Võng Du Tate No Yuusha No Nariagari - Aneko Yusagi

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 2/7/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    271,258
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 332 – Cáo Hóa Bảy Thì Chồn Hóa Tám

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    “Hừ…có chút…không thoải mái đấy.”

    Vừa phun ra những từ đó, tôi vừa đá vào cơ thể đã gục ngã của Tact.

    “Mẹ nó chứ. Tự nhiên muốn giết hắn luôn cho xong quá.”

    “Đừng có nói vậy chứ. Với tên này thì đánh vào nỗi tuyệt vọng của hắn thêm một chút nữa là cần thiết đấy. Tội giết Atlas, Nữ Hoàng, và những người người dân làng sẽ không được tha thứ với chỉ thế này thôi đâu.”

    “…… Em hiểu rồi, Đại Ca.”

    Sau đó, tôi kiểm tra xung quanh.

    Mấy người Raphtalia không biết sao rồi nhỉ.

    Đầu tiên tôi định hướng mắt về phía của Raphtalia…. Nhưng trước đó, bên phía có tiếng sấm nổ xẹt xẹt phát ra nãy giờ chưa ngắt đó hấp dẫn sự chú ý của tôi.

    “Này~ Onee-san vẫn chưa được thỏa mãn tí nào đâu đấy~?”

    Nói như vậy, Sadina vừa nhấc bằng một tay đối thủ đã trông y như một con cá nướng, vừa tiếp tục phát ra điện giật.

    Nghĩ lại mấy cái tôi vừa làm với tên Tact thì tôi cũng không có tư cách để nói người khác, nhưng mà tôi nghĩ là có hơi quá tay rồi.

    Sadina thật sự hung bạo đến thế này ư… không phải, không chừng cô ấy đang tức giận thay cho tôi.

    Đối thủ của cô ấy… không phải đã chết nãy giờ rồi hay sao?

    Thật hy vọng đúng là chết do điện giật.

    “Naofumi-chan, Onee-san vẫn còn chưa náo loạn đủ đâu nha.” ( ゚∀゚)つ

    “Cô làm tốt lắm.”

    “Chẳng hiểu sao ở trong bộ dạng này, Onee-san có cảm giác như đang say rượu ấy, và rất phấn khích nữa~” (*´∀`)~♥

    “Trở lại như cũ cho tôi nhờ.”

    “Ôi chao… Onee-chan bị tức giận mất rồi.” (ノ∀`*)

    Theo chỉ thị của tôi, Sadina quay trở lại hình dạng thú nhân Shachi.

    Vậy tiếp là, cần thuyết giáo… hay đúng hơn là tsukkomi cô ta vài cái nhỉ.

    “Cô đó, không phải đã được chữa khỏi rồi hay sao.” (눈‸눈)

    “E he… Bị Naofumi-chan nhìn thấy chỗ không đáng thấy mất rồi.” (๑´ڡ`๑)

    Kya~… Sadina làm tư thế xấu hổ trông rất ngứa mắt, có điều thủ đoạn đối phó kẻ địch của cô ta đúng là không thể đùa được.

    “Là vì cô ta nhầm lẫn Onee-san với chủng Ruka và còn dám thách thức Onee-san đó. Từ chuyện Atlas-chan tới Naofumi-chan là đã bực sẵn rồi, nhưng hiện tại đã sảng khoái hơn một chút rồi đấy.” (*ˇωˇ*)

    Cô ta vừa nói như vậy, vừa chọc cây lao vào Tact và cho giật điện xẹt xẹt.

    Miệng thì nói đã giải tỏa stress rồi, những rõ ràng vẫn còn rất tức giận.

    Kiểu dù đang cười hềnh hệch thế kia nhưng, trong thâm tâm thì rất giận dữ.

    Mà cái đó cũng đúng thôi…ở làng thì Sadina là người lớn tuổi, lại giống như chị cả của mọi người.

    Không thể có chuyện cô ấy không phẫn nộ với việc của Atlas.

    “Sau Folh thì tới Sadina à…”

    Sadina hướng cây lao về đám con gái của Tact hình như định làm gì đó.

    “Di chuyển không khéo là sẽ thành giống cái đứa đang nằm kia đó. Ngoan ngoãn ở yên đấy đi.”

    “Hícccc!”

    Quả nhiên nhìn thấy số phận của kẻ thách thức Sadina xong, đám con gái không dám có hành động bất cẩn nào.

    Mà… Tact thì nằm gục như đống rác tả tơi, chủng Aotatsu thì bị đánh bay mất đầu, hơn nữa lại còn một đứa bị giật điện chết.

    Nói thật chứ, nếu tôi mà ở vị trí của bọn chúng ấy hả, tôi mà dám nhúc nhích mới là lạ đó.

    “Ở đâyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!”

    “Kyuaaaaaaaaaaaaaaaa!”

    “Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”

    Hửm? Tôi nghe thấy tiếng hét của Ren và Gaelion.

    Sau đó tôi ngước nhìn phía trên thì thấy… một Long Đế khổng lồ rơi xuống trước pháo đài.

    Gaelion cắn vào cổ họng của con Long Đế khổng lồ, còn Ren thì đang đâm thanh kiếm vào trán của nó.

    Và “Rầm” một tiếng vang lên, mặt đất rung chuyển truyền đến cả pháo đài.

    “Gưaaa!”

    Gaelion kêu lên một âm thanh trầm thấp.

    “Đừng… đừng có đùa với ta! Bảo ta đưa cho ngươi mảnh vỡ của Long Đế ấy hả! Nhờ vào sự hỗ trợ của Hiệp Sĩ mới dám thách thức ta. Kẻ mang mảnh vỡ nhỏ xíu như ngươi mà dám nói như vậy sao!”

    Con Long Đế chuẩn bị như thể sẽ bộc phát thêm lần nữa thì lại bị Ren dùng kiếm mạnh mẽ áp chế, làm cho nó phải gầm lên.

    Thắng bại có vẻ đã được quyết định rồi.

    “Dù có chết ta cũng không đưa nó cho ngươi.”

    “… Gyauuu.”

    Có vẻ đã đổi nhân cách rồi. Đây là Gaelion Già.

    Hình như trong lúc chiến đấu, nhân cách cũng tráo đổi với Gaelion Con nhiều lần để phối hợp với Ren.

    Và lúc này nó đã chuyển sang Gaelion Già để nói lời tuyên bố cuối cùng với con Long Đế khổng lồ đã thua cuộc đó thì phải.

    Rắc~ âm thanh rạn nứt khó chịu vang lên xung quanh.

    “Gufu….”

    Đây là âm thanh Gaelion đã cắn đứt cổ con Long Đế của đối phương.

    Nó co giật, rồi trở lên bất động. Sau khi rút thanh kiếm ra khỏi Long Đế, Ren khéo léo dùng bức tường pháo đài làm chỗ đặt chân để bước tới chỗ tôi.

    “Xong rồi à.”

    “Tạm thời là vậy.”

    Tôi đá chân vào Tact và đáp lại.

    Gaelion đang làm cái gì vậy?

    Ư…

    Có thể gọi đây là đang ăn uống nhỉ. ಠ_ಠ

    Máu phun trào ra như vòi nước. Gaelion chui vào trong thi thể của Long Đế.

    Cái quang cảnh ăn thịt sống ma thú hoang dã thì tôi đã từng thấy ở Firo rồi, nhưng mà cái này còn gớm hơn thế nữa.

    Ren nhìn thấy quang cảnh đó xong liền lấy tay bụm miệng.

    Chắc là đang cố gắng không nôn ra tại chỗ.

    “Nó… nó đang làm cái gì vậy.” (°ロ°٥)

    “Rồng của kẻ địch không phải có nói đến mảnh vỡ Long Đế hay là mảnh vỡ nhỏ bé gì gì đó còn gì.”

    “À.”

    “Long Đế ấy bị chia thành cả ngàn mảnh. Chúng tranh giành những mảnh đó, và rồi có vẻ sẽ giáng thế thành một Long Đế duy nhất. Giống như là tập trung lại mấy cái ký ức từ quá khứ ấy….”

    “Tôi không hiểu lắm nhưng tóm lại là, Gaelion đanh tích trữ mảnh vỡ, nên sẽ lấy mảnh vỡ Long Đế từ con rồng khổng lồ đó phải không?”

    “Hình như là vậy. Nhưng do đối thủ không chịu giao ra nên phải giết, và hiện giờ đang trong quá trình cướp lấy nó.”

    Tuy rằng ông ta từng nói, nguy cơ của thế giới khiến cho ông ta có bản năng muốn tập hợp toàn bộ các mảnh vỡ lại thành một, nhưng khi nghĩ tới chuyện không có một con rồng nào tới để thách thức Gerion, có vẻ toàn bộ chúng đã bị con rồng của Tact tiêu diệt hết rồi.

    Gaelion đang tham lam nuốt hết vùng quanh tim của Long Đế kẻ địch.

    Chắc hẳn những mảnh vỡ đang tập trung ở quanh đó.

    “Có lẽ kỹ thuật đột phá giới hạn Lv100 Tact chính là học được từ Long Đế. Nếu thuận lợi, Gaelion có thể chỉ lại cho chúng ta.”

    “Vậy sao! Thế thì mọi người trong làng và vương quốc có thể trở lên mạnh hơn rồi!”

    “Nhưng chỉ là khả năng thôi nha.”

    Mà, nếu cân nhắc đến cả khả năng đó thì hiện tại chúng tôi coi bộ chưa thể giết Tact.

    Nếu không biết được làm cách nào để vượt qua Lv100, con đường phía trước sẽ rất khó khăn, nên chẳng còn cách nào khác.

    Nhìn lên trên trời, Firo vẫn đang chiến đấu với con Griffin của địch.

    “Ngươi… cũng khá phết đấy.”

    “Firo sẽ không thua đâu.”

    Thế nhưng, bên nào đang có ưu thế thì vừa nhìn qua là rõ ngay.

    Bên phía Firo, động tác di chuyển nhanh hơn.

    Griffin đối phương bị Firo tấn công thương tích đầy mình. Chính xác mà nói là gần tạch đến nơi rồi.

    Sẽ ngã ngũ sớm thôi.

    Vậy nên, có lẽ tôi nên chú ý Raphtalia thì hơn.

    Sau đó, tôi tập trung ý thức về phía mấy người Raphatalia.

    Ở đó, Raphtalia và Raph-chan đang tiếp diễn trận đối chọi ảo giác với đứa con gái cáo.

    “Dù là Raccoon thì ngươi cũng khá đấy chứ. Ta nhớ ra rồi….con Raccoon đã phong ấn ta cũng có mùi y như ngươi vậy.”

    “Tôi không có biết chuyện đó, và cũng chẳng quan tâm.” (`へ´*)

    Quả không hổ là trận đấu lừa dối lẫn nhau.

    Nào là phóng ra lửa, nào là gọi ra nước, nào là bẻ cong cảnh sắc xung quanh.

    Raphtalia có thể dùng ma pháp như thế từ khi nào vậy nhỉ?

    Hay nói đúng hơn, đó là ảo thuật của đối phương ư?

    Raphtalia có tư chất nhìn thấu được ảo thuật rất cao.

    Có lẽ do vậy nên mới xảy ra một cuộc tranh chấp kéo dài như vậy.

    Tính tương thích rất quan trọng đấy.

    May mà Tact không phối hợp với đám phụ nữ.

    Hiện tôi đang trong trạng thái không có trượng, chẳng thể xen vào trong cuộc chiến đó được.

    Mà, trong trường hợp đó thì Raphtalia chắc đã chuyển qua phía giải ảo thuật của đứa con gái cáo rồi.

    “Rafu~”

    “Hừm, phép phân thân à. Ngươi cho rằng ta không nhìn thấu được ảo giác chỉ ở mức độ này sao.”

    Raph-chan biến thân giống hệt Raphtalia, sau đó đứng ở bên cạnh Raphtalia.

    Này… cô ta không nhận ra sao?

    À, thì ra là vậy, đây chắc hẳn là sự chuẩn bị từ trước của Raphtalia rồi.

    Nếu vậy mình cũng nên đưa cho con bé một món vũ khí tốt thôi nhỉ.

    Bởi vì không hiểu sao tôi lại cảm thấy kế sách này thiếu một đòn quyết định.

    “Raphtalia! Nhận lấy.”

    Tôi ném cây phượng hoàng kiếm về phía Raphtalia.

    “Rafu~!”

    Tuy nhiên, Raph-chan đã nhảy lên bắt lấy thanh kiếm do tôi ném qua.

    Ể? Sao Raph-chan lại bắt lấy thanh kiếm?

    Mà tạm bỏ qua vấn đề đó đi, Raph-chan có thể sử dụng được vũ khí không vậy?

    “Bản thể là đây chứ gì!”

    Raph-chan đỡ đòn tấn công của ả cáo bằng thanh kiếm đã bắt được.

    À, ra là vì ý đồ đó nên Raph-chan mới bắt lấy thanh kiếm sao.

    Tuy có vẻ ngoài rất dễ thương, nhưng nó thông minh thật.

    “Hahaha, con nhỏ xấu xí Raccoon. Tưởng lừa được ta bằng ảo ảnh chỉ ở trình độ thế này sao…… HỰ!?”

    Ả cáo đang cười đắc thắng thì đã bị Raphtalia thật phóng kiếm đâm vào lưng.

    Cô ta đúng là đã hoàn toàn bị lừa.

    Chẳng phải có một câu nói ‘cáo hóa bảy thì chồn hóa tám’ sao.

    Có vẻ Raphtalia đã nhỉnh hơn.

    “Rất đáng tiếc, cô đoán sai rồi.”

    “Rafu~”

    “Không thể nào… Ảo giác có thực thể ư!? Giống đến cả mùi là thế quái nào vậy.”

    “Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích cho cô. Đây là trận đấu lừa dối lẫn nhau còn gì? Ngay từ ban đầu… cô nghĩ đứa trẻ này là gì?”

    “Con Raccoon xấu xí… Có thể cho ta thấy ảo giác các ngươi đã đột phá được Thánh Vực của Griffin và Long Đế nữa chứ…”

    Bên phía Tact đã cho rằng Rapfhtalia sử dụng được Thánh Địa à.

    Mà mê hoặc được cả kẻ có năng lực ảo giác mạnh nhất là cô ta, nên cô ta nhầm Raphtalia với chủng tộc ngang hàng cũng phải thôi.

    Trên thực tế, Rafu được tạo ra từ gen của Raphtalia, nhưng không ngờ giống đến cả mùi.

    Nhưng giọng nói với cảm giác khi sờ lại khác nhau, thôi để lần sau nghiên cứu thử.

    “Rất đáng tiếc, điều này cũng đoán sai.”

    Dút kiếm ra, Raphtalia bắt đầu tấn công phối hợp với Raph-chan.

    Đúng vậy, đây là đòn tấn công được Trash đề xuất.

    Một bên làm mồi nhử, bên còn lại tấn công vào sơ hở, và sau đó, Raphtalia cùng Raph-chan sẽ…

    “Lên nào! Lần này sẽ chiến đấu nghiêm túc đấy!”

    “Rafu~”

    Raphtalia nhanh chóng tung đòn tấn công liên hoàn về phía ả cáo.

    “Cái…! … Ư… hự…”

    Chém xuống, đâm, chém ngang, Thiên Mệnh Kiếm, đá, nhất thức, nhị thức, tam thức, và sau đó là kiếm kĩ của phái biến huyễn vô song. Lần lượt được lặp đi lặp lại.

    Còn Raph-chan thì bắt chước y hệt những chiêu đó y như hình ảnh được phản chiếu trong gương.

    Nó khiến tôi liên tưởng đến một Đại Chiêu nổi tiếng trong game đối kháng.

    Nếu nhớ không nhầm thì là của nhân vật Succubus.

    Cuối cùng thì hai người đồng loại đâm kiếm từ dưới lên, hướng về lưng của ả cáo, rồi lau máu dính trên thanh kiếm.

    “Illusion Mirror!”

    “Rafu~”

    Bùm một cái vang lên, Raph-chan quay về dạng tanuki.

    “Chưa đâu… ta đây… chưa thua đâu.”

    Ả cáo đã ngã gục trên mặt đất, máu me bê bết. líu ríu nói.

    Nhìn thế nào đi nữa cũng tưởng là thua chắc rồi còn gì, nhưng… hình dạng của ả cáo bắt đầu dần dần thay đổi.

    Này này… Ả ta bắt đầu biến hình về dạng quái thú hồ ly to lớn, cứ như thể đã giải trừ thuật biến thân.

    Thế này thì, mình nên vào giúp đỡ thôi nhỉ?

    Khi tôi vừa bước một bước về phía trước thì…

    “Chưa… đâu.”

    Tact lấy lại được ý thức, và chậm rãi đứng dậy.
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    271,258
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 333 – Khiên Hiệp Sĩ Ra Lệnh

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    “Ta… vẫn chưa có thua!”

    Với bước chân lảo đảo không vững, Tact hướng địch ý của hắn về chúng tôi. Bầu không khí đen bắt đầu bao trùm cả khu vực.

    Đó là sức mạnh của Curse Series à?

    Mà, tôi đã giết đám con gái của hắn để trả thù. Hắn bị lời nguyền ăn mòn cũng không phải là chuyện gì kỳ lạ.

    “Ta sẽ không bao giờ tha thứ…cho các ngươi! Eri, Nellisen, Shatte, Reldia, các ngươi đã giết họ! Ta, Hiệp Sĩ mạnh nhất… chắc chắn sẽ giết chết các ngươi!”

    Tact hướng ánh mắt về phía Ren.

    Có vẻ như hắn tin rằng sẽ có cơ hội nếu đánh cắp Thanh Kiếm trong Tứ Thánh.

    Nghĩ hay lắm.

    Bị đánh cho tơi tả vậy vẫn có thể đứng lên được, đó là nhờ vào sức mạnh của Thất Tinh à?

    Không, có nhờ vào những yếu tố như là nghị lực.

    Trông có vẻ tráng lệ lắm, nhưng hắn nên sớm từ bỏ thì tốt hơn. Hy vọng rằng hắn nhận ra mình sẽ không thể đánh bại chúng tôi dù cố gắng đến thế nào.

    “Ngươi vẫn đánh được thật đấy à? Hiệp Sĩ tự xưng mà không thể đánh bại được thường dân như ta, cuộc đời của ngươi đã kết thúc rồi.”

    “Đừng có đùa! Ta… vẫn chưa thua! Miễn là ta vẫn còn Thất Tinh Vũ Khí và Tứ Thánh Vũ Khí này! Nếu không đủ sức mạnh, thì ta tiếp tục cướp đoạt!”

    “Tact! Cố lên!”

    Đám phụ nữ bắt đầu trở nên sôi nổi và bắt đầu cổ vũ cho Tact. Nếu Nếu Tact thực sự theo tốt, cá là chúng tôi sẽ lâm vào thế bất lợi rồi.

    Kỳ tích chắc chắn sẽ xuất hiện, và hắn sẽ thức tỉnh loại sức mạnh nào đó.

    “Vậy sao, vậy sao. Thì ra ý thức mình là Hiệp Sĩ huyền thoại đã ăn sâu bám rễ vào nguyên lý hành động của ngươi à.”

    Điều này cũng nằm trong dự đoán. Và chính vì như vậy, tôi sẽ… cướp đi hy vọng cuối cùng của hắn.

    “Thật đáng tiếc may, hiện tại ngươi không thể thắng được Ren đâu.”

    “Sẽ không biết được nếu không thử!”

    Tact lấy ra móng vuốt và chuẩn bị phóng ra Wahnsinn Claw về phía Ren.

    “Ngươi chưa sáng mắt à. Thất Tinh không thể thắng được Tứ Thánh. Và Ren sẽ… không, ta sẽ không cho phép ngươi.”

    Tôi đặt tay lên vị trí ban đầu của chiếc khiên của mình, và tập trung ý thức.

    “…Tập hợp căn nguyên của sức mạnh, là con người bình thường và là Hiệp Sĩ—— Khiên Hiệp Sĩ ra lệnh.”

    Giống như thể xác và linh hồn đối lập nhau…

    Vũ Khí Huyền Thoại và Hiệp Sĩ cũng đối lập với nhau…

    Giống như được ràng buộc bởi một sợi dây, nhưng đã bị đứt mất, tôi phải dùng cây kim để nối lại.

    Tôi sẽ kết nối sự tách biệt vốn không thể này bằng hình thức còn mạnh mẽ hơn nữa.

    Tựa như là ‘Thể xác được tạo ra cho linh hồn, và linh hồn được tạo ra vì thể xác’.

    “Bây giờ một lần nữa khai mở được lý lẽ, khiên của ta trở về lại nơi này.”

    Vũ khí của Tact phát sáng, và một ánh sáng bay ra từ tay hắn đến tôi.

    Một luồng ánh sáng mạnh tràn ngập xung quanh, khiến cho mọi người ở nơi này lóa mắt. Và trong tầm nhìn của tôi, một biểu tượng Khiên quen thuộc hiện ra.

    “Cái gì… Không thể nào!”

    Trước khi phóng ra Wahnsinn Claw, Tact đã chuyển nó về phía tôi. Tôi chuẩn bị tư thế nhận đòn tấn công trực diện của hắn.

    “Hừm!”

    Dùng Khiên của mình, tôi vô hiệu hóa và đẩy lùi skill tất sát của hắn. Giờ thì ràng buộc đã vững chắc hơn cả trước đây, đòn tấn công này chả là gì với tôi cả.

    Chỉ số của tôi cũng đã khôi phục lại như lúc tôi còn Khiên… không, đã tăng thêm vài bậc.

    Mặc dù sức tấn công vẫn vậy.

    “Sao thế? Năng lực ăn cướp của ngươi không hoạt động à?”

    “Không thể nào! Thật ngớ ngẩn! Làm thế nào mà ngươi có thể lấy lại khiên được vậy!?”

    “Ta nói rồi phải không? Ngươi không có cách nào đánh bại ta được cả. Ngươi đã bị chiếu bí rồi.”

    Nhìn thấy cảnh tượng mà hắn không bao giờ ngờ được rằng sẽ nhìn thấy trong đời, miệng của Tact không ngừng há ra đóng lại như cá vàng. Nhưng, ngay cả vậy… hắn vẫn còn chiến ý.

    “Ta không chịu được nữa rồi. Ta muốn được nhìn thấy bản mặt nhuộm màu tuyệt vọng của hắn.”

    “Đại ca, anh đang làm vẻ mặt cực kỳ xấu xa đấy.”

    “Naofumi có vẻ thích bày ra vẻ mặt đó nhỉ.”

    “Nhưng đó mới là điểm hấp dẫn của Naofumi-chan đấy~.”

    Nghe Sadina nói xong, Ren và Fohl đưa mắt nhìn sang chỗ khác.

    Ừm, tôi có thể hiểu cảm giác của họ.

    Tuy khuôn mặt của tôi rất giống kẻ xấu là sự thực, nhưng tôi vẫn có một cảm giác rất phức tạp.

    “Thật không? Tôi nghĩ đại ca còn hơn thế…”

    “Tôi nghĩ chắc không phải vậy đâu. Chăm sóc người khác mới là điểm tốt của anh ta.”

    “Ara? Onee-san cũng thích điểm đó của Naofumi-chan nữa~♥”

    Đám ngoài kia ồn ào thật.

    Điểm tốt về tôi có quan trọng gì chứ.

    “Được rồi, hãy để ta… cướp lấy hy vọng cuối cùng của ngươi.”

    Tôi đặt tay lên khiên, và sử dụng tuyệt kỹ bí mật mà Atlas và Tinh Linh Khiên đã dạy cho tôi.

    Nói thực lòng, nếu tôi sử dụng nó ngay từ lúc bắt đầu thì trận đấu đã kết thúc từ lâu rồi.

    Cuộc chiến đấu từ đầu đến giờ chỉ là một trò giải trí nhẹ.

    Nếu từ lúc ban đầu tôi đã sử dụng cái này, ngay cả chiến đấu cũng không cần.

    “Khiên Hiệp Sĩ ta ra lệnh. Hỡi thân thuộc khí. Đáp lại lời kêu gọi của ta. Cởi bỏ sự trói buộc sức mạnh ngu ngốc đó, tỉnh lại đi.”

    Móng vuốt trong tay Tact phát ra ánh sáng nhẹ. Sau khi xác nhận điều đó, tôi tiếp tục.

    “… Tước đoạt tư cách thân thuộc của hắn!”

    Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Không chỉ có móng vuốt. Tất cả các vũ khí khác cũng bắt đầu phát sáng.

    “C-Cái gì!? Chuyện gì đang xảy ra vậy!? Gư… sức mạnh của ta đang biến mất!”

    Tact không thể che giấu được vẻ mặt kinh ngạc của mình trước tình thế quá mức dị thường.

    Vốn dĩ một người sở hữu nhiều vũ khí huyền thoại đã là chuyện sai trái. Ngay từ ban đầu Tứ Thánh và Thất Tinh đã không thể hoạt động như vậy.

    “Hãy tìm kiếm chủ nhân xứng đáng với vinh quang của chính các ngươi!”

    Bảy ánh sáng từ Tact… tràn ra, bay lên trời, phát tán đi khắp nơi.

    Trông giống như những viên ngọc có thể biến mong ước thành sự thật trong một bộ manga nổi tiếng vậy.

    Ồ? Có một ánh sáng bay về hướng này.

    À phải rồi, Fohl là Hiệp Sĩ được Hộ Thủ chọn, vì vậy điều đó là lẽ đương nhiên.

    …Chờ đã? Có thêm hai cái.

    “Ể? A, kya!”

    “Wah? Cái gì cái gì đây?”

    Ánh sáng rơi xuống Raphtalia và Firo.

    “Đây là… cây Búa?”

    “Đây là cái gì? Vuốt~?”

    Đúng vậy. Có vẻ Raphtalia và Firo đều được Thất Tinh mà tôi gọi là thân thuộc khí chọn.

    Tên của Raphtalia và Firo biến mất khỏi biểu tượng nô lệ và ma thú.

    “Lại, lại dám cướp vũ khí từ Tact!? Trả lại cho ta ngay!”

    “Ai trả chứ hả!?”

    Raphtalia nâng cái búa khổng lồ lên cao và vung xuống đầu ả cáo đã biến thành hình dạng một con cáo chín đuôi.

    “Xem nào… Thor Hammer!”

    Đồng thời với lúc Raphtalia vung cây búa vào đầu ả cáo, sấm sét trút xuống.

    “GYAAAAAAAAAH!”

    Cùng với tiếng hét của ả cáo, *Bép*, tôi còn nghe thấy một âm thanh khó chịu vang lên.

    “Uwah…”

    Có vẻ như Raphtalia đã đập vỡ đầu ả cáo.

    “Rafu~.”

    Raph-chan, đang bịt tai để che đi tiếng nổ ầm, làm tư thế chiến thắng.

    Cũng gần như vào thời khắc đó.

    “Chết đi! Nữ hoàng của Filorial!” “Whoah.”

    Firo đột nhiên… triển khai cái gì đó?

    Mặc dù tôi chỉ nhìn lướt qua, nhưng đó không phải là Bích mà Atlas và tôi sử dụng sao? Vì sao con bé có thể sử dụng được nó?

    Không, dù sao Firo cũng luyện tập với chúng tôi khá thường xuyên mà…

    “Ể, A?”

    Con Griffon đụng đầu vào Bích.

    Firo không bỏ qua cơ hội đó, dùng chân túm cổ của con Griffon và…

    “Air Strike Claw?”

    *Rẹt*, một âm thanh khó chịu vang lên trong thinh không.

    Sau đó, con Griffon té xuống trên mặt đất. Còn Firo vỗ cánh phành phạch đáp xuống đất.

    Trên đôi chân của con bé là Vuốt của Thất Tinh.

    Những thứ này thật là nhẹ! Firo vô tình làm quá nó!”

    “Turina! Ashel! Ngươi… đã cướp đoạt Thất Tinh từ ta!? Cái quái gì vừa xảy ra vậy!?”

    Tact đang run rẩy, trong mắt của tôi, hắn chỉ là một tồn tại không đáng nhìn.

    “Ngay từ ban đầu, bọn ta chỉ chơi đùa với ngươi mà thôi. Có thể là gì khác nữa chứ? Đồ nhãi nhép.”

    “Chết đi!”

    Dù vậy, Tact vẫn không chịu thừa nhận sự thật, lao tới đấm tôi.

    *Beng*, một âm thanh lớn vang lên, nhưng tôi không đau cũng không ngứa.

    “Ư… a… a.”

    “Như vậy, ngươi không chỉ không còn là Hiệp Sĩ, mà còn chẳng là gì hết. Ngươi cứ thử xoay chuyển được tình thế này cho ta xem.”

    Nói cách khác, khi Tact đã không còn làm Hiệp Sĩ, cho dù chúng tôi hành hình Tact, cũng không gây nên bất kì ảnh hưởng gì tới thế giới.

    Đương nhiên, vẫn còn có vô số vấn đề do các Hiệp Sĩ đã bị giết hại…

    “Ngươi hiểu rồi chứ? Đây là sự khác biệt thực giữa Hiệp Sĩ và ngụy Hiệp Sĩ. Thời đại ngươi tự hào vì sức mạnh ngắn ngủi của mình đã kết thúc rồi. Tội ác đùa bỡn với thế giới của ngươi, sẽ phải lấy thân ra trả giá! Shield Prison! Change Shield (Công)!”

    Một chiếc cũi được tạo ra từ khiên xuất hiện xung quanh Tact, và nhờ vào Change Shield, chiếc khiên biến thành có gai và đâm hắn.

    Mà, tôi đã điều chỉnh ở một mức độ không khiến hắn chết, vì vậy không có vấn đề gì cả.

    Tuy tôi muốn giết hắn ngay lập tức, nhưng có lý do tôi không thể làm vậy.

    Ít ra, miễn là vẫn còn khả năng Tact là kẻ chuyển sinh, tôi không thể dễ dàng giết chết hắn.

    Tôi cần phải biết được kẻ nào đang đứng đằng sau tên khốn nạn này.
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)