↑ ↓

 V.I.P  Huyền Ảo Thần Đạo Đan Tôn - 1352 (Free 203) - Cô Đơn Địa Phi

Thảo luận trong 'Truyện VIP' bắt đầu bởi Bỉm Sữa, 10/4/17.

Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.
  1. Thần Đạo Đan Tôn
    Chương 1: Sống lại

    Lăng Hàn - Một Đan Đế đại danh đỉnh đỉnh, mang trên mình tuyệt thế công pháp vì truy cầu chung cực, muốn hé mở tấm màn thành thần nhưng thất bại đã phải bỏ mình. Thế nhưng ông trời dường như không muốn tuyệt đường người, Lăng Hàn đã được trọng sinh vào một thiếu niên cùng tên và điều may mắn nhất là "Bất Diệt Thiên Kinh" ấn ký vẫn còn nằm nguyên trong tâm thức hắn.

    Từ nay về sau sóng gió cuộn trào nổi lên, Đan Đế ngày xưa bây giờ phải cùng tranh phong với vô số thiên tài trẻ tuổi, lại bắt đầu một truyền thuyết mới như để chứng minh với trời đất: Ta, là người mạnh nhất!


    Vũ Quốc, Lăng Gia ở Thương Vân Trấn, trăng treo giữa trời.

    Lăng Hàn bỏ ra ròng rã mười giây, mới rốt cục khẳng định, hắn xác thực chuyển thế sống lại.

    Đối với một cường giả Thiên Nhân Cảnh mà nói, cần mất mười giây mới có thể khẳng định một chuyện, đây tuyệt đối khó mà tin nổi, nhưng cũng đồng dạng chứng minh, sự tình phát sinh ở trên người hắn, là khó mà tin nổi cỡ nào.

    Đời trước, hắn đứng trên đỉnh cao của võ đạo, ở đan đạo cũng có thành tựu cổ kim chưa thấy, khai sáng Tam Hỏa Dẫn thuật, gợi ra một hồi cách mạng ở Luyện Đan giới, được người tôn là Đan Đế.

    Nhưng hắn vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn tiến thêm một bước, đạt đến Phá Hư Cảnh, Phá Toái Hư Không, hóa Phàm thành Thần trong truyền thuyết. Vì thế, hắn thăm dò vô số di tích, cuối cùng tiến vào Hắc Huyết Cốc, trải qua tầng tầng nguy hiểm, sau đó tìm tới một Cổ Tháp thần bí.

    Không có để hắn thất vọng, trên Cổ Tháp có văn tự màu vàng, chính là một bộ công pháp vô thượng, tên là Bất Diệt Thiên Kinh, luyện đến cảnh giới tối cao, thân thể bất hư bất hủ, cùng thiên địa đồng thọ!

    Nhưng cho dù lấy tu vi Thiên Nhân Cảnh của Lăng Hàn, vẫn cảm thấy Bất Diệt Thiên Kinh kia khó hiểu mịt mờ, thật giống như xem một quyển thiên thư, hoàn toàn không có manh mối.

    Hắn mạnh mẽ ghi nhớ bản công pháp kia, đang muốn nghiên cứu Cổ Tháp một chút, thì Cổ Tháp lại chấn động, bắn ra một đạo thần quang vô lượng, trong nháy mắt liền đánh nát cơ thể của hắn. Nhưng quái lạ chính là, linh hồn của hắn lại không tiêu tan, rơi vào một loại trạng thái tỉnh tỉnh mê mê, kéo dài hơn vạn năm.

    Ở chỗ này vạn năm, linh hồn của hắn vẫn suy diễn Bất Diệt Thiên Kinh, ngoại trừ chuyện đó, thì hắn không làm được chuyện gì, mười ngàn năm sau, hắn rốt cục lĩnh ngộ tầng thứ nhất của công pháp.

    Một cường giả Thiên Nhân Cảnh, bỏ ra 10000 năm, mới lĩnh ngộ được tầng thứ nhất của một môn công pháp, khái niệm này nghĩa là gì?

    Phải biết cường giả Thiên Nhân Cảnh, tuổi thọ cũng không tới ngàn năm, bình thường mà nói, thế gian căn bản không ai có thể tu thành Bất Diệt Thiên Kinh, bởi vì còn chưa có bắt đầu đã chết già.

    Nhưng Lăng Hàn lại lấy loại phương thức quái lạ này, nắm giữ tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh, sau đó, hắn lại đột nhiên trùng sinh, chuyển thế sống lại ở trên người một thiếu niên mười sáu tuổi, đồng dạng tên là Lăng Hàn.

    Khó mà tin nổi!

    - Mặc kệ xảy ra chuyện gì, nói chung ta đã sống lại!

    - Tuy bộ thân thể này mới chỉ là Luyện Thể tầng hai, phế vật đến không thể lại phế vật, nhưng ta đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, đứng ở đỉnh phong của võ đạo, lại là đan đạo đại sư, tư chất kém thì dùng đan dược tu bổ, không tin không thể trở lại đỉnh cao.

    - Hơn nữa, ta rốt cục có thể tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, đây là một công pháp vô thượng, thậm chí... Khả năng không phải ở Phàm Giới, mà đến từ Thần giới trong truyền thuyết, bằng không làm sao có khả năng cần mười ngàn năm mới có thể hiểu được tầng thứ nhất?

    - Đời này, ta nhất định có thể vượt qua tiền nhân, thành tựu Thần vị!

    - Còn có, thân thể này đến tột cùng là xảy ra chuyện gì, mười sáu tuổi mới tu luyện tới Luyện Thể tầng hai, lẽ nào là bởi vì võ đạo bây giờ quá mức héo tàn?

    Oanh, vô số ký ức tràn vào trong đầu, đây là ký ức thuộc về một Lăng Hàn khác, mà trong quá trình này, hai người hoàn toàn khác nhau đã dung hợp làm một.

    - Ta đã rõ ràng.

    Lăng Hàn gật đầu, sở dĩ hiện tại hắn mới là Luyện Thể tầng hai, nguyên nhân ở chỗ linh căn của hắn quá kém.

    Muốn tu luyện thành Võ Giả, có một điều kiện tiên quyết, chính là nhất định phải nắm giữ linh căn. Có linh căn, mới có thể hấp thu linh khí trong trời đất, rèn luyện bản thân, hóa thành nguyên lực của bản thân.

    Có linh căn hấp thu linh khí nhanh, có linh căn thì chậm, bởi vậy linh căn chia làm bốn đẳng cấp Thiên Địa Huyền Hoàng, mỗi đẳng cấp lại chia làm ba phẩm giai thượng trung hạ, lấy Thiên Cấp thượng phẩm tốt nhất, Hoàng Cấp hạ phẩm kém nhất.

    Phán đoán linh căn ưu khuyết, then chốt ở trình độ tinh khiết, càng tinh khiết càng tốt, mà linh căn của Lăng Hàn, lại là Ngũ hành đủ cả, thuộc loại hỗn độn nhất, ở thế giới võ đạo, đây là loại linh căn kém nhất, tính vào Hoàng Cấp hạ phẩm cũng chỉ có thể nói miễn cưỡng, bởi vậy năm nay hắn đã mười sáu tuổi, nhưng chỉ tu luyện đến Luyện Thể tầng hai, mà bạn cùng lứa tuổi, kém nhất cũng đạt đến Luyện Thể tầng bốn, tầng năm.

    Đời trước, Lăng Hàn là Thiên linh căn, hơn nữa còn là Cửu Dương Hỏa Linh Căn Thiên Cấp thượng phẩm, lại thêm thiên phú đan đạo không ai bằng, lấy đan phụ vũ, vẻn vẹn chỉ dùng hai trăm năm, liền đạt đến Thiên Nhân Cảnh, đây là kỷ lục cổ kim chưa có.

    - Ngũ Hành Tạp Linh Căn, đây là linh căn thấp nhất a, chẳng trách, tuy tiền thân cực kỳ nỗ lực, nhưng chỉ có thể tới Luyện Thể tầng hai.

    - Với ta mà nói, tuy Ngũ Hành Tạp Linh Căn có chút vướng tay chân, nhưng dựa vào đan dược, nhiều nhất bốn trăm năm, ta lại tới đỉnh cao!

    - Ồ!

    Trong lòng Lăng Hàn kinh ngạc thốt lên, trên mặt lộ ra vẻ khiếp sợ khó có thể tin tưởng, hắn sửng sốt một hồi lâu, mới lấy hồn lực mạnh mẽ quan sát linh căn ở đan điền, vẻ mặt kinh ngạc nhất thời biến thành mừng như điên.

    - Cái này không phải Ngũ Hành Tạp Linh Căn, Ngũ hành hoàn toàn cân đối, hình thành một đóa Đạo Liên! Đây là Ngũ Hành Hỗn Độn Liên, cực phẩm trong cực phẩm, so với Cửu Dương Hỏa Linh Căn còn quý hiếm, có thể coi là Linh Căn Thần Cấp!

    - Tiền thân tu luyện chậm, là bởi vì Linh Căn Thần Cấp, đều cần công pháp đặc biệt mới có thể phát huy ra uy năng chân chính.

    - Mà ta... lại nắm giữ Ngũ Hành Thiên Cực Công, xứng đôi với Ngũ Hành Hỗn Độn Liên!

    - Một trăm năm! Không, chỉ cần năm mươi năm, ta liền có thể đạt đến Thiên Nhân Cảnh lần nữa!

    Dù lấy tu vi Thiên Nhân Cảnh kiếp trước, Lăng Hàn cũng không nhịn được lộ vẻ vui mừng, linh căn khi sinh ra đã định, hậu thiên không cách nào thay đổi. Kiếp trước hắn vì Phá Hư thành Thần, thăm viếng qua vô số di tích, được lượng lớn công pháp bí thuật, Ngũ Hành Thiên Cực Công chính là một loại trong đó.

    Đời trước, hắn đứng ở đỉnh cao võ đạo, đời này, hắn lại lập huy hoàng, viết ra thần thoại bất hủ.

    - Tiền thân là chết như thế nào?

    Lăng Hàn lật tìm ký ức, rất nhanh hắn liền lộ ra vẻ giận dữ.

    Tiền thân là con trai độc nhất của Lăng gia gia chủ Lăng Đông Hành, mẫu thân, ông nội bà nội đã mất sớm. Mà Lăng gia là thế gia võ đạo, mỗi một tộc nhân đều luyện võ, cũng lấy võ vi tôn, tại sao Lăng Đông Hành có thể ngồi lên vị trí gia chủ? Là vì thực lực của hắn mạnh nhất, dùng nắm đấm đánh ra được.

    Nhưng Lăng Hàn, bởi vì vấn đề linh căn, từ nhỏ bị coi là phế vật, ăn hết khinh thường.

    Vì cho con trai một tương lai tươi sáng, Lăng Đông Hành và Hổ Dương Học Viện có thỏa thuận, Hổ Dương Học Viện sẽ chiêu thu Lăng Hàn trở thành đệ tử, toàn lực bồi dưỡng, mà coi như trao đổi, Lăng Đông Hành sẽ tiến vào Tử Quang Địa cốc, thay Hổ Dương Học Viện tìm kiếm một đồ vật thất lạc đã lâu.

    Hổ Dương Học Viện do Vũ Quốc Hoàng Triều xây dựng, tài nguyên vô số, nếu toàn lực bồi dưỡng, dù lại phế vật, cũng có thể tăng lên tới Tụ Nguyên Cảnh.

    Người của Hổ Dương Học Viện cũng không phải ngớ ngẩn, nếu dễ lấy được vật kia, sao chịu cho điều kiện hậu đãi như vậy?

    Tử Quang Địa cốc, nguy hiểm tầng tầng, đi nhầm một bước cũng có thể chết, nhưng vì con trai, Lăng Đông Hành ở bảy ngày trước liền xuất phát.

    Ngày hôm qua, người của Hổ Dương Học Viện đến, cũng thông báo Lăng Gia, hôm nay sẽ dựa theo ước định tới đón người. Nhưng lúc này, Lăng Gia Đại chấp sự Lăng Trọng Khoan lại chạy tới thương lượng với tiền thân, muốn hắn nhường lại tiêu chuẩn quý giá kia, cho cháu trai của hắn Lăng Mộ Vân.

    Lý do, Lăng Mộ Vân là thiên tài, tiền đồ vô hạn, cơ hội như vậy không thể cho một phế vật đi lãng phí.

    Tiền thân đương nhiên sẽ không đáp ứng, đây là cơ hội mà phụ thân hắn dùng mạng đổi lấy! Nhưng Lăng Trọng Khoan nói thương lượng, kỳ thực chỉ là thông báo cho tiền thân mà thôi, căn bản không để ý kiến của hắn ở trong lòng.

    Tiền thân không nhịn được ra tay, nhưng Lăng Trọng Khoan là cường giả Tụ Nguyên Cảnh, một ngón tay liền có thể trấn áp hắn, hắn há là đối thủ?

    Chỉ một quyền, tiền thân liền bị trọng thương, sau đó bị nhốt vào trong phòng của mình, hiển nhiên không muốn hắn quấy rối ở trước mặt người của Hổ Dương Học Viện, đợi lúc Lăng Đông Hành trở lại, thì ván đã đóng thuyền.

    Mà tiền thân trọng thương, thì bị tức chết rồi.

    Lăng Hàn hừ một tiếng, thực sự là khinh người quá đáng, cha của mình liều mạng đổi lấy tiêu chuẩn này, lại bị ông cháu của Lăng Trọng Khoan cướp đi?

    Đôi cẩu vật vô liêm sỉ tới cực điểm!

    Không thể nhẫn nhịn!

    Hắn bò dậy khỏi giường, nhất thời cảm thấy toàn thân đau nhức, hắn là sống lại, nhưng vết thương trên người sẽ không vô duyên vô cớ chuyển biến tốt.

    - Hả? Linh căn còn bị thương tích!

    Lăng Hàn hơi nhướng mày, một đòn này của Lăng Trọng Khoan, đã tạo thành thương tổn cho linh căn của hắn, mà linh căn bị thương, đây là một chuyện cực kỳ phiền phức, trị liệu phổ thông là vô hiệu.

    - Theo ta biết, có bảy loại đan dược có thể chữa trị linh căn, có điều bốn loại trong đó quá đắt, dù bán sạch Lăng Gia cũng không đổi được, hơn nữa, linh căn của ta chỉ bị thương nhẹ, không cần đan dược cao cấp như thế.

    - Còn lại ba loại, có hai loại muốn luyện chế thành đan, bằng vào tu vi Luyện Thể tầng hai của ta hiện tại, quá miễn cưỡng. Vậy chỉ còn một lựa chọn, là Nguyên Tâm linh dịch, chỉ cần điều phối dược liệu theo tỉ lệ, nấu thành linh dịch liền được.

    - Trước tiên chửa khỏi tổn thương, lại đi ngăn cản ông cháu Lăng Trọng Khoan, tuy ta không thèm cái tiêu chuẩn kia, nhưng tuyệt không thể để cho cơ hội mà phụ thân dùng mạng đổi lấy, tiện nghi hai ông cháu không biết xấu hổ kia!

    Hắn khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh.

    Đây là lần thứ nhất hắn vận chuyển công pháp có khả năng là Thần cấp này, nhưng bởi vì đã suy diễn hơn vạn năm, nên hiện tại điều khiển rất thong dong. Ong ong ong,… trong cơ thể hắn phát ra sinh cơ mạnh mẽ, nguyên lực tiêu hao lượng lớn, nhưng thương thế lại khôi phục cấp tốc.

    Vẻn vẹn mấy phút, thương thế của hắn đã lành hết.

    - Không hổ là Bất Diệt Thiên Kinh, ta vừa bắt đầu tu luyện liền kỳ hiệu như thế. Chỉ là cái này hoàn toàn khác những công pháp khác, công pháp bình thường là lợi dụng linh căn chuyển hóa thiên địa linh khí thành nguyên lực, mà Bất Diệt Thiên Kinh thì ngược lại, lấy nguyên lực rèn luyện thân thể, cũng có thể trị liệu thương thế.

    - Luyện đến cảnh giới tối cao, Bất Tử Bất Diệt cũng không phải là không thể.

    - Cho nên mới có thể xưng là Thiên Kinh!

    - Đáng tiếc hiện tại cấp độ không đủ, bằng không ta có thể lấy Bất Diệt Thiên Kinh chữa trị linh căn.

    Lăng Hàn mở hai mắt ra, nhìn sắc trời dần rõ ràng ngoài cửa sổ, lẩm bẩm nói:

    - Hiện tại, nên đi gặp lão già không biết xấu hổ Lăng Trọng Khoan kia một lần, cho hắn một niềm vui bất ngờ.

    Hắn mang giày, đi tới cửa, mở ra.

    Ngoài cửa lập tức xuất hiện một bóng người cao to, ngăn đường đi của hắn, người này gọi Trương Viễn, là chó săn của Lăng Trọng Khoan.

    - Hàn thiếu gia, Đại chấp sự dặn dò, ngày hôm nay ngươi chờ ở trong phòng!

    Trương Viễn cười hắc hắc nói, mặc dù người đối diện là con trai của Gia chủ, nhưng lại phế vật, ở trong mắt hắn chính là một chuyện cười.

    Ánh mắt của Lăng Hàn phát lạnh, nói:

    - Ngươi dám cản ta?

    Cản chính là ngươi, Đại chấp sự nói rồi, ngày hôm nay ngàn vạn lần không thể để cho Lăng Hàn đi quấy rối, lúc cần thiết dù đánh một trận cũng được! Trương Nguyên ngoài cười nhưng trong không cười nói:

    - Đây là mệnh lệnh của Đại chấp sự, kính xin Hàn thiếu gia không nên làm khó dễ ta.

    Con chó già Lăng Trọng Khoan này cũng thật cẩn thận, đánh hắn trọng thương vẫn không yên lòng, còn phái người giữ cửa, mà chuyện này cũng có thể nhìn ra, để cháu trai tiến vào Hổ Dương Học Viện, đối với Lăng Trọng Khoan mà nói nặng đến đâu, bất quá thời điểm cái hi vọng này phá diệt, Lăng Trọng Khoan thất vọng, căm tức cũng có thể tưởng tượng được.

    - Cút ngay!

    Lăng Hàn lạnh lùng nói.

    - Hàn thiếu gia, đây chính là Đại…

    Đùng!

    Lăng Hàn giơ tay quất tới, lạnh lùng nói:

    - Ngươi là thứ gì, bảo ngươi cút ngươi còn không cút?

    Cái gì, mình lại bị một phế vật tát tai? Trương Viễn không thể tin tưởng sờ mặt của mình, phế vật kia lại dám ra tay với hắn, hơn nữa còn đánh trúng, đây là chuyện cười gì a?

    Hắn giận tím mặt, nghĩ đến trước đó, Lăng Trọng Khoan nói lúc cần thiết có thể động thủ, không khỏi sinh ác tâm, điềm nhiên nói:

    - Hàn thiếu gia, đây là ngươi buộc ta…

    Đùng!

    Lăng Hàn phất tay lần thứ hai, lại vững vàng đánh hắn một cái tát.
     
  2. Thần Đạo Đan Tôn
    Chương 2: Cường thế
    Trương Viễn sắp điên rồi, hắn lại bị một phế vật tát liền hai cái! Trong cơn giận dữ, hắn cũng không suy nghĩ, dựa vào cái gì một phế vật Luyện Thể tầng hai, có thể quất Luyện Thể tầng bốn như hắn hai bạt tai, hét lớn một tiếng, nhào tới Lăng Hàn.

    Hiện tại hắn chỉ có một ý nghĩ, chính là tàn nhẫn đánh tên rác rưởi này một trận.

    Hắn đấm ra một quyền, sức mạnh mười phần, có tiếng kình phong vang lên.

    Lăng Hàn rất bình tĩnh, ở kiếp trước, hắn chỉ gảy ngón tay liền có thể giải quyết 10 ngàn tên Trương Viễn, nhưng bây giờ hắn chỉ là Luyện Thể tầng hai. Có chút phiền phức, nhưng cũng chỉ là một chút phiền toái nhỏ mà thôi, dù sao hiện tại chủ đạo thân thể này, cũng đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, tầm mắt còn ở đó!

    Chỉ cần Trương Viễn vừa nhấc tay, chân hơi động, Lăng Hàn liền có thể suy đoán ra cú đấm này đánh về nơi nào, bước chân sẽ đi tới đâu, bởi vậy, trong nháy mắt cú đấm của Trương Viễn đánh đến, Lăng Hàn đã có phản ứng.

    Hô, cú đấm này đánh tới, Trương Viễn không khỏi lộ ra nụ cười gằn đáng sợ, hắn thấy nếu một quyền này oanh trúng, thì trong nháy mắt có thể khiến Lăng Hàn mất đi năng lực phản kháng, chỉ có thể mặc hắn đánh.

    Đánh trúng rồi!

    Hả?

    Trương Viễn lộ vẻ kinh ngạc, bởi vì cú đấm này nhìn như đánh vào mặt Lăng Hàn, nhưng thực tế lại lệch một chút, Lăng Hàn lui về phía sau môt bước, vừa đúng tránh qua cú đấm này.

    Không dư một phần, không thiếu một phân, thật giống như dùng thước đo ra, vừa vặn đứng ở trước chóp mũi của Lăng Hàn.

    Nhất định là đúng dịp, Trương Viễn nói ở trong lòng.

    Đúng lúc này, Lăng Hàn lại tát tới.

    Đùng, thanh âm lanh lảnh vang lên, Trương Viễn lại trúng một cái tát.

    - Đáng chết!

    Trương Viễn nhổ mấy bãi nước miếng, hét lớn một tiếng, sau đó hắn lại vung quyền đánh tới Lăng Hàn.

    Lăng Hàn như chuyển động cùng lúc, người hơi ngửa ra sau, hô, cú đấm của Trương Viễn lại đánh hụt. Hắn phất tay, chân phải thuận thế đá ra, phốc, đá vào giữa hai chân của Trương Viễn.

    - Gào…

    Coi như là Luyện Thể tầng bốn thì lại làm sao, vẫn không thể luyện thành Thiết Đản công, ăn một cước này, Trương Viễn quỳ xuống đất, hai tay ôm đũng quần, trên mặt chảy ra mồ hôi lạnh.

    - Ngươi thật âm hiểm!

    Trương Viễn co giật nói, khuôn mặt vặn vẹo đến không thành hình người.

    Đùng!

    Lăng Hàn lại quất tới một bạt tai, Trương Viễn phun ra mấy cái răng gãy. Lăng Hàn đương nhiên sẽ không đồng tình, nói:

    - Chó chính là chó, quả nhiên không thể mọc ngà voi.

    Trương Viễn giận dữ, hắn lại quỳ trên mặt đất, bị một Luyện Thể tầng hai tát tai, đây là nhục nhã thế nào? Hắn muốn phản kích, nhưng một cước kia, đã đánh tan năng lực phản kháng của hắn, hơi động liền đau “bi” đến đòi mạng.

    Nhưng tuyệt không thể để cho Lăng Hàn phá hỏng chuyện tốt của Lăng Trọng Khoan, bằng không hắn là không hoàn thành nhiệm vụ. Lấy tính cách của Lăng Trọng Khoan, hắn là tuyệt đối không sống được.

    - Hàn… Hàn thiếu gia, ngươi nghe ta nói, ngươi không thể rời nơi này, kỳ thực, kỳ thực ngươi đã trúng độc, rời khỏi gian phòng này sẽ độc phát thân vong.

    Hắn nhanh trí, làm sao cũng phải lưu Lăng Hàn ở lại chỗ này.

    Lăng Hàn không khỏi bật cười, loại biểu diễn vụng về này có thể lừa hắn? Lăng Hàn nâng cước đạp bay Trương Viễn, hiện tại không thể lãng phí thời gian với chó săn, hắn nhất định phải ngăn cản gian kế của Lăng Trọng Khoan, bằng không phụ thân liều mạng sẽ thành áo cưới cho người khác.

    Còn Trương Viễn, Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để loại tiểu nhân vật này ở trong lòng, ngược lại là Lăng Trọng Khoan, chỉ cần thấy hắn xuất hiện, tất nhiên sẽ xử lý Trương Viễn, căn bản không cần ô uế tay hắn.

    - Không nên đi! Không nên đi a!

    Trương Viễn cầu xin mang theo tiếng khóc từ phía sau truyền đến, hắn phảng phất đã thấy kết cục thê thảm của mình.

    Tự gây nghiệt không thể sống, không đáng giá đồng tình.

    Lăng Hàn đi nhanh, mấy phút sau, hắn đi tới một phòng khách, còn chưa tiến vào liền nghe bên trong truyền ra một thanh âm già nua mà vang dội:

    - Lưu tiểu thư, xin mời, xin mời!

    Phòng khách có hai cổng nội ngoại, nội môn liên tiếp nội viện, ngoại môn là dẫn tới đại môn, xuyên thấu qua rèm cửa, chỉ thấy một nhóm năm người đang đi vào, bốn nam một nữ.

    Ngoại trừ cô gái kia, bốn nam tử Lăng Hàn đều biết, đều là Lăng gia tộc nhân, trong đó tên lão nhân khoảng sáu mươi chính là Đại chấp sự Lăng Trọng Khoan, ba người khác, có hai cái là trung niên chừng bốn mươi tuổi, đều là con trai của Lăng Trọng Khoan, mà cuối cùng là một tên thiếu niên, so với Lăng Hàn hơi lớn hơn một hai tuổi, chính là Trưởng Tôn của Lăng Trọng Khoan… Lăng Mộ Vân.

    Lăng Hàn nhìn lại nữ tử duy nhất kia, cho dù lấy ánh mắt Thiên Nhân Cảnh kiếp trước của hắn, hai mắt cũng sáng ngời, cô gái này thật đẹp, mắt như thu thủy, da trắng như tuyết, dung nhan chim sa cá lăn, cũng khoảng mười bảy mười tám tuổi, nhưng đã có phong thái họa quốc ương dân.

    Chỉ là vẻ mặt của nàng quá lạnh, phảng phất như một tòa băng sơn, bài xích bất luận người nào tiếp cận.

    Thiếu nữ này tất nhiên chính là người của Hổ Dương Học Viện, tới rất vừa vặn.

    Hả?

    Con ngươi của Lăng Hàn hơi phóng to, hắn phát hiện một sự tình càng vừa vặn, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười.

    Song phương phân chủ khách ngồi xuống, vài tên thị nữ dâng trà thơm, cung kính đứng hầu ở bên cạnh năm người.

    - Người mà Lăng Gia các ngươi chuẩn bị đưa đi học viện đã chuẩn bị kỹ càng chưa?

    Lưu Vũ Đồng mở miệng nói, âm thanh lành lạnh lại êm tai, còn có một tia xem thường. Nàng ghét nhất chính là hành vi thương lượng cửa sau, tuy phụng lệnh mà đến, nhưng đối với sư đệ tương lai kia lại không có chút hảo cảm.

    - Chuẩn bị kỹ càng, chuẩn bị kỹ càng!

    Lăng Trọng Khoan liền vội vàng nói, tuy tuổi tác của hắn đủ để làm gia gia của thiếu nữ, nhưng cảnh giới của song phương lại ngang nhau, đều là Tụ Nguyên Cảnh.

    Võ không trưởng ấu, cường giả vi tôn.

    Thậm chí, Lăng Trọng Khoan có loại cảm giác, tu vi của thiếu nữ này còn cao hơn hắn một ít, hắn là Tụ Nguyên tầng sáu, mà thiếu nữ, có khả năng là tầng bảy, thậm chí tầng tám.

    Điều này cũng làm cho hắn càng thêm bức thiết muốn đưa Tôn Tử của mình tiến vào Hổ Dương Học Viện, không ra mấy năm, tất có thể vượt qua Lăng Đông Hành, giúp hắn đoạt lại vị trí Gia chủ.

    - Mộ Vân, còn không mau tới bái kiến Lưu sư tỷ!

    Lão gia hoả quay đầu nói với Lăng Mộ Vân.

    - Vâng, gia gia!

    Lăng Mộ Vân mười phần cung kính, chắp tay nói với Lưu Vũ Đồng.

    - Mộ Vân bái kiến Lưu sư tỷ!

    Ánh mắt của hắn có một tia hừng hực, đối với mỹ nữ lãnh diễm, lại vô cùng mạnh mẽ kia tràn ngập dã tâm.

    Hắn tin tưởng, chỉ cần có thể ở chung nhiều chút thời gian, tất có thể đoạt được tâm của mỹ nhân.

    Lưu Vũ Đồng hơi kinh ngạc, nàng nhớ người mà Lăng Gia thương lượng cửa sau tên Lăng Hàn. Có điều, cái này cùng nàng có quan hệ gì, nàng chỉ phụ trách đến dẫn người về học viện mà thôi.

    - Nếu chuẩn bị kỹ càng,vậy liền lên đường đi.

    Nàng lạnh nhạt nói.

    - Lưu tiểu thư, xin ở lại hàn xá thêm mấy ngày, cho chúng ta bày tỏ tâm ý a.

    Lăng Trọng Khoan vội vàng nói, hắn muốn kéo quan hệ với thiếu nữ này, ngày sau có thể chăm sóc cháu trai một chút.

    - Không cần!

    Lưu Vũ Đồng lạnh lùng từ chối, liền muốn xoay người rời đi.

    - Tạm thời dừng chân!

    Một thanh âm vang lên, Lăng Hàn bước ra ngoài.

    Sắc mặt của bốn người Lăng Trọng Khoan đều hơi có chút biến hóa, mặc kệ bọn họ xem thường phế vật Lăng Gia này ra sao, nhưng hiện tại bọn hắn là tặc, làm kẻ trộm đương nhiên sẽ có chút chột dạ.

    - Hàn đệ, không phải ngươi bị thương sao, nhanh trở về tĩnh dưỡng a.

    Lăng Mộ Vân phản ứng cực nhanh, bước đến bên người Lăng Hàn, đưa tay tóm tới, hắn muốn hạn chế Lăng Hàn ngay lập tức, không cho đối phương có cơ hội mở miệng.

    Hắn là Luyện Thể tầng bảy, thực lực tuyệt đối không phải Trương Viễn có thể sánh được.
     
Trạng thái chủ đề:
Không mở trả lời sau này.

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)