↑ ↓

 LS Q.Sự Thiết Huyết Đại Minh - Tịch Mịch Kiếm Khách - FULL 468C FREE

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi minh luan, 24/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    329,180
    Thiết Huyết Đại Minh
    Tác giả: Tịch Mịch Kiếm Khách
    Chương 465: Tam quyền phân lập (1)

    Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
    Nguồn: Metruyen.com
    Share: Banlong.usa



    Đêm vắng.


    Nội các Thủ phụ Vương Pháp cùng đám Thứ phụ (1) Tiền Trừng Hải, Lữ Như Hối, Tôn An Bang...rón ra rón rén bước vào thư phòng của Vương Phác, trong số này Tiền Trừng Hải là cháu họ xa của Nội các Thủ phụ đời trước là Tiền Khiêm Ích, Lữ Như Hối là cháu ruột của Nội các Nội phụ (2) đời trước là Lữ Đại Khí, còn Tôn An Bang là cháu họ của Tôn Truyền Đình.


    Bốn đại gia tộc Vương, Tôn, Chu, Trần, là những đại gia tộc về kinh tế.

    Trong khi Vương, Tôn, Tiền, Lữ, là bốn đại gia tộc quan lại quyền thế, kể từ thời Long Vũ trung hưng đến nay, Nội các Thủ phụ đã thay đổi mười mấy lần, từ Tôn Truyền Đình đến Tiền Khiêm Ích, Lữ Đại Khí, cho đến Thủ phụ đương nhiệm là Vương Pháp, người nào cũng xuất thân từ bốn đại gia tộc quan lại quyền thế này.

    Việc Nội các Thủ phụ chỉ xuất hiện từ trong bốn đại gia tộc, ban đầu là do mong muốn của Vương Phác, nhưng trong giai đoạn hiện nay, đây cũng là biện pháp duy nhất hữu hiệu, tập trung quyền lực cao nhất trong tay một thiểu số tập đoàn quan lại, vừa giúp cục diện chính trị ổn định, vừa không tạo thành cục diện một gia tộc nắm hết quyền lực, có thể nói là sách lược ổn thỏa nhất mà Vương Phác có thể nghĩ ra được.

    Từ đầu đến cuối, Vương Phác chưa hề làm Nội các Thủ phụ, tuy nhiên hắn trước sau như một nắm vững Trung Ương quân trong tay, mặc dù bây giờ Vương Phác đã tám mươi chín tuổi, Vương Pháp làm mấy năm Thủ phụ, cũng đã nhiều lần nói bóng nói gió, hy vọng Vương Phác giao lại binh quyền, nhưng Vương Phác thản nhiên như không.

    Trên thực tế, Vương Phác cũng không có ý định giao quân quyền cho
    Vương Pháp.

    Vương Phác có thể bảo đảm mình không có tham vọng xưng đế, nhưng không thể bảo đảm Vương Pháp cũng có thể làm được như mình, nếu giao binh quyền cho
    Vương Pháp, Vương Pháp sẽ tập trung quyền lực quân đội vào một mình y, nếu như y muốn đổi đời mà xưng đế, thì không ai có thể ngăn cản được y. Bởi vậy cho nên, Vương Phác không thể làm như vậy.

    Lúc đám Vương Pháp bước vào, Vương Phác đang nằm ngửa trên xích đu, nhắm mắt giả vờ ngủ say.

    Nghĩa là Vương Phác đang ngủ, Vương Pháp quay đầu lại ra hiệu cho đám Lữ Như Hối phía sau chớ lên tiếng, sau đó đi tới trước mặt Vương Phác, khẽ gọi:

    - Lão gia...

    Vương Phác từ từ mở mắt ra, vuốt cằm nói:

    - À, ngươi đến rồi, các ngươi cũng tới rồi à.

    Tiền Trừng Hải, Lữ Như Hối, Tôn An Bang vội vàng tiến lên, cung kính vái chào, cùng kêu lên:

    - Tham kiến lão gia tử.

    Đám Tiền Trừng Hải là hậu bối của Vương Phác, gọi ông ta một tiếng lão gia tử cũng là phải lẽ.

    - Miễn đi, miễn đi.

    Vương Phác khoát tay, giọng già nua cười nói:

    - Ngồi đi, tất cả cùng ngồi.

    - Đa tạ lão gia tử.

    Đám Tiền Trừng Hải tạ ơn, rồi lần lượt ngồi xuống, không dám ngồi hẳn, chỉ dám ghé một bên mông vào ghế, kể cả Vương Pháp cũng vậy. Năm mươi năm nay, quyền uy của Vương Phác ngút trời, đừng thấy hiện giờ ông tuổi già sức yếu, nhưng một khi ra oai, thì là thần ngăn sát thần, Phật ngăn sát Phật! (3)

    Xuân năm ngoái, Tổng đốc châu Úc Trương Thiết Lĩnh đòi độc lập, định làm hoàng đế châu Úc, rốt cuộc trong cơn nóng giận, Vương Phác điều hai mươi doanh Trung Ương quân tinh nhuệ tới, chưa tới ba tháng đã dẹp yên cuộc phản loạn. Trương Thiết Lĩnh vốn là con trai của ái tướng tâm phúc của Vương Phác là Trương Hòa Thượng, Vương Phác đã chứng kiến y lớn lên từ lúc còn nhỏ, nhưng cuối cùng Vương Phác không chút nương tay, cho người lột da y trong lúc còn sống sờ sờ (4).

    - Lão gia tử.

    Vương Pháp liếc nhìn ba người Lữ Như Hối, dè dặt hỏi:

    - Đã muộn thế này, lão nhân gia còn không nghỉ ngơi, còn sai người gọi chúng con đến, hẳn là có gì dạy bảo?

    - Ừm, có chút chuyện.

    Vương Phác gật đầu:

    - Đợi một lát các ngươi sẽ biết.

    Vương Phác đã nói như vậy, bọn Vương Pháp cũng không dám hỏi nữa, chỉ ngồi đợi.

    Tuy nhiên đợi không bao lâu, ngoài thư phòng chợt vang lên tiếng bước chân dồn dập, đám Vương Pháp chưa kịp đứng dậy, năm viên quan quân Trung Ương quân đã hiên ngang bước vào, đứng nghiêm chào Vương Phác. Trên khuôn mặt già nua của Vương Phác rốt cuộc hiện ra một nụ cười, phất tay nói:

    - Ôi, các ngươi đã tới, tất cả cùng ngồi đi.

    Năm viên quan quân đó là Lý Định Tây, Triệu Chinh Di, Đường Hạo, Trịnh Viễn và Lý Khởi.

    Trong năm người, Lý Định Tây là con trưởng của Lý Định Quốc, hiện giữ chức Tổng tham mưu trưởng bộ binh Trung Ương quân, cũng là Chủ tịch Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng, Triệu Chinh Di là con thứ của Triệu Tin, Đường Hạo là con trưởng của Đường Thắng, hai người này hiện giữ chức Phó tổng tham mưu trưởng bộ binh Trung Ương quân, cũng là thành viên Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng, Trinh Viễn là cháu của Trịnh thành công, Tổng tham mưu trưởng hải quân, Lý Khởi là con của nguyên Tổng tham mưu trưởng hải quân Lý Ngang, hiện giữ chức Phó tổng tham mưu trưởng hải quân, hai người cũng là thành viên Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng.

    Năm người này hợp thành cơ cấu quyền lực cao nhất của lực lượng quân sự đế quốc Đại Minh, theo hiến pháp, Tham mưu trưởng Hội nghị liên tịch có nhiệm vụ thực hiện mệnh lệnh của nội các, nhưng vì Vương Phác còn sống, hiến pháp này có thể nói là chỉ để làm vì, khi Vương Phác còn sống, nội các tuyệt đối không động được vào một binh một tốt Trung Ương quân và chiến hạm nào của hải quân.

    Năm người Lý Định Tây chia nhau ngồi xuống.

    Thấy Vương Phác không muốn nói chuyện, vẻ mặt Vương Pháp trở nên ngưng trọng, loáng thoáng hiểu được Vương Phác muốn làm gì, trong lòng không tránh khỏi hơi gấp gáp, bước tới nhẹ nhàng kéo tay áo Vương Phác, khẽ nói:

    - Lão gia tử, có thể cho con gặp riêng một chút để nói chuyện không?

    Vương Phác lạnh nhạt nói:

    - Có chuyện gì không thể nói ở đây sao?

    - Chuyện này...

    Vương Pháp do dự một chút, đang không biết phải làm sao, ngoài thư phòng bỗng vang lên tiếng hô:

    - Hoàng đế bệ hạ giá lâm!

    Mọi người đang ngồi ngay ngắn trong thư phòng, nghe tiếng đều đứng dậy, mặc dù đế quốc Đại Minh đã hủy bỏ việc dập đầu bái lạy hoàng đế, nhưng nghi thức khom người thì vẫn giữ lại. Mặc dù hiện giờ hoàng đế không có quyền thống trị, nhưng dù sao ông ta cũng là hoàng đế của đế quốc, địa vị vô cùng tôn quý.

    Chỉ riêng Vương Phác đang nằm trên xích đu là không đứng dậy, đây là dặc quyền hoàng đế ban cho ông ta.

    Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, hoàng đế Vạn Lịch thong thả đi vào thư phòng, người hầu của Vương phủ bưng ghế đặt ở bên trái Vương Phác cho hoàng đế Vạn Lịch. Hoàng đế Vạn Lịch vui vẻ ngồi, tuy là hoàng đế lại bị thần tử gọi đến phủ để nghị sự, thì cũng không ổn lắm, tuy nhiên Vương Phác dã già như vậy, thì cũng không chấp làm gì.

    Tuy tuổi hoàng đế Vạn Lịch không lớn lắm, nhưng tâm tư không ngốc như hoàng đế Long Vũ cha mình. Y biết, với uy danh và thế lực của Vương Phác, nếu như hắn muốn làm hoàng đế, là chuyện hết sức dễ dàng, dân chúng và tất cả kẻ quyền quý trong thiên hạ đều sẽ giơ hai tay hoan nghênh, chứ sẽ không có ai khóc thương cho họ Chu!

    Vương Phác ngồi dậy, cất giọng già nua:

    - À, nên tới cũng đã tới rồi, vậy thì bắt đầu thôi. Hôm nay lão phu mời các vị đến đây, là muốn bàn bạc một việc, một việc đại sự liên quan đến hưng suy vinh nhục, thiên thu vạn đại của đế quốc!

    Trái tim của hoàng đế Vạn Lịch giật thót, trong mắt không giấu được một tia hoảng sợ.

    Những năm gần đây, đầu đường ngõ phố vẫn truyền đi không ít lời đồn đãi, nói Vương Phác trước sau noi theo Tào Tháo ở thời Tam Quốc, cho nên lúc còn sống Vương Phác sẽ không soán ngôi, nhưng sau khi Tào Tháo chết, con ông ta là Tào Phi đã lập tức soán ngôi nhà Hán lên làm vua, chẳng lẽ bây giờ Vương Phác cũng định trao quyền cho con rồi?

    Nghĩ tới đây, hoàng đế Vạn Lịch đưa mắt nhìn Nội các Thủ phụ Vương Pháp, sự bất an như mây đen bao phủ đầu óc y. Y thừa biết tính cách của Vương Pháp, nếu để cho người này nắm giữ thực quyền, nhất định sẽ soán ngôi nhà Minh, chẳng lẽ giang sơn của nhà họ Chu truyền tới tay y là hết rồi sao?

    Trong lòng Vương Pháp cũng bồn chồn, không cần phải nói, người này đúng là có tham vọng làm hoàng đế, ông ta vẫn cho rằng sỡ dĩ Đại Minh được trung hưng thời Long Vũ, không phải là do hoàng đế Long Vũ anh minh, mà hoàn toàn là nhờ công lao của Vương Phác. Nếu không có Vương Phác, không biết triều Minh đã bị Kiến Nô tiêu diệt bao nhiêu năm rồi! Cho nên Vương Pháp cho rằng giang sơn này nên là của Vương gia, ngai vàng này nên để cha con ông ta ngồi lên.

    Vương Pháp cũng biết, tuyệt đại đa số dân chúng và những kẻ quyền quý trong thiên hạ đều đứng về phía Vương gia, chỉ cần Vương gia đưa ra lời hiệu triệu, phế Minh lập vương triều khác, sẽ là thuận ý trời, ứng với lòng dân! Điều khiến Vương Pháp không nghĩ ra, đó là tại sao Vương Phác vẫn không muốn soán ngôi nhà Minh?

    Trên thực tế, nguyên nhân Vương Phác không muốn soán ngôi nhà Minh, là rất đơn giản.

    Vương Phác có thể bảo đảm mình không phải là hôn quân, có thể biết Vương Pháp cũng không phải là hôn quân, thậm chí có thể biết con, cháu của Vương Phác cũng không phải là hạng người vô năng, nhưng còn chắt, chút của y thì sao? Vương Phác có thể bảo đảm rằng đời đời con cháu Vương gia sẽ vẫn tài đức sáng suốt sao?

    Dĩ nhiên là không thể.

    Nếu không thể bảo đảm được điều đó, như vậy cuối cùng vương triều do Vương gia lập nên cũng không tránh khỏi bị tiêu diệt, mà đến lúc đó, người chịu khổ sẽ là dân chúng Đại Minh, là dân tộc Đại Hán. Nếu đến lúc đó, có một người dân tộc dã man lại quật khởi, ai có thể bảo đảm bi kịch man tộc xâm lược Trung Nguyên sẽ không tái diễn một lần nữa?

    Cho nên, vì hậu thế, vì dân tộc Đại Hán, tuyệt đối Vương Phác sẽ không soán ngôi nhà Minh để lạp vương triều khác! Điều ông ta mong muốn, đó là từ chế độ, từ gốc rễ tiến hành phân phối hợp lý quyền lực cao nhất của đế quốc Đại Minh, để bảo đảm đế quốc Đại Minh có thể phồn vinh lâu dài, để bảo đảm dân tộc Đại Hán có thể trường thịnh không suy!

    -
    (1) Thứ phụ: từ gọi phó tể tướng hoặc chức vụ tương đương. Triều Minh, Đại học sĩ đứng đầu nội các gọi là Thủ phụ hoặc Nguyên phụ; còn Thứ phụ là chỉ đại học sĩ có địa vị gần với Thủ phụ.

    (2) Nội phụ: người giúp đỡ việc triều chính cho vua.

    (3) Phùng Phật sát Phật:

    Thiền sư Lâm Tế nổi tiếng với câu nói: "Nếu thấy Phật trên đường ngươi đi, giết ngay!" Câu nói ấy trở thành thành ngữ trứ danh "Phùng Phật sát Phật".

    Đây là cách “tuyên ngôn” đầy ấn tượng, “sát” ở đây là “diệt”, tiêu diệt những vọng tưởng trong tâm lúc hành thiền. Trong lúc thiền, nếu nhìn thấy ma quỷ, bồ tát, Phật... thì hãy coi chừng đó là ma cảnh ám chướng phá hoại chánh giác chánh định.

    Do đó, hết thảy các "phật" ấy phải bị diệt sạch để tìm tới bản thể chân như. Ai đọc Tây Du Ký, hẳn còn nhớ có một con yêu rất lạ đời, vốn là tên tiểu đồng có lông mày vàng (hoàng mi) giữ chiếc khánh vàng của Phật Di Lặc. Tiểu đồng lẻn xuống trần mạo xưng là Hoàng Mi Lão Phật, lập chùa Lôi Âm giả, chiêu tập quỷ quái lớn nhỏ về giả làm la hán, kim cang, bồ tát... để lừa Đường Tăng, khi Đường Tăng vào bái lay thì bắt giữ..

    Chuyện này cũng tượng tự như câu Phùng Phật sát Phật, nó nhắc nhở người tu chân chính đừng nên vọng cầu Phật ở ngoài thân, bởi vì Phật là tại Tâm.

    (4) Lột da lúc còn sống: nguyên văn “Hoạt bác”, tức dùng đuốc đốt da, nướng chín da thịt bên ngoài đến ba phần. Lúc này, da đã bị tách rời khỏi phần thịt còn sống. Sau đó, phạm nhân sẽ bị lột toàn bộ da trên người, bất chấp có kêu la gào thét cỡ nào. ... Thịt của phạm nhân hoàn toàn hiện ra, mạch máu lộ rõ ra ngoài, có thể nhìn thấy nhịp đập của nội tạng.
     
    Last edited by a moderator: 1/2/17
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    329,180
    Thiết Huyết Đại Minh
    Tác giả: Tịch Mịch Kiếm Khách
    Chương 466: Tam quyền phân lập (2)

    Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
    Nguồn: Metruyen.com
    Share: Banlong.usa



    - Ta già rồi...

    Vương Phác cất giọng cô đơn nói:

    - Thế giới này là của những người trẻ tuổi các ngươi, tương lai đế quốc, tương lai dân tộc Đại Hán là dựa vào các ngươi.

    - Ông cụ.

    Vương Pháp căng thẳng nói:

    - Thân thể người vẫn còn mạnh khỏe, ít nhất còn có thể sống thêm ba mươi năm.

    - Đừng đánh trống lảng.


    Vương Phác khoát tay:

    - Trung Quốc chúng ta có câu cách ngôn “Người tốt không sống lâu, kẻ xấu sống ngàn năm”, trong đời lão phu giết người vô số, diệt quốc, diệt tộc hàng trăm, coi như kẻ xấu ngàn năm có một, cho nên mới có thể sống tới tám mươi chín tuổi, thế đã đủ lắm rồi...Nhưng dù sao lão phu cũng đã già rồi, thời gian còn lại cũng không nhiều.

    Không khí trong thư phòng hơi khác thường, hơi nặng nề, không có ai dám lên tiếng cắt đứt lời Vương Phác.

    - Khi lão phu còn sống, những thứ tôm tép nhãi nhép cũng không dám hó hé gây chuyện.

    Trên khuôn mặt Vương Phác bỗng hiện lên vẻ hào hùng từ lâu không thấy, tuy nhiên rất nhanh biến mất, thay vào đó là vẻ phiền muộn:

    - Nhưng sau khi lão phu chết đi, tất nhiên không thể ngăn được bọn chúng...Lão phu không yên lòng, trước khi làm xong một số việc, lão phu chết cũng không thể nhắm mắt.

    - Cha!

    Vương Pháp kêu lên:

    - Cha làm sao vậy? Đang yên đang lành lại nói chết chóc gì chứ!

    Hoàng đế Vạn Lịch cũng khuyên nhủ:

    - Đúng vậy, với uy danh của ngài, ngay cả Diêm Vương thấy mặt cũng phải tránh đi, trong tam giới thiên địa nhân, còn có ai dám câu hồn của ngài chứ?

    - Đừng nói những lời vô ích đó!

    Vương Phác khoát tay, nói tiếp:

    - Trước mắt có hai việc, nếu hai việc này không làm ổn thỏa, lão phu nhất định sẽ không tắt thở đấy! Việc thứ nhất là các nước châu Âu, trước lúc lão phu nhắm mắt, nhất định phải tận mắt thấy Trung Quốc chinh phục châu Âu!

    - Ông cụ yên tâm!

    Lý Định Tây bỗng đứng dậy, nói:

    - Bộ đường sắt đang xây dựng đường sắt thông đến Tây Bá Lợi Á (Xibreria), Bộ tổng tham mưu cũng đã vạch kế hoạch tác chiến đối với châu Âu, tối đa là ba năm, Trung Ương quân chúng ta nhất định sẽ chinh phục toàn bộ châu Âu!

    - Ồ, dùng binh như thế nào là việc của các ngươi, lão phu chỉ quan tâm đến kết quả.

    Vương Phác khẽ vuốt cằm, nói tiếp:

    - Việc thứ hai là...lão phu già rồi, sức lực không so được với đám trẻ tuổi các ngươi, mọi việc lớn nhỏ của Trung Ương quân cũng nên giao lại cho các ngươi...

    Tới rồi! Rốt cuộc ông ta đã nói tới vấn đề chính!

    Vương Pháp và hoàng đế Vạn Lịch đồng thời thấp thỏm, ánh mắt đám quan quân Lý Định Tây cũng đột nhiên trở nên sáng rực, bao gồm bọn Lữ Như Hối, Tôn An Bang, bọn họ cũng rất muốn biết rốt cuộc Vương Phác định phân phối quyền lực trong tay như thế nào? Giao hết binh quyền cho Vương Pháp, hay là trả lại binh quyền cho hoàng đế Vạn Lịch?

    Ánh mắt mờ đục của Vương Phác từ từ lướt qua khuôn mặt mọi người, giọng già nua cất lên:

    - Bắt đầu từ hôm nay, hoàng đế Đại Minh chính là Thống soái tối cao của tất cả lực lượng vũ trang đế quốc Đại Minh...

    Vương Phác còn chưa dứt lời, sắc mặt Vương Pháp đã trở nên hết sức khó coi, còn hoàng đế Vạn Lịch lại mừng thầm, tuy nhiên không dám biểu lộ ra ngoài mặt. Đám Lã Như Hối, Tôn An Bang, Lý Định Tây cũng bất ngờ, thật sự họ không nghĩ ra là Vương Phác sẽ trao lại binh quyền cho hoàng đế Vạn Lịch.

    Vương Phác ngừng lại một chút, đột nhiên nói:

    - Tuy nhiên...

    Hoàng đế Vạn Lịch vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lập tức lại căng thẳng, mà trong lòng Vương Pháp thì lại hiện lên một tia hy vọng.

    Vương Phác nói tiếp:

    - Tuy nhiên, mệnh lệnh điều động quân đội của hoàng đế bệ hạ phải thông qua phê chuẩn của nội các và lưỡng viện quốc hội, mới có thể có hiệu lực. Bất kể là nội các phản đối, hay là Thượng viện hoặc Hạ viện trong quốc hội phản đối, mệnh lệnh điều động của hoàng đế bệ hạ sẽ không đủ hiệu lực theo luật pháp và Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng sẽ không chấp hành.

    Tuyệt!

    Một chiêu này của Vương Phác quả nhiên rất tuyệt!


    Với cách này, dõi mắt cả đế quốc, chỉ có Thống soái tối cao hoàng đế Vạn Lịch mới có quyền điều động lực lượng vũ trang, nhưng cũng không thể điều động một cách tùy tiện để phục vụ cho riêng mình, còn nếu nói cưỡng ép giải tán quốc hội hoặc nội các, lại càng không được, bởi vì lệnh của hoàng đế phải được nội các và quốc hội phê chuẩn.

    Đương nhiên, hình thức phân phối quyền lực như thế này là không chê vào đâu được.

    Có một khả năng có thể xảy ra, đó chính là hoàng đế khống chế tất cả các thành viên trong Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng, trực tiếp nắm giữ cả lực lượng vũ trang, từ đó có thể qua mặt nội các và quốc hội, muốn làm gì thì làm. Tuy nhiên, với cơ cấu chính trị của đế quốc Đại Minh, khả năng này vô cùng khó xảy ra.

    Bởi vì các thành viên Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng đều được đề cử từ quan quân các cấp Trung Ương quân, mà danh sách đề cử này phải do nội các phê chuẩn, cho nên nếu có một hai thành viên Hội nghị liên tịch bị khống chế hay mua chuộc thì còn có thể, chứ việc tất cả thành viên đều bị hoàng đế mua chuộc là rất khó xảy ra, dù gì thì người của nội các cũng đâu có bất tài, không thể có chuyện người của mình bị hoàng đế mua chuộc mà không hay biết.

    Còn có một khả năng khác, đó là Nội các Thủ phụ -người trên thực tế nắm giữ quyền hành pháp, sẽ dựa vào quyền xét duyệt danh sách Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng để khống chế tất cả các thành viên Hội nghị liên tịch, mà như vậy, mặc dù trên danh nghĩa Nội các Thủ phụ không có quyền điều động lực lượng vũ trang của đế quốc, nhưng trên thực tế, nội các Thủ phụ chính là Thống soái tối cao lực lượng vũ trang đế quốc, tất cả thành viên Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng sẽ trung thành với Nội các Thủ phụ, thậm chí Nội các Thủ phụ có thể phát động chính biến để soán ngôi hoàng đế hoặc thành lập chính phủ quân đội.

    Đây mới là vấn đề nghiêm trọng, tuy nhiên Vương Phác đã nghĩ ra biện pháp đối phó với việc này từ lâu, đó chính là, nội các chỉ có quyền xét duyệt danh sách, nhưng không có quyền tiến cử vào danh sách, quyền tiến cử thuộc về hai viện của quốc hội. Nó cách khác, quốc hội sẽ chọn từ mười đến mười lăm người trong số các quan quân tại ngũ có lai lịch phù hợp, sau đó nộp cho nội các, nội các sẽ chọn ra năm tới bảy người trong số đó, để thành lập một Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng mới.

    Như vậy, Nội các Thủ phụ muốn hoàn toàn khống chế Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng là điều không thể, bởi vì trên thực tế Vương Phác đã phân chia quyền miễn nhiệm và bổ nhiệm thành viên Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng cho quốc hội lưỡng viện đông đảo, người đa nghi sẽ không nhất trí, sẽ có tranh chấp, tạo ra phát hiện phái, có người tán thnahf sẽ có người phản đối, cuối cùng nội các và quốc hội giằng co mãi, rốt cuộc bên này chẳng thể làm gì được bên kia, đành phải thỏa hiệp với nhau.

    Dĩ nhiên, cũng có thể xuất hiện một khả năng vô lý, đó là hoàng đế từ chối quyền điều khiển lực lượng vũ trang.

    Ví dụ như sau này đế quốc bị dị tộc xâm lấn, thuộc địa làm phản, cần Trung Ương quân xuất binh trấn áp, nhưng hoàng đế từ chối điều động quân đội, lúc này cần một biện pháp khác để bổ túc, đó là quyền gián nghị của lưỡng viện quốc hội, khi đế quốc bị uy hiếp, lưỡng viện quốc hội có thể thông qua nghị quyết với đa số phiếu, cũng báo lên cho nội các phê chuẩn, là có thể trực tiếp truyền lệnh cho lực lượng vũ trang qua Hội nghị liên tịch Tham mưu trưởng.

    Sự phân phối quyền lực của Vương Phác hơi khác thường, thật ra đó chính là biến tướng của tam quyền phân lập.

    Đối với phương Tây, tam quyền phân lập là chỉ sự phân lập giữa lập pháp, hành pháp và tư pháp, nhưng hệ thống này tuyệt đối không thể thực hiện được ở đế quốc Đại Minh, bởi vì ở đế quốc Đại Minh, quân quyền là quyền lực áp đảo tất cả các quyền lực khác, nếu ai nắm giữ quân quyền, người đó sẽ quyết định hết thảy, hành pháp, lập pháp và tư pháp đều đứng qua một bên.

    Cho nên, tam quyền phân lập này của Vương Phác, thật ra là chia nhỏ quân quyền ra: quyền điều động quân đội thuộc về hoàng đế, quyền bổ nhiệm sĩ quan cao cấp thuộc quốc hội, quyền giám sát bổ nhiệm sĩ quan cao cấp, điều động lực lượng vũ trang thuộc về nội các, Vương Phác dùng hệ thống hạn chế lẫn nhau một cách hữu hiệu này để ngăn ngừa hoàng đế hoặc Nội các Thủ phụ trực tiếp khống chế lực lượng vũ trang, đồng thời uy hiếp cơ cấu chính trị hiện hành của Đại Minh.
     
    Last edited by a moderator: 1/2/17
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    329,180
    Thiết Huyết Đại Minh
    Tác giả: Tịch Mịch Kiếm Khách
    Chương 467: Chinh phục (1)

    Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
    Nguồn: Metruyen.com
    Share: Banlong.usa



    Đám người Vạn Lịch hoàng đế đã đi rồi, trong thư phòng chỉ còn lại cha con Vương Phác, Vương Pháp.

    Vương Pháp tức giận nhìn Vương Phác, chất vấn:
    - Cha à, sao cha lại làm như vậy? Sao cha lại trả lại quân quyền cho Vạn Lịch Đế chứ? Cha có biết làm như vậy sẽ có hậu quả gì không? Hiện tại lão nhân gia cha còn đang khỏe mạnh, họ đương nhiên không dám làm gì nhà họ Vương chúng ta, nhưng nếu lão nhân gia cha trăm tuổi thì sao, họ sẽ bỏ qua cho nhà họ Vương chúng ta hay sao?

    - Họ?
    Vương Phác lãnh đạm hỏi:
    - Họ là ai?

    Vương Pháp nói:
    - Đương nhiên là người của Hoàng gia rồi.

    Vương Phác nói:
    - Người của Hoàng gia có năng lực làm gì nhà họ Vương chứ?

    Vương Pháp nói:
    - Hiện tại thì không thể làm gì được nhà họ Vương, nhưng lão nhân gia cha trăm tuổi thì sao? Trong tay họ có binh quyền, đồng ý tha cho chúng ta hay sao?

    - Binh quyền?
    Vương Phác cười lạnh nói:
    - Vừa rồi vi phụ ở ngay trước mặt mọi người đã nói rõ, Hoàng đế chỉ là Thống soái tối cao quân đội đế quốc trên danh nghĩa, nếu không có sự ủng hộ của hai viện Nội các và Quốc hội, ông ta căn bản không thể điều động được một binh tốt nào.

    Vương Pháp vội la lên:
    - Nhưng...

    - Không nhưng nhị gì hết.
    Vương Phác đang nhắm mắt bỗng mở ra, trầm giọng nói:
    - Đừng tưởng rằng vi phụ không biết tâm tư của con, không phải con muốn nắm hết quyền hành giống vi phụ sao? Hiện tại vi phụ nói rõ cho con biết, con không có tư cách đó đâu. Sở dĩ vi phụ chia quân quyền làm ba, chính là vì phòng ngừa con nắm hết quyền hành đấy.

    Vương Pháp thõng đầu xuống, ngượng ngùng nói:
    - Phụ thân, con làm vậy cũng là vì nhà họ Vương...

    - Câm miệng.
    Vương Phác mắng:
    - Nếu con là vì tốt cho nhà họ Vương, vậy thì hãy làm theo ý của vi phụ đi. Làm Hoàng đế có gì tốt chứ? Hôm nay con có thể nắm hết quyền hành chiếm ngôi vị Hoàng đế của Chu gia, ngày mai nhà khác cũng có thể nắm hết quyền hành chiếm ngôi vị Hoàng đế của nhà họ Vương con, con trở về tự suy ngẫm đi, khi nào nghĩ thông suốt thì đến Nội các làm việc.

    Vương Pháp nghe vậy giật mình kinh hãi, nghe ý tứ này của Vương Phác nếu y không nghĩ ra, vậy thì Thủ phụ Nội các cũng đã đổi người rồi.

    - Thái gia gia, Thái gia gia ngài lại tức giận rồi ư?

    Không khí trong thư phòng bỗng trở nên nghiêm trang, vừa lúc đó, một giọng nói non nớt của một đứa bé vang lên, một bóng dáng nhỏ khẽ đi vào, ước chừng bảy tuổi, vô cùng khỏe mạnh láu lỉnh. Cậu bé này quý danh là Vương Chí, nhũ danh là Vương tử, là trưởng tôn trưởng phòng của nhà họ Vương, là cháu ruột của Vương Pháp, là chắt trai của Vương Phác.

    - Hài, Chí nhi ngoan đến đây nào.
    Vương Phác lập tức cười tươi, vươn cánh tay khô kéo ôm lấy Vương Chí:
    - Nào, để Thái gia gia ôm cái nào...

    Vương Chi ôm lấy cổ Vương Phác, hôn hai cái lên da mồi của Vương Phác, nói:
    - Thái gia gia, mụ mụ nói không thể tức giận, tức giận sẽ không tốt cho sức khỏe.

    - Ôi, Chí nhi thật là biết điều.
    Vương Phác bẹo gương mặt nhỏ nhắn của Vương Chí, lại quay sang nhìn Vương Pháp, sắc mặt vẫn âm trầm, nói:
    - Không giống một số người, đã làm ông nội rồi nhưng vẫn không rõ thị phi, không hiểu đạo lý, ngày ngày chỉ biết dục vọng cá nhân...

    Ba ngày sau...

    Lễ bộ đặc biệt làm nghi thức, ngay trước mặt tất cả quan viên Nội các, nghị viên lưỡng hội và hơn mười vạn dân chúng Nam Kinh, Vương Phác đem Tương Kim Quân Đao tượng trưng cho thân phận thống soái cao nhất của Trung Ương Quân giao cho Vạn Lịch Hoàng đế, đồng thời cũng hướng thiên hạ chiêu cáo đề xuất tam quyền phân lập của Vương Phác, phân rõ chức quyền của Hoàng đế, Nội Các, Quốc hội.

    Cùng ngày, tam quyền phân lập được ghi vào Luật Đại Minh, tức là Hiến Pháp Lan Tây của đế quốc Đại Minh.

    Bắt đầu từ ngày hôm nay, cơ cấu chính trị tam quyền phân lập của đế quốc Đại Minh chính thức xác lập.

    Hoàng đế đế quốc là nguyên thủ tối cao của một nước, hơn nữa còn là thống soái tối cao của lực lượng vũ trang đế quốc, nhưng không có quyền hành chính thống trị, hơn nữa chỉ khi đế quốc, dân tộc bị uy hiếp và dưới tình huống trọng đại thì mới có thể sử dụng chức quyền thống soái tối cao.

    Nội các Thủ phụ do lưỡng viện Quốc hội cử ra, sau khi có Thủ phụ là có thể trực tiếp bổ nhiệm Thứ phụ, các quan viên lục bộ Thượng Thư tạo nên Nội các mới, Nội các là người quản lý thực sự của đế quốc, có quyền bác bỏ mệnh lệnh điều khiển vũ trang của Hoàng đế, tuy nhiên cũng như vậy, lưỡng viện Quốc hội cũng có quyền thông qua quyết nghị buộc tội Thủ phụ nội các, một khi đa số thông qua, Thủ phụ nội các phải xuống đài.

    Bởi vậy trên thực tế, quốc hội lưỡng viện mới là cơ cấu quyền lực cao nhất của đế quốc, đó chính là ước nguyện ban đầu của Vương Phác, là một kẻ xuyên việt, Vương Phác biết rõ, quyền lực càng tập trung thì càng dễ xảy ra vấn đề, chỉ có phân tán quyền lực cao nhất trên đại đa số người, quốc gia, dân tộc mới không dễ dàng xảy ra vấn đề lớn.

    Tuy nhiên việc có lợi ắt có hại, chính trị ổn định, quốc gia và dân tộc ắt sẽ không xảy ra vấn đề lớn rồi, nhưng quốc hội, Nội các, Hoàng đế - ba thế lực lớn tranh đấu nhau tất nhiên sẽ thường xuyên phát sinh, hiệu suất xử lý của chính phủ các cấp tất sẽ bị giảm sút.

    Nếu đế quốc Đại Minh là một quốc gia nhỏ bé, bần cùng, lạc hậu, thực lực yếu nhỏ, thể chế chính trị như vậy chính là tai họa, khiến đế quốc càng thêm suy nhược, càng thêm nhỏ yếu, nhưng may mắn chính là, đế quốc Đại Minh bây giờ là đế quốc hùng mạnh trên thế giới, hơn nữa bất kể về thực lực quân sự hay là thực lực chính trị đều hơn xa các quốc gia còn lại trên thế giới.

    Như vậy còn tốt hơn so với nước Mỹ bá chủ thế giới ở đời sau, tuy rằng bởi vì vấn đề thể chế dân chủ, hai đảng đấu đá, nhưng bởi vì thực lực kinh tế và thực lực quân sự hơn xa các nước khác, người Mỹ vẫn có thể dựa vào việc hút mồ hôi nước mắt và máu của nhân dân thế giới mà vững vàng trải qua những ngày tháng sống nhàn nhã.

    Mà ở thế giới này, đế quốc Đại Minh ở thế kỷ mười bảy, mười tám, thực lực so với nước Mỹ đời sau còn mạnh hơn nhiều, bởi vì tới năm Đại Minh thứ 333, toàn bộ thế giới có một tỷ năm mươi triệu nhân khẩu thì nhân khẩu của người Trung Quốc đã chiếm chín trăm sáu mươi triệu rồi, GDP trong toàn thế giới, đế quốc Đại Minh chiếm chín mươi phần trăm trở lên.

    Xuân đi thu đến, chớp mắt ba năm nữa lại trôi qua.

    Vương Phác đã chín mươi hai tuổi rồi, mấy sợi tóc bạc trên đầu cũng đã rụng hết, da cũng nhăn nheo như da cây hòe già, lão không thể tự đi lại được mà phải để người khác dìu đỡ, thời thế của một vĩ nhân từng hô mưa gọi gió trên một lãnh thổ đế quốc sắp hết rồi.

    Luồng không khí lạnh thổi từ Tây Bá Lợi Á quét đến Giang Nam, toàn bộ Giang Nam bị bao phủ trong tuyết trắng.

    Khó khăn lắm mới có một ngày nắng đẹp, ông lão được thị nữ dìu đỡ ra ngoài phơi nắng, đưa mắt nhìn khắp, trong vườn toàn một màu trắng bạc, không trung trong suốt như được gột rửa, không có một tia tỳ vết nào, ông lão cuộn mình lại, nằm ngửa trên nệm êm không nhúc nhích.

    Nhìn bề ngoài ông lão như đã sắp chết, tất cả sinh mệnh của lão đều ngưng tụ trong con ngươi vẩn đục của mình.

    Chỉ có người luôn thân cận bên Vương Phác mới biết được Vương Phác vẫn có tâm nguyện chưa làm xong, trước khi chưa thực hiện được tâm nguyện này, lão sẽ không tắt thở nhắm mắt đầy, tâm nguyện này chính là chinh phục Châu Âu.

    Bảy năm trước, nguyên soái đế quốc của hai mươi vạn Trung Ương Quân là Lý Định Tây, Đường Hạo đã chia binh làm hai đường đi viễn chinh châu Âu, bắc lộ do Tả Nguyên soái đế quốc Lý Định Tây suất lĩnh, từ đường ray xe lửa tiến tới Cù Thành, sau đó qua Russia, Ukraine, Ba Lan, Phổ Lỗ Sĩ tiến công về phía nam; Nam lộ thì do Hữu Nguyên soái đế quốc Đường Hạo suất lĩnh, dưới sự phối hợp của hải quân đi qua Ấn Độ dương, Hồng Hải, kênh đào Suez, đổ bộ tại phía nam bán đảo Địa Trung Hải Italia, sau đó xuyên qua Apennine, bay qua núi Alps, tiến công về phía bắc.

    Căn cứ kế hoạch tác chiến của Bộ tổng tham mưu, hai lộ đại quân nam bắc cuối cùng sẽ hội hợp tại nước Pháp Lan Tây, một khi hai lộ đại quân hội hợp, điều đó có nghĩa toàn bộ Châu Âu đã khuất nhục dưới móng sắt đế quốc Đại Minh rồi.

    Toàn bộ Châu Âu thời kỳ đó thì lực lượng quân sự hai nước Anh, Pháp Lan Tây là mạnh nhất, nước Anh có hải quân hùng mạnh, nước Pháp Lan Tây thì có lục quân hùng mạnh, nếu không phải Vương Phác, nếu như không có Long Vũ Trung Hưng, nếu thế giới này vẫn phát triển theo quỹ tích vốn có của nó, nước Anh khẳng định sẽ trở thành bá chủ trên biển, mà nước Pháp Lan Tây thì sắp trở thành cường quốc lục quân lần đầu tiên chinh phục đại lục Châu Âu, nhất là sau khi xuất hiện làn sóng chiến tranh cuồng nhân kia.

    Đáng tiếc chính là, theo việc Vương Phác xuyên việt, nước Anh và nước Pháp Lan Tây vĩnh viễn không có cơ hội trở thành bá chủ thế giới rồi.

    Vương Phác ngẩng lên, nhìn cây ngô đồng già trên đỉnh đầu, trên cây vẫn còn một lá khô chưa rụng, không hiểu tại sao, trong lòng Vương Phác đột nhiên dâng lên một nỗi bi thương khó diễn tả thành lời, lão cảm thấy sinh mạng bản thân tựa như lá khô mong manh này, bất cứ lúc nào cũng có thể bị gió cuốn rồi biến mất.

    Tính toán thời gian, hai lộ đại quân viễn chinh Châu Âu cũng nên có tin tức quay lại.
     
    Last edited by a moderator: 1/2/17
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    329,180
    Thiết Huyết Đại Minh
    Tác giả: Tịch Mịch Kiếm Khách
    Chương 468: Chinh phục (2) - Kết thúc trọn bộ

    Nhóm dịch: Nghĩa Hiệp
    Nguồn: Metruyen.com
    Share: Banlong.usa



    Âu Châu, nước Pháp Lan Tây.

    Bắc lộ đại quân của Lý Định Tây đang dọc theo đại lộ Paris trùng trùng điệp điệp lái vào.

    Lần viễn chinh này vô cùng thuận lợi, bảy tháng trước, mười lăm vạn đại quân từ đại bản doanh Cù Thành xuất phát, vẻn vẹn chỉ dùng không đến bốn tháng đã chiếm lĩnh Mạc Tư Khoa (Moscow), Nga La Tư tuyên bố đầu hàng. Sau khi Nga La Tư bị diệt vong, Lý Định Tây lập tức tổ chức lao công Nga La Tư sửa gấp đường sắt từ Cù Thành tới Mạc Tư Khoa.

    Từ mấy chục năm trước, đế quốc Đại Minh đã tạo dựng nên tên tuổi hiệp trợ các nước Châu Âu xây dựng đường sắt mấy vạn dặm trình, từ Mạc Tư Khoa của Bắc Âu kéo dài đến Lý Tư Bản (Lisbon) giáp biển Tây Âu, lúc ấy đế quốc Đại Minh không xây dựng đường sắt từ bắc Kinh thông tới Cù Thành, bởi vậy người Châu Âu cũng không biết dã tâm của đế quốc Đại Minh.

    Một năm trước, đế quốc đã sửa thông đường sắt từ Bắc Kinh tới Cù Thành, điều này giống như động mạch chủ được thông suốt, trong khoảng thời gian ngắn đem lượng lớn binh lính và vật tư từ hai kinh Nam Bắc liên tục không ngừng đưa tơi Cù Thành, chỉ trong thời gian nửa năm ngắn ngủi, đế quốc Đại Minh đã tập kết mười lăm vạn đại quân tại Cù Thành, đồng thời có đủ số lương thực và vũ khí đạn dược đủ để cho mười lăm vạn đại quân sử dụng trong ba năm.

    Đợi hết thảy sắp xếp xong xuôi, mười lăm vạn Trung Ương Quân Đại Minh được Lý Định Tây suất lĩnh hiên ngang vượt qua dãy núi Ural, phát động tiến công Châu Âu nhanh như tia chớp, mà lúc đó Châu Âu vẫn là chậu vụn cát như cũ, giữa các quốc gia hỗn chiến không ngừng, không thể không nói công tác ngoại giao của Lễ bộ đế quốc Đại Minh vô cùng xuất sắc, thành công tạo nên hỗn chiến ở các nước Châu Âu.

    Bởi vậy, mười lăm vạn Trung Ương Quân Đại Minh khi khởi xướng tấn công bẽ gãy nghiền nát Nga La Tư, các nước chung quanh như Thụy Điển, Đan Mạch, Na Uy, Ba Lan không bị hỗn chiến thì ôm tâm lý vui sướng khi người khác gặp họa, căn bản không xuất binh cứu giúp, đợi khi Pháp Lan Tây chuẩn bị xuất binh thì Nga La Tư đã đầu hàng.

    Sau khi tiêu diệt Nga La Tư, Lý Định Tây lập tức bắt giữ lao công khắp nơi tại cảnh nội của Nga La Tư, tính cả mấy vạn Nhật nô, Ấn nô và Hắc nô đang giam giữ trong trại tập trung tại Cù Thành cùng nhau tu sửa gấp đường sắt thông từ Cù Thành tới Mạc Tư Khoa, nếu đường sắt này đả thông, vắt ngang phía đông Tây Bá Lợi Á và cắt ngang toàn bộ tây bộ Châu Âu, vật tư của đế quốc Đại Minh có thể liên tục được vận chuyển tới Châu Âu rồi, cung cấp đầy đủ hậu cần cho quân viễn chinh.

    Đồng thời tu sửa đường sắt, Lý Định Tây cũng không đình chỉ bước chân chinh phục Châu Âu, mười lăm vạn đại quân chia làm ba lộ phát khởi tiến công toàn diện Âu Châu, bắc lộ đại quân ước chừng hai vạn binh lực, đi về phía tây tiến công Thụy Điển, Phần Lan, Na Uy, nam lộ đại quân ước ba vạn người, phát động tiến công hướng về phía các đế quốc Cao Giác Tác, Y Lãng, Áo Tư Mạn, Lý Định Tây đích thân dẫn mười vạn đại quân chỉ huy giết đến Ô Khắc Lan, Ba Lan.

    Ba lộ đại quân trong thời gian chưa tới nửa năm đã thổi quét toàn bộ Châu Âu, diệt quốc vô số, đồng thời, quân đoàn thực dân tại Trung Á, Trung Đông, phía đông Châu Phi, Ấn Độ cách xa đế quốc Đại Minh cũng muốn hợp với Trung Ương Quân phát khởi tiến công về hướng Y Lãng, Áo Tư Mạn của Tây Á, Cao Gia Tác của Trung Á.

    Sáu tháng sau, bắc lộ đại quân đế quốc do Lý Định Tây suất lĩnh cơ bản đã bình định các nước Bắc Âu, Đông Âu, Tây Á, chinh phục được lãnh thổ quốc gia gần ngàn vạn ki-lô-mét vuông, đồng thời đã tu sửa thông suốt thành công đường ray xe lửa từ Cù Thành tới Mạc Tư Khoa, đương nhiên, trên đường ray xe lửa ngày nằm đầy thi cốt của Nhật nô, Ấn nô, Hắc nô...Các sử học gia hậu thế thống kê, trong sáu tháng tu sửa đường sắt này, trên năm mươi vạn công nhân vì mệt nhọc quá độ đã ngã xuống công trường, nói không khoa trương chút nào, đường sắt này hoàn toàn là dùng thi cốt nô lệ để xây dựng nên.

    Sau khi bình định đại lục Bắc Âu, Đông Âu, Lý Định Tây chỉ huy thẳng tiến bức đến Đông Phổ Lỗ Sĩ.

    Ở Đông Phổ Lỗ Sĩ, Trung Ương Quân Đại Minh rốt cuộc đã bị chống cự mạnh mẽ, đế quốc Pháp Lan Tây, Anh Cách Lan, Hà Lan, Đan Mạch, Phổ Lỗ Sĩ, Bảo Gia Lợi Á tập kết hơn một triệu liên quân, ở bờ tây sông Đa Nuýp bố trí trọng binh.

    Tuy rằng Lý Định Tây cũng không e ngại hơn trăm vạn liên quân Âu Châu này, nhưng cũng không dám xem thường.

    Để đảm bảo không có nhầm lẫn sai sót, Lý Định Tây tạm thời ngừng bước xuôi nam, chờ nam lộ đại quân của Đường Hạo sẽ khởi xướng một đòn trí mạng sau lưng các nước Âu Châu, sau đó lấy thế Thái Sơn áp đỉnh phá hủy trên trăm vạn liên quân bên bờ sông Đa Nuýp, bởi vậy, thế cục chiến trường bắc tuyến tạm thời yên lặng.

    Khi đại quân của Lý Định Tây thổi quét đại lục Bắc Âu, Đông Âu, nam lộ đại quân của Đường Hạo lại tiến triển thong thả.

    Hải quân của đế quốc Đại Minh tuy rằng thất bại ngăn chặn liên hợp hạm đội của hải quân Hoàng Gia Anh Cách Lan và hải quân Tây Ban Nha, lấy được thắng lợi trong trận hải chiến Địa Trung Hải, năm vạn đại quân của Đường Hạo đã thuận lợi đổ bộ phía nam bán đảo Á Bình Ninh nhưng ở chân núi A Nhĩ Ti Tư Sơn lại bị liên quân Pháp Lan Tây Anh ngoan cường chống cự.

    Hơn nữa thế núi A Nhĩ Ti Tư Sơn hiểm trở, bất lợi cho hỏa pháo và đại quân hành quân, Đường Hạo suất quân tấn công mạnh hai tháng như không hề có tiến triển, bất đắc dĩ, Đường Hạo chỉ có thể báo cáo xin phê chuẩn của Bộ tổng tham mưu, cải biến kế hoạch tác chiến, đại quân chuyển sang đổ bộ tại bờ biển phía đông Tây Ban Nha, sau đó tiến công về phía tây nam bộ nước Pháp Lan Tây.

    Sự xuất hiện của nam lộ đại quân khiến Tây Ban Nha, Pháp Lan Tây khó có thể chống đỡ, bởi vì quân đội của hai nước toàn bộ đã tập kết ở tiền tuyến sông Đa Nuýp, đi ngăn cản bắc lộ đại quân của Lý Định Tây rồi, nam lộ đại quân không bị chống cự mạnh một đường thế như chẻ tre quét ngang đông bắc Tây Ban Nha và tây nam của Pháp Lan Tây, quân tiên phong tiến thẳng tới Paris.

    Gần như là đồng thời, bắc lộ đại quân đang giằng co với liên quân Âu Châu ở bờ đông sông Đa Nuýp gần hai tháng trời cũng khởi xướng tiến công mãnh liệt, Lý Định Tây tập trung hai mươi Pháo doanh, bốn ngàn khẩu đại pháo mãnh liệt tấn công liên quân Âu Châu, trong thời gian hai giờ pháo oanh tạc ngắn ngủi, bốn mươi vạn pháo đạn đã được bắn ra.

    Sau khi pháo kích kết thúc, thổ địa bờ tây sông Đa Nuýp giống như bị cày xới, không có một ngọn có, thậ chí có thể trồng trọt trực tiếp được, hai mươi vạn liên quân Âu Châu tập kết tại nơi này chết thê thảm và nghiêm trọng, pháo kích vừa kết thúc, Trung Ương Quân Đại Minh chờ đợi đã lâu liền lấy thế dời non lấp biển đạp băng qua sông, giống như một thanh đao thép sắc bén cắt mở vào liên quân Âu Châu.

    Ngay lúc đó tuy rằng liên quân Âu Châu cũng được trang bị một lượng lớn súng kíp, cũng có không ít pháo, nhưng đều là loại toại phát thương và pháo nòng trước lạc hậu, bởi vậy, từ trên bản chất mà nói, liên quân Âu Châu từ đầu đến cuối là một quân đội vũ khí lạnh, mà quân đội vũ khí lạnh có một đặc điểm rõ rệt, chính là tính ỷ lại trận hình, một khi trận hình bị đánh tán loạn, rối loạn sẽ lan nhanh đến toàn quân đội, sau đó quân đội khổng lồ giống như tuyết lở sẽ sụp đổ trong thời gian cực ngắn.

    Trăm vạn liên quân Âu Châu nhìn như hùng mạnh, thật ra cũng chỉ là một quân đội vũ khí lạnh, hơn nữa thành phần phức tạp, bao gồ mười mấy quốc gia Âu Châu khác biệt, thiếu sự ăn ý, thiếu sự hiệp đồng, trình độ huấn luyện chênh lệch, trình độ trang bị chênh lệch, ý chí tác chiến cũng phân cao thấp, bởi vậy, khi liên quân bị Trung Ương Quân Đại Minh đột phá, toàn bộ trận hình rất nhanh đã bị tan rã.

    Sau khi thảm bại tại sông Đa Nuýp, các nước Âu Châu hoàn toàn mất đi năng lực chống cự.

    Từ đó về sau, bắc lộ đại quân của Lý Định Tây và nam lộ đại quân của Đường Hạo tựa như hai gòng kìm sắt, một nam một bắc hung hãn kép tới Paris – trái tim của đại lục Âu Châu!

    Hai tháng sau, hai lộ đại quân nam bắc đã thành công hội hợp dưới thành Paris.

    Ba ngày sau, Hoàng đế Louie mười bốn của đế quốc Pháp Lan Tây tuyên bố đầu hàng, đến tận đây, Trung Ương Quân Đại Minh cũng đã hoàn toàn chinh phục được đại lục Âu Châu. Hơn bốn mươi triệu người da trắng của đại lục Âu Châu hoàn toàn biến thành nô bộ của dân tộc Đại Hán, quần đảo Anh đơn độc ở hải ngoại tuy rằng vẫn còn tồn tại kéo dài hơi tàn, nhưng đã giống như châu chấu sau mùa thu, không còn nhảy nhót được mấy ngày nữa, chỉ chờ thế cục đại lục Âu Châu ổn định rồi, Trung Ương Quân sẽ ra tay thu thập nó.


    Trong mười năm tương lai, tất cả đàn ông da trắng của đại lục Âu Châu sau khi bị thiến sẽ được vận chuyển đến đế quốc Đại Minh làm công nhân, một lượng lớn đàn ông Hán tộc thì nhập vào đại lục Âu Châu, cưới con gái da trắng làm thê thiếp, dân tộc Đại Hán lại có thêm con lai là người da vàng và da trắng, tuy rằng là con lai, nhưng họ vẫn là người Hán, bởi vì họ học Hán ngữ, học Hán văn, mặc cũng là trang phục người Hán, cũng càng bởi vì huyết mạch chảy trong họ là người Hán.

    Giao thừa năm Đại Minh Lịch thứ 336, Vương Phác oai phong một cõi rốt cuộc đã hấp hối, vật vã cả đêm, khi tiếng chuông tân niên vang vọng khắp thành Nam Kinh, lão rốt cuộc thở một hơi cuối cùng. Sau khi tắt thở được hai canh giờ, tin tức từ Châu Âu đưa tới Nam Kinh, đáng tiếc, Vương Phác đã không còn được nhìn thấy nữa rồi, vĩnh viễn không được thấy nữa....
     
    Last edited by a moderator: 1/2/17
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    329,180
    Bắt đàu từ hôm nay tháo zen thiết huyết ngày 5 chương cho các đọc giả nhé.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)