LS Q.Sự Thiết Huyết Đại Minh - Tịch Mịch Kiếm Khách - FULL 468C FREE

Thảo luận trong 'Lịch Sử - Quân Sự' bắt đầu bởi minh luan, 24/5/15.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    347,040
    [​IMG]
    THIẾT HUYẾT ĐẠI MINH

    Tác giả: Tịch Mịch Kiếm Khách
    Nguồn: Mê Truyện
    === oOo ===

    Giới Thiệu


    Tịch Mịch Kiếm Khách từng được các độc giả biết đến qua tác phẩm Sở Hán tranh bá đã được nhóm dịch Nghĩa Hiệp dịch trọn bộ. Nay nhóm dịch Nghĩa Hiệp tiếp tục giới thiệu đến các bạn một tác phẩm lịch sử quân sự khác của ông: Thiết huyết Đại Minh.

    Nhân vật chính Vương Phác kiếp trước là một thanh niên vừa tốt nghiệp đại học, vì không xin được việc nên đi làm đại ca đường phố, cầm đầu một nhóm du côn, trong một lần chém giết tranh giành địa bàn, kết quả Vương Phác bị trúng một gậy vào đầu ngất xỉu, linh hồn hắn xuyên về triều Đại Minh, thời kỳ Sùng Trinh Đế nắm quyền (vị hoàng đế người Hán cuối cùng cai trị Trung Quốc trước khi triều đình rơi vào tay nhà Thanh của người Mãn Châu), hồn nhập vào Vương Phác, một Tổng binh trấn Đại Đồng, thiếu gia nhà giàu ăn chơi trác táng, sợ chết, chức vụ có được cũng là do bỏ tiền ra mua. Cũng từ đây, một Vương Phác mới xuất hiện đã hoàn toàn làm thay đổi lịch sử.

    Vì tuyệt hậu hoạn, Vương Phác thanh trừ Mãn Thanh Thát Tử.

    Vì bình biên hoạn, Vương Phác chinh phục cả Đại Mạc.

    Vì luyện binh, Vương Phác đã dùng mọi thủ đoạn thu về số bạc khổng lồ!

    Vì kiếm tiền, Vương Phác có thể sử dụng toàn bộ mánh khóe, kết quả không thể không tránh khỏi phát sinh hiểu lầm với Tần Hoài Bát Diễm.

    Vì giữ gìn thống nhất đế quốc, Vương Phác tiêu diệt Lý Tự Thành cùng Trương Hiến Trung, lột da rút gân Hán gian Ngô Tam Quế nhét cỏ làm thành đèn lồng da người! .... Vương Phác, trong hắn có hai con người, một con người nghĩa khí và tâm huyết, một con người hung tàn hơn cả dã lang. Nghĩa khí và tâm huyết của Vương Phác chỉ biểu hiện đối với những huynh đệ và người yêu từng sinh tử với hắn, vì bảo vệ người yêu và huynh đệ đã từng vào sinh ra tử của mình, lúc cần thiết Vương Phác thậm chí không tiếc hy sinh tính mạng vì họ, cách làm như vậy trong mắt nhiều người cho là ngu xuẩn, là kích động, nhưng Vương Phác không nghĩ như vậy, hắn có nguyên tắc của mình.

    Cho nên có đôi khi, Vương Phác giống như một tay hành động lỗ mãng không có đầu óc! Nhưng lúc Vương Phác đối mặt với kẻ địch, trong nháy mắt hắn sẽ biến đổi thành một người khác, một gương mặt hoàn toàn khác biệt, hắn sẽ phát huy mặt ác nghiệt và tàn nhẫn của mình đến tận cùng, hắn trở nên hung tàn hơn sói hoang, giảo hoạt hơn hồ ly. Trong mắt Kiến Nô và người Mông Cổ, Vương Phác tuyệt đối là ma quỷ hung tàn và giảo hoạt. Tâm nguyện lớn nhất của hắn, chính là bồi dưỡng, huấn luyện nên một đội quân Thiết Huyết! ....

    Tác giả Tịch Mịch Kiếm Khách viết bộ này rất chắc tay, tuy là lịch sử quân sự nhưng không khô khan mà văn phong khá mượt mà, cách miêu tả chặt chẽ, không rườm rà và rất thu hút, ngay cả những đoạn không "ướt át" cũng khá lôi cuốn người đọc, huống chi, thỉnh thoảng tác giả còn đưa vào những “xen” khá ướt át! Thiết Huyết Đại Minh của Tịch Mịch Kiếm Khách, một tác phẩm đặc sắc, tình tiết động lòng người, hành văn ưu mỹ, cuốn hút
     
    Last edited by a moderator: 24/1/17
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    347,040

    Quyển 1
    Chương 1: Tổng binh Đại Đồng

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Mây đen che kín làm bầu trời u ám.

    Cuồng phong rít gào giận dữ từ trên trời cao âm u trút xuống, cây cỏ xào xạc tiêu điều.

    Rắc....rắc...

    Một tia chớp xẹt qua bầu trời cao, chiếu sáng khắp nơi.

    Vương Phác nghển cổ nhìn lên bầu trời, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng, ông trời chết tiệt này, thật sự sắp có mưa sao?

    - Nhanh nhanh đẩy chiến xa lên đi.

    - Buộc chặt cọc sắt.

    - Tiên sư các ngươi đừng có mà lười biếng, các ngươi cơm trưa không ăn à?

    Tiếng quát mắng giận giữ vang lên bên tai không ngớt, Vương Phác nhìn bốn phía, hai vạn tướng sĩ quân Minh đang nhanh chóng bày trận địa trên cánh đồng bát ngát, chiến xa kiên cố bị đẩy ra phía ngoài, nhóm cung tiễn thủ đang mặt không đổi sắc chỉnh lại bầu đựng tên, hỏa thương thủ và hỏa pháo thủ thì vội vàng lắp từng viên đạn chì vào trong súng đồng và pháo đồng, còn có nhóm Thương sĩ binh thì đang ngồi ngay ngắn dưới đất nhắm mắt dưỡng thần, trong không khí tràn ngập khí tức khẩn trương trước trận đại chiến.

    - Hí...

    Xa xa bỗng vang lên những tiếng ngựa hí.

    Vương Phác kinh hãi quay đầu, trong tia chớp chói mắt chiếu sáng khắp đại địa, trên triền núi trụi lủi xa xa bỗng xuất hiện một vật cưỡi như quỷ mị.

    Kỵ sĩ trên lưng ngựa mặc áo giáp, đầu đội mũ sắt, áo giáp và mũ sắt dát vàng sáng chói, viền khảm màu đỏ diễm lệ, trên mũ giáp còn đỡ một nhúm tua rua cao cao, đỏ thẫm như máu. Chỉ thấy kỵ sĩ kia giơ cao Mã đao chĩa lên không trung đi trước nhất, ngàn vạn kỵ binh từ phía sau gã xông ra, mặc khải giáp minh hoàng, viền đỏ diễm lệ như máu.

    - Là Kiến Nô!

    - Kiến Nô đến rồi!

    Trong trận quân Minh liên tiếp vang lên những thanh âm đầy cảnh giác, cung tiễn thủ, hỏa súng thủ và hỏa pháo thủ nhanh chóng bắt đầu xếp thành hàng, chuẩn bị bắn. Nhóm trường thương binh đang nghỉ ngơi trên mặt đất cũng hỗn loạn đứng lên, trong tiếng khiển trách quát tháo của các tướng lĩnh tiến tới mặt sau xa trận bắt đầu bày trận, tiếng binh lính thở dốc cùng tiếng binh khí va chạm nhau đan xen vang vọng, khí tức lạnh như băng xơ xác tiêu điều giống như độc thảo tràn mở ra.

    - U...u...u

    Trên triền núi xa xa bỗng vang lên tiếng kèn.

    Trong tiếng kèn thê lương vang vọng, đầu lĩnh Kiến Nô cưỡi ngựa cầm Mã Đao đi trước nhất, phía sau có ngàn vạn kỵ binh Kiến Nô giống như hồng thủy cuốn đê, cuồn cuộn chảy về phía trước.

    - Hỏa pháo chuẩn bị.

    Kỵ binh Kiến Nô khí thế hung hãn, tướng sĩ Đại Minh lại bình thản không hề sợ hãi.

    Mắt thấy kỵ binh Kiến Nô sắp đi vào tầm bắn của hỏa pháo, khi tướng sĩ quân Minh đang sắp đốt kíp nổ hỏa pháo thì trời bỗng nhiên đổ cơn mưa to tầm tã mang theo mưa đá từ trên trời giáng xuống, mưa to vô tình tưới lên kíp nổ, cũng tưới tắt ngòi lửa trong tay tướng sĩ quân Minh, những Hồng Di đại pháo uy lực rất lớn này lập tức trở thành vật bài trí, mà ngay cả hỏa khí của hỏa súng thủ cũng trở thành que cời bếp lửa.

    Trời không giúp Đại Minh ta rồi!

    Bết bát hơn chính là, sắc trời mờ tối và mưa bụi trắng xóa đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới tầm nhìn của cung tiễn thủ quân Minh, bọn họ không nhìn được động tác ra hiệu của tướng lĩnh, tên bắn ra lại bị gió và mưa đá nặng nề ngăn chặn, lực sát thương suy giảm nghiêm trọng, căn bản không thể tạo thành lực sát thương đối với áo giáp chắc chắn của kỵ binh Kiến Nô.

    Không trung run rẩy, mặt đất đang run rẩy.

    Trong tiếng gót sắt như dời non lấp biển, hơn vạn kỵ binh Kiến Nô đã vọt tới trước trận quân Minh, kỵ binh Kiến Nô giảo hoạt không khởi xướng tấn công trực tiếp vào chiến xa trận kiên cố, mà là vòng quanh trận hình quân Minh khổng lồ, không ngừng dùng cung tiễn, tiêu thương bắn chết binh sĩ đằng sau chiến xa, tướng sĩ quân Minh thiếu áo giáp phòng hộ, từng hàng từng hàng đổ xuống.

    - Víu...víu...u...u...

    Trong những tiếng xé gió thê lương, một mũi tên nhọn bắn thủng cổ họng của một binh sĩ quân Minh, thân hình gầy yếu của binh lính kia đột ngột khựng lại, sau đó thẳng tắp ngã về phía trước, cách đó không xa, một gã Bả tổng quân Minh thân hình cao lớn nhanh nhẹn tiến lên, nâng binh lính trúng lên dậy ôm chặt vào lòng, thét khàn cả giọng: - Tiểu Tam, gắng chịu đựng, nhất định phải chịu đựng!

    Ánh mắt Tiểu Tam dại ra, đã vĩnh viễn không thể thốt lên được rồi.

    - Tiểu Tam, đệ đừng chết, đệ không thể chết được! Bả tổng quân Minh điên cuồng ôm Tiểu Tam đã tắt thở, gào khóc: - Mẹ bảo ta nhất định phải đưa đệ về Đại Đồng, ôi...ôi...

    Thân thể của Tiểu Tam đã dần dần trở nên cứng ngắc, Bả tổng quân Minh rốt cuộc cũng biết đệ đệ của mình ra đi rồi.

    - Giết Thiên Đao Kiến Nô, bố đây liều mạng với các ngươi!

    Bả tổng quân Minh đứng bật dậy, ngửa mặt lên trời rống to, sau đó lao lên phía trước nhảy lên chiến xa, lại từ trên chiến xa giống như hổ đói vồ mồi lao về phía kỵ binh Kiến Nô đang ở phía ngoài trận.

    - Ầm.

    Một âm thanh trầm đục vang lên, Bả tổng quân Minh đã đụng thật mạnh vào một kỵ Kiến Nô

    Hai người ôm nhau từ trên lưng ngựa ngã thật mạnh xuống đất, sau khi rơi xuống Kiến Nô không còn động đậy gì nữa, bởi ngay lúc rơi xuống đất, Bả tổng quân Minh đã lập tức cắn đứt yết hầu của gã. Bả tổng quân Minh từ trên thi thể Kiến Nô ngồi dậy, ngửa mặt lên trời cười điên cuồng, trên hàm răng trắng hếu có dòng máu đỏ tươi chảy xuống, dữ tợn như ma quỷ.

    - Hừ ...hừ....

    Trong tiếng thở dốc trầm trọng của chiến mã, lại một kỵ Kiến Nô từ phía sau thúc ngựa giết tới, lang nha bổng nặng hơn trăm cân hung tợn đập lên lưng Bả tổng quân Minh. Thân thể cường tráng của Bả tổng quân Minh đột ngột chấn động, sau đó thẳng tắp ngã xuống.

    Trận ác chiến diễn ra kịch liệt nửa canh giờ, rốt cuộc Kiến Nô đã phá hủy chiến xa trận của quân Minh, từ hơn mười lỗ hổng cùng giết vào trong trận, ý đồ phá hủy sự đối kháng cuối cùng của quân Minh, trường thương binh quân Minh bày trận sẵn sàng đón quân địch ùa lên, không tiếc lấy thân thể phủ kín lỗ hổng. Nơi này là bình nguyên Liêu Tây, quân Minh một khi mất đi sự bảo hộ của chiến xa trận, bọn họ sẽ biến thành sơn dương mặc cho kỵ binh Kiến Nô tàn sát.

    Chiến mã đau đớn kêu rên, các binh sĩ gào thét, toàn bộ chiến trường giống như bị luộc trong nước sôi, mãnh liệt quay cuồng.

    Vương Phác cưỡi trên Bạch Mã, lạnh lùng nhìn hết thảy, hắn vốn không phải là người của thời đại này, mà là ngoài ý muốn bị đưa về thời cổ đại.

    Vương Phác năm ngoái vừa tốt nghiệp Đại học hạng ba.

    Bởi vì không tìm được việc làm, Vương Phác lập tức trở thành thanh niên không có việc làm đàng hoàng, chơi bời lêu lổng, dựa vào công phu luyện tập từ nhỏ và tác phong làm việc lòng dạ lang sói để làm việc, rất nhanh hắn đã tạo nên danh tiếng, có địa bàn của riêng mình.

    Sự việc phải nhắc tới từ ba ngày trước.

    Ba ngày trước, Vương Phác mang theo huynh đệ sống mái với một nhóm người khác, kết quả đầu bị đập trúng một gậy, ngất xỉu.

    Khi Vương Phác tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trên nệm cỏ xanh biếc, một đám binh lính mặc chiến bào cổ đại đang vây quanh mình như vì sao vây quanh mặt trăng, Vương Phác suýt chút nữa thì cho rằng mình đã lên thiên đường rồi.

    Sau đó Vương Phác mới biết, hóa ra hắn đã chết ở thế giới kia rồi, nhưng linh hồn hắn lại xuyên qua tới triều Minh Mạt năm Sùng Trinh thứ mười bốn, vừa đúng nhập vào người một vị cổ nhân vừa mới chết.

    Vị cổ nhân kia cũng họ Vương, tên đồng âm với chữ Phác, tên gọi là Vương Phác.

    Vương Phác, 24 tuổi, Tổng binh trấn Đại Đồng của đế quốc Đại Minh.

    Nếu mọi người cho rằng vị Vương Phác này là hổ tử tướng môn (con hổ nhà tướng), lại là thiếu niên nhập ngũ, bởi vì dũng mạnh thiện chiến mà tích công thăng lên chức Tổng binh...vậy thì hoàn toàn sai rồi, thật ra chức Tổng binh này là Vương Phác dùng tiền mua được, người này thật ra là một kẻ ăn chơi trác táng, cực kỳ sợ chết.

    Phụ thân của Vương Phác - Vương Đại Hữu là nhà giàu có Sơn Tây, bởi vì nhà họ Vương có tiền mà không thế nên nhiều lần từng bị quan phủ ức hiếp, bởi vậy ông ta liền dùng tiền để mua chức Tuần Án phủ Đại Đồng cho con thứ hai Vương Hoa, lại mua chức Du Kích trấn Đại Đồng cho con thứ ba Vương Phác.

    Không ngờ Vương Phác này vận số lại thật quá xui xẻo.

    Ba năm trước, tức là mùa thu năm Sùng Trinh thứ mười một (năm 1638), Vương Phác lên làm Du Kích Tướng quân chưa được vài ngày, Duệ Thân Vương Mãn Thanh Đa Nhĩ Cổn liền suất lĩnh mười vạn Thanh binh nhập quan bắt người cướp của khắp nơi, Hoàng đế Sùng Trinh hạ lệnh quân đội các trấn đóng ở chín biên giới vào kinh cần Vương, Vương Phác tuy rằng sợ chết nhưng bất đắc dĩ có quân chức trong người, lúc đó đành phải đi theo Tổng Đốc Tam Biên Lư Tượng Thăng lên kinh sư.

    Một trận chiến Cự Lộc, Lư Tượng Thăng chết trận sa trường, Vương Phác trốn trong khe nước may mắn thoát chết, lại dựa vào bím tóc Mãn Thanh nhặt được mà “dành được” mỹ danh “Dũng mãnh thiện chiến”, văn võ cả triều đều dâng biểu tiến cử, Hoàng đế Sùng Trinh mặt rồng cực kỳ vui mừng vung tuyệt bút lên, trực tiếp đề bạt Vương Phác từ Du Kích Đại Đồng thành Tổng Binh trấn Đại Đồng.

    Hai tháng trước Liêu Đông báo nguy, Hoàng đế Sùng Trinh cấp gọi Tổng binh của ba trấn Đại Đồng, Mật Vân, Tuyên Phủ gấp rút tiếp viện.

    Ba ngày trước, Vương Phác dẫn hai vạn đại quân đi lên Chí Liên Sơn, trong bụi cỏ bên quan đạo bỗng nhiên xuất hiện một con mãnh hổ, liên tiếp làm tổn thương mấy người, tọa kỵ của Vương Phác cũng bị kinh hãi, mang theo người lao chạy như điên, cuối cùng ngã xuống sườn đồi, Vương Phác ngã chết, lại sống lại, chẳng qua Vương Phác sống lại đã không còn là Vương Phác trước đây nữa rồi.

    Sự việc chính là như vậy, đây là toàn bộ quá trình Vương Phác đi vào thế giới này.

    Tới trận ác chiến trước mắt này cũng là Vương Phác suất lĩnh đại quân đang trên đường tiến về Tùng Sơn thì bị kỵ binh Kiến Nô đánh bất ngờ, bởi vì ảnh hưởng của thời tiết, hỏa khí của quân Minh khó mà phát huy được uy lực, tình thế đã vô cùng nguy cấp rồi.

    - Tướng quân!

    Thanh âm thê lương cắt đứt suy nghĩ của Vương Phác kéo hắn trở về hiện thực.

    Vương Phác cúi xuống, Phó tổng binh Triệu Vật Trúc lảo đảo lao tới trước ngựa của hắn, sầu thảm nói: - Các huynh đệ sắp không chống đỡ được nữa rồi.

    - Không được cũng phải được. Vương Phác lãnh đạm nói: - Nói cho các huynh đệ, nếu muốn sống thì phải liều mạng!

    - Vâng.

    Triệu Vật Trúc nghiêm trang đáp, xoay người đi.

    Không biết gió bắt đầu ngừng từ khi nào, mưa cũng đã ngừng, mây đen trên bầu trời cũng đã tan, Vương Phác đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy bốn phía đều là kỵ binh Kiến Nô mặc khải giáp màu vàng sáng chói đang từ mười lỗ hổng điên cuồng khởi xướng công kích quân Minh. Tướng sĩ quân Minh tuy rằng liều mạng ngăn cản nhưng vẫn liên tiếp bại lui, sắp không chống đỡ nổi rồi.

    - Tướng quân, hay là mau chóng phá vây đi. Gia tướng thân tín Tiểu Thất thúc ngựa tiến lên, lớn tiếng nói: - Nếu đợi Kiến Nô phá vỡ tuyến phòng ngự bên ngoài của quân ta, vậy thì mọi thứ đều muộn rồi.

    - Nói bậy! Vương Phác quát to: - Hiện giờ toàn bộ các huynh đệ đang cố một hơi để chống đỡ nơi này, nếu lúc này hạ lệnh phá vậy, một hơi này của các huynh đệ mất đi, sẽ binh bại như núi đổ đấy.

    Tiểu Thất nói: - Nhưng cứ tiếp tục như vậy, chỉ có con đường chết thôi!

    - Không gấp, chờ một chút. Ánh mắt của Vương Phác lướt qua kỵ binh Kiến Nô ném về phía thung lũng xa xa, nói: - Viện quân của chúng ta hẳn là sắp tới rồi.

    Phía trước không xa chính là thành Tùng Sơn rồi, đại chiến quy mô như này không thể nào giấu diếm được thám mã quân Minh, Đốc sư Kế Liêu Đại Minh Hồng Thừa Trù trấn thủ Tùng Sơn chắc chắn đã nhận được tin tức, chỉ cần kiên trì một chút nữa nhất định sẽ có đại quân tới tiếp ứng.

    Quả nhiên, rất nhanh có tiếng kèn quân Minh xa xa vang lên.

    Trong tiếng kèn kéo dài không dứt, quân Minh đông nghìn nghịt từ mặt sau triền núi phía bắc liều chết xung phong giết ra, đi trước là mấy ngàn thiết kỵ quân Minh, gót chân chồm lên mặt đất lầy lội, bùn nát bắn tung tóe, thiên địa quay cuồng chấn động trong tiếng gót sắt ù ù, đinh tai nhức óc, tướng sĩ quân Minh đang bỏ mạng và Kiến Nô đang chém giết cùng đồng thời nghển cổ nhìn về hướng bắc.

    - Viện quân!

    - Là viện quân của đại Minh chúng ta!

    - Các huynh đệ, viện quân của chúng ta giết tới rồi, giết tới rồi, giết sạch Kiến Nô chết tiệt này!
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    347,040

    Quyển 1
    Chương 2: Trận chiến tại Tùng Sơn (1)

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Viện quân đến làm cho sĩ khí quân Minh dâng cao, tuyến phòng thủ sắp sụp đổ lại trở nên kiên cố, có vài chỗ quân Minh thậm chí đi vào phản kích, cứng rắn đuổi kỵ binh Kiến Nô tiến vào trong trận đi ra ngoài, thấy dây dưa tiếp cũng không giành được ưu thế, Kiến Nô nhanh chóng lui lại, khi thiết kỵ tiên phong của quân Minh đuổi tới chiến trường thì kỵ binh Kiến Nô cuối cùng đã vượt qua triền núi phía nam rồi.

    Kiến Nô bỏ chạy, hai lộ đại quân thắng lợi cùng hội hợp, tiếng hoan hô của các tướng sĩ như sấm động.

    Một gã võ tướng trẻ tuổi dáng người khôi ngô, dung mạo xuất chúng dưới sự bảo vệ của hơn mươi thân binh đi đến trước mặt Vương Phác, ôm quyền thi lễ, nói: - Các hạ hẳn là Tổng binh Đại Đồng Vương Phác?

    Vương Phác vội ôm quyền đáp lễ nói: - Không dám, chính là tại hạ.

    Võ tướng kia vui vẻ cười nói: - Tại hạ Ngọc Điền Tào Biến Giao, phụng mệnh Kế Liêu Đốc sư Hồng đại nhân tới trước tiếp ứng, thứ cho tại hạ đến chậm.

    - Đâu có, đâu có. Vương Phác vội nói: - Tào Tổng binh tới rất đúng lúc, tại hạ đa tạ ân viện thủ của Tào tổng binh.

    - Ôi dào. Tào Biến Giao đột nhiên nói: - Ta và ngươi đều là Tổng binh Đại Minh, giúp đỡ nhau là việc nên làm, Vương Tổng Binh cần gì phải nói lời cảm tạ?

    Vương Phác nghiêm nghị nói: - Bất kể thế nào, lần này ít nhiều cũng là Tào Tổng binh ra tay cứu giúp, quân Đại Đồng ta mới không bị diệt toàn quân, phần tình nghĩa này tiểu đệ ghi nhớ, tương lai ắt sẽ báo đáp.

    - Vương Tổng Binh nói như vậy quá khách khí rồi.

    Tiền Biến Giáo dừng một chút, nói tiếp: - Kiến Nô bất cứ lúc nào cũng có thể quay lại, nơi này không nên ở lâu, Vương Tổng binh vẫn nên nhanh chóng dẫn nhân mã đi theo ta đến Tùng Sơn, Đốc sư đại nhân đang ở trong thành Tùng Sơn chờ tin tức đó.

    Vương Phác quay đầu lại nói với phó Tổng binh Triệu Vật Trúc đằng sau: - Triệu Vật Trúc, nhanh chóng đi chỉnh đốn nhân mã xuất phát về hướng Tùng Sơn.

    - Vâng.

    Triệu Vật Trúc đáp một câu, lĩnh mệnh đi.

    Vương Phác lại nói với Tào Biến Giao: - Tào tổng Binh, các lộ đại quân cũng đã đến đông đủ chưa?

    Tào Biến Giao gật đầu nói: - Cộng thêm Vương Tổng Binh, Tổng binh tám trấn toàn bộ đã đến đông đủ, hiện tại đang đợi để quyết chiến với Kiến Nô rồi.

    - Đều đến đông đủ?

    - Ừ, hơn mười vạn đại quân đã tập kết toàn bộ ở ngoài thành Tùng Sơn rồi.

    Vương Phác không khỏi cau chặt mày lại.

    Kiếp trước Vương Phác là một kẻ ham mê lịch sử, mà đối với lịch sử cuối Minh đầu Thanh lại càng yêu thích hơn.

    Với hiểu biết của Vương Phác đối với chiến tranh Minh Thanh trong lịch sử, Hồng Thừa Trù vốn từng có cơ hội chiến thắng trong trận chiến tại Tùng Sơn, chỉ là do sai lầm chỉ huy của Hoàng đế Sùng Trinh ở Tùng Sơn, Hồng Thừa Trù bị ép phải từ bỏ kế hoạch đánh thận trọng lâu dài, tùy tiện ra khỏi Tùng Sơn quyết chiến với Kiến Nô, cuối cùng mới thua trận. Trận đại quyết chiến này đã làm ảnh hưởng đến vận mệnh quốc gia Đại Minh.

    Lúc ấy Kiến Nô có được ưu thế kỵ binh cơ động, Hồng Thừa Trù bắt tay với Dương Hạo cùng bao vây tấn công, đánh bại Tát Nhĩ Hử, hạ lệnh mười ba vạn quân Minh đoàn kết chặt chẽ, không để cho Kiến Nô có cơ hội tiêu diệt từng bộ phận, nhưng mà chín quá hoá nẫu, Hồng Thừa Trù lại tiếp tục phạm một sai lầm khác, ông ta tập kết toàn bộ chủ lực ở ngoài thành Tùng Sơn, không để lại đầy đủ binh lực bảo hộ lương thảo đồ quân nhu hậu phương.

    Kiến Nô vượt qua hơn mười vạn quân Minh chủ lực công chiếm Bút Giá Sơn nơi quân Minh tích trữ lương thực, đường vận chuyển quân lương của quân Minh bị chặt đứt đã lâm vào tuyệt cảnh.

    Hồng Thừa Trù không muốn rút binh như vậy, muốn tốc chiến tốc thắng với Kiến Nô, nhưng sáu người trong tám Đại Tổng binh dưới trướng ông ta mỗi người đều có mục đích riêng muốn đạt được, cùng với Vương Phác sợ chết ngay trong đêm dẫn đầu chạy trốn, Tổng binh Sơn Hải Quan Mã Khoa, Tổng Binh Mật Vân - Đường Thông, Tổng binh Ninh Viễn Ngô Tam Quế không chịu thua kém, cũng lần lượt suất quân chạy trốn, Kiến Nô thừa cơ truy kích, quân Minh binh bại như núi đổ.

    Nghĩ đến đây, Vương Phác không kìm nén được, quay đầu lại hét to với gia tướng thân tín Tiểu Thất: - Tiểu Thất, chuẩn bị ngựa.

    Tiểu Thất không dám chậm trễ, vội vàng dắt Bạch Mã của Vương Phác đi tới.

    Tào Biến Giao ngạc nhiên nói: - Vương Tổng Binh, ngươi định...?

    Vương Phác trầm giọng nói: - Tào Tổng binh, hơn mười vạn đại quân đã tề tụ ngoài thành Tùng Sơn, nhưng Hạnh Sơn, Tháp Sơn cùng với Bút Giá Sơn đồn trú lương thực phía sau lại thiếu trọng binh bảo hộ, nếu chẳng may Kiến Nô tra rõ thực hư của quân ta, phái kỵ binh tấn công chiếm lĩnh Bút Giá Sơn, đường vận chuyển quân lương của chúng ta bị đứt đoạn, hậu quả sẽ không tưởng tượng nổi. Ta muốn mau chóng chạy tới Tùng Sơn bẩm báo với Đốc sư đại nhân.

    - Ai dà, đúng vậy, nếu để cho Kiến Nô cắt đứt đường vận chuyển quân lương của chúng ta, vậy thì phiền toái to rồi. Sắc mặt của Tào Biến Giao biến đổi lớn, nói: - Việc này không phải là nhỏ, ta cùng đi với ngươi.

    Lập tức hai người đều tự an bài Phó tổng binh lĩnh quân xuất phát về hướng Tùng Sơn, sau đó bỏ lại hơn mười vạn đại quân chỉ đem theo hơn mười thân binh lao đến Tùng Sơn.


    Thành Tùng Sơn, hành dinh của Kế Liêu Tổng đốc.

    Hồng Thừa Trù đang nôn nóng bất an đi qua đi lại, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa, một bát canh nóng mà gia tướng thân tin Đường Sĩ Kiệt bưng lên đã nguội đi nhiều rồi mà Hồng Thừa Trù vẫn không uống ngụm nào.

    Có tiếng bước chân dồn dập từ ngoài cửa vang lên, Hồng Thừa Trù vội vàng quay đầu lại, hỏi: - Có phải Tào Tổng binh đã trở lại hay không?

    - Đúng là mạt tướng.

    Trong thanh âm vang dội, Tào Biến Giao bước nhanh vào.

    Vương Phác đi theo Tào Biến Giao vào hành dinh, ôm quyền hướng về Hồng Thừa Trù thi lễ, nói: - Mạt tướng Vương Phác, tham kiến Đốc sư đại nhân.

    - Mau mau miễn lễ. Hồng Thừa Trù liên tục chắp tay, hỏi Vương Phác: - Vương Tổng Binh, bộ phận của ngươi thương vong thế nào?

    Vương Phác nói: - Còn may, bởi vì viện quân của Tào Tổng binh tới kịp nên thương vong không lớn.

    - Như vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi. Hồng Thừa Trù thở phào một hơi, vui vẻ nói: - Hiện tại Tổng binh tám trấn đều đã đông đủ, binh lực quân ta đã chiếm ưu thế, là thời điểm cho Kiến Nô nếm thử lợi hại của biên quân Đại Minh chúng ta rồi.

    Vương Phác nhìn nhìn Tào Biến Giao.

    Tào Biến Giao hiểu ý, nói: - Đại nhân, mạt tướng có câu này không biết có nên nói hay không?

    Hồng Thừa Trù nói: - Có lời gì cứ nói.

    Tào Biến Giao nói: - Lương thảo đồ quân nhu của quân ta đều tích trữ trên Bút Giá Sơn, hơn nữa không có trọng binh bảo hộ, nếu Kiến Nô phái ra một chi khinh kỵ binh vượt qua Tùng Sơn đột nhiên tập kích Bút Giá Sơn, đường vận chuyển quân lương của chúng ta có thể bị Kiến Nô chặt đứt, nếu thật là như vậy thì vấn đề trở nên nghiêm trọng rồi, cho nên, mạt tướng cảm thấy hẳn là phái trọng binh bảo hộ lương thảo ở Bút Giá Sơn.

    - À? Hồng Thừa Trù nghe xong chấn động nói: - Nếu không có Tào Tổng binh nhắc nhở, bản đốc suýt nữa làm hỏng đại sự rồi, người đâu mau tới.

    Đường Sĩ Kiệt bước nhanh đi vào thư phòng, hỏi: - Đại nhân có gì chỉ bảo?

    - Mau mau... Hồng Thừa Trù luôn miệng nói: - Mau đi thông tri Tổng binh Kế Châu Bạch Quảng Ân, bảo y dẫn năm nghìn tinh binh hoả tốc chạy tới Bút Giá Sơn.

    - Đại nhân, không xong rồi!

    Hồng Thừa Trù vừa mới dứt lời, phó tướng Hạ Thừa Đức đã mang theo một gã binh lính cả người đẫm máu vào thư phòng, người binh lính kia ngã lăn xuống đất quỳ rạp trước mặt Hồng Thừa Trù, gào khóc nói: - Đại nhân, Bút Giá Sơn thất thủ rồi, lương thảo đồ quân nhu trên núi đều bị Kiến Nô cướp đi, Trương giám quân và các huynh đệ trấn thủ trên đó tất cả đều chết trận…

    - Hả?

    Hồng Thừa Trù ngã phệt trên ghế, nửa ngày không đứng lên được.

    Vương Phác cũng thở dài một tiếng, không ngờ vẫn chậm một bước, số lương thảo đồ quân nhu trên núi bị Kiến Nô cướp đi rồi, mất đi lương thảo đồ quân nhu, quân Minh cũng chỉ có một con đường có thể đi, tức là tốc chiến tốc thắng với Kiến Nô, ý tưởng này đương nhiên là tốt, nhưng vấn đề là Tổng binh các trấn có mấy ai dám quyết chiến cùng Kiến Nô chứ?
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    347,040

    Quyển 1
    Chương 3: Trận chiến tại Tùng Sơn (2)

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Hơn nửa ngày, Hồng Thừa Trù mới hồi phục tinh thần, hướng sang nói với Đường Sĩ Kiệt: - Đi, lập tức phái người đi mời các vị Tổng binh đại nhân đến đây.

    Đường Sĩ Kiệt lĩnh mệnh đi.

    Ước chừng qua nửa canh giờ, Tổng binh các trấn đều chạy tới, Tổng binh Kế Châu Bạch Quảng Ân trú đóng ngoài thành Tùng Sơn không xa nên tới trước nhất, sau đó là Tổng binh Ninh Viễn Ngô Tam Quế, Tổng binh Ninh Tiền Vương Đình Thần và Tổng binh Sơn Hải Quan Mã Khoa, cuối cùng mới là Tổng binh Mật Vân Đường Thông và Tổng binh Tuyên Phủ Lý Phụ Minh trú đóng khá xa đến, cộng thêm Vương Phác, Tào Biến Giao, tám vị Tổng binh dưới trướng Hồng Thừa Trù toàn bộ đã đến đông đủ.

    Vài vị Tổng binh trên đường tới thành Tùng Sơn cũng đã nghe nói chuyện Bút Giá Sơn thất thủ, một đám đều lộ vẻ chán nản trên mặt, không khí trong phòng đầy áp lực, ánh mắt của Hồng Thừa Trù nhìn lướt qua tám vị Tổng binh, giọng điệu trầm thấp nói: - Bút Giá Sơn thất thủ, lương thảo đồ quân nhu hoàn toàn bị mất, các ngươi cũng đã biết, hiện tại bản đốc sư muốn nghe xem ý kiến của các ngươi, kế tiếp nên làm cái gì bây giờ?

    Tào Biến Giao nói: - Lương thảo trên Bút Giá Sơn tuy đã mất, nhưng trong quân còn có lương khô cho bảy ngày, chỉ cần quân ta có thể đánh bại Kiến Nô trong vòng bảy ngày, vậy thì không còn vấn đề lớn rồi.

    Tào Biến Giao tuy rằng tuổi trẻ nhưng cũng là một lão tướng kinh nghiệm sa trường dày dặn, lúc ở Tây Bắc từng hai mươi bảy ngày đêm không cởi giáp, đánh cho Sấm tặc Lý Tự Thành quân lính tan rã, suýt nữa đi đời nhà ma. Tào Biến Giao là người đứng đầu Bát đại Tổng binh, lại là tâm phúc của Hồng Thừa Trù, lời y trên mức độ nào đó chính là đại biểu cho ý của Hồng Thừa Trù.

    Tổng binh Kế Châu Bạch Quảng Ân phụ họa nói: - Tào Tổng binh nói đúng, lúc này chúng ta chỉ có một con đường có thể đi, tức là phải quyết chiến với Kiến Nô.

    Tổng binh Ninh Tiền Vương Đình Thần, Tổng binh Ninh Viễn Ngô Tam Quế và Tổng binh Sơn Hải Quan Mã Khoa đều không lên tiếng.

    Tổng binh Mật Vân Đường Thông không kìm nổi trước tiên, nói với Hồng Thừa Trù: - Hồng đốc sư, lão từng nói đại quân chưa động, lương thảo đi trước, có thể thấy được lương thảo cực kỳ quan trọng đối với quân đội, hiện tại nếu lương thảo đã mất rồi, mạt tướng cảm thấy cần phải trước tiên lui binh về Quan Nội, một lần nữa tích trữ lương thảo, sau đó xuất quan quyết chiến với Kiến Nô cũng không muộn, mọi người nói xem?

    Tổng binh Tuyên Phủ Lý Phụ Minh gật đầu nói: - Đường tổng binh nói đúng, làm như vậy ổn thỏa nhất rồi.

    Lý Phụ Minh nói xong còn dùng ánh mắt ra hiệu cho Vương Phác, ý bảo hắn nói thêm hai ba câu. Lý Phụ Minh là Tổng binh Tuyên Phủ, Vương Phác là Tổng binh Đại Đồng, hai người đều không phải là cấp dưới dòng chính của Hồng Thừa Trù, Lý Phụ Minh cảm thấy Vương Phác sẽ phải cùng y tiến thoái, chỉ tiếc y nghĩ sai rồi, nếu Vương Phác vẫn còn là Tổng binh thiếu gia sợ chết kia, nhất định sẽ cực lực tán thành đề nghị của Đường Thông, nhưng bây giờ Vương Phác đã không phải Vương Phác trước kia nữa rồi.

    Vương Phác quay người đi, giả bộ làm như không thấy.

    Lý Phụ Minh vừa mới dứt lời, Tào Biến Giao liền phản bác: - Lui lại? Nói nhẹ nhàng quá nhỉ. Nếu Kiến Nô đuổi theo đánh thì làm sao? Hơn nữa, đại quân rút về Quan Nội, thành Cẩm Châu làm sao bây giờ?

    Đường Thông không cho là đúng nói: - Kiến Nô đuổi theo đánh thì phái một chi tinh binh chặn là được. Về phần thành Cẩm Châu, hiện tại tự chúng ta cũng là ốc không lo nổi mình ốc rồi, làm sao còn chú ý cái khác được nữa?

    - Không được! Tào Biến Giao quả quyết nói: - Không thể rút binh.

    Đường Thông hừ một tiếng, không nói gì nữa.

    Ánh mắt của Hồng Thừa Trù đã rơi vào Ngô Tam Quế, hỏi: - Ý của Ngô Tổng binh là gì?

    Ngô Tam Quế này tuy rằng tuổi trẻ, lại dũng mãnh thiện chiến, hơn nữa Ngô gia cũng là hào môn vọng tộc Liêu Tây, thế lực rắc rối khó gỡ, Tổng binh Cẩm Châu Tổ Đại Thọ chính là cậu của gã, Tổng binh Sơn Hải Quan Mã Khoa và Tổng binh Ninh Tiền Vương Đình Thần lại là huynh đệ sinh tử của Ngô Tam Quế, chỉ cần Ngô Tam Quế ủng hộ quyết chiến, Mã Khoa và Vương Đình Thần cũng sẽ đi theo ủng hộ quyết chiến, cứ như vậy, Đường Thông và Lý Phụ Minh một bàn tay không vỗ nên tiếng cũng chỉ có thể nghe theo.

    Ngô Tam Quế ôm quyền nói: - Mạt tướng nghe theo sai phái của Đốc sư đại nhân.

    Hồng Thừa Trù vui vẻ nói: - Như vậy tốt rồi, các vị Tổng binh hoả tốc trở về doanh trại tự chỉnh đốn quân mã, ngày mai quyết một trận tử chiến với Kiến Nô.

    - Vâng.

    Tám vị Tổng binh ầm ầm đồng ý, nối đuôi nhau rời khỏi.

    Mới ra khỏi hành dinh Tổng đốc, Mã Khoa và Vương Đình Thần đã kéo Ngô Tam Quế đến chỗ hẻo lánh, Mã Khoa hỏi: - Trường Bá (biểu tự của Ngô Tam Quế), ngươi cảm thấy ngày mai quyết chiến, quân ta có thể đánh thắng không?

    Ngô Tam Quế lắc lắc đầu, đáp: - Đánh không thắng.

    Vương Đình Thần nói: - Ngươi biết rõ quân ta đánh không thắng, vì sao còn tán thành quyết chiến?

    Ngô Tam Quế thở dài: - Hai vị huynh trưởng còn không nhìn ra sao? Nếu đại quân cứ như vậy rút về Quan Nội, Kế Liêu Đốc sư này của Hồng đốc sư coi như là chấm dứt, các ngươi nói ông ta sẽ tán thành lui binh sao? Nếu Hồng đốc sư đã quyết tâm tử chiến với Kiến Nô rồi, cho dù mấy Tổng binh chúng ta phản đối thì có ích lợi gì đâu?

    - Ôi. Mã Khoa thở dài nói: - Xem ra ba huynh đệ chúng ta cùng với năm sau vạn binh mã dưới tay đều phải chết ở Tùng Sơn rồi.

    - Thế thì không chắc. Ngô Tam Quế nhìn bốn bề vắng lặng, hạ thấp giọng nói: - Theo tiểu đệ thấy, không đợi ngày mai quyết chiến, hai người Đường Thông, Lý Phụ Minh sẽ chuồn đi, chờ bọn hắn vừa chạy, chúng ta cũng khởi binh lui về, cho dù sau này triều đình truy cứu tới, chúng ta cũng có thể nói là phụng quân lệnh Hồng đốc sư đuổi bắt hai vị tướng quân Đường Thông, Lý Phụ Minh bỏ trốn.

    Mã Khoa nói: - Như vậy không tốt lắm đâu, Hồng đốc sư hồi kinh sư nói với Vạn tuế gia, chẳng phải cái gì cũng bị lộ sao?

    Trên mặt Ngô Tam Quế hiện lên tia cười trong trẻo nhưng lạnh lùng, nói: - Nhị ca nghĩ Hồng đốc sư còn có thể sống quay về kinh sư hay sao?

    - Hả? Ah...

    Mã Khoa và Vương Đình Thần đầu tiên là cả kinh, rồi chợt bừng tỉnh đại ngộ.

    Đương kim Vạn Tuế gia cai trị thiên hạ xưa nay nghiêm khắc, thường hay dùng cực hình với thần tử bị thất bại, từ lúc Liêu Đông có chiến sự tới nay, số đại thần từ Tuần phủ trở lên bị giết không hề ít, Hùng Đình Bật truyền thủ cửu biên, Viên Sùng Hoán lại chịu khổ cực hình lăng trì, lúc này đây Hồng Thừa Trù binh bại tại Tùng Sơn, chết ở trong loạn quân có lẽ còn có thể đạt được mỹ danh Tinh trung báo quốc, nếu trốn về Quan Nội chẳng những sẽ thân bại danh liệt hơn nữa chắc chắn chết không thể nghi ngờ.

    Lại nói đến Vương Phác.

    Trước khi rời khỏi hành dinh Tổng đốc, Vương Phác vài lần muốn nhắc nhở Hồng Thừa Trù, bảo ông ta cẩn thận đề phòng Đường Thông, Ngô Tam Quế, Mã Khoa, Vương Đình Thần, nhưng cuối cùng Vương Phác vẫn là không dám lỗ mãng, bởi vì hắn không có bằng chứng, không có bằng chứng chính là vu cáo, Hồng Thừa Trù dựa vào cái gì tin tưởng hắn?

    Huống chi Tổng binh Đại Đồng Vương Phác này còn là thân tín đối thủ một mất một còn của Hồng Thừa Trù - Binh bộ Thượng thư Trần Tân Giáp đề bạt lên, mà Ngô Tam Quế, Mã Khoa, Vương Đình Thần cũng là thân tín của Hồng Thừa Trù, Vương Phác ở trước mặt Hồng Thừa Trù nói đám người Ngô Tam Quế làm bậy, chẳng phải là tự làm mất mặt sao? Gây chuyện không tốt còn có thể bị Ngô Tam Quế bọn họ trả đũa.

    Vừa ra khỏi hành dinh, gia tướng thân binh Tiểu Thất liền dắt ngựa chạy tới đón, thấp giọng nói: - Tướng quân, nghe nói Bút Giá Sơn thất thủ rồi hả?

    Vương Phác trở mình lên ngựa, trầm giọng nói: - Về doanh nói sau.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    347,040

    Quyển 1
    Chương 4: Tập kích bất ngờ Thịnh Kinh

    Nguồn: Metruyen
    Share: Banlong.us






    Ban đêm, đại trướng của Vương Phác.

    Vương Phác gọi Tiểu Thất đến, hỏi:

    - Tiểu Thất, hỏa khí trong doanh còn khoảng bao nhiêu?

    Tiểu Thất là gia tướng thân tín của Vương Phác, quân nhu lương bổng trong quân đều do y quản lý. Y lập tức lấy một quyển sách từ trong lồng ngực, xem xong rồi đáp:

    - Tính cả điểu súng, hỏa súng, tam nhãn súng, trong doanh quả thật có hơn hai ngàn ba trăm cây hỏa khí, nhưng mà…

    - Nhưng mà thế nào?

    - Nhưng mà chân chính có thể dùng cũng chỉ hơn một ngàn thôi.

    Vương Phác giận dữ nói:

    - Chuyện này là sao, vì sao chỉ có không đến một nửa số hỏa khí có thể dùng?

    Tiểu Thất oan ức nói:

    - Tướng quân, ngài đã quên rồi. Ngài nói bảo quản số hỏa khí này quá tiêu tốn tiền bạc, nên ném vào trong kho không ai lo. Cho nên hơn một nửa số hỏa khí đều bị gỉ sét không thể dùng được.

    - Được rồi. Hơn một ngàn thì hơn một ngàn. Lập tức phái người đi thu gom toàn bộ số hỏa khí này, lại phân phát gấp đôi số hỏa dược và đạn chì.

    Vương Phác cau mày nói:

    - Ngoài ra hãy triệu tập tất cả gia đinh lại đây. À đúng rồi, phát mỗi người ba ngày lương khô.

    Tiểu Thất ngạc nhiên nói:

    - Bây giờ sao?

    - Đúng.

    Vương Phác trầm giọng nói:

    - Ngay bây giờ, chậm nữa thì sẽ không kịp đâu.

    Lời này không phải là nói bừa, Hồng Thừa Trù còn muốn quyết chiến với quân Thanh vào ngày mai, nhưng bọn khốn Đường Thông, Ngô Tam Quế khẳng định đã nghĩ đến việc chạy trốn trong đêm. Đợi khi bọn chúng vừa chạy trốn, quân Thanh sẽ nhân cơ hôi phát động tiến công. Đến lúc đó, làm gì cũng đã muộn rồi. Cho nên, nhất định phải hành động trước khi bọn khốn Đường Thông, Ngô Tam Quế chạy trốn.

    - Vâng, tiểu nhân sẽ đi làm ngay.

    Tiểu Thất gật gật đầu, lĩnh mệnh mà đi.

    Chưa đến nửa canh giờ sau, Tiểu Thất đã triệu tập được hơn ngàn gia đinh ở trên giáo trường.

    Vương Phác nhìn quanh bốn phía, dưới ánh lửa sáng như ban ngày, hơn ngàn kỵ binh đang nhìn hắn không chớp mắt. Hơn ngàn kỵ binh này toàn bộ đều là gia đinh thân tín của Vương Phác, đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ. Trong mắt bọn họ của có người chủ nhân Vương Phác này, mà không có đế quốc Đại Minh. Bộ đội gia đinh là một quần thể đặc thù trong quân đội Đại Minh, là một sản phẩm dị hình xuất hiện trong quá trình quân chế Đại Minh thay đổi.

    Ở đây phải giới thiệu sơ lược một chút về quân chế của Đại Minh: Sau khi Chu Nguyên Chương thành lập đế quốc Đại Minh, sáng lập Thế Binh Chế, sắp xếp quân đội cả nước vào trong Vệ Sở các nơi, chiếu theo đầu người mà phân cho đất đai để thực hiện đồn điền dưỡng quân. Cứ như vậy vừa giải quyết được vấn đề chu cấp lương bổng cho quân đội, lại vừa bảo vệ địa phương. Lúc đầu Thế Binh Chế đích xác là đã phát huy được tác dụng quan trọng, nhưng thời gian trôi qua, khiếm khuyết của Thế Binh Chế dần bộc lộ ra. Một số quan quân tự ý xâm chiếm điền sản, biến tài nguyên công hữu của Vệ Sở thành tư hữu. Những quân hộ ở tầng thấp dần trở thành nô lệ cho quan quân các cấp bóc lột.

    Bởi vì không chịu nổi được tầng tầng bóc lột của quan quân các cấp, ngày càng có nhiều quân hộ lựa chọn bỏ trốn. Đến năm Gia Tĩnh, khuyết ngạch về quân binh của Vệ Sở các nơi đã lên đến hơn 70%, 30% chạy trốn kia cũng phần lớn là người già yếu bệnh tật, không chịu nội một trận chiến. Vệ Sở Quân mạnh mẽ do Chu Nguyên Chương hao tổn tâm cơ tạo dựng nên chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.

    Vì bổ sung quân binh, người thống trị Minh triều không thể không áp dụng biện pháp khác. Thế là có Trưng Binh Chế. Bởi vì tố chất quân binh của Trưng Binh Chế tốt xấu lẫn lộn, rất nhanh đã bị thay thế bởi Mộ Binh Chế. Đến hậu kỳ Minh triều, Mộ Binh đã trở thành chủ lực của quân đội.

    Tuy nhiên, điều đáng tiếc chính là, Mộ Binh Chế cũng có chỗ thiếu hụt bẩm sinh không cách nào giải quyết.

    Tổng binh địa phương tay nắm binh quyền cắt xén quân lương, ăn chặn quân lương đã trở thành hiện tượng phổ biến. Bọn họ chỉ nguyện ý đổ tiền vào bộ đội gia đinh tư hữu, mà không nguyện ý lo lắng cho quân thường trực quốc hữu. Vì vậy, quân thường trực của đế quốc Đại Minh tồn tại phổ biến hiện tượng quân binh không đủ số, võ bị tồi tàn, thiếu huấn luyện, cùng nhiều loại vấn đề khác, mới làm cho quân Minh đánh đâu bại đó.

    Điển hình nhất là cuộc chiến Tát Nhĩ Hử. Quân Minh hiệu xưng hai mươi vạn, nhưng trên thực tế cũng chỉ có bảy tám vạn người, Dương Hạo thư sinh không hiểu việc quân, còn làm ra một chiến thuật phân tiến hợp kích. Kết quả là để cho Nỗ Nhĩ Cáp Xích được lợi thế lớn. Kỳ thực, cho dù là chia binh bốn lộ, cho dù là binh lực bị vây trong hoàn cảnh xấu tuyệt đối, nếu không phải là vì quân Minh đã mục nát đến tận xương tủy, chỉ dựa vào Hậu Kim lúc ấy có năm sáu vạn Bát Kỳ Binh (quân đội của tộc Mãn Thanh) trang bị lạc hậu, Nỗ Nhĩ Cáp Xích dù có khả năng thông thiên triệt địa cũng không đánh thắng cuộc chiến Tát Nhĩ Hử được.

    Nhìn thấy hơn ngàn gia đinh người nào cũng tinh thần no đủ, khí thế dũng mãnh, Vương Phác hài lòng gật gật đầu, hỏi Tiểu Thất ở bên cạnh:

    - Hỏa khí và lương khô đều đã phân phát hết chưa?

    - Đều đã phân phát.

    Tiểu Thất gật đầu nói:

    - Mỗi người được phân hai phần hỏa dược đạn chì, còn có ba ngày lương khô.

    - Đã khóa mõm ngựa hết chưa?

    - Đều đã làm xong, vó ngựa cũng đã bọc vải rồi.

    Tiểu Thất nói:

    - Tướng quân, ngài cứ yên tâm. Hành quân ban đêm không thể phát ra tiếng động, kiến thức phổ thông này tiểu nhân vẫn phải biết.

    - Vậy thì tốt.

    Vương Phác nói:

    - Tắt đuốc, xuất phát.

    Tiểu Thất bước nhanh hai bước, đứng trước đài duyệt binh, rống cổ họng quát to:

    - Tướng quân có lệnh, tắt đuốc, xuất phát!

    Hơn ngàn gia đinh đều tắt đuốc, sau đó xoay người lên ngựa, dưới bầu trên đen kịt, mãnh liệt đi về phía Viên môn. Quân đội quy mô như thế được điều động căn bản không thể giấu diếm được binh sỹ trong doanh. Càng lúc càng có nhiều binh từ trong lều chạy ra. Những binh sỹ này không biết chuyện gì đã xảy ra, đều bắt đầu suy đoán. Không khí bất an bắt đầu tràn ngập trong quân.

    - Tổng binh đại nhân gượm đã.

    Trong tiếng bước chân dồn dập, Phó tổng binh Đại Đồng Triệu Vật Trúc thúc ngựa đuổi theo Vương Phác, kích động hỏi:

    - Tổng binh đại nhân, ngài làm gì vậy?

    - Sao?

    Vương Phác trầm giọng nói:

    - Bổn tướng quân xuất binh còn phải xin chỉ thị từ ngươi hay sao?

    - Cái này…

    Triệu Vật Trúc nói:

    - Nếu Tổng binh đại nhân muốn xuất binh, nên để cho bọn tiểu nhân biết, lại nói đại nhân ngài không nói một tiếng đã mang thân binh đi rồi. Hơn một vạn huynh đệ trong đại doanh phải làm sao?

    Vương Phác nói:

    - Ngươi là Phó tổng binh trấn Đại Đồng. Nếu bổn tướng quân tử trận hoặc là đi ra ngoài, hơn một vạn huynh đệ trong đại doanh đương nhiên là do ngươi chỉ huy. Quân quy đơn giản như thế mà còn muốn bổn tướng quân dạy ngươi hay sao?

    Triệu Vật Trúc nói:

    - Nhưng…

    Vương Phác quát:

    - Bớt nói nhảm đi, tránh ra.

    Nhìn thấy sát khí trong con ngươi của Vương Phác biểu lộ ra, Triệu Vật Trúc không khỏi rùng mình một cái, thúc ngựa tránh đường. Vương Phác kéo dây cương nghênh ngang rời đi. Lúc ra đến Viên môn, Vương Phác vẫn không kìm nổi mà quay đầu nhìn thoáng qua, trong con ngươi có một chút rầu rĩ. Vương Phác không muốn vứt bỏ hơn một vạn tướng sỹ Đại Minh trong đại doanh, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

    Bút Giá Sơn thất thủ, cuộc chiến Tùng Sơn bại cục đã định!

    Hồng Thừa Trù còn muốn quyết một trận tử chiến với quân Thanh, nhưng Đường Thông, Ngô Tam Quế bọn họ căn bản sẽ không cho ông ta cơ hội này. Ở lại là chết, chạy trốn theo bọn Đường Thông cũng là chết!

    Nô tù Mãn Thanh Hoàng Thái Cực đã sớm điều binh khiển tướng, phái ra nhiều lộ tinh binh thủ trên những con đường rút lui của quân Mình, cái gọi là binh bại như núi đổ, một khi quân Minh bắt đầu rút quân về phía sau, tướng sỹ toàn quân sẽ mất ý chí chiến đấu, chỉ hận cha mẹ sinh ra chỉ có hai cái chân, lại thêm Thanh binh trước chặn sau truy, bi kịch trong lịch sử lại tái diễn.

    Cho dù là Vương Phác có thể từ trong loạn quân giết ra một con đường máu trở về Sơn Hải Quan. Vận mệnh cuối cùng chờ đợi hắn cũng chỉ có thể là chết. Từ trước đến giờ Hoàng đế Sùng Trinh chưa bao giờ nhân nhượng đối với tướng bại quân. Trong lịch sử, sở dĩ Ngô Tam Quế có thể thoát chết, là vì lúc bấy giờ Đế quốc Đại Minh quả thật không còn người để dùng, chỉ có thể dựa vào gã để chống đỡ thế cục ở quan ngoại.

    Như vậy, ở lại cùng tử thủ Tùng Sơn với Hồng Thừa Trù?

    Đó cũng là một con đường chết! Mười ba vạn đại quân dưới trướng Hồng Thừa Trù đã là binh lực cơ động sau cùng của Đế quốc Đại Minh rồi. Hoàng đế Sùng Trinh đã không còn phái được bao nhiêu quân đến giải vây cho Tùng Sơn nữa.

    Chạy trốn là chết, ở lại vẫn là chết. Vương Phác dường như đã không còn con đường để đi?

    Kỳ thực không phải vậy, Vương Phác còn có một con đường có thể đi. Đó chính là tập kích bất ngờ đô thành của Mãn Thanh – Thịnh Kinh. Sau đó đi vòng sang Triều Tiên đoạt thuyền ra biển, theo đường biển trở về Đăng Châu. Chỉ cần Vương Phác có thể công hạ hang ổ Thịnh Kinh của Kiến Nô và cướp được tài vật, cũng đủ để triệt tiêu đại tội động trời binh bại Tùng Sơn. Vương Phác sẽ vẫn có thể yên ổn làm Tổng binh Đại Đồng của hắn.

    Đương nhiên, tập kích bất ngờ Thịnh Kinh có thể nói là hung hiểm vạn phần, cùng cửu tử nhất sinh để hình dung cũng tuyệt không quá đáng, nhưng chí ít còn có một đường sinh cơ!

    Tổng binh Đại Đồng Vương Phác hiện tại xuất thân lưu manh, ngồi chờ chết, lo được lo mất không phải là tác phong làm việc của hắn. Một khi đã quyết định việc gì, cho dù lên núi đao xuống vạc dầu, cũng sẽ kiên trì đến cùng.

    Nếu là tập kích bất ngờ, điều phải chú ý chính là chữ “Kỳ”, nhờ xuất kỳ chế thắng (đánh bất ngờ để thắng). Mà muốn xuất kỳ chế thắng, thì cần phải ẩn nấp, cần phải tiến công nhanh. Cho nên Vương Phác không thể mang theo hơn một vạn tướng sỹ trong đại doanh. Nguyên nhân rất đơn giản, mang theo hơn một vạn tướng sỹ này chẳng những không biết phải ẩn nấp làm sao, mà còn sẽ làm trì trệ tốc độ hành quân một cách nghiêm trọng.

    Còn nguyên nhân quan trọng hơn. Vương Phác trước đây tự ý cắt xén quân lương, bóc lột sỹ tốt, tướng sỹ trong quân sớm đã oán hận hắn. Một khi để những binh sỹ này biết Vương Phác muốn mang bọn họ đi tấn công đô thành của Kiến Nô. Vậy thì khẳng định sẽ bất ngờ làm phản. Để đến lúc đó làm hỏng đại sự, chẳng thà bây giờ dùng đao sắc chặt đứt dây leo cản đường, trực tiếp vứt bỏ hơn một vạn tướng sỹ này!

    Không bỏ được con thì không bắt được sói!

    Lại nói, Vương Phác mang theo hơn ngàn gia đinh rời khỏi đại doanh, thừa dịp trời tối mà đi về phía trước mấy dặm, liền rẽ vào mai phục trong ở một chỗ đất trũng. Phía trước không xa đã là đại doanh quân Thanh rồi. Đi thêm về phía trước rất dễ bị quân Thanh phát hiện. Lúc này có thể nói là thời khắc phi thường. Nếu Vương Phác đoán không sai, quân Thanh trong đại doanh chỉ sợ đã sớm chống thương chờ đợi rồi.

    Lúc này mà bị quân Thanh phát hiện, vậy thì xong đời rồi.
     
    Chỉnh sửa cuối: 19/1/16
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)