Thần Ma Cửu Biến - Duy Nhất Thiên Tử (Full: C542)

Thảo luận trong 'Huyền Ảo - Dị Giới' bắt đầu bởi Bạch Sầu, 11/3/13.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Bạch Sầu

    Bạch Sầu Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    166
    Thần Ma Cửu Biến
    Tác giả: Duy Nhất Thiên Tử

    Chương 6: Chiến đấu cấp bậc Võ Hùng

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: Vipvandan.vn








    “A Nhật Na, ngươi có biết Tụ Nguyên Châu là cái gì không?” Trương Hiểu Vũ quay đầu hỏi.

    A Nhật Na lắc đầu, nói: “Không rõ lắm, hình như là chí bảo Thần Sa Phủ, có thể giúp võ giả tu luyện nhanh hơn thì phải”

    Chậc chậc, Trương Hiểu Vũ thè lưỡi, có thể làm võ giả tu luyện nhanh hơn, bảo bối bực này khó trách lại bị kẻ khác thèm khát, nếu không phải thực lực không đủ Trương Hiểu Vũ đã sớm xông lên chém giết Ô Lương Vũ mà cướp Tụ nguyên châu.

    Ô Lương Vũ lắc đầu nói: “Ngươi, cái này không phải là ép buộc nhau sao? Đổi điều kiện khác đi!” Bảo bối như Tụ Nguyên Châu ai cũng sẽ không cam tâm bỏ ra, Ô Lương Vũ tự nhiên không ngoại lệ.

    “Muốn chết sao” Công Dương Hạo vẻ mặt cực kỳ phẫn nộ, thiên địa nguyên khí chấn động từng đợt, ánh mặt trời chiếu xuống chợt biến thành màu đỏ rực.

    Muốn đánh? Trương Hiểu Vũ nuốt nuốt nước miếng, có chút kinh hãi nhìn cảnh tượng nọ.

    “Ta hỏi lại ngươi một câu, có giao Tụ nguyên châu ra hay không.” Công Dương Hạo chỉ vào mặt Ô Lương Vũ súc thế hung hăng nói.

    Khí thế của Ô Lương Vũ cũng tăng lên, nhất thời nguyên khí bao phủ ở trên đỉnh đầu hắn cũng kịch liệt xao động dẫn phát ra thổ hoàng sắc dày đặc dao động.

    “Công Dương Hạo, chẳng lẽ ta lại sợ ngươi, chỉ là hai người chúng ta có đấu thì một ngàn chiêu cũng khó phân thắng bại, mười năm trước ngươi không phải đã sớm thử qua sao”

    Oanh, Ô Lương Vũ vừa dứt lời thì hỏa diễm hừng hực đã từ trên người Công Dương Hạo phun lên, diễm mang màu đỏ lượn lờ có lúc chạy chồm lên mang theo sức nóng ghê ghớm khiến cho ngay cả không khí chung quanh cũng bị vặn vẹo. Lúc này Công Dương Hạo tựa như Hỏa Diễm Cự Thần đứng trên thiên không cúi đầu nhìn xuống thân thể nhỏ bé của Ô Lương Vũ .

    “Nếu không phải Phủ chủ bế quan tu luyện thì có cho ngươi thêm một lá gan cũng không dám tiến vào đại mạc, bất quá cho dù không có Phủ chủ thì hôm nay ta cũng nhất định lưu ngươi lại, tiếp ta một quyền” Thanh âm của Công Dương Hạo truyền ra từ trong miệng Hỏa Diễm Cự Thần dường như được phóng đại hơn mười lần, thanh âm đùng đùng như sấm rền vậy. Hỏa Diễm Cự Thần thoáng vươn thân thể rồi đánh ra một quyền, một cái đại hỏa diễm to cỡ quyền đầu dài chừng ba bốn thước mang theo hơi nóng cùng tiếng nổ mạnh vọt ra, lấy tốc độ mắt người thường theo không kịp đánh về phía Ô Lương Vũ.

    “Hắc hắc, một trong tam đại kì công của Thần Sa phủ, Hỏa Thần công pháp quả nhiên là danh bất hư truyền, ta nhớ lần trước ngươi vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được chiêu này!”

    Ô Lương Vũ đối mặt với hỏa quyền khủng bố này nhưng mặt vẫn không đổi sắc, không biết khi nào trong tay hắn đã xuất hiện một cây cổ đao màu vàng đất.

    Một cỗ nguyên khí thổ hoàng sắc như rồng lao vào trong thân đao, mà chuôi đao này lại giống như cái động không đáy vậy, tham lam cắn nuốt toàn bộ nguyên khí tới gần, trong chốc lát trên ánh sáng màu vang trên thân đao đại phóng, làm cho người ta có cảm giác trầm trọng đến mức hộc máu.

    Hai tay nắm chặt chuôi đao giơ lên cao, Ô Lương Vũ hít sâu một hơi, hét một tiếng rồi hai tay hung hăng bổ xuống, nhất thời cường quang loé lên trong không trung, rồi một đạo đao mang theo sương mù màu vàng thật lớn, khí thế vô cùng cường đại va chạm với phần phía trên cự quyền hỏa diễm.

    Oành, đùng đùng, tiếng nổ như sét đánh vang lên chấn động khắp nơi, hoang thú trong phạm vi mười dặm thất kinh chạy trốn giống như ngày tận thế sắp đến vậy.

    Trong lúc Trương Hiểu Vũ và A Nhật Na đang trợn mắt há hốc mồm thì trong nháy mắt đồi núi phía dưới Công Dương Hạo và Ô Lương Vũ đã bị một đạo cương kình khủng bố đánh tan nát thành bình địa, một vụ nổ từ tâm sóng xung kích kéo theo vô số đợt sóng cát cao hơn mười thước lan ra chung quanh, vùi lấp tất cả.

    May mà Trương Hiểu Vũ và A Nhật Na đứng cách chỗ hai người chiến đấu chừng vài trăm thước nên khi sóng cát xô đến chỗ hai người thì chỉ còn cao chừng một thước mà thôi.

    Vận Cương Lôi Kính sơ thành, Trương Hiểu Vũ toàn lực đánh một chưởng vào sóng cát đang vọt tới, cương lôi kính mãnh liệt đả thông ra một cái thông đạo từ trong sóng cát.

    Liên tục đánh ra sáu chưởng, Trương Hiểu Vũ thở hổn hển nhưng rốt cuộc sóng cát đã dừng di động, chỉ là hai người cũng đã bị cát vàng vùi đến đùi phần.

    Rút hai chân ra, Trương Hiểu Vũ nhìn về phía địa hình sa mạc vừa biến đổi kịch liệt mà thầm nghĩ, cao thủ cảnh giới Võ hùng đã biến thái như thế, thì tồn tại trên Võ hùng như Võ tông, Võ Tôn, thậm chí Võ Đế, Võ thánh không phải sẽ có thể phiên giang đảo hải ư, quả thực là so với thần thông giả trong thần thoại không có gì khác nhau.

    Thế giới này cũng quá biến thái đi! Trương Hiểu Vũ vuốt ve cái cằm bóng loáng nghĩ thầm.

    A Nhật Na cũng lần đầu tiên nhìn thấy màn chiến đấu như vậy, trong lòng vừa sợ hãi lại vừa hưng phấn.

    “Ô Lương Vũ, ngươi đã làm ta mất kiên nhẫn rồi, nếu hiện tại ngươi giao ra Tụ nguyên châu thì vẫn còn cơ hội” Có âm thanh mơ hồ phát ra từ trong miệng Hỏa Diễm Cự Thần, nhưng âm lượng rất lớn làm cho tai Trương Hiểu Vũ không ngừng ong ong lên.

    Ôm đao đứng ở trên hư không, Ô Lương Vũ cao giọng cười to nói: “Công Dương Hạo, có cảnh ngộ gì mà ta chưa thấy qua, sao có thể bị ngươi nói mấy câu dọa đi, muốn tới thì tới đi!”

    Hỏa Diễm Cự Thần tựa hồ đã sớm đoán được đáp án của Ô Lương Vũ nên ngửa đầu mở cái miệng lớn ra, hỏa nguyên khí nóng rực trong thiên địa từ vô hình hóa thành hữu hình, rồi như cơn lốc xoáy bị hút vào trong miệng hắn, hồng mang mãnh liệt ở trong miệng Hỏa Diễm Cự Thần ào ra.

    Trong nháy mắt công phu, hồng mang hỏa diễm trong miệng cự thần đạt tới cực hạn, theo sau hắn nhìn Ô Lương Vũ trầm thấp nói: “Nộ Diễm Pháo!”

    Một đạo hỏa trụ màu đỏ tựa như Thiên Ngoại Lưu Tinh từ miệng Hỏa Diễm Cự Thần phun ra, phô thiên cái địa đem không gian chỗ Ô Lương Vũ bao phủ lấy.

    “Ngay cả tuyệt chiêu này cũng dùng đến, xem ra ta không liều mạng cũng không được, Hoàng Thổ Chi Thuẫn” Ô Lương Vũ khẽ rùn mình xuống, đại đao giơ ngang ở trước ngực, một cỗ nguyên khí thổ hoàng sắc tụ tập ở phía trước Ô Lương Vũ rồi ngưng kết thành một tấm thuẫn năng lượng đem thân mình bảo vệ ở bên trong.

    Gần như trong nháy mắt Hoàng thổ chi thuẫn hình thành, vô số đạn hỏa diễm đánh lên liên miên không ngừng, sóng xung kích làm cho thổ thuẫn nhộn nhạo cùng với tiếng nổ điếc tai vang lên không ngừng.

    Phanh.....

    Sau khi Đạn Hỏa Diễm nổ tung cũng không hoàn toàn tiêu tán đi mà giống như than củi vỡ ra thành vô số hỏa cầu nhỏ văng tung toé trên mặt cát vàng.

    Những hỏa cầu nọ chỉ to cỡ nắm tay, thoạt nhìn thì rất nhỏ nhưng mà khi chúng rơi xuống tiếp xúc với mặt cát lại nổ tung, hỏa xà loạn vũ, cát vàng bắn tung toé, vô số hố cát sâu hoắm hiện ra, nhìn mà thấy ghê người.

    Trương Hiểu Vũ trợn trừng mắt nhìn, chỉ với uy lực của một cái hỏa diễm cầu kia đã đủ giết chết một gã võ giả thậm chí là Võ Sư. So với lựu đạn kiếp trước cũng không sai biệt lắm, nhiều lựu đạn như vậy ném ra một lúc, người đông đến đâu cũng hi sinh hết!

    “A Nhật Na, rốt cuộc Đôn Hoàng sa mạc còn có bao nhiêu cường giả cấp bậc này nữa?” Trương Hiểu Vũ tâm tình mênh mông hỏi.

    A Nhật Na cau mày, sau hơn nửa ngày mới nói: “Đại trưởng lão ở Thần Sa phủ là cường giả dưới một người trên vạn người, toàn bộ Đôn Hoàng sa mạc hình như có không quá năm người”

    Năm cũng đã là nhiều rồi, nếu có đến mấy chục gã mới làm thế giới đại loạn, uy lực của những người này không thua kém gì đại pháo kiếp trước, tùy tiện bắn một phát, oanh một mảng, thật không dám nghĩ nữa.


     
    vothanhbinh thích bài này.
  2. Diệt Hồng Trần

    Diệt Hồng Trần Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    12,418
    Thần Ma Cửu Biến
    Tác giả: Duy Nhất Thiên Tử

    Chương 7: Lưỡng bại câu thương

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: Vipvandan.vn








    “Bất quá Đôn Hoàng sa mạc nằm ở nam vực của Đằng Vân đại lục, chỉ là một địa phương rất nhỏ mà thôi, mà ngay cả nam vực cũng chỉ rộng bằng một phần mười Đằng Vân đại lục, cường giả giống đại trưởng lão có rất nhiều” A Nhật Na nói tiếp.

    Nam vực, lúc trước Công Dương Hạo cũng có nói đến nam vực, Trương Hiểu Vũ hỏi: “Nam vực lớn cỡ bao nhiêu” Trên quyển sách nọ cũng không nói cụ thể về diện tích của nam vực nên Trương Hiểu Vũ có chút mơ hồ. A Nhật Na khoa tay múa chân nói: “Toàn bộ Đôn Hoàng sa mạc này nam bắc ngang dọc chừng vạn dặm, đông tây rộng chừng mấy ngàn dặm, còn nam vực rộng ít nhất cũng gấp Đôn Hoàng sa mạc ngoài trăm lần”

    Kháo, Trương Hiểu Vũ lắc lắc đầu, nam bắc ngang dọc chừng vạn dặm, đông tây rộng chừng mấy ngàn dặm, xem ra diện tích Đôn Hoàng sa mạc ít nhất cũng đến một trăm ngàn kilomet vuông, so với quốc gia mình còn lớn hơn một chút. Nếu diện tích nam vực lớn hơn gấp trăm lần thì chẳng phải là mười triệu kilomet vuông sao, còn rộng gấp đôi diện tích bề mặt tinh cầu của mình, đại lục này xác thực là quá lớn rồi.

    Thoát khỏi rung động trong đầu, Trương Hiểu Vũ rời ánh mắt sang cuộc chiến đấu giữa hai người.

    Sau khi có ba viên hỏa diễm đạn cuối cùng hung ác bắn đến thì hoàng thổ chi thuẫn rốt cuộc hỏng mất, hóa thành thổ nguyên khí tối tinh thuần tiêu tán trong thiên địa.

    Một đao chém ra, hơn mười viên hỏa diễm đạn cùng nổ, Ô Lương Vũ nương theo sức nổ của hỏa diễm đạn mà thân hình bay lên không xoay tròn một vòng rồi đối mặt với Hỏa diễm cự thần mà chém ra một đao hủy diệt.

    Tuy nhiên đao mang lần này chém ra không giống lúc trước, tựa như từ thân đao phóng ra một cái huyễn ảnh thật lớn, trong nháy mắt hỏa mạc đã bị phá vỡ, giống như là tầng mây bị vén ra và ánh mặt trời từ trong thiên địa bắn xuống, thật rung động lòng người.

    “Công Dương Hạo, đừng tưởng rằng chỉ ngươi mới tiến bộ, mười năm nay ta cũng không phế bỏ công phu, Cự Linh thần đao, phá cho ta”

    Trương Hiểu Vũ tâm thần vừa động, một chiêu này không phải là giống một chiêu đao kia của Lý Niếp Phong trong bộ phim Phong Vân sao. Đây chẳng qua là do người ta dùng chân khí biến ảo thành đao cương thật lớn nên tạo ra ảo giác như đang cầm một thanh đao dài hơn mười thước vậy. Còn Ô Lương Vũ lúc này đao cương còn lớn hơn nhiều, dài chừng ba mươi mấy thước nên hắn cầm trên tay giống như phàm nhân cầm một cây Cự Linh thần đao chém thiên liệt địa vậy.

    Hỏa diễm cự thần trong Công Dương Hạo nhận thấy uy thế một đao này hết sức cường đại, không khoa trương chút nào, cho dù là một con sông đối diện với một đao này cũng bốc hơi hết nên vẻ mặt trong nháy mắt ngưng trọng như nước, hỏa diễm phía ngoại vi chợt kịch liệt co rút lại cuối cùng hỏa diễm quanh thân đều thu nhỏ lại một vòng nhưng nhìn qua càng thêm ngưng thật.

    Rống to một tiếng, Hỏa diễm cự thần lúc này đã thu nhỏ lại chỉ còn có hai ba thước vung tay đánh ra một cái hỏa diễm quyền thật lớn mang theo khí tức khủng bố lao ra đối kháng với đao cương.

    “Ầm!” một tiếng, trên không trung cường quang bạo khởi, ánh sáng màu đỏ và màu vàng từ tâm vụ nổ phát ra hầu như là tràn ngập trong phạm vi mấy trăm thước xung quanh.

    Sau lần va chạm, sa mạc dưới chân hai người lún sâu xuống đồng thời vô số sóng cát cao hơn mười thước liên tiếp tựa như thiên quân vạn mã làn ra tứ phương.

    “Mau lui về phía sau” Trương Hiểu Vũ vội kéo A Nhật Na thối lui ra sau, mỗi làn sóng cát phía trước đều có thể đem bọn họ chôn vùi đến đùi, hiện tại lại có nhiều sóng cát như vậy cùng kéo đến, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng không hay lắm.

    Sau khi lui ra sau năm sáu chục mét hai người mới dừng lại, trong lòng vẫn sợ hãi nhìn về sa mạc phía trước.

    Hỏa diễm quyền đầu cùng đao cương thật lớn hơi giao phong thì hỏa diễm quyền đầu rõ ràng là đã rơi xuống hạ phong. Tuy nhiên điều này không chứng tỏ thực lực Công của Dương Hạo không bằng Ô Lương Vũ mà do vũ kỹ của Cự Linh thần đao quá mức uy mãnh, cao thủ đồng cấp dưới một chiêu này đành phải tránh lui ba thước .

    Gần một lát công phu sau, hữu quyền của Hỏa diễm cự thần lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy mà hỏng mất, ầm ầm sụp đổ còn đao cương của Ô Lương Vũ thì màu sắc cũng ảm đạm đi nhiều, xem ra cũng bị Hỏa diễm cự thần đánh thương.

    “Xem ngươi có thể ngăn tới khi nào” Ô Lương Vũ vung đao cương thật lớn rồi liên tục chém về phía hoả diễm quanh thân cự thần.

    Hỏa diễm cự thần từ đầu vẫn đứng yên không nhúc nhích lúc này bất đắc dĩ phải tả hoảng hữu thiểm, tránh né đao cương công kích, chỉ lúc nào tránh không xong mới vung quyền lên đánh lại.

    Nếu căn cứ vào thân hình Hỏa diễm cự thần mà phán đoán thì cho rằng tốc độc của nó rất chậm, so với người thường đi bộ không sai biệt nhiều nhưng đối với nhân loại nhỏ bé mà nói thì một bước của Hỏa diễm cự thần, cho dù là bước đi chậm rãi thì nhân loại cũng không thể bằng được, nó nhẹ nhàng đi một bước đã ra xa mấy chục thước.

    Đối mặt với công kích của Ô Lương Vũ, Hỏa diễm cự thần không ngừng lui bước, tuy có vẻ như bị rơi xuống hạ phong nhưng thật ra vẫn chưa bị nhiều thương tổn.

    Nhìn mà chiến đấu trên không, Trương Hiểu Vũ không ngừng tặc lưỡi. Trong hai người này, Công Dương Hạo chủ về phòng ngự, tầng hỏa diễm trên người ngưng thật vô cùng giống như là khôi giáp vậy, kẻ nào thực lực không đủ thì ngay cả tư cách phá vỡ hỏa diễm cũng không có. Ô Lương Vũ chủ về công kích, Cự Linh đao cương to lớn gấp đại đao mấy chục lần, chỉ đâu đánh đó, nhìn qua ý thái nhàn nhã, uy phong lẫm lẫm.

    “Ô Lương Vũ, công pháp ngươi tu luyện bất quá chỉ là Nhân cấp trung thừa, dùng để thúc dục vũ kỹ Cự Linh thần đao Địa cấp tiểu thừa nhất định là đã cố hết sức rồi! Ta đoán nguyên lực của ngươi còn lại nhiều nhất không qua ba thành” Hỏa diễm cự thần vừa né tránh vừa phát ra thanh âm ong ong châm chọc nói.

    Ô Lương Vũ cười lạnh nói: “Cứ cho là ngươi đoán đúng đi, Cự Linh thần đao xác thực là tiêu hao nhiều nguyên lực nhưng bất quá ta muốn xem liệu ngươi có đủ năng lực chống đỡ đến lúc tiêu hao hết nguyên lực hay không” Nói xong tốc độ công kích của hắn càng thêm mau lẹ, đao cương như bão táp chém về phía Công Dương Hạo.

    Tuy nhiên màn chiến đấu gay cấn này sẽ rất nhanh bị phá vỡ.

    Trên không trung sa mạc cách đó mấy dặm, năm sáu đạo nhân ảnh tốc độ cực nhanh đang phá không phi hành, bởi vì độ cao không lớn nên phía sau đám nhân ảnh này cát sa mạc bị kình phong cuốn lên tạo thành một cái đuôi dài thẳng tắp như sa long màu vàng lao về phía phát sinh chiến đấu.

    Phi hành ở tầng trời thấp như vậy nhất định là cao thủ cấp Võ vương, hơn nữa nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì chính là cao thủ Thần Sa Phủ. Trương Hiểu Vũ vội kéo A Nhật Na bất động thanh sắc trốn vào một cái hố cát.

    Ô Lương Vũ vẻ mặt thoáng có chút xao động rồi thản nhiên nói: “Người Thần Sa phủ đến rất nhanh, xem ra hôm nay không thể tận tâm bồi tiếp rồi”

    Công Dương Hạo thấy có tiếp viện thì cảm thấy mừng rỡ, đương nhiên cũng càng thêm cảnh giác. Thực lực của Ô Lương Vũ không thua hắn, cho dù là có thêm cao thủ cấp Võ vương nhưng cũng chưa chắc đã lưu được hắn, nên cẩn thận một chút vẫn hay hơn.

    Quả nhiên, thế công của Ô Lương Vũ vừa chậm lại thì thấy thổ nguyên khí trong thiên địa với tốc độ điên cuồng lao về phía đao cương và ngưng tụ quấn quanh trên đó, khiến cho đao cương nguyên bản dài ba mươi thước dần dần khuếch trương đến bốn năm mươi thước, hơn nữa vẫn càng không ngừng cắn nuốt thêm thổ nguyên khí bàng bạc.

    Vượt qua khoảng cách mấy ngàn mét đối với cao thủ cấp bậc Võ vương cũng chỉ cần mười mấy hơi thở mà thôi, mang theo sa long cuồn cuộn, sáu gã cao thủ Võ vương lao đến rồi rút ra vũ khí, bộ dáng muốn liền gia nhập vào chiến trường.

    “Hoành Tảo Thiên Quân” Ô Lương Vũ sắc mặt dữ tợn, huy động đao cương lúc này đã dài đến bảy mươi thước quét ngang ra.

    Trong chốc lát, phong vân biến sắc, đao cương thật lớn mang theo âm thanh gào rú làm quỷ thần sợ hãi quét qua, hào quang màu vàng như ánh hoàng hôn hung bạo cuốn theo tầng tầng sóng cát khủng bố trước đó chưa từng thấy, cao ước chừng mấy chục thước phô thiên cái địa, che khuất thiên không.

    Công Dương Hạo chính là mục tiêu đầu tiên của đao cương nên trong nháy mắt công phu hỏa diễm trên người đã hỏng mất đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.

    Sau khi chém vào Công Dương Hạo, đao cương thoáng ảm đạm nhưng vẫn thừa thế mang theo uy thế bá đạo lao vào sáu gã Võ vương.


     
    vothanhbinh thích bài này.
  3. Diệt Hồng Trần

    Diệt Hồng Trần Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    12,418
    Thần Ma Cửu Biến
    Tác giả: Duy Nhất Thiên Tử

    Chương 8: Lâu Lan Trấn

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: Vipvandan.vn








    Bức tường cát dựng ngang trời, mênh mông một mảng màu vàng.

    Một đạo thân ảnh màu trắng phá vỡ vách tường cát, đúng là Công Dương Hạo bị nội thương không nhẹ, giờ phút này sắc mặt hắn âm trầm nhìn về sa mạc phía trước không còn một bóng người.

    Sau khi Công Dương Hạo phá vỡ vách tường cát được một lát thì sau đạo thân ảnh kia cũng vọt ra rồi cung kính đứng ở một bên, trong đó có một thiếu phụ yêu diễm hé miệng nó: “Đại trưởng lão, người này có phải là Ô Lương Vũ mười năm trước danh chấn đại mạc, đoạt Tụ Nguyên châu đó sao?”.

    Thiếu phụ mặc này mặc một chiếc váy màu lục nhạt bó sát người để lộ ra vòng eo tinh tế thon thả và bộ ngực cao ngất, nhất là cổ áo lại hơi thấp để để lộ ra non nửa bộ ngực. Cái khe giữa hai quả tuyết lê trắng bóc nhẵn nhụi sâu hoắm đủ làm cho tuyệt đại bộ phân nam nhân nhìn vào phun huyết mà chết. Không chỉ vậy, vạt váy phía dưới cố ý xẻ tà để lộ ra đôi chân dài lay động lòng người, lộ ra từ bàn chân kéo dài đến bên hông khiến cho cặp đùi lộ rõ, loáng thoáng thậm chí còn có thể nhìn thấy cái quần lót nhỏ màu xanh biếc của thiếu phụ.

    “Hách Liên Xuân Thủy, mấy năm gần đây ngươi mới lên làm gia chủ Hách Liên gia nên tự nhiên không rõ chuyện mười năm trước Ô Lương Vũ cùng vài tên Võ hùng cường giả đại náo Đôn Hoàng sa mạc”. Trong sáu gã Võ vương, một lão giả thấp bé cười tủm tỉm nói, cặp mắt tam giác thỉnh thoảng lại liếc về hướng bộ ngực cùng hạ bộ của Hách Liên Xuân Thủy.

    Hách Liên Xuân Thủy khinh thường liếc lão giả một cái rồi nhăn mặt nói: “Đám người này chỉ giỏi lợi dụng cơ hội mà thôi, mười năm trước Thủ chủ cùng người giao thủ mà bị thương, những người này tựa như ruồi bọ bám vào, mười năm sau Phủ chủ bế quan lại không kiêng nể gì xâm nhập đại mạc, cứ để thế mãi, uy tín Thần Sa phủ nhất định sẽ bị tổn hại thật lớn”.

    Công Dương Hạo đưa mắt nhìn về phía sa mạc xa xa thản nhiên nói: “Phủ chủ lần này bế quan tu vi nhất định sẽ tiến nhanh, đến lúc đó nhất nhất tìm những người này tính sổ”.

    Theo sau lại nói: “Ô Lương Vũ mạnh mẽ thúc dục vũ kỹ không thể nắm trong tay, trước mắt nhất định là đã bị nội thương nghiêm trọng, các ngươi phái người điều tra chung quanh, cần tìm được tung tích của hắn nhưng phải tránh đả thảo kinh xà. Chờ sau khi ta bắt được hắn nhất định phải để cho hắn nếm thử tư vị vạn xà phệ thể”. Nói đến câu cuối biểu tình của Công Dương Hạo dị thường âm trầm.

    “Dạ!” Sáu người thúc dục nguyên lực rồi nhanh chóng bay khỏi nơi đây.

    Ánh mắt như có như không nhìn về phía Trương Hiểu Vũ, Công Dương Hạo rốt cuộc lắc đầu rồi phá không bay đi, trong vài cái nháy mắt công phu đã biến mất.

    Sau khi Công Dương Hạo rời đi Trương Hiểu Vũ mới thở phì phò chui ra, đối phương chỉ quét một ánh mắt nhìn lại đã làm cho hắn cảm nhận được áp lực khó hiểu trái tim không chịu nổi áp lực mà kịch liệt nhảy lên. Trương Hiểu Vũ thực sự hoài nghi nếu đối phương nhìn hắn nhiều hơn một chút thì sẽ làm cho trái tim hắn vỡ ra mà chết mất.

    “A Nhật Na, bây giờ mang ta đến thôn trấn ngươi ở đi!” Trương Hiểu Vũ thư giãn thân thể đứng lên nói.

    A Nhật Na nhìn sa mạc phía sau cách đó không xa, không lâu trước nơi đây còn đầy màu xanh còn hiện tại lại thành nơi mai táng đồng bọn sắc mặt nàng nhất thời ảm đạm đi rất nhiều.

    Trương Hiểu Vũ nhìn ra tâm tư A Nhật Na nên khuyên nhủ: “Người chết không thể sống lại được, ngươi có thương tâm cũng vô dụng, để cho bọn họ đi đi thôi!” Đôn Hoàng sa mạc khôn cùng này không biết mỗi ngày đã cắn nuốt bao nhiêu người rồi, nhân loại so với nó không thể nghi ngờ là phi thường nhỏ bé.

    A Nhật Na gật gật đầu, loại sự tình này ngày nào cũng có, chẳng qua là lúc này phát sinh lên chính mình mà thôi.

    Sa mạc thử cùng Thiết giáp tích săn được đều đã bị chôn dưới cát sâu làm cho Trương Hiểu Vũ có chút đau lòng, dù sao ở địa phương này kiếm tiền thật không dễ dàng.

    Mặt trời chiều ngả về tây, nhiệt độ trên sa mạc thoáng giảm xuống khiến cho không khí dễ chịu hơn một chút. Một bước một dấu chân, hai thân ảnh đi qua một ngọn núi theo hướng bắc mà đi đến.

    Đi bộ ước chừng hơn hai mươi dặm cuối cùng đã thấy được cái ốc đảo phía xa xa trong ánh tịch dương vô số thợ săn từ bốn phương tám hướng tụ đến khiến cho sa mạc vốn hoang vắng chợt trở nên náo nhiệt hơn.

    “Nơi đó chính là nơi ta sinh ra, Lâu Lan Trấn”. A Nhật Na dẫn theo một con hồng sắc sa mạc thử chỉ vào một cái ốc đảo xa xa nói, tâm tình có vẻ tốt hơn rất nhiều.

    Trương Hiểu Vũ trong tay cũng dẫn theo một con hồng sắc sa mạc thử phóng nhãn nhìn ra xa. Phía trên một cái ốc đảo thấp phẳng có một cái thôn trấn phong cách cổ xưa, từ đây nhìn tới thì xem ra nơi này còn lớn hơn Hoàng Thạch trấn mấy lần, vào giờ này đã thấy khói bếp lượn lờ bay lên từ các ống khói gia đình.

    Trên đường đi hai người ở vận khí cũng không tệ, bắt được một đôi đang sa mạc Hồng thử giao phối loại chuột này là một nhánh trong sa mạc thử, toàn thân có mùi thơm nên giá cả tự nhiên so với sa mạc thử thì cao hơn rất nhiều, một con có thể bán được ba lượng bạc, nhất thời bổ hoàn được tổn thất trước đó.

    Đi lại gần, Trương Hiểu Vũ mới biết được Hoàng Thạch trấn so với Lâu Lan trấn thì bất quá chỉ là một cái thôn xóm, không chỉ số lượng dân cư ít hơn nhiều mà phòng ốc kiến trúc cũng không phải cùng một cấp bậc. Ngoại trừ cái đó ra thì có không ít cửa hàng cũng chưa từng thấy Hoàng Thạch trấn. Khó trách lượng người đi vào trong đó rất ít, Trương Hiểu Vũ nhỏ giọng nói thầm.

    Tại lối vào Thôn trấn có một đội võ giả cấp bậc không thấp cầm vũ khí canh giữ ở hai bên, mỗi người đi vào đều bị rất nhiều sắc bén quét qua vô số lần, từ thân hình bộ dạng cho đến trọng lượng của vũ khí đều bị đối phương tra xét.

    Trong nháy mắt Trương Hiểu Vũ xuất hiện ở lối vào, hầu như toàn bộ võ giả thủ vệ đều phóng mắt lại, vô số ánh mắt cảnh giác sắc bén rọi vào làm cho Trương Hiểu Vũ nao nao.

    “Người này chưa thấy qua, có cần kiểm tra một phen hay không”. Một gã thủ vệ trong đó nhìn gã võ giả bên cạnh có vẻ là đội trưởng khẽ hỏi.

    Tên đội trưởng kia ước chừng ba mươi dư tuổi, đứng bên cạnh quan sát rồi mỉm cười nói: “Không cần đâu, người do A Nhật Na mang về chắc không có khả năng có uy hiếp”.

    Phòng thủ thật đúng là nghiêm mật! Trương Hiểu Vũ cười khổ một tiếng.

    “Lâu Lan trấn là đại trấn lớn nhất Đôn Hoàng sa mạc, số lượng dân cư hơn hai ngàn người, ngoài ra còn có không ít lão bản của mấy vạn cửa hàng ở lại bên trong nên hệ thống phòng thủ ở đây so với các thôn trấn khác thì nghiêm mật hơn rất nhiều”. A Nhật Na ở bên cạnh giới thiệu nói.

    Sau khi tiến vào đến thôn trấn, mặc dù là ngươi kiếp trước nhưng khi nhìn thấy phong cảnh nơi đây Trương Hiểu Vũ cũng có chút tán thưởng. Đường đi được rải đá sạch sẽ, hai bên đường dày đặc hàng quán với màu sắc đa dạng. Không phải là người đã trải qua hai kiếp sống như Trương Hiểu Vũ thì không thể hiểu được tâm tình hiện tại của hắn.

    Kiếp trước khi đang chơi Game online Thế giới ma thú Trương Hiểu Vũ từng ước nếu có thể tiến vào trong trò chơi cảm thụ không khí độc đáo bên trong một chút thì thật là tốt biết bao. Hiện tại hắn đã được như nguyện, tuy rằng không hoàn toàn giống Ma thú thế giới nhưng lại giống với quốc gia mình nhiều hơn.

    “Muốn tăng lực công kích của bản thân không? Ngài còn vì đánh không lại một con Nham thạch tích mà buồn sao? Mau tới nơi này đi! Ông chủ các tiểu sạp bên đường không ngừng la to.

    Nghe ông chủ các tiểu sạp quảng cáo, Trương Hiểu Vũ buồn cười hỏi A Nhật Na: “Nơi này cũng có bán sách vũ kỹ sao?”

    A Nhật Na hồi đáp: “Đương nhiên là có, trừ bỏ tiểu sạp sẽ thường xuyên có một số vũ kỹ thư, tại thôn trấn ở Trung ương sẽ có một cái Vũ kỹ các, bên trong có bán các loại loại hình sách công pháp thư cùng sách về vũ kỹ”.

    “Ta đi xem một chút”. Trương Hiểu Vũ đi đến một cái tiểu sạp bán vũ kỹ thư đi đến.

    Ông chủ tiểu sạp thấy có người đi lại thì vồn vã nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi muốn loại hình vũ kỹ gì, là Hổ quyền hay tăng phúc Độ tật sa bộ...”


     
    vothanhbinh thích bài này.
  4. Diệt Hồng Trần

    Diệt Hồng Trần Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    12,418
    Thần Ma Cửu Biến
    Tác giả: Duy Nhất Thiên Tử

    Chương 9: Cô gái kiên cường

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: Vipvandan.vn








    Ngắt lời ông chủ tiểu quán đang vãi nước miếng, Trương Hiểu Vũ hỏi: “Ông chủ, số vũ kỹ thư này là từ đâu tới đây vậy”.

    Ông chủ cảnh giác nói: “Tiểu huynh đệ, ngươi không định cạnh tranh với ta đó chứ! Mua bán thật không dễ dàng gì, nếu có hai cửa hàng cùng bán thì tại Lâu Lan trấn này cũng không còn là ăn được nữa đâu”.

    Trương Hiểu Vũ ngạc nhiên giải thích nói: “Ta chỉ tò mò mà hỏi một chút thôi, chứ không có ý tưởng bán vũ kỹ thư đâu”.

    Thấy vậy ông chủ thần bí cười hề hề nói: “Quên đi, ta xem ngươi cũng không phải là loại tiểu thương gia này, số vũ kỹ thư này đều đào từ các thành phố lớn đến”.

    “Đào đến”? Trương Hiểu Vũ khó hiểu mỉm cười nói: “Đào đến như thế nào?”.

    “Tại các thành phố lớn, bang phái thế lực nhiều nên người học võ tự nhiên cũng lắm, vũ kỹ thư này đôi khi số lượng in ấn vượt quá nhu cầu nên số dư sẽ được đưa ra bên ngoài tiêu thụ, nếu có chiêu số là có thể tiện nghi thu mua một chút, ngươi đừng coi thường, lợi nhuận cũng không ít đâu. Dựa vào vài năm công phu này ta chẳng những buôn bán lời không ít bạc mà còn bởi vì vũ kỹ thư mà kết duyên với lão bà hiện tại đó, hắc hắc”. Ông chủ lúc trước cảnh giác vạn phần, hiện tại lại hận không thể đem gan ruột ra khoe ra một phen, làm cho Trương Hiểu Vũ bất đắc dĩ cười khổ.

    “Ta xem ngươi đi lại trầm trọng, công pháp tu luyện hẳn là loại hình thế đại lực trầm, nên mua bản sơ cấp trung thừa vũ kỹ Tật Sa Bộ này đi! Có thể gia tăng hiệu quả không ít đâu”. Ông chủ tiểu quán cầm lấy một quyển vũ kỹ thư nhiệt tình giới thiệu.

    Trương Hiểu Vũ có chút bội phục nhãn lực của ông chủ này, Cương lôi kính mà hắn đang tu luyện vừa đúng là công pháp thế đại lực trầm, không thể ngờ được đối phương là một võ giả thấp hơn hắn có thể nhìn ra. Tuy nhiên tốc độ của hắn cũng không chậm hơn so với võ giả bình thường, thậm chí còn nhanh hơn rất nhiều nên hắn cũng muốn làm rõ tình huống của thân thể. Hơn nửa tháng tiền còn yếu ớt trói gà không chặt, thế mà thoáng điều dưỡng một chút liền cảm giác có thể đánh chết trâu. Đương nhiên đây chỉ là cảm giác mà thôi, hơn nữa hiện tại hình thể của hắn thuộc loại gầy yếu.

    Trương Hiểu Vũ nhìn giá bán là năm lượng bạc. Từ tin tức của Tiểu Mã hắn biết được, một quyển công pháp sơ cấp trung thừa giá bất quá năm lượng bạc còn vũ kỹ thì nhiều nhất là hai lượng bạc mà thôi, gã chủ quán này đúng là giết khởi không thấy máu mà.

    “Ha ha, không cần, ta chỉ sợ cũng không có mấy người sẽ bỏ ra năm lượng bạc để mua một quyển sơ cấp trung thừa vũ kỹ thư đâu”. Trương Hiểu Vũ thẳng thắn nói rồi chuẩn bị bỏ đi.

    Chủ quán vội la lên: “Tiểu huynh đệ, ta giảm giá cho ngươi, ba hai thế nào, hai lượng.. Không thể thấp hơn được nữa”

    Sóng vai cùng A Nhật Na đi giữa ngã tư đường náo nhiệt, Trương Hiểu Vũ nhìn sang các cửa hàng san sát bên đường, có quầy thuốc, cửa hàng vũ khí, cửa hàng quần áo, tửu lâu vv .

    “Đúng rồi, A Nhật Na, ngươi có người nhà không?”

    A Nhật Na ừ một tiếng nói: “Có mẫu thân và em trai mười tuổi, phụ thân thì năm năm trước đã bị hoang thú giết chết rồi”.

    Lại là một gia đình mồ côi cha, khó trách nữ hài tử này so với hắn còn kiên cường hơn vài phần.

    Chỉ chốc lát công phu sau hai người đã đi đến trước cửa một cái tửu lâu tại ngã tư đường, tửu lâu này so với tửu lâu tại Hoàng Thạch trấn thì xa hoa hơn ít nhất vài cấp bậc, người đến người đi hết sức náo nhiệt.

    “Là A Nhật Na hả! Hôm nay kiếm được hoang thú gì, là hồng thử sao”. Chưởng quầy tửu lâu chạy ra hơi có chút kinh ngạc nói.

    A Nhật Na lão luyện nói: “Sát bá, mấy ngày nay sinh ý tốt quá, giá hồng thử chắc là tăng không ít chứ!”

    Sát Bá cười khổ nói: “Tiểu nha đầu ngươi toán tính gì chứ, chỉ hơi tăng một chút thôi, như vậy đi! Mỗi con tính ngươi hai lượng bạc và ba mươi tiền đồng nhé”.

    A Nhật Na biết rõ giá, biết này giá thuộc loại rất cao rồi nên mặt mày hớn hở nói: “Hai con, tính tiền đi”.

    “Ha ha, biết ngươi mà”, Sát bá lộ ra vẻ trong dự kiến nói.

    “Tiểu Thái, đem hai con hồng thử này vào bếp đi”.

    Sát bá gọi tên phục vụ tửu lâu một tiếng rồi lấy trong túi ra năm khối bạc vụn đưa qua nói: “Mỗi khối hai lượng, tổng cộng năm lượng, nhìn kỹ lại đi xem có đúng hay không”.

    A Nhật Na khoát tay nói: “Không cần đâu, ta không tin Sát bá hay sao chứ? Ta đi đây, còn phải mua đổ ăn về nữa”. Lúc này sắc trời đã tối đen, trên ngã tư đường đèn đuốc huy hoàng.

    “Được rồi, đi thong thả nhé”.

    A Nhật Na mua một ít thức ăn chay đồng thời nói: “Trong nhà còn không ít thịt sa mạc thử, hẳn là đủ rồi”

    Quy mô và kết cấu của Lâu Lan trấn so với Hoàng Thạch trấn thì lớn và phức tạp hơn rất nhiều. Ở tâm trấn có hai con đường lớn đem trấn chia thành bốn khu vực lớn, trong mỗi khu vực lại có vô số con đường nhỏ như mạng nhện trải rộng bốn phương tám hướng thông tới từng ngóc ngách trong trấn. Nhà A Nhật Na ở trong một cái ngõ bé nhỏ, Trương Hiểu Vũ để ý thì dân trong ngõ này y phục đều có vẻ cũ, so sánh với thế giới náo nhiệt bên ngoài thì cư dân nơi này đều là người nghèo.

    “A Nhật Na tỷ tỷ đã về, A Nhật Na tỷ tỷ đã về !”, mới đến cả nhà bên trong đã vọng ra tiếng mấy tiểu hài tử đáng yêu kêu loạn lên.

    Cửa nhà mở ra, từ bên trong có một trung niên phụ nhân đi theo, đi theo sau phụ nhân là sáu bảy đứa nhỏ, đưa nhỏ nhất còn được đứa lớn hơn ôm trong lòng.

    Trương Hiểu Vũ sửng sốt nói: “A Nhật Na, ngươi không phải nói chỉ có một đệ đệ sao? Sao bây giờ lại có nhiều đứa như vậy”.

    A Nhật Na trìu mến nhìn đám nhỏ này nói: “Bọn nó đều là những đứa nhỏ cha mẹ chết sớm, ta thấy đáng thương nên mang về nuôi”.

    Tiểu cô nương này thật giàu tình thương?

    “A Nhật Na, con đã về rồi! Đây là bằng hữu của con hả?” Phụ nhân hơi nghi hoặc nhìn Trương Hiểu Vũ xa lạ hỏi.

    A Nhật Na gật gật đầu nói: “Mẫu thân, hắn ít nhiều đã cứu con một mạng, bằng không con đã không trở về rồi”.

    Phụ nhân nghe vậy thì cảm kích vạn phần nói: “Đa tạ cậu đã cứu A Nhật Na, mau vào đi!”

    “Không cần cảm tạ đâu a di”.

    Sau khi vào nhà, A Nhật Na liền đi xuống bếp nấu cơm, phụ nhân thì vẫn đứng cạnh nói lời cảm tạ, xem ra trong nhà A Nhật Na chính là trụ cột, thiếu nàng không chỉ thiếu tinh thần mà cũng là chỗ dựa lớn nhất về kinh tế nữa.

    Trương Hiểu Vũ thoáng đánh giá phòng ở một chút, có vẻ hơi cũ nát. Trong nhà có hai cái phòng ngủ diện tích chừng hai ba chục mét vuông, xác thực có chút hơi chật chội.

    Nhà A Nhật Na dưỡng nhiều người như vậy, cũng không biết làm như thế nào mà nuôi được. Trong nhà có hai người lớn, ngoài ra cứ hai tiểu hài tử tính là một người trưởng thành, sinh hoạt phí một ngày ít nhất cũng mất một đến hai lạng bạc, một tháng mất hơn ba chục lượng. Nếu thu hoạch tốt thì còn được, thu hoạch không tốt thì chỉ có thể nhịn ăn mà thôi.

    Sau khi ăn cơm chiều xong, Trương Hiểu Vũ liền cáo từ . Trong nhà chật chội, không thể ở lại được. Sau khi ra khỏi cái ngõ nhỏ, Trương Hiểu Vũ rất nhanh tìm được một cái tửu lâu nhỏ ở trọ, trên người hắn có đại khái hơn mười lượng bạc nên trong ngắn hạn cũng không sợ thiếu tiền tiêu.


     
    vothanhbinh thích bài này.
  5. Diệt Hồng Trần

    Diệt Hồng Trần Thành viên kích hoạt

    Được thích:
    12,418
    Thần Ma Cửu Biến
    Tác giả: Duy Nhất Thiên Tử

    Chương 10: Hách Liên nhị tiểu thư

    Nhóm dịch: huntercd
    Nguồn: Vipvandan.vn








    Hơi nước tràn ngập cả căn phòng, Trương Hiểu Vũ cởi quần áo móc vào giá áo, làn da cơ thể vốn trắng nõn nay đã dám nắng, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết gầy yếu mấy tháng trước.

    Nhảy vào bồn tắm, Trương Hiểu Vũ sảng khoái phun ra một hơi thầm nghĩ: Trong sa mạc tắm rửa một lần cũng thật là tốn kém, một bồn nước giá hai lượng bạc, so với phí ngủ nghỉ còn đắt hơn, bất quá thật đúng là mẹ nó thoải mái, đây mới là cuộc sống chứ!

    Thân thể ngồi xếp bằng ở trong nước chỉ lộ ra một cái đầu bên ngoài, Trương Hiểu Vũ sau khi tắm rửa qua một phen thì chợt tiến nhập vào trạng thái tu luyện Cương Lôi kính. Hắn có thể cảm giác được, mình hẳn là sẽ tiến giai đến võ giả cấp bốn. Đương nhiên cái này cũng không phải nói hắn có thiên phú cao gì đó, ngắn ngủi hơn nửa tháng đã thăng đến cấp bốn. Xác thực mà nói, nếu Tiểu Mã không chết thì cũng đã là võ giả cấp bốn rồi. Sau khi nguyên lực trong đan điền tán loạn, đại bộ phận đều tiêu tán ra bên ngoài cơ thể, số còn lại đều tiềm tàng ở trong cơ thể. Theo quá trình Trương Hiểu Vũ tu luyện đám nguyên lực này đều dần dần bị đào ra nên hắn tiến bộ không nhanh mới là lạ.

    Điều tiết khống chế nguyên lực trong cơ thể không ngừng ở chung quanh đan điền vận chuyển, hô hấp Trương Hiểu Vũ bằng phẳng ổn định, trong thiên địa có một tia nguyên khí xuyên thấu qua thủy diện truyền vào trong cơ thể, rất nhỏ bọt khí ở trong nước dần dần sinh thành, tất cả đều cực kỳ kỳ diệu không thể nói nên lời.

    Khi vận chuyển tới vòng thứ chín thì chỗ đan điền, một đoàn nguyên lực rất nhỏ nhảy dựng lên, theo sau lấy tự thân làm trung tâm mà xoay tròn rồi đột nhiên một cỗ nguyên khí lớn từ trong kinh mạch quán chú vào trong đan điền và bị nguyên lực rất nhanh hấp thu luyện hóa hết.

    Một lát công phu sau, Trương Hiểu Vũ cảm thấy đan điền trướng lên rồi một đoàn bổn nguyên nguyên lực lớn lên một hai phần, tốc độ vận chuyển một Tiểu chu thiên nhất thời nhanh hơn rất nhiều, giống như là hệ thống khi thăng cấp thì tốc độ vận chuyển càng thêm mau lẹ.

    Đột phá, Trương Hiểu Vũ chậm rãi phun ra một ngụm trọc khí rồi mở mắt ra.

    Sau khi tiến vào hàng ngũ võ giả cấp bốnTrương Hiểu Vũ rõ ràng cảm giác được cả người tinh lực gia tăng rất nhiều. Trong cơ thể nguyên lực đã gia tăng gần như ba thành, phối hợp với Cương Lôi kính thì võ giả cấp sáu bình thường cũng không thể làm gìđược hắn rồi.

    Cho dù thực lực của hắn được đề cao không ít nhưng Cương Lôi kính thủy chung vẫn chưa luyện được đến cảnh giới tinh thục. Sau khi nhìn thấy Công Dương Hạo cùng Ô Lương Vũ đại chiến Trương Hiểu Vũ rất có hứng thú đối với các loại thuộc tính năng lượng hình thành bên ngoài thân thể tuy rằng Cương Lôi kính cho dù luyện tới trình độ tinh thục cũng chỉ sinh ra một chút lôi điện năng lượng mà thôi.

    Ánh bình minh xuyên thấu qua lớp giấy dán cửa sổ chiếu vào trong, ánh sáng loang lổ rơi lên mặt phòng cùng vách tường dần dần làm cho nhiệt độ tăng lên và không khí khô hanh hơn rất nhiều.

    Bên trong phòng , Trương Hiểu Vũ ngồi xếp bằng ở trên giường chợt mở to hai mắt, buổi tu luyện lúc sáng sớm đã giúp hắn dần dần củng cố tu vi võ giả cấp bốn, tin tưởng không bao lâu sau có thể đánh sâu vào cảnh giới võ giả cấp năm rồi.

    Thay bộ quần áo thợ săn màu xanh nhờ tiểu nhị mua hộ, Trương Hiểu Vũ đi xuống lầu. Khi đi đến ngã tư đường Trương Hiểu Vũ cũng không đi đến chô A Nhật Na, chính hắn rất nhanh sẽ rời khỏi nơi này, tốt nhất là không nên cùng nữ nhân này phát sinh cảm tình, nhất là A Nhật Na thiện lương này .

    Tại Lâu Lan trấn, cửa hàng có sinh ý tốt nhất chính là các cửa hàng thuốc vì phần đông thợ săn ngày nào cũng cùng hoang thú sinh tử tương bác, chuyện bị thương là khó tránh khỏi. Nhất là trong sa mạc, cho dù là một vết thương rất nhỏ nếu không dùng để ý thì đủ để cho một người cường tráng nhanh chóng chết đi.

    Vì an toàn, mỗi nhóm thợ săn trước khi xuất ngoại đi săn đều mua một ít đồ như băng gạc, nước rửa miệng vết thương, đan dược vv…

    Sau khi đi vào một cái dược điếm không nhỏ, gương mặt xa lạ của Trương Hiểu Vũ lập tức khiến cho điếm chủ chú ý.

    Ông chủ dược điếm là lão giả mập mạp tuy nhiên khuôn mặt lại có chút khô héo nhưng vẫn bóng loáng, hiển nhiên là đã nhiều năm sống an nhàn sung sướng.

    Ông chủ Dược điếm đi lên mang theo chút nhiệt tình nói: “Đây là lần đầu tiểu huynh đệ tới Lâu Lan trấn hả! Nhìn hơi lạ “

    Trương Hiểu Vũ gật gật đầu dò hỏi: “Nơi này có thuốc trị liệu nội thương không?” Thuốc chữa ngoại thương tuy rằng quan trọng bất quá mang ở trên người lại có chút phiền toái, chờ mua được thuốc trị liệu nội thương đã rồi tính sau cũng không muộn.

    Ông chủ Dược điếm dẫn Trương Hiểu Vũ đến quầy chỉ vào dược phẩm bên trong nói: “Thuốc nội thương đều ở trong này, đầy đủ hết, nếu tiểu huynh đệ là thợ săn thì hẳn là dùng được “Thợ săn trong Đôn Hoàng sa mạc phần lớn đều là cấp bậc võ giả, thợ săn cấp bậc võ sư rất ít, những người này nếu bị nội thương thì sẽ không quá nghiêm trọng nên thuốc nội thương bình thường có thể trị liệu được. Nếu là cao thủ ngoài đại võ sư thì khi bọn họ động thủ thanh thế rất lớn, cũng bởi vì cấp bậc đủ cao nên công pháp vũ kỹ kỳ dị đủ loại, một khi cùng người đánh nhau bị thương thì sẽ nghiêm trọng hơn rất nhiều, thuốc chữa nội thương bình thường sẽ không có tác dụng.

    Trương Hiểu Vũ nói: “Tôi muốn tự đi xem” rồi không hề để ý tới ông chủ nữa mà tự đi quan sát.

    Tích cốt tán, trị liệu xương cốt hai mươi tiền đồng!

    Tinh Nguyên Đan, trị liệu lục phủ ngũ tạng ba mươi tiền đồng!

    Thông Huyết Hoàn, Hoạt lạc huyết mạch, khơi thông kinh lạc, ba mươi đồng tiền!

    Trương Hiểu Vũ nhìn qua vài loại, đều là loại bình thường. Bình thường một lạng bạc đổi được một trăm tiền đồng, nếu mua ba loại dược phẩm sẽ là tám mươi tiền đồng, xem ra thợ săn trong sa mạc cũng không quá dễ sống, vận khí hơi không tốt một chút sẽ rất tốn tiền để chữa thương.
    Sau khi đi lướt qua khu vực thuốc trị liệu nội thương, Trương Hiểu Vũ đi sang quầy khác.

    Ồ, có đan dược khôi phục nguyên lực, Trương Hiểu Vũ bị một loại đan dược màu trắng hấp dẫn ánh mắt, đây cũng chính là loại đan dược đắt nhất, tới chín mươi đồng tiền một viên.

    Dược điếm ông chủ giới thiệu nói: “Hồi Nguyên Đan có thể giúp hồi phục nguyên lực trong vòng một khắc, cũng có thể dùng để gia tăng tốc độ tu luyện, trước mắt chỉ còn có hơn mười viên, hàng này cũng sắp hết rồi”

    Trương Hiểu Vũ bĩu môi, Hồi Nguyên Đan hiển nhiên không đắt hàng như ông chủ dược điếm nói, dù sao đám thợ săn sinh sống tại Lâu Lan trấn kiếm ngày nào ăn ngày đó, có kẻ nào tiêu phí chín mươi đồng tiền để mua nó, nguyên lực này chỉ cần tốn chút thời gian là liền khôi phục được.

    Sau khi xem xong toàn bộ chủng loại thuốc, Trương Hiểu Vũ mở miệng nói: “Tích Cốt Tán, Tinh Nguyên đan, Thông Huyết Hoàn mỗi thứ ba phần, Hồi Nguyên Đan năm viên, Giải Độc Hoàn ba viên, Thuốc trị thương năm bình, băng vải một cuốn.” Sau khi cân nhắc một chút, Trương Hiểu Vũ quyết định mua vài loại dược phẩm.

    Ông chủ sắc mặt vui mừng, không khác gì thợ săn nhìn thấy con mồi vậy, hiển nhiên Trương Hiểu Vũ được cho là khách hàng sộp rồi.

    Sau khi đem toàn bộ dược phẩm Trương Hiểu Vũ yêu cầu đưa lên quầy, ông chủ dược điếm nhiệt tình hơn rất nhiều nói: “Đây là dược phẩm cậu yêu cầu, tổng cộng là tám lượng năm mươi đồng tiền” Giải độc hoàn ba mươi đồng tiền một viên, thuốc trị thương mười đồng tiền một lọ, băng vải hai mươi đồng tiền một cuốn.

    Trương Hiểu Vũ lấy từ trong túi ra tám khối bạc vụn cùng năm mươi tiền đồng trả tiền.

    Từ dược điếm đi ra, nhiệt độ không khí bên ngoài tăng lên rất nhanh, không khí nóng rực không ngừng ăn mòn làn da người trong sa mạc, tham lam hấp thu hơi nước trong đó.

    Trên người còn lại chừng năm lạng bạc, so với số bạc Trương Hiểu Vũ cần để đi xuyên qua sa mạc rất nhiều, trước mắt vẫn phải đi săn thú bán lấy tiền đã.

    Lâu Lan trấn có bốn cửa vào, ngày hôm qua hắn vào bằng cửa nam, tuy nhiên khu vực đi săn phía đó đã bị cát vàng vùi lấp nên hôm nay Trương Hiểu Vũ đi ra cửa bắc.

    “Tránh ra!” Tiếng vó ngựa dồn dập cùng với tiếng không ít người ồn ào từ phía sau truyền tới, Trương Hiểu Vũ xoay người nhìn lại. Phía ngã tư đường có bảy tám nam nữ đang cưỡi hoang thú hình thể thon dài chạy vội lại đây. Cát bụi ven đường bị đám người này hết lên làm cho người đi đường nhất thời phải đưa tay che lấy mặt mũi.

    “Hoang thú cấp hai, Đạp Sa thú, là Hách Liên nhị tiểu thư!”


     
    vothanhbinh thích bài này.
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)