Huyền Ảo Thần Ma Thiên Tôn - Cửu Đương Gia - C1243

Thảo luận trong 'Huyền Huyễn - Tu Chân' bắt đầu bởi minh luan, 20/1/15.

  1. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    297,124
    THẦN MA THIÊN TÔN
    Tác giả: Cửu Đương Gia


    Chương 11: Liên Tục Đột Phá Hai Cảnh Giới


    Nguồn: Vipvandan
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Sói Già †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    - Huynh ăn no rồi, về phòng ngủ đây.

    Ninh Tiểu Xuyên đứng dậy bước ra ngoài, trong lòng hết sức nôn nao, trong bao nải có mười nhánh Dưỡng Tâm thảo, mười nhánh Uẩn Huyết thảo, lãng phí rất nhiều thời gian ở Nghị Sự điện thì cuối cùng cũng đã có thể bắt đầu luyện chế rồi, một khi luyện thành sẽ là một khối tài sản lớn, không chừng còn có thể mượn cơ hội này để vượt lên đến cảnh giới Huyền khí tầng thứ năm nữa.

    Chỉ nghĩ đến đây thôi hắn đã không thể chờ đợi được nữa rồi.

    Sau khi Ninh Tiểu Xuyên trở lại phòng, liền lấy mười gốc Dưỡng Tâm thảo ra, đặt trên chiếc bàn trước mặt, xếp thành một dãy.

    Có kinh nghiệm hai lần luyện chế Dưỡng Tâm thảo, Ninh Tiểu Xuyên càng thêm nắm chắc dược tính của Dưỡng Tâm thảo, thậm chí có lý giải càng sâu hơn.

    - Huyền Khí và Dưỡng Tâm thảo khí, khống chế 1:10, như vậy thì độ tinh khiết của Dưỡng Tâm dịch luyện chế ra mới cao. Cũng có thể tiết kiệm được càng nhiều Huyền Khí và dược lực của Dưỡng Tâm thảo.

    Lần đầu luyện chế Dưỡng Tâm thảo, mất một canh giờ.

    Nhưng lần này, hắn chỉ mất nửa canh giờ đã hoàn toàn luyện chế xong một gốc Dưỡng Tâm thảo, hóa thành ba giọt Dưỡng Tâm dịch màu xanh. Ngoài ra, trong Dưỡng Tâm đỉnh vẫn còn lại một phần dược khí, đủ để luyện chế thêm nửa giọt Dưỡng Tâm dịch.

    Ninh Tiểu Xuyên không ngừng lại, lập tức cầm lấy gốc Dưỡng Tâm thảo thứ hai, chấn nát thành khí, đưa vào trong Dưỡng Tâm đỉnh, bắt đầu luyện chế.

    Quả nhiên, lần này luyện chế ra bốn giọt Dưỡng Tâm dịch, hơn nữa tốc độ cũng nhanh hơn.

    Ninh Tiểu Xuyên không ngừng cố gắng, tiến vào trạng thái vong ngã, một hơi luyện chế bốn gốc Dưỡng Tâm thảo, Huyền Khí Võ Đạo trong cơ thể đã tiêu hao chỉ còn một thành, toàn thân nhễ nhại mồ hôi, sắc mặt đỏ bừng, thở hổn hển như trâu.

    Nhưng hắn cũng không định ngừng lại, vẫn muốn tiếp tục khiêu chiến cực hạn thân thể của mình.

    Vào thời điểm cực hạn, nhân thể mới có thể kích phát được tiềm năng nhanh hơn.

    Trong máu của hắn ẩn chứa một lượng lớn Võ Nguyên khí mà lão Hầu gia truyền cho, bây giờ giống như hơi nước được đun sôi, Võ Nguyên khí không ngừng kích phát ra, hóa thành Huyền Khí Võ Đạo của Ninh Tiểu Xuyên.

    Cuối cùng, Ninh Tiểu Xuyên đã hoàn thành việc luyện chế gốc Dưỡng Tâm thảo thứ năm, Huyền Khí Võ Đạo trong huyết mạch chỉ còn một tia mong manh, thiếu chút nữa là không nhìn thấy luôn.

    - Ha ha! Năm gốc Dưỡng Tâm thảo này không ngờ lại luyện chế ra được mười tám giọt Dưỡng Tâm dịch, như vậy cũng tương đương với 18 vạn đồng tiền nhỏ rồi.

    Ninh Tiểu Xuyên kích động không thôi, nhưng cũng không vội lấy mười tám giọt Dưỡng Tâm dịch này ra khỏi cơ thể, mà bắt đầu tu luyện “Thiên Địa Huyền Khí” để khôi phục tu vi.

    Vừa rồi, hắn áp bách tiềm năng của thân thể mình, gần như đã dốc cạn sạch Huyền Khí Võ Đạo trong cơ thể, khiến bản thân mệt mỏi đến mức hư thoát, mồ hôi ướt đẫm quần áo.

    Dựa theo giảng giải trong “Thiên Địa Huyền Khí”, hắn bắt đầu hấp thu Huyền Khí trong thiên địa.

    Huyền Khí mỏng manh như tơ, ào ào tiến vào lỗ chân lông, xâm nhập vào máu.

    - Ầm...

    Đột nhiên, tốc độ hấp thu Huyền Khí Võ Đạo của Ninh Tiểu Xuyên chợt gia tăng gấp đôi.

    Huyền Khí trong thiên địa giống như giọt mưa không ngừng tiến vào thân thể hắn, huyết mạch, gân cốt và ngũ tạng đều nhẹ nhàng run lên, điên cuồng hút Huyền Khí vào.

    - Ta đã đạt tới “Thiên Địa Huyền Khí” tầng thứ hai, tốc độ hấp thu thiên địa Huyền Khí cũng tăng lên gấp đôi rồi.

    “Thiên Địa Huyền Khí” truyền lưu khắp mọi ngóc ngạch ở Thiên Hư Đại lục, là bộ sách giảng giải về trụ cột Huyền Khí, chỉ có bần dân không có công pháp tu luyện cao cấp mới dùng quyển sách này để tu luyện.

    Cho nên, người tu luyện “Thiên Địa Huyền Khí”, gần như đều là người có tư chất thấp kém, còn tư chất tốt thì đều bị thế lực lớn mời chào, tất nhiên cũng có công pháp cao cấp để tu luyện.

    Người có thể tu luyện “Thiên Địa Huyền Khí” đến tầng thứ hai, đã ít lại càng ít hơn, mà người có thể đạt tới tầng thứ ba, lại càng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

    Ninh Tiểu Xuyên hiện tại đã tu luyện "Thiên Địa Huyền Khí" đến tầng thứ hai, tốc độ hấp thu Huyền Khí cũng tăng lên gấp đôi.

    Ninh Tiểu Xuyên cũng không cảm thấy chuyện này có gì đặc biệt hơn người, phải biết rằng “Tâm Lô Thần Điển” tầng thứ nhất của Kiếm Các Hầu Phủ, đã có tốc độ hấp thu gấp mười lần "Thiên Địa Huyền Khí".

    Tốc độ hấp thu thiên địa Huyền Khí của hắn hiện nay chỉ mới gấp đôi bình thường mà thôi, còn đệ tử đời thứ tư trong Kiếm Các Hầu Phủ tu luyện thành “Tâm Lô Thần Điển” tầng thứ nhất, ít nhất cũng có hơn tám mươi người.

    - Ầm...

    Trong thân thể Ninh Tiểu Xuyên lại phát ra tiếng nổ nhỏ, Võ Đạo Tâm Cung thoáng rung lên, vô số Huyền Khí Võ Đạo phun trào, hóa thành một màn sương.

    Lần này, hắn thật sự mừng rỡ vô cùng, không ngờ đã đạt tới Huyền Khí tầng thứ năm rồi.

    Thông qua lần luyện chế Dưỡng Tâm thảo vừa rồi, áp bức tiềm năng thân thể, kích phát Võ Nguyên khí trong huyết mạch, cuối cùng cũng bước vào Huyền Khí tầng thứ năm, Huyền Khí Võ Đạo trong cơ thể lại tăng trưởng trên diện rộng.

    Lúc ở Huyền Khí tầng thứ tư, Huyền Khí Võ Đạo trong thân thể hắn chỉ có thể luyện chế được năm gốc Dưỡng Tâm thảo.

    Nhưng bây giờ, cho dù hắn một hơi hắn luyện chế mười gốc Dưỡng Tâm thảo, thì Huyền Khí Võ Đạo trong cơ thể cũng chưa chắc đã hao hết.

    Tu vi đạt tới Huyền Khí tầng thứ năm, Ninh Tiểu Xuyên tất nhiên càng phấn khởi hơn, không cảm thấy buồn ngủ chút nào, vội vàng lấy năm gốc Dưỡng Tâm thảo còn lại ra luyện chế.

    Tu vi tăng lên, khả năng khống chế Huyền Khí cũng càng thêm tinh diệu, lúc luyện chế gốc Dưỡng Tâm thảo thứ mười, không ngờ hắn chỉ dùng một gốc Dưỡng Tâm thảo mà luyện chế ra được bốn giọt Dưỡng Tâm dịch.

    Đừng thấy chỉ chênh lệch một giọt mà lầm, đây chính là mục tiêu nỗ lực của vô số Dưỡng Tâm Sư, đối với Dưỡng Tâm Sư mà nói, thì đây là một ranh giới rất lớn.

    Chỉ có Dưỡng Tâm Sư trung cấp, mới có thể dùng một gốc Dưỡng Tâm thảo để luyện chế ra bốn giọt Dưỡng Tâm dịch.

    Đương nhiên, trình độ của Ninh Tiểu Xuyên bây giờ, vẫn chênh lệch rất xa đối với Dưỡng Tâm Sư trung cấp.

    Bởi vì Dưỡng Tâm Sư trung cấp không chỉ khống chế dược lý đến tình trạng cực kỳ tinh diệu, mà còn có thể đem Huyền dược luyện chế thành “Huyền đan”, như vậy mới được xem là Dưỡng Tâm Sư trung cấp hợp cách.

    Trình độ của Ninh Tiểu Xuyên bây giờ, vẫn chênh lệch rất xa đối với Dưỡng Tâm Sư trung cấp.

    Bởi vì Dưỡng Tâm Sư trung cấp không chỉ khống chế dược lý đến tình trạng cực kỳ tinh diệu, mà còn có thể đem Huyền dược luyện chế thành “Huyền đan”, như vậy mới được xem là Dưỡng Tâm Sư trung cấp hợp cách.

    Giá trị của mỗi một viên “Huyền đan” cũng không phải là cái giá mà thường nhân có thể tưởng tượng nổi, chỉ có thể nhìn thấy trong những thương hội hoặc phòng đấu giá lớn mà thôi.

    Cho nên mới nói, Dưỡng Tâm Sư trung cấp có địa vị cao không thể với tới, luyện chế ra một viên Huyền đan, giá trị bán đi, đã đủ cho một nhà bình thường tiêu xài cả đời.

    Với trình độ Dưỡng Tâm Sư sơ cấp như Ninh Tiểu Xuyên, luyện chế ra bốn giọt Dưỡng Tâm dịch, cũng đại biểu cho việc hắn có thiên phú trở thành Dưỡng Tâm Sư trung cấp.

    Nếu như để Ngự Thiến Thiến biết được, nhất định sẽ cảm thấy hắn là thiên tài Dưỡng Tâm Sư, sẽ càng ra sức dùng đãi ngộ phong phú hơn để mời chào hơn, không chỉ đơn giản là lương mỗi tháng 50 vạn đồng tiền nhỏ mà thôi.

    Ninh Tiểu Xuyên mất một đêm, đã luyện chế xong mười gốc Dưỡng Tâm thảo, tổng cộng luyện được 37 giọt Dưỡng Tâm dịch.

    - 37 giọt Dưỡng Tâm dịch này, cũng chính là 37 vạn đồng tiền nhỏ.

    Ninh Tiểu Xuyên có cảm giác như một đêm phất lên, kích động không thôi.

    Phát tài rồi.

    Lúc này sắc trời còn chưa sáng, cửa lớn của Kiếm Các Hầu Phủ cũng chưa mở, bằng không thì Ninh Tiểu Xuyên có lẽ đã cấp bách đem 37 giọt Dưỡng Tâm dịch này đi bán, trước tiên trả Ninh Hinh Nhi ba vạn đồng tiền nhỏ đã mượn.

    Ninh Tiểu Xuyên không thích nhất là mắc nợ người khác, bất luận là tiền tài hay ân tình.

    Đương nhiên, bây giờ hắn cũng đã có tình cảm huynh muội với Ninh Hinh Nhi, thậm chí còn xem nàng là người thân duy nhất tại thế giới này. Đợi sau này bản thân cường đại, nhất định phải bảo hộ nàng chu toàn, chứ không phải luôn để nàng che chở mình.

    - Còn nửa canh giờ nữa thì mới hừng đông, nhân lúc này, thử luyện chế một gốc Uẩn Huyết thảo xem.

    Dưỡng Tâm dịch dùng để tẩm bổ trái tim Võ giả, củng cố Võ Đạo Tâm Cung của Võ giả, nếu như một ngày dùng một giọt Dưỡng Tâm dịch, tốc độ tu luyện sẽ vượt xa những người khác.

    Uẩn Huyết dịch là dùng để bồi dưỡng huyết mạch của Võ giả, tăng cường phẩm cấp của máu, gia tăng cường độ huyết khí. Huyết khí càng mạnh, thân thể cũng càng khỏe, lúc chiến đấu, có thể duy trì được trạng thái lâu hơn.

    Mỗi ngày dùng một giọt Uẩn Huyết dịch, hiệu quả lại càng kinh người, có thể bỏ xa đám đồng lứa.

    Giá trị của một giọt Uẩn Huyết dịch, cũng nhỉnh hơn Dưỡng Tâm dịch, ít nhất có thể bán được một vạn đồng tiền nhỏ.

    Thế nhưng, bởi vì Dưỡng Tâm dịch và Uẩn Huyết dịch thật sự rất quý, mà người có thể mỗi ngày sử dụng một giọt, cũng rất ít.

    Ninh Hinh Nhi chính là thiên tài của Kiếm Các Hầu Phủ, vậy mà hàng tháng cũng chỉ lĩnh được mười giọt Dưỡng Tâm dịch và mười giọt Uẩn Huyết dịch, ngoài ra đều là tự mình đi mua.

    Cho nên mới nói, chỉ có con cháu Vương Hầu được bồi dưỡng trọng điểm, mới miễn cưỡng có thể một ngày được một giọt Dưỡng Tâm dịch và một giọt Uẩn Huyết dịch, còn người bình thường thì tất nhiên là đừng nghĩ đến.

    Con cháu Vương Hầu cường đại hơn đệ tử hàn môn rất nhiều, cũng không phải là chuyện lạ.

    Ninh Tiểu Xuyên tương đối thuận lợi trong việc luyện chế Huyền dược, mặc dù là lần đầu luyện chế Uẩn Huyết thảo, nhưng vẫn là xe nhẹ đi đường quen (*), rất nhanh ở trong Võ Đạo Tâm Cung đã cô đọng thành bốn giọt Uẩn Huyết dịch.

    (*) làm quen tay

    Lúc trên mặt Ninh Tiểu Xuyên lộ vẻ tươi cười, đột nhiên thanh tiểu kiếm trong Huyết khiếu lóe lên, một đạo huyết quang đâm vào Tâm khiếu, không ngờ lại đoạt lấy bốn giọt Uẩn Huyết dịch trong Dưỡng Tâm đỉnh.

    - Ầm...

    Trái tim Ninh Tiểu Xuyên đột nhiên đập mạnh.

    Huyết khiếu và Tâm khiếu bắt đầu tranh đoạt, cấp tốc chuyển động quanh trái tim.

    Tiểu kiếm trong Huyết khiếu muốn đoạt Uẩn Huyết dịch trong Tâm khiếu. Tâm khiếu mặc dù ở thế bị động, nhưng vẫn tránh né công kích của Huyết khiếu.

    Hai bên kẻ tránh người đuổi, càng lúc càng nhanh, cuối cùng hình thành hai đạo quang mang, một đỏ một trắng, tạo thành một cái đồ án Thái Cực thần dị, vờn quanh trái tim của Ninh Tiểu Xuyên.

    Lúc Tâm khiếu và Huyết khiếu bình tĩnh trở lại, trở về bên dưới tâm thất, Ninh Tiểu Xuyên cuối cùng cũng thở phào một hơi.

    Dưỡng Tâm đỉnh trong Tâm khiếu trở nên yên lặng, mà tiểu kiếm trong Huyết khiếu cũng trở về chỗ cũ.

    - Không đúng, bốn giọt Uẩn Huyết dịch trong Dưỡng Tâm đỉnh đã không còn. Chẳng lẽ đều bị tiểu kiếm hấp thu rồi? A… Đây chính là bốn vạn đồng tiền nhỏ a.

    - Không đúng, Huyền Khí Võ Đạo trong Võ Đạo Tâm Cung lại gia tăng rồi. Ta… ta đạt tới Huyền Khí tầng thứ sáu rồi.

    Ninh Tiểu Xuyên hai tay ôm đầu, trong lòng khiếp sợ không thôi.
     
    cakiempc, Simi1988, Dạ Tâm and 7 others like this.
  2. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    297,124
    THẦN MA THIÊN TÔN
    Tác giả: Cửu Đương Gia


    Chương 12 - 13: Tuyệt thế thiên tài


    Nguồn: Vipvandan
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Sói Già †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    - Không đúng, Huyền Khí Võ Đạo trong Võ Đạo Tâm Cung lại gia tăng rồi. Ta… ta đạt tới Huyền Khí tầng thứ sáu rồi.

    Ninh Tiểu Xuyên hai tay ôm đầu, trong lòng khiếp sợ không thôi.

    Chỉ trong một đêm đã đột phá liền hai tầng cảnh giới, tốc độ đột phá như vậy cũng quá nhanh rồi. Đặc biệt là đột phá Huyền Khí tầng thứ sáu, cho dù là hắn cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.

    - Đừng kích động, đừng kích động, trước hết phân tích từng bước. Dưỡng Tâm đỉnh luyện chế ra bốn giọt Uẩn Huyết dịch, tiếp đó là tiểu kiếm trong Huyết khiếu đoạt đi bốn giọt Uẩn Huyết dịch, sau đó lại muốn đoạt bốn giọt Dưỡng Tâm dịch. Tiếp nữa kà Huyết khiếu và Tâm khiếu truy đuổi nhau, tạo thành đồ án Thái Cực, cuối cùng bốn giọt Uẩn Huyết dịch biến mất, ta đột phá Huyền Khí tầng thứ sáu.

    Nếu như chỉ hấp thu bốn giọt Uẩn Huyết dịch, thì tuyệt đối không có khả năng khiến Ninh Tiểu Xuyên đột phá đến Huyền Khí tầng thứ sáu, nhưng mà bốn giọt Uẩn Huyết dịch này, cũng là căn nguyên.

    Muốn biết rõ nguyên nhân, thì chỉ có thể luyện chế thêm một gốc Uẩn Huyết thảo nữa thì mới có thể xuất hiện tình huống vừa rồi, nói không chừng trong thời gian ngắn có thể đột phá đến Huyền Khí tầng thứ bảy.

    Trong phủ đệ Vương Hầu, đám thế hệ trẻ tu vi Huyền Khí tầng thứ tư, tầng thứ năm, đều chỉ có thể xem là hoàn khố, căn bản không được coi trọng. Chỉ khi đạt tới Huyền Khí tầng thứ bảy, mới có thể được xem là thiên tài, trở thành đối tượng bồi dưỡng trọng điểm.

    Có thể nói, Huyền Khí tầng thứ bảy chính là một ranh giới cực lớn, trên Huyền Khí tầng thứ bảy, được gọi là “con cháu thiên tài”. Dưới Huyền Khí tầng thứ bảy, thì bị gọi là “ăn chơi trác táng”.

    Ninh Tiểu Xuyên hiện nay chỉ còn kém Huyền Khí tầng thứ bảy một bước nữa, tất nhiên cũng muốn đạt tới cảnh giới đó.

    Thế nhưng, viên Huyền thạch hạ phẩm duy nhất của Ninh Tiểu Xuyên đã tiêu hao hết sau khi luyện chế gôc Uẩn Huyết thảo vừa rồi, không có Huyền thạch, cho dù là Dưỡng Tâm Sư cũng không thể luyện chế Huyền dược được.

    - Xem ra trước hết phải đi mua Huyền thạch.

    Ninh Tiểu Xuyên cố kìm chế niềm vui vì liên tiếp đột phá hai tầng cảnh giới, bây giờ còn chưa phải lúc để cao hứng, chỉ khi đạt tới Huyền Khí tầng thứ bảy, lúc đó thì mới có thể chân chính hãnh diện.

    Giờ phút này, sắc trời đã sáng, những đệ tử trẻ tuổi trong Kiếm Các Hầu Phủ đã bắt đầu luyện công, có người tu luyện kiếm quyết, có người thì hấp thu Huyền Khí.

    Còn một vài tên hoàn khố thì tương đối nhàn hạ, vô cùng hưởng thụ, có thị nữ giúp bọn hắn xoa bóp, bừng trà rót nước, ngẫu nhiên còn vuốt ve nắn bóp thân thể yêu kiều của thị nữ, khiến đám thị nữ bắt đầu la hét hờn dỗi.

    Còn Ninh Tiểu Xuyên thì đem theo 37 cái bình nhỏ gói ghém cẩn thận, dè dặt ôm trong ngực, chạy như bay đến một góc tường hẻo lánh, thấy bốn bề yên tĩnh, mới tung người nhảy lên, bay cao chừng ba trượng, đáp xuống trên tường Hầu Phủ.

    Than ảnh lóe lên, sau đó biến mất trong dòng người qua lại trên đường lớn.

    Ninh Hàn và hai tên gia phó bị giết, khiến các lão nhân trong Kiếm Các Hầu Phủ đều nghĩ rằng do Phệ Huyết Ma Môn gây ra, không phải chuyện trọng yếu thì đệ tử của Kiếm Các Hầu Phủ không được tùy ý ra khỏi phủ.

    Cho nên, Ninh Tiểu Xuyên cũng chỉ có thể trèo tường mà chuồn ra ngoài.

    Chuyện xảy ra trong Kiếm Các Hầu Phủ cũng không khiến sự phồn hoa của Hoàng thành ngừng lại, bất kể là “xuân phong một đêm, hương ngọc mãn lâu” như Quan Ngọc Lâu, hay là cường giả lui tới thường xuyên như Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, tất cả vẫn diễn ra như thường.

    Nội thành của Hoàng thành, tổng cộng chia thành 36 Thành vực.

    Ngoại thành có tổng cộng 72 Thành vực.

    Thành vực ở chỗ Kiếm Các Hầu Phủ, chính là “Thiên Uy vực” thuộc nội thành.

    Trong “Thiên Uy vực” có sáu tòa phủ đệ Vương Hầu tập trung, bởi vậy có thể thấy được sự phồn hoa của Thành vực này như thế nào.

    Ninh Tiểu Xuyên rất nhanh đã đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, trên người mặc Dưỡng Tâm Sư bào sơ cấp, trên áo bào có khảm một cái tiêu ký Kim Bằng dùng Thiên Huyền tơ tạo thành.

    Một vị chấp sự của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng tự mình tới tiếp đãi, dẫn Ninh Tiểu Xuyên vào nội các trên lầu hai.

    Một thị nữ xinh đẹp dâng lên trà thơm, cung kính đặt tới trước mặt Ninh Tiểu Xuyên. Chén trà này bằng phỉ thúy, màu xanh trong suốt.

    Ninh Tiểu Xuyên hiện nay là Dưỡng Tâm Sư của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, là người một nhà, cho nên đãi ngộ cũng bất đồng.

    - Ngươi chính là Ninh công tử, vừa trở thành Dưỡng Tâm Sư sơ cấp ngày hôm qua phải không, Thiến Thiên quận… Hạnh ngộ, hạnh ngộ.

    Lời nói của Hoa chấp sự đến bên miệng lại thu trở về, bởi vì hắn biết vị Thiến Thiến Quận chúa thiên tư tuyệt đỉnh kia không muốn để người khác biết được thân phận.

    Dựa theo lời của nàng thì một khi người khác biết nàng là con gái của Đại Kim Bằng Vương, sau này quan hệ cũng sẽ không tốt.

    Hoa chấp sự là một trung niên chừng bốn mươi tuổi, dáng người có chút mập mạp, ăn mặc rất tỉ mỉ, gồm có trường bào viền vàng, đai lưng màu xanh, trên mặt tùy thời đều treo một nụ cười.

    Trong năm mươi sáu vị chấp sự trong Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, hắn xếp thứ sáu, mặc dù hắn không phải là Dưỡng Tâm Sư, nhưng tu vi Võ Đạo lại rất lợi hại, địa vị cũng cực cao. Cho dù là Ninh Hỗn Côn của Kiếm Các Hầu Phủ đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, cũng chưa chắc được chấp sự trong mười hạng đầu ra mặt tiếp đãi.

    Có thể khiến cho Hoa chấp sự xếp hạng thứ sáu tại Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng đích thân tiếp đãi một Dưỡng Tâm Sư sơ cấp, hiển nhiên không phải chuyện đơn giản, đó là vì Ngự Thiến Thiến đánh giá Ninh Tiểu Xuyên rất cao, đã căn dặn Hoa chấp sự phải chú ý kỹ thiếu niên này.

    Hoa chấp sự tất nhiên đã xem qua hồ sơ của Ninh Tiểu Xuyên, thầm nghĩ:
    - Dưỡng Tâm Sư Hỗn Nguyên, lần đầu luyện chế Dưỡng Tâm thảo đã luyện chế được ba giọt Dưỡng Tâm dịch có độ tinh khiết cực phẩm, càng quan trọng hơn, hắn chỉ mới mười sáu tuổi.

    Tiềm lực quá lớn, tương lai có đến sáu thành có thể trở thành Dưỡng Tâm Sư trung cấp, một thành trở thành Dưỡng Tâm Sư cao cấp.

    Loại thiên tài như vậy, chính là đối tượng bồi dưỡng trọng điểm của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, mức độ coi trọng tất nhiên cũng khác biệt so với những Dưỡng Tâm Sư sơ cấp khác.

    Hoa chấp sự thẳng thắn khen ngợi:
    - Tuổi trẻ xuất anh hùng, thiên tư xuất chúng như vậy, tương lai Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng còn phải nhờ những người trẻ tuổi như các người tới gánh vác trụ cột. Đúng rồi, Ninh công tử, lần này đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng là có chuyện gì ư?



    Hoa chấp sự thẳng thắn khen ngợi:
    - Tuổi trẻ xuất anh hùng, thiên tư xuất chúng như vậy, tương lai Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng còn phải nhờ những người trẻ tuổi như các người tới gánh vác trụ cột. Đúng rồi, Ninh công tử, lần này đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng là có chuyện gì ư?

    Ninh Tiểu Xuyên lấy cái gói đồ trong người ra, trong gói có 37 cái bình nhỏ, cười nói:
    - Chỉ là chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thôi, ta muốn bán một ít Dưỡng Tâm dịch mà hôm qua mới luyện chế được, vốn không cần kinh động chấp sự đại nhân mới đúng.

    Hoa chấp sự nhìn chằm chằm cái gói chứa một đống bình nhỏ, hàng lông mày khẽ nhảy dựng, nói:
    - Đây đều là Dưỡng Tâm dịch mà tối qua ngươi luyện chế?

    - Đúng vậy! Ngày hôm qua ta đã mua mười gốc Dưỡng Tâm thảo ở Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, tối hôm qua đã luyện chế xong, tổng cộng có 37 giọt.

    Ninh Tiểu Xuyên nói.

    - Cả đêm luyện chế mười gốc Dưỡng Tâm thảo?

    Hoa chấp sự cảm thấy thân thể như muốn nổ tung, ánh mắt trừng lớn như chuông đồng, nhìn chằm chằm Ninh Tiểu Xuyên.

    Dưỡng Tâm Sư sơ cấp bình thường, một ngày chỉ luyện chế được một gốc Dưỡng Tâm thảo, dốc cạn sức lực cũng chỉ có thể đạt được ba gốc.

    Hoa chấp sự đã từng gặp một Dưỡng Tâm Sư sơ cấp một ngày luyện chế năm gốc Dưỡng Tâm thảo, chẳng qua tu vi của vị Dưỡng Tâm Sư đó đã là Thần Thể tầng thứ bảy.

    Còn vị thiếu niên trước mắt, vừa nhìn đã biết tu vi cảnh giới chỉ mới Huyền Khí, so với bất kỳ vị Dưỡng Tâm Sư cảnh giới Thần Thể tầng thứ bảy nào, cũng đều yếu hơn không biết bao nhiêu lần. Nhưng hắn lại nói rằng cả đêm hôm qua luyện chế được mười gốc Dưỡng Tâm thảo, còn may Hoa chấp sự là cao thủ Võ Đạo, trái tim đủ cường đại, bằng không đã bị dọa cho vỡ tim rồi.

    Ninh Tiểu Xuyên nhìn thấy biểu tình khoa trương của Hoa chấp sự, trong lòng cảm thấy khó hiểu, đường đường là đại chấp sự của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, theo lẽ thường, hẳn là rất trọng thể diện, không dễ dàng thất thố, tại sao 37 giọt Dưỡng Tâm dịch lại dọa đối phương thành như vậy?

    - Vị Hoa chấp sự này phỏng chừng là mới tới.

    Trong lòng Ninh Tiểu Xuyên nghĩ vậy.

    Ninh Tiểu Xuyên bình thản nói:
    - Một Dưỡng Tâm Sư sơ cấp luyện chế một gốc Dưỡng Tâm thảo mất chừng nửa canh giờ, mười gốc Dưỡng Tâm thảo, cần phải bỏ ra năm canh giờ. Cả đêm luyện chế mười gốc Dưỡng Tâm thảo, cũng không phải là chuyện kỳ lạ chứ?

    Hoa chấp sự mặc dù không phải Dưỡng Tâm Sư, nhưng dù sao cũng là chấp sự xếp hạng thứ sáu trong Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, há có thể không biết thời gian để một Dưỡng Tâm Sư luyện chế một gốc Dưỡng Tâm thảo?

    Trong lòng Hoa chấp sự cực kỳ nghẹn khuất, rõ ràng bản thân đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng đã vài chục năm, không ngờ lại bị một thiếu niên nhỏ thua mấy chục tuổi xem là tay mơ, thậm chí còn giảng giải thời gian luyện chế Dưỡng Tâm thảo với hắn, dạy hắn một bài toán tính cộng đơn giản, điều này há có thể khiến đại chấp sư của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng nuốt trôi?

    Hoa chấp sự hít một hơi dài, cố gắng bình phục loại tâm tình cuộn trào mãnh liệt trong lòng, lộ ra một nụ cười, nói:
    - Ninh công tử xác định không phải đang đùa giỡn?

    Ninh Tiểu Xuyên sửng sốt, một lúc sau mới đáp:
    - Ta… Ta cũng chỉ tới để bán 37 giọt Dưỡng Tâm dịch mà thôi, không hề có ý khác. Chẳng lẽ Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng không mua Dưỡng Tâm dịch nữa?

    - Không, không…

    Hoa chấp sự thấy Ninh Tiểu Xuyên không giống như đang đùa giỡn, liền nói:
    - Chỉ là chuyện này quả thật là không thể tượng tượng nổi, khiến người khác rất khó tin mà thôi. Ninh công tử cũng biết là Dưỡng Tâm Sư sơ cấp bình thường, một ngày nhiều nhất chỉ có thể luyện chế được ba gốc Dưỡng Tâm thảo, hơn nữa còn là những Dưỡng Tâm Sư sơ cấp nổi tiếng mới có thể làm được.

    Mí mắt Ninh Tiểu Xuyên khẽ giật, nói:
    - Khó như vậy sao?

    Ninh Tiểu Xuyên thật sự không cảm thấy quá khó khăn.

    Hoa chấp sự nói:
    - Dưỡng Tâm Sư dùng tâm hỏa của bản thân để luyện chế Dưỡng Tâm thảo, nói cách khác, mỗi lần luyện chế một gốc Dưỡng Tâm thảo, Dưỡng Tâm đỉnh sẽ tiêu hao bớt một phần. Đối với Dưỡng Tâm Sư sơ cấp mà nói, mỗi ngày luyện chế ba gốc Dưỡng Tâm thảo đã là cực hạn rồi, nếu như miễn cưỡng luyện chế tiếp, không chỉ khiến Dưỡng Tâm đỉnh vỡ nát, mà ngay cả Võ Đạo Tâm Cung cũng có khả năng vỡ nát, nhẹ thì tu vi tẫn phế, nặng thì tim nát người vong.

    Sau khi nói chuyện cả buổi, Hoa chấp sự lại sai người đưa tới năm gốc Dưỡng Tâm thảo, đặt lên bàn ngọc.

    Hắn nói:
    - Đương nhiên, cũng có một vài thiên tài kiệt xuất, thiên tư tuyệt đại trở thành dị số, mặc dù chỉ là Dưỡng Tâm Sư sơ cấp, nhưng trong một ngày vẫn có thể luyện chế được năm gốc Dưỡng Tâm thảo, thậm chí mười gốc Dưỡng Tâm thảo. Ninh công tử có lẽ là loại thiên tài kiệt xuất như vậy. Hoa mỗ hiện tại rất kích động, không biết có thể tận mắt nhìn Ninh công tử luyện chế năm gốc Dưỡng Tâm thảo hay không?

    Trên mặt Hoa chấp sự lộ vẻ tươi cười, ngón tay chỉ về phía năm gốc Dưỡng Tâm thảo trên bàn ngọc.

    Hai thị nữ xinh đẹp sa lưng Hoa chấp sự cũng lộ ra thần sắc chờ mong, đôi mắt đẹp loạn chuyển, kinh ngạc nhìn thiếu niên thanh tú trước mắt, không biết hắn có phải thật sự là tuyệt thế thiên tài hay không?

    Hoa chấp sự mặc dù nói rất dễ nghe, nhưng Ninh Tiểu Xuyên biết thực ra trong lòng đối phương không hề tin lời nói của hắn, muốn trực tiếp nghiệm chứng năng lực của hắn.

    Luyện chế năm gốc Dưỡng Tâm thảo đối với Ninh Tiểu Xuyên mà nói, tất nhiên là chuyện cực kỳ đơn giản, thế nhưng hắn lại không lập tức đáp ứng, ngược lại nói:
    - Hoa chấp sự, hẳn là ngươi cũng biết luyện chế năm gốc Dưỡng Tâm thảo mất bao nhiêu thời gian. Thời gian đối với một Dưỡng Tâm Sư mà nói, là rất quý giá.

    Hoa chấp sự mỉm cười hiểu ý, nói:
    - Nếu như Ninh công tử có thể trong vòng một ngày luyện chế năm gốc Dưỡng Tâm thảo này thành Dưỡng Tâm dịch, tất cả đều thuộc về Ninh công tử, thế nào?

    Nếu như Ninh Tiểu Xuyên thật sự là Dưỡng Tâm Sư tuyệt thế thiên tài, đừng nói là năm gốc Dưỡng Tâm thảo, cho dù là lấy ra năm trăm gốc Dưỡng Tâm thảo, thì vẫn đáng giá.

    Trong lòng Ninh Tiểu Xuyên cũng có tính toán nhỏ, sau khi luyện chế năm gốc Dưỡng Tâm thảo, có lẽ được hai mươi giọt Dưỡng Tâm dịch, trị giá 20 vạn đồng tiền nhỏ, quả thật là tiền trên trời rơi xuống mà.

    - Không cần một ngày, chỉ hai canh giờ là ta có thể luyện chế xong năm gốc Dưỡng Tâm thảo này.

    Ninh Tiểu Xuyên không nói hai lời, liền nắm lấy một gốc Dưỡng Tâm thảo trong tay, “ầm” một tiếng, chấn nát thành dược khí màu xanh, dùng Huyền Khí Võ Đạo đưa vào trong Dưỡng Tâm đỉnh, bắt đầu luyện chế.


     
    cakiempc, Simi1988, Dạ Tâm and 7 others like this.
  3. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    297,124
    THẦN MA THIÊN TÔN
    Tác giả: Cửu Đương Gia


    Chương 14: Oan Gia Ngõ Hẹp


    Nguồn: Vipvandan
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Sói Già †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    -Lúc Ninh Tiểu Xuyên chuẩn bị cáo từ Hoa chấp sự để rời khỏi Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, lại không ngờ gặp phải hai thiếu niên mặc cẩm bào đi tới chặn đường.

    Hai thiếu niên cẩm bào này đều rất anh tuấn, đứng trước mặt Ninh Tiểu Xuyên. Trong đó, thiếu niên trẻ tuổi thì đang nhìn hắn cười gằn, chính là Vương Vân Trùng của Thiên Tượng Hầu Phủ.

    Vương Vân Trùng bằng tuổi Ninh Tiểu Xuyên, năm nay cũng mười sáu tuổi.

    Ninh Tiểu Xuyên thoáng nhíu mày, nhìn chằm chằm Vương Vân Trùng, nói:

    - Ta biết ngươi sao?

    - Ha ha, Ninh bệnh lao, chẳng lẽ sau khi ngươi chết một lần, ngay cả ta cũng không nhớ? Vậy thì ngươi hẳn vẫn nhớ Ngọc Nhan cô nương – nhạc kỹ ngân bài của Quan Ngọc Lâu chứ?

    Vương Vân Trùng cũng không ngờ lại gặp được Ninh bệnh lao ở nơi này, nhất thời cảm thấy giống như oan gia ngõ hẹp, tên bệnh lao này cũng quá xui xẻo rồi, ha ha…

    Ba ngày trước, ở Quan Ngọc Lâu, Ninh Tiểu Xuyên và Vương Vân Trùng vì tranh đoạt Ngọc Nhan cô nương – nhạc kỹ ngân bài mà nổi lên tranh chấp giữa hai tên hoàn khố. Ninh Tiểu Xuyên thể chất suy yếu, bị Vương Vân Trùng đánh cho một chưởng, liền ngã xuống đất, dẫn phát thai tật, tim trực tiếp ngừng đập mà chết.

    Lúc đó quả thật dọa Vương Vân Trùng sợ chết khiếp, còn may là Ninh Hàn của Kiếm Các Hầu Phủ cũng có mặt tại đó, vì thế mấy tên hoàn khố mới cùng nhau ép chuyện này xuống, nói Ninh Tiểu Xuyên vì tranh đoạt hoa khôi thất bại, tức giận mà chết.

    Thế nhưng, có ai ngờ rằng Ninh Tiểu Xuyên vẫn còn sống, từ trong quan tài chui ra, chuyện này quả thật dọa Vương Vân Trùng sau khi biết được sợ tới mất ngủ cả đêm, sợ rằng Ninh Tiểu Xuyên sẽ nói ra chuyện này, như vậy hắn sẽ rất thảm.

    Sau này bên phía Ninh Hàn lại truyền đến tin tức, sự tình đã bị ép xuống, cho dù Ninh Tiểu Xuyên có đi cáo trạng thì cũng không có kết quả gì, lúc này Vương Vân Trùng mới thực sự yên tâm.

    Cho nên, hôm nay hắn gặp Ninh Tiểu Xuyên, hắn mới dám chủ động đi tới chào hỏi, thuận tiện muốn xem bộ dạng nổi điên của Ninh Tiểu Xuyên sau khi nhìn thấy hắn.

    Dù sao thì Vương Vân Trùng cũng không sợ hắn nổi điên, chỉ là một tên bệnh lao mà thôi, chỉ một chưởng đã có thể đánh đối phương ngã xuống đất, điều duy nhất hắn lo lắng, chính là sợ chẳng may dùng quá sức, lại đánh hắn chết.

    Ninh Tiểu Xuyên dường như đã hiểu ra, trong đầu chợt nhớ đến cái tên mà Ninh Hinh Nhi đã đề cập, dường như Vương Vân Trùng chính là tên hoàn khố lúc trước đã đánh chết chủ nhân của cái thân thể này tại thanh lâu.

    - Ngươi là… Vương Vân Trùng?

    Ninh Tiểu Xuyên muốn xác định thân phận của đối phương.

    Vương Vân Trùng thấy Ninh Tiểu Xuyên cuối cùng cũng nhớ, nhất thời cười to:

    - Đúng vậy! Ninh bệnh lao ngươi rốt cuộc cũng nhớ ra ta, nói thật thì ta không thể không nói với ngươi, một tên con cháu Vương Hầu, sao có thể thất bại đến mức không gượng dậy nổi chứ? Không phải chỉ là một nữ tử thanh lâu thôi sao? Không ngờ lại trực tiếp tức chết. Thể chất yếu nhược cũng bỏ đi, nhưng sự độ lượng của nam nhân thì không thể nhỏ quá được.

    Vương Vân Trùng biết Ninh Tiểu Xuyên bị hắn một chưởng đánh chết, nhưng lại cố tình nói như thế, là cố ý nói móc hắn, để xem bộ dạng phát điên của hắn.

    Thế nhưng, khiến hắn thất vọng là phản ứng của Ninh Tiểu Xuyên cũng không lớn lắm, giống như đang nghe một câu chuyện rất xa lạ, chỉ nhẹ nhàng “a” một tiếng, sau đó định rời đi ngay.

    Chỉ “a” một tiếng?

    Đây chính là kết quả mà Vương Vân Trùng không thể chấp nhận, vội vàng tiến lên chặn đường, cười lạnh nói:

    - Ninh bệnh lao, có lẽ Ninh Hàn đã nói cho ngươi kết cục của vị nhạc kỹ ngân bài rồi phải không?

    Vương Vân Trùng biết Ninh Tiểu Xuyên rất có hảo cảm với nữ tử nhạc kỹ ngân bài kia, cũng biết Ninh Hàn muốn giết người diệt khẩu, cho nên mới cố ý nói như vậy, đồng thời nhìn chằm chằm biểu tình trên mặt Ninh Tiểu Xuyên với vẻ chờ mong.

    Nhịn ư? Ta xem ngươi có thể nhịn được bao lâu.

    Tuy rằng tính cách của Ninh Tiểu Xuyên rất tốt, nhưng cũng không nhịn nổi sự khiêu khích liên tục này của Vương Vân Trùng, đôi mày càng nhíu chặt, nói:

    - Ninh Hàn ư? Hôm qua hắn chết rồi, ngươi không biết sao?

    - Cái gì? Ninh Hàn chết rồi?

    Sắc mặt Vương Vân Trùng đại biến, mạnh mẽ thối lui hai bước, thiếu chút nữa đôi chân mềm nhũn mà ngã xuống đất.

    Một lúc lâu sau, Vương Vân Trùng mới đứng vững lại, sắc mặt dần tốt hơn, phá lên cười, nói:

    - Muốn làm ta sợ? Muốn làm ta sợ ư? Ha ha, Ninh bệnh lao, ta cũng không dễ bị dọa như vậy đâu, ai dám giết chết đệ tử Kiếm Các Hầu Phủ tại Hoàng thành chứ? Ngươi có thể đổi cách nói nào khác khiến ta sợ hơn không, cầu xin ngươi đó! Ha ha…

    Hoa chấp sự đứng ở bên cạnh không nhìn được nữa, sắc mặt cực kỳ âm trầm, không ngờ lại có người dám khiêu khích Dưỡng Tâm Sư của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, mà trước mặt đối phương còn có một vị chấp sự nữa, vậy thì khác nào không để hắn vào mắt?

    Quả thật, hổ không xù lông thì Thần Long tiểu trên đầu.

    - Vô liêm sỉ!

    Trong thanh âm của Hoa chấp sự mang theo một luồng Huyền Khí Võ Đạo nồng đậm, tạo thành từng vòng sóng gợn nhàn nhạt, chấn cho Vương Thạch và Vương Vân Trùng toàn thân run lên, giống như có một thanh đại chùy đánh lên người bọn hắn.

    Vương Thạch chỉ là tu vi Huyền Khí tầng thứ chín, sắc mặt gần như trắng bệch, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

    Còn Vương Vân Trùng chẳng qua chỉ là một tên hoàn khố, có tu vi Huyền Khí tầng thứ tư, lúc này khóe miệng đã ứa máu, toàn thân phát run, nếu không phải được Vương Thạch đỡ lấy, có lẽ đã nằm dài trên đất.

    - Cao thủ.

    Ninh Tiểu Xuyên đứng ở bên cạnh Hoa chấp sự, cũng phát hiện một luồng Huyền Khí chấn động, giống như đứng cạnh một tòa núi lớn, cảm thấy luồng khí thế này ép tới khiến cho người khác ngay cả hô hấp cũng khó khăn.

    Không hổ là chấp sự xếp hạng thứ sáu trong Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, tu vi sâu không lường được, tuyệt đối vượt qua Huyền Khí tầng thứ chín.

    Trong ánh mắt của Hoa chấp sự tràn ngập sự giận dữ, nhìn chằm chằm Vương Vân Trùng mà nói:

    - Nơi này là Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, trước mắt, vị này chính là Dưỡng Tâm Sư sơ cấp của Dưỡng Tâm Điện chúng ta, há có thể là đối tượng mà một tên tiểu nhi như ngươi có thể tùy ý vũ nhục? Người đâu, lôi xuống đánh gãy hai chân cho ta, cắt lưỡi luôn.

    Hai tên hộ vệ mặc Xích Lân giáp trụ liền đi tới, trên người mang theo sát khí nồng liệt. Chiến đao xích hồng vô cùng sắc bén, giống như hai vầng huyết nguyệt, phát ra hào quang đỏ rực.

    Không cần đoán cũng biết hai vộ vệ này đều là nhân vật đã giết không ít người, chiến đao trong tay cũng thường xuyên uống máu, cho nên trên người mới có được sát khí dày đặc như vậy.

    Vương Vân Trùng trực tiếp bị dọa cho quỳ xuống đất, run rẩy nói:

    - Có… có… có hiểu lầm rồi, tuyệt… tuyệt… tuyệt đối có hiểu lầm, hắn… hắn là một… một tên phế vật… phế vật của Kiếm Các Hầu Phủ mà thôi, không… không có khả năng là Dưỡng Tâm Sư, chấp… chấp sự đại nhân, ngài bị hắn lừa rồi. Hai ngày trước ta còn một chưởng đánh chết hắn, hắn ngay cả Huyền Khí Võ Đạo cũng không tu luyện được, làm sao có thể trở thành Dưỡng Tâm Sư chứ?

    Ninh Tiểu Xuyên nghe thấy lời này, không khỏi cảm thấy ngạc nhiên, chủ nhân của cái thân thể này không phải là bị tức chết ư? Tại sao hắn lại nói là bị hắn một chưởng đánh chết?

    Trong chuyện này nhất định có ẩn tình.

    Sắc mặt Hoa chấp sự càng trầm xuống, nói:

    - Đừng có nói bậy, ngươi cho rằng mắt của bổn chấp sự bị mù sao? Ngay cả tuyệt thế thiên tài hay một tên phế vật bệnh lao cũng không nhận ra? Không cần nghe hắn nhiều lời, dám đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng sinh sự, cho dù là con cháu Vương Hầu cũng không thể tha. Kéo xuống!

    Vương Vân Trùng sợ tới mức hai chân phát run, một dòng chất lỏng từ trên đùi chảy xuống, ướt đẫm cẩm bào, bốc lên một mùi lạ khó ngửi.

    Vương Thạch cũng không ngờ sự tình lại trở nên lớn đến mức này, cũng vội quỳ xuống cầu tình, bối cảnh của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng vô cùng khủng bố, cho dù là Thiên Tượng Hầu Phủ của bọn hắn cũng không thể trêu vào, lần này quả thật đá chân vào tấm sắt rồi.

    - Chậm đã!

    Ninh Tiểu Xuyên cười nói:

    - Hoa chấp sự, có thể giao người này cho ta không, ta nghĩ trong này nhất định là có hiểu lầm, ta muốn nói chuyện với hắn một chút.

    Vương Vân Trùng đã bị hai tên hộ vệ hung thần ác sát kéo đi, vội vàng quỳ xuống trước mặt Ninh Tiểu Xuyên, không ngừng dập đầu, suýt nữa vỡ trán, khóc rống lên:

    - Có hiểu lầm, thật sự có hiểu lầm mà. Ninh bệnh… Ninh huynh, Ninh lão đại, cứu ta, cứu ta, ta vô tội mà, cứu ta với!

    Vương Vân Trùng khóc đến tê tâm liệt phế, cực kỳ thảm thiết, chỉ thiếu chút nữa là gọi “Ninh nghĩa phụ”, “Ninh gia gia” mà thôi.

    Nếu thật sự là có hiểu lầm, vậy thì Hoa chấp sự cũng không tiện nói gì thêm, vì thế mới đem Vương Vân Trùng giao cho Ninh Tiểu Xuyên tự xử lý.

    Trong một căn phòng yên tĩnh trong Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, trong phòng chỉ có hai người Ninh Tiểu Xuyên và Vương Vân Trùng ở trong.

    Ninh Tiểu Xuyên mặc Dưỡng Tâm Sư bào sơ cấp, ngồi trên một chiếc ghế dựa bằng đằng mộc, trong tay cầm một chén trà, tinh tế phẩm trà.

    Vương Vân Trùng lúc trước đã bị dọa cho vỡ mật, hiện giờ đã khôi phục được một chút, “phịch” một tiếng, quỳ xuống đất, rên rỉ:

    - Ninh huynh, ta sai rồi, ta thực sự sai rồi, ta không nên tranh Ngọc Nhan cô nương với ngươi, nàng là của ngươi, ta biết nàng là của ngươi từ lâu rồi, ngươi nhất định phải tha cho ta.

    Ninh Tiểu Xuyên đặt chén trà ngọc bích xuống bàn, nói:

    - Trả lời ta một vấn đề, lần này có lẽ ta sẽ bỏ qua cho ngươi.

    - Đừng nói là một vấn đề, cho dù là một trăm vấn đề, nếu như ta biết, nhất định sẽ trả lời.

    Vương Vân Trùng sợ hãi nói.

    Ninh Tiểu Xuyên nói:

    - Bây giờ mọi người đều biết là ta vì tranh hoa khôi ở Quan Ngọc Lâu thất bại mà bị tức chết tại Quan Ngọc Lâu. Tại sao ngươi lại nói là một chưởng đánh chết ta? Rốt cuộc là kẻ nào đã che giấu chân tướng?

    Với đức hạnh của Vương Vân Trùng, Ninh Tiểu Xuyên không cho rằng sau khi hắn giết người, mà vẫn có thể bình tĩnh xử lý hậu họa.

    Vương Vân Trùng vội vàng nói:

    - Đều là Ninh Hàn, đều là Ninh Hàn, hắn xúi bẩy ngươi tranh đoạt nhạc kỹ với ta, kích khởi mâu thuẫn giữa ngươi và ta, sau đó ta mới phẫn nộ một chưởng đánh chết ngươi… Ta không cố ý, ta thực sự không phải cố ý, ta cũng không biết thân thể ngươi lại yếu như vậy… Ta… ta…

    Ninh Tiểu Xuyên nói:

    - Tốt lắm, tốt lắm, ta biết ngươi cũng là bị Ninh Hàn tính kế, không phải là ngươi cố ý.

    Vương Vân Trùng cảm động đến rơi nước mắt, cảm thấy Ninh Tiểu Xuyên quả thật rất thông tình đạt lý, liền nói:

    - Thực ra sau lưng Ninh Hàn còn có một vị đại nhân vật, không có vị đại nhân vật này làm chủ, Ninh Hàn cũng tuyệt đối không dám tính kế giết ngươi.

    - A! Là ai?

    Ninh Tiểu Xuyên hỏi.

    - Chính là phụ thân của Ninh Hàn, Tứ gia của Kiếm Các Hầu Phủ, ntv.

    Vương Vân Trùng hi vọng Ninh Tiểu Xuyên có thể thả cho hắn một đường sống, liền chính nghĩa lẫm liệt nói:

    - Ninh Thiên Vũ này lòng lang dạ thú, biết Kiếm Các Hầu rất quan tâm ngươi, nói không chừng tương lai còn đem Hầu tước vị truyền cho ngươi, cho nên mới muốn loại bỏ ngươi.

    Ninh Tiểu Xuyên nhíu mày, trong đầu hiện ra hình ảnh của Ninh Thiên Vũ, khó trách mỗi lần gặp vị Tứ thúc này, hắn đều cảm thấy trên người đối phương tản mát ra một luồng sát ý nhàn nhạt.

    - Thì ra người sau lưng muốn giết chết ta chính là hắn. Ninh Thiên Vũ chính là cao thủ của Kiếm Các Hầu Phủ, ngay cả tu vi của Ninh Hinh Nhi cũng kém xa hắn, nếu không phải cố kỵ lão Hầu gia đang bế quan, có lẽ hắn đã sớm đích thân ra tay giết ta rồi.

    - Xem ra không thể ở lại Kiếm Các Hầu Phủ được nữa, ở trong Hầu Phủ có khác gì ở trong hang sói, một khi Ninh Thiên Vũ phát hiện ta đã có thể tu luyện Huyền Khí Võ Đạo, nhất định sẽ liều mình loại trừ ta.

    Ninh Tiểu Xuyên biến việc bản thân có thể tu luyện Võ Đạo, tuyệt đối không thể giấu giếm được lâu, một khi chuyện này lộ ra, bên trong Kiếm Các Hầu Phủ, e rằng không chỉ có một mình Ninh Thiên Vũ là muốn giết hắn.

    Muốn tiếp tục giấu nhẹm xuống, thì chỉ có thể rời khỏi Kiếm Các Hầu Phủ mà thôi.

    Ninh Tiểu Xuyên có chút hối hận là đã sử dụng thân phận thật tại Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, sớm biết như vậy thì đã dùng một cái tên giả rồi, tóm lại, lịch duyệt của mình vẫn còn quá ít ỏi, nhận thức không đủ sâu đối với thế giới hiểm ác này.


     
    cakiempc, Simi1988, Dạ Tâm and 7 others like this.
  4. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    297,124
    THẦN MA THIÊN TÔN
    Tác giả: Cửu Đương Gia


    Chương 15: Mấy Nhà Vui Vẻ Mấy Nhà Sầu


    Nguồn: Vipvandan
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Sói Già †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    Ninh Tiểu Xuyên có chút hối hận là đã sử dụng thân phận thật tại Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng, sớm biết như vậy thì đã dùng một cái tên giả rồi, tóm lại, lịch duyệt của mình vẫn còn quá ít ỏi, nhận thức không đủ sâu đối với thế giới hiểm ác này.

    Vương Vân Trùng thấy Ninh Tiểu Xuyên đang suy tư gì đó, cho rằng Ninh Tiểu Xuyên đang nghĩ nên xử lý hắn thế nào, vì vậy lại cầu xin:

    - Ninh Tiểu Xuyên huynh, thực ra chúng ta đều là cùng một loại người, ngươi ở Kiếm Các Hầu Phủ bị gọi là “Ninh bệnh lao”, nhận hết khinh nhục. Mà ta cũng không tốt hơn bao nhiêu, những người đó ở trước mặt gọi ta là Vương Vân Trùng, sau lưng lại gọi ta là “Vương thanh lâu”. Ta thực ra là Vương đống phân a.

    - Nếu ngươi là đống phân, làm sao còn có thể đi thanh lâu?

    Ninh Tiểu Xuyên bật cười, đứng dậy, liền đi ra ngoài, để lại Vương Vân Trùng một mình quỳ trên mặt đất.

    Ninh Tiểu Xuyên chẳng phải là người không hiểu lý lẽ, loại tiểu nhân vật như Vương Vân Trùng, chẳng qua chỉ là quân cờ bị người khác lợi dụng mà thôi, nếu thật sự đánh gãy hai chân, cắt đầu lưỡi của hắn, như vậy chuyện này sẽ trở nên ồn ào.

    Sau khi ồn ào, hoàn toàn không có lợi gì đối với Ninh Tiểu Xuyên.

    Vương Vân Trùng giống như thoát lực, không biết bao lâu mới từ dưới đất đứng dậy, biết Ninh Tiểu Xuyên đã bỏ qua cho mình, nhất thời liền có cảm giác như sống sót qua tai kiếp.

    - Lần này ngươi thật quá đáng, thiếu chút nữa là ta cũng bị ngươi hại chết rồi.

    Vương Thạch trầm mặt nói.

    Vương Vân Trùng nói với vẻ cầu xin:

    - Tam ca, ta cũng không biết tại sao Ninh Tiểu Xuyên lại đột nhiên biến thành Dưỡng Tâm Sư, ba ngày trước, rõ ràng hắn vẫn còn là một tên ma bệnh mà.

    Vương Thạch nói:

    - Còn một việc ta muốn nói cho ngươi biết, Ninh Hàn thật sự đã chết rồi, chuyện phát sinh vào hôm qua, chính là bị người của Phệ Huyết Ma Môn giết chết.

    Vương Vân Trùng vốn đã thở phào nhẹ nhõm một hơi, sau khi nghe Vương Thạch nói, chợt sợ tới mức đặt mông ngồi xuống đất, lắp bắp:

    - Phệ… Huyết… Ma… Môn.

    Vương Thạch cũng không phải là loại hoàn khố, mà là anh kiệt trong Thiên Tượng Hầu Phủ, làm việc cực kỳ nghiêm cẩn, nói:

    - Ta đã điều tra qua hồ sơ của Ninh Tiểu Xuyên, mẫu thân của hắn lúc còn sống là người trong Ma môn, hơn nữa ở trong Ma môn còn có địa vị cực cao.

    Vương Vân Trùng sợ tới mức sắc mặt trắng bệch, nói:

    - Vậy… Nói cách khác, là Ninh Tiểu Xuyên sai người trong Ma môn giết Ninh Hàn? Tam ca, Tam ca, huynh nhất định phải cứu ta, Phệ Huyết Ma Môn đều là những kẻ ăn thịt người, uống máu người, ta không muốn bị bọn hắn ăn sống đâu.

    - Haizz, sớm biết hôm nay thì lúc trước đừng làm. Ta không cứu được ngươi, người có thể cứu được ngươi chỉ có Ninh Tiểu Xuyên. Cho dù hắn không đối phó với ngươi, nhưng người trong Ma môn nhất định sẽ lấy mạng ngươi.

    Vương Thạch nói.

    Vương Vân Trùng nói:

    - Ta biết rồi, ta biết rồi, Ninh Tiểu Xuyên rất thích nhạc kỹ ngân bài của Quan Ngọc Lâu, ta sẽ mua nhạc kỹ ngân bài đó tặng cho hắn để bồi tội.

    Vương Thạch lắc đầu thở dài, nếu không phải Vương Vân Trùng là thân đệ đệ của hắn, hắn cũng lười nhúng tay vào chuyện này, liền gọi Vương Vân Trùng lại, nhắc nhở:

    - Ta đã hỏi thăm người của Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng rồi, Ninh Tiểu Xuyên quả thật là một Dưỡng Tâm Sư, điều này nói rõ hắn vẫn luôn che giấu tu vi của mình, rất có thể là một quân cờ do Phệ Huyết Ma Môn bố trí. Cho nên chuyện của Ninh Tiểu Xuyên, tốt nhất là ngươi không lộ ra ngoài nửa chữ, loại sự tình này không phải là trình độ mà chúng ta có thể chen chân tham dự, tốt nhất là cái gì cũng không biết, như vậy mới bảo mệnh được.

    - Ta tuyệt đối kín miệng như bưng, nửa chữ cũng không dám nói.

    Hai chân của Vương Vân Trùng đều run rẩy, cảm thấy việc trêu chọc Ninh Tiểu Xuyên chính là chuyện ngu xuẩn nhất mà cả đời này hắn làm.



    Đệ nhất Vương phủ của Ngọc Lam quốc, Kim Bằng vương phủ.

    Kim Bằng vương phủ, rộng lớn khí thế, trên mặt đất lát từng khối ngọc thạch phủ kín hành lang, xung quanh đều là kim trụ chống đỡ cả một tòa cung điện to lớn, quả thực xa hoa không khác gì Đế cung.

    Lúc này Hoa chấp sự đang ở trong Kim Bằng vương phủ, đem chuyện của Ninh Tiểu Xuyên bẩm báo lại cho Ngự Thiến Thiến.

    Ngự Thiến Thiến mặc thanh la sam thêu chỉ vàng, vày dài nguyệt bạch sắc, dáng người tựa như huyền nguyệt, da thịt trắng bóng như ngọc, mặc dù chỉ là một thiếu nữ, nhưng dung nhan lại khuynh quốc khuynh thành, đủ khiến cho phần lớn nữ tử trong thiên hạ đều phải ghen tỵ.

    Chỉ có Quận chúa của phủ đệ Vương Hầu mới có được loại khí chất này, nữ tử của gia đình bình thường có lẽ cũng rất đẹp, nhưng tuyệt đối không có được khí chất thanh lịch cao quý như nàng.

    - Trong một đêm luyện chế được mười gốc Dưỡng Tâm thảo, mỗi một gốc có thể luyện chế ra bốn giọt Dưỡng Tâm dịch, quả thật là không thể tin nổi, đây chính là Dưỡng Tâm Sư tuyệt thế thiên tài mà. Võ Đạo Tâm Cung của hắn tuyệt đối là Tâm Cung dị chủng, thường nhân căn bản không thể đạt được trình độ này.

    Trong đôi mắt sáng như sao của Ngự Thiến Thiến, chợt lóe lên một tia kinh ngạc.

    Võ Đạo Tâm Cung của nàng cũng là Tâm Cung dị chủng, được gọi là “Tiên Liên Tâm Cung”, trái tim hình dạng như một đóa hoa sen phỉ thúy, có thể tản mát ra hương sen thơm ngát, da thịt còn trắng nõn hơn cánh sen, óng ánh trong suốt, thân thể ngát hương.

    Nàng cũng là Dưỡng Tâm Sư thiên tài, thế nhưng mỗi ngày cũng chỉ có thể luyện chế được sáu gốc Dưỡng Tâm thảo mà thôi, còn lâu mới có thể đạt tới trình độ khủng bố như Ninh Tiểu Xuyên.

    Ngự Thiến Thiến cũng là Dưỡng Tâm Sư thiên tài, thế nhưng mỗi ngày cũng chỉ có thể luyện chế được sáu gốc Dưỡng Tâm thảo mà thôi, còn lâu mới có thể đạt tới trình độ khủng bố như Ninh Tiểu Xuyên.

    Hoa chấp sự nói:

    - Kẻ này quả thật rất tài năng, tiềm năng tương lai không thể đong đếm. Chẳng qua…

    Ngự Thiến Thiến nói:

    - Chẳng qua cái gì?

    Hoa chấp sự khom người cúi đầu với Ngự Thiến Thiến, nói:

    - Thuộc hạ đã tra qua thân thế của hắn, hắn chính là con cháu đời thứ tư của Kiếm Các Hầu Phủ, bởi vì trời sinh có tật nên không thể tu luyện Huyền Khí Võ Đạo, vì vậy mới bị người khác gọi là Ninh bệnh lao, ở trong Kiếm Các Hầu Phủ không có địa vị. Nhưng sau khi ta tiếp xúc với hắn, mới biết kẻ này không mắc bệnh lao, ngược lại còn là một tuyệt thế thiên tài, trong chuyện này hẳn là có ẩn tình gì đó.

    Đôi mắt Ngự Thiến Thiến đột nhiên sáng lên, nói:

    - Thì ra là hắn, ta đã nói là tên của hắn nghe rất quen tai mà.

    - Trước kia Quận chúa đã biết hắn?

    Hoa chấp sự hỏi.

    Ngự Thiến Thiến lắc đầu, nói:

    - Không biết, chỉ là ta đã nghe qua tên của hắn từ trong miệng của những thiên tài của các Vương Hầu khác, nghe nói hắn là con của một tuyệt đại thiên kiêu trong Kiếm Các Hầu Phủ, nhưng hổ phụ lại sinh khuyển tử, trời sinh mắc bệnh lao, trở thành trò cười cho đám đệ tử Vương Hầu, cho nên mới cảm thấy tên của hắn có chút quen tai.

    Hoa chấp sự gật đầu nói:

    - Phụ thân của Ninh Tiểu Xuyên đâu chỉ là tuyệt đại thiên kiêu, mười năm trước, hắn quả thực là nhân vật thịnh hành khắp toàn bộ Vương triều Ngọc Lam, là tồn tại vô địch trong đám cùng lứa, ngay cả “Vân Trung Hầu” Nhạc Vũ Dương, người được xưng là Võ Tôn trẻ tuổi nhất cũng bốn lần chiến bốn lần thất bại trong tay hắn. Đáng tiếc, mười năm trước đã xảy ra một chuyện, khiến phụ thân và mẫu thân của Ninh Tiểu Xuyên đều chết trong từ đường của Ninh gia.

    - Lúc đó đã xảy ra chuyện gì?

    Ngự Thiến Thiến tò mò hỏi.

    Hoa chấp sự lắc đầu nói:

    - Chuyện này đã chấn động vào thời điểm đó, ngay cả Ma Tôn của Ma Môn lục đạo cũng có quá nửa đi đến Hoàng thành, nhưng cụ thể là xảy ra chuyện gì thì chỉ có lão nhân của Kiếm Các Hầu Phủ mới biết được, bọn họ chưa từng lộ ra ngoài một chữ. Mười năm trôi qua, chuyện này cuối cùng cũng dần phai nhạt, bị mọi người lãng quên.

    - Thú vị, thú vị, phụ thân chính là tuyệt đại thiên kiêu, con trai cũng là tuyệt thế thiên tài, Kiếm Các Hầu Phủ này quả thật là nhân tài xuất hiện lớp lớp. Nếu ta đoán không sai, danh hiệu “bệnh lao” của Ninh Tiểu Xuyên, cũng chỉ là phương thức để giấu tai mắt người ngoài của Kiếm Các Hầu Phủ mà thôi, trên thực tế, hắn là thiên chi kiêu tử chân chính.

    Ngự Thiến Thiến nói.

    Hoa chấp sự gật đầu:

    - Thuộc hạ cũng cho là như vậy, dù sao thì loại tuyệt thế thiên tài giống như Ninh Tiểu Xuyên, nếu thật sự bại lộ ra ngoài, khẳng định sẽ có người không để hắn trưởng thành. Kiếm Các Hầu Phủ làm vậy cũng là muốn bảo hộ hắn. Quận chúa điện hạ, tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?

    Ngự Thiến Thiến chống cằm, hàng lông mi dài chớp chớp, nói:

    - Nếu như hắn thật sự là tuyệt thế thiên tài, vậy thì chúng ta tất nhiên không thể để hắn rơi vào tay người khác, chúng ta cũng tận lực giữ kín bí mật này, đừng để cho hai đại Dưỡng Tâm Điện khác biết được. Đãi ngộ của hắn… cũng trực tiếp tăng lên tiêu chuẩn Dưỡng Tâm Sư trung cấp đi.

    - Thuộc hạ hiểu rồi.

    Hoa chấp sự vốn định đem chuyện Vương Vân Trùng báo lại cho Ngự Thiến Thiến, nhưng nghĩ lại thì chuyện này thật sự quá nhỏ nhặt, không tiện quấy nhiễu Quận chúa điện hạ, vì thế mới cung kính lui xuống.

    Ngón tay ngọc của Ngự Thiến Thiến khẽ vuốt tóc, trong lòng càng thêm tò mò về Ninh Tiểu Xuyên, không chỉ thân thế của hắn, mà còn có thiên thú siêu việt thường nhân và danh hiệu “Ninh bệnh lao” này.

    - Lại thêm một người thú vị rồi, có thời gian có lẽ nên tự mình đến Kiếm Các Hầu Phủ gặp hắn.

    Trong lòng Ngự Thiến Thiến nghĩ vậy.

    Đương nhiên, ý niệm này chỉ lướt qua đầu nàng một thoáng, sau đó, nàng lại dấn thân vào chuyện trọng yếu khác.

    Ninh Tiểu Xuyên ở trong mắt nàng, cũng chỉ là một thiên tài tương đối đặc thù mà thôi, mà Kim Bằng vương phủ, không thiếu nhất chính là thiên tài.

     
    cakiempc, Simi1988, Dạ Tâm and 7 others like this.
  5. minh luan

    minh luan Đại Boss

    Được thích:
    297,124
    THẦN MA THIÊN TÔN
    Tác giả: Cửu Đương Gia


    Chương 16: Hầu Gia Xuất Quan


    Nguồn: Vipvandan
    (¯`'•.¸(¯`'•.¸† Nhóm dịch Sói Già †¸.•'´¯)¸.•'´¯)







    Ninh Tiểu Xuyên ở trong mắt Ngự Thiến Thiến, cũng chỉ là một thiên tài tương đối đặc thù mà thôi, mà Kim Bằng vương phủ, không thiếu nhất chính là thiên tài.

    ...

    Ninh Tiểu Xuyên tung người nhảy lên bức tường Hầu Phủ cao vút, rơi xuống đất. Trở về Kiếm Các Hầu Phủ mà không kinh động bất kỳ kẻ nào trong Hầu Phủ.

    Ninh Tiểu Xuyên vốn định trực tiếp bỏ đi, không bao giờ quay về Kiếm Các Hầu Phủ nữa, chạy khỏi nơi thị phi đó, dù sao thì hắn cũng không có nhiều lòng trung thành lắm với Kiếm Các Hầu Phủ.

    Thế nhưng, một khi hắn đào tẩu, ngược lại sẽ đả thảo kinh xà, với thế lực to lớn của Kiếm Các Hầu Phủ, nếu thật sự muốn đối phó với hắn, cho dù hắn chạy trốn tới chân trời góc biển, cũng chỉ có con đường chết.

    Ninh Tiểu Xuyên bình ổn tâm tình, cuối cùng quyết định quay trở về Kiếm Các Hầu Phủ, tiếp tục giả làm một kẻ bệnh lao.

    Bây giờ đã là giữa trưa, Ninh Hinh Nhi vẫn đang ở Diễn Võ Trường tu luyện, lúc trở về thì trên mặt ướt đẫm mồ hôi, toàn thân ướt sũng, nói:

    - Ca, tại sao đầu huynh cũng đổ đầy mồ hôi thế? Huynh vừa từ đâu trở về?

    Ninh Tiểu Xuyên tất nhiên là từ Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng trở về, không ngờ lại vừa vặn gặp Ninh Hinh Nhi ở đây, liền đưa tay lên trán vuốt mồ hôi một phen, thở hổn hển nói:

    - Vừa chạy quanh một vòng… phù… phù… Mệt quá… mệt quá.

    Ninh Tiểu Xuyên lấy tay chống vách tường, không ngừng thở dốc, giả vờ suy yếu, giống như thở ít một hơi là sẽ tắt thở.

    Ninh Hinh Nhi biết thân thể ca ca rất yếu, vội vàng đỡ lấy hắn, đưa tay vuốt nhẹ ngực hắn, cho đến khi Ninh Tiểu Xuyên thở đều mới nói:

    - Ca, khá hơn chút nào không?

    - Tốt hơn nhiều rồi, tốt hơn nhiều rồi, cảm ơn muội, Hinh nhi!

    Ninh Tiểu Xuyên nhìn Ninh Hinh Nhi một cái thật sâu, cảm thấy tiểu muội muội này thật sự quan tâm đến mình.

    Ninh Tiểu Xuyên lấy ba trăm đồng tiền lớn từ trong người ra, đưa cho Ninh Hinh Nhi, nói:

    - Đây là tiền của muội, ca ca giữ lời, vay tiền khẳng định sẽ trả.

    - Đây là… Ca, huynh lấy tiền này ở đâu?

    Ninh Hinh Nhi tò mò hỏi, cảm thấy không thể tin nổi, đôi mắt chớp chờp nhìn Ninh Tiểu Xuyên.

    Nàng sớm đã cho rằng Ninh Tiểu Xuyên đã tiêu sạch tiền trong thanh lâu.

    Lúc trước Ninh Tiểu Xuyên đã nghĩ ra rất nhiều lý do, liền bịa một câu chuyện, nói:

    - Hai ngày trước không phải ta mượn muội ba vạn đồng tiền nhỏ sao, ta lấy 10 đồng tiền nhỏ trong đó ra mua một vạn tờ giấy.

    - Ca, huynh mua nhiều giấy như vậy, chẳng lẽ muốn thay người khác viết thư kiếm tiền?

    Ninh Hinh Nhi tò mò hỏi.

    - Viết thư chỉ có thể kiếm đồng tiền nhỏ, không kiếm được đồng tiền lớn.

    Ninh Tiểu Xuyên lại nói:

    - Ta lại lấy 100 đồng tiền nhỏ, nhờ người khác viết một vạn chữ số trên một vạn tờ giấy. Sau đó ta liền đem một vạn tờ giấy này gửi bán ở cửa hàng bên đường, mỗi một tờ bán… 20 đồng tiền nhỏ.

    - Một tờ giấy viết một vạn chữ số có thể bán được 20 đồng tiền nhỏ?

    Ninh Hinh Nhi cắn môi, khẽ lắc đầu, tỏ vẻ không tin.

    Ninh Tiểu Xuyên nói:

    - Quả thật có rất nhiều người mua, hơn nữa cuối cùng còn tranh nhau mua.

    Ninh Hinh Nhi lại càng giật mình hơn, nói:

    - Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, ca, huynh nói cho ta biết đi mà!

    Ninh Tiểu Xuyên cười nói:

    - Bởi vì ta nói với bọn họ, chỉ cần người nào mua được tờ giấy có viết số “một” hoặc “một vạn”, đều sẽ nhận được một vạn đồng tiền nhỏ. Lúc người rút được tờ viết số “một” nhận được một bao tiền lớn từ chỗ ta, những người còn lại đều giống như phát điên, ào ào đổ xô mua, tranh nhau mua. Muội nghĩ xem, bỏ ra 20 đồng tiền nhỏ là có thể kiếm về một vạn đồng tiền nhỏ, việc này hấp dẫn như thế nào chứ?

    - Như vậy… Như vậy cũng có thể kiếm tiền sao?

    Ninh Hinh Nhi nghẹn họng trân trối, cảm thấy đầu óc ca ca quả thật như thần.

    - Tất nhiên… là có thể kiếm tiền rồi.

    Ninh Tiểu Xuyên ban đầu cũng nghĩ tới phương pháp kiếm tiền này, thế nhưng đây là thế giới dùng võ vi tôn, thực lực vẫn là Vương đạo, tất cả những trò đó chỉ là tiểu xảo mà thôi. Hơn nữa, bây giờ hắn đã là Dưỡng Tâm Sư, muốn kiếm tiền thì rất dễ dàng, không cần thiết phải phiền toái như vậy.

    Sau khi ăn cơm trưa xong, Ninh Tiểu Xuyên lại nhốt mình trong phòng, sau khi xác định Ninh Hinh Nhi đã đi tu luyện, mới lấy gói đồ chứa Huyền dược và Huyền thạch ra.

    - Luyện chế một gốc Uẩn Huyết thảo nhất phẩm, đã kích thích Huyết khiếu truy đuổi Tâm khiếu, khiến tu vi của ta đột phá đến Huyền Khí tầng thứ sáu. Bây giờ ta lại luyện chế một gốc Uẩn Huyết thảo nhị phẩm thử xem, không biết có thể tăng tu vi hay không?

    Ninh Tiểu Xuyên luyện chế gốc Uẩn Huyết thảo nhị phẩm thành ba giọt Uẩn Huyết dịch, mỗi một giọt Uẩn Huyết dịch đều tản mát ra hồng quang nhàn nhạt, giống như huyết dịch vậy.

    - Ầm...

    Đột nhiên, Ma kiếm trong Huyết khiếu chợt phát ra một luồng huyết quang nhàn nhạt, không ngờ lại muốn cướp lấy ba giọt Uẩn Huyết dịch trong Tâm khiếu.

    Huyết khiếu và Tâm khiếu lại truy đuổi nhau, hóa thành một cái đồ án Thái Cực đỏ trắng.

    Lúc này, Ninh Tiểu Xuyên lập tức chú tâm quan sát, phát hiện lúc Huyết khiếu và Tâm khiếu truy đuổi, một tia Võ Nguyên khí nhàn nhạt trong máu sẽ bị “đồ án Thái Cực” hấp thu, sau đó hóa thành càng nhiều Huyền Khí Võ Đạo hơn, dung nhập vào Võ Đạo Tâm Cung.

    Lúc Huyết khiếu và Tâm khiếu bình ổn lại, quả nhiên ba giọt Uẩn Huyết dịch trong Dưỡng Tâm đỉnh lại biến mất, đã bị Ma kiếm hấp thu.

    Hơn nữa, bên trong Ma kiếm lại tràn ra một luồng lực lượng đặc thù, trở về trong khí huyết của Ninh Tiểu Xuyên, khiến phẩm cấp khí huyết của Ninh Tiểu Xuyên lại tăng lên mạnh mẽ.

    Tu vi của Ninh Tiểu Xuyên lại tăng lên.

    - Ta hiểu rồi, tất cả là nhờ thanh Ma kiếm này. Ma kiếm rất thích phệ huyết, một khi ta luyện chế ra Uẩn Huyết dịch, sẽ kích thích nó, điên cuồng đánh cướp Tâm khiếu, cướp lấy Uẩn Huyết dịch. Mà trong quá trình Huyết khiếu và Tâm khiếu truy đuổi, sẽ kích phát ra Võ Nguyên khí tiềm tàng trong máu của ta, khiến tu vi của ta đột nhiên tăng mạnh. Võ Nguyên khí này hẳn là lực lượng mà lão Hầu gia của Kiếm Các Hầu Phủ để lại trong cơ thể ta.

    - Ta hiểu rồi, tất cả là nhờ thanh Ma kiếm này. Ma kiếm rất thích phệ huyết, một khi ta luyện chế ra Uẩn Huyết dịch, sẽ kích thích nó, điên cuồng đánh cướp Tâm khiếu, cướp lấy Uẩn Huyết dịch. Mà trong quá trình Huyết khiếu và Tâm khiếu truy đuổi, sẽ kích phát ra Võ Nguyên khí tiềm tàng trong máu của ta, khiến tu vi của ta đột nhiên tăng mạnh. Võ Nguyên khí này hẳn là lực lượng mà lão Hầu gia của Kiếm Các Hầu Phủ để lại trong cơ thể ta.

    Thông thường, Võ giả đều tu luyện Huyền Khí Võ Đạo, chỉ khi tu vi đạt tới cảnh giới “Võ Tôn”, mới có thể đem Huyền Khí Võ Đạo trong cơ thể chuyển hóa thành Võ Nguyên khí.

    Võ Nguyên khí là lực lượng càng khủng bố hơn Huyền Khí Võ Đạo.

    Nếu như xem Huyền Khí Võ Đạo là “nước”, vậy thì Võ Nguyên khí chính là “axit”.

    Một giọt nước, nhiều nhất cũng chỉ có thể làm một con kiến chết đuối.

    Mà một giọt axit, lại có thể xuyên thủng cả kim thạch.

    Một tia năng lượng Võ Nguyên khí, cũng tương đương với một vạn tia năng lượng Huyền Khí Võ Đạo.

    Cho nên mới nói, lực lượng của Võ Tôn bao trùm trên tất cả Võ giả, một quyền có thể đánh vỡ núi lớn, một chưởng có thể đoạn cả con sông, thổi một hơi cũng hóa thành cuồng phong, thổi bay đại thụ trong đất lên trời.

    Lão Hầu gia của Kiếm Các Hầu Phủ, chính là một vị Võ Tôn.

    Lão Hầu gia rất yêu thương Ninh Tiểu Xuyên, từ nhỏ đã dùng một lượng Võ Nguyên khí để kéo dài mạng sống cho hắn, mặc dù phần lớn Võ Nguyên khí này đã bị xói mòn, nhưng vẫn đủ để Ninh Tiểu Xuyên đạt tới Thần Thể cảnh.

    Hiện tại, trong lòng Ninh Tiểu Xuyên cảm thấy có một luồng nguy cơ rất lớn, thiếu xót nhất chính là lực lượng, cũng mặc kệ Ma kiếm có phải là tà đạo hay không, nếu như nó có thể kích thích Võ Nguyên khí trong máu phát ra nhanh hơn, cấp tốc đề thăng tu vi, vậy thì Ninh Tiểu Xuyên cũng sẽ mặc kệ không quan tâm.

    Ninh Tiểu Xuyên bắt đầu luyện chế gốc Uẩn Huyết thảo thứ hai.

    - Chỉ khi đạt tới Huyền Khí tầng thứ bảy thì mới có thể xưng là thiên tài trong Hầu Phủ, mới xem như bước đầu bước vào hàng ngũ cao thủ thế hệ trẻ.

    Luyện chế một gốc Uẩn Huyết thảo nhị phẩm càng mất nhiều thời gian hơn, cả buổi trưa mà Ninh Tiểu Xuyên cũng chỉ luyện chế được hai gốc Uẩn Huyết thảo.

    Tu vi rõ ràng tăng lên, nhưng muốn đạt tới Huyền Khí tầng thứ bảy thì lại không đơn giản như vậy.

    Muốn từ Huyền Khí tầng thứ sáu đột phá đến Huyền Khí tầng thứ bảy, cần một lượng thiên địa Huyền Khí nhiều bằng sáu tầng trước cộng lại, cho dù là trong cơ thể Ninh Tiểu Xuyên ẩn tàng Võ Nguyên khí, thì cũng không thể trong một sớm một chiều mà đạt tới Huyền Khí tầng thứ bảy.

    Thiên tài bên trong Hầu Phủ, khổ tu mười năm, cũng chỉ đạt tới Huyền Khí tầng thứ bảy, nếu hắn tu luyện ba ngày mà đã đạt tới Huyền Khí tầng thứ bảy, vậy thì những thiên tài đó cũng không cần sống nữa rồi.

    Ba ngày tiếp theo, Ninh Tiểu Xuyên đều không rời khỏi Kiếm Các Hầu Phủ, ngoại trừ trao đổi những vấn đề tu luyện với Ninh Hinh Nhi ra, thì chỉ đến Tàng Thư Các đọc sách, sau đó là luyện chế Huyền dược và tu luyện Thiên Địa Huyền Khí.

    Ninh Hinh Nhi biết ca ca rất muốn tu luyện Võ Đạo, chỉ là vì thân thể không thể tu luyện, cho nên mỗi lần Ninh Tiểu Xuyên hỏi nàng những vấn đề liên quan đến tu luyện, nàng đều không hoài nghi, đều trả lời tất cả. Nàng cảm thấy, đây là ca ca có một giấc mộng hướng tới Võ Đạo.

    Ba ngày này, tu vi của Ninh Tiểu Xuyên đột nhiên tăng mạnh, đã đạt tới Huyền Khí tầng thứ sáu đỉnh phong, tốc độ tu luyện quả thực nhanh giống như ngồi trên hỏa tiễn.

    Mười gốc Uẩn Huyết thảo nhị phẩm và mười gốc Dưỡng Tâm thảo nhị phẩm, đều đã bị Ninh Tiểu Xuyên luyện chế xong, trong lòng đang dự định đến Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng một chuyến nữa để mua ít Huyền dược.

    - Ca, huynh muốn đi đâu?

    Ninh Hinh Nhi từ xa đi tới, mặc võ bào màu trắng dán sát người, , bộ ngực sữa hơi nhô lên, đai lưng bó chặt vòng eo vô cùng tinh tế, tạo thành một đường cong vô cùng mỹ cảm.

    Nàng vẫn còn hơi ít tuổi, qua vài năm nữa, chắc chắn sẽ trở thành một mỹ nhân hại nước hại dân.

    Ninh Tiểu Xuyên hỏi ngược lại:

    - Hinh nhi, muội không đến Diễn Võ Trường tu luyện a?

    Trên mặt Ninh Hinh Nhi lộ ra nụ cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng non, có vẻ mừng rỡ, nói:

    - Gia gia xuất quan trước thời hạn.

    - Gia gia…

    Ninh Tiểu Xuyên khẽ lẩm bẩm một tiếng.

    Gia gia của Ninh Tiểu Xuyên và Ninh Hinh Nhi, đương nhiên chính là lão Hầu gia của Kiếm Các Hầu Phủ, nhân vật cấp bậc Võ Tôn này, trên khắp toàn bộ Ngọc Lam quốc, cũng là tồn tại tiếng tăm lừng lẫy.

    Kiếm Các Hầu Phủ có tổng cộng bốn người con thân sinh, phụ thân của Ninh Tiểu Xuyên là người con thứ ba, từng là “Tam gia” của Kiếm Các Hầu Phủ.

    - Gia gia ở Nghị Sự điện triệu kiến toàn bộ đệ tử đời thứ tư của Kiếm Các Hầu Phủ, ngay cả những tinh anh thiên tài đang tu luyện ở bên ngoài cũng đang gấp rút trở về. Ta đến báo cho huynh, huynh cùng ta đến Nghị Sự điện đi!

    Ninh Hinh Nhi nói.

    Ninh Tiểu Xuyên gật đầu, đi theo Ninh Hinh Nhi về phía Nghị Sự điện, xem ra chỉ có thể chọn lúc khác để tới Dưỡng Tâm Điện Kim Bằng thôi.

     
    cakiempc, Simi1988, Dạ Tâm and 6 others like this.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)