V.I.P  Huyền Huyễn Thiên Đạo Đồ Thư Quán - 545 - Free 140 - Hoành Tảo Thiên Nhai

  1. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    16,022
    Được thích:
    32,405
    Thiên Đạo Đồ Thư Quán

    Giới thiệu:

    Trương Huyền là một thanh niên quản lý thư viện, khi xuyên đến dị giới, phát hiện trong đầu có một cái thư viện thần bí, liền trở thành một vị lão sư vô cùng cao siêu.

    Dù là người hay vật, để hắn nhìn thấy thì liền có khả năng soạn thành thư tịch lưu vào thư viện, kể ra ưu nhược của đối phương một cách rõ ràng!

    Vì vậy, hắn trở nên trâu bò!

    - Trò A (là Hạo Thiên đại đế), trò tại sao lại không thích mặc quần lót vậy? Trò đường đường là một bậc đại đế, phải giữ hình tượng chút xíu chứ?
    - Linh Lung tiên tử, nếu như cô buổi tối hay mất ngủ, có thể đến tìm ta mà, con người của ta ấy à, hát ru hay ngâm thơ gì đó đều rất có nghề!
    - Còn trò nữa, Càn Khôn Ma quân, có thể bớt ăn hành tây một chút hay không. Ăn vào miệng nói thối rùm, muốn hun lão tử chết hả?

    Đây là một số sự cố về truyền thừa sư đồ, về bồi dưỡng đệ tử, về chỉ điểm thế giới của một người có phong cách chẳng những “trâu”, mà còn “trâu” mạnh nhất.
    Một tác phẩm hài hước vui nhộn, không thể bỏ qua của tác giả nổi tiếng Hoành Tảo Thiên Nhai.


    Quyển 1 - Chương 1: Đồ Lừa đảo
    - Đồ lừa đảo! Đại lừa đảo!

    Một giọng hét đầy phẫn nộ vang lên, theo sau đó là tiếng giày giẫm lên nền gạch bỏ chạy.

    Trương Huyền bất lực xuôi tay:

    - Ta thực sự không phải là đồ lừa đảo mà là lão sư của học viện… Ta chỉ muốn ngươi trở thành học viên của ta thôi. Hơn nữa, cho dù ta có là kẻ lừa đảo, cũng đâu cần thêm chữ “đại” vào? Làm như ta đã phạm phải tội ác tày trời lắm vậy.

    Lẩm bẩm xong, chợt nhớ tới lời hiệu trưởng, Trương Huyền xoa xoa thái dương:

    - Người thứ 17 rồi! Nếu hôm nay vẫn không tuyển được học sinh nào, ngày mai ta sẽ bị cho cuốn gói về nhà!

    Trương Huyền vốn không phải người của thế giới này mà là quản lý thư viện của một trường đại học rất đỗi bình thường ở địa cầu. Hắn chỉ nhớ là có vụ cháy lớn, sau đó… có lẽ là không có sau đó. Hắn tỉnh lại một lần nữa thì đã đến với thế giới này.

    Cũng khá giống với miêu tả trong tiểu thuyết, lấy võ đạo làm đầu, kẻ mạnh làm vua!

    Vốn cho rằng mình xuyên qua một gia đình nghèo khó, chịu bi thảm từ hôn, sau đó phấn đấu trở mình, vinh quy trở về… Xem ra hắn đã nghĩ nhiều rồi. Đến nơi này, hắn mới phát hiện ra mình không phải là học viên mà là… lão sư.

    Lão sư bi kịch nhất học viện này!

    Lớp học của người khác đều đông đúc đến mức không đủ chỗ ngồi. Vậy mà lớp học của hắn lại không có nổi một người. Hắn khó khăn lắm mới lôi kéo được vài người, cuối cùng đều mắng hắn là “lừa đảo” rồi bỏ đi!

    Hắn tìm hiểu nguyên nhân, người bị hồn của hắn xuyên qua không chỉ thực lực kém nhất trong các giáo viên, đến tầm nhìn cũng vô cùng kém, không nhìn ra cái gì. Quan trọng… là còn dạy sai, học viên đồng loạt tẩu hỏa nhập ma!

    Chuyện này giống như bệnh viện chữa chết người, ảnh hưởng đến danh tiếng, bị người khác khinh bỉ. Dù là học viên mới, từng người từng người đều bỏ đi, rất sợ rơi vào tay hắn, bị dạy đến nửa sống nửa chết!

    Không có học viên, lại bị chỉ trích. Đánh giá giáo viên năm ngoái, đứng hạng nhất từ dưới lên, thậm chí còn đạt điểm 0 duy nhất trong lịch sử.

    Tâm trạng buồn bã, mượn rượu giải sầu, kết quả toại nguyện mà chết. Bản thân hắn trùng hợp mượn xác xuyên không đến đây.

    Năm học mới bắt đầu, học viện ra tối hậu thư, nếu lớp của hắn năm nay không chiêu mộ được học sinh nào sẽ xóa bỏ tư cách lão sư của hắn!

    Hôm nay đã có 17 học viên ghé qua lớp học của hắn nhưng vừa mới nghe tên, tất cả đều bỏ chạy, giống như gặp phải quái vật, chạy càng nhanh càng tốt.

    - Xem ra phải nghĩ cách lừa một người mới được!

    Trong lòng đang suy nghĩ cách mở lời lôi kéo người, hắn liền thấy một nữ tử vẻ mặt ngơ ngác ló đầu vào cửa.

    - Xin hỏi, đây có phải lớp học của lão sư Lục Tầm không?

    Giọng nói ngọt ngào, đáng yêu, dáng người thanh tú.

    Lão sư Lục Tầm, giáo viên nổi tiếng của học viện, lớp học luôn đông nghẹt, vô số người ngưỡng mộ tìm đến.

    - Chính là nàng!

    Thấy người tự chui đầu vào lưới, mắt Trương Huyền liền sáng lên.

    Lật lại ký ức kiếp trước một lượt, hắn ngồi yên lặng trên ghế, điệu bộ giống như một thế ngoại cao nhân:

    - Nàng muốn bái hắn làm lão sư?

    Nữ tử gật đầu như con chim sẻ, đôi mắt đen nhánh ánh lên sự tôn sùng:

    - Ta nghe nói lão sư Lục Tầm là giáo viên giỏi nhất học viện Hồng Thiên. Học viên của lão sư đều rất phi phàm. Mọi người đều lấy làm vinh dự được vào lớp của lão sư!

    - Tin đồn chưa chắc đã đúng. Lão sư và giày giống nhau, quan trọng là có hợp hay không! Lão sư giảng có hay đến mấy, không hợp với năng lực của nàng, sẽ không có tiến bộ, thậm chí còn có thể thụt lùi! Lão sư không có danh tiếng, nhưng hợp với lý luận của nàng, sẽ nhanh chóng tiến bộ, tu vi tăng nhanh!

    - Thật vậy à… Ta cũng nghe ca ca con nói như vậy!

    Nữ tử sững lại một lúc, hai mắt có chút mê man:

    - Nhưng mà, ta không biết mình hợp với lớp học như thế nào!

    Thấy nữ tử mắc bẫy, mắt Trương Huyền sáng lóa. Hắn do dự một lúc, những hiền triết Karl Marx, Narcissus hiện lên trong đầu, tỏ vẻ khó xử:

    - Gặp nhau là duyên. Thế này nhé, ta cũng là một lão sư trong học viện, giúp người xem căn cốt, thiên phú, tính cách miễn phí, nhân tiện giới thiệu một lão sư thích hợp cho nàng!

    - Vậy thì phiền lão sư quá!

    Không ngờ gặp được lão sư tốt bụng như vậy, nữ tử vui mừng gật đầu.

    - Nàng hãy biểu diễn một chút tu vi cho ta xem đi!

    Trương Huyền mắt nửa nhắm nửa mở, tỏ vẻ không quan tâm tí nào.

    - Dạ!

    Hự hự hự!

    Chỉ trong giây lát, trong phòng có quyền phong rít lên. Từng đường khí kình như du long chạy loạn xạ trên người nữ tử. Khí tức khắp toàn thân ngưng tụ không tiêu tan, uy phong mà không hiện, thể hiện căn bản của nàng cực tốt.

    - Được rồi, ta nhìn thấy rồi. Bình thường nàng nghiêm túc tu luyện, nền tảng vững chắc, thiên phú tuyệt vời, là thiên tài hiếm có!

    Một bài quyền đánh xong, Trương Huyền gật đầu hài lòng.

    Cái này hắn học được từ người lão sư bói trên địa cầu, lời nói mát lòng, hiểu biết rộng rãi, không những khó phát hiện ra điểm sai, ngược lại có vẻ như rất đúng.

    - Đặc biệt là sức mạnh trên hai chân nàng, giống như bàn long. Nhất cử nhất động, giống như nước sông cuồn cuộn, vô cùng vô tận. Nếu sau này chịu khó tu luyện, nhất định rất có tiền đồ…

    - Lão sư ơi, chân con từng bị thương. Y sư nói, cơ bản là bị tàn phế rồi…

    Nữ tử ngắt lời của hắn, ánh mắt có chút nghi ngờ.

    - Bị thương…

    Trương Huyền đỏ mặt. Nhưng mà da mặt hắn dày, người khác khó nhận ra. Hắn tiếp tục đoán mò:

    - Nàng nghĩ là ta không nhìn ra ư? Lúc nãy khi nàng phát huy sức mạnh, ta đã biết! Sở dĩ nói như vậy, là vì… không phá thì không lập! Tuy hai chân nàng bị thương, nhưng lại có được cơ duyên mà người khác không có. Nếu sau này biết nắm bắt, lực công kích của chân, sẽ trở thành lực chiến đấu mạnh nhất, khiến người khác không theo kịp.

    Nói chung cũng là lừa dối. Có thể nói loạn thì nói loạn. Cứ kiếm được một đứa đệ tử rồi tính tiếp.

    - Cơ duyên? Lão sư, là loại cơ duyên nào vậy?

    Mắt nữ tử sáng lên.

    Sau khi bị thương ở chân, nàng luôn cảm thấy không bằng người khác, vô cùng tự ti. Không ngờ lại còn có thể trong họa được phúc.

    - Cơ duyên này, có thể giúp nàng một lần bay lên trời, trở thành người đứng đầu trong đám học sinh mới cũng nên. Dù sao khả năng thiên phú của nàng vốn đã rất tốt, là thiên tài tuyệt thế. Nhưng mà…

    Trương Huyền thao thao bất tuyệt, thiếu chút là lấy luôn cuốn “Như Lai Thần Chưởng” ra.

    Nghe nói có thể trở thành người đứng đầu trong đám học sinh mới, lại được khen là thiên tài, nữ tử không kìm nổi vui mừng, hớn hở hỏi liền mấy câu:

    - Nhưng mà cái gì?

    - Nhưng mà…

    Trương Huyền thở dài một tiếng. Tiếng thở dài giống như là thấy một nhân tài sắp bị vùi lấp:

    - Lão sư có thể nhìn ra cơ duyên này, cả học viện không có nhiều! Tính cả ta thì chỉ có ba người. Hai người kia, ba năm trước đã không nhận học viên nữa rồi. Vì vậy… ta cũng không dám mở lời giúp nàng…

    - Không nhận học viên mới?

    Nữ tử vốn ôm hy vọng lớn, nghe câu nói này ánh mắt bất chợt buồn bã. Sau đó như nghĩ ra điều gì đó nàng liền nhảy cẫng lên nói:

    - Họ không nhận học viên mới, vậy lão sư… có nhận học viên không?

    - Ta đương nhiên vẫn nhận. Chỉ là, nàng cũng thấy đó, ta không màng danh lợi, cũng không có nhiều thời gian!

    Trương Huyền tỏ vẻ khó xử:

    - Nếu không phải nhân tài cùng có duyên với ta, ta sẽ không dễ dàng nhận lời…

    Vù!

    Vẫn chưa nói hết câu, nữ tử quỳ xuống đất:

    - Ta biết lão sư thanh cao, hãy nhận ta làm đồ đệ! Ta nhất định sẽ cố gắng tu luyện, không để lão sư mất mặt!

    Trong lòng Trương Huyền vui mừng, trên mặt vẫn tỏ vẻ khó xử:

    - Ta và nàng quả thật có duyên. Chỉ là… nàng cũng thấy đó, ta thích yên tĩnh…

    - Học viên xin hứa nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không làm phiền lão sư!

    Thấy hắn có chút do dự, nữ tử liên tục gật đầu, vẻ mặt thành khẩn.

    - Học viên của ta không nhiều, trên phương diện tài nguyên có thể không bằng lão sư khác. Lại còn bị người khác chỉ trích…

    Trương Huyền nói tiếp.

    - Vậy ư… Con nghe nói tài nguyên tu luyện rất quan trọng…

    Nữ tử do dự một lúc.

    Sư phụ nhận tài nguyên ở học viện, có liên quan đến thành tích giảng dạy và số lượng học viên. Nếu tài nguyên không nhiều, tu luyện rất khó tiến bộ.

    - Ha ha, ta cố ý thử thách nàng mới nói như vậy. Nếu lòng nàng đã quyết, thành tâm nhận ta làm lão sư, ta đành miễn cưỡng, nhận nàng làm học viên!

    Thấy nữ tử chần chừ, Trương Huyền lập tức cắt ngang, vội vàng nói:

    - Xác nhận thân phận đi!

    - Nhanh vậy ư…?

    Không ngờ lão sư này lật mặt còn nhanh hơn lật sách, nữ tử có chút kinh ngạc. Nhận xong lệnh bài xác nhận thân phận do Trương Huyền vừa đưa cho, đang suy nghĩ rốt cuộc có nên xác nhận hay không, nàng liền thấy Trương lão sư vô cùng điềm tĩnh trước đó kéo bàn tay mình, lấy ra một con dao nhọn nhẹ nhàng rạch một đường. Một giọt máu nhỏ xuống ngọc bài.

    Vù!

    Hào quang lóe lên.

    - A…

    Nữ tử ngẩn người.

    Không phải lúc nãy lão sư còn nói để suy nghĩ, không màng danh lợi mà? Sao hành động lại nhanh như vậy? Hơn nữa… còn chuẩn bị trước cả dao?

    - Kể từ bây giờ, nàng chính là học viên của ta!

    Đã nhỏ máu nhận lão sư, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, quay lại dáng vẻ cao nhân:

    - Nàng tên là gì?

    - Thưa lão sư, ta là Vương Dĩnh!

    Biết là không thể thay đổi, nữ tử không nói nhiều nữa, khuôn mặt ngây thơ gật đầu.

    - Ừ, cầm lệnh bài thân phận, đi nhận chăn đệm, sách vở. Tiện thể tìm chỗ ở của mình luôn đi! Ngày mai bắt đầu học. Đến đây tìm ta là được.

    Trương Huyền hất tay.

    - Vâng!

    Vương Dĩnh gật đầu, xoay người rời đi.

    - Phù! Lừa thành công một người!

    Thấy nữ tử trở thành học viên của mình, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười.

    Thật không dễ dàng gì. Nếu không phải hắn đã nhìn thấy nhiều kỹ xảo chiêu dụ trên mạng, sợ rằng hôm nay khó mà thành công.

    Có được học viên là có thể tránh được vận rủi bị khai trừ, trong lòng Trương Huyền nhẹ nhõm. Ngay lập tức, hắn cảm thấy tinh thần thoải mái vô cùng. Chút hoài niệm về thân phận trước đây còn quanh quẩn trong đầu cũng dần dần biến mất.

    - Yên tâm đi. Nếu đã biến thành ngươi, ta sẽ thay ngươi sống thật tốt!

    Trước kia tên Trương Huyền đó vì không chiêu mộ được học viên mà chết, không cam lòng. Lúc này có được học viên, lo lắng cuối cùng cũng vô hình vô bóng mất đi. Cho đến phút này, Trương Huyền cũng xem như hiểu rõ thân thể này.

    Ầm ầm!

    Hoàn toàn hiểu rõ thân thể, Trương Huyền đang muốn tiếp tục chiêu mộ thêm vài học viên nữa, chợt đầu óc rung lên. Từng hồi âm thanh vang lên ầm ầm.

    “Thiên địa bất nhân, coi vạn vật là cỏ rác…

    “Nhật nguyệt doanh trắc, thiên địa hữu khuyết…”

    (*)

    Ầm ầm!

    Các ngôn từ huyền bí khiến hắn hoa mày choáng mặt. Tiếp đó trong đầu xuất hiện một cung điện to lớn. Phía trên có bốn chữ lớn phát sáng.

    Thiên Đạo Đồ Thư Quán!

    Đẩy cửa bước vào, vô số sách trên kệ, bao la các loại sách, thoạt nhìn không thể thấy điểm cuối.

    “Lẽ nào đây là quà xuyên không? Thư viện? Trời ơi, kiếp trước ta là người quản lý thư viện. Tại sao đến thế giới này, lại vẫn như vậy”

    Quà của người khác là báu vật, là các loại đồ vật hiếm có. Bản thân mình sao lại là thư viện? Trương Huyền cảm thấy trước mắt tối om, suýt chút nữa là ngất xỉu.

    “Thư viện? Để làm gì? Lẽ nào sau này đánh nhau, người khác ném kiếm, ta ném sách?”

    “Để xem thử là sách gì?”

    Trong lòng tỏ vẻ cam chịu, Trương Huyền đưa tay với sách trên kệ, muốn xem thư viện này rốt cuộc có tác dụng gì. Nhưng mà với tay hắn mới phát hiện, tay đi xuyên qua kệ sách, không cầm được cuốn sách nào.

    “Ngươi đang đùa ta ư? Đưa cho ta thư viện nhưng lại không cho lấy sách, xem cũng không được, rốt cuộc muốn làm gì?”

    Trương Huyền đơ mặt không nói được lời nào, khóc không ra nước mắt.

    ***

    (*) Nhật nguyệt doanh trắc, thiên địa có thiếu (Thiên tự văn): Mặt trăng mặt trời luân phiên thay đổi, trời đất không hoàn mỹ.
     
    Last edited by a moderator: 26/7/18
    cdtmta and Dạ Tâm like this.
  2. cuonghv

    cuonghv Thành viên kích hoạt

    Tham gia ngày:
    10/2/11
    Bài viết:
    16,022
    Được thích:
    32,405
    Thiên Đạo Đồ Thư Quán
    Quyển 1 - Chương 2: Không biết xấu hổ
    Sau một hồi nghiên cứu, nhận ra sách trong thư viện đều là nhìn được nhưng sờ không được, Trương Huyền mất hết hứng thú, lấy lại tinh thần rời khỏi thức hải (*).

    Thôi ăn cơm trưa cái đã. Chiều lại tìm cách lừa thêm hai người nữa!

    Hắn ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Mặt trời đã đứng bóng rồi. Sáng nay tới tổng cộng mười tám học sinh mà chỉ lừa được mỗi một đứa vào học. Xác xuất như vậy là quá thấp. Buổi chiều phải cố gắng hơn mới được. Dù sao cũng là một người xuyên qua(**) mà ngay cả một người thời cổ cũng lừa không được thì còn mặt mũi nào dám thừa nhận là mình từng sống ở thời hiện đại tin tức phát triển?

    Đứng dậy duỗi lưng một cái rồi chậm rãi rời khỏi giảng đường của mình, Trương Huyền đi tới nhà ăn của học viện.

    Nhà ăn của học viện Hồng Thiên vô cùng rộng rãi, giống y như những trường đại học cao đẳng ở kiếp trước vậy, có sức chứa tới mười ngàn học sinh. Đã tìm được một học viên rồi nên tâm trạng của Trương Huyền rất tốt. Hắn lấy vài món ăn nhiều hơn thường ngày rồi tìm một cái bàn trong góc khuất ngồi xuống bắt đầu nhâm nhi.

    - Đây không phải là Trương lão sư sao?

    Trong lúc hắn đang say mê thưởng thức các món ăn thì một âm thanh vang lên. Hắn ngẩng đầu, nhìn thấy một nam thanh niên đang tươi cười nhìn mình. Nhưng trong nụ cười không hề có hơi ấm, đơn giản chỉ là nụ cười xã giao.

    - Tào lão sư hả?

    Trương Huyền nhận ra người này.

    Tào lão sư tên thật là Tào Hùng, vào học viện làm cùng lúc với hắn, lúc nào cũng chăm chăm so sánh với hắn rồi tìm cơ hội móc mỉa.

    Linh hồn của cái thân thể này vốn vì không chịu nổi những lời châm biếm nên mới tính mượn rượu giải sầu rồi chết. Mà những người đã gián tiếp gây nên cái chết của hắn không thể thiếu cái người đang đứng trước mặt này.

    - Hôm nay là ngày sinh viên mới nhập học được tự lựa chọn lão sư. Sao? Thu hoạch sao rồi? Nhìn thấy ngươi còn có tâm trạng ngồi đây ăn cơm chắc là thu hoạch không tệ nhỉ? Nhìn này, đây đều là học sinh mới của ta. Tổng cộng có mười hai người. Bây giờ ta dẫn bọn họ đi ăn cơm cái đã, rồi đi sắp xếp chỗ ở.

    Mặt Tào lão sư tràn đầy vẻ cao ngạo, đưa tay chỉ về phía sau, khoe khoang không thèm che giấu.

    Ờ, mục đích hắn tới đây là để khoe mà!

    Thật ra, hắn cũng không có thù hằn gì với Trương Huyền. Chỉ là do hai người vào trường làm cùng lúc nên rất hay bị người khác đem ra so sánh. Mà Trương Huyền lại là điển hình cho sự thất bại. Nên đương nhiên hắn muốn khoe ra một chút cho có cái gọi là hơn hẳn người khác.

    Thật sự là sau lưng hắn có một đám thiếu niên tràn đầy sức sống, đang tò mò nhìn ngó xung quanh.

    - Các vị! Để lão sư giới thiệu cho các ngươi, đây là lão sư Trương Huyền, là một người có tiếng của học viện chúng ta. Ờ… là người đầu tiên trong lịch sử của học viện nhận được điểm đánh giá giáo viên là không! Ôi, tạo nên lịch sử mới cho học viện luôn đó!

    Tào lão sư nói với các học sinh của mình.

    - Không điểm trong phần đánh giá giáo viên?

    - A! Lúc ta tới cũng có nghe nói hắn dạy học viên sao mà làm họ tẩu hỏa nhập ma, suýt nữa bị phế luôn!

    - Ta cũng có nghe nói. Trước khi tới cũng có rất nhiều người nói với ta là tuyệt đối không được chọn hắn làm lão sư của mình. Nếu không, không những không thể tu luyện mà còn có thể chết bất cứ lúc nào!

    - Không thể tin được lại là người đang ngồi ở đó nha. Nhìn cũng hiền lành vậy mà…



    Nghe Tào Hùng giới thiệu xong, cả đám học sinh nhao nhao bàn luận.

    Bảng đánh giá giáo viên gồm nhiều yếu tố, nhiều cách đánh giá rồi cộng điểm lại. Trong đó, đánh giá của học sinh cũng chiếm một phần điểm. Nên chỉ cần có học sinh thì sẽ có điểm. Mà lão sư này được không điểm, đúng là lập nên lịch sử mới.

    - Giới thiệu xong chưa?

    Đối với lời nghị luận của mọi người, Trương Huyền cũng không cảm thấy tức giận. Không điểm là chuyện của Trương Huyền trước kia, liên quan gì tới mình?

    Nhưng cho dù không tức giận việc người ta nghị luận, đối với việc Tào lão sư thích hạ thấp người khác để nâng cao chính mình, hắn vẫn thấy rất là khó chịu, vẫy tay xua đuổi:

    - Nếu giới thiệu xong rồi thì cút đi. Đừng ở chỗ này cản trở người khác ăn cơm!

    Không thể ngờ là cho dù bị nói ra lịch sử đáng xấu hổ của hắn mà hắn vẫn không có chút tự mình hiểu lấy, dám bảo mình cút đi, sắc mặt Tào Hùng bắt đầu trầm xuống, vung tay, để lộ ra sự uy nghiêm của một người giáo viên:

    - Đánh giá giáo viên được không điểm, phá vỡ kỷ lục của toàn trường mà còn không biết xấu hổ sao?

    - Xấu hổ? Tại sao ta phải xấu hổ? Ngươi cũng nói là ta đã lập nên kỷ lục mới, trở thành người nổi tiếng được tất cả học sinh mới đều biết đến. Còn ngươi thì sao?

    Trương Huyền giơ tay chỉ vào đám học sinh mới sau lưng Tào Hùng, nói:

    - Bọn họ có biết tổng điểm đánh giá giáo viên của ngươi được bao nhiêu không? Trước khi tới học viện bọn họ có biết ngươi là ai không? Nếu không phải do ngươi cố sức lôi kéo, thậm chí còn mời ăn cơm, ngươi nghĩ bọn họ sẽ chọn ngươi làm lão sư sao? Một người làm lão sư mà một chút danh tiếng cũng không có, còn dám khoe ra với ta! Ngươi khoe cái rắm ấy!

    - Hả?

    Lão sư khác bị không điểm phần đánh giá chắc chắn ra đường phải trùm đầu, sợ mất mặt xấu hổ. Vậy mà người này thì hay rồi. Hắn trái lại dương dương tự đắc, mặt mũi kiêu ngạo. Chính mình không bị không điểm lại bị hắn khinh bỉ.

    Tào Hùng sắp tức điên rồi, nghĩ thầm.

    Trái tim hắn cũng quá lớn đi! Mà mấu chốt là… với cái thành tích như vậy thì ngươi lấy cái gì để tự hào vậy?

    Đám học sinh đứng phía sau Tào lão sư mặt đối mặt nhìn nhau, hoàn toàn ngây người.

    Mặt mũi để đâu… Mặt mũi đâu?

    Lão sư này… cũng thật không biết xấu hổ đi!

    Đối với Trương Huyền, sao lại phải thấy xấu hổ, mất mặt? Đùa cái gì vậy? Ở thời đại mà hắn từng sống, có vài ngôi sao vì muốn nổi tiếng mà cái gì cũng dám làm, bất chấp tất cả. Việc gì càng xấu hổ thì càng làm. Chụp hình khỏa thân, tung tin đồn nhảm, đút lót xây dựng quan hệ… Vậy mà bọn họ còn chưa cảm thấy xấu hổ thì bị không điểm trong bảng đánh giá giáo viên đã có là gì.

    Tào Hùng tức giận, mặt đỏ lên, nói:

    - Giáo viên nên coi việc dạy là chính. Hôm nay ta không tranh chấp với ngươi. Chờ đến khi nào ngươi tìm được học viên, lúc ấy ngươi có bản lĩnh, chúng ta lại so tài một chút, xem ai dạy tốt hơn!

    Tào lão sư nói xong liền xoay người rời khỏi.

    Đúng lúc này, từ phía sau vang lên giọng của một nam một nữ đang nói chuyện:

    - Lão sư kia thật sự cũng không tệ, tính cách cũng dễ chịu…

    Một giọng nữ ngây thơ ngập ngà ngập ngừng vang lên.

    Ngay sau đó là một giọng nói già cả vang lên, lộ ra vẻ bất đắc dĩ:

    - Nhị tiểu thư à, xin hãy nghe theo lời ta đi. Trước khi tới đây, thiếu gia đã dặn trước với ta là để cho nhị tiểu thư nhận lão sư Lục Tầm làm giáo viên mà tiểu thư nhất quyết không nghe, còn cố ý trốn đi. Ừ thì trốn đi cũng được. Nhưng nhận ai không nhận lại đi nhận người đó…

    - Lão sư kia… cũng không có kinh khủng như ngươi nói đâu. Hắn… thật sự rất tốt, còn giúp ta chỉ điểm. Còn nói ta… cố gắng tu luyện là có thể trở thành người đứng đầu khóa…

    Giọng nữ vẫn có chút do dự.

    - Còn mơ tưởng tới đứng đầu khóa. Nếu học cùng hắn thật sự không tẩu hỏa nhập ma đã may rồi. Nhị tiểu thư biết hắn là ai không? Chính là người nổi tiếng nhất học viện về khoản bất tài vô dụng, bảng đánh giá giáo viên học kỳ một được không điểm! Ôi tiểu tổ tông của ta ơi, tiểu thư hãy mau hủy đăng ký đi. Nếu không thiếu gia mà biết được thì chắc chắn sẽ giết chết ta mất…

    Giọng nói của người lớn tuổi đượm vẻ cầu xin.

    - Ca ca!

    Nghe quản gia nhắc đến anh trai mình, nữ tử bắt đầu cảm thấy sợ hãi, mặt nhăn nhó nhưng không biết làm thế nào bây giờ.

    Cuộc nói chuyện ấy lọt vào tai Tào Hùng. Mắt hắn sáng lên. Hắn vốn dĩ đang chuẩn bị rời khỏi nhưng bây giờ đứng đấy cười khanh khách đưa mắt nhìn về phía Trương Huyền đang ngồi ăn cơm:

    - Trương lão sư, nữ tử này chính là người ngươi vừa tuyển được sao? Ha ha, có vẻ như không được may mắn lắm nhỉ? Người ta tính hủy đăng ký kìa!

    Giáo viên có thể chọn học sinh thì đương nhiên học sinh cũng có thể chọn giáo viên cho mình. Nếu cảm thấy giáo viên mình vừa chọn không thích hợp với bản thân cho lắm, hoàn toàn có thể trả lại lệnh bài do giáo viên đưa ra, để hủy đăng ký.

    Giọng của Tào Hùng rất lớn khiến cho không ít người chú ý. Nữ tử và người quản gia đang bàn luận cũng liếc mắt nhìn về phía bên này.

    - Nhị tiểu thư, hắn chính là người mà tiểu thư vừa chọn làm lão sư?

    Ánh mắt của người quản gia dừng trên người Trương Huyền.

    - Đúng vậy.

    Nữ tử gật đầu.

    Quản gia lập tức đứng dậy bước tới trước mặt Trương Huyền, nói:

    - Trương lão sư, tiểu thư nhà chúng ta muốn hủy đăng ký học chương trình học của lão sư!

    - Lão Lưu…

    Không ngờ được quản gia lại hành động nhanh như vậy, sắc mặt nữ tử đỏ lên, vội vàng đi tới, nhìn về phía Trương Huyền với vẻ mặt xin lỗi:

    - Lão sư, ta….

    Nữ tử này đúng là người học sinh Trương Huyền vừa nhận, tên Vương Dĩnh.

    - Vương Dĩnh, nàng cũng biết ta luôn không nhận học sinh. Nhận nàng là do ta và nàng có duyên. Nàng muốn hủy để mất đi cơ hội tốt như vậy sao? Nàng có biết rằng có bao nhiêu người muốn trở thành học viên của ta mà ta không nhận không?

    Đương nhiên Trương Huyền không thể để người học sinh hắn phải vất vả lắm mới lừa được chạy trốn, giả bộ nghiêm trang chững chạc, nói.

    - Mẹ nó!

    Nghe được những lời hắn nói, những người biết chuyện ở xung quanh cảm thấy trước mắt tối sầm, muốn xỉu.

    Đại ca, ngươi giữ chút thể diện được không? Còn bày đặt vẫn luôn không nhận học viên, rồi cùng nàng có duyên, rồi bao nhiêu người hi vọng trở thành học sinh của ta… Rõ ràng là do không ai chịu học ngươi nha!

    - Ta… không phải…

    Bị hắn chất vấn, Vương Dĩnh vội vàng xua tay. Nhưng lời còn chưa nói xong đã bị người khác cắt ngang.

    - Đúng vậy!

    Thấy tiểu thư không quả quyết, Lưu quản gia bước về trước một bước, nói:

    - Trương lão sư, nhị tiểu thư của chúng ta đã quyết định muốn hủy bỏ chương trình học của lão sư. Nhưng tiểu thư không tiện nói ra. Mong lão sư hỗ trợ xử lý thủ tục hủy học phần!

    - Hủy bỏ?

    Trương Huyền ngước mắt lên:

    - Ngươi cần phải nhớ kỹ, hủy bỏ lão sư sẽ để lại tiếng xấu trong học viện. Sau này sợ rằng không lão sư nào dám nhận nàng ấy nữa! Chả lẽ ngươi muốn chỉ vì một chút bốc đồng của mình, hủy hoại cuộc đời của tiểu thư nhà ngươi sao? Trách nhiệm này ngươi gánh nổi không?

    - Cái này…

    Lưu quản gia sửng sốt.

    Đúng là học sinh có thể hủy học lão sư mình đã đăng ký. Nhưng đây chắc chắn là một nỗi nhục nhã rất lớn đối với người lão sư đó. Hơn nữa, người ta sẽ nghĩ rằng người học sinh này dám bỏ học của lão sư này thì cũng có thể bỏ học của lão sư khác. Nên học sinh nào có vết “xấu” như vậy, gần như những lão sư khác sẽ không nhận.

    Tóm lại, đối với người mà dám trực diện làm nhục phẩm giá tôn nghiêm của lão sư, ai cũng không muốn nhận loại học sinh này.

    Hơn nữa, nếu nhận chẳng khác nào đang tát vào mặt người lão sư bị bỏ kia. Mọi người đều là đồng nghiệp, không thể vì một học sinh mà xúc phạm nhau.

    Hơn nữa tu luyện ở học viện lại không có lão sư hướng dẫn, cuộc đời này chẳng khác nào phế bỏ.

    Ban nãy Lưu quản gia còn khí thế hừng hực. Nhưng một câu của Trương Huyền đã làm hắn bối rối không biết phải làm sao.

    Hắn cũng chỉ là tôi tớ. Nếu chẳng may làm lỡ tiền đồ của nhị tiểu thư, hắn chết trăm lần cũng không đền hết tội.

    - Yên tâm đi. Tài năng của nhị tiểu thư nhà các ngươi cũng không kém. Cộng thêm ta cố gắng chỉ bảo, khẳng định kết quả sẽ không tệ…

    Thấy Lưu quản gia bắt đầu do dự, Trương Huyền lại lần nữa triểu khai đại pháp lừa dối.

    Đùa sao! Con vịt đã nấu chín sao có thể để cho nó chạy được!

    - Khoan đã, ai nói không có giáo viên nào dám nhận? Tiểu cô nương, chỉ cần nàng hủy bỏ học phần của vị giáo viên này, ta sẽ ngay lập tức nhận nàng làm học sinh của ta!

    Trương Huyền còn chưa nói dứt lời, Tào Hùng đứng kế bên đã tiến lên trước một bước, giơ tay ngăn cản.

    Vừa rồi hắn bị Trương Huyền làm mất hết mặt mũi. Bây giờ có cơ hội phản bác lại, hắn làm sao có thể buông tha.

    - Tào Hùng, ngươi muốn làm gì?

    Sắc mặt Trương Huyền trầm xuống.

    - Làm gì? Hạt giống tốt như vậy không thể lãng phí nha. Nếu nàng ấy muốn hủy bỏ, không học của ngươi nữa, ta sẽ nhận! Người ta đến học viện để học, đương nhiên muốn chọn cho mình người giáo viên tốt nhất mà không phải là người giáo viên bị không điểm trong đánh giá!

    Tào Hùng đắc ý dào dạt, cười hì hì, nói.

    - Ngươi dám công khai tranh đoạt học sinh à? Ngươi có tin ta đi báo cáo với phòng quản lý giáo viên không?

    Đây cũng không phải tức giận bình thường. Đây rõ ràng là ngang nhiên cướp đoạt học sinh!

    Tuy học viện cổ vũ lão sư tự mình lựa chọn học sinh nhưng không cổ vũ cho loại hành vi giành giật này! Nếu lỡ xảy ra, không những sẽ ảnh hưởng đến tình cảm giữa các lão sư, còn làm mọi thứ rối tung lên, ảnh hưởng đến văn hóa và uy tín của học viện.

    - Giành học sinh? Ngươi nói quá lời rồi. Cùng lắm thì chúng ta so tài chỉ điểm tại chỗ một chút, công bằng cạnh tranh, để cho học sinh tự mình chọn lựa ai là giáo viên của mình. Ngươi có dám không?

    Tào Hùng nói.

    (*) Thức hải: vùng không gian tưởng tượng khi mình nhắm mắt lại thì nhìn thấy, không chạm vào được.

    (**) Người xuyên qua: người vượt qua không gian, thời gian để đến một thời không khác.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)