Võng Du Tate No Yuusha No Nariagari - Aneko Yusagi

Thảo luận trong 'Khoa Huyễn - Linh Dị' bắt đầu bởi Lôi Soái, 2/7/19.

  1. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,293
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 21 – Thực Tiễn Của Mâu Thuẫn

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Khu vườn của Lâu Đài giờ đã trở thành đấu trường.

    Những ngọn đuốc được thắp lên ở khu vực chung quanh trong khi những người khách tham dự buổi tiệc đang háo hức chờ xem trận quyết đấu giữa hai người Anh Hùng.

    Tuy nhiên, kết quả trận quyết đấu đó đã nằm trong dự liệu của bọn họ.

    Một trận đấu giữa tôi, Khiên Hiệp Sĩ không-hề-có-kỹ-năng-tấn-công, và người còn lại không ai khác hơn là Thương Hiệp Sĩ Motoyasu.

    Đó không phải là một trận chiến giữa party của Khiên Hiệp Sĩ và Thương Hiệp Sĩ, đó chỉ là một trận đấu tay đôi giữa tôi và Motoyasu.

    Ai nhìn cũng cho rằng lòng tự trọng của Motoyasu không cho phép lấy nhiều đánh ít nên đây chỉ là một cuộc đấu một chọi một.

    Kết quả của trận đấu ít nhiều cũng được đoán trước, do đó tôi chẳng hề nghe thấy những lời cá cược đáng ra thường xuất hiện ở những sự kiện kiểu này. Theo dõi trận đấu không chỉ là những quý tộc tham dự buổi tiệc mà còn có cả những du hành giả đã tham gia chiến đấu chống lại Đợt Sóng.

    Nên nói khác đi, ai ai cũng nghĩ rằng tôi đang tự tìm lấy thất bại.

    Ren và Itsuki đang cười nói với nhau, chờ xem trận đấu ở trên ban công.

    Thất bại của tôi đồng nghĩa với việc tôi mất đi đứa nô lệ của mình, hẳn hai tên bọn chúng cũng chờ xem cảnh.

    Chết tiệt! Chết tiệt! Chết tiệt!

    Bất cứ kẻ nào trong bọn đó cũng đều muốn tước đoạt mọi thứ của tôi.

    Kể cả khi đang trong Đợt Sóng, mấy tên hiệp sĩ cũng sử dụng ma thuật nhằm giết tôi.

    Trong cái thế giới này, những kẻ chung quanh đều là kẻ thù muốn châm chọc, khiêu khích tôi.

    … Được thôi. Có vẻ như thất bại là lựa chọn duy nhất của tôi rồi. Nhưng muốn thắng ta sẽ không dễ dàng thế đâu.

    Hãy đợi đấy, Motoyasu. Lòng thù hận của ta đối với ngươi trong lần này sẽ giải quyết hết.

    “Bây giờ, cuộc quyết đấu giữa Thương Hiệp Sĩ và Khiên Hiệp Sĩ sẽ được bắt đầu. Kết quả trận đấu sẽ được quyết định khi một bên bị hạ gục hoặc thừa nhận thất bại.”

    Tôi xoay cổ tay và co duỗi ngón tay để khởi động cho trận đấu.

    “Ai sẽ chiến thắng trong trận chiến giữa Thương và Khiên đây? Câu trả lời cho câu hỏi đó … chẳng phải lần này quá rõ ràng rồi sao?”

    Motoyasu khinh miệt nhìn tôi.

    Ngươi đùa đấy à?

    “Giờ thì…”

    Motoyasu, ta sẽ dạy cho ngươi biết chiến đấu không phải chỉ là đánh bại đối thủ.

    Cụm từ “mâu thuẫn” nguồn gốc từ một câu chuyện về một thương nhân bày bán một cây thương mạnh nhất và một cái khiên cứng rắn nhất. [1] Đó là một từ dùng để chỉ những việc không phù hợp với nhau.[2]

    Tuy nhiên, tôi cảm thấy chính bản thân từ “mâu thuẫn” trong tiếng Nhật đã là mâu thuẫn rồi.

    Tóm lại, cái gì sẽ quyết định kết quả trận đấu đây?

    Nó cũng tương tự như cờ Shogi và cờ Vây. [3]

    Ví dụ như là nếu bạn đang có một nước thua, bạn sẽ làm gì?

    Thương là vũ khí dùng để giết kẻ địch, trong khi Khiên lại là món dùng để bảo vệ kẻ mang nó.

    Áp dụng rộng ra, nếu cái Khiên có thể đỡ được đòn từ cây Thương mạnh nhất, nó sẽ thắng; vì chức năng của nó vốn là như vậy.

    Nhiệm vụ của chúng về cơ bản là khác hẳn nhau, một cây Thương và một cái Khiên.

    “Bắt đầu!”

    “Uooooooo!”

    “Yaaaaaaaa!”

    Tôi dùng tư thế chạy trong quyền anh lao thẳng về phía tên Motoyasu, trong khi hắn cũng giơ cây Kích (Halberd) chạy về phía tôi và ướm thử khoảng cách để đâm.

    Khoảng cách giữa chúng tôi nhanh chóng rút ngắn va khi tôi đã vào trong phạm vi tấn công, Motoyasu liền nắm chặt cây Kích và đâm tôi.

    Một đòn tấn công không thể nhìn thấy được mới là một đòn khó đối phó.

    “Chaos Strike” (Loạn Đột – Đâm Loạn)

    Ngay lập tức cây Kích của Motoyasu phân ra làm nhiều mũi thương đâm về phía tôi.

    Một kỹ năng! Ngay vừa mới bắt đầu trận ngươi đã dùng tới kỹ năng của mình rồi à..

    Nhưng tôi không hề ngừng lại.

    Tôi vừa chạy vừa giơ chiếc khiên lên bảo vệ đầu mình khỏi đòn tấn công.

    *Keng, keng*

    *Vù, vù*

    Kư… Cơn đau lan khắp bả vai và hông của tôi.

    Tuy chỉ là vết xước qua da, nhưng vì đây là đòn tấn công của một Anh Hùng nên tôi không thể hoàn toàn chống đỡ được đòn tấn công của hắn ta.

    Tuy vậy, kỹ năng mà tên Motoyasu vừa mới dùng đã kết thúc và có vẻ kỹ năng của hắn đang trong cooldown time.

    “Nhận lấy nè!”

    Motoyasu vẫn cố đâm cây Kích vào tôi.

    Thông thường, điểm yếu của một cây thương, hay trong trường hợp này, một cây kích, là phạm vi tấn công.

    Khi đối thủ vào đến gần hơn phạm vi tấn công hiệu quả của vũ khi thì khó có thể sử dụng được nó dễ dàng. Thương, giáo,… rất hiệu quả khi tấn công ở khoảng cách xa. Nhưng chỉ một đòn tấn công thì không đủ để hạ gục tôi, một đối thủ dùng Khiên.

    Tôi sát sao né cú đâm của tên Motoyasu, rồi dồn trọng lượng của mình về trước và hạ thấp người.

    Sau đó, tôi tung một cú đấm thẳng vào mặt Motoyasu.

    *Bang*

    Ô! Quả là tôi không thể gây được tí sát thương nào hết.

    Tuy nhiên, đòn tấn công của tôi không chỉ dừng lại ở đó.

    Motoyasu nhìn tôi cười chế nhạo, đơn giản vì đòn tấn công của tôi chẳng đủ gãi ngứa hắn.

    Ngươi nghĩ ngươi sẽ giữ được cái bản mặt đó trong bao lâu?

    Tôi rút ra món vũ khí tất sát từ dưới cái áo choàng và đẩy thẳng vào mặt của Motoyasu.

    *Gừ Gừ*

    “Đau quá!”

    Do cả lũ chúng bị quét sạch bởi cơn mưa lửa trong Đợt Sóng nhưng tôi đã thu thập lại chúng trên đường đến lâu đài, chúng là thứ vũ khí dọa nạt cực kỳ hiệu quả.

    “Cái…!? Cái…!?”

    Ha ha ha… một tiếng rên rỉ đầy bối rối phát ra từ Motoyasu.

    *Gừ Gừ Gừ Gừ *

    “Aa! Đau quá!”

    Tên Motoyasu quằn quại trong đau đớn do khuôn mặt quý giá của hắn đang bị gặm nhấm.

    Ai nói rằng tôi sẽ chỉ dùng mỗi tay không mà tấn công chứ.

    Đối với một chuyên gia dùng Quả Bóng như tôi thì bọn chúng quả thật quá ư tiện lợi.

    “Ora Ora Ora!”

    Tặng thêm 2 con trên mặt hắn, Motoyasu ngã xuống và bị tôi dùng chân giữ không cho hắn đứng lên. Tiện thể tôi cũng ‘bồi’ thêm một con Quả Bóng vào háng của hắn nữa.

    “Tại… tại sao con Quả Bóng ở đây?”

    Khán giả bắt đầu la hét.

    Nhưng tôi mặc kệ họ.

    Tôi dồn tất cả trọng lượng của mình đè lên cơ thể hắn và tiếp tục ném thêm những con Quả Bóng vào ‘vùng đó’ của hắn. [4]

    “Grr… Tên khốn! Làm chuyện như vậy mà được à?”

    “Nếu chỉ để chiến thắng, ta sẽ làm bất cứ điều tệ hại nào. Đối với một kẻ chuyên đi tán gái thì khuôn mặt, thứ ngươi coi trọng nhất và cả bộ phận chứng tỏ phái nam của ngươi, những hòn bi trong tình trạng ‘te tua’ như vậy, ngươi sẽ chẳng là gì ngoài một tên otaku thảm hại.”

    “Cái gì? Ngừng lại ngayyyyyyy!”

    “Không có cửa đâu! Cho ngươi thành thái giám luôn!”

    Với những tiếng *thịch thịch*, tôi dồn sức gắng đá vào những viên bi của tên Motoyasu.

    Trong cố gắng thoát khỏi mớ Quả Bóng bám trên mặt, Motoyasu cầm chắc cây Kích và cố quơ nó trong khi vẫn nằm bẹp trên mặt đất.

    Vì vậy, trên mặt hắn, bất cứ chỗ nào có con Quả Bóng bị đánh nổ, tôi liền lấy con khác ra thay để tiếp tục gặm mặt hắn.

    Trong lúc đó, tôi gắng sức gây đau khổ cho hắn càng nhiều càng tốt.

    Dẫu sao thì tôi rất có thể sẽ thua, nên việc duy nhất trong đầu tôi lúc này là gây cho hắn càng nhiều đau đớn càng tốt.

    “Nhận lấy nè! Nhận lấy nè! Nhận lấy nè!”

    “Grrr. Tên khốn?”

    Tôi dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để đè Motoyasu xuống trong khi hắn lại rất vất vả xoay xở để ngồi dậy. Và các ‘đòn hiểm’ của tôi cứ thế tiếp diễn.

    Ga ha ha ha…

    Thoải mái làm sao! Cứ kêu gào đau đớn nữa đi!

    Và một nụ cười thoải mái tự nhiên nở ra trên môi giữa những tràng cười kia.

    “Gua…”

    Bất thình lĩnh một cái gì đó đẩy mạnh tôi từ phía sau làm tôi mất thăng bằng.

    Tôi ngoái nhìn về hướng của cú đẩy đó và…

    Ngay tại đấy, là con ả khốn kiếp đó.

    Mein đã lẻn vào đám đông và giơ cánh tay về phía tôi từ khán đài.

    Rất có khả năng đó là phép thuật hệ gió.

    Nếu không nhầm, thì nó được gọi là Wind Blow, một ma thuật bắn ra một khối cầu khí có kích cỡ bằng nắm tay.

    Vì khối cầu khí trong suốt nên nếu không để ý kỹ, chẳng ai có thể nhận ra được nó.

    Con quỷ cái Mein nở một nụ cười đắc thắng, lấy ngón tay kéo mí mắt và thè lưỡi chọc tức tôi.

    “Con ả khốn kiếp!!!”

    Tôi hét lên khi thấy trò gian lận của con ả đó và Motoyasu đứng bật dậy do sức nặng đè lên người hắn đột ngột nhẹ đi.

    Tôi bị hất ngã xuống đất, Motoyasu đang thở hổn hển đè lên vai tôi và cây kích của hắn đang kề sát ngay cổ tôi. Tất cả lũ Quả Bóng đã bị phá hủy.

    “Haaa… haaaa… Đây là chiến thắng của ta!”

    Với một nét mặt đầy đau đớn như vừa mới chiến đấu chống lại Đợt Sóng, hắn giơ cao cây Kích và tuyên bố chiến thắng.

    Chú thích

    [1] Có một câu chuyện vui ở dây. Đó là có một thương nhân rao rằng ông ta đang bán một cây thương mạnh nhất, có thể đâm thủng mọi thứ, và một cái khiên mạnh nhất, có thể đỡ được mọi thứ. Ông ta cứ thao thao như thế cho đến khi có một người hỏi “Vậy nếu tôi lấy cây thương này đâm cái khiên này, kết quả sẽ như thế nào?”. Ông ta cứng họng! =))

    [2] Trong tiếng Nhật, “mâu thuẫn” được viết là 矛盾, 矛 là cây Thương/Mâu, còn 盾 là cái Khiên/Thuẫn.

    [3] Trong cờ Shogi và cờ Vây (Go), nếu bạn đang thất thế, bạn có thể chọn 2 cách đánh: hoặc tổng lực tấn công như một ngọn Giáo, hoặc phòng thủ vững chãi như một cái Khiên.

    Nếu Đọc giả muốn tìm hiểu thêm về cờ Vây, có thể tìm đọc Hikaru no Go được biết với tên Hikaru – Kỳ thủ cờ vây ở VN

    [4] Hô! Đòn hiểm vô đối! =))
     
  2. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,293
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 22 – Lời Tôi Muốn Nghe

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Ngươi nói chiến thắng là ý gì, tên hèn nhát?”

    Trận quyết chiến 1 đấu 1 của chúng tôi đã bị can thiệp vào, chẳng phải sao?

    “Hả? Ngươi đang nói gì vậy? Ngươi thua chỉ vì ngươi không thể chịu nổi sức mạnh của ta.”

    … Tên khốn. Ngươi dám nói vậy à?

    Anh hùng cái giống gì! Anh Hùng thì không được phép có nô lệ sao?

    Lũ rác rưởi. Cư xử làm như mình ghê gớm lắm trong khi lại dùng thủ đoạn bản thỉu để chiến thắng trong trận đấu này.

    “Đồng bạn của ngươi đã can thiệp vào trận đấu của chúng ta! Đó là lý do ta bị mất thăng bằng!”

    “Hừ! Vậy ra đây chính là lời ngụy biện của kẻ thua cuộc đó à?”

    “Không phải vậy, tên hèn nhát.”

    Tên hèn nhát Motoyasu khinh thường tôi, hắn phớt lờ lời nói của tôi, trong khi dương dương tự đắc vì chiến thắng.

    Rõ ràng có người can thiệp vào trận đấu… tên khốn kiếp!

    “Thật vậy sao?”

    Motoyasu đảo mắt nhìn vào những người đứng xem xung quanh.

    Chẳng lẽ không có một ai thấy gì sao?… Mọi người đều im lặng.

    “Không nên tin lời của một Anh Hùng tội phạm. Thương Hiệp Sĩ. Chiến thắng thuộc về ngài.”

    Tên rác rưởi này! Và thế là nhà vua tuyên bố chiến thắng thuộc về Motoyasu.

    Ngay cả khi một vài khán giả vẫn chưa tin hẳn. Họ nhìn quanh như muốn nói điều gì đó.

    Tuy vậy, khi mà nhà vua, người có quyền lực nhất nơi này đã tuyên bố lời đó thì không có một ai là dám trái lại lời tuyên bố đó.

    Bởi lẽ đơn giản là nhà vua sẽ xóa bỏ mọi lời chống đối.

    Đất nước này hoàn toàn theo chế độ độc tài.

    “Quả đúng là Motoyasu-sama!”

    Và con khốn, kẻ đã chủ mưu trong vụ này giả vờ vô tội chạy đến bên tên Motoyasu.

    Ngoài ra, những tên pháp sư hoàng gia chỉ dùng mỗi ma pháp hồi phục lên tên Motoyasu để chữa trị những vết thương của hắn.

    Có vẻ như chẳng một ai có ý muốn giúp tôi.

    “Fumu, quả đúng là vị Anh Hùng được con gái ta, Malty, lựa chọn.”

    Và, nhà vua đặt tay lên vai của Mein.

    “C-Cái gì??”

    Mein là con gái của nhà vua?

    “Haha… Tôi đã rất ngạc nhiên khi biết rằng Mein là công chúa đấy, hơn nữa cô ấy còn sử dụng tên giả để gia nhập với chúng ta.”

    “Vâng… Em chỉ muốn giúp vì nền hòa bình của thế giới thôi mà ♪ ”

    … Hiểu rồi. Ra là vậy.

    Tôi đã thấy kì quái là vì sao chỉ bằng một lời khai của nạn nhân mà tôi dễ dàng bị dán nhãn “tội phạm”.

    Ra sự việc là vậy… Nhà vua đã tha thứ cho sự ích kỷ của con gái và dùng chứng cứ giả để ‘đẩy’ cho tôi lãnh một lời vu cáo. Vì lợi ích của người Anh Hùng mà con gái của hắn chọn, hắn hy sinh tôi và chiếm lại toàn bộ tiền của tôi chỉ vì tôi là kẻ yếu nhất trong bọn họ.

    Và bởi vì chính Motoyasu là người Anh Hùng đã cứu cô ta khỏi tên tội phạm và ả ta là một công chúa giấu đi danh tính để gia nhập vào đội, nhờ vậy mối quan hệ của ả ta và tên Thương kia sẽ trở nên trở nên sâu sắc hơn cả so với những người phụ nữ khác bên hắn.

    Chuyện này cũng lý giải được tại sao tôi lại được nhận thêm 200 SC lúc đầu.

    Nói khác đi, cô ta vừa có thể có được những trang bị tốt cho bản thân vừa có thể ‘giúp đỡ’ cho người hùng mà cô ta chọn.

    Nếu lúc đầu, chỉ mình tên Motoyasu có được trang bị tốt hơn những Anh Hùng khác thì chính bản thân hắn cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ và giữ khoảng cách với ả ta.

    Với một kế hoach chuẩn bị kỹ lưỡng như vậy, không ai có thể biết được sự thật ngoại trừ chính những kẻ đã dựng nên kế hoạch này. Và kết quả cuối cùng sẽ là một tên Khiên Hiệp Sĩ vô dụng kiêm chức tội phạm, và một Thương Hiệp Sĩ, người đã anh dũng cứu thoát công chúa.

    Từng mảnh, từng mảnh ghép lại, mọi thứ giờ đã rõ.

    Ả ta dùng ma pháp chỉ vừa đủ làm tôi lảo đảo, không để lại một vết thương nào và cũng không tạo nên được chứng cớ gì rõ ràng rằng công chúa đã gian lận.

    Bất cứ lời phản đối nào cũng sẽ bị đe dọa ‘im lặng’ ở sau lưng.

    Chỉ để cho ả ta có thể xen vào cuộc quyết đấu và trợ giúp cho Motoyasu yêu dấu của ả ta.

    Nói cách khác, hẳn là cuộc quyết đấu này giữa tôi và tên Motoyasu đã được lên kế hoạch ngay từ đầu.

    … À, cũng rất đơn giản. Tất cả những gì cô ta cần phải làm là thì thầm vào tai kẻ đu bám đàn bà như Motoyasu:

    『Cô bé đó bị Khiên Hiệp Sĩ bắt ép làm nô lệ. Xin hãy cứu cô ấy. 』

    Một cơ hội để cả 2 cha con chúng làm chàng rể tương lai tỏa sáng cũng như đánh bóng hình ảnh của mình. Và dĩ nhiên, chúng chẳng khi nào bỏ lỡ cơ hội đó.

    Nếu cuối cùng Motoyasu kết hôn cùng với công chúa, và rồi một câu chuyện truyền kỳ về cách người Anh Hùng đã cứu thoát được người nô lệ từ tay một tên tội phạm.

    Và trong tương lai, tên của ả ta sẽ được nhắc đến như là vợ của một Anh Hùng chính nghĩa, người đã đánh bại một Anh Hùng tà ác.

    Chết tiệt. Một tên vua rác rưởi và một con công chúa Bitch!(dâm đãng/khốn nạn/…)

    Không, khoan… công chúa, Bitch……?

    Cách nói này, tôi nhớ tôi từng nghe đâu đó?

    Ở đâu? Rốt cuộc là tôi đã thấy nó ở đâu?

    … Nhớ rồi. Đó là lúc tôi đọc trong quyển Sách về “Tứ Thánh Vũ Khí”.

    Trong quyển sách đó, công chúa là một con Bitch đã đi quyến rũ Tứ Thánh Anh Hùng.

    Nếu quyển sách tôi đọc trong thư viện quả có liên quan tới thế giới này thì công chúa này đúng thực là một con Bitch. Và những điều tương tự được viết cũng có thể được áp dụng vào những Anh Hùng chết tiệt kia.

    Một cơn giận dữ sục sôi trong sâu thẳm tâm can tôi dần trào dâng, lan khắp toàn thân.

    *Thịch*

    chiếc khiên… Tôi cảm thấy có một tiếng đập từ nó. (Tiếng đập ở đây là tiếng tim đập)

    Chuỗi Nguyền Rủa

    Điều kiện để mở khóa khiên đã được giải phóng.

    Tầm nhìn của tôi bị mờ đi khi những cảm xúc đen tối từ sâu trong lòng tôi bao trùm lên chiếc khiên.

    “Và giờ, Motoyasu-dono, cô gái mà Khiên Hiệp Sĩ ép làm nô lệ đang chờ ngài kìa.”

    Đám đông dạt ra khi một nhóm Ma Pháp Sư bắt đầu nghi thức giải lời nguyền nô lệ trên Raphtalia.

    Những Ma Pháp Sư mang ra một cái tô chứa đầy một chất lỏng đặc biệt và trút chất lỏng đó lên cái dấu phong ấn nô lệ trên ngực con bé.

    Dấu ấn mờ dần ngay trước mắt tôi.

    Ngay lúc này, Raphtalia đã chính thức không còn là nô lệ của tôi nữa.

    Bao tử của tôi sục sôi trong khi tâm trí tôi lại bị bao phủ bởi một cảm xúc cực kỳ đen tối.

    Cứ như thể là cả thế giới đang chế nhạo, khinh bỉ tôi, nhìn xem tôi vật vã làm thú vui cho chúng.

    Tất cả những gì tôi thấy được… chỉ là những nụ cười chế giễu của những bóng đen chung quanh.

    “Raphtalia-chan.”

    Motoyasu nhanh chóng bước tới con bé.

    Và Raphtalia – đã được tháo miếng giẻ nhét miệng và trên má vẫn còn hai hàng nước mắt – tặng cho Motoyasu một cái tát.

    “Ngươi… hèn hạ.”

    “…Ể?”

    Bị ăn một cái tát, Motoyasu ngạc nhiên đứng chết sững.

    “Dùng những thủ đoạn bẩn thỉu đó là không thể tha thứ được , và đã khi nào tôi yêu cầu được ngài cứu giúp chưa!?”

    “Nhưng chẳng phải Raphtalia-chan đang bị hắn lạm dụng sao?” (lạm dụng: sử dụng quá mức)

    “Naofumi-sama chưa bao giờ bắt ép tôi làm gì cả. Chỉ khi bản thân tôi quá sợ hãi mới đành phải dùng phong ấn nô lệ bắt tôi chiến đấu!”

    Ý thức của tôi đang dần tan rã nên không thể nghe rõ được họ nói gì.

    Không phải, tôi thực sự có nghe thấy.

    Nhưng tôi chẳng hề muốn nghe bất kỳ lời nói của kẻ nào nữa.

    Tôi chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi nơi này.

    Tôi chỉ muốn được quay lại thế giới của mình.

    “Hắn ta làm như vậy vẫn không được!”

    “Naofumi-sama không thể một mình tiêu diệt được ma thú. Đó là lý do ngài ấy phải dựa vào ai khác tiêu diệt chúng!”

    “Em không cần phải làm như vậy. Hắn chỉ lợi dụng cho đến khi em trở nên vỡ vụn thì thôi.”

    “Naofumi-sama chưa từng để bất cứ con ma thú nào làm tôi bị thương! Và bất cứ khi tôi mệt, ngài ấy đều cho tôi nghỉ ngơi.”

    “Kh-Không… Hắn ta không phải là loại người … nhân từ như vậy…”

    “… Vậy liệu ngài có từng giơ tay ra cứu giúp một đứa nô lệ vô cùng bẩn thỉu, bị bệnh tật hành hạ chưa?”

    “Ể?”

    “Naofumi-sama đã làm rất nhiều thứ cho tôi. Cho tôi ăn bất cứ khi nào tôi đói. Chia phần thuốc quý giá của mình cho tôi khi bị cơn ho hành hạ. Liệu ngài có thể làm được như vậy không?”

    “Đương…đương nhiên có thể.”

    “Như vậy, đó là một người nô lệ khác chứ không phải tôi ở bên cạnh ngài!”

    “!?”

    Raphtalia… quay người chạy đến chỗ tôi.

    “Tr-Tránh xa ta ra!”

    Đây là … địa ngục.

    Một thế giới được tạo ra một cách xấu xa.

    Phụ nữ – không – tất cả mọi người trong thế giới này đều khinh bỉ, chà đạp tôi.

    Nếu con bé chạm vào tôi, tôi sẽ phải nhớ lại những phút giây tồi tệ đó.

    Raphtalia thấy thái độ của tôi và rồi lần nữa trừng mắt nhìn tên Motoyasu.

    “Tôi đã nghe thấy tin đồn… rằng Naofumi-sama đã cố cưỡng ép người bạn đồng hành của mình để quan hệ, và đó là một Anh Hùng xấu xa.”

    “A-Aa. Hắn là một tên tội phạm tình dục! Ắt hẳn hắn đã biến em thành một nô lệ tình dục, em đáng ra phải hiểu điều đó chứ?”

    “Tại sao tôi lại phải hiểu? Naofumi-sama chưa từng một lần nào cưỡng ép tôi.”

    Sau đó, Raphtalia nắm lấy tay tôi.

    “Buô-Buông ra!”

    “Naofumi-sama… Làm thế nào để ngài tin em đây?”

    “Buông tay ta ra!”

    Mọi người trong thế giới này đều buộc tôi vào cái tội tôi không hề phạm.

    “Ta không có làm gì sai cả!”

    Ư a…

    Bỗng một cái gì đó ôm chầm lấy tôi đang trong tình trạng hoảng loạn.

    “Naofumi –sama, xin ngài đừng tức giận. Ngài có thể lắng nghe em và tin tưởng vào em lần nữa được không?”

    “……Ể?”

    “Ngài chỉ có thể tin tưởng vào người nô lệ không bao giờ trái lại yêu cầu của ngài sao? Nếu vậy thì chúng ta hãy đến nơi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau để ngài đặt lại dấu ấn nô lệ lên em.”

    “Ư, nói dối. Các người nói như vậy để lừa gạt ta lần nữa phải không!”

    Đó là gì? Giọng nói đang tiến sâu vào tận tâm can tôi là gì đây!

    “Xin hãy bình tĩnh lại. Dẫu cho là bất cứ chuyện gì, em cũng đều tin tưởng Naofumi-sama.”

    “Im đi. Các ngươi chỉ cố đổ thêm tội lỗi vào ta mà thôi.”

    “… Em không cho rằng lời đồn ngài cưỡng ép người khác quan hệ là đúng. Ngài không phải là người có thể làm những chuyện đó.”

    Từ khi đến thế giới này… Đây là lần đầu tiên tôi được nghe lời nói mà tôi khát vọng muốn nghe từ lâu.

    Thật chậm rãi, bóng đen đang che phủ tầm nhìn của tôi dần dần tan biến.

    Tôi cảm nhận được hơi ấm của một người khác.

    “Dẫu cho cả thế giới này có đổ tội cho Naofumi-sama đi chăng nữa, em vẫn khác với họ… Cho dù có là bao nhiêu lần, em cũng đều tin Naofumi-sama không làm gì sai cả.”

    Khi ngẩng mặt lên, phát hiện rằng trước mắt tôi không phải là một đứa bé gái mà là một cô gái trẻ tầm 17 tuổi.

    Mặc dù cô ta có những nét giống với Raphtalia, nhưng đó là một cô gái xinh đẹp khó thể tả xiết.

    Nước da thô ráp, nứt nẻ của trước đây giờ đã trở nên mịn màng, mái tóc cũng không còn dơ bẩn nữa mà đã trở thành một mái tóc đẹp và sáng màu.

    Cơ thể từng gầy còm trơ xương, nay những bắp thịt đã trở nên rắn chắc, dáng vẻ cân xứng và hoạt bát.

    Và trên hết, cặp mắt đang nhìn tôi đó không còn là một cặp mắt vô hồn, chứa đầy tuyệt vọng nữa, giờ đây, chúng ẩn chứa một ý chí mạnh mẽ.

    Tôi chẳng tài nào nhận ra đó là ai.

    “Naofumi-sama, bây giờ, chúng ta hãy cũng nhau đi tìm Người Buôn Nô Lệ để đặt lại dấu phong ấn nô lệ lên em.”

    “Cô-Cô là ai?”

    “Ể? Ngài đang nói gì thế? Là em, Raphtalia, đây mà.”

    “Không, không, không. Raphtalia là một đứa trẻ cơ mà?”

    Tự nhận mình là Raphtalia, cô ta nghiêng đầu nhìn tôi đầy bối rối.

    “Chà… Naofumi-sama lúc nào cũng đối xử với em như một đứa con nít.”

    Giọng nói này… tôi nhớ chắc chắn rằng đó là giọng nói của Raphtalia.

    Tuy vậy, cơ thể của cô ta lại hoàn toàn khác hẳn.

    Không, không, không. Kể cả khi cô ta là Raphtalia thì chuyện này cũng rất quái lạ.

    “Naofumi-sama, trong tình huống này, em phải nói với ngài điều này.”

    “Điều gì?”

    “Những Á Nhân khi còn nhỏ được tăng Lv, cơ thể của họ cũng sẽ nhanh chóng phát triển để có thể bắt kịp với tỉ lệ tăng trưởng đó.”

    “Ể?”

    “Á Nhân không giống như con người. Đó là lí do chúng em bị coi như ma thú.”

    Cô gái tự xưng là Raphtalia thẹn thùng tiếp tục.

    “Mặc dù … tâm trí của em vẫn còn là của một đứa trẻ, nhưng cơ thể em đã trở thành một người trưởng thành.”

    Trong khi nói với tôi điều đó, Raphtalia một lần nữa ôm đầu tôi…… vào bộ ngực đầy đặn của mình.

    “Xin hãy tin em. Em tin chắc rằng Naofumi-sama đã không hề phạm tội. Ngài là một vị Anh Hùng vĩ đại đã cứu vớt cuộc đời em, cho em uống những loại thuốc đáng quý, dạy em cách chiến đấu và phương thức sinh tồn. Em là thanh kiếm của ngài, và em sẽ không hề hối tiếc đi theo ngài bất chấp những khó khăn mà chúng ta có thể gặp phải.”

    Đó là… những lời mà tôi vô cùng muốn nghe thấy.

    Đó là lời thề Raphtalia vẫn luôn nói kể từ lúc chiến đấu bên cạnh tôi.

    “Nếu ngài không tin em, xin hãy biến em thành nô lệ của ngài hay làm bất cứ điều gì ngài muốn với em. Em sẽ luôn ở bên cạnh ngài.”

    “Hư… ư…ưư…”

    Trước những lời nói tử tế đầu tiên tôi nghe được kể từ khi đến thế giới này, tôi theo vô thức không thể cầm được nước mắt.

    Dẫu cho trong thâm tâm tôi luôn nhắc nhở không nên khóc vì bất cứ chuyện gì, nhưng dòng nước mắt vẫn không ngừng tràn ra.

    “ư ưư……uuuuuuuuuuuuuu”

    Được Raphtalia ôm chặt trong ngực, tôi bắt đầu khóc lớn.

    “Trận đấu mới vừa nãy, Motoyasu, anh đã phạm luật.”

    “Hả-ả???”

    Ren và Itsuki xuất hiện từ trong đám đông và nói.

    “Bọn tôi từ trên cao trông thấy rõ ràng, một đồng hành của anh đã dùng ma thuật hệ Phong lên Naofumi.”

    “Khoan, nhưng… Không phải mọi người đều không nói gì sao.”

    “Chính nhà vua đã làm họ phải im lặng. Ít ra anh cũng hiểu nhiêu đó chứ.”

    “… Thật sự là thế sao?”

    Motoyasu quay đầu nhìn về phía đám đông, bọn họ đều tránh ánh nhìn của hắn ta.

    “Nhưng hắn ta dùng lũ ma thú tấn công tôi…”

    “Anh ta không hề có sức tấn công, đáng lẽ anh nên biết điều đó rồi mà vẫn ép anh ta chịu lời thách đấu.”

    Vào lúc này, Ren ra vẻ công bình mắng Motoyasu.

    “Nhưng… Hắn ta! Hắn ta tấn công vào mặt và háng của tôi.”

    “Đó là bởi anh bắt anh ta tiếp nhận trận đấu không có chút cửa thắng nào, nên mới phải dùng những chiến thuật hèn hạ như vậy. Việc đó có thể bỏ qua được.”

    Sau khi nghe những lời của Itsuki, Motoyasu tuy khó chịu nhưng không tranh cãi gì thêm.

    “Có vẻ như cuộc đấu này là sai lầm của anh. Nên hãy cho nó qua đi.”

    “Hừm… Một kết quả khốn kiếp. Nhưng tôi vẫn còn nghi ngờ là Raphtalia-chan đang bị tẩy não.”

    “Nhìn thấy cảnh đó mà anh vẫn còn nói vậy được sao? Đáng kinh ngạc đấy.”

    “Đúng vậy!”

    Bầu không khí trở nên gượng gạo, những Anh Hùng bắt đầu rời đi còn đám đông trở lại tòa lâu đài.

    “… Hừm. Thật đáng chán!”

    “Đúng vậy… một kết quả đáng thất vọng.”

    Hai người cảm thấy không thỏa mãn với kết quả của trận đấu bức rức rời đi. Chỉ còn tôi và Raphtalia ở lại khoảng sân của lâu đài.

    “Thật khó cho ngài, mà em đã không biết gì cả. Kể từ lúc này, xin hãy cho em được cùng với ngài chia sẻ những đắng cay đó.”

    Ý thức của tôi dần dần trôi đi khi nghe những lời nói tử tế của em ấy.

    Sau đó, tôi ngủ khoảng một giờ trong vòng tay của Raphtalia.

    Tôi đã rất ngạc nhiên. Tôi không hề ngờ rằng Raphtalia đã lớn lên đến mức này.

    Tại sao tôi lại không để ý gì hết?

    … Có lẽ là trong đầu tôi đã không có chỗ cho những thứ đó.

    Tôi đã không nhận thấy sự phát triển của Raphtalia. Tất cả những gì tôi nhìn thấy là chỉ số tăng lên của em ấy trên bảng trạng thái.

    Bữa tiệc đã kết thúc từ lâu, tôi đã có một giấc ngủ ngon trong một căn phòng trống đầy bụi của người hầu lâu rồi chưa được sử dụng.

    Đã có một ai đó tin tôi. Chỉ với như vậy, tôi cảm giác gánh nặng trong tim mình đã được nhẹ đi đôi chút.

    Ý nghĩa của điều này đã thể hiện rõ trong bữa điểm tâm sáng ngày hôm sau.

    Lần đầu tiên kể từ khi bị Mein phản bội, khẩu vị của tôi đã phục hồi.
     
  3. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,293
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 23 – Nỗi Đau Được Sẻ Chia

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Cũng giống như lần triệu kiến trước, chúng tôi tập họp lại tại nơi đó vào lúc 10 giờ.

    Yến tiệc tối hôm trước rồi mới phân phát phần thưởng ngày hôm sau… tên vua rác rưởi khốn kiếp này đang trêu ngươi tôi… lẽ ra hắn phải báo trước chuyện này.

    Giờ đây, tôi lại phải gặp lại đám khốn nạn này. Kiểu này thì thể nào tôi cũng bị viêm loét dạ dày cho xem.

    “Và bây giờ, ta sẽ phân phát tiền thưởng cho Đợt Sóng cũng như phần kinh phí hỗ trợ.”

    Phần thưởng?

    Một người phụ tá xuất hiện mang theo những túi tiền.

    “Mỗi túi cho mỗi người Anh Hùng.”

    Tôi nhìn vào túi tiền.

    Rõ rồi. Chỉ riêng mức sinh hoạt phí hàng tháng, mỗi chúng tôi đều nhận được mức tối thiểu là 500 SC.

    500 SC… có lẽ là không đủ để trang trải cho việc chuẩn bị.

    “Tuyệt quá!”

    Raphtalia nhoẻn miệng cười nhìn tôi.

    “Aa…”

    Với số tiền này, tôi sẽ mua thứ gì đây?

    Có lẽ tốt hơn cả là vũ khí cho Raphtalia? Hay là một bộ giáp phòng thủ tốt hơn?

    À, cũng tới lúc phải mua những dụng cụ pha chế thuốc mới rồi. Sự thật là cái Khiên đã có phản ứng với những dụng cụ đó, nên tôi rất tò mò chuyện gì sẽ xảy ra nếu như hấp thụ chúng.

    Tôi mơ màng nghĩ xem sẽ mua những gì khi nghe tiếng tiền kêu leng keng trong túi.

    Tôi nhận túi tiền và xác nhận lại số tiền chứa trong đó.

    1, 2, 3,… đúng rồi, 500 đồng.

    “Dựa trên hành động trong Đợt Sóng lần này và đáp lại kỳ vọng từ việc hoàn thành những yêu cầu, Motoyasu-dono được thưởng 4000 SC.”

    Này!

    Tôi kinh ngạc nhìn sững vào túi tiền to bự mà Motoyasu được nhận.

    Tôi có cảm giác nếu mình mà bắt đầu phàn nàn, cũng sẽ chỉ nhận được những lời khiêu khích, chọc giận, nên tôi nắm chặt tay im lặng.

    Tiếp đến là Ren-dono. Vì cũng đã hoàn thành các yêu cầu cũng như đã thể hiện sự dũng cảm trong Đợt Sóng, chúng tôi trao tặng cho ngài 3800 SC.”

    Cả ngươi nữa sao?

    Ren lạnh lùng nhận phần thưởng, tuy nhiên trên mặt hắn hiện ra sự không hài lòng, tôi có nghe hắn lẩm bẩm “Cũng chỉ vì ngươi được công chúa ưu ái…”

    “Itsuki-dono… Những việc anh hùng của ngài cả đất nước đều biết, vì những nỗ lực của ngài với những nhiệm vụ khó khăn. Chúng tôi xin trao cho ngài 3800 SC.”

    Itsuki hành xử như thể đã đoán trước được kết quả này, nên chỉ ghen tức lườm Motoyasu.

    ‘Yêu cầu’ là cái gì? Đây là lần đầu tiên tôi được nghe nói về chuyện này.

    “Hừm… Khiên cần phải cố gắng làm việc hơn nữa. Do đó cậu chỉ được nhận sinh hoạt phí.”

    Đó còn chẳng phải là một cái tên! Ai là ‘Khiên’ chứ?

    Tôi cảm thấy mạch máu trên trán tôi như muốn nổ tung.

    Ngay cả sau mớ tào lao của ngày hôm qua mà ngươi vẫn nói như vậy sao?

    “Ưm, thưa Bệ Hạ.”

    Raphtalia chậm rãi giơ tay lên.

    “Chuyện gì vậy? Á Nhân.”

    “Vâng… ‘Yêu cầu’ là gì vậy?”

    Raphtalia cũng rất tò mò. Do chúng tôi không nhận được thêm phần thưởng gì khác, nên em ấy muốn biết cái ‘yêu cầu’ là gì.

    “Những ‘yêu cầu’ được ta chuyển đến cho những người Anh Hùng để giải quyết các vấn đề rắc rối trong vương quốc.”

    “… Tại sao Naofumi-sama không nhận được yêu cầu nào hết? Và đây là lần đầu tiên chúng tôi nghe về nó.”

    “Ha! Khiên thì làm được gì chứ?”

    Tên khốn.

    Tiếng cười vang lên khắp nơi trong căn phòng.

    Chết tiệt! Tôi có cảm giác mình sắp nổi điên đến nơi rồi.

    “…”

    Tưởng chừng như sắp mở miệng mắng chửi lũ khốn này thì tôi cảm thấy Raphtalia nắm chặt lấy tay tôi. Tôi nhìn thấy em ấy cũng đang phải run rẩy kìm nén cơn giận của mình.

    … Được rồi. Mình sẽ cố chịu đựng.

    “Hãy biết ơn đi, vì nhận được bao nhiêu đây cũng đã là nhiều lắm rồi đấy.”

    “Dù gì thì ngươi cũng có giúp ích được chút nào đâu!”

    “Đúng vậy. Ta không hề thấy ngươi trong suốt Đợt Sóng. Ngươi đã làm cái quái gì vậy?”

    “Ngươi đúng là một nỗi nhục nhã cho những Anh Hùng chúng ta. Hoàn toàn vô dụng.”

    Sức chịu đựng của tôi đã lên tới đỉnh điểm. Tôi dùng những lời nói mỉa mai vặn lại bọn chúng.

    “Ôi, các vị Anh Hùng vĩ đại. Bỏ mặc sự sống chết của người dân để chạy đi đánh boss, quả đúng là anh hùng ha!”

    “Haa…! Mấy việc đó là để cho những người hiệp sĩ lo là được rồi.”

    “Chính bởi vì lũ hiệp sĩ đó đến quá chậm. Nếu như ta bỏ mặc bọn họ rồi khi đó sẽ có bao nhiều người sẽ phải chết… Bọn khốn các ngươi, những kẻ chỉ biết đánh boss, làm sao hiểu được điều đó.”

    Motoyasu, Ren và Itsuki đều nhìn về phía đội trưởng hiệp sĩ đoàn.

    Hắn ta khó chịu gật đầu với bọn họ.

    “Dù vậy, nếu không nhờ có ba vị anh hùng chiến đấu với nguồn cơn của Đợt Sóng, thương vong sẽ còn nặng nề hơn nữa. Đừng có mà ra vẻ!”

    Tên khốn này… ngươi còn nói như vậy được sao?

    Cư xử cao ngạo trong khi ngươi chỉ toàn thảnh thơi ở lâu đài.

    Dẫu sao, tôi cũng vẫn là một Anh Hùng. Hay ngươi đang ám chỉ rằng Khiên Hiệp Sĩ chẳng phải là một Anh Hùng?

    “Rồi. Rồi. Ta rất bận rộn với những chuyện khác nên nếu không còn gì khác nữa, thì chúng ta đi đây.”

    Có tranh cãi ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên tôi quyết định rời khỏi cái nơi này.

    “Khoan đã, Khiên!”

    “Hả? Cái gì? Ta rất bận rộn, không giống lũ khốn các ngươi.”

    “Ngươi đã làm ta thất vọng. Nên coi như đó là số tiền tiễn biệt của chúng ta cho ngươi.”

    Cái g–?

    Nói tóm lại, trong những Đợt Sóng kế tiếp, ta sẽ chẳng nhận được bất kỳ thứ gì nữa. Ý ngươi là vậy?

    “Như thế tốt lắm, Naofumi-sama!”

    Raphtalia bỗng nhiên mỉm cười trả lời tôi.

    “…Ể?”

    “Ngài sẽ không cần phải đến nơi này nữa. Thay vì lãng phí thời gian ở đây, ngài có thể tập trung vào những việc quan trọng hơn nhiều.”

    “A…Ừ!”

    Raphtalia đang trở nên đáng tin cậy hơn bao giờ hết.

    Em ấy nắm chặt tay tôi để giúp cho tôi bình tĩnh.

    “Chúng tôi đi đây.”

    Em ấy vui vẻ kéo tay tôi quay đầu bước đi.

    Lời than vãn của kẻ thất bại.”

    Đó là lời của Motoyasu trong khi Ren và Itsuki chỉ nhún vai.

    … Đúng thế. Thay vì một sự hợp tác đầy khó chịu, như thế này tốt hơn nhiều.

    “Được rồi, giờ, chúng ta nhanh đi đến căn lều để đặt lại cái phong ấn thôi.”

    “Ể?”

    Sau khi rời khỏi tòa lâu đài, Raphtalia quay sang phía tôi và nói như vậy.

    “Nếu không, Naofumi-sama sẽ chẳng bao giờ có thể hoàn toàn tin tưởng em.”

    “À… Không hẳn vậy…”

    Tôi nhớ lại những lời nói hôm qua của em ấy.

    Chỉ với những lời đó, tôi có cảm giác rằng mình có thể tin tưởng vào Raphtalia.

    “Nếu em không còn là nô lệ nữa cũng… không sao đâu.”

    “Không.”

    “Tại sao?”

    “Ngài không được nói dối. Naofumi-sama sẽ không tin tưởng bất cứ ai ngoài trừ nô lệ.”

    … Chắc là tôi đã nuôi dạy em ấy sai cách rồi.

    À thì, dẫu cho tôi thực sự chỉ có thể tin tưởng vào nô lệ nhưng Raphtalia là ngoại lệ.

    Đúng vậy.

    “Ừm… Raphtalia.”

    “Chuyện gì thế ạ?”

    “Không có dấu nguyền ấn vẫn ổn mà.”

    “Không. Em muốn có nó.”

    … Tại sao em ấy lại kiên quyết đến thế chứ?

    “Em cũng muốn có một thứ để minh chứng rằng em được ngài tin tưởng, Naofumi-sama.”

    “Haaaa…”

    Đầu tiên, người nô lệ của tôi… thay đổi quá nhiều.

    Thứ hai, mỗi khi nhìn em ấy, khuôn mặt của Mein lại hiện lên, và tôi lại cảm thấy tức giận trong lòng.

    Tại sao? Bản thân tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại cáu giận vô cớ với Raphtalia.

    Thông thường, tôi sẽ cảm thấy… như thứ gì đó đâm chồi? Một cảm giác kỳ lạ!

    “Chúng ta đi thôi.”

    “Vâng.”

    Nếu em ấy đã nhất quyết đến vậy thì tôi cũng chẳng cản nữa.

    Để làm điều đó, chúng tôi quyết định đi tới căn lều của Người Buôn Nô Lệ.
     
  4. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,293
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 24 – Egg Gacha

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    “Ồ! Ngài Anh Hùng đây mà. Hôm nay tôi có thể giúp gì được cho ngài đây?”

    Người Buôn Nô Lệ làm ra dáng vẻ quý phái xuất hiện và nhã nhặn chào tôi.

    “Oya?”

    Người Buôn Nô Lệ ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Raphtalia.

    “Quả là một sự thay đổi đáng kinh ngạc. Tôi không ngờ con bé nô lệ hôm nào sẽ lớn và trở nên xinh đẹp đến thế này.”

    Ông ta liếc mắt nhìn tôi và rũ vai thất vọng khi nói những lời đó.

    “… Cái gì?”

    “Tôi đã nghĩ ngài là kiểu người giống chúng tôi, nhưng thật đáng thất vọng thay.”

    Ông ta nói vậy là có ý gì? Nhưng tôi im lặng, cố nhịn không phát lời đó ra khỏi miệng.

    “Một người buôn nô lệ thực thụ sẽ nâng cao chất lượng của nô lệ bằng cách giữ chúng thừa sống thiếu chết.”

    Ông ta thản nhiên tiếp tục.

    “Vậy theo lời ông vừa nói, nô lệ đã sử dụng chán chê rồi thì đến lúc vứt đi rồi, phải không?”

    “N-Naofumi-sama?”

    Raphtalia nhìn tôi lo lắng.

    Tôi tự biết rằng giọng điệu của tôi có hơi quá.

    Tình trạng của tôi bây giờ tốt hơn hẳn so với lần gặp trước nhiều.

    “Fufufu… Thì ra là vậy sao? Tôi bắt đầu cảm thấy thú vị muốn run rẩy cả người đây.”

    Người Buôn Nô Lệ, cảm thấy vừa lòng câu trả lời của tôi và bật cười.

    “Như vậy, Quý Khách đến đây để tôi đánh giá giá tiền của nô lệ này đúng không… ngài đã nuôi dưỡng cô ta trở nên xinh đẹp đó. Vậy, cho một nữ nô lệ không còn trinh trắng… 20 GC được chứ?”

    “Sao ông lại nói cứ như là tôi sắp bị đem bán vậy? Ngoài ra, tôi vẫn còn là một trinh nữ!”

    Người Buôn Nô Lệ ngạc nhiên há hốc miệng trước lời nói của Raphtalia.

    “Ô, trời ơi! Thế 35 GC thì sao? Tôi có được phép kiểm tra xem cô ta có còn là trinh nữ không?”

    “Naofumi-sama!”

    35 GC cho Raphtalia?

    “Naofumi-sama, ngài hãy nói gì đó đi.”

    35 GC là quá thừa để mua tên nô lệ người sói Lv 75 dạo trước!

    Trong khi tôi âm thầm suy xét những điều đó, Raphtalia nắm chặt lấy vai tôi và làm vẻ mặt cực kỳ đáng sợ nhìn tôi.

    “Naofumi-sama… Nếu ngài cứ đùa dai như vậy, em sẽ nổi giận đấy.”

    “Có chuyện gì? Sao em biểu lộ nét mặt đáng sợ vậy?”

    “Em bị người ta ra giá và sắp bị bán tới nơi rồi mà ngài vẫn không nói lời nào che chở cho em gì hết.”

    “Nếu như anh không làm điệu bộ điềm tĩnh như vậy thì có lẽ sẽ bị ông ta xem thường.”

    — Đó là cách tôi giả vờ với tay buôn nô lệ. Mặc dù tôi quả thực có nghĩ một tí về nó, nhưng Raphtalia cứ như đọc thấu hết cả suy nghĩ của tôi. Lẽ ra tôi không nên cân nhắc việc bán đi người duy nhất trên thế gian này tin tôi.

    “35 GC…”

    Ngay khi nghe tôi lẩm bẩm như vậy, nắm tay của Raphtalia bóp chặt hơn.

    “Ui da, ui da.”

    Sức mạnh của Raphtalia… đã vượt quá khả năng phòng ngự của tôi rồi.

    Xét về mặt chiến đấu, chuyện này đúng là rất đáng để dựa dẫm vào.

    “… Em sẽ chạy trốn đấy, ngài biết chứ.”

    “Chỉ là trò đùa thôi mà. Anh chỉ đang nghĩ là em được đánh giá cao như vậy đúng là đáng mừng.”

    “Ch-chuyện đó… Naofumi-sama…”

    Chẳng hiểu vì sao mà Raphtalia bỗng trở nên bẽn lẽn và ngượng ngùng.

    Hành vi này làm tôi cảm thấy thật đáng kinh tởm.

    … Là những gì tôi nghĩ, nhưng tại sao? Tôi đã nói gì vậy?

    “À, con bé không phải để bán.”

    “Hiểu rồi… Thật đáng tiếc. Vậy tôi có thể giúp gì cho ngài đây?”

    “À, bộ ông không nghe gì về vụ ồn ào trong lâu đài sao?”

    Người Buôn Nô Lệ bật cười trước câu hỏi của tôi.

    “Tôi đã có nghe rồi. Dấu phong ấn nô lệ đã bị xóa đi, phải không?”

    “Nếu ông đã biết rồi, thì chuyện này đơn giản hơn nhiều… Và ngay từ đầu nếu ông đã biết thì nãy giờ đừng có mà định giá chứ!”

    Tôi vốn cũng đã mệt phờ khi phải ‘đối phó’ với Raphtalia rồi.

    Thật là…

    “Lẽ dĩ nhiên, ngài cũng biết mà, mặc dù nhà vua nói vậy, nhưng hệ thống nô lệ vẫn còn đó. Đúng vậy.”

    “Hừm, ta cứ nghĩ bọn quý tộc không có mua nô lệ chứ.”

    “Không đâu. Không đâu. Những người giàu có ấy mới chính là những người mua nhiều nô lệ. Nói cho cùng thì nô lệ rất hữu dụng mà. Đúng vậy.”

    “Tên vua rác rưởi đó, nói những lời đó vì ủng hộ tên Motoyasu, Thương Hiệp Sĩ… Chẳng lẽ những kẻ quý tộc đó không làm loạn sao? Nếu là ta, ta sẽ làm loạn đấy.”

    Nếu chuyện đó thực xảy ra thì đúng là thú vị.

    Có khi nó còn làm cho đất nước “tốt” hơn nữa.

    “À, đất nước này giống như một tảng đá nguyên khối vậy[1]. Nếu bọn họ có làm loạn, thì kẻ phải chịu thua thiệt chỉ là chính bọn họ, những quý tộc. Đúng vậy.”

    “Tên vua rậm râu ấy có quyền lực lớn đến vậy sao?”

    Có phải vì đất nước này theo chế độ độc tài?

    Nếu có một cuộc nổi loạn, chắc hẳn đất nước này sẽ sụp đổ.

    Lý do là vì đất nước này có một tên vua rác rưởi, và kẻ kế thừa vương vị là một con công chúa đĩ đàng.

    “Thực ra, ở đất nước này, hơn cả nhà vua…”

    “Anou… còn chuyện dấu phong ấn nô lệ thì sao ạ?”

    “À, anh cũng suýt nữa quên mất.”

    Chúng tôi đã hoàn toàn lạc đề. Giờ nghĩ lại thì tôi thực sự đ*ch quan tâm đến chuyện gì có thể sẽ xảy ra cho tên vua rác rưởi kia.

    “Vậy nên ngài đến đây để đặt lại dấu phong ấn nô lệ, phải không?”

    “Ừ. Có thể làm vậy chứ?”

    “Bất cứ khi nào tôi cũng sẽ vì ngài mà phục vụ.”

    Hắn búng tay một cái và một phụ tá xuất hiện, mang theo cái lọ dùng trong lần đặt dấu phong ấn lên em ấy trước đây.

    Raphtalia thẹn thùng cởi bộ áo giáp và lộ ra bộ ngực.

    “Tr-Trông thế nào ạ?”

    “Thế nào là thế nào?”

    “…Haa~”

    ??

    Tại sao em ấy lại thẹn thùng thế chứ?

    Thêm cả thở dài ngay sau đó nữa, chẳng lẽ tôi đã làm gì à? (Dịch: Chẹp, tên Naof này tối dạ ghê! =)))

    Cũng giống như lần trước, tôi nhỏ một giọt máu vào lọ mực, và cái hỗn hợp đó được quét lên Raphtalia, ngay vị trí của dấu phong ấn cũ.

    “Mặc dù dấu phong ấn đã bị xóa đi, nhưng phục hồi nó là hoàn toàn có thể.”

    “Ồ…”

    Dấu ấn đã bị xóa đi nay đã xuất hiện trở lại và tỏa sáng trên ngực Raphtalia.

    “…Ngh…”

    Raphtalia cố nén đau đớn.

    Biểu tượng nô lệ lần nữa hiện lên ngay trước mắt tôi.

    Tôi cần phải đánh dấu kiểm (dấu check) lại các hình phạt xảy ra khi dám bất tuân lời nói của tôi.

    … Lần này, không cần thiết phải cài đặt hình phạt nặng làm gì.

    Để lấy được lòng tin của tôi, Raphtalia phải trở lại làm nô lệ. Nên tôi cũng phải tin vào em ấy.

    “Giờ thì…”

    Trong lúc nghĩ xem sẽ làm gì, tôi chợt chú ý tới vài giọt mực còn sót lại trong cái đĩa.

    Tôi vô thức chạm tay vào nó và chiếc Khiên có phản ứng…

    “Này, ta có thể xin một ít mực ấy được không? Ta có thể trả cho nó.”

    “Được. Cứ tự nhiên.”

    Tôi đổ những giọt mực còn sót lại trong cái đĩa lên chiếc Khiên.

    Suuu… Chiếc Khiên hấp thụ hết chúng.

    Điều kiện cho Khiên Người Dùng Nô Lệ đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Khiên Người Dùng Nô Lệ II đã được giải phóng.

    Khiên Người Dùng Nô Lệ

    Equipment Bonus: Hiệu chỉnh Tăng trưởng Nô Lệ (Nhỏ)

    Khiên Người Dùng Nô Lệ II

    Equipment Bonus: Hiệu chỉnh Trạng thái Nô Lệ (Nhỏ)

    Khiên Người Dùng Nô Lệ à?… À thì, chuyện này là điều tất nhiên…

    Một nhánh mới xuất hiện trong hệ thống cây kỹ năng, xuất phát từ Khiên Nhỏ. Chỉ số của nó không được cao lắm.

    Tuy nhiên, phần Điểm Cộng Trang bị lại thu hút tôi.

    Hiệu chỉnh Tăng trưởng à…

    Có tới 2 cái Khiên được mở khóa chỉ bằng một vài giọt mực?

    Tôi cẩn thận nhìn về Raphtalia.

    “Chuyện gì vậy?”

    Đột nhiên tôi nhớ lại là cái Khiên đã hấp thụ một ít tóc của Raphtalia. ‘Khiên Racoon’[2] đã được mở khóa vào lúc đó. Nên có lẽ lúc này, một điều kiện nào đó cũng đã được đáp ứng.

    Có lẽ là điều kiện cho Khiên Người Dùng Nô Lệ II. Do các điều kiện đã được thỏa mãn, cả 2 cái Khiên đều được mở khóa.

    Tôi phỏng chừng là như vậy.

    Trong trường hợp đó thì…

    “Raphtalia, cho ta xin một vài giọt máu của em .”

    “Hả? Tại sao?”

    “Cũng không có gì, chỉ là ta muốn làm một thử nghiệm nhỏ.”

    Tuy bối rối, nhưng Raphtalia vẫn cắt đầu ngón tay của mình và nhỏ một vài giọt máu vào cái đĩa. Tôi lại nhỏ chúng vào cái khiên của mình.

    Điều kiện cho Khiên Người Dùng Nô Lệ III đã được giải phóng.

    Khiên Người Dùng Nô Lệ III

    Equipment Bonus: Hiệu Chỉnh Tăng Trưởng Nô Lệ (Trung)

    Đúng rồi! Đúng như suy đoán của tôi!

    “Naofumi-sama? Trông như ngài đang có chuyện gì vui?”

    “À, một cái Khiên rất thú vị đã xuất hiện.”

    “Thế thì tốt quá.”

    Tôi chuyển cái Khiên thành Khiên Người Dùng Nô Lệ rồi chờ cho nó được mở khóa.

    “Giờ thì… Hửm???”

    Chúng tôi đã làm xong việc cần làm, và sắp sửa rời đi thì một cái rương gỗ chứa đầy trứng thu hút ánh mắt tôi.

    Tôi nhớ là đâu có thấy nó ở đây vào lần trước đâu. Nên tôi khá tò mò về nó.

    “Cái gì vậy?”

    Tôi cất tiếng hỏi Người Buôn Nô Lệ.

    “À, đó là hàng hóa kinh doanh hợp pháp của tôi.”

    “Kinh doanh gì?”

    “Đây là một cửa tiệm bán ma thú.”

    Vì lý do nào đấy mà ông ta hào hứng trả lời.

    “Ma Thú? Vậy ra ở thế giới này cũng có những Nhà Huấn Luyện Thú (Ma Thú Sư) nữa à?”

    “Ồ, thật bất ngờ… Ngài Anh Hùng không biết gì sao?”

    “Ta không cho rằng ta đã từng gặp họ…”

    “Naofumi-sama.”

    Raphtalia giơ tay lên xin phép nói.

    “Chuyện gì vậy?”

    “FiloRial chính là những con ma thú được huấn luyện bởi những Ma Thú Sư đấy.”

    Tôi chưa từng nghe tới cái tên này nên tôi chẳng hiểu em ấy nói cái quái gì nữa.

    “Đó là thứ gì vậy?”

    “Đó là những con chim được dùng trong việc kéo xe thay cho ngựa trong thành phố.”

    “Ồ. Ra là mấy con đó.”

    Những con chim trông như mấy con Chocobo .

    Tôi đã tưởng rằng chúng là những động vật đặc trưng của thế giới này, nhưng hóa ra chúng lại là những con ma thú.

    “Trong ngôi làng em từng sống cũng có những người nuôi thú nữa. Bọn chúng được nuôi để lấy thịt trong các nông trại.”

    “Ồ…”

    Là vậy à? Ở thế giới này, có vẻ như những người làm việc trong trang trại cũng được tính là những Ma Thú Sư nữa à.

    “Vậy, những quả trứng này là…?”

    “Do người thường gặp rất nhiều khó khăn trong việc điều khiển những con ma thú nên cách làm này sẽ làm cho mọi việc đơn giản hơn.”

    “Vậy à?”

    “Ngài có muốn xem những cái chuồng chứa ma thú hoàn toàn trưởng thành không?”

    Nếu tôi biểu lộ sự hứng thú, ông ta sẽ cố gạ bán cho tôi. Tay thương buôn nô lệ này rất có tâm hồn kinh doanh.

    “Không. Lần này như vậy là xong.”

    Giờ đây tôi vẫn còn nhiều chuyện khác hơn cần phải lo.

    “Vậy cái bảng đặt trên mớ trứng là sao vậy?”

    Mặc dù không biết cái gì được viết trên đó, nhưng tôi có thể thấy một mũi tên chĩa xuống cái hộp với mớ trứng và những ký tự trông như những con số.

    “Một dạng Xổ số trúng trứng, một lần thử là 100 SC!”

    “Một lần thử tới những 100 SC. Mắc quá!”

    Bây giờ chúng tôi chỉ có 508 SC. Giá gì mà cắt cổ.

    “Bởi vì có cả những con ma thú đắt tiền trong đó nữa.”

    “Để xem, với bọn FiloRial, thông thường, chúng khoảng bao nhiêu tiền?”

    “Với một con trưởng thành là… 200 SC. Ngoài ra, giá trị của chúng cũng bị ảnh hưởng bởi màu sắc và chất lượng của lông… Đúng vậy.”

    “Vậy là nhũng con non rẻ hơn những con trưởng thành? Vậy đấy là giá của một cái trứng FiloRial, sau khi đã loại trừ chi phí nuôi dưỡng.”

    “Không. Không. Vẫn còn trứng của những loài khác trong mớ này nữa.”

    “À… vậy nên ông mới gọi đây là trò『 Xổ Số』.”

    Vậy ý của ông ta là sẽ có những người thắng và kẻ thua.

    Thua tức là mua được một thứ gì đó rẻ hơn 100 SC, còn thắng là có được thứ gì đó tốt hơn.

    “Hừm, cũng có khả năng là chẳng có ai chiến thắng.”

    “Cái gì! Ngài Anh Hùng nghĩ chúng tôi là những kẻ buôn bán thiếu đạo đức đến vậy sao?”

    “Không phải sao?”

    “Chúng tôi cũng có lòng tự tôn của mình chứ! Mặc dù chúng tôi thích lừa gạt khách hàng, nhưng chúng tôi không bao giờ làm gì có hại đến danh tiếng của sản phẩm.”

    “Ông thích lừa lọc nhưng lại không thích bán hàng giả…”

    Kiểu logic quái quỷ gì vậy? Tôi ngạc nhiên sững cả người.

    “Rồi. Phần thưởng lớn nhất là gì?”

    “Nói một cách dễ hiểu là một con Kiryuu.”

    Kiryuu(Kỵ Long)? Có phải đó là những con rồng mà tướng quân kỵ sĩ đoàn thường cưỡi?

    “Một con rồng cưỡi như ngựa?”

    “Không, là Phi Long. Chúng rất được ưa thích, nên các quý tộc đều mong có chúng.”

    Phi long à?… Nghe cứ như trong mơ vậy.

    “Naofumi-sama?”

    “Giá thị trường cho một trong những con này là tầm 20 GC.”

    “Xác xuất trúng là bao nhiêu? Chỉ áp dụng cho con Kiryuu thôi.”

    “Trong đợt Xổ Số lần này có 250 quả trứng. Và trong số đó, có một quả trứng Kiryuu.”

    Vậy xác xuất là 1/250.

    “Những quả trứng này đều được phủ lên bằng ma pháp mạnh mẽ để làm cho người chơi không thể phân biệt được hình dáng lẫn trọng lượng hay nhìn xuyên được chúng. Chúng tôi chỉ để họ mua sau khi họ thừa nhận tính khả thi của trò chơi này.”

    “Kinh doanh tốt nhỉ!”

    “Đúng vậy. Nếu có ai đó trúng, chúng tôi chắc chắn sẽ hỏi tên người đó. Và từ việc quảng bá, chúng tôi sẽ có thêm nhiều người tham gia nữa.”

    “Phải rồi,… phụ thuộc hết vào vận may…”

    “Nếu có ai đó mua 10 quả, chúng tôi sẽ cho phép họ chọn thêm 1 quả khác nữa từ mớ này.”

    “Nhưng nếu loại trừ con Kiryuu ra thì sao?”

    “Đúng vậy. Có những con khác giá khoảng 300 SC trong đó.”

    Nghe thế, tôi tự nhiên bật cười.

    Chờ chút… Thế này chẳng giống như CompuGacha [3] sao? Này!

    Trò này quá dễ để có được một món lợi khổng lồ.

    Tôi gần như đã bị lừa một lần nữa.

    “Hmm…”

    Tuy vậy, tôi vẫn thấy có điều gì đó thú vị ở đây.

    Nghĩ kỹ thì tôi vẫn cảm thấy mình dễ bị tổn thương do chỉ có mỗi Raphtalia làm đồng đội.

    Vậy cái nào sẽ tốt hơn đây? Mua một nô lệ mới hay là nuôi một con ma thú?

    Việc thử nghiệm cái Khiên Người Dùng Nô Lệ mới mở khóa sẽ rất thú vị. Lv của Raphtalia cũng đã lên khá cao rồi nên lợi ích hưởng từ kỹ năng Hiệu Chỉnh Tăng Trưởng cũng không có được hiệu quả tốt nhất.

    Tuy nhiên, tôi đột nhiên nhớ tới tên Motoyasu.

    Tên đó quả là phiền phức khi cứ khăng khăng đòi giải phóng nô lệ… Mặc dù có lẽ chỉ do Raphtalia là một cô gái xinh đẹp.

    Vả lại, ngay cả khi nuôi dạy Raphtalia tôi cũng đã phải gặp bao nhiêu rắc rối rồi.

    Thêm vào đó, tôi cũng cần phải mua thêm trang bị cho nô lệ nữa. Đó là một vấn đề lớn đối với tôi, một kẻ bình thường không một xu dính túi.

    “Được rồi. Vậy ta thử mua một quả xem sao.”

    “Cám ơn ngài! Lần này, tôi sẽ miễn phí cho ngài nghi thức đóng dấu phong ấn.”

    “Ồ. Thật rộng rãi làm sao! Ta thích điều đó.”

    “Naofumi-sama!?”

    “Có chuyện gì à?”

    “Ngài thực sự muốn mua một quả trứng ma thú sao?”

    “À. Anh nghĩ rằng trận chiến vừa qua đã rất khó khăn với chỉ Raphtalia. Trang bị cho một nô lệ khác nữa thì quá tốn tiền, nên anh nghĩ nuôi dạy một con ma thú sẽ thú vị lắm.”

    “Haa… Nhưng huấn luyện ma thú chẳng phải dễ dàng gì đâu.”

    “Anh biết chứ… Nhưng em không muốn có một con thú cưng sao?”

    “Nhưng chẳng phải ngài đang nhắm đến con rồng sao?”

    “Nếu lỡ có trúng một con Usapiru dở tệ cũng vẫn không sao đâu.”

    Chẳng phải là tôi ghét động vật, ngay cả trong các game MMO cũng có chức năng thuần hóa thú nuôi nữa mà. Hy vọng rằng việc nuôi nấng nó cũng giống như vậy, để cho tôi thư giãn. Dẫu sao, nếu nó có thể tuân lệnh như một nô lệ thì nó cũng vẫn có sức tấn công cao hơn tôi.

    Có lẽ bởi vì lúc này tôi có khá nhiều tiền, nên tôi bắt đầu chi tiêu liều lĩnh.

    Nhưng đây ắt hẳn sẽ là một món đầu tư có lợi.

    Dẫu sao đi nữa, có cái Khiên Người Dùng Nô Lệ để làm gì nếu không có một vài con nô lệ ma thú chứ?

    “Bán chúng đi sau khi đã nuôi lớn sẽ không đau khổ như khi bán một nô lệ.”

    “À, em hiểu rồi. Thì ra là vậy.”

    Mặc dù cuối cùng chúng tôi có thể sẽ trở nên quyến luyến với nó, nhưng do không có tiền nên chúng tôi buộc phải chịu đựng nếu lỡ điều đó thực sự xảy ra.

    Và bởi vì một nô lệ vẫn là một con người, bán họ thì thật không nỡ. Nếu vì lý do nào đó tôi buộc phải bán đi một nô lệ đã trở nên thân quen, như Raphtalia chẳng hạn, tôi không chắc mình có làm được điều đó không nữa.

    Tuy nhiên, do ma thú không biết nói nên dẫu sao thì cũng ít đau thương hơn.

    Bỏ chúng lại với câu nói ‘Hy vọng ngươi sẽ có được một chủ nhân mới tốt hơn’.

    “Ông cũng cung cấp dịch vụ môi giới đúng không?”

    “Tôi rất hào hứng trước những suy nghĩ sâu sắc của ngài Anh Hùng. Đúng vậy.”

    Người Buôn Nô Lệ trở nên cực kỳ hứng thú.

    Tôi bắt đầu quan sát những quả trứng trên cái rương gỗ.

    Ông ta đã nói rằng không có cách gì phân biệt chúng…

    Chỉ còn cách là chọn đại một quả.

    “Quả này vậy.”

    Hoàn toàn dựa vào trực giác, tôi chọn một quả trứng ở bên phải.

    “Xin hãy dùng máu đánh dấu quả trứng mà ngài đã chọn.”

    Làm theo hướng dẫn của ông ta, tôi nhỏ một giọt máu lên hình ảnh vẽ trên quả trứng.

    Một ánh sáng nhẹ màu đỏ phát ra khi một biểu tượng Ma Thú Sư xuất hiện.

    Tôi đoán chừng chuyện này cũng giống như là thiết lập những cấm đoán lên nô lệ.

    … Thiết lập một hình phạt nếu nó không chịu nghe lệnh của tôi. Tôi sẽ chọn mức nghiêm khắc hơn là so với Raphtalia.

    Dù gì thì nó cũng chỉ là một con ma thú, nó có thể không hiểu tôi muốn nói gì nên sẽ tốt hơn hết đó là một hình phạt nghiêm khắc.

    Mặc dù nó vẫn chưa nở!

    Cười toe toét, Người Buôn Nô Lệ mở một cái máy trông giống như một cái lồng ấp.

    Tôi đặt quả trứng vào đó.

    “Nếu vì bất cứ lý do gì mà cái trứng không nở, ta sẽ đến đòi bồi thường.”

    “Thật đáng ngưỡng mộ! Ngài Anh Hùng vẫn không chấp nhận từ bỏ khi thất bại.”

    Tâm trạng và thái độ của Tên Buôn Nô Lệ đã đạt tới đỉnh điểm. Chà… Gã này, bộ ông ta là một tên masochist chắc?

    Mặc dù tôi không mấy thích dùng lời nói để nhục mạ người khác… à, thực ra thì tôi rất mong muốn được thấy bộ mặt đau đớn của lũ Anh Hùng khốn nạn kia lắm chứ!

    “Mặc dù bây giờ chỉ là lời nói, nhưng ta chắc chắn sẽ đến. Ta sẽ để mặc các nô lệ ‘làm việc’ với ông.”

    “Ngài cuối cùng sẽ bắt tôi làm gì đây?!”

    “Cứ chờ thì biết!”

    Tâm trạng của gã Người Buôn Nô Lệ đặc biệt tốt.

    “Khoảng khi nào thì trứng nở?”

    Tôi hỏi Người Buôn Nô Lệ khi đưa cho ông ta 100 SC.

    “Trên cái lồng ấp có ghi đó.”

    “Hừm…”

    Những ký tự trông như những con số đang thay đổi.

    “Raphtalia, em đọc được không?”

    “Ưm… Chờ một chút… Vào khoảng ngày mai.”

    “Nhanh vậy à. Cái này tốt đấy.”

    Chúng tôi rất mong chờ đến ngày mai khi quả trứng nở ra.

    “Chúng tôi rất chờ đợi vào chuyến thăm tiếp theo của ngài.”

    Và thế là, chúng tôi bước ra khỏi căn lều với quả trứng trên tay.

    Chú thích

    [1] Biên: ý nói là đoàn kết một lòng hay có ảnh hưởng mạnh mẽ lẫn nhau.

    [2] Raccoon: gấu mèo Mỹ.

    [3] CompuGacha: Đọc gỉả vào http://www.siliconera./2012/05/18/social-games-pu-gacha-model-officially-declared-illegal/ nếu muốn biết chi tiết. Cách chơi giải thích trong đoạn thứ 2.
     
  5. Lôi Soái

    Lôi Soái And so the legend begin! Đại Boss

    Được thích:
    270,293
    Tate No Yuusha No Nariagari
    Tác giả: Aneko Yusagi
    Chương 25 – Lòng Biết Ơn của Sinh Mạng

    Nhóm dịch: Light Novel
    Nguồn: Valvrare Team

    Vậy giờ tiếp theo tôi nên làm gì đây?

    Tôi chợt nhớ tới phần thuốc còn dư lại sau Đợt Sóng.

    Mặc dù đã chuẩn bị sẵn, nhưng tôi lại không hề dùng đến chúng. Nên có lẽ tốt hơn là tôi nên bán cho cửa tiệm dược phẩm.

    “Chúng ta sẽ đến Cửa Tiệm Dược Phẩm rồi sau đó đến Cửa Tiệm Vũ Khí.”

    “Naofumi-sama, chúng ta không còn có thể nhận thêm tiền viện trợ nữa do đó cần phải chắt chiu hơn với số tiền của mình đấy. Chuyện lần này đã đẩy bản thân ngài trở nên không còn đường lui nữa rồi.”

    “Chuyện đó anh cũng hiểu mà.”

    “Với những trang bị hiện tại, chúng ta vẫn ổn. Nên xin ngài hãy nghĩ mua chúng khi thực sự cần thiết.”

    “……”

    Fumu, lời nói của em ấy cũng có lý.

    Tuy nhiên, những trang bị mà chúng tôi hiện có lại quá rẻ nếu so với đồ của bọn Anh Hùng kia.

    Để có thể chiến đấu với những kẻ địch mạnh hơn, tôi cho rằng mua cho Raphtalia món vũ khí tốt hơn mới là ý hay…

    “Mới chỉ vài ngày trước chúng ta đã mua vũ khí mới rồi. Ngài hãy thử tưởng tượng phản ứng của ông chủ tiệm sẽ như thế nào xem?”

    “À ừ…”

    Lão Già ở Cửa Tiệm Vũ Khí đã ‘tặng’ cho chúng tôi khá nhiều dịch vụ. Nhờ vào lão ấy sẵn sàng mua lại những món vũ khí cũ và bán cho chúng tôi những món mới, nhưng với tình hình tài chính hiện tại thì chúng tôi chẳng tài nào có thể mua trang bị tốt hơn được.

    “Được rồi. Chúng ta sẽ dành dụm tiền.”

    “Vâng!”

    Hmm, cần kiệm với tiền bạc cũng chẳng phải là ý tồi.

    “Vậy chúng ta đi tới Cửa Tiệm Dược Phẩm thôi.”

    Khi chúng tôi đi tới Cửa Tiệm Dược Phẩm, người chủ cửa tiệm nở nụ cười thân thiện khi thấy chúng tôi.

    “Gì thế? Có chuyện gì sao?”

    Thông thường, khuôn mặt ông ta luôn hiện vẻ lạnh lùng khi thấy chúng tôi, nên trông ông ta nở nụ cười làm tôi cảm thấy lạnh sống lưng.

    “Không có gì đâu… Chỉ là tôi muốn cám ơn cậu khi cậu đến đây thôi.”

    “Sao?”

    Cả hai chúng tôi nghiêng đầu khó hiểu.

    “Tôi nghe nói rằng hai người đã cứu mạng những người bà con của tôi ở làng Riyuto. Họ bảo tôi giúp đỡ hai người nếu có thể.”

    “À… hiểu rồi.”

    Khi Đợt Sóng chấm dứt, mọi người ở làng Riyuto tập hợp lại để cảm ơn chúng tôi. Có vẻ như họ hàng của ông ta cũng trong số những người đó.

    “Vậy nên đây là quà cám ơn của tôi—— ”

    Người chủ tiệm lấy ra một quyển sách từ một cái kệ gần đó.

    “Sách gì thế?”

    “Cậu đã biết cách pha chế thuốc sơ cấp rồi, nên quyển sách này là bản góp nhặt những công thức pha chế thuốc trung cấp. Đây đúng là thời điểm tốt để cậu học chúng.”

    “……”

    Tôi nhẹ nhàng mở quyển sách có chứa công thức trung cấp ra. Tuy bìa và giấy đã sờn nát, nhưng những chữ viết vẫn còn rõ ràng.

    Phải rồi! Đọc chẳng hiểu chữ nào cả!

    “C-Cám ơn. Tôi sẽ cố gắng đọc nó.”

    Ít nhất thì tôi cũng phải bày tỏ lòng biết ơn vì ông ta đã cố gắng giúp đỡ.

    Những công thức cho loại thuốc có giá cao ắt hẳn nằm trong mớ này.

    “Tôi rất vui khi nghe điều đó.”

    A… Tôi cảm thấy áp lực bởi vì rất có thể tôi không đáp lại được thiện ý của ông ta.

    Tôi đã gần như đầu hàng trong cố gắng đọc hiểu thứ ngôn ngữ của thế giới này… nhưng bây giờ xem ra tôi cần phải học nó rồi.

    “Bà chủ Cửa Tiệm Ma Thuật cũng bảo cậu ghé qua đó.”

    “Cửa Tiệm Ma Thuật?”

    “Naofumi-sama, đó là cửa tiệm chuyên bán sách ma thuật.”

    “Ồ, ra vậy.”

    Tôi đã nghĩ đó chỉ là một hiệu sách bình thường… nhưng giờ nghĩ kỹ lại, họ cũng có bán những quả cầu pha lê ở phía sau nữa.

    “Cửa tiệm đó ở đâu ấy nhỉ?”

    “Là cửa tiệm lớn trên con phố chính ấy.”

    … À, ra đó là một trong số những cửa tiệm lớn nhất trong thành phố.

    “Như vậy hôm nay cậu đến đây có việc gì vậy?”

    “À, hôm nay…”

    Ông ta mua những loại thuốc hồi phục mà tôi bán với giá cao hơn hẳn bình thường.

    Tôi cũng mua bộ dụng cụ mới bằng số tiền đó trước khi đi tới Cửa Tiệm Ma Thuật.

    ******

    “Ồ, Khiên Hiệp Sĩ-sama đây mà. Ngài đã giúp cho đứa cháu của tôi rất nhiều.”

    “Haa…”

    Tôi chả biết bà ta đang nói tới ai nữa, nhưng chắc hẳn phải là một người ở ngôi làng đó. Bà chủ tiệm lịch sự chào chúng tôi.

    Bà chủ tiệm có dáng người hơi mập và mặc một bộ trang phục trông như phù thủy.

    “Vậy bà tìm tôi có chuyện gì?”

    Tôi nhìn quanh Cửa Tiệm Ma Thuật mà trước đây tôi đã tưởng là một hiệu sách.

    Những quyển sách cũ được xếp thành hàng hàng ở đây và rất nhiều quả cầu pha lê ở phía sau quầy.

    Ngoài ra có cả những cây trượng nữa. Bầu không khí ở nơi đây chắc chắn đúng là một Cửa Tiệm Ma Thuật rồi.

    Tiện thể, làm thế nào để dùng ma thuật ở thế giới này vậy?

    “Ojou-chan đây có phải là bạn đồng hành của ngài không?” (Ojou là cô gái)

    “Hửm? À… Ừ.”

    Tôi nhìn Raphtalia và gật đầu.

    “Xin hãy chờ một chút.”

    Bà chủ nói như vậy rồi lấy ra một quả cầu pha lê từ phía sau quầy rồi bắt đầu niệm một chú văn nào đó.

    “Được rồi. bây giờ, Khiên Hiệp Sĩ-sama. Xin ngài hãy nhìn vào quả cầu này.”

    “À, được thôi.”

    Chuyện quái gì thế này?

    Tôi nghĩ vậy khi nhìn chằm chằm vào quả cầu pha lê.

    … Quả cầu lập lòe ánh sáng, nhưng tôi lại chẳng thấy cái gì hết.

    “Ưm… Có vẻ như Khiên Hiệp Sĩ-sama thích hợp với ma pháp hỗ trợ và hồi phục.”

    “Ể?”

    Bà ta vừa chẩn đoán tôi thích ứng với ma thuật ư?

    Vậy thì nhanh nhanh lên mà dạy tôi đi chứ… à, tôi cũng chẳng thể phàn nàn gì do tôi chẳng biết cái quái gì hết.

    “Tiếp theo là Ojou-chan đây.”

    “À, vâng.”

    Tôi tránh qua một bên để Raphtalia tiến tới và nhìn vào quả cầu pha lê.

    “Un… đúng như tôi nghĩ, Ojou-chan của tộc Raccoon đây thích hợp với ma pháp hệ quang và ám.” (ánh sáng và bóng tối)

    “Đúng như tôi nghĩ’. Bộ đây là chuyện bình thường à?”

    “Đúng vậy… Chủng tộc của cô ấy là chủng tộc thông thạo lợi dụng những ma pháp khúc xạ ánh sáng và sự mờ nhạt không rõ ràng của hắc ám để tạo nên ảo ảnh.”

    Ra vậy. Vậy ra loài Raccoon cũng giống như loài Tanuki và Araiguma[1]. Cũng giống như ở Nhật, Tanuki là loài sinh vật có thể biến thành dạng người để dụ dỗ và lừa gạt con người.

    “Vậy thì sao?”

    “Đây. Một món quà từ quý cô chủ Cửa Tiệm Ma Thuật tặng cho hai người.”

    Tiếp đó, bà chủ trao cho chúng tôi 3 quyển sách.

    Lại sách! Tôi chẳng thể đọc được mà sao người ta cứ thích tặng tôi sách thay lời cảm ơn vậy chứ!

    “Thực sự thì tôi rất muốn đưa cậu những quả cầu pha lê, nhưng nếu vậy, kế sinh nhai của quý cô này sẽ bị đe dọa trầm trọng mất.”

    “Bà nói vậy là có ý gì?”

    “Bộ Khiên Hiệp Sĩ-sama không biết gì sao? Nếu ngài có thể giải phóng phong ấn ma pháp trong quả cầu pha lê thì ngài có thể học được ma pháp chứa ở trong đó.”

    Cái gì!? Vậy là tôi vẫn có thể sử dụng ma thuật dù không biết đọc à?

    “Gần đây, đất nước đã đặt một lượng lớn… quả cầu pha lê cho những Anh Hùng-sama. Rất nhiều quả cầu đã được chuyển đi, Khiên Hiệp Sĩ-sama không biết gì hết sao?”

    “Ta hoàn toàn chẳng biết gì cả!”

    Chắc chắn là do tên vua rác rưởi đó. Ắt hẳn toàn bộ những quả cầu đều được chuyển cho bọn Anh Hùng kia.

    Gừ… Bọn chúng muốn loại tôi ra và mặc kệ tôi sống chết.

    “Mặc dù sách ma pháp tuy hơi mất công, nhưng nếu như cố gắng nghiên cứu thì có thể học được tới 10 phép thuật trong một tháng.”

    Vậy tương ứng với 1 phép thuật trong quả cầu pha lê là 3 phép thuật thông qua sách ma thuật, mặc dù tôi vẫn chưa đọc được.

    À, không. Do bà ấy nói là một tháng nên tôi đoán chắc phải có gì đó khác nữa.

    “Tôi rất xin lỗi.”

    “Không không. Những quyển sách này là đủ rồi.”

    Raphtalia mỉm cười đáp lại bà ta, tôi cũng gật đầu phụ họa.

    “Vậy những quyển sách này thuộc loại ma pháp cấp bậc nào?”

    “Chúng đều là sơ cấp ma pháp. Cho những ma pháp cao cấp hơn… ngài sẽ phải trả tiền đấy.”

    “À…”

    Dù sao đây cũng là công việc kinh doanh của người khác và bà ta cũng đã tặng tôi những quyển sách rồi nên tôi cũng không thể đòi hỏi thêm được.

    “Cám ơn!”

    Thật khó để nói ra suy nghĩ của mình, nhưng chúng tôi vẫn nhận những quyển sách đó.

    “Haa…”

    Tôi thở dài.

    Tôi vốn chẳng thích học hành. Một kẻ có kết quả thấp trong học tập như tôi thì có thể làm được gì với mớ sách này chứ.

    Được rồi. Tôi chắc chắn sẽ giải mã những công thức và câu chú trong những quyển sách này.

    Tôi chỉ mạnh miệng nói vậy thôi.

    Trong thâm tâm, tôi ước gì cái Khiên có khả năng 『Phiên Dịch Chữ Viết của Thế Giới Khác 』.

    Rất có khả năng là cái Khiên này có kèm theo công thức của nhiều loại thuốc khác nhau. Nếu thử tìm kiếm, biết đâu tôi có thể tìm thấy được chúng.

    Tuy vậy, tôi băn khoăn không biết lựa chọn nào sẽ tốt hơn, cố gắng tìm kiếm trong nhánh Cây Kỹ Năng của chiếc Khiên hay là cố gắng học ngôn ngữ để hiểu được những công thức trong quyển sách này.

    Với cái sau, tôi sẽ có thể ‘xử lý’ được chuyện chi phí và có thể đọc những quyển sách khác nữa.

    Tuy vậy… chỉ nghĩ đến việc cái Khiên có khả năng 『Phiên Dịch Chữ Viết của Thế Giới Khác 』cũng làm cho tôi không kìm được suy nghĩ thật uổng phí công sức của mình.

    “Chúng ta hãy cùng nhau học ma pháp nha, Naofumi-sama.”

    Raphtalia vui vẻ nói với tôi.

    “Nhưng anh không thể đọc được ký tự của thế giới này.”

    “Ể? Đó chẳng phải là lý do chúng ta học cùng nhau sao?”

    “Haa… Chẳng còn cách nào khác.”

    Mà trong khi pha chế thuốc, tôi có học thêm ngôn ngữ cũng chẳng hại gì.

    “Dẫu sao, khi nào thì đến Đợt Sóng tiếp theo vậy?”

    “Hửm? Chờ anh chút.”

    Tôi nhìn vào biểu tượng ở góc tầm nhìn và và kiểm tra xem khi nào thì Đợt Sóng kế tiếp sẽ tới.

    Kế Tiếp: 45 ngày, 14 giờ.

    “Trong 45 ngày nữa.”

    Chẳng phải là mỗi tháng sao?

    À không, ngẫm lại thì, Đợt Sóng bộc phát rồi tôi mới bị triệu hồi đến thế giới này, từ lúc đó đến giờ cũng chỉ mới tầm 2 tháng mà thôi.

    Nói cách khác, giới hạn thời gian có thể dài hơn tôi nghĩ.

    Chắc bằng khoảng thời gian tính từ khi Raphtalia trở thành một nô lệ cho đến lúc gặp tôi.

    Hơn một tháng sau… đó cũng là một khoảng thời gian khá dài.

    “Không sao, có nhiều thời gian chúng ta cũng có thể làm được nhiều việc hơn.”

    Vẫn có khả năng chúng tôi sẽ chẳng làm được gì nhiều trong khoảng thời gian đó.

    “Vậy, chúng ta đã xong hết những việc vặt cần làm ở đây rồi chứ?”

    “Ưm… Chúng ta đã đặt lại dấu phong ấn nô lệ và bán thuốc. Chúng ta cũng nhận được những quyển sách. Em nghĩ vậy là đủ hết rồi.”

    Tôi lắng nghe lời xác nhận lại của Raphtalia.

    Nếu phải quay ngược lại đây chỉ vì lỡ như chúng tôi quên làm gì đó thì quá mất thời gian.

    “Chúng ta hãy đi ăn gì đó rồi sẽ đi luyện Lv.”

    “Vâng.”

    Bữa sáng ngày hôm nay đã làm tôi rất ngạc nhiên, do khẩu vị của tôi đã khôi phục trở lại.

    Một khi thức ăn trở nên ngon hơn sẽ giúp cho tôi có được rất nhiều sinh lực.

    Điều kiện cho Khiên Bát Nhũ(Cối Giã) đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Khiên Beaker (Cốc Bê Sê) đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Khiên Dược Nghiên[2] đã được giải phóng.

    Khiên Bát Nhũ

    Equipment Bonus: Phối Trộn cho Người Mới

    Khiên Beaker

    Equipment Bonus: Phối Trộn Dịch Thể Bonus

    Khiên Dược Nghiên

    Equipment Bonus: Kỹ Năng Thu Thập 2

    Sau khi ăn xong, chúng tôi rời khỏi thành phố và tiến về phía làng Riyuto.

    Gần ngôi làng là một khu vực có khá nhiều ma thú.

    Tôi chẳng thể hiểu được nơi luyện Lv của mấy tên Anh Hùng kia là thế nào. Cách duy nhất để biết những nơi đó là đi hỏi những người sống ở thế giới này hoặc là tự tìm ra chúng.

    Tìm ra nơi luyện Lv tốt chỉ bằng cách đọc trên bản đồ là chẳng hề dễ dàng; thực tế, nó quá khó để gọi là một thử thách.

    Mặc dù không phải là chúng tôi tranh hơn thua gì với nhau, nhưng bị tụt hậu sau bọn đó là chuyện chẳng mấy dễ chịu gì. Chỉ là tiêu diệt ma thú và làm cho chiếc Khiên của tôi mạnh hơn nữa cũng không phải là ý tồi.

    Tuy tôi đã cố rút ngắn lại khi nêu ra số lượng những chiếc khiên, nhưng tóm lại là tôi đã mở khóa rất nhiều những chiếc Khiên mới. Phiền phức là phần lớn trong số đó chỉ toàn là hệ thống tăng năng lực.

    Cũng nhờ vào những chiếc Khiên mới, khả năng phòng thủ của tôi đã tăng lên rất nhiều. Những chỉ số như là Nhanh Nhẹn, Thể Lực, Ma Lực, SP đều tăng lên. Tất cả các chỉ số, ngoại trừ điểm tấn công.

    Bởi vậy, trong Đợt Sóng vừa qua, tôi chẳng bị tí tổn thương nào.

    Khi chúng tôi đang đi trên đường…

    “… Nhân tiện, liệu chúng ta có thể hấp thu những con ma thú từ Đợt Sóng không nhỉ?”

    Tôi đã hoàn toàn quên bẵng đi chuyện đó sau khi trở về từ trận chiến. Nhưng tôi muốn thử xem liệu cái Khiên có phản ứng gì với chúng không.

    Vậy nên khi đến gần làng Riyuto, chúng tôi tìm thấy những cái xác ma thú từ Đợt Sóng.

    Điều kiện cho Khiên Thứ Nguyên[3] Châu Chấu đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Khiên Thứ Nguyên Hạ Cấp Độc Phong(Ong Độc) đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Khiên Thứ Nguyên Thi Thực Quỷ[4]đã được giải phóng.

    Khiên Thứ Nguyên Châu Chấu

    Equipment Bonus: Phòng Ngự (Def) +6

    Khiên Thứ Nguyên Hạ Cấp Độc Phong

    Equipment Bonus: Nhanh Nhẹn (Agi) +6

    Khiên Thứ Nguyên Thi Thực Quỷ

    Equipment Bonus: Ngăn Ngừa Vật Sở Hữu bị Hủy Hoại (Nhỏ)

    Tiếp theo đó, tôi kiểm tra xem có cái Khiên mới nào được mở khỏa từ những cái Khiên này không.

    Tuy vậy, điều kiện cho chuỗi khiên này vẫn chưa được giải phóng, nên chỉ có duy nhất một chiếc Khiên mới được mở khóa.

    Điều kiện cho Bee Needle Shield(Châm Ong) đã được giải phóng.

    Bee Needle Shield

    Equipment Bonus: Điểm Tấn công +1

    Special Effect:

    Khiên Châm (Nhỏ)

    Độc Ong (Tê Liệt)

    Sau đó, chúng tôi tiếp tục đi và gặp những người dân làng đang trong quá trình tiêu hủy cái xác của con Chimera.

    “Chào.”

    “A, Khiên Hiệp Sĩ-sama.”

    Mặc dù vẫn chịu ảnh hưởng nặng nề của Đợt Sóng ngày hôm qua nhưng dân làng vẫn nồng nhiệt chào đón chúng tôi.

    “Đó là con boss của Đợt Sóng lần này à?”

    Tôi hỏi trong khi nhìn vào xác của con Chimera.

    Phải nói là… vì lí do nào đó, nó trông không hề giống những con ma thú ở thế giới này.

    Có lẽ là tại màu sắc chăng? Tôi cũng chẳng thể nói rõ là vì sao.

    “Quả là một thứ đáng sợ.”

    “…Đúng vậy…”

    Những người dân làng và tôi đều đồng ý với nhận xét đó.

    Tôi cho rằng những tên Anh Hùng kia và hiệp sĩ đoàn đã ‘thu hoạch’ xong. Mặc dù vẫn còn hình dáng nhưng thịt và da cũng chỉ còn lại một ít.

    “Ta có thể lấy một ít không?”

    “Xin cứ tự nhiên. Đằng nào thì chúng tôi cũng đang gặp rắc rối do không biết làm thế nào để xử lý thi thể này. Hay là chúng tôi mang về làng để gia công thành trang bị?”

    “Nghe cũng không tệ… nhưng chẳng có mấy thứ có thể sử dụng được.”

    Lớp da đã bị lột đi, nên tôi cũng chẳng thể dùng để làm giáp được. Nên những gì còn lại là … thịt và xương,… và cả cái đuôi rắn kia nữa.

    Những cái đầu đã bị chặt lấy đi mất. Nhìn kỹ lại thì hình như con Chimera này có tới 3 cái đầu.

    Mà đếch thèm quan tâm. Raphtalia và tôi cắt cái xác ra những phần nhỏ và để cái Khiên hấp thụ chúng.

    Điều kiện cho Chimera Meat Shield đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Chimera Bone Shield đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Chimera Leather Shield đã được giải phóng.

    Điều kiện cho Chimera Viper Shield đã được giải phóng.

    Chimera Meat Shield

    Equipment Bonus: Kỹ Năng Nấu ăn +1

    Chimera Bone Shield

    Equipment Bonus: Kháng Ám (Trung)

    Chimera Leather Shield

    Equipment Bonus: Sức Phòng ngự (Def) +10

    Chimera Viper Shield

    Equipment Bonus: Kỹ năng「Khiên Chuyển」

    Tăng Cường Điều Chế Giải Độc +1

    Kháng Độc (Trung)

    Special Effect:

    Nanh Độc Xà (Trung)

    Hook

    (Đọc chương trước chắc các bạn cũng biết rằng có vài chiếc khiên tên tiếng Anh chứ không phải bằng Hán tự nên những cái khiên đó mình để nguyên tên tiếng Anh)

    Chiếc Khiên cuối cùng có được một đống điểm cộng. Điểm tăng thêm cho Sức phòng thủ cũng cao nữa.

    Tuy nhiên, để sử dụng nó, cần Lv khá cao, và hơn nữa phải mở khóa hết những cái Khiên khác thuộc chuỗi Chimera này.

    Hoãn chuyện mở khóa nó lại sau cũng được, nhưng rất có khả năng chiếc khiên sẽ rất hữu dụng trong Đợt Sóng tiếp theo.

    “Vậy những phần còn lại thì sao?”

    Tôi hỏi những người dân làng.

    “Dù gì thì chúng tôi định chôn chúng nên nếu ngài thích bất cứ thứ gì, cứ lấy.”

    “Được…”

    Mặc dù có chút đáng tiếc, nhưng tất cả những gì còn lại chỉ là thịt và xương mà thôi.

    Chúng tôi có thể giữ lại xương, còn thịt… có thể làm thịt khô, mà tôi chẳng chắc có ăn được không nữa.

    Nếu không, tôi có thể dùng làm nguyên liệu cho một vài loại thuốc ma pháp.

    … Tuy vậy, tôi vẫn không rõ liệu sẽ có ai mua nó… Ngoài ra, sẽ rất tệ nếu phần thừa lại bị thối rữa. Và sẽ càng tệ hơn nữa, nếu nó, bằng cách nào đó, tái sinh lại nếu không được bảo tồn hợp lý.

    Mặc dù xương chắc chẳng được tác dụng gì, nhưng ít ra so với thịt thì vẫn yên tâm hơn nhiều.

    Dù sao… chúng tôi cũng phải cẩn thận mới được.

    “Như vậy, ta sẽ lấy hết chúng.”

    “Vâng, nhưng như thế sẽ rất nặng đấy.”

    “Không biết ta có thể nhờ dân làng trông giữ phần còn lại không?”

    “Ể? Nếu ngài Khiên Hiệp Sĩ đã yêu cầu…”

    “Mọi người hãy lấy thịt và sấy khô nó, nhưng chừa lại một ít thịt tươi để phòng trường hợp có ai đó muốn mua nó. Việc đó sẽ giúp được ít nhiều trong việc xây dựng lại làng. Có lẽ sẽ có ai đó mua thịt của những con ma thú từ Đợt Sóng để nghiên cứu.”

    “Đúng là sẽ có trường hợp ai đó mua chúng.”

    Những người dân làng có vẻ có hứng thú với việc gây quỹ tái thiết, nên họ vui vẻ nghe theo đề nghị của tôi.

    Còn những phần nội tạng và những phần dễ thối rữa, tôi cho chiếc khiên hấp thụ hết chúng.

    Và đến khi chúng tôi đến được làng Riyuto cũng là lúc trời vừa chập tối.

    Ngôi làng đã bị phá hủy mất một nửa, nhưng những người còn sống sót sống chung với nhau trong những ngôi nhà còn lại.

    Chúng tôi được nhận một phòng trong một nhà trọ an toàn, và thời gian còn lại trong ngày trôi qua thật yên bình.

    “… Mặc dù rất muốn giúp đỡ trong việc tái xây dựng làng, nhưng chúng ta chẳng còn nhiều hơi sức để lo lắng cho người khác nữa…”

    Ngày hôm nay, chúng tôi đã nhận được nhiều sự giúp đỡ của những người dân làng Riyuto.

    Họ rất biết ơn chúng tôi vì đã giúp xử lý phần còn lại của con Chimera, nhưng chúng tôi lại được miễn phí phòng ở và cả thức ăn thì lại có hơi quá nhiều.

    “Ngài nói đúng. Nếu chúng ta có thể làm được gì đó mang lại hiệu quả cho cả đôi bên thì tốt biết mấy.”

    Một người dân làng biết đọc và viết đã cho chúng tôi cái bảng ký tự của thế giới này.

    Nói một cách dễ hiểu, nó giống như là bảng ký tự Hiragana ‘aiueo’, hay là bảng chữ cái alphabet của tiếng Anh.

    Khi tôi đọc được sơ sơ ký tự thì tôi nhờ Raphtalia chỉ ra những ký tự tương đương với ký tự trong ngôn ngữ ở thế giới của tôi cho tới khi tôi có thể từ từ giải mã được hết cả bảng chữ cái.

    Nhờ vậy, rồi tôi sẽ có thể ghép lại thành chữ hoàn chỉnh, nhưng chắc sẽ gặp rất nhiều khó khăn.

    Mà bây giờ thì tôi chẳng còn cách nào khác là phải học thuộc lòng những chữ đó.

    Và như vậy trong những khoảng thời gian rỗi khi đang pha chế thuốc, tôi đau khổ cố gắng “nuốt” hết hoàn toàn bảng chữ cái này.

    Chú thích

    [1] Araiguma là loại Gấu Mèo phổ biến hay còn có tên gọi khác là Tiển Hùng. Thực ra Tanuki, Raccoon và Araiguma đều là gấu mèo, Tanuki còn có tên khác là con Li hay lửng chó, Raccoon là loại gấu mèo Mỹ.

    [2] Dược nghiên là cái cối dùng để nghiền thuốc trong Đông Y.

    [3] Thứ Nguyên là Chiều. Chắc ý nói sinh vật thuộc thế giới khác.

    [4] Thi Thực Quỷ: Quỷ Ăn Xác hay cách gọi khác là Ghoul
     

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 1)