FULL  V.I.P  Huyền Huyễn Thiên Đạo Đồ Thư Quán - Free 3457 - Hoành Tảo Thiên Nhai

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 11: Cầu xin tha thứ
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Người luyện võ đến tứ trọng - Cốt Bì cảnh (1), cả cơ bắp, xương cốt và làn da đều là các bộ phận có thể tu luyện được, sức mạnh cũng tăng nhanh!

    So sánh với tầng Chân Khí cảnh, chênh lệch rất lớn!

    Hiện tại, tên nhóc này chỉ mới ở tầng Chân Khí cảnh vậy, một chiêu đã có thể đánh cường giả ở Cốt Bì cảnh đến nỗi miệng phun máu tươi, còn đứng không vững nữa. Việc này đúng là khó có thể tin được.

    Lúc trước khi người này thi kiểm tra giữa các giáo viên, kết quả không phải đứng hạn chót sao? Vậy mà... sao bây giờ lại mạnh như vậy?

    - Chắc chắn là do may mắn thôi, không cần sợ hắn ta!

    Tiền Bưu thét to một tiếng.

    Một lão sư khác cũng nghĩ như vậy nên liền lao đến.

    Hắn cũng giống Lý Nguyên, cũng đạt tới Cốt Bì cảnh hậu kỳ. Thân thể chỉ hơi chuyển động, cơ bắp, làn da đều trở nên cứng như cốt thép, phòng ngự khiến cho người ta có cảm giác không có gì có thể phá bỏ được.

    - Mau nằm xuống!

    Khi đã đến trước mặt, lão sư này liền nhướng mày đồng thời tung ra một chưởng thật mạnh.

    Bốp Bốp!

    Không khí bị dồn nén, phát ra một tiếng nổ thật lớn.

    Đối mặt với tuyệt chiêu tàn nhẫn của đối thủ, Trương Huyền mặt không đổi sắc, ngón trỏ cùng ngón giữa khép sát lại với nhau, nghiêng lên trên một chút.

    Lạch cạch!

    Lão sư có thân thể cứng như thép kia chỉ cảm thấy dưới nách đau nhói, hai mắt tối sầm lại té ngã trên mặt đất.

    - Cái gì?

    Chỉ cần hai chiêu, hai lão sư cảnh giới võ giả tứ trọng đã bị đánh đến nỗi bị thương nặng, Tiền Bưu và lão sư còn lại dù có ngốc đến mấy cũng nhận ra được người lão sư luôn bị bọn họ coi thường đó thật sự không đơn giản!

    - Cùng nhau xông lên đi...

    Hét to một tiếng, Tiền Bưu vừa giơ nắm đấm lên liền xông đến. Nhưng mà hắn còn chưa kịp ra tay, đã thấy Trương Huyền xuất hiện trước mặt mình từ lúc nào hắn không hề hay biết. Tay trái đối phương cào lên mặt hắn, tay phải cũng nhẹ nhàng đâm hắn một phát.

    Phù phù!

    Dưới bụng đau nhói, Tiền Bưu liền té ngã xuống đất.

    Hắn mới vừa ngã xuống đất, vị lão sư cuối cùng, người cùng hắn đánh Trương Huyền ban nãy, cũng đang không ngừng co giật dữ dội trên mặt đất.

    - Ngươi... sao ngươi có thể biết được huyệt Mệnh Môn của tất cả chúng ta...

    Phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt Tiền Bưu tràn đầy sợ hãi nhìn tiểu tử đứng trước mặt.

    Cuối cùng hắn cũng đã hiểu được vì sao thực lực đối phương kém xa bốn người bọn họ, kết quả ngược lại hoàn toàn.

    Đối phương vừa ra tay đã tìm ra được huyệt Mệnh Môn của bọn họ. Vì thế họ làm sao có thể chống đỡ được?

    Người tu luyện hầu như ai cũng đều có một điểm yếu. Một khi chạm đến điểm ấy, cho dù là đứa con nít đi nữa, cũng có thể giết chết được họ!

    Nhưng huyệt Mệnh Môn cũng là nơi quan trọng nhất của mỗi người. Người tu luyện phải luôn bảo vệ nó chặt chẽ. Cho dù là người rất thân đi nữa, cũng không được để lộ ra. Mặc dù thực lực Trương Huyền không mạnh, nhưng hình như hắn lại biết được huyệt Mệnh Môn của bọn họ nằm ở đâu. Nên vừa ra tay đã đánh vào điểm yếu của bọn họ.

    Làm thế nào hắn có thể biết được huyệt Mệnh Môn của bọn họ?

    Nghe thấy lời nói kinh ngạc từ đối phương, Trương Huyền nở nụ cười, không thèm giải thích.

    Đương nhiên là dựa vào thư viện rồi.

    Thiên Đạo Đồ Thư Quán không chỉ có thể nhìn ra được yếu điểm của phương pháp luyện công, còn có thể nhìn ra được những vấn đề của chính người tu luyện đó. Huyệt Mệnh Môn, cái đó được ghi chép rất chi tiết ở phía trên.

    Biết được huyệt Mệnh Môn cùng với những chỗ sơ hở, thiếu sót trong các động tác của họ, cho dù Trương Huyền là người từ địa cầu xuyên qua, vẫn chưa quen thuộc được với các phương pháp luyện công ở dị giới (2) đi nữa, cũng có thể dễ dàng đánh thắng được bốn người bọn họ.

    - Nếu đã cá cược vậy cũng nên nghĩ đến việc thực hiện lời giao ước, nếu như các ông biết điều để tôi tát vài cái thì đã không xảy ra chuyện phiền phức như vầy!

    Trương Huyền cười khẽ.

    - Trương Huyền, ngươi đừng nên quá đắc ý! Mặc dù không biết ngươi đã dùng thủ đoạn hèn hạ gì để biết được huyệt Mệnh Môn của chúng ta, còn đánh chúng ta bị thương! Nhưng thân là lão sư kém nhất, lại dám công khai đánh các lão sư khác. Chỉ với điều này, chúng ta đã có thể tố cáo ngươi với học viện, hủy bỏ tư cách lão sư của ngươi...

    Tiền Bưu quát.

    Đẳng cấp của tất cả lão sư trong học viện đều khác nhau, nếu giáo viên ở đẳng cấp thấp hơn dám ra tay đánh giáo viên ở đẳng cấp cao hơn chính là đại nghịch bất đạo.

    Trương Huyền còn trẻ, lại là giáo viên có điểm thi kiểm tra bằng không, thuộc loại có đẳng cấp thấp nhất, lại dám đánh bốn người có đẳng cấp cao hơn là bọn họ. Một khi tin tức này truyền đến trường, chắc chắn sẽ gây chấn động lớn. Hủy đi tư cách làm giáo viên là còn nhẹ, không cẩn thận còn có thể bị đuổi ra khỏi trường!

    - Sao nào? Dùng sức đánh không lại nên muốn dùng quy định tới nói chuyện sao?

    Đối mặt với uy hiếp của đối phương, Trương Huyền giống như không để ý chút nào.

    - Đúng!

    Lý Nguyên cũng nghĩ đến điểm này, trong mắt thoáng hiện lên tia sáng hưng phấn và tàn nhẫn:

    - Lập tức ngoan ngoãn quỳ gối trước mặt chúng ta, để chúng ta đánh một trận. Có thể lúc tâm trạng chúng ta tốt lên, sẽ không nói chuyện này với học viện. Nếu không, ngươi hãy đợi bị đuổi khỏi đây đi!

    - Bị đuổi khỏi nghề, không có thân phận giáo viên bảo vệ, cho dù giết ngươi cũng không ai dám nói gì!Một lão sư khác hét lớn.

    Ở Thiên Huyền, giáo viên ở học viện có địa vị khá cao. Nhưng một khi mất đi địa vị này cũng giống như bị rơi xuống hố sâu ngàn trượng. Mấy người này rất có khả năng sẽ ra tay giết chết hắn.

    - mấy người đã muốn dùng quy định để nói chuyện, đơn giản thôi. Ta cũng sẽ dùng quy định đến nói chuyện!

    Sắc mặt Trương Huyền lạnh nhạt, bước vài bước đến trước mặt Tiền Bưu nói:

    - Lão sư Tiền Bưu à, nửa năm trước ngươi lén lút lấy bảo vật của Trần Minh trưởng lão để đi lấy lòng vợ bé. Ba tháng trước, tham ô công quỹ, làm người đứng sau thu mua nhà ở. Một tháng trước làm vỡ bình sứ mà Liễu Tuyền trưởng lão yêu mến nhất, lại vu oan cho một học sinh, thành ra hắn tự dưng không làm gì lại bị đuổi học oan... Những việc này, có cần ta nói ra trước mặt hiệu trưởng, lần lượt nói ra từng việc hay không?

    - Ngươi... ngươi...

    Con ngươi co rụt lại, thân thể mập mạp của Tiền Bưu không ngừng run rẩy. Cảm giác sợ hãi dần lan truyền khắp toàn thân, cả người giống như nhìn thấy quỷ, sắp điên mất rồi.

    Những việc này hắn đều làm rất kín đáo, chắc chắn không ai có thể biết được. Ngay cả vị đồng nghiệp hay ở chung với hắn - Lý Nguyên cũng không hề biết. Thằng cha này... sao lại biết được chứ? Mà lại còn có thể nói chi tiết như vậy?

    - Lão sư Lý Nguyên, ba năm trước đây ngươi vì lợi ích bản thân mà vu oan cho một học sinh nữ, khiến nữ tử đó phải tự sát, không biết oan hồn của nữ tử đó có đến tìm ngươi hay không? Cách đây ít lâu, sau lưng ngươi nổi lên cái mụn nhọt lớn, chắc là do nữ tử đó tới tìm ngươi để trả thù nhỉ?

    Không để ý tới vẻ mặt hoảng sợ của Tiền Bưu, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Lý Nguyên.

    - Á...

    Nghe nói như thế, Lý Nguyên bị dọa sợ khiếp vía nên lùi dần người về phía sau, mặt cắt không còn chút máu.

    Ba năm trước đây, hắn bị vướng vào một việc rắc rối khiến hắn có thể sẽ bị đuổi khỏi ngành. Trong tình huống nguy hiểm đó, hắn đã vu oan cho một học sinh của mình. Nữ tử đó vì không chịu nổi oan ức nên cuối cùng đã tự sát vì xấu hổ, giận dữ. Hắn che giấu việc này rất kỹ. Ngoài hắn ra không có bất kỳ ai biết việc này. Vì áy náy lương tâm nên trong ba năm qua, hắn thường xuyên mơ thấy oan hồn đối phương đến đòi mạng. Nửa tháng trước, phía sau lưng hắn mọc lên một cái mụn nhọt lớn, hình dạng như bàn tay người, làm hắn bị dọa thiếu chút nữa là không sống nổi rồi.

    Lúc này lại nghe thấy Trương Huyền kể rõ chi tiết sự tình như vậy, càng dọa cho hắn sợ đến toàn thân run rẩy.

    “Bịch” một tiếng!

    Đầu gối hắn mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất. Ngay sau đó đám người bọn họ ngửi thấy mùi hôi thối bốc ra. Rõ ràng là một cường giả võ giả tứ trọng hậu kỳ, vậy mà lại bị dọa đến tè ra quần.

    - Lão sư Đỗ Thuần, ngươi cướp đoạt tài sản của huynh đệ, cũng dùng rượu độc, độc chết hắn. Năm đó chuyện này đã bị “ép” xuống không thể làm được gì. Ngươi cảm thấy nếu như bây giờ chuyện này bị lộ ra, cái chức giáo viên này của ngươi còn có thể giữ được nữa không?

    - Lão sư Bạch Lâm, mặc dù hành vi của ngươi không phải là tội ác lớn lao gì, nhưng vì yêu thích đồ cổ, bình thường chắc ngươi cũng đã thu không ít lễ vật từ học sinh rồi! Nếu ta không nhìn lầm, chiếc nhẫn cổ bằng ngọc ngươi đang đeo trên tay là của một học sinh có việc cần nhờ ngươi giúp đỡ đưa cho ngươi. Còn việc đó là việc gì, học sinh nào, có cần ta nói chi tiết ra đây không?

    Nhìn về phía hai lão sư còn lại, Trương Huyền nói.

    - Ngươi... ngươi là ma quỷ!

    - Ngươi không phải người...

    Hai lão sư còn lại cũng bị dọa sợ đến mức toàn thân run rẩy, nhìn về phía đối phương lần nữa, trong mắt tràn đầy hoảng sợ.

    Những việc bọn họ làm, cho dù không phải bí mật tuyệt đối, nhưng chắc chắn sẽ không có người ngoài nào biết được. Vậy mà thằng cha này sao có thể nắm mọi việc rõ ràng đến như vậy. Đáp án rất đơn giản, chắc chắn hắn là ma quỷ!

    Nếu việc hắn dùng tu vi thấp kém của mình đánh bại bọn họ bị truyền ra, nhiều nhất cũng chỉ làm bọn họ cảm thấy mất mặt xấu hổ, nhưng không sợ hãi. Tuy nhiên nếu như hắn thật sự nói ra mấy chuyện này, khiến bọn họ kinh hãi rồi! Giống như tất cả quần áo đang mặc trên người, trong nháy mắt bị phá tan thành từng mảnh, trần trụi đứng trước mặt tất cả mọi người.

    Có thể đoán được, một khi những chuyện này bị truyền ra, bọn họ không được làm giáo viên là chuyện nhỏ, làm không khéo còn bị đưa đến tòa án giáo viên, xử chết tại chỗ!

    - Chúng ta sai rồi!

    - Lão sư Trương Huyền à, ngươi đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho chúng ta đi...



    Cả người đều run rẩy, bọn họ không kìm lòng được lên tiếng van xin.

    - Những việc trước kia mấy người làm, ta không rảnh quan tâm, cũng không muốn để ý tới, về sau ít kiếm chuyện với ta là được! Còn nữa, nếu như về sau mà để ta biết được mấy ngươi đến chết vẫn không thay đổi, vẫn đi làm mấy chuyện nhẫn tâm, không có tính người này, ta sẽ khiến mấy người nhận trừng phạt thích đáng!

    Trương Huyền phất tay áo.

    Thật ra nếu những người này không kiếm chuyện với hắn, hắn cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ.

    Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể tra ra được tất cả những khuyết điểm, tính cách, hành vi của mỗi người. Những việc này cũng chỉ là một phần nhỏ ở phía trên ghi chép mà thôi.

    Nhưng hắn cũng không phải chúa cứu thế nên trước kia bọn họ có làm việc gì, hay sau này làm việc gì đi nữa, chỉ cần không nhằm vào hắn, hắn cũng chẳng thèm để ý làm gì!

    Những người này thật sự không nên đi tìm hắn kiếm chuyện, hơn nữa còn cố tình gây khó dễ!

    Nếu ngươi làm khó dễ ta thì ta sẽ giết chết ngươi!

    Để cả đời ngươi đều không dám nghĩ đến việc kiếm chuyện với ta lần hai!

    - Không dám, chúng ta không dám nữa đâu...

    - Lão sư Trương Huyền, đây là ngọc bài thân phận ngài muốn lấy. Ngài muốn lấy bao nhiêu, cứ lấy đi ạ...

    ...

    Nghe thấy Trương Huyền bảo không nói việc này ra ngoài, bọn người Tiền Bưu liền nhẹ nhàng thở ra, liên tục cầu xin tha thứ.

    Đánh thì đánh không lại, đối phương lại đang nắm giữ nhược điểm của bọn họ, không cầu xin tha thứ là điều không thể rồi!

    (1) Cốt Bì cảnh: Cảnh giới rèn luyện da xương

    (2) Dị giới: Thế giới khác thế giới mình đang sống
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 12: Huyết thống Long Tê
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Một tiếng sau, Trương Huyền đi ra từ phòng hậu cần, trong mắt lóe lên ánh sáng đầy phấn khởi.

    Nếu đổi lại là chủ nhân trước đây của thân thể này, chắc chắn hôm nay sẽ phải chịu rất nhiều thiệt thòi oan ức. Cũng may nhờ hắn có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, cuộc sống bây giờ đã khác hẳn ngày xưa, bước sang một hướng mới tốt đẹp hơn.

    - Có lẽ xuyên qua cũng là một chuyện tốt. Ta thích cuộc sống đầy màu sắc thế này!

    Nắm chặt tay, Trương Huyền thở dài.

    Kiếp trước, hắn chỉ là một nhân viên quản lý thư viện quèn, trải qua những ngày thật bình thường, giản dị và nhàm chán. Dù hắn có kiên trì làm công việc đó, cũng chỉ có thể nhận được một số tiền lương cố định, sống những ngày nhàm chán vô vị. Nhưng đến nơi này lại khác hẳn. Có Thiên Đạo Đồ Thư Quán - món quà lớn dành cho người xuyên qua này, về sau hắn có thể phát triển xa hơn, con đường thăng tiến rộng hơn, rẽ sang cuộc đời mới, cuộc sống cũng trở nên phong phú, sáng lạng hơn!

    Ngay lúc này, Trương Huyền đã thích nghi được với cuộc sống ở đây và hoàn toàn muốn sống trên thế giới này! Hắn không còn suy nghĩ lạc lõng, đau khổ khi ở một nơi xa lạ nữa.

    - Đừng kéo ta, để ta chết đi, ta muốn chết mà...

    Ngay lúc hắn đang mừng thầm thì nghe được một tiếng khóc thảm thiết cách đó không xa. Tiếng khóc rống như trâu rừng đang nổi điên, nghe thật thương tâm làm sao!

    Quay đầu lại nhìn thì thấy một tên nhóc mập đang la hét đòi nhảy xuống cái hồ nhân tạo trong trường tự tử.

    Sau lưng nhóc mập đó không có ai ngăn cản. Hắn ta không tiến về phía trước, lại cứ đứng la hét mãi. Bỗng nhiên ắn ta bất ngờ xoay người qua, giữ chặt lấy tay của một học sinh đang đứng bên cạnh, kéo lên trên người mình, tạo ra động tác giả giống như học sinh kia đang lôi kéo hắn trở lại, sau đó lại tiếp tục la hét lớn lên.

    - Đừng kéo ta, để ta chết đi. Ta không muốn sống nữa...

    - ...

    Tất cả mọi người nhìn thấy vậy đều bó tay với hắn ta.

    - Đúng là không biết xấu hổ!

    Trương Huyền lắc đầu.

    Nhóc mập này rõ ràng không muốn chết, còn bày đặt giả vờ làm ra cảnh người khác ngăn cản không muốn hắn chết. Đúng là cái đồ không biết xấu hổ mà.

    Biết nhóc mập này không chết được, hắn cũng lười để ý đến hắn ta, tiếp tục đi về phía lớp học. Nhưng còn chưa đi được bao xa thì nghe được tiếng la hét càng lúc càng gần. Mặt đất càng lúc càng rung động như có động đất. Ngay sau đó liền xuất hiện hai cánh tay mập mạp ôm lấy bắp đùi hắn.

    - Lão sư ơi, năn nỉ lão sư, lão sư nhận ta làm học sinh nha. Mấy lão sư kia đều chê ta quá mập nên không chịu nhận ta...

    Nhóc mập lại “oa oa” khóc lớn.

    - Ngươi mau buông ta ra đã!

    Trương Huyền cũng bất lực với cậu nhóc.

    Tên nhóc mập này cũng thật kì lạ. Vừa thấy hắn liền xông tới, còn xin hắn nhận làm học viên. Kiểu người này, hắn chưa từng gặp qua bao giờ.

    - Khi nào lão sư đồng ý nhận ta làm học viên, ta mới buhắn tay.

    Trên mặt nhóc mập vẫn còn nước mắt nước mũi tèm lem, giọng nói đầy đáng thương, khiến người khác nghe xong cảm thấy đau lòng chết được:

    - Hôm nay ta đã xin mười vị lão sư nhận ta làm học viên nhưng không có ai cần ta hết. Lão sư ơi, ta thật đáng thương. Lão sư hãy thương tình mà nhận ta làm học viên đi!

    Trong kì thi kiểm tra giữa các học sinh, một trong những điều quan trọng nhất đó là quyết định của lão sư. Tiểu tử này mập như vậy, chắc chắn sức chiến đấu và độ nhanh nhạy sẽ gặp khó khăn lớn. Nên thông thường những lão sư nổi tiếng không ai muốn thu học sinh như hắn ta.

    - Muốn lão sư nhận ngươi, ít nhất ngươi cũng phải để lão sư thấy hết khả năng của ngươi chứ? Ôm đùi lão sư thì có ích gì đâu hả?

    Trương Huyền khẽ nói.

    Bởi vì hắn có Thiên Đạo Đồ Thư Quán nên việc tuyển nhận học sinh đã không còn là vấn đề gì quá khó khăn. Nhưng nếu như học sinh đó quá kém, hắn cũng không thể nhận làm học viên được.

    - Lão sư ơi, lão sư nhất định phải nhận ta làm học viên. Ta cũng là người khá giỏi đó...

    Nhóc mập do dự một lúc liền ngẩng đầu lên, từ từ buông hai tay ra.

    - Có giỏi hay không, phải nhìn thấy mới biết được. Nói nhiều như vậy cũng không có ích gì đâu!

    Thấy hắn ta còn có chút không nỡ buhắn tay, Trương Huyền tức giận đá cho hắn một phát.

    Cái quái gì đây? Nếu như ngược lại có một học sinh nữ chạy đến ôm chân hắn thì còn được đi. Một nam hài, còn là một tên nhóc mập... nghĩ lại cảm thấy thật kinh khủng.

    - Được! Xem ta này!

    Nhóc mập không hề cảm giác được việc bản thân mình vừa bị ghét bỏ. Hắn đứng dậy, nhìn xung quanh một vòng, ôm vài viên gạch từ cách đó không xa đến rồi cầm một viên gạch lên đập vào đầu mình.

    Bốp!

    Viên gạch bị vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

    Ngay sau đó hắn lại cầm lấy mấy viên gạch còn lại, lần lượt đập mấy cái lên cánh tay và đùi.

    Tuy tên nhóc này rất mập, nhưng không ngờ lại có thể luyện được loại võ công khổ luyện (2) này.

    Không nhìn hắn đánh võ nữa, Trương Huyền muốn xem cuốn sách ghi chép đang hiện lên trong đầu.

    Võ công khổ luyện cũng là một trong số các loại võ. Lúc tên nhóc kia vừa đánh ra động tác đầu tiên, thư viện đã lập tức tổng hợp ra những thông tin liên quan đến cậu.

    - Viên Đào, tán tu (3) ở thành Địa Hoàng, võ giả vừa xông vào Tụ Tức cảnh sơ kỳ.



    - Khuyết điểm: có mười tám chỗ. Thứ nhất, trong cơ thể có huyết mạch Long Tê ở thời kì Thượng cổ (4) nhưng chưa được kích hoạt! Thứ hai, nền tảng quá kém, cách tu luyện...

    - Huyết mạch Long Tê?Nhìn dòng chữ trên ghi chép, Trương Huyền ngạc nhiên.

    Kết hợp với ký ức của chủ nhân thân thể này lúc trước, hắn biết trong thế giới này, huyết mạch và thân thể Tiên Thiên (5) là thứ rất quan trọng. Chỉ cần có được một trong hai thứ này, áp dụng đúng cách, chắc chắn tu luyện về sau sẽ tăng lên rất nhanh, càng ngày càng mạnh hơn.

    Thân thể Tiên Thiên được chia làm nhiều loại, cơ thể Thuần Âm, cơ thể Thuần Dương, cơ thể không bị vấy bẩn, cơ thể thân vàng...

    Huyết mạch cũng chia làm nhiều loại: mạch cổ, mạch mới, mạch truyền thừa, biến dị...

    Những người thuộc các loại này nếu được phát hiện, đều sẽ trở thành đối tượng giành giật của các giáo viên.

    Nhóc mập này có huyết mạch Long Tê, đây là một loại mạch cổ, cũng là huyết mạch mới của Thượng cổ. Theo truyền thuyết ghi lại, nếu tu luyện thành công, sẽ đạt đến cảnh giới đao thương không thể gây thương tích, không gì có thể đánh bị thương, là một trong những huyết mạch đứng đầu trong việc phòng thủ.

    Cái nhóc mập tầm thường, vừa béo lại không biết xấu hổ này vậy, trong thân thể lại có mạch cổ?

    - Mạch cổ vẫn còn chưa kích hoạt. Xem ra ngay cả tên nhóc này cũng không hiểu rõ về bản thân mình rồi!

    Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

    Trong các huyết mạch, mạch cổ được xem là mạch mạnh nhất. Nhóc mập này xin làm học viên của hơn mười giáo viên, đều không có ai nhận, không phải là do họ không biết chuyện này, mà là do mạch máu trong người hắn ta vẫn chưa được kích hoạt, nên cơ thể hắn ta không khác gì người thường. Đừng trách những người khác tại sao nhìn không ra. Ngay cả bản thân hắn chỉ sợ cũng không thể biết được!

    Nhưng mà, coi như hắn ta không biết đi nữa thì cũng có một điểm tốt. Đó là lực phòng thủ sẽ mạnh hơn rất nhiều so với người bình thường. Như vậy mới có thể học được loại võ “chịu đòn” này.

    “Nhất định phải thu tên nhóc này làm học viên mới được!”

    Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

    Học sinh có mạch cổ, ở học viện không biết phải đợi bao nhiêu năm mới có thể tìm được. Nên có người kế thừa tốt như vậy ngay trước mặt, làm sao có thể thả hắn ta đi được.

    - Được rồi, bây giờ lão sư sẽ nhận ngươi làm học sinh. Ngươi mau làm lễ nhận lão sư làm lão sư của ngươi đi!

    Nghĩ đến việc này, Trương Huyền liền giấu đi tâm trạng phấn khởi của mình, vẻ mặt lạnh nhạt ném ra miếng ngọc bài đại diện thân phận.

    - Lão sư ơi, lão sư thật lòng muốn nhận ta làm học viên ạ? Tốt quá rồi...

    Chắc bởi vì nhóc mập kia bị cười chê nhiều quá, nên khi nghe có lão sư muốn nhận hắn làm học viên hắn đã rất vui mừng. Hắn không chút do dự rạch ngón tay, nhỏ máu tươi lên ngọc bài.

    - Người ta nói lão sư loại nào thì sẽ thu học viên loại đó. Cái này thật chính xác nha. Lão sư là thứ rác rưởi, học viên cũng là thứ rác rưởi!

    Đang lúc nói chuyện, một tiếng hừ lạnh chợt vang lên.

    Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một người thanh niên lạnh lùng đang đi tới.

    Bên cạnh người thanh niên là một nữ tử xinh đẹp, mái tóc đen nhánh xõa trên vai, làn da trắng nõn như mỡ đông, hai con ngươi đen nhánh đang nhìn qua, làm cho mọi người kinh ngạc vì vẻ đẹp của nàng.

    - Thượng Bân? Thẩm Bích Như?

    Nhìn thấy hai người đang đi đến, trong đầu Trương Huyền lập tức hiện ra hai cái tên này.

    Nói đến Thẩm Bích Như, toàn bộ người trong học viện này, không ai mà không biết đến, cũng không có ai mà chưa từng nghe kể qua về nàng!

    Cũng không phải vì nàng có địa vị đặc biệt, mà là vì nàng được tất cả mọi người trong trường công nhận nàng là lão sư xinh đẹp nhất. Ngay cả hoa khôi trong trường còn phải chịu mờ nhạt khi đứng cùng nàng.

    Nhưng việc này cũng chưa có gì đáng nói. Điều quan trọng ở đây là nàng dạy học cũng rất tốt. Thời gian đến trường làm lão sư chưa đến một năm vậy, nàng đã trở thành một trong những lão sư nổi tiếng dạy giỏi nhất trường.

    Cao quý lại trang nhã, xinh đẹp lại có học vấn nên thu hút không ít lão sư theo đuổi.

    Chủ nhân thân thể này cũng chính là một trong số những người theo đuổi đó.

    Chỉ có điều Trương Huyền trước kia có quá nhiều khuyết điểm, tu vi thấp không nói, tất cả các môn kiểm tra đều luôn đứng chót. Vì tự ti nên mặc dù hắn cũng có ý với nàng nhưng lại chưa từng nói chuyện cùng nữ thần trong lòng mình, chứ đừng nói đến việc theo đuổi.

    Còn thanh niên này tên là Thượng Bân, là cháu trai của Thần trưởng lão ở học viện, cũng là một trong số những người theo đuổi nàng, thường ỷ vào thân phận đi chèn ép những người theo đuổi khác. Không biết hắn nghe được từ đâu việc Trương Huyền cũng thích Thẩm Bích Như, nên mỗi lần gặp gỡ đều chế giễu khiêu khích, thậm chí còn từng ra tay đánh Trương Huyền.

    Nhưng Thẩm Bích Như hình như không hề để ý đến hắn. Lúc nào nàng cũng mang bộ dạng lạnh như băng, không để ý đến chuyện đời, khiến cho Thượng Bân vừa sốt ruột vừa bất lực.

    - Ngươi nói ai là thứ rác rưởi?

    Nghe lời nói chế nhạo từ Thượng Bân, Trương Huyền cũng không tức giận mà quay đầu nhìn qua.

    - Đang nói ngươi chứ ai!

    Thượng Bân cười lạnh.

    - À, quả nhiên là “thứ rác rưởi” đang nói ta, thối quá, thối quá đi!

    Trương Huyền vẫy tay áo, làm ra vẻ mặt muốn nôn.

    - Ngươi...

    Thượng Bân lúc này mới hiểu được, bị thằng cha đứng chót trường đùa cợt, mặt đỏ hồng lên vì tức giận.

    (1) Long Tê: Rồng, Tê giác

    (2) Khổ luyện: Luyện tập vất vả, khổ cực.

    (3) Tán tu: Là người luyện võ theo một thể loại nào đó, nhưng không gia nhập môn phái khác để tu luyện tốt hơn mà tự mình tự do tu luyện một mình.

    (4) Thượng cổ: Thời xa xưa nhất trong lịch sử.

    (5) Tiên Thiên: Các loại khí có sẵn trong cơ thể.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)