanh.

    Lão nô tù Nỗ Nhĩ Cáp Xích trước khi chết từng để lại di chúc kế vị cho Đa Nhĩ Cổn, chỉ tiếc lúc đó thế lực của Hoàng Thái Cực quá lớn, đã cướp đi ngôi vị hoàng đế vốn thuộc về Đa Nhĩ Cổn, cho nên hôm nay thế cục đã rất nhạy cảm, Đa Nhĩ Cổn nói thay cho bọn Khổng Hữu Đức rất dễ khiến người ta liên tưởng đến ông ta muốn lấy lại ngôi hoàng đế vốn thuộc về mình.

    Một khi Đa Nhĩ Cổn bị chụp cho cái mũ hành thích vua, vậy thì vạn kiếp cũng kHồng thể đứng dậy được, đến lúc đó đừng nói là leo lên ngôi vị hoàng đế mà chỉ e địa vị hiện giờ cũng kHồng thê giữ lại được, thậm chí còn nguy hiêm đến tính mạng.

    Đương nhiên Đa Nhĩ Cổn sẽ kHồng vì 3 tên nô tài người Hán mà đưa mình vào tuyệt cảnh, lúc này ông ta liền chuyền giọng nói:

    - Trịnh thân vương đừng hiểu lầm, ý của bổn vương kHồng phải là giải vây cho bọn Khổng Hữu Đức, mà là trước hết nên biết rõ quá trình bọn họ tư tHồng với quân Minh sau đó hãy hãy mang họ đi trảm cũng chưa muộn.

    - Chuyện đã quá rõ ràng rồi.

    Hào Cách kHồng nhịn được liền nói: - Nếu như kHồng có người âm thầm trợ giúp thì làm sao quân của Vương Phác có thể phá hỏng đại doanh Tùng Sơn của quân ta? Nếu như kHồng có nội ứng làm sao quân Minh có thể phá vỡ tuyến phòng thủ Thịnh Kinh chắc chắn như vậy? Nếu như kHồng có người làm mật báo làm sao Vương Phác lại biết Hoàng A Mã đã quay về Thịnh Kinh? Huống hồ có Trịnh thân vương còn ở trong doanh trại tân mắt nhìn thấy, tận tai nghe thấy, lẽ nào còn chưa đủ sao?

    - Người đâu? - Tê Nhĩ Cáp Lãng vô giường êm lớn tiêng quát: - Mang 3 tên cầu nô tài này ra ngoài chém đầu cho ta!

    - Dạ!

    Sáu gã tùy tùng lớn tiếng trả lời đi vào túm lấy Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Hòa và Thượng Khả Hi ra ngoài.

    Tuy đám Khổng Hữu Đức khóc lóc, nước mắt giàn giụa ôm chân Đa Nhĩ Cổn kHồng chịu buông ra nhưng Đa Nhĩ Côn vân kHồng hê nhúc nhích. Nói cho cùng ba người bọn họ cũng chỉ là ba tên nô tài nhỏ bé kHồng đáng gì. Đa Nhĩ Côn sẽ kHồng vì họ mà làm hỏng đại sự của mình.

    Rất nhanh, 3 tiếng kêu thảm thiết vang lên ngoài trướng vải, chưa đến một khắc ba cái đầu máu chảy đâm đìa đã được đưa vào trướng.

    Đông Dưỡng Tính, Ninh Hoàn Ngã, Lý Vĩnh Phương, Phạm Văn Trình... và đám người Hán sợ đến mức trôn ở góc phòng run lên sợ hãi, đương nhiên là bọn họ biêt đám KHồng Hữu Đức oan uông. Người tình táo một chút đều có thể nhìn ra kê phản gián này quá vụng vê, chăng khác nào Hoàng Thái Cực năm đó mượn tay Sùng Trinh giết Viên Sùng Hoán. Nhưng căn bản là bọn Đông Dưỡng Tính kHồng dám nói ra.

    Nếu như bọn họ nói đây là kế phản gián, vậy Trịnh thân vương chính là gian tế mà quân Minh thả vê, bọn họ dám nói như vậy sao?

    Những người Hán này tuy có thể vào kỳ tịch nhưng căn bản vẫn là nô tài, chủ nhân Kiến Nô giết nô tài từ trước đến giờ đều kHồng nương tay.

    Tể Nhĩ Cáp Lãng phất tay, ra hiệu cho đám đao phủ cầm đầu người của Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh, Thượng Khả Hi đi. Lúc này y mới nói tiếp:

    - Trịnh Kinh bị hủy rồi, Hoàng thượng bị bắt, Hoàng hậu nương nương và các vị a ca, cách cách hiện kHồng rõ tung tích. Người già, phụ nữ và trẻ em ở Thịnh Kinh phần lớn đã chết, nước Đại Thanh lần này có thể nói tổn thất lớn rồi.

    - Điều đáng lo ngại nhất chính là tin Thịnh Kinh bị hủy mà truyền ra ngoài, hơn 70 vạn nô lệ trong mấy trăm trang viên xung quanh Thịnh Kinh sẽ bắt đầu có dấu hiệu bạo loạn, một khi đã kHồng khổng chế được thế cục nữa, các bộ lạc thổ dân ở lưu vực Hắc Long Giang, còn có người Triều Tiên sẽ nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của. Hơn 10 vạn người già, phụ nữ và trẻ em mà chúng ta giữ ở hậu phương sẽ chịu tai họa ngập đầu. Đến lúc đó có thể nói là nước Đại Thanh sẽ mất hết.

    - Cho nên, bổn vương nghĩ trước mắt có 3 chuyện khẩn cấp. Một là phái tỉnh binh đến đảo Liên Vân, bằng bất cứ giá nào phải cứu hoàng thượng về. Hai là đại quân Bát Kỳ lập tức rút lui về Tùng Sơn, điều quân trở về Thịnh Kinh ổn định thế cục. Thứ ba là... nếu kHồng cứu được hoàng thượng trở về hoặc gặp phải điều gì bất hạnh, chúng ta nhất định phải nhanh chóng lập hoàng để mới chủ trì đại cục.

    Câu nói cuối cùng của Tể Nhĩ Cáp Lãng mới là quan trọng nhất. Thực tế ai cũng hiểu, chắc chắn, Hoàng Thái Cực kHồng cứu về được, phái binh đi chặn đường ở đảo Liên Vân chăng qua chỉ là làm lấy lệ thế thôi, điều quân trở về Thỉnh Kinh ổn định thể cục, còn lập hoàng để mới bây giờ mới là chuyện quan trọng nhất.

    Đa Nhĩ Cổn và Hào Cách cùng gật đầu.- Trịnh thân vương nói rất đúng, cứ làm thể đi.

    Ngay cả Đa Nhĩ Cổn và Hào Cách cũng nói như vậy thì người khác lại càng kHồng có ý kiến gì, chuyện rút quân về Tùng Sơn cứ quyết định như vậy.

    Tuy Đa Nhĩ Cổn tuy cảm thấy cứ như thế mà bỏ qua Tùng Sơn và Cẩm Châu có chút đáng tiếc, nhưng so với việc tranh giành ngôi vị hoàng đế sắp xảy ra thì chuyện này không phải là đại sự. Lần này kHồng lấy được Cẩm Châu, lần sau còn có thể lấy được. Nhưng một khi ngôi vị hoàng để mất đi thì mãi mãi kHồng thể cướp về được nữa.

    Huống hồ Thịnh Kinh đã thất thủ, sào huyệt hậu phương của nước Đại Thanh đã bị quận Minh làm cho long trời lở đất, đại quân Bát Kỳ cũng kHồng còn lòng dạ nào mà tiếp tục trấn thủ ở Tùng Sơn và Câm Châu nữa.

    Nội thành Tùng Sơn.

    Hồng Thừa Trù đang ở trong hành dịnh Tổng đốc đối mặt với bức tường than ngắn thở dài, thì gia tướng thân tín là Đường Sĩ Kiệt sắc mặt vui mừng chạy vào, hét lớn: - Đại nhân, tin tốt, tin tốt vô cùng.

    - Tin tốt? Hồng Thừa Trù thầm giật mình, vội hỏi: - Có phải viện quân đã đển rồi kHồng?

    Đường Sĩ Kiệt lắc đầu nói: - Viện quân vẫn chưa đến.

    Hồng Thừa Trù cau mày nói: – Nếu viện quân chưa đển thì lây đầu ra tin tốt?

    Đường Sĩ Kiệt nói: - Đại nhân, Kiến Nô rút lui rồi.

    - Hả? Hồng Thường Trù kinh ngạc.

    - Kiến Nô rút lui rồi.

    - Đại nhân, đây là sự thật.

    Hồng Thừa Trù vừa dứt lời thì tổng binh Bạch Quảng n cũng đi vào hành dinh Tổng đốc, lớn tiêng nói:

    - Đúng là Kiến Nô lui binh rồi.

    Hồng Thừa Trù như nghi đang nằm mộng, một lúc lâu mới vung tay lên thật nhanh nói:

    - Đi, đi lên đầu thành xem xem.

    Hồng Thừa Trù dẫn theo Tào Biển Giao, Bạch Quảng n đi nhanh lên đầu thành Tùng Sơn. Hơn 1 vạn tướng sĩ cũng xông lên đầu thành, đứng ở đó hoan hô. Hồng Thừa Trù dựa vào tường chắn mái nhìn ra ngoài, quả nhiên trong đại doanh Kiến Nô ở ngoài thành đã trống kHồng. KHồng ngờ mấy vạn đại quân Kiến Nô trong một đểm đã rút lui sạch sẽ.

    Đến tối, người đưa tin mà tổng binh Cẩm Châu Tổ Đại Thọ phái đi đã tới Tùng Sơn, mang đến một tin tức khiến cho Hồng Thừa Trù mừng rỡ. Kiến Nô ở ngoài thành Cẩm Châu cũng rút lui rồi! Điều này khiến Hồng Thừa Trù quả thực kHồng thê tin nôi, thậm chí còn nghi ngờ đây có phải quỷ kê của Kiến Nô hay kHồng, nhưng mật thám lại quay lại nói đi qua Đại Lăng Hà 50 dặm cũng kHồng thấy bóng dáng của Kiến Nô nữa.

    Hồng Thừa Trù có vẻ kHồng dám tin nhìn Tổng binh Bạch Quảng n, thấp giọng nói: - Nói như vậy thì đúng là Kiến Nô đã rút về Liêu Đông rồi?

    - U. Tổng Binh Bạch Quảng n gật đầu nói: - Kiến Nô đột nhiên lui binh, nhất định là đã xảy ra đại sự gì.

    - Trước tiên đừng để ý đến Kiến Nô xảy ra đại sự gì.

    Hồng Thừa Trù khua tay nói: - Đường Báo, lập tức truyền tin đến Thượng Kinh, vòng vây Tùng Sơn đã kHồng chiến mà giải được rồi

    - Đốc sư đại nhân.. Hồng Thừa Trù vừa dứt lời thì tổng binh Tào Biển Giao bước nhanh vào bẩm báo:

    - Thám báo mà mạt tướng phái đi trong lúc vô tình đã bắt được 2 tên gian tế Kiển Nô, hỏi ra mới biết quả nhiên Kiến Nô bên kia đã xảy ra đại sự.

    Hồng Thừa Trù vội hỏi:

    - Xảy ra đại sự gì?

    Tào Biển Giao nói:.

    - Hai tên gian tế Kiến Nô kia nói, Tổng binh Đại Đồng Vương Phác dẫn hơn 2 ngàn thân binh thực ra kHồng phải chạy trốn mà là lén lút vượt qua doanh trại của Kiến Nô đến Liêu Đông!

    - Vương Phác đi Liêu Đông?

    Hồng Thừa Trù ngạc nhiên nói:

    – Đó là độc quân xâm nhập, chắc chắn là một đi kHồng trở lại đó nha.- Hoàn toàn ngược lại.

    Tào Biển Giao hưng phấn nói:

    - Vương tổng binh kHồng những một đòn công phá Thịnh Kinh nơi ở của Kiến Nô mà còn bắt giữa được Hoàng Thái Cực và hai thân vương. Nghe nói, hiện tại Vương tổng binh đã đích thân áp giải tù binh về phía đảo Liên Vân.

    - Đảo Liên Vân?

    Hồng Thừa Trù vội mở bản đồ ra, cau mày nói: - Đảo Liên Vân kHồng phải là cứ điểm Thủy sư của nghịch tặc Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh và Thượng Khả Hi sao?

    Tào Biển Giao nói:

    - Đại nhân, mạt tướng còn một tin tốt nữa muốn báo cho ngài. Ba tên nghịch tặc Khổng Hữu Đức, Cảnh Trung Minh và Thượng khả Hi đã bị Kiến Nô giết rồi.

    - Giết rồi? Hồng Thừa Trù thất thanh nói: - Vi sao?

    Tào Biến Giao nói:

    - Kiến Nô nói đám KHồng Hữu Đức là gian tế năm vùng mà Vạn tuê phái đi, là bọn chúng trợ giúp cho Vương tổng binh công phá Thịnh Kinh bắt Hoàng Thái Cực làm tù binh.

    - Là Vạn tuế phái đi nằm vùng? Hồng Thừa Trù nửa tin nửa ngờ nói: - KHồng thể nào?

    - Mạt tướng cảm thấy cũng kHồng giống, có thể là Kiến Nô muốn tìm mấy người chịu tội thay cho nên đã đô tội lên người chúng, ai bảo chúng là nô tài chứ? Tào Biên Giao nói:

    - Thực ra đây là Đại tổng binh Vương Phác, trước kia nghe người ta nói là một thiểu gia non nớt, kHồng ngờ lại có khí phách, tâm huyêt như vậy, đúng là nam tử hán.

    - Cái này gọi là trăm nghe kHồng bằng một thấy.

    Bạch Quảng An khen ngợi từ trong đáy lòng:

    - Vương tổng binh vừa mới công phá chiếm hang ổ Kiến Nô, bắt giữ tù binh, đây chính là đại thắng từ trước đến nay chưa từng có của triều Đại Minh ta. Đốc sư đại nhân, hãy mau chạy 800 dặm đến Kinh sư báo tin thắng trận đi.

    Hồng Thừa Trù vội quay lại, bỗng nhiên hỏi:

    - Tào tổng binh, ngươi cảm thây chuyện này có thê tin được mây phân?

    Tào Biển Giao nói:

    - Mạt tướng nghĩ ít nhất có thê tin được 7 phần, bằng kHồng sao Kiến Nô lại đột nhiên rút binh?

    Hồng Thừa Trù nói: - Nhưng dù sao cũng chưa được chứng thực.

    Bạch Quảng Ân nói:

    - Đại nhân, mạt tướng nghĩ phải nhanh chóng mang tin mừng này báo về Kinh Sư. Còn về phần thật hay gia, đại nhân có thể ở trong đường báo nhấn mạnh là việc này chưa có xác minh cuối cùng, có thể để cho triều đình nghĩ cách tHồng qua Triều Tiên và Mông Cổ để xác nhận.

    - Đιrực. Hồng Thừa Trù tán thành nói: - Cứ làm thế đi.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)