FULL  LS Q.Sự Thiết Huyết Đại Minh - Tịch Mịch Kiếm Khách

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi minh luan, 24/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    353,998

    Quyển 1
    Chương 5: Tìm đường sống trong cái chết

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Lại nói đến quân Minh ở đại doanh Tùng Sơn, lúc này đã loạn như một nồi cháo.

    Sau khi Vương Phác suất quân rời khỏi đại doanh không lâu, Tổng binh Mật Vân Đường Thông quả nhiên không ngoài dự tính của Ngô Tam Quế, đã dẫn đầu suất quân lui về phía Ninh Viễn.

    Ngô Tam Quế, Mã Khoa và Vương Đình Thần nghe tin lập tức hành động, nhổ trại lui binh, Tổng binh Tuyên Phủ Lý Phụ Minh, Phó tổng binh Đại Đồng Triệu Vật Trúc cũng không cam chịu tụt hậu mà lui binh theo. Tổng binh của sáu trấn đồng thời lui binh, hơn nữa là lui binh đột ngột, tướng sỹ quân Minh đối với việc này căn bản là không có chuẩn bị tư tưởng đầy đủ, gấp gáp nên dẫn đến sự rối loạn trên quy mô lớn.

    Đợi đến lúc tin tức truyền đến Hành dinh Tổng đốc Hồng Thừa Trù, mọi chuyện đều đã trễ.

    Đối với việc này, quân Thanh đã sớm có chuẩn bị. Nhận được tin tức quân Minh rút lui trong đêm, Nô tù Hoàng Thái Cực quyết đoán ra lệnh cho Đa Nhĩ Cổn suất quân đuổi giết, lại đích thân dẫn Bát Kỳ Đại Quân hoàn toàn bao vây lấy Tùng Sơn. Cứ như vậy, Hồng Thừa Trù không thể ra khỏi thành Tùng Sơn thì không có cách nào ngăn cản sự thoái lui của Tổng binh sáu trấn, cũng đã mất đi cơ hội cuối cùng xoay chuyển thế cục.

    Dưới sự truy sát của Đa Nhĩ Cổn, quân Minh rút lui binh bại như núi đổ, giẫm đạp lên nhau chết nhiều vô số kể, trên đường chạy trốn lại gặp phải phục binh Mãn Thanh tầng tầng chặn đường, cuối cùng bị chém giết hơn năm vạn người, rơi xuống biển chết đuối càng nhiều hơn, Ngô Tam Quế, Đường Thông chỉ lo cho thân mình, mà quân Thanh thì chỉ thương vong vỏn vẹn có mấy trăm người.



    Vùng đất trũng.

    Tiểu Thất tiến đến bên cạnh Vương Phác, hưng phấn hỏi:

    - Tướng quân, đại doanh Kiến Nô gần như trống không, bây giờ tập kích doanh có được chưa?

    Tiểu Thất không biết ý đồ dụng binh của Vương Phác, còn cho rằng hắn muốn thừa dịp đại doanh quân Thanh hư không mà tập kích.

    - Tập kích doanh?

    Vương Phác lắc lắc đầu, trầm giọng nói.

    - Không, mục đích của chúng ta không phải tập kích doanh.

    Tiểu Thất ngạc nhiên nói:

    - Vậy thì là vì cái gì?

    Vương Phác không trả lời, trầm giọng hô to:

    - Truyền lệnh toàn quân dắt ngựa đi bộ, đi vòng qua đại doanh Kiến Nô, bảo các huynh đệ ngàn vạn lần không được phát ra âm thanh quá to, cũng không được tách rời nhau!

    - Tướng quân, ngài cứ yên tâm.

    Tiểu Thất lĩnh mệnh mà đi.

    Trong nháy mắt, đám gia đinh ẩn nấp trong vùng đất trũng liền dắt chiến mã xếp thành một hàng đi ra. Binh sỹ phía sau nắm chặt đuôi của chiến mã của binh sỹ phía trước để tránh tách rời nhau. Dưới bầu trời đêm đen kịt, một ngàn gia đinh này tựa như một đám âm hồn đến từ Địa Ngục, không chút tiếng động lách qua đại doanh quân Thanh.

    Lúc này, quân Thánh đã dốc hết toàn bộ lực lượng, có quân đội có thể phải ra đều đã phái ra tiền tuyến, chỉ còn lại số ít người già yếu bệnh tật thủ đại doanh. Hơn nữa, mười mấy vạn chủ lực quân Minh đã toàn bộ tan tác, vì vậy quân Thanh căn bản không điều phái cảnh giới bốn phía. Bọn họ hoàn toàn không ngờ sẽ có một toán quân Minh đi vòng qua chỗ bọn họ.

    Trên thực tế, cũng chỉ có Vương Phác là kẻ xuyên việt mới đưa ra cái quyết định điên rồ này: Đi đến sau lưng quân Thanh tập kích Thịnh Kinh.

    Đi mãi đến mười mấy dặm, đại doanh quân Thanh đã khuất xa ở phía sau, Vương Phác mới lệnh cho Tiểu Thất đốt một cây đuốc để dẫn đường, lại lệnh cho gia đinh lên ngựa, đi về phía đông như gió cuốn mây tan.

    Nhìn sắc trời không rõ thời gian, Vương Phác suất quân đến nghỉ ngơi và chỉnh đốn bên cạnh Đại Lăng Hà, lại bảo Tiểu Thất gọi Đại Hồ Tử và Đao Ba Kiểm đến. Đại Hồ Tử và Đao Ba Kiểm đều xuất thân là thổ phỉ, võ nghệ cao cường, trời sinh dũng mãnh. Hai năm trước, Vương Phác mang binh tiêu diệt sào huyệt thổ phỉ của bọn chúng, thì hai người liền nhanh chóng trở thành gia tướng thân tín của Vương Phác.

    Tuy rằng Vương Phác rất sợ chết nhưng cũng biết lung lạc lòng người, đưa mẹ già và vợ con của Đại Hồ Tử cùng Đao Ba Kiểm về Đại Đồng nuôi dưỡng. Đại Hồ Tử và Đao Ba Kiểm tri ân đồ báo, hai năm qua đã đi theo Vương Phác vào sinh ra tử đã lập được một số công lao, cũng có thể coi là trung thành và tận tâm. Cũng bởi vì vậy mà hai người được thăng lên Thiên tổng, phụ trách chỉ huy hơn ngàn gia đinh của Vương Phác.

    - Tướng quân.

    - Tướng quân.

    Đại Hồ Tử và Đao Ba Kiểm rất nhanh đã theo Tiểu Thất đi đến trước mặt Vương Phác, ôm quyền thi lễ.

    - Ừm.

    Vương Phác gật gật đầu, trầm giọng nói:

    - Ta bảo Tiểu Thất tìm các ngươi đến, chỉ muốn nói cho các ngươi một chuyện. Lần này chúng phải đi tấn công Thịnh Kinh.

    - A? Tấn công Thịnh Kinh!?

    Tiểu Thất chấn kinh, nói:

    - Đấy chính là hang ổ của Kiến Nô!

    - Hang ổ của Kiến Nô khẳng định là có trọng binh đóng giữ.

    Đại Hồ Tử cũng giật mình nói:

    - Hơn một ngàn người chúng ta sao làm được?

    Ba người ngơ ngác nhìn nhau, trên mặt mỗi người đều hiện ra vẻ mặt khó tin, thầm nghĩ không phải là Tướng quân điên rồi chứ, hay là lỗ tai của mình nghe lầm.

    - Các ngươi không nghe lầm.

    Vương Phác lãnh đạm nói:

    - Chúng ta phải đi tập kích bất ngờ Thịnh Kinh, một đao đâm thẳng vào trái tim của Kiến Nô!



    Đương nhiên là Vương Phác không phải là máu nóng lên não, mà là sau khi suy nghĩ cặn kẽ mới đưa ra quyết định!

    Tập kích bất ngờ Thịnh Kinh thoạt nhìn có vẻ điên rồ, nhưng kỳ thực vẫn còn khả năng thành công. Đương nhiên, nếu như có thể lựa chọn, Vương Phác cũng không nghĩa đến việc mạo hiểm như thế, chỉ có điều hiện thực tàn khốc khiến cho hắn chỉ có thể đi nước cờ hiểm, tìm đường sống trong cái chết.

    Lấy sự hiểu biết về lịch sử thời Minh của Vương Phác, lúc này, Nô tù Hoàng Thái Cực của Mãn Thanh đã chinh phục được Mông Cổ, Triều Tiên cùng với thổ dân của lưu vực Hắc Long Giang. Lãnh thổ thống trị của Mãn Thanh đã kéo dài mấy ngàn dặm, nhân khẩu bị cai trị hơn trăm vạn, nhìn sơ qua đã thấy được thực cường đại, có lẽ đủ để tiêu diệt Đế quốc Đại Minh rồi. Thực tế không phải vậy, đây chẳng qua chỉ là biểu hiện giả dối ngoài mặt.

    Có một sự thật không thể che giấu là, của cải của Mãn Thanh thật sự quá ít ỏi!

    Thời kỳ Nỗ Nhĩ Cáp Xích thống trị, toàn bộ người Nữ Chân ở Liêu Đông toàn bộ gom lại một chỗ cũng không quá mười mấy vạn người. Đến thời Hoàng Thái Cực thống trị, đã dung hợp số lượng lớn người Hán, người Mông Cổ và người Triều Tiên vào với người Nữ Chân, gọi chung là người Mãn Châu, nên mới khiến cho nhân khẩu Mãn Châu đạt đến ba trăm ngàn! Chỗ này cần đặc biệt nói rõ, khu vực Liêu Đông vốn dĩ có hơn hai trăm vạn người Hán. Nhưng qua mấy mươi năm thống trị của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, hơn hai tram vạn người Hán này bị tàn sát hầu như không còn, cuối cùng chỉ còn lại mấy vạn người Hán bị Hoàng Thái Cực phân ra Bát Kỳ, trên thực tế vẫn là kỳ nô của người Nữ Chân.

    Trong sử sách có nói cha con Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Hoàng Thái Cực hùng tài đại lược như thế nào, từ lúc bắt đầu đã xác định rõ chính sách dân tộc Mãn Hán bình đẳng, việc này căn bản là vô nghĩa. Kỳ thực, Nỗ Nhĩ Cáp Xích chỉ muốn thủ Trường Bạch Sơn làm thủ lĩnh bộ lạc, mà Hoàng Thái Cực thì chỉ muốn thủ Liêu Đông làm quân chủ một nước nhỏ, hai người chưa bao giờ nghĩ đến việc nhập chủ Trung Nguyên, cũng chưa bao giờ đối xử tử tế với người Hán.

    Đơn cử nhất là, dưới thời kỳ thống trị của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, tên đại Hán gian Phạm Văn Trình (tên này tự xưng là hậu nhân của Phạm Trọng Yêm) cực lực xúi giục Đa Nhĩ Cổn dẫn Thanh binh nhập quan thiếu chút nữa đã bị bắt đi chém đầu, dưới thời kỳ thống trị của Hoàng Thái Cực cũng vẫn chỉ là một tên quan nhỏ không quan trọng. Mãi cho đến khi Đa Nhĩ Cổn thượng đài làm Nhiếp chính vương, tên này mới chính thức được trọng dụng. Chính là vì sự xúi giục cực lực của đám Hán gian do Phạm Văn Trình cầm đầu, Đa Nhĩ Cổn mới hạ quyết tâm dẫn Thanh binh nhập quan, bước một bước dài mà cha con Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Hoàng Thái Cực nghĩ cũng không dám nghĩ.

    Trở về chuyện chính, bởi vì người Mãn Châu đối ngoại chinh chiến không ngừng, tiêu hao lượng lớn nam đinh, cho nên ba mươi vạn nhân khẩu này tối đa cũng chỉ có khoảng mười vạn nam đinh. Mười vạn nam đinh này lại trừ đi trẻ nhỏ vị thành niên và người già quá tuổi, tráng đinh có thể chân chính lên chiến trường tối đa cũng chỉ sáu vạn người! Nếu không nhờ vào chế độ Bát Kỳ do Nỗ Nhĩ Cáp Xích sáng lập, phát huy tiềm lực chiến tranh của người Nữ Chân đến cực hạn, chỉ dựa vào số nhân khẩu ít ỏi như thế này, người Nữ Chân căn bản không thể thống nhất Liêu Đông, càng không cần phải nói đến nhập chủ Trung Nguyên.

    Mãi cho đến khi Đa Nhĩ Cổn suất lĩnh quân Thanh nhập quan, tổng nhân khẩu của Mãn Thanh cũng không vượt quá ba mươi vạn (Không bao gồm mấy mươi vạn nô lệ người Hán bị Thanh binh bắt đi qua sáu lần nhập quan, địa vị của những nô lệ người Hán này còn thấp hơn mấy van người Hán dưới thời kỳ của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, đến tư cách trở thành kỳ nô cũng không có). Tổng binh lực của Bát Kỳ Quân cũng vẫn duy trì khoảng sáu vạn, coi như thêm cả Bát Kỳ quân Hán (Chủ yếu là quân Minh do Cảnh Trung Minh, Thượng Khả Hỷ, Tôn Hữu Đức mang đến) và Bát Kỳ Mông Cổ, tổng binh lực của Mãn Thanh cũng chỉ khoảng mười vạn, nhiều lắm cũng không vượt quá mười hai vạn người.

    Điều này không khó lý giải, người Nữ Chân mang tâm lý phòng bị rất mạnh đối với người Hán và người Mông Cổ, tuyệt không thể để cho tổng số binh lực của Bát Kỳ quân Hán, Bát Kỳ Mông Cổ vượt qua Bát Kỳ Nữ Chân.

    Bởi vì nhân khẩu, binh lực hạn chế, mấy lần đại quyết chiến giữa người Nữ Chân và Đế quốc Đại Minh, giống như đại chiến Tát Nhĩ Hử, hai cuộc chiến ở Ninh Viên và Tùng Sơn đều dốc toàn lực, đặc biệt là cuộc chiến Tùng Sơn, quân Thanh mở màn cuộc chiến gặp bất lợi, Hoàng Thái Cực liền chiêu mộ toàn bộ nam đinh trên mười ba tuổi, dưới sáu mươi tuổi trong “nước Mãn Thanh”.

    Đương nhiên, người già và trẻ nhỏ sẽ không ra chiến trường, nhiệm vụ của bọn họ chỉ là thay thế nam đinh trưởng thành phòng thủ hậu phương.

    Nói cách khác, Thịnh Kinh hang ổ hậu phương của Mãn Thanh hiện tại chỉ do một đám lão già và trẻ con đóng giữ, hơn nữa nhân số tối đa cũng chỉ năm ba ngàn người. Đây quả thật là một cơ hội, chí ít đáng thử một lần. Đương nhiên, Vương Phác cũng có thể không đi tập kích Thịnh Kinh, trực tiếp trốn đến Triều Tiên sau đó từ đường biển trở về Đăng Châu. Chỉ có điều, đợi sau khi Vương Phác trở về đến Đăng Châu, hắn sẽ bị bắt bỏ tù, sau đó bị áp giải vào Kinh Sư xử tử như trong lịch sử.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    353,998

    Quyển 1
    Chương 6: Tiểu nhân là Chân Hữu Tài.

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Sau khi Vương Phác nói ra quyết định của mình, Tiểu Thất, Đại Hồ Tử và Đao Ba Kiểm đầu tiên là khiếp sợ, sau đó rất nhanh ba người đã ra quyết định.

    Ánh mắt của Đao Ba Kiểm tỏ ra hung ác nói: - Nếu tướng quân đã quyết định, vậy không cần nói gì nữa, cho dù sào huyệt của Kiến Nô là đầm rồng hang hổ, Đao Ba Kiểm ta cũng phải xông vào một lần. Dù sao mạng của một nhà già trẻ lớn bé của Đao Ba Kiểm ta đều là do tướng quân ngài cho. Vì tướng quân ngài cho dù có phải lên núi đao xuống vạc dầu, Đao Ba Kiểm ta cũng sẽ tuyệt đối không nhăn mặt chau mày.

    Đại Hồ Tử nắm chặt nắm tay rắn chắc, hưng phấn nói: - Đúng, tướng quân ngài đi đến đâu chúng tôi sẽ đi theo đó.

    Tiểu Thất nghe thấy vậy nhiệt huyết sôi trào, nói: - Nói rất hay, có chết mọi người cùng chết chung, trên đường xuống hoàng tuyền cũng sẽ không thấy cô đơn.

    Ba người đều thể hiện sự quyết tâm với Vương Phác, bọn họ trung thành và tận tâm với Vương Phác như vậy một nửa là vì muốn báo ơn một nửa cũng là vì lợi ích thiết thực của bản thân mình.

    Chỉ cần Vương Phác không chết, họ Vương gia không sụp đổ thì bọn họ sẽ tiếp tục có được cuộc sống ăn ngon mặt đẹp. Người nhà của họ cũng sẽ được thơm lây, được ăn uống no đủ. Nếu Vương Phác chết, thế lực của nhà họ Vương ở Đại Đồng sẽ tan thành mây khói. Là một gia tướng của nhà họ Vương, bọn họ cũng sẽ mất đi một chỗ dựa vững chắc phải trôi dạt nơi chân trời góc bể, không cơm áo, từ nay về sau sẽ biến thành lưu dân.

    Hơn một ngàn gia đinh khác cũng sẽ gần giống như vậy. Lợi ích của bọn họ liên quan chặt chẽ với sự sống chết, vinh nhục của Vương Phác.

    - Tốt.. Vương Phác gật đầu nói với Tiểu Thất: - Tiểu Thất, triệu tập các huynh đệ lại, ta có lời muốn nói với bọn họ.

    Tiểu Thất lĩnh lệnh rồi đi.

    Sau khi 3 tiếng chuông vang lên, các gia đinh có tố chất được huấn luyện nghiêm chỉnh đã nhanh chóng tập hợp xong, mỗi người nắm dây cương một con chiến mã xếp thành đội ngũ hành quân chỉnh tề trên bãi cỏ gần bờ sông. Vương Phác cưỡi chiến mã chậm trãi đi qua trước trận, ánh mắt của tất cả gia đinh cũng từ từ di động theo Vương Phác. Vương Phác của hiện tại khiến cho đám gia đinh này cảm thấy hơi xa lạ, thậm chí bọn họ có chút không dám tin, người trẻ tuổi ưng nhìn sói coi (hung ác), đằng đằng sát khí trước mắt này lại chính là thiếu gia mà bọn họ quen thuộc, tổng binh Vương Phác.

    - Các huynh đệ, ta sẽ không nói những câu vô nghĩa, lần này ta triệu tập mọi người là có một chuyện. Chúng ta không thể quay về Tùng Sơn được nữa, hơn một trăm nghìn Kiến Nô đã bao vây toàn bộ đại doanh Tùng Sơn chật như nêm cối, nếu trở về chỉ có đường chết! Hiện tại, trước mắt chúng ta chỉ có một con đường có thể đi, đó chính là trực chỉ hướng đông tiến vào Liêu Đông thẳng đến Thịnh Kinh, phá hủy hang ổ của Kiến Nô! Sau đó đi vòng đường Triều Tiên, theo đường biển trở về Đăng Châu, đây chính là con đường sống duy nhất của chúng ta!

    Hơn 1 ngàn gia đinh im lặng như tờ, chỉ có chiến mã thỉnh thoảng mũi thở phì phì làm bụi bay tứ tán.

    - Lần này đơn độc xâm nhập vào Liêu Đông chắc chắn là thập tử nhất sinh, hơn một trăm ngàn Kiến Nô bao vây chúng ta tầng tầng lớp lớp, chúng ta không có viện quân, không có lương thảo, không có hậu phương, thậm chí không có hi vọng! Sẽ có rất nhiều người trong chúng ta, cũng có thể là toàn bộ sẽ chết trận ở Liêu Đông, rất có thể ngay cả xương cốt cũng không được mang về cố hương.

    Lúc này bắt đầu xuất hiện bầu không khí nặng nề khiến người ta không thở nổi, trong ánh mắt của mỗi một tên gia đinh đều hiện ra vẻ tuyệt vọng. Là người ai lại không sợ chết, đâu có ai muốn mình chết. Vương Phác cần chính là hiệu ứng như vậy. Trong Thánh Kinh có nói muốn hoàn toàn mất đi trước hết nhất định phải trở nên điên cuồng, nhưng điều mà Vương Phác tin lại là khiến cho người ta điên cuồng thì phải làm cho tuyệt vọng trước, chỉ có trong tuyệt vọng mới bùng nổ sự điên cuồng đây mới thực sự là điên cuồng, thuộc loại điên cuồng của dã thú.

    Đi Liêu Đông lần này, tất nhiên là nguy hiểm bốn bề, lúc gặp phải tai họa ngập đầu nếu không kích thích thú tính của đám gia đinh này để cho bọn họ trở thành một đám dã thú mất đi tính người thì căn bản không thể đi được trên hành trình nguy hiểm này.

    - Nhưng, điều mà ta muốn nói cho các ngươi biết chính là, người ta chết có hai loại chết. Một là loại nhu nhược bị Kiến Nô chém rơi đầu trong tuyệt vọng. Một là loại đàn ông cho dù chết cũng phải kéo theo vài tên Kiến Nô lót lưng, cho dù chết cũng phải ngủ với phụ nữ của Kiến Nô trước đốt rụi lương thực của Kiến Nô, phá hủy thành thị của Kiến Nô, để cho những tên dã nhân Thông Cổ Tư này biến thành những kẻ trắng tay nghèo hèn.

    - Đúng, ngủ với phụ nữ của Kiến Nô trước!

    - Thiêu rụi lương thực của Kiến Nô!

    - Giết sạch tất cả Kiến Nô!

    - Để cho những tên dã nhân Thông Cổ Tư này cút về nhà bà ngoại đi.

    Đám gia đinh tuyệt vọng được Vương Phác kích động đã bắt đầu điên cuồng, cả đám hai mắt đỏ ngầu, gầm hét giống như dã thú.

    Vương Phác giục ngựa chạy về phía đông, cánh tay phải giơ lên cao hung hăng vung về phía trước, lớn tiếng quát: - Là đàn ông thì hãy theo ta!

    Một câu nói sau cùng này chính là một mồi lửa ném vào đống củi, trong nháy mắt đã làm bùng lên thú tính nguyên thủy nhất trong đáy lòng của đám gia đinh. Chúng đi theo sau Vương Phác ào ạt hướng về phía đông. Phía đông, mặt trời từ từ lộ ra khỏi chân trời, cả một vùng Liêu Tây đỏ thẫm như bị nhuộm máu.

    Trong khi Vương Phác dẫn theo hơn 1 ngàn gia đinh không ngừng tiến về phía Thịnh Kinh thì Hoàng Thái Cực đang ở trong địa đại doanh chờ tin chiến thắng của đại quân các nơi.

    Hoàng Thái Cực có nằm mơ cũng không thể ngờ, một đội hơn 1 ngàn kỵ binh dưới sự dẫn dắt của Đại Đồng Tổng Binh Vương Phác đã thẳng hướng Thịnh Kinh mà đi.

    Hoàng Thái Cực không thể ngờ thì người khác lại càng không thể ngờ được. Bởi vì từ khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích khởi binh đến nay, quân Hậu Kim và quân Minh đã có mấy trăm trận chiến lớn nhỏ, quân Minh ít khi thắng lợi, hơn nữa ngoại trừ cuộc chiến Tát Nhĩ Hử là quân Minh chủ động tấn công thì còn lại mấy trăm trận chiến lớn nhỏ đều do quân Hậu Kim chủ động khởi xướng. Trong hoàn cảnh lớn như vậy ai mà ngờ được rằng quân Minh sẽ đi tấn công đi Thịnh Kinh chứ?


    Năm Sùng Trinh thứ 14 (1641) nước Đại Minh xảy ra hạn lớn, cả ngàn dặm Liêu Đông khô cằn, sông Trường Giang và Hoàng Hà khô cạn, cho nên Vương Phác dẫn theo hơn 1 ngàn gia đinh vượt qua Đại Lăng Hà và Liêu Hà một cách rất thuận lợi.

    Lúc này ở Liêu Đông do bởi vì Nỗ Nhĩ Cáp Xích và cha con Hoàng Thái Cực tàn sát lẫn nhau cho nên đã sớm không còn cảnh tượng phồn vinh như khi danh tướng Lý Thành Lương thủ thành của mấy chục năm trước nữa rồi. Quảng Ninh, Hải Châu, Cái Châu, Phục Châu, Kim Châu và Vệ ... đã thành đất trống. Trong vòng ngàn dặm không có người ở. Vương Phác dẫn quân từ Đại Lăng Hà tiến quân thần tốc đến thẳng Liêu Hà, dọc đường đi không ngờ lại không hề gặp được một thôn trang nào có người ở.

    Mãi cho đến khi vào Liêu Hà được 30 dặm, mới thấy khói bếp lần đầu tiên.

    Lúc này người Mãn đã dời khỏi vùng núi Trường Bạch cằn cỗi nghèo xơ xác đến định cư trên bình nguyên Liêu Hà trung tâm của Thịnh Kinh. Ban đầu chỉ bắt có mấy trăm ngàn người Hán nhốt lại ở trong các trang viên lớn nhỏ, trở thành nô dịch, sau đó binh Thanh vào, mấy trăm ngàn người Bát Kỳ đã vào Bắc Kinh tác oai tác quái. Những người Hán may mắn không chết cũng đi theo vào Bắc Kinh thành nô bộc trong phủ người Bát Kỳ, về sau Ngô Tam Quế tạo phản con cháu của những nô bộc này dưới sự dẫn dắt của Chu Bồi Công đã lập được chiến công.

    Tiểu Thất phụ trách dò đường ở phía trước thấy có khói bếp lượn lờ bay lên liền vội vàng đánh ngựa quay lại báo váo với Vương Phác phát hiện này.

    - Có khói bếp? Trong mắt của Đại Hồ Tử lập tức xẹt qua một tia sát khí, cười gằn nói: - Vậy nhất định là thôn của Kiến Nô rồi, xem ra tối nay không cần phải ăn ngủ ngoài trời rồi, ha ha!

    Đao Ba Kiểm cũng cười gằn nói: - Cũng không phải uống nước lạnh với gặm lương khô rồi, khà khà!

    Tiểu Thất hỏi Vương Phác: - Tướng quân, có phải bây giờ chúng ta sẽ đi tiêu diệt thôn này hay không?

    - Không vội. Vương Phác nhìn sắc trời một chút rồi trầm giọng nói: - Đợi đến khi trời tốt, toàn bộ Kiến Nô ra ngoài quay trở về thôn mới hành động, để tránh có Kiến Nô chạy đi làm bại lộ hành tung của quân ta.

    - Đúng, đúng, tướng quân nói rất đúng.

    Đại Hồ Tử, Đao Ba Kiểm gật đầu liên tục.

    Tiểu Thất cũng không bỏ qua cơ hội “vuốt mông ngựa” (nịnh nọt), nói: - Không hổ là tướng quân, đúng là suy nghĩ chu toàn hơn chúng tôi.

    Vương Phác trầm giọng nói: - Râu Rậm, Mặt Sẹo, bảo các huynh đệ tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, tuyệt đối không được chạy lung tung tránh bị người ta phát hiện. Tiểu Thất, ngươi hãy dẫn theo 2 huynh đệ nhanh nhẹn một chút đuổi theo về phía trước, tốt nhất là hãy bắt sống một người về hỏi tình hình. Hiện tại chúng ta đã xâm nhập vào nội địa Liêu Đông, xung quanh đều là người của Kiến Nô, hành động phải hết sức cẩn thận.

    Ba người trả lời rồi lĩnh lệnh mà đi.

    Lúc trời sắp tối Tiểu Thất đã quay về, người này quả là không phụ sứ mệnh đã bắt sống được một người. Gã này thấp bé, bề ngoài xấu xí, hai bên mép để ria hình dẩu phẩy rất giống một tên hề. Tiểu Thất kéo bím tóc của tên kia đến trước mặt Vương Phác, đe dọa nói: - Tướng quân, ngài nói nên làm đèn trời hay là lột da?

    - Đừng, đừng! Tên kia vừa nghe thấy vậy đã sợ đến mức suýt nữa tè ra quần, lập tức dập đầu liên tục cầu khẩn nói: - Quân gia đừng giết tiểu nhân, ngàn vạn lần đừng nha, tiểu nhân không phải là Kiến Nô, tiểu nhân cũng là người Hán.

    Vương Phác trầm giọng nói: - Ngươi cũng là người Hán?

    Tên kia vội la lên: - Đúng, đúng, đúng, tiểu nhân thực sự là người Hán, thật sự là người Hán.

    Vương Phác nói: - Dựa vào cái gì mà chúng ta phải tin tưởng ngươi?

    Tên kia vội nói: - Quân gia, nếu tiểu nhân không phải là người Hán thì sao có thể nói tiếng Hán lưu loát như vậy được.

    - Chưa chắc. Vương Phác nói: - Có một số Kiến Nô nói tiếng Hán cũng rất lưu loát.

    - Đây là làm khó rồi. Tên kia kêu khổ không ngừng nói: - Nhưng tiểu nhân thật sự là người Hán, tiểu nhân có gan trời cũng không dám lừa quân gia ngài đâu.

    - Được rồi, tạm thời tin ngươi. Vương Phác lại trầm giọng nói: - Bây giờ bản tướng quân hỏi ngươi, hỏi một câu trả lời một câu, nếu dám lừa bản tướng quân, hừ, ta sẽ lột da ngươi sau đó nhét cỏ hao (một loại cỏ) vào làm thành đèn lồng da người.

    - Đừng, đừng, đừng! Tên kia xua tay nói: - Tiểu nhân nhất định nói thật, nhất định nói thật.

    - Ngươi tên là gì?

    - Tiểu nhân là Chân Hữu Tài.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    353,998

    Quyển 1
    Chương 7: Lễ thân vương Đại Thiện

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    - Chân (真) Hữu Tài?

    - Không, không phải, là Chân trong phân biệt, không phải là Chân trong thật giả.

    - Ừ, Chân Hữu Tài. Vương Phác nói: - Bây giờ bản tướng quân hỏi ngươi, ngươi là người nơi nào?

    Chân Hữu Tài nói: - Tiểu nhân là người Thanh Hà, Sơn Đông, ba năm trước bị Kiến Nô bắt đến Liêu Đông, vì dáng người của tiểu nhân thấp bé vốn dĩ là cũng bị chém đầu, nhưng vì tiểu nhân có đi học được vài năm, biết được mấy chữ cho nên mới bảo toàn được tính mạng. Hiện tại tiểu nhân làm thư sử trong trang cho Tô Đạt Lạt, bình thường chỉ ghi sổ sách, tính tóan vân vân, cũng không phải đi ra ngoài làm việc.

    - Tô Đạt Lạt là ai?

    - Nghe nói là tộc đệ (em họ) của Nô Tù, tiểu nhân cũng không rõ lắm.

    - Phía trước chính là trang viên của Tô Đạt Lạt?

    - Vâng, chỗ này trước kia gọi là Trường Dũng Bảo, quân đội của triều Đại Minh chúng ta đã từng đóng quân ở chỗ đó, sau này Trường Dũng Bảo bị chiến hỏa thiêu hủy, hiện tại lại thành trang viên của Tô Đạt Lạt.

    - Trường Dũng Bảo? Chỗ này cách Thịnh Kinh có xa lắm không?

    - Không xa, đi về phía đông bắc 30 dặm là đến Thịnh Kinh rồi.

    - Đi 30 dặm nữa là đến Thịnh Kinh? Đao Ba Kiểm cười ha ha nói: - Không ngờ chúng ta đánh linh tinh mà cũng đến được Thịnh Kinh rồi, ha ha, đây thực sự là trời khiến cho Kiến Nô bị diệt vong rồi.

    Vương Phác lại hỏi: - Trong làng có bao nhiêu người?

    - Tổng cộng có hơn 1 ngàn người, hơn 700 người là người Hán, còn hơn 300 người là Kiến Nô, nhưng đều là người già, phụ nữ và trẻ em.

    - Được. Vương Phác nói: - Đợi bản tướng quân cho người đến trang kiểm chứng, chỉ cần những gì ngươi nói là sự thật thì ngươi sẽ không sao, còn nếu như có nửa câu nói dối, vậy thì ngươi chết chắc rồi.

    Chân Hữu Tài rùng mình một cái, nơm nớp lo sợ đáp: - Tiểu nhân nói... nói... đều là thật.

    Vương Phác nói với Tiểu Thất: - Tiểu Thất, ngươi dẫn theo 50 người ở lại chăm sóc ngựa, và còn coi chừng người này, nhất định không thể để cho gã lẻn đi.

    - Tướng quân yên tâm. Tiểu Thất cười gằn nói: - Tiểu nhân nhất định sẽ chăm sóc vị “Chân Hữu Tài” tiên sinh này thật tốt.

    Vương Phác lại nói với Đao Ba Kiểm: - Mặt Sẹo, ngươi đi chọn 400 huynh đệ, chia làm 4 đội phân ra 4 phía, chỉ cần có người ở trong trang chạy trốn ra ngoài, bất kể là nam hay nữ, già hay trẻ không để chạy thoát cho dù chỉ 1 người, ngươi nhất định phải nhớ kĩ thà giết nhầm còn hơn bỏ sót.

    Đao Ba Kiểm hung dữ đáp: - Tướng quân, ngài cứ yên tâm, cho dù là con ruồi cũng không bay ra ngoài được đâu.

    Cuối cùng Vương Phácp nói với Đại Hồ Tử: - Râu Rậm, ngươi hãy triệu tập các huynh đệ còn lại đi vào trang với ta.

    Đại Hồ Tử hung tợn đáp: - Tiểu nhân đi triệu tập huynh đệ ngay.

    Vương Phác vừa ra lệnh, hơn một ngàn gia đinh chia ra 3 đường. Tiểu Thất ở lại chăm sóc ngựa, Đại Hồ Tử dẫn theo 400 gia đinh mai phục ở 4 phía trang viên chuẩn bị chặn cá lọt lưới. Vương Phác, Đại Hồ Tử thì dẫn theo hơn 600 gia đinh còn lại lao thẳng về phía trang viên. Đương nhiên là Vương Phác không hoàn toàn tin tưởng vào lời nói của Chân Hữu Tài... Vì không muốn kinh động đến Kiến Nô trong trang, Vương Phác ra lệnh cho bọn gia đinh mò mẫm đi trong đêm, thà rằng ngã mặt mũi bầm dập cũng không thắp lửa.

    Lúc này đây, Vương Phác làm việc rất cẩn thận.

    Lúc Vương Phác và 600 gia đinh sắp đến phía ngoài trang liền xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

    Đột nhiên trong trang dấy lên ánh lửa đỏ bừng, cửa trang vốn đang đóng chặt cũng mở ra, trong ánh lửa sáng như ban ngày, một đội kỵ binh Kiến Nô mặc áo đỏ, giáp đỏ từ cửa trang xông ra ngoài, hướng về phía Vương Phác và hơn 600 gia đinh, phóng tới như bay. Đại Hồ Tử thất kinh, bỗng đứng lên định rút đao thì bị Vương Phác ngăn lại.

    Vương Phác bây giờ là xuất thân từ thủ lĩnh của phần tử khủng bố, mũi đao dính máu hàng năm mà đúc thành, dũng khí cho dù Thái Sơn có sụp đổ ngay trước mặt cũng sẽ không biến sắc. Lúc càng nguy hiểm thì lại càng bình tĩnh! Vương Phác rất nhanh phát hiện ra đội kỵ binh mặc áo giáp màu đỏ này tay chỉ cầm đuốc chứ không cầm đao. Nói cách khác không phải bọn họ lao đến để chém giết, hay nói đúng hơn là đám kỵ binh này chưa phát hiện ra bọn họ.

    - Giữ bình tĩnh!

    Vương Phác đè chặt bả vai của Đại Hồ Từ, ấn mạnh xuống đất, 600 gia đinh phía sau hai người cũng nằm sấp xuống mặt đất.

    Quả nhiên đám kỵ binh mặc áo giáp màu đỏ kia xông về phía trước khoảng mấy chục bước thì đều ghì chặt cương ngựa, sau đó rẽ sang hai bên đường, xếp thành hai cánh quân chỉnh tề. Nhìn trận thế giống như là đội quân hộ vệ một đại nhân vật Kiến Nô ra trước trang tiền trạm. Quả nhiên không bao lâu, lại có một đội kỵ binh mặc áo giáp màu đỏ từ trong cửa trang chậm rãi đi ra ngoài, bảo vệ một kỵ binh đi giữa như vì sao vây quanh mặt trăng.

    Đại Hồ Tử tức giận thở hổn hển nói: - Tướng quân, chúng ta đã bị tên tiểu tử kia lừa rồi, hiện giờ có hơn 100 thiết kỵ Kiến Nô ra ngoài, không biết trong trang còn bao nhiêu nữa?

    - Ừ! Vương Phác gật đầu, trả lời một câu không liên quan gì đến câu hỏi vừa rồi: - Nhìn dáng vẻ chắc là kẻ quyền quý của Chính Hồng Kỳ, nói không chừng còn là một thân vương, lần này vớ phải con cá lớn rồi, ha ha.

    Đại Hồ Tử ngạc nhiên nói: - Tướng quân ngài nói cái gì?

    Vương Phác trầm giọng nói: - Râu Rậm, mau bảo các huynh đệ tản ra, nấp kỹ ở các cây cao lương hai bên đường lớn, không có hiệu lệnh của bản tướng quân, không được tự tiện hành động.

    Đại Hồ Tử đáp lại một tiếng, sau đó cúi người lại mà đi như mèo lần lượt truyền đạt mệnh lệnh của Vương Phác. Hơn 600 gia đinh vốn đang nằm sấp trên đường lớn bỗng nhanh chóng tản ra, trốn vào các cây cao lương ở hai bên đường. Lúc này, tên quyền quý Chính Hồng Kỳ dưới sự bảo vệ rầm rộ của đội kỵ binh áo giáp màu đỏ kia đã giục ngựa đi tới. Vương pPhác nhanh như chớp, nấp vào trong bụi cao lương rậm rạp bên cạnh.


    Có thể nói hiện nay Đại Thiện là ngôi sao chiếu trên cao.

    Đại Thiện là con trai thứ hai của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, từng đứng đầu trong Tứ đại chấp chính Bối Lặc, địa vị ở trên cả Hoàng Thái Cực. Tuy nhiên điều đáng tiếc chính là, y lại không có tâm cơ thâm trầm như Hoàng Thái Cực. Cuối cùng người kế thừa vị trí Kiến Nô Hãn lại chính là Hoàng Thái Cực, đứa con thứ 8 của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Sau khi Hoàng Thái Cực kế vị, Đại Thiện được phong Hòa Thạc Lễ Thân Vương, cùng với Hoàng Thái Cực cai quản mặt nam, nhận triều bái của thần tử, coi như địa vị được tôn vinh đến cực điểm.

    Cuộc chiến Tùng Sơn, Hoàng Thái Cực đích thân dẫn đại quân bát kỳ đi xuất chinh, Đại Thiện và Trịnh thân vương Tế Nhĩ Cáp Lãng phụng lệnh đóng giữ Thịnh Kinh.

    Trịnh thân vương Tế Nhĩ Cáp Lãng là cháu của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Cha của y, Thư Nhĩ Cáp Tề, là tam đệ của Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Trước kia bởi vì làm loạn đã bị xử tử. A Mẫn, anh trai của Tế Nhĩ Cáp Lãng là một trong những Tứ Đại chấp chính Bối Lặc, thời kỳ Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Sau đó lại bị Hoàng Thái Cực cách chức làm thứ dân, Tế Nhĩ Cáp Lãng kế thừa địa vị và tài sản của Tế Nhĩ Cáp Lãng A Mẫn cho nên vô cùng tận tâm và trung thành với Hoàng Thái Cực.

    Mấy ngày nay nhân lúc vì rảnh rỗi đến buồn chán Đại Thiện bỗng muốn đi lên núi săn thú, lại nghe có người nói Tô Đạt Lạt huấn luyện được một con Hải Đông Thanh rất hung mãnh liền dẫn thị vệ đặc biệt đến Thịnh Kinh tới trang viên của Tô Đạt Lạt hỏi mượn. Lúc Đại Thiện đến nơi thì trời đã tối. Lúc này Tiểu Thất đã bắt Chân Hữu Tài đi rồi, cho nên cũng không biết sau đó có một đội kỵ binh Kiến Nô tiến vào trang viên.

    Hòa Thạc Lễ thân vương đích thân đến nhà hỏi mượn Hải Đông Thanh đương nhiên là Tô Đạt Lạt không dám từ chối, đành phải xót xa đưa Hải Đông Thanh mà mình nuôi nấng rất cẩn thận đưa cho Đại Thiện, lại còn tự mình tiễn y ra ngoài trang viên, dọc đường không ngừng dặn dò: - Chủ tử, con Hải Đông Thanh này nuôi bằng thịt người đấy, nếu ngài nuôi nó bằng thịt khác nó sẽ tức giận.

    - Biết rồi. Đại Thiện không nhịn được nói: - Không phải là thịt người thôi sao, quý phủ của bổn vương có rất nhiều nha, tùy ý giết một người cũng đủ để con súc sinh này ăn cả nửa tháng.

    - Còn nữa, còn nữa. . . Tô Đạt Lạt nói: - Nó chỉ ăn thịt non mềm của trẻ em dưới 10 tuổi.

    - Còn thế nữa ư? Đại Thiện cau mày nói: - Trong trang của bản vương trẻ em dưới 10 tuổi cũng không ít, nó không đói được đâu.

    Tô Đạt Lạt vẫn còn lưu luyến đứng sát con Hải Đông Thanh trên vai Đại Thiện, lải nhải nói: - Chủ tử, ngài nói hãy giữ lời, đi săn xong hãy trả con Hải Đông Thanh này lại cho nô tài, nó là sinh mệnh của nô tài, không có nó nô tài ăn không ngon, ngủ không yên mà đến tính mạng cũng không còn nữa.

    - Được rồi, được rồi. Đại Thiện không giữ kiên nhẫn được nữa liền xua tay nói: - Người về đi, về đi.

    - Vù!

    Đại Thiện vừa nói xong thì chỉ nghe thấy một tiếng rít, một luồng gió xẹt qua bên tai y, ở phía sau lập tức vang lên tiếng kêu đau đớn của Tô Đạt Lạt. Đại Thiện vội vàng quay đầu lại, thì thấy Tô Đạt Lạt hai tay đang giữ chặt cổ họng, hai đồng tử đã phồng lên, tơ máu đỏ sẫm tràn ra giữa ngón tay y. Lúc này Đại Thiện mới phát hiện ra trên cổ họng của Tô Đạt Lạt bị một mũi tên ngắn cắm vào.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    353,998

    Quyển 1
    Chương 8: Bắt sống Đại Thiện

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    "Víu víu víu..."

    Tiếng rít chói tai không ngừng vang lên, 600 gia đinh ẩn nấp ở trong cao lương bên đường đồng thời đã phát động tập kích, tên nỏ sắc bén dày đặc như tơ nhện đan vào cùng một chỗ, kỵ binh Kiến Nô cưỡi trên lưng ngựa giơ cao cây đuốc thành bia ngắm tốt nhất, căn bản không tồn tại bất luận góc chết nào, như vậy chỉ trong chốc lát, đã có bảy tám chục kỵ binh Kiến Nô kêu thảm ngã xuống ngựa.

    - Có thích khách!

    - Bảo hộ chủ tử!

    - Bảo vệ chủ tử xông về trước!

    Những kỵ binh Kiến Nô còn lại rất nhanh kịp phản ứng, phóng ngựa làm thành một vòng bảo vệ Đại Thiện bên trong giết xông về phía trước. Vương Phác đương nhiên sẽ không để bọn họ được như ý nguyện, lúc này từ trong cao lương bật người lên, cầm đại đao trong tay nâng về phía trước, hét to: - Râu Rậm, ngươi mang hai trăm huynh đệ tiến công trang viên, huynh đệ còn lại đi theo ta, không để cho Kiến Nô chạy, giết lên!

    - Giết sạch Kiến Nô, một tên cũng không để lại! Giết giết!

    600 gia đinh gầm thét từ trong cao lương xung phong liều chết xông ra, tựa như một đám sói đói đánh về phía bầy cừu trong vòng vây, tuy nhiên kỵ binh Kiến Nô trong vòng vây hiển nhiên không phải sơn dương, kỵ binh Kiến Nô vừa rồi bị đánh bất ngờ đã chết hơn phân nửa, tuy nhiên còn lại hơn ba mươi kỵ đều là những tinh nhuệ bách chiến cả đời, chẳng những võ nghệ cao cường hơn nữa tiễn pháp hơn người.

    Còn chưa tiếp cận lại có mấy gia đinh ngã xuống dưới tên của kỵ binh Kiến Nô.

    Sau khi trả gái bằng thương vong của mười mấy người, đám gia đinh cuối cùng đã vọt tới trước mặt kỵ binh Kiến Nô, hai quân bắt đầu triển khai đánh cận chiến, kỵ binh Kiến Nô dù võ nghệ cao cường, nhưng cuối cùng song quyền khó địch bốn tay, chém giết kịch liệt gần nửa canh giờ, đám gia đinh rốt cuộc đã giả quyết hết hơn ba mươi kỵ Kiến Nô, bắt sống Đại Thiện.

    Nhìn gia đinh nằm ngổn ngang đầy đất, trong lòng Vương Phác không khỏi hít một hơi khí lạnh.

    Lấy 600 gia đinh đánh lén hơn trăm kỵ Kiến Nô, trước loạn tiễn bắn lật ra bảy tám chục kỵ, nhưng để giải quyết hơn ba mươi kỵ Kiến Nô cuối cùng rõ ràng còn trả giá thêm thương vong của hơn mấy chục người!

    Lúc đầu binh lính Mãn Châu bởi vì trang bị lạc hậu đánh giặc chỉ dựa vào nhiệt huyết, sức chiến đấu thực ra không quá mạnh, nhưng tới hậu kỳ Hoàng Thái Cực thống trị, trang bị của binh lính Mãn Châu được cải thiện, nhiều trận chiến bên ngoài đã chiến thắng, binh lính Mãn Châu bất kể là lòng tự tin, hay là kinh nghiệm chiến đấu cũng đã thăng lên đến độ cao tương đối, lúc này binh lính Mãn Châu đã tiến vào thời kì cường thịnh, sức chiến đấu đích xác không thể khinh thường.

    May mắn Vương Phác đủ cẩn thận, nếu hắn ngay từ đầu liền suất lĩnh 600 gia đinh giơ đuốc cầm gậy khởi xướng tiến công, cuối cùng thế tất sẽ diễn biến thành hai quân chính diện giao phong, lấy sức chiến đấu lớn mạnh của kỵ binh Kiến Nô, thắng bại cuối cùng còn rất khó nói. Đây là quân đội gia đinh tinh nhuệ nhất trong quân Minh muốn thay đổi quân Minh bình thường, sức chiến đấu so với kỵ binh Kiến Nô thì lại càng không đáng giá nhắc tới.

    Hai gã gia đinh áp Đại Thiện đi tới trước mặt Vương Phác, hỏi: - Tướng quân, một đao làm thịt lão nô này đi?

    - Khoan đã. Vương Phác phất tay ngăn hai gã lại, sau đó dù bận vẫn ung dung đánh giá Đại Thiện một lát, nói: - Nhìn quần áo trên người y, người hẳn quyền quý trong Kiến Nô, giữ lại trước đã.

    - Hừ. Đại Thiện hừ một tiếng, không ngờ nói bằng tiếng Hán: - Bổn vương đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Đại Thanh Hòa Thạc Lễ Thân Vương Ái Tân Giác La Đại Thiện.

    - Đại Thiện? Ngươi là Đại Thiện? Vương Phác sửng sốt một hồi, sau đó cười ha hả: - Ha ha ha, đây thật là trời cũng giúp ta rồi.

    Đại Thiện nhíu mà hỏi: - Ngươi cười cái gì? Ngươi là ai?

    Vương Phác ngừng cười, đáp: - Bản nhân là Tổng binh Đại Đồng đế quốc Đại Minh Vương Phác, phụng lệnh Kế Liêu Đốc sư Hồng Đại nhân suất lĩnh một đội tinh binh tiến đến tấn công sào huyệt của Kiến Nô các ngươi – Thịnh Kinh.

    - Hừ hừ hừ, ha ha ha... Đại Thiện đầu tiên là cười lạnh, sau đó là cười tỏ, nửa ngày sau mới khinh thường nói: - Thịnh Kinh ta có ba vạn tinh binh nước Đại Thanh đóng trú, chỉ dựa vào một đám ô hợp này của ngươi mà dám đi vuốt râu hùm? Quả thật là không biết tự lượng sức mình. Tiểu tử, bổn vương khuyên ngươi nên sớm từ bỏ ý niệm này đi thì tốt hơn.

    - Khà khà, có phải không biết tự lượng sức mình hay không, Thân vương Điện hạ ngươi lập tức biết ngay. Vương Phác dứt lời vung tay lên, hét: - Giữ lại hai trăm huynh đệ quét tước chiến trường, hỏa thiêu các huynh đệ chết trận, đồng thời chém thêm hai đao vào mỗi Kiến Nô, để tránh có cá lọt lưới, lại lột bỏ áo bào và áo giáp trên người bọn họ, những huynh đệ bị thương thì đưa về làng để cứu trị.

    Lúc này, Đại Hồ Tử đã mang theo hai trăm gia đinh giết vào trong trang, bên trong trang có hơn ba trăm Kiến Nô đều là người già yếu, không cần tốn nhiều sức đã giết chết sạch sẽ, còn lại hơn bảy trăm Đa A Cáp Đô là người hán, thấy quân đội Đại Minh giết vào trong trang, một đám lộ vẻ vui mừng, có người gan lớn cầm cái cuốc xông ra, giúp giết Kiến Nô.

    Không đến nửa canh giờ, Đại Hồ Tử đã hoàn toàn khống chế toàn bộ trang viên, ngay cả mấy chục đứa bé Kiến Nô trốn trong hầm ngầm cũng bị người Hán A Cáp phấn khởi lục soát được, kéo tới trong viện dùng loạn côn đánh chết, những A Cáp người Hán này bình thường đã chịu đủ nhục nhã bởi Kiến Nô, lúc này bắt được cơ hội đương nhiên sẽ hung hăng trả thù, hơn nữa thủ đoạn trả thù tuyệt đối không kém so với Kiến Nô.

    Trong tình cảnh phấn chấn, những người Hán này còn châm một mồi lửa đốt toàn bộ trang viên.

    Đến cuối cùng, Vương Phác không thể không đích thân ra mặt trấn an những người Hán không khống chế được cảm xúc này.

    - Mọi người không nên kích động, mọi người hãy nghe ta nói, ta muốn nói cho mọi người biết một tin tức tốt chấn động, đại quân Kiến Nô ở thành Tùng Sơn đã bị quân đội Đại Minh chúng ta đánh bại, hai trăm ngàn đại quân Kiến Nô đã bị giết toàn bộ, nô tù Hoàng Thái Cực cũng đã chết trận! Hiện tại, Kế Liêu Đốc sư Hồng Thừa Trù đại nhân đã suất lĩnh ba trăm ngàn đại quân đánh tới Tây Bình Bảo, rất nhanh sẽ giết qua Liêu Hà đến tiến công Thịnh Kinh, các ngươi rất nhanh là có thể về nhà, không cần phải làm trâu làm ngựa cho Kiến Nô nữa...

    Dân chúng người Hán trong viện nghe vậy đều hoan hô.

    Tận đến khi tiếng hoan hô trong viện dần trở lại bình thường, Vương Phác mới nói tiếp: - Nhiệm vụ của quân ta là lừa mở cửa thành Thịnh Kinh, dọn sạch chướng ngại vật cho đại quân đến tấn công, cho nên hành động nhất định phải bí ẩn, xin mọi người hãy bình ổn tinh thần ở lại đây thêm vài ngày nữa, không được ra ngoài một mình, nếu để lộ hành tung của quân ta sẽ khiến cho Kiến Nô trong thành Thịnh Kinh có phòng bị trước, như vậy các ngươi sẽ trở thành tội nhân của triều Đại Minh.

    Có người trong đám đông đáp lại: - Tướng quân yên tâm, chúng ta nhất định toàn lực phối hợp hành động với đại quân triều đình.

    - Vậy thì tốt. Vương Phác gật đầu nói: - Giờ mời mọi người về chỗ ở của mình, nấu chút đồ ăn, binh lính quân ta vài ngày chưa được ăn cơm nóng rồi, nếu có ai hiểu y thuật xin đến hỗ trợ băng bó điều trị cho binh lính của ta bị thương.

    - Lão hủ hiểu sơ chút y thuật. Vương Phác vừa dứt, có một lão tẩu thân thể tráng kiện theo một thiếu niên từ trong đám đông đi ra, đến trước mặt Vương Phác, nói: - Tướng quân, lão hủ hành y vài thập niên, coi như là thô thông y thuật, nếu tướng quân tin tưởng, để cho lão hủ kiểm tra binh lính của ngươi, nếu chỉ là vết thương đao kiếm bình thường, vậy thì không làm khó được lão hủ.

    - Vây thì thật là tốt quá. Vương Phác mừng rỡ nói: - Lão tiên sinh xưng hô như thế nào?

    - Lão hủ tên Lý Trường Phúc. Ông lão nói xong kéo thiếu niên ra, nói: - Đây là cháu trai Lý Báo của lão hủ, tướng quân cứ gọi nó là Tiểu Báo Tử là được, Tiểu Báo Tử mau bái kiến tướng quân.

    Thiếu niên quỳ xuống đất, đại lễ bái: - Tiểu Báo Tử bái kiến tướng quân.

    - Ôi, không dám nhận. Vương Phác vội vàng tiến lên nâng Tiểu Báo Tử dậy, lại quay sang chỉ bảo Râu Rậm: - Râu Rậm, mau dẫn Lý tiên sinh đi xem các huynh đệ bị thương.

    - Vâng. Đại Hồ Tử cung kính chắp tay nói với ông lão: - Lão tiên sinh mời đi bên này.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    353,998

    Quyển 1
    Chương 9: Đánh cuộc bằng tính mệnh

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Chưa tới cửa canh giờ, Tiểu Thất vội vàng cưỡi chiến mã tới.

    Lại qua nửa canh giờ, Đao Ba Kiểm mai phục trên giao thông yếu đạo tại bốn phía trang viên cũng đã trở lại, quả nhiên còn mang về mấy chục đầu người, khi Đại Hồ Tử tấn công trang viên, mười mấy Kiến Nô tuỳ thời được sớm bay qua tường vây bỏ trốn, nếu không phải Vương Phác sớm có chuẩn bị bày ra thiên la địa võng ở bốn phía, bọn người kia thật đúng là sẽ làm hỏng đại sự.

    Trong thành Thịnh Kinh tuy nói chỉ có trẻ nhỏ và người già, nhưng nếu Kiến Nô trước đó có phòng bị, đặt trên đầu thành Hồng Di đại pháo bắn xuống, Vương Phác và hơn ngàn gia đinh này sẽ trở thành toàn bộ vật hi sinh rồi, đây cũng không phải là lo lắng vô cớ. Cảnh Trung Minh, Thượng Khả Hỉ, Khổng Hữu Đức sau khi hàng Thanh cũng đem Hồng Di Đại pháo uy lực lớn cấp cho Kiến Nô, nếu Thịnh Kinh là nơi của Kiến Nô, trên đầu thành thế nào cũng phải đặt mười đến hai mươi cái.

    Trong hai gian phòng hảo hạng của Tô Đạt Lạt đã trở thành hành dinh của Tổng binh Vương Phác.

    Trong hành dinh đốt đuốc sáng trưng, Vương Phác đang cùng Tiểu Thất, Râu Rậm, Mặt Sẹo nghị sự.

    Vương Phác hỏi Râu Rậm: - Râu Rậm, trạm canh gác đều bố trí xong rồi chứ?

    - Đều bố trí xong rồi. Râu Rậm vỗ ngực nói: - Tướng quân ngươi cứ yên tâm đi, đảm bảo một con chuột cũng trốn không thoát.

    - Ừ. Vương Phác gật gật đầu, trầm tư một lát sau lại nói với Tiểu Thất: - Tiểu Thất, đợi lát nữa ngươi đến chỗ dân chúng chọn ra mấy chục thanh niên khỏe mạnh cường tráng, phát những binh khí của Kiến Nô thu được cho bọn họ, sáng mai sau khi chúng ta rời khỏi, sẽ bảo bọn họ hộ vệ thôn trang.

    - Không dẫn họ đi theo ư? Tiểu Thất có chút không đành lòng nói: - Đại quân Kiến Nô vừa về đến, bọn họ chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

    - Lòng dạ đàn bà! Vương Phác trầm giọng khiển trách quát mắng: - Dẫn bọn họ đi thì bọn họ không thể chết hả? Thật sự phải mang họ theo, tất cả mọi người phải chết.

    Tiểu Thất im lặng.

    Vương Phác chuyển sang nói với Râu Rậm: - Râu Rậm, ngươi đi chọn lựa một trăm huynh đệ thân thể cường tráng, để bọn họ uống rượu ngon ăn thịt ngon no nê, lại ngủ một giấc ngon lành, hai canh giờ sau thì đánh thức họ dậy, bảo họ mặc quần áo của Kiến Nô vào, thừa dịp trời chưa sáng đi theo ta lừa mở cửa thành Thịnh Kinh ra.

    - Vâng.

    Râu Rậm vâng một tiếng, bước nhanh ra ngoài.

    Tiểu Thất nói: - Tướng quân, ngươi muốn để các huynh đệ giả mạo kỵ binh Kiến Nô đi lừa mở cửa thành?

    - Đúng. Vương Phác nói: - Tuy nhiên bây giờ còn thiếu một người.

    Mặt Sẹo hỏi: - Là ai?

    Vương Phác nói: - Một người có thể hiểu ngôn ngữ Mãn Châu.

    - À? Tiểu Thất thất thanh: - Các hunh đệ đều không hiểu, hay là đi ra ngoài hỏi dân chúng người Hán, biết đâu có người biết?

    - Không cần hỏi. Vương Phác lắc đầu nói: - Những dân chúng người Hán này bị coi như gia súc nhốt ở trong chuồng, sao có thể học được Mãn ngữ chứ.

    Tiểu Thất nói: - Vậy làm sao bây giờ?

    - Có người có lẽ có tác dụng. Vương Phác nói: - Tiểu Thất, dẫn Chân Hữu Tài tới.

    Tiểu Thất lĩnh mệnh mà đi, rất nhanh xách Chân Hữu Tài như xách một con gà đi vào, vừa vào cửa đã ném Chân Hữu Tài xuống đất, đằng đằng sát khí quát: - Tướng quân, đã mang Chân Hữu Tài tới rồi.

    Vương Phác trầm giọng quát: - Chân Hữu Tài, ngươi thật to gan!

    Chân Hữu Tài rùng mình một cái, luôn miệng nói: - Không dám, tiểu nhân không dám.

    Vương Phác quát: - Chẳng phải ngươi nói trong trang chỉ có hơn ba trăm Kiến Nô, lại chỉ là người già yếu đó sao?

    - Đúng ạ đúng ạ. Chân Hữu Tài gật đầu nói: - Trong trang chỉ có hơn ba trăm người già yếu.

    - Nói bậy. Vương Phác vỗ án, lạnh lùng nói: - Trong làng rõ ràng có hơn một trăm thiết kỵ Kiến Nô, bản tướng quân không biết suýt nữa bị thiệt hại nặng, nói, tại sao ngươi phải lừa bản tướng quân?

    - Hả? Cái này... Sắc mặt của Chân Hữu Tài thoáng chốc trở nên trắng bệch, rung giọng nói: - Tiểu... Tiểu nhân thật sự không biết ạ.

    - Còn dám nói xạo. Vương Phác quát to: - Người tới, lôi thằng nhãi này ra chém thành thịt nát cho ta.

    - Vâng!

    Mặt Sẹo và Tiểu Thất ầm ầm đáp, đằng đằng sát khí nhào lên dựng Chân Hữu Tài lên kéo đi, Chân Hữu Tài sợ hãi, kêu thảm một tiếng ngất xỉu, một mùi nước tiểu thối hoắc lan ra trong không khí, Mặt Sẹo một cước đá vào mông Chân Hữu Tài, cười lớn mắng: - Ha ha ha, tướng quân, thằng nhãi này thật vô dụng, sợ tới mức tiểu trong quần rồi.

    Tiểu Thất nói: - Tướng quân, xem ra tiểu tử này thật sự không biết.

    Vương Phác mặt không chút thay đổi nói: - Cho hắn tỉnh.

    Mặt Sẹo tìm một chậu nước lạnh tạt vào mặt Chân Hữu Tài. Chân Hữu Tài hét to một tiếng bừng tỉnh: - Đừng, đừng giết ta!

    - Không giết ngươi cũng được. Vương Phác nói. - Tuy nhiên ngươi hãy nói thật, ngươi có biết Mãn ngữ không?

    - Biết, biết một chút. Chân Hữu Tài liên tục gật đầu nói: - Tiểu nhân biết nói một chút Hán ngữ thông dụng.

    - Ha ha ha...

    Vương Phác nhìn Tiểu Thất, lại nhìn Mặt Sẹo, ba người đồng thời cười ha hả.

    Chân Hữu Tài bị ba người cười làm sợ hết hồn, lập cập hỏi: - Tướng quân cười... Cười cái gì? Tiểu... Tiểu nhân không hề...nói dối.

    - Không nói dối là tốt rồi. Vương Phác lớn tiếng nói: - Tiểu Thất, đưa Chân tiên sinh đi nghỉ ngơi.

    - Vâng.

    Tiểu Thất ầm ầm đồng ý, tiến lên chộp Chân Hữu Tài kéo đi. Chân Hữu Tài vội vàng ôm lấy cánh tay cường tráng của Tiểu Thất, liên tục cầu xin: - Tướng...Tướng quân, ngài nhẹ...nhẹ tay một chút, cổ của tiểu nhân sợ không chịu được...

    Đợi khi Tiểu Thất dẫn Chân Hữu Tài đi khuất rồi, Mặt Sẹo mới bận tâm hỏi Vương Phác: - Tướng quân, có phải ngươi tính toán để tên Chân Hữu Tài này đi gọi cửa không?

    Vương Phác gật đầu nói: - Hiện tại cũng không có lựa chọn khác, chỉ có gã là biết Mãn ngữ thôi.

    Mặt Sẹo nói: - Nhưng chúng ta nghe không hiểu Mãn ngữ, nếu chẳng may tên tiểu tử này không gọi cửa mà ngược lại nhắc nhở Kiến Nô thủ thành, vậy chúng ta xong đời rồi.

    - Đến lúc này chúng ta cũng chỉ có thể đánh bạc thôi. Vương Phác đập một quyền thật mạnh lên bàn, trầm giọng nói: - Nếu Chân Hữu Tài này thật sự là một kẻ không sợ chết, nguyện ý tặng tính mạng của bản thân cho Kiến Nô, bố đây sẽ nhận thua!

    Mặt Sẹo thẹo nghe xong trong lòng rùng mình, không kìm nổi lén nhìn Vương Phác một cái, thầm nghĩ tướng quân thật sự thay đổi rồi, từ lần trước sau khi bị ngã xuống đoạn bờ được các huynh đệ cứu về, tướng quân dường như thay đổi thành một người khác, tướng quân của hiện tại chẳng những gặp chuyện vô cùng có chủ kiến, hơn nữa lòng lang dạ sói ngay cả y xuất thân thổ phỉ thảo mãng cũng đều cảm thấy không bằng.

    Tuy nhiên nói gì thì nói, Mặt Sẹo rất thưởng thức tác phong làm việc của Vương Phác hiện tại, y cảm thấy, tướng quân của hiện tại mới làm nên việc lớn đấy, không giống như trước, chỉ là thiếu gia yếu đuối trông thì ngon mà dùng không được.


    Thịnh Kinh, nội đình.

    Trước tiên giới thiệu sơ lược một chút về hoàng cung Thịnh Kinh. Thời kì Nỗ Nhĩ Cáp Xích kiến tạo Sùng Chính Điện và Thập Vương đình, thời Hoàng Thái Cực xây dựng thêm hoàng cung, kiến tạo đại nội cung khuyết chiếm 300 mẫu đất, nội đình này chính là kiến trúc dành cho nhóm hậu phi sống và sinh hoạt, trong đó chủ yếu do năm tầng kiến trúc cấu thành, dựa theo cấp bậc thứ tự phân làm Thanh Ninh cung, Quan Sư cung, Lân Chỉ cung, Diễn Khánh cung, Vĩnh Phúc cung.

    Đại Phúc Tấn Triết Triết, cũng tức là Hoàng hầu của Hoàng Thái Cực sống ở Thanh Ninh cung.

    Hải Lan Châu ở trong Quan Sư cung, tức là Thần phi. Hải Lan Châu là nữ nhân được Hoàng Thái Cực sủng ái nhất, nghe nói nàng am hiểu thuật trường đạo chín cạn một sâu, bản lĩnh trên giường rất giỏi, khiến Hoàng Thái Cực mê đắm đến thần hôn điên đảo hận không thể ngày ngày ở bên cạnh nàng.

    Na Mộc Chung sống ở Lân Chỉ cung, tức là Quý phi, Ba Đặc Mã thì sống ở Diễn Khánh cung, tức là Thục phi, hai nữ nhân này vốn là nữ nhân của Đại Hãn Lâm Đan Hãn ở Bắc Nguyên, sau Lâm Đan Hãn bị Đa Nhĩ Cổn đánh bại, hai nữ nhân này liền mang theo Ngọc tỷ truyền quốc và cấp dưới đầu hàng Mãn Thanh, Nô tù Hoàng Thái Cực vì lôi kéo người Mông Cổ, liền nạp các nàng làm Phúc tấn.

    Cuối cùng phải nói trong điểm về Vĩnh Phúc cung một chút. Nữ nhân ở Vĩnh Phúc cung tên là Bố Mộc Bố Thái, dân gian gọi nàng là Đại Ngọc Nhi, nàng là cháu gái của Hoàng hậu Triết Triết, cũng là muội muội của Thần phi Hải Lan Châu, nàng chính là Trang phi, tức là Hiếu Trang thái hậu sau này, độc giá từng đọc Biện tử hí nhất định sẽ không thấy xa lạ, dù không khoa trương như trong phim truyền hình Trung Hoa, nhưng nàng thật sự là một người phụ nữ tài giỏi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)