Thánh Lôi truyện

Thảo luận trong 'Truyện sáng tác' bắt đầu bởi trungttnd, 21/6/16.

  1. trungttnd

    trungttnd Moderator Moderator

    Được thích:
    3,156
    Thánh Lôi Truyện

    Ngày xưa biển chưa có cát như bây giờ. Hồi đó, biển cũng chưa có sóng vỗ bờ. Và gió, gió hát thật êm. Và mây, mây trôi thật hiền. Biển ngây thơ và biển không như bây giờ. Rồi một ngày giặc Ân đến. Giặc chiếm quê ta. Giặc giết dân ta. Giặc đốt phá cướp khắp nơi, bạo tàn.

    Rồi anh hùng Thánh Gióng 3 tuổi xuất hiện, dùng ngựa sắt và tre đằng ngà đánh đuổi quân xâm lăng, cứu đất nước khỏi ách nô lệ lầm than. Cuộc chiến kết thúc, vị anh hùng cưỡi ngựa bay thẳng về trời.

    Sau khi Thánh Gióng bay về trời, quê hương hòa bình trở lại, mọi người đều yên ổn làm ăn. Cha mẹ của Thánh Gióng được phân thửa ruộng có kít con ngựa sắt vãi xuống để cày cấy. 1 năm trôi qua, từ trên thửa ruộng mọc lên một loại cây kì lạ vô cùng, lá thì giống hệt lá khoai lang mà củ lại chính là củ khoai lang. Cha mẹ Thánh Gióng lấy làm quý lắm, chăm bón miệt mài. Một hôm, nhắm chừng củ đã lớn, hai ông bà nhổ một bụi về luộc lên ăn. Tối đó, vì mực nước trên sông Đà xuống, nhà máy Hòa Bình cắt điện lưới, hai ông bà ko có tivi xem đành đi ngủ. Nửa đêm, bỗng thấy bụng dạ nóng như cào, trằn trọc mãi ko sao ngủ được. Chuyện đến đây không nói nữa (1).

    Sáng hôm sau, kì lạ thay bà già thông báo là mình đã có mang. Ông già mừng rỡ, vì hai vợ chồng rất cô đơn từ ngày Thánh Gióng bay mất, bèn cưỡi SH lên phố Đinh Liệt (2) mua gà tần thuốc bắc về cho bà già dưỡng thai. Đúng 9 tháng 10 ngày sau, bà già chuyển dạ sinh ra một cậu con trai. Hai vợ chồng bèn đặt tên con là Thánh Lôi. Lôi sinh ra không thông minh sáng dạ như anh trai, ba tuổi biết nói biết cười đủ hết duy chỉ có món cưỡi ngựa thổi kèn không được xuất sắc cho lắm. Hai vợ chồng lấy thế làm buồn rầu, nhưng tuổi già có một mụn con trai nên cũng đổi buồn làm vui.

    Năm Lôi lên năm tuổi, bà già thấy con trai hiền lành chân chất, ai bảo gì cũng nghe, ai đe gì cũng sợ bèn bàn với ông già cho con trai đi chu du thiên hạ để học buồn cười. Ông già đồng ý, nhân có mối quen biết cũ với các đầu lĩnh cai quản lò gạch (3) Bàn Long, bèn gửi con mang mấy vé làm lễ vật sang bên đấy, trước là học nghề đóng gạch, sau là học khôn với người ta. Lôi sang ở bên lò gạch được ít lâu bỗng được cất nhắc thành một trong ba đầu lĩnh, quyền sinh quyền sát trong phố rùm. Thiên hạ đồn rằng hình như có tư tình chi đây, lại có người quả quyết nửa đêm thức dậy đi tè nhìn trộm thấy hình như Lôi đang ngồi bóp chân cho nhị đầu lĩnh Minh Luân lúc ấy còn trẻ hây hây, mà cứ bóp lên trên, lên trên mãi. Một đồn mười, mười đồn trăm, đại đầu lĩnh Bạch Sầu nổi dạ ghen tuông, bèn ngấm ngầm sắp đặt kế sách. Một đêm, Lôi đang ngồi uống rượu nhắm chuối xanh bỗng đâu trống đánh ầm ĩ, một bầy chã chạy ra bá vai bá cổ rồi quàng lên người mấy cái tô bích phản động Việt kiều chuyển lửa về quê hương, đoạn hè nhau lôi xềnh xệch Lôi đến bên miệng vực. Lôi lâu nay tửu sắc quá độ, sức yếu không chống lại được liền bị chúng ném tọt thẳng xuống Recycle Bin.

    Lôi rơi xuống Recycle Bin, bụng than thầm phen này chắc chết. Bỗng đâu thấy một đám um tùm chìa ra miệng vực, vội thò tay túm lấy, nhìn lại hóa ra mấy tô bích mình xóa xổ ngày xưa vẫn còn lưu lại. Lôi mừng thầm, vội chuyền từ bài nọ sang bài kia xuống đáy vực. Xuống đến nơi, thấy đáy Recycle Bin rộng rãi, có hai ông già đang trùm áo mưa (4) ung dung ngồi đánh cờ, trông tướng mạo rất tiên phong đạo cốt. Lôi biết là gặp được kì nhân, bèn lại gần quỳ xuống, đoạn đem cút rượu uống dở với nửa nải chuối xanh dâng lên. Hai ông già mải mê đánh cờ (5), tiện tay bốc chuối nhắm rượu một hồi hết nhẵn. Bấy giờ Lôi mới dập đầu lạy ba lạy xin kì nhân cứu mạng phen này. Hai ông già lúc ấy mới ngớ người ra, nhưng đã trót nhỡ ăn uống đành phải chịu. Hai ông lão ngắm nghía Lôi một hồi, lại tụt quần ra xem xét thấy dưới rốn độ chừng hơn gang tay ở giữa hai chân nhô lên một vật dài dài kì lạ hình dáng như đầu con rùa, biết ngay Lôi là một trong tứ quý (6): Ô Quy đầu thai xuống trần, sau này ắt lập nên sự nghiệp hiển hách. Ông già bên phải bèn rút trong ba lô ra một quyển thiên thư kì môn độn giáp và một chiếc bảo y hộ thân, dặn phải thu giữ lấy, về đến nhân gian tất sẽ vô cùng có ích. Ông già bên trái cũng móc trong quần ra một vật, quẳng xuống đất tức thì hóa thành một vầng hào quang chói lọi, đưa thẳng Lôi lên miệng vực. Lôi lên tới nơi, hoàn hồn nhìn lại mới thấy vầng hào quang thì ra là một con “Whisper có cánh” (7), chưa kịp ngỏ lời cảm tạ thì Whisper đã há mỏ kêu lên 3 tiếng ót ót rồi bay thẳng về trời.

    Lôi sau lần bị nạn được kì nhân cứu thoát, bèn rút lui về ở ẩn, quyết chí luyện thành tài trước khi xâm nhập Bàn Long giành lại ngôi tam đầu lĩnh. Lần giở quyển thiên thư ông già ban tặng, thì thấy hóa ra là một quyển vở kẻ ô ly viết bằng mực tím xanh biếc có 3 chương bàn về mưu kế lãnh đạo quần hùng trừ chã diệt gái. Lôi mừng rỡ, vội đọc thuộc lòng cả quyển rồi ngồi xuống tham thiền nhập định. Tác giả tình cờ mượn được bản photocopy, nay xin trích đăng để độc giả đời sau rộng đường dư luận

    Chương 1 - 5 điều răn cho kẻ muốn lãnh đạo quần hùng:

    1. Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào
    2. Học tập tốt, lao động tốt
    3. Đoàn kết tốt, kỉ luật tốt
    4. Giữ gìn vệ sinh thật tốt
    5. Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm

    Chương 2 - Tán gái yếu luận:

    Dụng binh không gì quý bằng thần tốc. Dụng đàn bà không gì quý bằng tâng bốc

    Chương 3 - Đả chã tam điểm:

    1. Bất cứ cái gì chã nói cũng là sai, là đáng cười
    2. Chã cũng chỉ là một con sâu (8) như mọi người thôi
    3. Chã nó chửi mình thì khác gì nó chửi bố nó

    Lôi ngộ xong, tâm đắc vô cùng cười lên khanh khách không thành tiếng. Đoạn lại lấy tấm bảo y ra xem, thấy bền chắc mà lại nhẹ nhàng vô cùng, mùa đông mặc thì rất mát mẻ còn mùa hè khoác vào lại thấy ấm áp. Từ đó, Lôi mặc bảo y hộ thân xông pha chém giết trong phố rùm, đi đến đâu quần chã hùng cảm phục đến đó, gái lăn như bi bẹp như gián dưới gót chân. Đại đầu lĩnh Bạch Sầu thấy vậy mến tài muốn dùng để trị các thằng đầu bò đầu bướu trong phố rùm, lại nhân mới tuyển được Hoàng Thùy Linh, Ngọc Trinh các kiểu vào hậu cung nên cũng quên chuyện xưa, bèn vời Lôi về lại làm tam đầu lĩnh, lại đặt cho danh hiệu “Nhất đại thiên kiêu” (9). Từ đấy ngôi thứ phố rùm phân định, lòng người quy về một mối, chuyện không nói nữa.

    Sau phố rùm update lên XenForo 2016 có điều hòa nhiệt độ, Lôi thấy bảo y ko còn tác dụng, bèn cắt ra may thành một cái quần đùi màu tím, ngày đêm mặc lấy để bảo vệ vật quý, còn lại cứ mình trần trùng trục mỗi ngày chạy 3 vòng quanh phố rùm thị sát dân tình, miệng hô “Stronger, stronger, khỏe, khỏe, khỏe để bảo vệ Tổ quốc”. Lớp hậu nhân sau này không biết cho là bị nóng lạnh, riêng lớp cựu trào hiểu chuyện vẫn khâm phục thầm Lôi, thật xứng đáng với khí độ của một đại gia vậy.
    --------------------------------------------------------------------------------------------

    (1). Truyện cổ tích dành cho thiếu nhi (PG) nên bị thực dân Pháp kiểm duyệt một đoạn.

    (2). Phố Đinh Liệt thời đó thông sang cửa ngách hội trường Diên Hồng, chuyên buôn lậu các đồ ăn thức dùng trong cung vua do các bô lão về họp ăn bớt tuồn ra.

    (3). Lò gạch nổi tiếng thời bấy giờ

    (4). Đây là một hành động mang tính triết học răn đời của hai ông già. Ý nghĩa của nó sâu sắc đến độ Hămlet hoàng tử xứ Ba Tư nổi tiếng suốt đời chỉ băn khoăn một câu hỏi “Ơ hay, trời ko mưa sao lại mặc áo mưa …?”. Sau được nhà soạn kịch vĩ đại Britney Spears dựng thành vở cùng tên do diễn viên Đức Khuê thủ vai chính cùng dàn diễn viên nhà hát Tuổi Trẻ.

    (5). Về sau, báo lá cải An ninh thủ đô đồn đại rằng hai ông già một ông là Đế Thích, một ông là đương kim vô địch cờ vua thế giới Anna Kuốc-ni-kô-va.

    (6). Tứ quý trên thiên đình theo truyền thuyết dân gian là Long Ly Quy Đầu.

    (7). Whisper là một con vật thường thấy trong truyện cổ tích, nhưng có thật. Mình nó dài như mình trym, lông trắng muốt, có hai cánh nhưng không có chân, thường hay xuất hiện giúp đỡ chị em phụ nữ vào dịp trăng hạ huyền.

    (8). Về nguồn gốc sâu bọ lên làm người của chã, xin đọc thêm “Lịch sử tiến hóa các loài” của tiến sĩ nông học Lương Định Của và “Lược sử thời gian” của nhà vật lý Lê Văn Hưu.

    (9). Người đời sau đọc sử đến đoạn Lôi, cảm khái thở dài ứng tác thơ rằng:
    Trên trời cũng không
    Dưới đất cũng không
    Kiêu căng ngạo mạn
    Thiên hạ nhất ông
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)