FULL  V.I.P  Huyền Huyễn Thiên Đạo Đồ Thư Quán - Free 3457 - Hoành Tảo Thiên Nhai

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 9: Đánh cược
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    Có rất nhiều tin đồn về lão sư phế vật đó. Còn chưa đến trường, lỗ tai bọn họ đã nghe nhiều đến nỗi muốn chai luôn rồi.

    Nói rằng lão sư đó vô dụng kém cỏi thế nào, dạy hỏng học sinh ra sao!

    Còn nói ông ấy không biết cách tu luyện, không nắm rõ kỹ thuật luyện võ...

    Nói chung, có đủ lời nói xấu, chê bai!

    Nếu là học sinh, tốt nhất nên tránh xa hắn ra. Tốt nhất đừng nên dính dáng tới người này. Nếu không, tẩu hỏa nhập ma là còn nhẹ, không cẩn thận còn có thể bị chết dưới tay hắn!

    Trước khi hai người bọn họ đến trường nhận giáo viên, cũng từng nghe qua tin đồn tương tự. Vì vậy bọn họ luôn cố gắng cẩn thận từng li từng tí. Nhưng nằm mơ bọn họ cũng không thể ngờ rằng, cái người cao ngạo, khí chất hơn người đang đứng trước mặt lại chính là thứ phế vật trong lời đồn đại!

    - Thưa lão sư, lão sư lợi hại như vậy, tại sao...

    Trịnh Dương thực sự nhịn không được, mở miệng hỏi.

    Mặc dù mới tiếp xúc không lâu nhưng họ cảm thấy lão sư đang đứng trước mặt họ có một vốn kiến thức thật phong phú, học sâu hiểu rộng, mọi cử động đều mang theo khí chất hơn người, làm sao có thể gọi là phế vật được?

    - Người đời có rất nhiều kẻ hay ganh ghét người tài. Việc này cũng rất bình thường!

    Ánh mắt Trương Huyền nghiêng xuống một góc trên bốn mươi lăm độ, trong mắt ẩn chứa chút thương tiếc và nỗi buồn mơ hồ, giống như đang oán trách người đời không hiểu chuyện.

    Sự buồn bã hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng thực tế trong lòng hắn lại đang không ngừng chửi rủa.

    Nếu không nhờ có Thiên Đạo Đồ Thư Quán, với tính tình của thân xác này lúc trước, không bị điểm âm là tốt lắm rồi. Cho nên không điểm... đối với hắn ta đã rất cao rồi!

    - Ta muốn lấy lại danh dự cho lão sư!

    Nhìn thấy lão sư “đau buồn”, vẻ mặt biểu lộ “cả thế giới không ai thấu hiểu nỗi khổ của ta”, trong lòng Trịnh Dương xúc động vô cùng, nhịn không được nói.

    - Được rồi. Không cần lo tới danh dự của lão sư. Sau này ngươi hãy ráng tu luyện thật tốt, lão sư đã rất vui rồi! Cầm lấy lệnh bài đại diện thân phận, đi nhận lấy đệm chăn đi. Ngày mai đúng giờ lên lớp, tuyệt đối đừng tới trễ!

    Sau khi Trương Huyền giả vờ hù dọa mấy câu, nhìn thấy ánh mắt ngưỡng mộ, tôn kính của các học vi, liền khẽ gật đầu.

    - Dạ!

    Trịnh Dương kéo một tay Mạc Hiểu, hai người liền đi ra ngoài.

    - Được bốn học sinh rồi!

    Thấy hai người rời đi, trong mắt Trương Huyền thoáng hiện lên một chút phấn khởi.

    Thiếu nữ ngốc nghếch - Vương Dĩnh, học sinh thắng được nhờ cá cược - Lưu Dương, đại tiểu thư ngông cuồng tự đại - Triệu Nhã, còn một người nữa có tài năng thương pháp hiếm thấy - Trịnh Dương.

    Vốn cho rằng hôm nay sẽ giống như trước đây, một học sinh cũng không nhận được, cuối cùng lại kết thúc bằng thất bại. Không ngờ tới phút cuối lại có thể thu được đến bốn học sinh!

    - Không còn lệnh bài thân phận. Cho dù lại có thêm học sinh tới, cũng không thể thu làm học viên. Sẵn bây giờ đang rảnh rỗi, mình đi lấy thêm mấy cái nữa!

    Sau khi vui vẻ vì đã thu được bốn học sinh, Trương Huyền lúc này mới nhận ra trên người đã không còn tấm lệnh bài thân phận nào.

    Thứ này là do học viện phát cho mỗi người. Nhưng bởi vì danh tiếng hắn quá tệ, nên giáo viên quản lý lệnh bài chỉ đưa cho hắn bốn cái, lại còn cười nhạo hắn không thể sử dụng hết được. Nếu không đi lấy, cứ tiếp tục nhận thêm học sinh, e rằng có học sinh mới tới cũng không thể bái sư được!

    Cái lệnh bài này chứa thông tin của học sinh cho giáo viên. Một khi nhỏ máu nhận chủ, liền chứng tỏ đã nhận vị giáo viên đó làm lão sư. Nếu muốn rút khỏi lớp học, lão sư đó chỉ cần nhỏ máu ở phía trên thì thông tin học sinh đó sẽ bị xóa đi.

    Hắn đứng dậy đi ra khỏi lớp học.

    Bên ngoài ánh nắng rạng rỡ, hơi nóng xuyên thấu qua bóng cây chiếu tới, khiến hắn cảm thấy trên đầu đổ chút mồ hôi.

    Trên con đường của học viện, học sinh mới, học sinh cũ đang đi lại trong đó. Trên mặt từng người đều mang theo vẻ hưng phấn.

    Học sinh mới nhập học, bước vào hoàn cảnh mới, cúi chào những giáo viên ngồi bên trên. Tất cả mọi người đều vui mừng. Về phần học sinh cũ, nghĩ đến việc lại có học sinh mới tới cùng bày trò chọc phá với bọn họ, tất cả đều cười rᮧ rỡ.

    Đi dạo dọc bên đường một hồi, một tòa nhà rộng lớn liền xuất hiện ở trước mặt. Ở chính giữa, bên trên bảng hiệu có ba chữ lớn: phòng hậu cần(1)!

    Lệnh bài xác nhận thân phận giáo viên chính là nhận ở đây.

    - Ôi, ta còn tưởng là ai. Đây không phải là “lão sư minh tinh” của chúng ta sao? Không ở trên lớp cố gắng thu nhận học sinh, lại chạy đến chỗ ta làm gì? À, để ta đoán một chút đã. Đừng nói là ngay cả một cái lệnh bài thân phận cũng chưa dùng, nên tới trả lại hết đấy!

    Hắn vừa đi vào, liền nghe được một giọng nói mỉa mai vang lên.

    Trương Huyền ngẩng đầu, nhìn thấy một người có gương mặt mập mạp, đầy thịt.

    Người này ít nhất cũng nặng ba, bốn trăm cân. Từ phía xa nhìn chiều ngang và chiều rộng cũng không khác bao nhiêu, giống như một quả cầu thịt cực lớn.

    - Tiền Bưu!

    Một cái tên hiện lên trong trí nhớ.

    Tiền Bưu này là lão sư quản lý việc hậu cần, đối xử với người khác luôn luôn cay nghiệt, luôn thích nhận tiền riêng. Thế nhưng bản thân hắn là giáo viên có cấp bậc thấp nhất, tiền lương luôn rất ít, đồ vật được nhận cũng không được nhiều nên chưa từng biếu tằng gì cho người này.

    Chỉ bởi vì việc này hắn đã đắc tội người này. Nên chỉ cần vừa thấy mặt hắn, người này sẽ dùng đủ lời châm chọc, nói móc để làm hắn mất mặt.

    Chỉ đưa bốn cái lệnh bài thân phận, lại còn nói hắn dùng không hết, cũng là lời nói của người này.

    - Lệnh bài thân phận ta đã sử dụng hết rồi nên muốn tới lấy thêm mấy cái!

    Lười cãi nhau cùng hắn ta, Trương Huyền thản nhiên nói.

    - Dùng hết rồi sao?Tiền Bưu bất ngờ, đột nhiên cười lớn nói:

    - Ha ha, tất cả mọi người mau tới đây xem một chút. Lão sư đứng thứ nhất đếm ngược của chúng ta lại dám chạy tới đây nói láo rằng hắn đã sử dụng hết lệnh bài thân phận rồi! Ha ha, đây là chuyện buồn cười nhất trên thế giới mà ta từng nghe qua đó...

    - Ta nhớ lúc trước ngươi đưa cho hắn bốn cái lệnh bài thân phận lận mà! Xài hết rồi hả? Hắn ta ư? Nói đùa kiểu gì vậy!

    - Lão sư Tôn Nham - người đứng thứ hai từ dưới lên, nghe nói bây giờ cũng chỉ mới thu được một học sinh thôi. Một lão sư kiểm tra được không điểm xưa nay chưa từng có như hắn, lại có thể nhận được học sinh? Nói dối làm gì không biết.

    - Đuổi ra ngoài đi. Dù sao hết ngày hôm nay hắn cũng bị đuổi thôi...

    Những lão sư trong phòng hậu cần nghe được tiếng hô của Tiền Bưu, tất cả đều đi tới. Mỗi người nhìn về phía Trương Huyền, mặt mũi đầy khinh thường.

    Một lão sư xếp hạng nhất từ dưới lên, thi kiểm tra được không điểm lại còn bày đặt nói láo làm cái gì?

    Học sinh vừa nghe được tên của hắn đã trốn mất dạng chứ đừng nói gì đến việc nhận làm lão sư... Đúng là nói láo!

    - Ồ? Nói ta nói láo sao? Được thôi, mấy người có dám cá cược không?

    Trương Huyền cũng không tức giận, chỉ cười nhạt một tiếng.

    - Cá cược? Được, nếu ngươi muốn thua, ta sẽ giúp ngươi thực hiện tâm nguyện. Nhưng mà cái thứ nghèo kiết xác như ngươi, chắc chẳng có cái gì để cá đâu nhỉ!

    Tiền Bưu không thể ngờ cái người hắn luôn xem thường kia lại dám cá cược với hắn. Đúng là nực cười.

    - Ta có nghèo kiết xác, cũng không cần ngươi lo. Đã muốn cá với ngươi, tất nhiên là ta phải có đồ để cá cược rồi!

    Trương Huyền nhướng cao mắt.

    - Ồ? Có đồ để cá cược sao? Chỉ với chút tài sản của ngươi, chắc thứ lấy ra toàn là đồ bỏ thôi. Ngươi nghĩ ta sẽ cá cược với ngươi sao? Ta còn chưa đến nỗi thấp hèn như vậy!

    Tiền Bưu tràn đầy khinh miệt nói.

    Trương Huyền là giáo viên có địa vị thấp nhất, lại luôn đứng thứ nhất đếm ngược. Không thu được học sinh không nói, ngay cả tiền thưởng cũng không có. Nhắc đến giáo viên nghèo nhất trường, ngoài hắn ra chắc không còn ai.

    Tiền sinh hoạt hằng ngày còn thiếu, nói gì đến tài nguyên tu luyện đây!

    - Ha ha!

    Nghe những lời sỉ nhục từ đối phương, Trương Huyền cũng không thèm để ý, chỉ cười một tiếng, tiếp tục nói:

    - Thứ ta muốn đặt cược không phải là bảo bối, cũng không phải vật phẩm, mà là... danh dự! Nếu như ngươi thua, ta cho ngươi tát ta ba cái! Nếu như ta thua, ngươi phải để ta tát ba cái! Dám chơi không?

    - Tát tai?

    Không nghĩ tới người này lại cá cược như vậy, Tiền Bưu bị bất ngờ, hơi do dự trong chốc lát.

    Bị tát vào mặt, lại còn bị giáo viên đứng thứ nhất đếm ngược trong trường tát, nếu thua thật, hắn cũng không muốn sống, chắc chết vì mất mặt thôi.

    - Sao rồi, không dám cá cược hả?

    Trương Huyền cười nhìn qua.

    - Tiền Bưu, ngươi sợ cái gì? Trình độ cái tên này thế nào ngươi còn không rõ sao?

    - Một lão sư thi được không điểm, làm sao có thể nhận được học sinh? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!

    - Hắn chỉ đang dọa ngươi thôi. Nếu hắn có thể thu được, vậy ta chẳng phải đã thu được mấy trăm người rồi sao? Cho dù học sinh đó bị mù đi nữa cũng không thể mù đến mức này chứ!

    Mấy giáo viên còn lại trong phòng hậu cầu đều cười lạnh.

    Không một ai trong bọn họ tin tưởng Trương Huyền có thể nhận được học sinh.

    Cái này cũng giống như nói heo có thể trèo cây vậy.

    - Được thôi, ta đồng ý!

    Nghe lời mọi người nói, Tiền Bưu cảm thấy rất có lý, khẽ gật đầu đồng ý.

    - Các người cổ vũ nhiệt tình như vậy, có phải cũng muốn cá cược với ta hay không? Cá cược giống hắn?

    Thấy người kia đã đồng ý, Trương Huyền nhìn về ba vị lão sư khác của phòng hậu cần nói.

    Ba người này khi nãy cười nhạo rất lớn. Hắn đã lỡ cá cược cùng một người, vậy cá cược thêm vài người nữa cũng chẳng sao.

    - Thế nào? Sợ mất mặt nên muốn cá cược thêm với vài người nữa sao? Được, vậy ta chơi với ngươi!

    Một lão sư khác hào phóng nói.

    - Ta cũng cá nữa!

    - Hứ, ai sợ ai. Hạng người đội sổ toàn điểm không mà còn bày đặt ra vẻ trước mặt chúng ta. Đúng là muốn tìm chết!

    Ba người đồng thời cười, gật đầu đáp ứng.

    Theo bọn họ nghĩ, ván cá cược này, Trương Huyền chắc chắn thua. Hôm nay hắn cứ đợi bị ăn tát đi!

    (1) Phòng hậu cần: Nơi xử lý, đảm đương việc chuẩn bị đồ dùng cần thiết.
     
  2. Chpn

    Chpn Đại Boss

    Tham gia ngày:
    3/9/15
    Bài viết:
    117,060
    Được thích:
    197,674
    Chương 10: Quỵt nợ
    Shared by: banlong.us
    === oOo ===
    - Được, ngươi nói ngươi nhận được bốn học sinh. Vậy bây giờ ngươi hãy gọi mấy học sinh đó tới đây để chúng ta xác nhận xem nào? Hay là đưa mặt sẵn để chúng ta tát hả?

    Nhìn cái tên luôn đứng thứ nhất đếm ngược còn bày đặt giả bộ phách lối, muốn cá cược với bốn người bọn họ, Tiền Bưu liền cười khẩy.

    - Gọi các học sinh đến đây?

    Trương Huyền lắc đầu:

    - Mấy người đều là giáo viên ở phòng hậu cần, không lẽ ngay cả cách đơn giản nhất để biết câu trả lời cũng không biết? Muốn xác nhận xem ta có thu được bốn học sinh hay không, rất đơn giản. Chỉ cần có học sinh nhỏ máu trên lệnh bài để nhận ta làm giáo viên, phòng giáo dục sẽ ngay lập tức tự động lưu trữ sơ yếu lý lịch của học sinh đó. Chỉ cần đến phòng giáo dục kiểm tra là có thể biết được đáp án rồi. Phòng giáo dục không bao giờ cấu kết với ta để lừa mấy người đâu!

    Đúng là chỉ cần xác nhận thân phận học sinh xong, tin tức sẽ tự động truyền đến phòng giáo dục. Ở đó sẽ có những ghi chép kỹ càng. Cho dù có là ai đi nữa cũng không thể nào làm giả được!

    - Lý Nguyên, ngươi đi qua đó kiểm tra đi! Ta cũng muốn xem thử một hồi nữa người này có thể giả vờ kiểu gì nữa đây!

    Nghe Trương Huyền nói, lại thấy vẻ mặt tự tin của hắn, Tiền Bưu ngây người trong chốc lát, sau đó liền quay đầu nói với Lý Nguyên.

    Lý Nguyên cũng là một trong số những lão sư lúc nãy cười nhạo Trương Huyền. Nghe vậy hắn liền quay người đi ra ngoài.

    Phòng giáo dục và phòng hậu cần đều thuộc bộ phận hành chính, khoảng cách cũng không xa lắm. Bởi vậy thời gian Lý Nguyên ra ngoài cũng không lâu. Sau khi kiểm tra xong hắn liền mang bộ mặt đưa đám đi về.

    - Sao rồi?

    Thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng Tiền Bưu hồi hộp, dâng lên dự cảm chẳng lành.

    - Đúng là có... bốn học sinh nhận hắn ta làm lão sư! Đây là danh sách và thông tin chi tiết của tụi nó...

    Mặt Lý Nguyên tái xanh.

    Đến bây giờ hắn vẫn không thể tin được đây lại là sự thật.

    Chẳng lẽ bốn đứa học sinh này bị mù hết rồi sao? Hồng Thiên học viện có nhiều giáo viên như vậy không chọn, lại cố tình chọn ngay một lão sư kiểm tra được điểm không là sao? Cho dù là chọn đại đi nữa cũng sẽ không đến lượt người này!

    - Để ta xem nào? Coi chừng hắn lại tìm đại mấy đứa mắt mù, chân què đã bị đuổi khỏi trường để làm học sinh đấy!

    Tiền Bưu giật lấy danh sách.

    Hai lão sư còn lại cũng vội vàng túm tụm lại xem.

    Có không ít lão sư vì muốn gia tăng số lượng học sinh của mình sẽ thu nhận thêm những học sinh yếu kém cho đủ số lượng. Những học sinh này có thể bị đuổi bất cứ lúc nào. Cho dù có được giữ lại, cũng không ở thêm được mấy tháng!

    Tiền Bưu cho rằng đối với cái loại người luôn đứng chót như Trương Huyền, cho dù có nhận được học sinh, chắc chắn cũng chỉ toàn là mấy đứa học sinh thuộc dạng kém cỏi nhất, vô dụng nhất, những đứa học sinh không ai cần.

    Nhận mấy người kiểu này chỉ vì muốn gom cho đủ số lượng, không những không có gì đáng tự hào, trái lại còn rất mất mặt!

    - Vương Dĩnh... là học sinh nữ đúng không? Nghe cái tên là biết chẳng ra gì rồi. Chắc là một trong những học sinh nhập học có thành tích kiểm tra kém nhất đấy...

    Nhìn tên đầu tiên trên danh sách, Tiền Bưu lạnh lùng nói.

    Không phải ai cũng có thể vào được Hồng Thiên học viện. Muốn vào được đây, đầu tiên phải làm một bài kiểm tra nhập học. Học viện sẽ dựa vào thành tích của bọn họ thực hiện việc xếp hạng. Đủ điều kiện, mới có thể trúng tuyển.

    Những học sinh nào lúc nhập học kiểm tra được điểm cao, luôn là đối tượng tranh giành của các giáo viên giỏi. Trong danh sách học sinh giỏi, hình như không có ai tên là Vương Dĩnh cả.

    - Tiền lão sư, ngươi xem tiếp ở dưới đây này...

    Tiền Bưu còn chưa nói xong đã nghe thấy giọng nói hơi run rẩy của lão sư đứng kế bên.

    - Sao rồi? Chẳng lẽ còn tệ hơn lời ta nói sao?

    Cười lạnh một tiếng, Tiền Bưu nhìn xuống dưới. Chỉ nhìn thoáng qua, con ngươi chăm chú nhìn một nơi. Hắn nhìn thấy một dòng chữ được chú thích kĩ càng sau cái tên Vương Dĩnh:

    Học sinh mới nhập học, xếp hạng kiểm tra đứng thứ sáu mươi bảy, là em gái của Vương Đào - học sinh của một trưởng lão (1) có tiếng trong trường, là con gái của Vương gia - nằm trong danh sách bốn thế gia lớn (2) ở thành Thiên Huyền!

    - Con gái Vương gia? Em gái Vương Đào?

    Tiền Bưu cảm thấy sợ hãi.

    Ở Thiên Huyền có bốn dòng họ lớn. Đứng đầu chính là Vương gia. Một thiên kim tiểu thư của dòng họ nổi tiếng như vậy lại nhận một lão sư kiểm tra luôn đứng hạng chót làm lão sư? Đây là thật hay đùa đây?

    Những học sinh này không phải nên nhận đám người Lục Tầm, Vương Siêu làm lão sư sao?

    Nếu như nhắc đến dòng họ, chỉ mới làm hắn sợ hãi thôi. Điều khiến hắn suy sụp nhất chính là ca ca của Vương Dĩnh - Vương Đào!

    Hằng năm sau khi nhập học, các lớp đều sẽ tiến hành tổng kết đánh giá một lần. Trong số các học sinh mới năm trước, tên người này luôn nằm trong danh sách mười thứ hạng cao nhất. Năm nay hắn lại được một vị trưởng lão ở trường đánh giá cao, nhận làm thân truyền!

    Có một người ca ca thiên tài như vậy, làm sao muội muội có thể kém cỏi được?

    Có địa vị, có tài năng, còn có một ca ca thiên tài, vậy tại sao lại đi nhận người này làm lão sư chứ?

    Hay là mắt bị mù nên nhìn nhầm rồi!

    Tiền Bưu có cảm giác như bị thiên lôi đánh qua vài trận, cả người cũng muốn ngất xỉu cho xong.

    - Các ngươi mau xem phía dưới này...

    Ngay lúc toàn thân hắn đang không ngừng run rẩy, không dám tin vào sự thật này, một lão sư khác lại run rẩy nói.

    - Có thể nhận được một học sinh như Vương Dĩnh coi như hắn gặp may. Ta không tin hắn còn có thể nhận được thêm học sinh khác giỏi hơn nữa...

    Cắn răng một cái, Tiền Bưu liền xem cái tên tiếp theo trong danh sách. Khi nhìn thấy cái tên này, toàn thân hắn lại run lên lần nữa, mắt tối sầm lại.

    - Triệu Nhã? Người đứng hạng bảy trong kì thi kiểm tra - Triệu Nhã? Con gái thành chủ Bạch Ngọc thành?

    Tiền Bưu khóc không ra nước mắt.Vừa mới nói không tin người như hắn còn có thể nhận thêm học sinh giỏi hơn. Nhưng nằm mơ hắn cũng không thể ngờ được, vậy mà lại có thật... Không chỉ nhận được học sinh giỏi, còn là học sinh xuất sắc được nhiều lão sư tranh giành!

    Khi Triệu Nhã này còn chưa tới đây, hắn đã được nghe nói qua. Đó là con gái thành chủ Bạch Ngọc thành, dáng người xinh đẹp không nói, ngay cả thiên phú (3) cũng rất cao!

    Học sinh loại này sẽ được rất nhiều lão sư xếp hạng tranh giành cao, sao có thể nhận cái tên vô dụng này làm lão sư chứ?

    Không thể, không thể nào!

    Hắn cố gắng nhẫn nại, nhìn xuống dưới danh sách lần nữa.

    Lưu Dương, Trịnh Dương, hai tên này mặc dù không quá nổi tiếng, nhưng lúc kiểm tra sinh viên mới nhập học cũng có thứ hạng không thấp, còn nằm trong danh sách một trăm người đứng đầu!

    Nhất là Trịnh Dương, nghe nói còn có sở trường dùng thương. Lúc kiểm tra, không có chỗ trống để hắn phát huy nên thứ hạng mới xếp sau. Nếu như để hắn dùng thương, nói không chừng đã giành vị trí hai mươi người đầu tiên trong danh sách rồi!

    Cầm danh sách bốn học sinh xem kỹ vài lần, Tiền Bưu cùng mấy lão sư khác đều cảm thấy sắp điên mất rồi.

    Việc này thật không hợp lý tí nào!

    - Chắc chắn là ngươi đã dùng mánh khóe nào đó để qua mặt chúng ta. Mặc dù bọn họ nhận ngươi làm lão sư, nhưng chắc chắn là vì không biết ngươi là ai. Đến lúc biết được, không bao lâu sẽ hủy lớp thôi...

    Bỗng nhiên, mặt mũi Tiền Bưu đầy vẻ dữ tợn, lớn tiếng quát.

    Một lão sư kiểm tra được không điểm, có tư cách gì nhận được học sinh xuất sắc như thế? Chắc chắn là đã dùng đến trò lừa đảo hèn hạ vô sỉ nào đó không để người khác biết được. Trò lừa đảo đê hèn này một khi bị phơi bày, những h đó chắc chắn sẽ giận dữ bỏ đi thôi!

    Nói cách khác, hắn có bốn học sinh là thật. Nhưng mà, những học sinh này đều sẽ không ở lớp hắn được lâu, rồi cũng sẽ nhanh chóng hủy lớp cho xem.

    - Có bỏ lớp hay không, cũng không phải chuyện của ngươi. Chúng ta đã đồng ý trong cá cược là bây giờ ta có học sinh hay không? Hiện tại mấy người cũng đã xác nhận được việc ta có bốn học sinh. Vậy có phải mấy người nên thực hiện lời cá cược rồi hay không?

    Không thèm để ý đến khuôn mặt dữ tợn và suy nghĩ lung tung của bốn người kia, Trương Huyền thản nhiên nói.

    Vẻ mặt bốn người Tiền Bưu, Lý Nguyên đều tối sầm như nhà có tang vậy.

    Nội dung bọn họ cá cược, đúng thật là cá cược bây giờ hắn có học sinh hay không, cũng không nói sau này thế nào.

    Nói như vậy, bọn họ coi như đã thua rồi!

    Nhưng mà, bảo bọn họ nhận thua, bị lão sư dở nhất trường tát tai là điều không thể chấp nhận được!

    - Cá cược? Nhóc con, nếu như chúng ta không làm theo thì sao?

    Do dự một chút, Tiền Bưu cười lạnh, gương mặt mập mạp tràn đầy vẻ dữ tợn.

    - Đúng, cho dù chúng ta không tuân theo cá cược, ngươi có thể làm gì bọn ta hả? Ha ha, muốn đánh chúng ta một trận sao? Quan trọng là ngươi có đủ khả năng không đã? Lão sư dở nhất trường, tu vi cũng thấp nhất, còn bày đặt giả vờ trước mặt chúng ta. Ngươi có tin hay không, bây giờ bốn người chúng ta lập tức đánh ngươi thành đầu heo, cũng không ai dám đến bênh vực?

    - Ít giả vờ một chút, có lẽ còn có thể ở lại trường lâu hơn. Nếu không, không bao lâu ngươi sẽ bị đuổi ra khỏi trường, lại còn bị mất mặt, xấu hổ nữa đấy!

    Đám người Lý Nguyên lập tức hiểu ý của Tiền Bưu, cùng lúc cười khẩy.

    Trương Huyền là lão sư có điểm kiểm tra và tu vi kém nhất trong tất cả các giáo viên, cho nên không có gì đáng bận tâm. Dù cho hắn không xếp hạng chót đi nữa thì cũng không cao hơn hạn chót được bao nhiêu!

    Cho nên, khả năng quan sát của hắn không cao để có thể nhìn ra được những điểm yếu của học sinh trong quá trình chúng tu luyện.

    Bị tát tai, đám người Tiền Bưu tất nhiên là không muốn. Dù sao thực lực đối phương cũng thấp. Bọn họ định sẽ trực tiếp giở trò vô lại để quỵt nợ.

    - Ồ? Nói như vậy, mấy người định không thực hiện cá cược à?

    Trương Huyền cũng không tức giận, lại nhẹ nhàng cười nhìn qua.

    - Đúng! Tên nhóc, ngươi là cái thá gì? Muốn tát ta hả? Có tin bây giờ ta đánh chết ngươi hay không?

    Thấy tên nhóc kia đã không biết điều, lại còn mang bộ dáng chảnh chọe, Lý Nguyên lập tức giận dữ, giơ tay tát hắn.

    Bàn tay còn chưa đánh tới trước mặt Trương Huyền, một cơn gió mạnh mẽ ùa tới, khiến cho người ta có cảm giác khó thở.

    Mặc dù Lý Nguyên này chỉ là lão sư ở phòng hậu cần nhưng tu vi lại không thấp chút nào, đã đạt tới cảnh giới võ giả tứ trọng hậu kỳ!

    Võ giả có chín tầng: nhất trọng Tụ Tức, nhị trọng Đan Điền, tam trọng Chân Khí, tứ trọng Bì Cốt, ngũ trọng Đỉnh Lực, lục trọng Ích Huyệt, thất trọng Thông Huyền, bất trọng Tông Sư, cửu trọng Chí Tôn!

    Mỗi một tầng càng đi lên cao hơn tu luyện càng khó hơn.

    Mỗi một tầng lại chia thành bốn cấp bậc phân theo sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ và đỉnh phong.

    Trương Huyền là lão sư trẻ tuổi nhất trường, năm nay cũng chỉ mới có mười chín tuổi, tu vi chỉ mới đạt đến võ giả tam trọng đỉnh phong - Chân Khí cảnh!

    Lý Nguyên hoàn toàn cao hơn hắn một cấp bậc!

    Khi hai người có sự chênh lệch lớn về cấp bậc, người cấp bậc thấp hơn không thể nào đánh thắng được đối thủ kia.

    Bang!

    Khi tất cả mọi người ở đây đều cho rằng Lý Nguyên chắc chắn sẽ tát vào mặt Trương Huyền một cái, đánh hắn đến nỗi đầu choáng mắt hoa, lại đột nhiên xuất hiện một tiếng động lớn. Ngay sau đó đám người bọn họ liền nhìn thấy mặt Lý Nguyên hơi đỏ, máu tươi phun ra, răng trong miệng rơi đầy trên đất.

    - Gì đây... Sao hắn lại dám?

    Tất cả mọi người đứng ngây ra tại chỗ. Cả đám người đều muốn phát điên lên.

    (1)Trưởng lão: người cao tuổi, có địa vị cao.

    (2) Bốn thế gia lớn: bốn gia đình làm quan lớn nhất, giàu có nhất.

    (3)Thiên phú: tư chất vốn có ngay từ lúc sinh ra, như được trời phú cho.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)